Số 43

Ngày 1 tháng 11 năm 2005

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
P.O. Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua@hotmail.com


Thông Báo: Kể từ Tháng 9, 2005, Ãịa chỉ má»›i cá»§a Giao Muà sẽ là GiaoMua@hotmail.com

Thư Ngá»



Vẫn như má»™t vận chuyển tuần hoàn cá»§a đất trá»i, má»™t năm vá»›i bốn mùa quay vòng không ngưng nghỉ, không chỠđợị Năm nay hạ tuần tháng Chín lại vá» mang đến mùa Thu vá»›i những đám mây bàng bạc dịu dàng trôi Ä‘i lang thang qua nước Mỹ, tưởng như yên bình, tưởng như ngá»t ngào vá»›i những bông cúc vàng trên bá» giậụ.,

Nhưng không. Những tai ương lá»›n lao bất ngá» vừa đổ ập xuống, xuyên suốt các tiểu bang miá»n Trung Nam từ Louissiana qua Alabama đến tận Mississipi nhận chìm hàng chục thành phố vào biển nước, tàn phá hàng trăm ngàn nhà cá»­a và giết chết trên ngàn ngưá»i, trong đócó cả những đồng bào Việt Nam thân yêu cá»§a chúng ta cùng chung số phận.

Lúc khốn khó má»›i rõ tấm lòng, và những tấm lòng vàng đã mở ra, không chỉ riêng ngưá»i dân Mỹ, mà khắp nÆ¡i trên thế giá»›i Ä‘á»u đã gá»­i tấm lòng vá» nÆ¡i hoạn nạn, NÆ¡i đây vết thương chưa kịp liá»n da, thì giữa vùng Kashemir nÆ¡i vùng tranh chấp Ấn Hồi lại xẩy ra động đất lá»›n giết hại trên năm sáu chục ngàn sinh mạng, cùng lúc ở Nam Mỹ lụt lá»™i đất chuồi cÅ©ng chôn vùi bao nhiêu ngưá»i xấu số.

Cuối mùa hè tàn khốc, đầu mùa thu tang thương, những ngưá»i đã ra Ä‘i trong đớ n Ä‘au, cái đớn Ä‘au cá»§a ngưá»i chê 't có thể chỉ má»™t thoáng chốc, hay má»™t khoảng thá»i gian ngắn ngÅ©i, nhưng ná»—i Ä‘au cá»§a ngưá»i còn lại là má»™t dằng dặc, lê thệ

Ngẫng nhìn lên khoảng trá»i xanh yên lặng, nào ai có biết phía sau màu xanh đó, những bão tố, gió mưa, động đất bất ngỠđổ xuống bấ t cứ nÆ¡i đâu, bất cứ lú;c nào, để thấy kiếp sống thật mong manh, thật vô nghĩạ Dẫu con ngưá»i càng ngày càng văn minh, khoa há»c kỹ thuật càng ngày càng tăng tiến, nhưng thiên nhiên vô hình kia vẫn còn là má»™t ẫn số đáng sợ

Hôm nay, tháng 11 lại vá», tháng Tạ Æ n cá»§a ngưá»i Mỹ. Bởi Hoa Kỳ là má»™t Hợp ChÅ©ng Quốc, nên có thể nói ngưá»i Mỹ thay mặt cho tâ 't cả các sắc dân trên thế giá»›i, dâng lá»i Tạ Æ n lên Thượng Ãế, lên Trá»i Phật, những đấng thiêng liêng, biểu tá» lòng biết Æ¡n vá»›i Ngài, đã dành cho những ngưá»i còn lại được sống, được tồn tại sau những cảnh cáo khá»§ng khiếp cá»§a Ngài vá»›i con ngưá»á»‹ Xin nghe lá»i răn dạy cá»§a Ngài vá» lòng Từ Bi, Bác Ãi, biết nhẫn nhục, biết yêu thương nhau trong cuá»™c Ä‘á»á»‹

Giao Mùa như là má»™t nhiệm ý mong manh tiếp cận cá»§a thá»i gian, cá»§a không gian, sá»± sống chết, nhân đạo và tá»™i ác, hãy tìm má»™t đáp số, má»™t chon lá»±a để cho lòng Nhân Ãi luôn ở trong tim con ngưá»i, từ đó sẽ không có hận thù. không có ganh tị, không có chiến tranh, chém giết, thế giá»›i sẽ hoà bình và chắc chắn sẽ không còn làm cho thiên nhiên phẫn ná»™ mang tai hoạ đến vá»›i nhân loạị

Mạc Phương Ãình
BBT Giao Mùa


Mục Lục

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Vạt Nắng Thu ______Việt Dương Nhân
2. Thương Em Bốn Mùa ______Trần thị Hà Thân
3. Hà Nội Mùa Thu ______Hương Việt
4. Lại Chá» Thu ______Mạc Phương Ãình
5. Da Diết ______Cao Nguyên
6. Rồi Mai Sẽ Ra Sao ______Miên Thụy
7. Lang Thang ______Lạc Duyên
8. Thương Mãi Mùa Thu ______Nguyên Ãá»—
9. Mang Mang ______Phôi Pha
10. Thu Chưa Vội ______Niệm Nhiên
11. Có Má»™t Ngày Và Ãêm ______Hoàng Yến
12. Bản Thông Ãiệp Tình Ngưá»i… ______Sông Cá»­u
13. Mưá»i Năm ............... ______Châu Thái Lê
14. Chiếc Bóng ______Tôn Thất Phú Sĩ
15. Lần Ãầu ______Hoa Thi
16. BỠBến Lạ ______ Vành Khuyên
17. Kinh Ãêm ______ Phiến Băng
18. Trống Vắng ______Hoàng Mai Phi
19. Lại Ãá»™ng Ãất Kashmir ______Mặc Giang
20. Thạch Sùng Và Tôi ______Lưu Trần Nguyễn
21. Cảm Thu ______Ãa Sá»± Lang Y
22. Tâm Sự Cùng Em Trai ______Luân Hoán/Thanh Thanh
23. Dòng Thiên An ______Lãng Du
24. Từ Em Thơ Nhạc Rơi Buồn ______Phan Tưởng Niệm
25. Nhớ Nát Tình Xa ______Thy Lan Thảo
26. Ta Lạc Mất Nhau ______Chiêu Minh
27. Phố Hẫng Chân Ngưá»i ______Phạm VÅ© Anh Nam
28. Những Ngày Ãã Qua ______Nguyá»…n Hải-Bình
29. Thầy Ơi ______Trần Hoan Trinh

II . Văn _______________________________________________________________________

1. Vài Suy Nghĩ VỠTrịnh Công Sơn (tiếp theo và hết) _______ M.H.
2. Bá» Lau Cát Lở (Chuyện Dài) ___________ Ãá»— Thành
3.Lấy Chồng Xa Xứ ___________ Hoàng Yến
4.Cây đa bến cũ (kỳ 16) ___________ Thanh Sơn
5.Cuá»™c Ãối Thoại ÃÆ¡n Côi ___________ Trần Thành Mỹ
6.á»c Mượn Hồn ___________ VÅ© Thị Thiên Thư
7.Nhật ký Bác sÄ© ÃẶNG THÙY TRÂM ___________ Phạm ngá»c Hài
8.Chuyện Cấm Ãàn Ông ___________ Vành Khuyên
9.Tại Ai ___________ Quang Ngá»c
10.Tùy Bút ___________ Việt Dương Nhân
11.Hai Ông Già Dê ___________ Nguyễn Vi Túy
12.Mộ Gió ___________ Phan Thái Yên

IIỊ Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________

1. Thư Tình Mỗi Tháng _______________________________ DHH

IV. Nghiên Cứu________________________________________________________________

1. Tre Khóc Măng _______ Alexander Le Trung Cang
2. Tính chất nhân bản và trữ tình trong thơ Phan Bá Thụy Dương (2 kỳ) _______ Trần Tuấn Kiệt

V. Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật__________________________________________________

1. Tuyển Tập Thơ Trần Thị Hà Thân _______ Giao Muà
2. Tuyển Tập ThÆ¡ "Ru Ngưá»i, Ru Ãá»i" _______ Giao Muà
3. Quê Hương Qua á»ng Kính _______ Giao Muà

VI . Nhạc __________________________________

1. Thương Con Sáo ChỠAi _______ Bích Hà

VII . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lá»i Bạn Ãá»c _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Vạt Nắng Thu  



Vạt nắng thu vàng gợi nhớ thương 
Yêu ai hồn mộng tim vấn vương 
Tao phùng xa lắc, chỠchỠmãi 
Biết đến bao giỠvai tựa nương !! 

Vạt nắng thu vàng bao luyến thương 
Bướm hoa, hoa bướm hồn vướng vương 
Tình thu quấn quyện bay trong gió 
Khắp bốn phương trá»i chẳng tá»±a nương. 

Vạt nắng thu vàng hoa tá»a hương 
Lâng lâng hồn mộng khát yêu đương 
Bao giỠtạn mặt "Tình Nhân" hỡi ! 
Hay mãi má»™t Ä‘á»i ôm nhá»› thương ? 

  
Việt Dương Nhân 
Mục Lục


2. Thương Em Bốn Mùa buồn chi em cho sầu đôi mắt mưa bụi vướng anh nhá»› em vô cùng dẫu Ä‘i vá» không chung trá»i bắt đầu sang thu lá vàng những sương mù sao đêm anh vẫn thấy long lanh trong mắt em nÆ¡i em ở chốn nào anh có ngày buồn lạ khi bước chân em qua bây giá» không còn xa mai này khi thu tàn đông xuân hạ giao mùa anh vẫn thương em ạ thương em đủ bốn mùa Trần thị Hà Thân
Mục Lục


3. Hà Ná»™i Mùa Thu Hà Ná»™i mÆ¡ tôi chưa há» biết mặt Có lăng "bác hồ" có sóng hồ gươm Có mẹ già nua mắt mẹ má»c cưá»m Có khăn má» quạ và lòng se thắt Hà Ná»™i vào thu trá»i thu năm ấy Nghe tiếng Ba đình há»›n hở niá»m vui Lá»i "bác" Thiết tha nghe giá»ng ngậm ngùi Nước mắt toàn dân mừng ngày độc lập Hà Ná»™i bây giá» tim ai ngừng đập Em gái hồ Tây son phấn ra Ä‘á»i Nghe tiếng lòng buồn tá»§i chÆ¡i vÆ¡i Em dày dạng à Æ¡i ru nức nỡ ! Hà Nối phố phưá»ng xa hoa rá»±c rỡ Chá»§ nghÄ©a vá» trăn trở hồn núi sông Ngá»n cá» hồng đỠthấm máu sông Hồng Nay Hà Ná»™i bước chân Ä‘á»i hoang dại !!! Hà Ná»™i mùa thu trên đưá»ng quan tái Ãể nhá»› Thăng Long nhan khói Ä‘á»n Hùng Nắng hanh vàng mưa bụi mông lung Trá»i se lạnh cÆ¡n buồn ru nước mắt Tưởng Hà Ná»™i lòng bá»—ng dưng se thắt Nhá»› Sài Gòn ánh nắng ấm trá»i xưa Ngày tháng tư trá»i bất chợt cÆ¡n mưa Thay nước mắt cho vừa bao ngấn lệ Hà Ná»™i "mùa thu" nát tan thế hệ ! Dìm cuá»™c Ä‘á»i bằng hưởng lạc truy hoan ÃÆ°á»ng Cổ Ngư sao nắng chẳng hong vàng Mà chỉ thấy ngỡ ngàng em bán phấn !! Hà Ná»™i mùa thu nay xa cùng tận Nẻo đưá»ng quê khách sạn má»c như rừng Tây Ä‘i rồi sao khách lạ dá»­ng dưng Ãang ngã giá để tàn thu Hà Ná»™i Hà ná»™i mùa thu trá»i Ä‘ang sám hối Mặt nước Hồ Gươm bối rối gợn sầu Ta nghe chừng trong đáy vá»±c thẵm sâu Lá»i ai oán bốn ngàn năm văn sá»­ Hà Ná»™i vô luân bước ai cô lữ Nước mắt mùa thu Ä‘á»ng giá»t sương sầu Ãnh đèn đưá»ng vàng vá»t suốt canh thâu Như soi thấu ná»—i niá»m Ä‘au dân tá»™c !!! Tưởng Hà Ná»™i mùa thu ta muốn khóc Những se sua trá»™n lẫn những suy tàn Chiếc lá vàng sau cuối rụng mùa sang Nhìn Hà Ná»™i hợm mình trong nham nhở Hà Ná»™i bây giá» khiến tim bỡ ngỡ Bởi Ä‘ua đòi đánh mất cả mùa thu Sống vá»™i vàng cho tàn kiếp Ä‘ui mù Hà Ná»™i bây giá» vô tâm bệnh hoạn Ngưá»i Hà Ná»™i còn tấm lòng trong sáng Dá»±ng cá» vàng để mở há»™i Thăng Long Lý-Lê-Trần... trăm há» hướng chá» mong Cho Hà Ná»™i má»™t mùa thu thÆ¡ má»™ng Cali, 10/2005 Hương Việt
Mục Lục


4. Lại Chá» Thu Ta đứng giữa mùa thu chỠđợi nắng trên cao lấp lánh theo dòng gió reo trên lá nghe vá»i vợi như khúc tình xưa rót thật trong thu Ä‘i năm ngoái vàng hoa cúc ná»­a gối sầu lên đưa tiá»…n nhau em khóc cho hồn ta gá»— mục còn chi trao gá»­i đến em đâu ta nhìn ly rượu lòng thêm đắng không uống mà say vá»›i ngẩn ngÆ¡ em bước tronjg hồn ta chết lặng đưá»ng xa trước mặt ná»—i Æ¡ thá» thu Ä‘i năm ngoái đưá»ng xa lắc ta đếm từng trăng chút võ vàng trăng cÅ©ng bập bá»nh soi vằng vặc để ngá» chưa khuyết bóng thu sang ta đứng chá» thu hay đợi em ngày qua bá» lại chút âm thầm thu chưa vàng lá sầu như rụng không gió may vá» mà lạnh căm

Mạc Phương Ãình

Mục Lục


5. Da Diết thơ vào từ ngõ mắt em tưởng con chữ đã cũ mèm, bỗng rưng đùa cho câu ngã tận cùng nẩy lên phẩy, chấm đã từng buốt đau sợ buồn, thơ trốn vào ta níu hồn trĩu xuống cho da diết tình vụng tâm đụng lỡ nết tình hồn em ngã chín trên hình hài thơ!

Cao Nguyên

Mục Lục


6. Rồi Mai Sẽ Ra Sao Em muốn yêu anh đến vạn lần Dù Ä‘á»i cam chịu lắm gian truân Hãy cố yêu nhau Ä‘i anh nhé Dù phải chia tay Ä‘oạn đưá»ng trần Em muốn cùng anh nhé đêm nay Dù mai thân xác có hao gầy Tình em anh đón trong môi mắt Tình anh là sưởi ấm vòng tay Ngày mai có là chuổi cách xa Thì thôi cÅ©ng chỉ thế thôi mà Hãy đến trong nhau dù giây phút Dù phút giây này chỉ thoáng qua Biết ngày mai còn trông thấy nhau Hay anh còn mãi cuối giang đầu Sông Tương ai rẻ tình đôi lứa Ngân Hà sao nở cắt tình Ä‘au Miên Thụy
Mục Lục


7. Lang Thang Tôi lại bước xuống đưá»ng xuống phố Ãi lang thang qua những vÄ©a hè Khi đèn đưá»ng bật lên bóng tối Chân ẩm ê chân bước quay vá» Tôi lại bước xuống đưá»ng xuống phố Ãi lang thang như kẻ không nhà Làm tên tù rong chÆ¡i thoang thả Má»™t nhà tù không có ngõ ra Tôi lại bước xuống đưá»ng xuống phố Ãi lang thang tìm lÅ© bạn bè Dăm ba thằng như con đỉa đói Uống rượu chè như hút máu me Tôi lại bước xuống đưá»ng xuống phố Ãi lang thang tìm kiếm ngưá»i yêu Mưá»i năm dài buồn như quả phụ Gặp nhau chưa .. chiá»u đã xế chiá»u Tôi lại bước xuống đưá»ng xuống phố Ãi lang thang tìm lại tuổi thÆ¡ Má»™t cụ già run run bóng đổ Nhìn tôi cưá»i trông rất ngây ngô Tôi lại bước xuống đưá»ng xuống phố Bước chân ra .. lại bước chân vào Mùa rét mướt mặc thêm chiếc áo Bước chân ra .. chẳng biết vỠđâu ..! Tôi lại bước xuống đưá»ng xuống phố Ãi lang thang tìm những con đưá»ng Những con đưá»ng ngày xưa đã mất Mất tá»± do .. còn hÆ¡n mất quên hương Tôi lại bước xuống đưá»ng xuống phố Ãi lang thang ... Lạc Duyên
Mục Lục


8. Thương Mãi Mùa Thu Hoa cúc vàng trước ngõ Ong thu vá» lượn quanh Ãnh bình minh má»i ngá» Ngá»n cá» vẫn còn xanh Gió thu vá» man mát Thì thầm như gá»i em Hương thu thÆ¡m ngan ngát Yên nằm giá»t sương đêm Hoa cúc vàng đẹp lạ Ưỡn mình như ngóng ai Ong bướm bay muôn ngã Ngắm hoa vàng trang đài Gió heo may lành lạnh Thương mùa thu vừa qua Riu riu thổi nhè nhẹ Ãnh nắng mai hiá»n hoà Má»™ng mÆ¡ nhìn đám lá Êm ả khoe nắng thu Mai kia bay muôn ngã Biết rồi đây xa mù Im lặng nhìn say đắm Như lần cuối chia tay Hoa cúc vàng đẹp lắm An nhiên được bao ngày 10/16/05 Nguyên Ãá»—
Mục Lục


9. Mang Mang anh trở lại cali cùng cÆ¡n gió gío chiá»u nay, cuồng gió trong tim những chiếc lá dưng không lại rụng ká»· niệm bay chao lượn giữa không cùng anh trở lại cali lòng buồn thế mưa chẳng còn, mặt đất nóng, khô ran mây trắng trôi bồng bá»nh ngày dâu bể má»›i sáng mÆ¡i, tụ há»p, chiá»u, rã đám, ly tan anh trở lại cali ngẩn ngÆ¡ như vừa mất má»™t con tim cao huyết áp khốn cùng máu vẫn nhồi nhịp yêu xưa đầy ứ tai biến nào làm ảo giác mông lung anh trở lại cali cùng vá»›i bóng bóng cá»§a mình nghiêng ngả nắng chiá»u buông đâu giữa biển mà nghe mình say sóng chiá»u cali mãi kẹt những con đưá»ng anh trở lại cali là ngăn cách hai mảnh Ä‘á»i, hai khúc rẽ, hai nÆ¡i … ở nÆ¡i đó có vách ngăn tầm mắt ở nÆ¡i này mây kéo đục con ngươi không nhìn thấy nhau, không còn nhìn thấy nhau nữa cá»­a sổ mùa xưa đã khép lại rồi có phải không thêm má»™t lần lầm lỡ lá rụng rồi, cành trÆ¡ trá»i má»™t mình thôi 6/9/05 Phôi Pha
Mục Lục


10. Thu Chưa Vá»™i tá» lịch Ä‘iểm ngày đầu tiên Thu đến mùa Hạ còn lưu luyến vẫn quanh đây nắng lung linh, lá xanh vẫn trên cây phố chưa vá»™i phá»§ sÅ©ng ướt sa mù gió chưa vá»™i đón heo may se lạnh mùa Thu như cô thiếu nữ thÆ¡ ngây còn trẻ lắm tuổi thá»i gian xanh thắm Thu chưa vá»™i khoác áo màu vàng úa chưa vá»™i phai cho hiu hắt lá rÆ¡i chưa vá»™i khuất cho chÆ¡ vÆ¡ cây trụi sao thi sÄ© đã man mác sầu Thu (?) vá»™i vã vá»›i thÆ¡ Thu buồn sướt mướt thúc cảm hứng vượt trước cả không gian giục thá»i gian, chưa tá»›i, đã muá»™n màng tá» lịch Ä‘iểm ngày đầu tiên Thu đến Thu hãy còn như cô gái thiếu thá»i còn trẻ lắm, tuổi lá màu xanh thắm! Thu e ấp, thẹn thùng và bỡ ngỡ gượng ép chi lãng mạn mấy vần thÆ¡ để Thu phải ngượng ngùng vàng trước tuổi 9.22.05 (nÆ¡i tôi ở, mùa lá chưa thay màu) Niệm Nhiên

Mục Lục


11. Có Má»™t Ngày Và Ãêm Có má»™t ngày từ trùng trùng ná»—i nhá»›, Ta trở vá» thăm lại Sàigòn xưa, ÃÆ°á»ng Gia Long bụi phá»§ nhoà ká»· niệm, Hiu hắt bầu trá»i sao má»c lưa thưa. Có má»™t ngày trong chập chùng ký ức, Vá» quán chè Yên Ãổ để tìm em, Hàng cây đêm khuya cÅ©ng buồn rưng rức, Rá»§ xuống hồn ta suối tóc ai má»m. Có má»™t ngày Bến Bạch Ãằng lá»™ng gió , Phà Thá»§ Thiêm không thấy bóng em sang, Mà ừ nhỉ! Ãã ba mươi năm chẵn, Vẫn nghe quanh đây hÆ¡i hướm nồng nàn. Có má»™t ngày ta vá» trong quân phục, ÃÆ°á»ng Phùng Khắc Khoan rợp bóng hàng me, Cây vẫn đứng đấy im lìm ngóng đợi , Giá»ng êm Ä‘á»m : Em kể chuyện ta nghe. Có má»™t ngày cuối Ãông trá»i trở gió, Hai ná»­a tinh cầu vẫn nhá»› thương nhau, Có má»™t ngày Xuân: Kìa hoa nở rá»™, Gặp lại ngưá»i xưa tóc đã bạc mầu. WA _ Ãêm nhá»› Sài gòn ( 17 tháng 10)
Hoàng Yến





Mục Lục


12. Bản Thông Ãiệp Tình Ngưá»i… Vợ chồng ngưá»i Việt Nam Vào tham quan nghÄ©a trang Arlington NÆ¡i cải táng những liệt sÄ© Mỹ Miá»n Nam thua trận Trong thá»i chiến tranh Nam Bắc Cách nay hÆ¡n má»™t trăm bốn mươi năm. Mấy trăm bia má»™ sÆ¡n màu xanh Xếp quanh tượng đài vòng cung Nhìn xa như tòa nhà Quốc Há»™i Trên đỉnh Nổi bậc hình má»™t thiếu phụ quàng khăn sô Tượng trưng cho các bà mẹ Mỹ Miá»n nam Có con hy sinh trong phe lâm chiến chấp nhận thua cuá»™c. Ãầu hàng. Dưới vách bệ tượng đài Khắc nổi mấy vần thÆ¡ chữ Mỹ. Ãại ý “Ở đây chẳng có vinh quang hay tưởng lệ Ở đây chẳng có binh đòan hay cấp bậc Ở đây chẳng có tham vá»ng hay mưu cầu Ở đây chỉ đơn thuần là nhiệm vụ Những ngưá»i nằm đây hiá»…u rõ Há» phải trải qua gian khổ hy sinh Liá»u mình và sau cùng là đã chết . . .†Xem chưa hết bài thÆ¡ Ngưá»i đàn bà Việt Nam bật khóc! Ngưá»i chồng rút khăn giấy chặm nước mắt vợ Nhá» giá»ng thì thầm an á»§i “Bình tÄ©nh chứ em . . .†Ngưá»i vợ bất hạnh nói má»™t mình như rên rỉ “Phải chi há» có chút tình ngưá»i NghÄ©a trang Biên Hòa đâu bị đào bá»›i đập phá Mồ mả con trai mình đâu đến ná»—i rá»i rã nát tan !†Ngưá»i chồng cắn môi, lắc đầu Dằn má»™t cÆ¡n Ä‘au vừa nhói lên trước ngục, bảo vợ “Phải chi há» có tình ngưá»i ư ? Ảo tưởng làm gÄ© để tá»± chuốc lấy thất vá»ng hở em! Bất giác ông đưa tay vịn lấy tượng đài Mắt nhìn ra rừng má»™ ngòai xa, rồi cất giá»ng như má»™t diá»…n giả Lá»i ông chẳng những làm ngưá»i vợ nín khóc Mà cả khách viếng nghÄ©a trang cÅ©ng im lặng đứng nhìn. “ Em xem kìa ! Ãây má»›i là bản thông Ä‘iệp hòa hợp lịch sá»­ cá»§a nước Mỹ Há» viết thật ká»·, lâu dài , công phu và rất tình ngưá»i… Viết từ tiếng kèn đón tiếp viên tướng tư lệnh Miá»n Nam Phi ngá»±a đến doanh trại quân thắng trận Miá»n Bắc ký văn bản đầu hàng. Bằng thâm tình cá»§a hai viên tư lệnh Bắc Nam ôm nhau Bằng binh sÄ© thua trận không má»™t ngày cải tạo Bằng hằng ngàn nghÄ©a trang phía đầu hàng khắp nÆ¡i luôn được chỉnh trang . . . Bằng tòan dân Mỹ Ä‘á»u hiểu rằng“Má»™t ngưá»i Mỹ bị nhục Dù Mỹ miá»n Bắc hay Mỹ miá»n Nam, thì cÅ©ng là ngưá»i Mỹ bị sỉ nhục . . .†Ông cao hứng dịch luôn những tâm ý từ tim óc cá»§a mình ra tiếng Mỹ Nhiá»u khách viếng nghÄ©a trang vá»— tay tán thưởng đồng tình . . . Ngưá»i chồng nắm tay vợ, ôm bó hoa hồng đứng lên Nghiêng mình cám Æ¡n . . .rồiỉ Ä‘i chậm rãi đến từng ngôi má»™ HỠđặt lên má»—i vách bia má»™t cành hoa . . . Nắng đã lên cao. Gió thu từ đồi núi thổi vá». Bầu trá»i ấm , mát. Vợ chồng ngưá»i Việt Nam Ä‘i sát vào nhau Ông lại cất tiếng ngâm má»™t Ä‘á»an thÆ¡ thuá»™c lòng mà ông cho là bất há»§ (Cá»§a thi sÄ© Thanh Nam dành cho tá»­ sÄ© NghÄ©a Trang Biên Hòa) Tiếng ông ngâm rất khẽ. Có lẽ chỉ dành riêng cho mình vợ ông Má»™t ngưá»i mẹ Miá»n Nam Việt Nam mất con nghe . . . Mà cÅ©ng có thể để cho hồn thiêng con trai ông nghe nữa! “Ta như ngưá»i lính vừa thua trận Nằm giữa sa trưá»ng nát gió mưa Khép mắt cố quên Ä‘á»i chiến sÄ© Làm thân cây cá» gục ven bá» Chợt nghe từ đáy hồn thương tích Vẳng tiếng kèn truy Ä‘iệu má»™ng xưa†* Bây giá» thì đến lượt ngưá»i chồng Âm thầm nuốt dòng u uất . . .vào lòng! . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . (Cảm nhận qua câu chuyện “Bài Há»c Từ Cuá»™c Ná»™i Chiến Hoa Kỳ†cá»§a tác giả Giao Chỉ) October 14,2005
Sông Cửu


Mục Lục


13. Mưá»i Năm ............... Mưá»i năm ! Vừa đủ trên tay đếm em hẳn bây giỠđã ấm êm mưá»i năm trôi nổi cùng định mệnh Ä‘á»i chảy ngang ta lắm muá»™n phiá»n mưá»i năm ta muốn làm thi sÄ© viết lại chuyện lòng gởi gió mây bài thÆ¡ dang dở chiá»u thu ấy ngưá»i khuất dạng rồi biết gởi ai .... mưá»i năm dạo lại cung đàn cÅ© để nhá»› môi em hát ngá»t ngào mưá»i năm mòn má»i từng cÆ¡n ngá»§ ta vẫn gặp ngưá»i giữa chiêm bao mưá»i năm sương muối pha màu tóc hồn cÅ©ng già nua vá»›i lương tâm rồi đêm mÆ¡ thấy ngưá»i yêu khóc ta trách Ä‘á»i ta trót lỡ lầm mưá»i năm hoá kiếp làm cánh vạc gá»i khẻ tên ai những đêm tàn mưá»i năm thuyá»n đỗ vá» bến khác ta đứng lạc loài giữa thế gian ...... Oct 05/05 Châu Thái Lê



Mục Lục


14. Chiếc Bóng Trên tàng cây đàn chim Ä‘ua nhau hót Bài ca dao ai hát giữa ban trưa Em ngang qua che nụ cưá»i khó hiểu Anh nghÄ© thầm gởi má»™t chút riêng tư Tuổi 18 tâm hồn nhiá»u bí ẩn Ngỡ rằng em thầm kín lén trao lòng Em hiện hữu nhưng chập chá»n chiếc bóng Ta lung tung dạo bước khắp thiên đưá»ng Ãứng ở đó mà ngu ngÆ¡ xao xuyến Nhìn trá»i trong và mây trắng lang thang Ta thấy được tình yêu vừa chạm nắng Ãã vỡ oà theo tiếng suối reo vui Thôi biết rồi , em đừng tinh nghịch nữa Thoáng bâng quÆ¡ má»™t ảo ảnh lung linh Trong mắt nhìn chứa lắm Ä‘iá»u ngá»™ nghÄ©nh Nụ cưá»i tươi nhưng đầy ắp hững há» Nhiá»u tưởng tượng nên thấy Ä‘á»i tươi trẻ Ãầy chông gai , tình cảm vẫn còn nguyên Ãi lang thang thăm viếng khắp má»i miá»n Tìm hình bóng ngày xưa dù má»™ng mị Chiếc bóng đó là trăng hay là gió Là muôn sao lá»™ng lẫy giữa trá»i cao Là tình yêu ôm ấp tá»± thuở nào Ãến bây giá» vẫn vấn vương trong nắng Và hôm nay bá»—ng dưng ta gặp lại ........ oct . 2005
Tôn Thất Phú Sĩ

Mục Lục


15. Lần Ãầu anh có phải là con trai sao mà mặt đỠtía tai thế này tôi chỉ nhìn thoáng vài giây sao anh lúng túng mặt mày tái xanh ? cái gì vừa đến trong anh ? má»™t cÆ¡n gió trải nắng hanh trong chiá»u ? chẳng thể nào là tình yêu có chăng lòng chợt xiêu xiêu bất ngỠđẻ ra vài phút vẩn vÆ¡ không chừng có cả bài thÆ¡ dật dá»: “con chim bay trên trá»i cao tha chùm mây trắng bay vào lòng em...†vu vÆ¡ gói trong êm Ä‘á»m biết đâu là má»™t mÅ©i tên tá» tình tôi làm thinh, anh làm thinh thì ra hai đứa Ä‘ang rình lẫn nhau Hoa Thi

Mục Lục


16. Bá» Bến Lạ Anh dắt em qua bá» bến lạ NÆ¡i em còn chưa rõ rồi mình sẽ ra sao Anh đừng dắt em qua bá» bến lạ Nhỡ anh đâu , lòng em đổ mưa rào .. Lúc nhìn nhau có gì như muốn nói Tá»›i đây rồi ngại gì chẳng nói ra Anh chẳng má»i từ lâu lòng đã muốn qua Bá» bến lạ hôm nay chân em tá»›i .. Anh dắt em qua bá» bến lạ Sao hoang sÆ¡ , thân thiết đến không ngá» Anh lại dắt em qua bá» bến lạ Ấm cúng vô cùng em đến ngẩn ngÆ¡ ... Như chá» như đợi từ muôn kiếp trước Ãừng trách gì nhau gặp quá muá»™n màng May hay rá»§i mình còn chưa biết được Má»›i vào cuá»™c mà cảm giác vẫn còn mênh mang ... Anh dắt em qua bá» bến lạ Ãã qua rồi đây anh có hiểu lòng em Anh ở lại vá»›i em bá» bến lạ Mãnh liệt vô cùng , là tình và hành trang duy nhất em Ä‘em ... Em chá» anh nhé .. 9/16/05 Vành Khuyên


Mục Lục


17. Kinh Ãêm Em vá» khoác áo ni cô Gõ âm thiên cổ đậy mồ tương lai Ta Ä‘au từng cụm thở dài Trần gian khắc khoải ô hay cái buồn! Tu em xếp lại cá»™i nguồn kéo mây khoả núi hát tuồng lương tâm Trò yêu xếp tá»§ mặc trầm Tim đâm thá»§ng lá»— máu bầm rát sâu Niết bàn xa tận đâu đâu Chuồi tay em gõ giá»t sầu rỉ ra Buông nhau tình chết thật thà Ni cô rá»›t lệ gá»i là kinh đêm ---*--- Ta vá» hoá đá tim ra Trần gian rất má»i thật thà ta Æ¡i! 9/05

Phiến Băng
Mục Lục


18. Trống Vắng em ở phương nào để anh nhìn im vắng em vá» chốn nào để anh tình trống vắng em giá» phương nào mưa chiá»u khuất nẽo anh Ä‘i em vá» chốn nào mai vàng hoa đầm thắm hương còn lối nào anh còn đấy hay đã xa đếm từng bước nhẹ mênh mông trong chiá»u vắng mai còn chốn nào hương còn đó hay đã xa anh ở chốn này trôi theo giá»t tình lất phất em còn mong chá» mưa chiá»u thêm héo hắt anh nhìn mưa sầu đưá»ng vá» giữa hư không em còn mong đợi miên man trong chiá»u vắng hay lặng yên nhìn vào miá»n viá»…n hư không mưa chiá»u chốn này cho không gian thêm mù lối bên đưá»ng qua vá»™i giòng nước cuốn Ä‘i nhanh gá»i em đó nhưng mùa thu thẩn thá» gá»i em đó nhưng mùa xuân qua vá»™i còn ai đó cho mùa đông giá lạnh còn đâu nữa khi mùa hạ bá» qua mau (07/2005)

Hoàng Mai Phi
Mục Lục


19. Lại Ãá»™ng Ãất Kashmir * Viết cho trận động đất tại Kashmir ngày 08-10-05 Lại động đất, Lại sập, chùi, HÆ¡n bốn mươi ngàn ngưá»i, tích tắc bị chôn vùi Cả má»™t vùng đất “đôi coâ€, biến mất Vào cõi chết lạnh lùng, không kịp nấc Má»™t cái ầm, đã chìm lấp, biệt tăm Có còn chăng, má»™t bầu trá»i xám xịt, Ä‘en ngòm Những phóng ảnh, phóng hình, đưa tin, nín thở Nhà cá»­a tan hoang, phố phưá»ng vụn vỡ Cát đá chất chồng, xương thịt nát tan Lệ, bá»™c chảy hàng hàng Hai bá» mi tràn trụa Nhìn trông, ngÆ¡ ngác, bàng hoàng Không còn lá»i nào nói nữa Nông ná»—i nầy, không còn gá»i là thiên tai Mà trá»i đất không còn chân, nên té nghiêng té ngá»­a dài dài Ãể cho vạn vật và con ngưá»i, cam tâm gánh chịu Hết Châu Âu, Châu Mỹ, những hoang tàn chưa vá víu Lại Châu Phi, Châu Ã, tràn đầy đổ nát thê lương Chỉ vài tháng thôi, mà bao nhiêu bãi tang thương Ngưá»i ngưá»i nghẹt thở, nhìn bá» dâu chưa khép kín Bão tố, lụt lá»™i, quét những vùng trá»i màu tím Ãá»™ng đất, tai ương, phá»§ những vùng đất màu Ä‘en Những kinh hoàng, chưa kịp trôi vào cõi lãng quên Những thống thiết, lại lù lù xuất hiện Vá» thiên tai, viết đã nhiá»u, cứ nghÄ© rằng, tôi sẽ không thêm tiếng Nhưng những thổn thức cá»§a con tim, nên thảng thốt thành lá»i Nếu do trá»i, tôi sẽ chỉ mặt ông trá»i Nếu do đất, tôi sẽ dày cho xéo đất Trá»i đất chi, mà gieo rắc những Ä‘au thương chất ngất Thiên địa chi, mà ập phá»§ những oan nghiệt vô vàn Còn chi má»™t cõi trần gian Con ngưá»i đón nhận phÅ© phàng đắng cay Còn chi má»™t cõi Ä‘á»a đày Con ngưá»i tàn tạ, cá» cây rã rá»i Chỉ ba năm, ba nÆ¡i Châu à Ãã ba lần, tam động quá tam Số ngàn, đã quá ba trăm Vùi chôn tức tưởi, sao cam hỡ trá»i Các châu kia nữa, nÆ¡i nÆ¡i Chia nhau cay đắng, nghẽn lá»i nhân gian Ãừng gieo thêm nữa hoang tàn Ãừng gieo thêm nữa nát tan, khổ Ä‘á»i Ãan tâm thổn thức đầy vÆ¡i !!! ***************

Mặc Giang
Mục Lục


20. Thạch Sùng Và Tôi cứ tắc lưỡi như thạch sùng buổi tối tiếc má»—i lần thiếu vắng má»™t tình thân trong ngăn tá»§ Ä‘á»i tôi xưa khóa kín có ngăn nào không đầy ắp ăn năn em hãy đứng thật xa ngoài ký ức cho tôi vá» núp bóng mẹ tôi xưa mưá»i lăm tuổi mái đầu chưa biết rẽ thích rúc vào lòng nghe tiếng võng đưa mưa nhá» xuống trong mắt nhòa mẹ ứa ôm thằng con đã lá»›n tá»± bao giá» ai hiểu được má»—i giòng sông chia nhánh đất vỡ bá» Ä‘au từng mảng thịt da rồi má»™t buổi cá»— xe đưa mẹ khuất nhánh sông tôi bất hiếu chậm quay vá» năm mươi tuổi mÆ¡ trở thành thằng bé mẹ Ä‘i rồi, thằng bé cÅ©ng già nua trong bóng tối con thạch sùng tá»™i nghiệp tắc lưỡi hoài trên bốn vách tưá»ng câm đêm tÄ©nh lặng tôi mÆ¡ hồ chợt thấy dấu thá»i gian mưá»ng tượng vết dao đâm

