Số 36

Ngày 1 tháng 4 năm 2005

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
P.O. Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua2002@aol.com


Thư Ngá»



Ba Mươi Năm

Ba mươi năm trước tôi là má»™t thiếu nữ trẻ, leo vá»™i lên phi cÆ¡ vào sáng ngày 28 tháng tư, mặt trá»i má»›i ló dạng, mang theo cảm giác mình không bao giá» trở lại quê hương. Tháng tư đầu tiên tại Guam, tôi đón sinh nhật mình trong ngẩn ngÆ¡. Còn như in trong tôi những con mắt nhìn nhau bàng hoàng, khi loa phóng thanh báo tin miá»n Nam đã rÆ¡i vào tay chánh phá»§ má»›i, trong đó có khuôn mặt hằn nét lo âu cá»§a mẹ tôi, vì ba tôi đã chá»n ở lại chiến đấu tá»›i cùng. Thế nhưng thá»±c tế vẫn chiếm ngá»±, và các ngưá»i tỵ nạn Việt Nam, thanh thiếu niên, trung niên, hay đã ở tuổi hưu trí Ä‘á»u lao mình vào cuá»™c sống má»›i.

Ba mươi năm trôi qua vá»›i nhiá»u thay đổi không ngá». Ãợt thuyá»n nhân những năm 80 làm sá»­ng sốt thế giá»›i. Sau đó là đợt HO đến trong Ä‘au thương và nhẫn nhục. Rồi những ngưá»i tỵ nạn, dù trong tình trạng nào, cÅ©ng dẹp qua những vết thương lòng, những ká»· niệm chập chá»n, buồn nhiá»u hÆ¡n vui, để lăn xả vào cuá»™c sống má»›i vì tương lai cá»§a thế hệ con cháu, và trách nhiệm vá»›i những ngưá»i thân bên quê nhà. HỠđã thể hiện tình thương bằng những món quà dành dụm trong những công việc làm vất vả.

Thế rồi có ai ngá» tá»›i ngày bức tưá»ng Bá Linh sập đổ, chiến tranh lạnh theo đó tàn dần, các nước Cá»™ng sản bước vào kinh tế thị trưá»ng. Thập niên 90 vá»›i hệ thống toàn cầu hoá cá»§a mạng lưới Ä‘iện toán, thÆ¡ Ä‘iện tá»­ Ä‘i nhanh hÆ¡n máy bay, xa cÅ©ng thành gần, chỉ cần má»™t cái nhấn ngón tay, ngưá»i thân từ bên kia bán cầu đã nhận được tin tức cá»§a ngưá»i bên này. Má»i tin tức được phổ biến nhanh chóng, không còn bị dấu diếm như ngày xưa.

Thế giá»›i chuyển mình để thích nghi vá»›i thá»±c tế. Các nước Âu Châu há»p lại tạo nên má»™t thế lá»±c kinh tế má»›i. Ãồng Euro có giá hÆ¡n đồng Ãôla hay đồng Yen. Các nước Âu Mỹ cạnh tranh nhau thị thưá»ng Trung quốc. Tổng thống Clinton và phu nhân được dân chúng Hà Ná»™i đón tiếp nồng hậu. Việt Nam đón chiến hạm Hoa Kỳ tại bến Bạch Ãằng! Má»i việc tưởng không bao giá» xảy ra đã và Ä‘ang xảy ra.

Thế ká»· 21 đã đến vá»›i thế hệ má»›i. Những đứa trẻ cha mẹ Việt, sanh ra vào năm 1975 tại đất Hoa Kỳ là những công dân Mỹ đương nhiên, theo luật định. Không những thế, lá»›n lên tại đất ngưá»i (qua cái nhìn cá»§a chúng ta), thế hệ má»›i là ngưá»i Hoa Kỳ (hay Úc, Anh, Pháp v.v..) từ suy nghÄ© đến cách hành sá»­. Há» hiểu, tôn trá»ng và hạnh diá»…n vá» nguồn gốc cá»§a há», nhưng quê hương cá»§a há» lại là xứ sở có cái tên khác quê hương cá»§a cha mẹ.

Trong nước, thế hệ sau 75 cÅ©ng chẳng quan tâm mấy vá» cuá»™c chiến vừa qua. Há» là những thanh niên trẻ bận bịu trong cuá»™c há»c há»i khoa há»c, kỹ thuật, thương mại, cÅ©ng như phát triển tài năng nghệ thuật. Trong tương lai há» sẽ tá»± ý thức đòi há»i các quyá»n tá»± do báo chí, chính trị. Hệ thống toàn cầu hóa, sá»± hiện diện cá»§a nhiá»u ngưá»i ngoại quốc tại Việt Nam giúp cho há» có nhiá»u dữ kiện khác nhau vá» cuá»™c chiến, mở mang hiểu biết, cùng có những nhận định khách quan hÆ¡n những gì đã được giáo dục từ tấm bé.

Chẳng bao lâu, thế hệ trẻ sau chiến tranh này cá»§a hai nước Việt Nam và Mỹ sẽ là những ngưá»i chá»§ động giao thương kinh tế cÅ©ng như chính trị. Trong giao lưu, tiếp cận, khái niệm vá» Việt Kiá»u sẽ phải thay đổi. Nếu Việt Nam nhìn thế hệ sau này là Việt kiá»u thì không đúng. Dù cha mẹ có nguồn gốc Việt Nam, há» là những ngưá»i công dân cá»§a xứ khác đến Việt Nam làm thương mại hoặc đại diện xứ sở cá»§a há» giao lưu. Lịch sá»­ cho thấy trước đây nhiá»u ngưá»i à đã đến định cư tại Hoa Kỳ, bây giá» nước à gá»i ngưá»i công dân Mỹ là ngưá»i Mỹ, Hiệp Chá»§ng Quốc nói chung, chứ không phải là à kiá»u.

Ba mươi năm trước ngưá»i Việt tỵ nạn ra Ä‘i trong ná»—i lo âu, tương lai không rõ nét, nhưng mang trong lòng niá»m tin tưởng Tá»± do là căn bản cá»§a Ä‘á»i sống. Vá»›i ý chí, tính cần cù nhẫn nại, hướng vá» tương lai, hy sinh cho thế hệ con cháu, ngưá»i Việt đã đánh dấu bước tiến cá»§a mình trên xứ ngưá»i, qua má»™t cá»™ng đồng hải ngoại càng ngày càng vững mạnh trên mặt kinh tế. Cùng vá»›i môi trưá»ng giáo dục khoa há»c, chính trị căn bản vững vàng, và má»™t ná»n tảng gia đình triết lý à đông, thế hệ hải ngoại tương lai không những là tiếng nói nối tiếp cá»§a cha ông, mà sẽ tiến triển tốt đẹp hÆ¡n.

Trần Viết Minh-Thanh
BBT Nguyệt San Giao Mùa


Mục Lục

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Chuá Phục Sinh ______Nguyễn Nguyên Thanh
2. Jesus Resurrected ______Thanh Thanh
3. Paris ... Anh Tìm Em ______Tôn Thất Phú Sĩ
4. Oakland Bay in the Sunset ______Nguyễn Hữu Viện
5. Thở Dài Theo Mưa Hà Nội ______Trần Kiêu Bạc
6. Khúc Tình Ãiên Lưu Vong ______Phạm VÅ© Anh Nam
7. Nắng Phai ______Châu Thái Lê
8. Nhiá»u Khi Muốn Quay Vá» ______Trần Hoan Trinh
9. Sao Ãêm ______Vành Khuyên
10. Tá»­u sầu ______ Phạm Ngá»c Quỳnh Trang
11. Vĩnh Hằng ______Niệm Nhiên
12. Không Phải ... ______Hoàng Yến
13. Nhớ ______Tân Văn
14. Tình Ngâu & Chức ______Nguyên Ãá»—
15. Tưởng rằng có Em ______Nguyễn Hải-Bình
16. Em Buồn ______ Trần Thị Hà Thân
17. Dôi Mắt Mẹ Hiá»n ______Thy Lan Thảo
18. Há»i Em ______Mạc Phương Ãình
19. Nỗi Buồn Của Biển ______Sông Cửu.

II . Văn _______________________________________________________________________

1. Bạn Tôi, Và tiếng hát Nguyá»…n Toàn _______ Hương Kiá»u Loan
2. Cấy Mầm ___________ Y Thy
3.Giả Sử ... ___________ Trần Viết Minh-Thanh
4.Cây đa bến cũ (kỳ 11) ___________ Thanh Sơn
5.Tệ ___________ Quang Ngá»c
6.Câu Chuyện Ở Ãầu Sông (tiếp) ___________ Phan Thái Yên
7.Dễ Thương Ơi ___________ Niệm Nhiên
8.Chiếc lá ngả vàng ___________ Trần Thành Mỹ
9.Ngưá»i góa phụ ___________ Bích Hà
10.Má»™t Vì Sao ___________ Ngá»c Dung
11.Tản văn thứ Sáu ___________ T. Vấn
12.Ãêm Trước Ngày Ra Ãi ___________ Vành Khuyên
13.Chút Tình Thơ Ngây ___________ Hoa Bằng Lăng

III . Ngàn Lá»i Ca (kỳ 27)________________________________________________________________

1. Rong Ca _______________________________ NS Phạm Duy

IV. Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________

1. Thư Tình Mỗi Tháng _______________________________ DHH

V. Nghiên Cứu________________________________________________________________

1. Kịch vui một màn: CHÀNG RỂ _______ Sông Cửu
2. Trầm Cảm _______ Bác sÄ© Nguyá»…n Văn Ãích

VI. Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật__________________________________________________

1. Stafford House College _______ Giao Muà
2. Nguyệt San Gia Ãình _______ Giao Muà

VII . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lá»i Bạn Ãá»c _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Chuá Phục Sinh
 

Chiá»u nay anh tìm vá» nước Chúa
trong lá»… Phục Sinh cá»§a Ngưá»i .
Có má»™t ngưá»i quen mà lạ:
em lạc trong dàn đồng ca .
 
Chúng mình không nhận ra nhau
vì Chúa đã trị vì tất cả:
buồng tim trản đấy nước Chúa,
chẳng còn khoang nào cho anh.
 
Anh chá» trước cổng thánh đưá»ng,
chút hy vá»ng cuối cùng anh nhóm thành ngá»n nến.
Nhưng em đã tan vào cộng đoàn dân Chúa;
cô đơn anh vỠvới đêm...
 
Chúa dạy con chiên hãy mở tim cho ngưá»i
rồi yêu thương đồng loại .
Trái tim con chỉ đủ sức yêu nàng,
Và trong khoảnh khắc này, nàng có yêu con?
 
Chúa phục sinh, em cũng phục sinh.
Biết ngày mai em có trở lại Ä‘á»i thưá»ng
vá»›i buồn vui cá»§a cuá»™c Ä‘á»i trần thế
để nhận ra nhau sau giấc má»™ng thiên đưá»ng?...
 

(Ãức-quốc)
  
Nguyễn Nguyên Thanh 
Mục Lục


2. Jesus Resurrected This evening I searched my way to God’s range Where they were celebrating Easter, his moralẹ There I found the one familiar but now strange: That was you who had strayed into the choralẹ We did not recognize one another at this hour: Everything God had reserved the right to overseẹ Your ventricles were saturated in God’s power, Not a tiny cavity in your heart was saved for mẹ I waited for you at the gate in front of the church With a glimmer of my hope I kindled a candle; But you had already dissolved in the lambs herd; I returned into the night my loneliness to handlẹ God has taught his disciples: thou open thy heart To love thy fellow humans all to live in chimẹ Well, my heart is able only to love her, how tart! Oh Lord, but does she love me right at this timẻ Jesus was resurrected and you were too tonight. I wondered if tomorrow to revert you would deem To recognize in life with vicissitudes though trite One another, ourselves, after the paradise dream? Translation by Thanh Thanh
Mục Lục


3. Paris ... Anh Tìm Em Thương kính viết tặng Cô Kim Thành và Thầy Trần Phước Hải Cảm xúc khi chợt Ä‘á»c bài thÆ¡ Em Ãã Trở Lại Paris cá»§a Cô Kim Thành Nghe em nói Em đã trở lại Paris Anh vá»™i vàng tìm em nÆ¡i phố cổ Không phải thân anh ngày xưa em thương mến Mà là linh hồn anh má»™t thuở yêu em Anh vẫn không tìm được Cô em gái cùng anh Ä‘i tìm đất hứa Mái tóc bồng bá»nh theo nắng theo mưa Anh trở lại đây Chá» em trên bia đá Tấm bia mòn nÆ¡i cổ má»™ trăm năm Hình như có má»™t khoảng cách Giữa chúng mình Má»™t khoảng trá»i xanh ươm mây trắng Lạnh lùng, hoang vắng Nhưng anh không nghÄ© Tình yêu mình hoá đá đâu em Paris thành phố cá»§a tình yêu lãng mạn Thêm tình mình má»™t dạ thá»§y chung Tháng Bảy mưa ngâu còn có ngày gặp mặt Anh và em đâu còn dịp tương phùng Ká»· niệm chập chùng RÆ¡i đâu đó Giá»t nước mắt anh cay Bá» sông Seine in dấu chân em bước Hồn anh theo từng ngá»n cá» em qua Tiếng thở Ä‘au từ hư vô vá»ng lại Vẫn còn đây dấu vết thuở ban đầu Khải Hoàn môn những con đưá»ng há»™i ngá»™ Tình cá»§a mình cÅ©ng nở rá»™ trong tim Em Æ¡i ! má»—i lần nghe sóng vá»— Là má»—i lần anh tâm nguyện cầu xin Nhưng em hiểu Ãâu có phải lần nào Sóng cÅ©ng dịu dàng hôn bá» cát đâu em Anh tìm em giữa phố Paris Chuyến Métro cuối vỠđến gare Montparnasse Paris đêm huyá»n diệu Ãnh đèn màu mỠảo lung linh Anh vẫn Ä‘i tìm em Ãi tìm hoài như má»™t kẻ vô tâm Paris Mars 2005 Tôn Thất Phú SÄ©
Mục Lục


4. Oakland Bay in the Sunset My beloved, Ãm a lonely traveller Stopping by Oakland Bay I must be a dreamer tonight Lost in lonesome Oakland town * * * I have known a Saigon lady she was a so gentle student I gave her all my love I gave her all my dream One day Saigon has fallen She flew away with the Frequent Wind (1) So my Future is uncertain So our souvenirs are too sad * * * Oakland Bay in the twilight I have heard she is in Oakland With her children and her husband Where is my love in the old days ? I am looking for something in vain I lost the words how to say this love even to myself... Oakland Bay in the twilight All the souvenirs are faraway In Saigon in Vietnam and soon three decades We were still young at that time in that Capital now loosing her name We are not so young in Oakland Bay in the twilight I feel walking down the hill I do hope you are still beautiful my lover ! * * * Your eyes I see in the deep blue You are the warm waterflow under the bridge You are Oakland Bay in the twilight who tenderly kisses me with the free winds You are so generous as the Atlantic Ocean Linking the two banks of the United States and Vietnam You were the best student in Saigon I ever have had But the White Christmas and the Frequent Wind Operation take you suÄ‘enly Faraway from the Atlantic offshore So my Future is uncertain So our souvenirs are too sorrowful * * * Oakland Bay in the twilight Where are you my beloved ? My lonely sadness makes me lose my mind I know you never come back I know you never turn back Life is more dangerous than freeway We can never turn back Walking with myself how I feel lone * * * Oh my free wind ! Please help me !! If you see my darling Tell her tenderly in her dream I have been in agony of heartaches It's hard for me to forget all It's hard for me to forget you * * * Oakland Bay in the twilight Oakland Bay in the twilight My sincere love is dying tonight Our beautiful love is dying tonight Oakland Bay in the twilight (1) Frequent Wind Operation Oakland Bay, black Spring 2001 http://www.hanoiparis.com/

Nguyễn Hữu Viện

Mục Lục


5. Thở Dài Theo Mưa Hà Ná»™i Trong thư em Hà Ná»™i vẫn còn mưa Những giá»t rÆ¡i má»m lòng căn gác cÅ© Em quên gởi bụi mưa trên cây sấu Ở cuối thư lại giấu tiếng thở dài Có thể nào quên Hà ná»™i mưa bay Mưa đầu phố vá»™i vàng rÆ¡i cuối phố Mưa chậm êm, nhịp nhàng mưa luân vÅ© Mưa thay ngưá»i khóc tiá»…n má»™t ngưá»i Ä‘i Mưa ca dao, mưa hạnh phúc vá»— vá» Trong gác nhá» mưa lạc qua cõi nhá»› Mưa trầm hương tinh khôi mùi hoa sữa Mưa ngậm ngùi mưa lệ khóc tình phai Không thể quên mưa Hà ná»™i Æ¡i ! Tiếng thở dài còn trong lá»i thư cuối Chỉ tiếng mưa níu chân ngưá»i trở lại Ngưá»i có chá» ngưá»i trong mưa lạnh nầy không ? Mưa Hà ná»™i Æ¡i ! Nhá»› đến vô cùng ! ( California)

Trần Kiêu Bạc

Mục Lục


6. Khúc Tình Ãiên Lưu Vong ta đã nhá»› những Ä‘iá»u trái tim không chứa nổi và quá nhiá»u như khoảng trống vô cùng van tim chùng lá»i ca khúc tình Ä‘iên lưu vong vÅ© trụ quay cuồng bằng hố sâu vá»±c thẳm như ngưá»i thá»§y thá»§ leo lên triá»n cao tìm ngá»n hải đăng mù trong đêm tối thuyá»n Ä‘á»i theo sóng đã lênh đênh tình yêu em từ thá»§a chưa thắm môi đôi mắt căng tròn,thoáng gió lòa chú còng lạ lẫm khoảnh cát ướt dưới chân chiá»u đã tối đêm vá» chia con sóng vÅ© trụ viá»n Ä‘en trí nhá»› vô hồn chiếc lá rÆ¡i sau mùa trăng cÅ© chẳng còn gì là má»™ng tưởng sau cùng trong giâc mÆ¡ . Những ká»· vật lãng quên ánh trăng tan vào Ä‘á»t lá mùa sau ngõ đêm khuya chợt bóng dáng ai vá» Ä‘oạn cổ độ vẫn còn đó . Khua vang bước chân đôi tình nhân qua mau chỉ là niá»m tưởng nhá»› khúc tình Ä‘iên lưu vong ta bốc Ä‘iện thá»ai cố bá»›i tìm những con số trong ký ức đã trốn vào tiếng khóc câm nín cá»§a gã đàn ông-không nhà cÆ¡n mÆ¡ bãng lãng bay qua miá»n tâm thức tưởng chừng như bắt được em trong vòng tay đôi tay thô lá»— mà tình thì ngút ngàn nhưng trí tưởng có hạn ta bồng bế em như cõng ánh trăng tan biết bao giá» bắt được thịt da thÆ¡m. Bàn tay nồng ấm. Môi hôn cuồng vã ngưá»i thá»§y thá»§ quay vá» con tàu năm xưa HQ-801,Green Wave, tên những con tàu đã mục nát bên triá»n hải đảo Guam,tiếng gá»i mÆ¡ hồ Gap-Gap,bãi biển mù xa Thành Phố Lá»u,tên gá»i đầu Ä‘á»i cá»§a ngưá»i di tản Asan,em như ngưá»i tình nhá» ta đã ôm trên bãi cát năm nào chiá»u mưa phi trưá»ng-Anderson, đợi chuyến bay chuyến phiêu du, hay lưu vong,cÅ©ng thế! Ä‘á»i di tản có nghÄ©a là đánh mất từng ngày qua và chẳng biết vỠđâu ta đứng ngẩn bên thá»m phố lạ có tiếng ca dậy sóng từ tim quặn thắt!!!!xót Ä‘au!!!!! khúc tình Ä‘iên lưu vong 032305 Phạm VÅ© Anh Nam
Mục Lục


7. Nắng Phai Tấn tuồng Ä‘á»i ta đóng vai khổ mạng ná»­a đưá»ng Ä‘i ngã té quị bên bá» Chúa đâu nghe được lá»i ngưá»i hoạn nạn nên kẻ khổ thưá»ng phải sống trong mÆ¡ Ä‘á»i ta bạc kéo theo tình Ä‘en bạc đôi tay trÆ¡n rÆ¡i vỡ mất thiên đưá»ng chiá»u nay em ghé ngang chùa lá»… Phật nhá»› há»i giùm còn ban phước ngưá»i thương chiá»u nay mây xám vá» thấp quá tay trÆ¡ xương ta đâu đỡ nổi trá»i không gian này giam loài chim cánh rã tiếng kêu buồn gom lại má»™t tàn hÆ¡i chiá»u nay tan sở vá» vá»™i vã em đừng há»n con nắng chóng tàn phai đừng cố sá»›t hoàng hôn vá» phương lạ vì bất hạnh Ä‘á»i ta đâu nỡ chia hai em hãy quên, để tình âm thầm chết ta sẽ buồn tẩn liệm mấy bài thÆ¡ mai tỉnh giấc có nghe Ä‘á»i má»i mệt khóc má»™t lần cho qua hết như mÆ¡ em hãy quên, mai Ä‘i làm ngưá»i lạ ta loanh quanh xin được chán thêm Ä‘á»i má»—i cuá»™c yêu vẫn nhá»c nhằn trả giá đắt rẻ gì màu tóc trắng em Æ¡i ... April/05/04 Châu Thái Lê

Mục Lục


8. Nhiá»u Khi Muốn Quay Vá» Khi đứng lại giữa ngôi vưá»n xanh biếc Nhìn cụm mai vàng trước gió Ä‘ong đưa Trá»i vào xuân trá»i lất phất mưa Mưa đổ bụi cho tâm hồn ngÆ¡ ngẩn Bá»—ng thấy hết cả tháng ngày bé bá»ng Chạy nhảy khắp vưá»n hái trái bắn chim Con sông làng bến vắng trưa im RÅ© bè bạn trần truồng xuống tắm Thuở nhỠđó mÆ¡ có hia bảy dặm Vượt trùng dương qua ải bắc non đông Hy Mã Lạp SÆ¡n, Vạn Lý Trưá»ng Thành Trèo lên đỉnh nhìn trá»i cao vòi vá»i Cầm kiếm gá»— mang bá»™ râu lá chuối Cứ ngỡ mình làm tướng làm vua Giữa ba quân gióng trống phất cá» Cưỡi bạch mã đùng đùng ra trận MÆ¡ nàng Tấm dịu hiá»n và trong trắng Từ trong lòng quả thị bước ra MÆ¡ Vân Tiên gặp Kiá»u Nguyệt Nga Trên lưng ngá»±a còn treo đầu Cốt Ãá»™t MÆ¡ Công Chúa trong khu rừng chim hót Ngá»§ 100 năm chá» Hoàng Tá»­ đẹp trai MÆ¡ chồn tinh trong câu chuyện Liêu Trai Hoá mỹ nữ nằm ká» bên gối má»™ng Tuổi trẻ ấy bao ước mÆ¡ cháy bá»ng Trăng trên trá»i hình như cÅ©ng tròn hÆ¡n Những nàng tiên vá»›i đôi cánh ngá»c sương ÃÆ°a hồn đến những chân mây bát ngát Khi trở lại trong ngôi vưá»n bóng mát Thấy mùa xuân vỠđầy ắp cả hồn Thấy mình như Ä‘ang trở lại cá»™i nguồn Rất thân thiết và thiêng liêng quá đổi Trần Hoan Trinh
Mục Lục


9. Sao Ãêm Bầu trá»i cao muôn vì sao sáng Biết ánh sao nào cá»§a riêng tôi Như ánh mắt em đêm đêm tá»a rạng Ãắm Ä‘uối, Ä‘am mê , tha thiết gá»i má»i Ãnh mắt ngày nào nay còn đâu Bao sao vẫn nhấp nhánh trên đầu Ãâu vùng Ä‘am mê, cõi nhung nhá»› Ãể bây giá» mình lạc bước nhau Sao Æ¡i sao hãy sáng nữa Ä‘i Thắp sáng trong tôi thuở xuân thì Những ngày bên em lòng tôi mở Giá» toàn nước mắt , có còn chi ... Sao vẫn sáng mãi những đêm Ãông Như em trong tôi , má»™t nụ hồng Mãi tươi , mãi thắm , dù gai nhá»n Hằn sâu tim này ná»—i nhá»› mong 12/01 Lâu lắm rồi Vành Khuyên
Mục Lục


10. Tá»­u sầu Mượn Tá»­u quên sầu- sầu chả vÆ¡i không dưng mà lòng thấy tả tÆ¡i đưá»ng Ä‘á»i - tìm ai - ngưá»i tri ká»· đêm rằm trăng tá» hát à Æ¡i Ta say- bước thấp bước lao Ä‘ao đất trá»i vạn vật cứ đảo chao Ta cưá»i - Ta khóc - Ta không rõ chỉ há»i rằng- ngưá»i ở nÆ¡i nao ?? Ta Ä‘i - từng bước - bước xiêu xiêu mà sao lòng bá»—ng thấy nhá»› nhiá»u nhá»› gì? nhá»› aỉ ta chả biết nhưng mà lòng cảm thấy cô liêu Ta say- ta có biết gì đâủ? quên Ä‘i tất cả những niá»m Ä‘au cuá»™c Ä‘á»i là thoáng phù du đó mà sao ngưá»i cứ mãi phụ nhaá»§?? HÆ¡i men chếch choáng và rất nồng ngá»­a dầu nốc cạn ly trống không Thêm má»™t ly nữa, ly nữa nhé? làm ấm lòng ta lúc vào đông Say Say để ta chợt mỉm cưá»i cuá»™c Ä‘á»i rất vá»™i hỡi ngưá»i Æ¡i xin hãy cho nhau lá»i chân thật hành trang sẽ giữ ở cuối Ä‘á»i Ta buồn mượn tá»­u để lâng lâng vài giá» hư ảo hết bâng khuâng ngắm nhìn vạn vật quanh ta đó thân phận con ngưá»i quả nhẹ tâng!!! 1 ngày buồn thiu 03/14 Phạm Ngá»c Quỳnh Trang

Mục Lục


11. VÄ©nh Hằng Vẫn đêm sâu thẳm hôn mê Vẫn, mông mênh vắng não ná» buồn tênh Vẫn vách khuya, dốc chênh vênh Vẫn, hẫng định mệnh hụt bên vá»±c Ä‘á»i Vẫn bóng nhá»› tá»±a ma trÆ¡i Vẫn, vá»n ẩn hiện dáng ngưá»i-yêu-xưa Vẫn lưng chừng ná»­a thiếu, thừa Vẫn lá»i quyến rá»§ cợt đùa yêu thương Vẫn hoang vó ngá»±a yên cương Vẫn tim phiêu bạt lạc phương hướng tình Vẫn, vÅ©ng-tối ngập lặng thinh Vẫn tôi ngồi ngóng ánh bình-minh-tôi
Niệm Nhiên





Mục Lục


12. Không Phải ... Em. Nếu có khi nào em há»i: Anh còn gì không giữa cuá»™c Ä‘á»i nầy, Thì em Æ¡i ta còn trắng đôi tay, Má»™t quả tim vá»›i ná»—i Ä‘au nước mất, Mẹ già nua sống mòn trước mắt, Và má»™t gia đình tan tác chia ly, Em nghe rồi thôi hãy vá» Ä‘i, Không phải ta khước từ vì cay cú, Thá»i thế cho ta má»™t Ä‘á»i lữ thứ, Tàn cuá»™c chiến chinh là kiếp tù đày, Ta bây giá» trắng cả đôi tay, Chỉ còn lại ná»—i Ä‘au mất nước. 30 tháng 4 - ba mươi năm trước, Em khước từ ta , kẻ bại trận quay vá», Mà thôi em! Nhắc quá khứ làm chi!
Hoàng Yến


Mục Lục


13. Nhá»› Nhá»› em từng phút từng giây Như chim nhá»› tổ như mây nhá»› trá»i Như sông nhá»› nuá»›c bồi hồi Như hè nhá»› nắng, như vôi nhá»› trầu Như thu nhá»› lá vàng rÆ¡i Như đông nhá»› giá»t mưa xoi sụt sùi Như xuân nhá»› đóa Mai tươi Như bình minh nhá»› mặt trá»i chưa lên Như hoàng hôn nhá»› bóng đêm Như chim quyên nhá»› bạn tình xa nhau Em Æ¡i, xin hãy vá» mau Rừng thương biển nhá»› núi sầu tương tư. Tân Văn Montréal, Canada Dưới đây là bản tiếng Anh được giải thưởng Editor's Choice cá»§a International Society of Poets 24-02-05 và dược đăng tại nhiá»u nước trên thế giá»›i I miss You I miss you every day and night Like sun flowers missing sunrise Like a bird missing its nest Like a cloud missing sky Like a river missing water Like spring missing flowers Like a mountain missing its rocks Like lovers missing lovers Like summer missing the sun Like fall missing yellow leaves Like fishes missing water I miss you, do you miss me? Like winter missing snow Like dawn missing sunlight Like night missing darkness Like a bird missing flight Darling, please come with me now Mountains and rivers also miss thou Please come, I keep my promise Forever, we will be in love Van Tan Ngo Copyright ©2005 Van Ngo Má»i nhấn vào dưới đây để nghe nhạc phụ hoạ bài NHỚ cá»§a Tân Văn http://www.zidean.com/z1/song_co_quen_dc_dau_2537.swf Tân Văn



Mục Lục


14.Tình Ngâu & Chức Làn hÆ¡i thở tâm hồn rung động mãi Như cung đàn, như Ä‘iệu sáo du dương Thoáng thiên thai, cánh cá»­a sổ thiên đưá»ng Phút yêu dấu đậm sâu vào vÄ©nh cá»­u Như mầu nhiệm, như hồng ân cứu rá»—i Cõi bình an, giây giao cảm tri âm Biển bao la, rừng bát ngát thì thầm Tình chân thật khoảnh khắc thành bất diệt Giòng thác đổ, suối reo hoài tha thiết Gió rù rì, sóng vẫy gá»i không ngÆ¡i Tình yêu thương còn vá»ng mãi muôn Ä‘á»i Từng nốt nhạc, giá»t mưa Ngâu tí tách Khi gần gÅ©i hay là khi ngăn cách Sóng lòng rung, lấp lánh sáng trong đêm Bến sông Ngân, buổi tương ngá»™ êm Ä‘á»m Em còn nhá»› chiếc cầu cao Ô thước?
Nguyên Ãá»—

Mục Lục


15. Tưởng rằng có Em Quand on suit ,l’amour fuit ... Tưởng tằng có Em má»™t ngày nắng hạ Ãôi mắt trong thoáng chá»›p nhẹ hàng mi Kể chuyện mình, trong mt thoáng Ä‘am mê Dìu nhau bước Ä‘i vào vùng hạnh phúc. Tưởng rằng có Em, đẹp ngàn tình khúc Vòng tay Ä‘an xiết chặt những ái ân Dìu dặt thương nhau vượt những gian truân Ươm hạnh phúc những năm đầy hoa mng. Tưởng rằng có Em, nhưng rồi vô vá»ng Cánh nhạn hồng lại vá»— cánh bay Ä‘i Em đến vá»›i anh, trải má»™t xuân thì Nay vào hạ Em Ä‘i tìm vui má»›i Mình giã từ nhau , chút gì tiếc nuối? Trả lại Em ngày mình chá»­a quen nhau Ba mươi năm, như thoảng gió qua mau... Xin trả lại: Anh không còn Em nữa. Trả lại cho nhau những gì Em hứa Ãể anh tìm vá» dÄ© vãng năm xưa Khi chá»­a có Em anh sống trong mÆ¡ Ngưá»i con gái yêu anh trong tuyệt vá»ng. Ãá»c lại cánh thư những ngày châu ngá»c Ãể an bình khi tuổi đã qua đông ... Nhá»› má»™t lần, ngày em gái sang sông Anh đứng lặng: thoáng em nhìn trở lại... Nguyá»…n Hải-Bình

Mục Lục


16. Em Buồn * anh còn nhá»› - hay đã quên em vẫn đứng giữa ngày mênh mông Ä‘á»i có ná»—i nhá»› - đến tÆ¡i bá»i bên trái Ä‘au buốt không rá»i ngá»±c em! anh còn đó - hay đã xa Ä‘i qua rá»›t má»™t bài ca - em buồn./. 20 tháng 3.05 Trần Thị Hà Thân


Mục Lục


17. Dôi Mắt Mẹ Hiá»n Tiếng hát nào mẹ thưá»ng ru con ngá»§ Ngá»t giá»ng à...Æ¡i! Con cá»§a mẹ ngoan Quê hương mình chinh chiến mây vần vÅ© Vưá»n ruá»™ng cá»—i cằn, bom đạn, đồng hoang... Con lá»›n lên trong vòng tay cá»§a mẹ Ấm đậm tình thương, âu yếm nuông chiá»u Vá»›i con út, mẹ ngá»t ngào nhá» nhẹ Lòng thương con đầy đặn nước thá»§y triá»u Con lá»›n dần trong cảnh nghèo bên mẹ Tô canh rau, tôm rang muối, đậm tình Hướng tương lai mẹ tin vào con trẻ Gắng há»c nha con- nắng đẹp bình minh..! Từ bé cho tá»›i ngày rá»i trung há»c Con cạnh ká» ngá»§ bên mẹ thương yêu Mẹ ôm con, tưng tiu như ngà ngá»c Ấm vòng tay, trá»n giấc má»™ng diá»…m kiá»u Giặc man rợ đâu biết gì chữ tín Tết Mậu Thân, lá»­a máu đỠchan hòa Tuổi trẻ con lên đưá»ng tuân theo lệnh Tổng động viên- vang tiếng gá»i sÆ¡n hà Ãôi mắt cá»§a mẹ ngày con nhập ngÅ© Nhìn theo con, nắng đổ bước đưá»ng xa Con giữ mãi suốt quảng Ä‘á»i lữ thứ Ãôi mắt thật hiá»n, lưu luyến , thiết thạ..! CÅ©ng đôi mắt nhân từ đầy thương mến Mẹ tiá»…n con Ä‘i trong ná»—i nhục sÆ¡n hà Giặc chiếm miá»n Nam, Ä‘iêu tàn sẽ đến Tháng sáu trá»i mưa- mắt mẹ xót xạ..! HÆ¡n tám năm sống cạnh bầy hoang thú Con trở vá» sau má»™t giấc kinh mÆ¡ Rừng núi Nam Hà- giã từ đất dữ Mẹ mừng con, đôi mắt xót đợi chá»... Tám mươi ba tuổi, mẹ còn đưa tiá»…n Tá»±a cá»­a nhìn theo con cháu lên đưá»ng VỠđất hứa- mắt mẹ tràn lưu luyến Mừng cho con, dù chia cắt tình thương... Bước con Ä‘i, giữa tình quê, tình mẹ Nát lòng con, không nói được nên lá»i Bởi con hiểu, lần chia tay vÄ©nh biệt Ãôi mắt thân thương, soi tá» bước đưá»ng... Ãất lạ trá»i xa- mẹ yên lòng đất Con xứ ngưá»i, mắt mẹ dá»… gì quên Ãôi mắt dịu hiá»n, thiết tha chân thật Tình mẹ cho con, chưa kịp đáp Ä‘á»n... ( ngày Motherday,9-5-04)

Thy Lan Thảo
Mục Lục


18. Há»i Em Khi mùa thu vá»™i vàng chạy trốn cho mùa đông vào ngá»± trong lòng em có thấy tiếc gì không nhỉ chim nhạn vá» réo giữa thinh không tuyết vá» rụng trắng ngoài cá»­a sổ em vá» buồn cuá»™c Ä‘á»i long Ä‘ong em vá» khép cuá»™c tình tuyệt vá»ng vá» dối mình cả ná»—i chá» mong ... Ngày tháng dài vẫn còn phía trước Ä‘á»i vẫn còn nắng hạ mưa đông ngưá»i vẫn đó, bước chân lặng lẽ vẫn chá» nhau trên ngõ phiêu bồng trái tim nóng không giá» lá»—i nhịp vẫn lắng nghe giữa trá»i mênh mông má»™t lá»i hẹn như trong tiá»n kiếp chiếc gậy thần thá»i gian chưa cong Em có nghe từ trong lòng đất nhá»±a xuân đầy cho Ä‘á»i trá»— bông.

Mạc Phương Ãình
Mục Lục


19. Ná»—i Buồn Cá»§a Biển Lần đầu tiên gặp biển Em há»i mẹ - biển có tá»± bao giá»? Mẹ bảo thuở má»›i gặp ba Ãã nghe hàng dương reo ca cùng biển Và bầu trá»i cÅ©ng nghiêng ôm biển vào lòng . . . Những đêm biển mênh mông đẩy trăng Con sóng lăn tròn trưá»n hôn bá» cát Mẹ cÅ©ng kể, ngày xưa biển rất xanh Ãêm bình yên ngưá»i ngưá»i Ä‘á»u nghe biển hát Biển bát ngát, biển bao la, biển hiá»n hòa Từ thuở bà Ê-Va chưa ăn trái cấm . . . Tình biển độ ấy mặn mà sâu thẳm Khiến đá cÅ©ng vươn mầm sá»± sống trổ hoa Giống như tình yêu cá»§a mẹ cá»§a ba Cá»§a má»—i xóm chày ngày ngày ngợi ca biển đẹp! Mẹ nói, thuở ban đầu Biển không sâu, núi không cao Chiá»u chiá»u bãi trước, bãi sau rì rào sóng vá»— Khi tiếng Ãá»— Quyên báo hiệu triá»u lên Xóm dưới thôn trên rá»™n rã ra bến hứng cá vào bá» Làng chày chen chúc mái lá đơn sÆ¡ Cô gái má»™ng mÆ¡ chàng trai chân chất Má»—i câu “dzô hò†má»™c mạc là má»—i khúc nhạc lá»i thÆ¡ Tình biển kết tụ mở nắng giăng tÆ¡ Khiến quả đất bốn mùa hoa thÆ¡m trái ngá»t! Vậy mà Anh Æ¡i! Bây giá» tại sao biển luôn ồn ào bá»±c tức Biển không còn cho em sức sống trào dâng rạo rá»±c Như nụ hôn đầu ngày nào cá»§a mẹ, cá»§a cha? Anh biết không! Lòng biển Ä‘ang xót xa Và em nghe dưá»ng như biển khóc. . . Bởi con ngưá»i làm biển ngày thêm nhiá»…m độc Khiến biển ná»—i giận! Biển gào thét! Vì biển không còn tinh khiết như thuở ban đầu! *tháng 1 – 2005

Sông Cửu.
Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Bạn Tôi, Và tiếng hát Nguyễn Toàn

Hương Kiá»u Loan





“ Thu Xưa†( photo HKL)

Anh Văn DÅ©ng đã tặng tôi ba cái CD cá»§a Nguyá»…n Toàn, anh thăm dò “Ãể HKL nghe thá»­ xem có yêu tiếng hát này như tôi đã yêu thích không? “ Văn DÅ©ng, má»™t ông bạn cá»§a gia đình, Anh và Minh Châu là bạn vá»›i ông boss cá»§a tôi từ ngày há» còn là sinh viên Luật khoa xưa. Văn DÅ©ng quá giống ngưá»i anh ruá»™t tài hoa: nhạc sÄ© Văn Phụng vá» dung diện, khiến bạn bè tôi khi xem hình chụp chung hồi gia đình anh ghé chúng tôi má»™t ngày trên Ä‘uá»ng xuôi nam dá»n nhà vá» miá»n nắng ấm. Các bạn tôi đã nhầm Văn DÅ©ng vá»›i Văn Phụng! Có lẽ thừa hưởng chung cái văn nghệ cá»§a đại gia đình, nên Văn DÅ©ng yêu văn nghệ và tươi vui như những giòng nhạc cá»§a Văn Phụng vậy. Suốt tuần lá»… ở chÆ¡i vá»›i gia đình anh, không ngày nào là không có tiếng cuá»i vui ròn rã trong ngôi nhà nhỠấm cúng tràn đầy tình yêu và tình bạn thân thương đó. “Tài sản†tôi khuân Ä‘uợc vá» do Minh Châu và Văn DÅ©ng tặng là chậu bonsai lá»›n, cây Jade vá»›i những lá nhá» như những há»™t bắp to, thân như cổ thụ, và có hoa mầu tím, mầu cá»§a hoa bằng lăng mà tôi yêu thích khi được xem cuốn DVD cá»§a Huy Hà media Inc thá»±c hiện. Chưa hết, còn “ chiến lợi phẩm†nữa là chậu hoa nhài, mà Văn DÅ©ng má»›i cắt cành ươm cho tôi, loại hoa kép, những bông hoa ngát hương, và đẹp như những Ä‘oá hoa hồng nhá» mầu trắng. Tôi đã thưá»ng hái vài bông dắt trên búi tóc cuá»™n cao má»—i khi ra khá»i vưá»n. Bích Huyá»n “quân sư†thêm: Hoa này thả vào ly thạch Ä‘en là thÆ¡m lắm đó.

