Số 41
Ngày 1 tháng 9 năm 2005
Nguyệt San Giao Mùa
P.O. Box
378
Merrifield, Virginia
22116
USA
Thông Báo: Kể từ Tháng 9, 2005, Ðịa chỉ mới của Giao Muà sẽ là GiaoMua@hotmail.com
Thư Ngỏ
I . Thơ _______________________________________________________________________
II . Văn _______________________________________________________________________
III . Ngàn Lời Ca (kỳ 31)________________________________________________________________ IV. Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________ V. Nghiên Cứu________________________________________________________________
Bạn mến,
Tháng 9 hình như mùa Thu đang về ở nơi tôi sống . Tại sao tôi nói hình như ? Sáng sớm , mặt trời mỗi ngày không còn chói chang như những ngày trước đó nữa , bóng tối vẫn bao trùm không gian vào giờ tới sở làm tôi liên tưởng những bước chân nhẹ nhè của Thu đang ôm lấy thành phố rất dịu dàng . Cùng với bóng tối là cái mát êm dịu , giữa chừng của cái nóng cuồng nhiệt mùa Hè và cái lạnh thấu người của mùa Ðông , giúp cho liên tưởng của tôi càng rõ ràng hơn về mùa Thu .
Tháng 9 , mùa tựu trường , tôi có tất cả 4 mùa tựu trường trước 75 và 8 mùa tựu trường sau 75 để xong bậc trung học . Mùa nào như mùa nấy , tôi chờ đợi với niềm háo hức khi gặp lại bạn bè và thầy cô, lo sợ cũng có vì có một mùa hè tôi vào học lại mà rất sợ vì quên mất cách làm toán chia ... Ðó là mùa hè năm lớp ba của tôi thì phải . Giữa lúc này , tự nhiên tôi quên bẳng mất cái háo hức của mùa tựu trường vì thật gần tôi , tôi chưa có ai trong tuổi đến trường cả . Bốn năm nữa sẽ có , ngày tựu trường đầu tiên của thằng bé nhà tôi cũng sẽ là ngày tựu trường đầu tiên của tôi tại Mỹ , đúng nghĩa là một ngày tựu trường khi tôi đưa nó đến lớp .
Những mùa tựu trường trong quá khứ tôi còn nhớ , có mùa rất buồn vì vắng một người bạn nào đó mình hằng thương hằng quý . Vượt biên cả rồi . Tôi nghĩ cái buồn đó đã chấm dứt cho những ngày tựu trường nơi đất khách quê người . Nhưng không , năm nay , mùa tựu trường tại UCLA, Cali , khoa Y , sẽ vắng đi một bạn trẻ đầy nhiệt huyết , Hội phó Tổng hội sinh viên Việt Nam tại Bắc Mỹ , cậu học sinh yêu đất nước và đồng bào mình vô vàn Nguyễn Ngọc Phú đã ra đi vào tháng 6 vì bịnh tim , bỏ lại sau lưng đồng đội của mình với câu nói bất hủ " chuyện nhỏ trên con đường nhân bản " .
Tôi nhớ Phú , vô tình được biết Phú qua hội chợ Tết 2005 , tôi nghĩ sẽ còn có dịp gặp em vào hội chợ Tết 2006 , nhưng tất cả chỉ còn là ước mơ , một mơ ước được nắm bắt lại thời gian khi Phú còn trong cuộc đời . Không hiểu sao nghĩ tới đó cái buồn trong lòng không ngăn được , tôi sợ đối đầu với những điều không thể hiểu như vậy trong cuộc đời , mà lúc đó , tôi không còn cách nào khác ngoài việc bộc lộ những ý nghĩ đó của mình qua các bài viết .
Cám ơn Giao Mùa đã cho tôi một nơi để chia xẻ , để trưởng thành , một nơi tôi minh chứng và thực hiện con đường nhân bản mà người bạn trẻ Nguyễn Ngọc Phú đáng yêu và đáng quý đang gieo vào lòng tôi .
Cám ơn các anh chị và các bạn còn nơi đây , một mùa Thu nữa sẽ dìu chúng ta qua những vui , buồn của một năm .
Ta cùng viết và cùng xiết chặt tay nhau trong tình người , tình quê hương nha các anh chị và các bạn .
Trân trọng
Vành Khuyên
BBT Nguyệt San Giao Mùa
1. Hạnh Phúc Lứa Ðôi
______Nghiêu Minh
2. Không Biết
______Hoàng Yến
3. Tưởng Nhớ Cha/In Memory of My Father
______Yên Sơn/Thanh Thanh
4. Kinh Ước
______Phạm Vũ Anh Nam
5. Có Lần Hạnh Phúc Trở Về
______Linh Vũ
6. Cạn Ý Tình Em
______Thy Lan Thảo
7. Quê Em
______Lạc Duyên
8. Hạnh Ngộ
______Giọt Nắng
9. Mùa Hạ Tím
______Bình Nguyên
10. Ta Về
Mang Trả Trăng Thơ
______Phan Tưởng Niệm
11. Ðánh Con
______Quang Ngọc
12. Căn Nhà Nho Nhỏ
______Nguyên Ðỗ
13. Mẹ Việt Nam, Muôn Ðời !
______Mặc Giang
14. Nỗi Vui Buồn Của Một Dòng Sông
______Sông Cửu
15. Chờ Xuân
______Bích Hà
16. Một Thoáng Mong Manh
______ Tôn Thất Phú Sĩ
17. Bình Thản
______Niệm Nhiên
18. Tình Lỡ
______Chiêu Minh
19. Lại Mãi Xa Xôi
______Lê Du Miên
20. Nhớ Sàigòn Chiều Mưa
______Ngô Thiên Tú
21. Biệt Khúc
______Châu Thái Lê
1. Bóng Trắng
_______ Ngô Thiên Tú
2. Tình Yêu Chớp Nhoáng ___________ Vành Khuyên
3.Hoa Súng Của Anh
___________ Quang Ngọc
4.Cây đa bến cũ (kỳ 16)
___________ Thanh Sơn
5.Con Mừng Tuổi Mẹ
___________ Hoa Bằng Lăng
6.Làm Dâu
___________ Trần Thị Hà Thân
7.Chiếc Giỏ Mây Của Bố ___________ Phạm Vũ Anh Nam
8.Leo
___________ Ðỗ Thành
9.Vá laị …Quê Hương
___________ Vũ Thị Thiên Thư
1. Nhục Tình Ca
_______________________________ NS Phạm Duy
1. Thư Tình Mỗi Tháng
_______________________________ DHH
| 1. "Tiếng Hót Loài Chim Di" hay lời chân ái từ Song Nhị (tiếp theo và hết) _______ Phan Bá Thụy Dương |
| 2. FLUMIST, THUỐC NGỪA CÚM MỚI _______ Bác sĩ Nguyễn Văn Ðức |
VI. Tin Tức, Văn Học, Nghệ Thuật__________________________________________________
| 1. NAVASA 2005 National Conference _______ Giao Muà |
| 2. Chương Trình SHVHNT - Các Sáng Tác Mới _______ Nguyễn Ðăng Tuấn |
VII . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________
| 1. Nhắn Tin/Trả Lời Bạn Ðọc _______ Ban Biên Tập |
I . Thơ __________________________________________________
II . Văn___________________________________________________________
Ngô Thiên Tú
Ngô Thiên Tú Vành Khuyên
Vành Khuyên
Quang Ngọc Thanh Sơn
Thanh Sơn
Hoa Bằng Lăng Hoa Bằng Lăng Trần Thị Hà Thân
Trần Thị Hà Thân
Phạm Vũ Anh Nam
Phạm Vũ Anh Nam
Ðỗ Thành
Ðỗ Thành
Vũ Thị Thiên Thư
Vũ Thị Thiên Thư
III . Ngàn Lời Ca (kỳ 31)__________________________________________ Nhạc Sĩ Phạm Duy
Phạm Duy
IV . Những Bức Thư Tình_____________________________________________ DHH
DHH V . Nghiên
Cứu_____________________________________________ 1. "Tiếng Hót Loài Chim Di" hay lời chân ái từ Song Nhị (tiếp theo và hết)
Phan Bá Thụy Dương
Phan Bá Thụy Dương 2. FLUMIST, THUỐC NGỪA CÚM MỚI
Bác sĩ Nguyễn Văn Ðức
Bác sĩ Nguyễn Văn Ðức VI. Giới Thiệu - Tin Tức, Văn Học, Nghệ Thuật
___________________________________________________
1.NAVASA 2005 National Conference
2. Chương Trình SHVHNT - Các Sáng Tác Mới
VII . Hộp Thư Toà Soạn
___________________________________________________
Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà:
1) Ðể vào danh sách của NSGM (subscribe),
xin gửi email về GiaoMua@hotmail.com
Ðịa Chỉ Liên Lạc:
Nguyệt San Giao Muà
Copyright
© 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors
Sau những ngày thi cử mệt mỏi, Hải ngủ môt giấc trưa dài, khi tỉnh dậy trời đã tối, ăn xong đứng trong khung cửa sổ nhìn ra khu rừng, bóng trăng nghiêng ngả theo gió qua những tàn cây, mọi vật dường như đang ngủ say dưới ánh trăng lơ lững, Khu vườn về đêm thật thơ mộng và quyến rũ.
Hải bước ra khỏi nhà, tiếng côn trùng và mùi hoa trong đêm làm Hải thấy dễ chịu hơn, bỏ hai tay vào túi chiếc áo khoác, theo lối mòn Hải bước về phía trước, âm thanh của tiếng suối làm Hải tò mò chuyển hướng, nhìn chiếc bóng mình đang ẩn hiện theo bóng trăng và chập chờn theo những tàn lá, một cảm giác lạ lùng khiến Hải sợ hãi, khu rừng về đêm trong khung cửa sổ thật thơ mộng, còn khu rừng bên ngoài thật ma quái rùng rợn bao trùm đầy bí mật.
Hải đứng lại bên bờ suối nhìn những giọt nước long lanh đang chảy, nghe tiếng lá cây khua xào xạc, thỉnh thoảng một vài nhánh cây khô rơi theo cơn gió, những tàn lá dưới bóng trăng đang lung linh trên mặt đất lúc đen lúc trắng và chiếc bóng Hải lúc dập dờ lúc tan loãng dưới dòng nước.
Giật mình sợ hãi, hình như có một bóng trắng cũng đang dập dờ bên cạnh chiếc bóng mình rồi biến mất, Hải nghoảnh đầu nhìn phía sau lưng mình, nhìn lên những tàn cây, bóng đêm vẫn im lặng, không ai cả, môt ấn tượng ma quái hiện ra trong đầu làm Hải lo sợ thêm, lại nhìn xuống dòng suối lần nữa, bóng trắng lại hiện rõ hơn với mái tóc dài buông xõa, với gương mặt trắng phao phao với đôi mắt buồn thảm, bóng trắng xuất hiện đột ngột và biến mất nhanh chóng chỉ còn lại chiếc bóng Hải đang chập chờn dưới dòng nước...Một lần nữa Hải xoay quanh tìm kiếm cũng không thấy ai, những nghi vấn nhảy tung tăng trong đầụ Sao lại có thêm chiếc bóng dưới dòng nươc... Nàng ấy là ai ?
Không còn bình tĩnh Hải bước nhanh như chạy trốn về ngôi nhà mà chàng vừa dọn tới được vài ngàỵ Vào tới phòng Hải lên giường nằm đắp chăn nghĩ ngợi, chàng có cảm giác hình như chiếc bóng ấy vẫn còn theo đuổi, bất chợt nhìn ra khung cửa sổ, mưa đang tí tách rơi hoà hợp với những tiếng côn trùng rên rỉ trong đêm tạo thành những âm thanh rùng rợn, bóng đêm vẫn dày đặc, dưới bóng trăng những chiếc lá vẫn thi nhau lập lòe ẩn hiện, bóng trắng lại xuất hiện lất phất..phất phợ..rồi biến mất. Hải hoảng sợ, trán toát mồ hôi, tay chân run bần bật, chàng nằm im không cử đông, rồi thoáng chốc mới kéo nổi chiếc mền đắp kín đầu để không còn nhìn thấy gì nữạ
Khi giật mình thức giấc thì trời gần sáng, tiếng gà gáy trong bình minh vang dậy, trong chiêm bao chàng đã thấy những gì ? bóng trắng đã đến bên chàng, nàng xinh đẹp như nàng tiên, mảnh khảnh trong chiếc áo dài màu trắng với đôi mắt buồn liễu rủ, với đôi môi xinh xắn và với vòng tay xiết chặt, với những nụ hôn nồng cháỵ.. Ðầy đam mê, ngây ngất đưa chàng lạc lõng vào môt thế giới mơ hồ xa lạ, chàng đã bên nàng, tay trong tay dạo quanh khu rừng, ngồi trên bụt đá ngắm trăng nghe tiếng côn trùng rên rỉ trong đêm và cùng nàng tắm dưới dòng suối, đuổi bắt áng trăng ngà nghiêng ngả lả lơi trên mặt nước. Hải nhớ tới mái tóc thề, tới bờ môi và thân hình nàng đã nằm trọn trong cánh tay mình... Như mẩu truyện hoang đường, liêu trai, nhưng đã để lại trong tiềm thức Hải một kỷ niệm sâu sắc để khó mà diễn tả được. Lòng thơ thẩn, Hải cầm cây viết làm môt bài thơ diễn đạt lại những cảm xúc ngây ngất trong giấc chiêm bao :
Chiếc Bóng Trong Mơ**
Em lặng im tôi mân mê suối tóc
Lòng thẫn thờ ngắm đôi mắt mộng mơ
Ánh mắt em đẹp như một bài thơ
Tim rung đng hôn bờ môi thơ mộng
Tay tôi nắm bàn tay em thon nhỏ
Ngón tay dài đắm đuối mảnh hồn côi
Tim đập mạnh môi hôn bờ ngực lạnh
Em bàng hoàng nhịp thở ở bên tôi
Tôi đắm đuối hôn em trong điên dại
Em say tình lạc lõng cõi lê thê
Tôi ngây ngất đưa em vào bến mộng
Em đa tình trong đêm tối đam mê
Ánh đèn mờ đưa em vào hư ảo
Dìu cuộc tình lên hải đảo hoang vu
Chợt tỉnh giấc mới hay mình nằm mộng
Ngỡ ngàng em là chiếc bóng trong mơ
Trời mờ sáng, những giọt nắng yếu ớt của ban mai đang rọi chiếu vào khung cửa sổ. Hải mệt nhừ trên đôi mắt thiếu ngủ, bất chợt chàng nhớ tới lời bà chủ nhà dặn lúc chàng nhận chìa khóa :
-Về đêm cậu đừng ra ngoài khu rừng.
Hình như khu rừng nầy có gì bí mật, mà nhất là chiếc bóng trắng trong đêm, chàng thì thầm môt mình :
-Hay là mình mướn căn nhà khác dọn đi, liệu bà chủ nhà chịu trả lại ba tháng trả trước cho mình không ? Lúc nầy chắc khó mà mướn được nhà, vả lại tìm đâu ra một căn nhà yên tĩnh, rẻ tiền, phù hợp với điều kiện của mình. Thôi thì đành ở lại đây, hi vọng thời gian sẽ làm mình quen dần với chiếc bóng ấy, mà nàng chẳng có gì để sợ, chỉ là chiếc bóng trắng lại xinh đẹp dễ thương...
