Số 8

Ngày 1 tháng 12 năm 2002

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116-0378
USA

GiaoMua2002@aol.com


Thư Ngỏ





Tháng Chạp lại trở về. Bóng dáng cuối năm đã chập chờn trước ngõ. Tháng Chạp với ngày Giáng Sinh rộn ràng, đánh dấu 365 ngày sắp hết và một tuổi mới đang chờ đợi ở từng người.

Noel bây giờ không còn thuần tuý là một ngày lễ dành riêng chỉ với người công giáo mà dường như đã trở nên phổ biến với chúng ta. Dù lương hay giáo, ai ai cũng thuộc ít nhiều câu hát về ngày Giáng Sinh. Dường như câu hát đó nói lên một sự gì đang âm thầm dịu nhẹ đến với chúng ta, để xoá đi những buồn, vui của năm dài khó nhọc.

Chúng ta đã trải qua những lo toan về cái ăn, cái mặc, về cuộc sống hằng ngàỵ Một năm qua, việc làm bấp bênh càng làm tăng thêm sự lo sợ nơi chúng ta. Viễn ảnh bỗng dưng mất việc mà vẫn phải lo trả những nợ nần và những biên lai ập đến làm cho đầu óc chúng ta không khi nào thảnh thơi, bay bổng.

Nay tháng Chạp lại trở về. Dù có hay không tuyết trắng của miền Bắc lạnh lẽo, hay vẫn nắng nhạt vàng của miền Nam hiếm giá băng, thì tất cả chúng ta đều thấy rằng cuối năm thật sự đã về. Suốt từ mấy tuần nay nhạc Christmas đã tràn vang trên băng tần TV, đài. Các cửa hiệu đã trang hoàng, mời chào các món dành cho ngày lễ. Dù sức mua có giảm đi, dù sự lui tới có nhạt nhẽo, thì ít nhiều nó vẫn nhắc với tất cả chúng ta một thời khắc đáng nhớ, đáng yêu.

Ta sẽ nhớ về một sự sinh ra của một nhân vật đầy kính mến. Lời kêu gọi tình thương của Người dù đã vang lên mà vẫn chẳng mấy ai theo. Máu vẫn đổ, bom vẫn rơi, oán thù vẫn chồng chất. Nơi đất chôn Người, tàn bạo vẫn đua nhau lấn át tình con người, nhưng không vì thế nói rằng Người không hiện diện.

Noel này vẫn còn những người thiếu một mái nhà. Trẻ em vẫn còn nhiều đứa vô phước thiếu một tình thương của Cha hay của Mẹ. Họ sẽ trông gì trong đêm lễ Giáng Sinh ? Các em sẽ thèm thấy gì trong chiếc tấc đỏ gầy teo treo trước chân giường nhỏ bé.

Có một ngọn nến nào sẽ được thắp lên để sưởi ấm lòng các em. Có một lò than nào sẽ được đốt lên để đuổi xô đi cái lạnh lẽo bên ngoài. Có người đã hỏi tôi tại sao ở cái đất thừa ăn, thừa mặc này mà vẫn có kẻ không nhà. Tôi xin chịu, dành câu hỏi cho những nhà xã hội giải đáp.

Chỉ biết rằng đêm Noel này chắc chắn tôi vẫn còn phải xa nhà. Cái nhà mà tôi đã bỏ đi từ hằng chục năm qua, vẫn mong một ngày về lại. Tôi sẽ vào thánh đường một mình đêm nay sau khi lễ chính tan (cho dù tôi không là người theo đạo), để được một mình suy ngẫm về lẽ sống thế gian. Tôi sẽ cầu xin sang năm 2003 hận thù thôi không gieo rắc. Ðể mắt em bé Afghanistan thôi sợ sệt lo âu. Tôi sẽ cầu xin cho tiếng súng trả thù thôi vang lên ở dãi Gaza khốn khổ, vì máu đã đổ nhiều rồi, liệu ích gì để máu dổ thêm. Tôi cầu mong bóng chim câu sẽ bay đầy trong thành phố, dưới sương đêm, để ban phát lời kêu gọi hoà bình. Tiếng thiên sứ ca vang chúc tụng lời hạnh phúc.

Tôi lại càng cầu xin cho quê hương tôi sớm thoát khỏi đêm dài. Ðêm cúi mặt ngậm sầu, ngậm tủi. Tôi sẽ cầu xin cho phụ nữ quê tôi đừng bị đem bán cho ai. Ðể máu Việt Nam vân thuần tuý lưu truyền trong huyết quản. Tôi không muốn nghe em tôi, chị tôi đang chịu nhục nhằn nơi xứ người. Những tổ quỉ ở Cambodia, Ðài Loan, Lục Ðịa hay ở đâu đâu trên thế giới loài người. Dân tôi đã chịu khổ đau nhiều, sao oan khiên còn ràng buộc thêm lên. Tôi dấu mặt tủi hổ cho đất mình, người mình vô lẽ.

Noel về. Cầu xin sang năm 2003 quê tôi đừng lũ lụt, cảnh cháy đừng lan tràn. Mỗi năm hằng trăm mạng người chịu chết oan, chết uổng. Xin trời cao hãy đổ sương xuống đêm Noel này, cho chân lý lại về ngự trị trong lòng từng người.

Mắt ai cũng sẽ là vì sao tỏ. Miệng ai cũng tươi rói nụ cười. Những bàn tay dang rộng ôm chầm nhau. Và tiếng ca " Ðêm thánh vô cùng " nghe êm như lời nhung trong vũ trụ. Mong lắm thaỵ..

Ðỗ Thành (Thanh Sơn)
Ban Biên Tập Giao Mùa

Mục Lục

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Go On..Smile ______Dennis Xuân Mai
2. Trả Lại Thương Yêu Giữa Tay Ngà ______Tử Nhi
3. Hạt Mưa Lòng ... ______nttn
4. Lửa Quê Hương ______Ngô Minh Hằng
5. Lạc Lạc Cuồng Ca ______Võ Thị Xuân Ðào
6. Trăng Thiền ______Tuệ Nga
7. Chẳng Còn Nhau ______Bích Hà
8. Giọt Rơi ______Sông Kiên
9. Minh Chứng Tình Yêu ______Phạm Vũ Anh Nam
10. Bóng Hạc ______Ðỗ Thành
11. Nụ Hôn Tốc Hành ______Tân Văn
12. Thơ ______Vũ Thi Thiên Thư
13. Cẩm Lai Hương ______Nguyễn Hữu Viện
14. Dạo Bãi Bondi ______CC
15. Một Chiều Cuối Thu ______Gia Phong
16. Tình Chàng Ý Thiếp ______Phan Cát Linh
17. Tiễn Biệt ______Sóc Sơn
18. Nhón Gót .. Nghê Thường ______HTyCG
19. Nốt Nhạc Dụ Người ______Trầm Tư
20. Tuyệt Vọng Khúc ______Hàn Trân
21. Nghiệp Dư ______Hoa Cỏ
22. Cám Ơn Em, Người Tình ______Nhật Khánh
23. Ðông Buồn ______Ngọc An
24. Ta Ngồi ______Nguyên Khoa
25. Chiều Thu ______Viễn Phương
26. Biển Nhớ - Xa Tận Mù Khơi ______Hoài Bảo Anh Thư
27. Mưa Chiều ______Hoàng Mai Phi
28. Tóc Rối ______Nhược Thu & T.Th
29. Em Trở Về ______Hoa Ðộ
30. Em Về Chỗ Ta Chưa ______nguyễn đăng tuấn
31. ______Lạc Duyên
32. Lại Nhớ Thúy Kiều ______Trần Hoan Trinh
33. Câu Hát Cũ ______Mạc Phương Ðình

II . Văn _______________________________________________________________________

1. Muà Nước Lũ (truyện dài) _______ Trần Công Nhung
2. Hương Xưa _______ Hoài Bảo Anh Thư
3. Từ Những Vọng Khúc Ghi Âm ___________ Trường Ðinh
4.Tia Nắng Hoàng Hôn (tiếp) ___________ Việt Dương Nhân
5. Về (tiếp theo) ___________ Thanh Sơn
6. Ðoản Văn ... Viết về Anh! ___________ nttn
7.Tháng Sáụ..Sương Mù...Những Tình Khúc và...Anh ____ Hương Kiều Loan
8.Lạc Bờ ___________ Quang Ngọc
9.Ngoại Tình ___________ Vành Khuyên
10.Có Gì Vui ___________ Cảm Biến
11.Khi Cuộc Sống Thay Ðổi ___________ Hồng Phi
12.Ðêm Sáng Màu Trăng ___________ Phan Thái Yên
13.Nỗi Ðau Ðớn, Xúc Cảm và Hội Họa - Frida Kahlo ___________ Trần Viết Minh-Thanh

III . Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________

1. Thư Tình Mỗi Tháng _______________________________ DHH

IV . Nghiên Cứu________________________________________________________________

1. Thiếu Máu _______ BS Nguyễn Văn Ðức
2. Ba Lan Có Gì Lạ? _______ Nguyễn Qúy Ðại
3. Sống Trong Từng Thát Na (tiếp theo và hết) ___________ Trường Ðinh
4. Cũng Là Một Cách Ðầu Tư ___________ BS Nguyễn Ý Ðức

V. Tin Tức, Văn Học, Nghệ Thuật__________________________________________________

1. CD Nhạc: Bích Hà- Người Tình Muôn Thưở _______ Giao Muà
2. Thi Tập: Trôi Theo Giòng Ðời- Viễn Phương _______ Giao Muà
3. Thi Tập: Bỏ Trường Mà Ði - Trần Hoan Trinh _______ Giao Muà
4. Nhạc: Mưa Trong Lòng _______ Giao Muà
5. Giới Thiệu Tài Năng Ðà Nẵng : Dennis Mai _______ Nguyễn Hữu Viện
6. Văn Nghệ - http://VanNghẹnet _______ Trường Ðinh
7. DAUGHTER FROM DANANG _______ Bernardo Rondeau

VI . Nhạc __________________________________

1. Nhạc : Dạ Vũ Tình Hồng _______ Bích Hà
2. Trả Lại Em, Trả Lại Tôi _______ Hoa Ðộ-Mai Ðức Vinh

VII . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lời Bạn Ðọc _______ Ban Biên Tập

II . Thơ __________________________________________________

1.Go On ... Smile ...

Today is much brighter than yesterdaỵ
and tomorrow will be brighter than todaỵ
It's what you make of it.
No matter how's the daỵ
To put a happy face on, will not just make 
you smile, 
but also make the ones you love,
much happier, than you could ever know.
To love and to give is the method of lifẹ 
but to make a sad person smile, will also 
give them lifẹ

Dennis Xuân Mai

Nụ Cười ...Tiếp Nối Nở Ði ...

Hôm nay tươi sáng hơn hôm qua
và ngày mai sẽ bừng sáng hơn hôm nay
Ðấy là điều do bạn làm nên
Dù cho thế nào ngày ra sao đi nữa
Làm ra vẻ khuôn mặt hạnh phúc 
sẽ không chắc gì làm bạn mĩm cười
Nhưng cũng khiến cho các người bạn yêu 
Sung sướng nhiều hơn như bạn có lần cảm nhận
Thương yêu và hiến dâng là phương thức sống
Nhưng làm cho người buồn mĩn cười 
cũng sẽ tặng dâng đời sống

( Nguyễn Hữu Viện chuyển sang tiếng Việt )
                  


Mục Lục


2. Trả Lại Thương Yêu Giữa Tay Ngà Một chút ân tình sẽ chẳng quên Một vạn nhớ nhung vẫn êm đềm Thương yêu tra+? lại cho năm cũ Một thoáng hững hờ nhốt trong đêm Em là dấu ái thuở ban sơ Chẳng thể là trăng vạn kẻ chờ Ðường đời muôn kiếp hoài hư ảo Giữa những bến mộng có tình thơ ? Cất vào ký ức những trái ngang Mắt môi còn đó nét hoang tàn Tim côi khép lại , xin yên nghỉ Cay đắng trôi dần những nát tan Không muốn làm trăng , sợ nhạt nhòa Khối tình sẽ khuyết , phải chia xa Xin làm mơ mộng , bên yêu mến Ðể ngọt tình yêu giữa tay ngà Tử Nhi
Mục Lục


3. Hạt Mưa Lòng ... nghe đâu đây có tiếng tí tách rơi nhè nhẹ ... rơi mãi trong tôi những hạt mưa lòng chẳng ngơi vẫn theo ngày tháng mưa rơi ... rơi hoài ô hay nhỉ ... thôi buồn vừa phải có xá gì một mối tình phai thêm được ngày một ngày hai một khi tình bạc tình bay tức thì ... ô hay nhỉ ... buồn chi cho phí vui đi nhé ... hãy cứ vui đi một mai quá tuổi xuân thì hỏi rồi có tiếc làm chi tình hờ ô hay nhỉ ... buồn chi cho khổ cho u uẩn mắt tràn lệ khô ừ thôi ai phụ tình tôi mặc theo ngày tháng chắc rồi cũng quen ... 09 November 2002 nttn

Mục Lục


4. Lửa Quê Hương (Thân gởi đồng bào và quê hương Việt Nam) Nửa thế kỷ quê tôi rên xiết Bởi lũ người khánh kiệt lương tâm Qua bao năm tháng đau thầm Lòng dân, những núi lửa ngầm nổ tung! Ơi núi lửa ba vùng đất nước Từ tim hồng dũng lược lửa reo Quê tôi, dẫu chốn quê nghèo Dân tôi, dẫu chịu bao nhiêu đau buồn! Nhưng ngọn lửa can trường cao ngất Vẫn oai hùng bất khuất, đấu tranh Ðứng lên nối bước cha anh Cùng nhau dệt lại mộng lành cho quê Kìa, buôn bản, lửa thề rực cháy Trong đêm đen để thấy bình minh Nhân quyền đòi lại cho mình Rừng xanh thì phải rừng xanh trả về! Những núi lửa lòng quê lan rộng Kìa An Giang anh dũng, đuốc người Lửa hờn cao ngất lưng trời Hy sinh vì đạo, vì đời, vì quê ! Lửa soi tỏ đường về chính nghĩa Lửa gọi người ngủ trễ, mơ say Lửa thiêng đốt sạch đọa đầy Ðốt thành tro bụi bàn tay giết người ! Ðây, núi lửa vùng trời xứ Huế Cháy trong lòng đất mẹ như mơ Lửa reo trong nón bài thơ Trên tà aó lụa vàng bờ sông Hương Lửa sẽ sáng phố phường Hà Nội Lửa bừng lên, lửa tới Sài Gòn Lửa ơi, bền nhé trong hồn Lòng quê còn lửa, ta còn quê hương!

Ngô Minh Hằng

Mục Lục


5. Lạc Lạc Cuồng Ca Thơ bỗng nhẹ như từng hơi thở muộn Và xác thân bỗng kề cận với vô thường Thơm quá khứ phù du cơn mộng tưởng Chút thiên đường nở rực phút hồi dương Như mắt xanh những ngày thu hấp hối Áo hoàng hôn gói một thuở quay cuồng Ðường về nhà chân dẫm nhẹ hơi sương Ðã tội lổi phiêu thân loài cây cỏ Tay măng sữa ôm tròn mơ vủ trụ Ngày tháng ngoan như trăng ngũ dịu dàng Bụi hồng trần chưa hoen gót chân hoang Hồ mộng tưởng thiên đường trong tù ngục Nhỏ máu tim thấm từng trang giấy trắng Thơ ngây ngô như chú mán xa rừng Chân ngại ngùng theo những lúc bâng khuâng Mây lữ thứ mời trêu ngoài cửa lớp Hồn bỗng mơ theo từng hồi trống giục Máu oan khiên nhỏ giõt xuống tay đàn Nên thơ giờ không còn nét hiền ngoan Lời sắt thép ném vào đời man rợ Thơ từ thuở hồn treo trên đầu giáo Nhịp quân đi Nguyễn Huệ khí tung tròi Hồn trăn trở thấm vào trang sử máu Những tôi đòi sống một thuở cầm hơi Cơn biến động đòi tâm thân an nghĩ Những giấc mơ âm ỉ hẹn huy hoàng Giữa hồng trần bên cạnh lũ sói lang Bút thần thánh cũng đành thôi ngao ngán Lau đôi mắt màu xanh trong dĩ vãng Mà chở thơ đi rao bán chợ đời Một mai nầy còn được chút thảnh thơi Ðàn trẻ nhỏ tìm đâu mà mai táng? Gỏ bút xuống đề chơi lời phi lộ Bổng máu tim như sắp phá ngăn rồi Thơ là máu tô đời ta rực rỡ Mà chợ người nay còn chút tăm hơi

Võ Thị Xuân Ðào

Mục Lục


6. Trăng Thiền Trầm dâng khói quyện vẻ tôn nghiêm Tâm ảnh như quang chẳng bợn phiền Nắng sớm thêm tươi mầu áo đạo Xuân chiều mãi thắm cánh hoa duyên Lời vàng mở pháp khai tâm tuệ Bút ngọc gieo vần sáng cảnh tiên Ngát một phương mây bờ tịnh thủy Vườn thơ thanh thản ánh Trăng Thiền ... Tuệ Nga
6/02
Mục Lục


7. Chẳng Còn Nhau Em thấy tình đời , lạnh buốt tim đau Em thấy tình anh , cọc sâu nhọn mũi Ðâm vào tim em nghẹn lời trăn trối Một mai qua đời , chẳng hiểu vì đâu Nhát cạn nhát sâu , dạ ngổn ngang sầu Nhát nhẹ từ từ giết chết đời nhau Ðêm theo dòng nước mắt Ðếm thời gian qua mau Ngày hong vết tình sầu Gió từng cơn hiu hắt Trái tim ê chề đã cạn nhịp đau Bởi vì mình chẳng còn nhau Thiên thu sóng hận bạc đầu còn vương Bích Hà

Mục Lục


8. Giọt Rơi Có giọt nước nào rơi từ thân em tắm gội trôi đi giữa dòng đời, thoát thân thành sương khói, vây khốn một tình tôi! Có giọt nước nào rơi từ mắt em đẫm lệ cho tê tái mây trời, chơi vơi chiều mưa lũ, u uẩn mộng lòng tôi! Có giọt nước nào rơi cho mặn đường muối chảy nghe rát cã tim trầy, thấy thân chìm hố lửa, chết trói những vòng tay! Có giọt máu nào rơi từ âm u khe nguồn hóa thân làm phiến đá, trần truồng giữa nhân gian! muộn phiền giữa nhân gian! Có giọt nước nào rơi vang vang lời kinh thánh bốc khói đĩnh linh hồn, để ngàn đời khốn đốn, đi trốn một tình yêu! Sông Kiên
Mục Lục


9. Minh Chứng Tình Yêu em biết nhiều người chỉ cần nói bên tai tiếng ngọt ngào: ANH YÊU EM, thế thôi cũng đủ với em lời ngọt đầu môi không thôi chỉ như cơn gió thoảng chẳng chiếm nổi mảnh tim này nhưng la øtất cả những gì anh thố lộ bằng tim óc hãy cho em niềm tin rằng chỉ có mình em trong trái tim anh hãy ôm em thật gần,anh nhé! để em cảm được giây rung động tim anh hãy cho em một minh chứng tình yêu . và nếu tình anh mãnh liệt và chân thật như lời anh nói yêu em bao nhiêu vòng tay ôm sẽ biết thốt lên lời nụ hôn nồng không nói lời dối trá đáy mắt sâu là vọng cửa con tim đó là minh chứng tình yêu . hãy cho em niềm tin rằng chỉ có mình em trong trái tim anh hãy cho em một minh chứng tình yêu, anh nhé bằng nụ hôn nồng nàn vòng tay ôm ấm áp ánh mắt nhìn thiết tha trìu mến . em không tin thứ tình yêu câm lặng và đơn phương tình yêu ngụy biện đặt tên tinh tuyền tình yêu nhiều sắc nàu nhưng chỉ có một tinh thể đó là tình yêu nguyên vẹn hiến dâng thân xác và tâm hồn . hãy cho em tất cả những gì anh có để làm minh chứng tình yêu chúng ta như một họa sĩ vẽ tranh cần khung,màu,ngoại cảnh em sẽ làm người mẫu để anh vẽ bức tranh tình yêu tuyệt đẹp Phạm Vũ Anh Nam Mục Lục


10. Bóng Hạc Gửi La Lan Một trăm con hạc vừa ghé lại Trong mảnh vườn yêu sáng hôm nay Người đi lối nhỏ buồn tê tái Chiếc lá nào rơi, em có hay Hôm nay trời vắng màu hoa nắng Cái ấm dời xa rất nhẹ nhàng Em lười trang điểm khi anh vắng Nào có vui gì em điểm trang. Ðỗ Thành

Mục Lục


11.Nụ Hôn Tốc Hành Nhớ em quá anh gởi từ Bắc Mỹ Nụ hôn nồng qua đồng cỏ, đại dương Vượt núi băng rừng, mang đến yêu thương Gây phong ba trên con đường đi tới Chim tung cánh hót tình ca chờ đợi Mây hồng trôi lơ lửng giữa trời xanh Nụ hôn mang thương nhớ tự tim anh Bay tốc hành vì anh không thể đợi Mở cửa khuê phòng, nụ hôn sắp tới Ðang vào nhà và lẻn đến tìm em Thẹn thùng chi, đừng e ấp bên rèm Ðưa tay đón và đặt lên trên má Ðặt lên môi, hôn thật dài, thật đã Lên ngực lên tim lên cả kháp người Em cứ yêu và ôm ấp trọn đời Nụ hôn nồng còn nóng hổi em ơi!
Tân Văn





Mục Lục


12. Thơ Thơ là máu, là tim, là hơi thở Cuộc chiến nầy thành bại chẳng biết ai Ta vẩn sống phương đông trời vẩn mọc Ngày vẩn lên dù đêm vẩn còn dài Thơ là giáo , là gươm , là sắt thép Bốn nghìn năm lời " Ðại cáo bình Ngô " Thân dù bỏ vang danh thanh sử chép Quyết cùng nhau giử lấy mãi cơ đồ Thơ là sóng, là biển đông bát ngát Giống Rồng Tiên Hồng Lạc vẩn sáng ngời Gương Trưng Triệu quần thoa còn chất ngất Nước hưng vong vị tất sĩ phu thôi ? Thơ là núi , là sông , là gấm vóc Ðất cha ông khó nhọc giử, lưu truyền Hận nô lệ, bao năm còn tiếng khóc Phá xích xiềng áo vải cất gương thiêng Thơ là sấm, là chiêng , là trống giục Máu hùng anh sôi sục tấm lòng trai " Quỉ nước Nam " chết vinh hơn sống nhục Nợ nước nhà đôi gánh nặng trên vai Thơ là nắng , là mây , là sức sống Của một đời nước mắt lẩn mồ hôi Tàn chinh chiến xếp gươm thiêng Phù Ðổng Ruộng đồng xanh vang tiếng trẻ vui cười Thơ là mắt , là môi , là tiếng hát Nối thương yêu trên khắp vạn nẻo đường Mùa gặt tới quê hương vang tiếng nhạc Nhịp chèo khua đêm hò hẹn trăng sương Thơ là ý , là tình , là hơi thở Mở đường thơm vào tận cánh rừng mơ Vượt biển cả và muôn trùng cách trở Tiếng quê hương Mẹ mõi mắt mong chờ
Vũ Thị Thiên Thư
03052002


Mục Lục


13. Cẩm Lai Hương Mưa trắng hồn Em bóng chim câu Tà áo xa xưa cuốn nhịp cầu Trường Tiền phù ảo trên sóng biếc Mưa trắng tình Em theo bóng câu + + + Mưa vàng hoa nắng chiều Nam Giao Tiếng chim phố cũ gọi mây vào Mai có võ vàng từ độ ấy Huyền Trân Công chúa giấc Chiêm bao + + + Mưa xanh buông tóc phủ đầu ghành Em về phượng vĩ tịch dương xanh Chiều tàn Vỹ Dạ đêm trăng lạnh Thư quán hương tàn có nhớ Anh ? + + + Mưa hồng cánh vạc vút bay trông Rừng xưa gỗ quí có vọng đồng Cẩm Lai hương sắc tình sâu thẳm Bạt ngàn phiêu bạt thoáng rêu rong + + + Mưa tím ngày xưa hoa hướng dương Thư Em rạo rực mùa luyến thương Tưởng chừng như đến từ siêu thực Em bước ra từ hồn Sông Hương + + + Mưa đen máu lửa nhuộm Hoàng Thành Gia Hội ngày xưa vang chiến tranh Vầng khăn sô trắng thương thân Huế Paris buồn lệ nhỏ long lanh + + + Mưa đỏ trên hàng phượng vỹ rơi Mắt Em ngái ngủ vực chân trời Nghiêng nón trữ tình bài thơ ấy Tâm tình dâng hiến ngưỡng chiều vơi + + + Bảy mầu mưa Huế sắc cầu vồng Nhịp Trường Tiền có nhớ mong trông Mai sau hoài niệm Em giữa Huế Hồn Anh Hương sóng bóng Em Sông...... + + + Bảy mầu mưa Huế mầu thất tình Nhớ Em gỗ qúi rừng nguyên trinh Bên cõi trời Tây anh vẫn nhớ Hương Giang khói sóng sầu lung linh
Nguyễn Hữu Viện



Mục Lục


14. Daọ Bãi Bondi Ngát hồn hoang về tím cã hoàng hôn Vàng kỹ niệm cát lài say baĩ ngủ Hè zung zăng biển liếm gót chân trần Giòn bim bíp hãi âu mềm cát soaĩ Hè roi vóc liễu Ddiêu Thuyền thưa mãnh Ngực trần muôn vạn bãi Bondi Thon nâng cát tay ngoan ngày măn ngón Vỡ bọt daì cát chảy trắng ngực mai 23/10/02
CC

Mục Lục


15. Một Chiều Cuối Thu Gió nhẹ lay chiều thu nhạt nắng Cành trơ lá đổ thêm hoang vắng Vòng luân chuyển nhuốm ánh tà dương Nổi nhớ nhung quan hoài dĩ vãng Ðất khách phiêu lưu xa mấy năm ? Quê nhà ngóng đợi trông từng tháng Dư âm lặng lẽ bóng thời gian Kỷ niệm lùa về đêm thức trắng . Gia Phong

Mục Lục


16. Tình Chàng Ý Thiếp Con đường vắng cuối ngõ về heo hút Không gian im cả vũ trụ dâng sầu Ðêm dần hết hay là hồn thiếp chết Bóng với hình thao thức mãi canh thâu Chàng không đến để tay ngà rót rượu Say cùng nhau chén cạn với chung đầy Thiếp sẽ nói cùng trăng trên đỉnh núi Tình cũng hồng như trăng sáng đêm nay Chàng không đến thiếp gối đầu lên ngực Ðể gió lùa không lạnh lắm heo may Thiếp sẽ hát ngàn lời ca tình ái Vai thiếp đây chàng hãy tựa đàu say Ðêm lạnh quá hay vì chàng không đến Cuối nẻo đường vằng vặc ánh trăng soi Thiếp vẫn đợi, mắt mỏi mòn vẫn đợi Ðêm nay tàn ..chờ đêm tới chàng ơi ! phancatlinh@aol.com Phan Cát Linh

Mục Lục


17. Tiễn Biệt Tàu đi, em ứa lệ trào Bàn tay ngơ ngác vẫy vào hư vô …… ---*--- Còi lên làn khói xuyên xuyên Còn tàu rung chuyễn hàng hiên baõ lòng Gượng cười môi mím lệ đong Vang vang xình xịch giưã dòng lệ tuôn Ðàn dơi làm tỗ hiên buồn Trút đầu, treo mộng, khóc muôn giã từ Taù đi ga bến tàn dư Bàn tay ngớ ngẫn vẫy chừ hư vô Vắng ngắt ga chiều tô nắng rộ Tàu xa, tàu khói, lạt hơi coì Bến ngồi nghe tượng thời gian đọng Hanh traĩ hành lang một nỗi lòng

Sóc Sơn
Mục Lục


18. Nhón Gót .. Nghê Thường nón bài thơ che chiều nghiêng nắng nâng hồn tôi những nốt nhạc _ _ thăng trầm tôi căng lụa trong khung hình mộc mạc bởi đời tôi không nhung lụa xa hoa những hạnh ngộ như Trăng rằm trong tháng đến rồi đi như Trăng khuyết tình thơ ... đêm trằn trọc của đêm hè tháng 6 tru tiếng hờn như Lang Sói rừng hoang Em áo lụa nắng Sài Gòn trãi hạt tôi ở đây đêm tuyết lạnh bơ vơ Trăng 16 lung linh chiều nhung nhớ bên lửa hồng thiếu bóng 1 giai nhân tôi vẫn yêu màu áo lụa hay yêu rồi người áo lụa trong thơ? tôi vẫn yêu 1 tình thơ Cô che dáng trong (nón) bài thơ xinh xắn không mượt mà ..không óng ả cướp hồn tôi trong nắng vạt ,,, Sương hờ

HTyCG


Mục Lục


19. Nốt Nhạc Dụ Người Bật phím tru di nốt đảo điên Cung âm dụ hoán mê muội phiền Cách mạng, ta, người, mờ giới tuyến Cầm nô ngôn mỵ nỗi truân chiên Ta hát cho người hát chủ nhân Tấu nặng u mê phụng vô thần Tháng tư theo bò về thành phố Ngất ngưởng ta ngồi một chức quan Vẫn nốt đoạn hồn bỏ lại đây Tù đày không thấy quê hương này Chỉ nốt tình buồn kêu rã rích Bên một giòng sông những xác thây Năm ngón đâu lòng cõi từ khi Ðường trần quan cách có thấy gì Một thuở gọi người làm cách mạng Văn hóa bộ, cười kẻ ướt mi Ta hát, ta lừa cả thế nhân Ta chết, ta rao bán mộ phần Máu xương nòi giống nào ta mặc Nốt nhạc dụ người vẫn tình tang

Trầm-Tư

Mục Lục


20. Tuyệt Vọng Khúc Ðêm hồ cầm giây sương chùng phím mộng Phím trần ai tuyệt vọng khúc tay buông Môi thiên thu mấp máy nỗi vô thường Ai còn lại những tình còn hay mất Ðêm không cạn như nhịp hồn lẫn khuất Bóng hạ phong còn đọng mỗi dư hương Tiếng cầm đêm hay tiếng của đoạn trường Không dịu dặt chỉ lịm dần nỗi nhớ Ta giữa đêm pha nhạc vào khe thở Cõi sa mù âm vọng điệu cuồng si Ðể riêng nghe réo rắc những phân kỳ Từng sợi tóc căng thời gian mai một Tuyệt vọng khúc không âm mà vạn nốt Ðàn cho mình, cho dến buổi tàn hơi Từng bậc thăng hay giáng của nốt đời Hồ cầm hởi giữa đêm tuyệt vọng khúc

Hàn Trân

Mục Lục


21. Nghiệp Dư Ðã mấy thu rồi rụng ý thơ Bao ngôn ngữ cũ hoá ơ thờ Mực chưa thấm giấy đà loang lỗ Bút mới khai fong bỗng dại khờ Lật nguợc chiêm bao tìm cảm hứng Ddảo quanh thực tại kiếm hồn thơ Nỗi đau trầm mặt vùi thiên cổ Khóc kẻ vì danh nặng đáy mồ.

Hoa Cỏ

Mục Lục


22.Cám Ơn Em, Người Tình Em đến với tôi, xôn xao giấc mộng Dẫu muà này trời đã chớm vào đông Không nắng đẹp, mà sao lòng vẫn ấm Vì yêu thương đang hoá kiếp nẩy mầm. Tôi cám ơn em,cám ơn người tình Với cuộc đời rực rỡ sáng lung linh Ngỡ là trong mơ xa xôi huyền thoại Ddâu biết là em đã đến đây rồị Vẫn thấy trong tim,bao điều rất lạ Nhưng cũng là duyên nợ của trăm năm Thuở xa xưa,đến kiếp này gặp lại Ai bảo tình là chiếc bóng mơ phaị Cám ơn em,hoa thơm và trái ngọt Chợt thấy mình trẻ lại tuổi hai mươi Quên cuộc đời vừa đi qua một nữa Mưa đầu muà làm mắt lá đong đưạ

Nhật Khánh.

Mục Lục


23.Ðông Buồn Lá đã rụng đầy trên lối đi Mùa Thu vàng úa nỗi ai bi Ðông về trong gió buồn se lạnh Ai biết lòng em...trĩu nặng gì ? Chưa giã từ nhau, sao vội đi ? Nửa chừng lỗi nhịp khúc từ ly Trăm năm một thoáng mơ hồ mộng Người đã xa rồi...lệ ướt mi ! Nhân thế đau buồn chuyện tử sinh Bao nhiêu hoạ, phúc giữa điêu linh Phù du, tan hợp là thân phận Biển khổ lênh đênh...một chữ " tình" Ai tiếc mùa Thu, thương lá rụng Ai rơi dòng lệ lúc Ðông sang Xin cho tôi gởi niềm tâm sự Ðến chốn vô cùng của nát tan ... 2002

Ngọc An

Mục Lục


24. Ta Ngồi Hai Lối Khuất Ðời Nhau - Ôi, tự hôm nào như rất em Mà nay chìm khuất giữa lòng đêm Hay là em truất lời em nói Lạ lẫm độ luờng đôi nét quên ! Tôi ở góc đuờng không có tên Ngày đêm khất thực với duyên mình Em đem ánh sáng về xa tắp Ðau mắt tôi buồn như bóng đêm . Biển động ghềnh sau, bãi truớc đều Gió mùa vi vút nếp cô liêu Những con bạch tuộc chân tua tủa Dấy đáy sầu lên ngọn sóng triều . Xếp lại tàn hư những tháng ngày Tóc màu mây phủ lọn hàng cây Phong lơn từng ánh sao đơn, lạc Vào khoảng trời mờ vạt áo bay ... Aug.01.02 (Hạ đêm)

Nguyên Khoa

Mục Lục


25. Chiều Thu Khuôn viên đại học Trải màu lá vàng Giảng đường rêu phong kín Sách vở lặng hửng hờ Ngẩn ngơ chiều nay ……..Ta nhớ ................? Sân trường vang kỹ niệm Lặng lẻ bóng thu sang Hồn thu sầu hiu hắc Lạc bước giữa nhân gian Giảng đường rêu phong kín Sách vở lặng hửng hờ Dư âm nào khơi động Trên những bước vu vơ Chiều thu chầm chậm xuống Màu nắng nhuộm ven đồi Mắt nai buồn ngơ ngát Mơ ước chuyện xa xôi Tình duyên chưa bến đổ Lơ lửng bóng hoàng hôn Rừng sương giăng lối nhỏ Phong kín cõi lòng đơn Ai buồn !-Ai nuốt lệ ? Chôn kín tận tâm linh Thu sầu !-Thu có khóc ? Sao ướt cả hồn trinh ? Chiều thu về ôi nhớ Người cuối nẻo trời mây Cỏ hoa buồn im đứng Man mác sầu bay bay Ngẩn ngơ chiều nay Chiều nay .. .. Ta nhớ ? ? ? .

Viễn Phương

Mục Lục


26. Biển Nhớ - Xa Tận Mù Khơi Chiều hôm nay em về ngang phố biển Chợt thấy lòng buồn vời vợi mông lung Sóng vỗ nhịp nhàng vang tiếng nhớ thương Nhớ chuyện tình đầu vẫn mãi xôn xao Ðường lộng gió tim buồn từng nhịp thở Cơn nước dạt dào tóc xõa buông lơi Dấu chân em bước qua vùng cát trắng Nơi một lần mình đã hẹn hò nhau Chiều mùa thu bàng hoàng cơn mưa đổ Giọt nước ngọt ngào sao mắt em cay ? Ðời thơ dại em một lần chờ đợi Ngẩn ngơ nhìn hạnh phúc quá tầm tay Ngày tháng ơi có bao giờ trở lại ? Mong ưu sầu đừng lạc bước chân quen Nhớ nhung đừng đầy đời sống mênh mông! Chiều nay về, em khơi đời biển động Của một thời để nhớ để thương. . .

Hoài Bảo Anh Thư

Mục Lục


27. Mưa Chiều Mưa nay có như ngày xưa Mưa rơi mưa rơi từng giọt đong đưa Mưa tuôn biết mấy cho vừa Mưa qua cơn mê về song cửa Mưa qua mang đi nụ cười Mưa chiều qua như tan vở Mưa chiều giăng sầu về -dâu Mưa chiều thêm ướt mi sầu Mưa chiều ngóng trong nắng màu Mưa chiều khóc xa tình xưa Mưa chiều dạo khúc tình ca Mưa nào gợi khúc tình ca Mưa nào chia cách tình xa Mưa nào khóc -dời xót xa Mưa nào bôi xóa nhạt nhòa Mưa vẫn mưa Chiều vẫn qua

Hoàng Mai Phi

Mục Lục


28. Tóc Rối . Nắng ngủ quên trên từng phím cỏ Bởi vì em vừa mới đi qua . Giọt thủy tinh có ấm chân ngà Sao em bước để buồn ở lại ? Em về ngang mỗi ngày hai buổi Lúc tan trường áo trắng thướt tha . Nắng trong mắt chất đầy bối rối Môi nhuận hồng choán ngợp hồn ta .. Vành nón em giấu gì trong ấy Mà gió theo ve vuốt mái huyền ? Mộng ta đổi mong làm nhánh gió Ðậu vai em quên phận muộn phiền . Nắng im lìm giữa hai nỗi nhớ Ta lung linh hóa thạch triệu năm Nắng im lìm giữa hai nỗi nhớ Cõi em ta da diết xa xăm .. Nắng im lìm lắng nghe nhịp bước Không hình như nhịp đập của tim . Cọng tóc rối thắt vòng định ước Cột hồn ta ấm cõi vô linh .