Lưu Trần Nguyễn
Mục Lục


21. Cảm Thu Ngồi lặng nhìn la’ chuyển màu trươ’c ngõ Thả hồn bay vào dÄ© vãng xa xôi Nhơ’ Thu nào cùng dạo bươ’c sa’nh đôi Mà nay đã ba mươi năm ca’ch biệt Thu Sài Gòn nắng chiá»u nhưng gay gắt Thu Paris nắng co’ dịu không anh? Trá»i Louis đầu Thu nắng còn hanh Ve cuô’i vưá»n vẫn tiê’c thương mùa Hạ Ba mươi năm nay chắc thành kẻ lạ Nê’u co’ lần gặp lại chô’n xa xua+ Hay co’ lần cùng ghe’ qua’n tra’nh mưa Chắc ngỡ ngàng chỉ nhìn nhau e ngại Lòng vẫn vÆ¡ khi mùa Thu trở lại Như dòng sông còn chảy mãi không thôi Sông Sài Gòn chắc vẫn hững há» trôi Sông Missi (1) rá»™n ràng ra biển cả Còn sông Seine co’ đẹp tá»±a bài ca ? St. Louis 10/04/2005 (1) Missisippi

Ãa Sá»± Lang Y
Mục Lục


22. Tâm Sá»± Cùng Em Trai hình như có tổ chim trên mái rạ anh nghe vui tiếng mẹ rỉa lông con chao ôi nhá»› chiếc lồng tre thÆ¡ dại ôm say mê lên đôi mắt xưa tròn giá» thì chúng tập nhau bay, có lẽ cho anh xin viên sá»i nhá» tay em anh còn lại chút lương tâm này đó nỡ lòng nào Ä‘em bắn chúng sao em anh vẫn nhá»› trên hoàng hôn bá» cỠđôi chim nào đạp mái, ngượng bàn tay khi giương ná bàng hoàng nghe tuổi lá»›n bá» tình trôi theo đưá»ng cánh chim bay cÅ©ng từ đó nguyện yêu Ä‘á»i mãi mãi sao bây giá» bá»t lệ trắng niá»m vui làn chăn má»ng hoang vu vòng ngá»±c nhá» nghe gì em trong thăm thẳm môi cưá»i chắc vang vá»ng má»™t vài viên đạn nổ ngang lưng trá»i, ngang khúc ruá»™t quê hương ngưá»i ngưá»i chết cho tá»± do vẫn sống xác thay phân bón cho cá» xanh đưá»ng anh ngại nói, đã từ lâu anh muốn... tá»™i cha già bán mệt nhá»c nuôi con may mẹ đã nằm yên trong lòng đất anh em mình má»—i đứa má»—i cô đơn em đừng trách anh bá» nhà bá» cá»­a sống lang thang xao lãng cả há»c hành em cÅ©ng khóc từng đêm nằm suy nghÄ©? nín Ä‘i nào, đừng xé nát lòng anh. Luân Hoán confiding in BROTHER There seemed to be a bird-nest under the thatch roof; I was pleased to hear the adult preen the young. How I remember the bamboo cage I clasped as a kid with little creatures to which my passionate eyes clung. Now that those fledglings were perhaps learning to fly; Please give me the small stone from your hand. This is the bit of Conscience that still remains in me: Have the heart using it to shoot at them? what brand! I can even recall a sunset, on a grass edge, a pair were mating. My hands wavered at the sight while aiming the catapult. Aware of my adolescence, I allowed their Love to freely fly with the birds’ flight. Thenceforth too I pledged to prize Life forever; but now why do such tears foam to blur the elation? The blanket so thin to cover the chest so deserted; Could you hear beyond the smiling lips the desolation? Perhaps the resonance of some exploding shells piercing the air, tearing our motherland’s intestines. Men after men have died for Liberty to survive, bodies as manure to fertilize the grass as fate destines. I was hesitant to say this since long I have meant to: Poor Dad swapped his sweat for food to feed each son. Mom luckily has rested in peace in earth’s womb; We brothers each of us have our life lonely and dun. Do not reproach me for leaving our dear dwelling to walk the streets, especially from studies to depart. Have you also been every night lying in bed reflecting? Oh, please, stop crying - do not rend apart my heart! (Poems by Selected Vietnamese)

Luân Hoán/Thanh Thanh
Mục Lục


23. Dòng Thiên An Kỹ niệm Dòng Thiên An-Huế Ãôì xanh im vắng quạnh hiu Bến hồ cạn nước rÅ© buồn sầu ai Thiên An cá»—ng kín dòng tu Bên ghá»nh thác đá cõi riêng thoát đơì Rong rêu phÅ© lấp chân đồi Ve sầu ai oán thông reo rì rào Ai Æ¡i hoài niệm thưỡ nao Như men rượu thấm như say rượu tình Thương ai bóng tá»±a ká» vai Trong tay dìu bước gập ghá»nh đá cao Ôi sầu ! ôi nhá»› làm sao Ngươì đây chốn cÅ© thịt gan Ä‘oạn trưá»ng

Lãng Du
Mục Lục


24. Từ Em ThÆ¡ Nhạc RÆ¡i Buồn Tiếng nhạc buồn rÆ¡i xuống hồn tôi Giá»ng hát em từ chốn xa vá»i ! Tôi xốn xang nghe lá»i thÆ¡ lạ Dòng nhạc tình gõ nhịp tim côi Tiếng nhạc buồn – từng lúc đầy vÆ¡i Em – ru êm nốt sầu vá»i vợi Tôi – ngẩn ngÆ¡ từng dòng tiếp nối Lá»i thÆ¡ buồn – xé mảnh hồn tôi. Dòng nhạc tình – buồn quá Ä‘i thôi ! Tiếng hát em bay giữa cung trá»i Tôi lặng im nghe Ä‘á»i trở lại Tuổi há»c trò – ngồi ngắm trăng rÆ¡i Lá»i nhạc tình – buồn quá Ä‘i thôi ! Tiếng hát em – ru ấm ná»­a Ä‘á»i Tôi lênh đênh tháng ngày còn lại! Dòng nhạc tình – buồn quá em Æ¡i ! Dòng nhạc tình – buồn quá em Æ¡i ! Cho tôi xin – má»™t chút – ná»­a lá»i Cho tôi xin – má»™t làn hÆ¡i nhẹ Ru tôi vào giấc ngá»§ . ChÆ¡i vÆ¡i …

Phan Tưởng Niệm
Mục Lục


25. Nhá»› Nát Tình Xa * Cà chua hấp cÆ¡m dầm vá»›i nước tương DÄ©a rau dá»n luá»™c, thấm đậm tình thương Trái á»›t chỉ thiên vừa hưá»m chín tá»›i Cảnh mâm cÆ¡m chiá»u cá»§a mấy mẹ con… Ãất ngưá»i càng nhá»›, lòng càng thêm tá»§i Có chút tiá»n dư, nhá»› mẹ thương ba Chữ an hưởng xin ngưá»i đừng có há»i Ãá»i lưu vong tình cảnh lắm xót xa… Ngày ở tù vá» sống nhá» lương chị Cô giáo thá»i nay lãnh được mấy tiá»n Bữa cÆ¡m thoảng có con cá miếng thịt Mẹ nhưá»ng, chị nhịn, cá thịt còn nguyên Con cá»§a mẹ đành xuôi tay bất lá»±c Chữ nghÄ©a ngày xưa há»c để bây giá» Vá»…nh tai nghe hoài mấy thằng dốt trất Nói trá»i, nói đất, nói má»™ng, nói mơ… Nay nó biểu Ä‘i đào kinh vét cống Mai nó bắt Ä‘i cạo cá» quét vôi CỠđỠvàng sao gió bay lồng lá»™ng Thân xác xÆ¡, cúi mặt đếm bước Ä‘á»i Mắt cá»§a mẹ nhìn theo con tha thiết Rồi che tay nhìn nắng hạ chang chang Lấy nón lá cá»§a chị con mà đội Chai nước mưa đầy con phải nhá»› mang… ÃÆ°á»ng tá»± do ấm tình con vá»›i vợ Chút siêng năng cần kiệm có dư tiá»n Ãã qua rồi bước đầu còn bở ngở Ãất xứ ngưá»i dù cá»±c khổ cÅ©ng thần tiên Chiá»u ra vưá»n nhìn cây cà cây á»›t Líp rau thÆ¡m, ngò, cần, quế, húng cây Mẹ thấy được chắc lòng ngưá»i vui lắm Mừng cho con yên ấm cõi tạm nầy Có chút đỉnh tiá»n gá»­i vá» cho chị Nếu mẹ còn chắc lòng mẹ rất vui Thắng con út bây giá» biết chăm chỉ Nuôi được thân nÆ¡i đất lạ xứ ngưá»i… Cà chua hấp cÆ¡m, nước tương dầm á»›t Dưới ngá»n đèn dầu chao gió lét leo Chút tình ruá»™t thịt bây giỠđã mất Ãất trá»i xa con vẫn nhá»› cảnh nghèo…

Thy Lan Thảo
Mục Lục


26. Ta Lạc Mất Nhau Ta lạc mất nhau giữa cuá»™c Ä‘á»i Cho mây thá» thẫn núi chÆ¡i vÆ¡i Cánh chim mòn má»i phương vô định Vàng ánh tà huy nhạt đất trá»i Thầm trách vì sao ôm ná»—i sầu Ãể tình gục ngã dưới mồ sâu Ãêm đêm đào bá»›i trong tiá»m thức Mảnh vụn yêu đương cá»§a buổi đầu Hiểu rồi tình vỡ mối duyên phai Hai đứa cho nhau những Ä‘oạ đày Ngoảnh mặt quay lưng giành chiến thắng Bây giá» ai luỵ khổ hÆ¡n ai! Trở lại thá»i gian ta khát khao Lòng càng trăn trở dạ thêm Ä‘au Ước mÆ¡ gương cÅ© soi chung bóng In dấu trinh nguyên má»™t thá»§a nào 10/05/05

Chiêu Minh
Mục Lục


27. Phố Hẫng Chân Ngưá»i buổi sáng thức dậy thấy em cuối phố ngẩn ngÆ¡ lòng như trăng sao từ đêm qua lạ chân vá» em có thương mình đêm ngày dõi bóng tình yêu phố xa! phố xa! tầm tay ngưá»i vá»›i rã rá»i ngày tháng khôn nguôi trên tay em có nụ cưá»i tầm xuân bé dại dắt dìu từ độ nắng hoe chiá»u vỠấm lại trong lòng phố lạ chưa qua đôi chân lãng du biết đâu là những mái nhà em Æ¡i! em Æ¡i! lòng ma-sÆ¡ có khoảnh chùng phố hẫng chân ngưá»i ta cần em rất bao dung

Phạm Vũ Anh Nam
Mục Lục


28. Những Ngày Ãã Qua Nắng hạ vá» ngang lối Hoa rụng trước dậu thưa Tôi tìm vá» dÄ© vãng Lạc đưá»ng trên lối xưa: Anh chìm trong sóng mắt Sân trưá»ng chiá»u cuối thu Ãá»i anh vào ngã rẽ Dìu em vào lãng du. Hàng dừa xanh Bãi Trước Ãón cuá»™c tình đôi ta Sóng triá»u lên dưới bãi ÃÆ°a anh vào động hoa. Dạt dào trên sóng nước Ãắm chìm trên cá» thÆ¡m ÃÆ°á»ng vào suôi bến ngá»c ThÆ¡m ngát má»™t mùi hương Những năm dài hương lá»­a Những ngày tròn lứa đôi Những vòng tay hạnh phúc Ngỡ cuá»™c tình lên ngôi. Nhưng rồi em chợt tỉnh Nhung lụa thuở đôi mươi ÃÆ°a em vào lối cÅ© Tình mình đành chia phôi. Anh nhìn em quay gót Lãng du vào đắm say Chúc em tròn hạnh phúc Quên chuyện mình hôm nay. Anh tìm vá» dÄ© vãng Em Ä‘i vào tương lai Ba mươi năm chợt thoáng Chuyện mình nay đã phai... Montréal, Vào Hạ 2005

Nguyễn Hải-Bình
Mục Lục


29. Thầy Æ i Thưa thầy ! Chiá»u nay vá» thăm trưá»ng cÅ© Ãứng bên cổng trưá»ng con ngắm hàng cây Cây sao già vẫn đổ lá bay bay Con buá»™t miệng gá»i tên thầy rấr khẻ Sân trưá»ng đó cả má»™t thá»i trai trẻ Con tung tăn ngày hai buổi nô đùa Bóng dáng thầy bên bục giảng sá»›m trưa Vẫn thấp thoáng sao bây giá» chẳng thấy Con vẫn nhá»› những lá»i văn bóng bẩy Những câu thÆ¡ tình tứ ngá»t ngào Lá»i thầy thầm theo gió cuốn bay cao Sao rung động và yêu thương đến thế Chiá»u hôm nay trên hành lang vắng vẻ Con má»™t mình tá»±a cá»­a lóp nhìn ra Tiếng giảng bài thầy má»™t thuở thiết tha Như văng vẳng mÆ¡ hồ đâu đó Mấy mưoi năm chắc gì thầy còn nhá»› Ãứa há»c trò ngày xưa ấy : con đây Dạn phong trần Ä‘á»i lăn lóc chua cay Vẫn ôm ấp tình yêu thầy son sắt Vẫn mÆ¡ ước được má»™t lần gục mặt Trên vai gầy trong tay ấm thầy xưa Mái tóc thầy sương muối Ä‘iểm lưa thưa Ãể thổn thức như những ngày bé dại Kính thưa thầy ! Chiá»u nay vá» thăm lại Ngôi trưá»ng xưa con đứng nhá»› ngẩn ngÆ¡ Gá»i " thầy Æ¡i " tiếng gá»i nhẹ như mÆ¡ Nhưng nước mắt lại đầm đìa hai má !

Trần hoan Trinh
Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Vài Suy Nghĩ VỠTrịnh Công Sơn (tiếp theo và hết)

M.H.





Những câu trên còn tương tá»± nhau vì chúng dùng chung má»™t công thức: [“nghe†+ má»™t từ vá» thiên nhiên + má»™t số từ liên hệ diá»…n tả việc nghe tiếng thiên nhiên] (đây là lý do tôi bao gồm câu “tôi nghe sa mạc nối dài†trong nhóm này). Sá»± khác nhau có được là do những hình ảnh thiên nhiên và những chữ bổ túc. Từng câu thì khác nhau, nhưng tổng quát vỠý tưởng thì tương tá»± nhau. Tôi không nói đó là dở. Tôi muốn nói rằng ông sá»­ dụng chúng nhiá»u quá nên mất hay và cho thấy sá»± không sáng tạo trong ý tưởng.

Còn những hình ảnh và ý liên quan tá»›i “đôi môi†thì sao? Tôi thấy những câu sau đây giống nhau khá nhiá»u:

“môi em cho ta má»™t cánh hồngâ€
“miệng môi hồng đỠnhư Ä‘oá hoa vôngâ€
“môi em hồng như lá hư khôngâ€
“đoá hoa hồng cài hôn lên môiâ€
“bên đôi môi hồng đàoâ€
“còn gì đâu môi xưa hồngâ€
“môi em hồng nhạtâ€
“làm hồng chút môi cho em nhá»â€
“hồng Ä‘i nhé môi cưá»i giữa ngá»â€
“đá»i trần gian có môi hồngâ€
“bâng khuâng vì những đôi môi rất hồngâ€
“hồng má môi em hồng sóng saâ€
“đưá»ng xanh quá môi e ngại hồngâ€

“đôi môi em là đốm lá»­a hồngâ€
“môi em là đốm lá»­aâ€
“ngá»§ Ä‘i em đôi môi lá»­a cháyâ€
“nhá»› mặt trá»i đầu môiâ€
“nắng có há»n ghen môi emâ€
“nắng như môi hoàng hôn trên phốâ€

Quá nhiá»u bài hát có những câu như vậy thì tôi thấy kém sáng tạo và nhàm chán. Ngay cả khi nhìn vào những câu nói vỠ“môi†chứa đựng sá»± so sánh hoặc diá»…n tả lạ và sáng tạo, chúng ta cÅ©ng sẽ thấy má»™t sá»± trùng hợp ví dụ như:

“nắng có còn há»n ghen môi emâ€
“nắng như môi hoàng hôn trên phốâ€
“nhá»› mặt trá»i đầu môiâ€
“ngá»§ Ä‘i em đôi môi lá»­a cháyâ€
“đôi môi em là đốm lá»­a hồngâ€
“môi em là đốm lá»­a cuá»™c Ä‘á»i đâu biết thếâ€

Những câu trên cho thấy sá»± dùng từ hay và đáng được khen. Tuy nhiên sá»± sáng tạo và má»›i lạ bị lập Ä‘i lập lại nên mất chất đặc biệt. Nghe má»™t câu thì thấy hay và lạ. Nghe hai câu cÅ©ng còn thấy hay. Nhưng rồi lại có những câu như vậy trong nhiá»u bài hát nên tôi thấy hết hay và không khen được nữa. Không những “môiâ€, mà còn “nắng†và “lá»­a†cÅ©ng bị lặp lại cùng vá»›i nhau trong những câu này để nói vá» má»™t ý. Trong những câu trên ta thấy TCS đã chỉ dùng hai hình ảnh lập Ä‘i lập lại “nắng†(và “mặt trá»iâ€) và “lá»­a†... “nắng ghen môiâ€, “nắng hôn môiâ€, “môi là lá»­aâ€, “mặt trá»i đầu môi†... để nói vá» má»™t tính chất cá»§a “môiâ€. Hãy tưởng tượng nếu TCS chỉ có 1 hoặc 2 bài có câu như vậy thôi thì câu đó sẽ đặc biệt biết chừng nào. Và vá»›i ví dụ này tôi muốn nói là mặc dầu ông có trên 40 bài hát nhắc vỠ“môiâ€, tôi chỉ đánh giá khả năng sáng tạo vỠ“môi†cá»§a ông dá»±a trên khoảng 5 bài mà thôi. Ãá»c tá»›i đây chắc quý vị cÅ©ng thấy hiện thêm lên trong đầu những hình ảnh khác... “mặt trá»iâ€, “đốm lá»­aâ€, “ngá»n nến†đâu đó trong những nhạc phẩm khác rồi phải không?

Một ví dụ khác nữa:

“nắng vàng lạc trên lối Ä‘iâ€
“đưá»ng Ä‘i suốt muà nắng lên thắp đầyâ€
“có đưá»ng xa và nắng chiá»u quạnh quẽâ€
“bao đưá»ng phố em qua nắng lên đứng chá»â€
“nắng lên phố xưaâ€
“có nắng vàng nghèo trên lối Ä‘i xaâ€

Không phải chỉ hình ảnh “nắng†má»™t cách chung chung được nói tá»›i trong những bài hát này mà ta thấy tất cả Ä‘á»u chỉ có má»™t ý: nắng trên con đưá»ng hoặc má»™t con đưá»ng nhiá»u nắng. Sá»± khác nhau hiện diện là do những chữ như “lạcâ€, “lên thắp đầyâ€, “lên đứng chá»â€, v.v. “Nắng vàng nghèo†tôi thấy không hay và nghe rất gượng. Tôi thích ý tưởng cá»§a câu “Bao đưá»ng phố em qua nắng lên đứng chá»â€, nhưng phải chi TCS đừng có nhiá»u những câu khác vỠ“nắng†và “đưá»ng phố†thì tốt biết mấy. Sá»± lập Ä‘i lập lại hình ảnh và ý trong những câu trên được thá»±c hiện bởi sá»± lập Ä‘i lập lại cá»§a hai chữ “nắng†và “lối Ä‘i†hoặc “đưá»ng Ä‘iâ€.

Hoặc:

“đưá»ng quạnh hiu tôi đã Ä‘i quaâ€
“còn má»™t mình trên phốâ€
“đưá»ng phố buồn má»i ngưá»i Ä‘i vắngâ€
“ta như con đưá»ng dài vắng ngưá»iâ€
“có đưá»ng xa và nắng chiá»u quạnh quẽâ€

Những câu trên Ä‘á»u dùng hình ảnh “đưá»ng phố†bên cạnh những chữ khác để nói lên má»™t ý: sá»± cô đơn, vắng lặng trên con đưá»ng và trong lòng ngưá»i. DÄ© nhiên những chữ khác đó cÅ©ng cùng má»™t ý: “quạnh hiuâ€, “má»™t mìnhâ€, “đi vắngâ€, “vắng ngưá»iâ€, và “quạnh quẽâ€.

Còn rất nhiá»u ví dụ khác. Tôi chỉ liệt kê ra đây má»™t số và không phân tích nhiá»u thêm. Xin nói rõ là những ví dụ này bao gồm những câu cho thấy sá»± giống nhau từ gần như y hệt cho tá»›i tương tá»± vỠý tưởng. Trước nhất là ví dụ liên quan tá»›i “chânâ€.

Bước chân nhẹ: “bước chân nhè nhẹâ€, “chân ngưá»i rất nhẹâ€, “chân em bước nhẹâ€, “đi nhẹâ€, “chân ai rất nhẹâ€, “đá»i nhẹ nâng bướcâ€, v.v. cÅ©ng Ä‘á»u để diá»…n tả chân … bước nhẹ. Tôi không thấy chúng khác nhau.

Rồi “bàn chân trong phốâ€, “bàn chân qua phốâ€, “phố quen bàn chânâ€, “phố in dấu chânâ€, “chân nhuá»™m phố phưá»ngâ€, “chân qua phốâ€, “chôn chân nhá»› phốâ€, v.v. Tất cả cÅ©ng chỉ cùng má»™t ý.

Hay: “bước chân âm thầm muà hạâ€, “em qua công viên bước chân âm thầmâ€, “bàn chân âm thầm nóiâ€, v.v.

Rá»™ng hÆ¡n chút nữa là những câu khá khác nhau nhưng Ä‘á»u có chung mục đích diá»…n tả má»™t trạng thái nào đó cá»§a bước chân ví dụ như vận tốc: “chân ngưá»i bước chầm chậmâ€, “không còn bước ngập ngừngâ€, “đi không nhanh chân không vá»™i vàngâ€, “chân chim rá»™n ràng cùng diá»u tung tăngâ€, v.v.

Hoặc rá»™ng hÆ¡n nữa là những trạng thái khác nhau cá»§a chân: “rượu tàn phai dưới chân Ä‘i Æ¡ há»â€, “bàn chân xưa qua đây ngại ngầnâ€, “chân chim rá»™n ràngâ€, “những bước chân má»m mạiâ€, “lạnh lùng bước chânâ€, “chân Ä‘i nằng nặng hoang mangâ€, “bước ngập ngừngâ€, v.v.

Hay ý tưởng bước chân vỠđâu đó, nhiá»u khi là má»™t nÆ¡i mÆ¡ hồ: “bước chân em xin vá» mauâ€, “bước chân vá» gác nhá»â€, “bước chân vá» giữa chợâ€, “chân nhuá»™m phố phưá»ng em vá» biển xaâ€, “chân đưa tôi vá» biên giá»›i má»›iâ€, “chân vỠđâu đó cá»§a emâ€, “khi bước chân ta vá»â€, “hồng Ä‘i nhé chân vá» giữa ngá»â€, v.v.

Từng câu này, nhiá»u ít, có ý nghÄ©a khác nhau, nhưng đối vá»›i tôi, cùng ý tưởng và công thức. Ví dụ như “chân ngập ngừngâ€, “chân ngại ngầnâ€, “chân Æ¡ há»â€, “chân nằng nặngâ€, “chân hoang mangâ€, “chân má»m mạiâ€, “chân lạnh lùngâ€, “chân rá»™n ràngâ€. Hoặc “chân vá» gác nhá»â€, “chân vá» giữa chợâ€, “chân vá» biển xaâ€, “chân vá» biên giá»›iâ€; “chân vá»â€ ... đâu đó ... để diá»…n tả má»™t bước chân trở vá», má»™t ngưá»i trở vá», hoặc má»™t sá»± trở vá». Và sau khi “trở vá»â€ hoặc “bước vá»â€ sẽ là má»™t hình ảnh hoặc má»™t cảm giác nào đó được nói tá»›i. Tất cả Ä‘á»u cùng má»™t ý tưởng.

Những câu đó cÅ©ng có câu khác nhau và có câu hay, nhưng tại sao lại nhiá»u ... “chân ... ...†đến như vậy? Ãó là má»™t số ví dụ vỠ“chânâ€, “bướcâ€, “điâ€. Tôi chỉ phân tích sÆ¡ như vậy. CÅ©ng tương tá»±, có rất nhiá»u ví dụ cho những cụm chữ, hình ảnh, và ý tưởng khác. Sau đây là má»™t vài ví dụ khác:

Tóc bay trong gió hoặc gió làm tóc bay: “tóc gió thôi bayâ€, “gió hôn tóc thá»â€, “gió mừng vì tóc em bayâ€, “tóc em bay trong chiá»u gió lá»™ngâ€, “tóc em gầy trong gióâ€. Hình ảnh tóc liên hệ vá»›i thá»i gian: “tóc uá là nhá» những tháng âu loâ€, “chợt má»™t chiá»u tóc trắng như vôi’, “ru bạc tóc thôiâ€, “tóc nào còn xanhâ€, “rừng Æ¡i xanh hoài mái tócâ€.

Hình ảnh chim bay xa để nói lên sá»± chia xa: “bóng chim quaâ€, “chân chim qua trá»iâ€, “trá»i in dấu chim xa nguồnâ€, “mặt trá»i quên dấu chimâ€, “bóng chim cuối đèoâ€, “dấu chim bayâ€, “em như chim bayâ€.

Hình ảnh “em†và chim: “em cùng lá tung tăng như chim đếnâ€, “ru em cánh nhạnâ€, “em đến nÆ¡i này tá»±a như cánh énâ€, “em như chim trắngâ€, “ngày mai em như chim bayâ€.

Hình ảnh ngón tay, bàn tay và sá»± buồn bã: “năm ngón đưa vào cô đơnâ€, “từng ngón tay buồnâ€, “tay che lệ nhoàâ€, “tay buồn không bàn tayâ€, “trên hai tay cÆ¡n Ä‘au dàiâ€, “tay xôn xao đón ưu phiá»nâ€, “tay trÆ¡n buồn ôm nuối tiếcâ€. Ngón tay, cánh tay dài, thon, gầy: “tay măng trôi trên vùng tóc dàiâ€, “xin cho tay em còn muốt dàiâ€, “dài tay em mấyâ€, “sống có đôi tay thật dàiâ€, “cho tay em dài gầy thêm nắng maiâ€, “ngón tay em gầyâ€, “em gầy ngón dàiâ€.

Bầu trá»i và âm thanh, tiếng hát: “giữa trá»i dòn vang tiếng cưá»iâ€, “ngồi hát mây bay ngang trá»iâ€, “tiếng hát tan trong trá»i gió lênâ€, “hát bên trá»i gian dốiâ€, “lá»i ru như tiếng hát trên trá»iâ€, “lá»i ru vang vá»ng má»™t trá»iâ€. Trá»i vá»›i gió: “nghe trá»i gió lá»™ngâ€, “trá»i buông gióâ€, “hát tan trong trá»i gió lênâ€, “trá»i buồn gió caoâ€, “đất trá»i lặng gióâ€, “gió trá»i lênh đênhâ€, “nhặt gió trá»i má»i em giữ lấyâ€, “sương ở miá»n xa gió ở đất trá»iâ€, “gió cuốn Ä‘i tận cuối trá»iâ€, “đứng bên trá»i gió lá»™ngâ€.

Hình ảnh hoa hồng hoặc sắc hồng cá»§a hoa: “môi em cho ta má»™t cánh hồngâ€, “môi hồng đỠnhư Ä‘oá hoa vôngâ€, “đoá hoa hồng cài lên tóc mâyâ€, “còn gì đâu những Ä‘oá hoa hồngâ€, “yêu Ä‘oá hồng bé dạiâ€, “loài hoa trắng hồngâ€, “con sông nằm chá» những Ä‘oá hồngâ€, “hoa trên đồng xanh má»™t sá»›m mai rất hồngâ€.

Nghe tiếng mưa rÆ¡i: “nghe mưa tá»§i há»nâ€, “thá»m đá nghe mưaâ€, “nghe mưa bãoâ€, “con đưá»ng nằm nghe nắng mưaâ€, “nghe mưa nÆ¡i nàyâ€, “nghe tiếng mưa trên đànâ€, “mưa nghe từ độ trái tim em buồnâ€, “nghe quanh Ä‘á»i mưa bãoâ€.

Má»™t ý tương tá»± khác đã được nói tá»›i ở trên là “nghe gióâ€. “Nghe mưa†và “nghe gió†cÅ©ng đã là hai ý tưởng giống nhau rồi.

Những ví dụ khác có thể là hình ảnh mưa rồi nắng, nắng rồi mưa, hoặc mưa trong nắng, nắng trong mưa: “mưa lâu hoặc cÆ¡n nắng dàiâ€, “mưa rồi chợt nắngâ€, “nắng mưa em ngày ấyâ€, “ngày mưa hay nắngâ€, “cÆ¡n mưa là nắng vô thưá»ngâ€, “đêm khua nắng sá»›m hay cÆ¡n mưaâ€, “mưa nắng ở trong mắt ngưá»iâ€, “nắng ngá»i nhìn mưa bayâ€, “thành phố vẫn nắng vàng, vẫn mưaâ€, “từ khi nắng hay mưa vá»™i vàngâ€, “yêu em bao ngày nắng, bao ngày mưaâ€, “bướm hoa và chim cùng mưa nắngâ€.

Mắt buồn: “nắng qua mắt buồnâ€, “mưa buồn bằng mắt emâ€, “mưa có buồn trong mắt emâ€, “buồn trong mắt naiâ€, “mắt buồn mi thÆ¡ ngâyâ€, “mắt ưu phiá»nâ€, “nước mắt rÆ¡i cho tình nhânâ€, “đi quanh từng giá»t nước mắtâ€, “mưa ngoài trá»i là giá»t nước mắt emâ€, “lau khô dòng nước mắtâ€.

Hoặc ví dụ những đơn từ khá đặc trưng trong nhạc TCS nhưng được áp dụng nhiá»u lần vá»›i những chữ khác để tạo nên cụm từ: “tay gầyâ€, “vai gầyâ€, “ngón gầyâ€, “tóc gầyâ€, “em gầyâ€, “cánh gầyâ€, “thân gầyâ€, “hoa gầyâ€, “nắng gầy†(tôi thấy hình ảnh “tóc gầy†và “nắng gầy†gượng quá).

Hoặc những câu sau đây vá»›i từ kép “trăm nămâ€, “ngàn năm†thì quý vị nghÄ© thế nào? Tôi thấy chúng giống nhau trong ý tưởng ... má»™t Ä‘iá»u vô định, má»™t cuá»™c Ä‘á»i, má»™t sá»± tồn tại, v.v.: “trăm năm vào chết má»™t ngàyâ€, “nghe tiếng trăm nămâ€, “thấy bóng trăm nămâ€, “cuồng Ä‘iên mÆ¡ trăm nămâ€, “bù đắp cho trăm nămâ€, “rá»i suốt trăm nămâ€, “má»™t trăm năm như tiếng thở dàiâ€, “trăm năm vá» chốn xa xămâ€, “còn đứng như trăm nămâ€, “trăm năm vô biênâ€, “quanh em trăm năm khép lạiâ€, “trăm năm bá»—ng quay vá»â€, “má»™t lần là trăm nămâ€, “từng chiếc bóng trăm nămâ€, “từng tiếng khóc trăm năm vây ngưá»iâ€.

Và: “quê hương nghìn năm vẫn làâ€, “nghìn năm nhá»› aiâ€, “từ nghìn năm xưaâ€, “má»™t ngàn năm trướcâ€, “má»™t ngàn năm nữaâ€, “ru mãi ngàn nămâ€, “cho thêm ngàn nămâ€, “nhá»› ngàn năm trôi quaâ€, “ngàn năm ru emâ€, “miệt mài ngàn nămâ€.

Và sau đây là hai ví dụ rất thú vị: “bá» trăm năm sau ngàn năm nữa†và “trăm năm ở đậu ngàn nămâ€.

Như đã nói ... nhiá»u câu nghe hay và khác nhau chứ, nhưng tại sao lại nhiá»u ... “trăm nămâ€, nhiá»u “gió trá»iâ€, nhiá»u “tay dàiâ€, nhiá»u “ngón gầy†như vậy? Còn những ví dụ khác nữa, nhưng tôi không có thì giỠđưa ra. Tôi thấy rằng lá»i nhạc TCS có những hình ảnh và ý tưởng giống nhau rất nhiá»u. Tôi xin nhắc lại má»™t lần nữa và nhấn mạnh, “Nếu xét từng câu riêng biệt thì má»—i câu có thể hay và ý tưởng có thể lạ và đẹp; nhưng vì TCS đã lập Ä‘i lập lại ý tưởng, hình ảnh tương tá»± nhau nhiá»u quá nên tôi thấy chúng bá»›t hay, trở nên nhàm chán, và cho thấy sá»± giá»›i hạn trong khả năng sáng tạá»â€

Bây giá» tôi sẽ tiếp tục chứng minh rõ hÆ¡n nữa tại sao tôi nghÄ© nhạc TCS nhàm chán và sá»± sáng tạo cá»§a ông chỉ nên tóm gá»n trong má»™t số lượng bài hát nhá» mà thôi. Tôi sẽ đưa ra ví dụ những bài hát có nhiá»u (chứ không phải má»™t) hình ảnh và ý tưởng bị lập Ä‘i lập lại. Những hình ảnh và ý tưởng này có thể rất giống nhau hoặc giống nhau vá»›i nghÄ©a rá»™ng.

Như đã nói, TCS chỉ tập trung vào má»™t số hình ảnh nhất định và sá»­ dụng chúng khá nhiá»u. Tìm kiếm trong lá»i nhạc TCS, chúng ta sẽ thấy rằng ông có nhiá»u bài hát có những combination cá»§a những hình ảnh đó giống nhau. DÄ© nhiên những nhạc sÄ© khác cÅ©ng có sá»± trùng lặp trong những combination khác nhau; nhưng đối vá»›i trưá»ng hợp TCS thì khác vì:

1/ cá nhân từng hình ảnh đơn độc tá»± nó đã lập Ä‘i lập lại nhiá»u trong nhạc cá»§a ông rồi mà những “combination†cÅ©ng trùng lặp nhiá»u nữa thành ra tôi thấy quá mức; 2/ sá»± trùng lặp xảy ra tóm gá»n trong má»™t số từ ngữ và hình ảnh nhất định, mà trong đó có những hình ảnh rất đặc trưng TCS, nên sá»± kém sáng tạo càng rõ ràng; 3/ sá»± trùng lặp xảy ra tóm gá»n trong má»™t số từ ngữ và hình ảnh nhất định nên nhạc dá»… trở nên nhàm chán hÆ¡n.

Vì TCS tập trung vào má»™t số hình ảnh như vậy nên tìm kiếm sá»± trùng lặp không khó. Tuy nhiên vì số lượng bài hát nhiá»u và chúng ta có thể có rất nhiá»u những “combination†khác nhau nên việc tìm kiếm và liệt kê chúng trở nên khó khăn. Tôi chỉ đưa ra 3 ví dụ vá»›i “combination†3 hình ảnh mà thôi. Những hình ảnh này được chá»n “randomlyâ€. Trong trưá»ng hợp những hình ảnh giống nhau được lập Ä‘i lập lại nhiá»u lần trong cùng má»™t bài hát thì tôi chỉ đưa ra má»™t ví dụ mà thôi. Nếu nghe những bài hát vá»›i tất cả sá»± trùng lặp trong từng bài thì sẽ còn chán hÆ¡n nữa. Tôi biết rằng TCS có rất nhiá»u bài mà trong đó má»™t vài hình ảnh được lập Ä‘i lập lại nhiá»u lần trong má»—i bài. DÄ© nhiên nếu bài hát nói vá» má»™t chá»§ đỠví dụ như “con đưá»ng†trong “Có Những Con ÃÆ°á»ng†thì sá»± lập Ä‘i lập lại hình ảnh con đưá»ng là tất yếu. Trưá»ng hợp đó thì không tính.