Tự trấn an mình để được yên ổn tâm hồn, Hải ngủ một giấc say vùi đến tối, nhớ lời bà chủ nhà chàng không ra khu rừng về đêm nữa, mãi cặm cụi với chồng sách dầy và thỉnh thoảng lại viết lách kiếm thêm chút đỉnh tiền nhuận bút, ngày tháng trôi dần, đôi khi chiếc bóng lại xuất hiện bên ngoài khung cửa sổ và trong giấc ngủ của chàng, mừng rỡ hay sợ hãi ? bàng hoàng ,bỡ ngỡ, một thoáng mê say, tình cờ và bất chợt trong mỗi đêm nàng đến, Hải lại làm thơ gợi lại những tâm sự mình :
Em Về Thăm Anh **
Dưới trăng mờ bóng dáng ai trăng trắng ?
Tóc rũ dài trong đêm tối âm u
Có phải em trở về từ mộ vắng
Tìm thăm anh cho bớt mộng viễn du
Ðêm u tối em hiện về mờ ảo
Mái tóc thề còn ướt đẫm mù sương
Giương mặt trắng đôi mắt nhìn buồn não
Ánh đèn mờ phơ phất dáng yêu thương
Em bên cạnh trái tim anh đập mạnh
Mừng em về hay sợ hãi hồn ma
Mùi son thơm hay mùi bãi tha la
Trong hiu quạnh bờ môi em lành lạnh
Anh vùng vẫy bị em đè nghẹt thở
Vòng tay anh run rẩy dáng liêu trai
Tỉnh giấc mơ hồn bàng hoàng bỡ ngỡ
Mồ hôi tuôn, ướt lạnh thoáng mê say
Có vài lần Hải ngủ quên, bóng trắng đã đánh thức chàng dậy ôn bài cho kỳ thị Nàng như một người bạn thân đến gọi chàng trong những lúc ngủ quên, như một người tình đến với chàng trong những đêm cô đơn buồn tẻ, nàng là ai đã làm trái tim chàng lạc lõng, bềnh bồng phiêu bạt, lênh đênh bâng khuâng, ngẩn ngơ phiền muộn. Hình như là tình yêu, Hải không dám nghĩ thêm nữa, chỉ biết cầm bút diễn đạt những nỗi niềm thầm kín trong tâm hồn, trong trái tim mù tưởng tượng ...
Tình Yêu **
Tình yêu như ánh trăng
Dập đờ trong bóng đêm
Làm nhung nhớ bâng khuâng
Tình yêu như áng mây
Bay lơ lững lạc loài
Theo tháng ngày hay hay
Tình yêu như đại dương
Mênh mông chẳng bến bờ
Lênh đênh những nhớ thương
Tình yêu như tia nắng
Rọi ấm áp vào hồn
Trong những chiều hoang vắng
Tình yêu như cơn mưa
Rơi dai dẳng không ngừng
Làm ướt tim đong đưa
Tình yêu như ngọn nến
Toả ánh sáng mập mờ
Những yêu thương trìu mến
Tình yêu như dòng sông
Mơ màng những nhớ mong
Cho thương nhớ long đong
Tình yêu như cánh bướm
Lả lơi trong trái tim
Lạc loài không phương hướng
Tình yêu như mũi tên
Bắn trúng vào trái tim
Làm nhức nhối mông mênh
Tình yêu như cánh vạc
Chẳng biết đậu nơi nào
Bay bềng bồng phiêu bạt
Tình yêu như bài thơ
Nhịp nhàng theo vần điệu
Diễn tả những ngẩn ngơ
Tình yêu như thác nước
Ðổ vào lòng phiền muộn
Tim nhớ nhung ray rức
Năm cuối cùng của đại học đã xong. Hải mừng rỡ với mảnh bằng tốt nghiệp, rạng sáng ngày mai chàng sẽ về quê, đêm nay đêm cuối cùng ở lại trong ngôi nhà và khu rừng nầy, có một cái gì làm chàng luyến tiếc, dường như là chiếc bóng trắng, không ngần ngại Hải thu hết can đảm đi vào khu rừng gìữa đêm, Hải dừng lại chỗ cũ bên bờ suối nhìn xuống dòng nước, chờ đợi để gặp chiếc bóng trắng ấy lần cuối cùng, nhưng chẳng thấy nàng xuất hiện, nuối tiếc thất vọng Hải thì thầm :
-Vĩnh biệt người, tôi ra đị
Lòng buồn thơ thẩn Hải nhặt vài viên sỏi ném trên mặt nước, những viên sỏi nhảy tung tăng lướt nhanh tạo thành những hình cầu vòng tròn rồi tan loãng, bỗng nhiên tiếng lá cây xào xạc, mặt nước bờ suối khua động, bóng trắng xuất hiện dưới dòng nước càng lúc càng trông rõ hơn, nàng đẹp như một nàng tiên trong chiếc áo dài mỏng màu trắng, ánh mắt nàng quá thu hút, quyến rũ Hải bước xuống dòng suốị Như giấc chiêm bao chàng đã mơ, nàng đến với chàng tình tự, đam mê ngây ngất...
Trời tờ mờ sáng, thay đồ xong Hải khoá cửa căn phòng, để chìa khóa trên thành khung cửa như lời bà chủ nhà đã dặn, quảy lên vai cái túi xách, gia tài của chàng sinh viên nghèo không có gì ngoài vài bộ quần áo và mấy quyển sách dầỵ Buổi sáng trời lành lạnh đầy mù sương, Hải kéo chiếc bâu áo che cổ cho đỡ lạnh bước theo lối mòn đi ra đường đón xe, bóng trắng lại xuất hiện trong làn sương mù dày đặc rồi biến mất ở cuối đường, dường như nàng đến để tiễn chàng thay lời vĩnh biệt.
Về tới quê, đôi khi lòng Hải buồn vời vợi, những nỗi buồn mênh mông vô cớ không tên thường bất chợt đến trong những đêm trăng mờ hay những khi bên dòng nước, bóng trắng ấy vẫn sống mãi trong tiềm thức chàng, bí mật riêng biệt trong tâm hồn mà đôi khi Hải cũng chẳng hiểu được chính mình.
Hải theo người bạn trong xóm đi câu đêm, ánh trăng mờ ảo, mặt nước phẳng lặng, dòng sông im lặng trong đêm, thi vị nên thơ và hữu tình. Hải đứng lặng ngắm dòng sông với những kỷ niệm xa xưa hiện về...
Học cách mắc mồi, quăng câu, nhấp cần theo ven bờ, Hải quăng câu và chờ đợi, con mồi đang theo bàn tay chàng nhảy tung tăng trên mặt nước làm Hải nhớ tới những viên đá sỏi chàng đã ném trong một đêm bên bờ suối, bất chợt dưới dòng nước mênh mông một chiếc bóng xuất hiện bên cạnh chiếc bóng chàng dưới ánh trăng lơ thơ, lất phất, chập chờn, đong đưa theo con nước rồi biến mất để lại chiếc bóng của Hải cô đơn môt mình trên mặt nước. Hải không hiểu được tâm trạng mình lúc nầy chỉ nghe trái tim đập mạnh, môi thì thầm và buông cái cần câu nhìn chăm chú xuống dòng sông mơ màng.
Từ đêm ấy, mỗi lần muốn gặp bóng trắng Hải lại ra bờ sông ném viên sỏi nhảy tung tăng trên mặt nước. Nàng tên gì ? Hải cũng không biết, chỉ nghe chàng gọi khẽ : - Bóng trắng.
Ðã lâu rồi Hải vẫn tới bờ sông, chờ trăng lên, soi bóng mình dưới dòng nước và đã ném không biết bao nhiêu viên sỏi nhảy tung tăng nhưng bóng trắng ấy vẫn không xuất hiện. Tại sao ? Hải cũng không tìm câu trả lời, nàng đã trở lại khu rừng cũ, hay là ...
Hải làm môt bài thơ, xếp thành con thuyền nhỏ chờ trăng lên thả xuống dòng nước, con thuyền trôi dạt bềnh bồng theo con nước, mênh mông, về đâu ?!! Ðôi mắt Hải nhìn theo con thuyền mất hút, lòng chàng buồn bã trở về với những bước chân nặng nề lê thê dọc theo bờ sông. Dưới bóng trăng mờ ảo, nhìn chiếc bóng mình đang chạy dài theo từng bước chân Hải ngâm lại bài thơ vừa gửi :
Bóng Trắng **
Chiếc bóng ấy bên tôi dai dẳng
Theo tháng ngày lẩn quẩn từng đêm
Chừng khi xa nhung nhớ mông mênh
Muốn lãng quên, nghe buồn thơ thẩn
Tôi không chờ, tình cờ em đến
Bằng hình hài bóng trắng trong đêm
Dưới trăng mờ nước chảy êm êm
Hai chiếc bóng lênh đênh mờ ảo
Em đến, biến nhanh không hò hẹn
Tôi bàng hoàng giấc mộng liêu trai
Em là ai ? như cánh vạc bay
Làm ngây ngất, đêm buồn cô độc
Nhìn bóng mình dưới dòng sông vắng
Chờ em, nghe trống vắng buồng tim
Em nơi nào, nhung nhớ triền miên
Tôi gọi mãi sao em không đến
Viên đá sỏi tung tăng trên nước
Bóng trăng mờ lất phất như xưa
Không thấy em tim ướt như mưa
Làm sao quên tình mơ BÓNG TRẮNG
Nó là đứa tin vào tình yêu chớp nhoáng . Yêu chứ sao không ! Thế khối người kể lại vừa thấy một người là đã yêu , không phải thật là gì . Nó nhớ ngày đó , cũng bồ bịch đàng hoàng rồi , hứa hẹn lung tung , nhưng đi trên đường , cứ hễ tới khúc quẹo đó , một tên trong ngõ băng ra đi theo nó . Ðạp xe mòn mõi theo nó tới nhà luôn đó nhá . Chả biết hắn từ đâu , từ xó xỉnh nào, cứ nó nhìn qua là hắn cười duyên , cái miệng sao duyên đến lạ . Nó thầm bảo hễ hắn mà hỏi nó tên chi là nó trả lời liền " Tên Trâm " . Hay không , hắn làm trái tim nó đập loạn xạ mỗi lần qua con hẻm đó . Có ngày thấy , có ngày không . Nó lên thống kê ngày nào thấy , ngày nào không mà cũng không đúng , chả theo thứ tự hai tư sáu , ba năm bảy gì cả . Rồi nó lên thống kê theo thời tiết , cũng chả chính xác . Cứ nghĩ ngày nắng là có hắn, ngày mưa hắn biến mất cũng chả phải . Thế hôm nay là ngày gì nào, mưa như trút , nó trùm áo mưa phủ mặt , nhìn qua , cái mặt hắn tái mét vì ướt mưa vẫn cười duyên với nó trung thành tệ . Nó tự nhủ , ôi giá gì có người yêu chung thủy như hắn, mưa lớn nặng hạt thế kia mà vẫn theo gót nàng thế này thì trái tim có mà chảy nước vàng nước xanh ra chớ lại .
Ðược những lúc cô đơn nhất , nó tìm đường qua con hẻm đó xem có hắn đi theo không , có lúc toại nguyện , có lúc không . Có lúc nó thèm hắn ngỏ một lời " đi uống nước với tôi đi " mà không có . Hắn chỉ có trung thành đạp xe theo nó , cười duyên , làm cận vệ cho nó tới tận cổng nhà rồi lại cười duyên vòng xe về .
Bao lần cãi vả với bồ nó , nó đã tính kể cho bồ nó nghe hiện tượng này và buông một câu vô tội vạ " người dưng còn trung thành với em thế đấy , vậy mà anh , đồ ác độc " . Nhưng nó đã biết hắn là ai đâu .
Rồi đến một ngày, cũng biết là sẽ tới ngày này, nó chia tay với bồ vì không chịu đựng nổi những trận cãi vả . Tiếc gì , những ngày vui đã qua, những ngày buồn thì vất đi , thế thôi . Nó nhớ tới hắn vô cùng . Mỗi ngày đi học về , dù từ trường hay từ nơi thực tập xa đến đâu , nó cũng quẹo lại cái con đường có cái hẻm mà hắn từ đó đi ra . Ôi bao nhiêu lần trống ngực vang lên , ồ , có phải hắn , có phải hắn , nó đều thất vọng vì không phải . Nó tự nhủ phải kiên nhẫn như hắn đã từng kiên nhẫn với nó . Trong thời gian phải kiên nhẫn , nó miên man sắp xếp những điều sẽ nói với hắn khi vừa nhận được nụ cười duyên hắn trao khi đang đạp xe song song .
Anh học trường nào ? Anh bao nhiêu tuổi , tại sao anh nhìn thấy em , chúng ta ghé đâu uống nước cho em nói chuyện với anh được không ?
Thật là tân tiến, nó cần một người tri kỷ đến thế mà, một người kiên trì và độ lượng với nó , cho nó tin trong cuộc đời con người sinh ra là để đến với nhau , để hiểu nhau hơn là để cải vã và cho nhau những không đâu như nó và bồ nó .
Một tháng trôi qua , hai tháng cũng qua , những gì không muốn qua cũng qua .
Nó trộm nghĩ , chắc hắn đi thi hành nghĩa vụ quân sự , hay hắn nhận công tác xa miền Tây , miền Trung nào rồi và ở phương trời nào đó hắn vẫn mong có dịp đợi nó tại con hẻm này , khi nó vừa đạp xe qua là trờ tới đi cùng , môi nhoẻn nụ cười duyên thật thân thiện và thật khó quên . Ôi , nó nhớ , nhớ ôi là nhớ , không nhớ tới ông bồ nhiều bằng nhớ tới hắn đấy nhá .
Nó tin , thật tin vào tình yêu chớp nhoáng . Không có ? Có hay không ?
Thế không mà sao lại nhớ thế này ?
Thế có mà sao người lại đi đâu mất ?
Nó đưa tay gạt nhẹ giọt nước mắt đang lăn dài cho một cảm giác hay hay vừa được tiễn về nghĩa địa xúc cảm , nơi nó đã chôn biết là bao nhiêu cảm giác có thật mà không bao giờ tìm lại được .
Tình yêu chớp nhoáng .
7/03
Quang Ngọc
Tôi thích bông súng, thích lắm . Mà kỳ , thích thì thích sen, sen đẹp , màu nào cũng đẹp, sen có cánh hồng phơn phớt càng đẹp . Cái gì từ sen cũng quý, từ hoa , đặt nơi thờ phượng, tới cọng làm gỏi ăn không chê vào đâu được , rồi đài sen cho hạt ăn tươi hay để già phơi khô nấu chè cùng với mộc nhĩ trắng thật ngon , thật đậm đà những trưa hè .
Súng là họ hàng với sen , thích sen thì đúng là ai cũng thích , tôi lại đi thích súng, có lý do cả .
Hồi nhỏ , nhỏ lắm, tôi vốn đã là trái tim nhạy cảm , đi đâu làm gì cũng được người khác để ý nhiều hơn các trẻ con khác . Chả là tôi đóng kịch mà .
Lần đầu ra đường thì tôi buồn thiệt, mới bị má đánh , tôi không cười nổi khi ba tôi dắt tới nhà người quen , thấy tôi có vẻ ưu tư hơn trẻ khác , người quen đó của ba tôi lấy kẹo cho tôi ăn rồi còn bế tôi vào lòng , ngồi như thượng khách . Thích chết đi được .