Nhược Thu & T.Th

Mục Lục


29. Em Trở Về


Em trở về thế nào cũng sót lại
Chút nắng hồng của thuở mới biết yêu
Chút hương thơm đọng lại của buổi chiều
Ngày tan lớp ta dạo trên phố nhỏ

Em trở về trong một ngày lộng gió
Kỷ niệm nào theo nhớ, tốc qua đây
Em quay nhìn, tìm lại chút thơ ngây
Của một khoảng trời thơ áo trắng

Thở đi em, mùi ngọt ngào của nắng
Nếm đi em, vị đắng của tình yêu
Nắm trong tay một tuổi ngọc yêu kiều
Em cất giữ cho dài tình bạn lớp

Em trở về trước chuyện đời tan hợp
Hãy giữ mình bình lặng ở cửa Không
Những ngày vui em cất kỹ trong lòng
Làm hành lý cho đường đời vạn nẻọ..


Paris 23.10.2002      
23:08


Hoa Ðộ
Mục Lục


30. Em Vê Chỗ Ta Chưa em về chỗ ta chưa có chờ nhau kiếp khác trong lửa cháy ngặt ngừa bày ngục căn tan tác đường chim bay mịt mù lạnh nhớ tháng mười chiếc con ngỗng trời chẳng bù chỗ mây còn hừng tiếc còn rừng úa vàng hoe đem ta ra củi lửa đám táng tự vết nhòe không còn tên dáng tựa ở chốn cũ mù đầm áo se người tất lạnh củng cố những nghiệt câm trong cõi đời mưa tạnh em ở chỗ nào an có nghe lòng ấm áp gió buốt vàng tan hoang trong tim còn tươm hạt

nguyễn đăng tuấn

Mục Lục


31. Có... có một giấc mơ chưa đến có một nỗi buồn chưa nguôi có một niềm tin chưa mất có một con người như tôi có một lá xanh xuống đời lá vàng là thời gian thôi muà thu nghe người ta nói như em bỏ mặc tiếng cười rồi mùa đông em không đợi rồi mùa xuân tôi không tới có một mùa không tiếng gọi là muà em lặng lẽ trong tôi có một bài thơ em bối rối hạnh phúc là miên man thôi trăm bài thơ không dấu hỏi vạn bài thơ rụng xuống rồi em cười khi nắng chiều lên em về khi đêm vừa xuống em là bóng hoàng hôn lạ vì bình minh ta .. vẫn là em mai ta chết em cười dùm ta nhé một ánh nào trong phút cuối bừng lên một có nào như giấc mộng chưa quên và chưa đến .. như chưa bao giờ đến đến bao giờ em biến mất trong thơ .. 11/02

Lạc Duyên

Mục Lục


32. Lại Nhớ Thúy Kiều Bỗng dưng lại nhớ Thúy Kiều Nghĩ sâu xa chợt thấy Kiều…tri âm Nửa đêm bên ngọn đèn xanh Bâng khuâng muốn hỏi ngọn ngành thiệt hơn Rằng trang quốc sắc thiên hương Sớm mê mười khúc đoạn trường làm chi Ðạm Tiên nàng ấy ca nhi Khi không quơ vội làm tri kỷ mình Chiều xuân vườn Thúy đêm quỳnh Yêu chi cái gã thư sinh dại khờ Ðã đành vì thằng bán tơ Nhưng ong bướm ấy cũng mơ tưởng nhiều Lâm Truy xe ngựa dập dìu Hết Thúc Sinh lụy lại Từ Hải điên Tướng quân chẳng chết trận tiền Lại đi chết đứng truớc liền ba quân Gớm thay cái sắc khuynh thành Không gươm mà chém tan tành, lạ chưa ! Aàm ầm trống giục ngựa đua Ðâu bằng nước mắt nửa khuya ngắn dài Bềnh bồng trong cuộc trần ai Thúy Kiều đáng mặt anh tài nữ nhi ! Mơ màng bên khúc cổ thi Thấy mình cũng giống kiều nhi lạc loài ! Cũng phấn nhạt, cũng hương phai Cũng xơ xác mộng, cũng mai mỉa tình Cũng lăn lóc, cũng lầu xanh Cũng đưa cửa trước, cũng giành cửa sau Ðể ân nghĩa đó nát nhầu Ðể trơ lại một nỗi sầu thiên thu Nửa đêm nằm đọc Nguyễn Du Bỗng dưng muốn khóc Tố Như lạ lùng …

Trần Hoan Trinh

Mục Lục


33. Câu Hát Cũ hoa chiều nở đầy trên bờ sông dáng núi mờ xa nhạt nắng hồng bến cũ con đò nằm đợi khách hàng cây hiu hắt chút thu phong ta về qua đó lòng xa vắng tiếng hát ai ru thoáng chạnh lòng mờ mịt hồn trôi vào kỷ niệm một thời qua biết mấy long đong. người hành khất già ôm cây đàn khúc hát buồn như tiếng thở than khúc hát nghẹn ngào lời tiễn biệt tháng ngày lưu luyến bước đò ngang kẻ đi, người tiễn hoen dòng lệ nỗi đợi chuồm lên dấu võ vàng ta chẳng hẹn người sao vẫn tưởng bài ca năm cũ nét kiêu sang người hành khất già cất tiếng hát tiếng hát ngày xưa bỗng ngỡ ngàng đồng vọng một thời yêu dấu ấy sông dài bọt sóng vẫn chưa tan. (trong tập LỜI RU ÐỜI)

Mạc Phương Ðình

Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Mùa Nước Lũ ( kỳ 8)

Trần Công Nhung



(Trước khi vào truyện: Ðây là câu chuyện hư cấu, nhưng lại dựa trên những địa danh có thật, một vài nhân vật có đời sống y như ở ngoài đờị Nó là câu chuyện tâm tình của những người tôi quen. Sự trùng hợp tên tuổi hoàn toàn ngoài ý muốn của người viết.)

......
Công việc của hai bà ngày càng bận rộn, nhờ bận rộn, họ quên đi bao mất mát của ngày quạ Dần dà hai bà thấy trong cái xã hội mới này rất nhiều xô bồ phức tạp. Chính hai bà cũng gặp cảnh bướm ong ve vãn. Nói chí tình, các bà chỉ trên dưới bốn mươị Tuổi ấy thì còn nhiều cơ hội bước thêm bước nữạ Bà Nhiêu cả bầy con, đã hằn nét phong trần chứ bà Ðàm còn đậm đà lắm. Cũng có lúc bà đã nghĩ ngợi về điều này mỗi khi có người đưa lời gạ gẫm. Nhưng, bên cạnh có bà Nhiêu, có Thảo, bà lại thôi, với lại chuyện sinh đẻ đã triệt thì chồng con chi nữạ

Ðã hai tháng rồi mà chưa thấy nói cho chuyển trại, cứ ở lều thế này thì nhiều bất trắc quá. Những đêm mưa gió rõ là khổ. Nhu cầu đời sống mỗi ngày một thêm, con cái học hành..và nhiều vấn đề nảy sinh làm cho hai bà lo nghĩ không thôị Có đêm kẻ gian giả ma đến lều hai bà, không hiểu ăn trộm hay có ý gì. Ðêm đó có hai bóng trắng lù lù tới gần lều, gặp lúc bà Ðàm vừa thức giấc, bà thấy một người đang khom xuống định chun vô , bà la to: "Ăn trộm, bớ người ta ăn trộm". Mọi người chung quanh thức dậy, hai tên giả ma vứt lại hai tấm ra trắng bỏ chạy mất dạng. Bà Ðàm đã nhiều lần bảo Thảo thăm dò văn phòng xem có chỗ nào đàng hoàng thì xin chuyển. Thảo dạ dạ nhưng mỗi khi lên văn phòng gặp ông khách "Capstan" Thảo ngạị Sau lần mua gói Capstan, anh thường tìm gặp Thảo, lần nào cũng rất mực ngọt ngào tử tế. Có nhiều khi Thảo cũng thấy mình khe khắt quá, một tiếng anh thì có mất gì đâu, với lại quen rồi thì thấy anh ta cũng chưa phải là già, anh lại vui tính. Thảo biết, chỉ vì có Nam nên Thảo phải như vậỵ Mà Nam thì bây giờ ở đâu ? Thật dại, tại sao lúc Nam đi Thảo không xin một địa chỉ nào đó để có lúc cần. Ai cũng nghĩ, đi là cách biệt hẵn, phải hai năm sau, chờ tổng tuyển cử rồi mới nói chuyện thư từ. Có ngờ đâu sự thể như vầỵ Thảo cũng đã nhắc bà Nhiêu thăm dò tin Nam, bà cho hay "anh em nó ở Huế chớ mô". Bà ham làm nên cứ trả lời Thảo như vậỵ Thảo không dám hỏi nhiềụ Nếu Thảo biết đường biết sá, Thảo đi ngaỵ Mới hai tháng mà xem ra ai cũng đã thay đổi khá nhiềụ Thảo đã bạo dạn, nhanh nhẹn hơn, biết nhiều điều mà Thảo không thấy nơi quê nhà. Hôm đi với Má qua chợ Hàn, Thảo mới khớp. Phố xá xe cộ, người ta thôi hằng hà. Cảnh vui như Tết. Cái gì cũng làm cho Thảo mê được. Thấy cái kẹp tóc quá đẹp, Thảo xin Má. Má mua và cài ngay lên cho Thảo, Thảo sờ lên mái tóc mà lòng vui sướng vô cùng. Một ngày giữa thành phố đô hội đã mang đến cho Thảo nhiều điều mới lạ. Ðời sống muôn màu và không chật hẹp như ở Phù Ninh. Thảo thật sự lóa mắt. Lúc hai mẹ con dừng chân nơi quán nước bên đường, Thảo đã nhỏ nhẹ hỏi Má :

- Má à,..răng con không nghe Bác nói chuyện đi tìm anh Nam rứa Má.
Bà Ðàm nhìn con gái mỉm cườị
Thảo nói như dỗi:
- Con hỏi thiệt răng Má cười con ?
Bà Ðàm an ủi :
- Có, Má có nghe Bác nói để yên rồi về Huế tìm Nam.

Thảo hơi gợn buồn. Bà Ðàm biết tâm sự con, bà nói qua chuyện khác :
- Thảo à, mai mốt yên rồi con có đi học lại không ?
- Dạ đi chớ Má.
- Má cũng tính rứa, phải ráng học thêm ít năm, khoan nghĩ chuyện chi khác.
Thảo hiểu ý Má nói gì rồi, nên nàng cầm tay Má thỏ thẻ :
- Má đừng lo, con biết mà.

Bà Ðàm nhận thấy Thảo lớn rất nhanh, cả tâm hồn lẫn thể xác. Bà sợ không khéo Thảo bị cám dỗ thì nguỵ Con gái đến thời trổ mã thì thiếu gì người theọ Ai đâu biết tuổi nhỏ hay lớn. Lâu nay đã có những chàng trai rập rình dòm ngó Thảo, làm cho bà đâm lọ Ðôi lúc chính Thảo cũng đã cảm thấy xao xuyến. Mấy ông làm văn phòng, mấy chàng lóc nhóc trong trại, cứ theo tán tỉnh Thảo hoàị Nếu cứ nhìn bề ngoài thì ai mà không nghĩ Thảo ở tuổi đôi mươị

Ðã qua tháng tám, mùa mưa sắp về mà vẫn chưa tìm được nơi nào để đị May sao, một hôm bà Nhiêu gặp ông Lý Kiệt ở làng Phước Lương. Ông cũng là chỗ quen thân, ông đi đạo, di cư vô trước, ở trong khu nhà thờ Tam Tòa bên Ðà Nẵng. Lý Kiệt thấy tình cảnh mẹ con bà Nhiêu, hứa trình cha xứ tìm cách giúp đỡ. Bà Nhiêu nói lại cho mọi người tin mừng này, nhưng Thảo thì bán tín bán nghi, nên vặn hỏi :
- Người ta nói vậy mà có chắc không Bác.
- Bác nghĩ là ông ni giúp được. Ông còn dặn Bác rồi trở lại đạọ
Nghe vậy mẹ con Thảo tỏ vẻ e ngại hỏi bà Nhiêu :
- Bác trả lời răng.
Bà Nhiêu cười dễ giải :
- Bác ừ đại chớ răng. Sợ gì, miễn mình có chỗ ở để làm ăn thì chi cũng được.
- Bà Ðàm lo xa :
- Mình biết chi mà theo đạo hả chị ?
- Thì giả bộ thôi mà. Rồi tìm đường sau, bộ ở luôn răng mà sợ.

Hai mẹ con bà Ðàm nghe phải, và rất phục bà Nhiêụ

Lý Kiệt, sau hôm gặp bà Nhiêu đã sốt sắng tìm Cha để trình bày hoàn cảnh của bà. Cha nghe cũng động lòng, song trong khu Tam Tòa thì không còn chỗ. Chỉ còn một phòng, dành cho khách vãng laị Cha ngẫm nghĩ một hồi rồi nói với Lý Kiệt :
- Con xem có thể cho họ ở phòng vãng lai được không. Trong hoàn cảnh hiện nay thì khách khứa không quan trọng lắm.
Lý Kiệt tỏ vẻ mừng:
- Thưa cha nếu được rứa thì còn chi bằng.
- Vậy con báo cho họ và giúp họ chuyển tớị
Lý Kiệt đã thay mặt hai bà cảm ơn Chạ Cha dặn hờ :
- Nhớ nghẹ
- Dạ con nhớ.

Ðiều Cha dặn Lý Kiệt chính là điều kiện Lý Kiệt đặt với bà Nhiêụ

Chiều thứ bảy hàng tuần thường có Phòng Thông Tin đến chiếu ciné, hoặc diễn văn nghệ giúp vui đồng bàọ Thảo và mấy đứa nhỏ rất thích. Tối nay có chương trình văn nghệ rất haỵ Chú "thuốc lá" đã cho Thảo biếtø mấy bữa naỵ Từ hôm mua gói Capstan, ngày nào anh chàng cũng ghé mua Thảo mấy điếu, lúc nào cũng không nhận lại tiền thốị Dần dà Thảo thấy "chú" cũng dễ mến. Về sau này anh không trêu chọc Thảo nữa, lúc nào cũng đàng hoàng lịch sự. Thảo thấy yên tâm, không còn quá dè dặt trong câu chuyện. Hôm qua đến mua thuốc anh nói :

- Thảo à, khi nào em cần mua gì anh mua giúp chọ Mua rồi anh lấy tiền saụ Từ đây em qua chợ Hàn vất vả lắm. Anh thấy em bán vầy có lời lãi gì bao nhiêụ

Trong khi anh nói như dỗ dành, Thảo cúi xuống lắng nghe và cũng cảm động. Anh chàng tỉ tê tiếp:
- Anh cũng như Thảo thôi, anh chẳng giàu có gì, may có công ăn việc làm nên thấy gia đình em trong cảnh chật vật thiếu thốn thì muốn giúp vậy mà. Khi mình giúp ích được một người, mình còn vui sướng hơn người đó nữạ..

Thảo cảm động, buột miệng cảm ơn :
- Em cảm ơn anh Tuấn...
Thảo biết mình lỡ rồi, Thảo đã đổi từ chú qua anh một cách ngọt ngào, làm cho Tuấn vui ra mặt.
- Em đừng ngại, cứ xem như đó là bổn phận của anh. Anh đến đây để giúp mọi người mà.

Thảo không nói gì thêm nhưng suy nghĩ : "Giúp thì giúp hết mọi người, sao cứ rà rà mình Thảo". Vừa lúc hai bà đi chợ về, anh nhân viên trại đứng dậy chào :
- Dạ chào hai bác. Cháu đến báo cho gia đình biết tối mai có trình diễn văn nghệ. Bà Nhiêu đáp :
- Cảm ơn chú, văn nghệ thì để cho mấy đứa nhỏ chớ tụi tui còn lo nhiều việc lắm.
Chàng thanh niên thấy không còn lý do nấn ná nên xin cáo từ :
- Dạ cháu chào hai bác.
Tuấn vừa quay ra, bà Ðàm đã hỏi Thảo như tra vấn :
- Thảo à, Má thấy dạo này anh gì đó ưa tới lều mình chi vậy ?
- Dạ ảnh mua thuốc.
- Con phải cẩn thận đó nghẹ

Thảo dạ nho nhỏ. Thảo hiểu Má nói gì rồi, nhưng cấm người ta sao được. Với lại họ là người tử tế. Lắm lúc Thảo cũng không biết ứng xử sao, đành lặng thinh, khiến nhiều người hiểu lầm. Ðiều rõ ràng là dạo này Thảo thích sửa soạn trang điểm, thích ngắm mình trong gương. Thảo cũng có ý muốn mua một cái áo ngực mà còn e dè. Nhớ lời Nam khen, Thảo cũng hãnh diện chút chút. Có hôm đang tự đối thoại, Thảo buột miệng nói : "Mình đẹp, người ta ngắm có chi mà sợ". Nói xong Thảo giật mình nhìn quanh và cảm thấy mắc cỡ với chính mình.


(còn tiếp)

Trần Công Nhung


Mục Lục


2. Hương Xưa

Hoài Bảo Anh Thư



Ðọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần rồị Vậy mà tôi vẫn chưa thỏa nỗi thắc mắc. Cái điện thư vừa nhận được, tôi là một trong những người nhận. Anh Việt, người anh đỡ đầu của tôi, là người duy nhất mà tôi nhận ra và có quen biết. Chung quy có lẽ anh Việt là người đã gắn cái địa chỉ điện thư của tôi vô trong nhóm bạn bè của anh, tôi thường nhận thư từ của anh và bạn bè anh gởi cho nhaụ Nội dung lá thư không có chi để làm tôi phải chú ý nhiều, chỉ những lời chúc mừng Giáng Sinh giãn dị thôị Tôi thầm nghĩ, nếu có trả lời cái email này thì chắc cũng sẽ không hề hấn gì. Những lời chúc nhau vào ngày lễ lạc giữa những người Việt Nam xa xứ như vầy cũng cần thiết lắm, nó giúp phiền muộn âu lo về tinh thần, công việc làm, và gia đình vơi bớt đi được phần nàọ Cái điều làm tôi chú ý thật nhiều, và cứ mãi phân vân là cái tên của người gởị

Xin chúc anh cũng được nhiều vui vẻ.
Hân
Katherine Han
Company zzzz
555-555-5555

Tôi viết vội vài chữ hồi thự Thư gởi đị Cái thế giới mình đang sống, tiến triển quá nhanh, ngồi một chổ vẫn có thể thư từ, trò chuyện với người quen bất cứ ở nơi nào trong giây phút. Dầu vậy, tôi là một người sống rất nhiều về tình cảm nên vẫn thích những lá thư tay, nhìn những dòng chữ, giọng nói quen thuộc vẫn thâm tình và thân mật hơn. Không đầy một phút sau khi lá điện thư được gởi đi, tiếng chuông điện thoại vang lên.

- Hello, this is Katherinẹ Tôi dùng cái tên Mỹ của mình và lịch sự trả lờị
- Is this Katherine ? Ðầu giây điện thoại bên kia trả lời tôi lại bằng một câu hỏị
- Yes, this is Katherine , whós this ? Hơi sững sờ, tôi trả lời với một cách thật tò mò.
- Hân đó phải không ?

Giọng nói trầm ấm của Bảo đây mà. Ðã hơn năm năm rồi nhưng làm sao tôi quên được. Tôi như muốn ngất đi, tay chân tôi rung rẫy, cổ họng tôi nghẹn cứng. Làm sao tôi ngờ được rằng có ngày tôi sẽ gặp lại Bảo, trong trường hợp như vầỵ Tôi cuốn lên ,sững sờ, cố lấy lại chút bình tỉnh.

- Dạ Hân đây, anh Bảo thiệt đó phải không?
- Bảo thiệt đây, Hân có khỏe không Hân !!!
Vâng, đúng là Bảo ngày xưa đây mà, vẫn giỡn cợt như thuở nàọ
- Dạ Hân khỏe, anh có chi lạ không anh ?

Những lời thăm hỏi dồn dập nối tiếp. Hơn năm năm rồi, bao nhiêu thay đổị Tôi đi lấy chồng, Bảo rời thành phố tôi ở, tiếp tục theo học xong cái bằng cấp tiến sĩ kiến trúc và đi làm cho một công ty ở miền Bắc Calị Nhưng Bảo vẫn là Bảo, vẫn giọng nói trầm ấm tưởng chừng như mới hôm quạ Lần cuối cùng gặp nhau, Bảo mang đến một bức tranh chân dung của tôi, bên dưới nắn nót hai câu thơ thật buồn " Thôi từ đó ta về quên kỷ niệm. Vẫy tay buồn đưa tiễn cuộc tình êm..." Làm sao tôi quên được, tôi ôm cái kỷ niệm của thời yêu nhaụ Kỷ niệm bây giờ hình như đang đi ngược giòng thời gian để tìm về lại với tôi, với Bảọ

Con đường về nhà hôm nay đông xe hơn mọi ngàỵ Ðoàn xe chạy chậm chạp, nhít nhít từng chút. Mỗi bận lái xe đi về của tôi mất gần một tiếng đồng hồ. Cuộc sống xô bồ trên cái đất nước văn minh này, một giờ đồng hồ trong vấn đề di chuyển đi về từ công sở là chuyện rất bình thường. Dầu vậy, tôi vẫn còn được cái may mắn với con đại lộ PCH 1 này rất nhiềụ Nếu dùng đường xa lộ thì mất đến gần hai, có khi ba giờ đồng hồ mới về đến nhà. Mỗi ngày như vậy, hai giờ đồng hồ lái xe trên con đại lộ này như một liều thuốc an thần . Bờ biển của đại lộ PCH 1 có vẻ đẹp thiên nhiên thơ mộng riêng của nó. Cái đẹp tùy theo mùa và theo thời tiết mưa nắng. Một mình không bận bịu, được tự do suy nghĩ, mộng mơ vẩn vợ Giúp đở cho trí óc của tôi chuẩn bị đương đầu với ngày trước mắt, những bài Cobol progams khô khan khó nuốt, những buổi họp nhàm chán, với ông xếp thật khó chịu của tôị.. hay cái nhà lạnh tanh, vắng vẻ mà tôi trở về. Những buổi sáng sớm hoặc chiều tan sở, tôi thường ngừng xe dọc theo con đại lộ này, đón đợi để chụp những cảnh tuyệt vời lúc mặt trời vừa ló dạng từ nơi góc biển, những ngày sương mù ẩn hiện ánh mặt trời u mờ bí ẩn, những gợn sóng cao trắng xóa vào ngày gió lớn tạt mạnh vào tản đá dọc ven biển, hoặc khi nước xuống thật thấp tấp bọt biển tuyệt vờị Hoàng hôn về với mặt trời lặn ở một góc trời, những gợn mây đỏ ngầu chói chan, và những giọt mưa rào trên mặt biển. Tôi đã trở thành một nhiếp ảnh tài tử và tôi cũng đã bắt đầu yêu mê biển từ dạo đó. Cuộc đời bắt đầu vui hơn. Với những bận rộn chung quanh, tôi bớt đi nỗi cô đơn trống vắng.

Với tay qua, vặn cái radio lên, nghe ngóng xem có tai nạn xảy ra bởi quảng đường hôm nay đông xe hơn, không như thường ngàỵ Bàn tay trái chống lên thành cửa, nhìn chăm chăm ra ngoài biển. Trời hôm nay đẹp lắm, ánh nắng long lanh trên mặt nước, bọt biển trắng xóa, sóng lăng tăng đẩy vào bờ, gió hiu hiu làm hồn tôi cảm thấy chút yên bình. Người xướng ngôn viên từ trong radio vừa thông báo, có một tai nạn đã xảy ra phía trước con đường tôi đang đi về. Cũng không gấp gáp gì, tôi tự nghĩ, về đến nhà có lẽ cũng chỉ một mình tôị Tôi tắt radio và đổi sang cái máy CD, mấy chục bài hát đã để sẵn trong máỵ Tôi mê nhạc tình ca Phạm Duy ngang ngữa với thơ Nguyễn Tất Nhiên vậỵ Và dĩ nhiên là tôi mê luôn những lời thơ được phổ thành nhạc. Giọng hát của một nam ca sĩ vang lên trầm buồn vời vợị Hôm qua tôi dửng dưng, không nhớ một ai, không cần một aị Hôm nay cũng con đại lộ này, cũng bài hát quen thuộc này, tôi lại nhớ đến cái tình yêu đầu đời của tôi ray rứt, buồng ngực tôi đau nhói, lời ca cứ vẫn miên man... "hai năm tình lận đận, hai đứa cùng xanh xaọ.."

Người yêu và tình đầu đời của tôi, thơ mộng tuyệt vời lắm. Thuở yêu Bảo, từ giã cái thời ngây thơ, như bài hát thơ ngây của AnhViệt " Khi ấy em còn thơ ngây, đôi mắt chưa vương lệ sầu, cười đùa trên muôn khóm hoa, đắm xinh đôi môi hồng thắm..." hình như đã biến mất. Tôi đã yêu, tôi trồng một bông hồng cho tình đầu, cái tình yêu đầu đời của thời con gái làm sao tôi quên được. Bảo có mái tóc bồng bềnh, nụ cười và đôi mắt nhìn tình tứ. Vừa gặp là tôi đã cảm ngaỵ Chúng tôi đã làm quen nhau trong lớp philosophy, năm đó là năm thứ ba của cả hai chúng tôị Bảo theo học nghành Architect, còn tôi đi theo cái nghành khô khan Computer Sciencẹ Bảo có tài hội họa, những nét vẽ trời cho của Bảo làm tôi mê mệt. Những buổi trưa, giữa những lớp học là những lần tôi ngồi làm mẫu cho Bảo, ảnh chân dung Bảo vẽ về tôi nhiều lắm. Tôi thích nghe cái giọng nói nửa Nam nửa Bắc của Bảo, nó dễ yêu làm sao đó. Bảo thì lại thích nghe giọng nói "Trung kỳ" của tôị Chúng tôi thường đùa với nhau rằng, sau này có con, chúng nó sẽ thành người Việt Nam chính gốc của cả 3 miền. Bảo thích đọc những bức thư tình, và thơ văn tôi viết cho Bảọ Có lẽ tại tôi có chút máu xứ Sông Hương Núi Ngự mộng mơ nên thích viết lách, thơ văn lãng mạn. Tôi viết đầy một tập giấy dầy và chỉ riêng cho một mình Bảo mà thôị

Hai năm yêu nhau là hai năm tôi và Bảo phải lận đận, lao đaọ Mẹ biết chuyện nên thường ngăn cản tôi giao thiệp với Bảọ Mẹ cho rằng lấy Bảo sẽ khổ sẽ nghèo, họa sĩ làm gì ra tiền để lo cho con gái mẹ. Tôi cố thuyết phục mẹ, rằng tôi thương Bảo, tôi thương cái nghề của Bảo, và khi tôi thành kỹ sư, tôi sẽ tự lo lấy cho chính tôị Mẹ nhất quyết, không muốn cho con gái duy nhất của mẹ phải cực khổ, vì mẹ đã có "chổ cho con". Gia đình bác Trí và anh Nhân, người ta là bác sĩ giàu có, sẽ lo cho tương lai tôi sung sướng. Mẹ bảo, mình may mắn ở gần bác Trí như hồi còn bên Việt Nam, gia đình hai bên đã như họ hàng rồị Mặc dù xa quê hương, cha mẹ tôi vẫn giữ gìn rất kỹ lưỡng cái truyền thống gia giáo nề nếp cổ kính Việt Nam. Kính trên nhường dưới, đi thưa về trình vẫn áp dụng hằng ngày trong gia đình tôị Các anh của tôi cũng vậy, việc lập gia đình của các anh đã xảy ra trong khuôn khổ "đặt đâu ngồi đó ". Làm sao tôi lay chuyển một khi mẹ đã quyết định rồị Lúc tôi ra trường vừa là lúc anh Nhân đậu bác sĩ, bác Trí đã ngỏ lời xin cho tôi lúc đó về làm dâu nhà bác. Còn đau khổ nào hơn nữạ Thế rồi, áo mặc làm sao cho qua khỏi đầụ Tôi phải vâng lời cha mẹ, còn tại gia nên bắt buộc tôi phải tòng phụ. Tôi đem chữ hiếu và chữ tình ra cân nhắc, để rồi chữ hiếu nặng hơn chữ tình và tôi phụ người tôi yêụ Tôi gói gắm tất cả kỷ niệm hai năm trời thương yêu, những tranh vẽ của Bảo, những thơ văn viết cho Bảo, để lại sau lưng. Tôi tưởng chừng như tôi sẽ không sống được nếu không có Bảo trong đời tôị Không muốn bất hiếu với cha mẹ. Anh Nhân bắt đầu tới lui thăm gia đình tôi thường hơn, cũng như đã cố gây cảm tình với tôị Tôi vâng lời cha mẹ, cất đi cái bằng cấp kỹ sư vào tủ. Ðể về làm vợ, trở thành bà bác sĩ với người tôi không yêụ Ðể tôi trả hiếu cho cha cho mẹ.

Những năm đầu, Nhân đưa tôi đi du lịch rất thường. Tôi đã bắt đầu quen dần với cuộc sống làm vợ, tôi rất chu đáo lo lắng cho Nhân, làm trọn bổn phận của một người vợ hiền. Sau ba năm chung sống, tôi đã thụ thai lần đầu tiên. Có lẽ âu cũng là số phận, ngay từ lúc bắt đầu yêu tôi đã khổ. Mười tuần lễ đầu thụ thai, tôi đã ốm suốt thời gian. Một hôm tôi ngất đi, khi tỉnh lại mới biết mình đang nằm trong bệnh viện. Qua cuộc giải phẫu, mất đi đứa con đầu lòng chưa hề biết mặt và đã vĩnh viễn mất luôn cái hân hạnh được làm mẹ trong đời từ đó. Tôi buồn và khổ. Tôi thấy tôi vô dụng, buồn cho cái số 'hồng nhan bạc phận' của mình. Nhân cũng thất vọng, bởi anh là con trai một trong gia đình, cha mẹ anh đã mang hoài vọng có người nối dõị Nhưng tôi đã không làm trọn được cái chức vụ đã giao cho tôị Nhân càng ngày càng đi làm về khuya hơn, tôi cũng không muốn làm khó dễ cho Nhân. Cuộc sống vợ chồng chúng tôi càng ngày càng trở nên lạnh nhạt. Những bữa cơm tối chỉ còn một mình tôị Nhân thường gọi về cho hay rằng anh bận họp, những buổi thuyết trình anh phải dự...v.v... Rồi đến những đêm anh vắng nhà, bảo rằng phải trực ở bệnh viện. Không muốn cho cha mẹ buồn nên tôi giữ kín trong lòng, cố gắng để cái chén hạnh phúc đang rạng nứt của chúng tôi đừng rơi xuống mà bể vụng rạ Bề ngoài tôi vẫn niềm nở tươi cười với cha mẹ hai bên, với bạn bè chung quanh. Có hạnh phúc nào lại không tả tơi, không đắng cay đâụ Thôi thì 'phận gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịú, biết trách ai bây giờ. Ở nhà hoài buồn quá, tôi quyết định xin việc đi làm. Nhân đã đồng ý và cho phép với dự tính của tôị

Tôi rẽ vào con ngõ về nhà, dãy cây hoàng mai đứng chào đón tôi như mọi hôm. Bước vào nhà, tôi đi đến tủ, lấy tập thơ văn mà ngày xưa tôi viết cho Bảọ Mấy câu thơ đầu tiên thời yêu Bảo vẫn còn nằm sờ sờ trên trang giấy trắng hơi ngà qua màu thời gian.

Hương xưa qua hình như vừa trở lại
Ân ái muôn đời như nuối tiếc
Ngọc ngà của tháng năm qua
Bóng hình như của yêu thương
Ảo mộng nào như vừa chớm nở
Ôm ân tình em thả mộng theo ngày tháng quạ...

Có lẽ nào hương xưa đang trở lại không anh?...
Tôi bỗng thấy rùng mình.


Hoài Bảo Anh Thư


Mục Lục


3. Từ Những Vọng Khúc Ghi Âm

Trường Ðinh

"Thi tạo như truy tìm kẽ ngách để diễn lộ và thoát xác cho linh tri. Những tự bạch như tự họa, vẽ chính mình để nhìn chính mình trên giới hạn. Người thơ trong tôi, kẻ yêu phận kén tầm và đời cánh bướm, tiềm ẩn và lãng du như dị chủng. Nhịp khúc trong tôi đến và đi như gió, dạng biến như mây, trải diễn những cuồng lưu tâm tưởng trên tương giao ngữ màu trong từng hơi thở. Thơ trong tôi đam mê một lần của từ muôn nghìn lần tái sinh và hủy diệt, như đoản khúc trăng mãi điệp lập xoá hình đã từng đêm vọng gọi. Tôi hoang say sự thêu kết, đút xén và xung phá trên ngữ điền và thi tưởng. Với vạn chữ thơ như hành trang, tôi hoan hưởng từ cái vô cùng trước màu trời. Ngữ thú trong tôi dệt màu không biên giới. Thơ đối ẩm thơ như rong chơi diễn trận trên bàn cờ mãi tháng ngày lãng phiêu không kỳ hạn..."

1/5
đô xoáy tàn tâm
từ móc khó lãng quên của vùng trũng thức
hừng cháy đỏ đã một thời
tái bừng lòa biển sử
khi giấc liêu lên tiếng nẩy mùa

2/5
lông lốc đá
trên mê cung màn đêm
vỗ vết cấu ngữ tự chay chì và nhám mặt
nhăn lòe tàn tích ung thư
góc sinh ảnh căn nhà nhỏ tiền kiếp

3/5
lần gọi đến từ dĩ vãng
trổi mạn thuyền một dấu ấn chìm loạn sóng
ngập mút như dốc lũ ngược
bềnh bồng xóm nhà cũ vỹ dạ mù khơi
bờ gió cao như hạt sỏi trong mắt vực

4/5
nỗi niềm chung cắn nở bông lúa riêng
cỏ đơn thể rạn hình làm tâm tư mẫu số
vẫn còn xanh như vỡ
nức nở từng ly nhuyễn với linh hồn
những chấm hỏi âm vọng ghép cánh màu hư tự hóa

5/5
trái ngã đắng ngọn thu
nhòa quê hương già sa mạc
nghiêng nghiêng triều nước mắt
những viễn hình ngang tầm với linh tri
thung lũng chiêm bao của hoàng hôn 5 cõi

2002, uk

Trường Ðinh
10/01


Mục Lục


4. Tia Nắng Hoàng Hôn (tiếp theo và hết)

Việt Dương Nhân



''Ðã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài !''
(''Kiềú' Nguyễn Du)

...Sau chuyến về Sàigòn thăm gia đình và quê hương, Kim Chi thấy chán nản sự đời hơn nữa. Vì cảm thấy gia đình đối với bà như người xa lạ. Nhưng tiền thì họ không chê. Mà còn định tìm cách gạt gẫm bà nữa. Thật ngao ngán tình đời !

Bà trở lại Ba-Lê và chỉ liên lạc thư từ với Ngọc Diệp. Hai bà thư cho nhau rất là thường.