Nhưng món qùa tôi trân quý nhất là ba CD của Nguyễn Toàn.

Ngay khi Ä‘uợc Văn DÅ©ng cho nghe chưa hết má»™t bản đầu,tôi đã vá»™i xí phần cái CD qúy gía đó, và nhá»§ lòng phải giá»›i thiệu tiếng hát này vá»›i anh Phạm Ngá»c Phước, ngưá»i Ä‘ang thá»±c hiện cuốn phim vá» Ãàlạt, cuốn DVD : “ Ãàlạt ngày tháng cũ†anh Ä‘ang làm cho tất cả những ai yêu mến Ãàlạt như má»™t phần Ä‘á»i ká»· niệm ta không thể thiếu Ä‘uợc.

Và suốt chặng đưá»ng dài cả gần hai ngày lái xe trên xa lá»™ 40, con Ä‘uá»ng thiên lý nhàm chán vá»›i sa mạc bạt ngàn hai bên, có những quãng đưá»ng vá»›i những rặng núi đá cằn khô xám xịt. Những bụi cá» khô bÆ¡ phá» mầu vàng cháy và những cây xương rồng gai góc cố vươn cao mình trong vùng đất đá khô nẻ, thì tiếng hát Nguyá»…n Toàn trong xe, như giòng suối mát, như má»™t rừng cây xanh lá , như làn mưa bụi làm dịu hồn ngưá»á»‹Tiếng hát bay cao, tiếng hát lồng lá»™ng quyến rÅ©, khiến ngưá»i nghe như lạc vào má»™t thế giá»›i thần thoại cá»§a âm thanh, để thấy hồân mình lịm Ä‘i. Tiếng hát như mật ngá»t, tiếng hát ray rứt khiến hồn ta trùng xuống, và tiếng hát cÅ©ng tươi như mưa tưới cho vùng đất khô nẻ buồn phiá»n. Nghe Nguyá»…n Toàn, ta tận hưởng được từng nốt nhạc rung trong hồn, và tiếng guitar cá»§a ngưá»i nghệ sÄ© tài hoa này nữa, tuởng không còn cần đến hòa âm, phối ký nào khác. Chỉ vá»›i tiếng guitar solo và giá»ng hát độc đáo đó đã dẫn hồn ta bay bổng. Ãã đưa ta trôi, ta chìm, ta quặn thắt vá»›i từng chữ, từng câu mà Nguyá»…n Toàn Ä‘ang trải hồn mình qua giá»ng ca để gá»­i gấm đến ngưá»i nghe như má»™t thổ lá»™ thầm kín nào…†.. Có khi mưa ngoài trá»i là giá»t nước mắt em, đã nương theo vào Ä‘á»i làm ná»—i ưu phiá»n..â€. Chưa bao giá» nhạc Trịnh Công SÆ¡n lại được đánh động vào hồn ngưá»i nghe đến như vậy. TCS vá»›i Khánh Ly, vá»›i Lệ Thu, VÅ© Khanh, Tuấn ngá»c, v..v Là những danh ca cá»§a thá»i Ä‘iểm xưa và nay, vá»›i những Hạ Trắng, Diá»…m Xưa, Biển Nhá»›,Ru ta Ngậm Ngùi, Má»™t cõi Ä‘i vá»v.v.. Nhưng quả thật chỉ giá»ng hát Nguyá»…n Toàn, Nguyá»…n Toàn hát bằng hết cả tâm hồn để diá»…n tả Ä‘uợc những gì nhạc sÄ© đã gá»­i gấm vào từng lá»i, từng chữ, và từng giòng nhạc. Quả thật, Nguyá»…n Toàn má»›i đúng là truyá»n nhân cho nhạc TCS , để mang những khắc khoải, Ä‘au đớn hay yêu mê nào mà TCS đã gá»­i gấm trong từng cung bậc, từng chữ, từng câụVà ngưá»i nghe đã như bị mê say, bị lịm Ä‘i.

Không má»™t CD nào, mà chỉ má»™t giá»ng hát, và má»™t tiếng đàn đơn độc lại có thể quyến rÅ© đến như vậy. Và đã khiến thính giả phải say mê, lắng tâm, lặng lòng, để chìm nổi theo tiếng hát suốt bao giá» liá»n. Từ nhạc TCS qua đến những bản nhạc tiá»n chiến, tôi đã nghe ba CD đó suốt gần hai ngày đưá»ng mà không chán, và vẫn muốn tiếng hát đó không bao giá» dứt! Tôi thấy hồn mình cùng trôi, cùng chìm vá»›i những u uẩn nào cá»§a ngưá»i hát, và ..ngưá»i nghe, cả hai niá»m tâm tư đã như tan thành má»™t. Lá»i bạt cá»§a Nguyá»…n Toàn: “ Có những ngày tuyệt vá»ng cùng cá»±c, tôi và Ä‘á»i đã tha thứ cho nhau…†Thì ra dù ở đâu, bên này trái đất, bên kia ná»­a qá»§a địa cầu, niá»m Ä‘au nào cá»§a chúng nhân chịu đựng cÅ©ng giống nhau cả. Ãúng vậy, không phải chỉ mình Nguyá»…n Toàn đã Ä‘i đến đỉnh cá»§a tuyệt vá»ng để thấy Ä‘uợc cái Ä‘au thương xé nát tâm can, và thấy tuyệt vá»ng cÅ©ng đẹp như đóa hoa&. có tuyệt vá»ng nào mà không Ä‘au đớn, có tuyệt vá»ng nào không bi thương, nhưng rồi từ đó ta nhìn ra chính ta, để mình thương lấy chính mình, để ta tha thứ cho ngưá»i, ta tha thứ cho ta, và ta tha thứ cho Ä‘á»i để những oan cừu nào ta đã gây từ bao nhiêu kiếp và đến kiếp này ta phải chịu đựng những nhá»c nhằn. Thôi thì : “… Ta ru ta ngậm ngùi, xin ngá»§ dưới vòm câỵ.†và cứ thế tiếng hát như má»™t liá»u thuốc thần tiên băng bó những Ä‘au thương trong cõi hồn riêng rách nát, những bi thương bị ngưá»i ác độc luôn khÆ¡i lại những nhức nhối gai đâm..

Có những ngày tôi Ä‘i dá»c theo dòng sông sau nhà, vá»›i ba cái CD Nguyá»…n Toàn mang theo. Giòng nhạc và tiếng hát đã giúp chân tôi Ä‘i không biết má»i, và cứ thế tôi lang thang má»™t mình bên dòng sông vắng, để thấy mình có riêng má»™t cõi cho mình, không gian hiện thá»±c không còn là hiện hữu nữa, không còn gì ngoàì tôi và ná»—i buồn trải rá»™ng theo tiếng hát. Cho đến khi dừng chân, tôi đã giật mình để nhận ra mình đã Ä‘i bá»™ được gần hai giá» mà không biết. Nếu không sợ màn đêm buông xuống và gió thu Ä‘ang vá» lạnh buốt nÆ¡i đây, có lẽ tôi còn lang thang trong mưa thu nữa, vì chỉ những lúc đó, tôi má»›i có giá» cho riêng mình tôi và quên Ä‘i được những phiá»n muá»™n nào Ä‘ang chất ngất trên vai.

Và đêm vá», tiếng hát đó lại ru ngưá»i nghe vào cÆ¡n má»™ng đẹp: “….Ru Ä‘á»i Ä‘i nhé, ôi môi ngon này, giữa trần gian. Ru từng chiếc bóng, lênh đênh vào giấc ngá»§ ngon,. cho tôi tay gối mong manh…cho tôi ôm lấy vai thon…â€

(Nov2004) Hoàng Dung Xin cám Æ¡n HuyHa media Inc đã có khúc phim vỠđóa hoa vàng: “ ..Ãoá hoa vàng má»ng manh cuối trá»i ,như má»™t lá»i chia tay…â€

Hương Kiá»u Loan


Mục Lục


2.Cấy Mầm

Y Thy



Khi con cá khổng tước chưa kịp mở mắt đã lá»™i ngược dòng tìm đến đích. NÆ¡i tận cùng nhầy nhụa ướp mùi hương Lily nở vỠđêm để quyến rÅ© -hay xua Ä‘i- những kẻ vãn lai chung quanh. Ãêm cá»§a những hạt ngá»c thạch rÆ¡i vụn vỡ, quả bóng hình cầu, như cố xăm nhập vào bên trong. Ôi tá»™i nghiệp khi cả triệu triệu tế bào rá»›t lá»™p độp trên chặng đưá»ng dài tưởng chừng vô tận. Quỳ xuống van xin Em rá»™ng cá»­a cho vàỠEm buông tay lặng lẻ thả mình trôi theo cảm giác cá»§a thân nhiệt Ä‘ang tá»a hừng há»±c. Ãỉnh Diệm SÆ¡n Ä‘ang bừng cháy ầm ỉ mong cÆ¡n mưa rào trút xuống. Sá»± sống nẩy nở trong em, má»™t phôi mầm, phầm phập, cố nén để khá»i bật tung cÆ¡n phấn kích đồng loạị Ãồng loại khi giao nhau trong môi trưá»ng thích nghi, sinh ra, và nhân lên như thể những con vi khuẩn xâm nhập nÆ¡i có đầy đủ thức ăn và ẩm thấp. Em khát cuồng vị chua đến ứa nước, chảy rồng thành vòi trên khoé môi, và sợ hÆ¡i tanh bầy nhầy bốc mùi từ những ảo ảnh cá»§a ngày cuối tháng.

Chín tháng mầm sống thành hình Hiện, hữụ

Y Thy
7/03

Mục Lục


3. Giả Sử ...

Trần Viết Minh-Thanh



Ngưá»i ta nhìn lui vá» lịch sá»­ để há»c há»i, để nghiên cứu nhưng không ai có thể quay ngược thá»i gian được. Trong ngậm ngùi, tiếc nuối, hoặc phẫn ná»™, thắc mắc ngưá»i ta chỉ có thể đặt những câu giả sá»­. Giả sá»­ như thế này, thế ná», thì lịch sá»­ đã khác như thế nào? Chắc không có câu trả lá»i rõ ràng. Thế nhưng trong trưá»ng hợp chiến tranh Việt Nam có má»™t câu giả sá»­ ta có thể nhìn thấy viá»…n tượng cá»§a nó.

Hiệp định Geneva năm 1954 được ký kết giữa Việt Nam và Pháp, trong đó có Ä‘iá»u khoảng định rằng năm 1956 sẽ có má»™t cuá»™c tổng tuyển cá»­ để thống nhất đất nước. Miá»n Bắc đã vin vào cá»› đó để tiến quân vào miá»n Nam, vì chánh phá»§ miá»n Nam đã không theo hiệp định Geneva. Nếu có má»™t cuá»™c tổng tuyển cá»­ thì chắc ai cÅ©ng đồng ý rằng miá»n Bắc sẽ thắng và Việt Nam đã được thống nhất từ năm 1956. Như thế nhiá»u sinh mạng cá»§a dân hai miá»n Nam, Bắc đã không bị mất trong má»™t cuá»™c ná»™i chiến tương tàn, ngưá»i dân bá» tâm trí, và thá»i giá» vào trong công cuá»™c phát triển kinh tế và văn hoá.

Có thế chăng?

Hãy lấy mốc Ä‘iểm thá»i gian ba mươi năm, từ 1956 đến 1986. (Cuối thập niên 80 là lúc Việt Nam theo chân các nước Cá»™ng Sản bắt đầu mở cá»­a ra thế giá»›i bên ngoàị) Trong ba mươi năm đó, có thể luận rằng kinh tế Việt Nam cÅ©ng từa tá»±a như các nước cá»™ng sản cùng thá»i: Liên Bang Sô Viết, Trung Quốc, các nước Ãông Âu, Bắc Hàn, Cuba vvv. Vá»›i vá»±a lúa miá»n Nam phì nhiêu, may ra Việt Nam đủ nuôi dân trong nước, ngưá»i dân không phải chá» chá»±c thá»±c phẩm hàng dài như các nước Cá»™ng Sản khác, nhưng vá»›i những hàng hóa, dịch vụ khác có lẽ Việt Nam cÅ©ng không Ä‘i ra ngoại lệ, nghÄ©a là ngưá»i dân phải xếp hàng chá» chá»±c mua nhu yếu phẩm.

Vá»›i chính sách kinh tế tập trung và công hữu hóa tư liệu sản xuất, ngưá»i dân chỉ sản xuất vừa đủ sống, không có hứng chí kinh doanh, tạo cá»§a cải riêng cho mình. Thế nên trong thá»i gian "giả sá»­ đó," Việt Nam không thể nào Ä‘i ra ngoại lệ, mà phát triển kinh tế giàu mạnh như nước láng giá»ng Thái Lan chẳng hạn. Có lẽ phải đợi đến thập niên sau, lúc mà các nước Cá»™ng Sản cùng nhau mở cá»­a Ä‘i vào kinh tế thị trưá»ng. Lý luận sâu hÆ¡n, Việt Nam cÅ©ng chẳng có các nhà kinh doanh miá»n Nam còn sót lại, không có các Việt Kiá»u ở ngoại quốc vá», các nhà kinh doanh cá»§a thế hệ má»›i rất lúng túng vì không có những khuôn cách làm ăn, cÅ©ng như không há» có khái niệm luật lệ thương mại quốc tế.

Trên mặt văn hóa, thì có văn hóa hai miá»n để có sá»± so sánh rõ ràng. Trong hai mươi năm chiến tranh, văn hóa miá»n Bắc, từ văn chương, báo chí đến thÆ¡, âm nhạc chỉ là công cụ phục vụ chế độ. Má»i ná»— lá»±c cá»§a các nhà văn, nhà báo để phát huy văn hóa má»™t cách tá»± do đã bị nhận chìm, như trưá»ng hợp Nhân Văn, Giai Phẩm. Nhiá»u văn nghệ sÄ© đã bị kiểm tra, thậm chí nằm khám, những ngưá»i khác đã chá»n sống trong nhẫn nhục. Trong các nhạc sÄ© sống dưới chế độ miá»n Bắc, đứng trên hết là nhạc sÄ© Văn Cao, nhạc sÄ© không thể nào chỉ có chừng đó sáng tác được. Nếu sống ở miá»n Nam, ông đã có nhiá»u bài hát khác để lại cho thế hệ sau. Thật đáng tiếc!

Cùng thá»i, văn hóa miá»n Nam đã phát huy mạnh mẽ. Thế hệ đầu tiên, văn há»c phản ảnh tinh thần cúa miá»n Nam, có những phấn khởi, tin tưởng cá»§a má»™t miá»n Nam Ä‘ang xây dá»±ng, vá»›i Võ Phiến, Dương Nghiá»…m Mậu, Mai Thảo, Nguyá»…n Mạnh Côn, VÅ© Khắc Hoan, Duyên Anh, Ngô Thế Vinh, Lê Tất Ãiá»u, v. v. ... Rồi sau đó là những triết lý ảnh hưởng cá»§a thế giá»›i bên ngoài, áp dụng cho tầng lá»›p Việt Nam Ä‘ang mở rá»™ng, song song vá»›i những triết lý xuất phát vì thá»i cuá»™c. Thá»i đó còn có vô số tiểu thuyết phản ảnh xã há»™i qua nhiá»u cây viết nữ Tuý Hồng, Nhã Ca, Nguyá»…n thị Thuỵ VÅ©, những chuyện tình lãng mạn, thân phận đàn bà trong má»™t xã há»™i chuyển mình vá»›i Nguyá»…n thị Hoàng, Túy Hồng v. v. ... Tất nhiên nếu sống dưới chế độ Cá»™ng Sản thì không ai dám viết và phát biểu tư tưởng như vậy. Bằng cá»› là sau năm 1975, vô số sách báo Việt Nam bị chế độ CS liệt vào văn chương đồi trụy, chưa kể những sách báo bị lên án là phản cách mạng! Cảm hứng cá»§a nhà văn, nhà báo, cá»§a thi sÄ©, nhạc sÄ© mà bị chận đứng ngang chừng sẽ tắt tịt luôn. Không có nguồn cảm hứng có thể được viết lại đầy đủ, ba mươi năm sau. Má»—i khi những cảm hứng đó không được phát biểu ra trang giấy thì coi như không có, bị cuốn Ä‘i theo giòng thá»i gian.

Chúng ta sẽ chẳng có Ãinh Hùng vá»›i “Rồi buổi ưu sầu em vá»›i tôi, Nhìn nhau cÅ©ng đủ lãng quên Ä‘á»iâ€, hay Thanh Tâm Tuyá»n tâm sá»±: “Ôm em trong tay mà đã nhá»› em ngày sắp tá»›i ..â€, Du Tá»­ Lê triết lý: "Con dế buồn tá»± tá»­ giữa đêm khuya", và Nguyên Sa ngồi nÆ¡i quán cà phê ngắm chiếc áo dài tha thướt Ä‘i qua: Nắng Sài gòn anh Ä‘i mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Ãông ...â€

Bao nhiêu bài thÆ¡, bao nhiêu tình cảm, bao nhiêu giòng nhạc vàng không được phát triển, nếu Cá»™ng Sản cai trị cả nước. Tất cả sẽ lui bước cho giòng nhạc đỠgây cấn, khô khan. Mà chiếc áo dài có lẽ chỉ thấy trên màn ảnh xa xa qua các phụ nữ được may mắn làm trong bá»™ ngoại giao những lúc tiếp xúc các phái Ä‘oàn ngoại quốc. Ngày thưá»ng các phụ nữ Việt Nam chắc chỉ có bá»™ áo bà ba Ä‘en, hoặc áo bốn túi giống ông bạn hàng xóm khổng lồ. Ãến thập niên 90, khi nhà nước khuyến khích ngưá»i dân phát triển nghệ thuật, những chiếc áo dài tất nhiên cÅ©ng sẽ phát triển chậm hÆ¡n. Chẳng biết hình ảnh cô nữ sinh áo dài trắng có chá»— đứng trong xã há»™i hay chăng?

Thá»i tôi lá»›n lên, là thá»i cá»§a Ngô Thuỵ Miên, tình ca Phạm Duy, Trịnh Công SÆ¡n, Lê Uyên Phương, VÅ© Thành An, những ca khúc sinh viên, há»c sinh ưa chuá»™ng. Tôi không rành các bản nhạc đại chúng, nói trắng ra là nhạc sến . Thế nhưng, cách đây vài năm, tình cá» nghe trên đài phát thanh Việt Ngữ những lá»i như thế này:

Có ngưá»i con gái buông tóc thá»
Thu vỠe ấp chuyện vu quy
Khoác lên tà áo màu hoa cưới,
gác trỠbuồn đơn côi
Phố nhá» vắng thêm má»™t ngưá»i ... (*)

Bất giác tôi hát theo được má»™t Ä‘oạn, và cảm thấy lòng xúc động vô vàng. Tôi thấy mình trở vá» con xóm Sài Gòn, trưa hè, qua tiếng radio vặng to nhà hàng xóm, giá»ng hát cúa má»™t ngưá»i ca sÄ© vang lên, hình như cô được mệnh danh là con nhạn Gò Công, chốc chốc lại có tiếng hát nữ bên kia hàng rào phụ há»a theo ... Các câu cá»§a bài hát này có phù hợp vá»›i định nghÄ©a sến, hoặc uá»· mị cá»§a nhạc vàng? Không, các bài hát này là phản ảnh cả má»™t tâm tình cá»§a má»™t thế hệ, thế hệ mà ngưá»i đàn bà cá»§a giao thá»i, tuy có đóng góp vá»›i ngưá»i Nam, nhưng vẫn còn e ấp, ngại ngùng ... Nàng đã yêu nhưng còn giữ lòng. Cuối thế ká»· 20, bước sang thế ká»· 21 này không còn các hình ảnh như thế nữa ... Ãàn bà thế ká»· má»›i mạnh dạn hÆ¡n nhiá»u. Thá»i gian Ä‘i qua không quay trở lại được, cÅ©ng như các cảm hứng, ý nghÄ© không thể để dành sang má»™t bên, đợi cho thá»i thế thay đổi má»›i viết ra thành bài thÆ¡, giòng văn, lá»i nhạc ....

Nếu như năm 1956 đất nước thống nhất thì Việt Nam cÅ©ng mất Ä‘i má»™t ná»n văn hoá phong phú và đặc sắc. Ãó là má»™t viá»…n tượng đáng sợ, tôi không dám nghÄ© xa hÆ¡n. Trong tháng ká»· niệm ba mươi năm này, tôi chỉ có lòng thành xin cầu nguyện cho tất cả những ngưá»i đã mất vì cuá»™c chiến, và vì tổ quốc. Tôi cảm Æ¡n các bà mẹ, bà vợ Việt Nam đã hy sinh cho con, cho chồng mình, các chiến sÄ© đã bá» mình vì hai chữ Tá»± Do. Hai chữ có thật, đầy đủ ý nghÄ©a. Hãy nhìn lại kho tàng văn hoá miá»n Nam thì rõ.

(*)Ná»—i Buồn Gác Trá»
Mạnh Phát - Hoài Linh

Trần Viết Minh-Thanh



Mục Lục


4. Cây đa bến cũ (tiếp)

Thanh Sơn



Cây đa bến cũ con đò khác đưa.
Ca dao Việt Nam

MÆ¡ và mẹ con cô gái cứ chuyện trò qua lại. Ngưá»i cứ sụt sịt khóc than, ngưá»i hết lá»i á»§i an cho lòng ngưá»i cô đơn vÆ¡i Ä‘i ná»—i tá»§i. MÆ¡ cÅ©ng không nhá»› đã đến mái liếp này được bao lâu rồi.

Chợt cÆ¡n mưa ào ào đổ xuống. Trước còn lăn tăn mấy há»™t, xong lá»›n dần và trút nước tràn trá» khắp chốn. Hai tấm liếp cá»n con úp chụp vào đầu nhau, lúc thưá»ng đã chẳng che chắn gì được, giá» thì coi như càng trống tuếch trống toác. Nước mưa tuôn ướt đẫm, luồn theo đầu liếp vào thấm đẫm cả ná»n đất tùm hum cá». Cô gái ghì đứa bé vào lòng như cố che chắn cho con khá»i ướt. Gió lại ào ạt thổi, đưa cái lạnh cá»§a đêm cuối năm thông thốc vào các khe.

MÆ¡ lăn xăng giục mẹ con cô gái : chị giữ cho cháu khá»i bị mưa. Nói thì nói vậy, song vá»›i hai tấm liếp nhá» nhoi làm sao bưng kín nổi. Cô gái loay hoay như gà mắc đẻ, ôm đứa con xoay hết góc này sang góc khác. Thằng bé lạnh khóc ré lên, lòng ngưá»i mẹ như có ai cầm dao cắt Ä‘i từng khúc ruá»™t. Nước mắt cô trào ra từng đợt, từng đợt hòa lẫn, không biết chá»— nào là nước mưa, chá»— nào là nước mắt.

MÆ¡ xốc tá»›i, chụp lấy hai tấm liếp, chồng lên nhau, dá»±a vào má»™t gốc cây, hÆ¡i nghiêng xuống, rồi giục giã mẹ con cô gái : chị cho cháu lại đây để cháu không bị ướt. Cô gái quính quáng không biết làm gì hÆ¡n, vá»™i theo lá»i MÆ¡. Cứ như thế, MÆ¡ giữ cho mái liếp đẩy những sợi mưa trôi vá» má»™t phía.

Mưa càng lúc càng dầy. Tiếng gió hú trong bóng đêm càng thêm ghê sợ. Cành cây bị vặt kêu răng rắc và bay rụng đó đậy. Ãêm Giáng Sinh bình an ở đẩu đâu chứ riêng ở nÆ¡i đây trái lại như Ä‘ang trong cÆ¡n bão. Oâi, sao lại có cảnh thảm não đến dưá»ng này. Trong đầu MÆ¡ lảng vảng câu há»i liệu có đấng thiêng liêng nào nhìn thấy cảnh Ä‘au thương cá»§a mẹ con cháu bé đêm nay chăng ?

Lúc này, mưa lá»›n quá, làm át Ä‘i tiếng cưá»i đùa văng vẳng từ cái đồn bên kia sông. Cuá»™c vui đã tàn hay vẫn còn Ä‘ang tiếp diá»…n. Ãã bao nhiêu năm rồi mùa Giáng Sinh nào cÅ©ng vẫn như thế này thôi. Kẻ xa xứ cố tìm quên ná»—i sợ và âu lo cái chết lúc nào cÅ©ng rình rập để ngập thân trong sa Ä‘á»a, rượu chè. Nếp sống cá»§a cái xóm ven sông xáo trá»™n lên vá»›i những hình ảnh quá đà, ngao ngán.

MÆ¡ ước gì ngày hòa bình. Những kẻ tha hương sẽ trở vá» nước há», những gia đình sẽ vui khi con cái, anh em, bè bạn há» trở vá». Rồi sẽ có ngưá»i chẳng còn lành lặn, song dù gì ngưá»i có vá» vẫn hÆ¡n kẻ mất Ä‘i. Vạn nhất cái xóm con con này sẽ trở lại cuá»™c Ä‘á»i an lành thuở trước. Rồi con đò ngày ngày lại đưa khách sang sông. Giáo dân lại thuần hậu thá» phụng Chúa. Tiếng cầu kinh lại vang lên trên con đưá»ng buổi sá»›m tinh sương, trong những đêm các gia đình thay nhau góp lá»i vinh danh Chúa. Rồi má»—i năm dăm ba lần cha xứ sẽ vỠđể chá»§ lá»… rước kiệu vòng trong xóm. Thanh niên, thiếu nữ, trẻ con sẽ thành tâm Ä‘i Ä‘oạn đưá»ng thánh giá cá»§a Chúa hay lần theo bước chân cá»§a Ãức Mẹ Mân Côi.

MÆ¡ nhá»› lại những lần nghe tiếng chuông nhà thá» trầm bổng mà như thấy không gian mở rá»™ng trước mắt mình. Bây giỠđêm Giáng Sinh âm thầm quá, lá»i kinh cÅ©ng được Ä‘á»c vá»™i vàng để rồi cả xóm chìm Ä‘i trong giấc ngá»§ chập chá»n Ä‘e dá»a. Cầu xin đêm nay đừng có tiếng súng nào bắn Ä‘i, cầu xin đêm nay đừng có thêm má»™t ngưá»i nào ngã xuống. Thế nhưng thá»±c tế là đêm nay vẫn có hai mẹ con cô gái sống lạc lõng bên rìa xã há»™i loài ngưá»i. Oâi, sao con ngưá»i nỡ nhẫn tâm đối xá»­ vá»›i nhau nhạt vô cùng đến vậy.

Mẹ con cô gái vẫn nấc lên tức tá»§i. Ãứa bé thỉnh thoảng ré lên như chua xót thân phận Ä‘au thương. Cô gái vạch áo cho con bú, nhưng thằng bé cứ ậm ừ không chịu. Giữa gió mưa đêm khuya, tiếng khóc như lá»i oán than cho ná»—i oan khiên vì chinh chiến mà xảy nên này. Cứ thế, mưa dai dẳng suốt đêm.

MÆ¡ nhá»› lại mùa Giáng Sinh xưa tiếng hát từ bên kia sông vẳng sang rõ rệt. Lá»i ca trầm bổng như Ä‘i ngá»t vào lòng. MÆ¡ không là giáo dân mà cÅ©ng thấy hứng khởi lên vì lá»i ca vút cao đó. “ Mẹ Æ¡i Ä‘oái thương xem nước Việt Nam, trá»i u ám chiến tranh Ä‘iêu tàn, mẹ hãy giÆ¡ tay ban phước bình an… “ Oâi tiếng ca trầm thống như những bàn tay đưa lên trá»i cao xin tá»a Æ¡n thiêng xuống. Mùa này, giáo đưá»ng hoàn toàn vắng lặng, tiếng chuông thu không như buông rÆ¡i cho có lệ rồi lặng lẽ im lìm.

(còn tiếp)

Thanh Sơn




Mục Lục


5. Tệ

Quang Ngá»c

Ãàn ông lúc thất chí thưá»ng có khuynh hướng thú nhận sá»± yếu Ä‘uối cá»§a mình vá»›i phụ nữ sau khi đã vào rượu hay bia . Bạn bảo tôi nói dối ? Thật đó ! Tôi từng biết đã có bao nhiêu phụ nữ bị lừa , đã có bao nhiêu trẻ con ra Ä‘á»i trong các trưá»ng hợp như vậy .

Phụ nữ có mạnh bao nhiêu , thấy má»™t ngưá»i đàn ông khóc rưng rức trước mặt mình , dù là chẳng ra má»™t giá»t nước mắt nào , há» cÅ©ng má»§i lòng , là sao ? Tôi thấy tệ là tệ quá Ä‘i . Ai tệ , phụ nữ hay đàn ông ? Cả hai .

Này nhé . Phụ nữ tệ là tệ ở cái chá»— , đàn ông than kệ há» , há» khóc kệ há», có lúc yếu thì lúc mạnh má»›i rắn rá»i được vá»›i cuá»™c Ä‘á»i . Nếu đã lê thân quá mức , khổ vẫn hoàn khổ , thì cứ cho há» khóc đôi chút , xả bá»›t cái nhục , cái thất vá»ng nhận tá»± cuá»™c Ä‘á»i , cho há» uống chút nước , vổ vá» há» tí ti thôi , rồi cứ bảo hỠđứng dậy là đứng dậy , chi mà phải dâng cuá»™c Ä‘á»i mình , nghiêng cả con ngưá»i mình , cuá»™c Ä‘á»i mình cho cái ngưá»i Ä‘ang chẳng có tí sinh lá»±c nào trước mặt vậy . Thế mà cho là mình hiểu cuá»™c Ä‘á»i , hiểu ngưá»i . Có chăng là mình dại , dại quá thôi à .

Còn đàn ông . Khóc ở đâu thì khóc , khóc chá»— đông ngưá»i , chá»— nào mặc kệ , nhưng tệ ở cái chá»— hay tìm má»™t ngưá»i phụ nữ mà khóc , tệ hÆ¡n nữa là há» biết ngưá»i phụ nữ đó dá»… má»m lòng và dá»… làm theo cái há» muốn . Hóa ra trong lúc tinh thần bệ rạc , không tìm cách tá»± kéo mình lên , lại Ä‘i kéo mình xuống bằng cách Ä‘i lừa phụ nữ . Chán quá là chán . Rồi khi biết kết quả cá»§a phút yếu lòng đó cá»§a mình , lại cao chạy xa bay , ôi tệ quá Ä‘i .

Bao nhiêu lần , bao nhiêu lần ngưá»i Ä‘á»i kể lại cho nhau nghe , nhưng con cháu Ä‘á»i sau vẫn mắc phải cùng cái lá»—i . Ngưá»i Ä‘i sau cứ tá»± cho , " không , trưá»ng hợp cá»§a em khác há» , anh ấy tá»™i lắm , thôi thì thương ai chả thương , anh ấy cho em má»™t đứa con , má»™t linh hồn để gìn giữ , em trân trá»ng " . Vâng , chả có gì sai vá»›i chị , nhưng đứa con đòi há»i nhiá»u hÆ¡n má»™t ngưá»i mẹ chị ạ , má»™t ngưá»i cha, má»™t mái ấm gia đình , những tiếng cưá»i vui vẻ trong má»™t gia đình sum vầy , có đâu trong hoàn cảnh đơn chiếc như chị vậy .

Tệ , ngưá»i Ä‘á»i tệ thật .

Tôi là tôi chống . Xin những ngày bình yên và sáng suốt đến vá»›i má»i ngưá»i để hạnh phúc và tiếng cưá»i luôn đầy ắp trong cuá»™c Ä‘á»i .

Cho một ngày .

Quang Ngá»c
10/01


Mục Lục


6. Câu Chuyện Ở Ãầu Sông (kỳ 2)

Phan Thái Yên



(truyện ngắn 3 kỳ)

Ta sẽ đến đứng bên bỠnước cũ
Mộng xanh ngần giậy nối mộng em xưa
Bùi Giáng

2. Bãi sông khuất vắng mấp mé bá» nước lúc triá»u dâng. Tàng cây si già rậm xanh mái lá la đà tá»a bóng xuống khoảng bá» cát phá»§ lá mục êm ái bước chân. Ãôi trai gái tình cá» tìm ra chổ hẹn hò lý tưởng vào má»™t buổi trưa sau buổi dạy tìm chổ trốn nắng trốn ngưá»i. Lá»›p rÆ¡m khô trải ra ân cần má»i há» ngồi xuống bên nhau. Thân xác chìm ngập vào nhau trong chiếc nôi êm hạnh phúc tuyệt vá»i. Không gian ríu lại chẳng má»™t thoát hương, đôi vòng tay tìm nhau ghì xiết cÆ¡n giật động vỡ bá» cho vành môi sặc trào từ lồng ngá»±c Ä‘am mê từng âm thanh nguyên thá»§y thấm lá»™ng đến tận cùng cảm giác. Cô gái trá»… tràng khuy áo, trầm mình xuống giòng sông lặng lá» con nước. Sau lá»›p vải mong manh, cặp đỉnh vú nhá»n hoắt xuân thì lồng lá»™ng trong bóng nước. Buổi trưa im ngát, râm ran tiếng ve luân chuyá»n trong rừng cây vắng gió. Trá»i xanh không má»™t vẩn mây. Bóng Trưá»ng SÆ¡n chập chá»n dao động lúc cô gái khua đôi tay trần làm thành những vòng sóng dần lan trên mặt nước.

Ngưá»i há»a sÄ© căng mắt nhìn giòng sông trước mặt. Mái tóc ngưá»i yêu thon thả bồng bá»nh theo Ä‘iệu sóng lÆ¡i lả trên bá» vai trắng ngần. Chàng cảm thấy hồn mình tan loãng theo từng giá»t nước vá»— vá» lên dáng nàng nguyên sÆ¡ ngà ngá»c. Ngưá»i há»a sÄ© nín thở say sưa chuyá»n lên khung vải qua từng nhát cá», từng tảng màu, mối tình cảm nồng say Ä‘ang rần rật trong thân xác mình.
Cô gái e thẹn nhìn ngưá»i thiếu nữ khá»a thân trong bức há»a.
- Ông ni thiệt ! Vẽ chi mà cả vạc dể sợ rứa?
Ngưá»i há»a sÄ© mang giá vẽ lên vai. Anh sánh bước cùng ngưá»i yêu, nói nhá» vào tai nàng.
- Em vừa có biệt danh má»›i... Em là “Con Gái Thầy Ãồâ€...
Tiếng cưá»i đôi trai gái dòn tan trên con dốc nắng lúc há» Ä‘uổi nhau chạy vá» phiá trưá»ng há»c.

Cặp tình nhân Ä‘ang sống những ngày chứa chan hạnh phúc. Há» chẳng ngá»›t nhìn nhau rồi cùng nhìn vá» phía cuối giòng sông. NÆ¡i phố xá gia đình, nÆ¡i ước mÆ¡ đậu lại cho má»™t cuá»™c trở vá». Há» chỉ cần có nhau, ngoài ra tất cả Ä‘á»u là phụ thuá»™c. Chẳng ngại chi cuá»™c sống thiếu thốn gian khổ, hai ngưá»i chỉ mong làm tròn trách vụ giao phó ở trưá»ng há»c để được yên thân. Ngưá»i há»a sÄ© quen dần vá»›i công tác kẻ biểu ngữ. Những khẩu hiệu thi Ä‘ua, diệt Ngụy chống Mỹ cứu nước, màu vàng đỠtreo khắp cùng thôn làng giải phóng. Sau vài lần bị phê bình kiểm Ä‘iểm, anh há»c được thói quen cất xếp suy nghÄ© sáng tạo ở má»™t góc riêng trong trí tưởng mình để thuần thục hoàn thành những bức vẽ hiện thá»±c theo đúng yêu cầu. Anh vẽ Ä‘i vẽ lại mặt mày những cô gái khá»e mạnh, cổ ngắn mà to, không có nét ngá»±c, và cánh tay tròn trục nắm lại giương cao trong ná»n trá»i đỠrá»±c chói chang. Anh vẽ vá»›i ná»—i phiá»n hà chôn kín trong lòng.

Nhiá»u đêm má»—i tuần, lá»›p há»c được dá»n làm nÆ¡i há»c tập kiểm thảo cho nhóm thanh niên sinh viên bá» phố vào bưng. Lá cá» giải phóng xanh đỠsao vàng may vụng vỠđược treo phá»§ lên tấm bảng Ä‘en. Dưới ánh sáng leo lét cá»§a ngá»n đèn thắp bằng đá khí xì tá»a mùi hôi, phần xanh bẩn bạc nhược cá»§a lá cá» xám chìm vào tấm bảng loang lổ vết phấn.

Ngưá»i xã đội trưởng du kích, gã há»c trò đệ nhị trưá»ng Nguyá»…n Du, không bao giá» bá» lỡ cÆ¡ há»™i để hậm há»±c bóng gió vá» liên hệ tình cảm giữa ngưá»i há»a sÄ© và cô gái hắn vẫn hằng mÆ¡ tưởng. Những lần như thế, há» chỉ im lặng nhìn nhau cưá»i qua ánh mắt.

Cho đến má»™t hôm, Ä‘iá»u mà đôi tình nhân không há» dám nghÄ© tá»›i đã giáng xuống cuá»™c Ä‘á»i há» như ná»—i khe khắt cá»§a định mệnh. Ngưá»i há»a sÄ© được trên “chiếu cố†cho Ä‘i “thá»±c tế†ở miá»n Bắc Xã Há»™i Chá»§ NghÄ©a. Gã xã đội trưởng mừng rỡ ra mặt khi mang lệnh công tác đến cho anh. Hắn hí há»­ng ra Ä‘iá»u biết chuyện.