Từ đó , hễ ra đường, dù mới được bảng danh dự hay mới cười ha hả vì chọc được em gái khóc , tôi vẫn ra vẻ ưu tư xem có xôi chè gì hơn người khác không .
Cũng có ngày toại nguyện , có ngày không , chớ sao mà được cả được . Chuyện làm ăn với ba tôi , có khách họ còn sống tinh thần , để ý con nít , có khách họ để muỗi cắn tôi chết ngoài sân coi xe cho ba tôi chứ có ngó ngàng chi đâu .
Một lần , lại nhà một bác quen , tôi đứng trông xe bên ngoài cho ba tôi như thường lệ , một anh , chắc ở nhà đó , lớn hơn tôi chừng 4, 5 tuổi , lại chào tôi và hỏi han tôi như người quen . Tôi vinh dự lắm , nhưng mặt vẫn nghiêm nghị , vẫn ưu tư cho ra vẻ thế con nhà có dạy . Anh hỏi điều gì tôi cũng ậm ừ không nói , hai môi cứ bấu chặt nhau . Cuối cùng , anh bỏ đi và bảo " tội con bé đẹp quá mà câm !" , tôi tức quá , cười ha hả lên rồi nói " anh ơi , em đâu có câm , ba em dặn không nói chuyện với người lạ " .
Lúc đó anh cười đến ngộ và tinh nghịch , cái nhìn cúa anh như xuyên qua người tôi, tự nhiên tôi thấy mình đến là kỳ cục, tôi thẹn nhìn xuống đất , anh đi tới , đỡ càm tôi lên và bảo " em đẹp như một hoa súng , em ráng cười nhiều hơn đi , cô bé " ...
" Trời , người ta đóng kịch thôi , làm dữ dậy ! " lúc đó tôi tự nhận ra mình cũng vô lý .
Hoa súng, ơ , đẹp thì khen hoa sen chứ ai lại bảo hoa súng . Kỷ niệm đó đi vào lòng tôi thật thân thương .
Tôi đổi luôn tính từ đó , tôi không còn thích đóng kịch làm mặt buồn lúc nào cũng cười dù người ta bảo cười hở mười cái răng, tôi còn tám cái răng sửa tôi cũng nhe ra cười chơi cho đời vui à .
Năm 1990 , gia đình tôi tới Mỹ vào tháng Giêng , tháng 8 năm đó là đám cưới chị tôi . Họ hàng bạn bè tới rất đông từ khắp tiểu bang ở Mỹ . Tôi là một thiếu nữ còn đang làm quen với nhiều sự đổi thay thời gian đó .
Ðang ngồi nơi bàn tiệc , một anh lại ngay kế bên tôi ngồi hỏi tôi nhớ anh không , tôi ậm ừ bảo anh " dạ sao phải nhớ , mà anh là ai " ..
" ba anh quen ba em , phải em là cô gái hay đứng trông xe cho ba em hông , nét mặt em vẫn quen quen " ... tôi nhớ ra liền , đúng là cái cha nội khen tôi giống hoa súng ..
Tôi thấy thẹn ra mặt . Anh mời tôi điệu rumba , điệu nhảy tôi thích nhất và là điệu duy nhất tôi thích nhảy trong các lần party tại trường đại học . Hết bài , anh mời tôi ra ngoài nói chuyện , thấy tiệc cũng còn chưa tan , tôi bước theo anh ...
Tôi bất chợt nhớ .. " à anh , sao anh lúc đó lại ví em như hoa súng "
Anh cười hề hề , sau đó lại gãi tai .. , rồi lại cười bí hiểm . Cuối cùng anh bảo tôi trời đã trở lạnh , anh dìu tôi vào , tôi vẫn nhắc , " nói em nghe coi , tại sao hoa súng vậy ? " ..
Anh vẫn không trả lời tôi và bí mật đó anh mang theo về Kansas luôn lần đó .
Những năm tiếp theo , tôi miệt mài việc đèn sách , cũng quên đi kỷ niệm hoa súng của mình . Anh và tôi giữ liên lạc bằng thư, rồi bằng emạil nghe chừng thân quen như hai người bạn biết nhau từ lâu lắm , anh cho tôi một chỗ dựa tinh thần , và anh bảo tôi cho anh những nụ cười thật hồn nhiên anh không thể nào quên, nhất là chuyện hoa súng ...
Bây giờ anh là ông xã tôi , hai đứa nhóc chạy lon ton trong nhà .
Một lần tôi nghe anh nói với mẹ anh " súng hả má , cô ấy khoẻ má , hai cháu nội má khoẻ luôn " .. tôi hơi ngạc nhiên .
Tôi hỏi anh , " trời , anh nhắc ai là súng , không phải em , em liệng cái ly này vô anh ráng chịu ! ? Anh cười thật tươi , giải thích , " bí mật giữ quá lâu cũng nhàm há , nhớ ngày hôm đó hông, em đang thật nghiêm , anh bỏ đi , em bỗng dưng gọi và cười , răng em chưa mọc hết , anh chọc em ví em là bông súng nhưng có ý chọc là ... là ... sún răng " ..
Tôi ngã ngữa, anh hay thiệt , tôi mà biết ra điều đó trước khi làm bà xã anh thì có lẽ chỗ anh đang có là chỗ của người khác rồi .
Phải phục ông xã tôi thiệt , cưng héng ...
Cho một người bạn ..
Cây đa bến cũ con đò khác đưa.
Ca dao Việt Nam
Mơ dấu kín suy nghĩ của mình, không dám hé lộ ra với aị Cũng may nhà chỉ có mẹ với Mơ, mẹ nằm đó, Mơ lo hết việc này đến việc khác. Ðó là cái cớ để Mơ từ khước mọi giao dịch với bên ngoàị Mơ tạm có thể xao lãng tham gia các lễ lạc, dự vào các sinh hoạt mỗi đêm, người ta dù có kỵ nghi cũng không dựa vào đâu bắt bẻ được. Chẳng lẽ lại ngăn cấm cả một đứa con phụng sự cho bà mẹ nằm đau liệt chiếu, liệt giường.
Ðoàn thể cũng rất mực đặt quan tâm đến việc lôi cuốn Mợ Vài chị em vốn có đạo, trước giờ chẳng tiếp xúc với gia đình Mơ, nay trở thành đoàn viên, cũng đã lân la đến gặp Mợ Cũng có món quà, tấm bánh gọi là viếng thăm nhà người bệnh, làm quen, rồi đặt vấn đề mời Mơ vào sinh hoạt. Mơ cứ một hai xin khất, để dốc tâm chăm sóc mẹ đau, hứa một mai khi mẹ khỏi sẽ xin nhận vào ngaỵ
Thành ra trong cuộc đời hằng ngày của Mơ lúc nào cũng lăng xăng lẫn lộn giữa lo và sợ. Lo mẹ không hết bệnh và sợ phải làm sao khi mẹ đã không còn. Giữa nỗi đau mất mát, sống một thân lạnh lẽo bơ vơ, liệu có tinh thần nào để trở nên con người tháo vát cho xã hộị Lỡ khi mình vào đoàn, hoạt động mà như hình nộm lửng lơ, liệu có là lý do để nhận sự phê bình, phán xét. Còn từ bỏ nơi này để cất bước ra đi thì đâu là chốn đặt chân.
Chiến tranh đặt ra những định mức mới, đảo lộn mọi biên cương, trật tự của con ngườị Ai cũng cảm thấy bị dằng xé, bị bứt ra khỏi mọi yếu tố hoạt động thường ngàỵ Giá trị, đối xử giữa nhau xáo trộn lung tung. Các gia đình có khi xảy ra sự dị biệt với nhau, cả về tâm tư, tình cảm lẫn suy nghĩ. Những đứa con chê cha mẹ chưa thức thời, các bậc sinh thành lo ngại con cái tuồng như trở thành ngỗ nghịch.
Mơ muốn được yên thân, muốn cứ giữ nếp sống từ ngày mới lớn, nhưng xã hội bây giờ không cho từng cá nhân ôm ấp ước vọng của mình. Bởi như thế còn đâu là sự lật xới, phá tung hê mọi nếp để đặt nên một xã hội mới toanh.
Bây giờ đi ra đường gặp nhiều điều mới lạ. Nhà Chúa thiếu vắng sự quan thiết của chiên con đã đành, đến tiếng chuông giáo đường cũng không còn nghe thanh thả ngân ngạ Hình như chuông lúc này gióng lên cũng hạn chế, lễ misa cũng thoang thoảng thôi, xóm đạo ít còn những buổi luân phiên chầu thánh thể, hay vắng thưa những hôm rước kiệu quanh thôn. Oâng trùm đi đứng khó khăn, nặng nề và càng ngày càng dè dặt.
Cái bến sông nhỏ nhoi càng trở lâu càng thành một biên giới rộng dần. Bên kia là một vùng trời khác, bóng giáo đường sừng sững, song ít ra còn là nơi hiện diện giữa trần gian với bóng Chúa trên caọ Còn bên này đã xa Cha, bổn đạo càng xa thêm vì lệ lạc trong vùng ngăn cản.
Mơ là người ngoại đạo mà cũng thấy đớn đau cho cảnh buồn tẻ lặng câm. Lễ tôn giáo là sợi dây nối liền lòng tin và tôn vinh Chúa, bây giờ lễ đã dừng thì liệu Chúa sẽ ngự trị trong tâm hồn giáo dân còn lâu được chừng nàọ Các cụ ông, cụ bà gặp nhau chỉ nhẹ nhàng làm dấu rồi quay đi theo hướng của mình, nhẫn nhục, buồn im.
Mơ nghĩ ngày xưa, chỉ mới đây thôi, giáo dân cũng đã vất vả mà ai cũng giữ gìn trân trọng sự ngoan đạo của mình. Chả có cha nào buộc giáo dân phải mỗi ngày mỗi qua sông, vậy mà các chiên vẫn hằng tâm về viếng Chúạ Lời kinh đọc sáng sớm như dọn mình rước nhan thánh vào người để cho mỗi bước chân đi thêm vững chắc lên hơn. Một miếng bánh nhận vào lưỡi, người đạo nào cũng thấy như mình đang nhận thịt da Chúa vào lòng. Một ly rượu Cha dâng lên khi cuối lễ sắp xong, ai cũng tin đó là máu Chúa đổ ra để giữ gìn lòng tin nơi Chúạ Rồi bài thánh ca tôn vinh cất lên giữa mái nhà thờ lồng lộng như thét lên lời ngợi ca toàn vẹn của con người dâng lên Chúa cả ngôi haị
Bây giờ ai cũng như lạc lõng. Những con cái lạc lõng bơ vơ chỉ biết ngước mắt lên nhìn bóng dáng trời caọ Bài thánh ca bỏ quên vào góc xó, bụi thời gian như phủ lên một lớp mỏng dầy dần.
Những đêm Giáng Sinh hết còn lớn dậy như ngày trước. Buổi lễ rút ngắn dần và cũng làm trước nửa đêm, người dự ít đi, toàn những bậc lớn tuổị Lễ rước mình thánh cũng bỏ qua vì cha không qua sông. Ðò không đưa, cây đa bến cũ còn đó, ngày một trở nên già nua, cằn cỗi, nhớ mong. Mơ day dứt về những buổi sáng sang sông dự lớp học. Một thoáng nhớ nhung chốc chốc lại hiện về, hình bóng người bạn lúc xưa có lần lảng vảng về như một sợi tơ mỏng manh ướt đẫm giọt sương sớm trên cành cây chưa thức hẳn.
Giá gì mình như con chim bay liệng đi tìm. Mà có là chim chắc đâu đã thoát không bị tên, bị đạn. Chiến tranh chẳng còn gì được an toàn, chẳng còn gì không bị cuốn hút vào lẽ tử vong.
Ban đêm bây giờ đã có bóng hỏa châu lơ lửng. Ðó là lúc tiếng súng bên bờ kia sông nở rộ trong đêm. Ai cũng băn khoăn việc gì xảy ra bên đó. Ðêm sợ sệt hãi hùng, đêm là thời gian tử thần kéo lê lưỡi hái, ai người mất kẻ còn, ai từ đâu đến hay chính là dân con ở đây sống chết ra saọ Ðánh nhau cứ lạnh lùng tiếp diễn, người chết cứ lặng lẽ nằm xuôi tay, người ở lại đêm sau vẫn say sưa kể chiến công, gươngï anh hùng với các cô, các em ở bên này con sông nhỏ.
Rồi sinh hoạt với ánh lửa bập bùng, rồi lời ca yêu nước cất cao, rồi những điệu nhảy hòa bình nhịp chân ríu rít. Người xuôi tay âm thầm nằm đó, người sinh tồn cứ hãnh tiến xông phạ Có ai quan tâm bao nhiêu lớp người đã gục, có ai thảm thương có bao đổ nát đã bàỵ Có ai thấy nỗi đau của những mẹ già khô ngấn lệ, chiều chiều ra chờ ngóng con biền biệt đi xa, có ai hiểu cho những gia đình mất con mà chẳng hề được tin báọ Có ai cảm thông cho những người yêu nhau vẫn chăm chắm chờ đợi ngày người hẹn thề quay bước trở về.
Mơ thấy hình như chỉ có mình cô nghĩ vẩn vơ những điều đang xảy ra trước mặt.
(còn tiếp)
Hôm nay là sinh nhật của mẹ. Buổi sáng mẹ nhận được ecard chúc mừng hàng năm của một người bạn thời đại học. Chú ấy ở xa lắm , cách gia đình mình gần nửa vòng trái đất nhưng hàng năm chú vẫn là người gởi lời chúc mừng mẹ sau ba của các con. 8h sáng mẹ nhận phone chúc mừng của một cô bạn thân cùng học và cùng làm việc với mẹ. Cô ấy cũng sắp theo chồng đi xạ Ông bà ngoại , các dì của con đã gởi lời chúc mừng mẹ hôm party vừa rồi nên hôm nay mẹ không chờ lời mừng sinh nhật của gia đình nữạ Mẹ thật buồn khi những người bạn khá thân của mẹ không còn nhớ đến sinh nhật mẹ. Nỗi buồn thật vu vơ!
Buổi chiều ba của con phone cho mẹ và báo con đạt được giải rất cao trong cuộc thi tiếng Anh vừa rồị Me thật vui mừng khôn xiết và nhảy cẫng lên! Lần đầu tiên trong cuộc đời, mẹ có cảm giác một lời chúc mừng sinh nhật ý nghĩa hơn mọi lời chúc,hơn những đoá hoa như thế nàọ Mẹ cảm ơn con đã làm cho mẹ có được cảm giác hạnh phúc nhất trong ngày sinh thứ 33 của mình. Mẹ cảm ơn con thật nhiềụ Nhờ con mẹ hiểu ra rằng những nỗi vất vả nhọc nhằn của ông bà ngoại sẽ tan biến đi nếu mẹ thành đạt trong cuộc sống!Nhờ con mẹ hiểu được rằng mẹ cần cố gắng sống tốt hơn nữa để ông bà ngoại có được sự thanh thản của tuổi già. Mẹ cảm ơn con thật nhiều, cô công chúa bé bỏng của mẹ!