Rồi lại cũng vào buổi sáng mùa thu có chút nắng vàng chói chang. Kim Chi nhận được thư của Ngọc Diệp và có gởi kèm theo một lá thư của người cháu trai con của người anh cả từ bên Mỹ viết gởi qua. Kim Chi mở thư ra đọc :

Los-Angeles, ngày... tháng... năm ...
Cô Ngọc Diệp của con,
Ðầu thư con kính thăm sức khỏe cô và dượng. Một lần nữa con rất cám ơn cô đã tỏ bày tâm sự của cô cho con nghe. Cô đã đặt hết lòng tin vào con. Con có nhận hai lá thư của cô và hai tấm ảnh của Trầm. Thư của cô thật dài và chứa đựng đầy sự đau khổ, bất công đối với một đứa trẻ mồ côi mới lớn. Con thật cảm xúc và đầy phẫn nộ trước hình ảnh của một đứa bé vừa lên sáu bảy tuổi bị đối xử quá tàn tệ.
Cô Ngọc Diệp ơi ! Con xin lỗi cô vì sự tò mò của con, mà làm cho cô trở về với quá khứ đầy đau khổ, làm cho vết thương của cô bấy lâu nay gần như đã lành. Nay nó bị loét ra trở lại.
Thật sự con không ngờ cuộc đời của cô là một chuỗi ngày đầy đau khổ ôm ắp một mình. Con cám ơn Chúa và Mẹ Maria đã nâng đỡ và che chở cô trong suốt thời gian qua. Thật là cô có tánh cương nghị, không khuất phục trước những cảnh khó khăn đau khổ, đã bao lần cô ngả xuống. Nhưng cô đã cố gắng một mình chỗi dậy và tiến lên từng bước đến ngày hôm nay. Ðó cũng là nhờ sức chịu đựng dẻo dai của cô bấy lâu nay, nên giờ đây con mới hiểu được cô, biết được cuộc đời của cô, và ít nhiều về cô Ngọc Lan nữa. Cô ơi !Trước những hình ảnh khổ đau của cô. Con cảm thấy cuộc đời trên trần gian nầy đầy bất công. Con có thể chấp nhận sự bất công của người lạ, của một xả hội đối với mình. Nhưng con chống đối sự bất công của gia đình, giữa tình anh chị em, thì đều đó con thật khó mà tha thứ được. Nhưng, tuy đời cô đã bị đối xử tàn tệ. Thật là cô có một trái tim bằng vàng, một trái tim bằng máu thịt. Cô biết đáp lại những sự đau khổ mà người ta đã làm cho mình, bằng cả một tình thương, bằng một sự tôn trọng quý kính.
Cô nói đúng lắm, vì luật Moĩsen không đúng. Là ai chặt tay mình, thì mình phải chặt tay người kia lại cho công bằng. Nhưng Chúa Jésus còn đi xa hơn trong tình yêu của Người đối với thế gian, Người nói : Nếu ai vả má bên phải mình, thì mình đưa má bên trái cho họ vả luôn. Ðến nỗi Người đã bỏ mình trên thập giá chỉ vì sự kiêu ngạo của loài người. Cô Ngọc Diệp của con ! Tình yêu của Chúa thật bao la, không có biên giới. Có lần Người đã nói một ngụ ngôn : Một người chăn một đàn cừu 100 con. Nhưng trong đó có một con cừu đen tự rả đàng đi một mình, người chăn cừu kia vì tình thương vô biên, và sợ loài thú dữ hiếp đáp con cừu đen, nên ông bỏ lại 99 con cừu ngoan kia mà đi tìm cho được con cừu đen đem về. Còn hơn nữa, ông đã vác con cừu đen trên vai mình mà lòng đầy vui sướng, vì đã tìm lại được con cừu đen.
Cô Ngọc Diệp ơi ! Tuy trong quá khứ của cô đã làm những gì mà gia đình và xả hội không chấp nhận. Nhưng tất cả những gì cô đã làm cũng chỉ vì là sự sống ''survivré' mà thôi. Trước tình yêu thương bao la của Chúa, với lòng biết hối cải ăn năn và sự tôn kính của cô đối với Thượng Ðế, thì con chắc rằng cô được tha thứ, và các Thánh trên Thiên Ðàng còn vui mừng khi thấy một người có tội lỗi hối cải hơn là 99 người kia ngoan không cần cải hối. Con không phải là người tinh trắng, con cũng không có quyền phán đoán ai cả. Mà con chỉ hy vọng ngày sau sẽ gặp cô trở lại, chắc chắn là không phải ở địa ngục, mà là ở một nơi không còn có sự đau khổ nữa. Ðó là bên cạnh Thiên Chúa nhân từ và đầy lòng khoan dung.
Thật con không biết phải làm gì để giúp cô trong những lúc nầy, mà con chỉ biết bắt chước Thánh Thérès de Lisieux, nhưng con cố gắng cầu nguyện cho cô, cho cô Ngọc Lan và cho cả gia đình con, và cám ơn Thiên Chúa đã giữ gìn gia đình mình đến ngày hôm nay, tất cả đều bình an là điều tốt lắm rồi.
Cô Ngọc Diệp ơi ! Bây giờ con chỉ xin cô hãy để vết thương của cô từ từ khép lại. Con rất cám ơn cô đã cho con thấy một người tội lỗi, nhưng đầy lòng bác ái thương người. Một người đã từng vấp ngả, nhưng tự mình chỗi dậy. Một người đã bị mất trước cái nhìn của người đời, giờ vẫn là người đầy tình thương đối với tất cả tình anh chị em, với tất cả người gặp cảnh khó khăn.
Cô Ngọc Diệp của con ! Cho dù cô đã làm gì trong quá khứ, nhưng đối với con cô vẫn là cô của con, con vẫn kính cô như cô Ngọc Lan, như ba mẹ con. Con không hổ thẹn vì đã mang một dòng máu giống như cô. Mà ngược lại con rất vui vì được biết trong gia đình mình tất cả không phải là người dễ khuất phục. Thơ khá dài, xin phép cô cho con dừng bút. Con hẹn cô thơ sau. và con không quên kính chúc cô và dượng được nhiều sức khỏe và vạn sự lành.

Cháu của cô
Lê Văn Vĩnh

Kim Chi đọc bức thơ, mà bà cảm động đến rơi nước mắt. Bởi thương đời bạn và cũng thương cho thân phận mình. Nhưng Kim Chi không được cái diễm phúc là có người trong gia đình viết những lời lẽ an ủi và thông cảm như thế.

Vừa đọc xong bức thư Vĩnh, cậu cháu của Ngọc Diệp, Kim Chi thấy mình như được nhận chung một tia nắng hoàng hôn đang sưởi ấm cõi lòng cô quạnh lạnh lùng trong lúc nầy. Bà lấy những lời an ủi ấy mà đặt vào cho mình.

Ðược biết Vĩnh là người có ăn học, khoa bảng khá cao, và có một địa vị rất quan trọng trong xả hội nầy. Khá khen thay, cậu Vĩnh đủ can đảm hạ thấp mình và chấp nhận có một người cô như thế. Bởi vì có biết bao người từng ở một địa vị thật thấp. Nhưng nhờ dịp may, hay chiếm đoạt của cải ai đó, rồi họ được phất lên. Sau đó họ không đủ can đảm hạ trở xuống được, bởi sợ bạn bè cũ biết được dĩ vãng thấp hèn của họ. Vì thế mà họ cứ nhìn lên trên chứ không dám ngó lại xuống đất. Người xưa đã có câu : Giàu đổi bạn, sang đổi vợ. Còn bây giờ thì : Giàu đổi bạn, sang đổi đủ thứ...
Thế gian ta được làm người là may mắn lắm rồi. Còn giữa dòng đời thường gặp bao cảnh nổi chìm về địa vị cũng như vật chất. Nhưng ta ráng giữ vững một tấm lòng bao dung và bình đẳng với tất cả mọi người, để đến ngày nhắm mắt xuôi tay cho nhẹ nhàng linh hồn.

Suốt mấy ngày Kim Chi đọc đi đọc lại nhiều lần lá thơ của cậu Vĩnh. Mà lòng vẫn nghe ngậm ngùi, vui buồn lẩn lộn.. Rồi bà viết thơ cho Ngọc Diệp :

Ba-Lê, ngày ... tháng... năm ...
Ngọc Diệp bạn già thương mến,
Tao nhận liên tiếp ba bốn lá thơ của mầy. Trong đó có một lá kèm theo thơ của cháu Vĩnh. Ý cha ! Mầy thật là có phước được cậu cháu có một tấm lòng bao dung đại lượng hết sức.
Tao đọc thơ ấy mà lòng cảm động đến rơi nước mắt mấy lần đó. Ðọc thơ cháu mầy viết cho mầy mà tao cứ tưởng như cháu của tao viết cho tao vậy. Cho tao vui ké với mầy nha bạn già ?
Nghe mầy muốn rủ tao trở về Việt Nam nữa. Sự thật, lòng tao cũng xôn xao lắm. Nhưng Ngọc Ðiệp ơi ! Tao không đủ sức trở về. Vì từ tinh thần đến vật chất tao không có vững chút nào. Thôi thì cứ chờ một dịp nào khác, hoặc là kiếp sau cũng được.
Ngọc Diệp ơi ! Tao muốn nói với mầy nhiều lắm. Nhưng bất chợt bị nghẹt lại, bởi lá thơ của cháu Vĩnh lời lẽ còn chập chờn trong tâm hồn tao, mà tao không thể diễn tả bằng ngôn ngữ được. Mà nghe lòng âm ấm như một tia nắng rực lên của chiều hoàng hôn sắp lặn tắt vậy.
Những giây phút cuối đời mà được những lời lẽ của người thân chia sẻ và thông cảm như thế, thì được một an ủi lớn lao lắm cho cuộc đời quá khứ của chúng ta. Hãy xem như là tia nắng hoàng hôn chiếu vào phút cuối đời của ta nha bạn !
Thôi tao tạm dừng bút nơi đây. Mặc dù lời tuy ít, nhưng nhiều ý... gởi đến mầy. Chúc mầy và Anh... được nhiều sức khỏe và thân tâm an lành.

Bạn già
Kim Chi

* * *

Dù cho lá ngọc - cành vàng,
Kim Chi - Ngọc Diệp hoặc hàng chúa vua.
Nước trôi, lửa cháy đành thua,
Chỉ nhờ lượng cả trời đưa qua dùm.

Dẫu rằng mạc vận đường cùng,
Gặp cảnh nghèo khó cũng đừng trách ai.
Vững lòng ăn ở thẳng ngay,
Ông trời bù đáp có ngày vinh sang.

Thế gian sướng một, khổ ngàn,
Trước vui chốc lát, sau tràn buồn đau.
Chuyện đời thật quá ngán ngao,
Chỉ còn Tu sửa, chuốt trau tâm lành.

(Ivry-sur-Seine, Bạch-Am đêm thu 26-11-2000)
*




Việt Dương Nhân

Mục Lục


5. Về (kỳ 14)

Thanh Sơn



Chưa về thì cứ mong, cứ đợị Về rồi, nhìn cảnh cũ người xưa mà thấy chát chua hơn. Kỷ niệm để nguyên thì ánh lên màu rực rỡ, song khi đem ra ngắm nghía thì chua xót cứ theo nhau ào ào về. Bây giờ những gì êm ái nhất đều mất sạch. Những người ngày xưa ban phát cho ông một tình cảm dấu yêu thì nay cũng đã rong chơi nơi hạc nội mây ngàn. Nhìn vào đâu cũng thấy mất mát, cái mất mát lăn tăn dịu nhẹ mà sao nó cứa đi cứa lại làm đau nhói con tim. Ông bùi ngùi đứng trên khuôn đất hương hoả của mẹ. Ðau thương càng dấy lên bóp nát tâm hồn. Ước vọng của mẹ một ngày nào được về nằm lại nơi căn nhà ngoại để lại, nhỏ nhoi chỉ có vậy mà ngày mẹ mất đi mẹ vẫn không thực hiện được giấc mợ Mẹ đem theo hoài vọng đó vào lòng đất để bây giờ đêm đêm thỉnh thoảng ông vẫn còn gặp lại mẹ với trùng trùng nỗi ước. Mẹ thường nhắc về mùi hương bưởi đêm mùa Xuân phả dậy ngọt ngàọ Mẹ nhắc lại những trận đòn bà dì chì chiết mẹ. Mẹ nói đến cảnh mồ côi vì sớm mất bà ngoại thân yêụ Mẹ không giận bà dì mà chỉ càng thêm thương cho ông ngoạị Mẹ biết rằng ông lúc nào cũng thương yêu mẹ mà vì bà dì quay quắt, ông phải cố nén, dấu diếm đị Có lẽ vì thế mà mẹ buồn, mẹ mất sớm. Ông cố hình dung lại góc đất nơi cây bưởi của vườn mẹ hồi nàọ Hoàn tất mất hết, có chăng chỉ là một toà nhà cao vót, nửa tây nửa ta, nửa tân thời, nửa cổ điển. Xã hội mới thường thậm xưng là vô giai cấp vậy mà chỉ vừa có dịp nho nhoe chẳng bao lâu, chênh lệch giai cấp còn tệ hơn ngày nàọ Có điều trước giai cấp còn có bài có bản, bây giờ bát nháo trông đến ngô nghệ

Ông vội bỏ đi để không muốn nghĩ tiếp nữạ Bởi vì " càng ngoảnh lại mà càng chẳng thấy, thấy xanh xanh chỉ mấy ngàn dương. Ngàn dương xanh ngắt một màu, lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai ". Có một thoáng ông nghĩ " giá gì mình đừng về ". Song tâm trạng ai mà chẳng như thế. Không về thì không đành, mà về rồi liệu khi ra đi lòng có càng trống rỗng thêm không ?

Ông bảo thằng cháu nhanh đưa ông ra khỏi quê của mẹ. Như một người chạy trốn. Ông nhắm mắt lại như cố đẩy những hình bóng vừa xem ra khỏi trí não ông. Ðể lòng thấy dửng dưng như một người tản nhàn đi ngoạn cảnh. Vậy mà trời ơi, cái đớn đau bám chặt vào ngườị Không ngờ ông đã nói lên nho nhỏ với chính ông. Con cúi đầu xin tạ tội với mẹ. Ðã không giữ được đất mẹ xưa mà lại thêm mang tội bất hiếu bỏ mẹ lạc loàị Nước mắt ông cứ thế ràn rụa ra, đến thằng cháu phải ngạc nhiên hỏi " bác làm sao thế ". Ông vội vang gạt ngang giọt lệ vờ nói lảng " nơi này nhiều bụi quá, bác chưa quen ".

Hai bác cháu lại đèo nhau quay về Cổ Ngự Hồ Trúc Bạch một bên, Hồ Tây một bên bây giờ dềnh dang bãi cho thuê thuyền, nhà hàng giải trí. Ông hình dung những mảng lưới ngày nao Hà Nội vẫn phơi khi chiều, thuyền ghé về. Bức tranh thuỷ mạc đó bây giờ thật huyễn hoặc. Ông thấy như bị cắn xé trong lòng, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng dầỵ Vòng qua cổng thành Thăng Long xưa, phong rêu bám trong ổ đạn đại bác còn đó mà thành sao như lặng nín âm ụ Một lá cờ như không bay, như không động. Chiều xuống vàng trên những mái lầu caọ Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo, lầu cũ lâu đài bóng tịch dương.

Nếu trong lòng mỗi người xa quê trở về để thấy buồn khôn xiết thì có lẽ ông đã phải cắn chặt răng để lòng đừng thổn thức vì những chuyện thế thái nhân tình. Bàn tay ông đã buột đi một lần của cải, lúc này lại thêm một lần buột đi nỗi thương tiếc ngày xưạ

(còn tiếp)

Thanh Sơn




Mục Lục


6. Ðoản Văn ... Viết về Anh!

nttn



Ở một không gian và thời gian nào đó, Anh và tôi tình cờđã quen nhau ...

Ðể rồi ... để rồi gì nhỉ?

Trong những giây phút đầu ... có một thoáng bỡ ngỡ ...một thoáng bồi hồi ... và rồi một chút nôn nao trong lòng.

Sự giao động đến thật bất ngờ làm tôi cũng phải chới với hụt hẫng thật nhiều ...

Những tháng ngày mộng mơ và đợi chờ ... đợi chờ một cái gì đó nhỉ ... một cái gì không bao tới ...

Biết thế nên tôi đã không mong ...
Biết thế nên tôi thôi không chờ ...

Và bởi thế ... tôi trở thành người dửng dưng ...
Có nhiều khi ...
thấy mà không muốn nhìn ...
nghe mà không chịu hiểu ...
cảm thấy mà không chấp nhận ...

Tôi không muốn thấy vì rồi phải nhìn nhận ...
Tôi không muốn nghe để rồi phải cảm thông ...
Và tôi không muốn cảm nhận gì nữa ... vì tôi sợ lại phải đối diện với chính mình ...

Ðã bao lần thấy và nhìn nhận ...
Ðã bao lần nghe để mà cảm thông ...
Và đã bao lần cảm nhận rồi ... để rồi gì nhỉ?

Vì như chính Anh đã nói rồi đó hở Anh?

"Giọt nước mắt chia ly khi chưa bao lần tao ngộ hay giọt nước mắt mừng vui vì chẳng ly tan khi không một lần gặp gỡ!"

Gặp gỡ để rồi mà chỉ chia ly ... vậy gặp gỡ làm gì hở Anh?

Anh ...

Mãi mãi Anh vẫn là Anh ở trong tôi ... chỉ trong riêng tôi!

28 October 2002
http://www.umich.edu/~nga/nttn.html


nttn




Mục Lục


7. Tháng Sáụ..Sương Mù...Những Tình Khúc và...Anh

Hương Kiều Loan



1. Sáng nay khi tỉnh dậy, nàng đã thấy gần 6 giờ sáng. Nhìn qua khung cửa sổ lớn cuả căn phòng, trời ẩm đục một mầu suơng trắng và buồn. Sương mù trắng xoá cả không gian, sương mù chắn tầm mắt không cho nàng nhìn suốt được tới cuối khu vườn rộng. Trời đã vào cuối tháng Năm, sáp qua tháng Saú, nhưng nơi naỳ vẫn còn lạnh, nàng vẫn phảỉ khoác thêm chiếc aó khoác mỏng khi đi ra ngoàị Nàng vẫn thích mặc loại nhung mềm và rủ, ôm lấy thân hình khiến người trông như thanh hơn. Từ ngày xưa , nàng vẫn thích nhung hơn gấm, nàng đã ví vẻ đẹp của loại hàng này coi thật nhu mì, đằm thắm, dù ngay cả với những mầu lộng lẫy nhất, vẫn là cái vẻ đẹp kín đaó, lôi cuốn như những cơn sóng ngầm, khiến người nhìn ngắm không thể rời mắt. Gấm thì như một cô gái đẹp lộng lẫy, mà không duyên, như loài hoa có sắc mà không huơng.

2.
Ngày…….Tháng…….

Anh yêu nhất đôi môi hồng. Yêu đôi mắt say mơ…Anh yêu tóc em buông buông daì…Yêu tình ngất ngây… anh yêu tiếng ca êm đềm…khẽ hát câu dịu dàng….

Hứ ! Anh ăn gian, ăn gian ! không fair , không fair. G ghét anh, ghét ! ù. G gửi cho anh cái tape, có bài G hát, nay anh chép tặng G bản nhạc Yêu và Mơ của Văn Phụng, và gủi G cái tape do Tuấn Ngọc hát nữa, anh nói G nghe bản nhạc này, sẽ biết anh muốn nói gì với G..v…v…Anh đâu có mute nhỉ, anh cũng biết hát , anh chả từng khoe với G ngày xưa anh cũng hay hát trong các buổi họp sinh viên ở VN xa xua mà. Ngoài ra anh còn chơi piano giỏi nữa, Ðáng nhẽ anh phải đáp lễ laị G bằng cái tape thâu anh độc tấu bản nhạc này chứ, ít ra như thế anh mới chỉ ăn gian có phân nửa thôi hì..hì.., Văn Phụng viết nhạc và lời, anh gõ piano, thì anh cũng có chút công.

G nhất định đợi bao giờ anh gửi cái tape thâu anh độc tấu bản nhạc này tặng G thì G mới nghe nhiều hơn. Và mới viết cho anh dài hơn. Bây giờ Gió bắt chước nhà văn Frank Kafka , , thần tượng của anh , người có tài viết văn ngắn nhất. hạ..hạ..là G sẽ ngừng thư đâỵ Thư này còn hơi dài rồi đó.
Ghét anh,
ghét!
Gió

3.
Như mọi sáng, nàng vẫn lái xe theo con đuờng thân quen, con đuờng cong chạy dọc theo dòng sông uốn lượn cắt ngang thành phố, Những ngày trời quang đãng, nắng lấp lánh trên mặt sông, nắng sớm soi mình xuống mặt nuớc lặng sóng như một tấm gương dài khủng lồ uốn lượn. Những con ngỗng trời dậy trễ, nằm ngủ yên trên sông, trông từ xa giốàng như những chiếc giầy cũ cuả Charlo liệng trên con đuờng loang loáng nuớc mưa .

Hôm nay trời vẫn ẩm đục, sương mù trắng như sữa, sương mù phủ xuống con sông quạnh vắng buồn bã như tâm hồn nàng lúc nàỵ Những con ngỗng trời vẫn nằm ngủ yên , trông từ xa giống như những đôi giầy cũ mốc bị bỏ quên.. Người ta không nhìn thấy nuớc, người ta chỉ nhìn thấy một biển suơng trắng mỏng mênh mông. Người ta chỉ nhìn thấy không gian như được bao trùm bằng màn voan mỏng mơ màng như tấm aó thần nữ trong những bức danh hoạ nổi tiếng xa xưạ Nàng tưởng tượng nếu mình đuợc đi trong vùng sương mù đó, ừ nhỉ, nếu mình.

Nàng đã đi trong biển sương mù từ lâu, nàng đã lạc trong trong đó từ lâu lắm rồi nàng vẫn đi tìm .,đi tìm ...một cáí bóng ! Một tuyệt đốị

4.
Ngàỵ..tháng...
.Này cô bé ơị.này cô bé ơị.cho tôi yêu em nhé....tôi đứng ngây nhìn., em tha thướt kiêu sạ má hây hồng, má hây hồng … thơm hương tình ngây ngất, đây nụ hôn nồng xin dâng bé bản tình ca, một trời yêu mênh mang trong nỗi nhớ, quay quắt buồn khi vắng bóng em thơ, tình đắm say dâng em xin đừng từ chối, cho tôi yêu mê cuồng cô bé ở trong mợ
( 2)
Anh,
Anh lại ăn gian nữa rồi, anh lại kiếm đâu đuợc bản nhạc ø hay này để gửi tặng G. bài thơ thật dễ thương quá nhỉ, và ông nhạc sĩ Vũ Ðức Nghiêm phổ bản này thật tuyệt, G nghe maĩ không chán, Anh cũng gửi cho G luôn cả bản nhạc viết nữa, thế anh quen nhạc sĩ hả? Anh khoe baì thơ là cuả một thằng bạn cũ hồi xưa học CVẠ Well, mấy ông CVA này giỏi ghê đi, nhưng…nhưng …không có anh đó nhé, vì anh toàn cọp dê bài cuả thiên hạ gửi cho G không hà,

Anh than anh không biết làm thơ như mấy tên bạn đó , vậy có cần G cắt bài thơ Gió mới đọc được trên báo để gửi dùm anh tới…Gió không? Hi…hi…. Bảo đảm anh mà vớ đuợc bài này, sẽ xé ngay mục có bài thơ và nhét bao thư tặng G với lời phụ đề: bài thơ nói dùm anh !!!
Vậy bây giờ G gửi cho anh xem có đúng tâm trạng anh không nhe’, hi…hi…

Anh không biết làm thơ
Vì thế em hững hờ
Viết vu vơ vần điệu
Gửi đi rồi ngẩn ngơ
TG

Ðúng tâm trạng anh không nàò?
Ghét anh thật rồi đó
Gió

5.
Nàng nhìn giòng nuớc cuồn cuộn cuốn xoáy chợt nghĩ sao giống như cơn giận dữ của những kẻ mất trí, đã để những nghi kỵ ,thù hận làm biến đổi tâm tính, sự nóng giận giống như cơn thác lũ, xô bạt mọi thứ, làm tan hoang , phá vỡ mọi tốt đẹp xây dựng từ bao năm. Nàng bỗng thấy giận ghét con nước, nhưng khi đứng trên bờ sông lồng lộng gió, nàng lạị tự hỏỉ, tại sao cơn giận tức cuả loài người không giống như con lũ naỳ, hãỹ để hết giận hờn, thù ghét trôi theo dòng nuớc, trôi hết đi, chảy ra biển khơi, có phảỉ lòng ta thanh thản? Sao người ta không thể làm thế được? mà lại muốn hành hạ nhau, muốn giết chết nhau vì những lời cay độc? Sao có thể tàn ác như thế?
Nàng lắc đầu thở dài và lẩm bẩm: Nếu nghĩ như ta đang nghĩ bây giờ chắcé đã không có phiền muộn, chắc trên đời đã không có chiến tranh, đã không có những tranh chấp, đã không có những án mạng vì....
Nàng bỗng nhớ bàì nào đã nghe được một lần: Ta lần mò leo mãi, không qua được vách sầu, ta tìm một tiếng yêu, thấy toàn là sầu đaụ Ước vọng ngày thơ ấu chưa xin được chút nàọ Suốt đời còn ước ao, khát vọng còn cấu càọ Ôi thôi đời ta phung phí trong cơn buồn phiền. Ta xin tháng ngày rồi bình yên. Ô hay tại sao ta sống chốn naỳ quay cuồng mãĩ hoài có gì vuị...(3)

6.
Ngày …tháng…..
Anh,

A ha ! hôm nay trời đi vắng hay sao nên anh không gửi thơ hay nhạc cho G nữa, mà lại gửi cho G xem mấy bức tranh in của danh hoạ Chagall. Anh nói anh mê tranh cuả Chagall, nên tranh anh vẽ cũng ảnh hưởng nhiều , anh nói anh nhìn thấy Gió giống như những nhân dáng phụ nữ trong tranh của nhà û danh họạ này mà anh mêø, anh yêu nét huyền thoại ,mầu aó trắng như sương và mái tóc dài liêu trai cuả những người con gái trong tranh. Hứ, G không muốn mình bị biến thành ma đâu đó nhé. Mà G thấy tranh cuả ông hoạ sĩ người Nga naỳ cũng hơi kỳ quái thật, hơi ...hơi giống…anh, hơi có vẻ tốc , hì…hì…
May là anh ở xa G ngàn dặm, chứ nếu có anh ngay bên cạnh thì G đã bị anh ký cho sưng đầu rồi!
Thế hai bức chân dung anh vẽ cho G đã gần xong chưả Anh hưá tặng G tháng Năm , giờ gần hết tháng rồi G vẫn chưa thấy đâụ G đang sốt ruột chờ coi bức tranh G với aó trắng mỏng như suơng mù sắp tan , đi trong rừng hoa sầu đông tim tím, còn bức thứ hai G nghe anh tả đã thấy thích rồi, anh nói đã vẽ G trong cái hình ảnh của giấc mơ hôm nào anh mơ thấy Gió với khăn quàng mầu blue colbat, trên biển đêm vắng người, chỉ có hai ta và ngọn lửa, ngọn lửa thắp sáng không gian hay thắp sáng tim mình khi đó ?
Bao giờ G nhận được tranh mới nói chuyện tiếp với anh, G ghét anh trễ hẹn, thất hưá, G sẽ gọi anh là chú cuội cho bõ ghét!
Thôi không thèm viết nữa, ghét.
Hằng Nga,( hì…hì…)

7.
Mấy hôm nay trời lại mưa, đài khí tuợng trên TV baó sẽ có những cơn mưa dai da[?ng và lớn như giông bãọ Nàng cũng mong mưạ Mong một tươi mát đến với tâm hồn. Nàng thấy những cơn mưa như gần gụi với mình lắm, như mang lại một kỷ niệm xa xưa nàò thân yêu trong quá khứ. Mưa không không ướt aó, mưa chỉ làm đẹp thêm những hàng mi cong . Nhưng mưa hôm nay không phảỉ là những cơn mưa bụi, để có thể khoác chiếc aó mưa rộng thùng thình đi dầm dưới mưa như ngày naò Mưa hôm nay đổ? xuống như thác lũ, mưa quật tơi tả những cành cây như sự trừng phạt nào đến từ trời đất, mưa làm các cành lá cây trong vườn oằn hẳ?n xuống vì sức nặng cuả nước xối lên chúng một cách tàn nhẫn, không nương, dù với hoa với lá.

8.
Ngày …tháng…
Anh,

Anh có thích mưa không? Nơi anh ở muà naỳ có mưa như nơi G ở ? G vẩn nhớ anh kể trên anh có một con phố, con phố lát gạnh như bên Âu Châu, Những viên gạch đỏ xinh xắn đuợc màì bóng bởỉ thời gian qua bao nhiêu năm tháng, nhưng con đường này độc đáo vì có nhiều cây anh đaò, trồng kín cả hai bên đừờng, anh đã bị mê hoặc vì một hôm đi lạc đến nơi đây và gặp ngày có gió lớn, làm hoa rụng lả tả như trận mưa hồng, Ô đẹp quá anh nhỉ, anh hứa dẫn G đi coi con đường đó một ngày thật gần, khi mà mùa hoa nở rộ. Bây giờ đã qua xuân, chắc hoa không còn nữa , buồn! G ghét năm nay anh ôm đồm bao nhiêu là việc, bữa trứơc G đã tha tội cho anh vì bây giờ anh có ít giờ đi cho G bởi mấy căn nhà cần phải giao đúng thời hạn cuả giao kèo đã ký. G đã nói rồi, G không cần anh làm giàu, phải biết anh trước, G đã không cho anh quit cái job kỹ sư đã làm trên mười hai năm. Anh nóí anh chỉ cần một năm xây hai, ba căn nhà như căn đang làm đây là dư hơn số tiền lương một năm cuả kỹ sư thâm niên trên 10 năm vì thế mà anh bỏ job cũ. Anh cứ tham làm giàu, ghét! Ghét!
A, thế căn nhà G giao cho anh vẽ đồ án cho G anh đã làm xong chưả Thôi ghét, không thèm nói nữạ
Gió

9.
Hôm nay nàng đội mưa ra xe, nàng vẫn muốn một mình lái xe dọc theo con đuờng ven sông. Bên kia giòng sông là một khu công viên lớn chạy dàì thi đua với con sông, công viên lớn như một rừng bách thảọ Cơn mưa hôm nay to, cũng ào nước, nhưng không hung bạọ như những cơn mưa mấy hôm trước.

Nàng dừng xe ở một khúc quanh, và yên lặng ngắm cảnh vật, con đuờng để chạy bộ ven sông bên kia bờ chìm trong màn nước, nàng nhớ đến hai người đã hò hẹn, sẽ có một ngày anh đến nơi này từ bao chuyếàn bay để chạy bộ với nàng như thói quen mỗi chiều: Anh chạy nhanh lắm đó, sợ em không đuổi kịp anh đâu, rồi anh cười và đuà: Ngaỳ xưa hồi bé, mỗi lần đánh nhau, gặp tụi du côn lớn xác, anh đánh không lại là chạy, anh chạy nhanh như lực sĩ điền kinh, nên chúng không đuổi kịp rồi anh kể tiếp: Lúc nhỏ đi học cứ bị tụi du côn bắt nạt, tức qua,ù anh mới đi học võ, nhưng khi mình đã giỏi võ rồi thì lại tránh đánh lộn, thường anh chỉ dùng võ để tự vệ thôi

Nàng đã nghe bạn anh kể lại, anh có đai nâu nhu đạo, đai đen thái cực quyền, may mà tính anh hiền hoà, chứ nếu không thì .Anh lại giỏi về kiếm thuật nưã, xưa đã đoạt giải một cuộc thi do người Pháp tổ chức cuả “Sẹc” ở VN. .nàng đã đuà baỏ: “Người ta nhất nghệ tinh, nhất thân vinh, còn anh…”
Anh cướp lời cười : “Còn anh thì bá nghệ tinh , nên thân mới linh tinh! “
Nàng biết, bây giờ sức mấy mà ai dám bắt nạt anh, khi đụng vàò một người võ nghệ cùng mình như thế, nàng mỉm cuời thầm nghĩ : Không biết anh giỏi cỡ nào, nhưng anh vẫn thua nàng là cái chắc, chỉ cần nàng nhăn mặt.. cau mày là anh chịu thua ngay, như “gã” ngày xưa đã nói: “ B thua KGB ngay từ đầu mà,…”

10.
Ngày …tháng….
Anh,

Ô, anh biết không? Hôm nay G đi cắt tóc, G tính cắt thật ngắn vì G ghét anh quá, mặc dù bao lần G ướm ý anh, anh đã can ngăn không hết lời, anh than nếu G cắt tóc ngắn đi, thì bao nhiêu baì thơ, baì văn, tranh hoạ cho G đã trở thành vô nghiã .Ừ ,G cũng nhớ lời gã dụ khị G xưa kia, khi G kể chuyện sắp cắt tóc ngắn, Gã đã baỏ : “ Nếu G cắt tóc ngằn thì mặt sẽ tròn vo như cái bánh bao Ông Cả Cần, như nhà đang có cưả mà bị gỡ mất cửa , nhà không có cửa thì gió tràn vaò, sẽ làm Gió bịnh (*)…” Sao anh giống gã thế.
G ngồi lựa mãi mấy kiểu tóc, G mê máí tóc cắt ngắn cuả cô đaò Audrey trong cuốn phim War and Peacẹ Cô thợ hớt tóc đã hỏi đi hỏi lại là có chắc là G dám cắt mái tóc dài đẹp này không? Gió can đảm gật đầu, cô ta lùà tay trong tóc G rồi ngần ngừ, hỏỉ lại lần nữa: Hay là tạm cắt thử ngắn ngắn tý chút thôị
Kỳ thật, cô ta cũng giống anh và gã, bỗng nhiên G thấy ngần ngạI rủỉ nhỡ cắt xong mà mình coi không giống ai thì sao đâỷ Và nhất là khi anh gặp G, sự thất vọng, sững sờ trên nét mặt anh, cứ nghĩ đến thế là Gió chùn ngay ý định nên cuối cùng G bảo: Thôi, chỉ tiả chút cho tóc bớt dầy thôịvậỵ
Rốt cuộc Gió thua anh rồi, anh chưa ở gần mà G đã phải nghe lời anh! ghét.
Gió

11.
Cũng vẫn một giòng sông, con sông chảy quanh thành phố, con sông chia thành phố thành nhiều khu vực. Con sông và những cây cầụ Nàng yêu những cây cầu đủ mọi lối kiến trúc bắc ngang dòng sông rộng, hình như chúng đã gắn liền vaò những kỷ niệm của bao năm nàng sống nơi đây . Nhiều ngày, nàng bỏ thì giờ nhìn ngắm con sông khi mùa nuớc lên .nước mênh mông như nỗi buồn ta trải rộng từ bao kiếp. Rồi cũng có những ngàỳ nắng lớn, vàò muà nuớc cạn, con sông thiếu nuớc, một nửa bên sông khô nẻ phơi cát trắng như tâm hồn nàng khô nẻ những buồn phiền.
Nàng cũng thuờng đứng nhìn con sông rộng trơ ½ là bãĩ cát, nửõa bên kia sông vẫn còn nước, không hiểu khúc đó sâu bao nhiêu, nàng thắc mắc., đã rất nhiềù lần nàng muốn lộị thử xuống, và nghĩ nếu mình có thể đi chân trần qua đuợc bên kia con sông? Nàng muốn lắm, muốn một cuộc thử nghiệm, nhưng… Nàng thường đứng trên bờ với những uớc ao uớc và dutï dè. muốn thử dẵm chân trên lòng cát nóng vì ánh mặt trời, nhưng nàng vẫn sợ một bất trắc, õ nửa phần nuớc sông kia có sâủ Nàng không biết bơị Có thể nàng sẽ bị ngập nuớc.giống như nàng bị chìm sâu trong nỗi buồn hiện giờ øtrong cuộc sống.
Nàng vần ao uớc một cơn mưa dịu mát tâm hồn, ao uớc vẫn là ao uớc. Sẽ có một ngàỵ. sẽ có một ngàỳ ta sẽ lội xuống, chân trần buớc qua đuợc con sông cạn nuớc, cứ tưởng tượng đến cáí ngày đó, nàng sẽ la lớn: ta đã vượtï đuợc con sông cạn!
Niềm ao ứớc vẫn như con sóng trong hồn…và sự dụt dè vẫn làm chân chùn buớc!

12.
Còn ghét nữa hay yêu cô em bé, ghét thật nhiều nhưng cũng lắm thương yêụanh đoán thế em yêu đừng cười nhe’ ….

Em hay nói ghét anh,ghét mỗi lần thấy G viết ghét anh là anh buồn lắm,anh gửi G bản nhạc này, để khi nào G thấy ghét anh thì cứ gõ piano, chắc chắn em sẽ không dám ghét anh nữa!..

A há, anh chê G mới học đàn, chọc quê G phải không? Ghét!
Anh có hối lộ ông thi sĩ và ông nhạc sĩ này không mà sao họ sáng tác giống chuyện cuả hai đứa mình qúa vậỷ
Ghét! Vẫn ghét như thuờng,
nhất định không đổi,
anh nói nữa, G càng ghét hơn cho bõ ghét.
Gió

13.
Thế là đã giữa tháng Sáu, tự dưng bây gìơ nàng bỗng thấy gần gụi với cái tháng nàỵ Mấy hôm nay trời không mưa như hai tuần trước, đất đã bắt đầu khô, con sông phía sau nhà dường như mực nước đã xuống. Mỗi chiều, nàng vẫn đứng nhìn bầy ngỗng trời bay lao xao xớn xác gọi nhau họp đàn. Tíếng ngỗng kêu thật buồn, nhưng hình như nàng đã quen với âm thanh đó, chúng như gắn liền với những kỷ niệm cuả căn nhà nàng đang sống. Nàng rất yêu thiên nhiên và thú vật, nàng thường bỏ ra cả giờ ngồi ở patio sau nhà mỗi sáng sớm, để nghe bầy chim sâu ríu rít đập cánh tán tỉnh nhau, giống chim chỉ nhỏ bắng ngón tay cáí, nhưng tiếng hót thật hay, rộn rã reo vui, làm thức tỉnh không gian quạnh vắng . Chỉ cần một chú chim hót, là cả khu vườn như bừng thức giấc, vui hẳn lên. Có những ngày nàng ngồi yên chăm chú nhìn cặp chim Dove, bay đi bay về với cái tổ do chúng kết thành bằng những cọng cỏ khô, chúng thay phiên nhau ấp trứng, con đực bay đi kiếm mồi, con cái nằm ấp, chừng vài giờ chúng lại đổi phiên nhaụvà rồi đến một ngaỳ, nàng thấy trong chiếc tổ chim đó có ba cái đầu xinh xinh há mỏ ríu rít đòi ăn…rồi một ngày nàng thấy chúng rời tổ, tập bay, con nào con nấy béo ụ, to hơn cả cha mẹ chúng..