Nói vá» hình ảnh “Nắngâ€, “Bàn Tay, Ngón Tayâ€, và “Ngheâ€:

Chiếc Lá Thu Phai: “để lòng theo chút nắng bên ngoàiâ€, “lau trắng trong tayâ€, “nằm nghe giữa trá»iâ€
Chiá»u Má»™t Mình Qua Phố: “có khi nắng khuya chưa lênâ€, “bao nhiêu lần tay má»iâ€, “bước chân nghe quen cÅ©ng buồnâ€
Gá»i Tên Bốn Muà: “em Ä‘i vá» giá»t nắng nhấp nhôâ€, “mưa lạnh từng ngón sương mùâ€, “nghe xót xa hằn trên tuổi trá»iâ€
Lá»i Mẹ Ru: “ru con trưa nắngâ€, “lá»i mẹ ru đêm vang ngón tay hồngâ€, “nghe ru ná»—i niá»m†Má»™t Cõi Ãi Vá»: “mây che trên đầu và nắng trên vaiâ€, “đôi tay nhân gianâ€, “nghe chân ngá»±a vá» chốn xaâ€
Mưa Hồng: “trá»i ươm nắng cho mây hồngâ€, “trên hai tay cÆ¡n Ä‘au dàiâ€, “ngưá»i nằm xuống nghe tiếng ruâ€
Mưa Mùa Hạ: “em sang từ nắng thưở nàoâ€, “mưa má»m bàn tay emâ€, “mưa nghe từ độ trái tim em buồnâ€
Nhìn Những Muà Thu Ãi: “đưa em vá» nắng vương nhè nhẹâ€, “tay trÆ¡n buồn ôm nuối tiếcâ€, “nghe hồn mình trên ấyâ€
Như Cánh Vạc Bay: “nắng có hồng bằng đôi môi emâ€, “lá hát từ bàn tay thÆ¡m thoâ€, “nghe nghìn giá»t lệâ€
RÆ¡i Lệ Ru Ngưá»i: “chưa nói vá»›i bình minh hay trưa nắngâ€, “đôi tay em dù ưu ái Ä‘á»iâ€, “nghe ra quanh tôi đêm dàiâ€
Tình Xót Xa Vừa: “phÆ¡i tình cho nắng khô mauâ€, “đôi tay vẫn còn ôm mịt mùngâ€, “đêm nằm nghe lá than vanâ€
Tôi Ru Em Ngá»§: “nắng thắp trên caoâ€, “em hôn lên tay mìnhâ€, “nghe tình chợt buồn trong lá xôn xaoâ€
Từng Ngày Qua: “nắng phÆ¡i trên đầu cá» nonâ€, “đá»i trần gian có tim ngưá»i có tay chá»â€, “ná»­a đêm có khi nghe lá»i trăn trốiâ€
Tất cả những nhạc phẩm trên Ä‘á»u nói vỠ“nắngâ€, “bàn tay/ngón tayâ€, và “ngheâ€. Dưới đây là hai ví dụ khác.

Nói vỠ“Môi, Miệngâ€, “Trá»i, Bầu Trá»iâ€, và “Giòng sôngâ€:
Chiá»u Trên Quê Hương Tôi: “nắng như môi hoàng hôn trên phốâ€, “má»™t trá»i mưa bayâ€, “trên sông má» xa sương khóiâ€
Có Nghe Ãá»i Nghiêng: “miệng môi ốm o lá»i thá»â€, “trá»i đất kia có hay ta vá»â€, “ngưá»i ra Ä‘i bến sông nằm lạnhâ€
Ãoá Hoa Vô Thưá»ng: “má»™t bá» môi thÆ¡mâ€, “xa gần đất trá»i rá»™n ràngâ€, “chiá»u em ra đứng hát đầu sôngâ€
Khói Trá»i Mênh Mông: “còn gì đâu môi xưa hồngâ€, “ta nhìn khói trá»i mênh môngâ€, “trên sông những cánh bèo xanhâ€
Lặng Lẽ NÆ¡i Này: “tình yêu mật ngá»t trên môiâ€, “trá»i cao đất trá»™ng má»™t mình tôi Ä‘iâ€, “sông cạn đá mònâ€
Níu Tay Nghìn Trùng: “từ bá» môi hát lên nhè nhẹâ€, “ngá»§ quên giữa trá»i mênh môngâ€, “chiá»u rÆ¡i trên sôngâ€
Tình Sầu: “tình cho nhau môi ấmâ€, “tình xa như trá»iâ€, “dòng sông nước cuốn†Tuổi Ãá Buồn: “đoá hoa hồng cài hôn lên môiâ€, “trá»i còn làm mưa rÆ¡i mênh mangâ€, “như giòng nước hiá»nâ€
Vàng Phai Trước Ngõ: “đưá»ng xanh quá môi e ngại hồngâ€, “đưá»ng vá» xa trá»i đất mông lungâ€, “giòng sông nắng cho bá» bến rá»™ngâ€

Nói vỠ“Bàn Chân, Bước chânâ€â€œ, “Lá Câyâ€, và “Mưaâ€:
Chiá»u Trên Quê Hương Tôi: “tiếng chân vỠđó đâyâ€, “giá»t chiá»u trên láâ€, “sẽ mưa lâu hoặc cÆ¡n nắng dàiâ€
Diá»…m Xưa: “bước chân em xin vá» mauâ€, “mưa trên hàng lá đổâ€, “chiá»u nay còn mưa sao em không lạiâ€
Em Còn Nhá»› Hay Em Ãã Quên: “trong lòng phố mưa đêm trói chânâ€, “vòm lá me xanhâ€, “trong lòng phố mưa đêm trói chânâ€
Khói Trá»i Mênh Mông: “em lại thấp thoáng bàn chânâ€, “bên sông cá» lá buồn tênhâ€, “đá»i còn bay những cÆ¡n mưa phùnâ€
Má»—i Ngày Tôi Chá»n Má»™t Niá»m Vui: “đợi em vá» bàn chân quen quáâ€, “thảm lá me vàng lại bước quaâ€, “chá»n nắng đầy chá»n cÆ¡n mưa tá»›iâ€
Mưa Hồng: “gót chân mòn trên phiếm duâ€, “ngoài kia lá như vẫn xanhâ€, “ngưá»i ngồi xuống cÆ¡n mưa đầyâ€
Nắng Thuá»· Tinh: “qua công viên bước chân âm thầmâ€, “sao lá thu không vàngâ€, “mùa thu mưa bay cho tay má»mâ€
Nguyệt Ca: “như chân ai lần vá»â€, “vưá»n xưa lá xanh tươiâ€, “đêm khua nắng sá»›m hay cÆ¡n mưa†Như Cánh Vạc Bay: “suối đón từng bàn chân em quaâ€, “lá hát từ bàn tay thÆ¡m thoâ€, “mưa có buồn trong mắt emâ€
Rồi Như Ãá Ngây Ngô: “đôi khi bá»—ng nghe bước chânâ€, “thấy trên lá khô má»™t giòng suốiâ€, “có mưa giữa khuya hồn má»™ng vu vÆ¡â€
Tình Yêu Tìm Thấy: “từ khi có đôi chân vào Ä‘á»iâ€, “màu hoa lá quen như mặt ngưá»iâ€, “từ khi nắng hay mưa vá»™i vàngâ€
Tuổi Ãá»i Mênh Mông: “mùa cây trái níu chân em vá»â€, “em cùng lá tung tăngâ€, “bướm hoa và chim cùng mưa nắngâ€

Ãó là 3 ví dụ nói lên sá»± trùng lặp cá»§a 3 hình ảnh trong nhiá»u bài. Còn nhiá»u ví dụ khác nữa cho những “combination†khác. Xin lưu ý là những hình ảnh trong từng “combination†trên vẫn có thể sắp xếp lại để tạo nên những “combination†má»›i ví dụ như “môi/miệngâ€, “mưaâ€, và “bàn tay/ngón tayâ€, và chúng ta sẽ lại gặp nhiá»u sá»± trùng lặp má»›i. Chúng ta cÅ©ng có thể có những “combination†vá»›i số lượng hình ảnh khác nhau.

Chính vì sá»± trùng lặp không những chỉ xảy ra đối vá»›i má»™t số ngôn từ thôi, mà còn xảy ra đối vá»›i hình ảnh và ý tứ, và nhiá»u bài hát còn có nhiá»u hình ảnh và ý tương tá»± nhau thành ra TCS có nhiá»u bài hát giống nhau.

Cuối cùng tôi xin đưa ra má»™t ví dụ khá thú vị là bài “Ãoá Hoa Vô Thưá»ngâ€, nhạc phẩm dài nhất cá»§a TCS. Tôi muốn nói rằng rất nhiá»u những ngôn từ, hình ảnh, ý tứ thông dụng cá»§a TCS, được nói tá»›i trong những bài hát cá»§a ông, Ä‘á»u tập trung trong nhạc phẩm này. Ãó là má»™t Ä‘iá»u thú vị, nhưng tôi không ngạc nhiên. Tôi liệt kê ra đây má»™t số câu:

“má»™t bá» môi thÆ¡mâ€, “thấy trên đưá»ng xaâ€, “tìm lại trên sông những dấu hàiâ€, “gió muà thu ân cầnâ€, “dáng em ngồi trước sânâ€, “gót hồng em muốn quay vá»â€, “chiá»u em ra đứng hát đầu sôngâ€, “nụ cưá»i mong manhâ€, “từ đó hoa là emâ€, “tìm ngày tinh khôiâ€, “em Ä‘i đứng bên Ä‘á»i líu loâ€, “má»™t chút mây phù duâ€, “chim hót tên là ái ânâ€, “sen hồng má»™t nụâ€, “em ngồi má»™t thưở yêu nhauâ€, “từ đó em là sươngâ€, “chiá»u em đứng cuối sôngâ€, “tìm trên non ngàn má»™t cành hoa khôiâ€, “cho lá»i kinh đến núi nonâ€, “áo xưa em là mâyâ€, “ngá»±a hý vang rừng xaâ€, “tìm em xa gần đất trá»i rá»™n ràngâ€, “vá»ng xuống đất trá»i kiaâ€, “từ đó ta ngồi mêâ€, “đợi gió vô thưá»ng lênâ€, “tìm chim trong ngàn ngậm hạt sương bayâ€, “ta là đêm nở Ä‘oá hoa vô thưá»ngâ€, “tìm trong sương hồngâ€, v.v.

Ãây là má»™t bài hát hay và tôi rất thích, nhưng ước gì những bài hát khác cá»§a ông đừng có nhiá»u hình ảnh trong bài này quá, hay là bài này đừng có nhiá»u hình ảnh trong những bài khác thì ... hết xẩy. Trưá»ng hợp tương tá»± cÅ©ng xảy ra đối vá»›i má»™t số bài hát khác cá»§a TCS, nhưng hình như bài này chứa đựng những hình ảnh phổ biến nhiá»u nhất.

à kiến của tôi vỠsự trùng lặp ngôn từ, hình ảnh, ý tứ trong nhạc TCS là như vậy. Tôi có thấy sự sáng tạo khi phân tích từng câu riêng biệt. Nhưng sau khi phân tích từng câu riêng biệt, tôi còn nhìn vào ý tưởng và sự sáng tạo một cách tổng quát nữa trong tất cả những nhạc phẩm phổ biến của ông. Và khi nhìn như vậy thì tôi hiểu rõ tài năng của ông hơn, và hiểu tại sao bây giỠtôi không còn thích nhạc TCS như trước đây và tại sao tôi không đánh giá tài năng của ông cao lắm.

IV. Kết Luận

Tôi nhận thấy nhạc TCS hay vì ý nhạc thÆ¡, lá»i sáng tạo và đẹp, có tính tâm tình, v.v., nhưng có lẽ chúng ta chỉ nên lá»±a ra má»™t số bài và thấy chúng hay mà thôi. Chúng ta cÅ©ng nên thấy rằng tài năng cá»§a ông cÅ©ng chỉ tóm gá»n trong má»™t số bài như vậy. Tôi không tin sá»± phổ biến nhạc phẩm đồng nghÄ©a vá»›i tài năng âm nhạc; chúng ta cÅ©ng không nên dùng số lượng nhạc để nói lên tài năng. Và có lẽ chúng ta cÅ©ng nên nhìn kỹ vào lý do cá»§a sá»± phổ biến để nhỠđó có thể phân tích và đánh giá chính xác hÆ¡n sá»± hay, dở trong nhạc cá»§a ông. Ngoài những lý do chính trị, đồng cảm, có những Ä‘iểm chung nên không khách quan, v.v., sá»± thưởng thức dá»… dãi là lý do quan trá»ng để nhạc TCS phổ biến.

Sá»± phổ biến cá»§a nhạc phẩm và nổi tiếng cá»§a má»™t nhạc sÄ© không hẳn đồng nghÄ©a vá»›i nhạc phẩm xuất sắc hoặc ngưá»i nhạc sÄ© tài năng. Nhiá»u ngưá»i đã nối kết sá»± phổ biến nhạc phẩm vá»›i tài năng tác giả và nói rằng “Bao nhiêu ngưá»i yêu nhạc TCS đã chứng minh được tài năng cá»§a ông.†Không hắn như vậy đâu. Lý do là vì “chất lượng hay không, tài năng hay không†tuỳ thuá»™c rất nhiá»u vào “cách†(hoặc khả năng?) thưởng thức âm nhạc cá»§a má»™t dân tá»™c. Xin ví dụ má»™t trưá»ng hợp: nhạc sÄ© Cung Tiến và âm nhạc cá»§a ông không thể nào phổ biến và có ảnh hưởng đối vá»›i nhiá»u ngưá»i Việt Nam như TCS và nhạc TCS, nhưng vá» tài năng âm nhạc thì tôi biết rằng Cung Tiến còn hÆ¡n TCS vài bậc (tôi đã so sánh ở đây).

Ca khúc cá»§a TCS kém phần nhạc, có phần lá»i hay (nhiá»u câu) nhưng lại giảm giá trị vì ý tứ bị lập Ä‘i lập lại và bó hẹp. Lá»i cá»§a TCS chỉ tóm gá»n vào má»™t số ý tưởng nhất định. Trong khi đó âm nhạc cá»§a ông cÅ©ng ở trong trưá»ng hợp tương tá»± là chúng giống nhau quá nhiá»u. Không những vậy, chúng còn “đơn giản†và giống nhau. Chính vì vậy mà nhạc cá»§a TCS nghe bài nào cÅ©ng tương tá»± nhau và dá»… nhàm chán. Những Ä‘iá»u đó nói lên nhiá»u vá» khả năng cá»§a TCS. Sá»± sáng tạo và tài năng cá»§a TCS nên được thấy và đánh giá dá»±a trên những yếu tố đó nữa. Kết luận cá»§a tôi là nhạc cá»§a TCS (nhìn tổng quát vá» cả lá»i lẫn nhạc) và tài năng cá»§a ông ... khá nhưng không xuất sắc. Tôi chỉ lá»±a ra má»™t số bài cá»§a ông để nghe và thấy hay. Ngoài má»™t số trong những bài hát “Da Vàng†tôi rất thích, trong 130 bài phổ biến nhất cá»§a ông được tìm hiểu có lẽ tôi sẽ lá»±a ra khoảng 20 bài.

Chất lượng nhạc phẩm và khả năng cá»§a TCS cần được công nhận, nhưng không đáng để ông đạt được mức độ ca ngợi và khâm phục như ông đã và vẫn Ä‘ang được. Ông có khả năng và nên được xếp vào đúng level cá»§a ông. Hãy đặt TCS vào vị trí đúng cá»§a ông. Xin đừng nâng ông lên quá cao và xếp ông ngang hàng vá»›i Phạm Duy, Cung Tiến, Văn Cao, Phạm Ãình Chương, v.v. DÄ© nhiên tôi hoàn toàn không đồng ý vá»›i má»™t số ngưá»i cho rằng TCS là … “thiên tàiâ€. Không những vậy tôi còn thấy mắc cở khi nghe như vậy. Những ngưá»i khen ngợi ông quá mức có thể vì quen biết ông, có thể vì mê nhạc cá»§a ông quá mà tôn sùng, có thể vì không khách quan, có thể vì thấy nhiá»u ngưá»i thích nhạc TCS thành ra muốn nói rằng “Tôi cÅ©ng giống như bạn. Chúng ta biết nghe nhạc.†và cÅ©ng có thể vì muốn má»™t bài viết hoặc má»™t bài nói chuyện nào đó cá»§a há» vá» TCS nghe thêm phần … quan trá»ng. Xin lá»—i nhé nhưng má»™t vài ngưá»i Việt Nam chúng ta lâu nay hình như hay có thói quen … “ăn to nói lá»›n†như vậy. Những chữ như “thiên tài†xin được để dành cho những ngưá»i như Bach, Mozart, Beethoven, v.v.

Trên đây là những lá»i nói thẳng thắn và khách quan cá»§a má»™t cá nhân thuá»™c thế hệ con cháu TCS vá»›i những suy nghÄ© có lẽ hÆ¡i khác vá»›i nhiá»u ngưá»i nhưng chắc chắn cÅ©ng giống nhiá»u ngưá»i khác. Hy vá»ng nhận được sá»± đồng cảm cá»§a những ngưá»i yêu nhạc. Hy vá»ng những ngưá»i thích nhạc TCS không cảm thấy bị xúc phạm.

M.H.


Mục Lục


2. BỠLau Cát Lở (Chuyện Dài)

Ãá»— Thành



BỠlau cát lở

Bố tôi lúc nào cÅ©ng là khách chÆ¡i sang, chÆ¡i sá»™p, nên đã chẳng đến thì thôi bằng đã đến thì luôn được từ chá»§ đến các cô vá»i đón. Tôi Ä‘i theo bố luôn được nếm ké sá»± đãi đằng, khi thì múi quít, lúc thì quả nho, lại còn được xem bố gõ trống và nghe các cô hát.

Ngày ấy dù còn bé, nhưng nghe tiếng đàn tưng tá»­ng vá»›i giá»ng ca lảnh lót cá»§a ca nữ cùng tiếng trống tom chát cá»§a quan viên, tôi vẫn thấy lâng lâng như Ä‘ang ở trong má»™t miá»n khói sương lãng đãng nào đó. Có lúc say sưa nghe đến quên cả ăn múi quít Ä‘ang cầm ở tay, khiến các cô nắc nẻ cưá»i khen đúng cả cha lẫn con cùng nòi má»™t ruá»™c.

Những lúc ấy. bố nghiêng nghiêng vành tai như dõi theo từng thanh âm cá»§a tang trống, tay lăm lăm cái dùi như chá» ngưá»i ca nữ xướng đến Ä‘oạn Ä‘ang mong là thưởng cho những hồi gõ tom khen ríu rít.

Hai bố con ngồi nghe hát cỡ chừng mấy cữ là ra vá». Chiếc xe tay còn chá» lại đưa hai cha con lòng vòng qua các phố đêm đã say ngá»§. Bố dặn xe ghé lại ga Hàng Cá», rồi cả cha, cả con, cả bác phu xe cùng xì xụp bát cháo hoa và bìa đậu phụ rán dòn.

Ãêm Hà Ná»™i kín bưng như tá» giấy. Những căn nhà im lìm như nén giấc ngá»§ lan xa. Gió hiu hiu trên những vòm cây cao như ôm choàng lấy phố. Tôi vẫn nghe tiếng hát cá»§a cô đầu theo vòng xe quay trên các phố Hà Thành. Từ bé tôi đã ôm hình ảnh lá»i ngân nga “ Hồng hồng, tuyết tuyết, má»›i ngày nào còn chá»­a biết cái chi chi. Mưá»i lăm năm thấm thoắt có xa gì. Ngoảnh mặt lại đã tá»›i kỳ tÆ¡ liá»…u…â€

Tôi cho rằng Ä‘á»i ca kỹ là cuá»™c Ä‘á»i tài hoa và bởi tài hoa nên trăm nghìn lận đận. Ngưá»i Ä‘á»i thưá»ng chê cô đầu Ä‘em tiếng ca chài ngải các quan viên, khiến các ông bá» nhà, bá» cá»­a, nhưng tôi cho rằng chẳng ai muốn trở thành ca kỹ bao giá». Chẳng qua nghiệp cá»§a mình phải chịu, hay gì đâu Ä‘em giá»ng ca đãi thiên hạ đêm đêm. Còn các ông có say sưa mà lÆ¡ là trách nhiệm là vì cảm thương cho cuá»™c Ä‘á»i mà quên bước vá» quê. Các ông tìm lãng quên ở má»™t nÆ¡i nào khác, chứ có mấy ông dám sống chết vì các cô ca nữ hồi nào.

******

Dạo đó, tôi trá» há»c ở Hà Ná»™i mà quê bố thì ở cách đó hàng mấy mươi cây số. Thỉnh thoảng bố vẫn cho tôi vá» quê ná»™i. Cha con ra ga Hàng CỠđáp chuyến ô tô ray vá» làng. Ãêm thênh thang, tàu lao Ä‘i vun vút, tiếng bánh xe xé gió miết vào thanh ray như những lưỡi sắt mài chăm.

Tàu vỠđến căn ga nhá» lúc chừng khuya lắm. Hai bố con bước xuống đưá»ng ụ đắp cao, men theo con đưá»ng mòn Ä‘i vào làng. Dân quê đã ngá»§ say cả rồi, chỉ lác đác còn những tiếng sá»§a cá»§a bầy chó đêm khi nghe tiếng chân cha con tôi bước tá»›i. Bố con vào nhà vá»›i sá»± đón tiếp cá»§a cô. Cô trách bố đưa cháu vỠđêm hôm khuya khoắc làm cháu mất ngá»§. Bố ậm ừ không nói gì, vì bố biết cô lúc nào cÅ©ng quan tâm cho thằng cháu vốn tí tuổi đầu đã phải ở xa mẹ. Cô đâu có ngá» rằng chuyện tôi chá»n Ä‘i theo bố là do tôi tá»± nguyện mà Ä‘i. Cái máu giang hồ vặt đã nhiá»…m trong tôi từ những ngày chưa nứt mắt.

Thế là cô chẳng ngủ nghê gì được. Cô lăng xăng lo đun nước tắm cho bố tôi, cô lại vo gạo bắc lên nồi cháo hoa ăn với thịt nạc thăn cắt vuông con cỠkho thật mặn. Cô biết bố con tôi thích nhất món kho này, nên lúc nào cô cũng có sẵn cất đi chỠđãi khách.

Ãêm đó, bao giá» tôi cÅ©ng thức thật khuya. Nghe bố nghe cô há»i han, nói năng hết chuyện này sang chuyện khác. Trước mặt tôi không há» lần nào nghe cô trách cứ bố, nhưng khi tôi ríp cả mắt ngá»§ Ä‘i rồi thì anh em má»›i hạch sách nhau đủ Ä‘iá»u. Sáng hôm sau thức dậy thế nào tôi cÅ©ng nghe cô lÆ¡ lá»­ng : đêm qua cô đã há»i tá»™i bố mày nhiá»u.

Những ngày ở lại quê, tôi được cô nuông chiá»u và chăm bẵm rất má»±c. Má»™t hai cô cứ bắt tôi ăn hết món này đến thức khác. Lúc thì dúi cho cá»§ khoai lùi trong bếp, lúc đưa cho cái kẹo bá»™t vừa mua. Cô luôn há»i han tôi liệu ở vá»›i bố có được lo cho ăn đầy đủ. Tôi thá»±c lòng nói, song cô vẫn không tin. Cô bảo : nếu con ăn uống cá»±c quá, hay để cô báo vào mẹ cho ngưá»i đón con vá» nhé.

Nghe nhắc đến mẹ, nhá»› thì thật nhá»› mà sao vẫn chưa muốn quay vá». Cứ nghÄ© mẹ Ä‘ang lo cho mấy chị em mà thương cho mẹ, sợ thêm mình vá» làm cho mẹ cá»±c hÆ¡n là lại phải nài nỉ cô đừng khiến mẹ phải bận tâm hÆ¡n.

******

Làng bên ná»™i càng ngày càng vắng. Thá»i buổi khó khăn nên ai tìm được dịp Ä‘á»u chá»n ra Ä‘i để thay đổi cuá»™c sống cá»§a mình. Ãàn ông rá»§ nhau vào làm các vùng cao su tít trong miá»n Nam xa tắp. Làng còn lại các cụ già, phụ nữ và bá»n lau nhau con nít. Cô cứ than thở vá»›i tôi : đến rồi chẳng ai còn muốn sống lại vá»›i đất này. Ngưá»i ta rá»§ nhau Ä‘i nhiá»u quá và cô thở dài sưá»n sượt. Tôi không hiểu đó là tiếng thở dài cá»§a ngưá»i thấy quê mình thưa dân dần hay đó là ná»—i than van cá»§a má»™t ngưá»i vừa đánh rÆ¡i má»™t Ä‘oạn Ä‘á»i cá»§a mình xuống rãnh.

Hồi ấy, tôi còn bé quá, chưa mưá»ng tượng được thế nào là tâm tình con ngưá»i. Ãến sau này nghe đâu trong những ngưá»i bá» quê có cả ngưá»i đã cùng cô hẹn thỠước nguyện. Trong má»™t câu chuyện gia đình, bố tôi kể vá»›i mẹ : từ khi chú ấy Ä‘i, cô như ngưá»i thá» thẫn. Tóc biếng chải, trầu biếng ăn, chẳng còn muốn mặc thứ gì đẹp. Những buổi chiá»u cô ra cá»­a ngóng chá», chá» mà không biết đến bao giá» má»›i gặp lại. Hèn gì thuở ấy cô càng má»±c thương quí tôi. Có gì cô cÅ©ng cho, chưa xin cô đã cấp, cô cứ bảo tôi : con nhận Ä‘i cho cô vui, cô thay mẹ chăm nom con để con đừng nhá»›.

(còn tiếp)

Ãá»— Thành
7/03

Mục Lục


3. Lấy Chồng Xa Xứ

Hoàng Yến



(Viết trong ngày hấp hối của Hương Giang).

Theo chân Khải và Tạo tôi bước vào phòng 175 của Bệnh viện X.

Trước mắt tôi là má»™t cô gái trẻ. Cô nằm thiêm thiếp. Tôi để mặc cho nước mắt tuôn tràn. Hương Giang đó sao? Cô bạn rất thân cá»§a tôi hồi Tiểu há»c. Ãẹp thuỳ mị, dịu dàng. Mái tóc dài ná»­a lưng, che làn má mịn. Bây giá» gầy tá»p, xanh xao… Qua Mỹ mưá»i lăm năm tôi má»›i nghe tin bạn.

Thư cho tôi hồi tháng sáu năm 2004, Hương Giang viết: Sàigòn ngày 24 tháng 6 năm 2004. Vân Khanh nhá»›, Nhá» gặp lại Tưá»ng Loan ở cư xá Tá»± Do hôm Chúa Nhật mà Giang có được địa chỉ cá»§a bạn. Mừng quá! Gởi thư liá»n! Hương Giang muốn báo cho Vân Khanh má»™t tin vui. Tháng mưá»i nầy Giang sẽ theo chồng Ä‘i Mỹ sau đám cưới. Biết ai không? Anh Tòan đó. Kể cÅ©ng lạ thiệt. Hồi đó mình rất ghét anh ấy. Ngưá»i gì mà kỳ khôi. Giá» tan trưá»ng nào cÅ©ng làm cái Ä‘uôi cá»§a bá»n con gái rất kiên nhẫn. Sau năm 75, cả nhà anh vượt biên. Ãùng má»™t cái biến mất khá»i cư xá Bắc Hải. Thành ra đưá»ng vá» Ngã Ba Ông Tạ vắng chi lạ Khanh à. Giang buồn mấy tháng. Thì ra “ phải lòng†hồi nào không hay. Vân Khanh biết không Giang tốt nghiệp Ãại Há»c xong là Ä‘i làm liá»n. Bà cô cá»§a Giang có má»™t khách sạn nằm trên đưá»ng Gia Long- gần bùng binh Ngã Sáu - Sàgòn đấy. Thế rồi má»›i năm ngoái thôi Giang gặp lại anh Toàn trong lần anh làm Việt Kiá»u hồi hương. Anh trá» lại khách sạn hai tuần để Ä‘i má»™t vòng Sàigòn và ngoại ô cho thoả lòng mong nhá»›. Anh gần bốn mươi tuổi nhưng trông trẻ lắm. Anh Toàn kể hết cho Giang nghe vá» gia cảnh cá»§a anh. Qua Mỹ năm 75. Năm 90 anh lập gia đình. Có má»™t cô con gái. Giang có xem ảnh. Xinh xắn và rất giống anh. Năm 98 thì hai ngưá»i ly dị nhau. Theo lá»i anh kể: Có những bất đồng và tổn thương không còn hoà đồng và hàn gắn được. Anh ngá» lá»i cầu hôn. Giang lừng khừng mãi. Không phải vì Giang chê anh lá»›n tuổi. CÅ©ng không phải vì anh đã có má»™t Ä‘á»i vợ. Nhưng Giang nghe kể rằng: cuá»™c sống ở Mỹ không giống Việt Nam. Má»™t xứ sở cá»§a văn minh và cÆ¡ há»™i. Dá»… kiếm tiá»n nhưng khó tìm được tình thương. Giang sợ cảnh lấy chồng xa xứ. Nói dại: Lỡ mình có bị ngược đãi không ai binh vá»±c, á»§i an. Lỡ mình ốm Ä‘au không ngưá»i thân rõ khổ. Anh Toàn hiểu ra những suy tư cá»§a Giang và hứa: Em đừng lo. Anh đã má»™t lần dang dở. Anh biết trân quí hạnh phúc gia đình mà. Chỉ sợ qua Mỹ năm ba năm, má»i sá»± ổn định rồi em nằng nặc đòi chia tay vá»›i anh như cô vợ cÅ© chắc anh chết. Giang cảm động quá Vân Khanh à. Thật lòng, Giang không muốn bá» Mẹ Giang ở lại. Bố cá»§a Giang vượt biên từ năm 82 và có vợ khác rồi. Mẹ Giang Ä‘au khổ, già nua, nghèo thiếu. Giang má»›i Ä‘i làm, chưa giúp mẹ bao nhiêu ngày lại lấy chồng xa xứ… Mà thôi! Biết đâu khi làm việc ở quê ngưá»i Giang có Ä‘iá»u kiện lo cho Mẹ hÆ¡n. Phải vậy không Vân Khanh? Anh Toàn hiện sống má»™t mình ở thành phố Mobile, tiểu bang Alabama. Giang nghe nói Bố cá»§a Giang cÅ©ng ở đó. Nhưng mà anh Toàn bảo có những tiểu bang trên nước Mỹ rá»™ng lá»›n hÆ¡n cả nước Việt Nam. Thành phố Sàigòn tuy vậy mà nếu không chịu tìm nhau chưa chắc ai đã gặp ai. Huống chi… Qua Mỹ, Giang sẽ liên lạc vá»›i Vân Khanh liá»n. Chúc sức khoẻ và tạm biệt bạn.
Bạn cũ,
Hương Giang.

* * *

Các bác sĩ và y tá tại bệnh viện X rất mừng khi nghe nói tôi là bạn thân của Hương Giang.Theo chồng vỠMỹ được một năm. Hương Giang đã ở bệnh viện chín tháng. Chín tháng qua không có sự chăm sóc của Toàn.

Cô y tá kể :
- Có má»™t ngưá»i đàn ông trung niên hay mang hoa và quà đến thăm Giang. Chúng tôi được ông cho biết là bạn. Cô ấy bị ung thư máu. Lúc còn tỉnh nguyện vá»ng cá»§a cô là được trở vá» Việt Nam, chết tại quê nhà. Ngưá»i chồng cá»§a cô bá» Ä‘i luôn sau khi có kết quả xét nghiệm. Chúng tôi không liên lạc được.

Tôi nhìn bạn. Thương biết chừng nào! Bệnh viện X đã tận tình cứu giúp Giang nhưng không thể. Phương cách sau cùng đầy lòng nhân ái cá»§a các†Từ Mẫu†tại đây là sẵn sàng Ä‘em Mẹ cá»§a Hương Giang sang để đón xác con vá». Rất tiếc thá»i gian tìm kiếm bà thật khó. Tuần qua, má»™t bác sÄ© ngưá»i Việt duy nhất cá»§a bệnh viện đã thất vá»ng kêu lên:
- Bà ấy có trả lá»i Ä‘iện thoại nhưng không nói tiếng giống tôi. Tôi không hiểu.

Khải nhận số phone và gá»i ngay. Tiếng bà mẹ cá»§a Hương Giang ở đầu dây thảng thốt và nức nở. Chúng tôi chợt hiểu ra. Tiếng nói cá»§a cô Bác sÄ© diá»…n tả là cách phát âm cá»§a ngưá»i Huế. Còn cô là ngưá»i miá»n Nam, lại nói giá»i tiếng Mỹ hÆ¡n tiếng Việt vì rá»i Việt Nam từ khi còn rất bé.

Trong phòng bệnh, tất cả chúng tôi thấy nhẹ lòng hÆ¡n. Trong vòng má»™t tuần lá»… thôi mẹ cá»§a Giang sẽ sang đây. Ngoài hành lang có bóng ngưá»i đàn ông trung niên bước vá»™i. Tôi tưởng anh Toàn. Nhưng không! Bố cá»§a Giang. Ông ra hiệu cho tôi ra ngoài và thì thầm: - Ãừng nói vá»›i ai Bác là bố cá»§a Hương Giang. Bác thương con Bác lắm. Nhưng công khai nhìn con lúc nầy Bác không thể. Hãy tha thứ cho Bác.

Tôi nhìn mái tóc muối tiêu khuất dần cuối hành lang vắng, lòng quá ngậm ngùi. Ôi! Hương Giang ! Cô bạn thân cá»§a tôi. Có thể nào những ưu tư khi lấy chồng xa xứ cá»§a Giang bây giá» lại là sá»± thật? Mẹ cá»§a Hương Giang thật đáng thương. Tuổi già cô độc: Không chồng, không con.Tôi tá»± há»i tôi phải làm gì đây cho má»™t cảnh trạng quá bi thương cá»§a ngưá»i bạn cÅ©? Hương Giang Æ¡i! Ngày nào bạn ra Ä‘i theo gió ná»™i mây ngàn Khanh chỉ mong má»™t Ä‘iá»u: NÆ¡i cõi vÄ©nh hằng bạn chấm dứt má»i khổ Ä‘au vá» hạnh phúc phù du cá»§a lần lấy chồng xa xứ.

Hoàng Yến



Mục Lục


4. Cây đa bến cũ (tiếp)

Thanh Sơn



Cây đa bến cũ con đò khác đưa.
Ca dao Việt Nam

Sau lúc bỠvỠngang khi cuộc lễ chưa tan, Mơ không lúc nào thấy yên tâm. VỠđến nhà, mẹ thiêm thiếp ngủ rồi mà Mơ thì cứ thao thức. Mơ đặt hết vấn nạn này đến vấn nạn khác, nói chung là sợ.

MÆ¡ rất sợ cung cách những buổi phê bình, ở đó ngưá»i ta đặt vấn đỠra má»™t cách gay gắt, triệt để, mạnh bạo và không khoan nhượng. Má»—i ngưá»i má»™t ý, tá»±u trung là buá»™c tá»™i nhiá»u hÆ¡n.

Trước phong trào Ä‘ang lên và cần được đẩy mạnh tá»›i phía sâu, phía xa, ngưá»i ta đòi há»i ai ai cÅ©ng phải nhiệt thành, tích cá»±c, không thể lÆ¡ là hay tham dá»± chung chung. MÆ¡ lo lắng ngóng trông, ít ra cÅ©ng phải má»™t vài hôm nữa, nghe, thăm dò xem chị em nhận xét hành vi cá»§a MÆ¡ như thế nào.

Có thể các chị sẽ mổ xẻ và xét nét MÆ¡, có ngưá»i sẽ bênh vá»±c, có ngưá»i sẽ phê phán, liệu rồi phần thắng sẽ nghiêng vá» bên nào. MÆ¡ đã từng được nghe, được tham dá»± má»™t vài trưá»ng hợp xét xá»­ như thế, tuy chưa phải là những buổi ra tòa, vậy mà lá»i phê nhau đã sát sàn sạt. Ãôi lúc đã trở nên gay gắt và cưá»ng Ä‘iệu rất cao, rất xa.

Ngưá»i lên án dùng nhiá»u từ lá»›n lao quá, có thể nói là tàn nhẫn nữa, lật trái lật phải, đào xá»›i vào bao nhiêu ngóc ngách phÅ© phàng. Còn ngưá»i bênh dù cả gan đến đâu vẫn phải đồng ý vá» sai sót trước tiên rồi má»›i nhẹ nhàng xin cứu xét. Mưá»i lần như má»™t, lá»i bào chữa Ä‘á»u thất bại, để rồi cuối cùng nạn nhân bị phê phán vẫn phải chịu sá»± cảnh cáo, dù có nhẹ bá»›t Ä‘i.

CÅ©ng may là những buổi phê phán như thế không nhiá»u và thưá»ng. Thế nhưng luôn luôn sau buổi há»p bình, không khí lúc nào cÅ©ng căng thẳng và cái tình giao lưu giữa chòm xóm vá»›i nhau vô hình như có má»™t tấm màn ngăn cách nào từ đó.

Trưá»ng hợp cá»§a MÆ¡ không nằm riêng ngoại lệ. Khi MÆ¡ vá» rồi, có ngưá»i nhận ra ngay và khi cuá»™c lá»… tan, tiếng xì xào đã nổi lên đây đó. Có ngưá»i đặt vấn đỠlà MÆ¡ lÆ¡ là vá»›i phong trào, nhưng có ngưá»i lại cho là MÆ¡ đâu đã trở nên Ä‘oàn viên thì buá»™c ràng trách nhiệm vá»›i cô như thế là quá đáng .

Cuối cùng thì ai cÅ©ng đồng ý sẽ triệu tập má»™t phiên há»p để MÆ¡ giải thích thái độ cá»§a cô. Ãoàn thể cÅ©ng sẽ đặt vấn đỠbuá»™c MÆ¡ phải gia nhập để sinh hoạt cùng chị em chứ không thể cứ đứng riêng lẻ được nữa. Tin này được vài chị em xa gần nhắn nhe cho MÆ¡ biết. MÆ¡ thở vắn than dài, xoay trở má»™t cách lúng túng vô vàn. Trong đầu MÆ¡ quay cuồng bao nhiêu toan tính, sắp đặt bao nhiêu dá»± định. Nhưng càng gỡ càng bí, Ä‘iá»u khó khăn nhất là MÆ¡ vẫn còn mẹ Ä‘au nằm sá» sá» ra đó, và thêm nữa MÆ¡ hoàn toàn cô độc.

Gia đình neo ngưá»i, quay ra quay vào chỉ má»™t mình, thở than cÅ©ng chẳng biết chia xẻ vá»›i ai, có mẹ thì MÆ¡ tối kỵ không muốn mẹ lo lắng để bệnh càng trầm trá»ng . MÆ¡ nuốt ná»—i lo ấy vào lòng, sầu muá»™n như má»™t khối đá nặng lúc nào cÅ©ng đè chặt lấy quả tim nén thở.