10/01
Ai mà biết được tương laị Ngày xưa có bao giờ tôi nghĩ là một ngày nào đó tôi bỏ Việt Nam để sống trên một đất nước hoàn toàn xa lạ. Phải tập ăn những món ăn lạ, tập nói một thứ ngôn ngữ mới mà đã ba mươi năm qua giọng nói tôi đôi khi vẫn còn sặc mùi “nước mắm”!
Ngày tôi đi theo chồng, cha mẹ tôi hãnh diện lắm, dù gì ông bà cũng còn cái truyền thống quê hương, "môn đăng hộ đối". Phần tôi, tình yêu "sống dang chết dở" để khỏi mang tội bất hiếu với cha mẹ. Thôi thì "tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Cha mẹ "đặt đâu ngồi đó"! Bảo tôi, từ từ rồi thương yêu cũng đến, tôi mong vậỵ Chuyện khó tin, nhưng có thật!
Sau ngày cưới, tôi về nhà chồng, đi "làm dâu" cho cha mẹ chồng. Nữa, ở Mỹ làm gì có cái vụ nàỵ Tôi nè, chứng cớ rành rành đó! Tôi về nhà chồng, lại thêm một lần "dở khóc dở cười"!
Mẹ chồng, là mẹ ghẻ của chồng tôi nên số tôi được cộng thêm hai chữ "bất hạnh" theo saụ "Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ mà thương dâu chồng". Sửa chút đỉnh cho vui, chứ thương hay không thương, tôi vẫn làm một đứa con dâu ngoan hiền. Làm trọn bổn phận cho cha mẹ tôi hãnh diện. Ðã đến nước này thì phải làm cho trọn, tuổi bọ cạp của tôi hình như cũng chì và lì lắm!
Những ngày tôi được nghỉ sở, cha chồng tôi đi làm, chồng tôi đi học, tôi thường cố "làm quen" với mẹ chồng tôị Nhưng rồi, cũng không chinh phục được, tôi ngồi một góc, mẹ chồng tôi ngồi một góc, mạnh ai nấy nghĩ, mạnh ai người nấy suy, chẳng ai nói với ai một lời nàọ Dù tôi đã cố hết sức gợi chuyện, nhưng rồi thấy mình như "vô duyên". Tính tình mẹ chồng tôi, có cạy miệng cũng không nói, mà hình như ai trong nhà này cũng vậy, cả cha chồng tôị Tôi tức mình một cái là, tôi từ một gia đình đông anh em, mười đứa, lúc nào cũng ồn ào, náo nhiệt. Ðằng này, im lìm như một nghĩa trang, ớn lạnh xương sống. Những lúc như vậy, tôi vả lả vài câu lịch sự với mẹ cho xong, sau tôi xin phép vô phòng tôi, phần bà thì cuối cùng cũng vào phòng luyện phim bộ.
Mỗi sáng tôi đi làm, tối về lo cơm nước hầụ Có hôm tôi quên đem thịt từ tủ lạnh ra ngoài chờ hết đông lạnh, để khi chiều về nấu cơm. Thế là có chuyện, dù ở nhà suốt ngày, biết tôi quên bà cũng không màng đem ra giùm tôị Tôi loay hoay vội vàng ngâm thịt vào nước lạnh cho tan đá để làm cơm. Tối đó, trên bàn ăn, bà bảo "thịt đông nấu liền như vậy ăn độc, không tốt"... ái da, tôi nghẹn họng! Nhiều món mang ra thì "gà chiên phải để da, gà xào nhớ bỏ da".... chao ôi, tôi ưá nước mắt. Than chị.. "phận gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu" biết làm sao đây!
Cuối tuần, tôi giặt gĩu áo quần cho mọi ngườị Bây giờ mới biết sống với cha mẹ sung sướng đến bậc nàọ Áo quần, mặc xong, thảy đó, mai mốt có quần áo sạch ngăn nắp trong tủ. Ði học về, chui vô bếp là có cơm ăn, lo gì chuyện "gà bỏ da, gà để da". Ðằng này, khổ ơi là khổ, Mẹ chồng tôi chỉ thích phơi áo quần không xài máy xấỵ Tôi cũng không màng hỏi lý do, thêm buồn! Thế là áo quần giặt xong, tôi máng sân sau phơi, chờ khô, chiều đem vào ủị
Còn bao nhiêu điều, những đòi hỏi khó khăn chuyện chợ đò, mua sắm, nước nôi, lau dọn, tôi thấy thiệt "chướng tai gai mắt". Nhất là trên cái đất nước gọi là khá văn minh nàỵ Nhưng, thôi nhé, nói nhiều không tốt. Mọi chuyện cũng đã qua, tôi ngoan ngoãn làm xong phận sự "làm dâu" cho cha mẹ chồng. Cha mẹ tôi được tiếng tốt! Và mọi người thương mến tôi lắm.
À, còn ông chồng tôi, thì "công tử bột" hết chổ nói!
Ai bảo lấy chồng ở xứ mỹ là 50/50. Tôi không tin! Chờ nhé!
17.08.05
Lần đầu tiên tôi từ nước ngoài về thăm gia đình là vào mùa Tết năm 1989 .Ngày ông Táo về trời .Bố tăng cho tôi một chiếc giỏ đan bằng mây .Nó xấu xí nhất trong những kỷ vật tôi có được lần thăm nhà đó,nhưng lại là vật tôi quý nhất .Chiếc giỏ đan bằng cây Mây rừng méo mó một đầu to đầu nhỏ .Chiếc nắp không có khóa,chỉ có hai tay cầm làm bằng sợi kẽm đã sét rỉ .Mắt đan cũng thô sơ giản dị chẳng có chi cầu kỳ .Chiếc giỏ không được đánh bóng, không khắc tên hoa chữ in lả lướt, cũng chẳng có lụa bóng trải bên trong .Chiếc nắp cũng chẳng vừa vặn miệng giỏ .Bản lề làm bằng sợi giây đồng Bố chuốt ra từ một giây điện cũ .Mỗi lần tôi mở lên còn nghe tiếng kẽo kẹt nhè nhẹ .
Bố tôi mù, và đã gần 80 tuổi, nên người chỉ làm công việc đan chiếc giỏ trong đêm tối một mình .Ngày Mùng Một Tết khi anh em chúng tôi cùng đến chúc tuổi .Món quà duy nhất của Bố chỉ để tặng riêng tôi .Không phải riêng tôi,nhưng tất cả anh em cùng cảm động rưng rưng nước mắt,vì tôi là đứa con duy nhất tha hương xứ người .
Bây giờ,mỗi lần tâm tư chùng thấp,tôi lại đem chiếc giỏ mây của Bố mân mê mở nhìn .Tầm mắt suy tư cũng bay về quá khứ êm ái dịu dàng .Chiếc võng Bố nằm những đêm khuya đan giỏ cho tôi,kẽo kẹt tiếng ru tôi về cố hương đầy ắp những thương yêu .
Trong chiếc giỏ chỉ có miếng giấy bổi vàng úa, giòng chữ nguệch ngoạc nhạt nhòa chỉ dành riêng cho tôi mà thôi .Trong mắt đời thường,chiếc giỏ chẳng đáng chi,nhưng với tôi nó là vật vô giá, vì đó là kỷ vật duy nhất và cuối cùng của Bố cho tôi .
Vì thế,với tôi, dù là người thợ đan chuyên nghiệp giỏi nhất cũng không thể cho tôi chiếc giỏ quý giá hơn thế! Cái đẹp của chiếc giỏ không phải hình dáng,nhưng là yêu thương Bố gói ghém trong công việc người làm .
Bố làm công việc đan giỏ trong đêm một mình là vì …với người mù,trong đêm tối cũng như ban ngày,chẳng có điều chi khác biệt .Công phu của việc làm đó là dành riêng cho tôi .Tôi còn đóan rằng mỗi mũi đan, Bố đã dành cho tôi một lời cầu nguyện cùng Thượng Ðế .
Chiếc giỏ đan bằng đôi tay run rẩy chậm chạp,từng đốt tay đã khô,lòng bàn tay đã chai hằn theo năm tháng thời gian khổ cực nhọc nhằn .Giọt mồ hôi trong đêm vắng ôi quý giá dường bao! Ðôi tay của người Bố tật nguyền và mù lòa đó đã trọn thiên chức làm Cha . Người đã nuôi nấng 13 anh em trai chúng tôi học hành nên người . Chúng tôi bước xuống cuộc đời không phải hổ thẹn cúi mặt .Dù,số phận mỗi đứa người may mắn, kẻ lận đận trên đường công danh sự nghiệp .
Lời viết Bố dành cho tôi chẳng phải thiên tuyệt bút đáng lưu lại nhân gian, Nhưng nó nói lên lòng ưu ái Bố luôn ban phát cho người con, dù ở gần bên hay xa khuất suốt nửa mảnh địa cầu .Niềm vui lớn của Bố là đã có tôi làm con,dù ở nơi xa tôi chẳng có công danh gì!
Bố tôi qua đời vài năm sau đó! Ngày đám tang Bố,tôi là đứa con duy nhất không có mặt . Trong muôn vạn nỗi buồn hay ân hận trong đời tôi đã trải qua, chỉ có nỗi buồn này làm tôi khó nguôi ngoai nhất . Ðã bao lần tôi tự hỏi : Bố ơi! Bố có trách con không ? Và cũng theo giòng thời gian, chiếc giỏ mây của Bố giúp tôi hiểu thâm sâu hơn tình thương của Bố .Tôi không tự trách mình vì tôi biết, có những điều Bố hiểu tôi hơn chính tôi hiểu mình . Tôi còn hiểu rằng giá trị thật sự của những kỷ vật trên đời là từ trái tim,từ nguồn yêu thương thật mà người tặng gói ghém trong đó!
Và cũng theo giòng thời gian,chiếc giỏ chẳng còn nguyên vẹn hình hài như năm nào nữa . Tôi thấy mình tuổi xanh cũng đã phôi pha .Nhưng màu của những sợi mây càng vàng ươm đẹp ngời, như tôi ước mong cuộs đời mãi đẹp, dẫu đường đời lắm gập gềnh chông gai . Nhìn mắt giỏ đan lớn nhỏ không đều, có sợi lạt vẫn còn bóng lưỡng, có sợi đã gẫy lưng chừng,để thấy ngày vui đêm buồn,mỗi buổi một sắc màu riêng . Hiểu thế để tôi vững bước đi trên đường đời .Cũng như chiếc giỏ,đời tôi có thành công lẫn thật bại . Nhưng điều có ý nghĩa nhất của chiếc giỏ chính là những lời đơn sơ Bố viết :
“ …….Bố thương con nhất vì con xa nhà! …..gánh lắm điều bất hạnh hơn mọi người anh em trong gia đình …….”
Như tình yêu thương của Bố đã dành cho tôi, giữa chốn mênh mang của vũ trụ khôn cùng, có đôi tay nào rồi sẽ ấp ủ tôi, nếu tôi mãi can đảm đem trái tim đầy ắp thương yêu đi vào cuộs sống .
Chiếc giỏ mây của Bố
Luôn là bóng mát phủ ngập tâm tư
Những khi tôi gối rời chân mỏi .
081905
Chiều hôm đó khi đến nhận việc thì tôi được tin Leo lại phải vào bệnh viện lần 2. Tôi không lấy làm lạ vì liên tiếp cả tuần nay tôi đã thấy ở Leo cái vẻ khó ở rồị Cậu ta nằm đâu nằm một chỗ đó, ít còn lăng xăng đi lại như trước. Người cậu dài ra, nét mệt nhọc hiện trên từng tấc da, dáng điệu, lông không còn mượt mà, bóng bẩy nữạ Tôi hỏi chuyện cậu ta, nét dửng dưng thể hiện sự cậu trả lờị Hết còn cái tiếng meo meo nũng nịu và cái cọ cọ vào ống quần tôi như những lúc thân quen tiếp xúc với nhau trước đâỵ
Thì cũng cách nay vài tuần, Leo đã phải đi điều trị gần cả tháng. Mới được trả về đâu chừng hơn một tuần thì cái dáng chậm chạp, uể oải lại thể hiện rạ Cậu ta biếng ăn, vắng đòi đi ra ngoài, ít ra mỗi đêm vài lần, mà chỉ li bì nằm một chỗ. Thậm chí có đưa ra món ăn khoái khẩu, cậu cũng chỉ ngửi qua qua, rồi quay ngoắt đị Sự thể này là do lần nhà nghỉ tổ chức sơn phết lại các thang máy, người ta quên không mở toang các cửa cho hơi sơn thoát ra ngoài, Leo đã hít phải luồng hơi hầm hập đó cả một đêm nên ngộp mà không chịu đựng nổị
Có lần một người đã nói đến tai tôi : cách đây 7 năm khi tôi dọn vào ở đây thì Leo đã có mặt rồị Tôi được người ta giới thiệu là Leo đã ở nhà nghỉ từ 7 năm trước đó, thế là tuổi của Leo cũng đã ít ra là 14. Tôi đoán thế, chứ có thể là hơn, vì ông cũng biết các bà hưu trí ở đây ai cũng lớn tuổi và nghễnh ngãng cả, nên có khi nhớ nhớ quên quên lẫn lộn. Rồi để như cho thêm chắc chắn ý tưởng về lời nói của mình, người ấy lại chêm thêm : ông cũng biết, đến cái tuổi của bọn tôi mà cũng còn nhớ ba tuếch ba toác thì nói Leo bao nhiêu tuổi cũng là đoán chừng chừng vậy thôi, chứ không rõ rệt lắm.
Thật vậy, với con người, 14 mùa thu qua chưa là gì nhiều cả, song với cậu Leo thì 14 tuổi là con số tương đối cũng già rồi đấy chứ. Vả chăng, với cả một cơ ngơi to lớn như một lâu đài thế này, đêm đến ai nấy đều ngủ yên trong phòng thì có sự hiện diện của cậu Leo với tôi, người phải thức trọn ca làm việc, âu cũng là một ủi an cho cả đôi bên. Có cậu, tuy không trực tiếp thân thiện với nhau, song coi nhau như một người bạn cũng làm cho đêm chóng qua đị Thản hoặc đôi khi cậu có mè nheo đòi tôi để cho cậu đi ra ngoài bằng cách a đến bên, cọ cọ vào ống quần tôi với tiếng kêu meo meo nhỏ nhe,ï cũng khiến tôi hiểu được ý cậu rồị Cậu ra ngoài chỉ một loáng lại trở về ngồi bên cửa kính đợị Tôi thấy, ra mở cửa cho cậu vào phòng là y như cậu tót lên nằm trên khoảng ghế lót tấm đệm, giang sơn riêng của cậu trên chiếc sofạ Thế là chưa đầy vài phút đã thấy cậu mơ màng vào giấc điệp với khuôn mặt ngoan ngoãn như thiên thần và mấy cái râu mép rung rung theo hơi thở.
Lắm hôm có món gì ngon ngon, tôi lại ngắt một tí chia cho cậu ta, nhưng chẳng lần nào cậu ăn cả. Cậu chỉ nhận món ăn đặc biệt của cậu hoặc vài món từ người quản lí nhà bếp móc móc trong túi áo vét ra chọ Tôi cố thử xem đó là món gì song không nhận ra được va,ø vì không muốn tỏ ra tò mo,ø nên tôi cũng không mấy quan tâm. Chỉ có điều từ đó tôi không bao giờ chia các món của tôi với Leo nữạ
Ngày đầu tiên khi về nhận việc, thình lình tôi nghe hỏi : ông có thấy Leo đâu chăng. Tôi đã nghĩ chắc đây là tên của một người nào, nên cũng trả lời qua quít cho xong. Lâu dần tôi mới biết đó là tên của cậu vì một bận được thấy ảnh người ta chụp cho cậu mặc hoá trang trong ngày Halloween, cũng áo mão như hiệp sĩ D’ Artagnan, với cái tên cậu trên ảnh.