Nàng thường nhìn những con chim đủ loại, kiên nhẫn tha từng cọng cỏ khô chui vào những cái tổ xinh xắn do nàng đã mua, đuợc treo trên những cành cây lớn trong vườn. Lũ chim đang làm nệm ấm trong ngôi nhà tý hon ấy ù, tình yêu đang tràn trong những hình hài bé nhỏ đó, chúng đang líu lo gọi nhau chắc là những tiếng thân yêu nhất? bất giác nàng nghĩ đến mình và giấc mơ của anh ao ước cho một tương lai cuối đờị

14.
Ngày …tháng….
Anh ,

Hì…hì….G hết giận anh rồi, sao anh có linh tính hay thế, G chưa hỏi tội anh, anh đã biết mà tặng G bản nhạc naỳ, lời nhạc hay quá hả anh? G mê nhất 4 bản trong cáí CD cuả Nhạc sĩ Nguyễn Tuấn mà anh tặng Gió đấy, lời thơ cuẳ VNL cũng tuyệt quá. G phục anh thật, anh đã bỏ bao công trình để lựa cho G những tình khúc thật hay, nhưng… nhưng.chưa chắc anh đã “nice” thế, hì…hì….có thể tại anh cứ ôm đồm bao nhiêu việc ít gìơ cho G, nên đền G bằng cách nhanh nhất khỏỉ phải nặn óc viết văn hay làm thơ, mà cứ mượn đỡ ngay bài thơ, bản nhạc nào giống chuyện chúng mình rồi rối rít lên là: bản nhạc nói dùm anh. Bộ anh tính lấp liếm đi cái tội bận rộn cuả anh hả?.

Trong CD này G đã nghe đi nghe lại mấy bản anh đánh dấu là nhạc và thơ nói dùm anh đây:
.Có bao giờ em nhớ hàng me xanh bên đường, và em có trông mong một vì sao hẹn ước. đến bao giờ em biết, anh đã yêu em rồi .xanh xanh mầu mắt biếc, tình hồng dâng đôi môị
Có bao giờ em thấy mưa hồng gọi mây xanh,
có bao giờ em hay tiếng thổn thức con tim,
có bao giờ em nghe chim chiều vang tiếng hát (*)

Và anh dặn G hãy nghe bản nhạc dưới đây nhiều lần, G đã thuộc đựợc bản nhạc này rồi đó anh:

Nếu một mai tôi không còn em nữa ,
Tôi còn gì để giữ lại cho tôi , tôi còn gì để lấp khỏang đời trôi
Em là Gió tôi mơ màng ấp ủ ?
Nếu một mai khi không còn em nữạ
tôi còn ai để trách móc vu vơ, môi mắt naò để hờn dỗi ngây thơ
và khi đó đêm đêm ta nhỏ lệ.
Em…em là sông ru hồn tôi sóng nhỏ,
Em…em là chim hót lên điệu ái ân.
Em…em là trăng để hồn tôi sóng vỗ.
Em…em là thơ để tôi viết nhạc tình
.lời thân thương hoà theo tiếng dương cầm mầu trinh nguyên giữa rừng hương say đắm, tuổi thơ say mối tình đầu bỡ ngỡ.
Ta cùng em gõ cửa thiên đường ( &)

A há, anh bắt đầu khôn rồi đó, anh đã biết là nguy hiểm rồi vì nếu anh cứ chúi đầu vào việc kiếm tiền làm giầụthì,,,rồi có ngày anh sẽ phảI ôm đàn hát câu nhạc sau đây cho coi:

Nếu một mai khi không còn em nưã,
khúc nhạc tình naò réo gọi tên nhau
tiếng chim non ngưng hót ở trên caọ
Ðời lịm tắt khi tro tàn bếp lạnh.
Tôi còn chi ngoài cõi đắng mênh mang
ngôn ngữ naò làm dịu hết thương đau
giọt máu buồn , khô cóng đọng trong tim ( &)
Thôi G bye đây,
Gió

15.
Chiều nay nàng ngồi thật lâu bên hai trang thư viết tay anh gửi tới nàng, nàng cảm thấy như anh gần gụi đâu đây, biết bao nhiêu bức điện thư đã không còn ý nghĩa bằng hai trang giấy nàỵ Biết bao lần nói chuyện qua phôn mỗi ngàỵ Nàng biết anh đã cố gắng hết sức để có đuợc thời giờ viết tay cho nàng những giòng chữ thân yêu, nhìn nét chữ cuả anh, nàng mỉm cười vì nghĩ chắc chúng giống anh lắm. Nàng bỗng nhớ tiếng nói tiếng cười cuả anh, tiếng nói sang và ấm, anh có giọng nói thật đáng yêụ Hai tuần rồi, nàng đã không nghe tiếng nói đó, nàng đã tự trốn chạy .anh. Hình như nàng đang chạy trốn tất cả những yêu thuơng .

16.
Ngày….tháng….
Anh,

Bây giờ mỗi ngày G cố gắng đi bộ 1 giờ hay hơn đó anh. Khi đi bách bộ, G mang những cái tape nhạc anh gửi cho G để nghe, nên G đã không còn thấy con đường dài nữa anh ạ. Anh biết không? Nhỏ bạn rủ G đến hội YMCA chơị G cũng muốn học bơi, G đã tự hứa với mình là phảỉ học môn thể thao này cho… người dài ra được tý chút, hì…hì….tại G có 1m55 thôi, trong khi anh cao tới 1m7, như vậy khi nào đi bên anh G phải đi kiếm đôi giầy nào gót cao, nếu không, sẽ giống đôi đũa lệnh thì quê lắm.
Thế nhưng khi naò G muốn thưởng anh một nụ hồng, thì G lại muốn đi chân đất, để G còn vít cổ anh xuống, hay anh phảỉ cúi xuống.
Gió nhìn mấy người tập thể thao trong hội, Gió lại nhớ tới câu chuyện anh kể là hồi nàỳ khi có thì giờ rảnh một chút anh đã tập Taichi lại cho người khoẻ hơn., anh cũng giỏi cả môn naỳ, G nhớ các bạn anh đã cho biết vậỵ Mấy người Mỹ trong hội đã hỏi có phải anh đang muá không hả ? Ừ, G cũng thấy môn thể thao naỳ có nhiều cái khác biệt. G đã nhìn thấy chị Phượng dậy mẹ mấy động tác căn bản để tập môn thể thao nàỵ. Chị ấy mập lắm, coi thật nặng nề, vậy mà khi chị ấy múa Taichi thì trời ơi, thật là nhẹ nhàng, dẻo ơi là dẻo, tay chân rất mềm mại, cứ như một vũ công thiện nghệ, làm mọi người ngạc nhiên. Mẹ và bác cứ cười nói: Nhỏ Phượng này múa dẻo hơn kẹo kéo nữạ Chị ấy nói, nếu tập đúng, sẽ thấy người toát mồ hôi, tuy coi nhẹ nhàng ,nhưng tập xong cũng mệt lắm đó&
Anh bơi giỏi, anh sẽ phải dậy G khi anh qua thăm G, nhưng giao hẹn anh trước là anh không đuợc dìm G uống nước đâu đó nhá.
Gió

17.
Nàng vuốt thẳng trang thư cuả anh gửi, nước mắt rưng rưng…
Ngày…tháng…
Em yêu,

Có phải em muốn giết anh không? Hơn hai tuần nay không được nghe em nóị Em có biết là anh muốn phát điên lên không, khiến không còn tâm đâu để làm việc nữạ Ngay cả lái xe, anh cũng suýt gây ra tai nạn bao lần, khiến những người ngồi cạnh đã rú lên khi anh vượt đèn đỏ .v..v…cũng may mà anh chưa chết. Ðiều gì đã khiến em giận anh đến thế, và điều gì đã khiến em muốn xa anh? Anh đã hứa, sau khi hoàn tất mấy giao kèo này, anh không ôm đồm nữa, nếu em biết là anh đã từ chối mấy nơi rồị Bây giờ anh phải thú tội này với em, ngoài hai căn nhà anh đang hoàn tất, anh còn hai căn nữa, đang xây dở dang, anh giúp hai người bạn thân, vì đã lỡ hứa, hai căn này là anh làm chùa, đo đấy anh mới qúa bận rộn. Nhưng đã lỡ hứa, anh không muốn là Em có biết rằng ngay cả cuối tuần, anh cũng đi làm để có cơ hội được trò chuyện với em, đám nhân viên da trắng làm cho anh từ gần mười năm nay chúng đã nhìn ra sự khác lạ kỳ quặc nơi anh, chúng đã kháo nhau rằng anh đang fall in love with someone, ngay cả những người thân nhất cũng nhận ra sự thay đổi nơi anh, bạn bè cũng nhận ra điều đó, ai đã khiến anh ngaỳ thì ngẩn ngơ, đêm lại mộng mị.? Một lần anh ngủõ tại nhà thằng bạn thân, khi anh lên xây nhà dùm gia đình nó, tên bạn học cũ từ hồi CVA, gần đây mắt hắn bị trở ngại, không nhìn rõ, nhưng trời đã bù cho hắn là thính giác rất bén nhạỵ Có lần anh nói chuyện với em thật nhỏ, tuởng hắn ngồi thiền, không nghe thấy, nhưng hắn đã. Và lần khác, có một sáng hắn gọi anh lại nói: Ban ngaỳ mày nói gì , mọi người đều nghe, ban đêm mày nói, chỉ mình tao nghe Em biết hôm nào không? Cái đêm anh mơ thấy em.
Anh hỏi nó: “Tao nói gì? Kể lại tao nghe đuợc không? “ Nó nói nó quên hết rồi, nhưng anh biết nó không muốn thuật lại, sợ anh ngượng hay khó nóị
Anh cũng nhớ bao lần em bảo anh là đừng nghĩ đến em nữa thì sẽ không nằm mơ nhưng làm sao anh control được tiềm thức của mình. ?
Trời ơi, những ngày thiếu tiếng nói em , làm sao anh có thể làm việc tiếp đuợc đây, và bao giờ anh mới đuợc gặp em?

Nàng gập lá thư lại, thở dài, và không muốn nghĩ thêm gì nữạ

19.
Ngày…tháng…
Anh,

Anh biết không? Sáng nay khi G đi bộ về đến nhà thì đã hơn tám giờ sáng, nắng sớm đã bắt đầu trải ánh sáng vàng óng trên tàn cây khóøm lá. Gió ngồi nghỉ mệt ở pation sau nhà. G thích ngồi đây mỗi sáng nghe chim hót , đọc sách hay đọc thư anh. Anh biết không, , trên cành liễu cao, một cái bird feeder, hình bầu dục, bằng thuỷ tinh, mầu đỏ thắm, vì đựng loại nuớc cho loài chim Humming bird uống. Aùnh nắng chiếu long lanh, khiến Gió nhớ đến viên ruby khổng lồ gắn trên trán cuả ông thần đèn khủng lồ trong cuốn phim thần thoại : Aladin và cây đèn thần mà Gió đuợc xem từ ngày xa xưạ Hồi đó G đã sợ đến khiếp đảm khi nhìn thấy ông thần khủng lồ xuất hiện trên màn ảnh, ông thần nàỳ to qua , tên cướp chỉ nhỏ hơn ngón chân cái cuả ông! Gió đã run sợ khi nghe tiếng ông khủng lồ ồm ồm đe dọa tên cướp. G thu nhỏ người và nắm chặt tay anh Phong để đừng khóc., tuy thế G vẫn hé mắt ngắm viên hồng ngọc đỏ thắm thật quyến rũ. Hình ảnh viên ruby trong suốt, đỏ sẫm, đẹp tuyệt vời đó đã ăn sâu vaò tâm khảm theo Gió đến tận bây giờ. Hôm nay G đã nhìn thấy caí bird feeder giống như viên ruby thắm đỏ trên cành cây ! Bất giác G nghĩ đến anh, anh như viên ngọc quý hiếm, anh giống như viên ruby mà G đã tìm kiếm từ hồi bé bỏng.
Anh qúy, Happy birthday anh nhe’, cho người cuả sinh nhật tháng Sáu, có là sự trùng hợp với câu chuyện viên Ruby không đây ?
Chúc anh một sinh nhật vui nhé. Vì là sinh nhật anh, nên Gió đã tha tội cho anh rồi đó. Anh mừng đị

Gió
20.
Nàng ngồi im lặng để tâm hồn chìm trong những giòng thuơng yêu cuả anh: Em yêu, hôm nay người ta đã khiêng cáí grand piano đến nhà, cái duơng cầm mà anh đã đặt mua từ mấy tháng quạ Bé bìết không? để khánh thành, bản nhạc đầu tiên anh đã chọn để tặng em yêu đây, anh nghĩ, bản nhạc nàỳ đã nói đúng tâm tư anh nhất trong thời gian nàỵ
Chỉ còn hai tháng nữa, là anh sẽ thư thả hơn, vì công việc cũng đã xong được 4/5, anh sẽ có nhiều giờ hơn cho em, anh sẽ hoàn tất hai bức tranh chân dung em mà anh đang vẽ dở, anh sẽ dượt lại nhạc cổ điển tây phương mà anh hằng yêu thích, rồi anh sẽ thâu tặng em những tình khúc do anh độc tấu, để em nghe mỗi tốị Anh sẽ…v…v.anh muốn làm nhiều thứ cho em lắm. Cam đoan em sẽ vui vì những gì anh đang làm cho em đâỵ

Nàng nhắm mắt mơ màng và bỗng nàng nhìn thấy hình ảnh một con bé tươi vui với đôi mắt long lanh, và những bước chân chim. Môi mắt như cười với tiếng piano và giọng hát anh ở cái earphone úp chặt hai bên tai:

Hình như mỗi ngày , hình như mỗi ngày…
anh yêu em nhiều hơn một chút,
giống như chiếc cầu thang,
mà anh cứ cực khổ leo mãi, leo hoàị
Hình như mỗi ngày, hình như mỗi ngày…
anh nhớ em nhiều hơn một chút,
giống như một giòng sông…anh bơi maĩ, bơi hoài…
Hình như mỗi ngày… hình như mỗi ngaỳ….
anh nói nhiều hơn một chút,vì anh nói hoài hai tiếng yêu em
và anh cứ lẽo đẽo theo em,và anh cứ leõ đẽo theo em.
theo em suốt cuộc đời này,
theo em suốt cuộc đời mình…

Nàng nghe như có tiếng mình hát nhỏ theo anh.

Hương Kiều Loan
( serie: Em Như Nụ Hồng )

************************************************************************

Link những bản nhạc, và văn:
@ = Hình như mỗi ngày, Thơ Sương Mai, nhạc Vũ Ðức Nghiêm
· = Tình Như Thoáng mây, Thơ Vương Ngọc Long, nhạc Nguyễn Tuấn
· = Này Cô bé Yêu, thơ Bùi Vi Thiện nhạc Vũ Ðức Nghiêm , CD Dâng Tình
· = Ðừng Ghét Nưã thơ TTDung, nhạc Nguyên Bích
·= Nếu một mai tôi không còn em nữa thơ Vương Ngọc Long, nhạc Nguyễn Tuấn
CD : Bao Gio Em biết
· = Tiếng hát Tuấn Ngọc trong CD: Tình đã vụt bay
· * văn-- Mái Tóc (Người Gọi Gió)
· ·

Hương Kiều Loan




Mục Lục


8. Lạc Bờ

Quang Ngọc



Thân tặng em Hải để kỷ niệm những ngày động cam cộng khổ của chị em mình . Mong rằng những ngày buồn sẽ qua mau và những ngày vui đang chờ em trước mặt .

0o0

Hải vẫn chăm chú nhìn vào quyển sách Toán trong khi ngồi đợi sinh viên đến hỏi bài . Anh là người quá quen thuộc trong phòng tutor này . Trong trường ai mà chẳng biết anh . Anh đã xong bốn năm tại OIT , nay vì lý do gì đó còn trở lại cái trường đại học cộng đồng này mỗi ngày và ngồi đây . Nhìn thì biết anh là người kiên nhẫn , chịu khó và cần cù . Bên ngoài cửa kiếng căn phòng , Ngọc Lan đứng nhìn anh như đợi chờ . Chốc chốc có người bước vào say Hi với Ngọc Lan mà Hải cũng chẳng cất công nhìn lên lần nào . Ngọc Lan thì đã thuộc thời khóa biểu của Hải như lòng bàn tay mình . Mỗi thứ năm , cô đứng đợi anh ở đây , sau giờ tutor , anh không còn lớp . Cô nhờ anh chở về nhà . Dù chẳng thân , quen biết thôi nhưng anh tốt lắm, nhờ lần nào anh cũng ok , không phàn nàn , không từ chối , không tỏ ra vui vẻ cũng chẳng tỏ ra bực dọc .

Ngọc Lan là sinh viên du học từ Việt Nam . Bạn bè đồn cô cần kiếm ai ở đây để bảo lãnh như vợ mà được ở lại Mỹ như lòng cô mong ước . Cô biết Hải hơn cô cả chục tuổi . Thời buổi này , tấm chồng cần cù chịu khó là quý hơn hết , tuổi tác có ra gì .

0o0

Hải dường như có nhận biết điều đó . Nhưng với anh , chuyện gì trên đời xảy ra cũng phải có những khoảnh khắc của riêng nó . Như tình yêu , trong đời , anh cảm nhận được khoảnh khắc đó một lần rồi như chưa có lần nào xảy ra nữa .

Sau giải phóng , anh thi đậu phổ thông trước đó là tú tài nhưng không vào được đại học do là con ngụy . Anh tình nguyện làm thanh niên xung phong ba năm để sau đó nhờ cái điểm tích cực này mà được chiếu cố chăng . Những ngày đồng cam cộng khổ với những người lớn hơn , nhỏ hơn , đồng lứa có , Hải thấy mình cùng chung cái gì đó trong cuộc đời có ý nghĩa lắm với họ . Hải dần xóa đi được cái cảm giác anh là con một vị thiếu tá quân lực VNCH , đã từng ăn sung mặc sướng . Anh là anh , là Hải , anh tiểu đội trưởng của một nhánh thanh niên xung phong cùng người đội phó nữ Thanh Vân vô cùng dũng cảm và có trách nhiệm .

Một tối , đang ngồi làm giấy tờ báo cáo lên cấp trên , tiếng chân chạy bình bịch làm Hải giật mình . Thanh Vân ít khi nào hớt ha hớt hải vậy mà hôm nay " Anh Hải , chỗ chắn dòng kinh chúng ta mới đắp hồi sáng chưa kỹ hay sao mà em thấy những kẻ nước xuyên qua đánh gần xạt lở hết trơn rồi , giờ này mọi người đã nghĩ ngơi , em vô tình qua đó , báo anh biết , em sợ không ngăn chặn , ngày mai có khi công mình thành công cốc "

Hải bỏ hết , anh chạy ra chỗ con đê mới đắp hồi sáng cùng với Thanh Vân . Trời chuyển nhanh , mưa lớn đổ xuống rào rạt . Hai người hì hục đắp . Lúc gần xong , nhìn qua Thanh Vân , lòng Hải chao lại trước sự dũng cảm của người đội phó này vô cùng . Anh ước gì anh có thể nói anh phục cô ...và mong cô đứng bên cạnh anh trong mọi khó khăn sắp tới ...

Cái moment của Hải đó , giản dị như vậy thôi với cô đội phó , cho tới hôm nay anh vẫn chưa tìm lại được với môt cô gái nào hết .

OoO
Phục vụ trong hàng ngũ TNXP sắp tới hạn ba năm , Hải vui lắm vì trước mặt anh cả một con đường đi tới tương lai thênh thang đang dọn sẳn . Anh sẽ đi học lại , sẽ thi vào đại học với nguyện ước trở thành kỹ sư cơ khí . Anh biết con đường này sẽ chông gai lắm vì anh bỏ sách vở đã lâu . Nhưng đã là nguyện ước, Hải tin anh có đủ đam mê để hoàn thành như anh đã có đủ lòng dũng cảm để ở lại trong hàng ngũ thanh niên xung phong gần ba năm vậy ; tập quen với biết bao nhiêu là cái sợ để dần không còn sợ gì hết .

Như anh đã quen với đất đá , cày cuốc hăng say làm việc đến quên ăn , quên uống . Cái sợ bịnh tật anh cũng đã quen vì những cơn sốt rét rừng , những ngày thương hàn hành hạ liên tục , dai dẳng mà anh vẫn còn đây với đồng đội mình chia xẻ từng niềm vui , nỗi buồn cho tới ngày hôm nay .

Anh là anh đúng nghĩa anh ao ước hơn theo từng ngày . Cái cảm giác trưởng thành đó hay hay và kỳ lạ đến không ngờ . Tuy vậy Hải vẫn luôn có cái cảm giác không có nổi cực , nổi khổ nào anh đã qua đã là đỉnh điểm hết .

Năm sắp hết hạn nghĩa vụ TNXP chiến trường biên giới Tây Nam bắt đầu sôi động . Bạn bè anh lần lượt xung phong ra đó làm anh dấy lên chút xấu hổ trong lòng . Anh còn có hoài bão của anh , xin lỗi đồng đội , anh không thể tiếp tục . Lại có lúc anh cũng nghĩ , mình ra biên giới đã có sao , anh cũng đã từng tính trì hoãn tương lai đã định . Thấy chốn gian nan mà tránh thì không phải là Hải rồi .

Một ngày , Hải nhận được điện tín từ mẹ . Mẹ anh gọi anh về với lý do mẹ bịnh nặng . Mẹ mới lên thăm anh mình tháng rồi mà , mẹ có gì đâu . Không cần cân nhắc thêm , lo cho mẹ , anh xin phép người đại đội trưởng đi phép ba ngày và đón xe về nhà liền hai ngày sau đó .

OoO

Mẹ không bịnh thật . Ðó chỉ là cái cớ cho anh về , về luôn . Về làm gì ? Ði vượt biên . Hà , em gái Hải mau mắn : " Má không cho em đi một mình , má kêu anh về , bố muốn tụi mình qua đó " Hải chống chọi " Anh không muốn đi , em đi một mình đi , anh phải trở về hàng ngũ " Mẹ Hải thấy không xong nên vờ bù lu , bù loa " Mày trả công tao thế đó hả thằng kia , em mày mà có mệnh hệ nào trong chuyến đi , mày đừng nhìn tao nữa " ... Hải đau khổ mang cái danh " đào ngũ" từ hôm đó . Ngày anh ngồi trên ghe nhỏ để được đưa ra ghe lớn hơn , anh mãi quay lại nhìn cái bờ đã xa , lòng anh như chùng lại . Cái cảm giác anh vẫn còn ở trên bờ rất mạnh , anh chưa từng muốn rời, Hải biết chỉ có cái xác anh trên ghe .

Hai ngày đầu của chuyến đi thật xuông xẻ . Ai trên tàu cũng nghĩ mình đã ra đến hải phận quốc tế , ai cũng hớn hở và vui mừng lắm . Có riêng Hải nét mặt anh vẫn không vui . Hà động viên " Qua đó rồi , em với anh đi học đi làm , gửi tiền về cho má sống , rồi bảo lãnh má qua dí tụi mình , sẽ xong xuôi hết mà , anh đừng lo" . Hải không giận em , lẽ ra anh phải là người nói cái câu đó với Hà nhưng anh đã không làm được .

OoO
Qua ngày thứ năm , những người trên tàu đồn đại xôn xao , tàu đã đi lạc hướng và còn đang tìm lối ra . Một tiếng động rất lớn làm chao đảo tất cả người trên tàu . Ai cũng hình dung được cái ghe đã chạm vào một cái gì cứng lắm . Tiếng nức nẻ chốc chốc lại nghe, ít ít rồi liên tiếp . Nước bắt đầu tràn vào trong ghe ...từng kẻ nhỏ rồi nhiều dần . Hà cầm cái chuổi hạt lần nhanh tay hơn . Lúc đó nước mới bắt đầu dâng thôi . Sau đó qua ngực , qua vai hà , Hà đỏ mắt nhìn Hải trăn trối " Anh Hải , anh ráng về với mẹ , nói với mẹ hộ em là em thương mẹ lắm " Hải nhìn em , anh không có cái cảm giác anh sẽ là người may mắn hơn em của mình , vẫn là cái tinh thần đồng cam cộng khổ , em chết , anh làm sao mà về lại được . Anh nhoài tay nắm lấy Hà , anh nguyện giữ được em , chết cùng chết , sống cùng sống ...

Tàu bể . Vật lộn với biển , với sóng gió , đêm tối , Hải ngất đi lúc nào không biết . Anh không còn nhớ những gì đã xảy ra . Tỉnh dậy , anh nằm trên miếng ván , xác người trôi chung quanh anh . Sau lúc định thần là cơn đói hoành hành . Trong túi áo mưa của những cái xác trôi cạnh , anh tìm thấy những trái cây còn xót , những thứ đó đã giúp anh qua cơn đói . Ngày và đêm thay phiên , anh lả người rồi thiếp đi lúc nào không biết .

OoO

Mẹ lo cho Hải về sau khi ở tù sáu tháng về tội vượt biên . Anh không còn là anh , anh ra tù với cái tên giả và tuổi giả . Mẹ phải dấu anh ở nhà bác anh ở một khu vực khác . Dần dần rồi lo , lo từ hộ khẩu , lo từ chỗ ở , chỗ đi học .... Hải im lặng như người câm từ ngày trở về từ trại tù . Anh không giận mẹ, lòng thương đứa em và những giây phút đối diện với tử thần trên biển . Tất cả và tất cả vẫn còn đâu đó trong đầu Hải . Cái bờ mà anh định đến là vô hình , vô hình trong tâm tưởng anh lúc đó và ngay cả đến hôm nay .

Hải được bảo lãnh sau chót để đi định cư tại Mỹ sau khi mẹ anh và hai người em khác đã ra đi theo diện đoàn tụ 3 năm trước đây . Tốn nhiều tiền lắm . Chính phủ nào cũng có kẻ hở cho những ai muốn luồn lọt đi qua dù trước đó họ sống với cái tên giả , tuổi giả rồi lại trở về với cái tên thật , tuổi thật của mình , khôn khéo chút là qua được . Hải được ông Bác lo hết theo lời nhờ của bố anh .

Ngày anh tới Mỹ , gia đình lớn của Hải ra đón mừng mừng tủi tủi , mẹ và hai người em còn lại ôm anh khóc . Trong cái cảm giác choáng ngợp đó , anh như thấy bóng Hà loanh quanh , anh nhớ Hà , nhớ cái phút cuối cùng Hà trăn trối . Phải chi ... phải chi anh em mình đừng đi , anh đã có em trên mảnh đất này rồi .

Hải đang bị mọi cái mới cuốn đi như cơn gió xoáy ... Anh vẫn cố tì , cố bám lại những gì anh đã có ...

OoO

Tiếng Ngọc Lan làm Hải trở về với hiện tại " Anh Hải , chở em về dùm nữa nha " Hải im lặng làm theo lời Ngọc Lan . Ðến nhà Ngọc Lan , cô mời anh vào , cô liến thoắng " Chú dì em muốn biết mặt anh " Hải ngần ngại " Em để khi khác được không ? " Ngọc Lan vẫn kiên nhẫn " Chút xíu thôi mà !" Hải vẫn lắc đầu ... Ngọc Lan tươi cười " Anh nhớ là hứa rồi đó nha "

Những ngày sau , anh không đến phòng tutor nữa , anh xin phép nghỉ . Hải không muốn gieo vào Ngọc Lan niềm hy vọng nào hết .

Ba tuần sau đó , một người bạn đưa anh lá thư , Hải giở ra , anh nuốt từng chữ
Anh Hải thân ,
Em biết anh tránh em , có sao đâu . Em vẫn là em và anh vẫn là anh . Có điều trong lòng em anh luôn là người anh đáng tin cậy . Bên anh , em có cái cảm giác an toàn lắm . Anh tốt một cách không vụ lợi . Ai nói anh lạnh chứ riêng em anh dấu trong lòng một hơi ấm mà ai may mắn lắm mới nhận được . Cứ cho là em không may mắn đi .

Em có điều này tâm sự với anh , em là sinh viên du học , học xong em phải trở về nước , dù em không muốn . Em còn dính dáng vào cái bờ bên kia , nhưng trong lòng và trong đầu óc em , em đã xa cái bờ đó , xa rất là xa rồi . Còn anh , anh đã tách ra cái bờ đó để đến được bờ tự do này mà tại sao , tại sao anh Hải ơi , anh như còn nhìn cái bờ bên kia , tiếc nuối , hờn giận . Cái gì qua đã qua , cái gì tới sẽ tới . Em mong anh chào đón tương lai , sống với hiện tại hơn là chập chùng cuộc đời với cái quá khứ không làm anh hài lòng nha anh Hải .

Thân chúc anh những ngày thật trọn vẹn trong tương lai .
Em Ngọc Lan .
Hải gạt giọt nước vì cớ nào đó lăn trên má . Anh không ngờ Ngọc Lan lại sâu sắc như vậy . Anh nhìn lại mình , nhìn thật sâu vào tâm vào lòng mình , đâu đó cái bờ lúc anh trên ghe đi ra ghe lớn vẫn còn rõ nét . Những kỷ niệm anh có lúc còn trong TNXP , những cái vui , cái buồn chia xẻ với đồng đội dường như còn cả đây . Anh vẫn còn nắm chặt lắm vì đó là những ngày đầu anh tập tững làm người đàn ông trưởng thành mà , đâu thể quên được . Còn Thanh Vân và cái nhìn chao lòng ngày đó , cũng vẫn còn rất đậm nét trong lòng anh .

Mãi mãi những điều đó vẫn là của anh , nhưng anh đã không biết xem đó chỉ còn là cuốn sách đã đọc xong và hiểu rằng Thanh Vân bao giờ cũng là cái moment duy nhất .

Anh nhìn ra song cửa , nắng sớm còn nhạt , lá thư từ Ngọc Lan vẫn còn mở ra trước mặt . Một ý nghĩ gì lạ lắm len vào đầu anh , một cảm giác hay hay , hay một kiểu anh cũng chưa từng có , và trong cái cảm giác đó , hình ảnh Ngọc Lan tíu tít kể chuyện anh nghe trên xe rồi cười dòn đến ngộ nghĩnh ... anh không ngờ lại rõ vậy

Hải hiểu anh đang đến gần cái bờ mà trong chuyến vượt biên anh đã chưa đến được và ở đó Ngọc Lan đang nhìn và vẫy anh vào thân thương và trìu mến .

Lạc bờ chân bước miên man
Trong tôi một cõi ngỡ ngàng mà thôi
Cuộc đời có phải trò chơi ?
Vui , buồn , vinh , nhục , đâu nơi tôi tìm .

10/02

Quang Ngọc

Mục Lục


9. Ngoại Tình

Vành Khuyên



Nàng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện gặp gỡ hay thân mật hơn với một người đàn ông nào khác từ ngày có chồng .

Vợ chồng dù không mặn nồng đi nữa nhưng thật khó cho nàng khi nghĩ tới ai ngoài chồng . Nàng cũng chẳng còn gì để bất cứ người đàn ông nào khác nghĩ tới . Là nàng nghĩ vậy thôi . Có chồng rồi , không chưng diện , không ai nhìn là phải . Tuy nhiên, với khuôn mặt tròn và mái tóc ngang vai , nàng dù sắc diện có buồn buồn đi nữa nhưng nếu để ý kỹ , nàng vẫn còn đôi mắt thu hồn lắm . Ai trách được nàng , những ngày mới quen , chồng nàng và nàng ấm cúng đến vậy . Rồi đám cưới , cuộc sống chung như cuốn hai người đi , ngụp lặn trong bể đời tìm quên thời gian , tìm kế sinh nhai cho gia đình , nhặt nhạnh tài sản cho con cái về sau nếu may mắn chàng và nàng có được . Mỗi ngày về nhà , chồng mệt , nàng chỉ biết lấy hình ảnh chồng đang ngủ ngon , thở đều làm hạnh phúc . Có ai biết trong nàng vẫn ấp ủ mộng yêu thương , ôm ấp và ân ái như những ngày mới quen nhau đâu . Mà cũng đâu cần ai biết , chồng nàng biết được rồi . Nhưng họa thay , anh như không còn màng tới . Cái hình ảnh gia đình hạnh phúc là có mặt nàng thôi , còn phải làm sao cho nàng hạnh phúc như thể là đang nằm ngoài suy nghĩ của anh .

Buồn thật .

Mỗi ngày đi làm về , không con cái , nàng lấy niềm vui dạo vòng các khu shopping nổi tiếng . Ði chán cũng hết. Bao cái áo ngủ khêu gợi nằm trong tủ chưa từng được lôi ra . Nàng biết phải chìu chồng nhưng thật ra nàng đã làm điều đó bao giờ đâu . Trước đây đâu cần phải làm vậy hai người vẫn gần gũi nhau đấy thôi . Nàng chuyển qua tập tành nấu những món chàng thích . Nhìn chàng ăn ngon miệng , nàng cũng hạnh phúc nhưng cái hạnh phúc đó vẫn không đủ để thoả mãn điều gì đó trong lòng , nàng chưa hiểu ra được .

Ở sở , nàng có liên lạc với vài người bạn cũ hồi trung học . Vài người trước đây rất mến mộ nàng , nay liên lạc lại đôi lúc cũng bóng gió chơi cho vui . Ðàn ông mà , miễn là mình không có gì được rồi , nàng trộm nghĩ .

Trong số đó Trung là người bạn liên lạc với nàng đều nhất . Ngày xưa , nàng chả còn nhớ gọi Trung bằng gì , tên hay mày tao , mà lúc này hai người cứ ông , cứ bà cho vui tai . Những email lần lượt qua lại , ban đầu chỉ là hỏi thăm , những câu hỏi cá nhân còn được dấu kín , càng về sau , bắt đầu từ Trung , anh như không còn giữ được mình , cô đơn chăng làm anh bộc lộ ra những suy nghĩ về cuộc sống với nàng .

Ly dị vợ vì gia đình vợ đòi hỏi anh nhiều thứ anh không thích . Nàng tự xét sao Trung lại trẻ con đến vậy . Là gia đình vợ thôi , phải vợ đòi đâu mà bỏ đi . Ðần dà Trung nói cho nàng nghe nhiều hơn . Trung từ cái tội lỗi đã bỏ đi đã bộc lộ xem có ai hiểu mình hơn không . Trung từ từ nhận ra nàng là người bạn sẳn sàng nghe tất cả và thông cảm cho anh . Nàng cũng dần nhận ra từ lâu mình và chồng chưa từng nói chuyện sâu như vậy trong suy nghĩ ai đúng , ai sai của một hoàn cảnh, ngay cả trong những hoàn cảnh nàng và chồng đã và đang đối đầu .

Ðôi lúc trong đầu nàng như có hình ảnh muốn ráp lại cái sâu lắng của Trung trong cái thân thể của chồng mình . Nàng hiểu rõ như vậy , nhưng sao nàng sợ . Nàng thấy như nàng đang muốn ôm ấp Trung , muốn san xẻ với Trung , muốn Trung đỡ khổ đau cho quá khứ hay chính nàng , nàng muốn lấp đầy những khoảng trống trong cuộc đời của riêng mình .

Nàng lắc đầu thật mạnh xua đuổi ý nghĩ đó đi , đáng sợ quá , nàng có cảm giác như nàng đang đi xa thực tế , đang sống trong ảo giác .

Ôi Trung , thôi Trung , ông làm ơn đi Trung .
Trả em về với những ước mơ xưa
Khi bàn tay và trái tim em vẫn nóng
Chưa buông xuôi, chưa ưu tư , tuyệt vọng
Sao anh đành, quên lãng những ngày vui

Hôn nhân ơi sau những giấc ngủ vùi
Ta thức dậy với cõi lòng chán ngán
Tóc rối tung , những suy nghĩ tản mạn
Biết đến bao giờ hạnh phúc về đây

Nàng nhớ Trung và sao thật muốn cùng Trung chèo trên chiếc xuồng của những con người đơn độc . Nàng lại sợ hãi hiểu ra ước muốn gần Trung của mình ngày một tăng dần . Chồng nàng bên cạnh , trở mình, quay sang ôm nhẹ nàng . Không , em muốn nhiều hơn vậy . Anh ơi ! . Hình ảnh Trung lại trong đầu .

Những ngày không có email Trung , nàng như lên cơn sốt . Ðánh bạo viết hỏi thăm vài chữ không thấy Trung trả lời , nàng chột dạ nghĩ mình là hư hỏng . Trong đầu hỗn loạn , hoặc là ông đâu rồi , hoặc là tôi nhớ ông lắm mau mau mà trả lời mail đi .

Ôi nàng ngoại tình rồi . Không, đừng kết tội nàng . Nàng cô đơn , cô đơn lắm . Cô đơn như Trung thì dễ hiểu rồi , cô đơn như nàng , mấy ai hiểu được , chồng cạnh đó mà như không . Ôi nàng sao thế này .

Nàng kéo lê lết suy nghĩ của mình vào vùng sáng sủa hơn , nàng bắt đầu tự trấn tĩnh mình . Không , không , Trung là bạn , hãy để cho Trung bình yên , thanh thản với những gì Trung đang có, đừng kéo Trung vào tội lỗi ...kéo cả mình nữa .