Nói dại, MÆ¡ đã nghÄ© quẩn, giá gì lúc này mẹ mất Ä‘i thì MÆ¡ còn má»™t thân dá»… tính được chuyện hÆ¡n. Có mẹ, lúc nào MÆ¡ cÅ©ng bị cá»™t chân như ngưá»i bị tá»™i . MÆ¡ như má»™t con ngá»±a bị quây vào chuồng, cuồng chân gõ đồm độp xuống sàn, quay quắt mà không xoay trở được vì ná»—i chật chá»™i giam giữ.

MÆ¡ thấy sá»± suy nghÄ© cá»§a mình thật bất hiếu, nhưng tình trạng mẹ Ä‘au lâu ngày chẳng còn mong gì khá»i, âu là có khi mẹ mất sá»›m Ä‘i cho Ä‘á»i mẹ đỡ khổ cÅ©ng nên chăng ? MÆ¡ ứa nước mắt thầm trong đêm vắng, khi mà ná»—i cô đơn như những vòng tròn càng lúc càng lan rá»™ng ra.

Nhiá»u lúc MÆ¡ chợt thấy ná»—i ước ao được trở lại bên kia sông, tìm vá» ngôi nhà thá» ngày nao khi cô còn Ä‘i há»c . Ãể làm gì, MÆ¡ cÅ©ng không giải thích rành rẽ được khi mà MÆ¡ nào có là chiên đạo đâu. Nhưng MÆ¡ có cảm giác như cha xứ ở đó có thể giúp cô được. Ãt là cha sẽ lắng nghe lá»i trình bày cá»§a MÆ¡ và biết đâu cha sẽ chẳng giúp đỡ MÆ¡ má»™t giải pháp nào đó.

Bây giá» nhà thá» nhà thánh có gặp khó khăn trong lá»… lạc hÆ¡n, song cái dáng sừng sững cá»§a ngôi giáo đưá»ng vẫn là má»™t thá»±c thể không sao xóa bỠđược, vì thế mà hỠđạo vẫn còn giữ được má»™t giao thiệp chừng má»±c nào đó ở xã há»™i này.

MÆ¡ nhá»› đến cha xứ những lần thoáng gặp trước kia. Cách nói năng Ä‘iá»m đạm cá»§a cha đã để lại má»™t ấn tượng nÆ¡i MÆ¡. Bây giỠđã bao thá»i gian trôi Ä‘i mà MÆ¡ vẫn nhá»› mồn má»™t lá»i cha nói vá»›i cô dạo ấy.

Ước gì giữa lúc ngặt nghèo này, MÆ¡ sang được con sông. Con sông vẫn chỉ là như thế, vẫn là má»™t dòng nước lăn tăn vá»— vào hai bên bá» tình cảm, ngưá»i bên này vẫn còn thấy thấp thoáng cảnh cá»§a bá» bên kia. Thế mà con sông vẫn trở thành bát ngát như đại dương cách trở, cứ như là hải giá»›i giữa má»™t quốc gia vá»›i má»™t quốc gia.

Những con đò không qua lại nữa, nhưng thuyá»n thì vẫn loăng quăng trong ranh giá»›i cho phép cá»§a giá»›i chức thẩm quyá»n vùng mình. Ngưá»i dân dù gì vẫn phải giữ sá»± sống, dù má»™t chính thể khe khắt đến thế nào thì vẫn không cấm cản hết khát vá»ng cá»§a há». Cho nên việc tìm con cá, con tôm làm thức ăn qua ngày là chuyện không phế bỠđược. Những con thuyá»n vì thế cứ khoắng khoắng chèo lướt ven ven sông, mà cái giá»›i hạn là con đưá»ng vô hình chia đôi dòng sông theo suốt dài chiá»u dá»c. Oâi, cuá»™c sống nhiêu khê trắc ẩn khiến cho tâm tình con ngưá»i cÅ©ng trở nên thành quách, hào sâu, cắt chia nhau, dù cùng từ má»™t bá»c mà ra.

CÅ©ng may thá»i gian này nhiá»u lá»… lạc quan trá»ng, nên sá»± tập trung còn lo phục dịch cho thá»i sá»± trước tiên, buổi há»p dá»± định dành cho MÆ¡ vẫn chùng chình hoãn lại được . MÆ¡ sống trong cảnh ná»­a mừng mừng mà ná»­a lại thắc thá»m thêm. Ãiá»u gì khiến chỠđợi vẫn là Ä‘iá»u day dứt nhất, nó làm cho trí óc con ngưá»i loãng ra, bá»nh bồng, như ngưá»i say thuốc ngá»§, như ngưá»i bắt buá»™c phải uống viên an thần để ngá»§ quên được Ä‘i. Giấc ngá»§ cÅ©ng chẳng thanh thản gì, cÅ©ng chẳng trÆ¡n tru gì mà khi bệnh nhân thức dậy, đầu càng nặng hÆ¡n lên và lúc nào cÅ©ng quầng quầng như ngưá»i bj choáng.

Thêm vào đó, mẹ MÆ¡ cÅ©ng trở nên má»› ngá»§ nhiá»u . Có khi bà ú á»› như ngưá»i bị ai đè chặt . Bà vùng vẫy, quẫy cá»±a lung tung, miệng ư ư không ra tiếng . MÆ¡ choàng dậy, lay mẹ mãi, bà má»›i tỉnh, nhưng dáng sợ hãi, tay run. Mồ hôi vã ra ướt cả trán, hai bên tóc bết lại như vừa gá»™i, MÆ¡ nhẹ nhàng thấm cho mẹ và cứ nói huyên thuyên cho mẹ sá»›m tỉnh ra.

MÆ¡ há»i nguyên do nhưng bà không nhá»› mảy may gì hết. Bà chỉ nói loáng thoáng, nhưng không ra đầu ra Ä‘uôi chút nào hết. MÆ¡ thương mẹ, xót mẹ vô cùng.

(còn tiếp)

Thanh Sơn




Mục Lục


5. Cuá»™c Ãối Thoại ÃÆ¡n Côi

Trần Thành Mỹ

Không biết Thanh là con trai hay gái vì cùng các cháu trai Thanh cÅ©ng chÆ¡i bắn đạn đánh trổng, lính kín ăn cướp không thua kém bao nhiêu. CÅ©ng nhanh nhẹn trèo cây chuyá»n cành nầy sang cành khác, há»c đánh boxe quyá»n Anh. Còn vá»›i bạn há»c cùng lá»›p, nhảy giây, đánh nhà, đánh búng đánh tên, Thanh cÅ©ng được bạn bè xem như là nồng cốt trong đám.

Mồ côi sá»›m, Thanh luôn tâm niệm nhẩm nhá»› những lá»i cha dạy mà Thanh gá»i là cậu như bao ngưá»i khác quê Thanh lúc bấy giá». Từ ngày có chút hiểu biết, Thanh thưá»ng theo cậu mt bên như cái Ä‘uôi. Biết nói là cậu dạy đánh cá» tướng, theo cậu đến Hi Tao đàn xem các bạn cậu xướng há»a, ngâm thÆ¡. Mê nhất là được nằm võng vá»›i cậu để nghe anh Tám tối tối ngân nga Ä‘á»c truyện Tàu, Nhạc phi, Tam quốc. Bé quá có hiểu gì đâu nhưng được nằm trên cánh tay cậu, nghe cậu kể chuyện Ä‘á»i xưa Ä‘á»i nay là sung sướng lắm rồi, ngá»§ quên lúc nào không hay, lịm vào giấc mÆ¡ trong vòng yêu thương cá»§a cha mẹ. Theo lá»i há» hàng, bé rất giống cậu, bé thích lắm:’’Con gái giống cha giàu ba hỠ‘’ mà! Bé cÅ©ng muốn rập khuôn như cậu, Ä‘i đứng ngay ngắn không uốn éo như rắn liu Ä‘iu mà phải khoan thai nhẹ nhàng, mắt nhìn thẳng đằng trước không được liếc xéo dá»c ngang. Càng không nên chạy nhảy giỡn há»›t ngoài đưá»ng vì:

‘’Ãi đâu mà vi mà vàng,
Mà vấp phải đá mà quàng phải giây’’

Làm sao quên được những lần vá» thăm ngoại, Ä‘i ngang nÆ¡i nào cậu Ä‘á»u kể vá» lịch sá»­ di tích, Ä‘iểm đặc biệt Ä‘c đáo cá»§a nÆ¡i ấy, cậu đối vá»›i bé như là bầu chữ cá»§a thế gian, bé chỉ biết uống lá»i nói cậu như rót mật vào lòng. Ngồi trên xe, tiếng roi vóc cá»§a chú Ba lâu lâu quất nhẹ trên mình ngá»±a, tiếng vó ngá»±a vang Ä‘á»u trên đưòng đá Ä‘á», bé được mặc áo đẹp ngồi giữa cậu má, khi nÅ©ng nịu nép mình bên nầy lúc dá»±a bên kia. Cậu bé không bao giá» to tiếng dạy con, luôn để ý chỉ dẫn từng ly từng tí, từ cầm đũa, cầm viết, cách lạy, kiểu chào. Bé trở thành đứa bé ngoan, biết vâng lá»i, há»c giá»i, lá»… Ä‘ được cảm tình cá»§a má»i ngưá»i.

Nhưng dòng Ä‘á»i đâu trôi chảy êm xuôi mãi. Mt hôm, Thanh được gá»i theo mẹ vào bệnh viện thăm cậu. Thanh còn nhá»› rõ hình ảnh cậu nằm trên giưá»ng, vẫn bình thản khi thấy Thanh đứng ngoài cá»­a chưa dám vào. Cậu vẫy tay gá»i và ra dấu bảo Thanh leo lên giưá»ng ngồi bên. Nhưng Thanh nhá»› cậu quá, lâu rồi bé không được rúc mình trong vòng tay cậu, nghe cậu kể chuyện ru cho bé ngá»§, không được cậu vò vò đầu cho đến lúc ngá»§ quên để rồi cậu phải bế bé vào giưá»ng ngá»§ say đến sáng. Thế rồi con bé cÅ©ng không ngăn được nữa, nhào đại vào lòng cậu ngá»§ ngon lành cho đến khi mẹ vào gá»i dậy la mt trận nên thân. Từ đó, sau giá» há»c, bé vi vào bệnh viện ngay thăm cậu nhưng nhá»› lá»i mẹ dặn chỉ được đứng lấp ló ngoài cá»­a cho đến khi nào cậu ra hiệu má»›i vi chạy vào ôm cánh tay cậu mt hồi lâu rồi ...chào cậu ra vá».

Bé cÅ©ng nhá»› như in ngày cậu được đưa vá» nhà, bé mừng biết bao nhiêu vì trong thâm tâm non ná»›t cá»§a bé, bé nghÄ© là cậu không còn xa bé nữa. Từ nay, bé tá»± hứa sẽ ngoan ngoãn hÆ¡n và nhất là đừng ngá»§ quên bắt cậu phải ẵm vào giưá»ng. Lạ là từ ngày cậu vá» nhà, bé không được tá»± do vào phòng thăm cậu. Không khí trong nhà có vẻ rn rịp khác thưá»ng, vẻ mặt má»i ngưá»i dưá»ng như đăm chiêu lạ, giá»ng nói cá»§a mẹ thá»u thào hÆ¡n và mắt mẹ như chá»±c khóc. Bé không bao giá» ngỠđó là những ngày cuối Ä‘á»i cá»§a cậu. Rồi mt hôm Ä‘ang ngá»§, bé đươc gá»i dậy để đến phòng cậu. Cậu nằm bất Ä‘ng áo dài khăn đóng chỉnh tá». Bé chưa hiểu gì cả, không ai cho bé đến gần giưá»ng, cả nhà đứng quanh cầu nguyện, đèn Ä‘uốc được đốt sáng lên hÆ¡n. Bé chỉ thấy cậu nằm rất thư thản, mắt nhắm nghiá»n, da dẻ như trắng bệch ra. Mt cảm giác lạnh toát làm bé run lên, bé chợt hiểu trong nước mắt và tiếng khóc uất nghẹn:

’’Cậu bỠcon rồi sao, cậu ơi !’’
Ãám táng được cá»­ hành trá»ng thể. Bé không còn nhá»› những gì mình đã làm trong thá»i gian tuần lá»… nầy. Mặc tang phục, bên quan tài lạy trả,...bé làm theo lá»i chỉ dẫn như cái máy, im lặng không khóc nhưng nước mắt chá»±c đầy mi, bé trÆ¡ trÆ¡ như mất hồn, thế là từ nay không còn được nhìn sá» cậu nữa, cậu Ä‘i luôn vÄ©nh viá»…n rá»i xa bé chắc chắn rồi. Trong đầu Thanh chỉ có câu há»i không giải đáp:
- Cậu Æ¡i, sao cậu nỡ bá» con gái nhá» cá»§a cậu mà không báo cho con biết trước, cậu quên chưa kịp chuẩn bị cho đứa con còn bé bá»ng cá»§a cậu thá»i gian sau ngày cậu Ä‘i luôn...vá» vá»›i cõi Trên?
‘’Con không cha như nhà không nóc’’ mà.

Từ nay ai dẫn bảo con trên đưá»ng Ä‘á»i ? Không ai hiểu con bằng cậu, con gái cần cha lắm cậu biết mà. Có lẽ vì tiên liệu, cậu đã cố ý ngầm giáo dục con từ lâu bằng tình thương, cá»­ chỉ hành Ä‘ng cá»§a cậu? Có phải vì Ä‘oán trước nên cậu đã âm thầm uốn nắn con từ nhá» theo khuôn riêng như bình tÄ©nh trước má»i vấn Ä‘á»:

‘’Nghe như chá»c rut tai làm Ä‘iếc,
Giận dẫu căm gan miệng mỉm cưá»i’’.
Cậu cÅ©ng không quên chỉ con vài ‘truc’ mánh lá»›i tá»± ká»m chế trấn an, cụ thể như tập thở hoặc dùng ngón tay cái bấm vào đốt cuối cùng cá»§a ngón tay áp út mà cậu gá»i là’ bắt ấn tý’ má»—i lần sợ ma. Cậu hay trích trong truyện xưa tích cÅ©, luôn bắt đầu bằng chữ ‘ngày xá»­a ngày xưa’ như Nhị thập tứ hiếu, những tấm gương tốt kể lại. Bé còn nhá» quá đâu hiểu được bao nhiêu nhưng bé chỉ muốn được bên cậu, ghiá»n giá»ng nói trầm ấm, hÆ¡i thở quen thuc cá»§a cậu thôi.

Bây giá» nghÄ© lại, Thanh nhận thấy toàn là giáo Ä‘iá»u khuyên răn tam tòng tứ đức, bổn phận ngưá»i con gái mà tuyệt nhiên chưa đá Ä‘ng đến phương cách giữ mình, chỉ dẫn phụ nữ phòng thân.
- Cậu Æ¡i, trong ba tòng, tòng số mt ‘’tại gia tùng phụ’’, thế mà cậu lai bá» con Ä‘i rồi, mất đối tượng, bây giá» con biết phải nghe theo ai đây ? Con như con chim nhá» chưa biết bay mà phải tùy cÆ¡n gió cá»§a cuc Ä‘á»i tá»± tập ướm cánh chuyá»n cành, tránh cạm bẫy, tìm hướng định chìu để sống còn, theo đúng lòng tin cá»§a cậu?

Vẫn biết cha mẹ đâu ai nỡ bá» con vÄ©nh biệt ra Ä‘i, sinh ly tá»­ biệt làm sao tránh khá»i, má»—i ngưá»i có số, đành thôi. Nhưng làm sao biết được số mình vỠđâu? Thanh vẫn tung tăng Ä‘i há»c nhưng khúc quanh ngã rẽ nầy ảnh hưởng sâu đậm tâm tư bé. Càng ngày bé càng thắm thía thân phận cá»§a đứa trẻ mồ côi, bất cứ thuc thành phần xã hi nào, nhất là con gái, là phải tá»± bảo vệ , giữ mình, khó tin cậy vào ai. Ngày xưa, trong xã hi phong kiến ‘‘Nhất nam viết hữu’’, mưá»i con gái viết zéro nầy, ngưá»i phụ nữ thưá»ng chỉ quanh quẩn trong nhà lo việc ni trợ, kiếm sống là bổn phận các ông. Do đó, mt khi ngưá»i chá»§ gia đình có mệnh hệ nào, thật là khó giải quyết cho những bà góa phải tá»± mình xoay sở để nuôi gia đình dạy con theo mong ước. Ngay vá»›i thân quyến bên chồng, mối giây liên lạc càng trở nên phức tạp khó khăn hÆ¡n. Tuyệt tá»± không con, cÅ©ng không kém rắc rối chi li. Tái giá, nhiá»u vấn đỠnan giải, há» hàng sợ mất quyá»n lợi, tiếng tăm mt khi ngưá»i con dâu bước thêm bước nữa. Quyá»n trưởng tc luôn thuc vá» ngưá»i con trai trưởng, ngưá»i đàn bà góa ‘phu tá»­ tùng tử’ mà.

HÆ¡n thế nữa, thật đáng thương cho các góa phụ trẻ, phải tả xung hữu Ä‘t lắm má»›i thoát khá»i nổi sợi dây ‘xích thằng’ mà ông mai bà mối tìm cách buc vào ct khác.

Sau ngày cậu mất, mẹ càng bận rn nhiá»u hÆ¡n vì phải đảm trách thêm phần việc cá»§a ngưá»i quá cố. Mẹ Thanh lại hiá»n hậu tốt bụng đảm Ä‘ang nên nhà bé luôn được bà con há» hàng đến viếng thăm cho ý kiến. Bé không thích lắm vì như thế bé càng nhá»› cậu nhiá»u hÆ¡n.
- Cậu Æ¡i, bây giá» cậu ở đâu, lại ngồi gần bên con Ä‘i. Con không giải được bài toán hóc búa nầy đây. Tuần vừa qua con sụt hết hai hạng rồi đó, cậu đừng buồn con nghe. Mà cÅ©ng tại cậu thôi, con phải bắt Ä‘á»n cậu má»›i được’’.
Có chuyện gì lo lắng vui buồn, bé thưá»ng lẩm nhẩm gá»i thầm cầu cứu cậu. Thôi hết rồi thá»i kỳ trong vòng tay ấm êm cá»§a cha để phiá»n mun ngoài tai!.
Còn ai đâu chú ý nghe bé kể chuyện xảy ra ở lá»›p trong buổi cÆ¡m chiá»u, ai để cho bé khoe phiếu Ä‘iểm hằng tuần. Bao chuyện kể cá»§a tuổi há»c trò xem cô giáo dạy mình là thần tượng, cÆ¡n dá»—i há»n giữa bạn bè ‘đụng da thúi thịt, đụng mình thúi xương’ nhanh chóng không để bụng được bao lâu.

Từ nay, bé cÅ©ng chẳng biết phải xá»­ sá»± thế nào cho hợp lẽ, cố gượng làm vui hay mang b mặt đưa đám buồn thiu. Có Ä‘iá»u là bé rất sợ những buổi há»p mặt, cúng giá»—. Bé cảm thấy tá»§i thân nghe lập Ä‘i lập lại chữ ’ti nghiệp’, ‘con gái mà mồ côi cha sá»›m quá’,
‘‘Còn cha gót đỠnhư son,
Mt mai cha mất gót con lấm bùn.’’

Bé càng không chịu nổi hơn những cái nhìn soi mói hay câu nói cử chỉ ‘không đúng chỗ’ của vài ông khách trong ngày giỗ ngà ngà say thật sự hay giả b..Bé cảm thấy chán sợ những thứ giả chân giả nghĩa, đạo dức giả ấy, bé chỉ muốn sống yên thân trong vòng kỷ niệm hình ảnh cậu xa bé nghìn thu.

Má»i việc Ä‘á»u có vẻ xuống thang. Ai cÅ©ng tá»± cho quyá»n xen vào việc quản lý giáo dục bé. - Cậu biết không, bé càu nhàu ngước mặt lên trá»i phân bua, ai cÅ©ng can ngăn không cho con tiếp tục há»c lên cao đó, cô chú cứ ‘’giảng đạo’’ nào là con gái há»c hết bậc Tiểu há»c là đủ rồi, há»c cao dá»… ế ẩm lỡ thá»i, nào là Ä‘i há»c xa nhà rá»§i ro bị lưá»ng gạt, uổng mt Ä‘á»i mà còn làm nhục nhã cả tông môn dòng há». Con không muốn xa má nhưng nói thế có đúng không ?Lập luận cứng nhắc đó biểu hiện quyá»n uy cá»§a há» hàng trong đại gia đình thá»i trước, mà cÅ©ng tại cậu đó thôi. Chiếc ghế cá»§a cậu bá» trống, ai cÅ©ng gấm ghé vào. Há» có vẻ lấn quyá»n má lắm rồi.
- Không hẳn thế đâu con. Con không thể ngăn cấm ngưá»i khác phát biểu ý kiến riêng, quan trá»ng là má con nghÄ© gì, đưá»ng mình mình cứ Ä‘i. Thương con còn nhá»... Bé but miệng vô phép ngắt lá»i:
- Còn nhá», còn nhá»...theo cậu, b chỉ có ngưá»i lá»›n má»›i biết buồn biết tá»§i, có quyá»n tuyên bố lung tung, lúc nào cÅ©ng có lý hay sao? Câu nói bị cắt ngang bởi tiếng gá»i cá»§a mẹ: -Thanh Æ¡i, vào đây Ä‘i chợ vá»›i má nghe con.
Nhìn mẹ âm thầm Ä‘i nhá» bà con quen biết có con Ä‘i thi vào Trung há»c ở Saigon để gởi gấm bé cùng Ä‘i theo, bé biết mẹ đã quyết tâm tạo cho bé cÆ¡ hi tiến thân như ý cậu. Má Æ¡i, sống trong mt xã hi còn đầy ấp thành kiến cÅ©, góa bụa đơn Ä‘c, thế mà má có đầu óc tiến b hÆ¡n nhiá»u ngưá»i đương thá»i, bé thầm nghÄ© và nhá»§ vá»›i lòng là cố gắng hết sức mình để mẹ yên tâm.
Rồi mt ngày, bé có cảm tưởng như cuc Ä‘á»i Ä‘ang trải dưới chân bé chiếc thảm bay. Cái kén sâu sắp trở thành bướm, bé sẽ là nữ sinh Trung há»c Ão Tím ở tận Saigon, má»—i năm chỉ được phép vá» nhà ba lần Tết, Phục sinh và hè. Không bao giá» Thanh quên khoảng thá»i gian ni trú đầy ká»· niệm nầy. Ở đây, Thanh có dịp tiếp xúc vá»›i há»c sinh cá»§a hai mươi mốt tỉnh miá»n Nam, thuc gần như đủ thành phần xã hi, phải qua mt cuc thi tuyển gạn lá»c gay go.
Càng ngày Thanh càng nhận chân ảnh hưởng giáo dục cá»§a cậu, tuy ngắn ngá»§i, bị đứt Ä‘oạn thình lình, nhưng càng lúc càng thể hiện rõ hÆ¡n, từ dáng vóc tính tình đến suy tư. Càng lá»›n, vá»›i chút ít kinh nghiệm bản thân, Thanh càng thấy thương cho thân phận bao ngưá»i con gái mồi cha gặp phải nhiá»u phiá»n mun khó khăn trong xã hi.
Cậu bé hay dạy sống ở Ä‘á»i cố lấy đức làm đầu vì ‘’ lấy đức báo oán, oán oán tiêu tan’’. Nhưng Thanh nghÄ© đức mà cậu đỠcập đây là đức cá»§a các bậc thánh hiá»n tu sÄ©, theo giáo Ä‘iá»u như Chúa dạy, ngưá»i ta tát má nầy, mình đưa má kia ra. Còn đối vá»›i phụ nữ, vẫn tuân phục, chịu đựng, vâng lá»i. Vai trò cá»§a ngưá»i phụ nữ chỉ gói ghém gò bó trong khuôn son ‘tứ đức’ vá»›i ba đóa hoa ‘tam tòng’, làm con, vợ, mẹ, vượng phu ích tá»­, ni tướng trong gia đình. Chưa kể đến việc ông chá»§ gia đình có quyá»n năm thê bảy thiếp, xã hi thá»i bấy giá» chấp nhận chuyện nầy như không trái vá»›i mỹ tục thuần phong. - Ngày nay, nếu còn sống, cậu sẽ phân vân hÆ¡n, Ä‘iên đầu nữa không chừng vì không có kim chỉ nam, GPS để phân biệt con đưá»ng nào phải theo. Bao biến chuyển, quay cuồng đảo ln. Băng đảng, giáo phái, khá»§ng bố, ý thức hệ.., bao cái má»›i quây đầu ta tứ phía. Chưa nói đến tiến b khoa há»c kỹ thuật, chiêu nào cÅ©ng đáng dở nón cúi đầu.
Má»i mặt Ä‘á»u thay đổi như trong truyện thần thoại, ngay cả nước mình, nhà cao tầng trong thá»i gian ngắn má»c lên như nấm, đổi Ä‘á»i. Nhà ba căn hai chái cá»§a các thành phần giàu có ngày xưa lá»—i thá»i rồi, bị xóa trên bản đồ quy hoạch nhà đất. Ngay ở quê ta tiện nghi như Ä‘iện nước, truyá»n hình, Ä‘iện thoại ...lần mò Ä‘i vào hang cùng ngõ hẻm.
- Má»—i thá»i khác nhau đó con. Phải tập thích ứng vá»›i hoàn cảnh thôi. Can đảm lên con gái cưng cá»§a cậu!
- A, thế là con quên mất hiện giá» cậu Ä‘ang ở đâu... trên chín tầng mây xanh, xa biệt mù. Có nhiá»u đêm nhá»› cậu, con nhìn trá»i vẫy vẫy tay chào trả mt vì sao nhấp nháy tưởng chừng như cậu Ä‘ang nheo mắt ra dấu báo hiệu sá»± hiện diện theo dõi thưá»ng xuyên âm thầm cá»§a ngưá»i thoát chốn hồng trần. Chuyện dưới thế nầy, chắc cậu cÅ©ng biết hết rồi nhưng nghÄ© gì con không biết bàn vá»›i ai nên trút hết bầu tâm sá»± vá»›i cậu vậy thôi.

Con cÅ©ng xin nói tiếp để cậu biết thêm, ngay cả đối vá»›i các ông, trung hiếu tiết nghÄ©a cÅ©ng thay đổi dạng, lý tưởng mục tiêu. Xã hi văn minh tân tiến ngày nay cuốn hút con ngưá»i vào quỹ đạo vật chất, tá»± do, biến lăng kính nhìn ngày càng xa dần vá»›i truyá»n thống tổ tiên. Ãâu còn ‘’quân xá»­ thần tá»­, thần bất tá»­ bất trung’’, ‘’tu đâu cho bằng tu nhà, thá» cha kính mẹ hÆ¡n là Ä‘i tu’’.
Nói thế, không phải con quên lá»i cậu khuyên răn đâu nhưng như cậu biết, bánh xe Ä‘á»i lăn Ä‘á»u không quay ngược, không ngăn chận được. Phải cố thích nghi, trái chân lỡ bước là có thể bị dẫm nát không tiếc thương.
Ngay cả công dung ngôn hạnh vẫn được bảo tồn, nhưng cứu cánh mục đích không thể còn là nguyên bản. Bây giá» thứ tá»± như cÅ©ng bị xáo trn rồi thành dung ngôn công hạnh. Ngày nay, bá» ngoài dung nhan là bậc thang để bước lên cao các tầng lá»›p xã hi trÆ¡n tru trót lá»t, sức hút ’hấp tinh đại pháp’ có thể biến cô gái nhiá»u khuyết Ä‘iểm thành ‘mệnh phụ phu nhân’, minh tinh, ăn trên ngồi trước...Thẩm mỹ là phương tiện làm cá hóa rồng, Lá» Lem thành công chúa.
Thanh lại bắt đầu nghÄ© vẩn vÆ¡, liên kết vá»›i hiện tượng ngoài Ä‘á»i bắt gặp.
‘’Con gái mưá»i hai bến nước trong nhỠđục chịu’’
‘’Gái thá»i tiết hạnh là câu trau mình’’
- Ă, sao mà rắc rối quá vậy cậu?
Nào là 12 bến, nào là tiết hạnh, ai bảo vệ con đây? Cuc Ä‘á»i có nhiá»u cạm bẫy chung quanh khó lưá»ng. Nó có giống như cái bẫy chut mà cậu thưá»ng gài bên lẫm lúa hay bẫy chim tránh phá hoại mùa màng. Nhưng đó là loài chim chut còn mình là con ngưá»i mà.
- Ãúng vậy! Là con ngưá»i thì phải sống ra con ngưá»i, có tình ngưá»i. Thật không dá»… đâu, nhưng cái khó thưá»ng bó cái khôn đó con.
Trong vưá»n mng riêng tư cá»§a cha con bé, bé cứ đối thoại Ä‘t xuất nếu cần:
- Con không dám trách cậu nữa đâu, nhưng càng ngày con càng thấy thiếu vắng cậu vô cùng. Bao ká»· niệm nhắc con khó tả. Ngay cả tiếng võng kẽo kà kẽo kẹt cÅ©ng vô tình đưa con vá» quá khứ chung vui có cậu có con. Mẹ rầy mt chút thôi có khi con cÅ©ng cảm thấy tá»§i thân, buồn thui thá»§i. Má thưá»ng khuyên: Mặc kệ ai nói gì thì nói, đừng buồn làm chi con. Con còn má mà, con cứ nghÄ© là con còn có phúc hÆ¡n nhiá»u đứa trẻ khác, mồ côi cả mẹ lẫn cha.
Sao má cÅ©ng giống cậu quá? Cậu thì giảng vỠđức, má thì phúc. Ãó là khái niệm áp dụng cho những ai siêu việt, chứ còn đối vá»›i đứa trẻ bé bá»ng khá» khạo như con thì làm gì mà thấu hiểu nổi khúc mắt chi li cá»§a cuc Ä‘á»i.
Cậu có nhá»› cậu cÅ©ng vẫn thưá»ng ngâm:

‘’Lá»i nói không mất tiá»n mua,
Lá»±a lá»i mà nói cho vừa lòng nhaụ’’

Nhưng con thấy hết rồi thá»i kỳ ‘uốn lưỡi bảy lần trước khi nói’’, càng nịnh hót lòn cúi xu thá»i lắm lúc cÅ©ng vá»› đúng đưá»ng dây lên hương. HÆ¡n thế nữa,‘’Ngá»t mật chết ruồi, ngá»t ngưá»i chết cá»§a’’ thật không ngoa vá»›i thá»i đại nầy đâụTruyá»n thông chẳng hạn ru hồn khán thính giả nhẹ nhàng, êm Ä‘á»m, xâm nhập không gặp sức đỠkháng ầm Ä©, tước Ä‘oạt dá»… dàng cả sức nghÄ© suy, kinh nghiệm, hướng theo mục đích ý thức hệ riêng mà ngay cả đối tượng cÅ©ng không ngá», không biết không hay, tưởng như là tá»± nguyện, tá»± giác, tá»± tìm, hậu quả khó ngá».

á»i thôi, con nói tùm lum, vòng vo Tam quốc quá, há»i hoài không hết, cậu chưa kịp trả lá»i là con bắt qua ý khác. Cậu đừng giận con sao hay thắc mắc, bá»›i lông tìm vết má»i vấn Ä‘á». Vậy bây giá» con phải làm gì đây cậu?
- Thở ra hít vào cho khoẻ Ä‘i con. Con có nhá»› hôm con uống sữa nóng đó, con cằn nhằn bá»±c bi vì sữa lâu ngui bắt con chá», con định bá» Ä‘i không thèm uống, cậu có nói vá»›i con Ä‘iá»u gì con còn nhá»› không con?
- ‘’Sữa nóng hay con nóng? Tại con nóng uống chứ đâu phải tại sữa !’’
Cám Æ¡n cậu đã nhắc khéo con vá» cách xá»­ sá»± ở Ä‘á»i, kiên nhẫn đừng bao giá» bá» cuc. Bức há»a hình cậu trên bàn thá» chít khăn đóng, áo dài chữ thá» mang kính vẫn như ngày nào mỉm cưá»i khuyến khích má»—i lần Thanh có Ä‘iá»u gì vui chưa kịp nói, ánh mắt như dịu hẳn khi Thanh buồn giận đến bên lẩm bẩm ‘mét’ cậu cho hả cÆ¡n và sao mà có vẻ cợt đùa hóm hỉnh thích thú khi Thanh thẹn thùng bẽn lẽn hé lòng mình bàn đến chuyện tương lai.

Thanh vững tin rằng cuc đối thoại đơn côi ‘thần thông cách cảm’ nầy ngấm ngầm tích lÅ©y rút tỉa cho mình nhiá»u bài há»c quí báu ở Ä‘á»i, bình tÄ©nh, tá»± lập xẻ chia, sống có tình ngưá»i. Ãể rồi trong mt giấc mÆ¡ đêm, Thanh hy vá»ng sẽ thấy cậu vui vẻ đến bên vuốt đầu Thanh nhẹ bảo:’Con bao giá» cÅ©ng là con ngoan cá»§a cậu’ hầu xác tín hoài bảo gồm ná»—i nhá»› cùng lòng tin yêu tháp thành đôi cánh nhá» giúp cho tâm hồn ta lá»›n lên.

Vào hạ 05

Trần Thành Mỹ
10/01


Mục Lục


6. á»c Mượn Hồn

Vũ Thị Thiên Thư



- Sao cái nầy vỠốc mà thò chân cua ra vậy Dì?
- Ừ! Nó là con ốc mượn hồn
- á»c mượn hồn là gì vậy Dì?
- Là càng cua, thân cua bên trong mà cái vỠốc bên ngoài thôi đó mà
Câu há»i và trả lá»i nầy quanh quẩn trong trí nhá»› cá»§a tôi …
*
- Châu à! Nói dùm với Vân là tôi yêu em lắm
- Anh Ä‘iên rồi à, tại sao Châu phải nói dùm anh. Anh đâu phải ngưá»i câm .
- Biết rồi, khổ lắm, có miệng nhưng không nói nên lá»i
- Rõ lẩm cẩm, thì phải ráng chứ, ai lại Ä‘i nhá» ngưá»i khác tá» tình, hừ, Vân nó hiá»n khô, anh sợ nó nuốt anh à ! Anh đóng đô nhà nó hàng ngày, thiếu gì dịp,
- Châu ngồi cùng bàn với Vân mà, lại luôn ra chơi chung …
- Con gái có nhiá»u chuyện khác để nói.
- Thì nói dùm anh cũng là chuyện làm phước mà, hay anh viết thư Châu trao dùm cho anh đi
- Châu có là bưu điện đâu.
*
- Châu à, sao hôm nay Vân không Ä‘i há»c
- Châu làm sao biết được? Có thể hắn bệnh
- Thật à! Châu có sang thăm không?
- Chiá»u nay, có thể thôi .
- Vậy Châu mang ô mai sang dùm anh được không?
- Anh Ä‘á»n Æ¡n gì đây
- Châu muốn gì anh cÅ©ng chiá»u mà.

Vân là cô bạn má»›i quen những năm sau cùng trung há»c, hắn và Châu chẳng những chung lá»›p mà còn ngồi chung bàn, cùng là ngưá»i Hoa nhưng hắn và Ngá»c lại trái ngược cá tính, Ngá»c liếng thoắng, Vân thâm trầm, MẹVân khi gặp bá»n Châu sang thăm lần đầu “ Há» Trần , bà con , bà con…†thật ra thì Châu cÅ©ng chẳng biết bà con bao nhiêu Ä‘á»i, dòng máu luân lưu qua bao nhiêu thế hệ …Ông Cố còn gốc thầy thuốc vá»›i dao cầu cối đá, bàn tán, chúng tôi thưá»ng mang ra làm trò chÆ¡i. Mẹ Vân thật hiá»n lành, trong nhà anh Tú là ngưá»i toàn quyá»n quyết định, anh là ngưá»i con thứ hai, sau chị Trinh, nhưng lại là con trai đầu cho nên khi Ông cụ mất Ä‘i, anh là ngưá»i thừa kế cả sản nghiệp, Ngoài giá» há»c, anh chăm lo cÆ¡ sở kinh doanh cùng chú Tài phú. Anh Tú trồng cây si trước nhà Cô tôi, mê bà chị há», cho nên chiá»u chuá»™ng cô em Châu hết lòng, bao giá» gặp Châu cÅ©ng vui vẻ chào đón, trong khi các bạn thưá»ng nói lén vá»›i nhau “… nhìn anh khó đăm đăm.â€

Trong số những gốc cổ thụ trồng trong sân nhà Vân, Dư cÅ©ng là ngưá»i Hoa, anh có lợi thế hÆ¡n bá»n húi cua trong lá»›p, là bạn cá»§a anh Tú, nên thưá»ng lui tá»›i nhà , nhưng dù vậy vẫn không dám ngang nhiên chuyện trò riêng tư vá»›i Vân .

Thập niên đầu bảy mươi, bước vào trung há»c đệ nhị cấp, há»c chung vá»›i các đấng “ húi cua â€.Bá»n kẹp tóc chúng tôi, dăm cô, đếm chưa đầy hai bàn tay, đúng là hoa lạc rừng gươm. Thật ra thì con số ít oi nầy mang lại những phản ứng khác nhau, phía kẹp tóc lẫn húi cua. Húi cua thì cho rằng chúng tôi cả gan xâm lấn đất Ä‘ai, kẹp tóc thì cho rằng chúng tôi Ä‘ang xé rào , nhưng dù thế nào thì những phản ứng nầy đóng góp đầy vào những tháng ngày vui buồn cá»§a thuở há»c trò, thá»i áo trắng mÆ¡ má»™ng, không biết bao nhiêu bút má»±c đã và Ä‘ang tiếp tục viết không ngừng .