- Anh Phá»§ trong chiến Ä‘oàn Nguyá»…n Ãại Thức ngày trước, chừ làm lá»›n ngoài Vinh, giúp anh đó. Rứa là anh đạt được nguyện vá»ng rồi, sướng hỉ! Cô gái thành phố lá»›n nhanh qua những tai ương dồn dập xảy đến vá»›i nàng. Mất cha, mất liên lạc vá»›i gia đình, nay lại phải xa cách ngưá»i yêu. Há» bám víu vào hi vá»ng anh chỉ Ä‘i công tác vài tháng sau đó sẽ trở vá» lại. Buổi chiá»u trước ngày Ä‘i, đôi tình nhân yêu nhau trong tổ ấm cá»§a há» lần cuối. Hai ngưá»i ôm nhau, im lặng nhìn bóng Trưá»ng SÆ¡n u uẩn đổ chìm trong giòng sông đục màu mây xám lao Ä‘ao.

Ngưá»i há»a sÄ© trao cho nàng bức há»a ghi dấu thá»i yêu thương vô vàn cá»§a hai ngưá»i. Cô gái gạt lệ, nhìn thật lâu vào mắt ngưá»i yêụ..chỉ để rồi khóc nức nở trên đưá»ng vá» qua con dốc hiu hắt nắng tàn.

Niá»m hi vá»ng được trở vá» vá»›i ngưá»i yêu sau vài tháng Ä‘i “thá»±c tế†đã kéo lê thành phần Ä‘á»i Ä‘au thương suốt bảy năm dài. Năm đầu tiên là giai Ä‘oạn Ä‘au khổ nhất cá»§a ngưá»i há»a sÄ©. Ná»—i quay quắt nhá»› ngưá»i yêu và sá»± thất vá»ng khi nhìn ra khuôn mặt thật Ä‘iêu tàn cá»§a miá»n Bắc Xã Há»™i Chá»§ NghÄ©a khiến anh quá đỗi Ä‘au lòng. Anh tìm cách nhắn tin nhưng tất cả Ä‘á»u không có kết quả. Biết bất cứ ai Ä‘i công tác Trị Thiên anh Ä‘á»u viết thư nhắn gởi rồi thấp thá»m vắn dài chỠđợi mãi má»™t hồi âm không bao giỠđến. Bảy năm đăng đẳng chậm chạp trôi qua vá»›i công việc tẻ nhạt cá»§a má»™t gả thợ vẽ quẩn quanh vá»›i hai màu vàng đỠnghèo nàn. Trong giấc ngá»§ đến khó khăn từng đêm, hình ảnh ngưá»i mẹ bồng con đứng buồn bã bên giòng sông vẫn thưá»ng hiện vá» khiến anh bừng tỉnh ngá» ngợ há»i lòng rồi chong mắt đếm canh dài.

Sau tháng Tư năm bảy lăm, niá»m vui cá»§a ngưá»i há»a sÄ© chóng tàn như ngàn cánh sen tả tÆ¡i trong hồ Tịnh Tâm thiếu nước Ä‘á»ng bùn khô. Gia đình Ãông, sau ngày nàng vô bưng rồi ngưá»i cha bị sát hại chôn tập thể ở Bãi Dâu, bà mẹ và hai đứa em nàng đã bá» xứ vào Nam lập nghiệp, không há» trở lại Huế. Anh theo đò lên khu làng xưa bên tận đầu nguồn sông Hương tìm há»i dấu tích ngưá»i yêu. Dân trong làng cho hay không lâu sau ngày anh phải Ä‘i “thá»±c tếâ€, vì có vấn đỠvá»›i ngưá»i xã đội trưởng du kích, Ãông đã bá» vùng giải phóng Ä‘i biệt. Gã du kích thì bị lính Sài Gòn bắn chết trong má»™t trận càn.

Những ngày sum há»p tá»± hào cÅ©ng qua nhanh vá»›i gia đình ngưá»i há»a sÄ© như nước nguồn chảy trào qua Bao Vinh đầm đìa lối gạch cÅ© mòn hưng phế. Ãứa con kháng chiến trở vá» thất vá»ng vá»›i công việc nhàm chán là cán bá»™ thông tin văn hoá ở má»™t xã nghèo nằm cuối giòng sông Hương trắng xác bÆ¡ phá» cánh đồng muối mặn. Anh chẳng lo toan được chi cho gia đình. Cha mẹ cần mẫn chắt chiu từ bao năm, vất vã gầy dá»±ng được tiệm may ở Ngã Giữa, nay phải hàng ngày ra vào âu lo phá» phạc vì bị quy là tiểu tư sản, thuá»™c diện kiểm kê. Ngưá»i em trai là sÄ© quan quân đội miá»n Nam thì vất vã lao Ä‘ao trong trại cải tạo má» mịt núi xa. Niá»m Ä‘au lá»›n nhất cá»§a anh là ước mÆ¡ được diá»…n tả suy tưởng và cái nhìn cá»§a ngưá»i há»a sÄ© qua màu sắc riêng biệt cá»§a mình thì đã như cánh đóm lẻ loi, chập chá»n, mất hút đêm thâu. Ãã bao lần sau đêm thức trắng say sưa vá»›i dao cá», ngưá»i há»a sÄ© đành phải bất lá»±c buồn bã nhìn tác phẩm mình trước khi xếp cất vào nÆ¡i khuất lấp. Từng hoàng hôn nhìn ráng chiá»u lung linh trên nóc hàng dương rÅ© đầu muá»™n phiá»n lối gió thấp thoáng cánh buồm từ biển vá», lòng anh càng nung nấu giấc má»™ng ra Ä‘i.

Vùng đất tá»± do cuối biển Thái Bình xa đã giúp hiện thá»±c giấc mÆ¡ cá»§a ngưá»i há»a sÄ©. Anh được nhiá»u ngưá»i trong xã há»™i phương Tây mến má»™ qua nét vẽ độc đáo đầy sức sống lứa đôi. Thế nhưng càng vẽ anh càng nhá»› nhiá»u tá»›i ngưá»i xưa nÆ¡i nguồn sông khốn đốn. Ãá»i sống vật chất đầy đủ và cuá»™c hôn nhân vá»™i vàng chẳng giúp được chi cho cuá»™c sống tinh thần sa sút. Chỉ sau vài năm trong cảnh sống gia đình bế tắc, vá»›i chiếc bàn chải đánh răng trong túi áo và chai rượu trên tay, anh bá» nhà từ giã ngưá»i đàn bà đã không mang lại sá»± bình an trong tâm hồn anh vẫn mãi hoài tìm kiếm. Há»™i há»a, ná»—i cô đơn trong nuối tiếc dằn vặt chẳng nguôị..và như thế ngưá»i há»a sÄ© sống cuá»™c Ä‘á»i mình, từng ngày, bắt đầu bằng cÆ¡n say vào những buổi sáng.

Sá»± bồng bá»™t oan khiên thá»i tuổi trẻ đã khiến anh và biết bao ngưá»i cùng trang lứa ngá» vá»±c chối bá» hạnh phúc niá»m vui đến trong tầm vá»›i. Chỉ để rồi chẳng thể nào tìm lại được trong suốt quảng Ä‘á»i còn lại. Cô há»c trò duyên dáng hồn nhiên, sống trá»n vẹn cho tình yêu bên bá» nhân duyên đành Ä‘oạn. Cô gái Gio Linh héo hon bầu ngá»±c, gồng gánh nước sông dưới bóng trăng lu khuyết huyá»…n giấc mÆ¡ tàn. Ngưá»i đàn bà trên vùng đất lưu vong, sòng phẳng trong cuá»™c sống và tình yêu. Bức há»a đầu tay anh vẽ bằng tất cả Ä‘am mê thuở vừa yêu, hoang sâu bá» mắt tím và dáng em dìu dặt quán chiá»u. Bức tranh cổ động d? xanh, cánh tay cô gái nắm chặt giương cao hô hào nhân dân ra sức thi Ä‘ua lao động. Những há»a phẩm được trang trá»ng trưng bày tại các phòng triển lãm kiêu kỳ ở Sydney, Melbourne, Paris... Anh say bằng những chai rượu đắt tiá»n để rồi giữa cÆ¡n say hình ảnh quá khứ thoắt động trở vá» vỡ tràn bá» nuối tiếc. Ngưá»i há»a sÄ© bồi hồi nghÄ© tá»›i hình ảnh gã trai tÆ¡ lúc hắn luống cuống giấu món quà tặng tình yêu đầy Ä‘am mê vào bụi hoa trong vưá»n nhà cô gái... Anh có tất cả và anh đã khá» dại bá» Ä‘i.

Sá»± hối tiếc đã thôi thúc ngưá»i há»a sÄ© vá» bên nguồn sông xưa. Như con thú hoang trở vá» hang động thoa liếm vết thương Ä‘au, anh trở vá» tìm lại dấu vết yêu thương ngày cÅ©, mong vá víu manh áo Ä‘á»i đã quá tang thương…

Chuyện Ä‘á»i ngưá»i há»a sÄ© đắng cay như từng há»›p rượu mạnh ép má»i ôn Thiên ráng uống để bạn vui. Quán chiá»u bên bến đò im bặt tiếng cưá»i nói cá»§a nhóm khách cuối ngày vừa rá»i quán cho kịp chuyến xe nôn nóng đợi trên cầu. Gió từ sông thổi ruồng qua dãy bàn ghế lá»ng chá»ng, trÆ¡ trá»i hai ông già ngồi trăn trải lòng mình qua men cay. Ôn Thiên lắng nghe tiếng giòng sông trôi vá» xuôi, xốn xang sóng động trong hồn rêu phong bỠđá. Biết bao mảnh Ä‘á»i Ä‘i qua bến đò Tuần bằng bước chân tình cá» cá»§a định mệnh. Há» tất tả lên rừng xuống phố, giết chóc khóc cưá»i, sống vá»™i sống mòn, than vãn, trần tình, rồi Ä‘i biệt. Ôn Thiên vẫn má»™t Ä‘á»i ở lại, âm thầm như bóng, nghe ngóng quẩn quanh. Từng âm động, tiếng ngưá»i, rá»›t Ä‘á»ng vào tai rồi trầm tích trong ngăn phần trí nhá»› cá»§a má»™t kiếp mù lòa. Xúc động theo câu chuyện tình cá»§a bạn, ôn Thiên nghe từ trong quá khứ trổi dậy từng tràng âm thanh náo động đạn bom và giá»ng nói ngá»t ấm cá»§a ngưá»i thai phụ trẻ tuổi giữa những ngày hè năm sáu tám. Ôn xúc động lần tìm tay bạn. Những ngón tay già nua run rẩy vá»— vá» nhau, thiệt thà như tiếng khóc hóa mòn dấu đá in hằn trong ký ức vừa chợt nhảo ra thành giá»t nước mắt hoen bá» mắt sâu khép kín .

Không lâu sau ngày ngưá»i há»a sÄ© Ä‘i “thá»±c tếâ€, cô gái biết mình có thai. Nàng vui mừng báo cho tập thể hay vá»›i hi vá»ng gã xã đội trưởng sẽ buông tha, không còn theo Ä‘uổi ve vãn để được yên thân. Không ngá» hắn lại càng tá» ra cay cú thô bạo hÆ¡n. Má»™t lần lợi dụng lúc vắng ngưá»i, hắn dùng sức mạnh toan làm hổn, nàng đã may mắn chạy thoát được. Cô gái quyết định trốn khá»i vùng giải phóng vá» lại Huế. Tên xã đội trưởng dẫn du kích Ä‘i tìm bắt nàng lại. Nhằm lúc má»™t đơn vị lính quốc gia Ä‘ang hành quân lục soát trong vùng, vài du kích bị tá»­ thương trong số đó có cả tên xã đội. Cô gái bị tình nghi là cán bá»™ giao liên, nàng được đưa vá» hậu trạm cá»§a đơn vị hành quân đóng ở bến đò Tuần để Ä‘iá»u tra. Má»™t sÄ© quan ngưá»i miá»n Nam, biết cô gái lúc ở Huế, đã đứng ra bảo lãnh cho nàng được tá»± do.

Ôn Thiên uống cạn ly rượu. Ôn ngồi quay mặt vá» phía giòng sông, bóng chiá»u trầm lặng phá»§ lên lÅ©ng mắt sâu kín niá»m Ä‘au.

- Nghe nói ngưá»i sÄ© quan đã cưới cô gái rồi đưa vô sống trong Nam. Dù chi thì cụ mi cÅ©ng có được đứa con sống ở mô đó trên cõi Ä‘á»i ni. Còn tui phải chôn con mình lúc chỉ má»›i là cái bào thai năm sáu tháng.

Ngưá»i lão bá»™c mù nghe tiếng thở dài cá»§a bạn lặng chìm vào tiếng nấc nghẹn, ấp úng rã rá»i men rượu. Ôn Thiên nghÄ© tá»›i làng Hồ, nÆ¡i sinh trưởng. Thuở thằng Thiên mắt sáng, bàn chân tuổi chín mưá»i rón rén bước theo tiếng chim rúc trên con đưá»ng làng lổ đổ bóng nắng trưa thÆ¡m mùi mít chín. Phần số mù lòa đẩy đưa ôn Ä‘i ngược giòng sông Hương đến bến đò Tuần rồi buá»™c chặt Ä‘á»i mình ở đó. Năm mươi năm qua ôn Thiên sống âm thầm kiếp Ä‘á»i nô bá»™c trong quán trá» nghèo nàn bên bến sông. Hòa bình. Chiến tranh. Quốc gia. Cá»ng Sãn. Sống chết. Ãói nghèo. Cưá»i khóc... Tất cả là tiếng Ä‘á»i quen lạ vây quanh, là âm động cuồng quay vùng thính giác bÆ¡ phá» nghe ngóng. Trong gian phòng nhá» cuối quán trá», chiếc phản gổ mít lâu Ä‘á»i trÆ¡n bóng là nÆ¡i ôn Thiên hành nghá» tẩm quất kiếm sống qua ngày. Tấm gổ dày cả gang tay vá»›i bao cát chắn quanh cÅ©ng là trần che chắn cái hầm trú ẩn đã bao lần giúp ôn sống còn qua hÆ¡n hai mươi năm súng đạn vô tình. Trên tấm phản đó biết bao thân xác rã rá»i đã trong má»™t giây lát nằm lại thÆ¡ thá»›i mà quên Ä‘i chiến trưá»ng má»i mệt. Lính quốc gia, lính Sài Gòn, du kích, bá»™ đội, nam, nữ... chỉ là những sợi gân cốt má»i rá»i được ôn xoa bóp chăm lo. Ở đó, có khi những mãnh Ä‘á»i đã được trải ra, kể lể, than thân... trong lúc ôn Thiên chỉ im lìm lắng nghe và cần mẫn làm tròn công việc vá»›i đôi tay nô bá»™c mù lòa.

Cho đến má»™t đêm... Tiếng rên dồn dập lạ tai cá»§a o du kích và những ngón tay bấu chặt lên ngưá»i khiến ôn Thiên dừng tay nghe ngóng há»i han. Chỉ có tiếng trở ngưá»i và chút âm thanh cấp bách vừa kịp ghì ríu trong cổ há»ng. Lúc tay vừa chạm vào đôi bầu ngá»±c căng tròn cá»§a cô gái thì trong ngưá»i ôn cÅ©ng chợt rùng rùng cảm giác trào ngợp khó tả làm tim đập nhịp liên hồi. Hai con thú hoang vồ siết nhau trên vùng châu thổ cuá»™n sóng Ä‘am mê mênh mang bá» bãi. Từ đó, căn hầm tăm tối là nÆ¡i há» chìm ngập vào nhau cho thá»a thuê cảm giác mở toang trên từng phân li da thịt.

Ngày o du kích cho biết có thai, ôn Thiên vui mừng nhưng cô gái chẳng nói năng chi. Vài tháng sau, cô gái cho ôn biết tập thể đã đưa nàng ra kiểm thảo, bắt buá»™c phải phá thai và đưa nàng Ä‘i làm công tác giao liên ở vùng khác. Ngày chia tay, cô gái chỉ cho ôn biết nÆ¡i nàng quăng giấu cái bào thai rồi lặng lẽ bõ Ä‘i. Ôn Thiên đã khóc suốt trên đưá»ng vá» làng Hồ nÆ¡i ôn chôn cất đứa con vừa tượng hình hài. Và biết bao năm sau đó má»—i khi nghÄ© tá»›i cảnh sống cô đơn Ä‘á»i mình.

Cách đây không lâu, trong ngày lá»… khánh thành chiếc cầu má»›i bắt qua sông gần bến Tuần, ôn Thiên Ä‘ang đứng dưới tàng cây ngô đồng thì nghe có tiếng phụ nữ há»i chào. Ôn Thiên đó hỉ !? ... Giá»ng ngưá»i Ä‘á»ng vào tai ông thì cho dù bao nhiêu năm ôn cÅ©ng chẳng thể quên. Huống chi... Ôn chợt rúng ngưá»i, nghe tiếng mình bật há»i... Rứa O đó hỉ !? ... Tui đây... Tiếng trả lá»i nhá» lại bước theo ngưá»i. Ôn Thiên Ä‘ang lóng ngóng thì có ngưá»i đẩy ôn suýt té ... Tránh chổ ra cho đồng chí chá»§ tịch huyện Ä‘i...

Ôn Thiên thẩn thỠbước vỠphiá bỠnước. Chỉ có giòng sông mới thấu hiểu được nỗi lòng ôn.

(còn tiếp một kỳ)

3/2005

Phan Thái Yên






Mục Lục


7. Dễ Thương Ơi

Niệm Nhiên



Từ buổi ban đầu, khi chàng và nàng Ä‘i chung con đưá»ng há»c trò, cùng ngồi chung lá»›p há»c, đôi tim tuổi trẻ chung nhau má»™t nhịp yêu thương. Khi nghiệp bút nghiêng đã trả xong, và cha mẹ đôi bên thuận lòng, chàng và nàng cùng xây mái ấm gia đình.

Ãôi vợ chồng dá»± định sẽ có khoảng ba hoặc nhiá»u lắm là bốn đứa con, vá»›i má»™t hai thằng Tí và má»™t hai con Ti, cho vui nhà vui cá»­a, cho đầy thêm hạnh phúc vá»›i tiếng trẻ nô đùạ Chuyện là ngưá»i tính không bằng trá»i tính. Ãôi vợ chồng đã sinh đến đứa con gái thứ tư, nhưng vẫn chưa có má»™t cậu con traị Vì muốn được má»™t thằng con trai nối dõi tông đưá»ng, nên đôi vợ chồng quyết định .. cố gắng thêm má»™t lần nữa, may ra Æ¡n trên thương tình mà phú cho má»™t đứa con trai như ước nguyện.

Khi cô con gái thứ năm chào Ä‘á»i, cô bác trong há» hàng và lối xóm đã rất hoan hỉ đến chúc mừng đôi vợ chồng. Nào là: "Vợ chồng cậu mợ Bảy thật có phước. Sinh ngÅ© long công chúa!" hoặc "Sinh má»™t dá»c năm cô con gái xinh xắn dá»… thương là Ä‘iá»u quý hiếm, xin chúc mừng ông bà" hoặc "NgÅ© Long Công Chúa là gia đình sẽ được tài lá»™c, thăng tiến, hạnh phúc tràn trá», cậu mợ hên quá!" Ãôi vợ chồng ngoài miệng cưá»i tươi đón nhận những lá»i chúc mừng, nhưng trong lòng buồn hiu hắt, nhất là cậu Bảy vì cậu vẫn mong ước có má»™t thằng con trai cho "phe ta" bá»›t "lẻ loi", cÅ©ng như để âm không quá thịnh và dương không quá suỵ

... Và khi cô con gái ... thứ sáu ra Ä‘á»i, cậu Bảy cố giấu niá»m thất vá»ng để nhẹ nhàng an á»§i vợ:

- Em à, đừng buồn, thôi thì số mình không có con trai, đành chịụ Con nào cÅ©ng là con, em à! Mong sao các con lá»›n lên biết nghe lá»i khuyên dạy, biết hiếu thảo là được rồi!

Mợ Bảy nghe chồng nói cÅ©ng vÆ¡i bá»›t niá»m thất vá»ng. CÅ©ng từ ấy, trong há» hàng và lối xóm đã không còn gá»i bá»n nhóc con nhà cậu mợ Bảy bằng danh từ kiêu sa NgÅ© Long Công Chúa nữạ Thay vào đó, bằng cách gá»i bình dân "bầy con gái".

Buổi cÆ¡m trưa đã dá»n lên, má»i ngưá»i trong gia đình đã ngồi vào bàn ăn, riêng chỉ có Ti còn mãi trong nhà trong, chưa chịu rạ Mợ Bảy há»i Yên, cô con cả trong gia đình:

- Ti nó làm gì trong phòng, không ra ăn cÆ¡m cho kịp Ä‘i há»c? Con vào kêu Ti ra cho mẹ.
Yên vẫn ngồi nguyên chổ của mình, không vội đứng dậy làm theo ý của mẹ, cô nàng đoán
- Chắc là con nhóc quên làm bài, hoặc chưa thuá»™c bài, nên muốn chần chừ trể giá», bá» há»c đó mà.
Nói xong, Yên ngồi tại bàn cÆ¡m, lá»›n giá»ng gá»i to:
- Ti à, ra ăn cÆ¡m, mẹ gá»á»‹
Cậu Bảy nhìn con bằng ánh mắt nghiêm nghị, và nhắc lại lá»i cá»§a mợ:
- Yên, con vô kêu em ra ăn cÆ¡m. Mau lên rồi còn chuẩn bị Ä‘i há»c.
Yên dạ nhá», khẽ đẩy ghế đứng dậy, Ä‘i vá»™i vào gian nhà trong.
Bày con gái trong gia đình nể ba hÆ¡n mẹ. Dưá»ng như Ä‘a số gia đình Việt Nam, ngưá»i cha đứng ở má»™t địa vị uy nghiêm trong việc dạy dá»—, giáo dục con. Tuy nhiên, chính sá»± uy nghiêm này vô tình tạo khoãng xa cách giữa ngưá»i cha và các con. Ngược lại, ngưá»i mẹ bao dung, kém phần nghiêm khắc, nên cảm thông gần gá»§i vá»›i các con nhiá»u hÆ¡n. Tình thương bao dung cá»§a mẹ đôi khi là lý do làm nghiêm luật cá»§a ba bị lung lay ít nhiá»á»¥

ChỠmột lúc, vẫn không thấy hai cô con gái ra, cậu Bảy lên tiếng:
- Yên và Ti ra ăn cÆ¡m ngay, cả nhà Ä‘ang chá».

Má»™t thoáng sau, Yên từ nhà trong quay trở ra, vừa Ä‘i Yên vừa bật cưá»i nho nhá». Cô nàng cố nín cÆ¡n cưá»i nôn, Yên ká» tai mẹ nói nhá» Ä‘iá»u gì đó, mà gương mặt cá»§a mợ Bảy biến đổi từ ngạc nhiên, không tin, rồi chao mày, bật cưá»i theo Yên. Mợ Bảy đưa mắt nhìn vá» hướng con bé Ti Ä‘ang cúi đầu thật thấp, Ä‘i từng bước chậm, thật chậm, vá» hướng bàn ăn.

Ti ngồi xuống, nhẹ nâng chén cÆ¡m lên khá»i bàn, đầu con bé cúi sát thật gần chén cÆ¡m. Cậu Bảy nhìn Ti, rồi lên tiếng:
- Ti, con ngẩn mặt lên đàng hoàng xem nàỠSao lại cúi gầm mặt trong bàn ăn?
Ti vẫn giữ tư thế cúi thấp đầụ Cậu Bảy nghiêm giá»ng như ra lệnh:
- Ba bảo con ngẩn đầu lên ăn cơm. Có nghe không Ti ?!

Và, khi cô bé Ti ngẩn cao đầu lên, để lá»™ rá» gương mặt, thì má»i ngưá»i trố mắt ngạc nhiên. Trên mặt con bé còn nguyên vẹn nét trang Ä‘iểm vụng vá» cá»§a son đỠlang ngoài vành môi nho nhá», má hồng phấn đánh đậm màu, mắt tô mi xanh màu da trá»i và cả màu xanh lá non, nhưng than ôi ... đôi chân mày cạo trụi lá»§i!

Vầng trán cao thông minh vá»›i nét bướng bỉnh, không còn đôi chân mày làm khoảng ngăn cách biên giá»›i vá»›i cặp mắt to Ä‘en lay láỵ Mái tóc demi gacon ngắn cá»§n không đủ dài để che dấu tích tàn phai trên gương mặt vốn rất tinh nghịch cá»§a Tị Con bé trông dị ngáo lạ lùng và buồn cưá»á»‹ Mắt con bé ướt sÅ©ng, rưng rưng lệ. Bày con gái và cậu mợ cố nín tiếng bật cưá»i, cậu Bảy cố làm mặt nghiêm, nhưng nhẹ giá»ng há»i con:
- Ti làm sao mất tiêu chân mày vậy ?
- Con thấy cô Thủy nhổ chân mày và thoa son phấn cho mấy chị, nên con cũng muốn làm đẹp giống vậỵ Con lấy lưỡi dao cạo râu của ba ... cạo mất đi một bên chân mày ... nên phải cạo luôn bên kia cho cân bằng.
Nãy giá» bày con gái cố giấu tiếng cưá»á»‹ Bây giá» nghe Ti nói, chúng không nén được nữa, nên vỡ oà thành má»™t trận cưá»i to ngất.
Cô Thá»§y, ngưá»i em út cá»§a cậu Bảy, cố nín cưá»i và phán rằng:
- Ãúng là nhà mi ngu ngợ Há»c lá»›p năm rồi, sao vẫn không biết phân biệt thế nào là "nhổ" và làm sao là "cạo" hở ?
Nói Ä‘oạn cô gật gù ... vá» khen, để chá»c tiếp
- Ừ, nhà mi dốt vỠđộng từ, nhưng cÅ©ng giá»i vá» luật cân bằng, cạo hết hai bên chân mày không những cân bằng mà còn công bình cho đôi mắt.
Ãoạn, cô cố tình kéo dài chữ "chứ", nói tiếp
- C..h..ứ ... một bên mắt có chân mày, một bên mắt không có chân mày, bảo đảm chúng sẽ kiện nhau, cho xem!
Bá»n nhóc lại có thêm trận cưá»i tá» Mợ Bảy tế nhị nháy mắt ra dấu cho cô Thá»§y buông tha đừng chá»c Ti nữạ Riêng Ti thì con bé nhìn cô Thá»§y mà giận đến nghẹn cổ. Ãôi chân mày cá»§a Ti không cánh mà bay ... cÅ©ng tại cô đó thôi! Tại cô cả đấy!

Má»—i khi cô mua mỹ phẩm nào má»›i đẹp là cô gá»i mấy chị lá»›n, và kêu cả con bé út trong nhà để trang Ä‘iểm thá»­, nhưng chẳng bao giá» cô gá»i đến tên Tị Con bé tá»± ái tê ngưá»á»‹ Tá»± nghÄ© Ti không cần cô Thá»§y chỉ bày, trang Ä‘iểm dá»… ợt mà, khó chi đâụ Ti thấy mẹ Ä‘iểm trang hoài đó thôị Rồi, buổi trưa đẹp trá»i hôm nay, Ti vào phòng ba mẹ, tìm phá há»™p phấn son cá»§a mẹ. Ãể rồi, vô tình thấy cây dao cạo râu cá»§a ba .. nên má»›i ra nông nổi cá»› sá»± nàỵ Ãôi chân mày bị Ti "lầm" động từ "nhổ" và "cạo", nên đành giã từ đôi mắt to Ä‘en Ä‘ang sÅ©ng ướt!

Ti ăn buổi cÆ¡m trưa trong nước mắt. Ãến giá» sắp Ä‘i há»c, con bé càng cuống quýt thêm hÆ¡n. Ti khẩn thiết năn nỉ mẹ:
- Mẹ Æ¡i, mẹ cho con nghỉ há»c nha mẹ. Khi nào chân mày má»c lại rồi con sẽ Ä‘i há»c.
Mợ giấu môi cưá»i, cố dá»a con bé để Ti đừng tinh nghịch nữa
- Không được, Ti phải Ä‘i há»c. Chân mày cạo rồi, biết sẽ má»c lại hay không nữạ Ti muốn nghỉ há»c luôn saá» Con gái vừa xấu, vừa dốt, lá»›n lên ai dám thương.

Sau buổi cÆ¡m trưa, Ti vừa khóc thút thít vừa ôm tập Ä‘i há»c. Mợ Bảy thấy tá»™i nghiệp con, nên tìm chiếc nón rá»™ng vành cho Ti độị Con bé kéo vành nón lụp xụp che khuất ná»­a gương mặt. Ti e dè bước từng bước chậm ra khá»i ngõ nhà. Trông con bé tá»±a như má»™t hiệp sÄ© mù trong phim kiếp hiệp. Ti vừa Ä‘i vừa tá»± hứa, mai kia khi lá»›n lên, Ti sẽ không kiêu sa, không quá yểu Ä‘iệu thục nữ như cô Thá»§y, như chị Yên. Ti sẽ là ngưá»i con gái đơn giản, chân thành và sống thật vá»›i tình cảm cá»§a chính mình.
oOo ~~ oOo ~~ oOo
Tháng ngày qua maụ Tết năm nay là Tết lần thứ mưá»i-tám trên xứ ngưá»á»‹ Bày con gái ngày xưa, nay đã trưởng thành, đã có gia đình riêng cá»§a từng cá»™ Cậu Bảy cuối cùng cÅ©ng đã "tuyển binh" được sáu cậu con rể vá» "phe ta" để an á»§i cậu Bảỵ Tuy sống ở đất khách, và thành phố nÆ¡i gia đình cậu mợ Bảy cư ngụ không nhiá»u ngưá»i đồng hương để tổ chức lể Tết trong cá»™ng đồng ngưá»i Việt, gia đình cậu mợ vẫn giá»­ nguyên truyá»n thống phong tục ngày Tết.

Ngày đầu năm Nguyên Ãán, cặp vợ chồng già Ä‘ang ngồi trịnh trá»ng, nét trang nghiêm, tay cầm những phong bì lì-xì màu đỠvà chá» con cháu mừng tuổị Bất chợt trong phòng có tiếng cưá»i ồ cá»§a bày con nít, lẫn trong tiếng cưá»i cá»§a bá»n trẻ, có giá»ng nói cá»§a Ti nhá» nhẹ há»i con:
- Trâm nè, sao con lấy kéo cắt mất chòm tóc vậy ?!
Ngá»c, chị cá»§a Trâm, nhanh nhẹn trả lá»i mẹ
- Tại em Trâm lấy cây lược Ä‘iện cuốn tóc bị rối, con cố gỡ tóc nhưng Trâm nói gỡ Ä‘aụ Trâm nói lấy kéo cắt hết tóc rối, khá»i Ä‘au!
Bày con nít, cháu ngoại cá»§a cậu mợ, lại cưá»i ồ. Trâm xấu hổ lấy tay che mặt, nhưng bướng bỉnh không khóc, dù bị trêu cưá»á»‹ Âu yếm nhìn cháu, mợ Bảy lắc đầu mắn yêu
- Ãúng là mẹ nào con đó, làm Ä‘iệu ... không xong! Như nhá»› ra ká»· niệm thÆ¡ dại xưa, bầy con gái cưá»i vuị Ti đỠhồng đôi má vì vẫn thấy chút ngu ngÆ¡ ngượng ngùng xưạ

Niệm Nhiên




Mục Lục


8. Chiếc lá ngả vàng

Trần Thành Mỹ



Má»™t ngày hè tắt nắng. Nhìn lại lần cuối nÆ¡i quen thuá»™c bằng ánh mắt thân thương, quay phắt gót bước nhanh không ngoảnh mặt, lá»i từ biệt sao mà làm tê mặn lưỡi môi. ‘Bay bay’ bước Ä‘i không dám hẹn ngày tái ngá»™ vì lá»i hứa đôi khi không còn tùy thuá»™c ở mình. Nuốt lá»­ng Ä‘i thổn thức nghẹn ngào bịn rịn, gói trá»n tâm tư trong đáy vô thức má»™t lần thôi. Hai thế giá»›i vô tình ngấm ngầm ngăn đôi không chuyển tiếp, khoảng trá»i xanh lịm hẳn nhưá»ng chá»— cho mảnh tím mịt má». Màu cầu vòng tròn pha thành sắc trắng như giá»t sương, nước mắt chạm đất vỡ ngang. Cuá»™c Ä‘á»i tất có hợp có tan, vừa thấy đó mà mất Ä‘i lúc nào ai Ä‘oán được. Tâm hồn trẻ, còn sức khoẻ, cuá»™cc sống sao mà ngắn ngá»§i, chưa làm gì xong mà đã đến tuổi phải ra Ä‘i. Lại có ngưá»i lo âu rồi đây ‘quan tha ma bắt’ vì đã từng bá» sức bôn ba không nghỉ cho đến ná»—i má»i gối long chân rá»i rã khi phải vá» hưu.

Nhá»› lại khoảng thá»i gian ‘’sáng vác ô Ä‘i, tối vác vá»â€™â€™, ai chẳng mong có ngày nghỉ Ä‘á»n bù. Tá»± do dệt má»™ng tương lai, vẽ mây cưỡi gió. Phải làm cái chi chi để tá» rõ ý chí cá»§a mình, sức mạnh được thắp Ä‘uốc trí tuệ bùng lên vững tin tiến bước. Cứ lao vá» phía trước, tuổi nầy là ngá»n sóng càn bá», thá»§y triá»u dâng lên ngập bến, xung phong vào cuá»™c Ä‘á»i vá»›i tất cả vốn liếng vật chất lẫn niá»m tin. Không có tầm phóng đầu tiên e đà nhảy khó dài, không có sào chống dẻo dai, nhảy cao khó đạt. Ãừng do dá»± chần chừ làm nhục chí nhưng thật khó mà không nôn nả, nóng nảy, bướng ngang. ‘’Hãy đứng dậy ta có quyá»n vui sống’’ thôi thúc làm sôi sục bầu nhiệt huyết trẻ trung. ÃÆ°á»ng Ä‘á»i còn thênh thang rá»™ng mở, thua keo nầy bày keo khác có mất mát gì đâu . Cứ làm gì mình tưởng là thích, Ä‘em hết cả khả năng ý sức lao thẳng vào lý tưởng má»™ng mÆ¡. Ãá»i là cuá»™c đấu tranh, ai không tranh đấu thì tụt lùi xuống dốc. Mà trong bất cứ cuá»™c thư hùng nào tất có mất mát buồn vui. Có những ngưá»i may mắn, ngưá»i khác thua thiệt luôn. Và cuá»™c chiến vá»›i ngoại nhân thưá»ng còn dá»… hÆ¡n vá»›i chính mình má»›i lạ. Do đó nhan nhản những tấm bi hài kịch xảy ra, Anh hùng tính biến thành anh hùng cá nhân, cá lá»›n nuốt cá bé. Sá»± choảng nhau giữa các ‘fans’ cá»§a bao thần tượng, băng đảng má»c lên như nấm. Hòa bình vá»›i chiến tranh không còn chiến tuyến, thá»±c hư chẳng biết làm sao phân biệt giả chân. Ngay cả tôn giáo, giáo phái cÅ©ng tung ra nhiá»u chưởng lạ, Ãấng Tối cao không còn chỉ là Trá»i, Phật, Chúa, Allah....Các Giáo chá»§ Chưởng môn ai chẳng Ä‘ai diện Thiên cÆ¡ xuống thế dạy ngưá»i Ä‘á»i lánh dữ làm lành hầu đừng sa há»a ngục, ‘ kiếp sau xin chứ làm ngưá»i’ cÅ©ng đừng ‘làm cây thông đứng giữa trá»i mà reo’. Làm việc thiện như tạo cho con ngưá»i trần thế những bước thang hay cái vé bước vào cá»­a Thiên đàng hưởng phước Ä‘á»i Ä‘á»i.

Tá»± do tháp cánh vào ảo má»™ng cá»™ng thêm sức hút nhiệm mầu cá»§a khoa há»c kỹ thuật biến con ngưá»i ngày càng Ä‘iêu luyện nhuần nhuyá»…n sáng tạo hÆ¡n, những nhà phù thá»§y văn minh buôn bán không màng văn tá»± đất trá»i huyá»n hoặc chưa ai biết. ‘Ai mua trăng tôi bán trăng cho’ thÆ¡ Hàn mặc Tá»­ tướng chừng như rÆ¡i vào hư vô, không tưởng, thế mà ngày nay đã có dá»± tính chia lô phân đất trên mặt trăng và ngay cả Há»a tinh. Ãây là hiện hữu có thể xảy ra trong tương lai. Như thế má»›i thấy rằng má»i bình diện ngày nay tiến nhanh vượt bá»±c, má»—i phút giây sao gây bao chuyện bất ngá».

Vả lại má»—i xã há»™i có truyá»n thống tập tục riêng, má»—i con ngưá»i là má»™t thế giá»›i duy nhất, do đó càng tiến bá»™, văn minh càng tạo cái đòn bẩy phóng nhanh vào lòng ích ká»·, tá»± tôn độc nhất. Ai ai cÅ©ng lo chạy Ä‘ua vá»›i thá»i gian không bao giá» trở lại, kim đồng hồ Ä‘á»i chẳng biết quay ngược bao giá». Lắm lúc ngưá»i ta như không còn thì giỠđể sống cho mình, thiếu dưỡng khí trong ngoài mà tìm hụt hÆ¡i má»›i có. CÅ©ng chẳng biết tin ai mà cÅ©ng chẳng còn tìm đâu ra lý tưởng, kêu Trá»i biết Trá»i có thấu, van đất , đất có nghe ? Ngày nay, mặc chiến tranh, bệnh tật tàn sát không ngÆ¡i, dân số cứ tăng lên vùng vụt, con ngưá»i chẳng phân biệt được bạn thù cứ vô tình tìm cách tiêu diệt lẫn nhau. Cuá»™c sống ở các nước văn minh ngày nay khác hẳn. Chưa lá»t lòng, vì sinh nhai cha mẹ đã phải tìm cách gởi con từ khi còn trong bụng mẹ. Tất bật vá»›i cuá»™c sống đã choán mất bao thì giá» quí báu. Trẻ đã quen sống riêng từ hai tháng tuổi. Nếu còn ông bà khá»e mạnh giúp đỡ tay chân thì dó cÅ©ng là má»™t đặc ân. Ãấy cÅ©ng là công tác ước mong mà ná»™i ngoại nào cÅ©ng thích. Tiến bá»™ giúp con ngưá»i càng sống lâu hÆ¡n trước. Ngưá»i sắp già có còn sức Ä‘i chăng nữa vẫn phải vá» hưu. Chiếc lá ngã màu còn đứng vững trên cành đâu ngăn nổi gió Ä‘á»i bắt rụng.

Trước đây, chắc bạn đã từng mÆ¡ nghÄ©, đưá»ng vá» hưu thênh thang rá»™ng mở, má»™ng viá»…n du sẽ thá»±c hiên cho bằng được hầu bù những năm tháng gò bó nhá»c nhằn. Nào là phải thức dậy cho kịp giá», không phạm vi ká»· luật. Ä‚n nói, giao tiếp cho đúng phép há»c làm ngưá»i. Ở sở làm có chán ngán bá»±c mình thi cố rán vá» nhà mà ‘xả xú báp’, chứ đừng nhăn nhăn nhó nhó chỉ gây khó cá»™ng thêm bao ná»—i phiá»n lo. Vá» hưu, tá»± do vùng vẫy, từ đây tưởng chừng như không gì gò bó nổi, ta làm chá»§ khoảng Ä‘á»i già còn lại cá»§a ta như Luật nhân quyá»n viết rõ trắng Ä‘en .