Bẳng đi thời gian , Trung và nàng không liên lạc .
Nàng cũng dần trở về thực tại

Một hôm nàng nhận được email của Trung
" Dear Mai ,
Hỏi thăm bà nha , lâu lắm rồi , còn đi tìm cô dâu cho bà dự đám cưới nè , nếu bà chưa có chồng thì bà đã thành cô dâu của tôi rồi "
Take care nha Mai "
Thân Ái
Trung "

Nàng vội đánh vài chữ cho Trung
" Ông Trung ,
Tôi ok , mong mọi chuyện xuông xẻ nha , đi đám cưới là đi à .

Ông cũng take care nha "
Thân ái
Mai "

Tiếng chồng làm nàng giật mình
" Em chuẩn bị xong chưa Mai , off máy đi em , coi chừng trễ chuyến bay đó "
Nàng off máy , trên tay cầm hai chiếc vé đi vacation tại Hawaii một tuần .

Nàng tự nhủ sẽ tâm sự với chồng nhiều lắm trong đó có chuyện ngoại tình không .. Làm gì có , nàng vẫn nghĩ nàng đã thắng . Tư tưởng thôi mà , vật lộn với những ý nghĩ sai đúng trong tâm tưởng cũng là chiến trường khốc liệt chứ bộ .

Nàng bước ra xe với chồng miên man một niềm vui trong lòng không tả được .

10/02

Vành Khuyên

Mục Lục


10. Có Gì Vui (bài 1)

Cảm Biến



1.- Thưa Cha Trần trung Liêm. Con đã nhận được thư Cha chúc tết và chân thành cảm ơn Cha đã gửi cho bài thơ And God Said "No" kèm theo bài phỏng dịch ra Việt ngữ của Chạ Bản dịch 48 câu không chỉ là sát nghĩa mà còn bay bướm và phù hợp với vần điệu Việt nam.

Con để lâu đến thế mới cám ơn cha vì bố con lúc sinh thời có dạy rằng kẻ nào vội cám ơn là kẻ đó chóng vong ơn. Vâng, như lời trong bài thơ, tự con chiên phải dứt bỏ lòng kiêu ngạo, rằng thân xác dầu có tật nguyền mà tinh thần lành mạnh thì vẫn tốt hơn, không cần phải xin Chúa chữa vết đau thân xác tạm thời này; cũng như lòng kiên nhẫn là kết quả của chính mình chịu đựng được những gian nan thử thách và ngược lạị Còn hạnh phúc với khổ đau và một tinh thần vững mạnh là do sự hợp tác của con người với Chúa, ta phải tích cực yêu thương đồng loại giống như Chúa đã yêu thương tạ

Con suy nghĩ về điều Cha muốn nhắn gửi để bây giờ con chỉ mới khởi đầu cám ơn Chạ Cha bảo con sửa dùm bản dịch, thưa Cha quá khiêm tốn, con đâu dám múa rìu qua mắt thợ, xin Cha miễn thứ cho con.

Còn về tập san CHÂN LÝ của anh em Ða Minh Việt nam tại Canada thực hiện, Cha gửi cho con và mong muốn con cộng tác, thì xin thưa, con sẽ liên lạc với tòa soạn và xem qua trong chủ trương biên khảo của báo (thần học, tu đức, giáo dục, bình luận, lịch sử, văn chương, nghệ thuật, thời sự) có một lúc nào đó bài viết của con phù hợp thì con sẽ gửi qua cho linh mục Ðinh ngọc Thảọ đăng hay không là tùy ngàị
(ghi chú : Cha Liêm là Viện Trưởng University of Calgary, Canada)
Cha Liêm đã qua Mỹ thuyết giảng nhiều lần và giáo dân VN trong giáo xứ Maria Goretti San José rất thích tài hùng biện, uyên bác và yêu thương tuổi trẻ của Chạ

Tôi xem lại những người cộng tác bài vở trong tờ Chân Lý thì thấy có gs Nguyễn văn Trung, là thầy dạy Triết của tôi ở trường Quốc học năm 1957, có anh Võ long Tê là bạn tù , hòm thư 7590-L6T1 Katum; lại còn có Xuân Vũ (không biết có phải là Xuân Vũ của Xương Trắng Trường Sơn với Ðường Ði Không Ðến, một người hồi chánh mà dạo đó anh Quân đã phỏng vấn anh trong nhiều tuần lễ ở Sài gòn?). Nếu vậy, thầy trò bạn bè có dịp viết bài chung cho tờ Chân Lý, hẳn còn một chút niềm vui để khỏa lấp nỗi buồn to lớn mà đức Giáo Hoàng nói trong Ðại hội Thế giới Trẻ ở Toronto 28/7/2002 rằng việc một số tu sĩ xâm phạm tình dục giới trẻ là một chấn động cho Giáo hội và cũng là một nỗi buồn kinh khủng chẳng riêng aị
Mong còn có nhiều niềm vui nho nhỏ giúp ta quên đi nỗi khổ ở đời này, những nỗi khổ nhục mà giáo phận dùng tiền để khỏa lấp những điều sai trái đã bao năm.

2.-
Anh Nguyễn xuân Hoàng, trong Sổ Tay Tháng Ba vừa rồi có viết một điều tâm đắc, rằng người viết chọn đề tài quá khứ là một cách lẩn trốn hiện tại, lẩn trốn những vấn đề mà ai ai cũng phải chạm mặt hằng ngàỵ

Có lẽ vì vậy, thuở thiếu thời, tôi không thích những môn học khảo cổ và lịch sử cho bằng khoa học thực nghiệm và chính xác. Làm một người tù già đi tị nạn cộng sản thì có gì vuỉ Gia đình công chức, sĩ quan, đảng phái, tôn giáo, quốc hội và những ngành đặc biệt của chính thể Việt nam Cộng hòa có lẽ có cả triệu người xuất cảnh, vượt biên, tái định cư trên năm châu bốn bể. Sự hội nhập của người già rất khiêm tốn, sống cho con cháu vui, đỡ đần con cháu được chút nào hay chút đó, để chúng an tâm học hành và làm việc. Ai đã lỡ đi rồi mà con cháu khó khăn thì cũng ráng làm việc gì để kiếm sống qua ngày và đương đầu với bệnh tật.

Anh Hoàng ạ, thực phải ôn cố tri tân, nhưng ôn cố mãi mà không chịu tri tân thì có ích gì ! Những người ôn cố họ viết báo, viết hồi ký, viết văn làm thợ viết tuyên ngôn, viết hịch dạy đời; tiếp tục chiến đấu bằng ngòi bút thay cho súng đạn gươm daọ đủ cách viết, không ai giống aị

Có lẽ trước hết, viết là một cách biểu lộ mình, khỏa lấp một khoảng trống trong đời sống. Ða số tư cách một người trong quá khứ không có gì thay đổi trong tương lai, nó hiện và ẩn trong bài viết của họ. Cho nên viết không hề thay đổi được gì cả, đừng nghĩ rằng viết là để đời cho con cháu bạn bè. Không đến nỗi chúng vất bài viết của anh vào sọt rác, nhưng chúng im lặng, chất đống di cảo của anh lâu hay mau là tùy chỗ trống cần thiết của chúng. Thực tế là đường ai nấy đị Mỗi cuộc đời là một số phận cực kỳ riêng lẻ.

Cần gì phải kể lể về đủ thứ tủn mủn của đời sống. Cần gì phải lý luận vụn vặt về đủ thứ thất tình! Ngay những tác phẩm để đời như Truyện Kiều mà hơn hai trăm năm qua, những bài viết phân tích tỉ mỉ số phận người phụ nữ đã không làm cho xã hội VN lành mạnh hơn, tốt đẹp hơn. Thử hỏi những người tham gia vào văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa nước nhà suốt bảy mươi năm qua ai dám ngẩng đầu nhìn hiện thực đĩ điếm đầy đường và đĩ điếm văn chương cũng đâu có ít ? Ðài VOA mới sáng 30/7/2002 đưa tin từ hãng AP ở Hà nội, rằng thống kê y tế xã hội nhà nước mới đây ở VN có 36 ngàn 593 người mãi dâm, nhiều hơn một ít so với cùng thời kỳ năm ngoáị Cũng theo AP thì con số thực sự phải trên ba trăm ngàn người mãi dâm toàn thời gian hay thỉnh thoảng. Thật chẳng có gì vui nếu kể thêm dịch vụ buôn người, bán gái gã chồng Ðài loan và xe duyên trên internet cho người ngoại quốc muốn lấy gái Việt.

3.-
Lấy chữ nghĩa để thăng hoa tâm sự, giải tỏa những ẩn ức của chính mình thì cũng phải biết tự thắng, chỉ viết cho mình, không thổ lộ tràn lan, cho nhẹ lòng đi, không làm vướng bận lòng ngườị Có những niềm riêng tưởng là riêng mà thực là chung, cái hay của người viết là viết cái thực riêng, thực sâu sắc chân thành mà người xem xúc động tưởng như của chính mình. Bài học tha thứ là thôi không trừng phạt tội tình quá khứ nhưng nhất định phải răn đe ngừa tội tái phạm ở tương lai, phải ngăn chặn từ trong trứng nước những mưu toan lừa dối "mập mờ đánh lận con đen". Mình tự lừa dối mình thì không ai chê trách cả, miễn là hậu quả của nó không làm thiệt hại đến aị Bài giảng Thánh lễ chúa nhật 27 tháng 10 năm 2002 ở Trinity Church San Jose Cha Phó xứ nhấn mạnh đến chữ Yêu trong kính Chúa yêu người, cha ca ngợi lòng tự ái và tính ích kỷ vì cho rằng tự yêu mình và luôn luôn lo cho lợi ích của riêng mình là đặc tính cố hữu bất khả loại bỏ trong dòng máu của mỗi người; cha chỉ khuyên ta trong khi theo đuổi hạnh phúc cá nhân chớ xâm phạm vào tự ái và ích kỷ của kẻ khác, "hãy yêu người như mình ta vậy".

Tôi có người bạn trẻ đang theo Cao học Xã hội Sài gòn năm 1975 thì gián đoạn vì cọng sản vào ; anh ấy khéo che đậy việc làm trong chế độ cũ rồi tận tụy cho công tác mới về Thông tin Văn hóa ở một quận ngoại thành. Anh được thăng chức lần lần. Có một lần anh dược nghỉ phép, xin đi du lịch Lào Miên bằng ô tộ Ðến nơi, anh tìm cách vượt sông Mékong vào đất Thái xin tị nạn chính trị. Tiếng Anh của anh cũng kha khá nên viên chức Mỹ làm việc nhanh gọn, phỏng vấn anh trong vài tuần là xong. Anh đưa ra những giấy tờ cũ và không đưa ra những giấy tờ mới làm việc cho cọng sản, anh tưởng rằng có thể qua mắt được viên chức Mỹ. Cuộc tiếp xúc lần chót anh bị lộ tẩy vì cách hỏi khéo léo và một vài hình ảnh giấy tờ họ minh chứng anh không thành thật. Họ cho anh chọn một trong hai cách, tiếp tục trở về VN theo con đường du lịch, hoặc ở lại Thái lan lâu dài trong nhà tù vì tình nghi gián điệp. Anh chọn cách trở về. Năm 1985 khi tôi ra tù được mấy tháng, một chiều tà anh đến thăm tôi, xách theo một bị bàng (túi lát). Anh không chịu vào nhà, chúng tôi ngồi ngoài hiên. Giở bị bàng anh lôi ra một chai Napoléon và chút đồ nhậụ Khoảng một tiếng đồng hồ chuốc rượu tôi, anh chỉ muốn biết một điều: hiện tại và tương lai tôi sẽ làm gì. Ðó là năm 85, là lúc ông Nguyễn văn Linh và bộ Chính trị chưa cho VN cơiû mở đổi mớị Dù vậy, tôi vẫn buồn cho tình bạn vong niên nơi anh ấy vì anh ấy chỉ sống vì mình và vô ơn.

4.
Ai chết mặc ai, lãnh đạo VN cũng vô ơn với ba triệu người nằm xuống, chỉ lo vun quén cho lợi lộc của bản thân và họ hàng. Các ông chóp bu mỗi ông có từ 3 đến 5 tỉ dollars để ở nước ngoài, về hưu rồi các ông hưởng mấy đời mấy kiếp cũng chưa hết. Thế mà chú Sam còn đề nghị cho mấy ông bằng từng ấy nữa nếu các ông và con cháu chịu qua đây sống chung với họ. Các ông nghe sướng rên lên, cho tay chân lục tục kéo qua lập đầu cầu di tản. Chỉ có một mình ông Ðỗ Mười là theo Trung cọng. Các lớp lãnh đạo VN trẻ mới dài dài trong tương lai sẽ Mỹ hóa sâu và rộng, sẽ là đệ tam, đệ tứ VN cộng hoà. Chú Sam thật là thâm trầm, chú tính toán nếu bỏ ra ba trăm tỉ để làm lại một cuộc chiến quân sự ở VN thì sẽ thắng trận này nhưng với núi xương sông máu của cả hai bên; chi bằng chỉ bỏ ra một phần sáu số ấy, là năm mươi tỉ, dể chiêu dụ "các dòng con lãnh tụ" di tản cả xác và hồn theo tư bản, thì số tiền ấy lấy lại dễ dàng mà không tốn sinh mạng. Lý do rất dễ hiểụ Mời bạn xem chiếc tủ áo của tôi, dịp lễ lạc nào con cháu cũng mua quà tặng bố mẹ, nhiều nhất là áo quần. Aùo quần mới nhiều đến nỗi để nguyên trong hộp một thời gian dàị Thứ hiện mặc là 50 cái áo, một hay hai ngày mặc một áo thì bảy ngày cũng chỉ mặc 10 áo là cùng. Cho nên garage sale, yard sale, Goodwill. coi như nơi cho áo lại kẻ khác. Tiền chú Sam bỏ ra cũng vậy, nó nằm yên trong các ngân hàng, khi tình thế đã chín muồi, đã củng cố vững chắc hoàn toàn một VN tự do thì chú Sam chuyển số tiền đó ra cho chính phủ mới mà các con lãnh tụ cũ cũng chả mất một sợi lông nào vì họ sống thừa mứa đã từ nhiều thập niên qua ! Ô hô! Ai tai! Nhưng nếu chỉ đánh bằng kinh tế xã hội thì giới tư bản quân sự phải chuyển hướng kinh doanh. Con đường ấy sự thay đổi ấy lâu hay mau tùy thuộc vào diễn biến hòa bình trước mắt ở VN và Cuba chứ không phải là Trung cọng. Oâng Hunsen thân Mỹ từ lâu, ông Sihanouk thân Bắc kinh đã từ lâu, nhưng hai ông ấy bằng lòng sống chung cũng đã hai thập niên, một phần cũng bởi họ thấy rõ hai ông lớn ấy dựa vào nhau mà sống, đồng dollar rất mạnh, còn thợ Trung hoa có tính kỷ luật cần cù và rất khéo tay, lại chịu lương khá thấp. Từng niềm vui nhỏ cơm no áo ấm cộng hưởng thành niềm vui lớn sống chung.

5.
Hàng năm có chừng bốn triệu người Mỹ đến thủ đô thăm Ðài Tưởng Niệm Cuộc Chiến Việt Nam (Vietnam Veterans Memorial VVM). VVM là một "cánh Nhạn vào mây thiết tha" hay một "cánh Hạc bay lên vút tận trời" thì cũng như bài tôi viết về Phạm Phù Vân tháng ba vừa qua, 140 trang đá Granite đen (đá mua của Aán độ, về cắt lát và mài bóng ở Vermont rồi đem qua Tennessee chạm khắc đặc biệt họ tên (và chỉ họ tên thôi) của 58 ngàn 229 quân nhân chết và mất tích ở VN. Ðôi cánh nhạn tượng hình chữ V (Vietnam) sãi cánh dài 82 mét. Ðôi cánh đứng trên miếng đất rộng 2 mẫu giữa 2 đài kỷ niệm Washington và Lincoln. 140 trang đá là 140 vũ công nhảy múa rưng rưng dưới ánh đèn, ánh trăng hay triêu mộ mặt trờị Các vũ công granite bóng loáng vừa múa vừa chiêm nghiệm rằng tồn tại hay không tồn tại ở nơi này hay nơi khác, tên nằm trên đá, đá hiện ra tên, cũng chỉ là đá hay chỉ là tên ? Ðá với tên nhìn mây bay gió thoảng, không hiểu hay không cần hiểu những thân nhân, bạn bè, du khách đi bên mình, nước mắt đau thương và những vòng hoạcũng chỉ là để dạy cho người còn sống bao nhiêu bài học ?
Ngày 6 tháng 11 này bắt đầu tuần lễ kỷ niệm hai mươi năm chào đời của VVM, đoàn vũ công VVM trình diễn từ ngày 13-11-1982 với vốn đầu tư tám triệu và chi phí bốn triệu ba xây dựng đoàn. Ðài TV Travel Channel sẽ chiếu phim Wall of Courage vào ngày Veterans Day, thứ hai 11 tháng 11. Ðại thi hào Nguyễn Du có sống lại có lẽ sẽ mĩm cười hạnh phúc vì dù đến được VVM hay tham dự viễn khiển lễ này thì vẫn có nhiều người VN chia sẻ nỗi đau buồn của thân nhân VVM và của chính mình ; có nhiều người VN tin tưởng như Tiên Ðiền "thác là thể phách, còn là tinh anh".


Cảm Biến

Mục Lục


11. Khi Cuộc Sống Thay Ðổi

Hồng Phi



Con Nhỏ cứ cầm cây viết lên rồi để xuống cả mấy tiếng đồng hồ rồi mà chỉ mới làm được có 4 câu thơ thôị Sao mà dở quá! Thật ra thì Nhỏ có rất nhiều điều muốn nói với anh nhưng chắc có lẻ không đủ để gói ghém vào một bài thơ đó thôị Tức quá nên đành đổi sang viết truyện. Viết một câu truyện ngắn tuy có hơi dài dòng thiệt nhưng có lẻ sẽ hay hơn, đầy ý nghĩa hơn, và dể viết hơn những câu thơ đa sầu đa cảm đó!

Phút ra đi anh không hề quay lại
Em thẩn thờ nhìn lại quãng đường xưa
Có chut' gì như xao xuyến vấn vương
Nhưng buồn bã cũng không quên đến vộị

Ddịnh mệnh đã đưa Nhỏ đi đến một nơi xa để chỉ mong kết thúc đi một chuyện tình. Nhưng Nhỏ không bao giờ nghĩ rằng mình lại thêm một lần nữa dẫm chân vào ngưỡng cửa tình yêụ Trong những ngày qua định mệnh đã cho Nhỏ và anh có khá nhiều kỷ niệm. người ngoài nhìn vào có lẻ ai cũng tưởng Nhỏ và anh đang "cặp kè" với nhau nhưng thật ra bên trong Nhỏ cũng không biết mình là gì của anh nữạ Nói là bạn thân thì không đúng, bạn thường không đúng, bạn gái cũng không phảị
Như vậy mình là cái gì đây ?
Bước vào rạp phim cùng với anh và 2 người bạn để cùng nhau xem bộ phim "The Tuxedo" mà Nhỏ rất mong muốn được xem từ lâụ Nghĩ lại thì thấy cũng lạ vì hình như những gì mà Nhỏ thầm mơ ước từ lâu đang từ từ trở thành sự thật. Ngồi xem một hồi thật lâu lấy hết can đảm con Nhỏ mới chịu mở miệng nói một câu:

- Cho em mượn đỡ cái vai chút nhe
Anh liền bảo"
- Ðừng nói vào trong này rồi ngủ chứ.

Anh nói gì thì nói Nhỏ vẫn thích để yên đầu mình ở trên vai anh thôị Vì từ lâu Nhỏ vẫn thường mơ ước đ+ợc có người để cho Nhỏ tựa đầu vào vai dù chỉ một vài phút nghỉ ngơi Nhỏ cũng chịu nữạ Về đến nhà con Nhỏ liền giả bộ cằn nhằn với anh:

- Phim không hay lắm, em thiệt hối hận đã đi xem.
Cái miệng thì nói vậy thôi chứ thật ra Nhỏ cũng thích lắm đó chứ ( mặc dù phim không hay thiệt ).
- Trời, phim vậy mà nói dở. It' ra em cũng được.....
- Ddược cái gì ?
- Thì được cái gì gì đó !

Con Nhỏ liền mỉm cười thầm vì Nhỏ biết chắc anh sẽ nói như vậy mà. Ddược một vài phút tựa đầu vào vai cũng là hạnh phúc lắm rồị Lần đi về đó anh đã cho Nhỏ nghe một bài hát mà có một vài câu anh cho là có ý nghĩa và cứ mở đi mở lại:

"Tình như ánh sáng đêm tối
Soi đường lối tim lẻ loi
Cho người sống không tình yêu
Hãy mau đi tìm."

Anh bảo rằng ý bài hát này muốn nói cho những người đang thiếu tình yêu nên hãy mau đi tìm. Vậy mà, chỉ mới cách một đêm qua đến hôm sau thì anh đã đổi lời nói với nhỏ:

- Anh biết hiện giờ đây có nhiều người thích anh lắm.

Nhưng anh bây giờ chưa muốn dưng` chân, anh con` ham chơi lắm. Những người thích anh, anh không bao giờ để cho cái tình cảm đó đi xa hơn nữa, chỉ có thể tới mức độ naò đó thôi rồi ngưng. Nhưng có một điều là những người bạn gái đã từng chia tay với anh chưa có một người naò trở thành kẻ thù của anh cả. Ai cũng là bạn thân.

Con Nhỏ cũng nhạy cảm lắm nên khi nghe xong liền hiểu được ngay là anh muốn nói gì. Nhỏ rất buồn nhưng biết nói gì hơn. Ddợt sóng đầu tiên vừa lặn thì con sóng này lại bắt đầu dâng caọ Tuổi mới bước chân vào đời lại phải gặp nhiều sóng gió trong tình yêu như vậỵ Sao phần số không bao giờ chịu cho Nhỏ có được một ngày để nghỉ ngơi, yên ổn...

- Nhưng em thì khác. Một khi những cái gì đó không thuộc về em thì em sẽ không bao giờ muốn gặp lại nữạ Tại vì em yếu lòng lắm.

Anh chỉ mỉm cười nhưng không biết nụ cười của anh có ý nghĩa gì đâỵ Ngoài trời đêm đó đang mưa cũng như trong lòng Nhỏ đang khóc. Buổi cắm trại 2 ngày 2 đêm đó đối với Nhỏ... không biết nói làm sao nhưng cũng đã cho Nhỏ thấy được nhiều sự thay đổi ở anh. Buồn lắm đó! Nhưng như vậy cũng tốt. Ít ra thì từ nay trở đi Nhỏ sẽ không còn một thân một minh` sống cho dĩ vãng nữạ Cuộc sống thay đổi thì con người cũng có lúc phải đổi thay theọ Có đôi khi anh vô tình đến nỗi Nhỏ không biết làm sao để mà ứng phó. Những gì đó đã xảy ra đến với Nhỏ thật nhanh quá. Nhỏ không làm sao có thể chấp nhận nỗi nên cuối cùng Nhỏ mới đến bên anh và nói khẽ:

- Em có chuyện muốn nói với anh.
- Thì nói đị
- Chút em mới nóị

Anh liền bật cười lên.
- Anh cười gì?
- Ddợi chút nữa nói là quên à.
- Không, không có quên đâu, chuyện naỳ quan trọng lắm làm sao quên được.

Anh liền đuà một câu:
- Quan trọng đến cở naò? Có đến nỗi chết người đổ máu không?
- Mmmm....cũng gần như vậy thôi chứ không đến nỗi tệ như vậy đâụ
- Ghê như vậy thôi anh không muốn nghe đâụ
Anh không muốn nghe cũng phải nghe, không nghe là anh sẽ hối hận đó.
- Không đâu!

Con Nhỏ liền im lặng không nói gì một hồị
- Muốn nói với anh gì sao không nói mà im lặng vậỷ

Lúc đó con Nhỏ mới bắt đầu lên tiếng.
- Ngày .. maị. em ..đi
- Mai em đi đâủ
- Thì về bển.

Anh im lặng một hồi lâu không nói gì. Nhỏ thầm hỏi không biết anh đang nghĩ gì? Nhưng Nhỏ biết là anh đang buồn. Dĩ nhiên là phải buồn rồi ai biểu người ta qua chơi mấy ngày rồi mà không chịu dẫn người ta đi đâu chơi hết, buồn là phải lắm! Nhỏ phải làm cho anh tự trách bản thân mình mới được. Nhưng mà, nói thì nói vậy thôị Chứ thật ra đối với Nhỏ có đi chơi hay không hoàn toàn không thành vấn đề. Chỉ cần được gặp anh mỗi ngày và cái chuyện mà cho là "có vấn đề" đó là ở chổ anh đối xử với Nhỏ ra sao thôị

Ừ, thì bây giờ anh biết rồi đó. Trong mấy ngày qua cử chỉ của anh đối với Nhỏ phải nên diễn tả bằng 2 chữ "Vô Tình".

- Có đôi khi ngồi suy nghĩ lạị anh mới thấy rằng mình đã thay đổi quá nhiềụ
- Vậy chứ cái gì đã làm cho anh thay đổi ?
- Life!

Từ lúc đó, Nhỏ đã nhìn thấy được nét chán chường, buồn bã từ nơi gương mặt anh đã nói rạ Cuộc sống đã làm cho anh thay đổi nhưng sao Nhỏ thì vẫn như xưả

- Lối sống của em buồn lắm. I think you should change your life-stylẹ Có đôi khi mình nên vui vẻ hòa đồng với mọi người lúc đó em sẽ thấy rằng cuộc đời này vẫn đẹp vẫn vuị

Con Nhỏ thầm nghĩ: "Từ lâu em đã quen với lối sống như vậy rồị Ước gì anh đừng bao giờ thay đổi thì hay biết mấỵ Ddể ngày hôm nay dù có phải ra đi em cũng vẫn thấy răng` cuộc đời này vẫn còn có ý nghĩạ

Hồng Phi

Mục Lục


12. Ðêm Sáng Màu Trăng

Phan Thái Yên



Thân tặng anh N., thầy T.

Giòng nước bạc giòng sông trôi theo dõi
Cuối chân trời hình bóng một chân mây
Ðời xiêu đổ nguồn xưa anh trở lại
Giữa hư vô em giữ nhé chừng này
B.G.

Trời vào đêm sáng màu trăng. Mặt hồ trải lụa ngà, lóng lánh muôn vàn con sóng nhỏ tìm bờ chập chờn lau trắng. Khóm thục qùy vàng sẩm dưới trăng, rũ mình ngủ vùi bên lối cỏ phủ đầy lá phong rơi xào xạc tiếng chân. Người đàn ông luống tuổi đứng đốt lá khô cuối vườn. Ông chăm chú dõi mắt theo từng bước chân đứa cháu gái nhỏ đang tìm hái hoa dại bên lối mòn dẫn xuống bờ hồ. Người đàn ông cào gom thêm lá vào đống lá khô đang ngún cháy để giữ lửa rồi vội vàng đi về phía đứa bé. Hai ông cháu dắt nhau về lại vườn nhà.
- Lần sau cháu phải nhớ lời Ngoại không được đi xa khỏi vườn. Cháu xuống gần bờ hồ quá, lỡ trượt chân té xuống nước nguy hiểm lắm.

Tay ôm choàng mấy nhánh hoa qùy vừa hái, đứa bé gái im lặng đứng chờ người đàn ông chuyền nước vào hai chiếc lọ thủy tinh từ ống nước cao su được kéo ra gần đống lửạ Cô bé lo lắng nhìn ngôi nhà nhỏ không đèn, nằm lùi sâu về phía bờ hồ, ẩn mình im lìm dưới bóng một cội phong già.

- Sao Má chở ông Rock về trể quá há Ngoại ?
Hai ông cháu ngồi lại bên chiếc bàn giữa
vườn. Người đàn ông đẩy dĩa bánh Trung Thu về phía đứa cháu gáị
- Cháu đừng lo, Má sắp về rồị Ông-nhà-văn hai hôm nay nằm bệnh viện cử ăn, chắc đói lắm. Má phải đi chợ Việt Nam mua thực phẩm nên trể một chút đó thôị

Cô bé chăm chú thả từng nhánh qùy vàng vào hai chiếc bình. Ðứa bé ngồi, hai tay chống cằm, đăm chiêu nhìn những cánh hoa ngái ngủ cúi đầụ
- Khi nào ông Rock về, Ngoại cho con đem bánh qua cho ông Rock ăn khỏi đói nha Ngoại !

Người đàn ông hớp ngụm cà-phê nguội ngắt còn sót trong ly, gật đầu nhìn cháu, mỉm cười bâng quợ
- Chờ đợi bao giờ cũng làm thời gian trôi qua rất chậm. Có khi chẳng hề trôị

Ðứa bé gái lơ đãng gật đầụ Ôâng Ngoại lại vừa nói một mình những điều cô bé không hiểu được.

Người đàn ông vuốt tóc cháu, đứng dậy lặng nhìn khung trời đêm ngát lạnh màu trăng rồi bước về phía đống lửa đang lụn tàn. Ông gom lá khơi bùng ngọn lửa màu vàng cam chập chờn tỏa sáng khắp khoảnh vườn. Ánh lửa rọi hắt bóng người đàn ông gảy đổ lắt lay lên vách nhà hàng xóm làm tăng thêm vẽ tiêu điều của ngôi nhà tăm tối không ngườị Bên kia bờ hồ mông lung trăng nước giao hòa, khu rừng sồi đỏ ối thu phân giờ đây chỉ là vệt chân trời huyền hoặc khói sương.

Ông bâng khuâng thở dài, mường tượng về vùng đất quê hương ở cuối một dòng sông bên kia bờ đại dương quá xạ Gió mặn từ vịnh biển hoang mang đi về trên nóc cánh rừng dương liễu rủ rượi ôm choàng dải đất bồi cuối thành phố. Từ nơi đó ông đã lớn lên, đã vun xới yêu thương, để rồi thất thoát chia lìa trong cùng tận đớn đau giữa mùa gặt ác. Hơn hai mươi năm trôi quạ Hình ảnh người vợ, cô bạn học chung trường, vẫn hằn sâu nét nhớ trong tâm trí ông, mỗi ngày, mỗi canh khuya bất giác trở trăn. Cánh rừng dương yên vắng một thuở hẹn hò, trong đêm định mệnh oan khổ, đã là nơi người vợ hiền của ông nằm xuống nghìn thụ

Trên chiếc tàu đánh cá mong manh thả neo trong đêm vắng chờ ghe nhỏ chở đoàn người tìm đường vượt biển, lòng ông rúng động rụng rời khi nghe từng tràng súng nổ vọng từ phía rừng dương. Nhìn khuôn mặt khóc ngất kinh hoàng tột độ của con gái thiếu bóng mẹ trong đám người hốt hoảng bơ phờ, ông nghe như đất trời sụp đổ quanh mình. Nhìn con, nhìn những ánh mắt cầu khẩn bám víu nơi ông niềm hy vọng cuối cùng, ông đành gạt lệ, trấn tĩnh, đổi hướng tàu ra đị Những năm những tháng âm thầm kiếp lưu dân trôi qua, chất chồng lên tuổi đời đang ngã bóng, tưởng quá dài, thế mà kỷ niệm của một thời lớn lên, của nửa phần đời trước, vẫn tươi tắn trong ông mỗi khi nghĩ về.

Khu xóm đạo Thanh Bồ với những con đường cát xám ngấm mưa thụ Bầy con trai tinh nghịch vịn vai nhau đạp xe hàng đôi trong lối hẹp làm cô học trò phải vội vàng dừng xe nép tránh bên vệ đường. Ánh mắt nhìn thoáng chút phiền hà trên khuôn mặt hiền e ấp từng sợi tóc mai ướt mưa như một trách cứ không lờị Bầy con trai thôi cười đùa, thoáng ngoái nhìn cô hàng xóm trong chiếc áo mưa màu thiên thanh rồi đua nhau đạp xe về ngôi trường bên trong thành phố. Lũ bạn rủ rê nhau chọn lối đi xa theo con-đường-có-bông-có-hoa qua Trẹm, dọc theo bờ sông xanh bóng phượng, rộn rã tiếng cườị Cả bọn hối hã vòng xe leo con dốc nhỏ ngang hông Bưu Ðiện cho kịp giờ vào học. Bác cai với xâu chìa khóa lớn trên tay nấn ná đứng chờ cậu học trò chậm chân líu ríu dắt xe vào cổng sau của trường. Bầy học trò thoáng thấy dáng thầy Tổng Giám Thị cao khều từ phía cuối hành lang, vội vàng lẻn chạy qua sân trường, đứng nối vào hàng vừa tới phiên đang lục tục đi vào lớp.

Rồi mùa mưa đến với từng cơn bão rớt qua thành phố. Gió khơi xa về vần vũ thét gào làm cánh rừng dương quanh bờ vịnh run rẩy rạp mình để gió lướt đị Gió mặc tình cuồng quay, xé tả tơi những đám mây thấp trôi nhanh trên nóc hàng phượng dọc bờ sông. Trái phượng già rụng vương vãi trên mặt đường như gươm đao lăn lóc từ một chiến trường quên lãng. Vùng nước bình yên cuối giòng sướt mướt mưa nguồn chợt dâng trào sóng cuộn như đại dương cuồng nộ ngoài kiạ Nước nguồn. Giọt núi rừng truyền kiếp cưu mang chợt một ngày nhớ biển kéo nhau về đồng bằng, hiếp đáp dòng sông bình yên, êm ấm đôi bờ. Xối xả mưa nguồn thành cuồng lưu hồ đồ cuốn phăng tất cả những gì con người đã gầy dựng, làm gảy gục những thân cầu, đắm chìm những con đò, cách trở đôi bờ, tiêu tán giấc mơ đờị..

Bên dưới trần mây xám sũng nước, lũ học trò con trai đạp xe lúc ngược khi xuôi trong gió lộng, dọc theo sông Hàn cuồn cuộn tai ương. Trên khoảng đường dọc theo bờ đá từ bến đò Hà Thân, Bến Mía đi về phía cổ viện Chàm, có lẽ hình ảnh sinh động duy nhất là dáng bầy học trò gò lưng đạp xe trong gió ngược. Những chiếc áo mưa trùm đầu, gió bọc căng phồng, nối đuôi nhau như đoàn người lưng gù lặng lẽ hành hương, mặc cho giòng nước lũ giận dữ tuôn tràọ Ðỉnh tháp chuông nhà thờ Con Gà thoắt biến thoắt hiện, bên trên đường mây khúc khuỷu nhấp nhô bởi nóc dảy nhà phố cao thấp không đều, trông như một cánh buồm trên đại dương giông bãọ Bầy học trò thích thú đạp xe qua đoạn đường trũng từ ngã ba Chợ Mới đến gần cầu Trịnh Minh Thế. Một phần vòng xe ngập nước theo đà quay chẻ tuông tung tóe làm sũng ướt những tràng cười vô tự Cả bọn tụ tập trước cổng nhà cô giáo dạy Pháp Văn, chờ được dịp đẩy chiếc xuồng nhỏ từ sân ra đến bờ đường cao để cô giáo khỏi ướt chân. Trường học đã tạm đóng cửa mấy hôm để làm nơi tạm trú cho nạn nhân lũ lụt từ những quận lỵ vùng núi miệt Tiên Phước, Quế Sơn, thế mà côâ giáo ở nhà không yên. Cô ra vào lo lắng, dõi mắt nhìn về phía cây cầu đang oằn mình chịu đựng sức nước từ núi rừng cao đổ xuống. Giữa làn nước đục cuồn cuộn sóng trào và trần mây sa xuống thấp xỉn, chiếc cầu sắt đen trông mỏng manh đến tội nghiệp. Xác những mái tranh nghèo, bụi chuối tàng lá còn xanh, bị bứng gốc khỏi mảnh đất quê, trôi nổi rã rời trên giòng nước lũ. Có vài mái tranh từ miệt quê xa đó đã chui lòn qua gầm cầu, tiếp tục trôi nhanh về cửa biển. Dáng con gà trống đứng trên nóc tranh rũ ướt lẻ loi, chẳng còn nét cao ngạo như mới sáng hôm nào cất tiếng gáy gọi thức bình minh. Vài chú trâu gắng gượng để khỏi bị kéo chìm xuống làn nước hung hãn, thả trôi theo giòng nước chờ đợi cơ may quá lâu chưa đến.

Bầy học trò quay ngược đoàn xe, gò lưng đạp dọc theo bờ sông, xuýt xoa cổ võ cho chú trâu kiên gan trong cuộc đua với vận mạng chính mình.

Dải đất bồi cuối thành phố giờ đây như hải đảo sóng cuộn quanh bờ. Gió vẫn rít trên tàng cây bạc hà lúc qua Trẹm. Xa xa đoàn xe lửa bền bỉ, chừng mực, thấp thoáng băng mình sau cánh rừng dương rạp gió không để lại một ngoái vọng, câm nín như hình ảnh trong một cơn mợ Có lẽ tiếng còi tàu đã bị gió xé rã rời, rơi hẩng tan tành đâu đó trước khi với đến tai ngườị Còn những sợi khói tàu thì đã quá mong manh chìm lẫn trong màu mây đen đúa và bất trắc.