Leo được mọi người cưng chiềụ Ai đi ngang cũng ve vuốt, nói nựng với cậu như nói với trẻ con. Thoạt tiên người ta dành cho cậu một chỗ nằm ở tầng 3, cạnh trung tâm y tế. Cậu có cả một chiếc nôi con, với khay thức ăn và nước uống, lại có cả một con chuột bện bằng dây đay để cậu vờn khi hứng chí. Thế nhưng cậu không thích ở đó mà cứ mon men lên tầng 4 chỗ tôi làm. Các bà có ôm cậu trả về nơi chốn cũ thì cậu vẫn cứ leo lại lên lầu 4 với tôi .
Chuyển dịch cậu đi lại mãi không xong, thôi thì trời không chịu đất thì đất đành chịu trời, nên người ta phải may thêm cho cậu mấy tấm nệm con nữa rồi đặt rải rác khắp nơi để cậu thích chốn nào thì cậu ngự chốn đó. Lềnh khênh khắp nơi, các khay thức ăn nước uống dành cho cậu đều được lo chu đáọ Cậu nghênh ngang đi đến đâu là có chỗ ăn, chỗ ngơi đến đó. Lắm khi tôi nghĩ là cậu thật sướng, có phước, được sinh ra ở cái đất quí thú nàỵ Tôi nghĩ giá mà cậu ở nước tôi thì chắc cậu khó mà làm cơn làm trận đến vậy, có khi tuổi thọ của cậu cũng đã nằm gọn trong bao tử của một tay bợm nhậu nào đó từ khuya rồị
Có cậu, tôi cũng thấy vui vuị Ít ra còn có bè có bạn, dù chẳng ai phải thật sự chăm lo cho aị Mỗi năm vào dịp lễ Halloween, người ta kết hình ma dàn đầy các dãy nhà, chỗ anh thì nằm oặt xà lai trên chiếc xe kéo rác, chỗ thì bộ xương trắng hếu treo trên đầu sợi dây, gió đánh kêu lụp cụp suốt đêm, tuy không ớn ma, nhưng có Leo tôi cũng thấy mình không đến nỗi cô đơn mấỵ Các cô y tá thường đùa với tôi, và cả người đưa báo sớm cũng doạ là họ đã gặp ma ở dãy khu B, họ dặn tôi cẩn thận coi chừng cũng bị ma nhát. Tôi hề hề trêu lại họ : thì tôi cũng là ma đây rồi, còn sợ gì. Các bà tru tréo lên : ông đúng là đồ quỉ và ai nấy nhăn răng ra cười .
Leo ở với tôi vậy mà đã lâu lâụ Tính ra thời gian tôi về làm được bao nhiêu thì cũng ngần ấy không gian chúng tôi gần cận nhau liền tù tì. Xem ra cậu ta cũng vào loại trưởng thành, nên dù có mè nheo thì cũng không còn những hành động con trẻ nữạ Cậu không có cái cảnh theo nhèo nhẹo bên mình, đòi dụi đầu ve vuốt, mè nheo được bồng ẵm nói nựng. Thế nhưng đôi lúc cậu có cái lối nằm ườn, mắt lim dim nhìn nghiêm trọng về hướng tôị Những lúc ấy tôi có cảm tưởng như cậu đang nghiền ngẫm trong đầu một triết lý nhân sinh nào đó. Cậu như một người già trầm ngâm bên tách trà buổi sớm, ngẫm sự đời có có không không. Cậu lãng đãng nhìn theo một áng mây xuôi chầm chậm cuối chân trời hay ngắm bóng nắng chập chờn ngoài cửa kính. Ðôi lúc tôi thấy cậu ngồi trên hai chân theo dõi vài con chim sà xuống đùa bên ngoài vườn hoa nhỏ mà như mơ như mộng đâu đâụ Tôi không hiểu trong cái đầu của cậu ta đang có những thước phim nào đang quay ở đó.
Thấm thoắt Leo đi nằm viện đã được một tuần. Tôi thấy nhớ da nhớ diết cầu tạ Hết rồi những đêm cả hai ngồi nhìn nhau, mỗi bên theo một suy tưởng. Tôi cứ nghĩ sự thể này liệu rồi Leo có hết bệnh để trở về làm bạn bên tôị Hay là lần chia tay này là lần cuốị Nếu như thế thì tôi sẽ ân hận biết baọ Vì hôm Leo đột ngột được người ta chở đi, tôi đã không kịp đến để tiễn chân nhau cho trọn. Dù gì cả hai cũng đã có một thời gần cận bên nhau, đến chỉ cơn gió xoa mặt thôi mà gió khi tan đi vẫn còn để cho da chờn vờn kỷ niệm, huống chi Leo với tôi có những lúc cùng nhau qua suốt một đêm dàị Nhỡ lần này Leo không trở về, liệu tôi sẽ làm sao được nói một lời từ tạ với cậu tạ Mấy ngày cũng chẳng ai nhắc Leo bệnh tình đến đâu rồị Thản hoặc người đi qua, kẻ đi lại nhìn vào tấm đệm trơ vơ của Leo còn đặt đó, ai nấy cũng như dõi xem cái dáng lần nao cậu ta nằm như thế nàọ Riêng tôi, vắng Leo, đêm như mải miết dài ra, mỗi giờ trôi qua thật chậm chạp như có ai níu lạị Lắm lúc chợt nhìn vào cái góc của Leo nằm, tôi vẫn như thấy cậu ta còn đó, nhưng nhìn lại chỉ là một ảo tưởng. Tôi định bụng nếu trời cho lần này Leo còn trở về nữa thì tôi sẽ đối đãi với cậu ta một cách thân mật hơn. Không gì thì chúng tôi cũng thể hiện ra với nhau lòng quí mến để một mai có chia tay thì Leo cũng sẽ mang theo trong lòng một hình ảnh nào đó của sự thân thiện. Tôi nghĩ rằng cho dù Leo và tôi tuy thuộc hai lãnh vực khác hẳn nhau, song biết đâu trong tận thâm sâu của kiếp sống, mỗi bên vẫn còn giữ được những ân tình mãi mãi .
Lòng ân hận của tôi xem ra ngày một thêm dằn vặt. Leo vẫn cứ bằn bặt im hơi thêm một tuần nữa trôi quạ Nửa tháng trời không rõ cậu ta ăn ra sao, ngủ ra sao, bệnh tình liệu tăng hay giảm. Không một ai giúp được cho tôi một tin tức nào về cậu tạ Trái lại chỉ thấy những lời nhắc nhở kỳ này Leo đi lâu quá. Aáy sự sốt ruột vốn dĩ nó đã khó chịu, vậy mà có ai nói châm thêm thì nó càng như bào, như cấu vào tim. Tôi lắng lo cho Leo, tôi chờ đợi ngày về của cậu ta như chờ một người thân nào đó. Tôi đâm ra như tương tư một hình bóng yêu kiều nào .
Thì đúng lúc đó, tôi được loan báo chắc là ngày hôm sau Leo lại trở về đâỵ Tôi mừng cho cậu ta khỏi bệnh. Tôi rắp tâm ngày sau sẽ đi làm sớm để may ra gặp đúng lúc Leo được đưa về. Nhưng rồi lòng khát khao đó vẫn không được thoả mãn vì khi tôi vào ca thì Leo đã về từ trước đó vài giờ. Gặp nhau, Leo chỉ ngoe nguẩy cái đuôi như nhận biết sự chờ đợi của tôi với cậụ Và rồi cậu lại nằm như chưa hoàn toàn ra khỏi sự mệt mỏi trong thân. Tôi tôn trọng sự tĩnh dưỡng của Leo nên không muốn khuấy phá gì sự cần nghỉ ngơi của cậụ Tôi lo công việc của tôi .
Mãi đến tối, khi trời trở nên dịu đi, tôi thấy Leo như tỉnh mộng. Cậu vươn vai dậy, rời khỏi chỗ nằm và tìm đến khay thức ăn. Cậu nhẩn nha ngậm vài hạt, liếm vài hớp nước, rồi thong thả đi dài theo hành lang ra khu vườn chập choạng tốị Leo ngồi xuống bên một khóm hoa, đưa bàn chân lên chùi chùi một bên mép rồi lặng im nhìn lên giàn bông giấy trên đầụ Chút nắng còn sót lại đọng trên đọt giàn hoa, Leo nhìn theo mải miết.
Ðó là lần đầu tiên tôi nhận ra cái vẻ đẹp trong dáng ngồi của Leọ
“ Quê hương em nghèo lắm ai ơi
Muà đông thiếu áo hè thời thiếu ăn “
Phạm Ðình Chương, bài hát cũ, không biết tự bao giờ, theo đưổi vận mệnh quê hương …Ba mươi năm sau ngày dứt chiến tranh , vẫn rách nát , vẫn lầm than …Những bàn tay dắt nhau , từng manh nhỏ , chúng ta đi vá laị Quê Hương .
Bà cụ tóc bạc phơ , tay gậy lần dò …Tuí gạo nhỏ oằn tay , chai dầu ăn long chong , nụ cười méo mó bày dăm chiếc răng còn sót lại , đong đưa …
Nhũng em bé thơ ngây, đôi mắt trong ngời sáng , trìu mến nhìn xuống cái cặp màu sắc rực rỡ trên tay , nhìn như giấc mơ , thật đơn giản. ..
Ngày bắt đầu
Những vòng xe lăn khi ngày chưa rạng, hương đêm diụ dàng quấn quít theo chân , bỏ laị thành phố rộn ràng phía sau lưng , qua cầu Bình Chánh, những năm trước đây, khi đưa nhau về thăm Long xuyên yêu dấu, lơ thơ mấy nóc nhà lá đơn sơ , từng vòng bánh lăn rời rã , ánh đèn lấp lánh , trước mắt , bây giờ , nhà tiếp nhà …
Ngã ba Trung Lương , những ngày thơ ấu , maù mận đỏ đã khuất dấu tự bao giờ . Mỹ Tho, Tiền Giang, ngày nào dấu chân in Vàm Láng, tên goị tưởng rằng đã quên, thật ra vẫn ngọt ngào tiếng Mẹ , bến đò Rạch Miễu , bên kia con sông Tiền , bên nhành sông Hậu, chung dòng Cửu Long Giang , trong trái tim yêu , ghi vội vã đôi hàng
Chợ Giồng Trôm, lưa thưa người buôn bán , dừng chân quán bên đường, sơ sài mấy chiếc ghế đẩu, người dân hiền hoà mộc mạc, cô hàng chào niềm nở, mảnh xương rơi xuống trong gầm bàn, bấy chó ốm đang tranh nhau . Ly cà phê vị đậm , khét mùi hạt rang , nhấm vào vị giác , trong lòng thầm nghĩ , đâu cần chất đậm đặc nầy để đánh thức lòng thương …?
Tiếng Cell phone goị nhắc sự hiện diện cuả kỷ thuật, thời đại mới , thiên niên kỷ đã bước qua, cùng nổi ngạc nhiên vùng sâu xa “ Chưa mất sóng “
- Ðã đến đâu rồi ?
- Chợ Giồng Trôm , đang ngừng lại ăn sáng, còn bao xa ?
- Hai mươi cây, nửa tiếng sẽ thấy .
- Xa dữ vậy?
- Thì đã bảo về sâu, về xa mà , tranh thủ nhanh lên , còn chờ tiền mang xuống để cho vào bì thư nè, nắng cao rồi, dần dà mãi , như thiếu nữ đang trang điểm ấy .
Con lộ đá thu nhỏ dần , bánh xe vẫn lăn từng vòng hì hục, cắn đắng , gây gỗ với con đường lồi lõm, như bài tình ca của người đàn bà mất gà cay cú . Những manh ruộng nhỏ , chạy thụt lùi , dọc theo hai bên đường , màu xanh mạ lơ thơ , giống như mảnh vải đắp vá lên trên tấm mền rách nát . Thèm làm sao , được nhìn thấy laị những ruộng thẳng cánh cò bay , sóng luá xanh ngắt reo vui tận chân trời . Con cò trắng cô đơn không còn tìm thấy bên dòng nước đục đầy cá tôm , cánh cò như tuổi thơ khuất đây đó trong ký ức miệt mài …
- Ông ơi! Sao còn chưa thấy bóng vậy ??
- Ðang đến chân cầu đá La Mã , thấy nóc Giáo đường bên kia, hết con đường xi măng rồi, qua chân cầu là hêt lối đi , làm sao đây ?
- Cầu La Mã ? Giáo Ðường ? Sai rồi Ông ơi, trở laị đi , theo con đường trải đá.
Nhìn xuống đồng hồ tay , chỉ còn mười phút nữa thôi , giờ sắp điểm . Hai hàng cây lá vươn ra như đôi cánh tay chào .Trời xanh ngắt , Ngôi Thánh Thất hiện ra trong khung trời xanh , hàng dừa buông lá , như vươn đôi bàn tay che chở con đường đất nhỏ , tiếng trẻ con đang cười noí lao nhao . Khuôn mặt đứng đón tươi cười , trên trán mồ hôi tuôn như suối , bàn tay xoè ra …
- Tiền đâu , có đổi được chưa ? Cần ngay .
Theo nhau vào hậu liêu , chồng bao thư đã đóng mộc ngay ngắn nằm chờ , những bàn tay nhanh nhẹn , xấp tiền chia nhau , phút chốc một trăm năm chục bao thư đã hoàn tất . Nắng lên cao , đầu ngày rực rỡ , nhìn những khuôn mặt đợi chờ băn khoăn , âu lo , trông ngóng . Bà cụ tóc trắng phau , tay gậy , ngồi nghỉ dưới bóng dừa . Người bạn đồng hành đến mời các cụ bà cao niên vào trước , hàng người lục đục theo sau , Anh ôn tồn
- Bà con đừng lo , chúng tôi có đầy đủ các phần quà cho những người có giấy mời , tôn trọng người lớn tuổi , chúng tôi chỉ mời các cụ già lên nhận quà tặng trước thôi.
Nụ cười hom hem , chiếc áo bà ba còn in nếp xếp cẩn thận , chỉ mặc vào những ngày lễ Tết , Bà Cụ trang trọng đến nhận phần quà nhỏ nhoi , mấy ký gạo , chai dầu ăn …phần tiền nằm trong phong bì , tay run run , không cầm được gói quà …Anh bạn , gói ghém lại , cẩn trọng trao . Từng người , với mái tóc bạc phơ , tay gậy chống , bà cụ bước vào
- Tui không có giấy mời , ở xa quá , mới về nghe tin …
- Thôi cụ cứ ngồi đây , cháu sẽ tìm cách giúp cụ ….
Phần quà cuối cùng trao qua tay , còn laị goí quần aó , tôi lặng lẽ mở xách tay, rút ra những tờ giấy bạc màu xanh , cho vội vào phong bì , cầm đến tận tay bà cụ , nhìn đôi bàn tay run run , ánh mắt vui mừng , giọt mồ hôi chảy dài theo sống lưng , cái nón lá phe phẩy quạt , ngoài sân nắng lên cao , con đường mòn hai hàng dừa lá khua xào xạt , chút gió mát cả tâm cang .