Ãi đâu ta cÅ©ng sẽ được thế hệ sau kính nể, ‘ kỉnh lão đắc thá»â€™mà. Giá»›i trẻ nhìn chúng ta như chiếc gương trước mắt, những bậc tiá»n bối đã tiếp nối tạo ra cá»§a cải quê hương. Những chiến sÄ© anh hùng trong bao mặt trận Ä‘á»i ít nhiá»u kinh nghiệm, còn sống tất phải là ngưá»i can đảm, khôn ngoan, dám dấn thân đương đầu vá»›i bao kẻ thù trong ngoài khó biết. Những kỵ mã thúc ngá»±a lao vào trận tuyến sống còn khai rừng phá núi lấp sông đổi má»›i để giành được miếng ăn, chá»— trú. Thế hệ trước viết những trang sá»­ hào hùng hay khốc liệt Ä‘á»u là những chấm phá nét vẽ đầy màu sắc trên bản đồ thế giá»›i quê hương. Hãy vui sống thêm Ä‘i các cụ, lịch sá»­ ta há chẳng đã ghi công các bô lão dá»± Há»™i Nghị Diên Hồng. Các cụ sẽ bảo đó là chuyện thá»i xưa, thá»i nay đâu còn nữa. Hãy thá»­ nhìn qua tôn giáo chính trị đàn thế giá»›i tiến b hiện giá», các cụ sẽ không thất vá»ng mà thấy rằng các nhà lãnh đạo vẫn còn thưá»ng là những bậc ‘lão làng’ vào tuổi hoàng hôn, ‘thập cổ lai hi’.

Cuá»™c Ä‘á»i là đưá»ng thẳng từ trẻ đến già, chỉ có thể bị đứt Ä‘oạn chứ không bao giá» quay bước. Nhưng theo lẽ tuần hoàn con ngưá»i luôn biết thích nghi Ä‘oán ước. HÆ¡n thế nữa, con cháu ta không ngá»›t nghÄ© lo cho thế hệ cha ông. Khoa há»c kỹ thuật thẩm mỹ chẳng hạn là phương tiện tạo cho ta má»™t thá»i hứng thú, cải lão hoàn đồng tưởng chừng như tuổi già xồng xá»™c bị ‘đấp mô’ thụt lùi, nhượng bá»™. Bao nhiêu thứ thuốc ‘ linh dược’ được nghiên cứu, phát minh, bào chế, phổ biến để phục vụ sức khoẻ cá»§a thế hệ vá» chiá»u mà Viagra là má»™t liá»u đáng kể ?

Nhưng thật ra má»—i ngưá»i má»—i hoàn cảnh, má»—i tâm tánh nên cách sống tất nhiên khác nhau, không so sánh được. Dù sao cÅ©ng phải công nhận đối vá»›i ngưá»i già thiếu thốn, cô đơn hay tha hương trên đất nước quá khác biệt từ khí hậu đến ngôn ngữ, sá»± hòa đồng đòi há»i nhiá»u công khó và nhẫn nại vô vàn. Ra vào thưá»ng làm bạn vá»›i trá»i trăng mây tuyết, cây cỠđổi thay biến dạng theo mùa. Vả lại đối vá»›i con ngưá»i, danh vá»ng không thể trẻ trung hoá, vÄ©nh cá»­u ta như phú quí bạc tiá»n ta cÅ©ng không mang được sang bên kia thế giá»›i.

Biết thế để thấy rằng già trẻ là chuyện tất nhiên, có làm cách gì vẫn không giải quyết như ta ước muốn. Oán than, buồn tiếc không là cÆ¡ phương cho tuổi già nhượng bước, trách trá»i hận ngưá»i chỉ gậm nhấm riêng mình thôi. CÅ©ng đừng vì quá nhá»› má»™t thá»i dÄ© vãng mà khắt khe vá»›i trẻ, cứ ngỡ thế hệ mình là thế hệ vàng ròng. Con cháu mình đâu thế nào lật ngược quay ngang trang sá»­, sao không nhá»› rằng mình cÅ©ng đã từng âm ức hậm há»±c phản đối trách móc chê bai. Thôi cố gắng sống như dòng nưóc trôi xuôi uốn khúc đổ ra biển khÆ¡i mất hút hay cạn khô không dấu tích vÄ©nh hằng.

Nếu có dịp vui vẻ cất tiếng ngân nga bài’’Je ne regrette rien’’ và tin rằng mình đã làm được ít nhiá»u trong cuá»™c sống. ‘Ôn cố tri tân’ những ká»· niệm vui buồn bằng cách quay lại khúc phim dÄ© vãng má»™t cách khách quan. Ãừng bá» lỡ cÆ¡ há»™i, dù tóc bạc răng long, nhắc nhở giá»›i trẻ kinh nghiệm Ä‘á»i thá»i trước, như tập tục lá»… giáo truyá»n thống hầu cho thế hệ hậu sinh nhận thấy tá»± do ngày nay đáng quí và khác biệt đến dưá»ng nào. Nhìn cách phục sức, ăn mặc gá»n gàng xinh đẹp, hợp thá»i trang cá»§a các con mà nhá»› đến ngày nào đầu còn để chá»m, Ä‘i há»c chân không, tóc ngắn. Vào sân trưá»ng, dép guốc cÅ©ng tuá»™t ra để nhảy giây, đánh nhà, đánh u, chuyá»n má»™t, hai ba trong lúc đánh tên.

Sao không nghÄ© ông bà cÅ©ng là con ngưá»i vá»›i ưu khuyết Ä‘iểm, cÅ©ng từng bị đòn, bị mắng rầy la. Anh em cÅ©ng choảng nhau chí choé, giận há»n đấm đá rồi xin lá»—i làm hòa. Bạn bè cÅ©ng không khác có ngưá»i thân, kẻ phá chá»c tức ganh tị bá»±c mình.

Má»—i tuổi cho má»—i thá»i, ‘avec le temps, va, tout s’en va’ sao muốn níu kéo làm chi cho thá»i gian trở lại. Tiếc nhá»› chuyện bất di bất dịch cÅ©ng hoài công vô ích mà tốt nhất là luôn sẵn sàng hiện diện tiếp nối cuá»™c hành trình theo dá»± án đã theo .

Ãừng tá»± ái xằng khi con trẻ hÆ¡n mình vì nhận chân quan niệm ông bà lắm lúc lá»—i thá»i ‘cổ lá»— xĩ’’kém văn minh’. Các cụ sẽ cảm thấy hảnh diện và vui sướng biết bao được xẻ chia chung hưởng vá»›i thệ hệ đương thá»i những thành quả tiến b xã há»™i như sá»­ dụng máy vi tính, nhìn máy robot Spirit, Opportunity Mỹ đáp xuống Hõa tinh....

Sao lại ngại kiểm Ä‘iểm tá»± phê khuyết lá»—i hay kể những mẫu chuyện buồn vui -‘’Ông hồi còn bé cÅ©ng má»™t cây phá phách đấy, qua cầu khỉ thì chẳng chịu Ä‘i cÅ©ng chẳng cần vịn cá»c mà cứ ngồi ‘chàng hảng’ dạng hai chân lòng thòng, lết bon bon trên thân gổ bắt ngang cho đến qua bên kia bá» má»›i thôị’’

-.’’Còn bà ni con, có lần tập xe đạp, bướng bỉnh không cho vịn, bảo chỉ cần giữ được trá»ng tâm, ai dè lạng quạng té xuống mương khóc mếu’’.

-‘’ Ông con ngày xưa từng được phần thưởng danh dá»± toàn trưá»ng, bà con có lần Ä‘á»c diá»…n văn thay mặt há»c sinh chào mừng quan khách.’’

Vui miệng thuật lại cho con cháu nghe những cuá»™c biểu tình, nhảy rào bị lá»±u đạn cay, bao bố nhìn mặt dưới thá»i Pháp thuá»™c. Há»c sá»­ từ nhỠđã phải thuc nằm lòng câu’ Nos ancêtres sont des Gaulois’ dù chẳng má»§i lõ mắt xanh. Sao mà nhá»› quang cảnh gia đình Việt ta trong những ngày lá»… Tết giá»—, Ä‘oàn tụ quây quần há»p mặt sum vầy, gói giấy đỠlì xì, quà mứt, bánh tét bánh chưng, bánh giò bánh nếp...

Ãó là đỠtài góp phần vào văn hóa nước nhà như những truyện cổ tích, tiếu lâm, Ä‘á»i xưa quen thuá»™c. Câu chuyện kể do kinh nghiệm bản thân là những khoen xích ràng buá»™c con cháu vào gia tài dòng há», khẳng định cá»™i nguồn. Giá»›i trẻ cảm thấy mình có giây mÆ¡ rá»… má, tên tuổi, gia đình tổ quốc quê hương.

Rõ lẩn thẩn nếu không tìm cách hưởng và duy trì hanh phúc trong giai Ä‘oạn ‘ngồi chÆ¡i xÆ¡i nước’ nầy má»™t cách an nhàn, yên tÄ©nh vì bồn chồn lo lắng cÅ©ng đâu đổi được thá»i cÆ¡. Ãừng mặc cảm tuổi già là gánh nặng rồi đâm ra chán nản thá» Æ¡ trách con buồn cháu. Có thể ví như chiếc cá»™t cái trong nhà chân ràng buá»™c vá»›i ná»n, đầu vá»›i mái, rui, kèo, chá»— tá»±a nương cho gia đình ấm cúng.

Ãừng chần chừ nữa nên cạn bầu tâm sá»±, thảng không, đến ngày nào quẳng gánh trần ai lại tiếc ngẩn tiếc ngÆ¡ là mình quên mất bao Ä‘iá»u chưa dặn dò thá»±c hiện. Còn làm được là cố hết mình, vừa hưởng thụ vừa an dưỡng, moi cả óc tim, trưng dụng cả sức, cảm nghÄ© suy còn lại trước khi ngá»n đèn bất ngá» phụt tắt, để rồi khi nào nhắm mắt không còn thắc mắc vướng bận ân hận nhẹ nhõm buông xuôi. Vì Ä‘á»i đáng sống chính là thá»i gian được sống.

Æ  kìa nhìn cảnh mặt trá»i lặn vá»›i những ánh rán nắng còn vương mắc trên chân trá»i, lúc hồng, khi Ä‘á», ngưá»i Việt ta đã chẳng bảo ông trá»i nấu cÆ¡m sao? Vậy là sắp Ä‘i vào hoàng hôn mất dạng, mặt trá»i vẫn ung dung tá»a ánh sáng nhạt dần, rồi từ từ nhẹ nhàng khuất bóng sau bức màn tiếp giáp đất trá»i. Ãó quả là hình ảnh quí vị lão thành cao tuổi còn thung dung không ngại bước lên các bậc cuối cùng cá»§a chiếc thang mây.

Thật ra thế hệ nào cÅ©ng là hòn đá viên gạch cấu tạo quê hương và chứng nhân lịch sá»­ má»—i thá»i. Rồi trang sá»­ Ä‘á»i được lật qua nhiá»u lắm là hÆ¡n trăm cuốn lịch, đâu có lý do gì làm ta cứ mãi vướng bận, lo âu. Chữ ‘phải chi thế nầy, thế ná»â€™ đâu giúp ích được gì, cố khiêm tốn tá»± hào xứng đáng là ngưá»i Ä‘i trước. Má»—i ngày là ngày má»›i khác nhau, chá»› phí cá»§a trá»i, như những sợi tóc ngả màu là những cây cổ thụ trong đám rừng già ngạo nghá»… vươn cao. Ãó cÅ©ng là thá»i kỳ tai hoa tàn rụi nhưá»ng chá»— cho nhụy vàng, trái ngá»t, như than đá qua bao nhiêu năm trui luyện trở thành những viên kim cương quí hiếm sáng ngá»i.

Có thể xem vá» hưu là khoảng thá»i gian chuyển bước giữa cuá»™c Ä‘á»i trần gian vá»›i thế giá»›i tương lai. ‘Ãá»i là cõi tạm’, ‘cát bụi trở vá» cát bụi’, ‘ sống gá»­i thác vá»â€™ phong phú hóa tầm phóng cá»§a cuc sống tâm linh, Từ là má»™t bào thai trong bụng mẹ, tuổi vá» hưu là bước sá»­a soạn lối vá» trong lòng đất nuôi ta. Bây giá» quả là giai Ä‘oạn tính sổ cuc Ä‘á»i, tổng kết khuyết ưu và là khởi đầu giả từ vÄ©nh biệt để chuẩn bị cuá»™c hành trình bước vào má»™t cõi hoàn toàn xa lạ chưa há» má»™t ai biết rõ. Ãi vỠđâu thiên đàng hay địa ngục ? Có nhân quả luân hồi ? Sẽ gặp lại ông bà cha mẹ, cá»­u huyá»n thất tổ, bạn thù ở cõi âm ty, nÆ¡i chín suối ? Tuổi hoàng hôn nầy là chiếc cầu nối liá»n quá khứ hiện hữu vá»›i tương lai ảo má»™ng, cuá»™c sống thật vá»›i thế giá»›i vÄ©nh hằng mÆ¡ ước, giữa hình ngày vá»›i bóng má» mỠảo ảo trong đêm.

Chắc chắn không phải cứ nhắm mắt xuôi chân cho phận số rá»§i may là hợp thá»i cÆ¡

‘Chẳng hay muôn sá»± tại Trá»i’...
‘Bắt phong trần phải phong trần,
Cho thanh cao mới được phần thanh cao’.

Vì thái độ mặc cảm buông thá»ng, chán chưá»ng cÅ©ng chẳng thay đổi được gì. Tốt hÆ¡n là nên cố gắng luôn luôn nhập cuá»™c, đừng vì lý do gì mà há» hững đứng bên lá» cuá»™c Ä‘á»i. Hãy chứng tá» cho thế hệ mai sau nhận chân rằng cuá»™c Ä‘á»i là con đưá»ng má»™t chiá»u không phân biệt ai ngồi xe hay Ä‘i b, không lùi quay ngược được, như không má»™t ai có thể tráo trở hối l, mua vé chợ Ä‘en để hoãn lại cuá»™c hành trình, chận đứng tuổi già, nếp nhăn trên má. Ai chẳng là khách lữ hành đơn thân độc mã cùng hưởng chế độ thá»i gian ròng rã má»—i ngày hai mươi bốn tiếng, không thể quên thở, nhịn ăn chả uống. Hệ thống sinh bệnh lão tá»­ ká»m kẹp bá»§a vây ta bằng bàn tay bá»c nhung hay khắc nghiệt, có bao giá» ta hiểu nổi nguyên nhân. Ãó cÅ©ng là chuyện tất nhiên, thệ hệ nầy Ä‘i qua, thế hệ sau tiếp nối. Chiếc lá ngã vàng sẽ rụng để nhưá»ng chá»— cho chiếc lá khác tươi xanh hÆ¡n. Hy vá»ng mãi vươn lên, trưá»ng tồn, bất diệt.

12-01-04

Trần Thành Mỹ




Mục Lục


9. Ngưá»i góa phụ

Bích Hà



Hắn xem tôi đã chết từ lâu, nhân danh tấm lòng tốt giả nhân giả nghÄ©a, hắn trả tôi lại cho ba má tôi. Hắn đành Ä‘oạn Ä‘uổi tôi ra khá»i cuá»™c sống cá»§a hắn, sau khi doạ dẫm đủ Ä‘iá»u. Hắn đưa tôi lên bàn thá» và quanh đám hương khói mù mịt nghi ngút, có nải chuối cúng xanh tròn mập mạp, thể hiện lòng thương tiếc cá»§a hắn cho má»™t ngưá»i đã chết. Dăm ba lần tôi định tá»± tá»­ vì Ä‘au buồn và khóc nhiá»u đến khô nước mắt, nhưng tôi không muốn ngồi im lìm tẻ ngắt, cứng đơ trên bàn thá», nên vẫn cứ phải sống nhăn răng đây. Tôi ôm đứa con vô thừa nhận Ä‘i lang thang sống lây lất dưới sá»± khinh miệt cá»§a má»i ngưá»i.

Hồng lắng nghe và yên lặng nhìn ngưá»i đàn bà trẻ, khuôn mặt hốc hác xanh xao nhưng không làm mất vẻ xinh đẹp cá»§a đôi mắt hiá»n lành buồn phiá»n và ngÆ¡ ngác, dưá»ng như Ä‘ang sống chìm đắm lạc lõng Æ¡ há» trong má»™t thế giá»›i kỳ lạ riêng biệt cá»§a cô.

Hồng ngó lên đồng hồ trên tưá»ng. Ãã mưá»i hai giá» kém mưá»i lăm. Sắp đến giỠăn trưa, và sau đó, cô phải đến thăm má»™t ngưá»i khác, theo lịch trình làm việc thưá»ng lệ cá»§a cô. Sáng nay cô đã đến thăm Huệ, há»i han và chỉ dẫn những việc cần thiết cho việc ổn định hÆ¡n Ä‘á»i sống cá»§a Huệ, ngưá»i single mom má»›i dá»n tá»›i tiểu bang này. Và cÅ©ng những lần trước, cô lại phải lắng nghe những lá»i tâm sá»± thiếu đầu Ä‘uôi cá»§a ngưá»i đàn bà tá»™i nghiệp này. Ngưá»i ta yêu nhau rồi phụ rẫy nhau, vì cá»› này, hay cá»› khác. Nghe chuyện má»™t chiá»u, cÅ©ng không xét Ä‘oán được ai là kẻ bạc tình. Vả lại, cô gái này, sau thá»i gian dài suy nghÄ©, Ä‘au buồn trong tuyệt vá»ng, ná»—i niá»m u uất không tan, bệnh trầm cảm khiến cho cô luôn nghÄ© mình là má»™t Marilyn Monroe, thế nào cÅ©ng bị chết vá» tay Kenedy nào đó?

Hồng đã quen phải đối diện vá»›i nhiá»u góc cạnh Ä‘en tối, rối rắm cá»§a con ngưá»i, gia đình và xã há»™i. Công việc cá»§a cô, là phải cố gắng giúp đỡ, ổn định nhanh chóng Ä‘á»i sống cá»§a há». Lúc má»›i bắt đầu công việc, nàng thưá»ng Ä‘em những thắc mắc theo vá» nhà, trong giấc ngá»§ lẻ loi, mệt má»i, vẫn lởn vởn, bận rá»™n vá»›i những câu trả lá»i, hay những sá»± nghi hoặc. Nhưng theo năm tháng, má»i việc riết rồi trở thành nhàm chán, bây giá» chúng chỉ như má»™t thông lệ cá»§a má»™t thứ công việc bắt buá»™c phải làm, khiến nàng làm việc, càng lúc càng há» hững thụ động.

Chiá»u nay vỠđến nhà, Hồng lại nhận được thư cá»§a Sinh, ngưá»i bạn cÅ© cá»§a ngưá»i chồng quá vãng cá»§a Hồng. Trong thư, Sinh nhắc nhiá»u đến bạn bè quen biết ở Sydney và tiếc đã dá»n vá» Queenland. Chàng gởi kèm má»™t tấm ảnh có nắng ấm rá»±c rỡ cá»§a Queenland vá»›i cây cối xanh tươi hÆ¡n, nhưng chàng than phiá»n là vì dân số ít và bạn bè cÅ©ng ít, nên thành phố vắng vẻ khiến chàng buồn quá, chỉ thèm trở vá» Sydney. Cuối thư, Sinh dành vài dòng thăm há»i Huệ, vì Huệ từ Queenland dá»n lên Sydney, và được Sinh giá»›i thiệu vá»›i Hồng, nhá» nàng chăm sóc đặc biệt hÆ¡n cho Huệ. Sá»± giá»›i thiệu tận tình cá»§a Sinh đối vá»›i Huệ, làm ban đầu, Hồng cứ nghi Huệ có thể là ngưá»i yêu cÅ© cá»§a Sinh, nhưng qua má»™t thá»i gian liên hệ và giúp đỡ Huệ, thưá»ng xuyên nghe Huệ kể lể chuyện Ä‘au buồn kỳ lạ cá»§a nàng, Hồng biết là không phải vậy. Ãôi lần, cô thắc mắc, muốn biết thêm vá» dÄ© vãng và ngưá»i tình phụ bạc cá»§a Huệ. Há»i nàng, thì Huệ nhất định không nói. Gom lại tất cả những lá»i đã kể lể, chữ được chữ mất, chỉ vẽ được trong trí tưởng tượng cá»§a Hồng, bức há»a má»™t ngưá»i tình phụ bạc không chân dung. Nhưng hình ảnh này, mỠảo mÆ¡ hồ, dật dá» như ngưá»i má»™ng du, Ä‘i mầy mò dò giẫm trong đêm vắng, khiến nàng dù khổ công lắp ráp cách nào, cÅ©ng không nhận rõ được, ngưá»i đàn ông phụ bạc ấy là ai? Hồng nghÄ© là Huệ đã vùi giấu hết thảy ná»—i Ä‘au buồn cá»§a cuá»™c tình lỡ, trong má»™t góc kín tối ám cá»§a ký ức, chỉ còn váng vất đâu đó, những giá»t lệ Ä‘au buồn, bay hÆ¡i khô cong queo, biến mất theo lá»›p bụi thá»i gian. Thỉnh thoảng, lá»›p bụi ký ức ấy, lại theo lá»i kể lể, khoắng lên má» mịt, khiến đôi mắt xinh đẹp cá»§a Huệ lại u uẩn, ướt đầm giá»t lệ. Cô ngồi thừ ngưá»i bất động, tâm hồn xa vắng, chìm đắm trong ná»—i bất hạnh không biết hư hay thá»±c cá»§a Ä‘á»i mình.

Chá»§ nhật rảnh rá»—i, Hồng ra phố, sang mấy tấm ảnh Hồng đã chụp hai mẹ con Huệ hôm cùng dá»± sinh nhật cá»§a David ở trưá»ng tiểu há»c. Hồng mang đến nhà, đưa xấp ảnh cho Huệ và bảo:

_ Nè! xem David đẹp trai không?
Huệ nhìn chăm chú vào bức ảnh hồi lâu và đột nhiên thở dài:

_ Nó giống cha nó.
Nói xong, cô đột nhiên giận giữ, liệng cả xấp ảnh xuống bàn, suýt nữa thì đụng ly nước khiến Hồng quýnh quáng la lên:
_Ã! Coi chừng bị ướt hư hết ảnh.

Huệ giật mình, lượm mấy tấm ảnh lên, ngắm nghía lại lần nữa, đôi mắt cá»§a cô ươn ướt, những giá»t lệ và cÆ¡n Ä‘au tình ái, tưởng đã phôi phai vá»›i thá»i gian, lại long lanh rá»›t buồn phiá»n hiu hắt trên gò má gầy guá»™c. Ãôi vai cá»§a cô, run run theo nhịp thở nhẹ hẫng, chán chưá»ng cá»§a loại ngưá»i bị bắt buá»™c phải thở, phải sống.

Còn Hồng thì bối rối, khi thấy mấy tấm ảnh mình đem tới, lại làm cho Huệ khóc. Sợ càng làm cho tình trạng trầm cảm của Huệ tệ hơn, nàng lật đật gom hết mấy bức ảnh và dỗ:
_ Huệ phải vui và phấn khởi hãnh diện vì David mới phải chứ! Thôi chị đừng khóc nữa, mình cất mấy tấm ảnh đi nhé? Có Album không? Album đâu?

Huệ đứng lên, lủi thủi đi vào phòng, một lát cô trở ra, ôm cuốn Album lớn đặt xuống bàn.Hồng nói:
_Ãể tôi giúp chị cất mấy tấm ảnh nhé?
Huệ gật đầu và cùng ngồi xuống bên cạnh bàn.

Hồng lật cuốn Album ra, lúc đầu, nàng chỉ định giở những tá» còn trống, nằm đằng sau cuốn Album, để giúp Huệ nhét những tấm ảnh má»›i chụp vào. Nhưng rồi cô không nén được lòng tò mò, nên từ từ, lật xem những trang trước . Nhiá»u tấm ảnh chụp nhhững căn phòng rá»™ng lá»›n và bàn ghế vật dụng chưng bày đắt tiá»n, cho nàng biết ít nhiá»u vá» sá»± khá giả cá»§a gia đình Huệ. Gương mặt sáng sá»§a, trẻ trung cá»§a Huệ và những ngưá»i chụp chung, cho biết ảnh chắc được chụp khoảng năm ba năm vá» trước, cÅ©ng ít nhiá»u bày tá» thân thế cá»§a Huệ. Có vài trang chụp Huệ và ngưá»i đàn ông nào đó, mà gương mặt đã bị Huệ dùng má»±c bôi Ä‘en thui, không còn nhận biết là ai được nữa, chỉ còn lại thân hình và tay chân cá»§a má»™t ngưá»i đàn ông à châu và hình như cách ăn mặc cÅ©ng quen thuá»™c, na ná giống bất kỳ ngưá»i đàn ông à châu nào khác, sống trên xứ sở này. Những bức này, được chụp trong má»™t ngôi nhà nhá» hÆ¡n, cách bày biện cá»§a ngôi nhà, cÅ©ng bình thưá»ng, như hàng trăm ngôi nhà khác ở Úc. Có lẽ, chụp khoảng thá»i gian nàng chung sống vá»›i ngưá»i đàn ông này.
Nàng chỉ vào bức ảnh khẽ há»i Huệ:
_Ba của David phải không?
Huệ yên lặng gật đầu. Hồng định há»i tại sao Huệ lại không vứt những tấm ảnh này Ä‘i, nếu không muốn thấy mặt ngưá»i đàn ông phụ bạc này nữa? Mất công chùi xoá làm gì?

Nhưng rồi nàng không há»i gì cả, và xếp xong ảnh, thì cáo từ ra vá».

VỠđến nhà, Hồng ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của Sinh, báo đã vỠđến Sydney, chàng đang ở khách sạn và hẹn sẽ ghé nhà thăm. Hồng nghĩ:
_ Mình làm đàn bà góa cá»§a Thân đã hai năm rồi, Sinh ghé nhà mình chắc không tiện. Chẳng thà ăn bánh, thì phải chịu trả tiá»n, chịu đấm ăn xôi, đằng này, mình từ xưa đến nay, chẳng có sÆ¡ múi gì vá»›i Sinh, lỡ mang tiếng thì phiá»n, nếu hẹn gặp chá»— khác, lỡ gặp ngưá»i quen đồn ẩu cÅ©ng ngại quá. NghÄ© thế, nên nàng chá»±c mở miệng thoái thác, nhưng ngặt ná»—i không biết từ chối cách nào cho phải, nên lại đâm ra lúng túng hết sức. Dẫu gì ở thế ká»· 21 rồi, làm theo kiểu đàn bà tiết liệt thá»i xưa cÅ©ng không hợp lẽ, thế nào cÅ©ng làm mất lòng Sinh. Hình như Sinh Ä‘oán được ý nàng nên vá»™i vàng bảo:

_Tôi chỉ ghé chốc lát, để xin phép chị cùng đến thăm cô Huệ, sáng mai tôi phải trở vá» Brisbane liá»n.

Hồng ngạc nhiên và khách sáo trả lá»i:
_Ủa! Vậy hả? Không ở lại Sydney chơi ít bữa sao?
Sinh đáp:
_Ãể dịp khác rảnh rá»—i, tôi sẽ ghé Sydney lâu hÆ¡n.

Chàng cố giữ cho giá»ng thật bình thản, như không biết mình Ä‘ang đụng phải tảng băng khổng lồ lạnh lẽo, cố hữu, cá»§a ngưá»i góa phụ xinh đẹp mà chàng bao năm để ý tá»›i. Thăm Huệ chỉ là cái cá»› để gặp Hồng, chàng đã bá» Sydney cÅ©ng vì ngại bạn mình mất chẳng bao lâu, nếu không dìm được lòng bồng bá»™t tương tư, mãi theo Ä‘uổi ngưá»i vợ goá cá»§a bạn, e sẽ bị Hồng khinh miệt, làm nàng càng quyết liệt không chấp nhận mối tình si cá»§a Sinh. Thế nên, chàng tạm thá»i nhận việc ở Brisbane và di chuyển xuống đây năm ngoái.

Hồng biết Sinh như má»™t ngưá»i bạn rất tốt cá»§a chồng, khi Thân còn sống, công việc kinh doanh khiến chàng bôn ba các nước, không có mặt thưá»ng xuyên ở nhà, Thân luôn nhá» bạn giúp đỡ vợ, giải quyết những vấn đỠnàng cần. Và Sinh lúc nào cÅ©ng tận tuỵ hết lòng giúp nàng, như má»™t ngưá»i bạn rất trung thành vá»›i gia đình. Hồng biết Sinh có ý này kia vá»›i nàng từ lâu, tuy Sinh rất đứng đắn, giữ gìn tư cách trước mặt nàng, nhưng ánh mắt và sá»± quan tâm cá»§a chàng, không thể che dấu nổi cảm tình thầm kín cá»§a chàng. Vì yêu chồng và nể bạn, nên Hồng cứ lÆ¡ Ä‘i như không biết. Nàng chưa há» bị tiếng sét ái tình lần nào cả, nên không hiểu rõ sức mạnh mù quáng cá»§a ái tình khá»§ng kiếp đến chừng nào, và lý lẽ cá»§a ái tình, lại chẳng hỠđặt trên cÆ¡ sở hiểu được cá»§a lý luận, nên trong bụng lại cứ thầm rá»§a xả thằng bạn mắc dịch cá»§a chồng, sao mà khéo lẳng lÆ¡, ưng vợ cá»§a bạn. Mãi đến khi Sinh từ giã, di chuyển xuống Brisbane thì nàng má»›i có thiện cảm, vui vẻ và dá»… chịu vá»›i Sinh hÆ¡n đôi chút. Lần này Sinh trở vỠđể thăm viếng Huệ là lẽ thưá»ng, dù gì Sinh cÅ©ng đã gởi gấm Huệ cho nàng, chá»— quen biết quan tâm như thế cÅ©ng phải đạo.

NghÄ© vậy, nên khi cúp Ä‘iện thoại, thì nàng vui vẻ tắm rá»­a. Cô soi gương, ngắm nghía gương mặt mình và cảm thấy nàng vẫn còn trẻ đẹp, nên bất giác lại thở dài. Cảnh ngưá»i đàn bà góa bụa xinh đẹp không con, có gia sản đồ sá»™, khiến bất kỳ ai suy nghÄ©, cÅ©ng thấy tương lai cá»§a nàng, chẳng có gì đáng lo ngại, mà trái lại, còn quá dá»… dàng cho nàng Ä‘i thêm bước nữa. Nhưng Hồng lại thấy cái tài sản khấm khá cá»§a Thân, lại là má»™t trở lá»±c ghê gá»›m, vì nàng thưá»ng quen nhìn các gã đàn ông xun xoe, gạ gẫm nàng, như thể há» là những con chuá»™t nhắt mập mạp, có cái bụng xệ phì nhiêu, Ä‘ang cố gắng lắc lư, luồn lách, để chá»±c sa vào hÅ© nếp cá»§a Thân, đặng rút tỉa tài sản_ Vậy là hết cả cám dá»— thÆ¡ má»™ng cá»§a tình ái! Và những tưởng nhá»› khát khao vá» nhục dục ái ân cÅ©ng bị nàng tá»± đè nén, giam hãm nguỵ biện bằng thứ đạo đức vụn vặt, tẻ ngắt cá»§a vai trò luân lý cÅ© rích thá»i phong kiến: “Nàng Ä‘ang chịu tang chồngâ€. Tấm ảnh cá»§a Thân đặt trên bàn phấn, bá»—ng như nheo mắt giá»…u cợt vá»›i cÆ¡n vật vã cá»§a ngưá»i goá phụ trẻ, chàng như Ä‘ang khuyến khích nàng:
_Làm mệnh phụ của anh em nhé?

Ãồng thá»i, nàng cÅ©ng nghe những lá»i vô hình khác quyến rÅ©, nhắn nhá»§, hứa hẹn những ái ân nồng nhiệt:
_Làm kiá»u nữ cá»§a anh em nhé? Nàng lắc đầu, xua tan những ý nghÄ© ma quái không đứng đắn ấy ra khá»i đầu và nhấc tấm ảnh cá»§a Thân lên, ngắm nhìn chàng âu yếm. Mái tóc chàng chải kỹ, khuôn mặt đẹp trai có mấy cái nút ruồi nhá», đã được chàng tẩy xóa cẩn thận. Nàng lại thở dài và thầm hứa vá»›i chàng:
_Ừ! Em chỉ muốn làm mệnh phụ của một mình anh.

Mấy năm qua, cái thân thể mỹ miá»u chỉ có má»™t mình nàng chiêm ngưỡng_ Khi tắm xong, nàng thưá»ng trần truồng Ä‘i qua lại trong phòng, ngắm nghía thân hình trong gương, rồi thở dài tá»± vuốt chiếc bụng thon nhá», mÆ¡ màng buồn nhá»› đến những ngày ân ái cÅ©, mặn nồng cùng chồng. Không bao giá» có lại được những ái ân như thế nữa, chàng đã chết rồi! Xác đã rữa thành bụi đất, tên cá»§a chàng, dạo này cÅ©ng hiếm hoi được nhắc đến, trong những giấy tá», từ luật sư gởi đến, hình bóng cá»§a chàng, cÅ©ng chỉ còn thỉnh thoảng hiện vá» trong ký ức _mà cuá»™c Ä‘á»i bận rá»™n cá»§a nàng, không còn đủ thì giá» và sức lá»±c, để ôn mãi những ká»· niệm cÅ©. Nước mắt bá»—ng đâu đổ xuống, không tài nào ká»m hãm được, Hồng tá»§i phận nằm dúi mặt vào gối khóc lóc má»™t hồi, rồi bá»—ng nhá»› đến cái hẹn vá»›i Sinh, nên vá»™i vã vùng dậy, rá»­a mặt bằng nước lạnh để tỉnh táo hẳn. Nàng lau kỹ càng những dòng nước mắt vì không muốn Sinh thấy được, sá»± yếu á»›t xuống dốc cá»§a nàng.

Khi Sinh đến, thì nàng đã thay đồ đi xuống lầu và trang điểm cẩn thận, để che dấu vẻ xơ xác của gương mặt mới vừa khóc lóc, cay đắng.

Nàng gắng chào há»i chàng má»™t cách vui vẻ và má»i chàng vào nhà, sau khi há»i những câu rất thông lệ:
_ Xuống phi trưá»ng Sydney lúc mấy giá»? Có ai đón không? Sao không báo trước để Hồng đón?

Lâu nay Hồng vẫn đứng xa xa, cách ngăn vá»›i chàng như má»™t sá»± từ chối rất khéo, dù là mặt đối mặt, hay qua Ä‘iện thoại, chàng cÅ©ng tế nhị xót xa nhận ra được, chá»— mà nàng muốn đứng trong Ä‘á»i chàng: “vÄ©nh viá»…n chỉ là ngưá»i bạn!â€. Anh nhìn sững Hồng, nàng vẫn đẹp áo não như xưa. Ãây là ngưá»i đàn bà mà chàng hằng ao ước được gần gÅ©i, quấn quít lăng xăng bên nàng, như con chó nhá». Anh yêu cô má»™t cách tá»± nhiên, qua nhiá»u lần tiếp xúc nói chuyện giúp đỡ, đôi khi đưa đón dùm, khi được chồng nàng nhá» vả. Lúc ấy Hồng má»›i qua Úc, chưa biết lái xe và phải Ä‘i há»c lại. Có biết bao cÆ¡ há»™i để chàng gần gÅ©i, nhưng rốt cuá»™c bây giá», nàng vẫn còn ở ngoài tầm tay vá»›i cá»§a chàng. Ãó là sá»± thất bại nặng ná» nhất cá»§a Ä‘á»i chàng

Chàng chậm rãi bước vào trong, và bảo:
< _ Có thể nhân tiện má»i Hồng Ä‘i ăn tối được không?

Hồng má»i chàng ngồi, rồi ngần ngừ trả lá»i:
_ Chúng ta đến thăm mẹ con Huệ trước đã nhé? Vẫn còn nhiá»u thì giỠđể chúng ta Ä‘i ăn tối và nghe anh kể chuyện Brisbane.

Sinh mỉm cưá»i, mau mắn đỠnghị:
_ Vậy đến thăm Huệ ngay được không?

Vẻ hối hả và ánh mắt vui vẻ cá»§a Sinh, khiến Hồng hÆ¡i nhíu mày và thắc mắc:†Sinh nôn nóng gặp Huệ dữ, không biết có chuyện gì mà hối hả gấp gáp quá vậy? Không biết giữa há» có quan hệ gì không?†Nhưng nàng bình thản gật đầu và bảo: _Ãể Hồng phone báo cho cô ta nhé?

Cô loay hoay gá»i mãi, chá» má»™t vài phút mà đưá»ng dây vẫn bận, nàng bảo Sinh: _Cứ lái xe đến, chắc cô ta đãng trí, vô ý gác Ä‘iện thoại.

Há» Ä‘i ra sân, chàng lái xe ra khá»i chiếc sân dài rá»™ng lá»›n cá»§a ngôi biệt thá»± và bảo Hồng chỉ đưá»ng cho chàng đến nhà Huệ. Nàng vừa chỉ đưá»ng vừa nói chuyện, nhưng tâm trí cứ mãi lởn vởn,quanh quẩn thắc mắc vá» những tấm ảnh đã nhìn thấy trong cuốn Album cá»§a Huệ. Không biết ngưá»i đàn ông, chồng cá»§a Huệ, trong những bức ảnh đã bị Huệ xoá mất khuôn mặt, ông ta là ai, rõ ràng không phải là Sinh, vóc dáng thá»±c sá»± không giống, tuy nàng có cảm giác khá thân thuá»™c vá»›i má»™t cái gì đó trong bức ảnh mà hiện giá», nàng cÅ©ng vẫn chưa xác định được là quen thuá»™c ở chá»— nào? Cô há»i Sinh:
_Anh quen biết ra sao với Huệ?
_Cha cô ta là thân chủ của tôi.
_Thế à?

Ãến nhà Huệ, há» chá» rất lâu trước cá»­a, nhưng Huệ không có nhà nên chẳng có ai ra mở cá»­a. Hồng bảo:
_Chắc cô ta đưa con đi shop hay đi chơi đâu đó. Thôi tụi mình đi ăn cơm rồi đến tối trở lại cũng được. Thế nào cô ta cũng có nhà.

Sinh gật đầu nhanh chóng trở ra xe, than đói và vui vẻ rá»§ Hồng đến nhà hàng. Chàng vừa ăn, vừa liếng thoắng nhắc chuyện cÅ©, má»›i vá»›i nàng. Ãôi mắt anh hết sức thân thiết trìu mến làm Hồng quýnh quíu, như sợ những con chuá»™t nhắt sẽ rá»›t nhanh vào hÅ© nếp mà nàng chẳng thể nào cản nổi. Qua câu chuyện, té ra Sinh cÅ©ng chưa từng gặp mặt mẹ con Huệ, chỉ vì thân chá»§ cá»§a anh đã gởi gấm, nên lâu nay anh má»›i bận tâm há»i han đến há». Không chừng, đó chỉ là cái cá»›, để chàng can đảm liên lạc nhiá»u và thưá»ng xuyên hÆ¡n vá»›i Hồng mà không bị nàng nghi ngại trách móc. Ä‚n xong đã hÆ¡n10 giá» tối, trở lại nhà Huệ mà Huệ vẫn chưa vá». Hồng mệt má»i nhăn nhó và càm ràm:

_Hôm nay là chá»§ nhật, không chừng há» Ä‘i dá»± party ở đâu đó, không biết đến bao giá» má»›i vá». Anh muốn đứng đây đợi há» tá»›i sáng hay không?
_Thôi đành vỠvậy, mai tôi phải bay vỠsớm.