Lũ trẻ nhỏ theo đàn ông trai tráng trong xóm tụ tập dưới bãi sát chân sóng đang tìm cách kéo vớt trâu bò vào bờ. Dồn hết chút tâm lực còn sót lại, con bò chập choạng bước ra khỏi giòng nước khổ nạn, ngước đôi mắt lạc thần nhìn đám người lố nhố bao quanh, rồi đổ nhào tấm thân mệt nhoài xuống nền cát ướt như gã lực sĩ chạy việt dã vừa đến đích trong một cuộc đua quá sức. Ðứa con trai chạy về phía cuối bãị Hắn vừa thoáng thấy cô bé hàng xóm đang với tay cố gắng vớt chú gà đứng ủ rũ, kiệt lực, trên một thân chuối bập bềnh. Lúc ôm được chú gà, lội vào bờ, hắn chợt như rụng rời khi ngước nhìn vào đôi mắt nâu to thăm thẳm đang nói hết những hàm ơn. Từng sợi tóc mai ướt mưa vắn dài trên bờ má xuân xanh, hiền hậụ Ðứa con trai ôm chú gà run rẩy vì lạnh, riu ríu bước chân theo cô bé hàng xóm về nhà. Trong chiếc thùng giấy lớn có ngọn đèn dầu khêu cao bấc, chú gà trở nên khô ráo và linh hoạt hẳn lên. Cô gái vui mừng nhìn con gà thoát nạn đang hối hả mổ gạo văng tung tóẹ Nôn nao trộm nhìn những sợi tóc mai bay bay mơn trớn đôi má hồng lên trong ánh lửa, đứa con trai quên hẳn cơn bão ngoài kiạ

Còn lại cơn bão tình yêu thổi suốt qua hồn trai tơ, qua cuộc đời chung, qua cuộc bể dâu oan nghiệt đã sớm kéo chia đôi lứạ Mùa đông năm đó và biết bao mùa sau trong đời, con đường có-bông-có-hoa đến trường là con đường hắn bước theo một dáng nhỏ dịu hiền hay vụng về bước bên nhau, bẽn lẽn mắt nhìn, vấn vương tà áo em bay quằn quại buổi chiều tan lớp. Cánh rừng dương hò hẹn, mơn man tơ động bờ lau và cuộc trao thân rạo rực trăng vàng. Gã lính sông hồ những đêm chập chùng cuối biển hay từ một dòng sông rất xa, lòng vẫn mãi nhớ về ánh hải đăng chớp tắt như cánh tay vẫy gọi bên bờ vịnh quê hương. Hắn dừng lạị Trở về. Từng sợi tóc mai dài vắn nối kết nhau đằm thắm trăm năm đã níu trói bước chân hắn lãng dụ Dải đất bồi cuối thành phố có thêm một mái ấm gia đình, bé thơ rộn ràng cười nóị

Cuộc sống đang êm đềm thì tai ương tràn tới, oan khiên hơn lũ lụt từ nguồn xa năm nàọ Bầy người từ núi rừng tràn xuống đồng bằng, hung hãn cơn hồng thủy đục ngầu giáo điều, lệ luật, vắng mặt tính ngườị Họ hả hê kéo sập những giá trị nhân sinh được vun xới từ lâu đời khiến xã hội đảo điên, gia đình tan nát, thầy trò bằng hữu cạn lẽ nghĩa nhân. Tất cả chỉ còn là đong lường đo đếm.

Những đêm tù mòn mõi non cao, trằn trọc cho dài thêm cơn mưa nguồn không ngớt hột, hắn vẫn thường nghĩ về ngọn đèn tỏa hơi ấm hồi sinh cho chú gà nhỏ buổi chiều bão rớt thuở đầu tình. Sợi tóc mai ấp ủ thơ ngây cho mắt em đăm đắm tự tình là ngọn đèn tình yêu sáng hoài trong hồn anh bão lộng. Tay mân mê chiếc tô nhựa, hắn chợt muốn dang tay ôm ghì hình ảnh thương yêu của con gái đang vội vã bước-chân-vừa-lên-ba nhỏ nhoi để kịp trao cho bố cái bát ăn cơm ở đầu lối cát. Mắt con ngây thơ chưa hiểu chuyện đời mà mắt mẹ thì rưng buồn lời hẹn chờ chung thủỵ Hai đôi mắt tình yêu đẹp tuyệt trần buổi sáng cuối một mùa xuân đã xa xôị Ðôi mắt đã giữ hắn ấm lòng, mớm sức cho hắn từng ngày tù tộị Là ánh đèn chong rực sáng chân trời tự do phía ngoài vịnh biển...

Tiếng reo vui của đứa cháu nhỏ khiến người đàn ông sực tỉnh cơn mệ Ðứa bé gái ôm lọ hoa đon đả đi về phía ngôi nhà hàng xóm vừa lên đèn.
- Ngoại ơi, Má chở ông Rock về rồị

Ông vui mừng nhìn thấy người bạn lớn của mình có vẽ đã hồi phục bình thường.
Năm trước đây, trong buổi trình diễn của một nhạc sĩ lão thành từ miền Nam lên, ông ngồi lặng người xúc động khi người điều khiển chương trình giới thiệu nhà văn sắp ra nói chuyện. Ðó là lần đầu tiên ông có dịp gặp gỡ người lính viết văn nổi tiếng miền Nam những năm cuối cuộc chiến. Ông đã đọc nhiều lần, như mới đọc lần đầu, những tác phẩm được viết từ tim, từ cơn giận xé lòng hay sự chán chường bộc trực của người lính trên chiến trường tồi tệ. Chân anh bước qua vùng quê hương điêu tàn chập chùng truông phá, nơi anh sinh ra rồi mẹ cha gồng gánh bỏ đi, xa lắc mơ hồ kỷ niệm. Mắt anh mở trừng nhìn những người lính đồng đội chết anh dũng bên cổ thành, trong cánh rừng cao su khét mùi thuốc súng hay tử thi người lính bên kia màkhi còn sống đã là những âm binh xanh xao thiếu máu trong thâm u của cánh rừng mật khu dày đặc thiếu sinh khí. Ông cảm thấy thật gần gũi, bởi vọng động đâu đó một phần kỷ niệm chính mình qua những trang viết man mác địa danh, tên đường, hàng cây, bờ sông, bãi biển, ngôi trường xưa, thầy cô của một thời mới lớn trong thành phố quê hương gió nồng hương muốị Cách đây không lâu, tình cờ ông-nhà-văn dọn về ngôi nhà nhỏ cạnh gia đình ông. Ðứa cháu ngoại liếng thoắng hỏi tên ông hàng xóm lúc khệ nệ ôm giúp một quyển sách dày vào nhà. Ông Rock cần một nơi yên tĩnh gần sông nước để viết và hai ông cháu thì có thêm người hàng xóm vui tính trong khu phố bờ hồ chỉ toàn là người bản xứ.

Ðứng nhìn xách áo quần đơn chiếc bên đống thùng sách ngổn ngang giữa phòng khách, ông Rock nói như phân bua với chính mình.
- Tôi là người bạn tốt nhưng làm chồng thì quá tệ. Tệ chứ không bạc. Tôi sống hết lòng với bạn nên bằng hữu dù năm mươi năm cũ vẫn thân tình. Phải chi tôi làm được cả haị.. Có lẽ đó là món nợ tiền kiếp tôi phải trả.

Người đàn ông giúp bạn sắp sách vào kệ mà lòng bùi ngùi nghĩ tới người vợ thân yêu đã vĩnh viễn nằm xuống bên cánh rừng dương quê nhà trong đêm định mệnh chia lìạ Rồi quen đị.. Niềm cô đơn sống mãi trong ông như một thứ hạnh phúc đắng cay không thể thiếụ

Người đàn ông bưng đĩa bánh Trung Thu, đẩy cửa bước vào gian phòng tràn ngập ánh đèn. Ðứa bé gái đứng nép bên mẹ, tay vin hờ lên bình hoa thục qùy e dè đặt nơi góc bàn.
- Ông-nhà-văn đã khỏe hẳn chưả Cháu tôi thấy ông Rock về, mừng quýnh, quên cả bánh để dành cho ông.

Ông Rock xoa đầu đứa bé gáị
- Chỉ là "đau lòng" thôị Những lần trước chỉ vài viên thuốc là khỏị Lần này bác sĩ hành quá... Cảm ơn cháu đã để dành bánh cho ông. Ăn bánh Trung Thu, uống trà ngắm trăng thì tuyệt quá.

Người mẹ trẻ lúi húi nấu nước pha trà. Tiếng nước reo lẫn tiếng chuyện trò nổ dòn trong căn phòng ấm cúng. Hai ông già bỏ lững câu chuyện lúc người mẹ dừng tay cắt bánh, trìu mến nhìn đứa bé đang đọc vanh vách một truyện tưởng tượng từ quyển sách hình màu sặc sỡ.
- Ðã tới giờ ngủ rồị Con chào Ngoại, ông Rock để mẹ dẫn về nhà. Bố đi làm về nếu thấy con vẫn chưa đi ngủ, mắng cho, mẹ không can đâụ

Cô bé chào hai ông già rồi phụng phịu theo mẹ ra cửạ Hai mẹ con dừng lại bên chiếc bàn giữa vườn. Người mẹ đở bình hoa, cúi xuống hôn con, rồi bồng đứa bé gái vào nhà.

Thềm sau ngôi nhà nhỏ ngập lá phong khô loang loáng ánh trăng. Ông Rock tay cầm khay trà dĩa bánh, đứng chờ bạn quét lá rụng trên mặt bộ bàn ghế ở cuối hiên. Mùi lá khô cháy bay quyện nồng nàn không gian đêm tỉnh mịch. Hai người lính già ngồi im lìm dưới trăng. Mặt hồ lấp lánh lao đao những đường trăng mường tượng hình hài con sóng. Một lúc nào đó, mắt họ có lẽ cùng dừng lại trên vùng chân trời bên kia bờ hồ, gọi mời kỷ niệm. Ðêm trăng và những cánh rừng dương thân thiết ôm choàng phố biển. Tiếng sáo liêu trai vi vút vờn trăng Mỷ Thị, rưng lòng thiếu nữ phút yêu đầụ Bóng dương cuối bãi Thanh Bồ buông mành hò hẹn, se sắt bờ laụ Thành phố một thuở lớn lên, thắm thiết thân tình, chứa chan kỷ niệm. Chiếc nôi êm đềm nghĩa tình bầu bạn, thầy trò, tình đầu, tình cuối, đã giúp ru người qua bao thống khổ đọa đàỵ Chút trăng nhỏ bằng kẻ tay luồn lách lọt vào ngục tối một đêm trăng đã đủ sinh khí linh động ướp hồn xanh lại, chắp cánh bay khỏi lao tù, hớp hơi mớm sức chống chọi với khổ nạn điêu linh. Từ đó những bài thơ được viết ra trên năm đầu ngón tay rồi nhớ lấy nằm lòng. Từ đó những bài thơ được khắc lên ngục đá bằng chiếc muỗng kim khí nhỏ nhoị Từ đó tự do phơi phới trong châu thân xiềng xích, trong tận cùng suy tưởng, chẳng một kiên giam nào có thể tiếm đoạt. Từ đó người ra đi, hồn không thiếu cô đơn và những câu chuyện cần được kể ra để giữ hơi lửa ấm cho mùa đông dàị

Trăng lên caọ Mặt hồ trải ánh hoang đường lan xa đến ngút ngàn. Vệt chân trời chìm xuống mất tăm trong rờn rợn thinh không. Kỷ niệm trở về bồi hồi câu chuyện kể làm xao xuyến tâm hồn hai người lính già ít ngủ. Kỷ niệm trở về kéo dài cơn khó ngủ làm nghẹn ngào người đàn bà đã hai hơn hai mươi năm vẫn nhớ đêm mất mẹ kinh hoàng. Bóng người đàn bà đứng bên bờ nước, dưới bóng trăng khuya, cũng buồn như giọt nước mắt lặng lẽ. Người đàn ông đứng dậy chào bạn rồi đi về phía bờ hồ. Bóng hai cha con đứng buồn như nhaụ Ông Rock bâng khuâng thở dài nghĩ đến đêm trăng trong mỗi hồn ngườị Tất cả đã bắt đầu từ một đêm trăng, điều còn lại chỉ là định mệnh...

Ngoài kia, đêm đất trời vẫn sáng một giòng trăng.

10/2002

Phan thái Yên

Mục Lục


13. Nỗi Ðau Ðớn, Xúc Cảm và Hội Họa - Frida Kahlo

Trần Viết Minh-Thanh



Một phim về nữ hoạ sĩ người Mễ Tây Cơ, Frida Kahlo, vừa mới được trình chiếu vào đầu tháng qua . Phim đã được dự định thực hiện từ mười năm trước, lúc đó nữ tài tử Salma Hayek, tuy đã có tiếng là một tài tử màn ảnh truyền hình tại xứ cô, nhưng là một tên tuổi còn quá mới trong làng điện ảnh Hollywood. Cô còn bị chê là quá trẻ cho vai trò. Sau mười năm chờ đợi - Salma Hayek không những có tiếng là một tài tử xinh đẹp, mà còn chứng tỏ có khả năng diễn xuất qua các vai nữ chính trong nhiều phim ăn khách - cô đào Mễ Tây Cơ này mới thành công trong việc thuyết phục đạo diễn và nhà sản xuất cho cô thủ vai Frida Kahlo, một nghệ sĩ tài ba rất đặt biệt.

Frida Kahlo là ai ? Frida Kahlo ra đời vào ngày 6 tháng 7, 1906, và mất năm 1954. Lúc 6 tuổi Frida bị bệnh polio, căn bệnh đã để lại cho cô một chân nhỏ hơn chân kia, và năm 1925, lúc 19 tuổi, đã bị một tai nạn xe hơi rất nặng. Sau tai nạn này Frida đã phải nằm nhà thương cả tháng trời, tưởng không bao giờ có thể đi lại được . Với lòng quyết chí, Frida đã sử dụng được hai bàn chân của mình. Nhưng cả đời nàng phải trải qua nhiều cơn đau nhức triền miên vì bị mỗ tới 32 lần . Với tình trạng như thế, Frida đã sẩy thai nhiều lần và chịu nhiều cực hình thể xác trong suốt cuộc đời của nàng .

Trong lúc nằm dưỡng bệnh trên giường, bố của Frida đã tặng cho con gái giá vẽ và những cây cọ . Và từ đó một hoạ sĩ tài ba ra đời . Cá tính và hoàn cảnh đã tạo cho người họa sĩ này một cái nhìn lạ lùng, qua những bức tranh nồng nàn, dữ dội, đập vào mắt người thưởng ngoạn, nhưng rất khó đem về trang hoàng trong phòng khách .

Trước tiên, đây là một người phụ nữ mang nhiều nam tính . Từ thuở ấu thơ cô đã chứng tỏ rất độc lập, có hành vi đi ngược lại với những thói quen, tục lệ của xã hội . Thời kỳ trung học, Frida nhập với đám bạn trai, dự vào các cuộc phá phách các giáo sư trong trường . Vào thời điểm của đầu thế kỷ 19, ở trong một xứ công giáo bảo thủ, thế mà cô tuyên bố không có ý định lập gia đình, cho đó không phải là mục đích sống . Tuy vậy, khi được quen biết họa sĩ vẽ tường (muralist painter) nổi tiếng Diego Rivera, thì cô thay đổi ý, vì rất ngưỡng mộ tài năng của họa sĩ này. Hai người lấy nhau năm 1929, dù Diego Rivera đã có hai đời vợ . Bạn bè và thân thuộc gọi cặp vợ chồng này là "con voi cặp với con bồ câu", vì Rivera cao lớn, mập còn Frida lại bé nhỏ, gầy như con chim .

Ðây là một cuộc hôn nhân nhiều sóng gió, vì Rivera có nhiều mối tình ngoại hôn, một trong những mối tình này là với chị ruột của Frida . Hai người ly dị một lần, và sau lại trở lại với nhau, vì cả hai đều ngưỡng mộ tài nhau . Rivera không thể sống thiếu người đàn bà có cá tính mạnh mẽ, và cũng là bạn đồng hành, nguồn cảm hứng của ông. Cả hai chia sẻ quan điểm chính trị - hay nói đúng ra Diego Rivera đã giới thiệu triết lý Cộng Sản cho Frida . Xứ Mễ Tây Cơ là xã hội giàu nghèo chênh lệch, và nhất là với mốc điểm thời đó, những nghệ sĩ dễ xúc cảm như Diego và Frida bị ảnh hưởng lý thuyết Cộng Sản không là một chuyện lạ .

Với cá tính sẵn có, cộng thêm một tình duyên không trọn vẹn, những nỗi đau khổ về thể xác cũng như tinh thần đã tạo nên một Frida với cuộc sống rất buông thả . Frida thích tiếp đãi bạn bè qua những cuộc liên hoan suốt đêm . Cô có nhiều mối tình đồng tính với nhiều nữ nghệ sĩ tên tuổi, uống rượu như nước lã, say khướt để dịu đi những đau nhức về thể xác . Một trong những mối tình ngoại hôn của Frida là với chính trị gia cộng sản Leon Trotsky, là người đối nghịch với nhà độc tài Stalin .

Cuộc đời đặc biệt này tạo nên nhiều xúc cảm, và những xúc cảm này được nghệ sĩ Frida trình bày lên khung vải . Tranh cô vẽ là những diễn xúc nồng nàn, những bộc lộ thẳng thừng kỳ lạ, những đau khổ lê thê, bứt rứt, những xúc cảm mãnh liệt, đập vào thị hiếu người thưởng ngoạn . Không vẽ theo thị hiếu nhưng những gì xảy ra trong cuộc đời mình, Frida tả trên bức tranh . Qua các tranh tự hoạ, Frida trình bày hình ảnh một người đàn bà có cặp lông mày dài, rậm, châu vào nhau, ria mép lưa thưa, da ngăm đen, tóc và quần áo, cũng như nữ trang theo truyền thống Mễ Tây Cơ, màu mè, bắt mắt .Người nghệ sĩ này tạo nỗi xót xa cực độ cho người xem, khi nàng mang lên khung vải hình ảnh ngày nàng sẩy thai, nằm trên giường, máu me chan hòa, và đứa con còn trong trạng thái bào thai treo lưng lửng trên không trung . Thật là một diễn tả kinh hoàng qua cảm xúc mất mát, một tâm trạng đau đớn của người mẹ mất con . Lúc Frida bị chồng bỏ rơi, nàng diễn tả mình với bức tranh mặt mày điểm trang, quần áo đẹp đẽ nhưng lệ rơi lả chả trên má . Bức tranh Frida tự họa mình là con nai bị trúng chín mũi tên như muốn nói những vết thương trên thân hình là vết thương lòng nàng phải gánh chịu . Khi chồng không chịu mang nàng theo trong một chuyến đi xa, nàng đã họa bức tranh với một Frida tay bị trói và một quả tim khổng lồ rướm máu nằm cạnh trên sàn, đôi bên thân mình đều có một cái áo đợi sẵn ...

Thế đó, tính chất lạ lùng, bứt rứt trong tranh của Frida được thể hiện bởi những hình ảnh chân tay, bộ phận nằm ra ngoài thân thể, như hình ảnh quả tim nằm bên cạnh chân dung một Frida, mắt nhìn xa xăm, như thể đã bị ai lấy mất quả tim rồi!

Frida được coi như là một nghệ sĩ đi tiên phong với những cảm nghĩ của mình . Sáu mươi về trước, tranh của Frida đã gây chấn động mạnh cho người xem với các hình ảnh của bào thai, xác chết, những bộ phận con người nằm rời ra khỏi thân hình . Ðiểm đặc trưng này đã liệt Frida là nghệ sĩ đứng đầu cho khuynh hướng hiện đại . Rõ ràng là một nghệ sĩ rất cản đảm, đã dám đi ra ngoài những luật lệ thông thường của xã hội đương thời .

Tuy vậy, tranh của Frida vẫn ấm nồng màu sắc đặc thù dân tộc . Rất hãnh diện về nguồn gốc, văn hoá của xứ sở mình, Frida ăn mặc theo truyền thống dân tộc cổ xưa . Qua những bức tự họa, Frida đã giới thiệu cho thế giới thấy quần áo xứ Mễ Tây Cơ, với màu sắc rực rỡ, cùng với những nữ trang, dây chuyền hột lớn, bông tai, và tóc thắt con rết, hay bới cao, trông thật đặc biệt!

Người đời gán cho Frida là họa sĩ siêu thực, hiện đại nhưng Frida trả lời rất giản dị khi được hỏi về những "phương cách" cô dùng để vẽ : "Tôi chỉ mang lên giá vẽ những ý nghĩ của tôi mà thôi ." Cảm nghĩ về danh hiệu, thì Frida tuyên bố: "Người ta cho rằng tôi là hoạ sĩ siêu thực, nhưng tôi chẳng bao giờ vẽ những giấc mơ, tôi chỉ vẽ thực tế về tôi mà thôi! " Frida được biết đến là nữ họa sĩ đầu tiên đứng ra làm một cuộc triễn lãm tranh cho riêng mình không những tại quê hương, thành phố Mexico mà cả tại New York nữa . Frida Kahlo còn là nữ họa sĩ đầu tiên được bảo tàng viện Louvre mua tranh .

Gần 50 năm sau khi Frida Kahlo mất, cuộc đời của người nghệ sĩ này được thực hiện qua màn ảnh lớn . Julie Taymor, đạo diện phim "Frida", đã từng lãnh giải Tony về viết kịch bản. Bà đã thành công khi hòa nhập những bức tranh hiện đại, đầy cảm xúc của Frida với những xảo thuật tân kỳ của điện ảnh ngày nay, tạo được cảm giác bồng bềnh chơi vơi, cảm xúc xót xa, bứt rứt mà khán giả nhận thấy được từ tranh của nữ họa sĩ, một người đàn bà đã phải gánh chịu nhiều đau khổ trong cuộc đời .

Cuốn phim rất lôi cuốn người xem, không một giây nhàm chán với phong cảnh, kiến trúc Mễ Tây Cơ, khu vườn nhà với hoa nở bên cạnh các cây xương rồng, nhà cửa thoáng gió của một xứ nóng, cùng bàn ghế, tường vôi sơn phết màu sắc rất vui mắt . Nhạc điệu mang dân tộc tính với tiếng đàn guitar nồng ấm, tiếng hát ray rứt "Người đàn bà than khóc" La llonora, trong một quán rượu tối, như nói lên tâm trạng của các phụ nữ với nhiều khổ đau . Phim không quên thời gian Frida và Diego chịu ảnh hưởng chính trị, vì đó là một phần cuộc đời của Frida . Trên màn ảnh lớn, khán giả còn có dịp biết sơ qua công trình hội họa của họa sĩ vẽ tường Diego Riveria, để ước ao ngày nào đó được xem tận mắt, vì các công trình hội họa này còn tồn tại khắp nơi trên Mễ Tây Cơ, mà nhiều nhất là tại thành đô Mexico city .

Frida Kahlo, một nghệ sĩ tài hoa, đã dùng hội họa để diễn tả cảm xúc của mình . Nàng đã hòa nhập được thực thể với vô hình . Khi sống, Frida đã sống hết mình với những gì trời ban . Chào từ giã thế gian, Frida nói: "Hãy vui đi trần thế, còn tôi thì chẳng bao giờ muốn trở lại ".

Không luyến tiếc trần thế, nhưng thế gian luyến tiếc nàng, người nghệ sĩ đã để lại những dấu ấn đậm sau qua những bức tự họa - " Tôi vẽ tôi,vì tôi thường hay cô đơn mình tôi, và tôi là người biết rõ tôi nhất . "

Trần Viết Minh-Thanh





Mục Lục


III . Những Bức Thư Tình_____________________________________________

Thư Tình Tháng Mười Hai

DHH

Anh yêu dấu,

Nhìn những bông tuyết rơi bên thềm, tuyệt đẹp, như những bông hoa đùa giỡn, rượt đuổi bên nhau, như hôm nào chúng ta đã đuổi bắt trong vườn thơ tình áị Anh như một chú bướm muôn màu với đôi cánh thật mỹ miều vờn quanh nụ hoa tươi, lời thơ dịu ngọt của anh hình như vẫn còn man mác vướng trong hồn. Em yêu lời thơ tình tự ấy, lời thơ đã một lần nói tiếng yêu em, đã một lần đưa em vào mộng, để thấy rằng anh mãi mãi bên em.

Anh yêu ơi, muà Giáng Sinh lại đến, muà của tình yêu, chan chứa những tha thứ cho nhau, mùa của Hạnh Phúc, em ước mãi là người tình trăm năm của anh, em ước làm thiên thần bé nhỏ, có đôi cánh trắng thật xinh xắn, để bay đến anh, và được anh ôm em vào lòng, thỏ thẻ nói tiếng " Yêu Em "

Mùa Ðông đến mang theo nhiều bông tuyết
Ðẹp tuyệt vời như những doá hoa xinh
Ðọng trên cây phủ khắp cả đường tình
Thật diễm lệ như tình anh trao gởi

Mùa tình yêu, đợi người yêu mang tới
Ánh sao trời, lấp lánh tận đỉnh cây
Những hỏa châu, chuỗi ngọc, tình đong đầy
Cành thông đẹp, tiếng thiên thần vọng hát

Tình đôi ta hoà chung từng điệu nhac.
Chuông giáo đường thánh thót mừng Gíang Sinh
Chúa Hài Nhi giáng thế chịu khổ hình
Nơi máng cỏ, cưu mang cùng nhân loại
Giáng Sinh 2002

DHH ~~~/~~((@

Mục Lục


IV . Nghiên Cứu_____________________________________________

1. Thiếu Máu

Bác sĩ Nguyễn Văn Ðức

(Anemia)

"- Bác sĩ ơi, bác sĩ nói tôi thiếu máu, sao không cho tôi uống thuốc?"

Thiếu máu là một tình trạng do sự bất thường của các hồng huyết cầu (red blood cell), ngay từ lúc sinh ra hay mới bị sau này, hoặc là biểu hiện của một bệnh không phải bệnh về máu. Khi có thiếu máu, khối lượng hồng huyết cầu lưu thông trong máu sút giảm, trị số hemoglobin của người thiếu máu dưới 12 g/dl nếu là phụ nữ, dưới 14 g/dl nếu là đàn ông.

Triệu chứng

Triệu chứng tùy vào nguyên nhân gây thiếu máu, mức độ thiếu máu nhẹ hay nặng, thiếu máu xảy ra từ từ hay mau chóng. Nhiều trường hợp thiếu máu nặng vẫn không gây triệu chứng gì cả nếu thiếu máu xảy ra chậm chậm qua nhiều ngày tháng; nhưng thường, khi trị số hemoglobin (viết tắt Hb) xuống dưới 7 g/dl, người bệnh sẽ thấy mau mệt, nhức đầu, khó thở, choáng váng, đau ngực. Khi người bệnh trông xanh quá, than nhìn không còn rõ, xỉu, tim đập nhanh, ta nên mau chóng thăm khám và chữa trị ngay.

Nhiều trường hợp thiếu máu được khám phá khi bác sĩ tình cờ thử CBC (complete blood count, đếm máu toàn diện: cho biết các trị số bạch cầu, hồng cầu, Hb, tiểu cầu, thể tích hồng cầu, xem hồng cầu bình thường, to hoặc nhỏ... Thường ta thử CBC mỗi 3 năm để truy tìm thiếu máu, và các bệnh về máu khác).

Nguyên nhân

Nguyên nhân tạo thiếu máu rất nhiều:
- Thiếu máu do thiếu chất sắt: chiếm đến 25-35% các trường hợp thiếu máu, xảy ra trong những trường hợp mất máu lâu ngày, như phụ nữ ra máu nhiều khi có kinh; ung thư ruột già khiến máu âm thầm chảy rỉ rả ngày này sang ngày khác, dù mắt ta không nhìn thấy...

- Do bệnh kinh niên: cũng chiếm 25-35% các trường hợp thiếu máu. Các bệnh kinh niên như bệnh thận, bệnh gan, bệnh tuyến nội tiết... lâu ngày có thể khiến ta đâm thiếu máu.

- Tan huyết (hemolytic anemia, các hồng huyết cầu bị phá hủy) và tủy xương không tạo đủ máu: 15% các trường hợp thiếu máu.

- Bệnh myelodysplasia: 10% các trường hợp thiếu máu.

- Bệnh thalassemia (khiến hồng huyết cầu có dạng nhỏ):
5-10% các trường hợp thiếu máu.

- Các bệnh khác: 5-10% các trường hợp thiếu máu. Chẳng hạn như bệnh thiếu chất sinh tố B12, thiếu chất folate...

Thăm khám

Bạn thấy, thiếu máu có thể do rất nhiều nguyên nhân khác nhau. Có nguyên nhân lành thôi (tại ra kinh hơi nhiều mỗi tháng), song cũng nhiều nguyên nhân độc (ung thư ruột già, ung thư máu...). Thiếu máu, không giản dị chỉ cho "thuốc bổ máu" rồi xoa tay yên tâm. Ta cần tìm hiểu tại sao lại thiếu máu vậy.

Việc tìm hiểu tại sao thiếu máu nếu không khéo sẽ rất tốn kém. Thử máu lung tung vừa tốn kém, đã vậy lắm khi không đưa đến định bệnh. Thế nên, tìm hiểu tại sao bạn thiếu máu ta nên làm từng bước một.

Bệnh gì cũng thế, trừ trường hợp khẩn cấp, tìm hiểu bao giờ cũng bắt đầu bằng phần trò chuyện, danh từ chuyên môn gọi là bệnh sử (history). Bác sĩ thân mật hỏi bạn, xem bạn có biết bạn thiếu máu, và từ hồi nào. Nếu bạn trả lời: "Ôi, bác sĩ lo gì. Tôi bị bệnh thalassemia từ hồi mới đẻ, hồng cầu có dạng nhỏ, thử ra lúc nào cũng thấy thiếu máu, nhưng tôi khỏe lắm. Ðây tôi đem kết quả thử CBC 10 năm trước, so với thử máu của bác sĩ vừa làm, cũng vẫn vậy". Thế thì ta yên tâm, không cần làm gì thêm, chỉ thỉnh thoảng thử lại CBC xem có gì thay đổi.

Còn bạn trả lời: "Không bác sĩ ạ, trước giờ chưa bác sĩ nào nói tôi thiếu máu cả. Mới năm trước, tôi mua bảo hiểm nhân thọ, họ thử máu, rồi vui vẻ bán bảo hiểm cho tôi, có thấy họ nói gì đâu. Bây giờ bác sĩ bảo Hb tôi có 9 thôi, thấp quá, thảo nào tôi hay thấy mệt mệt", thì ta phải tìm hiểu tiếp tại sao bạn lại thiếu máu.

Bước kế trên đường tìm sao bạn bỗng nhiên đâm thiếu máu trong vòng 1 năm qua, xin bạn cho biết ngoài chuyện bạn hay thấy mệt mệt, bạn còn triệu chứng gì khác (ra kinh nhiều, đi cầu ra máu...), hiện có bệnh gì quan trọng (bướu tử cung, suy tuyến giáp trạng, bệnh gan, bệnh thận...) và đang dùng những thuốc gì (một số thuốc có thể làm tan huyết).

Sang phần thăm khám, bác sĩ cẩn thận tìm xem bạn có nổi hạch bất thường (ung thư máu, ung thư hạch...), bạn có vàng da, vàng mắt (bệnh gan, bệnh tan huyết...), gan và lá lách (spleen) bạn có to lên (bệnh gan, bệnh về máu...), xương bạn sờ thấy thốn đau (ung thư máu...), tử cung bạn to lên vì bướu (nên bạn ra kinh nhiều), trong phân bạn có máu (ung thư bao tử, ung thư ruột già)...

Thử nghiệm

Phần này hơi chuyên môn một chút, mong bạn tiếp tục theo dõi, và bạn sẽ hiểu tại sao bác sĩ chưa vội cho thuốc (thực ra, bác sĩ đã biết bạn vì sao thiếu máu đâu).

Khi làm thêm các thử nghiệm để tìm hiểu nguyên nhân gây thiếu máu, ta luôn nên thử hemoglobin (Hb) và hematocrit (Hct), reticulocyte count (đếm tế bào reticulocyte), mean corpuscular volume, và làm peripheral blood smear (xem phết máu ngoại biên).

Hemoglobin (Hb) và hematocrit (Hct) là hai trị số biểu hiệu cho khối lượng của hồng huyết cầu (red blood cell mass), giúp ta biết có thiếu máu hay không: có thiếu máu khi Hb dưới 12 g/dl (hematocrit dưới 36%) ở phụ nữ, và dưới 14% (hematocrit dưới 41%) ở đàn ông. Hai trị số hemoglobin (Hb) và hematocrit (Hct) thường đi song hành với nhau, cao cùng cao, thấp cùng thấp.

"Reticulocyte count" (đếm tế bào reticulocyte) phản ảnh mức độ sản xuất hồng huyết cầu mau hay chậm, cho biết tủy xương (bone marrow) đã đáp ứng ra sao trước sự thiếu máu. Nếu reticulocyte count thấp, sẽ cho ta thấy tủy xương bịnh, không sản xuất đủ các hồng cầu; ngược lại, khi trị số này cao, ta biết đang có sự thất thoát hồng cầu quá mức (như chảy máu đường tiêu hóa, chảy máu đường sinh dục...), hoặc đang có hiện tượng tan huyết, hủy hoại hồng cầu bất thường trong cơ thể (vì chuyền sai máu, vì dùng thuốc...)

"Mean corpuscular volume" (MCV, đo khối lượng trung bình của hồng cầu) thường được dùng để phân loại thiếu máu: thiếu máu với hồng huyết cầu có dạng nhỏ (trị số MCV sẽ thấp, như trong trường hợp thiếu máu do thiếu chất sắt, do bệnh bẩm sinh thalassemia); thiếu máu với hồng huyết cầu có dạng bình thường (trị số MCV bình thường, như trường hợp thiếu máu vì có bệnh kinh niên); thiếu máu với hồng huyết cầu có dạng to (trị số MCV gia tăng, như trường hợp thiếu máu do thiếu sinh tố B12, thiếu chất folate...).

Ðể tìm nguyên nhân gây thiếu máu, xem một phết máu ngoại biên dưới kính hiển vi (peripheral blood smear) cũng là điều cần thiết. Dưới kính hiển vi, ta có thể thấy hồng huyết cầu nhỏ dạng hay to vóc, các hồng huyết cầu cùng lứa hay đứa to đứa nhỏ, trông giống nhau hay đứa tròn đứa méo. Ðồng thời, dưới kính hiển vi, ta cũng có thể xem các bạch huyết cầu (white blood cell) và tiểu cầu (platelet, có nhiệm vụ trong sự đông máu) có bất thường không; nhiều bệnh về máu không những gây thiếu máu, còn tạo những bất thường cho bạch huyết cầu và tiểu cầu.

Trên là những thử nghiệm sơ khởi trên bước đường đi tìm nguyên nhân gây thiếu máu. Tùy kết quả những thử nghiệm trên, có khi còn cần thêm nhiều thử nghiệm kế tiếp nữa. Nếu cần, chúng ta sẽ nhờ đến bác sĩ chuyên khoa về máu (hematologist) tiếp tay, làm những thử nghiệm đặc biệt, kể cả việc đâm kim vào tủy xương rút ra chút tủy để nhuộm và xem dưới kính hiển vi (bone marrow biopsy): việc này giúp cho thấy có thiếu chất sắt trong tủy hay không, có bệnh lao hoặc ung thư ăn lan vào tủy...

Chữa trị

Ðến đây, bạn đã rõ vấn đề thiếu máu lắm khi rất nhiêu khê, việc chữa trị không giản dị chỉ cho "thuốc bổ máu" rồi xoa tay yên tâm, đêm ngủ thẳng giấc. Việc chữa trị tùy nguyên nhân gây thiếu máu ta tìm ra, và con đường truy tìm nguyên nhân nhiều trường hợp phải trải từng giai đoạn một. Bạn đừng ngạc nhiên và giận khi thấy bác sĩ cứ thử máu bạn hoài.

Rồi nhiều khi tìm ra nguyên nhân gây thiếu máu, bệnh lại không có thuốc chữa (như bệnh thalassemia, khiến hồng cầu có dạng nhỏ). Như vậy, chữa thiếu máu quả tùy từng trường hợp. Sợ bài dài quá, nên chỉ xin lấy hai trường hợp thiếu máu do thiếu chất sắt sau làm thí dụ chữa trị.

Có cháu gái 16 tuổi, than hay choáng váng, mắt tối đen lúc ngồi xuống đứng lên. Khi khám trông cháu hơi xanh. Hỏi thêm, cháu nói kinh cháu ra đều mỗi tháng nhưng khá nhiều, mỗi lần ra có máu cục. Thử máu thấy Hb thấp, chỉ 9.2 (bình thường 12-16 ở phụ nữ), trị số MCV thấp, và chất sắt trong máu cũng thấp nốt: ta biết cháu thiếu máu do thiếu chất sắt vì kinh ra nhiều. Chữa bằng chất sắt, trong vòng vài tuần thử lại sẽ thấy Hb trở về bình thường, và cháu không còn thấy choáng váng, mắt tối đen lúc ngồi xuống đứng lên nữa. Ta dặn cháu tiếp tục uống chất sắt cho đều.