Con đường mòn nhỏ rợp bóng dừa , dòng sông lơ lững trôi , nước xanh màu lá cây , lăng tăng rờn rợn , chiếc xuồng con chở nặng những khuôn mặt mệt mõi vì nắng trưa . Nhìn bóng mình in trong lòng sông , chợt nhớ laị đôi mắt thanh niên mở to , câu hỏi ngày nào , ngang qua phà Mỹ Thuận , lần cuối cùng …khi mang các con về thăm miền Tây yêu dấu, dòng sông Tiền đỏ màu phù sa
- Mẹ, nước đục quá , có đỉa không ?
Nhìn con, lòng dạt dào thương , câu nói như len lõi vào tận đáy lòng , cái cội nguồn thâm sâu , không thể chối bỏ , dù từ lúc sinh ra , chỉ tắm nước thành phố , ăn bánh mì bơ …Ðôi mắt trong xanh , mở rộng nhìn quanh , như cố ghi lại , ngôi trường tiểu học ngày Mẹ còn thơ , hình dung hàng cây sao lêu nghêu cao vút và những hoa sao tung tăng trong gió . Nhớ tuổi thơ Mẹ vẫn lưu luyến ngậm nguì , vẫn bâng khuâng thương nhớ .
Cây ô rô bên mé nước , phơi những gai nhọn … lá xanh ngời, bóng đẹp như những hyperbol , nửa vòng cong đối xứng nhau qua trục gân lá chính , toán học cuả những năm vật vã cho kỳ thi Tú tài . Ðêm thức trắng , ngày lao đao , chia tay nhau sau kỳ thi , những bạn bè thanh niên ấy đã lăn vào cuộc chiến , đi không hẹn lúc quay về …
Bến sông , cây cầu là chiếc thang thả xuống dòng nước , lần tay , bấm lòng bàn chân theo từng bậc , những bước chân nối nhau , niềm vui mang cho người để lại phía sau lưng . Khu vườn nhỏ , mái nhà khói bếp lên . Nắng trưa lấp lánh , tiếng nói cười hân hoan trên khuôn mặt đỏ hồng vì bếp lửa , giọng ngọt ngào , đậm đà tình thân , giọt nước trong chai chaỷ dài theo thực quản . Nhìn hàng mái đầm chứa nước mưa , hình dung từng giọt lăn từ đầu xuống chân , như ngày mấy chị em dắt diú nhau về quê Ngoại , mưa đầu muà , mưa như thác , mưa trút từ trời , mấy chị em thay phiên nhau đứng dưới ống máng , xối xả nước trên đầu , nước trôi xuôi , hai mươi năm qua , như những ngày tuổi nhỏ …
Mái tôn nóng như hầm , giọt mồ hôi lăn , chai nước chuyền tay nhau , mâm cơm trên bàn khói nghi ngút . Những con tép đất nằm trên dĩa mời mọc , chén muối tiêu mặn mà , cọng rau nhút xanh bóng , lá lốt thật nồng hương , bữa cơm chân tình như người dân mộc mạc…Như đôi bàn tay thiện nghệ cuả Dì Năm , chặt trái dưà nhanh như chớp , không thể hình dung được nghệ thuật “ chém treo ngành” đọc trong sách vỡ cũ , chỉ đôi bàn tay chặt xuống , từng nhát dao , bốn nhát bóc vỏ , ba nhát là mở miệng , trái dừa tròn xinh như hoa nở , ngọt như tình phù sa ươm mạ . Nụ cười hiền hoà , mái lá đơn sơ là niềm vui không kiếu cách , bầy gà con lúc thúc theo chân mẹ , cây cầu ao soi bóng lá dừa nước , đứng nghiêm trang thẳng tuột , quày dưà trái trĩu nặng , khăng khít cưu mang , bên kia ruộng mạ lơ thơ , bờ ven như những ô cờ , xinh xắn chia từng mảnh. Cuộc sống bình dị cuả người đàn bà một đời trong làng mạc xa , bốn bề cây lá , ngày ngày vất vả từng bửa ăn, tháng tháng theo con nước lặng lờ .
Con sông trên đường về chở nặng thân thương , những bàn tay nắm nhau bước xuống chiếc xuồng chòng chành , cuối tầm mắt là chiếc cầu đúc bằng xi măng màu trắng , hảnh diện đứng trong nắng xế trưa , công trình của khúc ruột nghìn xa , những người đã bỏ đi nhưng vẫn mang trong lòng mảnh quê hương rách nát , những người trở về để nối lại sợi dây vô hình , chung sức chung vai .
- Anh đi công tác hàng tuần à ?
- Vâng , tuần trước về Trà Vinh , xây được căn nhà cho bà cụ. Thú thật có đi xa , đi sâu mới thấy thương người dân nghèo khó, mỗi căn nhà , tính theo thời giá là vài triệu đồng, nhưng cả đời không xây nổi .
- Vật liệu thì sao ?
- Mặt trước xây gạch , mái tôn , vách lá hay gỗ , đơn sơ thôi . Khi nhìn thấy niềm vui cuả người nhận , bao nhiêu mệt mõi cũng biến đi .
- Vâng , khi nhìn những gói quà nhỏ nhoi được trân trọng, ánh mắt vui mừng , lòng mình cũng lâng lâng .
- Cũng nhờ những chuyến đi nầy , khi trở về thành phố , chiều cuối tuần sau khi làm việc , không còn lê la nhậu nhẹt , tôi laị xách xe đi xa hơn , có khi đi đến những vùng không còn lối cho xe qua , hỏi trong kia còn có ai cư ngụ ? Muà khô , còn khả dĩ , muà mưa thì chiụ …đi mới thấy …
Nắng lấp lánh theo con đường nhưạ nóng , những người bạn trẻ đứng trông theo , nụ cười thanh niên rạng rỡ . Tôi cảm ơn những trái tim đầy sức sống, những trái tim đã bỏ lại ánh sáng thị thành , ngày cuối tuần vui chơi , giọt mồ hôi lăn xuống như suối , như sông , bê từng gói quà , từng ký gạo, từng chiếc cặp xinh xinh , đêm muỗi đốt , ngày nắng thiêu .
p
Ði làm công tác xã hội là chọn cho mình người yêu tên Nguyễn Thị Quê Hương .
Ðôi dòng tiểu sử:
· Tên thật là Phạm Duy Cẩn, sinh ngày 05 tháng 10 năm 1921 tại phố Hàng Cót, Hà Nộị
· Ông sinh ra trong một gia đình "làm văn học và trọng văn học" (theo Tạ Tỵ), là con thứ 10 của nhà văn trào phúng xã hội Phạm Duy Tốn. Các anh của ông, (Phạm Duy Khiêm, Phạm Duy Nhượng) đều có viết văn, soạn nhạc.
· Thuở nhỏ, Phạm Duy từng theo học các trường Trung học Thăng Long, Cao Ðẳng Mỹ Thuật, Kỹ Nghệ Thực Hành; tự học nhạc năm 1940 và viết ca khúc đầu tay Cô Hái Mơ năm 1942.
· Ông gia nhập đoàn hát lưu động năm 1943, đi hát từ Nam chí Bắc, phổ biến tân nhạc, sau đó tham gia kháng chiến với nhiệm vụ sáng tác và phổ biến kháng chiến cạ Ông cũng đã khởi xướng phong trào phục hồi và phát triển dân ca trong giai đoạn nàỵ Năm 1949, ông kết hôn với ca sĩ Thái Hằng.
· Phạm Duy cùng gia đình vợ vào Nam năm 1951, thành lập ban hợp ca Thăng Long với những thành viên chính là Thái Hằng cùng các anh em trong nhà: Hoài Bắc Phạm Ðình Chương, Hoài Trung Phạm Ðình Viêm và Thái Thanh. Tiếp tục phục hồi và phát triển dân cạ
· Ði Pháp để tìm hiểu và bổ túc thêm nhạc lý Tây Phương năm 1954-1955; ông vừa nhận sự chỉ dạy của nhạc sĩ Robert Lopez, vừa làm bàng thính viên tại Institut de Musicologie, Paris, vừa khởi sự sáng tác trường cạ
· Từ năm 1956 đến nay, ông tiếp tục sáng tác đều đặn: tâm ca, vỉa hè ca, tục ca, đạo ca, hoan ca, và dĩ nhiên tình ca lần lượt ra đờị
· Tháng 4 năm 1975, Phạm Duy cùng gia đình di cư sang Hoa Kỳ và định cư tại Midway City, Californiạ Nhạc sĩ soạn thêm tị nạn ca, ngục ca, Hoàng Cầm ca, thử nghiệm và khảo cứu nhạc đa điệu cùng với con thứ Phạm Duy Cường, viết Hồi Ký...
Nhạc sĩ Phạm Duy hoạt động trong cả ba lĩnh vực : ca diễn, sáng tác và nghiên cứụ
Tác phẩm chọn lọc:
Trường Ca Con Ðường Cái Quan
Trường Ca Mẹ Việt Nam
Tình Ca
Giọt Mưa Trên Lá
Bà Mẹ Gio Linh
Khối Tình Trương Chi
Bên Cầu Biên Giới
Ðố Ai
Bài Ca Sao
Cỏ Hồng
Trả Lại Em Yêu
Con Ðường Tình Ta Ði
Thương Tình Ca
Ðừng Xa Nhau
Kỷ Vật Cho Em
Cô Hái Mơ
Thiên Thai
Ngậm Ngùi
Tiễn Em
Ðưa Em Tìm Ðộng Hoa Vàng
Áo Anh Sứt Chỉ Ðường Tà
Tình Cầm
Tổ Khúc Bầy Chim Bỏ Xứ
và Minh Họa chuyện Kiều (tác phẩm cuối đời và là tổng hợp hành trình nghệ thuật)
Ðây là bản Phụ Lục trong E-BOOK Ngàn Lời Ca, nói về những gì cần nói thêm về Người Hát Rong của thế kỷ.
NHỤC TÌNH CA
Khoảng 1980. trong một lúc rất rảnh rang, nhân ngồi ghi lại những bài nhạc ngoại quốc do tôi dịch lời, tôi chợt thấy một số bài hát của Pháp mang đầy nhục tính, như Emmanuelle, Chanson de Bilitis, Scenes d’Amour v.v... với lời ca của tôi khá trung thực với nguyên bản. Chẳng hạn những bài do Jo Marcel, Kim Ngân hát trong cassette hồi đầu 70 :
1. Emmanuelle
Nhạc Pierre Bachelet - Lời Việt : Phạm Duy
Cánh tay nào khát khao nồng cháy hơn là Emmanuellẻ
Dục tình nào lửa đốt làn môỉ
Ðắm say nào bốc lên từ vú căng tròn Emmanuellẻ
Vùi đầu vào làn tóc nồng thơm!
. . . .
Cho một đêm bão
Nổ tung cõi đời .
Cho một ngày mưa
Ngả nghiêng trời đất!
Cho biển hung dữ
Ðảo điên sóng gầm..
Cho tình vào sâu - Lòng em gào thét!
. . . .
Cánh tay nào khát khao nồng cháy hơn là Emmanuellẻ
Dục tình nào lửa đốt làn môỉ
Ðắm say nào bốc lên từ vú căng tròn Emmanuellẻ
Vùi đầu vào làn tóc nồng thơm!
. . . .
Tay tròn khăng khít
Ghì cho tắt thở!
Ôm chặt bờ vai
Diu nhau vào chín suối!
Chân dài em duỗi
Dài như cõi đời .
Co lại bờ lưng - Quặp không mở trói!
. . . .
Châm một điếu thuốc
Trầm ngâm lõa thể
Môi chặp một hơi
Thở suôi làn khói!
Hôn vào đôi mắt
Vào nơi gáy nàng
Cho nàng hồi sinh
Vòng tay mở toang.
. . . .
Cánh tay nào khát khao nồng cháy hơn là Emmanuellẻ
Dục tình nào lửa đốt làn môỉ
Ðắm say nào bốc lên từ vú căng tròn Emmanuellẻ
Vùi đầu vào làn tóc nồng thơm!
2. Cảnh Tình
Scènes D'amour
Nhạc Francis Lai - Lời Việt : Phạm Duy
Mặt trời rọi xuống lối đi trong rừng mùa Xuân thắm
Ðể lộ tình nữ thoát y đang chờ đợi chàng ong
Này là ngực trắng tấm thân vo tròn
Một bàn tay thon, thơm tho, đôi môi ước muốn...
Người tình phải tới cho hoa đương nụ phải giương cánh
Bàn tay ghì xuống bắt ong ăn nhụy ngọt cành xanh
Rừng sâu mở suối bên khe chân dài
Mặt trời nung thêm cho đôi uyên ương bốc cháy!
Mở cuộc tình với bàn tay bàng hoàng
Chọn từng khoảng tóc, mảng da thịt nồng
Rồi thẳng đường tới tình yêu ngọn nguồn
Làm mưa làm gió, nổi lên bạt ngàn...
Rồn rập là những đong đưa tơi bời đời hoa lá
Oằn oại thả tấm thân cuốn mây mùa, đuổi theo gió
Rộn ràng rồi thét lên cho kinh ngạc
Cả bầy nai tơ ôm nhau hoang mang ngớn ngác...
Người tình nhẹ vuốt đôi môi, xoa nhẹ vào đôi má
Người tình phủ kín đôi mắt mơ màng còn hoang dã
Nụ hôn lần nữa, cám ơn ân tình
Nhục tình cho nhau hôm nay đam mê đắm đuối ...
MUSIC
Nhục tình từ lúc Ađam yêu rồi nàng E-va
Mở miệng để cắn sâu trái xanh rờn của trời xa
Tình vươn từ nơi ngọn gốc đến cho muôn đời
Yêu nhau mãi mãị...
3. Biết Yêu Ðương
L'Amour D'Aimer
Nhạc Francis Lai - Lời Việt : Phạm Duy
Tình yêu là chi nếu không ghì nhau vào đờỉ
Người yêu nằm đây, hãy giam người trong miệt màị
Làm cho người yêu nấc lên từng hơi thở dài
Người hãy cấu xé ta ra! Ta sẽ mang ơn người ...
Tình yêu đây gối chăn vò nát giường này
Bàn tay gọi tên những khu thịt da huyền thoại
Người yêu nổ tung xác thân, người yêu quằn quại,
Người cuống quýt với tạ.. Emmanuelle!
. . . . .
Emmanuelle! Tình yêu chói loà,
Emmanuelle! Tình yêu nức nở,
Tình đốt cháy trái tim, lửa nung nấu tình.
Tình miên man không nguôi!
Emmanuelle! Tình yêu xác thịt
Emmanuelle! Tình yêu ướt mèm
Tình đốt cháy trái tim, tình đến trong đêm hồng
Tình yêu còn đây, thoáng nghe lời ru ngọc ngà,
Tình yêu hả hê hé ra câu nói mặn mà,
Người yêu cùng ta dẫn nhau vào cõi ngục tù,
Tình đến mãi với ta! Emmanuelle .
Tôi cũng đã soạn lời rất bạo cho một số bài nhạc POP Nhật Bản, Hoa Kỳ mà Lưu Hồng, Như Mai, Elvis Phương đã hát trong cassette như :
4. Người Tình Bên Gối
Nhạc Nhật - Lời Việt : Phạm Duy
Người tình nằm bên gối
Nằm nghiêng, giống như nàng tiên
Ðã gẫy cánh trong đêm, đến tôi, để xin chút duyên.