Vào những dịp văn nghệ thưá»ng niên, mùa xuân Tết Nguyên đán và Hạ trước lúc nghỉ hè, bá»n con gái ban B [ Toán – Lý ] bá»—ng trở thành những bông hoa rá»±c rỡ yêu kiá»u. Vì muốn đánh đổ thành kiến cá»§a các ban cho rằng dân há»c Ban B khô như cá»§i mục , cứng như đá…Cho nên hầu hết các tiết mục nào cÅ©ng cố gắng đóng góp vào, từ ca hát, bích báo, kịch vũ…DÄ© nhiên trong số các đóng góp nầy không thể vắng mặt Dư. Anh là trưởng ban văn nghệ cá»§a lá»›p . Vóc dáng Dư cao lá»›n hÆ¡n tầm mức trung bình cá»§a dân húi cua thá»i bấy giá», ít nhất là má»™t thước bảy mươi tám, ăn mặc luôn chải chuốt, rất sát thá»i trang, nhưng cá»­ chỉ nói năng lại rất nhẹ nhàng, nổi bật trong các tiết mục văn nghệ. Châu Ä‘oán anh lá»›n tuổi hÆ¡n cả bá»n, do đó nhìn anh luôn chá»­ng chạc như ngưá»i anh cả..Mùa Văn nghệ Tất Niên, anh bận bịu tá»›i tấp, đốc thúc tập dượt cho kịp thá»i gian, xếp đặt các tiết mục, và còn phải lo hối lá»™ bá»n chúng tôi , khi thì chè nồi đất ở góc Tồn Nguyên, khi thì quán kem Như ý, các cô được dịp tha hồ vòi vÄ©nh.
- Châu, ngã đầu sang phải má»™t tí, cưá»i Ä‘i chứ.
- Cưá»i? Anh cứ bắt Châu diá»…n lại cả giá» rồi, mệt quá! Châu nghỉ bây giá».
- Châu à, ráng chút nữa thôi, anh dẩn tất cả đi uống nước mía vậy .
- Dư à , cưá»i mõi cả miệng đó, Châu uống hai ly nha.
- Ưø! Thì hai ly.

Dư chuyện trò và chiá»u chuá»™ng chúng tôi, cá»­ chỉ anh luôn luôn trìu mến, dịu dàng trong cái cá»­ chỉ săn sóc đó có Ä‘iá»u gì làm Châu cảm giác khác thưá»ng.Khi cùng nhau viết và diá»…n má»™t Ä‘iệu múa, đóng chung ván kịch, anh rất chính xác, ngay cả những động tác đòi há»i sá»± ẻo lả nhẹ nhàng cá»§a nữ giá»›i. Thưá»ng khi anh đến thăm, ngồi chuyện trò hàng giá» , mấy chị em Ä‘ang thêu thùa, anh bảo cho anh làm thá»­ xem, nhìn bàn tay anh khéo léo , không thua chúng tôi. Nhân dáng anh thì hoàn toàn nam giá»›i, nhưng cá»­ chỉ lại mang nhiá»u nữ tính hÆ¡n. Má»i ngưá»i Ä‘á»u nhận ra sá»± khác biệt, nhưng Ä‘iá»u nầy lúc bấy giá» Châu không quan tâm, vì hãy còn vô tøư, lo mãi mê bắt chẹt, vòi vÄ©nh …

Châu trôi qua ná»­a năm há»c hiá»n hoà, cuối năm, ngày nghỉ Tết, lá»›p tổ chức tất niên, mượn được căn nhà trống cá»§a Ba Mẹ anh Long, thế là có ban nhạc sống do Dư Ä‘iá»u khiển , chúng tôi lo chuẩn bị thức ăn nhẹ, các anh thì lo phần dá»n dẹp và chạy rong .Ngày Tất Niên, Dư diện bá»™ quần áo trắng, nhìn anh đẹp như tài tá»­ trong phim xả há»™i Trung Hoa . Châu nhá»› Ä‘iá»u nầy, vì tình cá» cÅ©ng chá»n màu trắng và Ngá»c chá»n màu Ä‘en hai đứa thưá»ng hẹn nhau mặc màu sắc trái ngược trong các cuá»™c há»p mặt bạn bè. Riêng Vân lá»™ng lẫy trong chiếc áo màu đỠthắm, bá»™ ba là những bông hoa xinh tươi rá»±c rỡ trong buổi tiệc vốn dÄ© khan hiếm phái đẹp cá»§a ban B khô như đá. Châu nhìn Dư xum xoe bên Vân . Từng ly nước, từng cái nhìn khi khiêu vÅ©, khi chuyện trò, cái gã si tình nầy đã biến thành tên nô lệ tá»± bao giá».

Sau Tết Âm Lịch, trở vào trưá»ng, hầu hết Ä‘á»u lo lắng cho ngày thi sắp đến, may mắn cho bá»n kẹp tóc chúng tôi, há»c nhưng không bị cái ám ảnh há»ng thi phải vào quân ngÅ©, trong khi các bạn trai thì phải cố gắng nhiá»u hÆ¡n. Sau ngày thi, trút được cái gánh nặng lại đối đầu cùng những ngày lang thang vá»™i vã, bâng khuâng vì sẽ có ngưá»i rá»i xa, có ngưá»i phải vào quân ngÅ©. Mùa Hè, Dư vẫn thưá»ng đến thăm và chuyện trò như những ngày tháng má»›i quen nhau, nhưng Châu cảm thấy anh có Ä‘iá»u gì bất an, Dư nói vá» những dá»± tính tương lai, không há» nhắc chuyện yêu đương, hay mÆ¡ má»™ng. Châu vẫn nhận ra Ä‘iá»u khác lạ trong anh, nhưng cảm thấy chuyện trò cùng anh thoải mái hÆ¡n, có thể bàn luận vá» quyển sách má»›i Ä‘á»c, truyện phim vừa trình chiếu. hay cả những mầu kiểu thá»i trang Ä‘ang thịnh hành cá»§a phụ nữ, và cưá»i vui cùng nhau như tình bạn bè .Trước ngày rá»i tỉnh lỵ vá» SaiGòn, Dư đến từ giã, mang cho Châu quyển lưu bút và cẩn thận ép mấy cành hoa Phượng hái trong sân trưá»ng. Châu còn lại má»™t năm há»c cuối cùng cá»§a trung há»c. Ngày tháng như mây bay .

Vắng má»™t thá»i gian, không gặp nhau, cuối hè năm sau Châu vá» Saigon tiếp tục há»c, nghe các bạn báo tin Dư đã vá» lại tỉnh lỵ .CÅ©ng như hai con thuyá»n trên hai dòng xuôi ngược, mãi đến sau 1975, lúc lang thang vá» lại tỉnh lỵ, trở vào trưá»ng Sư Phạm, Châu má»›i có dịp chuyện trò cùng Dư thưá»ng xuyên hÆ¡n. Anh vẫn đến thăm, ngồi bàn chuyện trá»i đất mưa nắng cùng nhau, Châu nhiá»u khi thấy anh có vẻ băn khoăn, nhưng nghÄ© vì thá»i cuá»™c, bá»n ruồi ba mươi vẫn theo anh hàng ngày. Châu trở vá» trưá»ng nhưng tâm trí không còn chuyên há»c hành, những bài há»c cách mạng như những vết dao đâm …
- Châu, anh đi xa, mình sẽ không gặp nhau nữa, Châu có buồn không ?
- Anh nầy lạ. Sao lại nghÄ© quẩn như vậy? Thá»i buổi nầy Ä‘i đâu bây giá» , hay anh Ä‘i cưới vợ lo làm ăn, sinh con đẻ cá,i nối dõi tông đưá»ng cho trá»n đạo, xong Ä‘á»i.
- Châu đừng đùa, Anh nói thật đấy …
Vắng dăm ngày, anh lại mang đến tấm ảnh, cắm cúi ký tên ghi ngày giá», nghẹn ngào từ giã, nứớc mắt rưng rưng
- Anh vượt biên, chỉ nói cho riêng Châu biết thôi, cầu nguyện cho anh, nếu anh không có tin tức , Châu lấy ngày đi cúng anh chén cơm, chung rượu…
- Anh có uống rượu đâu mà bảo Châu cúng ?

Châu nói lãng Ä‘i, đùa cợt cho bá»›t chuyện âu lo, cố gắng giữ lại ý nghÄ© cá»§a riêng mình, tình trạng nầy đến khi cả bá»n Ä‘i chắc cái tỉnh lỵ bé nhá» sẽ vỡ tung ra …Châu đã nằm bến bao nhiêu lần, không dám nhá»›, sợ sẽ chùn bước chân Ä‘i .

Cuối cùng, khi đã bình an cư trú nÆ¡i ngàn dặm cách xa quê nha, tất bật cùng cuá»™c sống, cố gắng bước lại những bước đầu ,Châu không còn thá»i gian nghÄ© suy vá» những ngày má»›i lá»›n. Trong tận cùng những ngăn trái tim, má»—i ngưá»i ấp á»§ những hình ảnh, ká»· niệm, tá» thư bạn bè như từng chiếc lá bay, lăn lóc má»™t góc trá»i, cuá»™c sống thầm lặng tan vào dòng Ä‘á»i cuốn trôi những ước mÆ¡ thá»i má»›i lá»›n.

Châu được tin anh, cuối cùng, cÅ©ng rá»i khá»i quê nhà, cái tỉnh lỵ bé bá»ng chất chứa bao nhiêu tháng ngày hồn nhiên. Anh định cư Down Under, Australia, nắm níu chung cùng má»™t số bạn bè ngày cÅ©. Không được bao lâu, lại như bầy chim tan tác, má»—i ngưá»i theo Ä‘uổi những giấc má»™ng bốn phương, Anh lang thang trong vùng xa xôi nào đó, im lặng sống má»™t cuá»™c sống khác. Tình cá», có ngưá»i bảo “… Gặp Anh Dư, chỉ có thể là anh thôi, không thể nhìn lầm, anh trang phục thật thướt tha, âu yếm sánh vai má»™t anh chàng Úc cao lá»›n, nhìn anh rất ư là dịu dàng, khép nép theo nhau, hạnh phúc như má»™t ngưá»i hiá»n phụ ngoan ngoản …†Năm trước đây, khi gặp lại cô bạn há»c sau phần tư thế ká»·, hai vợ chồng hắn kể lại những thàng ngày chung cùng vá»›i Dư ở thành phố miá»n Biển khi má»›i sang Úøc Châu. Cả bá»n độc thân gom góp nhau chung má»™t căn nhà, má»—i tên cố gắng tất bật chạy sở chạy trưá»ng, há»c đêm làm ngày vật vã. Dư đến muá»™n , trong khoảng thá»i gian đầu, Dư còn chá» niên há»c má»›i , anh chăm lo công việc, săn sóc nhà cá»­a như má»™t ngưá»i ná»™t trợ, các bạn Ä‘i làm , Ä‘i há»c vỠđã có cÆ¡m dâng , nhà cá»­a tươm tất, sạch sẽ, săn đón nhẹ nhàng, chăm sóc như ngưá»i vợ hiá»n .Lúc bấy giá» thì má»i ngưá»i không thể phá»§ nhận sá»± khác thưá»ng trong anh. Anh ghen vá»›i tất cả những ngưá»i bạn gái đến thăm, các bạn trong nhà càng cảm thấy khó chịu hÆ¡n, từng ngưá»i lần lượt viện cá»› để dá»i Ä‘i, cuối cùng thì căn nhà không còn là chốn nương thân, anh cÅ©ng trôi dạt vá» má»™t phương nào vô định. Lần cuối cùng vợ chồng hắn gặp lại anh trong má»™t khu thương mãi sang trá»ng, trang Ä‘iểm cẩn thận như lá»i đồn, chào nhau , chuyện trò nhá» nhẹ…

Aùnh sáng cuối đưá»ng bùng cháy lại, trong ký ức muôn màu, Châu nhá»› từng cá»­ chỉ nhẹï nhàng, lá»i nói êm ái, những ngày còn bên nhau, những lần anh băn khoăn tìm kiếm .Những gì trong má»™t xã há»™i bình thưá»ng không chấp nhận sá»± khác thưá»ng? Anh cố gắng thu mình sống vá»›i cái vá» bên ngoài nam nhân như ngưá»i Ä‘á»i gá»i anh , nhưng bên trong anh kêu gào thèm khát cho má»™t cuá»™c sống khác, vượt qua những giá»›i hạn, sống như má»™t ngưá»i phụ nữ vá»›i ước mÆ¡ … nghÄ© đến thế giá»›i tá»± do , nÆ¡i con ngưá»i sống không giá»›i hạn, không bận tâm đến những ước lệ .

Có phải anh như con ốc mượn hồn , bên trong cái vỠốc là thân cua chỉ chá»±c chá», tìm kiếm má»™t cuá»™c sống khác, Anh băn khoăn Ä‘i tìm chính mình , có bao giá» anh há»i “ tại sao lại sinh ra trong cái vá» nam tính trong khi anh chỉ muốn được sống như các cô gái bình thưá»ng

…†Tôi cầu chúc anh hạnhh phúc, dù sống một nơi nào đó .

Vũ Thị Thiên Thư




Mục Lục


7. Nhật ký Bác sÄ© ÃẶNG THÙY TRÂM

Phạm ngá»c Hài



Riêng tặng hương hồn hai chị của tôi, ở khác chiến tuyến với chị Trâm Một y sĩ quân y QLVNCH Hồ thị Mỹ-Phụng Một Giám đốc nhà xuất bản Văn Hiến Saigon Hồ thị Phin

1.- Có má»™t dÄ©a CD lưu lại nhật ký cá»§a Ãặng Thùy Trâm, dÄ©a này thuá»™c Viện Lưu Trữ Lubbock Texas. Ãể Ä‘á»c được, xin má»i bạn mở website Vietnam.ttụedu, rồi liên tiếp left click vào mục : The Vietnam Archive đó là mục cá»§a Texas Tech University, 7 mục nhá» nÆ¡i trang đầu bạn chá»n click vào mục Virtual Vietnam Archive, nÆ¡i trang tiếp sẽ có 4 tiểu mục, click vào search the Virtual Vietnam Archive , click tiếp đến search page, đến keyword/Item number bạn gõ vào ô đầu hàng số 13640105001 và ô thứ hai 13640107001 (đó là phần 1 và phần 2 cá»§a tập nhật ký, phần má»™t 223 trang (có đánh số), phần hai 27 trang (không đánh số trang), anh bạn Frederick Whitehurst đã cho chụp ảnh từng trang viết tay). Tiếp theo, click vào Start search bạn sẽ thấy Records Retrieved 1 &2 click tiếp display search results rồi right click vào chữ và hình cá»§a view item PDF Adobe, click file download và save target as, open chỉ để Ä‘á»c mà thôi. Tôi chỉ Ä‘á»c được bản viết tay này bằng Adobe Reader 7.0 hay 5.1

Ãó là dÄ©a lưu trữ bên đại há»c Texas; còn sách in bên Việt nam thì lấy tên là NHẬT Kà ÃẶNG THÙY TRÂM, dày 322 trang, nhà xuất bản Há»™i Nhà Văn, trách nhiệm Nguyá»…n phan Hách, biên tập Vương trí Nhàn, liên kết vá»›i công ty Nhã Nam Hà ná»™i, in 20.000 cuốn, quý 3 năm 2005. Công ty Nhã Nam có ghi ở trang chót câu này : cuối sách có má»™t tá» giấy chống giả có các sợi phát quang, dưới ánh sáng ngược hiện hình biểu tượng và ngôi sao. Má»i hành vi in và buôn bán sách lậu Ä‘á»u vi phạm pháp luật…Hiện giá» sách đã in đến hai trăm ngàn bản.

2.- Di cảo Thùy Trâm được viết dưới dạng chữ xiên; giấy sổ tay cỡ 13x20cm; cá»™ng 2 tập có chữ viết tay là 223+27=250 trang. Sách Hà ná»™i in ra dày 322 trang (cùng khổ) vì còn có Lá»i Giá»›i Thiệu cá»§a Nguyá»…n trí Nhàn, Câu Chuyện Vá» Những Tấm Lòng cá»§a Ãặng Kim Trâm (em ruá»™t Ãặng Thùy Trâm) trang 1-27, Ãằng Sau Cuốn Nhật Ký, trang 257-262 (Kim Trâm kể vá» giấy báo tá»­, vá» bốc má»™, vá» vài huyá»n thá»ai và vá» thư cá»§a Fred gá»­i gia đình Trâm); Tư Liệu Ảnh, chiếm đến 30 trang sách, trang 263-292 (thứ tá»± là ảnh năm 18 tuổi, 21 tuổi, 23 tuổi, bạn há»c cả lá»›p 8c Chu văn An Hà ná»™i năm 16, 17 tuổi, ảnh lá»›p 9c, 10c, ảnh 5 năm há»c y khoa, ảnh gia đình, ảnh chiến trưá»ng Quảng ngãi, 4 ngưá»i Mỹ liên hệ và cuối cùng là mấy ảnh nghÄ©a địa Từ liêm Hà ná»™i). Trong Lòng Ngưá»i Ở Lại trang 295-322 (ý nghÄ© cá»§a Ãặng kim Trâm, cá»§a đại tá Nguyá»…n đức Thắng, Nguyên Ngá»c, Vinh Thu và Trương thị Kim Dung, những con ngưá»i cá»™ng sản).

3.- Sách mà tôi Ä‘ang có không phải là sách lậu, vì có má»™t tá» giấy có sợi phát quang, giấy chống giả, cá»§a Há»™i Nhà Văn, sách để giá 43 ngàn đồng VN. Tập 1 nhật ký, chị Trâm viết trang đầu ngày 8/4/1968. Ngay ở trang này Hà ná»™i đã làm tôi thất vá»ng, vì đối chiếu vá»›i dÄ©a bên Texas thì Hà ná»™i bá» mất má»™t câu thÆ¡. Chị Trâm viết :

“ Những ngày rực lửa
“ Vui buồn tràn ngập giữa tim taâ€

Hà ná»™i chỉ in câu thứ nhất và lấy đó làm tiêu đỠphần 1. Bạn Ä‘á»c Ä‘á»c sách, thấy nghi ngá» Ä‘iá»u gì thì nên đối chiếu vá»›i dÄ©a. Tốt nhất là lai rai Ä‘á»c thẳng trong dÄ©a, cứ gì những lá»i bàn “mao tôn cươngâ€, phá»§ bênh phá»§, huyện bênh huyện. Ãá»c sách Hà ná»™i tôi chỉ để ý đến mấy lá»i bàn vá» tình thương sâu xa cá»§a chị, hiện ra thật cụ thể cái tình ngưá»i muôn thuở ở muôn nÆ¡i, sá gì giai cấp vá»›i đấu tranh giai cấp, cứ gì những lý luận Ä‘en sì vá» thành phần cÆ¡ bản vá»›i tiểu tư sản!

Ở tập 2 chị bắt đầu viết ngày 31/12/1969, Hà nội bỠhẳn 2 câu thơ của chị:

“Những ngày rực lửa
“Vui, buồn Ä‘á»ng giữa tim taâ€

nhà xuất bản cố ý hay vô tình không in?

4- Từ khi bắt đầu viết, ngày 8 tháng 4 năm 1968 cho đến chá»— này 31/12/69 đã kéo dài 20 tháng. Chấm dứt tập 2 ngày 20/6/1970, hai ngày sau thì chị tá»­ trận. Những trang mang nét đẹp não nùng oanh liệt ấy tuy chị chỉ ghi nó trong 26 tháng vá»›i 12 ngày mà có lẽ đó là bài há»c còn ảnh hưởng dài lâu cho lá»›p trẻ sinh sau. Trong chiến tranh ác liệt, chị làm công việc mổ xẻ thương binh, chữa trị bệnh binh, dạy các lá»›p bổ túc y tá và cứu thương, chạy càn, chuyển bệnh xá liên tục vì bị lá»™, lo tải lương, lo lãnh đạo bệnh xá, lo phấn đấu vào đảng và quan hệ thật tốt vá»›i má»i ngưá»i, giữa lúc lòng chị tan nát trước mối tình đổ vỡ, vì anh M. mà chị yêu thương từ năm 18 tuổi, suốt 9 năm, anh ấy là bá»™ đội, Ä‘i B trước chị 8 năm, chị buá»™c lòng phải bá» vì anh không xứng vá»›i tình yêu cá»§a chị

. Tôi chú ý đến sá»± chuyển biến trong tâm hồn chị, nÆ¡i 4 câu thÆ¡ ấy, từ lúc bắt đầu“vui buồn tràn ngập†đến lúc này “vui buồn Ä‘á»ngâ€lại “giữa tim taâ€, từ ná»—i hân hoan phÆ¡i phá»›i, hăng hái và bay bổng, đến niá»m chua chát, mệt má»i, thất vá»ng đến e dè; vui buồn theo thá»i gian bay Ä‘i mất, nhạt phai, thôi tràn ngập ra ngòai, cÅ©ng không chất chứa trong tim chị như má»™t thứ kho bãi bảo quản để dành; vui buồn cá»§a chị theo cuá»™c sống và chiến đấu chung riêng chỉ còn Ä‘á»ng lại trong tim, theo cái nghÄ©a nhạt phai, còn lại gì, còn được chút nào hay chút đó.

5- Ãá»c hết dÄ©a nhật ký cá»§a chị Thùy Trâm lòng tôi thấy buồn nhiá»u, còn vui thì chỉ chút ít thôi.

Ná»—i buồn thứ nhất là chị Trâm bị nhồi sá» ghê gá»›m, tin tưởng tuyệt đối vào Hồ chí Minh và đảng cá»™ng sản Việt nam; tin theo sá»± dạy dá»— ở trưá»ng há»c từ nhỠđến lá»›n, tin vào cuá»™c chiến chống Mỹ thần thánh. Chị luôn khẳng định Mỹ là kẻ thù xâm lược Việt nam, hết Mỹ thì Việt nam má»›i có tá»± do hạnh phúc. Nếu chị còn sống đến bây giá» chị sẽ thấy mình bị đánh lừa vì cái niá»m tin ấy đã biến thể biến dạng hòan tòan, cấp lá»›n trở thành tư sản Ä‘á», cấp nhá» thành tiểu tư sản Ä‘á», Ä‘a số ngưá»i dân vẫn đói nghèo. Chị sẽ hiá»n lành hÆ¡n Dương thu Hương, chị sẽ không còn chá»­i Mỹ nữa, nhận ra Mỹ càng vô nhiá»u thì tiá»n nhiá»u, tá»± do nhiá»u và hạnh phúc cÅ©ng nhiá»u. Nếu còn sống thì năm 1975 chị má»›i có 33 tuổi, má»™t bác sÄ© trẻ, đạo đức, thông minh, trong sạch, lại là đảng viên, chị có thể xin du há»c Hoa kỳ, há»c lại y khoa tư bản, lấy bằng tiến sÄ©, nối nghiệp cha. Tiếc thay, má»™t con ngưá»i thông minh và nhân hậu như chị lại phải lìa Ä‘á»i sá»›m quá. Lúc sinh thá»i, cái tình đồng chí, tình thương và thù hận nào phải cá»§a riêng ai. Chị ở bên này, hai chị tôi ở bên kia, Ä‘á»u là tiểu tư sản. Trong má»i cuá»™c chiến, hai bên Ä‘á»u có sá»± mất mát, đói khổ, niá»m Ä‘au thương, nhá»c nhằn và sợ hãi… Ä‘á»u có bầm gan tím ruá»™t và sầu hận mênh mông. Thành thá»­ cái Ä‘iá»u chị tin và chiến đấu để thể hiện niá»m tin, cái Ä‘iá»u đó chỉ đúng trong giai Ä‘á»an đó cá»§a phe chị.

Ná»—i buồn tiếp theo, trở lại vá»›i chi tiết nhật ký, rất rõ ràng là chị viết cho riêng chị Ä‘á»c mà thôi. Rất nhiá»u chi tiết vụn vặt, những tâm sá»± cá»§a riêng mình, “má»™t mình mình biết, má»™t mình mình hay†cá»§a má»™t cô gái trí thức, tiểu tư sản thị thành, má»›i lá»›n, má»›i xa nhà, má»i thứ Ä‘á»u bỡ ngỡ, “đi má»™t ngày đàng há»c má»™t sàng khônâ€, có gì mà phải tung hê ra, quảng cáo rùm beng. Hai chị tôi cÅ©ng vậy. Con gái lá»›n lên có rất nhiá»u tâm sá»± thầm kín, nhiá»u ước mÆ¡, ghi lại là để cho riêng mình, lá»™ ra cho ai thì xấu há»— mắc cỡ lắm. Cho nên tôi bất bình anh quân báo Fred Mỹ và Há»™i Nhà Văn Việt Nam, không tôn trá»ng ngưá»i chết, lợi dụng ngưá»i chết vào mục đích tuyên truyá»n giai Ä‘á»an. Ãành rằng theo quán tính giáo dục, việc phân biệt thù bạn chị Trâm tá» ra vững vàng, chị chá»­i Mỹ theo nhập tâm bao nhiêu bài bản chỉnh huấn, rèn cán chỉnh quân; Ä‘iá»u đó nghe rất nhàm và nhảm, không có chi là đặc sắc cá»§a riêng chị. Trong lý luận vá» tình thương, tôi tâm đắc vá»›i tình thương gia đình cá»§a chị mà không mấy tâm đắc vá»›i tình thương các cậu em nuôi và các anh chỉ huy cấp trên, như có chen lẫn vá»›i tình yêu nam nữ vô thức mà chị luôn luôn cải chính.

6.- Lẽ thưá»ng, không phải lẽ vô thưá»ng, trong chá»— riêng tư, chị đã viết ra má»™t cách chân thật và giản dị (ngày tháng và số trang ở đây lấy nguyên văn trong dÄ©a Lubbock): “ Càng thiết tha vào đảng càng cảm thấy khổ Ä‘au (4.5.1968, trang 15), số ngưá»i thù ghét chỉ vì lòng ghen tị (17), những sá»± thiếu công bằng, những con sâu con má»t Ä‘ang gặm dần danh dá»± cá»§a đảng, nó đục khóet dần lòng tin yêu vá»›i đảng (trang 21, 25.5.68); đến vá»›i đảng bằng cả con tim chân thành tha thiết nhưng đảng đáp lại không há» như thế (6.7.68 tr54); viết đơn vào đảng, niá»m vui thì ít mà ná»—i bá»±c dá»c thì nhiá»u. Tại sao con đưá»ng Ä‘i cá»§a má»™t đứa tiểu tư sản bao giá» cÅ©ng nhiá»u chông gai đến vậy ? Ãành rằng vì tính chất giai cấp nhưng mình thấy rất rõ má»™t Ä‘iá»u ngòai cái lẽ dÄ© nhiên ấy, có má»™t cái gì bắt bẻ, má»™t cái gì gá»i là bắt bí cá»§a má»™t vài cá nhân có trách nhiệm (20.8.68 tr 53). “ Kết nạp đảng, cảm giác rõ nét là phải phấn đấu để xứng vá»›i tên Ngưá»i Cá»™ng Sản. Nhưng niá»m vui sao nhá» quá so vá»›i ý nghÄ©a ngày vui, vì như đứa con khát sữa mẹ, khóc đã mệt rồi, miếng sữa nuốt vào không còn nguyên hương vị thÆ¡m ngon (27.9.68 tr 65); Thùy Æ¡i (tên thân mật cá»§a gia đình gá»i Thùy Trâm), cô gái giàu yêu thương kia Æ¡i! Ãôi mắt cô đừng long lanh nước mắt, dù là nước mắt tập trung cá»§a rất nhiá»u ná»—i buồn Ä‘á»ng vá» trong đó. Cô hãy cưá»i như nụ cưá»i luôn nở trên môi, đừng để ai đó tìm được sau nụ cưá»i ấy má»™t tiếng thở dài. 25 tuổi rồi, hãy vững vàng chín chắn vá»›i tuổi đó (11.11.68 tr 80-81); ká»· niệm ngày sinh trong tiếng súng địch càn nổ rá»n vang 4 phía (26.11.68 tr 86); ká»· niệm tròn 2 năm Ä‘i Nam (23.12.68). Ngày 15/2/69 giao thừa, cái tết thứ 3 xa nhà. Vẫn như ngày má»›i bước chân ra, mình ước ao khao khát được sống bên ba má và cả tổ ấm gia đình (tr 117). Hai trang 124-125 để trắng, có lẽ vì khi viết chị ấy lật sang trang, giấy bị dính, nên vô tình viết qua trang 126…

“ Những va chạm đầu tiên nói vá»›i mình rằng đừng dá»… tin ngưá»i quá. Tình thương phải chứng minh bằng thá»±c tế, không phải chỉ trên những lá thư. Ãá»i vẫn đầy dẫy những con sâu địa vị, những gai góc cá»§a hạt giống kèn cá»±a cạnh tranh từng chút uy tín, từng chút quyá»n lợi (24.4.69 tr 144).

“ Ãịch đổ quân sát bên nhà , chặt cây ầm Ä© cả khu rừng, bệnh xá im lìm căng thẳng đến tá»™t bậc…sao lại thế này mãi là sao ? Mình lặng ngưá»i, chén cÆ¡m bưng trong tay không thể ăn tiếp. Vừa xây dá»±ng bệnh xá được mấy bữa lại lo chạy. (4/6/69 tr 160). “Tạm biệt cánh Nam, vá» công tác cánh Bắc. Rá»i Phổ cưá»ng qua đưá»ng chiến lược số 1 và bước chân vào Ä‘á»an đưá»ng sinh tá»­ Khe sanh vá» lại Phổ hiệp (7/7/69 tr 169).

“ Hôm nay là ngày sinh cá»§a ba… má»›i hôm qua má»™t tràng pháo giết chết 5 ngưá»i làm bị thương 2 ngưá»i (11/7/69 tr 173)

Từ ngày 22/9 đến 20/10 là gần 1 tháng Thùy Trâm không ghi nhật ký. Chị viết : “ Rất lâu rồi không ghi nhật ký. Cuá»™c sống lẽ nào lại để mất dần những suy tư cá»§a má»™t con ngưá»i biết suy nghÄ© hay sao ? Không, mình không muốn như vậy, nhưng công việc đè nặng bên mình… Quyển nhật ký này đâu phải chỉ là cuá»™c sống cá»§a riêng mình, mà nó phải là những trang ghi lại những mảnh Ä‘á»i rá»±c lá»­a, chiến đấu và chồng chất Ä‘au thương (20/10/69 tr 205)

Có những trang tá»± sá»± thật cảm động như trang 214-215 viết vá» ngày sinh nhá»±t cá»§a Trâm 26/11/69 “chỉ có lá rừng ướt đẫm trong mưa dào dạt khẻ nói vá»›i Th. những lá»i thân mến…Có phải lá»­a khói chiến tranh đã làm nước mắt mình khô cạn ? Trước đây 1 câu chuyện Ä‘au buồn trong 1 cuốn phim có thể làm mình ràn rụa nước mắt thì bây giá» mình có thể cắn môi đứng lặng yên trong má»™t buổi chia tay mà ngưá»i Ä‘i và kẻ ở Ä‘á»u không hiểu ai còn ai mất sau buổi chia tay ấy (3/12/69 tr 218).
Chị để trắng trang 220, 221 (có lẽ giấy dính). Qua trang sau chị ghi
“ Ãịa chỉ gia đình
1- Bác Sỹ Ãặng Ngá»c Khuê
Bệnh viện Ãông Anh Hà ná»™i
2- Dược Sỹ Dõan Ngá»c Trâm
V501E BC 13B K1- THDK
“ XHCN xã há»™i công nhânâ€

Qua tập 2 ghi chữ đậm

“1970 Nhật Ký Xuân Canh Tuấtâ€â€¦ nhưng từ đó cho đến hết tập, dài 27 trang, không có đánh số trang, mà chỉ có ghi rõ má»—i ngày viết.

“ Ãêm giao thừa cá»§a năm 1969 bá»n mình hành quân trên đưá»ng vá» trạm cÅ© (31/12/69)
“ 8 năm vá» trước dưới rặng cây trên con đưá»ng cÅ© mình tiá»…n M vá» Nam, không má»™t lá»i hứa hẹn, không 1 giá»t nước mắt trong buổi chia tay, để rồi suốt 5 năm sau mình giành trá»n tình yêu thiết tha chung thá»§y cho ngưá»i gfquân (giải phóng quân) ấy và mình đã lên đưá»ng vào Nam theo tiếng gá»i cá»§a tổ quốc và tình yêu. Mình đã gặp lại M nhưng M không thể đáp ứng vá»›i trái tim sôi nổi yêu thương cá»§a mình. Mình không hỠđòi há»i phải gần nhau phải cưới nhau mà chỉ mong rằng dù giữa bom rÆ¡i đạn nổ, giữa lá»­a khói chiến trưá»ng tình yêu vẫn sáng ngá»i rá»±c rỡ. M đã không làm được như vậy và mình đã bắt con tim mình phải quên Ä‘i những gì đã nuôi sống nó trong hÆ¡n mưá»i năm nay (13/1/1970)â€.
Và chị cÅ©ng đã để cho má»™t ngưởi con trai không phải là M, 1 du lích đàn em viết thẳng vào sổ nhật ký này, ngày 7/7/69, ba trang tình cảm thiết tha, chia tay tiá»…n chị lên đưá»ng Ä‘i công tác cánh Bắc.
“Bốn năm má»›i ăn Tết đồng bằng. Th. Æ¡i, tình mến thân cá»§a đồng bằng không thể sưởi ấm cho Th. ? Nụ cưá»i trên môi đâu phải là nụ cưá»i trong lòng! (6/2/70).
“ Ai bảo vào Nam chi cho khổ, ở ngòai đó thì không ở ?.. Không đâu, chính từ trong gian khổ này ta má»›i cùng hiểu cái giá trị cá»§a những con ngưá»i cách mạng. Ai đứng vững trong lá»­a đỠvà nước sôi ngưá»i đó sẽ là ngưá»i chiến thắng. (29/3/70)
“ Mưá»i sáu năm qua đất nước vẫn chưa ngừng xương rÆ¡i máu chảy…má»—i bước Ä‘i máu thấm đỠtrên chặng đưá»ng chiến đấu. Cả thế giá»›i này có nÆ¡i nào chịu nhiá»u khổ Ä‘au như đất nước ta chăng ? (7/5/70)

12 ngày trước khi Trâm chết, bệnh xá đã bị bá» rÆ¡i. Trong bệnh xá chỉ còn có 3 nhân viên là Trâm, chị Lãnh và chị Xăng cùng vá»›i 5 thương binh cố định. Ngày 20/6/70 chị Trâm viết “ Ãến hôm nay vẫn không thấy ai qua. Ãã gần 10 ngày kể từ hôm bị bom lần thứ hai. Má»i ngưá»i ra Ä‘i hẹn sẽ trở vá» gấp để đón bá»n mình ra khá»i khu vá»±c nguy hiểm mà má»i ngưá»i nghi là Ä‘iệp đã chỉ Ä‘iểm này. Từ lúc ấy những ngưá»i ở lại đếm từng giây, từng phút. Sáu giá» sáng mong cho đến trưa, trưa mong đến chiá»u… Má»™t ngày, hai ngày…rồi chín ngày đã trôi Ä‘i má»i ngưá»i vẫn không trở lại ! Những câu há»i cứ xóay trong đầu óc mình và những ngưá»i ở lại. Vì sao ?.. Không lẽ nào má»i ngưá»i lại đành Ä‘á»an bá» bá»n mình trong cảnh này sao ? Không ai trả lá»i bá»n mình cả, mấy chị em há»i nhau, bá»±c bá»™i, giận há»n rồi lại bật cưá»i, nụ cưá»i qua hai hàng nước mắt long lanh.†Bệnh xá sẽ hết gạo ngày 21/6/70 nên buá»™c lòng Trâm phải phân công Lãnh và Xăng vượt suối vỠđồng bằng lấy gạo. Hai ngày trôi qua mà gạo vẫn chưa vá», Mỹ bao vây, chị đã má»™t mình nhã đạn và chết má»™t mình cho 5 thương binh chạy thóat. Chị đã chết trong đói khát và cô độc, căn cứ vào dữ liệu chị đã viết ra.
Chỉ có má»™t cách giải thích tương đối hợp lý là mặt trận quá căng, xã đội và huyện đội đã bị tiêu hao gần hết, không còn có ngưá»i đến tiếp cứu di tản bệnh xá cá»§a Trâm.

7.- Cảm nhận vá» má»™t vấn Ä‘á», má»™t sá»± việc má»—i ngưá»i má»™t khác. Nói đây là nói vá»›i ngưá»i còn sống. Xin để cho ngưá»i chết ngá»§ yên. Ông Hòang Cầm trong vở kịch Kiá»u Loan có viết : “Ngưá»i chết nằm dưới má»™, ngưá»i sống chí nghiêng bầu, thá»i gian rồi cÅ©ng mất, riêng ta còn sống lâuâ€, sống lâu theo nghÄ©a danh thÆ¡m hay xú uế. Ãiá»u khen chê cá»§a thế gian vá»›i ta là do ta Ä‘em lại được bao nhiêu hạnh phúc cho Ä‘á»i, hạnh phúc thá»±c cho má»—i ngưá»i. Ãá»™c lập và tá»± do không thể là cái chung chung cho đất nước, nó còn phải được thể hiện cho từng ngưá»i. Hạnh phúc là Ä‘iá»u quý hÆ¡n độc lập, tá»± do. Hạnh phúc là được thương yêu, cảm thông, tha thứ, được làm những gì mình thích và được sống theo ý mình. Ãá»™c lập tá»± do cá»§a má»™t nước rất là tương đối trong thế sinh tồn tòan cầu hóa hiện nay.