Một bác gái khác, trên 50, mãn kinh đã mấy năm, gần đây có triệu chứng tương tự như cháu gái 16 tuổi kể trên, thử máu ra cũng thấy y vậy: Hb thấp, chỉ 9.2, trị số MCV thấp, và chất sắt trong máu cũng thấp nốt. Hỏi bác, bác cho biết từ nhỏ đến giờ, bác chưa từng bị thiếu máu. Trường hợp này đáng lo lắm, không coi thường được, ung thư ruột già hay xảy ra cho người trên 50 tuổi, hay gây chảy máu đường tiêu hóa âm thầm đưa đến thiếu máu.

Ta cho bác uống tạm chất sắt, rồi gửi đến bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa nhờ soi ruột già. Ta căn dặn bác đừng tin vào "thuốc bổ máu", uống thử trước đã, triệu chứng không bớt mới đi soi ruột già, không, bác nên đi xem bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa càng sớm càng tốt.

Vậy, thiếu máu, do nhiều nguyên nhân lành, mà cũng có thể do những nguyên nhân rất dữ. Việc định và chữa thiếu máu thường phải qua nhiều giai đoạn, cần lấy thêm máu để thử. Có khi, ta cần đến cả sự giúp đỡ của bác sĩ chuyên khoa máu. Bạn có thể kêu trời, "Tôi đã thiếu máu, chẳng thấy cho thuốc bổ máu gì cả, lại cứ lấy máu thêm! Hết bác sĩ chính (primary care physician), rồi bác sĩ chuyên khoa máu, còn đòi lấy tủy xương đem thử nữa chứ". Thưa bạn, nhiều trường hợp thiếu máu, tìm nguyên nhân không dễ, việc phải làm ta nên làm, xin bạn hiểu cho.

_____


Bác sĩ Nguyễn Văn Ðức

Mục Lục


2. Ba Lan Có Gì Lạ

Nguyễn Qúy Ðại

Lịch sử của Ba Lan trải qua chiến tranh đất nước bị đô hộ giống hoàn cảnh lịch sử Việt Nam. Nhưng dân tộc Ba Lan đã đấu tranh dành lại độc lập và quê hương Ba lan sinh trưởng nhiều danh nhân thế giới :

Ðức Giáo Hoàng Gioan Phaolô IỊ lên ngôi năm 1978 người Ba Lan (*) , các nhạc sĩ nổi tiếng Frédéric Chopin (1810-1849) và Krzysztof Komeda (1931-1969) người đã viết nhạc cho Film "Rosemarýs Baby" vang bóng của thập niên 1960

Leszek.Walesa sinh (29.9.1943) chủ tịch Công đoàn Ðoàn kết (Solidarnosc) đấu tranh cho tự đo thành công tại Ba Lan, và nhận giải Nobel hòa bình (Nobel peace prize) năm 1983 và được bầu làm Tổng thống đầu tiên từ năm 1990-1995.

Ba lan trải qua nhiều cuộc chiến để bảo vệ đất nước dành lại biên giới, và từ bỏ chế độ cộng sản để đưa đất nước Ba lan vào con đường tự do dân chủ. Ðược gia nhập NATO ( North Atlantic Treaty Organization) (1) Khối minh ước Bắc Ðại Tây dương từ năm 1999 và sẽ gia nhập khối thị trường chung Âu Châu (2) vào năm 2004 (EC member state) .

Những nét chính về Ba Lan

Diện tích 312685 km2 dân số 38.7 triệu 95% Thiên Chúa giáo 3% thiểu số ngoại quốc Ukrainian, Nga trắng , Litauer, Slovak , Romany, Czech . hiện nay có thêm người Việt Nam.

Về nông nghiệp canh tác theo lối cổ điển mãi cho đến thời đệ nhị thế chiến , vẫn dùng gia súc để cày bừa,28% sản xuất ngũ cốc, khoai tây, đường 70% diện tích được tư nhân khai thác . Về kỷ nghệ sản xuất sắt thép, tơ lụa, thực phẩm máy móc dụng cụ về điện. Hầm mỏ có các khoáng sản : than đá, sắt , đồng, chì kẻm , lưu huỳnh, hơi đốt và muối kali

Trải qua các triều đại lập quốc

Vua Mieszko I (960-992) trước Thiên Chúa cai trị một phần lãnh thổ làm vương quốc, đến Hoàng tử Boles Law I Chroby (992-1025) lên ngôi đã mở rộng bờ cỏi về phía Nam Schlesien, Krakau và Sandomir. Ðến đời vua Przemyt II thống nhất thêm các vùng Posen, Gnesen, Kalisch....( tiếp tục qua nhiều triều đại dựng nước, Tôi chỉ trích lại một số giai đoạn mà thôi )

Các nước : Phổ (nước Ðức thời 1618), Áo, và Nga phân chia chiếm các vùng đất của Ba lan.

*Năm 1772 Áo chiếm Krakow, Lemberg; Phổ chiếm Bomberg, Danzig, Koenigberg, Nga chiếm vùng Polozk, Witebsk.

*Năm 1793 Phổ chiếm thêm Poznan, Thorn ; Nga chiếm Minsk, Pinsk, Brazlaw

*1795 Phổ chiếm Warzawa, Áo chiếm Lublin ; Nga chiếm Kowno, Wiha, Brest.

Thế chiến I (1914-1918)

Quân đội Nga rút khỏi Warzwa năm 1915 nhưng tiếp tục bị Phổ chiếm. Tướng J. Pilsudski (1867-1935) thuộc đảng Xã hội (PPS) dành lại độc lập lãnh đạo Ba Lan từ năm 1918-1922. Gabriel Narutowicz(1865-1922) làm tổng thống đầu tiên (1922). Kế tiếp Stanislaw Wojciechowski (1869-1953) các năm (1922-1926) Ignacy Moscícki(1867-1946) từ năm (1926-1939)

Chiến tranh Ba Lan và Nga, dân tộc Ba Lan muốn dành lại chủ quyền các phần đất bị mất. Năm1926 Pilsudski bị lật đổ. Ẹ Rydz Smigly lên thay thế cần quyền đến năm 1939 Ðức và Ba Lan ký hiệp ước ở Versailler (2) qui định về vấn đề biên giới từ Bắc đến phía Ðông Ba Lan, gây khó khăn trong nội bộ chính trị và tranh chấp biên giớị

Năm 1932 Balan và Nga ký Minh ước bất khả xâm phạm. Ngược lại Hitlers muốn rảnh tay cùng ký với Nga Minh ước riêng. Năm 1938 Hitler bành trướng chính trị chống lại Ba Lan , Hitler ký riêng hiệp ước với Nga ngày 23.8.1939. chia phần đất chiếm Ba Lan

Thế chiến II (1939-1945)

Hitlers chớp nhoáng đánh Ba Lan vào ngày 1.9.1939, các vùng phía Ðông quân đội Nga chiếm đóng ngày 17.9.1939. Dân Balan cùng quân đội "Armia Krajowa" nổi dậy chống lại từ (1.8 đến 2.1.1944) trong 63 ngàỵTướng chỉ huy quân đội Ðức Heinrich Himmler ra lệnh tấn công ngày 23.10.1943. Warzsaw bị tàn phá phong trào nổi dậy bị thất bạị Năm 1940 Hồng quân Nga đã thủ tiêu hàng chục ngàn sĩ quan Ba Lan ở khu rừng Katyn. Tháng 7.1940 Ðức quốc xã mở trại tập trung Auschwitz đến năm 1941 mở rộng thêm các trại Auschwitz 2 và 3 cho đến 1.1945 .

Cuộc chiến gây cho 6 triệu người bị thiệt mạng trên chiến trường hay trong trại tập trung, trong số đó có 3 triệu người gốc Do Tháị Các thành phố bị hư hại : Szczein , Klobrzeg, Glogow , Elblag , Danzig, Poznan, Wrovlaw Hồng quân Nga chiếm Ba lan ngày 22.7.1944 thành lập "mặt trận giải phóng Ba Lan". Năm 1945 lập chính phủ theo chủ nghĩa cộng sản. Từ 1952 Ba Lan được đổi tên là " Cộng Hòa Nhân Dân Ba Lan ( Peoples Republic Poland) .

Hiệp ước Potsdamer (3) BaLan bị mất một phần lãnh thổ phía Ðông và Tây ( Oder- Neisse) ! qua hai thế chiến nhiều người Ba Lan đã bỏ nước ra đi thành phố Chicago gần hơn 1 triệu người gốc Ba Lan. Nước Ðức bị chia đôi, các nước quốc gia bị Hồng quân Nga chiếm đóng, lập khối cộng sản Ðông Âu, tạo một biên giới dài ngăn cách Ðông Tây, gây chiến tranh lạnh từ năm 1946. Biên giới từ biển Ðông Hải Ostsee đến cuối biên giới Tiệp Khắc dài 1378.1 km. Ngăn chận những người không thích cộng sản bỏ nước ra đi !!

Trong năm Năm 1979 Ðức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II về thăm lại quê hương như một làng ánh sáng, soi lại đức tin và nhân quyền khí thế dân tộc Ba Lan được sưởi ấm.

Từ năm 1980 ngọn lửa đấu tranh bừng cháy L. Walesa lãnh đạo Công Ðoàn Ðoàn Kết " Solidaritaet" đấu tranh rất anh hùng, nhưng khi tướng W. Jaruzelski làm thủ tướng ban quân lệnh giới nghiêm cấm Công Ðoàn Ðoàn Kết hoạt động, bắt giam L. Walesa từ năm(1981-1982) , nhưng không thể nào dẹp được làng sóng đấu tranh lên cao cho tự do dân chủ. Liên bang xô Viết ( UdSSR) thay đổi đường lối cai trị, một đổi mới cuối thế kỷ 20 của chủ tịch Michail Sergejewitsch Gorbatschow (2.3.1931) trong chính sách "Glasmost" và "Perestrojka"

Cuộc cách mạng dân chủ Ðông Âu đã đem lại cho Ba Lan một luồng gió mới, Ba Lan có sinh hoạt chính trị cởi mở hơn. Tại Palais Popieluszko hội nghị bàn tròn được tổ chức tham dự các đảng phái đối lập. Chủ tịch không cộng sản ông Tadeuz Mazweicki được bầụ Ðảng cộng sản Ba Lan với tên là " Ðảng lao động thống nhất Ba Lan ( PZPR)" bị khủng hoảng và tự giải thể đảng vào ngày 20.1.1990.

Nhiều đảng phái được thành lập (7 đảng mới) trên tiến trình dân chủ hóạ Trong đó hai đảng mạnh nhất là " Ðảng Dân Chủ Xã Hội Cộng Hòa Ba Lan (SDRP) " và đảng "Liên Minh Dân Chủ Xã Ba Lan (SUP)" có nhiều đảng viên

Năm 1990 Kwasniewski Alesksander cựu đảng viên cộng sản trở thành lãnh tụ đảng Dân Chủ Xã Hội, là người thanh niên trẻ 36 tuổi thấy được tương lai của Ba Lan đã từ bỏ chủ nghĩa cộng sản. Hoạt động theo thể chế mới cấp tiến dân chủ và pháp trị, Liên minh được các đảng phái mang tên Liên Minh Dân Chủ Tả Phái ( SLD).

L. Walesa được bầu làm tổng thống đầu tiên tại Ba Lan mở đầu một kỷ nguyên mới cho dân tộc Ba Lan. đem lại một trang sử mới , gây ảnh hưởng khắp vùng Ðông Âụ Ba Lan được đổi lại tên nước là Cộng Hòa Ba Lan ( Republic Poland / Rzeczpospolita Polska)

Dân tộc Ba Lan có đời sống xã hội hoàn toàn mới mẽ và cởi mở dưới thời L. Walesa nhưng không thể một sớm, một chiều phục hưng lại quốc gia, một gánh nặng đổ nát dưới chế độ cộng sản độc tài để lạị Lòng mong đợi của người dân Ba Lan vào L. Walesa càng ngày mất niềm tin. Cuộc tổng tuyển cử năm 1995 L. Walesa đã bị Kwasnewskị A đánh bại.

Kwasniewski Aleksander (15.11.1954) được bầu làm tổng thống nghiêng hẳn về Tây Phương trên tiến trình dân chủ đưa đất nước Ba Lan xa bờ vực thẳm, từ đó đưa Ba Lan tiến bộ được tiếp tục tín nhiệm qua cuộc bầu phiếu vào năm 2000.

Ngoại giao giữa Ba lan và Ðức

Từ năm 1956 kinh tế Ba Lan bị khủng khoảng, nhiều người tiếp tục vượt biên giới sang xin tị nạn tại Ðức 1957 Cộng Hòa Liên Bang Ðức ký hiệp ước với Ba Lan thâu nhận 125.000 người Ba Lan gốc Ðức hồi hương. Chủ tịch đảng W. Gomulka phải từ chức năm 1970. Người kế vị Ẹ Gierek cố gắng thay đổi guồng máy chính quyền nhưng không tiến bộ được !

Thủ tướng Ðức Willy Brand (1913-1992) làm thủ tướng trong nội các từ (1969-1974) Ngày 7.12.1970 chính thức thăm Ba Lan. Ðã quỳ gối trước đài kỷ niệm nạn nhân chiến tranh do Ðức gây rạ Ðến ngày 12.9.1990 ký các hiệp ước công nhận biên giới hai nước; ngày 14.11.1990 hiệp ước hợp tác thân hữu làm việc chung .

Người Việt tại Ba Lan

Việt Nam và Ba Lan có liên hệ trong thời "cộng sản anh em" nên có bang giao trao đổi về văn hóạ.Du học sinh Việt Nam đến theo học tại các Ðại học nổi tiếng ở Ba Lan , đào tạo ra nhiều kỷ sư , chuyên viên kỷ thuật, và một số người hợp tác lao động. Sau khi Ba Lan thay đổi chế độ tự dọ Số người Việt Nam phần lớn ở lại nhận Ba Lan làm miền đất hứạ

Tổng số người khó kiểm chứng, nhưng ước độ khoảng 30-40 ngàn ngườị Trong số nầy có một số lớn di dân bất hợp pháp vào sinh sống tại các thành phố . Họ phải vất vả thức khuyua dậy sớm lao động để kiếm tiền, luôn lo sợ cảnh sát kiểm tra giấy tờ ( những người nầy muốn đến Ba Lan phải vay mượn tiền, đôi khi bán tài sản, bỏ gia đình mong ra nước ngoài kiếm tiền nhiều hơn giúp gia đình, nhưng không tránh được thực tế phủ phàng!! Tại Ðức cũng không thiếu những người thân phận như vậy, bị bắt và trục xuất..).

Cô sinh viên Ba Lan Marta Malewicz theo học tại Ðại học Dreden trong mùa thực tập tại Munich, cô cho biết đời sống tại Ba Lan đổi mới, nhưng phương pháp làm việc còn ảnh hưởng dưới thời cộng sản chưa tiến bộ, quanh năm làm đường nhưng con đường đó một vài năm bị hư, vì không đủ phẩm chất, buôn lậu trốn thuế, hàng giả, cảnh sát còn hối lộ đời sống dân quê còn nghèo, nhiều nông dân còn đem thực phẩm ngồi bán hai bên lề đường.. Tuy nhiên người Việt Nam có đời sống khá thành công, và những người đến trước các năm 1988-1992. lợi dụng lúc thay đổi thị trường đã kinh doanh thành công như bán quần áo, nhập từ Việt Nam,Trung quốc,Tháị.kinh doanh về dịch vụ nhà hàng bán chả giò "Saigonki" được nhiều người Ba Lan ưa thích. ( tôi đã ghế qua các chợ buôn bán của người Việt tại Tiệp Khắc đủ các loại hàng có "tên", nhưng không đúng hiệu con "nai vàng" có lẽ tại Ba Lan cũng vậy thôi)

Anh Lưu Vũ cho biết hiện nay có thêm cơ sở thương mại lớn "Vietnamese Business Center" do Việt kiều Ba Lan hợp tác cùng trong nước (?) xây cất chợ theo hình nhà vòm lớn cho người đồng hương thuê lại theo hợp đồng 10 năm với diện tích cửa hàng từ 50-70 m2 phải trả trước 25.000 dollar.

Ðời sống về thương mãi phát triển, các sinh hoạt về văn hóa báo chí phát triển phục vụ cộng đồng người Việt, Nguyệt san Ðàn Chim Việt do những người trưởng thành tại Xã Hội Chủ Nghĩa, làm việc tại Ba Lan phát hành được 3 năm. Nguyệt san không bị kiểm duyệt, sinh hoạt văn nghệ không bị giới hạn. nhưng có thể họ gặp khó khăn với Ðại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan ..

Hơn 1001 đêm giống (như chuyện cổ tích). Ðàn Chim Việt xuất hiện như đàn chim non hướng về tổ ấm, qui tụ các cây bút nghiêm túc, các bài nhận định, phóng sự sáng giá, dám viết sự thật về chế độ cộng sản Việt Nam. Vạch trần những che dấu tuyên truyền không đúng sự thật. Các chuyện tình của Ông Hồ được đăng tải ? tội ác tham nhũng bán nước của tập đoàn cộng sản.....đó là những điều kỵ húy của chế độ. Bài "Vẩn vơ hai tiếng Sài Gòn" dí dỏm nhưng đó là một thực tế , tôi cũng khó chịu khi viết trên bì thư gởi về thành phố bị đổi tên !

Chính quyền CS Việt Nam đã từng đàn áp vụ án Nhân Văn Giai Phẩm(1956) các văn nghệ sĩ bị tù , chết trong núi rừng thượng du Bắc Việt ,nhà thơ Phùng Quán viết

"Tôi muốn làm nhà văn chân thật
Chân thật trọn đời
Ðường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá"

Tại hải ngoại có đầy đủ phương tiện, tài liệu và tự do làm báọ Ðàn Chim Việt in báo nhiều màu sắc đẹp. Nội dung giống như nhà thơ Phùng Quán để lại với bài thơ dài bất hủ trên. Trước đây tôi gặp bà Irina người Nga tâm sự " dưới chế độ CS không nơi nào có tự dọViệt Nam thì đàn áp tôn giáo, tự do ngôn luận báo chí bị giới hạn.. bà viết bài phát thanh trong chương trình Việt ngữ bị cấm nhập cảnh Việt Nam". Tôi tin chắc các anh em trong ban biên tập Ðàn Chim Việt sẽ bị cấm về Việt Nam ?

Nhìn lại các diễn biến lịch sử thế giới không có gì tuyệt đối . Cựu chủ tịch cộng sản Ðông Ðức Honecker Erich (1912-1994) có ai ngờ ông phải chết cô đơn ở Chilê, Chủ tịch độc tài Ceaucesu Nicolae (1918-1989) một thời quyền uy, sống vững như bàn thạch nhưng rồi bị toàn dân Romainian lật đổ giết chết.. Tiệp Khắc (Czechoslovakia Republic thành lập( 28.10.1918 đến 31.12.1992) được chia làm hai quốc giạ Cuộc "cách mạng nhung" đã đưa Cộng hòa Czech tự dọ Thủ đô là Praha tổng thống Havel Václav đầu tiên tiếp phái đoàn người Việt tị nạn định cư trên các quốc gia trên thế giới về Praha dự "Hội Nghị 1995 Kinh Nghiệm Dân Chủ Hóa Âu Châu" vào tháng 9.1995 .Tổng thống Havel.V lên tiếng ủng hộ lập trường đấu tranh cho tự do dân chủ của người Việt lưu vong ; Ðại hội thành công nhờ anh chị em trí thức : cô Nguyễn Quỳnh Trang, anh Trần Ðức Trung và Nguyễn Nam làm thông dịch từ tiếng sang tiếng Việt và ngược lại ; Slowenia độc lập tổng thống đầu tiên là M.Kovác. Thiên đường cộng sản từ Ðông Âu đã sụp đổ.

Rồi sẽ có một ngày Việt Nam thay đổi như Ba Lan và các quốc gia Ðông Âu để dân tộc chúng ta thật sự hưởng được tự do dân chủ, có thể vươn lên với thế giới văn minh và tiến bộ

Trong 3 năm qua Ðàn Chim Việt có một vài thay đổi nhân sự từ anh Cao Ngọc Quỳnh rồi anh Lưu Vũ (Lê Diễn Ðức) làm tổng biên tập, tiếp tục phát hành đều hàng tháng, gởi đến độc giả khắp nơị Nguyệt san trình bày công phu, dù số trang hơi khiêm nhượng có thể vì in khổ chữ nhỏ. Tôi có duyên cộng tác với ÐCV, tình cờ ông chủ nhiệm VietNam Forum Munich trao tờ Ðàn Chim Việt và khen " có thể họï con ông cháu cha du học, làm báo được một năm, nhưng có nhiều hy vọng học tại Ba Lan được tiến trình dân chủ.." lời khen ấy đúng, qua những loạt bài khá hay tôi nhớ lại số 21 trang bìa có đăng lại đoạn văn " Tại sao ÐôngÂu sụp đổ, Việt nam trên đà phát triển, sức mạnh và trí tuệ Việt Nam tuyệt vời mà hàng tháng vẫn có hàng ngàn người Việt Nam vượt rừng, lội sông sang Nga, Tiệp, Ba Lan, Ðức để làm việc kiệt xác hoặc để xin vào các trại tỵ nạn?....Chúng cháu chỉ buồn , buồn thật sự vì một người cán bộ cao cấp của đảng và nhà nước mà đi tuyên truyền và thuyết giảng như thế liệu rồi nước Việt Nam của chúng ta sẽ đi đến đâu ? tương lai của lớp trẻ chúng cháu sẽ ra saỏ "

Ðó là nỗi lòng của người sinh viên trẻ sau khi nghe Ðào Duy Quát phó trưởng ban tư tưởng văn hóa thuyết trình về chính trị trong nước. bởi vì ông ta quen nói với lối bốc phét, tuyên truyền cho những người bị nghẹ Quên đối tượng tham dự là giới trí thức, họ học hỏi được tiến trình dân chủ tại Ba Lan !! Họ biết đối thoại không phải chỉ chiếc máy ghi âm vô trị Nỗi băn khoăn chung của toàn thể người Việt biết nhìn về tương lai cho Việt Nam.

Hơn 20 năm về trước tại miền Nam dù thống nhất đất nước, nhưng ngày nào cũng có người vượt biên, bỏ mình trên biển Ðông, trên đường bộ từ Campuchia sang đất Thái để tìm lấy tự do ! đến ngày nay cũng nhiều người muốn rời bỏ Việt Nam !!

Bức tường Berlin tồn tại 10.315 ngày(22 năm) bị dẹp bỏ ngày 8.11.1989. Hai miền Ðông Tây của Ðức thông thương và thống nhất ngày 3.10.1990, nhiều người Việt đi hợp đồng lao động, du học sinh tại các quốc gia Ðông Âu sang Ðức xin tị nạn chính trị. Thời gian đó tôi gặp một số người còn mơ hồ về chính trị và tự do dân chủ, cởi mở tại Tây Phương.

Bởi vì họ đi làm, không có báo chí mù mờ về tự dọ Họ là nạn nhân bị bóc lột đi làm nô lệ mới !! Nếu đề cập về chuyện ông Hồ, các lãnh tụ CS thì họ không vui, đôi khi còn nói nhỏ " các bác ngụy bố lếu thật nói xấu các cụ nhà ta ...".

Thời gian sau vì nhu cầu tị nạn chính trị, anh em đến từ Ðông Âu ý thức chính trị phát hành rất nhiều báo vào khoảng 200 tờ . Nhưng tôi chỉ nhận và đọc Cánh Én là diễn đàn đấu tranh cho tự do dân chủ hơn 11 năm qua tại Ðức và có nhiều tổ chức chính trị ra đờị Báo chí Tây phương, các tài liệu lịch sử trong các thư viện lớn đầy đủ , nếu đủ trình độ ngôn ngữ có thể sao lục được.

Thời gian trước tác phẩm " Tiếng Vọng Từ Ðáy Ngục" của Nguyễn Chí Thiện được dịch ra tiếng Ðức. Sau nầy nhiều tác phẩm của các nhà văn Bùi Tín , Vũ Thư Hiên, Bùi Ngọc Tấn, Nguyễn Văn Trấn (5) được phát hành rộng rãi trong cộng đồng người Việt . Ðó cũng là những tài liệu giá trị, chứng minh cụ thể chúng tôi không "bố lếu" không biết các bạn ấy còn ở lại vùng đất tự do nầy hay đã về nước ?

Hàng tháng tôi nhận nhiều báo, nguyệt san Ðàn Chim Việt khổ báo 28 * 20 cm bé nhỏ, tôi thích bởi vì nó phát hành từ Ba Lan, tiếng nói "chống cộng" của những người được đào tạo tại xứ cộng sản. Tôi không biết họ sinh hoạt chính trị thế nàỏ và chủ trương tương lai sao ? Vài lần tôi gởi bài cộng tác, viết báo là cái "nghiệp", phải bỏ thời gian nghiên cứu, tìm tài liệu đối chiếu hoàn thành đề tài cho chuẩn để phục vụ bạn đọc, không có nhu cầu nhận tiền nhuận bút (ở Hoa kỳ nhiều người làm báo sống được nhờ có đăng quảng cáo)

Tiếng nói đấu tranh cho tự do dân chủ ngoài nước thì dễ, nhưng trong nước bị kết án tù đày, nhưng vẫn có các bạn trẻ : Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn khắc Toàn, Nguyễn Vũ Bình .. đấu tranh đối diện với bạo quyền cộng sản . Ðàn Chim Việt cố gắng thực hiện được Website :

www.welcomẹto/Danchimviet , hàng tháng cho lên các bài báo, thông tin cho người trong nước có thể vào internet đọc bài . Nói chung người Việt tại hải ngoại luôn ngưởng mộ các thế hệ trong nước, đã và đang đấu tranh cho tự do dân chủ. Nếu có đa đảng hoạt động có thể tránh được nạn độc tàị Có thể đồng hương tại Ba Lan vì hoàn cảnh sinh sống không có thì giờ học tiếng bản xứ , nhưng có báo Việt ngữ đọc những lúc rãnh rổi, có nhiều báo phát hành, nhưng Ðàn Chim Việt thông tin trung thực các tin tức thế giớị. khủng bố sôi động .? thị trường chứng khoán tại sao tụt giá ?.. không phải loại báo quốc doanh, bồi bút của nhà nước CSVN. Nguyệt san DCV đem lại tin yêu với độc giả khắp nơi, niềm tin đó sẽ được kết chặt bởi trung thực, trong sáng với tình yêu quê hương, càng ngày thêm khởi sắc, đánh dấu ngày thứ 1000 một thời gian dài đáng nhớ. Nếu DCV tiếp tục phát hành như thời gian qua, sẽ giúp cho người Việt tại Ba Lan sẽ học hỏi được nhiều hiểu biết về thực trạng xã hội và tập đoàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam, đã và đang chủ trương đưa người đi nước ngoài không khác gì bán người đi làm nô lệ. Nếu không có chính quyền nhúng ta vào, sẽ không có các đường dây buôn người ra nước ngoài . Thực trạng của những nạn nhân lỡ khóc lỡ cười trên quê hương xa lạ sống trong vòng bất hợp pháp bị bóc lột lao động!!

Munich cuối thu 2002

*Tổng Giám mục Karol Woltyla sinh 18.05.1920 nguyên TGM giáo phận Krakow

1/ NATO Ký kết tại Washingston D.C năm 1949 lúc đầu gồm có Belgium, Canada, Denmark, France, Iceland, Italy, Luxenbourg, Nietherland, Norway, Portugal, EngLand USA Sau thêm Greece, Tucky (2-1952) West Germany (5.1955). hiện nhiều quốc gia Ðông Âu giai nhập và Nga

2/ Hiệp ước Cộng Ðồng Chung Âu Châu ký tại Maastricht (Hòa Lan) ngày 1.11.1993 gồn 12 nước : Belgium, Danemark, Franch, Germany, Luxenbourg, Nietherland, Spain, Portuagal, Greece, England. Năm 2004 sẽ gia nhập thêm các quốc gia : Estonian, Latvia, Lithuania, Poland, Czech Republic, Slowakia, Hungary, Slowenia từ 2007 thêm Romania, Bulgaria, đảo Malta một phần của đảo Zypern , riêng Turky ( Thổ) phải chờ đợị

3/ Hiệp ước Versailler chấm dứt chiến tranh thứ Ị Ðồng minh ( Anh Pháp Mỹ) gởi tối hậu thư ngày 28.61919 buộc Ðức ký và phải chịu các điều khỏang thiệt hại cho Ðức. Ðức bị mất các thuộc địa diện tích hơm 70.000km2 trong đó có một phần đất Posen, đông Phổ, ..và phải bồi thường chiến tranh quân đội Ðức bị giản từ 100 ngàn xuống 15 ngàn..

4/ Hội nghị Postdamer ngày 17.2. tới 2.8.1945 tại lâu đài Cecilienhof Postdam ở Brandenburg (Berlin) gồm 3 cường quốc sau khi chấm dứt thế chiến IỊ Ðại diện USA ( H.S. Truman) , Sowjetunion (J. W.Stalin) Anh quốc( W.Churchill) và các ngoại trưởng J.F. Bynes, W.M.Molotow, và Ạ Eden ngày 28.7. thêm Bevin. Cần biết thêm hội nghị Postdam có liên quan đến vấn đề Việt Nam, 26.7.1945 Hội nghị gởi tối hậu thư yêu cầu Nhật đầu hàng vô điều kiên vào ngày 8.8.1945. Quân đội Nhật Bản tại Ðông Dương bị giải giới ở phía bắc vĩ tuyến 16 bởi quân đội Anh. Cùng với lực lượng quân đội Trung Hoa do Ðại tướng Lư Hán, Tiêu Văn từ Vân Nam vào Hà Nội (18.9.1945) các đảng phải cách mạng theo khuynh hướng quốc gia như Việt Quốc, Việt Cách trở về nước. Pháp theo chân quân đội Anh tái chiếmViệt Nam 11.10.1945 Ngoại trưởng Anh Bevin tuyên báo thừa nhận chủ quyền của Pháp tại Ðông Dương !! Hồ Chí Minh giải tán đảng CS ngày 11.11.1945 thành lập chính phủ liên hiệp với các đảng phái để giải quyết vấn đề Việt Nam.

5/ Các tác phẩm của các nhà văn miền Bắc phần lớn được nhà xuất bản tại Hoa Kỳ phát hành Bùi Tín ( Thành Tín) các tác phẩm: Hoa Xuyên Tuyết, Mặt Thật, chuyện Ba ông Thánh, Gà cùng một mẹ.. Vũ thư Hiên tác phẩm nổi tiếng Ðêm Giữa Ban Ngày .. Nguyễn Văn Trấn tác phẩm Viết cho Mẹ và Quốc Hộị Bùi Ngọc Tấn tác phẩm Câu chuyện kể năm 2000 tập 1 và 2.. Ngoài ra còn các tác phẩm của Dương Thu Hương, Nguyễn Huy Thiệp...

Tài Liệu tham khảo

Universal Lexikon ( Faktum lexikon Intitust) nhà xuất bản Bassermann năn 2000

Lexikon der Geschichte ( Faktum lexikon Intitust) nhà xuất bản Orbis 2001

Polen tác giả Mark Salter nhà xuất bản Du Mont
_____

Nguyễn Qúy Ðại

Mục Lục


3. Sống Trong Từng Thát Na (tiếp theo và hết)

Trường Ðinh


Rồi như thấy một xác chết bị bỏ nơi bãi tha ma, chỉ còn lại bộ xương dính ít thịt và máu, các khớp xương còn gắn liền nhau bởi gân cốt.

Rồi như thấy một xác chết bị bỏ nơi bãi tha ma, chỉ còn lại bộ xương không còn chút thịt nào nhưng vẫn còn dính chút máu, các khớp xương còn gắn liền nhau bởi gân cốt.

Rồi như thấy một xác chết bị bỏ nơi bãi tha ma, chỉ còn lại bộ xương không còn chút thịt nào và cũng không còn chút máu nào, các khớp xương còn gắn liền nhau bởi gân cốt. Rồi như thấy một xác chết bị bỏ nơi bãi tha ma, chỉ còn lại đống xương rời rạc, chỗ nầy là xương tay, xương chân, chỗ kia là xương đùi, xương mông, xương sống, đầu lâụ

Rồi như thấy một xác chết bị bỏ nơi bãi tha ma, chỉ còn lại đống xương trắng màu vỏ ốc.

Rồi như thấy một xác chết bị bỏ nơi bãi tha ma, chỉ còn lại đống xương khô đã hơn một năm.

Rồi như thấy một xác chết bị bỏ nơi bãi tha ma, chỉ còn lại đống xương rã nát thành tro bụị

Người hành giả quán niệm về thân thể đây cũng vậy, cũng sẽ trở thành như thế, không có cách nào tránh thoát.

Và như thế, người hành giả an trú trong sự quán niệm về thân thể nơi thân thể, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc bên trong và bên ngoài thân thể. Người ấy an trú trong sự quán niệm về quá trình sinh khởi, hoặc quá trình hủy diệt, hoặc quá trình sinh khởi và quá trình hủy diệt nơi thân thể. Hoặc người ấy quán niệm rằng: "có thân thể đây", như thế đủ để phát khởi sự quán chiếu và ý thức về thân thể. Người ấy không lệ thuộc vào bất cứ gì nơi tham đắm, cũng không bám víu vào bất cứ gì trong cuộc đờị Người hành giả quán niệm về thân thể nơi thân thể là như vậy, thưa các vị.

Nầy các vị, người hành giả an trú trong sự quán niệm về cảm thọ nơi cảm thọ như thế nàỏ

Khi có một cảm giác khoái lạc, người hành giả ý thức: "ta đang có một cảm giác khoái lạc". Khi có một cảm giác đau khổ, người hành giả ý thức: "ta đang có một cảm giác đau khổ". Khi có một cảm giác không khoái lạc cũng không đau khổ, người hành giả ý thức: "ta đang có một cảm giác không khoái lạc cũng không đau khổ".

Khi có một cảm giác khoái lạc về thể xác, người hành giả ý thức: "ta đang có một cảm giác khoái lạc về thể xác". Khi có một cảm giác khoái lạc về tinh thần, người hành giả ý thức: "ta đang có một cảm giác khoái lạc về tinh thần".

Khi có một cảm giác đau khổ về thể xác, người hành giả ý thức: "ta đang có một cảm giác đau khổ về thể xác". Khi có một cảm giác đau khổ về tinh thần, người hành giả ý thức: "ta đang có một cảm giác đau khổ về tinh thần".

Khi có một cảm giác không khoái lạc cũng không đau khổ về thể xác, người hành giả ý thức: "ta đang có một cảm giác không khoái lạc cũng không đau khổ về thể xác". Khi có một cảm giác không khoái lạc cũng không đau khổ về tinh thần, người hành giả ý thức: "ta đang có một cảm giác không khoái lạc cũng không đau khổ về tinh thần".

Và như thế, người hành giả an trú trong sự quán niệm về cảm thọ nơi cảm thọ, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc bên trong và bên ngoài cảm thọ. Người ấy an trú trong sự quán niệm về quá trình sinh khởi, hoặc quá trình hủy diệt, hoặc quá trình sinh khởi và quá trình hủy diệt nơi cảm thọ. Hoặc người ấy quán niệm rằng: "có cảm thọ đây", như thế đủ để phát khởi sự quán chiếu và ý thức về cảm thọ. Người ấy không lệ thuộc vào bất cứ gì nơi tham đắm, cũng không bám víu vào bất cứ gì trong cuộc đờị Người hành giả quán niệm về cảm thọ nơi cảm thọ là như vậy, thưa các vị.

Nầy các vị, người hành giả an trú trong sự quán niệm về tâm thức nơi tâm thức như thế nàỏ

Khi tâm thức có tham dục, người hành giả ý thức là tâm thức mình có tham dục. Khi tâm thức không có tham dục, người hành giả ý thức là tâm thức mình không có tham dục.

Khi tâm thức có sân hận, người hành giả ý thức là tâm thức mình có sân hận. Khi tâm thức không có sân hận, người hành giả ý thức là tâm thức mình không có sân hận.

Khi tâm thức có si mê, người hành giả ý thức là tâm thức mình có si mệ Khi tâm thức không có si mê, người hành giả ý thức là tâm thức mình không có si mệ

Khi tâm thức có thu nhiếp, người hành giả ý thức là tâm thức mình có thu nhiếp. Khi tâm thức có tán loạn, người hành giả ý thức là tâm thức mình có tán loạn.

Khi tâm thức trở thành rộng lớn, người hành giả ý thức là tâm thức mình trở thành rộng lớn. Khi tâm thức trở thành hạn hẹp, người hành giả ý thức là tâm thức mình trở thành hạn hẹp.

Khi tâm thức đạt đến trạng thái cao nhất, người hành giả ý thức là tâm thức mình đạt đến trạng thái cao nhất. Khi tâm thức không đạt đến trạng thái cao nhất, người hành giả ý thức là tâm thức mình không đạt đến trạng thái cao nhất.

Khi tâm thức có định, người hành giả ý thức là tâm thức mình có định. Khi tâm thức không có định, người hành giả ý thức là tâm thức mình không có định.

Khi tâm thức có giải thoát, người hành giả ý thức là tâm thức mình có giải thoát. Khi tâm thức không có giải thoát, người hành giả ý thức là tâm thức mình không có giải thoát.