Nhìn tôi, với ánh mắt như thôi miên
Với môi run run như ngọn thuyền dạt dào trên biển điên.
Người ôm lấy tôi, trói chặt giống như xiềng gông
Nàng mê man, Nàng đắm đuối, Nàng chới với
Thốt lên lờị.. ân cần, nàng tiên xuống trần
Thấy ngay ái ân chờ mong...
. . . . . .
Người tình nằm bên gối, và tôi, khát khao tình điên
Ðã uống hết môi em, mắt em, và cả thân xác em.
Ðời tôi đốt cháy ngôi sao lung linh,
Ðã phun hơi, thiêu cho mặt trời hiền lành đi ngủ yên.
Thì tôi cũng xin rước nàng tới nơi thần tiên.
Nàng mê man, Nàng đắm đuối, Nàng chới với
Thốt lên lờị.. ân cần, nàng tiên xuống trần
Biết yêu, thế gian chờ mong...
5. Nô Lệ Ái Tình
Slave
Nhạc Mỹ - Lời Việt : Phạm Duy
Lết dưới đáy cống, bùn đen bám lên
Nhìn nắng chói loá, mù đôi mắt luôn!
Theo em tung tăng trên phố, chân nhịp nhàng.
Cố bám lấy áo quần hay gót chân
Vì chót qúy mến, người em tiết trinh
Yêu em nên anh mang kiếp nô lệ tình.
CHORUS
Yêu em như lửa trong núi, giữa cơn tỉnh mê
Lửa phun xuống như anh vừa phun giọt lệ?
Như muôn lời thề
Vì đã yêu em nên theo em như nô lệ.
Lắm lúc muốn giết nàng phong kiến đi
Ðầy tớ ấm ức, vùng lên có khi,
Nhưng không em nơi dương thế, anh đâu còn gì?
Ðã hết những phút vùng ra thoát nơi
Cùm gông trói giữ, nàng công chúa ơi!
Yêu em nên anh, mang kiếp nô lệ... hoàị
Về CHORUS
Lết dưới tuyết cóng, mùa đông giá băng
Hoặc nắng đốt cháy, hè sang chói chan
Em ơi, cơn điên anh sẽ không ai nhuộm hồng.
Có muốn cố gắng vùng lên thoát thân
Cũng khó dứt khoát tình yêu oái oăm
Yêu em nên anh mang kiếp tôi đòị..(Nô lệ em thôi)
Về CHORUS
. . . . . . . . . . . . . . . . . .
CODA
Yêu em, như lửa trong núi, giữa cơn tỉnh mê
Lửa phun xuống như anh vừa phun giọt lệ?
Như muôn lời nguyền
Vì đã yêu em nên theo em như thằng điên...
6. Tình Ðiên
Crazy Love
Nhạc Mỹ - Lời Việt : Phạm Duy
Ðã (há ha ha ha)... quá yêu người!
Người ơi! Một tình yêụ.. (ứ ư) này,
Tình không mơ màng,
Tình yêu hoang đàng quá ư cuồng...cuồng điên!
Ðã (há ha ha ha)... quá yêu người!
Người ơi! Tình này như (ư ư ư) say rượu,
Làm sao ngăn lạỉ
Tình sục sôi đêm ngày, hết say lạị.. cuồng điên!
Con tim sôi lên, con tim run lên
Tim mê man như muốn xé xác, thoát vùng lên!
Mất trí, mất trí, điên rồ,
Tình cuồng điên, tình yêụ.. (ý ư) loã lồ
Tình này đảo điên đời,
Cuộc tình ngang tàng rất điên cuồng... cuồng điên!
CODA
(Hà há ha ha)...
Ðã, điên rồi! Vì yêu quá....hoá điên!
7. Thần Ái Tình
Nhạc Nhật - Lời Việt: Phạm Duy
Người chạy đâủ Nơi chốn nàỏ
Người chạy trốn bẫy giăng tình yêu
Người muốn thoát lên ngọn núi cao
Người xuống sâu ra biển nương náu nơi sóng gào ...
Người sợ lắm duyên tình não nuột
Người sợ quá mối dây nghiệt oan
Người xa lánh nơi ngục tối tim đen
Người tránh xa muôn nghìn dây trói của ái tình...
Người chạy đâu, giữa nơi trần ai ?
Nơi chan chứa duyên tình ma quái
Người chạy sao thoát ra khỏi tôi
Ðang giăng lưới trói vo người ơi ...
Nhìn cho kỹ : tôi, Thần Ái Tình
Miệng tôi thắm, mắt tôi mầu xanh
Ngực tôi ấm như lửa núi phun lên
Và với đôi tay là dây trói thật vững bền...
Người chạy đâu, giữa nơi trần ai ?
Nơi chan chứa duyên tình ma quái
Người chạy sao thoát ra khỏi tôi
Ðang giăng lưới trói vo người ơi ...
Nhìn cho kỹ : tôi, Thần Ái Tình
Miệng tôi thắm, mắt tôi mầu xanh
Bụng tôi ấm như lửa núi phun lên
Và với đôi tay là dây trói thật vững bền...
CODA
Và với đôi tay là dây trói thật vững bền
Và với đôi tay là dây trói thật vững bền
Và với đôi tay là dây trói a á ạ..a
Anh Yêu Dấu,
Tình yêu sao quá mong manh, đến rồi đi như cơn gió thoảng, có phải chăng nó chỉ là một chiếc bóng hảo huyền để cho bao người rượt đuổi và cuối cùng chỉ là những thoáng đam mê, những chuỗi sầu cô đọng trên mắt môi ...
Yêu anh, em vẫn yêu anh, yêu như ngày nào, yêu trong nồng nàn, yêu trong hạnh phúc, yêu trong lo sợ , không biết rồi một ngày nào đó chúng mình sẽ không còn có nhaụ Anh cười và mắng em vớ vẩn khéo lo xạ -Dôi khi em không biết phải nên trách ai, giận ai, bắt 2 chúng ta mỗi người mỗi nơi ? Có phải chăng đó là những thử thách của tình yêu ?
Tiếng gió vi vu thức mảnh tình
Sao buồn le lói chẳng lung linh
Phương trời hai lối sầu miên viễn
Ai xóa tình tôi với bóng hình
Mấy bức tâm thư xé nát lòng
Bao niềm u uẩn đổ mấy sông
Vẫn là nỗi nhớ, buồn ray rức
Viết để rồi say, giữa trống không
Em vẫn không biết được đến bao giờ, em sẽ không còn viết cho anh. Những giòng chữ sẽ khô cằn và sẽ cạn dần theo năm tháng. Ngày ấy ta sẽ có nhau, hoặc ta sẽ vĩnh viễn mất nhaụ Hãy yêu nhau như ta đã từng yêụ Hãy cho nhau, như ta đã từng cho .... -Dể biết rằng mảnh lực tình yêu như những con sóng thủy triều ....thật dạt dào ....thật nồng cháy ....thật vô biên ....
Vẫn là một khối tình si
Vẫn là những mảnh tình ghi trong đời
Vẫn là sóng vổ trùng khơi
Vẫn là những tiếng rã rời cho nhau
Viết Cho Giao Mùa
Sept 2005
~~~/~~((@
Thỉnh thoảng cũng có người vì nghề nghiệp đã phải dấn thân vào con đường gian khổ này. Chẳng hạn nhà Tâm lý học J. Udall của Four Corners Community Chapel ở Cumberland, RI. Ông đã từng rời bỏ căn biệt thư đầy đủ tiện nghi để ra lang thang hòa mình sống chung với những người vô gia cư tại thành phố nhỏ nhất nước là Central Falls. Chỉ vì ông muốn tìm hiểu thực chất và tình trạng của họ. Khi tôi vô tình gặp ông vào một buổi chiều mùa Ðông giá rét năm 82 bên hông tiệm Cumberland Farms, ông đang ngồi co ro bên một túp lều con, thấp. Chiếc lều chật hẹp được dựng lên bằng vài miếng giấy bìa cứng dơ bẩn với tấm nhựa cũ phủ qua, cột lại sơ sài. Thấy ông đang hàn huyên với một kẻ láng giềng "du thủ du thực" ngồi trong túp lều bên cạnh, tôi la cà lại chào hỏi thì ông cho biết ông đang thu thập "tài liệu, dữ kiện sống" cho các bài giảng và để vận động chính quyền, các cơ quan từ thiện tiểu bang quan tâm hơn, dành nhiều ngân khoản hơn để cải thiện, cứu trợ cho thành phần sống bên lề xã hội này. Gót chân ông không phải chỉ dừng ở thành phố tí hon trên mà còn dẫm đầy trên các đường phố lân cận như Pawtucket, Woonsocket, Cranston…
Udall cũng chẳng phải là người duy nhất và đầu tiên thực hiện công việc trở thành loại "homeless tài tử". Trong quốc gia giàu mạnh này, hàng năm con số học giả, giáo sư xã hội học, tâm lý, thần học, nhân văn…đã tự hòa mình, dấn thân vào cảnh sống cơ cục ấy để viết sách, soạn luận án… không phải hiếm hoi lắm. Chưa kể lớp ký giả, columnist chuyên ngành cần đề tài "nóng", sống động cho các tờ báo khi có những biến động lớn có tác hại cho những người khốn khổ không nhà kia. Chẳng hạn như vào mùa bão tuyết ở miền Bắc. Chẳng hạn như vào mùa giông to, gió lớn ở các tiểu bang miến Nam. Hoặc những khi "trời hành cơn lụt mỗi năm" dọc theo vùng đồng bằng sông Mississippi dài thăm thẳm, ngút ngàn chạy qua các đồng cỏ xanh óng ả của nhạc sĩ Irving Fields. Những cánh đồng cỏ mựợt mà, thơ mộng lúc nào cũng như mơ màng ngủ và sẵn sàng chờ đón những nụ hôn nồng ấm của các tia nắng trữ tình, cùng sự ve vuốt của những làn gió lãng mạn ban mai.
Sau khi đọc Người Viễn Xứ của SN tôi đã nhiều lần tự vấn, suy tư để cố tìm đáp số. Sự lựa chọn hành trình cô độc và cái chết của tiến sĩ Lý Công Tuấn - với tôi vẫn còn là một ẩn số. Với trình độ, học vị đó, nếu thấy không còn thích thú với việc giảng dạy trên bục gổ trong các giảng đường với môi trường ngột ngạt, giáo sư có thể xin trở thành chuyên gia tư vấn [consultant] hay chuyên viên phân tích [analyst] cho các công ty lớn với những bổng lộc đáng kể. Cùng lắm cũng có thể xin một việc làm nhẹ thích hợp với nghề chuyên môn, trình độ của mình. [*]
3. Lời kết.
THLCD đã vẽ lại đậm nét những đọan đường oan khiên, nhục nhằn, cũng như những hương vị ngọt ngào, thắm thiết mà tác giả đã kinh qua, chiêm nghiệm.
Thơ SN được cấu trúc, hài hòa chặt chẽ và đầy nhạc tính, với những nhân dáng, hình ảnh sâu đậm, mà Robert Bly và nhóm thi hữu của ông như James Wright, Louis Simpson, William Stafford… đã tận dụng, khai thác và được họ mệnh danh là "deep images". Những dòng thơ dù mang sắc thái lãng mạn, trữ tình, hoặc thế sự, nước non được biểu tượng hóa [symbolizing style] của anh, đều luôn phảng phất, tiềm tàng rõ rệt tinh thần nhất quán của một bản thể tính hoài niệm [ontological remembrances]. Lời thơ có lúc thánh thoát, huyền diệu, chập chờn như tiếng hạ uy cầm hay tiếng sáo chiều trên các cánh đồng mênh mông, có lúc trôi nổi, trầm buồn, nhàn nhã như những phím dương cầm được trình tấu bằng những ngón tay điêu luyện trong các thính đường ấm cúng.
Ngoài những vần điệu, lời thơ thanh khiết, trong sang, SN còn biết khéo léo vận dụng, hài hòa ngôn từ bác học, với qui ước bình dị vào nhiều chỗ đắc địa. Cho nên tứ thơ, toàn bộ tập thơ của anh thêm nổi bật, đặc sắc, dễ thẩm thấu vào nội tâm người đọc. Bằng thi pháp điêu luyện, cùng lối sắp xếp thi ảnh, thi ngữ mang nhiều tiết điệu như đã đề cập, SN xứng đáng là một nhà thơ tài năng đang được ái mộ trên thi đàn. Anh đã thường được nhiều đài phát thanh ca ngợi, giới thiệu. Bài viết được phổ biến trên đài VOA của cô Bích Huyền mới khoản chừng 3 tuần lể trước đây là một thí dụ điển hình.
Tóm lại, THLCH của SN là một tác phẩm hay có giá trị và chắc chắn là một viên gạch lớn, hoa mỹ, để chúng ta trân trọng lót, trải đường cho nỗ lực kiến tạo vững vàng công cuộc phát triển thi ca của nền Văn học hải ngoại nói riêng hay của nền Văn học VN nói chung.
Ngọai ô Columbus cuối 05/05
[*]: Trước khi bài này được chuyển đi, anh SN - tác giả thi phẩm Người Viễn Xứ cho biết:
TS Lý Công Tuấn nguyên là giáo sư Ðại học Dược khoa Sài Gòn. Sau hơn 3 năm tù cải tạo, ông được CS cho về làm việc trong Ban điều tra chất độc da cam, nhưng với tư cách công dân hạng hai. Khi phái đoàn USA sang VN làm việc chung, tiến sĩ được họ hứa hẹn nếu qua Mỹ ông sẽ được trợ giúp. Ông sang Hoa kỳ theo diện H.O năm 95. Bị 'shock" vì chưa thích ứng với cuộc sống và nền văn hóa dị biệt. Hơn nữa, bất mãn, buồn phiền vì phải kiếm sống bằng công việc lao động chân tay, nên tinh thần dần dần sa sút, trở nên sa lầy, khủng hoảng. Thêm vào đó, mọi sự trợ giúp cũng lơi dần theo thời gian khiến ông nản lòng hơn và trở thành người vô gia cư.
Ðược biết hiện ở San José, nơi giáo sư từ trần trong lặng lẽ có mấy người dược sĩ vốn là học trò cũ của ông. Có lúc ông đã tá túc tại nhà SN gần 2 năm trước khi gặp một người tình hờ. Họ đã sống chung với nhau gần một năm thì chia tay. SN đã từng tìm giáo sư để khuyên nhủ, tâm tình hầu mong ông phấn chấn tìm lại hướng đi. Nhưng anh đành buông xuôi bởi vì vị khoa bảng kia đã bị cơn lốc thời thế đánh bại hoàn toàn từ tâm não không còn ý chí để vươn mình.
==========
À há, bao năm mong chờ đã đến: FluMist, thuốc xịt mũi ngừa cúm đây rồị Thích quá, hàng năm không ai phải nhắm mắt đưa tay cho bác sĩ đâm kim chích ngừa cúm nữả
Ðông nào cũng đáng sợ. Theo Tổ chức Y tế Thế giới (World Health Organization), mỗi mùa Ðông, bệnh cúm đến thăm 20% dân số địa cầu, gây ra 5 triệu trường hợp bệnh nặng, và ít nhất 250.000-500.000 cái chết.