Trong cuá»™c chiến cÅ©ng có những Ä‘iá»u may rá»§i. Cái rá»§i cá»§a chị Trâm là chị lá»t vào cuá»™c chiến sau giai Ä‘á»an Mậu Thân tết âm lịch 1968, cá»™ng sản bị đánh trả tÆ¡i bá»i, bị thiệt hại rất lá»›n, vì thành phần nằm vùng, lá»±c lượng chính trị quân sá»± miá»n Nam bị lá»™ diện đến 90%. Phe Mỹ-Việt tăng cưá»ng hành quân và phi pháo quét sạch các mật khu, phe Xô-Tàu-Việt co vòi rút vá» miá»n bắc mà còn bị B52 rượt tận Hà ná»™i. Rất nhiá»u ngưá»i phe chị Trâm sau này nói rằng nếu lúc ấy Hà ná»™i bị B52 thêm má»™t tuần nữa thôi thì Hà ná»™i bá» cuá»™c, không còn gấp gáp chiếm miá»n Nam mà trở lại kháng chiến trưá»ng kỳ. Ná»™i dung hiệp định Paris sẽ khác, và tháng 4/75 phe tôi sẽ không Ä‘i tù cải tạo mấy trăm ngàn ngưá»i mà kết quả chẳng cải tạo được gì, chỉ là mua thá»i gian để cá»ng sản cá»§ng cố chuyên chính vô sản, và để Việt Nam vẫn xếp vào hạng chót dân sinh sau 30 năm thống nhất!

Cho đến tận bây giá» 2005 miá»n Bắc vẫn không thật sá»± hòa hợp hòa giải vá»›i dân và quân công cán chính chế độ cÅ© miá»n Nam, coi lòng yêu nước thương nòi và sinh mệnh chính trị cá»§a há» là con số không hay số âm, coi như há» không còn có trên cõi Ä‘á»i này, xóa xóa sạch như Tần thá»§y hòang đốt sách chôn há»c trò. Hà ná»™i chỉ biết có Mỹ mà thôi, bằng má»i giá phải há»c cách làm giàu kiểu Mỹ. Kể từ khi Liên xô sụp đổ thì ở VN hàng ngày thá»±c sá»± không còn nữa chá»§ nghÄ©a Mac Lê, mà chỉ còn chá»§ nghÄ©a đô la.

Trở lại vá»›i nhật ký, đạo diá»…n Dõan hòang Giang cho biết ông sắp dàn dá»±ng truyện cá»§a Trâm thành phim ảnh, vì theo ông “Ãó là chất liệu cá»§a má»™t ngưá»i chân thật, đáp ứng khát vá»ng cá»§a ngưá»i dân khán giảâ€. Tập sách má»ng này đã in ra đến hai trăm ngàn bản. Nếu đạo diá»…n không theo sách Hà ná»™i mà theo dÄ©a cá»§a Texas sá»an ra kịch bản thì có lẽ hay hÆ¡n và xác thá»±c hÆ¡n. Ở chá»— này tôi đồng ý vá»›i Phạm hòang Quân (ông đưa ý kiến lên mạng Talawas tháng 9/2005) “Việc biên sá»an nhật ký cá»§a ngưá»i khác là má»™t việc thừa, trong má»™t số trưá»ng hợp nó còn là má»™t việc làm tá»™i lá»—i… từng dòng chữ cá»§a những ngưá»i đã xả thân vì lý tưởng ấy linh thiêng và đẹp hÆ¡n tất cả má»i ngôn từ. Ngưá»i Ä‘á»c như chúng tôi cần Ä‘á»c cái tinh thần cá»§a thá»i ấy chứ không màng đến sá»± dá»i đổi trau chuốt cá»§a ngưá»i thá»i nay đâuâ€.

8.- Mấy lá»i tạm kết kính gá»§i mẹ cá»§a chị Thùy Trâm:
Kính thưa bà Dõan ngá»c Trâm, con gái cá»§a bà bị má»™t viên đạn trúng đầu, chị tôi bị đến hai trái mìn hẹn giá» cách nhau 5 phút, nổ áp vào tư thất, chị tôi hy sinh cùng hai cháu nhá». Việt cá»™ng gài mìn tính giết chồng nhưng chồng không chết, chỉ chết oan vợ và 2 con.

Mất trên chiến trưá»ng và mất vì khá»§ng bố, chết và mất mát vì thiên tai hay địch há»a… tất cả Ä‘á»u có những Ä‘au đớn tận cùng và dai dẳng. Từ trước khi Lê-nin cầm quyá»n Maxim Goocki đã viết “ Niá»m vui tá»± nó không bao giá» có thật, sở dÄ© nó có là do con ngưá»i cố ý tạo dá»±ng lên để làm vÆ¡i Ä‘i những ná»—i Ä‘au triá»n miên có thật ở Ä‘á»iâ€. Nếu tôi khuyên bà đừng buồn thì đó là lá»i khuyên giả dối đãi bôi. Nếu bà mÄ©m cưá»i cay đắng nói vá»›i tôi : chị cá»§a anh chết là đáng Ä‘á»i, thì đó cÅ©ng là lá»i nói giả dối đãi bôi. Hai mẹ con bà cứ thất lạc nhau mãi, bởi nói đến hy sinh vì nước tất phải quên mình, đã quên mình thì còn làm sao có thể ká» cận vá»›i ngưá»i thân?

Tết Qúi Dậu này, tôi từ ngàn dặm bước vào chùa Già Lam Sài gòn để viếng cha mẹ mình trong hai bình tro cốt, tôi lang thang qua từng dãy kệ, rồi ngồi xuống má»™t mình má»™t lát, hồn phiêu du đòan tụ vá»›i mã mồ vô chá»§, ý nghÄ© lướt qua dÄ© vãng hai chị cá»§a mình, rồi những ngưá»i thân khác, các bạn tù nằm xuống ngổn ngang vá»›i bao kẻ vắn số ở bãi chiến trưá»ng bên ni bên tê, ở lòng biển ở núi rừng vượt biên, trong cuá»™c chiến chưa há» ngưng nghỉ, “chưa hỠđộ lượngâ€. Tôi cÅ©ng như bà, riêng má»™t cảnh ngá»™ cuối Ä‘á»i, mong sao má»™t lần giải thóat thân xác, đến nhanh chứ đừng đến chậm, bá»›t Ä‘au hÆ¡n và nhẹ gánh hÆ¡n cho những ngưá»i thân.

Chào bà và chào ngưá»i Ä‘á»c.

10/10/2005

Phạm ngá»c Hài




Mục Lục


8. Chuyện Cấm Ãàn Ông

Vành Khuyên



Hắn quá là vô phúc vớ phải con vợ như ả .

Hắn má»›i đặt lưng nằm xuống giưá»ng chút xíu là nghe ả mắng chó chá»­i mèo , la ó trong nhà như có giặc . Lạ , cái thá»i gì kỳ , qua đây đàn ông còn thấp hÆ¡n hàng con chó , hắn hối hận đã Ä‘i vượt biên , qua bao cay đắng, nhục nhã và khổ ải tá»›i được bến bá» tá»± do lại nhận lấy cái cuá»™c sống như chó lúc này đây .

Hắn bá»±c dá»c hé mắt ra coi chuyện gì . Lại hai đứa nhá» chạy loanh quanh không tá»›i cho ả đút cÆ¡m , ả hét cái kiểu đó đó , đàn bà gì mà quái , nói nhá» chắc chết, hét không còn chá»— nào nói . Má»›i quen, ả cÅ©ng đâu tá»›i nổi đó , gì cÅ©ng anh , má»™t anh , hai anh , ba anh , thế mà bây giỠả cứ ông ông tôi tôi , khoa tay múa chân , tức chết , biết thế này ông ở mợ nó ở Việt Nam , chiá»u từ sở ra là Ä‘i nhậu , vá» nôn oẹ thì được bế lên giưá»ng ,đố con vợ nào dám chá»­i ông thế này .

Hắn nhắm mắt lim dim tiếp , mặc cho ả chửi , hắn quen quá rồi , cho ả làm hết , cho ả chết , phải tập cho ả biết chịu đựng, phụ nữ gì mà quá quắc , có chưa vợ gặp ả lúc này , hắn không đá cho ả vài đá thì hắn làm con trùng cho rồi .

Trong giây phút đó , từ ti vi phát ra tiếng nhạc du dương hay hay , hắn mở má»™t mắt coi , ối trá»i , fashion show , các em ngưá»i mẫu Ä‘i qua Ä‘i lại đẹp quá chừng, tá»± nhiên hắn thấy hứng, hắn mở to hai mắt ra thưởng thức ..., Ä‘á»i phải có cái gì đó hÆ¡n cái cảnh la hét hiện tại chá»› , các em này hÆ¡n ả biết bao nhiêu , tại sao ả không nhìn đó mà tá»± thẹn vá»›i lòng và im mồm Ä‘i dùm cho hắn , hắn nịnh mình , giá» mà ông có ra ngoài đưá»ng , khối em muốn theo đó nhé .

" Fashion show thì coi , cho con ăn không cho , ngưá»i gì kỳ dậy ? " .. tiếng ả cau cú .

Hắn lồm cồm bò dậy , hắn nghe tiếp " ly dị đi , chịu hết nổi rồi , bao nhiêu chuyện đổ lên đầu tôi hết " ...

Hắn buồn thiệt đó , Ä‘á»i chó gì thế này , lúc trước mẹ hắn có 8 con , ba hắn chả Ä‘á»ng tí gì vào đứa nào , chả nghe mẹ hắn ca thán, ả má»›i 2 đứa mà la như cả tiểu đội trong nhà , tại ả chứ tại ai .

Ãụng tí ả đòi ly dị , cái giá ly dị treo trên đầu hắn đến độ hắn muốn tròng nó vào luôn cho rồi , má»™t lần cho xong, hăm mãi đến phát mệt . Hắn thá» có sang kiếp sau , tránh hết các ngõ ngách Ä‘i có thể gặp ả, ả mà có lại chào như quen nhau kiếp này , hắn xách quần chạy như gặp ma cho ả biết . " con sợ bà quá rồi bà ạ " .

Thế rồi đêm đó qua đi .

Chiá»u qua , ả vá» nhà nằm bẹp xuống giưá»ng, ả có tháng, hèn chi hôm qua ả chá»­i , má»—i lần ả có tháng cả thế giá»›i phải bị bịnh , ả không nói như má»i ngày , hắn nghe chừng cái gì thiêu thiếu , hắn vào phòng trả mấy cái bills, Ä‘i ra ngoài , ả cÅ©ng vẫn nằm như chết , ả không còn chú ý gì được bên ngoài nữa, ả đã kiệt sức .

Ãón con vá» xong , hắn thấy ả đã dậy và làm má»™t số việc, cÆ¡m nước xong xuôi , ả chẳng nhìn hắn , ả mở mắt đó nhưng cứ như không trông thấy hắn trước mặt .

Hắn thá» , hắn ghét cái kiểu như vậy , thà ả chá»­i hắn còn có cảm giác hắn có mặt trên Ä‘á»i này , ả lÆ¡ hắn như thế , hắn thấy hắn như chết , chết rồi , chết thật rồi ..

Hai ba tiếng đồng hồ sau , ả cÅ©ng như chưa thấy hắn , ả vẫn Ä‘i ra Ä‘i vào làm hết má»i việc không thèm kêu hắn , ngay cả ăn cÆ¡m , hắn biết ả Ä‘ang giận, hắn nằm trên võng cÅ©ng như không còn biết mình có phải là mình không .

Hắn quên hết lá»i thá» , quên Ä‘i đã từng nghÄ© không bao giá» sẽ gặp lại ả kiếp sau , có ghét ông, ông cÅ©ng lại chào và cám Æ¡n má»™t lá»i đã là má»™t ngưá»i vợ can đảm nói ra tật xấu cá»§a hắn dù không dịu dàng gì nhưng cÅ©ng đâu phải là vÅ© lá»±c gì đâu , chỉ là hÆ¡i khó nghe tí .

Hắn tá»± nhá»§ hắn cần là ngưá»i chồng, ngưá»i cha tốt hÆ¡n, phải phụ ả , hắn tin là Ä‘iá»u đó sẽ Ä‘em vá» lại cho hắn ngưá»i phụ nữ dịu dàng ban đầu hắn cưới vá» , rồi hạnh phúc lại tràn ngập . Tại hắn cả , hắn phải ráng như vợ hắn đã ráng vậy .

May mà vợ hắn còn đây ... 10/6/05

Vành Khuyên




Mục Lục


9. Tại Ai ?

Quang Ngá»c



Báo chí loan tin lớn hôm nay một nhà văn bị chồng bà ta kiện vỠtội đem hết những riêng tư trong nhà vào các bài viết .

Thật tá»™i , có phải những riêng tư đó là cá»§a riêng há» hay là còn cá»§a rất nhiá»u ngưá»i khác mà dư luận cứ nhao nhao lên .

Cho mẹ ấy chết, phụ nữ gì nhiá»u chuyện , viết gì chả viết , viết ná»­a đêm gá»i chồng dậy tâm sá»± , là tâm sá»± thật cho những khắc khoải trong Ä‘á»i , ông chồng ậm ừ rồi ngá»§ luôn , là cả mưá»i mấy năm trong Ä‘á»i , đã chịu đựng tá»›i thế , chịu đựng luôn , đĩ thoả thế , lại Ä‘em nói ra .

Bà ấy hay, gỡ được mặt nạ cá»§a biết bao nhiêu ông chồng cứ cho mình là đệ nhất thiên hạ , không chÆ¡i bá»i , không hoang phí , thế là tuyệt hảo , tâm tư vợ không cần hiểu thêm, 3 con rồi còn gì , làm đếch gì ông phải cầu cạnh gì nữa chứ .

Má»™t đám đông nhao nhao bao gồm vị nhà văn đó , phóng viên và nhân viên an ninh bảo vệ bà ta , bà nhìn thanh thản , không biểu lá»™ sá»± bá»±c dá»c gì cá»§a má»™t ngưá»i sắp Ä‘em ra bị xá»­ ở toà , bà ta trông giống như sắp Ä‘i tá»›i đích cá»§a má»™t việc làm bà ta định sẳn mục tiêu và kết cuá»™c .

Vào toà, nụ cưá»i cá»§a bà ta còn tươi tắn hÆ¡n, bà nhìn hết má»i ngưá»i trong phòng, má»™t nụ cưá»i nhân hậu , má»™t nụ cưá»i không còn chua chát như những lần trước cái máy bà vẫn cưá»i và rÆ¡i nước mắt để viết ra được những dòng tá»± đáy lòng để chính bản thân bà ta bị kết tá»™i như hôm nay .

Bị cáo , chị có gì nói trước khi bồi thẩm đoàn đi vào trong bàn bạc quyết định sau cùng không .

Bà ung dung Ä‘i vá» phía vành móng ngá»±a , tay để lên cuốn sách thánh thá» là sẽ nói sá»± thật, bà lại cưá»i ..

Bà bắt đầu " Thưa quý toà và thưa tất cả má»i ngưá»i , ai cÅ©ng thấy chiến tranh là chết chóc và mất mát , thưa vâng , Ä‘iá»u đó quá rõ rồi , nhưng trong hòa bình , tôi nghÄ© không ai và ít có ai nhìn thấy sá»± chết lần chết mòn và mất mát cá»§a bao con ngưá»i chỉ vì sá»± há»i hợt trong cuá»™c sống và trong tâm linh má»—i con ngưá»i . Trong chúng ta đây ai, ai có thể vá»— ngá»±c tá»± hào chúng ta làm đủ đầy trách nhiệm cá»§a má»™t ngưá»i công dân , không há» làm ai , bao gồm những công dân khác và nhất là những ngưá»i thân ká» cận chúng ta Ä‘au khổ hay thiếu thốn vá» Ä‘iá»u gì đó , chưa nói tá»›i vật chất , Ä‘iá»u dá»… thấy , thì tâm linh , ít có hai hiểu được ngưá»i khác cần mình những gì và mình phải đáp ứng ra sao . Quý vị ra đưá»ng nhìn xung quanh mình mà xem , có bao nhiêu ánh mắt bao gồm sá»± sống, hay chỉ là những ánh mắt chán chưá»ng , tiếp nhận má»™t cuá»™c sống vô vị hả quý vị , má»™t cuá»™c sống chấp nhận và chịu đựng , chỉ vì ngưá»i ta , giữa hai ngưá»i vá»›i nhau đã ngưng hiểu nhau , ngưá»i ta đã ngưng cho nhau hạnh phúc , ngưá»i ta nghÄ© thế là đủ , thế là đúng và thế đã là hay .

Bổn phận cá»§a chúng tôi là ngăn chặn Ä‘iá»u đó , lôi những căn bịnh quái ác đó ra khá»i Ä‘á»i sống gia đình má»—i ngưá»i . Há» cần tá»± nhìn thấy há» , há» cần tìm cho há» má»™t lẽ sống tốt đẹp hÆ¡n ngày hôm qua , hôm nay há» có .

Kết tá»™i ư ? Những gì tôi viết là cá»§a riêng hay nó quá phổ biến để không ai dám nhận đó là chính hình ảnh cá»§a mình để thay đổi mà Ä‘i kết tá»™i tôi , má»™t ngưá»i dám nói ra sá»± thật đó .

Thưa các vị , tôi nghÄ© tôi chưa Ä‘iên, tôi chưa chết dù tôi có bị kết tá»™i , chỉ mong trong vài lá»i cuối cùng sá»± thật được chấp nhận và má»i ngưá»i tìm ra cho mình má»™t cuá»™c sống tinh thần đủ đầy hÆ¡n .

Dù sao , trong cay đắng tôi vẫn cám Æ¡n chồng tôi cho tôi hiểu sá»± thật này và hy vá»ng ngưá»i nào đến sau tôi , sẽ được hạnh phúc ..

Bà trở vá» ghế ngồi cá»§a mình . Trong phòng im bặt , tiếng nhao nhao cho bà ta là đáng Ä‘á»i từ những ngưá»i phụ nữ tại hàng ghế đầu không còn nữa . Hàng ghế bên kia , chồng bà ta vẫn kiêu căng , tá»± phụ bàn bạc vá»›i luật sư tìm kế kết tá»™i vợ mình , cho bà ta là quá đáng .

Cái trò Ä‘á»i trong mắt má»i ngưá»i sao mà tệ và bạc bẽo thế ...

Hy vá»ng vị quan toà trong lòng cá»§a từng cá nhân có mặt hôm nay sẽ tá»± tìm ra câu trả lá»i cho chính mình .

Cho một ngày

9/25/05

Quang Ngá»c




Mục Lục


10. Tùy Bút

Việt Dương Nhân



:: Thư Cho Ngưá»i Tình ::
23.9.2005
"Chết Vì Tình"

Anh,

Trá»i vừa vào thu, cây cá» u buồn, gió lay lay làm cho vài chiếc lá vàng rÆ¡i rụng đầy dưới sân nhà. Mây xám giăng giăng che phá»§ hết những tia nắng mặt trá»i. Anh Æ¡i ! Em nhá»› Anh vô cùng. Và trạnh lòng nhá»› lại những Ä‘iá»u may mắn mình được - Và cÅ©ng nhá»› ná»—i buồn Ä‘au chợt đến năm xưa...

Lối 10 giỠsáng ngày 21 tháng 3 năm 1984 (ngay ngày vào Xuân) - Mới hơn một năm chúng mình quen nhau.
Hôm ấy, em vừa thức dậy đang sửa soạn để đi xuống Angers gặp Anh. Bỗng tiếng chuông điện theo reo vang... Em vói tay nhấc lên :
- Allo ! dạ, tôi nghe !
Nghe giá»ng nói nghẹn ngào cá»§a Anh đầu giây :
- Em đó hả ? P. con Anh đã tự tử chết rồi.
Em như ngưá»i trên trá»i rÆ¡i xuống đất, vá»™i vàng há»i Anh :
- Anh đang ở đâu?
- Anh Ä‘ang ở phi trưá»ng Nantes, chút em lên phi trưá»ng CDG rước Anh vá» phi trưá»ng Orly....
- Dạ vâng ! Dạ vâng !
Sau khi nói chuyện ngắn gá»n vá»›i Anh - bá» Ä‘iện thoại xuống, hồn em như Ä‘ang lÆ¡ lá»­ng trên mây. Em vá»™i vàng Ä‘i đốt nhang-đèn để Kinh "Cầu Siêu" cho vong linh cá»§a P. sá»›m tiêu diêu nÆ¡i miá»n Cá»±c Lạc. Rồi em thay đồ và trá»±c chỉ lái xe lên phi trưá»ng CDG.
Trong lúc Anh có trong tay "tình-tiá»n-danh vá»ng" đầy đủ, công việc làm ăn phát đạt... Thì tai nạn lá»›n lao nhứt Ä‘á»i Anh là, P. con trai duy nhứt vì "bị tình phụ" mà tá»± tá»­ chết má»™t cách Ä‘au đớn (thắt cổ). Thế má»›i biết : "Chữ tài liá»n đến chữ tai".
Nhắc tá»›i đây, em thương và tá»™i nghiệp Anh quá. Nhưng em hÆ¡i trách Anh má»™t chút. Vì Anh không nghe lá»i khuyên cá»§a em. Là nhấc Ä‘iện thoại lên gôi S., Anh làm bá»™ má»i S. đến djéng cÆ¡m cuối tuần chung vá»›i gia đình Anh. Như vậy má»›i vuốt tá»± ái Cô ấy. Vì chính Anh mắng S. trước đó. Em khuyên Anh, nếu thương con thì hãy bá» hết tá»± ái để cứu con mình. Nhưng Anh cứ khăng khăng không chịu làm như lá»i em khuyên. Vậy thì Anh cÅ©ng có phần trách nhiệm cái chết cá»§a P.
*
Hơn một năm sau...
Vì thương nhá»› P. Anh buồn khổ và Ä‘au đớn, đến cả năm sau vẫn còn rÆ¡i mắt khi có dịp nhắc đến P. - Em an á»§i Anh, cho đó là số mệnh - Nhưng Anh lại nằn nặc đỗ thừa, chính S. giết con Anh. Anh nói vá»›i em, nếu Anh gặp S. thì Anh sẽ bóp cổ S. cho đến chết. Nghe vậy, em rất lo sợ - Vì em biết Anh có đủ bản lãnh làm việc ấy - chá»› không phải chỉ ham dá»a thôi.
Rồi Thượng Ãế khiến xuôi đưa đến má»™t chuyện rất hy hữu trên Ä‘á»i. Thá»i cÆ¡ há»™i, Em Ä‘em Anh ra khá»i cảnh thù hận... và từ đó Anh sống êm Ä‘á»m.
Ct...
...............

:: Thư Cho Ngưá»i Tình ::
24.9.2005
"Chết Vì Tình"

Anh,

Xuân-Hạ giao mùa, vào đầu tháng 6 năm 1984, miá»n Nam nước Pháp đã bắt đầu nắng gắt... Anh và em Ä‘i xuống Tỉnh Perpignan để gặp vài khách hàng. Chúng mình ở khách sạn "NOVOTEL". Hôm ấy mình ăn cÆ¡m trưa xong, em nhìn ra sân thấy trá»i nắng đẹp. Em lên phòng thay áo tắm ra piscine thoa kem ngồi phÆ¡i nắng. Anh cÅ©ng lên phòng thay quần sá»t lang thang Ä‘i xuống tay cầm tá» báo "Figaro". Anh đến bàn có vươn dù, ngồi Ä‘á»c báo. Bất chợt, em nhìn sang thấy hàng chữ lá»›n phía sau :"... Thay mặt Thượng Ãế, vợ chồng chúng tôi đồng lòng tha thứ cho... ngưá»i đàn ông trẻ (un jeune homme) đã giết con gái "duy nhứt" cá»§a chúng tôị..". Em muốn toát mồ hôi lạnh, vá»™i vàng chòm tá»›i :
- Anh cho em mượn tỠbáo coi !
Anh giật mình, không biết chuyện gì ? Vì Anh chỉ lo Ä‘á»c ba cái tiá»n tệ, cổ phần thế giá»›i (CAC40 = Stock = Cổ phần...) cá»§a Anh thôi. Còn những tin tức khác Anh ít khi Ä‘á»c - Anh nghe em nói mượn tá» báo, Anh liá»n há»i !
- Cái gì mà em hoảng hốt dữ vậy ?
- Không. Không. Em không có hoảng hốt... mà... mà tuyệt vá»i ! tuyệt vá»i ! Trá»i Æ¡i ! Hay quá ! Hay quá !...
Anh trao cho em tá» báo, em cầm lên mà hai tay em run run, từ từ Ä‘á»c... Ãá»c xong em quay sang nhìn Anh và thương Anh vô cùng, em nói :
- Anh xem nè ! Hai vợ chồng ông bà... ngưá»i Hòa Lan này (chỉ hình), ra Tòa Ãại Hình nói lá»i tha thứ cho kẻ đã giết con cá»§a ông bà ta đãy - Anh Ä‘á»c Ä‘i...
Anh liá»n há»i em :
- Tại sao hỠlại làm được cái chuyện đó ?
- Thì đây nè, Anh Ä‘á»c Ä‘i !...
- Em Ä‘á»c lá»›n cho Anh nghe ...
Em cưá»i cưá»i :
- ÃÆ°á»£c rồi, em Ä‘á»c đây :
"... Chú rể tương lai, giết chết vị hôn thê bằng dợi dây băn-Ä‘á»-rôn để thắt nÆ¡ thắt tuá»™i cho những chiếc xe hoa đến dá»± đám cưới ngày hôm sau... Hôm qua ra Tòa Ãại Hình, Cha Mẹ cô gái Ä‘á»u đồng lòng tha thứ tá»™i cho cậu rể "hụt" - Ông Bà... đứng lên biện há»™ cho tá»™i nhân giết con gái mình, bằng những lá»i thá»±c tế và hiếm có ai có thể làm được chuyện này ở trên thế gian. Ãây lá»i là những lá»i nói rất bình tỉnh - đầy lòng vị tha cá»§a Ông Bà... "... Chúng tôi biết chắc chắn, con gái cá»§a chúng tôi phải làm má»™t Ä‘iá»u gì cho cậu... Ä‘au đớn ghê gá»›m lắm, nên cậu... má»›i giết con tôi - Chá»› không bao giá» khi không mà cậu... làm chuyện này... ".
Em kể tiếp nữa nè :
"Tiếng vá»— tay ầm lên cả căn phòng có khoảng hÆ¡n 1 trăm ngưá»i đến theo dõi... Ông còn quay sang vá» phía gia đình và thân hữu cá»§a tá»™i nhân, gật đầu như có ý xin lá»—i. Ông ngước mắt nhìn lên trần nhà và nói tiếp : "Vợ chồng chúng tôi, xin thay mặt Ãức Chúa Trá»i hoàn toàn tha thứ cậu... Cậu không có lá»™i gì cả. Xin Thiên Chúa hãy rước linh hồn con gái tôi vá» vá»›i Nước Chúạ..". (tác giả tạm dịch từ Pháp ngữ).
Em nhìn thấy Anh im lìm mà hai hàng nước mắt tuôn rơi - Em biết Anh đang nghĩ đến P, con trai duy nhất của Anh.
CÆ¡ há»™i ngàn vàng em không thể nào bá» qua được. Em cố gắng giải tá»a ná»—i căm thù Anh mang nặng vá»›i S ra khá»i lòng Anh. Em kéo ghế xít lại gần sát bên Anh, và em ôm mặt Anh hôn lên đôi mắt, đôi mắt Anh lúc nào cÅ©ng buồn buồn và có gá»n gợn ná»— thù căm. Bắt đầu em giảng giải :
- Anh hãy nên tha thứ cho S - Ph, con trai Anh quyết lòng tá»± tá»­ chết là để chứng minh tình yêu bất diệt cá»§a nó cho S - Trên cõi Ä‘á»i này, Ph có tất cả nhưng chỉ thiếu S là Ä‘á»i nó không còn ý nghÄ©a gì để sống nữa.
Anh vẫn im lặng, mà nước mắt cứ tuôn. Em nắm cơ hội này, nói tiếp luôn :
- Anh còn nhá»› năm rồi chăng ? Anh cÅ©ng lụy tình vậy... Ph giống Anh lắm đó (?)... Năm rồi, vì Anh quá yêu em, Anh như thế nào, Anh còn nhá»› không ? Nay Ph vì tình mà chết. Em rất khâm phục Ph - và em thưá»ng khâm phục bất cứ trai hay gái mà dám chết vì "tình" - Và đây, ngày hôm nay có sá»± việc này, câu chuyện đầy thương tâm, tràn trá» lòng nhân mà gia đình nạn nhân lại thâm hiểu; vì sao mà xẩy ra án mạng như thế, thật là "hy hữu" đó Anh ! Cha Mẹ cá»§a cô kia tha thứ kẻ giết con cá»§a mình, há» tha thứ được - Còn đàng này Ph, con Anh nó tá»± há»§y mình để chứng tá» là Ph yêu S nhất Ä‘á»i, Ph dám chết vì tình thật là can đảm và cÅ©ng yêu chân thành S.
Chắc chắn trong lòng Ph nghĩ :

"Ãá»i Anh Không Có Em Là Ãá»i Không Còn à NghÄ©a Ãể Sống Nữa... ".

Em để ý thấy Anh đưa ánh mắt nhìn vá» phía xa xăm, như Ä‘ang suy nghÄ©... Em Ä‘oán, có lẽ Anh nói thầm vá»›i con trai mình : « Ph. Æ¡i ! Ba đã hết thù S, ngưá»i yêu cá»§a con rồi ! ». Thật sá»± từ đó đến sau này (hÆ¡n 20 năm) Anh không còn nhắc tá»›i S, và không còn đòi bóp cổ S nữa.

Tạ Æ¡n Trá»i Phật !