Tuy trả lá»i vậy, nhưng chàng lãng mạn nghÄ©: chàng thá»±c sá»± muốn ôm lấy bá» vai và thân hình má»m mại cá»§a nàng và cứ đứng mãi suốt đêm như vậy vá»›i nàng đâu đó trong đêm tối, ở thành phố này, không trở vá» Brisbane nữa. Ly rượu nhá» hồi nãy chàng uống, bá»—ng làm ngưá»i chàng nóng ran và tưởng tượng thèm muốn được hôn đôi môi ngá»t ngào cá»§a nàng khôn xiết, đến ná»—i tay anh như muốn run lên khi Hồng tá»± nhiên kéo lấy tay chàng đòi vá». Ãối vá»›i cô gái khác, chàng chỉ cần kéo mạnh ôm ghì chặt lấy nàng rồi hôn lên đôi môi đầy gợi cảm cá»§a cô gái, thế là sẽ có ngay tên má»™t ngưá»i tình má»›i, thêm thắt vào cuốn tình sá»­ thÆ¡ má»™ng nhưng tầm thưá»ng cá»§a chàng. Nhưng chàng biết, chắc chắn mình không thể giở trò đó vá»›i Hồng được, lỡ ra nàng cá»± tuyệt thì chàng có thể sẽ không còn cÆ¡ há»™i nào để gần gÅ©i nàng được nữa. Sinh biết mình có tướng mạo khá dá»… nhìn, ăn nói chững chạc, công việc làm chắc chắn, và cÅ©ng có nhiá»u kinh nghiệm vỠđàn bà, vì từng có nhiá»u ngưá»i tình đã Ä‘i qua Ä‘á»i anh, nhưng thá»±c sá»±, hỠđã không hỠđể lại chút xíu dấu tích nào đặc biệt

trong tim chàng. Cho đến khi gặp Hồng thì anh như con ngá»±a già đã mệt má»i, chán chê những vòng tay há»i hợt và trái tim nhạt nhẽo cạn hoảnh cá»§a những ngưá»i đàn bà tầm thưá»ng khác. Chàng thích cá tính thành thật, cương quyết và phong cách trang trá»ng tuy hÆ¡i quá nghiêm khắc cá»§a Hồng. Chính những từ khước tế nhị cá»§a nàng, khiến cho bản tánh đàn ông hiếu thắng cá»§a chàng như bị Ä‘iên lên, khiêu khích, mê hoặc đến tá»™t độ. Chàng biết Hồng suy tôn chồng như thần tượng, nên dù Thân đã qua Ä‘á»i, cÅ©ng khó làm cho Hồng xiêu lòng ngay được. Chàng tiếc nuối thấy buổi chiá»u bên Hồng trôi Ä‘i quá nhanh, nhưng cuối cùng, chàng cÅ©ng đành phải cùng Hồng ra xe trở vá».

Chàng lái xe thật chậm rãi, dưá»ng như muốn con đưá»ng vá», trở nên dài vô tận. Khi chàng nói xin lá»—i nàng, vá» chuyện đã làm nàng mất nguyên cả buổi chiá»u chá»§ nhật. Hồng vá»™i vã, khiêm tốn nhắc lại chuyện ngày xưa, khi chàng còn ở Sydney, nàng vẫn thỉnh thoảng nhá» chàng giúp đỡ nhiá»u việc. Sinh thở dài, ngậm ngùi bảo nàng:

_Tôi chỉ muốn ở lại Sydney.
< Chàng thấy Hồng trở nên trầm ngâm, ngồi lặng yên khi nghe chàng nói vậy, không hiểu nàng Ä‘ang nghÄ© gì. Chàng lái xe vào sâu trong sân nhà nàng, đậu tận cá»­a, mở cá»­a xe, chá» nàng bước xuống để chuẩn bị nói vài câu từ giã. Chàng bùi ngùi nhìn nàng lần cuối và cẩn thận lục trong xách, đưa cho Hồng gói đồ gia đình Huệ ở Queenland đã nhá» chàng chuyển, dặn nàng khi nào tiện, Ä‘em đến nhà Huệ giùm. Bàn tay cá»§a chàng vô tình đụng đến tay nàng, không biết lần này, nhỠảnh hưởng hÆ¡i men cá»§a rượu hay men cá»§a ái tình thúc dục, kích động, làm cho chàng trở nên mạnh mẽ bạo dạn hẳn, thốt nhiên như Ä‘ang trong cÆ¡n say, nắm chặt tay cá»§a Hồng, quên cả ná»—i lo sợ vá» chuyện lỡ bị nàng cá»± tuyệt. Bàn tay cá»§a chàng nắm chặt quá, khiến Hồng bất ngá» thảng thốt giật mạnh tay lại, làm mấy cuốn sách và thứ gì đó trong bao giấy, rá»›t tung toé xuống mặt sân và có vài thứ nhẹ hÆ¡n, theo cÆ¡n gió bay lăn long lóc trong sân. Sinh ngượng nghịu, chạy theo nhặt nhạnh lại những thứ nhẹ bay đằng xa, và rồi ngạc nhiên Ä‘em lại, đưa cho Hồng mấy tấm ảnh. Dưới ánh sáng cá»§a chiếc đèn tá»± động, đặt trên trần hành lang cá»§a ban công, cả hai Ä‘á»u giật mình khi xem những tấm ảnh có gương mặt cá»§a Thân chồng nàng, y hệt những tấm ảnh Hồng đã ngắm nghía ở nhà Huệ, chỉ khác là chúng chưa bị Huệ dùng má»±c bôi Ä‘en hết khuôn mặt đẹp trai, lém lỉnh cá»§a chàng. Hồng lặng ngưá»i Ä‘i và mặt nhợt nhạt tái ngắt như xác chết ướp trong phòng lạnh. Tay chân cô lạnh ngắt nhưng vã mồ hôi nhá»›t nhát và toàn thân run lẩy bẩy. Cô ngã vào ngưá»i Sinh và cảm nhận được hÆ¡i ấm cá»§a vòng tay êm ái cùng bá»™ ngá»±c rắn chắc cá»§a chàng. Sinh Ä‘ang xiết chặt cô và hôn nồng nàn tá»›i tấp khắp trên mặt nàng, cô dưá»ng như nghe tiếng tim cá»§a cả hai, Ä‘ang đập rối loạn thình thịch và mÆ¡ hồ như nghe tiếng Sinh thầm thì, nài nỉ kêu bên tai cô:
_Làm kiá»u nữ cá»§a anh em nhé?

Bích Hà




Mục Lục


10. Một Vì Sao

Ngá»c Dung



( Viết Tặng Chị - Nhân ngày giỗ )

Hồi đó , sau khi tốt nghiệp khoa Ngữ Văn cá»§a trưá»ng đại há»c Tổng Hợp , tôi được giữ lại khoa làm trợ giảng và giao việc giúp nhóm thá»±c tập sinh ngưá»i nước ngoài sang há»c tiếng Việt . Công việc quá khó , " sinh viên " cá»§a tôi Ä‘a phần là ngưá»i Nga . , mà tiếng Nga thì tôi không thạo lắm còn các bạn Nga thì tiếng Việt cÅ©ng chẳng hÆ¡n gì tiếng Nga cá»§a tôi . May sao trong nhóm thá»±c tập sinh đó có má»™t Chị nói tiếng Việt khá tốt . Thế là chúng tôi làm quen nhau ngay .

Chị tên thân mật là Anhia . Má»™t cô gái Nga trẻ măng . Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy má»™t cô gái Nga gần đến như vậy . . Trước đó , tôi chỉ được thấy há» trên màn ảnh , há» vui nhá»™n , nhí nhảnh , và hay hát ca trong những khi thu hoạch luá mì trên những cánh đồng bát ngát . Anhia đằm thắm hÆ¡n . Sức trẻ hiện lên trên khuôn mặt trắng trẻo , tươi tắn , nhưng không dấu được nét ưu tư trên vầng trán cao . Tóc chải ngược vá» phiá sau , không rẽ đưá»ng ngôi và cÅ©ng không uốn . Tôi chợt hiểu ngay ra , trước mắt tôi là má»™t ngưá»i con gái ham hiểu biết , không quan tâm đến mấy những nhu cầu Ä‘á»i sống hàng ngày . Theo sách nhân tướng há»c , thì đây là con ngưá»i có thiên hướng triết lí , tôn giáo , thần bí . Ãó là những suy nghÄ© đầu tiên cá»§a tôi , chưa có thá»±c tế chứng minh , nhưng tôi phải chuẩn bị cho tôi theo hướng đó để dá»… hợp tác vá»›i chị .

Trong cuá»™c tiếp xúc đầu tiên , Anhia gá»i tôi bằng Cô , tôi nói ngay vá»›i chị :
- Chị đừng gá»i tôi là Cô , tôi chỉ là trợ giảng mà thôi , chị cứ gá»i tôi bằng tên gá»i hoặc " Chị , Bạn " cho thân mật .
Anhia đáp lại tôi rất chững chạc
- Thưa cô , sách có dạy " Nhất tự vi sư , bán tự vi sư " tôi không dám vô lễ ạ .
Tôi giật mình , những nhận xét cá»§a tôi như đã nói ở trên bắt đầu dưá»ng như đã có hiệu lá»±c . Tôi đâm lúng túng , không thể nói gì hÆ¡n . May mà rồi số thá»±c tập sinh Nga Ä‘á»u gá»i tôi bằng " Bạn " mặc dù trong số há» có nhiá»u ngưá»i hÆ¡n tuổi tôi .
Việc đầu tiên là Anhia nhá» tôi sá»­a giá»ng cho chị
- Tôi muốn nói Việt giống tất cả những cô gái Việt Nam . Phải đủ sáu thanh . Nói như hát . Chỉ thiếu má»™t thanh nữa là đủ má»™t gam nhạc . Tôi không muốn nói tiếng Việt bồi . Âm thanh là cái hồn cá»§a dân tá»™c . Há»c tiếng là phải thu nhận được cái hồn ấy . "
Tôi phải dùng Thơ , Ca để luyện thanh cho Anhia và các bạn Nga
Yêu nhau tam, tứ núi cũng trèo
Thất, bát sông cũng lội
Tam thập lục đèo cũng qua

Em ơi em ở lại nhà
Vưá»n dâu em hái mẹ già em thương
Mẹ già một nắng hai sương
Chị Ä‘i má»™t bước trăm đưá»ng xót xa
Cậy em em ở lại nhà

hoặc là những đoạn dân ca
Bèo dạt mây trôi, chốn xa xôi,
Anh ơi, em vẫn đợị.. í i ì... bèo dạt
Mây í i ì... trôi,
chim sa, tang tính tình... í i ì..., cao vá»i
Ngậm má»™t tin trông, hai tin đợi, ba bốn tin chá»
sao chẳng thấy anh...

Cây (i) trúc xinh, tang tình là cây trúc má»c
Qua (i) lối nỠ(i) như bỠao
Chị Hai xinh tang tình là chị Hai đứng
đứng nơi nào qua lối như cũng xinh (láy)

Các bạn Nga thưá»ng nói :
- Chúng tôi há»c nói trẹo cả há»ng rồi

Tuy vậy , các anh chị ấy vẫn tiếp tục kiên trì tập luyện . Anhia thành công nhanh nhất . Má»™t thá»i gian ngắn sau đó chị là ngưá»i đầu tiên đã khắc phục được vá» cÆ¡ bản những lối phát âm và thanh Ä‘iệu

Hồi đó , ở khoa chúng tôi có câu Ä‘uà vá» tính chất phức tạp và khó khăn cá»§a ngữ pháp tiếng Việt bằng câu nói " Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam " Anhia rất thích câu nói đó . Má»™t hôm , Ä‘i há»c vá» Anhia gặp tôi , nét mặt rạng rỡ , tôi há»i chị có gì vui thế ? Chị kể rằng chị vừa Ä‘i nghe giảng vá» ngữ pháp tiếng Việt và được tóm gá»n trong câu chuyện sau đây

Một chàng trai tỠtình với một cô gái
- Anh yêu em
Cô gái làm nghiêm há»i
- Anh nói gì vậy ?
Chàng trai đâm ra lúng túng , nhắc lại lá»i tá» tình lúc nãy , nhưng vì càng run càng sợ nên chàng lắp bắp
- Anh anh yêu em
Cô gái bá»±c mình , giá»ng Ä‘anh lại há»i
- Anh nói sao cơ ?
Chàng trai càng sợ càng lắp bắp dữ hơn
- Anh anh yêu em em
Và giáo sư kết luận rằng :
- Ãấy , ngữ pháp tiếng Việt là như thế đấy . " Anh yêu em "khác vá»›i " Anh anh yêu em " và càng khác hÆ¡n vá»›i " Anh anh yêu em em "
Nói rồi vị giáo sư cưá»i vang cả lá»›p chúng tôi cÅ©ng cưá»i theo thoải mái

Tết cổ truyá»n năm ấy . Các bạn Nga được má»i dá»± bữa cÆ¡m thân mật do chá»§ nhiệm khoa và Hiệu Trưởng má»i . Trên bàn có đủ trái ngày tết và đặc biệt là bánh chưng , bánh dày . Ông Hiệu Trưởng há»i

- Các bạn có biết hai thứ bánh , bánh chưng và bánh dày gá»i là gì không ?

- Dạ thưa đó là " bánh chưng và bánh dày ạ " má»™t bạn Nga trả lá»i
- Chắc các bạn biết ý nghÄ©a cá»§a nó chứ ? Vị hiệu trưởng há»i lại Má»™t phút im lặng , cuối cùng Anhia đứng lên đáp
- Thưa ông Hiiệu Trưởng , bánh dày hình tròn là tượng chưng Trá»i , chiếc bánh chưng vuông là tượng chưng cho Ãất . Và giữa bánh chưng có nhân hành , thịt mỡ , đậu xanh là tượng chưng cho con Ngưá»i . Sá»± thống nhất cá»§a Trá»i Ãất Ngưá»i là ý tưởng thiêng liêng cá»§a ngưá»i Việt Nam . Khái niệm vuông tròn còn thể hiện ở lá»i chúc khi ngưá»i Ãàn Bà sinh nở đó là câu chúc : " Mẹ tròn Con vuông "

Một tràng vỗ tay vang lên , khách dự tiệc lắng nghe và thán phục chị

Ông Hiệu Trưởng khen :
- Chị Anhia không những nói tiếng Việt giá»i mà còn hiểu sâu sắc phong tục tập quán cá»§a ngưá»i Việt Nam nữa

Sau buổi tiệc là khiêu vÅ© . Nhạc nổi lên má»™t vÅ© Ä‘iệu tưng bừng náo nhiệt và thỉnh thoảng có những tràng pháo rá»™n lên theo gió đưa hương thoảng đến càng tôi Ä‘iểm cho không khí ngày cuối năm ấm cúng Tôi không biết nhảy nên chá»n cái ghế dài ở góc sân ngồi nhìn những đôi khiêu vÅ© Ä‘ang quay tròn trước mặt . Trá»i dần dần tối . Bá»—ng tôi thấy Anhia Ä‘i vá» phiá tôi , chị mỉm cưá»i nói
- Tôi có thể ngồi với bạn được không ?
- Vâng , xin má»i chị tá»± nhiên . - tôi đáp , rồi há»i
- Sao chị không nhảy với các bạn ?
- Tôi muốn nói chuyện hơn

Anhia há»i khá nhiá»u vá» phong tục ngày Tết cổ truyá»n Việt Nam , vá» tục thăm viếng , quà biếu ... Vừa nói chuyện tôi vừa ngước lên bầu trá»i . Ãêm ba mươi tết tối như bưng , nhưng đâu đó trên vòm trá»i vẫn có những vì sao thắp sáng xa xa . Bá»—ng ngay lúc ấy có má»™t ngôi sao loé sáng . Tôi gá»i chị và chỉ vê phiá ấy
- Anhia chị nhìn kià ! Sao Băng !

Anhia ngước nhìn lên trá»i . Má»™t ngôi sao tách khá»i thiên hà rá»±c cháy , bay vào trong không trung thành má»™t đưá»ng sáng kéo dài trong vài tích tắc .
Anhia há»i lại tôi
- Sao bạn lại là Sao Băng ?
- Vâng , tiếng Việt gá»i là Sao Băng . Thế tiếng Nga cá»§a chị thì gá»i là gì ?
- Nếu dịch nguyên lá»i thì gá»i là Sao RÆ¡i , đơn thuần là sao rÆ¡i . . Anhia ngừng nói .

Tôi Ä‘á»c thấy những nét băn khoăn trên vẻ mặt chị . Lát sau chị há»i
- Bạn có thể giải thích cho tôi tại sao gá»i là " Sao băng " không ? và " băng " trong trưá»ng hợp này nghÄ©a là gì ?

Câu há»i thật hóc buá , tôi chưa bao giá» nghÄ© đến nghÄ©a cá»§a nó , tôi nói vá» sao băng theo thói quen như bất cứ ngưá»i Việt Nam nào từ bé tá»›i lá»›n đơn thuần chỉ là như vậy . Chưa ai và chưa bao giá» có ai há»i tôi như chị khi thấy sao băng . Tôi giải thích lúng túng và hú há»a cho chị
- Gá»i nó là sao băng vì nó di chuyển nhanh chóng từ chá»— này sang chá»— khác , giống như ta băng qua rừng băng qua cánh đồng vậy '' và tôi ngừng nói để nhìn chị . Anhia ngước mắt lên bầu trá»i thẫm đầy sao lấp lánh xa xa ấy và chị lại há»i
- Có thể tìm được mối liên hệ giữa chữ " Băng " của ngôi sao vừa rơi với chữ " băng " trong " băng hà " và chị đặt câu - nhà Vua đã băng hà .

Tôi bá»—ng thấy xấu hổ vì cách giải thích ngây ngô cá»§a tôi vừa rồi vá»›i chị . Cái gợi ý ví dụ cá»§a chị làm tôi nhá»› đến câu chuyện bà tôi thưá»ng kể cho tôi ngày xưa , và tôi nói
- Nếu chị không ngại tôi sẽ kể cho chị nghe câu chuyện này :

Bà tôi thưá»ng kể rằng , má»—i ngưá»i trên thế gian này Ä‘á»u có má»™t ngôi sao ngá»± trị trên đầu . Khi Thượng Ãế cần gá»i ai vá» chầu Thiên Cung thì cho Thiên Tá»­ Ä‘i hái ngôi sao ấy . Ngưá»i trên trần gian há»… thấy sao băng thì biết rằng ở đâu đó có má»™t linh hồn ngưá»i thoát khá»i chốn trần tục để trở vá» cõi vÄ©nh hằng và khi ấy há»… ai nhìn thấy ngôi sao băng thì ngưá»i ta hay cầu nguyện cho linh hồn đó "
- Ôi , bạn kể chuyện hay quá ! bất thình lình chị nói , lúc ấy mắt chị ngá»i sáng và tôi thấy chị giống em gái tôi ngồi nghe kể chuyện cổ tích . Thấy chị như vậy , tôi cÅ©ng vui lây . Bá»—ng chị há»i
- Bạn có thể chỉ cho tôi xem ngôi sao nào là của tôi ở trên kia hay không ?

Lại má»™t câu há»i bất ngá» nữa , tôi nhìn lên vòm trá»i muôn ngàn vì sao đó và chỉ ngôi sao sáng nhất nói vá»›i chị
- Kia kià Anhia nheo mắt nhìn tôi và cưá»i phá lên
- Sao Hôm , bạn muốn nói Sao Hôm là cá»§a tôi ư ? - nói xong chị nhìn tôi bằng ánh mắt trách cứ và tôi chưa kịp trả lá»i chị nói tiếp
- Sao Hôm không bao giỠrơi đâu , Sao Hôm cũng không bao giỠlà sao băng cả - tồi chị tư lự
- Ban đêm là Sao Hôm , ban ngày là Sao Mai . Vĩnh viễn nó không bao giỠtắt .
- Tôi luôn cầu mong vá»›i chị như thế mà , chị mãi mãi sẽ là ngôi sao sáng trên bầu trá»i Việt ngữ há»c .
- Nhưng trước sau tôi chỉ là má»™t con ngưá»i trần thế. - Ngừng má»™t lát , chị ngước mắt nhìn lên bâù trá»i , bá»—ng chị ghé sát tai tôi thì thầm như sợ ai nghe thấy
- Chắc chắn tá»›i má»™t lúc nào đó Thượng Ãế sẽ sai Thiên Tá»­ Ä‘i hát ngôi sao cá»§a tôi

Sau cái tết đó tôi không còn ở Sài Gòn nữa ,và cÅ©ng từ đó tôi ít liên lạc vá»›i chị hÆ¡n . Qua những bức thư chị gá»­i tôi biết chị đã bảo vệ thành công luận án phó tiến sÄ© vá» từ láy trong tiếng Việt , và tôi cÅ©ng biết vá» quyển giáo trình tiếng Việt chị viết dành cho sinh viên và việc chị tham gia chá»§ công trình trình khoa há»c biên soạn từ Ä‘iển Việt-Nga . Tôi mừng vì những lá»i cầu ước cá»§a tôi danh cho chị đã thành hiện thá»±c . Chị đã trở thành ngưá»i nổi tiếng , má»™t sao Hôm , sao Mai trên bầu trá»i Việt ngữ há»c cá»§a nước Nga .

Rồi tết cá»§a hai năm sau đó, tôi có việc sang Nga , niá»m hy vá»ng được gặp Anhia bùng cháy trong tôi . Hành trang cá»§a tôi chẳng có gì nhiá»u ngoài những vật dụng tư trang cá nhân cần thiết tôi gói riêng mang sang cho chị má»™t cái bánh chưng , má»™t cái bánh dày và má»™t ít mứt dừa , mứt gừng - đó là hương vị cá»§a ngày tết .

Ãến Matxcova tôi vá»™i ghé nhà ngưá»i bạn làm việc ở nÆ¡i chị Ä‘ang làm việc . Tại đây , ngưá»i bạn cho tôi biết cái tin buồn như sét đánh ngang tai tôi : Chị không còn nữa Con đưá»ng trở vá» nÆ¡i tôi tạm trú dưá»ng như dài hÆ¡n , tôi nhìn lên bầu trá»i Matxcova đầy tuyết trắng . Má»™t ngày tháng giêng , gió tuyết quanh tôi thổi ào ào nhưng những cÆ¡n gió đó nó cÅ©ng không lạnh bằng ná»—i Ä‘au mất mát này . Trên kia ngoài bức màn sô trắng là chốn cao xanh cá»§a giải Thiên Hà ...

Ãêm qua có má»™t vì sao rÆ¡i xé bầu trá»i rá»±c sáng đó là : Sao Băng .

Ngá»c Dung




Mục Lục


11. Tản văn thứ Sáu

T. Vấn



Trở vỠhay ra đỉ

(Gởi má»™t thế hệ Việt Nam thay lá»i Kinh cầu hồn.)

Ngưá»i phiêu lãng,
Nước mắt có vá» miá»n quê lai láng
Xa quê hương! Yêu quê hương!
(Tình hoài hương – Phạm Duy)

Như vậy là ngưá»i nhạc sÄ© già ấy đã chá»n cho mình được má»™t chá»— để yên nghỉ. Không nhất thiết phải nói ra, ai cÅ©ng biết rằng đó là quê nhà. Thá»i đại mà ông - ngưá»i đã để lại những dấu ấn vÄ© đại trong suốt ná»­a thế ká»· – Ä‘ang sống nốt những ngày cuối cùng, là má»™t thá»i đại có quá nhiá»u những cay nghiệt, quá nhiá»u những đảo lá»™n cá»§a lịch sá»­, quá nhiá»u những nhiá»…u nhương vượt khá»i tầm nhận thức thông thưá»ng, nhiá»…u nhương đến độ khi chá»n cho mình má»™t lối vá» như quê nhà, cÅ©ng là chá»n con đưá»ng Ä‘i đầy hệ lụy.

Ãịnh mệnh cá»§a ngưá»i nghệ sÄ©, ngoài má»™t kiếp tằm nhả tÆ¡, còn là ná»—i khao khát má»™t môi trưá»ng, ở đó tác phẩm cá»§a mình tồn tại, và chính mình, được khẳng định. Ãịnh mệnh ấy, ở thá»i đại cá»§a chúng ta, thá»i đại cá»§a nhiá»…u nhương, đã trở thành má»™t bi kịch cho ngưá»i nghệ sÄ©. Và ngưá»i nhạc sÄ© già thấy mình Ä‘ang ở ngay trá»ng tâm cá»§a cÆ¡n lốc ác nghiệt.

Quê hương tôi, có con sông đào xinh xắn,
Nước tuôn trên đồng ruộng vắn,
Lúa thơm cho đủ hai mùa…

Ãã bao lần tôi nghe những lá»i nhạc xoáy lòng cá»§a Tình hoài hương. Ãã bao lần tiếng hát vượt thá»i gian vượt không gian Ä‘uổi theo tôi trên những con đưá»ng xa lá»™ xuyên bang thăm thẳm Ä‘i tìm má»™t ngưá»i bạn thá»i hoa niên, uống vá»›i nhau chén rượu, và kể cho nhau nghe câu chuyện kể Ä‘i kể lại hàng ngàn lần vá» má»™t quê nhà xa tít tắp bên kia bỠđại dương. Ãể viết được má»™t bài hát có tầm cỡ như Tình hoài hương, ngoài tài năng, ngưá»i nghệ sÄ© phải có má»™t tấm lòng thật sâu đậm vá»›i đất nước. Nếu không thì làm sao nó có thể làm rung động được lòng ngưá»i. Nếu không thì làm sao cả hai thế hệ ngưá»i Việt ở miá»n Nam, nay dù phiêu bạt ở bất cứ nÆ¡i đâu trên những mảnh đất xa lạ, lúc vui lúc buồn vẫn cứ nghêu ngao:

Quê hương ơi! Tóc sương mẹ già yêu dấu
Tiếng ru ná»—i niá»m thÆ¡ ấu,
Cánh tay êm tựa mái đầu,
Ôi bóng hình, từ bao lâu còn ghi mãi sắc mầu,

Quê hương như ngưá»i mẹ, chiá»u xuống đứng tá»±a cá»­a ngóng những đứa con Ä‘i xa Ä‘ang rảo bước trở vá». Và cả những đứa không trở vá», hay không còn sống để trở vá». Trở vỠđể rồi lại ra Ä‘i. Ra Ä‘i để có ngày trở vá». Cái Ä‘iá»u tưởng chừng như rất bình thưá»ng ấy, rất đơn giản ấy, đã không còn bình thưá»ng, đơn giản nữa. Ngưá»i ta đã dùng nó để phục vụ cho những mục tiêu chính trị ngắn hạn, thiển cận, và độc ác. Sá»± việc má»™t ngưá»i già chá»n sống ở quê hương những ngày cuối Ä‘á»i đã bị Ä‘em ra làm công cụ tuyên truyá»n cho má»™t chế độ cần được loại trừ càng sá»›m càng tốt. Sá»± việc má»™t ngưá»i nghệ sÄ© (hay nhiá»u ngưá»i nghệ sÄ©) Ä‘em nghệ thuật phục vụ cho đông đảo đồng bào mình ở quê nhà, đã được dùng để đánh bóng cho cái thô nhám cá»§a má»™t há»c thuyết văn hóa dung tục, thô thiển và phi nhân bản. Quê hương, dân tá»™c là cá»§a tất cả má»i ngưá»i, không cá»§a riêng má»™t chế độ nào, má»™t nhóm ngưá»i nào, dù đó là nhóm cầm quyá»n. Trở vá» giữa lòng quê hương, là trở vá» vá»›i vòng tay mẹ, không phải là chấp nhận sá»± tồn tại cá»§a má»™t chế độ không có lòng dân. Tương tá»± như vậy, ngưá»i nghệ sÄ© tài năng phải được coi là tài sản cá»§a dân tá»™c. Tác phẩm cá»§a ông phải được coi là di sản cần được bảo tồn cho các thế hệ mai sau. Ngưá»i nghệ sÄ© đích thá»±c, trở vá» hay ra Ä‘i, hoàn toàn ở ngoài vòng cương tá»a cá»§a những khái niệm ngắn hạn, giả dối, độc ác. Vì ông, bằng tài năng và tấm lòng, Ä‘ang vÄ©nh cá»­u hóa những giá trị nhân bản trong thá»i đại ông, làm giàu có thêm những thế hệ tương lai cá»§a đất nước. Rồi đây, lịch sá»­ sẽ phân biệt rõ ràng cái trưá»ng cá»­u cá»§a những giá trị nhân bản, tập thể quần chúng nhân dân vá»›i sá»± tồn tại ngắn ngá»§i cá»§a má»™t chế độ, má»™t nhóm cầm quyá»n. Nhập nhằng hai khái niệm ấy là thiếu trung thá»±c và thiếu công bằng vá»›i ngưá»i, vá»›i mình. Ở ngoài này có ai đó lên tiếng thống trách. Thương nữ bất tri vong quốc hận.

Ngưá»i ca nữ không biết đến cái nhục mất nước. Nhưng nước có mất đâu. Nước vẫn còn đó, dân vẫn còn đây. Những giá trị vÄ©nh cá»­u ấy, dù cho có nhất thá»i dưới sá»± thống trị cá»§a những chế độ không bắt rá»… từ lòng dân mà ra, thì không nên coi như đã mất. Vì non xanh nước biếc vẫn trÆ¡ gan cùng tuế nguyệt, vì dân vẫn là cái gốc trên đó mồ mả cha ông làng quán há» hàng lá» thói tập tục tồn tại, và cÅ©ng từ đó những chế độ cầm quyá»n ra Ä‘á»i, nên cuá»™c ra Ä‘i nào cÅ©ng phải chứa cái mầm cá»§a sá»± trở vá». Nhìn hình ảnh ngưá»i nghệ sÄ© già trong bá»™ quần áo nâu giữa những đưá»ng phố quê hương tấp nập ngưá»i qua kẻ lại, tôi hiểu được cái tâm tình ngổn ngang cá»§a ngưá»i đã từng đặt những bước chân mình trên các thá»§ đô tráng lệ cá»§a thế giá»›i. Không nÆ¡i đâu cho mình được cảm giác yên bình bằng quê hương. Không nÆ¡i đâu cho mình được sá»± tá»± tin vững chãi bằng quê hương. Từ đó, những tác phẩm nghệ thuật ra Ä‘á»i. Từ đó, những mảnh vụn cá»§a lòng được chắp vá lại. Từ đó, cuá»™c sống được mang thêm nhiá»u phần ý nghÄ©a. Và cÅ©ng từ đó, ngưá»i ta dá»… dàng tha thứ cho nhau.

Nhưng để có được sá»± chá»n lá»±a ấy, sau bao nhiêu trăn trở, xét mình, còn cần đến cả đảm lược. Bởi vì kên kên vẫn rình rập đâu đó chỠăn sống nuốt tươi tâm hồn mong manh dá»… vỡ cá»§a ngưá»i nghệ sÄ©. Bởi vì những oan nghiệt lưu cữu cá»§a cuá»™c chiến 30 năm vẫn dá»… dàng ập lên đầu ngưá»i nghệ sÄ© nhiá»u ngá»™ nhận, trách móc hoặc thậm chí, lên án. Ngưá»i ta không chịu nhìn ra cái nguyên á»§y cá»§a hệ lụy lưu vong quê nhà nằm ở chính cái chế độ thiển cận kia, nó đã há»§y hoại Ä‘i bao nhiêu những cÆ¡ há»™i để xây dá»±ng đất nước, hòa giải dân tá»™c. Tệ hại hÆ¡n hết, nó đã chặn đưá»ng vá» cá»§a những con ngưá»i còn nặng má»™t tấm lòng. Ở ngoài này, đây đó cÅ©ng xuất hiện những quan niệm thiển cận không kém. Mắt nhắm mắt mở vì những há»a mù từ trong nước, cÅ©ng vô tình tiếp tay chặn đưá»ng vá» cá»§a chính mình và ngưá»i khác. Ai cÅ©ng có má»™t quê hương để trở vá», nÆ¡i đó có mồ mả cha ông và núm ruá»™t để lại. Ai cÅ©ng có má»™t thành phố cá»§a những ngày má»›i lá»›n trái tim biết rung động lần đầu tiên để những đêm không ngá»§ thổn thức nhá»› vá». Ai cÅ©ng có căn nhà thuở ấu thÆ¡ để khi mái tóc bạc phÆ¡ vá» lại trước hiên nhà, đứng kiá»…ng chân nhìn vào mà tưởng tượng như còn nghe tiếng mẹ hát ru à Æ¡i đưa con vào Ä‘á»i. Không tôn trá»ng những riêng tư ấy ở má»™t con ngưá»i là độc ác. Lợi dụng những tình cảm ấy cho những mục tiêu chính trị nhất thá»i là vô luân.

Khi tôi nói lên những Ä‘iá»u này, có thể tá»± tôi đã chất lên vai mình thêm những hệ lụy không cần thiết. Nhưng biết làm sao khác hÆ¡n được. Cõi ngưá»i ta tá»± nó vốn đã không bằng phẳng dá»… đến dá»… Ä‘i, mà những cư dân ở đó lại chá»n cho mình niá»m vui bằng cách làm cho má»i việc trở nên rối rắm hÆ¡n. Âu cÅ©ng là định mệnh làm ngưá»i, cái định mệnh có ma đưa lối, quá»· dẫn đưá»ng. GiỠđây, khi ngoảnh mặt nhìn lại Ä‘oạn đưá»ng Ä‘á»i đã Ä‘i qua, bất chợt, tôi thấy Ä‘oạn đưá»ng còn lại phía trước sao mà ngắn ngá»§i. Và cÅ©ng bất chợt, tôi nhìn ra những giằng xé buốt lòng cá»§a ngưá»i nghệ sÄ© già. Phần cuối con đưá»ng Ä‘ang sừng sững phía trước, bây giá» là lúc nên tiếp tục ra Ä‘i hay trở vá»? Nhưng Ä‘i là Ä‘i đâu, và vá», là vỠđâu? Hay lại giống như ná»—i bất hạnh cá»§a má»™t ngưá»i nghệ sÄ© khác, suốt má»™t Ä‘á»i trăn trở, giây phút cuối cùng nằm xuống cÅ©ng vẫn chưa tìm ra câu trả lá»i cho câu há»i mà chính ông đã đặt ra cho mình. Chẳng biết nÆ¡i nao là chốn quê nhà. Bao nhiêu ngưá»i ra Ä‘i đã thá»±c sá»± chuẩn bị cho mình ngày trở vá»? Và khi đối đầu vá»›i giây phút phải làm má»™t sá»± lá»±a chá»n, mấy ai không thao thức trăn trở? Tôi cÅ©ng sắp sá»­a phải đối diện vá»›i phút sá»± thật ấy cá»§a riêng mình. Ra Ä‘i hay trở vá», tôi chưa biết mình sẽ chá»n con đưá»ng nào, nhưng cái trăn trở cá»§a tôi còn là liệu mình có đủ đảm lược để Ä‘i theo con đưá»ng mình chá»n hay không? Ngưá»i ta cần đến đảm lược để sống đã đành, nhưng để chết, cÅ©ng phải cần đến đảm lược hay sao?

(trích từ © 2005 talawas bản để in )

T. Vấn




Mục Lục


12. Ãêm Trước Ngày Ra Ãi

Vành Khuyên



Ãêm trước ngày ra Ä‘i , tôi không còn là tôị

Tôi vẫn còn nhá»› rõ ngày tôi Ä‘i là ngày thứ năm trong tuần , ngày thứ hai , tôi vá»›i anh quyết định gần nhau để những tháng ngày xa nhau sắp tá»›i có cái gì đó để mà tin , mà nhá»› nhaụ Tôi thật tình không còn lòng dạ nào để tận hưởng những phút giây lẽ ra phải thật tuyệt vá»i đó sau ngày cưới , má»™t cảm giác chua chát , má»™t cảm giác gì như là ná»­a muốn , ná»­a không , để khi mất Ä‘i rồi , tôi chẳng có cái cảm giác tiếc vô ngần như ngưá»i ta vẫn kể trong các câu chuyện vì tôi yêu anh lắm , nhưng cái cảm giác hụt hẫng , biết mình không còn là mình , thậm chí vá» nhà tôi không dám ngẩng mặt nhìn cha mẹ vì sợ há» nhận ra tôi không còn là con gái cá»§a há».

Ãêm trước ngày ra Ä‘i , tôi không còn là tôi nữa rồị

Khoảnh khắc chia tay đêm ấy , cái đau đớn thân thể không rõ ràng bằng cảm giác đau đớn trong tâm linh. Anh rủ tôi đừng vỠnhà mà ra thẳng bến xe vỠquê anh , qua ngày đi , vỠlại thành phố mà sống .

Tôi đã từng muốn thoát ly chỉ để có anh. Không muốn sao được , anh từng kể , những ngày anh xuống đó thăm mẹ , nằm trên phản nhìn qua khe cá»­a sổ trong chiếc nhà lá đơn sÆ¡ mẹ và anh cá»§a anh Ä‘ang sống , ánh trăng thật sáng , thật to , thật tuyệt vá»i như những đêm nào hai chúng tôi xa nhau cùng nhìn ánh trăng để thấy mình không xa cách . Tôi và anh sẽ bên nhau , anh sẽ làm cho tôi hạnh phúc cả đêm , cả ngày , thậm chí cả cuá»™c Ä‘á»i nàỵ

Chỉ tưởng tượng cảnh đó và khoảnh khắc chia tay ngày mai , khuông mặt tôi đã nhạt nhòa nước mắt.

Anh ơi em không muốn xa anh, ngàn lần không , không , không , không anh ạ.
OoO
Cuá»™c sống má»›i định cư thật là dá»… chịu , tôi và hai ngưá»i chị gái có cái phòng riêng , ai vô phải gõ cá»­a chứ không phải cái xó nhà như căn nhà chúng tôi ở chen chúc nhau tại thành phố . Chúng tôi quây quần bên nhau trong những bữa cÆ¡m và những buổi tiệc tùng , há» hàng và bạn bè mừng chúng tôi má»›i định cá»±

Tôi nhá»› anh vô ngần. Uống má»™t ly nước cÅ©ng nhìn thấy anh trong đó. Ãi trong trưá»ng há»c cÅ©ng dưá»ng như nhìn thấy anh ở cuối con đưá»ng tôi Ä‘ang Ä‘i vẫy tay và tôi chỉ còn chạy lẹ tá»›i để có thể ôm chầm lấy anh sung sướng và quen thuá»™c như ngày nàá»

Cái đau đó ghê gớm lắm , nó làm tôi tê liệt hết những sợi thần kinh tỉnh táo , tuần nào , thậm chí mỗi ngày tôi viết thư cho anh , tôi cũng mong anh như vậy với tôị Hễ tuần nào không có thư anh , tôi trở chứng điên dại , im lặng , không nói , cứ nhìn xa thật xa mà nước mắt tuôn dòng.