Riêng ở Mỹ, mỗi Ðông, 114.000 người phải vào nhà thương vì cúm, và nó đem đi 20.000-40.000 người, đa số là các vị cao niên, hoặc người mang những bệnh kinh niên khiến cơ thể yếu sẵn.
Thế cho nên, hàng năm, cứ đến mùa Thu vàng lá, các bác sĩ lại kêu gọi chích ngừa cúm. Hàng bao người lại nín thở, nhắm mắt đưa tay cho bác sĩ đâm kim. Con nít mới là khổ, khóc vang rân, dãy dụa, đạp văng cả bác sĩ; thực không dễ ăn!
Mấy năm trước, tiếng đồn thuốc xịt FluMist sẽ ra đời, thay cho thuốc chích ngừa cúm. Nhưng lời đồn cứ theo mây khói, Ðông này rồi Ðông khác, nào thấy nó đâụ Năm nay, chờ chán, thì nó đến: ngày 17 tháng 6 qua, Cơ quan Quản trị Thực và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) đã chấp thuận cho FluMist (do công ty MedImmune Inc. and Wyeth Vaccines chế tạo) ra ngoài giang hồ hành hiệp, cứu nhân độ thế. FluMist có thể hữu hiệu ngang ngửa thuốc chích; một khảo cứu bảo nó kém hơn thuốc chích.
Tuy nhiên, còn nhiều vấn đề cần được đặt ra với FluMist.
Thuốc chích ngừa cúm chế từ các siêu vi cúm A và B chết, mất hoạt tính (inactivated), khi vào cơ thể ta không thể gây bệnh, tuy vẫn có khả năng tạo kháng thể giúp ngừa cúm. Vì vậy, không thể xảy ra tình trạng: “Chèn đét ơi, năm trước, bác sĩ chích ngừa cúm tui, mấy bữa sau, cúm nó vật tui gần chết! Năm nay bác sĩ đòi chích tui nữa!”.
Ngược lại, thuốc ngừa FluMist dùng các siêu vi cúm A và B sống, chỉ bị làm yếu đi (attenuated), chưa mất hết hoạt tính. Mũi là cửa ngõ bộ hô hấp, lối vào cơ thể ta của bọn siêu vi cúm. Xịt FluMist vào mũi, các siêu vi cúm A và B trong nước thuốc FluMist sẽ kích thích màng mũi ta tạo những kháng thể chống siêu vi cúm. Tỉ như việc tập trận vậy, lũ siêu vi cúm trong nước thuốc FluMist, vẫn còn hoạt tính, chỉ yếu đi thôi, tập dợt với các cơ chế phòng vệ trong mũi ta, giúp chúng tạo sẵn vũ khí chống lại kẻ thù thiệt sự trong mùa cúm. Sau khi dùng FluMist, siêu vi cúm từ thuốc xịt còn lẩn quẩn trong mũi ta đến khoảng 3 tuần lễ.
Ậy, đây là điểm khác biệt quan trọng giữa thuốc chích ngừa cúm và thuốc xịt FluMist, và đầu đề của nhiều bàn cãị Tuy người trẻ, khỏe chẳng bị cúm khi dùng FluMist, nhưng lỡ siêu vi trong mũi những người này lây sang các vị đang yếu sẵn (vì cao tuổi, vì mang những bệnh kinh niên khiến cơ thể suy nhược), siêu vi cúm có thể gây bệnh thực sự cho các vị nàỵ Ðời đúng là tương đối, yếu khỏe tùy trường hợp, tùy nơi chốn. Siêu vi cúm trong chất thuốc FluMist, gọi là yếu so với cơ thể những người trẻ khỏe, nhưng có khi vẫn còn hung tợn cho những vị già, yếụ
Thế nên, cẩn thận, hiện thời Cơ quan Quản trị Thực và Dược phẩm Hoa Kỳ chỉ cho phép dùng FluMist ở những người khỏe mạnh trong hạn tuổi 5 đến 49. Các cháu bé dưới 5 tuổi, người 50 trở lên, cơ thể yếu hơn, không nên xàị Người mang các bệnh tim, phổi kinh niên (kể cả suyễn), bệnh thận, bệnh về máu (hemoglobinophathies), bệnh tiểu đường, các bệnh khiến cơ thể suy nhược khác, phụ nữ mang thai, đều không nên xài FluMist. Người sống chung nhà với những vị này có lẽ cũng không nên xài FluMist nốt. Các nhân viên y tế tiếp xúc hàng ngày với nhiều người bệnh cũng vậy luôn.
Thế thì chán phèo! Chính những cháu bé dưới 5 tuổi, người trên 50, người mang bệnh nặng, phụ nữ mang thai, v.v., mới là những thành phần rất cần ngừa cúm, kẻo nguy hiểm vì cúm khi nó đến, lại phải tránh dùng FluMist. (Nhưng hãng thuốc MedImmune Inc. and Wyeth Vaccines vẫn rất hăng, hy vọng sẽ bán được 5 triệu liều thuốc ngừa FluMist từ giờ đến hết Ðông, ngay năm đầu tiên FluMist ra giang hồ cạnh tranh với thuốc chích ngừa cúm. Họ lý luận, người khỏe mạnh cũng cần ngừa cúm vậy, không thấy mỗi năm vì cúm, người khỏe cũng phải nghỉ việc tổng cộng 70 triệu ngày, không thể cắp sách đến trường tổng cộng 38 triệu ngày đó sao!)
Thêm vào đó, thuốc xịt FluMist đắt gấp mấy lần thuốc chích ngừa cúm. Một mũi thuốc ngừa cúm 15-20 mỹ-kim, trong khi dùng FluMist tốn phải trên 50 mỹ-kim. Không chắc có bảo hiểm nào chịu trả cho thuốc xịt FluMist.
Khoa học, y học ngày càng tiến bộ. Mà chúng ta cũng luôn trông chờ những tiến bộ, để đời khá hơn, vui hơn, đỡ khổ hơn.
Mỗi năm nhắm mắt đưa tay cho bác sĩ chích thuốc ngừa cúm, có lẽ cũng thêm một cái khổ. Kim đâm vào, đau nhiều đau ít cũng là đaụ (Chích ngừa cho các cháu bé, nhiều trường hợp, bác sĩ cũng khổ lắm: năn nỉ ỉ ôi, rồi khi phải dùng biện pháp mạnh, ba bốn người giữ cũng chẳng ăn thua!) FluMist ra đời trong niềm hân hoan mong đợi của mọi người chúng tạ
Hơn nữa, mấy năm nay, việc chích ngừa cúm ở Mỹ đã không thể đẩy mạnh thêm nữa, chỉ khoảng 70 triệu người chích ngừa hàng năm, ít hơn một nửa con số các cơ quan y tế mong muốn, dù Medicare chịu trả tiền chích ngừa cúm cho các vị trên 65 tuổị Với sự xuất hiện của một loại thuốc ngừa cúm mới dễ dùng hơn, viễn ảnh có thể kiểm soát được bệnh cúm vào mỗi mùa Ðông trở thành tươi sáng hơn. Chỉ cần có toa thuốc bác sĩ biên, người ta có thể mua thuốc ngừa cúm tự dùng ở nhà, tiện lợi biết bao; các cụ cao niên quá yếu, từ nay cũng không phải nhờ người cố lo liệu tìm cách đưa đến phòng mạch bác sĩ để chích ngừa cúm. Ðiều này sẽ khuyến khích người người rủ nhau ngừa cúm. Càng nhiều người ngừa cúm, sẽ ít xảy ra những trường hợp cúm nặng, tử vong do cúm giảm thiểu, và chi phí tiêu vào việc chữa trị cúm hàng năm sẽ bớt đi dữ lắm.
Tiếc thay, thuốc ngừa cúm FluMist mới ra lò còn hai khuyết điểm lớn cần vượt qua: chưa dùng được cho những vị thuộc thành phần cần ngừa cúm nhất, và giá còn quá caọ Hy vọng đám con, cháu của FluMist sẽ sớm ra đời, bổ khuyết được hai khuyết điểm này của cha ông chúng.
Dear NAVASA Listserv Subscriber:
The latest Opportunity Announcement has been posted on NAVASA websitẹ You can go here to access it: http://www.navasạorg/Dailies_html/08_10_05.htm
(note: If the link does not work, please copy and paste it onto your browser)
Highlights from this announcement:
********************************************************************************************************************
INTERNSHIPS/FELLOWSHIPS/SCHOLARSHIPS:
1.) Fall Internship at the Federal Aviation Administration (VA )
2.) Apaics Announces The California Endowment Health Policy Fellowship Program (CA)
3.) Fellows Program in Public Affairs
4.) Internship at PTC International- International Marketing (MD)
RESOURCES:
5.) How To Create Effective E-Newsletters ...Easily
6.) Easily Create Surveys with Survey Monkey
7.) Mission Fish - Fundraise with eBay
8.) The Allstate Foundation
EVENTS:
9.) End-of-Summer Cultural Celebration (VA)
10.) Asian & Pacific Islander Adoptees: A Journey through Identity (WA)
11.) The Autumn Moon Festival (CA)
12.) Cities In Transition Conference (TX)
NEWS:
13.) Wal-Mart Discovers Asian America
14.) Vietnamese American Vies to be "The Scholar" On Reality Show
15.) Nursing Homes Are Among the Most Dangerous Work Sites
16.) Youth Organizations Expand Background Checks
JOB OPPORTUNITIES:
17.) Outreach Program Assistant (Washington, D.C.)
18.) Director of Development - Asian Art Museum of San Francisco ( San Francisco, California )
*******************************************************************************************************************************
All announcements are archived at: http://www.navasạorg/opportunity_announcements.htm
An Vo
Program Associate
301- 587-2781
an.vo@navasạorg
NAVASA
1010 Wayne Avenue
Silver Spring, MD 20910
www.NAVASẠorg
[TIN TỨC] Chương Trình SHVHNT - Các Sáng Tác Mới - CHỦ ÐỀ
CÓ NGHE TRỜI ÐẤT THẬT GẦN
Thân kính mời qúy bác, qúy anh chị và các bạn nghe chương trình Sinh Hoạt Văn Học Nghệ Thuật - Các Sáng Tác Mới, chương trình kỳ thứ BỐN MƯƠI BẢY, với chương trình nhạc trong chủ đề CÓ NGHE TRỜI ÐẤT THẬT GẦN:
1. Em Ở Bên Kia Xa Thật Xa, của Lê Mạnh Trùy, phổ thơ Minh Thành và Tôn Thất Phú Sĩ, tiếng hát Hương Giang
2. Xác Xơ, của Trần Văn Lương, trong tiếng hát Ðào Nguyên
3. Về Một Ðiều Rất Thực, của Nguyễn Nhựt Khánh, do chính tác giả trình bày
4. Dù Nghìn Năm Qua Ði, của Ðăng Khánh, trong tiếng hát Tố Nga
5. Ðắm Ðuối của Hà Phương Anh, phổ thơ Miên Thụy, tiếng hát của chính người thơ Miên Thụy
6. Nhớ, của Lê Khắc Thanh HoàI, tiếng hát Lê Dung
7. Chừng Như của Thụy Mi, tiếng hát Nguyên Khang
8. Nỗi Nhớ Nghìn Năm của Minh Duy, tiếng hát Hoàng Thơ
Chương trình này được truyền thanh:
.Tại Ðài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngoại,
. Phát thanh từ Washington, DC, USA
. Vào lúc 10:30 khuya thứ bảy ngày 27 tháng 8 năm 2005 (giờ EST, USA).
Chương trình được phát thanh trực tiếp hay lưu trữ trong Internet tại web site:
http://www.radiohaingoai.com/
. Muốn nghe trực tiếp xin bấm vào cột "Nghe Ðài Trực Tiếp" phía trái lúc 10:30 khuya tối nay (giờ EST, USA)
, hay nghe sau đó tại:
. Cột "Chương Trình Tuần Này" phía dưới, và
. Vào phần ngày Thứ Bảy, giờ 10:30 khuya "Sáng Tác Mới"
Cũng như, qúy vị có thể nghe các chương trình trước bằng cách mang xuống máy tại:
. Cột "Sáng Tác Mới"
. Rồi chọn chương trình mà mang xuống máy để nghe
Cám ơn các nhà thơ và qúy nhạc sĩ đã đóng góp cho chương trình kỳ này - xin qúy vị tiếp tục gửi các sáng tác về nơi e-mail này cho các chương trình tới, tại:
SangTacMoi@aol.com
Hay qua bưu điện về địa chỉ:
Mr. Tuan Nguyen - Sang Tac Moi
11203 Denmore Lane
Riverview, FL 33569
Sẽ cố gắng đưa ra các chương trình liên tục luôn để nối nhịp cầu sáng tác đến giới thưởng ngoạn được gần gũi nhau luôn
Cám ơn sự đón nhận cùng ý kiến đầy khích lệ từ mọi phía thính giả cùng sự đóng góp đầy hứng khởi từ giới sáng tác ngay từ chương trình đầu tiên.
thân ái
nguyễn đăng tuấn
(đặc trách chương trình Sinh Hoạt Văn Học Nghệ Thuật - Các Sáng Tác Mới
hệ thống phát thanh/truyền hình Việt Nam Hải Ngoại)
web site:
(trực tiếp & lưu trữ): http://www.radiohaingoai.com/
(cùng lưu trữ các chương trình trước):
http://honquẹnet/hqnet/tacgia/NguyenDangTuan.html
*do người phụ trách HonQue đang bị đau xin nghe qua tiếp tại saigonline.com
Hay tại:
http://www.saigonline.com/nguyendangtuan
Nguyệt San Giao Muà xin cám ơn những thân hữu sau đây : Bình Nguyên, Bích Hà, Chiêu Minh, Châu Thái Lê, DHH, Giọt Nắng, Hoàng Yến, Hoa Bằng Lăng, Lạc Duyên, Lê Du Miên, Linh Vũ, Mặc Giang, Nghiêu Minh, Nguyên Ðỗ, Ngô Thiên Tú, Ngọc An, Bác sĩ Nguyễn Văn Ðức, Niệm Nhiên, NS Phạm Duy, Phạm Vũ Anh Nam, Phan Tưởng Niệm, Phan Bá Thụy Dương, Quang Ngọc, Sông Cửu, Thanh Thanh, Thy Lan Thảo, Tôn Thất Phú Sĩ, Trần Thị Hà Thân, Yên Sơn, đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 41 . Một số bài khác sẽ được đăng dần vào số tới. Mong mỏi sẽ nhận được những sáng tác của các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương lai.
2) Ðể rút ra danh sách của NSGM (unsubscribe),
xin gửi email về GiaoMua@hotmail.com
3. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về:
GiaoMua@hotmail.com
4. Mọi bài vở, đóng góp, xin gửi về:
GiaoMua@hotmail.com
Nguyệt San Giao Muà
Homepage: http://www.GiaoMua.com
Thể lệ gửi bài cho Nguyệt San Giao Muà:
1. Xin các bạn gửi bài theo dạng VIQR (Vietnet)
(dùng cách bỏ dấu như trong trang này)
2. Xin liên lạc với NSGM hay trực tiếp tới tác giả nếu
muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM.
3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ
email ở cuối bài hay không.
4. Bài vở xin gửi đến
GiaoMua@hotmail.com
5. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc,
xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com
P.O . Box
378
Merrifield, Virginia
22116
USA
Trang Nhà