Và như thế, người hành giả an trú trong sự quán niệm về tâm thức nơi tâm thức, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc bên trong và bên ngoài tâm thức. Người ấy an trú trong sự quán niệm về quá trình sinh khởi, hoặc quá trình hủy diệt, hoặc quá trình sinh khởi và quá trình hủy diệt nơi tâm thức. Hoặc người ấy quán niệm rằng: "có tâm thức đây", như thế đủ để phát khởi sự quán chiếu và ý thức về tâm thức. Người ấy không lệ thuộc vào bất cứ gì nơi tham đắm, cũng không bám víu vào bất cứ gì trong cuộc đờị Người hành giả quán niệm về tâm thức nơi tâm thức là như vậy, thưa các vị.

Nầy các vị, người hành giả an trú trong sự quán niệm về đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức như thế nàỏ

Trước hết, người hành giả quán niệm về năm hiện tượng ngăn che như đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức. Quán niệm bằng cách nàỏ

Khi có một niệm ái dục, người hành giả ý thức mình có một niệm ái dục. Khi không có một niệm ái dục, người hành giả ý thức mình không có một niệm ái dục.

Khi một niệm ái dục chưa phát sanh, nay bắt đầu phát sanh, người hành giả ý thức được sự sanh khởi ấỵ Khi một niệm ái dục đã phát sanh, đang được khử diệt, người hành giả ý thức được sự khử diệt ấỵ Khi một niệm ái dục đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữa, người hành giả cũng ý thức được về điều đó.

Khi có một niệm sân hận, người hành giả ý thức mình có một niệm sân hận. Khi không có một niệm sân hận, người hành giả ý thức mình không có một niệm sân hận.

Khi một niệm sân hận chưa phát sanh, nay bắt đầu phát sanh, người hành giả ý thức được sự sanh khởi ấỵ Khi một niệm sân hận đã phát sanh, đang được khử diệt, người hành giả ý thức được sự khử diệt ấỵ Khi một niệm sân hận đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữa, người hành giả cũng ý thức được về điều đó.

Khi có sự mê muội và buồn ngủ, người hành giả ý thức mình có sự mê muội và buồn ngủ. Khi không có sự mê muội và buồn ngủ, người hành giả ý thức mình không có sự mê muội và buồn ngủ.

Khi sự mê muội và buồn ngủ chưa phát sanh, nay bắt đầu phát sanh, người hành giả ý thức được sự sanh khởi ấỵ Khi sự mê muội và buồn ngủ đã phát sanh, đang được khử diệt, người hành giả ý thức được sự khử diệt ấỵ Khi sự mê muội và buồn ngủ đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữa, người hành giả cũng ý thức được về điều đó.

Khi có sự giao động bất an và hối hận, người hành giả ý thức mình đang có sự giao động bất an và hối hận. Khi không có sự giao động bất an và hối hận, người hành giả ý thức mình không có sự giao động bất an và hối hận.

Khi sự giao động bất an và hối hận chưa phát sanh, nay bắt đầu phát sanh, người hành giả ý thức được sự sanh khởi ấỵ Khi sự giao động bất an và hối hận đã phát sanh, đang được khử diệt, người hành giả ý thức được sự khử diệt ấỵ Khi sự giao động bất an và hối hận đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữa, người hành giả cũng ý thức được về điều đó.

Khi có sự nghi ngờ, người hành giả ý thức mình đang có sự nghi ngờ. Khi không có sự nghi ngờ, người hành giả ý thức mình không có sự nghi ngờ.

Khi sự nghi ngờ chưa phát sanh, nay bắt đầu phát sanh, người hành giả ý thức được sự sanh khởi ấỵ Khi sự nghi ngờ đã phát sanh, đang được khử diệt, người hành giả ý thức được sự khử diệt đó. Khi sự nghi ngờ đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữa, người hành giả cũng ý thức được về điều đó.

Và như thế, người hành giả an trú trong sự quán niệm về đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc bên trong và bên ngoài đối tượng của tâm thức. Người ấy an trú trong sự quán niệm về quá trình sinh khởi, hoặc quá trình hủy diệt, hoặc quá trình sinh khởi và quá trình hủy diệt nơi đối tượng của tâm thức. Hoặc người ấy quán niệm rằng: "có đối tượng của tâm thức đây", như thế đủ để phát khởi sự quán chiếu và ý thức về đối tượng của tâm thức. Người ấy không lệ thuộc vào bất cứ gì nơi tham đắm, cũng không bám víu vào bất cứ gì trong cuộc đờị Người hành giả quán niệm về năm hiện tượng ngăn che như đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức là như vậy, thưa các vị.

Tiếp đó, người hành giả quán niệm về sự bám víu vào năm uẩn như đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức. Quán niệm bằng cách nàỏ

Người hành giả quán niệm như sau:

"đây là hình sắc, đây là sự phát sinh của hình sắc, đây là sự hủy diệt của hình sắc".

"đây là cảm thọ, đây là sự phát sinh của cảm thọ, đây là sự hủy diệt của cảm thọ".

"đây là tri giác, đây là sự phát sinh của tri giác, đây là sự hủy diệt của tri giác".

"đây là sự vận hành tâm tư, đây là sự phát sinh của sự vận hành tâm tư, đây là sự hủy diệt của sự vận hành tâm tư".

"đây là ý thức phân biệt, đây là sự phát sinh của ý thức phân biệt, đây là sự hủy diệt của ý thức phân biệt".

Và như thế, người hành giả an trú trong sự quán niệm về đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc bên trong và bên ngoài đối tượng của tâm thức. Người ấy an trú trong sự quán niệm về quá trình sinh khởi, hoặc quá trình hủy diệt, hoặc quá trình sinh khởi và quá trình hủy diệt nơi đối tượng của tâm thức. Hoặc người ấy quán niệm rằng: "có đối tượng của tâm thức đây", như thế đủ để phát khởi sự quán chiếu và ý thức về đối tượng của tâm thức. Người ấy không lệ thuộc vào bất cứ gì nơi tham đắm, cũng không bám víu vào bất cứ gì trong cuộc đờị Người hành giả quán niệm về sự bám víu vào năm uẩn như đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức là như vậy, thưa các vị.

Tiếp đó, người hành giả quán niệm về sáu giác quan và sáu đối tượng của giác quan như đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức. Quán niệm bằng cách nàỏ

Người hành giả ý thức về mắt, ý thức về đối tượng của mắt là hình sắc, ý thức về những ràng buộc tạo nên do mắt và hình sắc. Người ấy ý thức về những ràng buộc chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về những ràng buộc đã phát sanh, nay đang được khử diệt, về những ràng buộc đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữạ

Người hành giả ý thức về tai, ý thức về đối tượng của tai là âm thanh, ý thức về những ràng buộc tạo nên do tai và âm thanh. Người ấy ý thức về những ràng buộc chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về những ràng buộc đã phát sanh, nay đang được khử diệt, về những ràng buộc đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữạ

Người hành giả ý thức về mũi, ý thức về đối tượng của mũi là mùi hương, ý thức về những ràng buộc tạo nên do mũi và mùi hương. Người ấy ý thức về những ràng buộc chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về những ràng buộc đã phát sanh, nay đang được khử diệt, về những ràng buộc đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữạ

Người hành giả ý thức về lưỡi, ý thức về đối tượng của lưỡi là vị nếm, ý thức về những ràng buộc tạo nên do lưỡi và vị nếm. Người ấy ý thức về những ràng buộc chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về những ràng buộc đã phát sanh, nay đang được khử diệt, về những ràng buộc đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữạ

Người hành giả ý thức về thân, ý thức về đối tượng của thân là sự xúc chạm, ý thức về những ràng buộc tạo nên do thân và sự xúc chạm. Người ấy ý thức về những ràng buộc chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về những ràng buộc đã phát sanh, nay đang được khử diệt, về những ràng buộc đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữạ

Người hành giả ý thức về tâm ý, ý thức về đối tượng của tâm ý là tư tưởng, ý thức về những ràng buộc tạo nên do tâm ý và tư tưởng. Người ấy ý thức về những ràng buộc chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về những ràng buộc đã phát sanh, nay đang được khử diệt, về những ràng buộc đã được khử diệt và không còn phát khởi lại nữạ

Và như thế, người hành giả an trú trong sự quán niệm về đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc bên trong và bên ngoài đối tượng của tâm thức. Người ấy an trú trong sự quán niệm về quá trình sinh khởi, hoặc quá trình hủy diệt, hoặc quá trình sinh khởi và quá trình hủy diệt nơi đối tượng của tâm thức. Hoặc người ấy quán niệm rằng: "có đối tượng của tâm thức đây", như thế đủ để phát khởi sự quán chiếu và ý thức về đối tượng của tâm thức. Người ấy không lệ thuộc vào bất cứ gì nơi tham đắm, cũng không bám víu vào bất cứ gì trong cuộc đờị Người hành giả quán niệm về sáu giác quan và sáu đối tượng của giác quan như đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức là như vậy, thưa các vị.

Tiếp đó, người hành giả quán niệm về bảy yếu tố của sự giác ngộ như đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức. Quán niệm bằng cách nàỏ

Khi có yếu tố chánh niệm, người hành giả ý thức là mình đang có chánh niệm. Người ấy quán niệm rằng: "tâm mình đang có chánh niệm". Khi không có chánh niệm, người hành giả ý thức là mình không có chánh niệm. Người ấy ý thức về chánh niệm chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về chánh niệm đã phát sanh, nay đang thành tựụ

Khi có yếu tố trạch pháp, người hành giả ý thức là mình đang có sự quyết trạch về các pháp. Người ấy quán niệm rằng: "tâm mình đang có sự quyết trạch về các pháp". Khi không có sự quyết trạch về các pháp, người hành giả ý thức là mình không có sự quyết trạch về các pháp. Người ấy ý thức sự quyết trạch về các pháp chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về sự quyết trạch về các pháp đã phát sanh, nay đang thành tựụ

Khi có yếu tố tinh tấn, người hành giả ý thức là mình đang có sự tinh tấn. Người ấy quán niệm rằng: "tâm mình đang có sự tinh tấn". Khi không có sự tinh tấn, người hành giả ý thức là mình không có sự tinh tấn. Người ấy ý thức về sự tinh tấn chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về sự tinh tấn đã phát sanh, nay đang thành tựụ

Khi có yếu tố hoan hỷ, người hành giả ý thức là mình đang có sự hoan hỷ. Người ấy quán niệm rằng: "tâm mình đang có sự hoan hỷ". Khi không có sự hoan hỷ, người hành giả ý thức là mình không có sự hoan hỷ. Người ấy ý thức về sự hoan hỷ chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về sự hoan hỷ đã phát sanh, nay đang thành tựụ

Khi có yếu tố khinh an, người hành giả ý thức là mình đang có sự khinh an. Người ấy quán niệm rằng: "tâm mình đang có sự khinh an". Khi không có sự khinh an, người hành giả ý thức là mình không có sự khinh an. Người ấy ý thức về sự khinh an chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về sự khinh an đã phát sanh, nay đang thành tựụ

Khi có yếu tố định, người hành giả ý thức là mình đang có định. Người ấy quán niệm rằng: "tâm mình đang có định". Khi không có định, người hành giả ý thức là mình không có định. Người ấy ý thức về sự định tâm chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về sự định tâm đã phát sanh, nay đang thành tựụ

Khi có yếu tố buông xả, người hành giả ý thức là mình có buông xả. Người ấy quán niệm rằng: "tâm mình có buông xả". Khi không có buông xả, người hành giả ý thức là mình không có buông xả. Người ấy ý thức về sự buông xả chưa phát sanh, nay đang phát sanh, về sự buông xả đã phát sanh, nay đang thành tựụ

Và như thế, người hành giả an trú trong sự quán niệm về đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc bên trong và bên ngoài đối tượng của tâm thức. Người ấy an trú trong sự quán niệm về quá trình sinh khởi, hoặc quá trình hủy diệt, hoặc quá trình sinh khởi và quá trình hủy diệt nơi đối tượng của tâm thức. Hoặc người ấy quán niệm rằng: "có đối tượng của tâm thức đây", như thế đủ để phát khởi sự quán chiếu và ý thức về đối tượng của tâm thức. Người ấy không lệ thuộc vào bất cứ gì nơi tham đắm, cũng không bám víu vào bất cứ gì trong cuộc đờị Người hành giả quán niệm về bảy yếu tố của sự giác ngộ như đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức là như vậy, thưa các vị.

Tiếp đó, người hành giả quán niệm về bốn sự thật cao quý như đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức. Quán niệm bằng cách nàỏ

Khi sự kiện là đau khổ, người hành giả quán niệm: "đây là đau khổ". Khi sự kiện là nguyên nhân đưa đến đau khổ, người hành giả quán niệm: "đây là nguyên nhân đưa đến đau khổ". Khi sự kiện là sự chấm dứt đau khổ, người hành giả quán niệm: "đây là sự chấm dứt đau khổ". Khi sự kiện là con đường đưa đến sự chấm dứt đau khổ, người hành giả quán niệm: "đây là con đường đưa đến sự chấm dứt đau khổ".

Và như thế, người hành giả an trú trong sự quán niệm về đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức, hoặc bên trong, hoặc bên ngoài, hoặc bên trong và bên ngoài đối tượng của tâm thức. Người ấy an trú trong sự quán niệm về quá trình sinh khởi, hoặc quá trình hủy diệt, hoặc quá trình sinh khởi và quá trình hủy diệt nơi đối tượng của tâm thức. Hoặc người ấy quán niệm rằng: "có đối tượng của tâm thức đây", như thế đủ để phát khởi sự quán chiếu và ý thức về đối tượng của tâm thức. Người ấy không lệ thuộc vào bất cứ gì nơi tham đắm, cũng không bám víu vào bất cứ gì trong cuộc đờị Người hành giả quán niệm về bốn sự thật cao quý như đối tượng của tâm thức nơi đối tượng của tâm thức là như vậy, thưa các vị.

Nầy các vị, người hành giả nào thực hành được bốn lãnh vực quán niệm trên trong bảy năm, người ấy có thể đạt được quả vị chánh trí ngay nơi đây và trong kiếp nàỵ Hoặc nếu còn dư báo thì cũng sẽ đạt được quả vị không còn trở lạị

Nầy các vị, đừng nói gì đến bảy năm. Người nào thực hành được bốn lãnh vực quán niệm trên trong sáu năm, năm năm, bốn năm, ba năm, hai năm, hoặc một năm, người ấy cũng có thể có khả năng đạt được quả vị chánh trí ngay nơi đây và trong kiếp nàỵ Hoặc nếu còn dư báo thì cũng sẽ đạt được quả vị không còn trở lạị

Nầy các vị, đừng nói gì đến một năm. Người nào thực hành được bốn lãnh vực quán niệm trên trong bảy tháng, sáu tháng, năm tháng, bốn tháng, ba tháng, hai tháng, một tháng, hoặc nửa tháng, người ấy cũng có thể có khả năng đạt được quả vị chánh trí ngay nơi đây và trong kiếp nầỵ Hoặc nếu còn dư báo thì cũng sẽ đạt được quả vị không còn trở lạị

Nầy các vị, đừng nói gì đến nửa tháng. Người nào thực hành được bốn lãnh vực quán niệm trên trong một tuần, người ấy cũng có thể có khả năng đạt được quả vị chánh trí ngay nơi đây và trong kiếp nầỵ Hoặc nếu còn dư báo thì cũng sẽ đạt được quả vị không còn trở lạị

Ðó là lý do tại sao mà tôi đã nói: "đây là con đường duy nhất để thanh tịnh thân tâm, vượt thắng phiền não, diệt trừ ưu khổ, đạt tới chánh đạo và chứng nhập niết bàn - đó là con đường của bốn lãnh vực quán niệm".

Ðức Phật đã nói như vậỵ Các vị hành giả hoan hỷ ghi nhận và thực tập theo lời Ngàị

mục lục

1. quán thân

- quán về hơi thở
- quán về bốn oai nghi
- quán về thân hành
- quán về thân bất tịnh
- quán về thân tứ đại
- quán về cữu tưởng
2. quán thọ

- cảm thọ khoái lạc
- cảm thọ đau khổ
- cảm thọ trung tính
3. quán tâm

- tâm ý tham dục
- tâm ý sân hận
- tâm ý si mê
- tâm ý thu nhiếp
- tâm ý tán loạn
- tâm ý trở thành rộng lớn
- tâm ý trở thành hạn hẹp
- tâm ý đạt đến trạng thái cao nhất
- tâm ý có định
- tâm ý giải thoát
4. quán pháp

- quán về ngũ triền cái
- quán về ngũ uẩn
- quán về sáu nội ngoại xứ
- quán về thất giác chi
- quán về tứ diệu đế
5. quả vị

6. kinh tứ niệm xứ

Trường Ðinh

Mục Lục


4. Cũng Là Một Cách Ðầu Tư

Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức


Kể từ sau ngày khủng bố Chín Một Một, với sự khủng hoảng kinh tế tại hầu hết mọi quốc gia trên thế giới, một Hội Chứng Tâm Thần mới được phát giác. Ðó là Hội Chứng “Nỗi Buồn Xuống (s)Tốc”.

Suốt gần một thập niên cuối của thế kỷ 20, những người có mộng làm giầu đều tìm cách giao du thân mật với họ nhà (s)Tốc. Số là, Mộ Tổ dòng họ nhà này đột nhiên được đất, con cháu ăn nên, làm ra, rất phồn thịnh. Bà con mọi nơi tin tưởng, đều đổ xô hùn vốn, rây máu ăn phần. Nhiều người trúng mối, ăn non, lấy ra xây vi-la, biệt thự, mua trang trại, sửa soạn về hưu sớm để hưởng lộc trên trời rơi xuống. Một số đông, ham của, góp vốn thêm. Kẻ giầu, người nghèo đều góp nhặt, ít nhiều chung phần hùn vào họ nhà (s)Tốc. Chắc mẩm phen này ta trúng lớn.

Thế rồi, đùng một cái, tai nạn Chín Một Một xẩy rạ Hai tòa nhà vĩ đại tượng trưng cho nền kinh tế thế giới tại cứ địa họ nhà(s)Tốc bị phá sập. Lòng dân kinh hoàng. Không ai ngờ là quân khủng bố lại cả gan dám đánh thẳng vào Trung Tâm chứa đựng mọi quyền lực của trái đất.

Kinh tế khủng hoảng. Họ nhà (s)Tốc bị ảnh hưởng trầm trọng. Vốn liếng mất giá tới quá nửạ Anh nhiều tiền hùn vốn thua đậm. Dân cò con cũng cạn láng. Ði đâu cũng nghe thấy nhiều than phiền. Chết rồi, ông ơi! Bao nhiêu dành dụm suốt đời của tôi bị san thành bình địa hết. Nhiều anh chị nhăm nhe về hưu, đành cắn răng kéo cầy thêm vài thập niên nữạ Thêm vào đó, lại nhiều đại công ty cũng phá sản. Vì lãnh đạo lươn lẹọ Vì quản trị yếu kém. Khối người mất việc. Số người “xỉa răng Cọp” tại sở thú đột nhiên gia tăng. Tư sản, mại bản bị đánh một cú đau hơn hoạn.

Và hội chứng Trầm Buồn Xuống(s) Tốc được phát hiện. Hội chứng chưa được đi vào y sử, nhưng được bá tánh thập phương diễn tả.

Nạn nhân mang những dấu hiệu của người bị “Sầu đong càng lắc càng đầy”. Ăn mất ngon. Ngủ không yên, với nhiều dị mộng: dị mộng phá sản, dị mộng “là dân ABC, không có nhà đi ở thuê”. Ðôi khi cũng có hoang mộng, hớn hở: (s)Tốc đã trở lại như xưạ Rồi tâm thần giao động, bồn chồn. Người cứ thẫn thờ hơn kẻ thất tình đầụ Mà ngay còn tình, cũng lơ là chăn gốị Trong đầu đầy những con số RA ÐI thì làm sao mà nghĩ tới cái chuyện lẻ tẻ ái ân. Cũng có nhiều người quá buồn đã mượn tay thần tuyệt mạng đưa sang an nghỉ thế giới bên kia, không (s)Tốc. Còn đa số thì: “Ðêm qua ra đứng bờ sông, Nghĩ tiếc (s)Tốc xuống, trong lòng ngẩn ngơ”.

Có kẻ tới vấn kế lương y hậu duệ THẦY TUỆ TĨNH. Lương y bèn góp ý. Ừ thì đầu tư ở đâu cũng tốt, cũng mang lợi nhuận. Nhưng cũng có nhiều rít–kệ Ðược thua nên coi là chuyện nhỏ. Chẳng việc chi mà buồn. Người sao ta vậỵ Khác chi sự trồi sụt đường kinh của các bạn nữ. Vả lạị cái đó lên xuống cũng chỉ là con số, trên còm-piu-tợ

Nhưng có thứ đầu tư, chẳng phải bỏ vốn, lợi nhuận thì vô kể, mà không mảy may rít-kệ Ðó là đầu tư vào SỨC KHỎE CON NGƯỜỊ Ấy vậy mà nhiều người không nghĩ tới đấy!

Vâng. Sức khỏe con người chẳng phải chỉ là không có bệnh tật. Mà còn thư giãn về tâm thần, hài hòa trong gia đình, cùng nhịp điệu với cộng đồng, xã hộị Giữ được sức khỏe này là ta đã để dành được một số lợi nhuận vật chất lớn mà lại còn hưởng được nhiều lạc thú mà Thượng Ðế dành chọ

Giả tưởng trường hợp cô Liên, một nhân viên gương mẫu của văn phòng cố vấn hôn nhân Hạnh Phúc. Tối thứ Tư, bạn bè rủ đi ăn tiệm Ông Kình Ngư, có món gỏi cá nổi tiếng. Vui miệng, cô ăn hơi nhiều, lại kèm theo nửa đĩa tiết canh dê hấp dẫn. Ban đêm, đang ngủ, cụ Tào Tháo hỏi thăm. Và cho tới sáng, liên hồi đau bụng.

Sáng sớm hôm sau phải lấy hẹn đi khám bệnh ở bác sĩ gia đình. Hẹn 10 giờ, mà 12 giờ mới được diện kiến thầy thuốc, 2 giờ sau mới khám bệnh, thử nghiệm xong. Ra tiệm thuốc tây, mua thuốc vừa đi vừa đợi mất gần hai tiếng. Thế là cô Liên phải xin nghỉ sở mất một ngàỵ Chỉ để đi bác sĩ, và chỉ vì ngon miệng, quá ăn. Tính tới đây, thì cô Liên đã chi phí: mất thì giờ đi khám bệnh, mất tiền khám bệnh, thử nghiệm và mua thuốc .

Sau đó, cô Liên còn phải nghỉ thêm mấy ngày để uống thuốc, tĩnh dưỡng, kiêng khem ăn uống. Rồi tuần sau tới tái khám, coi kết quả thử nghiệm, vì thầy thuốc nói bệnh của cô có thể do loại vi khuẩn hiếm gây rạ Lại mất thêm vài ngày nghỉ.

Coi vậy thì thấy, chỉ vì sơ suất cái anh gỏi cá/ chị tiết canh dê mà sức khỏe cô Liên suy yếu, tiền tài ra đi, thì giờ mất mát. Ấy là mới chỉ có một lần này thôị Giá mà có nhiều sơ suất khác trong đời thì thiệt hại cũng nhân lên gấp bộị

Cho nên đầu tư vào SỨC KHỎE cũng là một đầu tư tốt. Mà sự đầu tư này cũng chẳng khó khăn gì mấỵ Ta chỉ việc trở về với những khuyên nhủ của cổ nhân, với những kinh nghiệm của dân gian.

Sức khỏe tùy thuộc vào sự dinh dưỡng. Mà trong sự ăn uống thì dân gian vẫn nói “ăn để sống chứ đâu phải sống để ăn” và các cụ ta có kinh nghiệm là, “Ăn ba phần đói, bẩy phần no” thì tránh được bội thực, mập phì, một quan tâm lớn của con người hiện đạị Y- Khoa học hiện đại khuyên ăn nhiều rau trái, thì dân gian ta từ ngàn năm đã chủ trương: “Tương cà, gia bản” hoặc “Còn ao rau muống, còn đầy chum tương” là không thiếu dinh dưỡng. Vả lại, cũng nên nhớ câu: “Bệnh tùng khẩu nhập, Họa tùng khẩu xuất”. Ðó là trường hợp người đẹp Liên ăn gỏi cá-tiết canh.

Ích lợi của vận thể thì Quốc Văn Giáo Khoa Thư ta từ trên nửa thế kỷ nay đã nhắc nhở rất giản dị: “Có vận động cơ thể thì huyết mạch mới lưu thông”, chắc là cũng tránh được tắc nghẽn động mạch vì mỡ béo quá caọ

Nhìn sang ông hàng xóm, chuyên lấy thịt đè người, thì thấy cổ nhân họ cũng có nhiều tư tưởng đầu tư vào Sức Khỏe đáng ghi nhớ.

Khi được hỏi là người đời Thượng cổ sống khỏe mạnh đến trăm tuổi là chuyện thường, mà người đời nay tuổi vừa nửa trăm, mà hoạt động đã suy giảm, thì Người Hiền Trung Hoa Xưa bèn giải đáp: “Người Thượng cổ ăn uống chừng mực, ngủ nghỉ có giờ giấc, không phí sức bậy bạ. Cho nên thể chất cũng như tinh thần đều được câu toàn mà trọn hưởng tuổi trờị Còn người đời nay thì lấy rượu làm nước uống, lấy quấy làm thường, ăn uống no say thì chui vào buồng kín hoang dâm, không bảo trì sức khỏe, không biết theo thời ngự trị tinh thần, vui chơi nghịch với lẽ sống, cho nên tuổi thọ vừa mới năm mươi mà sức khỏe đã hao mòn vậy”.

Ðấy là nói về cái lợi nhuận khi đầu tư vào Sức Khỏe Con Người chung chung.

Còn người công nhân mà được chủ nhân cung cấp cho một việc làm an toàn, một nơi làm việc không có rủi ro thì cũng là một đầu tư mang lại nhiều lợi nhuận rất lớn, cho cả đôi bên.

Ở những quốc gia mà chính quyền có những chương trình An Toàn Sức Khỏe Việc Làm cho con dân, thì sự phồn thịnh của công ty, của quốc gia cũng như của công nhân không phải là nhỏ. Ta sẽ tránh được cả nhiều triệu thương tích, cả trăm ngàn bệnh hoạn, cả nhiều chục ngàn tử vong, tất cả đều gây ra do nghề nghiệp. Ta sẽ tiết kiệm được nhiều triệu tiền bồi thường tai nạn, nhiều triệu tiền chi phí chăm sóc người tật- bệnh. Ta cũng tránh được thấy cảnh thương tâm của nhiều công nhân sống dở, chết dở vì những rủi ro trong việc làm cũng như từ nơi làm việc đưa đến.

Cho nên, đầu tư vào SỨC KHỎE cũng là một thứ đầu tư, có phải không quý hải nội chư quân tử. Vì “Sức Khỏe là Vàng” mà.

Texas- XI-0IỊ

Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức



Mục Lục


V. Giới Thiệu - Tin Tức, Văn Học, Nghệ Thuật ___________________________________________________





1. CD Nhạc: Bích Hà- Người Tình Muôn Thưở



Giao Muà vừa nhận được CD Nhạc " Bích Hà- Người Tình Muôn Thưở " do nhạc sĩ Bích Hà gửi tặng. CD bao gồm 12 bài hát với nhiều bài nhạc ngoại quốc, lời Việt của Bích Hà.

Xin trân trọng giới thiệu đến độc giả Giao Muà.

Mọi thư từ, chi tiết xin liên lạc:
Bích Hà
bichha@bigpond.com

Mục Lục




2. Thi Tập: Trôi Theo Giòng Ðời- Viễn Phương





Giao Muà vừa nhận được Thi Tập: Trôi Theo Giòng Ðời do nhà thơ Viễn Phương, một cây bút thường trực của Giao Muàgửi tặng. Thi Tập dày 225 trang, do nhà xuất bản Hương Linh phát hành năm 2002, không đề giá bán.

Xin trân trọng giới thiệu đến độc giả Giao Muà.

Mọi thư từ, chi tiết xin liên lạc:
Viễn Phương 9420 Sabre Lane,
Westminster, CA 92683
(714)-379-8560

Mục Lục




3. Thi Tập: Bỏ Trường Mà Ði - Trần Hoan Trinh





Giao Muà vừa nhận được Thi Tập: Bỏ Trường Mà Ði của nhà thơ Trần Hoan Trinh do nhà văn Phan Thái Yên (BBT Giao Muà)và nhóm Trường Xưa gửi tặng. Thi Tập dày 250 trang, do nhóm Trò Xưa phát hành năm 2002, không đề giá bán.

Xin trân trọng giới thiệu đến độc giả Giao Muà.

Mọi thư từ, chi tiết xin liên lạc:
TroXua@yahoọcom

Mục Lục




4. Nhạc: Mưa Trong Lòng



- thơ Trường Ðinh (Hạt Sầu)
- nhạc Nguyên Bích

lời ca:
mưa vẫn rơi và rơi… rơi đều
trên hiên nhà và trên tóc ta
mưa vẫn rơi trong giọt nắng chiều tà
trong phố đường đã qua
thay cho lệ sầu cay đắng
trong tháng ngày muộn màng
cuộc đời ta, tháng ngày đã mất vụt trôi xa

mưa vẫn rơi và rơi… rơi hoài
ta vẫn buồn và buồn tê tái
mưa vẫn rơi lạnh bao tư sầu
những gì đã mất đã tan
đã bao muộn phiền cay đắng
mưa vẫn rơi… rơi hoài
cuộc đời ơi, sao còn mưa mãi trong ta

mây vẫn bay, vẫn bay, vẫn bay
qua làn da, qua hồn ta, và qua tim ta
mây vẫn bay trong bóng chiều xa
trong gió đêm lay nát vườn hoa
cho chuỗi ngày buồn xâu xé nỗi lòng

mây vẫn bay và bay… bay hoài
cõi hồn băng giá tủi hờn
những gì thương đau lệ nhòa
năm tháng đời ta
mây vẫn bay, mây vẫn bay, mây vẫn bay
… và bay mãi trong lòng ta

http://honquẹcom/truongdinh/muạmp3
(Nguyên Bích hòa âm, thu âm & trình bày)

Mục Lục




5. Giới Thiệu Tài Năng Ðà Nẵng : Dennis Mai



Giới Thiệu Tài Năng Ðà Nẵng : Dennis Mai

Ngày 24.10, Hiệp Hội Nhà Thơ Quốc Tế (International Society of Poets) thông báo Dennis Mai đã được giải nhất cuộc thi thơ năm 2002 do Hiệp hội này tổ chức hằng năm. Năm nay lễ phát thưởng được trao vào ngày 15.11.2002 tại khách sạn Hollywood trong trung tâm Hollywood điện ảnh và giải trí lớn nhất thế giớị Tham gia lễ trao giải, ngoài khách mời là 2.500 nhà thơ của 58 nước, còn có sự tham dự của các nhà thơ đoạt giải Pulitzer.

Ðây là lần đầu một nhà thơ không chuyên và là người gốc Việt đoạt giải thưởng cao quý này tại Mỹ.

Dennis Mai hiện là sinh viên năm thứ nhất cao học ngành kiến trúc tại Sydney, Úc. Dennis Mai gốc dân Ðà Nẵng nói và viết tiếng Việt lưu loát, từng tham gia công tác xã hội với trẻ em sinh sống tại bãi rác Ðà Nẵng… Chính vì hoạt động xã hội nhân đạo của Nhà Thơ Nghiệp Dư tài hoa này, xin chân thành giới thiệu bạn đọc ….

Nguyễn Hữu Viện

Mục Lục




6. Văn Nghệ - http://VanNghẹnet



Các anh chị mến,

Anh Vũ Thành An và Trường Ðinh vừa update VanNghẹnet giới thiệu và phổ biến các tin tức văn nghệ và các tình khúc sáng tác mới:

http://vannghẹnet
- Bích Huyền: Ca khúc Hoàng Giác (Ðài phát thanh VOA)
- Quách Nam Dung: Mảnh Ðời Cho Nhau (Văn Ðức - Sydney)
- Nguyên Bích: Từ Thơ Ấu Ngậm Ngùi (thơ Du Tử Lê)
- Phạm Anh Dũng: Quỳnh Lan (thơ Phạm Ngọc)
- Chiều nhạc Bến Mơ Quách Nam Dung (Melbourne - Australia)
- Thư mời sinh hoạt VHNT mùa thu 2002 (Ðêm thơ nhạc Ngô Thy Vân)
- Võ Tá Hân: Tuổi Hoa Niên (thơ Van Ðình)
- Bích Hà: Ðời Bổng Giăng Mưa (Nguyễn Trung Can) Sydney
- Quách Nam Dung: Xuân Tha Hương (Anh Huy)
- Phạm Anh Dũng: Bài Thơ Mùa Thu (thơ Bich Huyền)
...
...
Trường Ðinh
PS. set up VNI: Internet Explorer / Tools / Internet Options / Fonts / VNI-Times

Mục Lục




7. DAUGHTER FROM DANANG



Landmark Theatres
2222 South Barrington Avenue
Los Angeles, CA 90064
310.312.2300P 310.473.8622F
November 14, 2002

Dear Friend,
DAUGHTER FROM DANANG is LA Weeklýs Film Pick of the Week!! The Sundance Film Festival award-winning documentary opens tomorrow at the Nuart Theatre in West Los Angeles.

Gail Dolgin, co-director and producer, will appear in person at the Nuart on Saturday, November 16 to introduce the 7:30pm and 9:40pm shows with a Q&A following the 7:30pm show.

While many documentaries have been made about the Vietnam War, few have focused on the personal stories of civilians, particularly women and children, whose lives were forever changed by choices made during times of chaos and panic. In 1975, as the war was ending, thousands of orphans and Amerasian children were brought to the United States as part of "Operation Babylift." The prize-winning DAUGHTER FROM DANANG tells the dramatic story of one of these children, Heidi Bub (née Mai Thi Hiep) and her Vietnamese mother, Mai Thi Kim, separated at the war's end and reunited 22 years later.

A complex and multi-layered film, DAUGHTER FROM DANANG is about a war in the past and making peace in the present. Through intimate and sometimes excruciating moments, the film profoundly shows how wide the chasms of cultural difference and how deep the wounds of war can run--even within one familỵ

DAUGHTER FROM DANANG, a film by Gail Dolgin and Vicente Franco, opens its exclusive one-week only engagement on Friday November 15 at: Landmark's Nuart Theatre located on 11272 Santa Monica Boulevard (at the 405 freeway) in West Los Angeles. This will be your only chance to see this film in Los Angeles. For showtime information please call 310.478.6379 or visit our website at www.landmarktheatres.com

For more information on the film please see the attached and the following. Please feel free to call me if you have any questions: (310) 312 2319.

Regards,

Bernardo Rondeau

Mục Lục


VI . Nhạc : Dạ Vũ Tình Hồng

Mục Lục


VI . Nhạc : Trả Lại Em, Trả Lại Tôi

Mục Lục


VII . Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nhắn Tin:

Xin Giao Muà vui lòng nhắn tin dùm cho nhạc sĩ Nhật Ngân: Mong nhạc sĩ liên lạc với Anh Ngọc tại điạ chỉ 111 South HighLand St., Lowell, MA 01852, số điện thoại là (978)455-3036.
Anh Ngọc

Nguyệt San Giao Muà xin cám ơn những thân hữu sau đây : Bích Hà, Cảm Biến, CC, Dennis Xuân Mai, DHH, Gia Phong, Hoài Bảo Anh Thư, Hoàng Mai Phi, HTyCG, Hàn Trân, Hoa Cỏ, Hoa Ðộ, Hồng Phi, Lạc Duyên, Hương Kiều Loan, Ngô Minh Hằng, Ngọc An, Nguyễn Hữu Viện, Nguyên Khoa, BS Nguyễn Văn Ðức, BS Nguyễn Ý Ðức, Nguyễn Qúy Ðại, Nguyễn Ðăng Tuấn, , Nhật Khánh, Nhược Thu & T.Th, nttn, Phạm Vũ Anh Nam, Phan Cát Linh, Quang Ngọc, Sóc Sơn, Sông Kiên, Tân Văn, Trầm Tư, Trần Công Nhung, Trần Hoan Trinh, Trường Ðinh, Tuệ Nga, Tử Nhi, Viễn Phương, Việt Dương Nhân, Võ Thi Xuân Ðào, Vũ Thị Thiên Thư, đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 8 . Một số bài khác sẽ được đăng dần vào sốtới. Mong mỏi sẽ nhận được những sáng tác của các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương lai.

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ðể vào danh sách của NSGM (subscribe), xin gửi email về TrungKy@hotmail.com
2) Ðể rút ra danh sách của NSGM (unsubscribe), xin gửi email về TrungKy@hotmail.com
3. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về: TrungKy@hotmail.com 4. Mọi bài vở, đóng góp, xin gửi về: GiaoMua2002@aol.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMua.com Thể lệ gửi bài cho Nguyệt San Giao Muà: 1. Xin các bạn gửi bài theo dạng VIQR (Vietnet) (dùng cách bỏ dấu như trong trang này) 2. Xin liên lạc với NSGM hay trực tiếp tới tác giả nếu muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM. 3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ email ở cuối bài hay không. 4. Bài vở xin gửi đến GiaoMua2002@aol.com 5. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về: TrungKy@hotmail.com

Ðịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116-0378
USA

Trang Nhà