Mẹ tôi hiểu lòng con gái , cứ gặp tôi trong cảnh ấy là thở dàị

Biết đến khi nào , lủ trẻ gặp lại nhau đâỵ.
" Mày quên nó đi !" Mẹ tôi nhắc.
Tôi hạ giá»ng " Kệ con mẹ ạ " .

Có lẽ không ai ngòai tôi hiểu tại sao tôi không quên được anh và cÅ©ng không ai ngòai tôi có thể quyết định được Ä‘iá»u đó cho dù tôi có muốn là đứa con hiếu thảo cách mấy Ä‘i nữạ

Tôi thấy mắt mình nóng , thất thểu đứng dậy vào phòng , đặt lưng xuống , tôi mau chóng chìm vào giấc ngủ may ra gặp lại anh.
OoO
Năm ấy , ngưá»i chị lá»›n nhất cá»§a tôi đã ba mươi lăm tuổị Ngay từ những ngày chưa định cư , có má»™t anh là anh ruá»™t cá»§a ngưá»i bạn sinh há»at chung vá»›i chị cùng định cư tại tiểu bang tôi tá»›i , viết thư vá» cho chị và tá» lòng muốn tiến tá»›i hôn nhân , dù chưa biết thá»±c hư chị tôi là ai , toàn là qua lá»i kể cá»§a gia đình anh. Gia đình tôi đến vào tháng Giêng , thì tháng Tám năm đó , vá»›i chút ít vốn liếng ESL , chị tôi lên xe hoa vá» nhà chồng như để tránh lỡ thì con gái, còn chưa biết yêu thương nó ra làm saá»

Tôi chỉ cưá»i buồn. Cầu mong chị hạnh phúc , dầu gì cÅ©ng là do chị đồng ý , chị có không đồng ý , chắc ba mẹ tôi cÅ©ng chẳng ép. Ngưá»i anh rể trước khi rước chị tôi vỠđã dẫn chúng tôi Ä‘i chÆ¡i thác , chÆ¡i rừng má»™t vài lần như là để làm quen và để chúng tôi nói vào cho chị và anh.

Tôi chưa từng há»i chị tôi có hạnh phúc vá»›i anh hay không sau ngày ấy , nhưng tôi bá»—ng thấy thương chị tôi hÆ¡n. Những chuyến du lịch sau ngày cưới tại Las Vegas, Canada vá»›i chị tôi cùng ngưá»i chồng bên cạnh , thật là má»™t Ä‘iá»u an á»§i cho má»™t ngưá»i chị cả như chị tôi , tất bật vá»›i chuyện gia đình và má»™t tay lo cho đàn em nhá» từ những ngày còn là cô gái 18 tuổi cho tá»›i ngày trước khi định cá»±

Tôi thương chị tôi lắm.

Ngưá»i chị kế tốt nghiệp đại há»c tại VN , tương lai chá»— nào cÅ©ng sáng. Chị yêu ngưá»i Thầy dạy Ãiện Toán cá»§a mình , hai ngưá»i hứa hẹn cầm sắc. Chưa biết sẽ ra sao , nhưng chị cÅ©ng đã có nÆ¡i chốn . Em gái tôi trước khi Ä‘i là sinh viên năm thứ ba Ãại Há»c cÅ©ng lắm mối , mối được nhất là má»™t anh chàng há»c Hải Dương há»c tại VN , sau đó Ä‘i tàu Viá»…n Dương nhưng em tôi không yêụ

Tôi cần cù vá»›i thi cá»­ , yêu ngay má»™t ngưá»i không bằng cấp , không nhà cá»­a , có cÅ©ng như không vá»›i cha mẹ tôi , hỠđã âm thầm tìm cho tôi ngưá»i khác.
OoO
Ai từng qua cú xốc đó mới hiểu hay saỠCòn tôi , tôi tự nhận tôi không hỠhiểu mình và không biết mình là ai ngay từ những ngày đầu tới Mỹ.

Tôi là cô gái tá»™i nghiệp má»›i xa quê hương, xa ngưá»i yêu Ä‘i tìm ý nghÄ©a , tương lai cho cuá»™c sống riêng cá»§a mình sau nàỵ

Tôi cÅ©ng là má»™t cô gái vừa má»›i bước ra khá»i chá»— mình không còn dung thân được, Ä‘ang cố gắng ngẩng mặt lên nhìn Ä‘á»i , nhìn má»i ngưá»i và bao giá» trong cô gái này , không bao giá» muốn nhá»› lại chút mảy may nào vá» quá khứ cá»§a mình vừa má»›i bá» lạị

Tôi sống qua lại hai con ngưá»i đó.

Nhá» mai mối , ngưá»i đưa kẻ đón tôi tấp nập. Tối đến tiếng phone reo nhà anh tôi liên tục , há»i tên tôi , rào đón và mong trên bước đưá»ng còn chập chững nÆ¡i xứ lạ , tôi sẽ bằng lòng làm vợ há» , sống má»™t Ä‘á»i sống an lành.

Có dễ dàng như vậy không? Tôi sợ cô độc , đi với anh này , anh kia , chỉ là để tâm sự , nhưng ông nào cũng muốn tấn công , hết tay đến chân , thậm chí có ông muốn chạm vào chỗ kín của tôị

Chẳng ai tôi tìm thấy má»™t sá»± đồng cảm , má»™t sá»± thành thật , chỉ toàn đụng chạm tôi không thể chấp nhận được. Tôi càng rÆ¡i vào tuyệt vá»ng và cố gắng bắt mình trở thành ngưá»i con gái chung thá»§y đã từng yêu má»™t ngưá»i không được gia đình chấp nhận. Tôi khổ lắm. Tôi lầm lẫn tình yêu và tình bạn , má»i ngưá»i chung quanh tôi cÅ©ng lầm lẫn , há» nghÄ© cứ chiếm được thân thể cá»§a nhau là yêu thương mà thá»­ há»i bao lần hỠđã chiếm thân thể ngưá»i khác thì những yêu thương đó có tồn tại không vậy .

Má»—i đêm vá» tôi khóc mà không ra tiếng , khóc trong lòng , tôi lạc , lạc thật sá»± , tôi không còn biết lần đưá»ng ra từ chá»— nào nữạ
OoO
Tôi tá»± lý giải vá»›i mình là những anh chàng này ít há»c, Ä‘á»i sống Mỹ hoá . Tôi bá» thành phố Ä‘ang sống , ra tá»± lập tại má»™t thành phố khác mang theo nhiá»u hy vá»ng cá»§a má»™t sá»± đổi thay có ý nghÄ© hÆ¡n .

Tôi vẫn viết thư vá» cho anh , kể hết , kể những lần chung đụng vá»›i các tay Ä‘i chung , trong thư hồi âm , tôi Ä‘á»c hết những tiếng nấc , những hoảng loạn anh có vá» những gì tôi đã kể . Tôi thấy mình bậy , bậy hết sức . Tôi làm vậy chả khác nào đưa anh ly thuốc độc , bảo anh uống Ä‘i , và vá»›i anh không còn lá»±a chá»n nào khác ngoài sá»± chấp nhận .

Tôi ước gì anh thông cảm được cho tôi , tôi cô độc quá , tôi cô độc đến độ tôi chỉ nhá» những cánh thư để giải tá»a hết những ná»—i niá»m cá»§a mình , anh hãy thông cảm cho tôi mà tôi quên bẳng Ä‘i anh đã từng trong vị trí là ngưá»i đàn ông duy nhất tôi phải tôn thá» như đạo lý cá»§a má»™t ngưá»i phụ nữ Việt Nam , dù có xa cách bao nhiêu và bao lâu chăng nữa .

Tôi vào trưá»ng lá»›n há»c tiếp hai năm còn lại . Chả thèm quen vá»› vẩn , tôi may mắn được má»™t ngưá»i VN Ä‘ang làm luận án tiến sÄ© trong trưá»ng để mắt , nhận làm em nuôi trong má»™t buổi tình cá» gặp gỡ , hắn khen tôi hiá»n và đẹp . Chung quanh hắn có rất nhiá»u cô , tôi chạnh lòng thấy những cô đó như thù ghét tôi . Tôi mÆ¡ hồ hình dung tôi Ä‘ang trong cái game tình yêu cá»§a hắn hay sao mà hắn ve vản tôi vá»›i thái độ rất không xứng hợp . Má»›i qua mà , cái gì kỳ trong suy nghÄ© cá»§a tôi , tôi bảo đó là Mỹ và tôi tập quen hết . Quen cả cái thói lẳng lÆ¡ mà lẽ ra là lòng kính trá»ng vá»›i hắn ngưá»i Ä‘ang là anh nuôi cá»§a tôi .

Tôi đang trên chiếc xe tuột dốc .
OoO
Má»™t ngày , sau khi dạy xong , hắn má»i tôi ở lại trưá»ng hàn huyên vá»›i hắn trước khi vỠđể đợi hắn vá» luôn . Trong văn phòng cá»§a hắn , lao công trưá»ng má»›i dá»n thật là ngăn nắp , sạch sẽ vô cùng , tôi ngồi đó thích thú . Hắn bảo hắn Ä‘i restroom chút xíu sẽ quay lại . Tôi chá» không nôn nóng , đàng nào tôi cÅ©ng vá» , có hắn nói vài câu chuyện , đỡ tẻ lúc xuống cầu thang thì cÅ©ng hay . Lúc hắn mở cá»­a vào , tôi nhận ra trên tay hắn cầm vật gì đó , hắn tiến gần đến tôi , nham nhá»› : " Giá» này trưá»ng vá» hết rồi , anh biết chỉ còn anh và em , mình lẹ lên . "

Tôi há hốc miệng nhìn rõ vật trên tay hắn khi bàn tay hắn mở ra thì rõ đó là má»™t cái condom . Tôi chỉ có hắn là ngưá»i bạn duy nhất , tôi đã nhận làm anh nuôi cho phù hợp vá»›i cái vị trí tôi đã có bạn trai . Nhưng là gì thì chỉ có tôi biết . Trước mặt hắn , lúc này tôi chỉ là cái xác cho hắn thoả mãn cái Ä‘iá»u hắn muốn trong lòng .

Hắn ôm lấy tôi vụng vá» , tôi nhu nhược làm theo lá»i hắn , tôi nghÄ© chắc có thế hắn má»›i tiếp tục chÆ¡i vá»›i tôi , cho tôi cái kiêu hãnh giả tạo có ngưá»i anh nuôi Ä‘ang dạy tại trưá»ng đại há»c cá»§a má»™t con bé Ä‘ang tập làm quen vá»›i Ä‘á»i sống Mỹ . Dầu gì tôi cÅ©ng còn là con gái nữa đâu mà tiếc chi . v

Sau này , tôi kể lại chuyện này cho một bà Mỹ bạn tôi nghe , bà ấy hùng hổ bảo thằng đó hiếp tôi , tôi không hiểu ra sao , bả giải thích thêm , dùng sự cô độc để uy hiếp mày , thằng tồi .

Tôi chỉ còn cái mặt trắng bệch ra nhìn bà , thấy thân mình dơ dáy tệ , dơ đến nổi tôi không muốn tắm vào tối hôm đó .
OoO
Tôi gá»i hắn tôi đã trá»… kinh . Hắn tỉnh bÆ¡ : " Biết có phải là cá»§a anh không ? " Như bao câu chuyện tương tá»± tôi nghe , tôi nhận ra ngay chân tướng cá»§a hắn . Sở khanh cÅ©ng có nhiá»u đưá»ng , nhiá»u ngã đến thế .

Hắn làm tôi thấy nhục , nhục ghê lắm . LÅ© vô há»c sở khanh còn Ä‘oán trước được , đàng này , lÅ© có há»c , sở khanh còn làm tôi Ä‘au gấp bao nhiêu lần .

Cỡ khoảng tuần sau , tôi có kinh lại , căng thẳng vá» bài vở thôi , và vì sá»± cô độc đè nén , tôi như thoát má»™t gánh nặng . Tôi vào trưá»ng lầm lÅ©i , hắn vừa nhìn thấy tôi đâu là Ä‘i ngõ khác , tôi chán chê cho má»™t mối quan hệ , tôi nghÄ© mình xấu hổ đến không thể nào bước nổi vô trưá»ng , may mà ngưá»i bạn Mỹ phân tích rõ ràng cho tôi đứng lại vị trí cá»§a mình , ngưá»i xấu hổ phải là hắn , đã hại mày , còn mày không có gì xấu hổ cả , mày chỉ không kiên quyết hÆ¡n thôi .

Tôi vẫn giận mình lắm , tôi vá» lại gia đình mang theo ná»—i chán chưá»ng , khắc khoải , cÅ©ng may mà tôi chưa kịp khoe vá»›i má»i ngưá»i tôi quen cả anh tiến sÄ© cÆ¡ đấy .

Tôi nhận ra , giáo dục , đạo đức và há»c vấn là ba khái niệm chả có gì dính líu và liên quan nhau ở đây . Má»™t thằng có há»c vấn chưa chắc đã có giáo dục và có đạo đức . Má»™t ngưá»i có đạo đức , không cần có há»c vấn , há» vẫn hiểu được những phải trái trong Ä‘á»i .

Tôi nhận ra tôi không còn là cô Trâm ngày nào , dá»… tin , dá»… gạt , từ đây , tôi sẽ Ä‘i vào Ä‘á»i bằng chính đôi mắt và cái nhìn cá»§a tôi . Bố thằng nào dám đụng đến .
OoO
Vâng, chưa có bố thằng nào dám đụng đến , nhưng anh thì đã bá» tôi mà Ä‘i . Anh từ giã tôi trong má»™t lá thư não nùng , tôi đã khóc nhiá»u lắm , khóc sưng cả mắt , rồi qua ngày hôm sau trở thành con ngưá»i khác . Tôi như mặc thêm hai ba cái áo giáp vào , đứa nào chưa kịp tấn công , tôi đã giÆ¡ tay lên để tá»± vệ .

Tôi nhá»› VN , nhá»› vô cùng những ngày há»—n loạn trong tư tưởng cá»§a cuá»™c Ä‘á»i mình , tôi nghÄ© đó đã là đỉnh Ä‘iểm , ai ngá» , cho tá»›i giá» này , tôi không còn cảm giác để biết Ä‘au khổ là gì nữa . Tôi chÆ¡ vÆ¡ , lạc lõng trong Ä‘á»i chưa biết mình sẽ trôi Ä‘i đâu .

Tôi tá»± trách mình đã có cái đêm trước ngày ra Ä‘i xuẩn ngốc , đế rồi không còn biết giữ gìn cả lòng tá»± trá»ng cá»§a má»™t ngưá»i phụ nữ nÆ¡i xứ ngưá»i . Xứ sở cá»§a Ãông Tây há»™i nhập , chính ra là má»™t Ä‘iá»u hay , nhưng những con ngưá»i không chân chính trong cái vòng tròn giao nhập đó đã dá»±a vào nó mà làm những Ä‘iá»u vô đạo đức , vô nhân tính giữa con ngưá»i vá»›i nhau .

Ãêm trước ngày ra Ä‘i . Tôi có hiểu đâu đêm đó là đêm bắt đầu cho những khổ Ä‘au tiếp nối tôi có nÆ¡i đây .

Tôi nguyện làm con ngưá»i chân chính , tôi nguyện sống vá»›i ngày mai và cái đêm trước ngày ra Ä‘i mãi còn trong tôi như má»™t lá»i răn thật khó quên cho tá»›i ngày hôm nay .

1/2005

Vành Khuyên




Mục Lục


13. Chút Tình Thơ Ngây

Hoa Bằng Lăng



Lê thưá»ng gá»i Minh bằng chú . Ngày đầu biết Minh ,Lê nghe cái giá»ng Huế đặc sệt cá»§a Minh nên để ý . Giữa chốn ngưá»i tha hương này , gặp được má»™t ngưá»i Việt Nam đã khó - gặp lại má»™t ngưá»i đồng hương vá»›i mình càng khó hÆ¡n .Nghe Minh nói Minh từng ở Huế , Lê à lên má»™t tiếng , há»i tiếp :
- Chú ở Huế mà ở đoạn mô ?
- Ở trong thành ná»™i đó cháu . Minh cÅ©ng gá»i là Lê là cháu như cách Lê há»i.
- Ãến hồi mô thì nhà chú qua bên ni ? Lê há»i tiếp câu chuyện
- À không , ba chú vô Sài Gòn trước chứ . Sau đó cả nhà qua bên này .Còn cháu thì sao ? Cả gia đình đã qua bên ni hết chưa ?
- Dạ chưa ? Chỉ mình cháu mới qua đây thôi …cháu qua đây làm việc .
- Rứa là cá»™ng sản hỉ ? Minh cưá»i lạt…
- Không phải rứa chú à ..ba me cháu là giáo sư đại há»c văn khoa mà ..cháu thì ráng có cái há»c bổng mà qua đây há»c và lập nghiệp thôi .
- Rứa à ..giỠLê ở đang ở với ai ? Minh đổi cách xưng hô hồi nào không hay .
- Dạ ở với cậu cháu ở Houston .Cậu cháu là đại uý không quân ,qua đây diện H.O.
- Rứa à ,rứa là giống thằng em rể chú rồi . Nó cũng là dân không quân .Ba chú là đại tá ..

Minh và Lê quen nhau sau cuá»™c chuyện trò như thế . Minh cảm thấy thích thích khi nói chuyện vá»›i Lê .Lê có cái nhìn rất trẻ con vá» má»i chuyện . Má»™t tiếng dạ , hai tiếng dạ thưa chú làm Minh bật cưá»i má»—i khi nghÄ© đến Lê . Ãã từ lâu lắm rồi Minh không còn chuyện trò vá»›i đàn bà sau lần chia tay Nguyệt ….

Hồi ở Sài Gòn , Nguyệt cÅ©ng gá»i Minh là chú như Lê bây giá» ... Bữa đó , Minh ghé nhà thằng bạn để lấy thuốc tây . Tháng 4 năm đó , ba mạ Minh không kịp di tản nên kẹt lại Sài Gòn . Minh là con ông đại tá nên không xin được việc ở bất cứ công ty nào .Minh ra chạy hàng , Ä‘i buôn thuốc tây nên quen Phúc . Thằng Phúc lanh nhất trong cả bá»n nên hắn mau phất lên .Minh Ä‘ang theo Phúc há»c nghá» .Chiá»u nay , Phúc hẹn Minh lại lấy hàng mà hắn Ä‘i đâu làm Minh gá»i cá»­a ầm lên …Gâu , gâu , con chó nhà thằng Phúc ni dữ thiệt ..sá»§a um sùm làm Minh cÅ©ng sợ ..Lucky , không sá»§a nữa…Lucky ..Minh nghe giá»ng má»™t ngưá»i con gái nói giá»ng Huế la vá»ng ra ..con Lucky im re nằm ve vẫy cái Ä‘uôi . , mắt nhìn Minh gầm gừ..
- Dạ thưa chú há»i ai ạ ?
- Có Phúc ở nhà không em ?
- Dạ chú con Ä‘i công chuyện rồi ạ .Con má»i chú vô nhà chá» chú con vá» .
Minh Ä‘i theo con bé vô nhà miệng lầm bầm ..mặt mÅ©i ngưá»i ta như vậy mà con nhá» này lại kêu bằng chú . Thiệt là ..
- Dạ con má»i chú uống nước
- Bộ anh già lắm hay sao mà em cứ một hai dạ thưa chú thế em ?
- Dạ..dạ … Nguyệt ấp úng ..con là cháu của chú Phúc mà ..
- Thôi được rồi , cứ ngồi xuống đây ..nghe chú há»i chuyện .Minh lỡ miệng xưng chú lại vá»›i Nguyệt .. Em tên gì ? há»c lá»›p mấy rồi ..mà nhà ở mô sao mấy lần trước anh lại chÆ¡i không thấy ?
- Dạ, con má»›i há»c xong trung há»c .Con há»c trưá»ng Ãồng Khánh , năm nay con vào đây há»c đại há»c ..
- Vậy à ? Vậy .. à mà em tên gì ?
- Dạ, Thu Nguyệt
- Ngưá»i đã đẹp mà cái tên cÅ©ng đẹp hỉ ..

Nguyệt đỠmặt e thẹn khi nghe Minh khen . Cái chú ni thiệt là kỳ , cứ nhìn ngưá»i ta chằm chằm hoài .Nguyệt cứ vân vê cái góc khăn bàn hoài làm Minh phì cưá»i ..
- Nguyệt làm một hồi cái khăn bàn rách thiệt đó .
- Dạ.. Nguyệt bối rối ..
- Thôi , để anh ngồi chỠchú Phúc ở đây .Nguyệt cứ đi làm công chuyện đi ..
- Dạ , con xin phép chú …

Từ ngày nhà thắng Phúc có con cháu vô há»c đại há»c , Minh hay ghé nhà hắn chÆ¡i hÆ¡n. Thằng Phúc biết ý Minh nên má»—i lần Ä‘i đâu chÆ¡i , hắn cÅ©ng chở Nguyệt theo cùng …Và cÅ©ng chẳng rõ từ hồi nào, Nguyệt không gá»i Minh là chú nữa ..
- Anh đi thiệt hả ? Nguyệt sụt sùi
- Ừ, gia đình anh đi hết mà .Anh qua bên đó lập nghiệp rồi vỠđem em qua sau nhẹEm ráng chỠanh nhe.
- Dạ… anh đi như thế .. ở bên này em buồn lắm ..Nguyệt cứ thút thít khóc mãi không thôi ..
- Ãừng khóc nữa em. Minh vừa vuốt làn tóc Ä‘en nhánh cá»§a Nguyệt vừa an á»§i .
Minh cÅ©ng muốn ở lại Sài Gòn vá»›i Nguyệt lắm chứ . Nhưng ở đây tương lai cá»§a Minh hoàn toàn mù mịt . Ba má lại không muốn thằng con trai cả cá»§a gia đình ở lại đây má»™t mình .Minh phải tạm biệt Nguyệt má»™t thá»i gian mà thôi ..Ngày ra sân bay , Nguyệt nước mắt giá»t vắn giá»t dài làm Minh bùi ngùi không nỡ Ä‘i …Thôi anh Ä‘i nhe, chá» anh Nguyệt nhé .. Ãó là câu nói cuối cùng Minh còn nhá»› mãi ..

Cuá»™c sống nÆ¡i xứ ngưá»i trong những năm đầu thật không dá»… . Mấy anh em Minh vừa Ä‘i há»c vừa Ä‘i làm .Những ngày cuối tuần , Minh cÅ©ng Ä‘i làm thêm để phụ ba mạ thêm chút tiá»n mau chóng làm hồ sÆ¡ bảo lãnh hai đứa em Minh qua đây .
Ngày nào còn vợ chồng tụi nó ở Việt Nam là ngày đó Minh thấy mạ vẫn khóc trong những buổi há»p mặt gia đình .Minh phải ráng làm càng có nhiá»u tiá»n càng tốt để vá» SG đón Nguyệt qua ….

(con` tiếp 1 kỳ)

Hoa Bằng Lăng




Mục Lục


III . Ngàn Lá»i Ca (kỳ 27)__________________________________________

27 . Rong Ca

Nhạc Sĩ Phạm Duy



Ãôi dòng tiểu sá»­:
· Tên thật là Phạm Duy Cẩn, sinh ngày 05 tháng 10 năm 1921 tại phố Hàng Cót, Hà Nộị
· Ông sinh ra trong má»™t gia đình "làm văn há»c và trá»ng văn há»c" (theo Tạ Tỵ), là con thứ 10 cá»§a nhà văn trào phúng xã há»™i Phạm Duy Tốn. Các anh cá»§a ông, (Phạm Duy Khiêm, Phạm Duy Nhượng) Ä‘á»u có viết văn, soạn nhạc.
· Thuở nhá», Phạm Duy từng theo há»c các trưá»ng Trung há»c Thăng Long, Cao Ãẳng Mỹ Thuật, Kỹ Nghệ Thá»±c Hành; tá»± há»c nhạc năm 1940 và viết ca khúc đầu tay Cô Hái MÆ¡ năm 1942.
· Ông gia nhập đoàn hát lưu động năm 1943, đi hát từ Nam chí Bắc, phổ biến tân nhạc, sau đó tham gia kháng chiến với nhiệm vụ sáng tác và phổ biến kháng chiến cạ Ông cũng đã khởi xướng phong trào phục hồi và phát triển dân ca trong giai đoạn nàỵ Năm 1949, ông kết hôn với ca sĩ Thái Hằng.
· Phạm Duy cùng gia đình vợ vào Nam năm 1951, thành lập ban hợp ca Thăng Long vá»›i những thành viên chính là Thái Hằng cùng các anh em trong nhà: Hoài Bắc Phạm Ãình Chương, Hoài Trung Phạm Ãình Viêm và Thái Thanh. Tiếp tục phục hồi và phát triển dân cạ
· Ãi Pháp để tìm hiểu và bổ túc thêm nhạc lý Tây Phương năm 1954-1955; ông vừa nhận sá»± chỉ dạy cá»§a nhạc sÄ© Robert Lopez, vừa làm bàng thính viên tại Institut de Musicologie, Paris, vừa khởi sá»± sáng tác trưá»ng cạ
· Từ năm 1956 đến nay, ông tiếp tục sáng tác Ä‘á»u đặn: tâm ca, vỉa hè ca, tục ca, đạo ca, hoan ca, và dÄ© nhiên tình ca lần lượt ra Ä‘á»á»‹
· Tháng 4 năm 1975, Phạm Duy cùng gia đình di cư sang Hoa Kỳ và định cư tại Midway City, Californiạ Nhạc sÄ© soạn thêm tị nạn ca, ngục ca, Hoàng Cầm ca, thá»­ nghiệm và khảo cứu nhạc Ä‘a Ä‘iệu cùng vá»›i con thứ Phạm Duy Cưá»ng, viết Hồi Ký...

Nhạc sĩ Phạm Duy hoạt động trong cả ba lĩnh vực : ca diễn, sáng tác và nghiên cứụ

Tác phẩm chá»n lá»c:

Trưá»ng Ca Con ÃÆ°á»ng Cái Quan
Trưá»ng Ca Mẹ Việt Nam
Tình Ca
Giá»t Mưa Trên Lá
Bà Mẹ Gio Linh
Khối Tình Trương Chi
Bên Cầu Biên Giới
Ãố Ai
Bài Ca Sao
CỠHồng
Trả Lại Em Yêu
Con ÃÆ°á»ng Tình Ta Ãi
Thương Tình Ca
Ãừng Xa Nhau
Kỷ Vật Cho Em
Cô Hái Mơ
Thiên Thai
Ngậm Ngùi
Tiá»…n Em
ÃÆ°a Em Tìm Ãá»™ng Hoa Vàng
Ão Anh Sứt Chỉ ÃÆ°á»ng Tà
Tình Cầm
Tổ Khúc Bầy Chim BỠXứ
và Minh Há»a chuyện Kiá»u (tác phẩm cuối Ä‘á»i và là tổng hợp hành trình nghệ thuật)

Rong Ca

Ngưá»i Tình Già Trên Ãầu Non
Trong hai năm 86-87, sau khi đã quyết định ngưng sáng tác để ngồi nhá»› lại 50 năm soạn nhạc, ghi chép tất cả những lá»i hát mà mình còn nhá»› được để in thành tuyển tập này thì tôi có má»™t thá»i gian hai tháng để hoàn toàn nghỉ ngÆ¡i và rong chÆ¡i như ý muốn. Trong thá»i gian này, cÅ©ng đã có những lúc, có má»™t vài ba cái gì đó làm cho tôi nghÄ© tá»›i chuyện soạn thêm má»™t loạt bài ca nữa, những bài ca mà tôi muốn được gá»i tên là: "năm 2000 ca". Nhưng trước hết, tôi quá bận bịu vá»›i việc thá»±c hiện cuốn sách này và sau nữa cÅ©ng chẳng có ai (kể cả tôi) thúc bách mình làm công việc sáng tác, cho nên ý nghÄ© đó được để qua má»™t bên.

Thế rồi, trong vài chuyến Ä‘i chÆ¡i ở Cá»±u Kim SÆ¡n vào đầu năm nay, tôi bá»—ng nhìn ra là chỉ còn 12 năm nữa là tá»›i thế ká»· thứ 21. Má»™t vài chuyện xẩy ra, chẳng hạn chuyện tôi nhìn thấy rõ ràng là "nhị-thế" (second generation) cá»§a ngưá»i Việt Nam sống tại hải ngoại (đặc biệt là ở Hoa Kỳ), tức là lá»›p tuổi hai mươi, đã quay lưng lại nhạc Việt; chẳng hạn chuyện tôi gặp lại má»™t, hai ngưá»i bạn cÅ© nhắc nhở tôi vá» những ngày xanh... đã khiến cho tôi quyết định soạn nhạc trở lại.
Tôi nghÄ© ngay tá»›i việc soạn những bài ca được gá»i là ''hát cho năm 2000''.

Tôi lại làm cái việc soạn đủ 10 bài cho má»™t thứ chương khúc khác, bây giỠđược gá»i là Mưá»i Bài Rong Ca. Tôi đặt tên chương khúc 10 bài này là: Ngưá»i Tình Già Trên Ãầu Non hay là Hát Cho Năm 2000 gồm :

1.- Ngưá»i Tình Già Trên Ãầu Non hay Hoá Sinh
2.- Hen Em Năm 2000
3.- Mẹ Năm 2000
4.- Mộ Phần Thế Kỷ
5.- Ngụ Ngôn Mùa Xuân
6.- Nắng Chiá»u Rá»±c Rỡ
7.- Bài Hát Nghìn Thu hay Vô Hư
8.- Trăng Già
9.- Ngựa Hồng
10.- Rong Khúc

Bài rong ca đầu tiên đưa ra hình ảnh má»™t ngưá»i tình già đứng trên đỉnh núi hoàng hôn chợt nghe thấy tiếng EM từ dưới thế gian vá»ng lên vá»i vợi. (EM đây là má»™t ngưá»i tình có thật hay má»™t ngưá»i tình tưởng tượng? CÅ©ng có thể là MẸ VIỆT NAM chăng?) Ngưá»i tình lững thững xuống núi để gặp Nàng, cùng Nàng sống lại bốn mùa cá»§a má»™t cuá»™c Ä‘á»i và bốn mùa cá»§a má»™t cuá»™c tình. Rồi hẹn nhau sẽ cứ sau má»™t trăm năm lại tái sinh.

Ngưá»i Tình Già Trên Ãầu Non
hay là Hoá Sinh

(Cựu Kim Sơn-Tháng Giêng 88)
Ngưá»i tình già trên đầu non
Tuyết đã tan trên vai má»i mòn
Giữa đám mây xanh xao chập chá»n
Nhìn mặt trá»i thoi thóp hoàng hôn
Ngưá»i tình già trên đỉnh khÆ¡i
Muốn lãng quên trăm năm má»™t Ä‘á»i
Nhưng dưới thế gian mông mênh vá»i vợi
Ngưá»i chợt nghe tiếng em chỠđợi.
"Ngưá»i tình già trong lẻ loi
Có nhớ thương.... ai ?"

Ngưá»i tình già nghe lá»i kêu
Lững thững Ä‘i trên con đưá»ng chiá»u
Xuống lÅ©ng sâu, leo qua ngá»n đèo
Vá» má»™t miá»n phÆ¡n phá»›t cá» nâu
Ngưá»i tình còn nhá»› tuổi son
Cúi xuống hôn bông hoa thật gần
Nghe suối vẫn reo trong hang rì rầm
Ngưá»i tưởng nghe tiếng em thì thầm
"Ãợi ngưá»i tình đã từ lâu
Vẫn khát khao... nhaụ"

Ngưá»i từng là nắng mùa Xuân
Ãã dắt em Ä‘i trên đưá»ng trần
Ãấ vuốt ve em trong Hạ má»m
Rồi lạnh lùng Thu đến... lìa em
Ngưá»i trở thành cây mùa Ãông
Lá úa rơi vun cao cội nguồn
Nhưng cuối bước đi trăm năm một lần
Ãầu cành khô bá»—ng hoa nở tràn
Ngưá»i tình vào cuá»™c tá»­ sinh
Sống chết lung... linh.

Thành ngưá»i tình Ä‘ang trẻ ngây
Sẽ đứng lên mê say từng ngày
Cất bước Xuân đi qua Hạ dài,
Ngưá»i hẹn ngưá»i leo thế ká»· chÆ¡i
Má»™t Ä‘á»i ngưá»i trong tầm tay
Sống với nhau hơn ba vạn ngày
Xin cố gắng nuôi sao cho tình đầy
Chẳng vì Thu vá»›i Ãông, ngần ngại
Và ngưá»i tình ngoảnh vá» non
Hát khúc Xuân... sang.
Rồi hẹn rằng sẽ vỠthăm
Lúc đã trăm... năm
Và ngưá»i tình sẽ từ khÆ¡i
Xuống núi vui... chơi
Rồi lại từng thế kỷ sau
Cứ hoá sinh... theo.

Từ đầu non xuống núi, Ngưá»i Tình nhắc lại chuyện nước Việt Nam trong bách niên vừa qua. Trong 50 năm đầu cá»§a thế ká»·, toàn dân đã thá»±c sá»± Ä‘oàn kết trong công cuá»™c đánh Ä‘uổi ngoại bang, giành lại Tá»± Do Ãá»™c Lập. Thành công trong sứ mệnh đó rồi thì trong 50 năm sau cá»§a thế ká»·, ngưá»i Việt chia thành hai phe để đánh giết nhau, đầy Ä‘oạ nhau, oán thù nhau. Trong má»™t trăm năm bá»™n bá» và vật vã đó, biết bao nhiêu cuá»™c tình đã bị bao vây, tan vỡ. Ngay chính Ngưá»i Tình cÅ©ng là nạn nhân cá»§a thế ká»· chan chứa máu xương này. Trong bài rong ca số 2 nhan đỠHẹn Em Năm 2000, Ngưá»i Tình hẹn trở vá» gặp lại ngưá»i yêu khi cánh cá»­a cá»§a thế ká»· 21 đã mở toang, ước mong rằng má»™t trăm năm sắp tá»›i sẽ không là trăm năm ngậm ngùi mà phải là trăm năm tình ái.

Hẹn Em Năm 2000
(CaLi nắng ấm, 1988)
Hẹn em nhé, năm 2000 sẽ
Hai bên cá»­a hé, cho anh trở vá»
Từ ngày đi, theo cuộc tỉnh mê
Trăm năm nhá» bé, trăm năm bá»™n bá»
Hẹn em nhé, kể chuyện nghe, những thoáng chia ly
Ngày xưa đó, chia tay vội vã
Trăm năm rộn rã, say sưa một mùa
Nào ngỠđâu, trong cuộc được thua
Trăm năm vật vã, trăm năm hận thù
Ãá»i băng giá, thì tình ta cÅ©ng thoáng như mÆ¡
Thá»i tìm tá»± do, ná»­a Ä‘á»i sương gió
Nên mau tóc ngà, con tim sớm già
Má»™t ná»­a Ä‘á»i sau, tưởng là châu báu
Nhưng xương máu nhiá»u, bao vây sá»›m chiá»u
Còn gì đâu cho một tình yêu
Còn gì nhau cho má»™t Ä‘á»i sau.

Hẹn nhau sẽ nâng niu ngày tới
Năm 2000 với trăm năm thật dài
ÃÆ°á»£c gá»i tên : thế ká»· nào đây ?
Trăm năm tình ái hay trăm ngậm ngùi ?
Há»i em nhé : "Cuá»™c tình ta mãi mãi đơn côi ?
Hay cuộc tình đôi mãi mãi yên vui"

1948. Trong cuá»™c kháng chiến chống thá»±c dân Pháp để giành Tá»± Do, Ãá»™c Lập, Hoàng Cầm đã có câu thÆ¡ :
Xương tôi, tôi bắc nên cầu
Cho đàn con bước sang Lầu Tự Do...

Bây giá» là 1988. Ãã có hàng triệu đàn con, đàn cháu ngưá»i mình bước Ä‘i trên cái cầu xây bằng xương thịt cá»§a cha ông đó nhưng chưa chắc chúng tá»›i được lầu Tá»± Do! Là ngưá»i đã soạn nhiá»u bài hát vá» Mẹ Việt Nam, đồng thá»i là ngưá»i cÅ©ng nhìn ra rằng: trẻ con, chính là cha mẹ cá»§a ngưá»i lá»›n. Vậy thì, vào lúc thế ká»· 21 Ä‘ang tá»›i, tôi muốn soạn má»™t bài hát nữa cho Mẹ Việt Nam, lấy tên là Mẹ Năm 2000. Nhưng bây giá», tôi không còn có thể đưa ra những mẫu mẹ lý tưởng mà trước đây chúng ta thưá»ng vẽ ra, trong hiện sinh và trong biểu tượng, như:

Mẹ Nữ Oa, Mẹ Âu CÆ¡, Mẹ Tiên cá»§a Rồng, Mẹ chiến sÄ© cá»§a kháng chiến, Mẹ Gio Linh, Mẹ Phù Sa... Mẹ cá»§a chúng ta trong những năm 2000 cÅ©ng không còn có thể là Mẹ riêng cá»§a từng ngưá»i, từng nhóm như Mẹ Kính Tâm hay Mẹ Maria được nữa. Mẹ Việt Nam bây giá» chính là bầy trẻ thÆ¡, em gái ở trong nước, Ä‘ang lá»›n lên để trở thành Mẹ, nhưng Ä‘ang thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu há»c hành, thiếu tá»± do, thiếu an ninh, thiếu tình thương, thiếu tương lai... Ä‘ang phải sống trong căm thù, trong rình mò, sống trong giành giật, tranh nhau để sống, sống vá»›i bản năng thấp kém nhất cá»§a con ngưá»i. Mẹ Việt Nam còn là những bé gái hiện nay Ä‘ang sống ở nước ngoài, nhưng đã quên tiếng mẹ đẻ, đã thay tên đổi há», có thể sẽ trở thành những mẫu Mẹ Tây hay Mẹ Mỹ trong tương lai. Bài hát nêu câu há»i : Chúng ta, ngay bây giá», phải làm gì cho Mẹ Việt Nam cá»§a những năm 2000 đây ?

Mẹ Năm 2000
(Cưụ Kim Sơn-Tháng Hai, năm 88)
Mẹ đâu còn là Mẹ Ta xưa đó
Là Tiên của Rồng, Mẹ Chúa Âu Cơ
Mẹ Tô hoá đá hay Mẹ Châu Long
Cứu nước thù chồng, Mẹ, đấng anh hùng
Mẹ không còn là Mẹ trong tranh vẽ
Hiện thân Phật Bà, Mẹ Ãức Maria
Mẹ nuôi chiến sĩ hay Mẹ Phù Sa
Cuối thế kỷ này, Mẹ mới lên ba
Mẹ bây giỠlà trẻ thơ, em gái
Thiếu ăn, thiếu mặc và thiếu há»c hành
Ãá»i thiếu an ninh, tình yêu cÅ©ng thiếu
Mở mắt nhìn nhau, chẳng thấy mai sau

Mẹ bây giỠở miá»n quê oan trái
Trẻ thÆ¡ vào Ä‘á»i chỉ thấy đơn côi
Tuổi xanh hung dữ nên tuổi mau phai
Cuối thế ká»· này, Mẹ đã lên mưá»i
Mẹ bây giỠlạc loài trên thế giới
Việt Nam là gì, giảng nghĩa cho coi
Mẹ quên tiếng nói, tên hỠđổi thay
Cuối thế kỷ này, Mẹ sẽ hai mươi
Mẹ đang trên bỠvực sâu tăm tối
Bước đi có thể vỠphía suy đồi
Nhìn kỹ đi coi : Một trăm năm tới
Mẹ nước Việt Nam : Vượt mãi ? Hay lui ?