Việt Dương Nhân




Mục Lục


11. Hai Ông Già Dê

Nguyễn Vi Túy



Ông Quế Ä‘ang lúi húi tỉa lại mấy chậu cây cảnh để sau nhà, dạo này trá»i nắng quá, không đưa cây vào chá»— mát và chăm tưới thì chẳng mấy chốc lá rÅ© lìa cành và thân cây héo quẹo. Nhìn những thân cây bon-sai, cằn cá»—i, sù sì, ông cám cảnh nghÄ© tá»›i thân phận, rồi đây cÅ©ng chẳng còn mấy chốc, ông cÅ©ng phải theo ông bà ông vải, để lại bao thứ vui thú trên cõi Ä‘á»i mà đáng lẽ ra ông phải được hưởng vào cái lúc “thiên thá»i địa lợi†này. Ông ngá»­a cổ lên nhìn bầu trá»i xanh lÆ¡ mà thầm trách ông trá»i thật oái oăm, lúc ông còn trẻ thì sức lá»±c dồi dào mà lại không có phương tiện, nay phương tiện thừa mứa thì “lá»±c lại bất tòng tâmâ€. Ông bật cưá»i má»™t mình vá»›i cái so sánh ngược ngạo ấy, rồi thả hồn miên man suy nghÄ© vá» những ká»· niệm đã cho ông sống lại thá»i trai trẻ trong lần vá» thăm nhà kỳ trước, thì đứa cháu ngoại trong nhà bá»—ng gá»i vá»ng ra:
-Ông ngoại ơi có điện thoại. Lẹ lên ông ngoại à, điện thoại từ Việt Nam đó...
Ông Quế vá»™i bá» cái kéo tỉa cây xuống đất, hăm hở bước vào, vì ước gì được nấy, vừa nghÄ© đến chuyện quê nhà là ông có Ä‘iện thoại từ Việt Nam gá»i tá»›i ngay. Nhấc ống nghe, ông nói run run trong hÆ¡i thở:
-Ai đó? Ai gá»i đó?
-Kiệt đây, tên bạn già cá»§a ông đây! Tôi phải nói nhanh kẻo không đủ tiá»n trả Ä‘iện thoại. Ông làm Æ¡n ra shop bán vải cá»§a con gái tôi ở Cabramatta, bảo nó đưa cho ông mấy cái cạc Ä‘iện thoại loại gá»i vá» Việt Nam, rồi ông gá»i cho tôi ở cái số mà tôi đã ghi cho ông hôm ông tá»›i tiá»…n tôi đó, nhá»› không? Ra lấy cạc Ä‘i, tôi sẽ nói chuyện nhiá»u vá»›i ông sau.
Ông Quế hÆ¡i thất vá»ng vì đầu giây không phải là cái bà hàng xóm sồn sồn, ngưá»i đã Ä‘eo cứng như sam khi ông vá» thăm lại chốn xưa, tuy thế ông vẫn còn đủ sáng suốt để há»i thêm:
-Ngá»™ nhỡ nó không đưa thì làm sao? Tôi đào đâu ra mấy chục bạc để mua cạc gá»i cho ông đây?
Giá»ng ngưá»i bên kia có vẻ hối hả:
-Ông cứ nói tôi bảo, rồi nó sẽ đưa cho ông mấy cái cạc mẫu cá»§a các công ty má»›i tặng không để khách hàng gá»i thá»­ vá» Việt Nam, má»—i cái chỉ có mươi phút thôi, nhưng vài cái nhập lại thì ông và tôi cÅ©ng dư giỠđể mà nói chuyện cà kê dê ngá»—ng. Thôi tôi cúp nhe, à quên, ông nhá»› bảo nó chỉ cho cách gá»i vá» Việt Nam cho tôi, chứ ông lẩm cẩm bá» mẹ, sợ Ä‘á»c mấy lá»i chỉ dẫn in sẵn trên cạc mà vẫn cứ quay sai...
Nói xong, đưá»ng giây Ä‘iện thoại bị cúp ngay, ông Quế có muốn há»i thêm ba Ä‘iá»u bốn chuyện vá» chuyến Ä‘i Việt Nam cá»§a tay bạn già mà cÅ©ng không xong, bây giá» chỉ còn cách ra Cabramatta lấy thẻ gá»i free vá» thì may ra má»›i hiểu rõ đầu cua tai nheo, má»›i mong nhá» vả được mấy chuyện thầm kín.
Ãón xe buýt ra khu thương mại, vá»›i Ä‘a số kẻ mua ngưá»i bán là dân tóc Ä‘en, nÆ¡i mà ông Quế trước đây cảm thấy rất quen thuá»™c và an tâm, nhưng nay sao ông lại có má»™t cảm giác khác, nó không còn quyến rÅ© và trói buá»™c tâm hồn ông như xưa, có lẽ vì nay trong lòng ông đã có má»™t nÆ¡i ấm áp hÆ¡n, mà ông gá»i là “má»™t chốn Ä‘i vá»â€ để xả hÆ¡i khi tuổi già xế bóng. Ãáng lẽ ông và tay bạn già tên Kiệt đã rá»§ nhau vá» cùng chung má»™t chuyến, nhưng ông còn bận Ä‘i phúng Ä‘iếu cái đám ma cá»§a má»™t bà già trong há»™i cao niên, bà này cÅ©ng má»™t thá»i từng cÆ¡m nước, đấm bóp gãi lưng cho ông khi biết ông là kẻ mồ côi vợ, nay bà ấy tắt thở mà bá» Ä‘i chÆ¡i chá»— khác thì mấy bà trong há»™i đồn rầm là thằng già bất nhân thì sống sao nổi, nên ông đành ở lại chá» dịp khác.
Lấy được mấy cái thẻ gá»i Ä‘iện thoại free từ shop bán vải cá»§a con gái ông Kiệt Ä‘em vá», ông Khánh bá» ngay vào buồng khóa kín cá»­a để gá»i vá» Việt Nam cho bạn. Ông không cảm thấy phiá»n hà gì chuyện phải lặn lá»™i ra tận Cabramatta để lấy thẻ, bởi ông biết tính bạn ông tuy cÅ©ng có đồng ra đồng vào, nhưng thu vét được đồng nào Ä‘em vá» thì còn phải dùng vào nhiá»u việc khác, chứ cứ buông tuồng mà xài thả cá»­a thì chỉ có nước lên máy bay vỠÚc sá»›m. Bạn ông Ä‘ang có kế hoạch “dài hạn†kiếm mua căn nhà rẻ ở ngoại ô Saigòn rồi hẹn vá»›i ông vá» cùng ở để sống nốt những ngày còn lại. Cứ nghÄ© đến chuyện ấy mà lòng dạ ông bồi hồi khôn tả, muốn ra mua vé bay vá» ngay để cùng tên bạn già đàn đúm rong chÆ¡i đây đó, chứ ở bên đây suốt ngày quanh quẩn ra vào vá»›i mấy đứa cháu nhá» thật là chán.
Mấy cái thẻ cho free thiệt dở không chịu nổi, phải gá»i mất mấy lần ông Quế má»›i nối được đưá»ng giây, đã thế nghe lại không rõ cứ ò ò khẹt khẹt giống y như lúc chưa rà được cái đài “ra-dzôâ€. Chợt nghÄ© đến ông chá»§ đài, kẻ lúc nào cÅ©ng làm mặt nghiêm nghị và quan trá»ng khi xuất hiện trước đám đông, ông bá»—ng cưá»i thầm khi thấy hắn ta số thật Ä‘á», gần hết Ä‘á»i rồi mà còn vá»› được má»™t em trông cÅ©ng còn mát da mát thịt, thế rồi chàng làm má»™t màn bá» vợ, em bá» chồng, thế mà thiên hạ có ai nói gì đâu, còn đằng này ông đã góa vợ thì chuyện ông có muốn “quy cố hương†để gặm cá» non chút đỉnh ở quê nhà thì có chết thằng Tây nhà đèn nào.
-Alô! Alô! Xin lá»—i ai đầu giây vậy? Cho tôi nói chuyện vá»›i ông Kiệt được không? Có giá»ng má»™t ngưá»i đàn bà á»n ẻn:
-Em là “bà xã†cá»§a anh Kiệt đây. Có phải anh Quế ở Úc không? Anh chá» chút nhe, anh Kiệt Ä‘ang ở bàn nhậu vá»›i ông anh cá»§a em, để em kêu ảnh tá»›i liá»n...
Ông Quế giật mình, tên bạn già cá»§a mình lù đù thế mà đã hoàn thành trước kế hoạch lại đạt quá mức chỉ tiêu, cả hai định “an cư†rồi má»›i “hành lạcâ€, đằng này í cha sao mà tổ đãi hắn nhanh dữ vậy? Có tiếng Æ¡i á»›i từ xa vá»ng lại, rồi giá»ng cá»§a lão Kiệt rổn rảng trong máy:
-Quế hả? VỠđây gấp Ä‘i ông Æ¡i, ở đây vui quá chá»i quá đất mà thiếu ông thì thiệt là uổng. Ngưá»i nhấc máy lúc nãy là “bà xã†cá»§a tui đó, em hết xẩy, ngon lành không chịu được, ông mà thấy thì phải thèm chảy rãi. Nè tôi há»i thật, nếu ông muốn, gá»i tôi bằng anh Ä‘i, vì bà xã tôi còn đứa em gái trông cÅ©ng ngá»™ lắm, tụi mình trở thành anh em cá»™t chèo, tôi chèo trước ông chèo sau, mà thú thiệt trước sau gì cÅ©ng sướng như nhau cả. Chịu không, vá» mau Ä‘i...
Nghe bạn kể mà lòng dạ ông Quế bồi hồi sung sướng. Như thế thì còn gì bằng, vì ở tuổi ông ở đây sức mấy mà còn đòi kén chá»n, nay có đứa sẵn sàng “dâng cho chàng hai trái đào tiên†thì dại gì mà không đưa tay ra bợ, chỉ sợ chậm tay thì chẳng tá»›i phiên, lại lâm vào cảnh “trâu chậm uống nước đục†thì chẳng ra thể thống gì, nghÄ© thế ông đồng ý ngay:
-Ô-kê! Ãám ma bà Sương đã xong rồi, ngày mai tôi ra mua vé nhưng phải đến cuối tuần má»›i có chuyến, vậy khi nào tá»›i sân bay tôi gá»i Ä‘iện thoại cho ông ra đón nhe. Nghe ông nói mà tôi ham bá» mẹ, cá»§a ở đâu mà sẵn vậy? Có phải nhá» ai mai mối không? Tốn kém nhiá»u không?
Giá»ng ông Kiệt thì thào như sợ có ngưá»i nghe:
-Ôi cha chuyện dài dòng lắm, ông vỠđây thì má»›i kể rõ ngá»n ngành được, nhưng có Ä‘iá»u tôi dám bảo đảm trước vá»›i ông là hai chị em nhà nó Ä‘á»u trẻ đẹp, ngá»±c mông đâu ra đấy, chỉ sợ ông không đủ sức để mà hưởng. Thần tiên diệu vợi lắm ông Æ¡i, dịp may không đến hai lần đâu, hai em này Ä‘á»u là dân “hương đồng gió ná»™i†lại ưa ngưá»i nước ngoài, tha hồ để mà ông vẽ hươu tán vượn. Trước khi ông lên máy bay vỠđây, tôi có chuyện này, chuyện tuy là cá»§a tôi nhưng cÅ©ng là cá»§a ông nữa, thế này, nhỠông ra phòng mạch cá»§a thằng con tôi ở Cabramatta hay Bankstown cÅ©ng được, bảo nó hốt hết các loại thuốc mẫu, nhất là thuốc Viagra và cái thuốc gì má»›i ra... Uprima gì đó, kể cả thuốc tiêm... rồi ông mang vỠđây cho tôi, có gì tôi và ông xài chung, chứ thấy mấy em ngồn ngá»™n, da thịt trÆ¡n tru như thế này mà “làm gá»i†không đến nÆ¡i đến chốn thì thật là uổng phí... hà hà ông nhá»› nghe, thuốc gì cÅ©ng lấy, cái nào xài không được thì bá»n mình Ä‘em ra bán lấy tiá»n Ä‘i chợ...
Ông Quế hÆ¡i bá»±c mình vì tính keo kiệt cá»§a bạn, vì nghe nói trước khi Ä‘i Việt Nam ông ấy đã vòi mấy đứa con má»—i đứa phải cho ông cả bạc ngàn rồi, mà nay còn bắt ông phải Ä‘i xin dùm cái này cái ná». Xin cạc gá»i Ä‘iện thoại thì còn nghe được, chứ giá» Ä‘i lấy thuốc cưá»ng dương chỉ sợ thằng con bác sÄ© cá»§a lão nổi đóa mà chá»­i lây sang ông thì chịu Ä‘á»i sao thấu! NghÄ© thế nhưng ông không dám từ chối vì sợ khi vá» gặp bạn, hắn giận mà không giúp ông đánh chén đứa em vợ thì thật là “sôi há»ng bá»ng khôngâ€:
-Tôi đã đến khám bệnh ở phòng mạch thằng con ông mấy bận rồi, nó cÅ©ng dá»… chịu, nhưng bảo nó đưa mấy loại thuốc “chÆ¡i bá»i†ấy tôi sợ nó từ chối quá...
-Ông chưa Ä‘i, nó chưa nói, sao ông biết không được? Tá»›i đó, nếu nó Ỡẹ, ông cứ gá»i đứng đó gá»i Ä‘iện thoại cho tôi để tôi nói thẳng vá»›i nó, tôi bảo đảm vá»›i ông là má»i chuyện sẽ xong thôi. Thêm nữa, ông ghé lại chá»— shop con gái tôi nói nó gá»­i cho tôi thêm mấy cá»§ sâm Ãại Hàn, để tôi ngâm rượu thuốc, chứ bên này lên giưá»ng hoài nhức mình nhức mẩy chịu không được...
Ông Quế muốn phì cưá»i vì tính hoang dâm cá»§a bạn, cả hai Ä‘á»u đã gần bảy bó, Ä‘á»u sắp đến tuổi “thất thập cổ lai hyâ€, mà vẫn còn dạt dào sá»± ham muốn ái ân. Không biết bạn ông thế nào, chứ riêng ông chỉ thèm thuồng ôm ấp hít hà, chứ bảo ông phải ra sức cày bừa như thá»i trai trẻ thì thật là chuyện há»a hiếm, chẳng khác nào chuyện vượt biển rá»™ng sông dài, có cá» quậy hết sức thì cÅ©ng chắc gì đã đến được bến bá». Nay bạn ông nhỠđến phòng mạch thằng con làm bác sÄ© để lấy thuốc, ông cÅ©ng muốn nhân cÆ¡ há»™i này để thá»­ loại thần dược mà ông đã từng nghe qua, nhưng chưa được thá»­, vì ở đây có em nào thừa chá»— mà cho má»™t lão già như ông thá»­, vá» Việt Nam may ra má»›i còn đất để mà múa gậy vưá»n hoang.
Thằng con bác sÄ© cá»§a ông Kiệt không keo kiệt và khó chịu như bố, khi nghe chuyện, nó lặng lẽ vào phòng trong qươ hết số thuốc mẫu bày trong tá»§ lẫn trên kệ, quanh chá»— khám bệnh rồi đưa cho ông. Ãã thế nó còn móc túi gá»­i thêm cho ba nó ít tiá»n, rồi hạ giá»ng như năn nỉ:
-Bác sang bên ấy nói với ba cháu, phải cẩn thận kẻo mà mang bệnh thiệt thân. NhỠbác nói nhỠvới ba cháu dùm là má cháu mong ổng vỠlắm, má cháu chấp nhận việc ba cháu vui chơi, nhưng đừng vì thế mà vướng phải bùa mê thuốc lú rồi vỠbên này bỠvợ bỠcon... Mấy thứ ba cháu dặn cháu gói đủ trong này, khi nào bác vỠnhớ rủ ba cháu cùng vỠnha...
Cầm bịch thuốc và ba trăm đô trên tay, ông Quế ao ước giá mình cÅ©ng được hoàn cảnh như bạn, đằng này má»—i hai tuần ông chỉ lãnh được vài trăm tiá»n già lại còn phải đóng góp má»—i tuần năm chục tiá»n chợ và hai chục tiá»n nhà cho đứa con dâu, cái con “chằng ăn trăn quấn†này lúc nào cÅ©ng tá» vẻ khó chịu, xem ông như kẻ ăn đậu ở nhá». Lần này ông định bụng sẽ vá» Việt Nam ở luôn, số tiá»n bá»™ xã há»™i phát dư sức để ông sống đầy đủ, lại còn có kẻ hầu ngưá»i hạ, thật là cảnh thiên đưá»ng mà mấy ai có được. Chưa tá»›i năm giá» chiá»u phi cÆ¡ đã hạ cánh xuống phi trưá»ng Tân SÆ¡n Nhất sau hÆ¡n tám giá» bay, nắng vẫn chưa tắt và những cảnh xô bồ, há»—n độn đã bắt đầu xuất hiện ngay khi tàu chưa ngừng hẳn. Vừa bước ra khá»i cá»­a máy bay, ông Quế đã phải cởi bá» ngay chiếc áo khoác mà ông quên béng rằng bên trong cất dấu toàn những thứ giá trị. Dù đã vá» Việt Nam mấy lần, ông vẫn chưa quen được cái không khí ngá»™t ngạt đầy khói xe và hÆ¡i ngưá»i này, mặc dù ông đã sống ở nÆ¡i đây gần năm chục năm trá»i trước khi lên đưá»ng đến Úc Ä‘oàn tụ gia đình cùng thằng con trai độc nhất. Mưá»i mấy năm sống ở Úc ông chỉ há»c được cái tính “bình chân như vạiâ€, cứ tà tà rồi việc gì cÅ©ng tá»›i phiên, thế nên dáng vẻ ông ngày càng trở nên đĩnh đạc, trắng trẻo, mập mạp và tốt tướng, chẳng bù vá»›i lúc xưa ông ốm nhách và mặt mày vêu vao xương xẩu như ngưá»i má»›i ở tù vá»!
Vì chỉ có má»™t va-li xách tay, ông nhẹ nhàng bước ra khá»i khu vá»±c khám xét cá»§a hải quan nhanh hÆ¡n ai hết. Ra được đến ngoài, giữa má»™t rừng ngưá»i hăm hở ra đón rước thân nhân, ông đưa mắt tìm hoài mà vẫn không thấy tên bạn già đâu! May mà còn ít tiá»n Việt Nam cá»§a lần vá» trước, ông kiếm quầy Ä‘iện thoại gá»i cho bạn nhưng đầu giây bên kia chẳng có ai nhấc! Cùng đưá»ng, ông quày trở ra đón chiếc taxi bảo chở vá» má»™t địa chỉ ở vùng Bà Quẹo.
Dù đưá»ng xá ngập tràn xe cá»™, cÅ©ng chỉ hÆ¡n ná»­a tiếng chiếc taxi đã chở ông đến đúng địa chỉ mà lão Kiệt đã cho. NÆ¡i này ngày xưa toàn những ao ruá»™ng rau muống, nay đã san sát nhà cá»­a không chừa má»™t khe hở, chứng tá» nạn “đất chật ngưá»i đông†ở cái thành phố này nay đã lên tá»›i mức tá»™t đỉnh. Tần ngần đứng trước căn nhà lụp xụp mái tôn có dàn hoa dâm bụt trước cá»­a, nhìn lại lần nữa địa chỉ ghi trong giấy, và nhá»› lại sá»± miêu tả trước đó cá»§a bạn, ông Ä‘oan chắc không lầm địa chỉ nên mạnh dạn bước vào. Ãịnh giÆ¡ tay lên gõ cá»­a, chợt ông nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ cá»§a ngưá»i đàn bà từ trong nhà lá»t ra:
-A... a... anh... em thích quá... anh ra lẹ lên, kẻo lỡ thằng chả vỠtới thì bể dĩa cả đám...
Rồi tiếng gã đàn ông:
-Lâu lâu mới có dịp, em lại hối anh như chạy giặc, thiệt... hết sướng...
Ông Quế giật mình thu tay lại, rồi rón rén bước ra bên hông nhà, nÆ¡i có cái cá»­a sổ khép há» rồi ghé mắt nhìn vô, ánh sáng má» má» bên trong cÅ©ng đủ để cho ông thấy trên chiếc giưá»ng kê sát cá»­a sổ, má»™t cặp trai gái trần như nhá»™ng Ä‘ang nhấp nhổm lên xuống! Ãứa con gái ngồi trên má»›i thật dâm đãng, cứ y như tên kỵ mã Ä‘ang phi nước đại cho mau đến đích, đã thế còn ngá»­a cổ ngước lên trần nhà rên i ỉ liên hồi như ngưá»i trúng gió.
CÆ¡n địa chấn chẳng mấy lúc cÅ©ng phải tá»›i hồi chấm dứt, ông Quế như kẻ từ trên trá»i rÆ¡i xuống khi được tận mắt chứng kiến cảnh mần tình cá»§a ngưá»i đàn bà mà ông tin là “bà xã†cá»§a tay bạn già mà ông đã có lần nói chuyện qua Ä‘iện thoại. Bá»±c mình như chính mình bị lừa gạt, ông Quế Ä‘i vòng ra đằng trước gõ cá»­a. Tiếng gõ cá»­a cá»§a ông má»—i lúc má»™t mạnh, và tiếng lục đục trong nhà cÅ©ng hối hả để mau chóng thu dá»n chiến trưá»ng, rồi rõ ràng nhất là tiếng chân chạy thoát ra cá»­a đằng sau.
Ngưá»i đàn bà trong nhà dù không biết ngưá»i gõ cá»­a là ai, nhưng cÅ©ng mau chóng lên tiếng: -Ãợi em chút, em Ä‘ang dở tay, em lên liá»n...
Khi cá»­a rá»™ng mở, ngưá»i đàn bà khoảng độ ba mươi tóc tai vẫn còn rÅ© rượi, áo chưa cài lại hết cúc, trợn mắt ngạc nghiên nhưng lại mừng rỡ hân hoan vì thấy kẻ lạ: -Có phải ông là... là ngưá»i mà anh Kiệt ra đón chiá»u nay không? Ủa anh Kiệt đâu mà ông tá»›i đây có má»™t mình?
Ông Quế làm mặt giận dữ:
-Nhá» tôi đến sá»›m má»›i chứng kiến được cảnh “vắng chá»§ nhà, gà vá»c Ä‘uôi tôm†cá»§a cô! Không ngá» cô gá»›m ghiếc thật, bạn tôi vừa má»›i ra khá»i nhà mà cô đã lên giưá»ng vá»›i ngưá»i khác!
Ngưá»i đàn bà có vẻ hốt hoảng và lo sợ ra mặt khi biết ngưá»i khách lạ má»›i đến đã biết hết má»i chuyện. Cô ta đưa bàn tay ấm áp ra kéo ông Quế vào nhà, rồi xuống giá»ng năn nỉ:
-Em van anh bỠqua cho em chuyện này, không phải em lừa dối gì anh Kiệt đâu, mà chỉ vì hoàn cảnh thôi...
Vào đến nhà, ông Quế vứt cái va li Ä‘ang Ä‘eo trên vai xuống, rồi ngồi vào chiếc ghế gá»— bên cạnh bàn ăn. Chá»— ở cá»§a tên bạn già và ngưá»i đàn bà này thật quá nghèo nàn và thiếu thốn má»i thứ tiện nghi, nhưng trên chiếc giưá»ng gá»— kê sát bên cá»­a sổ lại có tấm nệm má»›i toanh trông thật êm ái, và cái quạt máy trắng bóc dá»±ng kế bên. Ông Ä‘oán là lão Kiệt đã bá» tiá»n ra trang bị mấy thứ này để phục vụ cho nhu cầu chăn gối vá»›i “bà xã†má»›i, nhưng có ai ngá» rằng khi ông vừa rá»i khá»i giưá»ng nệm thì đã có thằng khác phóng lên thay!
Ngưá»i đàn bà sụt sùi trong nước mắt, kể cho ông Quế nghe vá» cuá»™c Ä‘á»i. Nàng từ quê lên thành phố kiếm việc, và được má»™t trung tâm nhân dụng giá»›i thiệu khi ông Kiệt đến tìm ngưá»i “giúp việc nhàâ€. Nàng há»™i đủ các Ä‘iá»u kiện mà chá»§ đưa ra là không quá ba mươi, biết nấu ăn giá»i, nuôi ăn ở và lương tháng tám trăm ngàn. Ãến khi nhận việc, ông Kiệt đòi ngưá»i làm phải có mặt cả ngày lẫn đêm, vì ông sợ không có ngưá»i bên cạnh khi sức khoẻ có vấn Ä‘á». Khi được hứa tăng thêm hai trăm ngàn, cô ngưá»i làm đồng ý, rồi hằng đêm ông chá»§ cứ viện cá»› Ä‘au lưng nhức má»i, cởi trần ra nhá» ngưá»i làm đấm bóp, rồi tiện tay quay sang bóp lại để... trả công. Biết ông chá»§ là Việt kiá»u, cô đồng ý để ông gỡ gạc nhằm kiếm chác thêm chút đỉnh, ai ngỠông chá»§ mê mẩn đôi bàn tay thần sầu và đòi cưới cô làm vợ. Ngưá»i đàn bà còn ra vẻ thành thật kể lể:
-Em cÅ©ng đâu muốn trở thành vợ cá»§a anh ấy đâu, bởi cái chuyện vợ chồng anh ấy làm cứ trật vuá»™t hoài, ai mà ưng nổi? Cái ngưá»i mà anh thấy lúc nãy là kẻ Ä‘ang đứng ra lo liệu há»™ khẩu cho em ở lại thành phố, nên việc hắn đòi ăn ngá»§ em khó lòng mà từ chối. Còn việc anh Kiệt có bảo lãnh đưa em Ä‘i được hay không là Ä‘iá»u em chưa chắc chắn, nên thiệt ra giữa em và anh Kiệt cÅ©ng chưa có cam kết gì...
Ông Quế vẫn còn hậm hực vì chuyện đã chứng kiến:
-Như vậy cô là kẻ “bắt cá hai tayâ€, cô lừa ai thì được nhưng không thể lừa ông bạn tôi, tôi sẽ nói hết cho bạn tôi hay vá» chuyện này.
Ngưá»i đàn bà cảm thấy khó thuyết phục được ông Quế đổi ý, nên tiến sát đến bên cạnh, đặt tay lên vai ông rồi than thở:
-Nếu anh không thương mà dấu dùm thì em đành chịu, nhưng em xin anh hãy giúp em có việc làm trong thá»i gian anh và anh Kiệt ở lại đây. Việc này rất cần để em có tiá»n gá»­i vá» giúp gia đình ở quê, cÅ©ng như để em bổ túc hồ sÆ¡ xin ở lại thành phố.
Trong đầu ông Quế chưa phai nhoà những hình ảnh làm tình chí cháp và thân hình nuá»™t nà cá»§a ngưá»i Ä‘ang đứng bên cạnh, thêm nữa mùi đàn bà tá»a ra từ má»™t cô gái thua ông tá»›i ba con giáp, khiến ông cảm thấy dá»… chịu và ngập tràn lòng ham muốn. Ông cầm lấy tay ngưá»i đàn bà vuốt ve, mÆ¡n trá»›n rồi đổi giá»ng:
-Nghe chuyện của cô tôi cũng cảm động, nhưng tôi rất ghét chuyện lừa gạt, vì vậy tôi nghĩ ba đứa mình cứ thẳng thắn nói chuyện đó với nhau...
Ngưá»i đàn bà giẫy nẩy:
-Không được đâu anh Æ¡i! Anh Kiệt ghen lắm, anh ấy coi em như vợ, lúc nào cÅ©ng “bà xã, bà xãâ€, em cÅ©ng thương anh ấy lắm, vì vậy em chỉ sợ anh ấy Ä‘au khổ và thất vá»ng khi biết chuyện em không thành thật và dối gạt... khi anh ấy vắng nhà...
Ông Quế chợt giáng một đòn chí tử, mà ông nghĩ phần thắng chắc chắn sẽ thuộc vỠmình:
-Vậy nếu cô chịu cho tôi “xả xui†một cái, tôi sẽ dấu kín chuyện bí mật này...
Ngưá»i đàn bà rú lên ôm chầm lấy ông Quế giá»ng mừng rỡ:
-Có thế mà nãy giỠanh không chịu nói, làm em sợ hết hồn luôn! Em không tiếc gì với anh Kiệt, thì có lý do gì mà em phải tiếc với anh!
Nói xong, cô gái kéo ông Quế lại chiếc giưá»ng nệm má»›i tinh...
*
Phải đến cả tiếng sau ông Kiệt má»›i lò dò vỠđến nhà, cả hai mở cá»­a sẵn như không có chuyện gì xảy ra. Bước nhanh vào nhà, ông Kiệt chỉ tay thẳng vào mặt bạn rồi rá»§a xả: -Tiên sư nhà ông, đến nÆ¡i mà không chịu đứng chá» thêm ít phút, tôi bị kẹt xe nên đến trá»…, tá»›i nÆ¡i tôi đợi đến độ không còn ngưá»i nào má»›i dám ra vá». Thế nào, khoẻ không, mấy món tôi dặn có Ä‘em ra được đầy đủ không?
Ông Quế liếc mắt nhìn ngưá»i đàn bà rồi nhoẻn miệng cưá»i thá»a mãn:
-Tôi vỠđây trước cũng có cái hay, nhỠthế mới biết ông phải cần gấp mấy thứ đó. Yên chí, đầy đủ cả, chẳng thiếu một món gì...
Ông Kiệt mặt tươi rói tiến tá»›i vá»— vai bạn, rồi quay sang nói vá»›i ngưá»i đàn bà Ä‘ang đứng khép nép nÆ¡i góc nhà:
-Ra đây em, đây là Quế bạn anh ở Úc, còn đây là Trinh vợ sắp cưới cá»§a tôi, sao ông thấy thế nào, được không? Này em, ngày mai gá»i con Tuyết lại ra mắt anh Quế nhé, biết đâu lại nên duyên nợ giống như anh và em...
Nói rồi ông Kiệt phá lên cưá»i đầy vẻ khoái chí, rồi kéo ông Quế ra sân há»i chuyện. Sau khi móc túi đưa cho bạn ba trăm đồng và nói những lá»i nhắn gá»­i cá»§a thằng con bác sÄ©, ông Quế chợt cảm thấy có mặc cảm tá»™i lá»—i nếu không nói ra sá»± thật những gì mà ông đã chứng kiến trong buổi chiá»u nay tại căn nhà này. Ông e dè rào trước đón sau:
-Thằng con ông nó bảo là vợ ông trông mong ông vá» dữ lắm. Bà ấy nói không giận há»n gì việc ông đàn đúm vui chÆ¡i, nhưng đừng bá» bà ấy, làm bả xấu hổ vá»›i há» hàng và mấy đứa con, vì sắp đến ngày cưới cá»§a đứa con gái út rồi...
Ông Kiệt ra vẻ không suy suyển trước lá»i nói chân tình cá»§a bạn:
-Bà ấy khô như ngói còn nước nôi chó gì mà gá»i tôi vá»? Ông thấy không, con Trinh nhà này ngon cÆ¡m không thể tả, nó thật thà như đếm, lại còn tận tình đến nÆ¡i đến chốn, dá»… gì mà mình bá» nó được...
Thấy bạn mê cái con ngá»±a cái này quá sức, ông Quế thấy chỉ còn cách nói huỵch toẹt ra má»i chuyện thì má»›i mong thuyết phục được bạn bỠý định cưới vợ, ông bậm môi ra vẻ nghiêm trá»ng:
-Ãể tôi kể cho ông nghe chuyện này, nhưng tôi muốn ông phải thá» là không được giận tôi, cÅ©ng như thá» là không được giận con Trinh thì tôi má»›i kể...
Giá»ng lão Kiệt vui vẻ như không:
-Có chuyện mẹ gì mà quan trá»ng dữ vậy? Ừ tôi hứa, ông kể Ä‘i.
Ông Quế lại không dám kể hết má»i chuyện, chỉ ậm ừ hé lá»™ phần đầu:
-Tôi vỠđây sớm, phát giác ra con Trinh... có bồ...
Lão Kiệt phá ra cưá»i:
-Tưởng chuyện gì! Có phải ông gặp cái thằng Ä‘en Ä‘en tóc quăn, mặc bá»™ đồ xanh rêu trong nhà phải không? Cái thằng ấy con Trinh nói là anh ruá»™t cá»§a nó, nhưng làm sao qua được mắt tôi, con Trinh lợi dụng nó để làm giấy tỠở lại thành phố, còn tôi thì khoái nó chỉ vì nó biết cách chiá»u chuá»™ng cho mình đỡ phí sức, đã thế nó còn trẻ đẹp lại biết nấu ăn ngon, vậy thì hà cá»› gì mà tôi phải giận há»n nó?
Không biết phải dùng cách gì để cho bạn hiểu, ông Quế gãi đầu nói như búng ra từng chữ:
-Thế thì ngá»™ nhỡ như nó đã ngá» lá»i tán tỉnh tôi, vì biết tôi goá vợ, thì ông tính sao?
Ông Quế như ngưá»i từ trên trá»i rá»›t xuống khi nghe được câu trả lá»i cá»§a lão Kiệt: -Hà hà... đó là lý do tại sao tôi phải gá»i ông vỠđể giúp sức, vì mình tôi chịu Ä‘á»i sao thấu! Ãiá»u quan trá»ng hÆ¡n mà tôi muốn long trá»ng thông báo cùng ông rằng, tôi đã đổi ý không còn muốn lên giưá»ng vá»›i nó nữa, tôi muốn cua con Tuyết em cá»§a nó, và nó thì ngay đêm nay tôi bán cái cho ông đó... cứ từ từ mà dùng...

Nguyễn Vi Túy




Mục Lục


12. Mộ Gió

Phan Thái Yên



Ngưá»i đàn ông luống tuổi đứng lÆ¡ đãng nhìn trá»i, khoang mây cao treo buổi chiá»u trên từng sợi nắng hanh hao cuối ngày. Tháng Mưá»i rồi mà ở Song Thành những ngày nóng vẫn kéo dài đến lạ. Xóm nhà bên kia há» hồ nương mình vào dãy đồi phong Ä‘ang nằm chá» khoát lá»›p áo màu thu. Giữa Ä‘iệp trùng lá gió chập chá»n từng liếp vàng lóng lánh, chẳng biết vì nắng chiá»u vương hay chá»›m thu phong vừa Ä‘á»ng lên tàng bạch dương lạc lõng chen thân trong cánh rừng phong. Bầy chim thiên cư sá»›m bá» vùng biên hồ phương Bắc thôi ngỡ ngàng vá»›i màu lá xanh thô đậm cuối hè, chúng quang quác gá»i bầy, sải từng đôi cánh biếc giỡn đùa trên mặt hồ gợn sóng.

Khoảnh vưá»n sau bên lối xuống bá» hồ tuy đã qua mùa rá»™ trái vẫn còn được chăm sóc ká»· lưởng - quá ká»· lưởng khiến ngưá»i đàn ông không khá»i cưá»i thầm khi nghÄ© đến. Má»—i cuối ngày ông thưá»ng chắt chiu quanh quẩn bên bụi á»›t, gốc cà, tìm chút thư thả sau ngày làm việc rối rắm lo toan. Nhìn sắc lá á»§ng vàng phá»§ đầy trên giàn mướp đắng, hồn ngưá»i sao nghe bàng hoàng ná»—i xao xuyến giao mùa. Lá»§ng lẳng góc giàn, trái khổ qua để giống mùa sau lóng lánh lá»›p da vàng, vỡ chín lòng son. Khổ qua. Máu Ä‘á». Da vàng. Lòng chợt chùng vướng ná»—i buồn phiá»n vá» má»™t thá»i chinh biến xa xưa. Nhá»› lần thương tích vỡ toang bên giòng kinh nhỠđục lầy, góp máu mình cho cuá»™c chém giết Ä‘iêu linh. Nhá»› giàn trái đắng nuôi ngưá»i vào những năm lận đận non cao. Má»—i cuối thu, khi sương mai gió núi làm chạnh lòng kẻ xa nhà thì những liếp cải má»™t độ hoa vàng cÅ©ng đã khô nẻ kết hạt. Giàn khổ qua úa lá chỉ còn trÆ¡ lại vài trái chín sá»§ng vàng, ngậm ngùi chấp nhận làm thân hạt giống cho mùa canh tác kế tiếp chẳng ai chỠđợi ngóng trông. Mùa chướng hằn lên thân khổ qua vết thương Ä‘au rệu rã vệt máu vừa khô như niá»m hi vá»ng cÅ©ng vừa cạn kiệt theo giấc mÆ¡ trở vá» ngày càng hao huyá»…n xa vá»i.

Trong vá»ng tưởng mịt má», không gian và thá»i gian dìu níu nhau cuốn rÆ¡i vào vùng ká»· niệm hoang mang sóng trưá»ng giang lan Ä‘á»ng mÆ¡ hồ. Ông thấy mình đứng bất động bên bá» sông cÅ© gảy đổ nhịp cầu, đôi mắt nhắm soi miết vào hồn bóng con đò xa ngút chạm thấu tuổi thÆ¡. Mưá»ng tượng từng khuôn mặt ngưá»i thân, bè bạn, từng cảnh Ä‘á»i chắp nối hư hao như những cánh buồm xuôi ngược trôi nổi đắm chìm trên giòng thân phận... Hình ảnh đứa con đầu lòng vắn số mà bố chỉ má»™t lần gặp mặt trong chuyến mẹ ẳm con Ä‘i thăm chồng ở trại tù cải tạo, đã gần ba mươi năm, vẫn tươi ngợp lòng ông má»—i khi nghÄ© đến và vẫn lóng lánh mắt lệ mẹ Ä‘oanh tròng những lần giổ con vào má»—i tháng Mưá»i. Mùa Thu trước, vợ chồng trở vá», dá»i má»™ con gái vỠở yên vá»›i quê Ngoại bên giòng Ô Lâu xanh mát Ä‘iệu hò...Trước bến ban mai đò ai lấp ló, ai kêu, ai ngó, ai bá»§a đó, ai câu đây, ai gởi mình nÆ¡i Cồn Én, ai cày cấy tại Bàu Mây, ai ngẩn ngÆ¡ tấc dạ, ai vui vầy vá»›i Ô Giang...

*

Ngưá»i đàn ông cắm những cây nhang cuối cùng xuống nấm má»™ đất ở cuối nghÄ©a trang rồi bước vá» phía dãy lăng má»™ má»›i xây gần bá» sông. Ngưá»i đàn bà đứng tá»±a bên thành lăng vẫn giữ nụ cưá»i trên môi từ lúc nhìn vẽ kính cẩn cá»§a ngưá»i anh rể lúc ông đứng bên ngôi má»™ đất.

- Anh có biết mộ ai anh vừa thắp nhang rứa không ?
Nhìn nụ cưá»i hóm hỉnh cá»§a Hà-Thân, ngưá»i đàn ông lắc đầu phân bua.
- Anh có ở rể ngày nào đâu mà biết. Ngoài má»™ cá»§a cháu và sinh phần cá»§a ông bà Ngoại, thì má»™ nào cÅ©ng như má»™ nào, má»—i má»™ chôn má»™t ngưá»i chết.
- Anh khôn thấu trá»i mà còn làm bá»™. Em vợ cả bầy, anh mà ở rể thì chịu chi thấu bầy nữ binh phá như giặc ni hè... Cô em vợ cưá»i lá»›n chế giá»…u anh... Rứa là anh trật cả hai rồi đó. Má»™ đất anh vừa cắm nhang là má»™ gió, không có ngưá»i chết. Còn lăng Cố ở đầu nghÄ©a trang chôn cả Cố Ôn và Cố Mụ vô má»™t. Tụi em nghe kể lại Bàø chết chưa kịp liệm thì Ôn chết theo, trối trăn cho con cháu phải chôn hai ngưá»i má»™t má»™.

Má»™ gió. Âm thanh bâng khuâng buồn như tiếng hò vá»ng trên giòng nước nghiêng chao. Hình ảnh ngôi má»™ trống nằm im lìm đếm thá»i gian bên bãi sông vắng, đợi chá» ai đó má»™t lần vá» chung cuá»™c, sao quá cô đơn. Ngưá»i đàn ông đứng lặng nghe Hà-Thân kể chuyện má»™t ná»­a Ä‘á»i qua.

Trong thành phố bên bá» vịnh biển trong xanh giòng sông rá»±c thắm màu hoa phượng má»—i hè sang, cô há»c trò nhỠđẹp dịu dàng vá»›i mái tóc ngoan dài, hồn nhiên lá»›n lên cùng chúng bạn trưá»ng lá»›p. Thế rồi “cÆ¡n gió tình yêu lại†đã vương lòng cô trò nhá» vá»›i chàng sinh viên ở cùng phố ngày nào từ Sài Gòn vá» nhà nghỉ tết. Cô có ngỠđâu mùa đông năm đó vá»›i từng dấu chân vụng vá» bên nhau trên con dốc lối qua nhà hay cánh rừng dương hẹn hò cuối phố rạo rá»±c môi hôn đã trở thành vốn liếng thương yêu cho nàng sống vá»›i trong suốt quãng Ä‘á»i dài. Tháng Ba Ãà Nẳng khóc ngất chia ly, nhá»› chị theo chồng ngày cuối cùng di tản quan quân hổn loạn, nhá»› ngưá»i yêu giỠđã ngàn trùng theo mệnh nước cắt chia. Ná»—i nhá»› chất chồng theo từng ngày trông ngóng cho đến khi tin dá»­ theo vá» sau ngày Sài Gòn thất thá»§. Viên đạn pháo oan khiên cá»§a bá»™ đội trên đưá»ng tiến chiếm phi trưá»ng thành phố đã kết liá»…u cuá»™c Ä‘á»i Ä‘ang rá»™ sống cá»§a ngưá»i thanh niên lúc Ä‘ang cùng vài ngưá»i bạn trò chuyện trước sân nhà.

Tất cả chỉ còn là ká»· niệm trong tận cùng thương nhá»›. Và chỉ vá»›i chừng đó Hà-Thân đã sống qua hết thá»i con gái. Cánh rừng dương ôm quanh bá» vịnh chá»›p tắt ngá»n hải đăng chóp núi như mắt anh đăm đắm tá»± tình là ngá»n đèn tình yêu sáng mãi lòng em từ phút yêu đầu. Nấm mồ gió canh cánh hồn ngưá»i là ká»· vật tình yêu để nàng ấp á»§ chắt chiu trong khu vưá»n má»™ng ảo mong manh.

Nhìn ngưá»i đàn bà đứng tuổi trước mặt mình Ä‘ang thẩn thá» trong ká»· niệm vụt vá», ông chợt nghÄ© tá»›i hình ảnh cô em gái làm phù dâu trong ngày chị vu qui. Ba mươi năm. Thá»i gian như giòng sông trôi qua bến sông buồn Ä‘á»i ngưá»i. Bến đục. Bến trong. Ãò dá»c. Ãò ngang. Biá»n biệt. Lỡ làng...

Ngưá»i đàn bà nhìn vá» phía bến sông, che dấu nét ngượng ngùng vì câu chuyện kể Ä‘á»i mình.
- Má»›i đó mà cháu Hà-Khê đã được mưá»i hai. Tụi em có được hai cháu, tuy bận rá»™n kiếm sống mà vui. Thôi thì Ä‘á»i ngưá»i rồi cÅ©ng qua.

Tiếng cưá»i đùa cá»§a bầy cháu nhá» vá»ng lên từ dưới bến sông đưa hai anh em sánh bước vá» vá»›i niá»m vui gia đình sum há»p. Giòng nước Ô Lâu thấp thoáng xanh sau rặng tre la ngà êm Ä‘á»m lả ngá»n theo gió chiá»u.
*
Ngưá»i đàn ông dụi mắt, dang tay làm vài động tác vươn vai, biết mình vừa tỉnh giấc mÆ¡ ngày. Ông cúi nhặt quả thông khô vẩn vÆ¡ ném vá» phía hai chú sóc nhá» Ä‘ang nô Ä‘uổi nhau trên cá» mịn. Ngước mắt nhìn theo cặp Ä‘uôi sóc dài phá»§ lông mịn thoắt lượn trên cành, ông thoáng thấy buổi chiá»u sa xuống.

10/2005

Phan Thái Yên




Mục Lục


III . Những Bức Thư Tình_____________________________________________

Thư Tình Tháng Này

DHH



Anh Yêu Dấu

Mùa Thu vàng, ôm choàng yêu dấu
Ngàn lá rơi như thấu nỗi lòng
Tình ta như vẫn ấm nồng
ChỠanh trở lại tô hồng áo thơ

Và như những chiếc lá vàng rÆ¡i, héo gầy theo thu đợi chá» bước anh vá» . Anh xa xăm, như những áng mây bốn mùa trôi dạt, còn em như những chiếc lá trên cành chênh chếch đổi màu cùng thá»i gian .

Có phải lúc nào chúng ta cũng nhận lấy những thử thách của tình yêu ? Là cô bé rất cứng đầu, em không chịu thua trước những sự thử thách, chúng ta còn có nhau bỡi 2 chữ "tin tưởng" và chúng ta hạnh phúc bỡi những kỷ niệm đẹp bên nhaụ Em đang chỠđợi và mong ngày anh trở lại bên nhau, ngày ấy chắc sẽ không còn xa lắm phải không anh ?

Những lá thư tình, những bài thÆ¡ yêu thương có làm anh ấm lòng khi đông vá» không ? Em có mãi là ngưá»i tình nhá» bé cá»§a anh không ? Ãôi khi em thấy hạnh phúc quá mong manh, tình yêu đến rồi Ä‘i quá dá»… dàng. Nhưng em tin tưởng trong trái tim anh và trái tim em, chúng ta là cá»§a nhau.