Trẻ thÆ¡ là Mẹ cuá»™c Ä‘á»i Ä‘ang tá»›i
Việt Nam ngày nào rạng rỡ, yên vui
NhỠtrong quá khứ, có Mẹ lên ngôi
Thắm thiết tình ngưá»i, gá»­i tá»›i nhân loại
Nào ai đang nhìn Mẹ Ta hấp hối
Mẹ đau, Mẹ nghèo, Mẹ yếu, không vui
Nhìn nhau bối rối, ta cùng hối lỗi
Xúm xít lại rồi, giải cứu cho Ngưá»i

Mẹ Ä‘ang Ä‘i vào cuá»™c Ä‘á»i Ä‘ang tá»›i
Mẹ đang đi vào thế kỷ ngày mai
Sinh con anh hùng, ngưá»i hiá»n nhân ái ?
Hay sinh kẻ hèn, bạo chúa vô loài ?

Vá»›i rong ca số 4, bài Má»™ Phần Thế Ká»·, tôi muốn nói: Trong mùa Ãông cá»§a thế ká»·, tôi cÅ©ng giống như ngưá»i phu làm nghá» lượm xác chiến trưá»ng, khi mùa Xuân cá»§a thế ká»· má»›i Ä‘ang tá»›i, tôi xin được Ä‘i nhặt xác thá»i qua để Ä‘em Ä‘i vùi chôn. Tôi muốn chôn Ä‘i những Ä‘iá»u buồn cá»§a thế ká»· này là những cuá»™c thế chiến, những cuá»™c ná»™i chiến. Tôi muốn chôn vào mồ tập thể này những xác ướp cá»§a bạo chúa, những kẻ trong thế ká»· qua đã tá»± xưng là cứu tinh cá»§a má»™t giống nòi hay cá»§a cả nhân loại nhưng trong thá»±c tế, đó là những kẻ độc tài. Chôn Ä‘i Chá»§ NghÄ©a, chôn Ä‘i Thần Ãói, chôn luôn cả những yếu hèn cá»§a riêng từng ngưá»i trong chúng ta nữa. Mong rằng má»™ phần thối tha này sẽ là phân bón cho những ngá»n cá», ngá»n lúa, nụ hoa cá»§a thế ká»· má»›i.

Mộ Phần Thế Kỷ
(Thị Trấn Giữa Ãàng - 1988)
Ngưá»i Ä‘i trong mùa Ãông
Lòng bâng khuâng như làn sương
Theo ngưá»i phu Ä‘i dá»n xác chiến trưá»ng
Ngưá»i phu sau thá»i gian
Một trăm năm đã gần xong
Anh bình tâm Ä‘i lượm xác trên đưá»ng
Những xác úa má»™t thá»i
Có bóng dáng triệu ngưá»i
Phiêu diêu nơi Thế Chiến Một, Thế Chiến Hai
Hết Thế Chiến, lại là
Anh em trong một nhà
Lấy chém giết để giải hoà trong quốc gia
Ngưá»i Ä‘i trong mùa Ãông
Ãá»™i khăn tang, mang tình thương
Theo ngưá»i phu Ä‘i đào lá»— bên tưá»ng
Ngưá»i phu trong chiá»u buông
Lòng hân hoan, chôn mộ xong,
Nghe mùa Xuân đang rộn rã tới gần
Nghe bên nấm mồ
Có tiếng đàn trẻ nhá»
Lưng trâu bé ngồi
Ãang cùng nhau hát chÆ¡i
Mai đây, nấm mồ
Một nụ vàng sẽ hé
-- Hoa ơi, tên gì ?
Có phải hoa hướng dương ?

Vùi sâu trong mộ chung
Hoặc vùi nông trong mộ hoang
Anh hùng rÆ¡m hay chá»§ nghÄ©a phi thưá»ng
Vùi chôn bao lầm than
Một trăm năm, bao trẻ em
Mang bá»™ xương, theo Thần Ãói lên đưá»ng
Những ác chúa từng miá»n
Những xác ướp bạo quyá»n
Chôn ngay đi, vứt chúng vào hố lãng quên
Vứt Phát Xít vào mồ
Ném Mác Xít vào mộ
Hãy lấp kỹ cả tội hèn trong chúng ta
Ngưá»i Ä‘i trong mùa Ãông
Ãá»™i khăn tang, mang tình thương
Theo ngưá»i phu Ä‘i vùi hết má»™ phần
Rồi tan trong mộ sâu
Một thây ma mang buồn đau
Thế kỷ sau, sẽ dùng bón hoa mầu
Ãi qua nấm mồ, sẽ thấy ngá»n cá» má»m
Cho êm cõi Ä‘á»i, cho tình nhân ngã lên
Khi trên nấm mồ còn nở rộ bông hoa mới
-- Hoa ơi, tên gì ?
-- Hoa Tình Yêu đó em !

Nhân dịp Tết Mậu Thìn Ä‘ang đến, trong loạt bài hát cho năm 2000 này, tôi muốn có má»™t bài hát vui hÆ¡n những bài trước. Ãó là bài Ngụ Ngôn Mùa Xuân. Tôi thấy rằng trong thế ká»· vừa qua, trong chúng ta, có quá nhiá»u chuyện mù, chuyện câm, chuyện Ä‘iếc. Tôi hi vá»ng rằng, vá»›i má»™t bách niên má»›i mẻ Ä‘ang tá»›i, ngưá»i mù nhìn thấy được sá»± thá»±c cá»§a thế giá»›i và cá»§a Việt Nam, kẻ Ä‘iếc nghe được tiếng nói cá»§a lương tâm và cá»§a nhân dân, ngưá»i câm hát lên được tiếng hát đưa con ngưá»i vào những thế ká»· tá»›i.

Ngụ Ngôn Mùa Xuân
(Tết Mậu Thìn-Tháng 2, 1988)
Có hai thằng mù đánh nhau ngoài ngõ
Cả hai thằng Ä‘á»u sứt trán, sứt tai
Có hai thằng câm cãi nhau giữa chợ
Cả hai thằng Ä‘á»u rát lưỡi, bá»ng môi
Có hai thằng mù đã câm, lại điếc
Có hai thằng điếc ngồi nghe nhạc Tầu
Nhạc Tây, nhạc Mỹ, nhạc Nga
Có hai thằng mập đánh nhau thì chết
Cả hai thằng bèn cất võ khí đi
Có hai thằng kia gá»m nhau quá độ
Cả hai thằng bàn ký kết làm ngơ
Bắt hai thằng gầy đánh nhau hộ nó
Bắt hai thằng yếu cùng nhau giải hoà
Bằng xương, bằng máu, thịt, da
Có khi mù này đánh lui mù đó
Hả hê vỠnhà, mắt ốc ngước lên
Có khi thằng câm thắng cơn cãi lộn
Hả hê vỠnhà ú ớ, mừng rên
Có khi thằng mù, gã câm, thằng điếc
Gác chân, tự đắc, ngồi trong chòi nghèo
Buồn thiu, mà ngỡ lầu cao
Có nghe gì chuyện nước tan, nhà nát
Chẳng nghe được gì tiếng khóc, tiếng than
Có đâu nhìn ra mầu khăn goá phụ
Làm sao nhìn được mắt bé mồ côi
Có đâu giá»ng ngá»t, hiến dâng tình vá»›i
Những hoa cá» má»›i, má»c trong Ä‘iêu tàn
Bịt tai, bịt mắt, (chúng) lặng câm

Bá»—ng đâu Ngưá»i Tình ghé chÆ¡i má»™t chuyến
Vào khi tàn rồi, cái cũ bách niên
Bỗng đâu nửa đêm ánh dương chói rạng
Làm cho ngưá»i mù mắt sáng bừng lên
Bá»—ng đâu Ngưá»i Tình ghé tai ngưá»i Ä‘iếc
Nói chi chẳng biết, mà nghe dịu dàng
Ãá»i hai nghìn đã vừa sang.
Ãã trông được thá»i bách niên đổi má»›i
Ãã nghe được lá»i sáng suốt bên tai
Ãã không còn câm và im tiếng gá»i
Ãã nói được lá»i vói tá»›i tương lai
Ãã ra được ngoài cõi tim tù tối
Ãã trông được những đưá»ng Ä‘i, nẻo vá»
ÃÆ°á»ng đưa ngưá»i tá»›i nghìn thu.

CÅ©ng là má»™t ngẫu nhiên và là má»™t hữu duyên : vào đêm tận cùng cá»§a má»™t năm và vào lúc tôi Ä‘i gần tá»›i cuối cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình, trong má»™t thế ká»· Ä‘ang chuyển mình qua má»™t bách niên khác, tôi hoàn tất má»™t bài hát nhan đỠNắng Chiá»u Rá»±c Rỡ. Ãồng ý là trong bách niên qua, trong cuá»™c Ä‘á»i mình cÅ©ng như trong má»™t năm cÅ©... có rất nhiá»u Ä‘iá»u đáng buồn, để cho tôi, qua bài Má»™ Phần Thế Ká»· cá»§a loạt ca khúc cho năm 2000 này, phải làm ngưá»i phu quét xác Ä‘em chôn trong má»™t ngôi mả hoang, trên đó những hoa cá» tốt tươi cá»§a bách niên sắp tá»›i sẽ má»c lên. Tuy nhiên nếu đêm nay là đêm chót cá»§a má»™t năm thì lúc này cÅ©ng chưa phải là lúc cuối cùng cá»§a Ä‘á»i mình hay lúc cuối cùng cá»§a má»™t thế ká»·. Bây giá» má»›i chỉ là buổi hoàng hôn, có thứ nắng chiá»u mà Cụ Phan Khôi đã có lần gá»i là chạng vạng. Tôi thì lại cho rằng nắng rạng rỡ nhất, tươi đẹp nhất là nắng chiá»u, chứ không phải là nắng ban trưa hay nắng bình minh. Trước khi nắng tắt để nhưá»ng chá»— cho màn đêm, trước khi dương khí nhưá»ng chá»— cho âm khí, bao giá» nắng cÅ©ng rá»±c sáng lên. Buổi chiá»u có nắng chưa tàn là lúc những ngưá»i tình yêu nhau hÆ¡n bao giá» hết. CÅ©ng giống như tôi lúc này vậy !

Nắng Chiá»u Rá»±c Rỡ
(Bãi Biển Hoàng Hôn San Francisco - Mùa Xuân 88)
Chớ buồn gì, trong giây phút chia lìa
Khi chiá»u vá», lung lay trúc tre
Chá»› buồn gì, khi tan nắng, đêm vá»
Cho thuận đưá»ng âm dương bước Ä‘i
Từng vạt nắng chói chan
Còn chảy loang trước hiên
Từng vạt nắng ấm êm
Còn là bao ước nguyện
Ước nguyện thầm cho đôi lứa ân cần
Nuôi thật dài hoàng hôn ái ân
Ước nguyện rằng khi đêm chết chưa vá»
Nắng chiá»u hồng tươi hÆ¡n nắng trưa.
Em có thấy không nắng chiá»u rá»±c rỡ
Em có thấy không nắng đẹp còn đó
Nắng còn nắng lê thê
Thì đêm ơi, vội gì ?
Nắng còn nắng bao la
Thì xin đêm đợi chỠ!

Chá»› lịm ngưá»i, nghe anh sắp qua Ä‘á»i
Anh chỉ còn bên em chút thôi
Nếu phải lìa xa nơi thế gian này
Còn một ngày, vui muôn nỗi vui
Cuộc tình anh với em
Chỉ còn giây phút thôi
Thì tình, xin cứ coi
Là nghìn tia nắng rá»i
Thế ká»· này Ä‘ang trong nắng ban chiá»u
Cho lòng ngưá»i bâng khuâng nhá»› nhau
Trước cá»­a vào trăm năm rất xa vá»i
Trong chiá»u Ä‘á»i, yêu nhau rất lâu.
Em có thấy không nắng chiá»u rá»±c rỡ
Em có thấy không nắng đẹp còn đó
Nắng còn nắng lê thê
Thì đêm ơi, vội gì
Nắng còn nắng bao la
Thì xin đêm đợi chỠ!

Có lẽ những bài hát cho năm 2000 được soạn vào lúc này, là sá»± tổng hợp cá»§a các loại ca cá»§a tôi trước đây chăng? Trong má»—i bài, ngưá»i yêu nhạc có thể nhận thấy sá»± trá»™n lẫn hay giao thoa cá»§a dân ca, tình ca, tâm ca, bình ca và (nhất là) đạo ca. Vá»›i Bài Hát Nghìn Thu -- có thêm tiểu đỠlà Vô Hư -- tôi muốn nói thêm vào những Ä‘iá»u đã nói trong MƯỜI BÀI ÃẠO CA, được soạn ra mưá»i mấy năm vá» trước. Ãặc biệt, trong hoài bão hiện nay là soạn bài hát cho thế hệ năm 2000, tôi muốn gá»­i cho tuổi trẻ Việt Nam Ä‘i tị nạn má»™t chút không khí cá»§a DỊCH, cá»§a THIỀN, cá»§a Sá»° THá»°C. Con em chúng ta hiện Ä‘ang lá»›n lên và thành ngưá»i trong những nước có ná»n văn minh lý trí đến tá»™t độ, vá»›i nếp sống nhầy nhụa, hào nhoáng bên ngoài nhưng bên trong thì khô khan cằn cá»—i. Hi vá»ng các em quay vá» tìm hiểu má»™t chút hương vị cá»§a tinh thần Ãông Phương mà bài hát này Ä‘ang cố gắng thở ra. Ngoài ra, tôi cÅ©ng muốn tách chữ nghìn thu ra khá»i nghÄ©a chết. Ở đây nghìn thu là nghìn thu anh, nghìn thu em (éternel moi, éternelle toi).

Bài Hát Nghìn Thu hay là Vô Hư
(Thị Trấn Giữa Ãàng-1988)
Nghìn Thu, anh là suối trên ngàn
Thành sông anh đi xuống
Anh tuôn tràn biển mơ
Nghìn Thu, em là sóng xô bá»
Vào sông em đi mãi
Không bao giỠbiển vơi
Em là cõi trống
Cho tình đong vào
Anh là nơi vắng
Cho tình căng đầy
Cuộc tình đi vào cõi Thiên Thu
Em là cơn gió
Anh là mây dài
Ãi vá» bên ná»›
Ãi vá» bên này
Rồi trở vỠcho hết cái đong đưa
Nghìn Thu, em lặng lẽ ươm mầm
Cành mai, không ai biết
Em âm thầm nở hoa
Nghìn Thu, trăng chợt sáng hay má»
Lặng im, anh lên xuống
Không ai ngá», hiển nhiên
Tình ta biến hoá
Trong từng sát na
Tình luôn lai vãng
Ãi, vá» cõi chung
Tình vô hư đó
Nên gần với xa.
Tình ra ánh sáng
Tình vỠtối đen
Nghìn Thu, anh là đã em rồi
Và em, trong muôn kiếp
Em đã ngồi ở anh
Nghìn Thu, ta bù đắp không ngừng
Tình âm dương chan chứa
Xoay trong vùng tử sinh.

Trăng là đỠtài bất tận cá»§a những thi bá thá»i xưa và thá»i nay. Từ Lý Bạch, Shakespeare tá»›i Nguyá»…n Du, Hàn Mặc Tá»­, Xuân Diệu, trăng được thi ca quốc tế nói đến má»™t cách tuyệt vá»i qua nhiá»u bài thÆ¡ bất diệt. Thi sÄ© tiá»n bối Tản Ãà cá»§a chúng ta là ngưá»i đầu tiên gá»i Trăng là Chị Hằng và ngài ''muốn làm thằng Cuộí' (tên cá»§a bài thÆ¡) :

Ãêm Thu buồn lắm chị Hằng Æ¡i
Trần thế em nay chán nửa rồi
Cung quế đã ai ngồi đó chửa
Cành đa xin chị nhắc lên chơi.

Tôi thuá»™c vào dòng con cháu Tản Ãà nên thừa kế tinh thần muốn làm thằng Cuá»™i cá»§a cụ nên trong dÄ© vãng, tôi đã soạn bài hát nhan đỠChú Cuá»™i để rồi... lấy Chị Hằng bằng xương bằng thịt làm vợ ! Bây giá», trong mưá»i bài rong ca có tính chất lão ca dành cho tuổi 70 này, tôi lại muốn nói tá»›i trăng. Vì muốn nó mang hình thức dân ca cho nên tôi đã mượn ý cá»§a câu ca dao sau đây, nói lên số tuổi cá»§a trăng, tức là trăng già, trăng già lắm: Trăng bao nhiêu tuổi trăng già Núi bao nhiêu tuổi gá»i là núi non ?

Ngoài ra, trong má»™t ngày đầu Xuân 1988, tôi được anh bạn Bùi Duy Tâm cho tôi cái thú Ä‘i thăm khu rừng hoá đá (petrified forest) tại Thung LÅ©ng Napa, má»™t nÆ¡i cách thành phố Cá»±u Kim SÆ¡n khoảng má»™t giá» xe hÆ¡i. NÆ¡i đây, tôi được thấy những thứ cổ thụ khổng lồ thuá»™c loại redwood, sequoia đã hoá thành đá khi Há»a SÆ¡n Saint Helena, cách đây sáu triệu năm, đã phun lá»­a xuống khu rừng này. Trăng già, đá già Ä‘á»u đẹp đẽ nguy nga, nhưng trăng và đá Ä‘á»u không hát được. Tôi cÅ©ng già như trăng, như đá nhưng vì tôi hát được thì xin thay trăng, thay đá để hát lên tiếng đá, tiếng trăng.

Trăng Già
(Cựu Kim Sơn, tháng Hai, 1988)
Trăng bao nhiêu tuổi á a, ới a trăng già
Mà sao ta thấy ý a ới a ta già, ta già như trăng
Ta già như trăng, ta già như em
Hỡi em trăng già, em vẫn sáng êm
Trăng ơi, trăng ở à ơ trăng ở một mình
Thì ta cũng sống ơ a, ới a một mình như trăng
Một mình như trăng, cô quạnh như em
Hỡi em trăng tình, em sáng lung linh.
Ãá bao nhiêu tuổi a a, á»›i a đá mòn
Mà sao ta thấy ý a, ới a đá buồn, đá long lanh buồn
Ãá buồn như ta, đá buồn sâu xa
Ãá Æ¡i, tuy buồn, đá vẫn nguy nga.
Ãá, trăng bao tuổi y ý, đá, trăng má»›i già
Mà sao ta thấy ơi a trăng tà, cũng như đá già
Vẫn còn đương tơ, vẫn còn trơ trơ
Giữa nơi ta bà hay đối với ta.
Trăng Æ¡i, im lặng à a á»›i a suốt Ä‘á»i,
Mà sao ta cứ ý a ới a đứng ngồi, đứng ngồi không yên
Suốt Ä‘á»i lăn quanh, suốt Ä‘á»i lang thang
Hát ca êm Ä‘á»m hay hát vang vang
Trăng Æ¡i, sống cả a a sống cả muôn Ä‘á»i
Còn ta sống chết y a ới a không ngoài
Chẳng ngoài trăm năm
Không ngoài trăm năm, nên phải lênh đênh
Hát ca một mình thay tiếng đá, trăng
Kiếp xưa cây ở Ỡơ ới a dưới rừng
Hoả Sơn đi xuống y a ới a đốt từng núi non cây rừng
Cây còn tươi xanh hay già trăm năm
Hoá sinh ra thành tảng đá im lìm
Ãá, trăng không tuổi y ý đá, trăng ít lá»i
Dù ta sống chết á»›i a cÅ©ng gợi tiếng ca cho Ä‘á»i
Ãá nằm nghe ta hát vá»ng trăng cao
Hát trong kiếp này hay hát trong kiếp sau.

Chúng ta, ngưá»i dân Việt Nam, đã có lúc là con ngá»±a chiến vá»›i vinh quang cá»§a Ä‘á»i ngá»±a xông pha nÆ¡i chiến địa để rồi sau đó đã trở thành con ngá»±a kéo xe vá»›i sá»± khổ nhục cá»§a kiếp nô lệ. Chúng ta đánh Ä‘uổi được thá»±c dân, đế quốc, nhưng lại trở thành nô lệ cá»§a ý thức hệ ngoại bang hoặc trở thành nô lệ cá»§a đồng tiá»n. Liệu bao giá» thì chúng ta vượt ra khá»i cái chật hẹp cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, cái thắt lại cá»§a chính trị? Liệu con ngá»±a hồng có thoát ra khá»i yên cương, để phi thân trên cá» ná»™i hoa ngàn? Tôi soạn bài Ngá»±a Hồng để tặng những ai còn Ä‘ang sống trong cảnh hẹp hòi, nhá» nhen, bé tị. Hãy cùng con ngá»±a hồng già này chui lá»t qua lá»— kim để phi vào cõi không!

Ngựa Hồng
(Thị Trấn Giữa Ãàng - Xuân 1988)
Ngựa Hồng xưa kia cùng bậc chinh nhân
Bách chiến nÆ¡i sa trưá»ng Ä‘á»i
Ngựa Hồng hôm nay cột vào yên cương
Cong lưng kéo chiếc xe thôi
ÃÆ°á»ng Ä‘á»i quanh co chật chá»™i
Bui bỠquanh năm lầy lội
CỠhèn đã úa từng cội
Ngựa Hồng đi quanh thành cổ tan hoang
Ãi quanh miếu cÅ© rêu phong.
Ngựa Hồng khiêng bao nặng nỠtrên lưng
Vó bước phong sương ngập ngừng
Ngá»±a Hồng long Ä‘ong, trụi bá»m, se lông
Cong lưng, vó bước mông lung
Từng ngá»n roi Ä‘au tàn bạo
Từng gò dây cương nghẹn ngào
Một hàm thiếc khoá miệng vào
Cuá»™c Ä‘á»i lao Ä‘ao cá»§a kẻ vong thân
Ngựa Hồng xưa kia oai phong tuấn mã
Ãi trong vinh quang sa trưá»ng dấn thân
Bá»m ngá»±a tung bay trong cÆ¡n gió sá»›m
Ãuôi cong vung lên trong chiá»u khói lam
Ngựa dù hôm nay đeo yên gấm vóc
Hay đưa xe loan cũng là kiếp nô
Kiệu vàng trên lưng, nhưng đôi mắt đã che ngang
BÆ¡ vÆ¡ trên đưá»ng nhấp nhô.

Ngựa Hồng xưa kia cùng bậc chinh nhân
Bách chiến nÆ¡i sa trưá»ng Ä‘á»i
Ngựa Hồng hôm nay cột vào yên cương
Cong lưng kéo chiếc xe thôi
ÃÆ°á»ng Ä‘á»i quanh co chật chá»™i
Bụi bỠquanh năm lầy lội
CỠhèn đã úa từng cội
Ngựa Hồng đi quanh thành cổ tan hoang
Ãi quanh miếu cÅ© rêu phong.
Ngá»±a Hồng Ä‘i trong buổi chiá»u trăm năm
Bỗng thấy xa xăm Ngựa Rừng
Ngựa Thần không yên, Ngựa Hùng không cương
Oai linh cất vó trong sương
Ãá»™ng lòng thương cho đồng loại
Ngá»±a Rừng phi qua ngá»n đồi
Nồng nàn hí tiếng má»i gá»i
Ngá»±a Hồng Æ¡i ! Tung xiá»ng để ra Ä‘i
Thênh thang khắp cõi tang thương.
Ngựa Hồng quay lưng đưa chân đá vỡ yên cương
Thong dong lên đưá»ng thoát thân
CỠnội xanh tươi thơm tho đón gió
Sương rơi trên muôn hoa ngàn ngát hương
Ngựa Hồng không ai che đôi mắt nữa
Trông ra hai bên con đưá»ng rất xa
Ngựa Hồng vươn lên phi qua lỗ bé trôn kim
Thong dong đi vào cõi không !

Vá»›i bài Ngưá»i Tình Già Trên Ãầu Non, tôi chỉ mong vượt được thá»i gian. Nhưng nếu muốn cùng loài ngưá»i, qua thế ká»· 21, dùng hoả tiá»…n, phi thuyá»n tối tân để ra khá»i được Thái Dương Hệ này, Ä‘i vào cõi Thiên Thể vá»›i không gian vô tận... tôi phải soạn bài :
Rong Khúc
(Trong trần gian, không thá»i gian)
Từ cõi xa xôi, muôn ngàn thế giới
Anh đã Ä‘i theo nắng từ trá»i vui
Anh xuống nÆ¡i chÆ¡i lúc Ngưá»i má»›i tá»›i
Anh đã hân hoan ghé qua cuÈôc Ä‘á»i
Cuá»™c Ä‘á»i trần gian chỉ có 100 năm
Anh đã rong chÆ¡i khắp miá»n hoang dã
Anh đã đi qua bốn bể gần xa,
Êm ái rÆ¡i theo tuyết miá»n băng giá
Hay cuốn bay theo gió sa mạc già
— nơi dương thế mặn mà.
Anh đã rong chÆ¡i khắp nẻo đưá»ng trần
Anh đã quên Ä‘i những nẻo đưá»ng tiên
Chân đã tung tăng khắp nẻo đưá»ng Ä‘á»i
Anh đã cho Anh sống thật đầy vơi.

Ãã chót đưa Em tá»›i nguồn yêu dấu
Anh cũng theo Em bước vào khổ đau
Khi thấy ai trong cõi trần khô héo
Anh đã dâng cho trái tim nhiệm mầu
Ã_á»i mà chìm sâu cÅ©ng muốn leo cao
Anh bước khoan thai lối rừng hun hút
ÃÆ°a đón chân Anh có lá»­a hoàng hôn
Anh dẫn Em vươn tá»›i miá»n an tÄ©nh
Cho bớt mông mênh cõi sinh mệnh buồn
— nhịp trần gian quay cuồng.
Anh đã rong chÆ¡i khắp nẻo đưá»ng tình
Anh đã theo Em đi gặp bình minh.
Như đã rong chÆ¡i khắp nẻo đưá»ng chiá»u
Như đã đưa Em tới đỉnh tình yêu
Thôi nhé, cho anh giã từ trái đất
Anh đã nghe vang tiếng gá»i càn khôn
Nhưng nếu Em yêu muốn vào cõi lớn
Anh sẽ cho Em dắt tay lên đưá»ng
Má»™t đưá»ng hành tinh
Ãi thăm những Thái Dương
Anh dắt tay Em đi vào Ngàn Mai
Anh khoác vai Em bước vỠNgàn Xưa
Ta sẽ quên như có mình nơi đó
Ta sẽ quên như có Ta nơi này
Và lộ trình Ta miệt mài.
Ta vứt sau ta những nẻo đưá»ng trần
Ta vút bay theo những nẻo đưá»ng tiên
Nhưng nếu mai sau, ai gá»i Ngưá»i Tình
Anh sẽ quay lưng bước vỠnẻo xanh.
* * *

Phạm Duy

Mục Lục


IV . Những Bức Thư Tình_____________________________________________

Thư Tình Tháng Này

DHH



Anh Yêu Dấu,

CÆ¡n mưa đầu mùa đã nhá» từng giá»t trên áo em, đã đưa em trôi ngược lại vá» vá»›i những ká»· niệm ngày hai ta quen nhaụ Ngày em và anh vô tư chưa biết niá»m lo lắng là gì, chỉ biết rằng mình vui bên tiếng cưá»i, bên những mẫu chuyện thật ngá»› ngẫn, vu vợ Tay trong tay, anh dẫn em Ä‘i trên khắp phố phưá»ng, Ä‘i đâu anh nhỉ, vỠđâu anh nhỉ, cả hai không cần biết, chỉ biết là mình có nhau, không gian và thá»i gian như ngừng lại, chúng ta cứ thế mà Ä‘i, cứ thế mà lang thang, ngày cÅ©ng như đêm và đêm cÅ©ng như ngày ... Mưa rÆ¡i ướt áo anh....mưa rÆ¡i ướt tóc em .....

Có phải chăng cÆ¡n mưa tình ái đã trói buá»™c hai ta, từ hai thành má»™t, thật diá»…m tình, thật nồng saỵ Men tình thÆ¡ dâng cao, ghi dấu những ngày hạnh phúc bên nhaụ CÆ¡n mưa phùn cứ tiếp tục rÆ¡i ....rÆ¡i mãi như những Ä‘iệu nhạc hòa vang trong trá»i, em ngá»­a mặt cố nếm lấy vị tinh khiết, mát lạnh cá»§a mưa, để cảm thấy rằng mình Ä‘ang tỉnh, Ä‘ang hưởng lấy những hạnh phúc nồng nàn bên anh.

Tiếng mưa rơi, đong đầy nỗi nhớ

Giòng sông nào chở hết niá»m thương
Em vỠhòa khúc yêu đương
Cùng chim vui hót nghê thưá»ng bên anh

Nụ tình xanh đươm cành chỠđợi
Giá»t mưa vá» vá»i vợi tiếng yêu
Nung say cÆ¡n gió bao chiá»u
Men tình uống cạn thâ 'm Ä‘á»u chữ thương

Vui vá»›i mưa và vui vá»›i anh, để em biết thế nào là giá trị cá»§a tình yêu, chất ngất cÆ¡n saỵ Xin hãy cho em rong chÆ¡i mãi cùng anh, xin mưa phá»§i hết những muá»™n phiá»n, những trống vắng, hãy đưa em vá» chung vá»›i vùng trá»i mưa rÆ¡i, nÆ¡i đó có anh, có tình yêu cá»§a chúng tạ

Từng hạt mưa bay, mưa nhẹ lay
Tình yêu thấm thiết cơn tình say
-Diểm trên từ ng phím nhạc ngà yêu dấu
Gá»i dấu yêu đầu, mưa bụi bay

Giữ mãi tình mình xinh đẹp xinh
Từ trong câu hứa, vững niá»m tin
Anh cùng cánh gió mang mưa đến
Tô thắm hồn thơ, chuyện chúng mình

Em và anh cứ mặc cho cơn mưa rơi mãi, rơi mãi ….thật thú vị, thật dịu dàng, yêu anh ….yêu mưa ….

Viết Cho Giao Mùa
April 2005

DHH
~~~/~~((@

Mục Lục


V . Nghiên Cứu_____________________________________________

1. Kịch vui một màn: CHÀNG RỂ

Sông Cửu



* “ Dùng lửa thử vàng
Dùng vàng để thử đàn bà
Dùng đàn bà thá»­ đàn ông.â€
(Ngụ ngôn Pháp )

*Các vai
- Ông Năm .
- Bà Năm .
- Hành .( Con gái ông bà Năm )
- Kiệu . ( Chồng chưa cưới của Hành )
- Ông Tư . ( Cha của Kiệu, suôi gia ông bà Năm.)

*Cảnh : Nhà ông bà Năm ở San Diego, California, Hoa Kỳ.
Lá»›p 1
( Ông Năm Ä‘ang Ä‘á»c báo thì có Ä‘iện thoại reá»)
Ông Năm :
- Hello ! Hành đó hả ? Ba đây!...Hả ? Mầy há»i ai ? Thằng Kiệu phải hông ? Thì mầy cứ nói đại tên nó đị..Cứ anh ấỵ..anh ấỵ..Tao biết thằng nào. (cưá»i) - Nó chưa đến...Ừ...Ừ...Ba biểu nó đợi. Há»ng lẻ tao Ä‘uổi nó vá»...Cha mầy. Ãồ con gái há»±..(Cưá»i. Cúp máy .)
Bà Năm : ( vừa vỠđến )
- Con Hành vỠrồi hả ông ?
Ông Năm :
- Chưa .
Bà Năm :
- Thẳng đến chưa ?
Ông Năm :
- Thẳng nào vậy ?
Bà Năm :
- Thì thằng rể mình chớ thẳng nào. . .
Ông Năm :
- Hứ. Mẹ con giống y chang ... Thằng rể, thằng Kiệu gì đó thì nói rõ ra Ä‘i. Mẹ há»i thẳng. Con gá»i anh ấy, chẳng biết đưá»ng đâu mà rá». Ngôn ngữ cá»§a mẹ con bà mấy ngưá»i Việt quên gốc tiếng mình mà nghe chắc khùng luôn...
Bà Năm :
- Xí. Cổ lổ xỉ. Má»—i chút mõi lá»—i phải. Bây giá» tôi há»i ông nè. Thằng Kiệu đến Chưa ? Ừa, trả lá»i dùm cho tôi nhá» cái Ä‘i .
Ông Năm :
- Tui ngồi có mình ên đây bà há»ng thấy hả ? Không lẻ thằng rể qúi bà đến tôi Ä‘em giấu nó trong phòng con gái bà ?
Bà Năm : (lưá»m ông Năm)
- Hứ ! Vô duyên... Không lẻ nó dám ngồi tréo ngoảy táng dóc vá»›i ông già vợ nó ở phòng khách? Xí ! Ngưá»i gì mà gúc mắc đầy mình...Nè, nó đến nhá»› biểu nó chở tui Ä‘i công việc chút nhen......Nhá»› đà. Tui vào thay đồ. Nó tá»›i là Ä‘i liá»n đó ...
Ông Năm :
-Vừa thôi bà. Cho nó đến đây là để hai đứa nhá» gặp gở tâm tình vá»›i nhau. Ãâu phải qua đây làm rể như hồi tôi cưới bà vậy đâu. Qua thế ká»· 21 rồi đó. Bà liệu...
Bà Năm :
- Xí . Thế kỷ 25 cũng vẫn phải mần rể thôi. Muốn ăn phải lăn vào bếp - Muốn chết phải lết vô hòm. Ông chìu nó, thì tôi bắt con gái tôi lại, gả cho thằng khác. Ưà...
Ông Năm : (cưá»i)
- Ngon ha ! Sợ bà bắt lại không được, cái rồi ôm gói theo nó để giữ cháu ngoại mới khổ chớ...
Bà Năm :(lưá»m ông năm)
- Còn lâu à ông Năm !
Ông Năm :( thở dài, cưá»i)
- Nhớ thuở tôi đi mần rể mà ớn da gà. Hồi đó sao tôi khỠqúa. Phải như bây giỠtôi cho bà ở góa luôn...
Bà Năm :
-Hứ ! Làm như hồi đó cha mẹ tôi đày xách ông dữ lắm vậy...
Ông Năm :
- Hõng đày Ä‘á»a mấỵ..Từ vùng 3 chiến thuật xin được có 7 ngày phép vá» mần rể .. . vậy mà bà nhạc chỉ cho gặp được mặt cô vợ chưa cưới có hai lần. . . Bây giá» bà giống y chang bà ngoại con Hành hồi đó... Vừa thấy mặt là bả đặt hàng liá»n. Ạ..Má nhá» thằng Năm mầy đắp bá» bao quanh hồ cá vồ dùm, kẻo nước rong cá Ä‘i hết...Má nhá» anh Năm nó láy ghe máy đưa má Ä‘i chợ Mỹ Tho thăm cô bác bên đó cho bà con biết mặt cháu rể ... Ạ..Thằng Năm mầy phụ giúp má...Trá»i thần đãt lỡ Æ¡i ! Công việc cá»§a thằng mần rể luôn 24 trên 24, lúc nào cÅ©ng có. Sao hồi nhá» tui ngu vậy há»ng biết ? Hèn nào ông bà xưa nói đúng thiệt ; Chừng ta sáng mắt ra thì chuyện đã rồị..Ứ há»± !
Bà Năm :(cưá»i )
- Hèn chi, bây giỠông thông cảm thằng rể tương lai ông qúa há ?...
Ông Năm :
- Chá»› sao. Thương ngưá»i như thể thương thân mà bà. (lên giá»ng) Mà thôi, tôi cho bà biết : Chiá»u nay thằng Kiệu không thể chở bà Ä‘i được. Có ngưá»i Ä‘i vá»›i nó rồi. Bà nghe rõ chưa ?
Bà Năm :
- Giỡn hoài. Ông nói chơi hay nói thiệt vậy ?
Ông Năm :
- Tôi nói như đinh đóng cột. Một cộng một là hai... ừa.
Bà Năm :(nhăn nhó)
- Kỳ ha ! Ông định bắt nó đi đâu vậy ?
Ông Năm :
- Không phải tui bắt. Bà muốn đi đâu tui chở cho đi.
Bà Năm :(khoát tay)
-Thôi thôị..Ãi vá»›i ông bá»±c mình lắm.Vừa đế n nÆ¡i chưa chi đã hối vá» . Dá»… giận! Tại sao không để thằng Kiệu chở tui Ä‘i ?
Ông Năm :
- Tại vì nó bận Ä‘i vá»›i ngưá»i khác...Thế thôi !
Bà Năm :
- Tui nghÄ©, ngoài ông ra, không ai quan trá»ng hÆ¡n bà gìà vợ nó hết... Nhưng ông cÅ©ng nên biết, ở cái xứ nầy, mẹ quan trá»ng hÆ¡n cha... Ừa...
Ông Năm : (cưá»ikhà)
- Biết rồi. Tụi đàn ông tui thuá»™c hạng chót mà...Nhưng mà bà chỉ thuá»™c loại quan trá»ng vá»›i tui thôi. Chưa chắc thằng rế bà coi bà quan trá»ng như tui đâụ..Há»ng tin, bà cứ chống mắt lên coi lá»i tui có đúng hong. Ừa.

Lá»›p 2
( Hành, con gái ông bà Năm vừa lái xe vỠđến )
Hành :- Ảnh đến chưa ba ?
Ông Năm :
- Chưa. (vá»›i bà Năm) - Ãó, bà há»i con gái bà coi thằng rể bà chiá»u nay Ä‘i vá»›i ai ?
Bà Năm :- Ủa ! Mày với thẳng đi đâu vậy Hành ?
Hành : -Dạ, tụi con đi chơi vòng vòng đây thôi má .
Bà Năm :
- Chèn đét ơi ! Mầy giữ ý giữ tứ một chút nhen Hành. Con gái con đứa gì...Chồng chưa cưới mà để nó xách đi vòng vòng ...Bà con thiên hạ trông vào coi sao được con...?
Ông Năm : (chá»c tức bà Năm)
- Mầy để nó đi với bả coi được hơn à Hành ...
Bà Năm :
- Lãng quá ông ơi ! (với Hành) - Nè, thằng Kiệu tới, bảo má nhỠnó đưa đi công việc một chút nhen Hành.
Hành :
- Thôi ! Ba đưa má dùm đị..Tụi con đi có việc cần hơn mà.
Bà Năm :(lớn tiếng)
- Việc gì ?
Ông Năm : - Việc cá»§a nó, kệ nó. Bà hạch há»i chi vậy. Kỳ hong !
Hành :
- Thank you Ba !
Bà Năm :
- Ừa. Cám ơn ổng đị..Rồi biểu ổng lo luôn cái đám cưới cho mầy với thằng Kiệu. Tao không nhúng tay vào nữa đâu.
Ông Năm : (cưá»i)
- Khá»i lo con. Ba chỉ cần gá»i má»™t cú Ä‘iện thoại lại nhà hàng K là xong từ YAđến Z. Khá»i thở dài than vắn, nhó nhó nhăn nhăn như bà mẹ phúc hậu cá»§a con đâu...
Bà Năm: (sắc giận)
- ÃÆ°á»£c rồi ! Ông cứ việc bắc cầu cho nó leo Ä‘i . . . Từ nay mụ già nầy chấm dứt bổn phận vá»›i cái nhà nầy rồi đó nhen ! Hứ, thứ đồ con bất hiếụ..(bá»±c tức vào nhà trong )
Hành :
Mom-mi ..Ãừng giận mà...(chạy theo bà Năm).
Ông Năm: (nhìn theo cưá»i)
- Ãúng là tánh đàn bà. Má»—i chút m‡ỗ giận lẫy, nung nẩy, ngoe nguẩỵ..Thấy mà ghét !

Lá»›p 3
(Ông Tư, ba của Kiệu đến )
Ông Tư :(bước vào)
- Dạ, chào anh Suôi !
Ông Năm:
- Ô ! Anh Suôi má»›i tớị..Má»i anh vào. Ngồi Ä‘i anh suôi...
Ông Tư ( bước tới sofa ngồi )
- Xin lỗi . . .Tôi vừa nghe chị Suôi nhắc tên thằng Kiệu. Chắc là chị Suôi giận thằng nhỠtui...?
Ông Năm : (cưá»i vui vẽ)
- Có gì đâu anh suôi ơi ... Tánh đàn bà mà.
ÔNG TƯ:
- Dạ, cám ơn anh chị đã niệm tình tha thứ. Nhưng tui tự xét thấy con hư là tại mẹ anh à. Nhưng mà mũi dại thì lái phải chịu đòn. Tụi đại diện cho bà nhà tui đến xin lỗi anh chị. Nhất là chị Suôi....
Ông Năm ( lại cưá»i )
- L‡ỗ phải gì anh Suôi ơi ! Ở cái xứ sở tự do nầy thì vậy đó. Phái nữ hỠưa lên cơn bất tử lắm. Cánh đàn ông mình cứ phớt tỉnh Ăng-lê mà sống , thét mét mấy bả mãi có ngày mình đứt dây thần kinh luôn anh ơi...
Ông Tư :
–á»i giá»i, Anh Suôi nói đùa chi... Chị Suôi tui giận hoài thì chết . . . Ãầu Ä‘uôi cÅ©ng tại thằng nhá» tui mà...
Ông Năm :
- Thằng Kiệu có đến đây đâu. Nó đâu có lỗi gì. Tại nhà tôi, bả lên cơn đó anh ơi !
Ông Tư :
- Ãó...đó...Tại nó chưa đến mà làm chị Suôi giận đó. Má nó cÅ©ng tức mình la nó bên đó anh suôi Æ¡i...
Ông Năm :
- Ủa, thằng rể tôi làm Ä‘iá»u gì không phải khiến chị Suôi tức giận bên đó vậy anh Suôi ?
Ông Tư :
- Anh nghÄ© coi, Ä‘i làm vá», má nó biểu qua bên nầy coi anh chị có gì cần giúp không. Luôn dịp chở vợ chồng tui qua thăm anh chị má»™t thể. Nó biểụ..A... Tía chở Má Ä‘i trước Ä‘i. Con còn bận ghé bồ con chút....Con đến sau. Má nó rầy; Sắp cưới vợ rồi đó nghe hong. Chỉnh chạc lại chút nghen con. Nó cưá»i há» há» . . . còn chá»c quê’bả nữa chá»›. Nó nóị..Con đâu phải con gái Ä‘á»i xưa mà má dạy tứ đức tam tùng....Rồi nó xách xe nó vá»t ...Bả nổi tam bành bả chưỡi nát cha nó hết chÆ¡n....Ứ há»± ! Mình tui nghe ráo trá»i anh Suôi . Con cái thá»i bây giá»...Bá»±c ghê anh Suôi Æ¡i !
Ông Năm : ( cưá»i , nói vui )
- Thì anh vừa bảo : Má»§i dại, lái phải chịu đònmà . . . Cho nên con bị mẹ chưỡi thì cha phải nghe chứ saá»..Lổ lã gì đâu anh Æ¡i. ( hai suôi gia cùng cưá»i ) Uống trà Ä‘i anh suôi.
Ông Tư :
- Cám Æ¡n anh .( giá»ng thật thà) Anh Suôi biết hông, chưỡi đã rồi cái bả lịnh cho tui Ä‘i kiếm nó má»›i khổ chứ. Tui định đâu có thèm Ä‘i kiếm anh. Nhưng thấy bả khóc tức tưỡi cÅ©ng tá»™i nghiệp . . . nên bá» cÅ©ng không đành ...
Ông Năm : ( cưá»i )
- Tôi biết mà. Lệnh các bà, toàn bằng nước mắt. Ãúng hong ?
Ông Tư :
- Ãúng qúa Ä‘i chứ ! Tôi lấy chìa khóa xe là bả ngưng khóc như đàn đứt dây vậy anh suôi . Tôi lái xe Ä‘i lanh quanh chứ có biết bồ bịch gì cá»§a nó đâu mà kiếm. Chán qúa, tui tạt qua đây coi nó có đến anh chị chưa...
Hành : (Ãứng trong nghe rõ câu chuyện, bá»±c tức bước ra)
- Thưa Tía mới qua !
Ông Tư :
- Ừ, Tía đi kiếm thằng Kiệu. Nhân thể ghé thăm anh chị suôi đây con .
Hành : ( giá»ng há»n trách )
- Tía kiếm chi cho mệt. Ãể ảnh tá»± do tâm tình vá»›i bồ cÅ© ảnh, có gì đâu tía...
Ông Tư :
- Sao được con. Ba đã từng dạy nó. Có vợ có chồng thì phải nhất má»±c thá»§y chung. Nó không nghe Ba sẽ đánh đòn…Chá»› saá»( vá»›i ông Năm ) Tá»­ bất giáo Phụ chi há»a sao anh suôi. Ãúng hong ?
Hành :
- Cám Æ¡n Tía ! Ba con cÅ©ng thưá»ng dạy: Con gái phải biết đỠphòng mấy tên “sở khanh†trước, để khá»i rước há»a vào thân . CÅ©ng nhân đây con xin phép ba má con và Tía, cho con trả lại lá»… vật đính hôn vá»›i anh Kiệu, để ảnh tặng ngưá»i khác. Xem như con và ảnh từ nay không có quan hệ gì hết....
Ông Tư : ( quýnh lên )
- Ậy ... ậy .. .Con đừng làm vậy. Dù gì cÅ©ng còn Tía Má, Anh Chị Suôi đây. Còn ngưá»i lá»›n ná»­a chá»›. Ão mặc sao qua khá»i đầu được con.
Ông Năm: (cưá»i)
- Thá»i nầy nó mặc vestone không anh Æ¡i. HÆ¡n ná»­a thằng Kiệu là con trai, dá»… gì anh đặt đâu nó chịu ngồi đó.
Ông Tư : (qủa quyết)
- Anh chị Suôi và con dâu tui cứ yên tâm. Nhà tui là gia đình khuôn giáo lá»… nghi. Tui nhất định bắt nó phải từ bá» cái tật bồ bịt nhố nhăn… Ãến trầu rượu xin lá»—ii anh chị và con dâu tui. Phụ xá»­ tá»­ phải vong chá»› ...Thiệt mà.
Ông Năm :
- Sorry được rồi anh suôi Æ¡i. Bên nầy khó kiếm trầu lắm...(cưá»i khà khà )

LỚP 4
KIỆU: ( Bước vào )
- Thưa bạ(thấy ông Tư) -Ủa, Tía đến rồi à ? Xin lỗi. Chắc Má và em Hành chỠcon hơi lâu. Con kẹt, đi thay nhớt chiếc xe.
Hành :( giá»ng há»n dá»—i )
- Anh cứ tá»± nhiên lo cho ngưá»i khác Ä‘i. Em và má... đâu có quan trá»ng gì đâu . . .
KIỆU : ( cưá»i )
- Anh xin lá»—i thiệt mà...Công việc Má và Em là ưu tiên 1 thôị..Ãâu có việc nào hÆ¡n được đâu...
Ông Tư : ( nổi giận )
- Dẹp cái trò lừa đảo cá»§a mầy Ä‘i. Xe mầy tao thay nhá»›t hôm qua. Anh chị Suôi và con Hành giận mầy là đáng lắm. Kẻ có lá»—i biết hối còn chăm chế được, chá»› còn láo toét như mầy thì không thể bao dung đâụ. Hồi chiá»u giá» mầy chui chá»— nào ? Con nhá» nào bồ bịt mầy. Nói thật Ä‘i. Tao sẽ rót rượu xin anh chị suôi tha thứ cho mầy. Xin vợ mầy nó bá» qua cho mầy. Ấm á»› chạy tá»™i thì đừng có trách....Con Hành nó trả sính lá»… cưới há»i lại cho mầy đây nè...
KIỆU: (chưng há»­ng há»i Hành)
- Gì kỳ vậy Em ?
ÔngTư : ( lớn tiếng )
- Hổng có kỳ kèo gì hết. Sá»± thật lúc nào cÅ©ng là sá»± thật. Tao há»i mầy. Có cô con gái nào đưá»ng hưá»n mà dám ưng cái thằng đàn ông bồ bịt ba-lăng-nhăng như mầy hông ?
KIỆU :(Gảy đầu . . .Nhăn mặt)
-Con bồ bịt hồi nào mà tía “chụp mũ†con vậy ? Con thưa Tía ra toà vỠtội vu khống vô bằng cớ cho coi...
Ông Tư :
- Trá»i đãt ! Cái thằng nghịch tá»­ bất hiếu nầy lại kiếm chuyện chạy tá»™i ná»­a. (tằng hắng ) - Nè, tao nhắc mầy biếtt, ở đây là xứ tá»± do. Ãừng bắt chước cái má»­ng con tố cha . Em tố anh đó há»ng tốt lành gì đâu nghen con...
KIỆU : (bệu bạo)
- Ai biểu ...Mỗi lần bị má la . . . cái Tía kiếm chuyện chụp mủ qua con chi...
Ông Tư :
- Tao nói có sách mách có chứng nhen mậy. Tao há»i mầy. Lúc Ä‘i làm vá», má mầy biểu qua liá»n bên anh chị suôi. Mầy nói còn bận lại đằng bồ mầy chút đã. Rồi mầy bá» mầy vá»t. Ãúng hong ? Thằng con hư thân mất nết. ..
KIỆU: ( qủa quyết )
- Thưa Tía không đúng... . Con thấy đây là một kiểu vu cáo tàn bạo, đâm sau lưng chiến sĩ...Làm cả nhà hiễu lầm bậy bạ hết chơn...Tức thiệt ...(mếu máo )
Ông Tư : ( nóng đỠmặt )
- Lầm hả...Cây lên đầu mầy bây giá» nè. Cho mầy gá»i 911 trước đó...( Ãứng lên ) Mầy theo bồ theo gái chứng cá»› rõ ràng mà còn dám bảo tao chụp má»§ vu oan cho mầy hả...?
Ông Năm :
- Xin Anh Suôi bớt giận cho phép con nó nói. ( Ông Tư ngồi lại vào sofa ) - Kiệu ?
KIỆU :
- Dạ !
Ông Năm :
- Tạm thá»i ba tin con bị rầy oan. Vậy con nói cho Tía con và ba biết : Chiá»u đến giá» con Ä‘i đâu ? Tại sao phải giấu giếm việc Ä‘i thăm cô bồ cô bạn gì đó...làm cho Tía con giận ...Chi vậy ? Con trai hể dám làm thì dám chịu chá»› !
KIỆU:
- Thưa ba con có đi thăm cô bồ nào đâụ..Con nói đi lại THẰNG BỒ ...Tía con nghe chưa chính xác là qui chụp, chia cắt, gieo rắc, chia rẽ tụi con rồi...
Ông Năm : - À ! Té ra là vậy. Thằng bồ mà hiá»…u là con bồ. Thiếu chính xác má»™t cách ác liệt Thiệt...Chết ngưá»i như chÆ¡i ha...
Ông Tư : ( vẫn nổi nóng)
- Anh Suôi đừng có tin nó.( vá»›i Kiệu ) - Xe mầy tao thay xăng nhá»›t đầy đủ hôm qua rồi. Nay mầy còn đặt Ä‘iá»u qua mặt má»i ngưá»i ..Vậy mà còn dám nói tao nghe không chính xác là sao ?!
KIỆU :
- Thưa Tía nghe không chính xác là nghe không rõ. Và tai nạn cá»§a sá»± nghe không rõ là ít cho nạn nhân nói và chịu khó nghe hết đầu Ä‘uôi lá»i giải bày...
Ông Năm : ( cưá»i )
- ÃÆ°á»£c rồi . Tía con và Ba sẽ nghe con giải bày. Nói Ä‘i. Tại sao phải nói dối là Ä‘i thay nhá»›t xe. . Chi vậy ?
KIỆU:
- Cám Æ¡n Ba và Tía . Chuyện thế nầy : Hồi 8 giá» sáng nay, em Hành con Ä‘iện thoại qua sở bảo chiá»u vá» ghé qua để hai đứa Ä‘i Hi Chợ Xuân Việtt Nam. Tãt nhiên là con theo ý … vợ con rồi...
Ông Năm :
- Tốt ! Ở xứ tự do nầy mà biết qúi đàn bà như vậy là tốt. Phải hong anh suôi ? Rồi sao nửa ?
KIỆU :
- Chiá»u gần đến giá» tan cày, má ở đây lại gá»i qua. Má bảo vá» ghé chở má Ä‘i xem giang hàng ở Há»™i chợ Xuân má»™t chút...Khổ tá»›i tắp cho con rồi đó ...
ÔNG TƯ : ( với ông Năm )
- Ãó anh thấy hông. Tuổi trẻ bây giá» má»—i cái má»—i kêu khổ...Tui hồi nhá» mần rá»… cá»±c tối mặt mà có dám than thở tiếng nào đâu...
ÔNG NÄ‚M : ( cưá»i )
- Thì tôi cũng như anh. Vì mình sợ mất vợ không dám than thôi. Tụi nhỠngày nay nó hay hơn mình. Cực khổ sướng vui gì nó cũng nói rạ..(với Kiệu ) Ba thấy con than khổ là đúng...Má con bả có làm rể đâu mà bả cảm thông được cái khổ đó.....
KIỆU : (Nhìn vào thấy bà Năm . . .nói lính quýnh )
- Dạ đâu có ba. Con chở Má và Em Hành con Ä‘i xem Há»™i chợ Xuân , vui chứ có cá»±c nhá»c chi đâu...
ÔNG TƯ :
- Vậy là tại tao với má mầy sai mầy chở qua thăm anh chị suôi nên mầy than khổ chắc ?
KIỆU :
- Ãâu có Tía !( Ä‘á»c nhanh như trả bài ) Công Cha như núi Thái SÆ¡n. NghÄ©a Mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Má»™t lòng yêu mẹ kính cha . Cho tròn chữ hiếu, má»›i là đạo con… mà. Tía đã từng dạy như vậy. Con đâu có quên..... (gảy đầu) -Tại sao ngưá»i già ưa bắt bẻ qúa vậy há»ng biết....Tía định chụp mÅ© bất hiếu cho con ná»­a rồị..Khổ ghê !
Ông Năm :
- Vậy chớ con than trách ai ? Nói rõ cho tía con nghe.
KIỆU :
-Dạ ! Con than chuyện thằng bồ ....Không, thằng bạn thân cá»§a con. Nó cÅ©ng gá»i tá»›i. Nó bảo : Việc gì cÅ©ng gác lại. Ãêm nay phải giành Ä‘i vá»›i nó. Ba mươi năm má»›i có má»™t lần. Tụi nó đồng lòng cá»­ con làm Trưởng ban Ä‘iá»u hợp gian hàng tuổi trẻ hải ngoại tại Há»™i chợ Xuân năm nay ná»­a chứ . Ba và Tía nghÄ© coi con có khổ chưa ?!
ÔNG TƯ :
-Chị Suôi đây và vợ mầy vá»›i lại thằng bạn. Ai quan trá»ng, cần lo, mầy không biết à.? - Sao mà tối dạ qúa vậy mậy ?
ÔNG NĂM: ( cưới hà hà )
- Chắc là vợ quan trá»ng nhất phải không con ?
KIỆU :
- Dạ đúng !...(giật mình ) Dạ đâu có. Nếu hổng có má con thì đâu có vợ con ...Con phải có hiếu với má con trước chớ !
Ông Tư :
- Dữ ác hôn. Má»›i thấy nó giống tui được má»™t chút đó ...Nhưng tao há»i mầy nè. Nếu chỉ có má mầy bển vá»›i chị suôi mà há»ng có tao và anh suôi taá»..Có tụi bây hong ? Ừa...
Ông Năm : ( lại cưá»i )
- Thôi cÅ©ng được anh suôi. Nó có hiếu vá»›i mấy bả cánh đàn ông mình ăn ké cÅ©ng an á»§i chút đĩnh rồi ...Sợ nó há»c đòi . . . rồi quên tuốt luốt má»›i đáng trách chá»› . . .( vá»›i Kiệu ) Bây giá» con tính sao?
KIỆU :
- Dạ, con có cách ổn thõa rồi....
Ông Năm : (cưá»i )

- Cách nào ? Làm bá»™ Ä‘i thăm bồ thăm bạn. Ãi đổ nhá»›t, đổ xăng... Trì hoãn. hết thá»i gian, huá» cả làng , đúng hong ?
KIỆU :
- Dạ con đâu dám mánh mung vậy ba… Con mượn chiếc xe 8 chá»— ngồi cá»§a thằng bồ con. Ãịnh tá»›i đây chở ba má, em Hành rồi quay vá» bển rước Tía má con Ä‘i dá»± lá»… khai mạc Há»™i Chợ Mùa Xuân luôn...Không dè chiếc xe nó khô nhá»›t phải Ä‘i thay nên trể giá»...Bạn con nó ngồi ngoài xe kìa kìa . . . ( thở ra ) . Hiá»…u lầm hết chÆ¡n.....
.Ông Năm :
- Sự hiễu lầm suýt nguy hiễm hạ..Con Hành đâu rồi ?
Hành : ( nhìn Kiệu cưá»i bẽng lẽn )
- Dạ, Con đây nè ba .
Ông Năm :
- Sao ! ( nhìn con gái cưá»i ) Bây giá» trả nhẩn cưới lại cho thằng Kiệu phải hong ?
Hành : (Nhìn Kiệu cưá»i khúc khích )
- Ba há»i kỳ qúa hà .
Ông Năm : ( mắng yêu con gái )
- Chưa chi đã ghen bóng ghen gió ...(với Ông Tư) Nó giống y chang má nó anh suôi...
Bà Năm : ( từ nhà trong bước ra )
- Phải rồi. Hứ! Cha con như khuông đúc mà đổ thừa nó giống tui...
Ông Năm : ( cưá»i )
-Thì tôi chỉ nói nó giống dòng máu ‘Hoạn Thư’ của bà thôi mà...
Ông Tư :
-Ôi, anh Suôi nói vui thôi. Xin chị Suôi đừng giận.
Bà Năm : (trừng mắt với ông Năm)
- Không nể mặt anh Suôi tui không có nhịn ông đâu à nhen . . .
Ông Năm :
- Thì lâu lâu bà cũng cho tôi lên ...một chút chứ. Mà thôi mẹ con bà làm ơn sửa soạn nhanh đi. Thằng nhỠcòn vỠbển đón chị suôi nửa đó.
Hành :
- Dạ. Con và má sá»­a soạn xong hết rồi ba. ( vá»›i Kiệu ) Em Sorry. Hiá»…u lầm. Ãừng giận nha...
KIỆU :
- Ngu sao giận...( cùng cưá»i )
Ông NĂM :
- Nè Kiệu ?
KIỆU: - Dạ ! Thưa Ba ?
ÔNG NĂM :
- Năm nay Há»™i chợ có nhiá»u gian hàng không con ?
KIỆU :
- Dạ nhiá»u lắm ba . Cá»­a hàng Tuổi trẻ tụi con năm nay, được phụ huynh giúp vốn qá»§i cứu trợ có khoản mưá»i mấy lượng vàng . Chúng con sẽ tổ chức sổ số. Vừa vui xuân vừa thêm lợi nhuận gởi vá» cứu trợ quê nhà bị thiên tai bão lụt ná»­a ba.
Hành :( hăng hái )
- Mỗi vé trúng độc đắc 2 lượng vàng đó ba...
Bà Năm :
- Chu choa... mẹt Æ¡i! Má»—i vé trúng 2 lượng. Chà, biết đâu, 6 ngưá»i mình mua 6 vé Ä‘á»u trúng hết. Vị chi là 12 lượng. . . . Thấy chưa... Tui nói hay há»ng bằng hên mà...
Ông Năm : (cưá»i ) - Mẹ con bà ...Thiệt là...
Bà Năm : (Trừng ông Năm)
- Thiệt chứ tôi nói giả hả ?
Ông Năm :
- Nghe tá»›i vàng là cặp mắt sáng rỡ . Ai mà xổ cho bà má»™t hÆ¡i 6 lô độc đắc ? . . . Hèn nào ngưá»i Ä‘á»i chẳng bảo: Dùng lá»­a thá»­ vàng. Dùng vàng thá»­ đàn bà . Ãúng qúa mà...
Hành : ( ôm cổ ông năm liếng thoắng )
- Ngưá»i ta cÅ©ng nói “Dùng đàn bà thá»­ đàn ông†nữa phải hôn ba...? ( nhìn bà Năm cưá»i ranh mãnh )
Ông Năm : ( mắng yêu con gái)
- Cha mầy!
( Tất cả cưá»i vang . Tiếng nhạc Xuân vang lên rá»™n rã…. Màn đóng nhanh .)

Xuân ly hương thứ 8/2005

Sông Cửu

Mục Lục


2. Trầm Cảm

Bác sÄ© Nguyá»…n văn Ãích



Kỳ này, má»i quí độc giả Ä‘á»c bài viết cá»§a Bác sÄ© Nguyá»…n Văn Ãích vá» bệnh tâm thần trầm cảm, còn gá»i là bệnh buồn sầu hay buồn chán (depression). Bác sÄ© Nguyá»…n Văn Ãức

Trong chương trình phát thanh “Sức Khá»e†hàng tuần, chúng tôi đã đỠcập đến những đỠtài như cao áp huyết, tiểu đưá»ng, viêm gan, khám ngừa ung thu. Hôm nay chúng tôi muốn đỠcập đến má»™t khía cạnh khác cá»§a Ä‘á»i sống cÅ©ng rất quan trá»ng và phổ biến mà chúng ta nhiá»u khi còn chưa chú ý đầy đủ, đó là sức khoẻ và bệnh vá» tinh thần.

Thưa quý vị, má»—i ngày khi ngưá»i Mỹ hay Âu châu gặp nhau, há» Ä‘á»u há»i, “Hôm nay ông/bà làm saá»â€ Ta dịch là, “Ông/ Bà có khoẻ không?†Chữ “khoẻ†cá»§a ta thiên vá» cÆ¡ thể, chữ “làm saá»â€ cá»§a Âu Mỹ có tính chất toàn thể, há»i vá» nhận định cá»§a ngưá»i được há»i vá» tình trạng chung cá»§a ngưá»i đó.

Ngưá»i há»i muốn bày tá» quan tâm giữa ngưá»i và ngưá»i; câu há»i đã trở thành tục lệ trong giao tế, được lặp Ä‘i lặp lại, trở thành thông lệ, và ngưá»i được há»i cÅ©ng trả lá»i theo thông lệ: “Tôi cảm thấy tốt, còn ông/bà thì saá»â€ Tuy ai cÅ©ng há»i và trả lá»i giống nhau nhưng nghe cách trả lá»i, ngưá»i há»i đánh giá được tình trạng tâm lý cá»§a ngưá»i được há»i và ước Ä‘oán thái độ cá»§a ngưá»i đó. Hàng ngày, nếu chúng ta không đăng ký và trả tiá»n để ngăn chặn sá»± quảng cáo bằng Ä‘iện thoại thì chúng ta có thể nhận Ä‘uợc nhiiá»u cú Ä‘iện thoại không mong muốn cá»§a những ngưá»i không quen biết đưá»ng đột gá»i đến để má»i chào dụ dá»— chúng ta mua hàng, Ä‘i du lịch giá rẻ, v.v.. Há» bao giá» cÅ©ng bắt đầu bằng cách há»i thăm dò, “Hôm nay ông/bà thế nàá»â€ Tùy theo cách chúng ta trả lá»i, nếu chúng ta nói tôi cảm thấy tốt, khá»e, thì há» sẽ tiến tá»›i, nói liên tục, mồi chài đủ thứ; nếu chúng ta nói không cảm thấy tốt, há» sẽ rút lui ngay, hẹn lại má»™t ngày khác thuận tiện hÆ¡n.

Tôi đưa ra hai thí dụ trên để Ä‘i vào má»™t vấn đỠquan trá»ng trong Ä‘á»i sống hàng ngày, đó là cảm nhận cá»§a má»—i ngưá»i vá» bản thân mình và hệ quả cá»§a nó trong quan hệ vá»›i ngưá»i khác.

Cảm nhận vá» bản thân, cÅ©ng giống như áp huyết, đưá»ng trong máu, mỡ trong máu, luôn luôn thay đổi, nhưng vá»›i Ä‘a số má»i ngưá»i, sá»± thay đổi ở trong má»™t giá»›i hạn gá»i là “bình thưá»ngâ€, phù hợp vá»›i Ä‘á»i sống bình thưá»ng. Ở má»™t số ngưá»i, cảm nhận vá» bản thân thấp hÆ¡n bình thưá»ng, gá»i là trầm cảm.

Trầm cảm là gì?

Trầm cảm là má»™t tình trạng bệnh lý mà ngưá»i bệnh cảm thấy mệt má»i, buồn bã chán nản, thấy cuá»™c sống vô nghÄ©a, không có hứng thú, không thiết sống, không có hy vá»ng, há» mất tá»± tin, cảm thấy mình thấp kém và bất lá»±c.

Trầm cảm là bệnh khá phổ biến, nhiá»u khi bị bá» sót, không được chẩn Ä‘oán ra. Ước tính có 17 triệu ngưá»i Mỹ bị trầm cảm, con số này cÅ©ng bằng số ngưá»i bị tiểu đưá»ng. Trầm cảm xảy ra ở má»i ngưá»i, má»i lứa tuổi. Phụ nữ hay bị trầm cảm hÆ¡n nam giá»›i. Ãt nhất 10% những ngưá»i Ä‘i khám bệnh ngoại trú bị trầm cảm, ngay cả má»™t ná»­a số ngưá»i mang bệnh cÆ¡ thể cÅ©ng có những nét trầm cảm.

Trầm cảm biểu lộ như thế nào?

Ngưá»i bị trầm cảm thưá»ng có vẻ khiêm tốn, ít hoạt động, nói nhá» và chậm, ngồi yên, thụ động, nhìn xuống. Há»™i Tâm thần Hoa kỳ kiệt kê những triệu chứng cá»§a trầm cảm như sau:

- hàng ngày buồn bã, đặc biệt vào buổi sáng,
- không còn thích thú trong những công việc mà hỠvốn ưa thích,
- giảm hoặc tăng cân nặng,
- khó ngá»§ hoặc ngược lại, ngá»§ nhiá»u,
- chậm chạp, hoặc ngược lại dá»… bị kích thích, dá»… gắt gá»ng nóng giận,
- mệt má»i, ngay từ buổi sáng,
- cảm thấy không có giá trị hoặc có mặc cảm tội lỗi,
- không tập trung suy nghĩ được hoặc không quyết định được,
- nghĩ đến sự chết hoặc có ý định tự tử.

Có những mức độ nặng nhẹ khác nhau, có ngưá»i chỉ mệt má»i chậm chạp, làm việc kém hiệu năng, có ngưá»i chỉ ở nhà, không giao dịch vá»›i ai, khóc má»™t mình, không ăn không ngá»§ được, gầy ốm suy kiệt, có ngưá»i muốn tá»± tá»­, tìm cách tá»± tá»­, có ngưá»i tá»± tá»­ chết.
Chẩn đoán
Như đã nói, trầm cảm là má»™t bệnh có biểu lá»™ tinh thần nên không có xét nghiệm nào cho thấy trầm cảm. Chẩn Ä‘oán dá»±a vào thăm khám tinh thần qua tiếp xúc giữa thầy thuốc và bệnh nhân. Tiêu chuẩn để chẩn Ä‘oán là thá»i gian kéo dài cá»§a triệu chứng (trên 2 tuần) và ảnh hưởng cá»§a các thay đổi tinh thần trên Ä‘á»i sống cá»§a ngưá»i bệnh, nghÄ©a là hậu quả đối vá»›i bản thân và quan hệ xã há»™i.
- hậu quả đối vá»›i bản thân: ngưá»i bệnh không ăn ngá»§ được bình thưá»ng, bị gầy ốm, giảm thể lá»±c và sá»± minh mẫn, không tập trung suy nghÄ© được do đó há»c hành và làm việc kém, không thăng tiến được;
- hậu quả trong quan hệ: gia đình không vui vẻ, mất hạnh phúc, không yên tâm làm ăn, con cái không được dạy dỗ tốt, giảm ý chí cầu tiến;
- hậu quả trong việc làm: chậm chạp, kém năng suất, thiếu sáng kiến, mất ngày công lao động, không hòa hợp vá»›i ngưá»i cùng làm, cãi cá», gây sá»±, kiện tụng, giận dá»—i.

Tuy không có xét nghiệm để xác định trầm cảm, bác sÄ© bao giá» cÅ©ng làm xét nghiệm để loại bá» các bệnh cÆ¡ thể có thể cho triệu chứng giống trầm cảm như thiếu máu, tiểu đưá»ng, bệnh cá»§a tuyến giáp trạng.

Ãiá»u trị
Tuy có nhiá»u hậu quả nặng ná», trầm cảm lại là bệnh có thể chữa được. Nếu được Ä‘iá»u trị, ngưá»i bị trầm cảm sẽ trở lại vui vẻ, hết than Ä‘au những bệnh không giải thích được bằng má»™t nguyên nhân thể xác. Sá»± Ä‘iá»u trị có thể thay đổi hẳn con ngưá»i trầm cảm, làm cho há» vui vẻ yêu Ä‘á»i, sống có ý nghÄ©a và có ích lợi cho bản thân và má»i ngưá»i.
Có nhiá»u loại thuốc chữa trầm cảm:
- các thuốc má»›i (SSRI), làm tăng chất serotonin, là má»™t chất cần trong sá»± dẫn truyá»n các tín hiệu thần kinh trong não bá»™, thuốc rất hữu hiệu, ít tác dụng phụ;
- các chất chống trầm cảm cÅ© thuá»™c nhóm tricyclic antidepressants (TCA), tác động trên nhiá»u chất trung gian hóa há»c trong sá»± dẫn truyá»n tín hiệu thần kinh, cÅ©ng hữu hiệu nhưng có nhiá»u tác dụng phụ, ít còn được dùng;
- các thuốc ức chế monoamine oxidase (MAO), dùng trong những trưá»ng hợp đặc biệt;
- các thuốc ổn định thái độ tá»± cảm (mood stabilizing) như tegretol, valproic axid, lithium và các thuốc chống loạn thần má»›i như olanzapine, risperidone dùng trong trưá»ng hợp trầm cảm trong rối loạn luỡng cá»±c (bipolar disorders).
Ãiá»u trị tâm lý (psychotherapy) cÅ©ng có kết quả nhưng chậm, khi cần có thể kết hợp sau khi đã bắt đầu Ä‘iá»u trị bằng thuốc.
Các Ä‘iá»u đáng chú ý là:
- các thuốc chữa trầm cảm Ä‘á»u có thể có má»™t ít tác dụng phụ, nên cần bắt đầu bằng liá»u nhá» rồi tăng dần, cần chá»n thuốc phù hợp vá»›i từng ngưá»i,
- thuốc không có tác dụng ngay, trong tuần lá»… đầu, bệnh nhân chỉ cảm thấy dá»… ngá»§, sau 3 tuần má»›i dần dần thấy khoẻ hÆ¡n, bá»›t buồn chán, dá»… chấp nhận các khó khăn thá»­ thách hÆ¡n, bệnh nhân nhiá»u khi không nhận thấy sá»± khác biệt, chỉ có ngưá»i chung quanh nhận thấy, do đó, bệnh nhân không biết lợi ích cá»§a thuốc,
- bệnh nhân cần Ä‘iá»u trị lâu dài, ít nhất 6 tháng, nhiá»u khi lâu hÆ¡n nữa vì bệnh dá»… bị tái phát nếu ngưng thuốc.

Tóm lại, trầm cảm là:
- bệnh phổ biến, có hậu quả rõ rệt đối với bệnh nhân, gia đình và xã hội,
- là bệnh chữa được, kết quả của việc trị liệu rất khích lệ,
- ngưá»i ta thưá»ng có thành kiến, cho tâm thần là má»™t bệnh xấu nên không chấp nhận, tìm cách lẩn tránh, không chấp nhận bệnh,
- nhiá»u khi không được nhận biết, bị bá» sót, nhầm lẫn vá»›i các bệnh cÆ¡ thể khác khiến Ä‘i tìm và chữa các bệnh cÆ¡ thể không có hiệu quả,
- bệnh nhân không hợp tác vá»›i Ä‘iá»u trị, vì ngưá»i bị trầm cảm thụ động, không tìm đến Ä‘iá»u trị, thuốc lại có tác dụng phụ, không có tác dụng ngay lập tức, và phải uống thuốc liên tục trong nhiá»u tháng hay nhiá»u năm.
Kết luận

Ta cần lưu ý đến khía cạnh tinh thần cá»§a Ä‘á»i sống, giữ gìn sức khoẻ tinh thần, vốn rất quan tá»ng. Phải gạt bá» thành kiến vốn cản trở sá»± hành động và tiến bá»™, phải tổ chức để khuyến khích, duy trì sá»± Ä‘iá»u trị trầm cảm. Mô hình gia đình cổ truyá»n cá»§a Việt Nam là má»™t cÆ¡ cấu tốt, nâng đỡ nhau giảm bá»›t trầm cảm nhất là đối vá»›i ngưá»i lá»›n tuổi. Trong xã há»™i Mỹ, có các nhóm há»— trợ và các há»™i chuyên nghiệp (như Há»™i Tâm thần Quốc gia - National Mental Health Association - và National Alliance for the Mentally Ill), có mục đích giáo dục quần chúng và nâng đỡ những ngưá»i có vấn đỠvá» tinh thần.

Atlanta, Georgia
Oct. 24, 2004

Bác sÄ© Nguyá»…n văn Ãích

Mục Lục


VI. Giá»›i Thiệu - Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật ___________________________________________________



1. Trưá»ng Stafford House College



Kính má»i các bậc phụ huynh và há»c sinh quan tâm tá»›i tham dá»± buổi há»™i thảo:
HỘI THẢO DU HỌC ANH & THI HỌC BỔNG
Trưá»ng Cao đẳng Stafford House

Thi giành há»c bổng 30 - 50% há»c phí và chi phí ăn ở.
Thá»i gian: 16h30 - 18h30 Chá»§ nhật, ngày 13 tháng 03 năm 2005
Ãịa Ä‘iểm: Phòng Há»™i thảo tầng 2 SUNRISE VIETNAM, 93 Ãá»™i Cấn, Hà ná»™i

Giá»›i thiệu vá» trưá»ng:

Trưá»ng Stafford House College đýợc thành lập vào nãm 1952 tại Kensington và chuyển tá»›i Canterbury (trụ sở hiện tại) vào những nãm 70. Vá»›i 50 năm kinh nghiệm và thành công, tiêu chí cá»§a trưá»ng là không ngừng hoàn thiện nhằm đạt được những chuẩn má»±c cao nhất và phát triển nãng lá»±c toàn diện cá»§a các sinh viên. Phần lá»›n các há»c sinh tốt nghiệp từ Stafford House College đã được chấp nhận vào các trưá»ng đại há»c danh tiếng cá»§a Anh, Mỹ và các trưá»ng đại há»c lá»›n trên thế giá»›i.

Vì sao lá»±a chá»n trưá»ng:
- Trụ sở tại thành phố Canterbury, cách London chỉ 1h Ä‘i tàu Ä‘iện ngầm và cách nứớc Pháp chỉ 1h Ä‘i bằng ô tô buýt qua đưá»ng ngầm xuyên biển.
- Thành phố yên bình, chi phí sinh hoạt thấp.
- Lá»›p há»c nhá» chỉ khoảng 11 há»c sinh/ lá»›p.
- Và cÆ¡ há»™i giành há»c bổng trị giá tối Ä‘a tá»›i 50% há»c phí và chi phí ăn ở.

Ãể biết thêm thông tin chi tiết, xin vui lòng liên hệ:

TRUNG TÂM THÔNG TIN VÀ TY VẤN DU HỌC QUá»C TẾ SUNRISE VIETNAM 93 Ãá»™i Cấn, Ba Ãình, Hà ná»™i

ÃT: 04. 7224878 * Email: sunrisevietnam@fpt.vn * Web: www.sunrisevietnam.com

Mục Lục




2. Nguyệt San Gia Ãình



Nguyệt san Gia Ãình tại Úc châu là má»™t nguyệt san đầu tiên dành riêng cho gia đình và phụ nữ Việt, in bằng tiếng Việt.
http://www.giadinh.com.au

Lá thư toà soạn có thể download từ địa chỉ này:
http://www.giadinh.com.au/issue1.pdf hay http://www.giadinh.com.au/issue1.zip

Xin giá»›i thiệu đến các bạn Ä‘á»c cá»§a Giao Muà.

Minh Trần
Editor Assistant

Mục Lục


VII . Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám Æ¡n những thân hữu sau đây : Bích Hà, Châu Thái Lê, DHH, Hương Kiá»u Loan, Hoàng Yến, Ngá»c Dung, Nguyên Ãá»—, BS Nguyá»…n Văn Ãích, Nguyá»…n Hải Bình, Nguyá»…n Hữu Viện, Nguyá»…n Nguyên Thanh, Niệm Nhiên, NS Phạm Duy, Phạm VÅ© Anh Nam, Phạm Ngá»c Quỳnh Trang, Quang Ngá»c, Sông Cá»­u, T. Vấn, Tân Văn, Thanh Thanh, Thy Lan Thảo, Tôn Thất Phú SÄ©, Trần Kiêu Bạc, Trần Thành Mỹ, Trần Thị Hà Thân, Trần Hoan Trinh, VÅ© Thị Thiên Thư , Y Thy đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 36 . Má»™t số bài khác sẽ được đăng dần vào số tá»›i. Mong má»i sẽ nhận được những sáng tác cá»§a các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương lai.

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ãể vào danh sách cá»§a NSGM (subscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
2) Ãể rút ra danh sách cá»§a NSGM (unsubscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
3. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com 4. Má»i bài vở, đóng góp, xin gá»­i vá»: GiaoMua2002@aol.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMua.com Thể lệ gá»­i bài cho Nguyệt San Giao Muà: 1. Xin các bạn gá»­i bài theo dạng VIQR (Vietnet) (dùng cách bá» dấu như trong trang này) 2. Xin liên lạc vá»›i NSGM hay trá»±c tiếp tá»›i tác giả nếu muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM. 3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ email ở cuối bài hay không. 4. Bài vở xin gá»­i đến GiaoMua2002@aol.com 5. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com

Ãịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 


FastCounter by bCentral

Copyright © 2002 by Giao Mua` e-magazine and respective authors