Em nói vá»›i thu là em Ä‘ang chá» anh, em nói vá»›i lá là em nhá»› anh, nhá»› vô vàn, nhá»› quay quắt . Những cÆ¡n gió buốt lạnh như cố ý thổi loạn tâm hồn em . Viết lá thư tình đến anh, cho anh thấy tình em vẫn ngào ngạt dâng sóng yêu thương . Hãy mau vỠđây để cùng nhau thắp sáng ngá»n lá»­a tình yêu . Ãể em biết rằng anh vẫn còn là cá»§a em, vẫn thương yêu em như ngày đầu . Ãể em còn nghe tiếng "Anh Yêu Em, Yêu Em muôn Ä‘á»i nầy "

Em gá»i thu vỠđón bước anh
Lá thu đơm dệt mối tình xanh
Tô hồng môi má chỠcâu nói
Yêu mãi ngưá»i Æ¡i, vá»›i má»™ng lành

Em viết thư tình, ủ nắng thanh
Hương thu lành lạnh, gió lay cành
Làm cho chiếc lá buồn chênh chếch
Cây đã trơ cành vì thiếu anh

Viết Cho Giao Mùa

November, 2004

DHH
~~~/~~((@

Mục Lục


IV . Nghiên Cứu_____________________________________________

1. “Tre Khóc Măngâ€

Alexander Lê Trung Cang



Tâm sự cùng các bậc phụ huynh và các bậc mang trách nhiệm
“Tre Khóc Măngâ€
Tranh Ãấu Cho Thế Hệ Tương Lai - Ãá» Giác và Ngăn Ngừa Bão Trạng
For the Present, the Future Youth, and Our Own Well Being

“Những bài há»c dành riêng để dạy cho Ä‘a số và đại quần chúng, không phải là những bài há»c dành riêng để đào tạo những thành phần thiểu số, những vị chuyên gia thông thái, sâu sắc và những lảnh tụ đại tài cá»§a quốc giaâ€

Ãoạn I. “Ngưá»i thấy trước phải mách, ngưá»i biết phải làmâ€, đó là những ngụ ý và phận sá»± tối thiểu mà con ngưá»i phải thi thành đỠtròn trách nhiệm đối vá»›i gia đình, xã há»™i, quốc gia, và tổ tiên; qua những câu châm ngôn: “Uống nước nhá»› nguồn -- ăn trái nhá»› kẽ trồng -- ăn cây nào, rào cây đó †mà cá»§a Ông Bà đã truyá»n dạy chúng ta.

Chúng tôi là những phụ huynh cÅ©ng như các quí vị, chúng tôi đã diá»…m phước, vẫn còn được tiếp tục sống, tranh đấu, và hưởng qua những giây phút vinh quang, hạnh phúc, vui buồn, và thắng đạt trong cuá»™c sống. Ãồng thá»i, chúng tôi cÅ©ng là những ngưá»i có những con em, cÅ©ng đã trải qua, mang những lo âu, trách nhiệm, và Ä‘au buồn như nhiá»u quí vị.

Sau hÆ¡n ba mươi năm qua, cho đến ngày hôm nay trong cuá»™c sống hiện tại, chúng tôi đã rõ ràng nhận thức được rất nhiá»u, và không phá»§ nhận được những gì đã và Ä‘ang xảy ra; gồm chung những gì chúng tôi đã Ä‘i sai, đã vô tình, thá» Æ¡, sai lầm đào tại và gầy dá»±ng những ná»n tản thế hệ thiếu vá»­ng chắc cho tương lai. Không phải là má»™t ná»n tảng hoặc sưá»n cá»™t kiên cố để có thể kế tiếp chồn đấp hoặc gầy dá»±ng xây đấp những thành đá, và những tưá»ng đá cao hÆ¡n, vỉ đại hÆ¡n. Nhưng chúng tôi đã vô tình gầy dá»±ng má»™t ná»n tảng và thế hệ vô cùng bồng bá»™t, bá»±c dá»™c, nóng nẩy, vá»™i vả; đầy nhận định và hoang tưởng sai lầm vá» những sá»± thật và chân lý trong cuá»™c sống. Những lứa tuổi cá»§a thế hệ hiện tại là từ mưá»i, hai mươi, ba mươi, bốn mươi mấy, hoặc năm mươi; là những ngưá»i con đã được trưởng thành và được vun bón, uốn nắn, và giáo dục, bằng những quan niệm và tư tưởng chá»§ trương hưởng thụ, hệ trá»ng hóa giá trị vật chất bá» ngoài, quyá»n năng, và bản lảnh qua sức lá»±c cá»§a đồng tiá»n, cá»§a cải, chức tước, và vai cấp. Ãây là loại giáo dục dành riêng cho đại toàn thể, cho đại quần chúng tại nước Má»· hoặc những quốc gia đã bị ảnh hưởng trụy lạc tương tá»±a. Những bài há»c dành riêng để dạy cho Ä‘a số và đại quần chúng, không phải là những bài há»c dành riêng để đào tạo những thành phần thiểu số, những vị chuyên gia thông thái, sâu sắc và những lảnh tụ đại tài cá»§a quốc gia. Thế hệ trẻ cá»§a đại toàn thể trong thá»i gian ba mươi năm qua được phát triển vạm vở, mảnh liệt, và cuồn nhiệt bá» bên ngoài như những rau cải và cây to trái; được vun bón bằng phân hóa chất tại Má»·; nhưng rất vô vị, nhạc nhẻo, bá»ng thịt, và hạn chế hiệu lá»±c bên trong.

Ãồng thá»i, chúng tôi cÅ©ng rất rõ ràng Ä‘oán nhận được những dấu hiệu và dá»­ kiện cá»§a má»™t loại tệ trạng, má»™t loại bảo tố vô cùng nguy hại. Thá»­ thách khó khăn cho cha mẹ không phải chỉ nuôi con cho đến khi lá»›n khôn, há»c thành tài, có công ăn việc làm vá»­ng chắc, tạo dá»±ng gia đình, thành vợ, thành chồng, có con cái, ... nhưng vô ngàn khó khăn hÆ¡n là sá»± tiếp tục sinh tồn, sống, duy trì, và cùng cha mẹ tận hưởng những thành quả sau bao công lao gặt hái và tạo dá»±ng

“Tre già thương khóc măng nonâ€

CÆ¡n bảo nầy đã, Ä‘ang, và sẽ biến chuyển má»—i ngày càng thêm trầm trá»ng hÆ¡n, tàn phá vỉ đại bao lần nhiá»u hÆ¡n trong những ngày, tháng, và năm kết tiếp. Như dá»± tính và ý trá»i đã sắp đặc, sá»± tàn phá vỉ đại vô hình nầy sẽ không thể nào hoàn toàn tránh được. Nó Ä‘ang bành trướng vá»›i má»™t cưá»ng độ và mất mát vỉ đại, lan tràn toàn xã há»™i nước Mỹ và những xã há»™i bị thấm nhiá»…m và quay cuốn bởi vật chất hóa, nói chung; và sẽ trầm trá»ng ảnh hưởng toàn thế hệ hiện tại cá»§a chúng ta trong cá»™ng đồng việt Nam tại hải ngoại, nói riêng.

Cho đến giây phút nầy, danh số cá»§a bao nhiêu ngưá»i con trong lứa tuổi trung niên đã bị chết mất Ä‘i trước cha mẹ già cá»§a mình; bao nhiêu cha mẹ đã khóc thương khi đưa tang và chốn cất những đứa con cá»§a mình sau bao nhiêu năm nuôi nấng, chăm sóc, dạy bảo, và giáo dục. Tá»­ mạng chỉ là má»™t dạng chết mất rá» ràng cá»§a phần thể xác; mặc dù hàng trăm và hàng ngàn quí vị con em thanh niên và trung niên chưa hẳn đánh chết mất Ä‘i phần thể xác; nhưng các vị thanh và trung niên nầy đã đánh chết mất Ä‘i phần tâm hồn, bản năng sinh tồn, nhiệt huyết sống và sức tranh đấu khi các vị nầy đã để tâm hồn cá»§a chính mình rÆ¡i vào bẩy sình lún, chìm sâu vào những thế giá»›i tâm trạng: đầy bế tắc, đầy buồn bã, chán chưá»ng, đầy bất nản, đầy thất vá»ng, đầy chua cay, đầy Ä‘au xót trong tâm hồn; đầy thất lạc, đầy xa ngã; tận cùng thất vá»ng, tuyệt vá»ng, buôn xui; đầy lÆ¡ là, thá» Æ¡; đầy bất cần, ích ká»·, đầy hưởng thụ, vô trách nhiệm, vô Æ¡n, vô nghÄ©a; đầy oán há»n, giận ghét, đổ lổi, thù hằn; đầy đố kỵ, nghi kỵ, oan nghi, ganh tị; đầy độc Ä‘oán, đầy ảo má»™ng, ảo tưởng, đầy mê tính và mù oán.

Những quí vị con em sống trong tâm trạng vừa kể là những ngưá»i Ä‘ang sống ở giá»­a đưá»ng dây tÆ¡ má»ng manh cá»§a sá»± sống và chết; tương tá»±a những quả bom nổ chậm, chỉ trong má»™t thá»i gian vô hạn định, rồi sẽ bùm nổ, và sẽ gây bao nhiêu thương tích cho chính mình những ngưá»i gần ká» xung quanh.

Những tệ trạng và những tâm trạng vừa kể trên cũng là những sự khởi đầu, và là dấu hiệu của những cơn bảo tố thật sự. Chúng nó sẽ gây thêm tan khóc, hư hại, bệnh hoạn, đau thương, buồn khổ, và tận diệt cho sinh mạng. Chúng nó gây cản trở sự tiếp tục trưởng thành, thành công, và hạnh phúc của thế hệ thanh niên và trung niên hiện tại; cũng như thế hệ cha mẹ hiện tại và vận mệnh tương lai của Việt Nam.

Thêm chi tiết và góp ý xin liên lạc
thehetuonglai@gmail.com

Alexander Le Trung Cang

Mục Lục


2. Tính chất nhân bản và trữ tình trong thơ Phan Bá Thụy Dương

Trần Tuấn Kiệt



Những anh em văn nghệ sÄ© há»at động báo chí trong 2 thập niên 60 và 70 thì phần đông là ngưá»i viết chuyên nghiệp. Nhưng có má»™t quân nhân và là má»™t viên chức Tài chánh chính ngạch lại là má»™t nhà thÆ¡, má»™t ngưá»i viết văn rất được nhiếu ngưá»i ưa chuá»™ng. Không bao giá» tá»± nhận mình là thi sÄ©, nhưng chất thÆ¡, hồn thÆ¡ cá»§a anh lại lãng mạn, trữ tình, chứa đựng nhiá»u hệ lụy hÆ¡n ai hết đó là Phan Bá Thụy Dương.
Anh tên thật là Phan Bá Dương, sanh năm 1940 [trong khai sanh ghi 42] tại Long Hương, Tuy Phong, má»™t quận lỵ đầy sông núi, biển cả thuá»™c tỉnh Bình Thuận trong má»™t gia đình nho phong. Tánh tình anh rất khiêm cung, hòa nhã, hay giúp ngưá»i. Trong thá»i chiến, nhiá»u thân hữu thưá»ng gá»i anh là thi sÄ© đã Ä‘em tâm tình và nhân bản tính vượt trên cuá»™c chiến. Tôi nhá»› trong nguyệt san Tiá»n Phong năm 1972 thi sÄ© Du Tá»­ Lê đã viết vá» anh như sau: “…Ãối vá»›i PBTD, dưá»ng như lãnh vá»±c Văn há»c Nghệ thuật chỉ là má»™t vưá»n hoa, còn anh thì luôn coi mình như là má»™t cánh bướm, má»™t cánh chuồn chuồn khi vui thì đậu, khi buồn thì bay…†Trong số báo này ngưá»i TKTS /TP cÅ©ng đã đăng lại bài tạp ghi: Những à NghÄ© Rá»i và sÆ¡ lược tiểu sá»­ cá»§a PBTD kèm má»™t bức ảnh mặc quân phục chụp trước ngày há» Phan giã từ vÅ© khí. Lá»i nhận định trên cá»§a DTL quả thật đã phản ảnh khá rõ rệt cá tính ưa thích tá»± do, phóng khoáng cá»§a anh.
Tuy nói là chỉ hành nghá» tay trái, nhưng PBTD đã từng đảm nhận nhiá»u trá»ng trách chuyên môn trong ngành báo chí truyá»n thông, như phụ trách Trang VHNT, Trang Văn Nghệ QÃ, viết truyện dài Những Sợi Nắng Hồng cho báo Tá»± Cưá»ng, phụ trách Trang ThÆ¡ Văn, Trang Cá»§a Lính, viết truyện dài Gió Ãi Trên Tóc cho báo Ãnh Sáng và sau cùng làm TTK tòa sá»an cho tuần san Ãịnh Mệnh và viết truyện Vùng Lá Thắm Sương Mù đăng cùng vá»›i truyện Thần Thánh Lưu Vong cá»§a Nguyá»…n Ãình Thiá»u và má»™t truyện cá»§a anh Mai Thảo. Ngoài ra, khi trông coi tá» tuần báo này anh đã qui tụ vá» những há»c giã đáng kính như các GS Nguyá»…n Hữu Lương, Nguyá»…n Ãăng Thục, Ãào Nguyên Nguyá»…n Văn Nguyện, cụ Trác Lâm Nguyá»…n Nho Lâm và ông Nguyá»…n Mạnh Côn… Tòa soạn báo này đặt tại má»™t biệt thá»± ở đưá»ng Cao Thắng. NÆ¡i mà tôi, Mặc Tưởng, Lê Trưá»ng Ãại, Tưá»ng Linh, Anh Việt Thu, Phạm Lê Phan…thưá»ng đến vá»›i anh để rá»§ nhau Ä‘i uống cà phê, ăn bánh mì thịt nguá»™i tại quán Hòa Mã cá»§a anh Lê Minh Ngá»c. Anh LMN là tác giả tập thÆ¡ Hoa Thá» mà theo lá»i gởi gắm cá»§a thi sÄ© VÅ© Hoàng Chương PBTD đã viết bài giá»›i thiệu, nhận định trong mục Ãiểm và Phê Bình Sách. Ãôi khi có đủ mặt Nguyên VÅ©, Tưá»ng Linh, Bích Hòai thì chúng tôi vô bên trong tòa soạn chÆ¡i xì phé, tan cuá»™c thì kéo nhau qua tiệm phở bên đưá»ng Phan Ãình Phùng gần trưá»ng Aurore lai rai. Cạnh tòa sá»an lúc ấy còn có má»™t quán thịt rùa và cua rang muối rất nổi tiếng. Chúng tôi có nhiá»u ká»· niệm khó quên trong thá»i kỳ hưng thịnh này cá»§a những ngưá»i há»at động văn nghệ hiện đại lúc đó.
PBTD khởi sá»± viết từ năm 1958 và là ngưá»i chá»§ trương thi văn đòan Tinh Hoa thá»i bấy giá» cùng vá»›i ngưá»i anh là nhà văn Anh Thuần, phóng viên chiến trưá»ng cá»§a Cục TLC, Ãài PTQà và báo Tiá»n Tuyến… AT trước 63 khi là BTV cá»§a báo Chuông Mai và Ngày Má»›i… còn có bút hiệu khác là Hoàng Long.
Riêng vá» lãnh vá»±c thi ca thì kể từ 61 trở Ä‘i thÆ¡ cá»§a Dương thưá»ng thấy đăng các tá» PNÃD, PNNM, VNTP, tạp chí Gió Má»›i, Thá»i Nay… dưới bút hiệu Thùy Dương, Hoài Linh, Phan Thụy Dương. Kể từ 1965 anh đổi thành PBTD cho má»™t bút hiệu khác cho việc dịch “ Série Noir et Blancâ€, Sách Rút Ngắn và chỉ viết cho các báo anh chính thức cá»™ng tác, thỉnh thoảng má»›i vào Cục TLC thăm bạn bè hoặc trao bài cho các báo Qà như CSCH, TP, TT, DH. ThÆ¡ anh thưá»ng được Ban Tao Ãàn cá»§a 2 anh Ãinh Hùng, Tô Kiá»u Ngân và Ban Mây Tần cá»§a Kiên Giang Hà Huy Hà cùng chương trình Thi Nhạc Giao Duyên ngâm diá»…n. Ãặc biệt là chị Hồ Ãiệp thưá»ng đến nhà PBTD đánh chắn và lấy thÆ¡ cá»§a anh vì chị rất thích ngâm thÆ¡ cá»§a anh. Má»™t ngưá»i khác cÅ©ng thưá»ng lấy thÆ¡ cá»§a Dương trao lại cho anh ÃH, TKN là Tưá»ng Linh: TKTS/CSCH. Nhà báo Anh Thuần [Phan Bá Thuần Hậu] cÅ©ng là bạn thân cá»§a tôi, tiếc vì anh mất sá»›m ở Tokyo 8 năm trước đây, nên chưa ghi lại được gì cả. Tôi chỉ còn nhá»› - truyện Lá»i Thá» Trong Ãá»n Rắn cá»§a AT xuất bản năm 67 rất ăn khách nên sau đó đã được tái bản mấy lần - vì cÆ¡ sở xuất bản này ở gần nhà xuất bản Hồng LÄ©nh cá»§a tôi, và tập Thi Tuyển Anh Thuần phát hành năm 66. Nghe nói sau khi định cư ở Nhật bản AT đã chá»§ trương 2 tá» báo, mở nhà xuất bản Việt Nam Má»›i. Tại Tokyo, AT cÅ©ng đã ấn hành 2 cuốn nhận định lịch sá»­: Thảm Trạng Việt Nam I và II cùng vài tập thÆ¡.
AT đã nhiá»u lần kêu gá»i nhưng không thuyết phục được ngưá»i em cá»§a mình trở vá» nghiệp cÅ© để tiếp tay anh trong lãnh vá»±c báo chí mà PBTD rất am tưá»ng. Cả tá» nguyệt san Lá»­a Việt xuất bản ở Canada năm 82 cÅ©ng má»i PBTD, nhưng anh cÅ©ng đã từ chối khéo, chỉ cho con gái đầu lòng cá»§a anh là cháu PhanThá»§y Như Quỳnh cá»™ng tác má»™t thá»i gian trong việc phụ trách Trang Thiếu Nhi.
Khi được há»i “nàng thơ†trong cuá»™c Ä‘á»i anh là ai và đã gây tác động sâu xa nào trong thi văn cá»§a anh thì PBTD chỉ trả lá»i rất kín đáo, tế nhị: đó là má»™t thiá»u nữ hiá»n thục có đôi mắt thật đẹp và trong sáng ở má»™t xóm vắng, má»™t cô thôn trong má»™t tỉnh lẻ thuá»™c miá»n Tây mà anh đã quen biết năm 66 trong giai Ä‘á»an vá» phục vụ ngắn ngá»§i tại Sư Ä‘oàn Phượng Hoàng – khu chiến thuật Tiá»n giang. Nhân dáng dịu dàng, nét hồn nhiên, ngây thÆ¡ và tình yêu cá»§a cô gái này đã là nguyên tố chính tạo cảm hứng, rung động để anh trang trải, gói ghém ná»—i lòng mình trên trang giấy, thể hiện qua nhiá»u bài thÆ¡ và 3 truyện dài mà anh đã viết feuilleton. Có lẽ bây giá» Ä‘á»c lại những vần thÆ¡ cá»§a anh chúng ta chợt thấy có má»™t Ä‘iá»u gì đó uất nghẹn, chất ngất buồn Ä‘au. Nhất là 5 bài thÆ¡ được anh cho mang tá»±a má»›i: Trên Ná»—i Tình Ngưá»i từ 1 đến 5. Lúc đó chiến cuá»™c đã trở nên ác liệt, đến ná»—i nhà thÆ¡ Bùi Giáng đã cất lá»i than:
Ai há»i tôi cuá»™c chiến nào tàn khốc nhất - Tôi trả lá»i: cuá»™c chiến Hạ Lào
Thế sao anh không bảo là cuá»™c chiến Việt Nam - Thưa nói thế, ngưá»i ta bảo tôi là chá»§ quan Xin hãy bắt đầu nghe PBTD kể qua bài Trên Ná»—i Tình Ngưá»i 1 [tá»±a cÅ© trên CSCH năm 67: Lá»i Gá»i Cá» May] được trích vài Ä‘á»an dưới đây:
Mùa mưa lần trước tôi theo đơn vị - Ãến tiếp thu vùng đất nhá» Ä‘iêu tàn
Lối hẹp nhà em lầy lội dấu chân – Những mái tranh nghèo ôi sao cô tịch
Vưá»n chuối bá» hoang cá» lên xanh biếc – Ruá»™ng lúa bom cày đạn phá đêm đêm
Trăm gian nan thống khổ vá»›i truân chuyên – Ngưá»i ngưá»i chỉ nguyện cầu trong sầu não Chắc má»i ngưá»i chúng ta chẳng ai quên cuá»™c chiến này – má»™t cuá»™c ná»™i chiến đã kéo quá dài, làm phân hóa rất nhiá»u tâm trạng cá»§a từng ngưá»i VN, làm rã rá»i biết bao ý thức hệ đấu tranh cá»§a dân tá»™c. Dưá»ng như ai cÅ©ng mong cho chiến cuá»™c sá»›m tàn Ä‘i và thanh bình lại đến. Nhưng nó cứ triá»n miên và dồn dân tá»™c vào má»™t mê cung, má»™t tá»­ lá»™ khó thóat. Ngưá»i chiến binh PBTD vừa tham dư vừa ngậm ngùi. Trong lúc dừng quân anh không quên để tâm hồn mình theo dõi má»™t hình ảnh, má»™t vẻ đẹp chân tình, quyến rÅ© nào đó:
Em thong thả ngồi bên sông giặc áo – Mặc gió chiá»u hôn trên mái tóc thá»
Ãể nắng vàng má» nhạt khói thôn quê – Cất tiếng hát ru hồn bông súng nhá»
Một cảnh sắc vừa đẹp, vừa thơ mộng, lại vừa ý vị. Trên tay nòng súng vừa tan mùi khói lửa mà trước mắt thi hoa súng – bông súng vẫn tự nhiên nở ra một cách vừa mầu nhiệm vừa vô tư. Chúng hầu như chẳng hỠxúc động trước cuộc chiến thây ngã máu tuôn trên dòng lịch sử quê hương.
Chín con rồng phun nước phù sa đó – Rẽ nhánh phân đôi sông Hậu, sông Tiá»n
Em đang chỠhay đang mộng thiên duyên – Cho tôi nắm một bàn tay trắng mượt…
Ãúng là vóc dáng nguyên vẹn cá»§a ngưá»i đẹp ở má»™t bến sông nào đó dá»c bá» Cá»­u Long Giang. Nét mặt dịu hiá»n, mắt nhung huyá»n ão, môi má á»­ng hồng đã hiển hiện trước chàng chiến sÄ© gió sương. Rồi như có má»™t mối giao cảm thầm kín, ngưá»i con gái ôm áo giặt xong nhẹ quay Ä‘i vá»›i nụ cưá»i lưu luyến và nhà thÆ¡ chỉ biết im lặng, bồi hồi nhìn theo bước chân nàng. Ta thấy đây là má»™t hình ảnh rất sâu đậm tình ngưá»i, chứa chan hạnh phúc. Cái hạnh phúc quý báu, hiếm hoi trong cuá»™c chiến tranh ý thức hệ trải dài như cÆ¡n mê, trong sá»± thống khổ cá»§a dân tá»™c vừa qua.
Thế rồi ngưá»i lính chiến PBTD lại hành quân, chợt đến chợt Ä‘i. Cho đến mùa mưa năm sau, chàng quay vá» thì ngưá»i xưa đã không còn nÆ¡i bến cÅ©. Chỉ còn lại má»™t mình trên chiếc thuyá»n con bên dòng sông lạnh. Cảm nhận bao ná»—i nhá»›, cô đơn khiến thi sÄ© ghi lại những tiếng thÆ¡ bùi ngùi, xót xa:
Quần chiến trận tôi còn vương lau cỠ- Cố ngủ vùi trong quên lãng uyên nhiên
Mưa, mưa lên cho rÅ© hết ưu phiá»n - Hồn tôi đó rã rá»i như gá»— mục
Em có vá» cÅ©ng xin em đừng khóc – Ãừng thiết tha đếm đợi lục bình trôi
Chim nào bay cao vút tận chân trá»i – Soãi cánh bạc u Æ¡ lá»i há»n dá»—i
Hồn tôi đó - lòng cỠmay phất phới – Dật dỠtrên sóng nước, đắm trong sương
Ãá»c thÆ¡ PBTD ai cÅ©ng thấy buồn. Buồn cho cảnh đất nước lá»an ly, buồn cho những cuá»™c tình xa cách, cho sá»± bất lá»±c cá»§a con ngưá»i trong chiến cuá»™c. Và cÅ©ng buồn cho vận nước, xứ sở cá»§a mình cứ mãi chìm đắm khôn nguôi trong cảnh tang thương. ThÆ¡ cá»§a anh là lá»ai thÆ¡ cá»§a ngưá»i thá»i chiến loạn, cá»§a đạn réo tên bay, dạn dầy khói lá»­a. Nhưng chẳng những nó không mang màu sắc hận thù, mà còn biểu lá»™ cả tâm tình ngá»t ngào dâng hiến cho ngưá»i, cho Ä‘á»i – trong đó có nhiá»u hương vị mặn nồng cá»§a tình yêu và lẻ sống cá»§a con ngưá»i khao khát tá»± do, hòa bình, yêu thương.
Ngày trước bài thÆ¡ Chiá»u cá»§a Huy Cận được coi là rất đẹp, rất thÆ¡, là cái hồn thiên cổ. Chiá»u cá»§a HC trầm sâu, lắng Ä‘á»ng bao nhiêu thì tiếng thÆ¡ lục bát cá»§a PBTD cÅ©ng nặng tình u hòai như thế mà lại còn chứa chan, phản ảnh tâm trạng bất ổn cá»§a con ngưá»i trong lúc binh Ä‘ao. Bài thÆ¡ TNTN2 dưới đây xứng đáng là má»™t trong những bài lục bát chiến tranh hay nhất cá»§a thi ca VN. Bài này anh viết sau khi cùng đơn vị vá» giải tá»a thành phố Mỹ Tho vào Tết Mậu Thân năm 68:
Tạ từ em vá»›i sương mai – Anh lên tay súng cất lá»i hô quân
Tàu Ä‘i sông nước chập chùng - Nẻo quan san đó gian truân đã chá»
Trước sau cá» rợp bóng cá» - Ngòai kia chiá»u rán nắng má» hắt hiu
Em vỠmây gió trôi theo – Nhớ nhau ? Thôi cũng chắt chiu kiếp này
Bên anh đạn réo tên bay – Trăm binh đao với tháng ngày bỠquên
Quê mình còn đó không em – Cho anh gởi gấm trái tim ngá»t ngào
[tên cÅ©: Khi Anh Rá»i Gò Công Vá» Khu Chiến trong tuyển tập Ãầu Gió cá»§a Há»™i VNSQà ấn hành năm 70.]
Ãá»c tá»›i đây khiến tôi chợt nhá»› đến thÆ¡ lục bát cá»§a Cung Trầm Tưởng, ÃÆ°á»ng Sang Khu Chiến cá»§a Phạm Giật Ãức, nhạc cá»§a Trầm Tá»­ Thiêng, Anh Việt Thu và tiếng hát vang vang cá»§a Khánh Ly. Ôi những tâm hồn trắc ẩn chìm nổi trong sương bóng cá»§a thá»i gian, giỠở tận phương nào? Hởi những Hoàng Trúc Ly, Nhất Tuấn, Hoàng Ngá»c Liên, Viên Linh, Nguyá»…n Ãức SÆ¡n… và Bùi Ngá»c Tuấn ! Trước đây tôi từng viết: Chiến tranh vừa kết thúc – Ôm mặt gầm lãng quên , thì ra lịch sá»­ có hai bá» mặt thật.
ThÆ¡ cá»§a Dương gần vá»›i thÆ¡ Hoài Khanh, Hoàng Ngá»c Liên, Tô Giang, Phan Minh Hồng, Viên Linh, Du Tá»­ Lê – những nhà thÆ¡ quân đội, và gần gÅ©i hÆ¡n vá»›i bạn anh là Hoàng Trúc Ly qua bài TNTN3. Lá»i thÆ¡ cá»§a anh như những phím nhạc ngân lên từ bá» bến yêu thương, êm Ä‘á»m như lá»i ru, tiếng hát được dàn trải vá»›i thi ảnh, thi ngữ rất tinh khôi:
Em vỠbũa mộng chiêm bao – Chân di vàng đó đã sầu lên chưa
Nhịp guốc Ä‘á»u, tiếng lá đưa – Làm chim lạc lối ngu ngÆ¡ giá»ng buồn…
Giá»ng thÆ¡ cÅ©ng gần vá»›i nhà thÆ¡ số 1 thá»i chiến tranh Việt Bắc là Ãá»— Hữu qua bài Sầu Ai Lao: Lá đổ quanh chân má»™t lối vàng.. “Em vá» bÅ©a má»™ng chiêm bao†thật là má»™t câu thÆ¡ như hư như thá»±c, vừa trữ tình, lãng mạn lại mang mang ý thức siêu thá»±c. Nó phảng phất ná»—i buồn cá»§a André Chénier hay cá»§a Lamartine bên bá» hồ chiêm nghiệm bóng thá»i gian khi sương lên, khi chiá»u xuống. Có tiếng guốc nào nhẹ gõ trong hồn, có cánh chim nào bay trong bụi khói hoàng hôn. Có hình bóng nào ở lại, và có cuá»™c tình nào đã lặng lẽ chia xa ? Tiếng thÆ¡ cá»§a anh êm êm như khúc nhạc hồng, rÆ¡i rÆ¡i như dòng dư lệ:
Em vá» xõa tóc gió qua – Ai Ä‘ong thương nhá»›, thiết tha bao giá»
Lưới tình vương mắc dây tÆ¡ – Còn chăng vá»ng ước ngá»ai ô đêm vàng
Há»i hồn, hồn đã ly tan – Há»i trăng, trăng cÅ©ng mÆ¡ màng đó em…
Cho đến TNTN4 thì ngưá»i Ä‘á»c thấy thÆ¡ anh lại càng trữ tình, tha thiết hÆ¡n vá»›i những lá»i yêu thương nồng nàn cùng ná»—i tái tê ly biệt. Có lẻ đó là chân lý, hay là ná»—i tuyệt vá»ng hệ lụy cá»§a kiếp ngưá»i chăng:
Mấy ngàn dặm hai khung trá»i cách biệt – Em má»™t phương và ta ở má»™t phương
Trăng tuyết ở đây sao cÅ©ng lạ thưá»ng – Như khÆ¡i động ná»—i lòng ngưá»i viá»…n xứ
ThÆ¡ cá»§a anh như cứ luôn man mác tình sầu, như đôi bá» cách trở. Trong định mệnh trần gian má»—i ngưá»i má»—i cảnh. Khó mà Ä‘oán được nhà thÆ¡ há» Phan đã có ảo giác hay niá»m Ä‘am mê nào trong lúc tuyết lạnh, trăng tan đó. Niá»m nhá»› nhung nào đã bÅ©a rá»™ng, vỠđến, nÆ¡i nào đã ghi lại dấu vết ká»· niệm xa xưa và sá»± khắc khá»ai hiện hữu. Có phải dưới đây là khúc trưá»ng ca Chiến SÄ© Hành hay những lá»i bi ai cá»§a Chinh Phụ Ngâm:
Lỡ mai mốt em vỠqua xóm cũ – Ta lạc loài từ thuở dấy đao binh
ÃÆ°á»ng xưa em Ä‘i cô lẻ má»™t mình – Ôm khắc khá»ai thẩn thá» trong dư ảnh
Mưa bên ấy chắc làm em thấm lạnh – Gió hạ buồn có làm tóc em bay
Trá»i đất mang mang sông bể vÆ¡i đầy – Ai đếm được con nước ròng, nước lá»›n
ThÆ¡ anh chan chứa đầy sắc thái trữ tình, và lãng mạn cá»§a má»™t kẻ tài hoa mà lại rất Ãông phương, huyá»n nhiệm. Hai câu: “Mưa bên ấy có làm em thắm lạnh – Gió hạ buồn có làm tóc em bay†lung linh như những ánh sáng phi tuyá»n xuyên qua suốt tâm hồn ngưá»i Ä‘á»c.
Thôi nhé em góp chi từng sợi nắng – Nuối tiếc gì bụi khói đã bay xa
Nhá»› nhung nào năm tháng chẳng phôi pha – Mà chợt khóc chợt cưá»i trong ảo má»™ng
Ãốt lá»­a lên em, hâm thêm rượu nóng – Ãể mình say quên bão táp vô tình
Sao mắt em buồn như giá»t sương đêm – Tìm bàn tay, bàn tay chưa đủ ấm
Biết vỠđâu ta ná»­a Ä‘á»i phiêu lãng – Dấu u tình trong cổ má»™ hoang vu
Có còn chăng, bèo bá»t vá»›i mây mỠ– Và ấp á»§ bóng ngưá»i trong lặng lẻ
Sóng biển hỡi, xin vỗ vỠthật nhẹ - Cát vàng ơi, thôi xóa dấu hài hoa
Sá»i đá nào dòng nước đã trôi qua – Sao hiu hắt muá»™n phiá»n như rêu cá»

Ãặc biệt là ở trong vóc dáng gầy Ä‘i vì năm tháng hòai niệm đó PBTD lại có má»™t hÆ¡i thÆ¡ dài hầu như vô tận và má»™t thần khí thÆ¡ chẳng khác nào Mê Hồn Ca cá»§a Ãinh Hùng [ngưá»i đã cùng Hòai Thương [Thá»i Nay] luôn khuyến khích anh trong vài năm đầu thập niên 60] hay Trăng Thiếu Phụ, Bài Ca Ãông Phương cá»§a Quách Thá»ai, Hàn Mặc Tá»­.

(còn tiếp 1 kỳ)

Trần Tuấn Kiệt

Mục Lục


V. Giá»›i Thiệu - Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật ___________________________________________________



1. Tuyển Tập Thơ Trần Thị Hà Thân



Giao Muà vưa nhận được Tuyển Tập ThÆ¡ Trần Thị Hà Thân do tác giả, má»™t cây bút quen thuá»™c cá»§a Giao Muà và văn đàn hải ngoại gá»­i tặng. Xin trân trá»ng giá»›i thiệu đến độc giả Giao Muà.

http://img184.imageshack.us/img184/6087/biathottht3oh.jpg

Thơ Trần Thị Hà Thân
Tác giả xuất bản 2005

Bìa Há»a SÄ© Mai Phương
Trình Bày Nguyễn Nam An
Phụ bản 1 - Trần Thị Hà Thân
à thÆ¡ An Phú Vang - Nhạc Mai Ãức Vinh
Phụ bản 2 - Tạ Ơn
ThÆ¡ Trần Thị Hà Thân - Nhạc Mai Ãức Vinh

Liên lạc & Ủng hộ:
Hạnh Diệu Trần Lê
PO Box 579
Camarillo, Ca 93011-0579
email: tranthihathan@yahoo.com

http://img385.imageshack.us/img385/7147/hathantho1fj.jpg



Mục Lục


2. Tuyển Tập ThÆ¡ "Ru Ngưá»i, Ru Ãá»i"



Giao Muà vưa nhận được Tuyển Tập ThÆ¡ "Ru Ngưá»i, Ru Ãá»i" do tác giả, nhà thÆ¡ Mạc Phương Ãình trong BBT gá»­i tặng. Tuyển Tập dày 209 trang, bià cuả há»a sÄ© Huỳnh Ngá»c Ãiệp, nhà xuất bản Yêu Thương ấn hành, . Xin trân trá»ng giá»›i thiệu đến độc giả Giao Muà.


Liên lạc & Ủng hộ:
Website: www.macphuongdinh.com
Email: MacPhuongDinh@yahoo.com












Mục Lục


3. Quê Hương Qua á»ng Kính



Buổi Ra Mắt 7 tập sách và triá»…n lãm trên 100 tác phẩm Nhiếp Ảnh cá»§a nhà văn Trần Công Nhung vá»›i chá»§ đỠ"Quê Hương Qua á»ng Kính" đã được tổ chức vào ngày 22-1-205 tại Westminster, CA










Mục Lục


VI . Nhạc : Thương Con Sáo ChỠAi






Mục Lục


VII . Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám Æ¡n những thân hữu sau đây : Alexander Le Trung Cang, Bích Hà, Cao Nguyên, Chiêu Minh, Châu Thái Lê, Ãa Sá»± Lang Y, DHH, Hoa Thi, Hoàng Mai Phi, Hoàng Yến, Hương Việt, Lạc Duyên, Lê Du Miên, Lưu Trần Nguyá»…n, Luân Hoán, Lãng Du, Mặc Giang, M.H., Miên Thụy, Nguyên Ãá»—, Nguyá»…n Hải Bình, Nguyá»…n Vi Túy, Niệm Nhiên, Phạm VÅ© Anh Nam, Phạm Ngá»c Hài, Phan Tưởng Niệm, Phan Bá Thụy Dương, Phiến Băng, Phôi Pha, Quang Ngá»c, Sông Cá»­u, Thanh Thanh, Thy Lan Thảo, Tôn Thất Phú SÄ©, Trần Hoan Trinh, Trần Tuấn Kiệt, Trần thị Hà Thân, Trần Thành Mỹ, Việt Dương Nhân, VÅ© Thị Thiên Thư, đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 43 . Má»™t số bài khác sẽ được đăng dần vào số tá»›i. Mong má»i sẽ nhận được những sáng tác cá»§a các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương lai.

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ãể vào danh sách cá»§a NSGM (subscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
2) Ãể rút ra danh sách cá»§a NSGM (unsubscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
3. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com 4. Má»i bài vở, đóng góp, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMua.com Thể lệ gá»­i bài cho Nguyệt San Giao Muà: 1. Xin các bạn gá»­i bài theo dạng VIQR (Vietnet) (dùng cách bá» dấu như trong trang này) 2. Xin liên lạc vá»›i NSGM hay trá»±c tiếp tá»›i tác giả nếu muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM. 3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ email ở cuối bài hay không. 4. Bài vở xin gá»­i đến GiaoMua@hotmail.com 5. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com

Ãịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 


FastCounter by bCentral

Copyright © 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors