Số 44

Ngày 1 tháng 12 năm 2005

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
P.O. Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua@hotmail.com


Thông Báo: Kể từ Tháng 9, 2005, Ãịa chỉ má»›i cá»§a Giao Muà sẽ là GiaoMua@hotmail.com

Thư Ngá»



Tháng Chạp, mùa đông

Tháng Chạp vá» kéo theo mùa đông đến. Mùa đông nào chẳng vậỵ Vẫn là những ngày nhá» nhá», sáng không ra sáng, tối không ra tốị Khắp nÆ¡i phá»§ má»™t màu gio bôi lem luốc lên áo quần, mặt mÅ©i, tay chân, đầu óc má»i ngưá»á»‹

Ông mặt trá»i cÅ©ng ra dáng làm nÅ©ng không chịu hé nhìn đến thiên hạ. Thỉnh thoảng ông hÆ¡i ngoe nguẩy vừa ló ra thì đã vá»™i thụt ngay vào, thứ ánh sáng yếu á»›t chỉ càng làm cho không thá»i gian thêm ảm đạm.

Các bà, các cô dù buổi sáng thức dậy vẫn chăm chút Ä‘iểm trang, tô vẽ cho mình, nhưng vẫn không còn sắc há»±c hỡ cá»§a mùa hè, mùa thu trước. Bao nhiêu vẻ duyên dáng đã bị những đám mây màu chì nặng chình chịch làm cho tím tái, xám xịt Ä‘i. Bước chân trở nên chậm chạp, uể oải, biếng lưá»i, thiếu Ä‘i sá»± nhẹ nhàng, tha thướt, môi bá»›t hồng, mắt bá»›t trong và nụ cưá»i trông cÅ©ng nhiá»u gượng gạo hÆ¡n lên.

Mùa đông năm nay trá»i rét rất nhiá»u. Tuyết chưa rÆ¡i mà lòng đã buốt lạnh. Cái năm Ất Dậu nhiá»u thiên tai bão lụt đã gây nên bao thảm há»a cho ngưá»i. Tháng Chạp vá» càng nhắc nhở sá»± mất mát trắng tay, ná»—i tái tê vì những Ä‘au thương chưa kịp hàn kín miệng.

Mùa đông năm nay bao nhiêu ngưá»i mất cá»­a mất việc làm, xảy nhà ra tay trắng. Công lao suốt hàng chục năm trá»i ki cóp, nhịn ăn, nhịn mặc, giá» trôi biến mất tiêu. Giá»t nước mắt 30 năm trước khóc cho Ä‘iêu linh đất nước thì nay lại thêm má»™t lần khóc cho cảnh mất mát tang thương.

Này chị, này anh, này mẹ cha, ông bà, con cháu. Tai ương nào đã giáng xuống những cõi lòng tan tác chưa lành. Khóc Ä‘i cho lòng vÆ¡i oán khổ, ngá»­a trông lên trá»i để chịu oan khuất nín câm.

Bên nhà, nào cÅ©ng có hÆ¡n gì. Tai há»a cá»§a bệnh Sars chưa lui thì lại thêm nạn cúm gia cầm càng lâu càng thêm dá»… sợ. Phải chăng vì hÆ¡n 30 năm nay cứ chá» hoài, đợi hoài cái ngày “ thắng giặc Mỹ ta sẽ hÆ¡n mưá»i ngày nay “, mà càng trông càng xa mãi, càng đợi càng má»i mòn. Cho nên ai cÅ©ng nghÄ© thôi thì trước sau gì cÅ©ng chết, cứ nhắm mắt ăn gà vào có khi được lìa Ä‘á»i sá»›m cho đỡ bá»›t tá»§i thân.

Chả thế mà nước mắt Mẹ đột nhiên nhá» xuống. Khóc cho Ä‘á»i, khóc cho ngưá»i, khóc cho tổ quốc bi thương. Mẹ khóc vì con cái mẹ rá»§ nhau đến 4 triệu ngưá»i nằm xuống mà bất công vẫn chưa vứt khá»i gánh nặng trên mình. Mẹ khóc vì con cháu mẹ biết là Ä‘i làm dâu xứ ngưá»i là rÆ¡i vào hang hùm nhÆ¡ nhá»›p mà vẫn cứ tranh nhau Ä‘i cho khá»i phải chết ở quệ

Ôi, mẹ Việt Nam nghìn Ä‘á»i khóc hoài không hết khổ. Tấm áo nâu rách mướp tang thương, mẹ không ra khá»i cái vòng bi lụỵ Mẹ chỠđợi, hi vá»ng đã mấy chục mùa đông rồi mà hạnh phúc vẫn chỉ là chiếc bóng chập chá»n, ước mÆ¡ vẫn chỉ là bức tranh treo tận trên cao vút.

Mùa đông này có bao nhiêu cô, bao nhiêu em còn lận đà lận đận ở đâu đâu làm vợ cho lô lốc bố, anh, em cá»§a ngưá»i chồng bá» tiá»n ra mua vá» hầu hạ cả gia đình, vừa là kẻ ở đợ, vừa là phương tiện cho má»i ngưá»i giải quyết nhục dục không công.

Mùa đông này có bao nhiêu em, bao nhiêu cháu còn bị giam nhốt trong muôn vàn tổ quỉ ở khắp nÆ¡i để mua vui nhục nhã cho bá»n bệnh hoạn có tiá»n. Ôi tuổi thÆ¡ có xám hÆ¡n trá»i mùa đông tháng chạp xám tro Ä‘ang lãng đãng ngoài không gian. Có đêm nào em mÆ¡ vá» quê hương cá»§a mình mà nhá» thầm giá»t lệ.

Cho nên dù mùa đông năm nay vẫn sẽ có má»i ngày lá»… truyá»n thống. Chuông giáo đưá»ng lại khua vang trong đêm lá»… Giáng Sinh, tiếng hoan ca sẽ cất lên mừng ngày vui nhân loại, nhưng liệu mùa đông này trá»i có sáng ra được chút nào. Hay vẫn là màu gio bao trùm lên cá» cây và giá»t nước mắt vẫn lăn dài trên má Mẹ ?

Mùa đông này sẽ có ngưá»i làm thÆ¡ chia xẻ sá»± nhói buốt vá»›i Ä‘á»á»‹

Ta nhỠlệ giữa đêm đông lạnh lẽo
Khóc cho Ä‘á»i tá»§i nhục lầm than
Ôi xin ngưá»i ngước mặt nhìn lên
Cầu ơn phước chan hòa trong khắp cõi.

Thanh Sơn
BBT Giao Mùa


Mục Lục

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Ãêm Bên Dòng Sông Lạ ______Phan Bá Thụy Dương
2. Hồn Sách CÅ© ______Tưá»ng Linh
3. Mong Manh ______Nguyễn Hải-Bình
4. Ãảo Dưà Hoang ______Kim Thành
5. Một Ước Mơ ______Tôn Thất Phú Sĩ
6. Ta Say ______Vành Khuyên
7. Ãá»i Vá»™i Lập Ãông ______Niệm Nhiên
8. Hồ Như Trăng Khóc - Lệ Là Mưa Ãêm! ______Phiến Băng
9. Thủ Thỉ Mình Ta ______Phôi Pha
10. Mưa Ãá»i ______Miên Thụy
11. Việt Nam trong giấc mơ tôi ______Cao Nguyên
12. MÅ©i Tên Tình Yêu ______Nguyên Ãá»—
13. Cá Khét ______Bảo Trân
14. Chút à Gá»­i Ngưá»i ______Thy Lan Thảo
15. Bên Ni- Bên Ná»› ______Mây Chiá»u
16. Trăng Xưa ______ Phan Tưởng Niệm
17. Ná»—i Ngục Tù ______ Mạc Phương Ãình
18. Tâm Sầu ______Lãng Du
19. Bài Thơ Cuối Cùng ______Cố Nhân
20. Du Tử Ca ______Trần Hoan Trinh
21. Xa Nhau ______Bình Nguyên
22. Mưa Dài Ãêm Phú Nhuận ______Trần Kiêu Bạc
23. Má»™t Buổi Chiá»u ______Hoa Thi
24. Bởi Có Em, Tôi Ở Lại Ãây ______Nghiêu Minh
25. Vội Vàng ______Hoàng Yến

II . Văn _______________________________________________________________________

1. NÆ¡i Ãến Cuối Cùng _______ Phôi Pha
2. Bá» Lau Cát Lở (Chuyện Dài) ___________ Ãá»— Thành
3.Nhánh Lá Me Xưa ___________ Bảo Trân
4.Cây đa bến cũ (kỳ 17) ___________ Thanh Sơn
5.Ngoại Tình ___________ Hà Vân Ãan
6.Nhật ký Ãặng Thùy Trâm ___________ Tá»­ vi Thiên Ãức
7.Mê Khúc ( Truyện 2 Kỳ ) ___________ Hoài Yên
8.Em Mãi Yêu Anh ___________ Việt Dương Nhân
9.Hoa Trái Vưá»n Nhà ___________ Trần Thành Mỹ
10.Chẳng Ra Hồn ___________ Niệm Nhiên
11.Bệnh Anh Hùng ___________ Ãinh Từ Thức
12.Bạc Lòng ___________ Hoàng Yến
13.Cằn Nhằn ___________ Phạm Vũ Anh Nam
14.Chuyện Cấm Tất Cả ___________ Quang Ngá»c
15.Ãêm Giáng Sinh Cá»§a Má»™t Ngưá»i ___________ Vành Khuyên
16.Kỉ Niệm Mối Tình Ãầu ___________ lonelyknight

IIỊ Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________

1. Thư Tình Mỗi Tháng _______________________________ DHH

IV. Nghiên Cứu________________________________________________________________

1. Khóc Nguyễn Du _______ Phương Du Nguyễn Bá Hậu
2. Tính chất nhân bản và trữ tình trong thơ Phan Bá Thụy Dương ( kỳ chót) _______ Trần Tuấn Kiệt

V. Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật__________________________________________________

1. Trưá»ng Trung Há»c Hàm Nghi - Huế _______ Giao Muà
2. Trưá»ng Quốc Gia Kỹ Sư Công Nghệ Việt Nam _______ Giao Muà

VI . Nhạc __________________________________

1. Ãừng Nhạt Phai Niá»m Nhá»› _______ Bích Hà

VII . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lá»i Bạn Ãá»c _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Ãêm Bên Dòng Sông Lạ 


Thá»­ há»i dòng sông Seine -
theo thá»§y triá»u xuôi ngược
Má»i mệt chưa qua năm tháng thăng trầm
Du thuyá»n ná» ai đưa và ai đón
Có hao gầy với mưa nắng mong manh
 
Cá»­a khải hoàn có chia niá»m kiêu hảnh
Ngá»n Eiffel còn thao thức dung tình
Ãá»n nguyện cổ có trao lá»i kinh sáng
Rửa hoà chưa bao tội lổi nhân sinh
 
Này dòng thá»§y triá»u miệt mài trôi chảy
Ãã u hoài mấy độ dưới trăng khuya
Ãèn heo hắt - 
sao ánh đèn heo hắt quá
Có đủ ấm lòng tận đáy sâu kia


Thá»­ há»i con nước sông Seine -
đong đưa khi ròng khi lớn
Má»i mệt chưa sao còn vẫn luân lưu
Hãy soi chiếu mặt ngưá»i như gương thánh
Rồi bá»nh bồng trong quên lãng, vô ưu
 
Có cánh chim vừa đáp trên cành trúc
Và mây Ä‘ang quấn quít rÅ© nhau vá»
Thôi, xin vảy tay chào -
xin vảy tay chào dòng sông êm ả
Một lần quen một lần nhớ thiên thu
 
Paris 8-2005


  
Phan Bá Thụy Dương 
Mục Lục


2. Hồn Sách CÅ© Ngá»n đèn khuya rá»i từng trang sách cÅ© Lại ngậm ngùi theo những ý tình xưa Vòm cô tịch gieo rã rá»i tiếng vạc Ãiểm thêm buồn, vưá»n rá»›t hạt mưa thưa Lần lối chữ gặp tiá»n nhân, ta khóc Khóc văn chương, lệ chảy ngược vá» trong Hướng hòai niệm má» rêu thiên cổ má»c Ãiệu thanh bình chá» má»i cánh thu phong Giá»t nước mắt ẩn trá»i Ä‘au chiến quốc Thành giá»t-buồn-nhân-thế, mãi không tan Có pha máu bao Ä‘á»i ngưá»i đổ xuống Hành tinh thêm thiên niên ká»· võ vàng Hởi sóng Mịch La, áo xanh Tư Mã Giá»t tỳ bà gây lạnh nước Tầm Dương Hỡi thi bá thuở thịnh ÃÆ°á»ng tráng lệ Sao thÆ¡ thần chỉ hái ở tang thương Nhắm mắt lại thấy Nguyá»…n Du tư lá»± Bên Thúy Kiá»u á»§ dá»™t nét xuân sÆ¡n Vá» chịu cảnh “vô gia, huynh đệ tán†Vá»›i Tiá»n ÃÆ°á»ng, sánh thá»­ nghiệp nào hÆ¡n Trang sách cÅ© cho ngưá»i nay hạnh kiến Bao ngưá»i xưa dẫu bặt dấu hài xưa Máu và lệ, Ä‘au vá»›i buồn chẳng khác Theo cõi ngưá»i khó tạnh cõi thÆ¡ mưa SG Tưá»ng Linh
Mục Lục


3. Mong Manh Anh chẳng có gì cho em Ãể tạ ân tình hạnh ngá»™ Nên em buồn, má»™ng ước bá»—ng xa baỵ Thu đến vá»›i em, hồn lạnh gió heo may Vì em biết em không còn anh nữa Quen biết làm chỉ Ãể rồi tan vỡ Vì như anh, em thấy: chỉ hư vá»™ Anh ở bên này, em ở Tây đô Mình ngăn cách không gian ngàn vạn dậm Em chỠđợi: Những ngày mai nắng ấm Em muốn thu vàng không gió lạnh heo may, Em đợi cuá»™c tình Ä‘an kết, đắm saá»· - Anh không có: Vì anh là đổ vỡ. Em biết không ? - Ãá»i anh là dang dở Anh đã phụ tình ngưá»i con gái năm xưa Cho đến bây giá» qua những mùa thu Tìm hạnh phúc không bao giá» anh có. Từ độ đông vá», tình anh đã vỡ Hết hạ rồi, còn đâu nữa xuân xanh. Hạnh ngá»™ nào đưa em đến vá»›i anh? Anh ân hận: nỡ đưa em vào ngang tráị Chẳng má»™t thu này mà ngàn sau mãi mãi Anh cảm Æ¡n em, ngưá»i thiếu nữ thương anh. Anh gặp em như sương sá»›m mong manh Như mây trắng không bao giá» trở lại ... Thu Vàng, 2005 * Nguyá»…n Hải-Bình
Mục Lục


4. Ãảo Dưà Hoang Ngồi trông sóng nước dạt dào Nhá»› vá» cái thuở năm nào xa xưa Lả cành mấy ngá»n Ä‘ong đưa Ãảo Dừa Hoang ấy những trưa đợi chá» Không hò hẹn, chỉ bâng quÆ¡ Tình thư ai thả lá»­ng lÆ¡ hiên trưá»ng Hồn bay theo gió vương vương Ta thiên nga cÅ©ng bên đưá»ng má»™ng mÆ¡ Tiếng nhạc rá»›t ngã đôi bá» Cái tình vẫn cứ hững há» làm duyên Tuổi mưá»i bảy tuổi thần tiên Ta ôm má»™ng tưởng dành riêng má»™t ngưá»i Hoa soan còn đó Tháng Mưá»i Phượng hồng còn đó cưới tà áo bay Vụng vá» trang Ä‘iểm ai hay Hé khung cá»­a mở sợ lay sợi tình Ãảo Dừa Hoang ta má»™t mình Nhịp chân vÅ© khúc Ä‘iểu valse dập dìu Tóc cài hoa dại hoang liêu Ão xiêm rá»±c rỡ cho triá»u dâng cao Gần ná»­a thế ká»· rồi sao ? Thá»i gian là giấc chiêm bao chập chá»n Vành trăng khuyết như tóc há»n má»›i cắt Trăng sẽ đầy tóc sẽ lại buông lÆ¡i Tìm đâu vang bóng má»™t thá»i Con sông Hương có ngậm ngùi cùng ta ... Maui - September 2005

Kim Thành

Mục Lục


5. Má»™t Ước MÆ¡ Bữa đó sao em buồn vô cá»› Ãôi mắt rưng rưng tiếng thở dài Có má»™t loài chim không biết hót Nắng còn trốn ngá»§ sá»›m ban mai Mẹ hiá»n vá»™i vã chân rảo bước Mua món quà thêm buổi chợ trưa Miệng cưá»i há»›n hở bàn tay nhá» Em bé chá» bên song cá»­a thưa Chiếc xe chở khách leo sưá»n núi Hoa dại phân vân giữa đất trá»i Nhà em từ độ mùa bão lá»›n Có còn cây phượng nắng hồng tươi Bài Thánh Ca Noel năm trước Lại bắt đầu rạo rá»±c mùa đông MÆ¡ ước cÅ© xin má»™t lần mÆ¡ lại Mùa đông sau sưởi ấm tương phùng Giang SÆ¡n đã hết thá»i chinh chiến Tưởng ngẩn cao đầu vá»›i thế gian Ná»—i há»n nhược tiểu Ä‘eo đẳng mãi Liệu còn kiếp khác để xoay vần Paris . Nov. 2005

Tôn Thất Phú Sĩ

Mục Lục


6. Ta Say Ta say trá»i đất Ä‘iên cuồng Ta say nước mắt cứ tuôn không ngừng Ta say chợt thấy dá»­ng dưng Giữa bao phiá»n muá»™n trong từng phút giây Ta say vạn vật đảo quay Ta say quên hết những ngày vui qua Ta say gối má»i mắt lòa Ta say say thật ta là con say .... Ta say khóc ngất từng cÆ¡n Mong bao Ä‘au khổ , giận há»n qua Ä‘i Ta say quen vá»›i thị phi Giữa Ä‘á»i đổ xuống chai lì Ä‘á»i ta Ta say nhắm mắt rồi qua Kiếp ngưá»i thế đó , rồi là hư vô Ta say ngày cuối xuống mồ Cuồng Ä‘iên gì cÅ©ng má»™t xô đất đầy Ta say ấy vậy mà hay Biết mà không biết , bao ngày đã qua Ta say ta vẫn là ta Vẫn yêu vẫn ghét vẫn là thế thôi . Má»™t ngày - Ta say ... 10/19/05 Vành Khuyên
Mục Lục


7. Ãá»i Vá»™i Lập Ãông vài chiếc lá vàng ngậm ngùi rÆ¡i thảo lệ rưng rưng khóc phận ngưá»i giữa Thu ập vá» cÆ¡n gió buốt lùa tuyết phá»§ đầy mảnh hồn tÆ¡i đưá»ng trần cố bước, thân rã rượi ngoảnh lại, quá khứ trượt triá»n lÆ¡i ngẩn cổ, dõi trông ngày mai tá»›i dốc Ä‘á»i sấp bóng chắn tương lai định mệnh bày biện những rá»§i may mấy đợt đổi thay, chừ sót lại trái tim trÆ¡ khấc niá»m hy vá»ng tin yêu phá sản, mạt ước mong trố mắt thảng thốt nhìn cuá»™c sống tuổi xuân-hồng, Ä‘á»i vá»™i lập đông tình Æ¡i vỠđây khÆ¡i ngá»n lá»­a hong giùm hồn em rét bão giông Niệm Nhiên
Mục Lục


8. Hồ Như Trăng Khóc - Lệ Là Mưa Ãêm! Nghe rất rá» - từng hạt mưa rách nhá»› dần mái hiên - nghiá»n thân xác rã rá»i Con cuốn chiếu co mình gom ân hận ta cuá»™n tình sÅ©ng ướt lạnh mưa thưa Ãêm trăng khóc giá»t rÆ¡i mù nhân thế Ãêm mưa vá» tắm gá»™i kiếp phù vân Tím môi tê ngá»­a mặt hứng ân cần từng giá»t lệ sầu thiên vừa sa xuống! ừ cứ mưa cho bật gốc trôi lá»i cho cuồng lÅ© cuốn Ä‘au vào biển hận Tình trao chưả má»™t lần đâu đã có! sao mưa vá» sÅ©ng ướt cá»™i ăn năn? ừ có lẽ đã yêu từ lâu lắm? Ãã Ä‘ong đầy từng ngụm nhá»› mê saá»· Không! Không thể, đừng tin - mưa rất quái Nhá»› vu vÆ¡ đừng dại đến gá»i tình! 12th May 2005 Phiến Băng
Mục Lục


9. Thá»§ Thỉ Mình Ta trên cây sầu đông buổi sáng nay con chim vàng anh vừa hót tiếng cuối cùng má»™t chiếc lá cÅ©ng vừa rÆ¡i chao nghiêng ná»—i buồn lẻ bạn má»™t gịot sương chợt tan vỡ nhoà theo những cÆ¡n mưa thá»§ thỉ lá»i chia xa, thì thầm ná»—i nhá»› mùa thu chưa vá»... má»™t cụm mây chợt tan cuối xóm mặt trá»i cÅ©ng vừa xuống dưới ngá»n cau chiá»u thở tiếng dài thưá»n thượt trên mặt sông Ä‘á»i, dòng cạn, dòng sâu nước chảy vỠđâu bá» bá» ngÆ¡ ngác nhoè nhoẹt mắt tròn nâu mùa thu đã vỠđâu ... má»™t cá»­a thênh thang vừa khép lại ta vá» hạn hẹp cõi riêng ta thắp nến soi lòng mùa nắng quái ngá»§ vùi thân rạc giấc mÆ¡ qua con tàu hôm trước nay rá»i bến má»i chuyện xa rồi, xa rất xa mùa thu chưa vá» , em nhá»› nha ! Phôi Pha
Mục Lục


10. Mưa Ãá»i Em hứng mưa Ä‘á»i rÆ¡i xuống vai Nghe như trÄ©u nặng tấm thân gầy Ãã mấy mùa mưa trên mái tóc CÅ©ng đủ cho em bước mệt nhoài Em hứng mưa Ä‘á»i trên mắt môi Giá»t thương giá»t nhá»› mặn vị Ä‘á»i Còn bao gịot nữa cho đủ thấm Mặn cả môi em đắng nụ cưá»i Em hứng mưa Ä‘á»i má»™t kiếp mai Lệ em chưa đủ khóc đêm dài Mưa rá»›t xuống Ä‘á»i sao hiu hắt Buồn em trăm mối dạ ai hoài Em hứng mưa Ä‘á»i đến bao lâu Ãể em thôi khóc cảnh đêm thâu Nằm nghe gió rít ngoài song cá»­a Gá»i mãi tên anh cuá»™c tình Ä‘au Miên Thụy

Mục Lục


11. Việt Nam trong giấc mÆ¡ tôi Việt Nam Æ¡i! Việt Nam Æ¡i! Mẹ còn má»›m sữa ru Ä‘á»i con không đêm con mÆ¡ : sông núi hồng cha nghiêng vai gánh cánh đồng lúa xanh nắng chiá»u vàng rá»±c mái tranh gạo khoe hạt trắng, mừng anh chị vá» tiếng hò chạy dá»c chân đê gàu giai đón mạch sÆ¡n khê nước chá» tay con, lau sậy làm cá» tá»±a lưng bia đá đợi giá» ngá»±a bay hốt nhiên lá»­a ngập chân mây Trưá»ng SÆ¡n rụi cháy, khói đầy áng thư rùng mình, mÆ¡ chết sững ngưá»i Việt Nam đâu hỡi ! Mẹ Æ¡i! con buồn thÆ¡ yên lặng, khóc giữa hồn chá» mai mÆ¡ được giữa rừng núi ca!
Cao Nguyên





Mục Lục


12. MÅ©i Tên Tình Yêu Ãâu phải tại anh mà ta bị để ý Tại vì anh gá»i tên huý Nàng ThÆ¡ Nàng ThÆ¡ Æ¡i, công chúa cá»§a má»™ng mÆ¡ Bao nhiêu kẻ săn đón chá» em đó Há» sá»­a soạn mÅ©i tên thần cung ná» Bắn vào tim như Ãồng Tá»­ Tình Yêu (1) Mình quen nhau ngày tháng có bao nhiêu Sét tình ái hay phúc duyên thần tiá»…n Dẫu chăng nữa anh trao em vương miện Hỡi nữ hoàng, ngá»± trị trái tim anh Ban cho anh bao má»™ng ước đẹp lành Chắp đôi cánh cho tình thÆ¡ bay bổng Này Nàng ThÆ¡ cá»§a tình yêu thÆ¡ má»™ng VÄ©nh viá»…n là tiên nữ đất trá»i mÆ¡ Sóng tình yêu như sóng vá»— vào bá» Không ngÆ¡i nghỉ giữa trùng khÆ¡i biển động (1) Ãồng Tá»­ Tình Yêu: Vị thần Cupid trong thần thoại La - Hy dùng tên bắn khiến ngưá»i ta yêu nhau thưá»ng thấy trong tranh dưới hình ảnh cậu bé có đôi cánh nhá» cầm cung tên chuẩn bị bắn
Nguyên Ãá»—


Mục Lục


13. Cá Khét Từ bữa anh rá»§ rê em làm Web Hai đứa mình ăn cÆ¡m “chỉâ€* dài dài CÅ©ng có bữa mình chạy ra cuối phố Mua bánh mì sandwich vỠ… tạm nhai Ä‚n riết ngán, anh dụ : - “ nấu cÆ¡m lại ?! â€- Em đồng tình, mua cá vá» kho tiêu Nấu thêm má»™t nồi canh cà chua nữa Canh, cá kho, rau sống, cÅ©ng đủ nhiá»á»¥ Vừa kho cá, em vừa lo làm Web Hồn ngẩn ngÆ¡, bay bổng theo lá»i thÆ¡ Em mê mải: - “link, linkâ€, rồi “post, postâ€â€¦- Nồi cá kho bốc khét tá»± bao giá» Bá» hết nồi cá Ä‘i thì cÅ©ng uổng Há»›t phía trên ăn, chắc cÅ©ng đủ rồi Nhìn “Vưá»n Mai†lung linh khoe nắng má»›i Hai đứa mình ăn cá khét mà… “dzui†(*.*) ================================= * CÆ¡m/thức ăn togo, “chỉ†món muốn mua www.vuonmaịnet Bảo Trân



Mục Lục


14. Chút à Gá»­i Ngưá»i - Xin hãy thá»±c lòng Những vần thÆ¡ ray rứt viết hôm nay Có phải thá»±c ý tình em đã nghÄ© …? Tôi Ä‘á»c những bài thÆ¡ em đã viết Rưng rưng lòng thấy hình ảnh bạn tôi Có đôi mắt mẹ thật buồn tha thiết Có ngưá»i dân nghèo đói vắng nụ cưá»i… Những hình ảnh can trưá»ng trong lao nhục Ãã má»™t lần lầm lỡ chiến trưá»ng xưa Buông tay súng để bây giá» nghẹn khóc Lá cá» vàng tÆ¡i tả ngập gió mưa…! Nhưng em ạ! Lá»i thÆ¡ không thật ý Sau buổi cá» xoay, em sá»›m xoay lòng Bạn Ä‘á»i em, đã lầm vá»›i lÅ© quá»· Việt bắc lưu đày, vẫn hướng Nam trông Ãừng biện minh, có hàng ngàn hòan cảnh Rất giống em, còn vất vả hÆ¡n em Ba năm đợi chá», tuổi xuân thấy lạnh Rạo rá»±c lòng em, trăn trở thâu đêm… Em bước thêm bước, Ä‘á»i không chê trách Bởi ngưá»i tù đâu có bản án để chá» Chữ son sắt mặc kệ Ä‘á»i thá»­ thách Trá»n vòng tay ôm giặc, tỉnh hay mÆ¡ !? Em dạy con em gá»i giặc bằng cha Thương cháu bé, mắt tròn xoe ngÆ¡ ngác Rừng Việt Bắc, thương ngưá»i tù tan nát Nhá»› thương con, lạnh đói nhá»› thương nhà… Em vượt biên, bá» giặc lại quê nhà Xóa cá» cÅ©, xếp lại bàn cá» má»›i (Má»™t ván cá», cả Ä‘á»i chÆ¡i không má»i) Ãá»i còn xuân gầy lại ván thứ ba…! Ãất tá»± do, bên ngưá»i chồng dị chá»§ng Mấy đứa con nay đã lá»›n nên ngưá»i Những bài thÆ¡ viết bên chồng bá»™ đội Hôm nay đây nắng ấm đã quên rồi… Xưa ta Ä‘á»c bài thÆ¡ ca tụng quá»· Viết lúc em còn dạy há»c nhá»› không? Hôm nay Ä‘á»c bài thÆ¡ em chá»­i quá»· Má»™t chút chua cay, xa xót trong lòng. Má»™t trái tim có nhiá»u ngăn em nhỉ Ba ngăn chồng và má»™t ngăn cho con Tiếng thị phi và miệng Ä‘á»i nhân thế Có ai khen lòng dạ cứ xoay tròn… Ãất tá»± do viết gì em cứ viết Mấy ai ngưá»i biết dÄ© vãng mà lo… 10- 3
Thy Lan Thảo

Mục Lục


15. Bên Ni- Bên Ná»› Giá»­a Thu rồi lá vàng rÆ¡i lã chã Gió như vá»n cho rụng mãi vỠđâu Ãể chiá»u trôi bên Ni vẩn cứ sầu Tràn ngập cả nhánh sông buồn luu luyến Cố tích xưa Ná»› Æ¡i có còn thương tiếc? Lúc hai mình cùng bước dưới mưa ngâu ÃÆ°á»ng tình yêu hai đứa nối nhịp cầu Cho mây xám bổng xanh màu huyá»n thoại Tình Ni- Ná»› ngày xưa còn ngây dại Ãể bi chừ Ni phải bước sang ngang Ná»› nhá»› không khi duyên đã lỡ làng Hay kỹ niệm Ná»› cho vào dÄ© vãng? Xa Ná»› rồi tim Ni như nứt rạn Mắt mi buồn nhạt cả nét đài trang Bao năm trưá»ng không chăm chút dung nhan Vì thương Ná»›, nhá»› Ná»› nhiá»u có biết? 11/04/05 Mây Chiá»u

Mục Lục


16. Trăng Xưa Tuổi em – trăng lệch đầu non, Ãá»i ta – thân Cuá»™i má»i mòn tháng năm. Chiá»u xưa – em sáo sang sông, Ãể ta nuốt ánh trăng rằm sáo Æ¡i! Ngậm ngùi má»™t chút riêng tôi, Vần thÆ¡ lục bát bồi hồi xót xa Ta vá» múc ánh trăng tà, Giá»t buồn ngày cÅ© thoáng qua cuối Ä‘á»á»‹ Trăng khuya chếch bóng bên đồi Lẻ loi tiếng vạc giữa trá»i sương đêm Chút tình gợi nhá»› – lá»i êm Trăng xưa còn Ä‘á»ng ná»—i niá»m riêng mang. Phan Tưởng Niệm


Mục Lục


17. Ná»—i Ngục Tù Em theo con én vá» qua biển để nắng đầu sông nước cạn dòng con ốc lên bá» ngÆ¡ ngác gá»i nhìn mây chỠđợi bóng mưa giông CÆ¡n mưa chưa kịp, buồn theo rụng không đủ heo may vẫn lệ tràn nước mắt âm thầm đêm khắc khoải từng viên đá cuá»™i cÅ©ng lang thang Ngỡ nắng mênh mông thay lá má»›i ngàn cây che khuất tuổi em xưa Ä‘i qua má»™t thoáng trá»i hư ảo nuôi giận nhau chi vá»›i nắng mưa Con ốc bẽ bàng trong lá»›p vá» giấu yên nguồn cá»™i má»™t cô đơn đêm nao trăng chảy vàng như má»™ng thao thiết ngưá»i Ä‘i nặng dá»—i há»n Ddá»i có quay cuồng, mưa lÅ©ng thấp chá» nhau khập khiá»…ng bóng vàng thu lá bay từng chiếc trôi theo gió từng chiếc mang mang ná»—i ngục tù .

Mạc Phương Ãình
Mục Lục


18. Tâm Sầu Kỹ niệm giá»— dầu tiên Mẹ 19/9/05 Tặng Anh NTKim-Lãng Du Mây m phÅ© lấp Ngá»± Bình Nam Giao dồi dốc gập gá»nh dá xanh Phú Cam chen bước ngừơi di Bán buôn gồng gánh Vang rá»n tiếng xe Hàm Nghi dất buị vàng khô Ngã ra Tây Lá»™c, bến hồ Tịnh Tâm Phu Vân Lâu vang bóng thần kinh Ná»™i thành chúa Nguyá»…n lăng dá»n triá»u vua Huế thÆ¡, Huế dẹp, má»™ng mÆ¡ Má»™t thi niên thiếu bút nghiên dến trưng Nhá»› xưa nhiá»…u Mẹ, phiá»n Cha Tuá»—i thÆ¡ lưu lạc bước chân hoang dàng Ôm sầu mang nặng dàn con Lòng dau câm nín, h¡t hiu tuá»—i già Hôm nay cúng Mẹ giá»— dầu Nén nhang con th¡p chạnh lòng xót xa Sầu thương mang nặng hiếu từ Ưu tư m¡t nhõ tuôn hàng lệ rÆ¡i Tình quê như sóng vỡ tràn Thương Cha nhá»› Mẹ biết di nào nguôi Bên nhau mái ấm dÆ¡n hàn Chia nhau khốn khó n¡ng mưa dãi dầu Hỡi Æ¡i tữ biệt sinh ly Trăm năm mãi nhá»› Thịt xương tạo hình

Lãng Du
Mục Lục


19. Bài ThÆ¡ Cuối Cùng gá»­i Thanh-Thanh Lòng buồn như má»™t chiá»u mưa Run run viết má»™t bài thÆ¡ ... cuối cùng... Không hiểu vì sao tôi cÅ©ng viết Những giòng thÆ¡ lạnh giữa chiá»u nay . Lòng cô đơn quá, sầu không hết; Nắng loãng chiá»u tang phá»§ gót giày ... Ãá»c mãi vần thÆ¡ tá»± xứ Trung, Những vần thÆ¡ giá buốt như đông: Chao ôi! sâu kín là rung động Im lặng trong hồn, ai biết không? Muốn viết bao nhiêu, muốn nói nhiá»u; Hỡi Æ¡i! tình-cảm đã hoang-liêu! Cuá»™c Ä‘á»i hÆ¡n má»™t lần Ä‘i vắng, Lặng-lẽ trong tim mấy vạn chiá»u ... Tôi thấy lòng tôi: ôi! xuyến-xao Từng niá»m rưng-rức, ý nao nao ... Từng cÆ¡n giông-tố, từng nhung-nhá»›, Chất mãi trong tim tá»± kiếp nào ... Nhưng viết làm sao ? tàn-nhẫn lắm! Má»™ng vàng là má»™ng bấy nhiêu thôi! Mà viết làm chi ? Ä‘au-khổ lắm! Hai kẻ hai phương trá»n kiếp rồi! Tôi muốn lần nào trong giấc mÆ¡ Cầm tay khẽ Ä‘á»c má»™t bài thÆ¡ ... Hoa mai rÅ© nhẹ trên đôi tóc, Lưu-luyến bừng trong ánh mắt chá»... Nào phải vô-tình qua trước cá»­a, Lảng-lÆ¡ như má»™t kẻ qua đưá»ng! Ãã có nhiá»u đêm nghe thắc-mắc... Nhưng đành... đành vậy! phá»§i mùi hương. Thanh ạ! lòng tôi là thế đấy, Tình tôi nhá» quá! biết làm sao ? Ngưá»i xa hun-hút, xa-xôi quá! Muốn nối đưá»ng tim, chẳng dám vào! Tôi ở nÆ¡i đây vá»›i mẹ già, Chợ ngày hai buổi, tháng năm qua ... Ãi trong sa-mạc, trong hiu-quạnh! ThÆ¡ viết rồi thôi, má»™ng chẳng hoa! Không biết bao nhiêu những lá thư Mà tôi đã Ä‘á»c tá»± ngày xưa ... Tâm-tình gá»­i mãi vào trang giấy, Nhưng chẳng bao giá» tôi biết mÆ¡ ... Những bóng ngưá»i qua đến lỡ-làng, Lòng tôi vẫn chỉ má»™t muà hoang! Bao nhiêu bến nước tôi không cắm, Không đợi, không chá», không cả sang... Nhưng đến hôm nay, nhận cá»§a ngưá»i Má»™t bài thÆ¡ máu, má»™t tình côi! Tôi nghe xao-xuyến tràn trên mắt; Nhưng, biết làm sao, hỡi cuá»™c Ä‘á»i! Chỉ má»™ng mà thôi, má»™ng đấy thôi! Hai ta xa cách, có trăm lá»i CÅ©ng không nối được hai phương ấy, Cá»™t được linh-hồn cho cả đôi! Rồi sáng hôm nào, trá»i há»­ng nắng, Chất đầy xao-xuyến ở trong tim, Tôi Ä‘i thÆ¡-thẩn, Ä‘i xa vắng... Ãá»c nhá» tên ngưá»i giữa vắng im... Muốn đốt làm gì trang giấy bé? Những phong thư lạnh gá»­i ngày xưa ... Không! tôi muốn giữ trong tâm-tưởng Má»™t bóng vá»i xa, nếu đã má» ... Tôi viết lòng tôi bằng máu má»±c, Miá»n Trung xa vắng, hỡi Miá»n Trung! Chiá»u nay rên-siết căng trong mắt, Gá»­i má»™t bài thÆ¡ ... cho ... cố-nhân... Sài-Gòn, Hè 1953 (thư gá»­i Thanh-Thanh ngày 10-6)

"Cố nhân"
Mục Lục


20. Du Tá»­ Ca Uống hết chai này rồi ta Ä‘i Uống cạn ly này rồi ta vá» Mưa giăng mưa giăng chiá»u đô thị Lối ta vá» mù mịt mưa che Ãã từ lâu chẳng bạn chẳng bè Viá»…n xứ tha phương không ngưá»i thân thuá»™c Quán trá» là nhà tối ngày say khướt Ãem cho không tất cả cuá»™c Ä‘á»i Chẳng biết mình buồn hay mình Ä‘ang vui Chẳng biết mình Ä‘i hay mình đã đến Khi hét rất to khi câm như hến Xài rất sang rồi nhịn đói cả ngày Xem ân tình má»™t cái vẫy tay Coi quyá»n thế nụ cưá»i ná»­a miệng Ãã có má»™t thá»i tan hoang vốn liếng Nên hôm nay chẳng dám đèo bòng Mệt quá rồi ngày tháng long Ä‘ong Uống hết chai này rồi ta Ä‘i Uống cạn ly này rồi ta vá» Ai đó lên voi Ai kia xuống chó Ai tưng bừng tấp nập ngá»±a xe Ta cả cưá»i ha hả hi hi Cuá»™c thế thăng trầm nay thịnh mai suy Buổi sáng anh hùng Buổi chiá»u gian tặc Cá» má»™t thuở đến tay chẳng phất Tiếc làm chi tài chuyển núi lay trá»i Gươm đã cùn , kiếm gãy , tên rÆ¡i Thì mong cuá»™c phong vân chi nữa ! Dẫu hành khất Hay đế vương vua chúa CÅ©ng phù du như má»™t giá»t sương tan Trần gian này khi tụ khi tan Thế sá»± ná» khi hưng khi phế Cạn má»™t chén rồi nằm nghe dâu bể Xong má»™t ly rồi ngẫm nghÄ© chuyện Ä‘á»i Ta còn đây thế là đủ lắm rồi Cứ tà tà nhìn thiên hạ khóc cưá»i ! Uống nốt chai này rồi ta Ä‘i Uống cạn ly này rồi ta vá» Thất thểu sÆ¡n cùng Thênh thang thuá»· tận Mặc phố phưá»ng kẻ tỉnh ngưá»i mê !

Trần Hoan Trinh
Mục Lục


21. Xa Nhau Không má»™t lần được gặp trong mÆ¡ Không má»™t lần được nghe tâm sá»± Chỉ giỡn đùa và nhìn nhau ngại ngần Cùng muốn nói má»™t Ä‘iá»u nhưng cùng sợ Tá»± ái con ngưá»i thật là cao Mặc dù Ä‘em cân chẳng đáng là bao Thôi thì mặc cho cuá»™c Ä‘á»i trôi nổi Nhưng vẫn ngại ngùng cho hai chữ "Xa nhau". Thá»i gian rồi sẽ dần trôi Tình cảm rồi sẽ nhạt phôi Nhưng sao ta vẫn buồn xa vắng Ngưá»i buồn, buồn luôn cả bầu trá»i . Trá»i nÆ¡i đó có gì lạ không ? Trá»i nÆ¡i đây, mây vẫn bá»nh bồng. Ngưá»i nÆ¡i đó có nhá»› ta không ? Ta nÆ¡i đây buồn cả ná»—i lòng .

Bình Nguyên
Mục Lục


22. Mưa Dài Ãêm Phú Nhuận Ãêm qua mÆ¡, Thấy Phú Nhuận mưa hoài Những cá»™t Ä‘iện đứng im nhìn em lau nước mắt Trong khung cá»­a vàng có tim ngưá»i thổn thức Ngoài bức rèm xanh tay còn hứng giá»t mưa tuôn Ãêm qua mÆ¡, Thấy hạt mưa hình vuông Bay xeo xéo qua lòng con phố cÅ© Hạt lại tròn như lòng em vẫn nhá»› Hạt vuông tròn, hạt nghêng xéo lòng em! Lại nằm mÆ¡ thấy những khúc mưa má»m Ãêm chưa qua, mưa còn qua lòng đất Biếi gởi ai lòng mình Ä‘ang hiu hắt Ngưá»i bên đây, ngưá»i cuối góc chân trá»i Phố đêm nầy sao cứ mãi mưa rÆ¡i Em cô phụ má»™t Ä‘á»i mưa trong mắt Dòng lệ đã khô, mưa làm thêm mắt ướt Tưởng lệ mình, đâu biết lệ từ mưa! Biết giá» nầy ai Ä‘ang ở rất xa Bên kia mùa Thu bên nầy giông bão Ước chi ai vá» che chung manh áo Thì ká»… chi mưa lạnh ướt đêm dài Ãêm Phú Nhuận còn mÆ¡, Mưa vãn mưa hoài Em lang thang qua café Chợt Nhá»› Quán đóng cá»­a nhìn em con mắt lạ Lại cô đơn nhìn Phú Nhuận cô đơn ÃÆ°á»ng vá» khuya hạt nhá»› cứ vuông tròn Bay không ngá»›t qua lòng ngưá»i cô phụ Thôi để buồn em làm viên sá»i nhá» Ãau dưới chân ai nhìn mưa cuá»™n quanh Ä‘á»i Chừng nào hết mưa , đêm Phú Nhuân Æ¡i! ( California)

Trần Kiêu Bạc
Mục Lục


23. Má»™t Buổi Chiá»u ngưá»i bẻ má»™t nhánh lá tôi thấy ra cành hoa ngưá»i má»›i Ä‘i ngang ngõ sao như nghe đã là tiếng chim gì Ä‘ang hót ấm vưá»n xanh sau nhà lấp kín tiếng lá rụng theo gió chiá»u băng qua tôi ngồi im vài phút bao nhiêu Ä‘iá»u xảy ra vài câu thÆ¡ lem luốt đủ nghe lòng thêm già buổi chiá»u chợt mất hút khi trái tim mù lòa chợt thấy ra đôi mắt Ä‘ang vá»— tình lên da

Hoa Thi
Mục Lục


24. Bởi Có Em, Tôi Ở Lại Ãây Bởi có em, tôi ở lại đây Bởi có em, có trái đất này Sân há»c xá thÆ¡m mùi nhãn chín Em Chợ ÃÅ©i hàng me trái say Bởi có em, tôi biết đón đưa Sân trưá»ng Dược phượng đỠđầu mùa Chiá»u lên đèn má»m đôi vai lụa Ôi vai má»m rung những giá»t mưa Bởi có em, bởi những lý do Bởi có em ai biết tình cá» Em chỉ biết hồn tôi vô lượng Trăng hàng ba, em yêu bất ngá» Bởi có nhau, mình bởi vì nhau Bởi có nhau cùng những ngá»t ngào Hết kiếp này mình yêu kiếp khác Cùng thăng hoa như thuở ban đầu Bởi có em, tôi ở lại đây Dù mai kia bỉ ngạn tương đầu Tôi vá» bên ấy em gá»i mãi Như gá»i vầng trăng hẹn kiếp sau

Nghiêu Minh
Mục Lục


25. Vá»™i Vàng Ta yêu em đâu phải vì em đẹp, CÅ©ng không yêu em vì cá»› em giàụ Cuá»™c sống lứa đôi cần chữ†thương nhau†Em đã kiêu hảnh khước từ tất cả. Má»›i quấn quít sao bá»—ng dưng xa lạ? Ôi! Cuá»™c Ä‘á»i bao nghịch lý chua cay, Má»™ng vỡ tan rồi! Biết trách ai đâỷ Ta tá»± trách: tình đặt không đúng chá»—, Không đúng ngưá»i, mà vá»™i vàng thố lá»™, Em cưá»i cợt ư! Em quá vô tình! Tương lai dài- đưá»ng rá»™ng- bước thênh thênh, Mong em vẫn sống vui và hạnh phúc. Nếu nói mất: Ta đã nhiá»u lần mất, Mất nước, nhà, mất tất cả: chia xạ Ãối vá»›i ngưá»i, ta không sống Ä‘iêu ngoa, Sao cứ mãi Ä‘i tìm chân hạnh phúc? Nuốt nghẹn vào lòng: Ãá»›n Ä‘au, tá»§i cá»±c! Vá»™i vàng chi! Em hỡi! Vá»™i vàng chi! Ta trở vá». Nhẩm đếm bước em Ä‘i!

Hoàng Yến
Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. NÆ¡i Ãến Cuối Cùng

Phôi Pha





CÆ¡n mưa thu dai dẳng, kéo dài cả ngày . Ở đây mùa mưa vẫn thế . Mưa dài lê thê, trá»i đất xụt xùi . Mưa cố như giữ chân ngưá»i , không muốn cho ai ra khá»i nhà . Mưa như thúc dục những trăn trở, những bùi ngùi, sống lại, bùng lên trong lòng má»—i ngưá»i nhất là những ngưá»i Ä‘ang có tâm sá»± . Ai mà chả có, ít hay nhiá»u thôi, phải không ? . Ngồi trong nhà nhìn qua ô cá»­a , những hạt mưa nhá» li ti nhạt nhoà , cụ Lê vá»›i đôi mắt già nua vẫn không dấu được ná»—i buồn . Hình như cụ đã ngồi nhìn mưa rất lâu . Ãôi mắt và cả thân ngưá»i bất động . Trông cụ như má»™t bức tượng gầy gò, mà nhà Ä‘iêu khắc đã cố diá»…n tả cái khẳng khiu cá»§a má»™t nhánh cây cuối thu đã gần như hết nhá»±a sống . Hình ảnh cá»§a cụ lúc này cho ngưá»i ta hình dung được ngá»n đèn đã hụt bấc, cạn dầu .

“Cụ Lê Æ¡i, chào cụ . Hôm nay cụ khá»e không ?â€.
Cụ vẫn chẳng thèm quay lại, chẳng thèm trả lá»i .
“ Cụ sao thế ?â€.
Cụ vẫn ngồi im hướng mắt ra xa qua khung cá»­a kính, như là cụ Ä‘ang chăm chú nhìn má»™t Ä‘iá»u gì đó, có thể từ má»™t ký ức xa vá»i, có thể là những hình ảnh chập chá»n trong tâm tưởng má»›i đây, hôm qua …Ngưá»i đàn bà phục vụ vệ sinh phòng ốc bước lại gần cụ, đặt bàn tay trên vai cụ, lay nhẹ
“Này cụ …†.
Bây giá» cụ Lê má»›i quay lại, từ từ đưa bàn tay chỉ còn da bá»c xương lên chùi mắt . Vài giá»t lệ nhòe nhuẹt trên gò má bởi bàn tay rung rung .
“Cụ khóc ư ? Sao vậy ? …â€.
Cụ Lê lắc đầu, miệng mếu máo “ Tôi khóc à ? Ãâu có . Tôi không có khóc đâu …†.
“Ừ thì cụ không có khóc …Ãúng rồi cụ Ä‘ang cưá»i đó mà …Cụ cưá»i thật tươi , chả mấy khi mà cháu được nhìn thấy nụ cưá»i cá»§a cụ …
Ừ, tôi Ä‘ang cưá»i, tôi Ä‘ang cưá»i ….
“ Cụ Lê Æ¡i ! Tuần này cô cháu ngoại cá»§a cụ không tá»›i đón cụ vá» nhà …â€.
“ Không …và có lẽ không bao giá» nữa cô ạ …â€.
Ngưá»i đàn bà ngưng dá»n dẹp, ngÆ¡ ngác nhìn lên “ Sao vậy cụ …Sao lại là …không bao giá» nữa …†.
“Nó theo chồng, chuyển vỠtiểu bang khác rồi …xa lắm …xa lắm …†.
Giá»ng cụ thấp dần . Những thanh âm cạn kiệt mÆ¡ hồ, chùng xuống như hÆ¡i thở hết lá»±c, thá»ng tay, như sá»± lẻ loi tá»™t cùng vây hãm cuối Ä‘á»i bất lá»±c . Ngưá»i đàn bà nhìn cụ ái ngại :
†Cụ còn có ai quen biết ở tiểu bang này không …? Như bà con, hỠhàng, như bạn bè …†.
“ Bà con há» hàng thì không có ai cô ạ . Có vài ngưá»i bạn nhậu khi xưa , nhưng há» giá» này đã ra ngưá»i thiên cổ …Có vài ngưá»i bạn văn chương ngày trước, lúc còn má»™ng mÆ¡ …nhưng …†.
“ Nhưng sao hở cụ ? “ .
“ Nhưng chúng tôi chưa bao giỠgặp mặt …†.

“Thế th솅 Ngưá»i đàn bà muốn nói thế thì cÅ©ng như không , nhưng chợt im bặt, sợ Ä‘iá»u đó làm phật lòng cụ . Cụ Lê chợt lại nhìn mưa ngoài cá»­a kính . Thành phố chìm trong mưa , trông giống như thành phố cá»§a chuyện cổ tích mỠảo trong những đợt sương mù . Cụ châm rãi kể lại : “ Hồi xá»­a, hồi xưa , hồi tôi ở tuổi tứ tuần, cuá»™c sống tha hương thật thê thảm, tôi Ä‘i lang thang bốn phương tứ hướng , cuối cùng vá» chôn chân ở đây, sống vá»›i những ngày mưa rã rợi . Ngày nắng thì qúi hiếm , đếm trên đầu ngón tay …Thế là tâm hồn thÆ¡ văn bị đánh động . Chúng đã nằm im từ ngày tôi còn mài đũng quần trên ghế nhà trưá»ng , chúng bị dá»±ng cổ dậy, hăm hở bước vào vùng đất …vung bút tá»± do , dá»… lắm chẳng ai chê dở , chỉ có khen hay và dở hay thì cÅ©ng được đăng hết . Và tôi đã gặp những ngưá»i bạn trên “nét†, những ngưá»i bạn thật dá»… thương đã má»™t thá»i sưởi ấm tôi qua những mùa đông xa xứ†. Cụ ngừng lại , trên khuôn mặt ẩn hiện má»™t chút rạng rỡ, má»™t chút ánh sáng dù má» nhạt , nhưng cÅ©ng đủ cho ngưá»i ta thấy má»™t sức sống vừa tràn vá» . “ Rồi thế nào nữa, thưa cụ ? Có ngưá»i nào thiệt đặc biệt làm cụ nhá»› mãi …?â€. Cụ Lê gật gù cái đầu, má»› tóc bạc úa, thưa thá»›t, lúc nào cÅ©ng dá»±ng đứng, khô cằn như má»™t đám cá» mùa hè không ai chăm bón, tưới tắm “ Có chứ …ai cÅ©ng gây ấn tượng cả …nhưng có má»™t cô …viết rất độc đáo …viết rất hay, viết rất thật …và nhất là trước khi trở nên thân tình, hiểu nhau hÆ¡n thì chúng tôi cÅ©ng đã từng ..bút chiến đẫm máu . “Chắc là cụ cảm mến ngưá»i này lắm …Cô ta tên gì vậy ? Cụ có thể cho cháu biết được không ?â€.

“Cô ta …à bây giá» thì phải gá»i là …bà ta má»›i đúng . Bà ta viết dưới cái tên : VQ . Lúc đó cô ta cùng ở tiểu bang này nhưng khác thành phố . Cô ta có má»i tôi ghé nhà thăm gia đình cô nhân dịp cô má»›i mua được …môt nông trại , ừ, cứ gá»i đại là má»™t nông trại …Ãất Ä‘ai rá»™ng rãi, có chá»— thả ngá»±a …cứ theo như lá»i cô ấy tả thì đúng là má»™t vùng đất tốt, đẹp và thÆ¡ má»™ng . Gần gÅ©i vá»›i thiên nhiên . Có núi cao thoai thoải, có suối chảy róc rách …Tôi ước ao được má»™t lần gặp mặt, chuyện trò và cùng nhau cưỡi ngá»±a, thảnh thÆ¡i …Ãá»i chắc cÅ©ng sẽ bá»›t ngá»™t ngạt phần nào …â€
“ Thế cụ đã có lần …ghé thăm bà VQ chứ ? “
“ Chưa từng …thế má»›i nói chứ . Chỉ hÆ¡n má»™t giỠđồng hồ chạy xe , ấy thế mà ….â€
Ngưá»i đàn bà thở dài :
“Ông thật đáng trách lắm “

Cụ Lê thầm thì má»™t mình :†Thật là má»™t lá»—i lầm . Xin lá»—i nha VQ . Xin hiểu cho rằng có những cái, vào má»™t thá»i Ä‘iểm nào đó , con ngưá»i không thể thá»±c hiện được dù trong lòng rất muốn“
Ngưá»i đàn bà chợt như nhá»› ra Ä‘iá»u gì , quay qua nắm hai vai cụ, nhìn thẳng vào đôi mắt đã kéo màng trắng cá»§a cụ Lê , lắc mạnh :†Thế bây giá» cụ còn muốn Ä‘i thăm bà ấy không ?†. “ Bây giá» thì làm sao mà Ä‘i …†. “ Cháu có thể gíup cụ mà …chỉ má»™t giá» lái xe …â€
Và thế là ngưá»i đàn bà đã đưa cụ Ä‘i . Chiếc xe ra khá»i thành phố vào đưá»ng cao tốc số 5 xuôi vá» hướng Nam . Xe chạy ra ngoại ô, gío mát và những hạt mưa nhẹ, lất phất làm cụ Lê phấn khởi . Ngưá»i đàn bà nhìn thấy rõ sá»± nôn nao Ä‘ang gõ trống trong lòng cụ . Cuối cùng thì hai ngưá»i cÅ©ng đã tá»›i má»™t trang trại . Ngưá»i đàn bà cho xe chạy từ từ vào cổng . Trong nhà tiếng chó sá»§a rổn rảng, má»™t cô gái bước ra , ngập ngá»ng há»i bằng tiếng Việt :
“Ông bà muốn há»i ai ?
“Tôi muốn gặp bà VQ “
“ Bà ngoại cháu ? …Ồ …Bà cháu má»›i qua Ä‘á»i tháng trước …Rất tiếc !†Cụ Lê gục xuống trên băng ghế. Trá»i đất vừa xụp đổ . Cụ chưa kịp nhìn xem phong cảnh thÆ¡ má»™ng cá»§a trang trại .Nước mắt ứa ra không nói được má»™t lá»i nào . Ngưá»i đàn bà nói vài câu chia buồn cùng cô gái .

Những ngày cuối thu lê thê theo từng cÆ¡n gío và sá»± chao lượn cưỡng bách cá»§a những chiếc lá vàng . Cụ Lê trở vá» viện dưỡng lão, thầm lặng, ít nói, lẩn thẩn ngày đêm . Có những đêm cụ thức dậy sá»›m trầm tư đứng vịn tay trên tấm kính cá»­a nhìn vá» phương Nam, miệng nói lảm nhảm những gì mà ngưá»i ta nghe không hiểu .

Rồi mùa đông năm ấy,vào má»™t ngày nhiệt độ xuống thấp nhất, trong cÆ¡n mưa tuyết, ngưá»i ta đã tìm thấy cụ nằm chết trong má»™t nghÄ©a trang bên nấm má»™ cá»§a ngưá»i đàn bà :“NÆ¡i an nghỉ cá»§a nữ sÄ© VQâ€

Phôi Pha


Mục Lục


2. BỠLau Cát Lở (Chuyện Dài)

Ãá»— Thành



Cô tôi ít chịu ra khá»i làng. Ãã nhiá»u lần bố tôi má»i cô lên Hà Ná»™i song cô Ä‘á»u từ chốị Cô viện hết cá»› này sang cá»› khác để khá»i đị Khi thì cô bảo phải chăm nom vưá»n nhãn sắp chín, lúc cô nại cá»› sắp thuê ngưá»i sá»­a sang lại cái bếp sau nhà, phải trông nom thì ngưá»i ta má»›i làm đến nÆ¡i đến chốn. CÅ©ng có lần chẳng vì nguyên cá»› nào sất mà cô vẫn nhất định không đị

Cô nói vá»›i bố tôi : em quen ở quê rồị Vui vá»›i cái vưá»n cái tược, trông dăm con gà con vịt, lo săn sóc ao cá vưá»n cây, em chẳng còn thiết Ä‘i đâu hết. Vả chăng em sống chân chất thành nếp rồi, ra tỉnh chẳng biết ăn nói đối đáp ra sao, chỉ sợ thất thố ngưá»i ta cưá»i cho thẹn mặt.

Bố tôi biết cô nói thế chỉ để chống chế việc bố muốn cô ra Hà Ná»™i xem nÆ¡i ăn chốn ở cá»§a cha con tôi má»™t lần, chứ nào phải cô cổ há»§ và kém xã giao gì đâu mà sợ thất thố. Nhưng bố tôi tôn trá»ng ý nguyện cá»§a cô, nhất là từ ngày ngưá»i cô quen theo bạn bè vào Nam Ä‘i làm phu má»™.

Thế rồi má»™t lần bố con tôi cÅ©ng vá»i được cô ra khá»i quê má»™t chuyến. Cô sắp đặt việc làm, nhá» ngưá»i quán xuyến trông nom há»™. Cô dặn Ä‘i dặn lại công việc hằng ngày, giá» nào cho gà vịt ăn, giá» nào tưới cây, giá» nào bắt sâu tỉa lá. Cô sợ ngưá»i ta quên nên nhất nhất cô Ä‘á»u ghi vào giấy rành rá»t, dặn phải nhất nhất nghe theo và nhá»› đừng đánh rÆ¡i mất giấỵ

Thấy cô lo từng chút, bố tôi cứ chá»c đùa : cô ra phố mấy hôm mà làm như cô sắp Ä‘i xa xứ vÄ©nh viá»…n. Cô có vẻ không bằng lòng nhưng chỉ dám nói mát vá»›i anh : đấy thì anh thấy em cổ há»§ và nhiêu khê như thế, cho nên có khi nào em muốn nhá» vả đến ai đâụ Thưá»ng ngày em tá»± tay lo má»i việc quen rồi, nay bất đắc dÄ© nhá» ngưá»i khác, em thấy như thiếu sót. Hay là anh vá»›i cháu cứ vá» lại phố, để lúc nào em sẽ Ä‘i ra thăm saụ Bố tôi lại phải bãi buôi cho cô nhận lá»á»‹

Chuyến Ä‘i ấy lần đầu cô ngồi lên toa tàu ô tô ray lìa căn trạm nhỠđể thăm thú đất Hà thành nhá»™n nhịp tưng bừng. Thá»i gian tàu chạy chỉ quãng hÆ¡n tiếng mà cô chốc chốc cứ há»i : sắp đến nÆ¡i, chưa anh. Tàu chạy ban đêm, cô chẳng trông được cảnh vật gì bên ngoài, nên cô đăm chiêu như ngưá»i bị lạc đưá»ng. Cho đến lúc tàu vào ga Hàng Cá», dù là đêm mà sinh hoạt vẫn sum suê, cô bảo : chả trách ngưá»i ta bảo Hà Ná»™i chẳng bao giá» biết ngá»§ đêm là gì cả.

Cô ra tỉnh nên sá»­a soạn thật tươm tất. Cô chải tóc, vấn cái khăn nhung Ä‘en đến mấy lần, săm soi chỉ cần hÆ¡i lệch đưá»ng ngôi hay chiếc khăn nằm chưa đúng chá»— là cô tháo ra vấn lạị Cô trau chuốt chẳng phải để ai nhìn vì từ ngày ngưá»i quen cá»§a cô bá» Ä‘i Nam cô còn thiết gì đâu việc trang Ä‘iểm. Thế nhưng tính cô thận trá»ng là như thế. Cô bảo cô há»c tính cá»§a bà ná»™i ngày nàỠRồi cô kể cho tôi những gì cô há»c được từ ngày ná»™i còn sống. Cô nói má»™t thôi má»™t hồi, chừng ngừng lại nghe cô thở dài : má»›i đó mà cụ Ä‘i đã gần chục năm rồi đó.

Lần đầu tiên cô được Ä‘i xe tay, được cùng bố con tôi ăn bát cháo hoa khuya vá»›i đậu rán, cô có vẻ tiếc tiá»n. Cô cứ xuýt xoa : ngưá»i ở tỉnh hay ăn tạp mà lại thức khuya thức hôm nên chẳng bổ béo gì được. Chả trách nhiá»u ngưá»i bị bệnh dạ dày vì vừa ăn chưa kịp tiêu hóa đã bò Ä‘i nằm, bảo sao chẳng đổ bệnh. Bố tôi nghe cô than van, cứ lặng im để cô được nghÄ© là cô đúng lý.

CÅ©ng là lần đầu cô vỠở căn ốc đảo thuê tại phố hàng Bông. Ãêm giăng giăng mùi hoa sữa thoang thoảng bay khắp chốn. Cô bảo hoa này hắc quá, chả sánh được vá»›i mùi thÆ¡m nhẹ cá»§a hoa lan đất quê mình. Cái gì cô cÅ©ng so sánh phố phưá»ng vá»›i đất quê để thấy rõ cái sá»± chật hẹp bá»§a vây xung quanh làm cho cô không được thoải máị

Cô há»i bố tôi vá» giá thuê căn gác, vá» giá mướn cá»­a hàng, cô lại cÅ©ng há»i han vá» khoản thu nhập tháng tháng bố tôi lấy vỠđược, rồi cô chép miệng : ở tỉnh thứ gì cÅ©ng đắt đỠnhư vàng, như ngá»c. Giá ngần ấy dành dụm vá» quê thì có ăn cÅ©ng chẳng tốn là baá» Trá»i Æ¡i, nói như cô thì còn ai muốn ở cái đất Hà Ná»™i làm gì nữạ Mà nếu thế thì chả hóa ra khắp đất nước đâu đâu cÅ©ng chỉ là mảnh làng nép dưới bóng tre xanh mãi saá»

Ãận ấy cô ở chÆ¡i đúng được ba hôm rồi nhất quyết đòi vá». Cô than thở cô nhá»› nhà lắm rồi, chỉ cần kéo dài thêm má»™t ngày nữa là cô đến mụ ngưá»i Ä‘i mất. Bố tôi Ä‘ang có mấy cái hẹn vá»›i khách hàng và Ä‘ang chuẩn bị má»™t chuyến Ä‘i xa, nghe cô kêu, cố nài nỉ cô ở lại trông chừng tôi để bố Ä‘i được yên chí, song cô không chịụ Thế là bố con tôi lại há»™c tốc lo mua vé tiá»…n cô vá», rồi trở lại ngay Hà Nộị Chuyến Ä‘i vá»™i vàng như ngưá»i chạy trốn nợ làm cả bố con thở mệt nhoài như vừa leo dốc.

ÃÆ°a cô vá» rồi, mình tôi ở lại căn gác thuệ Không đêm nào không thấy trá»i lâu sáng, ngá»§ đẫy mắt rồi mà khi tỉnh dậy trá»i vẫn cứ tối mù. Ãêm Hà Ná»™i yên ắng, chỉ lâu lâu nghe văng vẳng tiếng chuông từ nhà thá» ngõ Huyện dá»™i lại má»›i biết chỉ vừa ba giá» sáng.

Có lẽ những tình cảm trống vắng liên miên ở tuổi thÆ¡ đã là cái mầm nẩy lên trong tôi ná»—i buồn sầu và sá»›m biết thế nào là đơn lẻ. Tôi cứ nằm nhìn những chòm sáng lao xao theo những đợt gió Ä‘ung đưa hắt vào phòng, thành những đốm hoen như nhìn qua ống kính vạn hoa để rồi cứ ngá»§ và chợt tỉnh, tỉnh rồi chợt ngá»§, trong những giấc mÆ¡ không Ä‘i trá»n má»™t lần.

Tôi nhá»› mẹ, nhá»› chị em, nhưng lạ là sao chưa muốn vá» lạị Oâng bà chá»§ nhà ở vá»›i nhau lâu vẫn chưa có con nên rất thương yêu tôi như con cáị Nhiá»u khi thấy tôi lui cui má»™t mình, sợ tôi buồn nên gá»i cho ăn hết món này đến món khác. Có lần cứ giữ tôi ở căn nhà dưới đến đêm, tôi ngá»§ quên Ä‘i, ông bà đã đưa tôi vào phòng cá»§a ông bà. Khi thức giấc, cảm thấy vẻ là lạ, tôi cố nhá»› mãi xem mình Ä‘ang ở nÆ¡i đâu, phải má»™t lúc má»›i nhận ra được.

Buổi sáng Ä‘i há»c thì thôi, chiá»u ở nhà tha thẩn chẳng biết làm gì cho hết giá» giấc. Trong nhà, ông bà chá»§ và ngưá»i thuê căn phòng khác ai nấy Ä‘á»u có công việc cá»§a há», chẳng ai hÆ¡i đâu để ý đến đứa bé là tôi thưá»ng trá»±c bao giá». Cho nên tôi muốn làm gì tùy thích, cÅ©ng may là không đánh bè đánh bạn vá»›i những đứa trẻ ngá»— nghịch mà chỉ tìm thú vui nho nhá» thích hợp vá»›i ý tôi thôị

Cách nÆ¡i nhà tôi thuê chừng hai căn là má»™t nếp nhà lúc nào cÅ©ng cá»­a đóng kín mít. Chỉ có cái bảng trưng phía ngoài mang hai chữ An Po và má»™t miếng kim khí vẽ chữ R.Ọ treo ở má»™t góc tưá»ng. Tôi chẳng hiểu nhà này làm ăn việc gì, sau được giải thích má»›i biết đó là nÆ¡i bán thuốc phiện được thành phố cấp giấy phép, khách ra vào Ä‘á»u dùng lối sau mà đị Thỉnh thoảng Ä‘i ngang, tôi ngá»­i thấy mùi thÆ¡m từ các khe cá»­a bay ra, loáng thoáng hiểu đó là mùi cá»§a thuốc phiện.

Lâu dần, không rõ tôi đã được giảng giải từ đâu mà có vẻ sành sá»i vá» việc Ä‘i mây vá» gió nàỵ Ngưá»i ta nói vá»›i tôi hoa thuốc phiện vốn là nhân thân cá»§a nàng phù dung ẻo lả. Ai đã chợt vướng vào thì không sao gỡ nổi những sợi tÆ¡ mong manh nàng buá»™c vào và giữ chịt lấỵ Bao nhiêu ngưá»i cứ nghÄ© là thá»­ má»™t phen cho biết và tá»± hào vá» lòng quả cảm cá»§a mình nhất định không lụy Ä‘am mê, song tất cả càng nhuốm chân càng dẵm sâu vào hệ lụỵ

Nhiá»u hôm, loanh quanh ra ngõ nhìn những chuyến xe Ä‘iện lại qua, nghe tiếng rao các hàng ăn mãi cÅ©ng chán, tôi lại vòng ra đầu phố đến nhà in báo Tin Má»›i Ä‘á»c nhá» mấy trang báo giăng trong khung lưới bên ngoàị CÅ©ng có lúc đứng bên hông nhà thương Phá»§ Doãn xem chiếc xe tang vá»›i hai con ngá»±a phá»§ tấm đắp màu Ä‘en chá»±c chá» bên nhà xác mà nghÄ© miên man vá» cảnh còn cảnh mất cuá»™c Ä‘á»á»‹

Hoặc tôi lang thang len lá»i vào phố Huyện, tìm đến ngôi nhà thá» sừng sững màu xám cất theo kiểu cổ xưa, Ä‘i dài theo hành lang êm ắng, đếm bước chân xem được bao nhiêu sải ở má»—i lối vào, nghe lao xao bầy chim nhởn nhÆ¡ trên những cành lá»±u, và ngước trông lên cái tháp chuông mÆ¡ những đợt inh á»i rá»n vang, tôi đưa hồn Ä‘i xa tắp vá» những miá»n chưa biết tớị

Có lần cha xứ Ä‘i ngang trông thấy tôi nghiêm trang, ngưá»i gật gật cái đầu, tôi chẳng hiểu đó là lá»i khen hay lá»i chê nữạ Nhiá»u hôm bá»—ng ao ước nằm dài ra bậc tầng cấp cá»§a nhà thánh, nhìn lên trá»i thấy mây xoay vần vÅ© trên chiếc thánh giá tít mù tăm, cứ ngỡ như chóp giáo đưá»ng bắt đầu say rượu ngả nghiêng theo cÆ¡n gió mà lòng lâng lâng như có những lá»›p sóng dâng tràn.

Ãứa trẻ là tôi sống những ngày lăn lóc vá»›i bố ở đất Hà Ná»™i, lúc nào cÅ©ng như má»™t ngưá»i trông chá» việc gì đó mà lâu chưa thấy cho nên vẫn cứ thèm thuồng. Hà Ná»™i không to lá»›n, những con đưá»ng còn rất hẹp, dưá»ng như ngưá»i ta tiết kiệm để dành đất cho các công trình xây cất theo đà dân số tăng lên dần, cho nên ngưá»i ta bảo khó tìm ra má»™t chút mênh mang giữa phố phưá»ng Hà Nộị Những con đưá»ng ngắn quá, chưa kịp quét hết vòng thì đã sang má»™t phố cạnh bên, tôi thấy Ä‘iá»u này e là đúng.

Má»™t lần khi cô tôi ra chÆ¡i, bố đưa cô Ä‘i xem phố Hà thành. Tôi bước vào hàng Ãào, mải lo xem các gian hàng tÆ¡ lụa chưa kịp đủ thì đã thấy bước sang phố hàng Ngang rồi hàng Bạc v.v… Cho nên cô tôi đã đánh giá : phố Hà Ná»™i chưa Ä‘i đã chợt hết. Tôi nghe mà tưởng cô Ä‘ang Ä‘á»c thợ

Hà Ná»™i có nhiá»u phố đầy cây sấu, những quả sấu xanh xanh đậm chất chua, chỉ má»›i nghÄ© đã thấy nước dâng đầy trong miệng. Mùa hè được bát canh sấu húp vá»›i cÆ¡m nghe chừng như cÆ¡n khát tan dần nÆ¡i cuóng há»ng. Song lúc trái sấu chín đổi thành màu vàng đậm, chất chua tan biến Ä‘i để chỉ còn má»™t vị ngá»t đậm đà, dù chưa sánh

(còn tiếp)

Ãá»— Thành
7/03

Mục Lục


3. Nhánh Lá Me Xưa

Bảo Trân



Ngồi trước mặt Ti là Tùng, anh chàng vẫn huyên thuyên như lúc má»›i vào bàn, Tùng nói nhiá»u hÆ¡n lá»i quảng cáo cá»§a ThảỠHôm qua Ä‘i làm vá» Thảo nói vá»›i Ti:

- Anh được Ä‘iện thoại cá»§a Tùng, Tùng liến ấy mà, chiá»u thứ sáu nó sang đây lo công việc hãng, nó dặn mình đón nó Ä‘i ăn tối vá»›i vợ chồng mình.

Tùng, ngưá»i bạn thuở trung há»c cá»§a Thảo, cùng Ä‘i chung vá»›i nhau má»™t Ä‘oàn hướng đạỠKhi lên đại há»c thì hai ngưá»i xa cách nhau, Tùng vá» Saigon há»c Luật, Thảo ở lại Ãàlạt há»c Chính Trị Kinh Doanh. Hai ngưá»i chỉ gặp lại nhau trong những dịp nghỉ hè Tùng vá» Ãàlạt hoặc những ngày nghỉ Tết Thảo xuống Saigon chơị

Sau bẩy lăm hai ngưá»i mất hẳn liên lạc. Tình cá» Thảo gặp lại Tùng ở Arkansas, trong buổi há»p trại hướng đạo Việt Nam toàn quốc. Từ đó tình bạn trở lại thân thiết như xưa .

Tùng bây giá» không còn theo ngành Luật, anh theo ngành Kinh Tế Thương Mãị Nhá» tài “quảng giao†vốn dÄ© cá»§a dân trưá»ng Luật, Tùng đã chiếm được má»™t Ä‘iạ vị khá quan trá»ng cá»§a hãng, má»™t nhà băng nhỠở gần New York. Thỉnh thoảng thì Thảo vẫn nhận được Ä‘iện thoại cá»§a Tùng, gá»i sang nói chuyện trá»i mây mưa gió. Và Ti biết được Tùng nhá» những cú Ä‘iện thoại viá»…n liên nàỵ Ãây là lần thứ hai Tùng đến Cali, lần thứ nhất khoảng tám năm trước, khi Thảo chưa có Tị

Ti ăn chậm rãi, thỉnh thoảng nàng cÅ©ng góp chuyện vào cho có lệ - má»—i khi Tùng quay sang như muốn nói vá»›i Ti – chứ thật ra thì Tùng đã nói hết phần cá»§a Ti và Thảo, chả trách bạn bè đã đặt cho anh cái tên Tùng “liến thoắngâ€, rồi gá»i tắt là Tùng “liếnâ€.

Tùng hăng say kể chuyện vá» vùng đất anh ở, vùng đất nhá» hiá»n lành có hÆ¡n chục gia đình Việt Nam, thân thiết nhau như anh em. Tùng nói vá» căn nhà bà cụ anh má»›i mua có đến gần má»™t mẫu đất làm anh nhá»› đến ngôi nhà cÅ© và núi rừng Ãàlạt. Tùng thá»a mãn vá»›i công việc cá»§a anh và sá»± phát đạt cá»§a hãng. Lần này, anh được hãng phái sang Cali để xem xét sổ sách hợp đồng trong công việc mở rá»™ng thêm má»™t chi nhánh má»›i ở Orange Countỵ Nhưng Tùng than phiá»n là má»—i ngày phải lái xe hÆ¡n hai tiếng đồng hồ Ä‘i vá» từ Connecticut, nÆ¡i anh Ä‘ang ở, sang chá»— làm việc ở New York, vá» những mùa tuyết tan đóng thành băng gây tai nạn làm cản trở lưu thông. Chính Tùng cÅ©ng đã má»™t lần bị trượt băng xe quay lá»™n hai vòng. Tùng xít xoa vá»›i những món ăn ngon cá»§a Cali, nhất là món tiết canh vịt và chả cá. Tùng bảo:

- Bên tôi ở làm gì có những thứ này, thỉnh thoảng sang DC ăn cơm Việt Nam nhưng cũng chẳng mấy hợp khẩu vị. Ở New York thì ăn thịt quay với gà xì dầu mút mùạ Gần China Town New York có một tiệm phở mới mở, của mấy ông Tầu Chợ Lớn nấu, thế thì ông bà có tưởng tượng nổi phở ngon đến cỡ nào không?

Thảo dụ dỗ:

- Hay vá» quách Cali cho rồi, mày ở chi cái xứ lạnh buốt ngưá»i đó!

Tùng lắc đầu:

- Business là nghá» cá»§a chàng, ở bên ấy là đúng đất rồi, khó khăn lắm má»›i có được chá»— đứng hôm nay, vỠđây không dá»… tìm được việc tương xứng. Má»—i tổ hợp chỉ cần má»™t việc cá»§a tao thôi hiểu không? Vá»›i lại bà cụ có nhà cá»­a, há» hàng vùng bên ấy, sợ không chịu dá»i đổị

Tiếng tranh cãi của mấy đứa trẻ bàn bên cạnh làm Ti chú ý. Ti nhìn sang, gia đình bên cạnh cũng có hai đứa con trạc tuổi Ki, Nhím. Ti lại nhớ đến hai đứa con, lần nào đi ăn cũng vậy, hai đứa cũng kiện tụng liên miên không chịu ngồi yên. Hôm nay thảnh thơi nhưng Ti lại thèm muốn cái không khí ồn ào của gia đình bên cạnh. Thảo bắt gặp cái nhìn của vợ, anh âu yếm:

- Lại nghĩ đến Ki, Nhím rồi phải không? Con gửi cho dì chứ ai đâu mà lo, cứ nghĩ như mình đang…đi làm việc thì đỡ thấy tội lỗi thôị

Tùng cũng nhìn Ti, rồi quay sang Thảo:

- Mày có Ti chăm lo như vậy thật hạnh phúc, như tao muốn có má»™t ngưá»i lo cho cÅ©ng chẳng được.

Thảo nói:

- Tại tính mày hay lông bông thôi, ba mươi mấy tuổi đầu rồi, đâu còn bé bá»ng như ngày xưa nữa mà mải lo ăn vá»›i chÆ¡i .

Tùng cãi:

- Mày cứ làm như tao hư đốn lắm chứ mày đâu biết tao Ä‘i tìm má»i mắt không ra má»™t ngưá»i…vừa ý. Bà cụ sợ thằng con út dá»n Ä‘i xa nên chăm chỉ lại thăm mấy gia đình quen từ cái thuở Connecticut có mấy gia đình tị nạn Việt Nam đầu tiên dắt díu nhau đến lập nghiệp. Bà chấm cô bé cuối phố ngày xưa anh Tùng hay dẫn Ä‘i tập trượt băng. Mà cái số cá»§a tao thì hình như phải gặp vợ phương xa má»›i có hạnh phúc. Vá»›i lại, phải là cái duyên, phải là rung cảm ở lần gặp gỡ đầu tiên. – Tùng bá»—ng nói như mÆ¡ – HÆ¡n mưá»i năm nay cố Ä‘i tìm má»™t ngưá»i, mà dưá»ng như càng tìm càng không gặp.

Thảo thắc mắc:

- Ngưá»i mà mày Ä‘i tìm Ä‘ang ở đâủ

- Ở Mỹ.

- Tiểu bang nàỠ- Nếu biết được thì đâu còn là tìm nữa, tao có linh cảm là ngưá»i tao Ä‘ang tìm ở Mỹ, thế thôi!

Thảo phản đối:

- Mày lại nói chuyện viá»…n vông rồi, ná»™i cái xứ Cali này mong tìm cÅ©ng chưa ra chứ đừng nói đến nước Mỹ năm mươi tiểu bang rá»™ng lá»›n. Ãúng là mò kim đáy biển, thôi nghe lá»i tao vá» cưới vợ cho xong.

Tùng gục gật đầu:

- Có lẽ vậy, hay là vỠthưa mẹ con bằng lòng lấy vợ hở? - Tùng quay sang Ti – Hay là Ti giới thiệu cho tôi đị

Ti bối rối:

- Ti có biết ai đâu mà giới thiệu…

Thảo tán thành:

- Ãúng rồi, dân Văn Khoa cá»§a Ti đâu hết rồi, giá»›i thiệu má»™t nàng cho Tùng để tụi anh cùng làm rể Văn Khoạ

Tùng nhìn Ti chăm chăm:

- Ti há»c ở Văn Khoa hở? Tôi nghÄ© là tôi có gặp Ti ở Saigon rồị

Thảo nói:

- Có thể lắm, nếu mày hay la cà lên trưá»ng thằng Tưá»ng thì gặp Ti thôi .

Tùng định nói gì rồi lại thôi, anh uống một ngụm bia rồi lắc đầu:

- Dạo này uống bia không được nữa, sao cứ đắng cái cổ, tối lại ngủ không thẳng giấc.

Thảo dành lấy ly bia trong tay bạn:

- Ãể tao đổi cho mày nước ngá»t, lâu rồi tao cÅ©ng không uống bia, nhưng hôm nay có bạn vui, chắc vợ cÅ©ng không cấm.

Tùng nhìn Ti mỉm cưá»i dò há»á»‹ Ti chống chế:

- Tại Ti sợ anh lái xe thôị

Tùng nói:

- Này bà Ti, đừng ăn hiếp thằng bạn tôi quá nhé. Nó hiá»n lành nhất bá»n, rượu chè trai gái cÅ©ng không, chỉ có má»—i má»™t tật nhá» là thích lả lướt mấy đưá»ng thôị

Thảo cưá»i:

- Hết rồi cậu ơi, từ ngày lấy vợ, vợ cấm nhẩỵ

Tùng gật đầu nhìn sang Ti:

- Tôi cũng đồng ý, nếu cô bồ tôi không thích nhẩy là tôi cũng bỠnhẩy ngaỵ

Ti chợt nghe quen thuá»™c trong câu nói cá»§a Tùng. Nàng cúi xuống ly nước cá»§a mình để tránh cái nhìn ấỵ Tùng có vẻ lạ, nhất là từ sau khi nghe Thảo nói Ti há»c ở Văn Khoa .

Ä‚n xong Thảo kêu là Ä‘au bụng nên Ä‘i vào phòng vệ sinh. Còn lại mình Ti ngồi đối diện vá»›i Tùng. Tùng đã ngưng nói tá»± bao giá». Ti xoay quanh ly nước trong tay, tá»± dưng nàng cÅ©ng chẳng biết nói gì để tiếp tục câu chuyện. Bá»—ng dưng Tùng lên tiếng:

- Có bao giá» Ti Ä‘i ngang qua con đưá»ng Trần Quí Cáp - Tùng ngừng lạị Ti ngạc nhiên chỠđợị Tùng nhìn thẳng vào mắt Ti, chậm rãi tiếp - Có bao giá» Ti nhặt me đầu mùả?

Ti nhìn sững Tùng. Phải rồi, từ lúc đầu gặp nhau Tùng đã nhìn nàng vá»›i má»™t vẻ sá»­ng sốt, ngạc nhiên. Tùng lúng túng chào há»i khác hẳn vá»›i lối bặt thiệp cá»§a dân “quảng giao trưá»ng Luậtâ€. Anh gá»i Ti bằng bà, bằng chị loạn cả lên. Nhưng sau đó thì Tùng lấy lại tá»± nhiên. Anh gá»i Ti bằng tên như Thảo gá»á»‹ Khi Tùng nói đến chuyện nhẩy nhót và cái nhìn cá»§a Tùng đã làm Ti ngá» ngợ. Bây giá» thì đến…con đưá»ng Trần Quí Cáp, nhánh me đầu mùa… Ti run giá»ng:

- Phải…Tùng không?

Tùng gật đầu:

- Tùng đây!

***

Ti có con bé em út há»c ở trưá»ng Lê Quí Ãôn. Hai chị lá»›n Ti và Tú có bổn phận phải thay phiên nhau đưa đón em Ä‘i vá». Tú dành phần đón, vì con nhá» há»c thêm Anh Văn ở trưá»ng sinh ngữ Luân Ãôn. Từ trưá»ng nó sang Lê Quí Ãôn chỉ cách nhau mấy Ä‘oạn đưá»ng. Hôm ấy Tú bận nên Ti phải Ä‘i đón em. Ti đến trưá»ng còn sá»›m, chưa đến giá» tan há»c, nàng Ä‘i quanh quẩn mấy góc đưá»ng chung quanh. Con đưá»ng Trần Qúi Cáp đẹp nhất là khúc đưá»ng này, nhá» mấy hang me xanh cao rợp bóng giao đầụ Ti hay thích chá» những mùa me chin để nhặt những quả me rÆ¡i trên đưá»ng. Mùa này me còn xanh nên Ti chẳng tìm được qá»§a me nàỠÃang vÆ¡ vẩn đứng nhìn xe cá»™ qua lại bá»—ng dưng Ti nhìn thấy má»™t nhánh me nhá» nằm lạc lõng bên góc cá»™t cá»§a má»™t bá» tưá»ng thấp, lá còn tươi chứng tá» là má»›i bị gió đánh gẫy đây thôi, nhánh lá me có được hai qá»§a me non. Ti thích thú đưa tay vá»›i lấỵ Bất chợt, má»™t bàn tay to lá»›n chặn lên bàn tay Ti, Ti giật mình rút tay lạị

Ngưá»i con trai xa lạ, có mái tóc bồng bá»nh lãng tá»­, áo Pull và quần Jean sát ngưá»á»‹ Anh chàng cao hÆ¡n Ti đến cả má»™t cái đầụ Anh chàng nhìn Ti cưá»i giao duyên:

- Tôi cũng nhìn thấy nhánh me này cùng lượt với cô bé. Ti cụt hứng, nàng nổi quạu:

- Tôi nhặt nó trước…

Anh chàng cầm nhánh me ve vẩy trong tay:

- Nhưng bây giỠnó là của tôi, cô bé xin lại tôi cho .

Ti ngoe nguẩy bước Ä‘i không thèm trả lá»i, anh chàng cầm nhánh me lẽo đẽo theo sau:

- Cô Bắc Kỳ Æ¡i, cô há»c ở Trưng Vương hở?

Ti tức tối, bá»™ Bắc Kỳ là phải há»c ở Trưng Vương saá» Trưá»ng mai vàng cá»§a ngưá»i ta cÅ©ng nổi tiếng lắm chá»›, đằng nào thì Ti cÅ©ng đã má»™t thá»i làm há»c trò ở đấỵ Ti trả lá»i:

- Tôi Bắc Kỳ nhưng tôi không có há»c ở Trưng Vương.

Ti đứng dá»±a lưng vào bá» tưá»ng, mắt đăm đăm nhìn ra con đưá»ng trước mặt. Anh chàng cÅ©ng xum xoe đứng gần:

- Xin lá»—i nhé, tại tôi có nhá» em há» há»c Trưng Vương nên tôi tưởng là chị em cùng trưá»ng ấy mà.

Vậy thì quá quắt lắm rồi, anh chàng coi thưá»ng Ti quá, đằng nào thì Ti cÅ©ng là dân Văn Khoa năm thứ nhất, mắt mÅ©i đâu mà bảo ngưá»i ta còn ở trung há»c. Ti nói rõ từng tiếng:

Tôi hết làm há»c trò rồi .

Anh chàng nói như reo:

- Ô! Vậy thì cô bé là sinh viên hở, phân khoa nào vậỷ Tôi cÅ©ng hết làm há»c trò rồị Tôi tên Tùng, dân Luật, ngành Ngoại Giao, Ä‘i làm ở Nha Ãá»™ng Viên. Tôi cÅ©ng Bắc Kỳ nhưng sinh ở Nha Trang, tại gia đình vào Nam trước năm bốn. Nhìn cô bé Ä‘oán là sinh ở Saigon thôi, ai biết tuổi trẻ tài cao vậỵ Cô bé Æ¡i, Noel tụi này có má»™t cái Ball, Ä‘i solo tá»™i lắm, cô bé Ä‘i vá»›i tôi không?

Ti bá»±c mình, rõ đúng vô duyên, có ai khảo mà khai đâụ Anh chàng này thật lỳ lợm, không biết tá»± dưng ở đâu chui ra, phá phách ngưá»i ta, bây giá» lại còn dụ dá»— ngưá»i ta Ä‘i chÆ¡i chung nữa chứ. Ti lắc đầu:

- Tôi không biết nhẩy, và tôi ghét nhất những ngưá»i biết nhẩỵ

Anh chàng lắc lư cái đầu:

- Tôi thì chưa có ngưá»i yêu, nên Ä‘ang Ä‘i khắp nÆ¡i đô há»™i để tìm, nhưng nếu ngưá»i yêu tôi không thích nhẩy thì tôi bá» nhẩy ngaỵ

A, cái anh chàng này lanh miệng ghê, dân “quảng giao†có khác. Anh chàng bắt đầu làm Ti lúng túng, nhất định là từ giỠphút này Ti phải coi chừng cái anh chàng này mới được.

Im lặng một lúc anh chàng lại gạ gẫm:

- Hay là tất niên cô bé lại trưá»ng chÆ¡i, nghe…tôi hát.

Ti cũng lắc đầu:

- Trưá»ng tôi cÅ©ng có văn nghệ Tết…cùng ngàỵ

Anh chàng vẫn chưa nao núng:

- Vậy thì cô bé cho tôi biết tên với được không?

- Ãể làm gì, tôi đâu có định gặp lại anh.

Câu trả lá»i cá»§a Ti làm anh chàng hụt hẫng. Mắt anh chàng xịu buồn thấy rõ. Ti làm ngÆ¡ quay mặt sang hướng khác để khá»i phải…tá»™i nghiệp anh chàng. Dưng không Ti nghe bên tai có tiếng ngâm thÆ¡ nho nhá»:

…Tình yên lặng nên tình cao vá»i vợi

Hay nói ra sợ dế giun cưá»i
Sợ phố ghen đổ “thêm†lá me rơi…

(Mưá»ng Mán)

Anh chàng này to gan thật, bây giá» lại định mượn thÆ¡ cá»§a ngưá»i khác để dụ dá»— Ti, mà còn dám sá»­a thÆ¡ cá»§a ngưá»i ta nữa chứ. Ti mà là tác giả thì Ti kiện anh chàng cho bằng thích.

Ti quay lại, anh chàng đã đứng gần sát bên Tị Ãnh mắt chàng cưá»i làm Ti bối rốị Anh chàng cÅ©ng có vẻ lúng túng không thua Tị Lặng im. Anh chàng bá»—ng nhìn xuống đồng hồ tay, hấp tấp, anh đưa nhánh lá me cho Ti:
- Tới giỠtôi phải đi rồị Thôi trả lại nhánh me cho cô bé, hẹn gặp lạị
Nhưng Ti đã chẳng gặp lại anh chàng đó, vì từ ngày hôm sau Ti trao trả lại nhiệm vụ đón em cho Tú.
Má»™t buổi sáng, Ti Ä‘ang lui cui khóa chiếc xe PC cá»§a mình trong sân trưá»ng thì nghe có tiếng ngưá»i phiá sau:
- Cô bé, gặp lại ở đây rồi, thế là “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ†nhé…

Ti quay lại, thì ra là anh chàng đã “cướp†cá»§a Ti nhánh lá me hôm nàỠHôm nay anh chàng có vẻ diện hÆ¡n, quần tây, áo chemise thẳng tắp, cÅ©ng ánh mắt và nụ cưá»i kiêu ngạỠAnh chàng Ä‘ang dẫn xe rạ Và hình như anh chàng có ngưá»i Ä‘ang chỠđợi, vì Ti thấy có má»™t tà áo hồng thấp thoáng ngoài hàng ràỠAnh chàng dừng lại chá»— Ti:
- Tôi vừa vào há»™i quán dò há»i, chắc chắn là trưá»ng cô bé không có văn nghệ cùng ngày vá»›i trưá»ng tôị - Anh chàng hấp tấp - Tôi phải Ä‘i ngay, nhá» em há» nó chá», sẽ liên lạc vá»›i cô bé saụ

Ti nhìn theo, đúng như là Ti dá»± Ä‘oán. Anh chàng đã nhập đôi vá»›i cô bé áo hồng. Ti lắc đầu, anh chàng này thật là “gian trá†quá, đưa đón bạn gái thế kia mà dám than là solá» Anh chàng làm như là Ti còn ngây thÆ¡ lắm, không biết phân biệt đâu là anh em ruá»™t, đâu là anh em há»â€¦Hồng Bàng.

Gần Tết rồi mà Ti còn phải chăm chỉ Ä‘i há»c sá»›m, để tìm Hạnh ôn lại mấy cái chữ Hán quái ác viết mãi không xong. Ông thầy lại cứ tưởng há»c trò giá»i giang lắm nên cho mấy đứa Ti dịch má»™t hÆ¡i đến năm bài thÆ¡ liên tiếp. Cuối năm nay thi mà rá»›t thì có lẽ Ti phải đổi trưá»ng mất. Ti giận mình đã không ghi môn nhiệm ý Pháp Văn như Liên thì bây giá» Ti đâu phải long Ä‘ong như thế nàỵ CÅ©ng tại Ti căn cứ vào lá»i khen cá»§a cô Tịnh NhÆ¡n cá»§a nhưng ngày ở trung há»c, nào là Ti có nét chữ viết thật đẹp, nào là Ti giảng Cổ Văn hay, nên Ti má»›i hăng hái chuốt bút, mài má»±c làm…ông đồ già.

Giảng đưá»ng bốn hôm nay có vẻ rá»™ng rãi hÆ¡n. Ti len vào dãy ghế Hạnh đã để sách sẵn làm dấụ Con bé thật tài, lúc nào nó cÅ©ng dành được chá»— cho cả nhóm. Không có Hạnh ở đây, chắc là con bé lại lang thang vào há»™i quán.

Vừa ngồi xuống chỗ mình Ti đã để ý đến một phong bì màu hồng kẹp giữa những trang sách. Một cái thiệp chúc Tết.

“Tôi biết tên Ti rồị Văn Khoa cá»§a Ti nhá» thôi, thám tá»­ cá»§a tôi rải khắp nơị Mùa Xuân, chúc Ti má»™t tình yêu đẹp nhất vá»›i…màu xanh lá mẹ Tùng.â€

Lại cÅ©ng anh chàng nàỵ Lần này thì tài thật, không hiểu sao anh chàng lại biết được tên Tị Mà cái anh chàng này thật kiêu ngạo, anh cho Văn Khoa cá»§a Ti là nhá», làm như Luật cá»§a anh chàng to lắm. Mà thám tá»­ cá»§a anh chàng ở đâu má»›i được chứ? Nhìn quanh quẩn Ti chẳng thấy có ai là đáng bị nghi ngá» cả. Ti dấu cánh thiệp hồng trong bìa quyển sách, nếu không tí nữa Hạnh vào, biết được nó chá»c cho bằng thích.

Rồi Ti Ä‘au, hÆ¡n ná»­a tháng không dậy được. Ná»­a tháng sau ở nhà dưỡng bịnh. Bài vở trá»… nãi, cố gắng lắm thì Ti cÅ©ng không sá»­a soạn cho kịp kỳ thị Nhưng Ti cÅ©ng trở lại trưá»ng, để tìm lại những khung cảnh quen thuá»™c vá»›i bạn bè, và má»™t trong những thân quen đó Ti thầm mong có…Tùng.

Chiến cuá»™c sôi động. Hạnh bá» há»c theo gia đình vá» Cần Thợ Bạn bè Ti quanh quẩn bên nhau xôn xao việc Ä‘i Ä‘i, ở ở. Rồi bố gá»i Ä‘iện thoại vá», bảo không muốn Ti Ä‘i há»c nữa, bố muốn Ti sá»­a soạn cho cả nhà, chá» bố vá» là…đị

Và Ti Ä‘i, không có dịp ghé ngang ngôi trưá»ng cÅ©, cÅ©ng không có dịp gặp lại ngưá»i con trai phá phách hôm nào…

***

Bây giỠTùng ngồi đây, đối diện với Ti bên góc bàn nhỠnàỵ Tùng lại là bạn thân của Thảo!! Tùng ngậm ngùi:

- Ngày xưa phá phách cho vui làm Ti giận. Những ngày xa cách Ti thấy… nhá»›. Ãịnh trở lại nói cho Ti nghe nhưng không gặp lại Ti nữạ

Ti đáp nhá»:

- Ti Ä‘au không Ä‘i há»c được má»™t thá»i gian. Trở lại trưá»ng thấy vắng Tùng. Rồi Ti theo bố Ä‘i má»™t ngày đầu tháng tá»± Thế còn thám tá»­ cá»§a Tùng đâu sao không báo cáo cho Tùng rõ. Mà thám tá»­ cá»§a Tùng là ai vậỷ

- Ti nhá»› cô bé áo hồng ngày tôi gặp lại Ti ở sân trưá»ng Văn Khoa không? Cô bé hàng xóm cá»§a tôi đấỵ Tôi đã phải tốn nhiá»u chầu bò viên, đậu đỠđể thuyết phục cô bé làm thám tá»­ cho tôị Lâu lắm tôi không có thì giỠđến Văn Khoạ Tôi có ngưá»i anh cả bị kẹt ở Phước Long. Ngoài giá» Ä‘i làm và Ä‘i há»c tôi còn phải Ä‘i lo tìm tin tức cá»§a anh, tâm trí đâu mà đùa chÆ¡i nữạ Ãến khi công việc xong xuôi trở lại trưá»ng quá trá»…, cả thám tá»­ cÅ©ng bá» tôi đị

Tùng lấy trong ví ra má»™t tá» giấy xếp tư ra đưa lên há»i Ti:

- Ti biết gì đây không? Ti lắc đầụ Tùng đưa tỠgiấy cho Tị TỠgiấy pelure màu xanh đã phai màụ Một bài thơ chép taỵ Ti bàng hoàng.

Tan trưá»ng buổi ấy ngẩn ngÆ¡ nhìn
Hai phố giao đầu me lá xanh
Không hẹn mà ngưá»i đâu bá»—ng đến
Cùng chung một ước mộng tâm tình

Lúng túng làm sao chuyện buổi đầu
Nhìn ngưá»i cÅ©ng chẳng dám nhìn lâu
Ngưá»i Ä‘i, lòng những hoài lưu luyến
Hẹn lại ngưá»i chăng – má»™t buổi saá»§

Gặp gỡ một lần, một lần thôi
Ngưá»i Ä‘i chưa biết được tên ngưá»i
Mỗi lần lá đổ mùa me tới
Nhá»› lá me xưa, nhá»› đến ngưá»i…

Hồi ấy, bá»n Ti có má»™t bút nhóm bá» túị Tụi Ti há»p nhau làm báo, quay roneo chuyá»n tay nhau Ä‘á»c. Ti thích làm thÆ¡, hay mÆ¡ má»™ng, tưởng tượng.

Sau buổi gặp gỡ Tùng ở góc trưá»ng Lê Quí Ãôn vá» Ti đã cảm hứng viết bài thÆ¡ nàỵ Bài thÆ¡ đã đăng trong tá» báo tất niên năm đó. Bài thÆ¡ đã làm náo động cả bút nhóm. Bá»n con trai thì ấm ức kháo nhau tìm cho ra kẻ đã làm Ti … lưu luyến má»—i mùa me đổ nàỵ Bá»n con gái thì tò mò cố bắt Ti kể lại chuyện…phút đầu gặp gỡ ấỵ Nhưng Ti chỉ mỉm cưá»i bí mật. Mà không bí mật thì cÅ©ng không được, thật ra thì Ti cÅ©ng đâu có biết gì vá» cái anh chàng đã tranh nhau vá»›i Ti nhánh lá me xinh xinh đó. Bài thÆ¡ cá»§a Ti, đã được Tùng trân trá»ng chép vào giấy má»ng, lại được Tùng giữ gìn từ bấy lâu naỵ

Ti run giá»ng:
- Tùng cÅ©ng biết bài thÆ¡ này saá»
Tùng cưá»i buồn:
- Biết chứ. Tình cá» Ä‘á»c được bài thÆ¡, thấy sao giống “chuyện chúng mìnhâ€. Ãịnh là chép lại gá»­i cho Tị Nhưng sau đó lại biết được Ti là tác giả nên giữ lạị Ãợi má»™t ngày sau mình “thân nhau hÆ¡n†sẽ Ä‘em ra lập công. Nhưng mà không bao giá» còn có dịp. - Tùng ngậm ngùi - Tôi nhá»› mãi nhánh me xanh đầu Ä‘á»i đó Ti…

Thảo đã rạ Anh đã trả tiá»n xong. Quay lại bàn anh nói như xin lá»—i:

- Mắm tôm và mắm nêm đánh nhau nên bắt hai ngưá»i phải đợi lâụ Hai ngưá»i nói chuyện gì mà có me, có khế vậỷ

Tùng đáp:
Tao nhớ mấy quả me dốt ở Việt Nam, nhất là me đầu mùạ
Thảo có dịp tố cáo vợ:
- Ti thích ăn chua, me đầy tá»§ ở nhà, tí nữa nhá» Ti Ä‘i chợ mua chá»
Tùng nhìn Ti:
- Có lẽ phải nhá» Ti dẫn Ä‘i chợ, mua má»™t ít me vá» cho cô bé hàng xóm, tập cho cô bé thích me chuạ – Tùng quay sang Thảo – Xong mình Ä‘i nghe nhạc chứ Thảá»
Thảo tán thành:
- Ãồng ý, đã lâu lắm rồi hai vợ chồng tao cÅ©ng không Ä‘i nghe nhạc.
Ti ngần ngại:
- Còn Ki, Nhím…

Thảo nói:

- Ãể hai đưá ở lại đêm nay vá»›i dì. Cuối tuần chắc cÅ©ng không có gì trở ngạị Lâu lắm rồi mình chẳng có dịp “xả trạiâ€. Ãể anh Ä‘i gá»i cho dì Tú nó cú phonẹ

Ti im lặng. Thảo Ä‘i lại quầy tính tiá»n mượn Ä‘iện thoại gá»i vá» cho Tú. Tùng thấp giá»ng:

- Ngày xưa không má»i được Ti Ä‘i nghe tôi hát, bây giá» tôi má»i Ti Ä‘i nghe ngưá»i ta hát, má»™t lần thôi Tị
***
Tùng vá» Connecticut. Sáu tháng sau anh gá»­i cho vợ chồng Ti tấm thiệp báo hỉ. Anh cưới cô em nhá» hàng xóm như lá»i mẹ dạỵ

Buổi chiá»u Ti Ä‘ang làm cÆ¡m, Thảo từ nhà ngoài vào đưa cho Ti cái thiệp cám Æ¡n cá»§a vợ chồng Tùng vá»›i những hàng chữ:

“ Cám Æ¡n ông bà đã gá»­i cho cặp gối chăn long phụng. Sẽ nhất định sống bên nhau đến tóc bạc răng long như lá»i ông bà chúc. Hồi ná» có đưa vá» má»™t ít me Ti mua chá» Lấy há»™t trồng thá»­ lên được mấy cây, nhưng chết dần mòn vì xứ này lạnh quá. Còn được má»™t cây con, Ä‘em vào nhà làm cảnh, bây giá» thì nó thành má»™t nhánh me xanh nho nhá», nhìn mà mãi nhá»› Việt Nam…â€

Ti trả lại tấm thiệp Ä‘á»c dở dang cho ThảỠNàng quay Ä‘i để dấu niá»m cảm xúc Ä‘ang trào dâng trong lòng. Ãã nhiá»u lần, Ti định “thú tá»™i†vá»›i Thảo cho nhẹ bá»›t ná»—i niá»m. Nhưng nghÄ© lại thì Ti đâu có tá»™i gì để … thú, tại Tùng nhá»› nhánh me xưa chứ Ti đâu có… nhá»›. HÆ¡n nữa, Ti không muốn làm vướng bận tình bạn thân thiết cá»§a Tùng vá»›i ThảỠTi nghÄ©, hôm nào Tùng gá»i, nàng sẽ bảo cho Tùng biết là Ti đã để lại tấm thiệp chúc Tết đầu tiên đó ở Việt Nam, và Ti đã quên rồi chuyện nhánh lá me xưa…

(1985)

Bảo Trân



Mục Lục


4. Cây đa bến cũ (tiếp)

Thanh Sơn



Cây đa bến cũ con đò khác đưa.
Ca dao Việt Nam

Ãến ngần này tuổi, và trải qua từng ấy thá»i gian sống vá»›i ngày tháng má»›i, dù chưa sâu và nhiá»u, vậy mà MÆ¡ đã biết sợ. Ná»—i sợ không thể hiện rõ rệt ra bên ngoài, nó chỉ âm âm, á»· á»·, song thá»±c là mãnh liệt. Nhiá»u lúc MÆ¡ có ý nghÄ© như ná»—i sợ Ä‘eo đẳng ngay trên da mặt mình, u nần lên như má»™t vết sẹo, sần sần ra đó, chẳng có cách gì che đậy được.

Vết sẹo khiến cho một bên mặt Mơ như lúc nào cũng có một hòn đá rắn bám chắc vào đó, làm cho chỗ da bị nặng võng xuống, không cần rỠtay đã thấy sự trì kéo rõ ràng.

MÆ¡ đâm tiếc ngẩn ngÆ¡ những ngày bình yên cÅ©, những ngày ăn chẳng biết no, ngá»§ chẳng hết giấc, nhẩn nha vá»›i cuá»™c Ä‘á»i hiá»n hòa, vô tư lá»±. Bà con lối xóm nhìn nhau như cùng má»™t cha mẹ sinh ra, ai ai cÅ©ng hết dạ quí mến nhau và sẵn sàng giúp đỡ khi có ngưá»i hoạn nạn.

Ãành rằng cÆ¡m ai nhà nấy ăn, việc ai nhà nấy làm, nhưng má»—i khi nghe vùng trên xóm dưới có ngưá»i nào bị Ä‘au, bị nhỡ là chẳng ai thúc giục ai, cÅ©ng nhanh nhẩu tìm đến thăm há»i, vấn an nhaụ

Cái tình đó không phải chỉ riêng những gia đình cùng chung hỠđạo vá»›i nhau má»›i tìm đến á»§i an, giúp đỡ mà còn là cái tình cá»§a những ngưá»i cùng má»™t bá»c tổ tiên chỉ mong muốn sao cho trăm há» yên vui, mưa thuận, gió hòạ

Bây giá», má»i việc trở nên xá»›i tung khác biệt rất nhiá»á»¥ Ngay đến cùng chung dưới má»™t mái nhà mà nhiá»u khi những thành viên đã trở nên ông chẳng bà chuá»™c vá»›i nhaụ Tâm tư má»—i ngưá»i Ä‘á»u có những mối lo hoặc âu sầu dấu kín bưng trong đó, vì biết hé lá»™ ra đã chẳng được gì mà còn có khi gây oán hận vào thân.

Cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em tất cả như rối tung rối mù lên vì đổi thay xáo trá»™n. Tiếng là vẫn ra vào trông thấy nhau, vẫn ăn chung mâm, ngá»§ chung nhà, mà tư tưởng thì không còn thuần nhất như xưa nữạ Ãến việc tiếp xúc, chuyện trò giữa nhau như dạo xưa giá» cÅ©ng heo hút hẳn đị Má»i ngưá»i đâm ít nói, ít lá»i, vẻ lá» lặng lúc nào cÅ©ng âm vang giữa những căn nhà thôn xóm.

Con cái đã có nhiá»u ngưá»i chê bai, đả kích, phê bình cha mẹ vá» những khuôn phép, lá»… giáo, trật tá»±, phong tục mà há» cho là cổ há»§, không còn thích hợp. Cuá»™c sống bây giỠđòi há»i sá»± thông thoáng, hả hê, trai gái tá»± do quan hệ vá»›i nhau khi cùng sinh hoạt chung trong Ä‘oàn thể. Câu nói “ nam nữ thụ thụ bất thân “ giá» trở thành như hoạt kê, hài hước. Việc nắm tay nắm chân thân mật không vắng thiếu khi các buổi vÅ© diá»…n ra . Trai gái há»›n hở tham gia sinh hoạt Ä‘oàn thể má»™t cách hăng say, cuồng nhiệt.

Có ngưá»i đã bứt tung má»i ràng buá»™c, lá»… nghÄ©a vốn gò bó mình. Trưá»ng hợp ngưá»i bạo dạn thì ngang nhiên dứt bá» các bậc sinh thành để rÅ© áo ra Ä‘i khi gặp sá»± cấm cản cá»§a mẹ chạ Tiếng gá»i hi sinh vì đại nghÄ©a, vì hoạt động nghe vang vá»ng quá đã thành những mÅ©i kim xăm xỉa vào cuá»™c sống má»i ngưá»i .

Tiếng cưá»i không còn vẻ khép na, khép nép như ngày trước. Lá»i nói trở nên mạnh bạo, gay gắt, những lúc cần phê phán, kiểm tra nhau Ä‘á»u nhiệt tình, rốt ráỠNgưá»i ta không nương tay, hoặc sẽ sàng vì cho đó là sản phẩm cá»§a má»™t thá»i chịu đựng qua rồị Bây giỠđã nói là nói huỵch toẹt, nói vá»— vã, nói đến chốn đến nÆ¡i, không chung chung, không từ tốn. Chá»§ trương muốn xóa bá» hư tật là phải đánh cho gục cái ươn, cái hèn, cái gượng nhẹ ở nhau thì má»›i mong xây dá»±ng được má»™t hệ thức má»›i mẻ, má»™t suy nghÄ© lá»›n dậy, má»™t chá»n lá»±a hợp thá»i .

MÆ¡ sợ và biết rõ mình sợ. Sợ đủ thứ. Sợ ngưá»i, sợ cảnh, sợ tình cảm, sợ vuốt ve, sợ luôn cả lá»i nói ngá»t, nói ngon và sợ bóng sợ gió. Cuá»™c biến động tâm tư diá»…n ra má»›i và chá»›p nhoáng quá, nó chưa kịp loang ra để hòa đượm vào dòng Ä‘á»á»‹ Nó như má»™t pha chế vá»™i vàng và hăng say đến trở thành quá khích, cho nên sá»± thẩm thấu chưa kịp hòa tan, khiến trong má»—i đổi thay như còn lẩn vẩn nhiá»u dấu vết lợn cợn.

Không rõ MÆ¡ có nhìn sai chăng mà MÆ¡ đâm ngại khi phải tiếp xúc vá»›i ngưá»á»‹ Cho dù MÆ¡ vẫn còn được nghe, được nhận những tâm tình đầm ấm, những lá»i nói ngá»t ngào, những hành động dá»… thương, nhưng MÆ¡ không dám chắc đó là những thật lòng cá»§a ngưá»i này vá»›i ngưá»i khác như dạo xưa .

Cái thuở gá»i là dạo xưa nào có xa xôi gì, chỉ mang máng đâu gần cận đây thôi mà sao sức mạnh cá»§a nó xá»›i lật tung hết gốc rá»…, ngá»n ngành cá»§a ngày tháng cÅ©, khiến cho thứ gì lúc này cÅ©ng trở nên xa lạ, khác Ä‘i .

Sống giữa nếp nghÄ© má»›i, việc làm má»›i, MÆ¡ nghÄ© phải biết sợ để không bị nghiến vào những bánh xe răng sẵn sàng nghiá»n tan những vật gì ngăn cản. Ná»—i sợ làm cho má»—i tâm hồn như bị xay vữa ra, rồi dù muốn hay không muốn, cÅ©ng đành xuôi tay, thả nổi cuá»™c sống tư riêng, vị ká»· cá»§a mình để hiến dâng hoàn toàn cho tập thể .

Ãiá»u này không phải chỉ xảy ra riêng vá»›i trưá»ng hợp cá»§a Mợ Nhìn vào đâu, MÆ¡ cÅ©ng mÆ¡ hồ nhận thấy sá»± nhẫn nhịn như thế ở má»i ngưá»á»‹ Oâng già bà cả đã đành. Ãến trai tráng, thiếu nữ, trẻ em cÅ©ng hầu như Ä‘á»u bị chung ảnh hưởng.

Ai nhanh chóng đáp ứng phong trào thì nói gì, ngay cả ngưá»i thụ động cÅ©ng thấy như bị lôi giăng vào cái lưới úp chụp để mà cùng bị khuấy động lên ở trong đó. Chá»— nào ở trong thôn giá» cÅ©ng là má»™t bãi sinh hoạt tập tành, chá»— há»c kiếm cung, chá»— tập bò tập bắn. Những câu chuyện kể cho nhau giá» cÅ©ng là đỠtài vá» những hành động anh hùng, quyết tâm thá» giết giặc. Tiếng đàn, tiếng trống, nóp giáo, ca lô, súng gá»— vang vang lên bừng khí cá»§a những gương sẵn sàng lao vào đồn, chặn lá»— châu mai, giết từng bá»n giặc cướp.

Tất cả Ä‘á»u có việc làm dành sẵn cho lứa tuổi, giá»›i tính cá»§a mình. Cụ già vót chông, trai gá»i nhau đăng lính, gái há»c gánh há»c gồng, thiếu nhi há»c làm giao liên, trinh sát địch. Bút nghiên đành xếp lại, trước mặt phải làm sao Ä‘uổi cổ bá»n sài lang, rồi khi đất nước yên, giặc ra khá»i nhà thì há»c hành cÅ©ng không muá»™n.

Cái xuất xứ đẩy đưa cuá»™c sống đến bước đưá»ng này chẳng hiểu từ đâu mà rạ Nó chỉ lá» má» như mây khói, lãng đãng như sương mai, nhưng thật là sống động và liên tục. Chỉ cần má»™t cau mày hay má»™t thở than là ngay hôm sau đã có ngay má»™t buổi xét kiểm. Cho nên vô hình dung ai cÅ©ng thấy sợ để thành dấu kín bưng Ä‘i các suy nghÄ© cá»§a mình.

Gặp nhau cưá»i nói đó. Sinh hoạt lòng hăng say đó, song thá»±c tình thì ai chẳng rõ được việc mình làm xuất phát từ lý do nàỠThấy ai cÅ©ng hăm hở thì mình cÅ©ng hăm hở. Thấy ai cÅ©ng sẵn sàng thì mình cÅ©ng sẵn sàng. Những băng chuyá»n móc xích vá»›i nhau, thản hoặc có chá»— dây chùng, ì trệ thì guồng máy vẫn lôi phăng phăng Ä‘i, khuất chắn những bước vấp nhỡ nhàng. Ãó là mặt thá»±c cá»§a bây giá» so khác hẳn vá»›i dạo xưa kia .

(còn tiếp)

Thanh Sơn




Mục Lục


5. Ngoại Tình

Hà Vân Ãan

Tôi rất ghét ai sống hai lòng . Là ghét thật , chẳng phải chơi , sống một lòng đôi lúc còn chưa xong , hai lòng cho chết tươi à .

Tôi cÅ©ng chẳng cao sang gì , Ä‘i làm , quần áo mặc lành lặn , tươm tất , cÆ¡m trưa vợ bá»›i , Ä‘á»i như thế vá»›i tôi đủ rồi , vá» nhà con cái cÆ¡m hầu nước hạ , nhắm mắt nhá»› lại 15 năm vá» trước , tôi có mÆ¡ cÅ©ng chả dám nghÄ© tá»›i ngày hôm nay .

Ãá»i cứ thế mà trôi , tôi chẳng ngó ngang ngó dá»c làm gì , chẳng thay đổi job làm chi , đàn ông nào cÅ©ng như tôi chắc các mợ biết Æ¡n lắm .

Tưởng lòng mình đã tịnh , tâm đã yên , tôi thấy vui vì tính bay nhảy cá»§a mình sau 15 năm đã bị tận diệt . Sở tôi cả chục năm nay chả thấy mướn ngưá»i má»›i , nay làm ăn phát đạt ra chút , há» cho chúng tôi làm thêm giá» , gánh nặng đã kéo dài hÆ¡n năm, chả chịu đựng nổi hay sá»± phát đạt đến ngày thăng hoa mà cả chục ngưá»i má»›i đầy phòng má»™t sáng tôi vào sở . Lại lắm chuyện đây , chuyện cá»§a ai thì tôi chưa biết . Tôi nhìn ra nhiá»u nam hÆ¡n nữ trong số ngưá»i má»›i , má»™t cô quen quen cứ nhìn chăm chăm lấy tôi , quen đâu mà quen , cô tiến tá»›i tôi , lanh lẹ " anh ngưá»i Việt ạ , làm đây lâu chưa ? " ... Tôi lạnh lùng, " Lâu rồi cô à , má»›i vào hả , chúc được việc nhé "

Cô gái ấy cưá»i rất tươi . Chào tôi rồi quay trở vá» chá»— ngưá»i má»›i . Nụ cưá»i cô gái mãi vây quanh tôi như rất quen mà rất lạ , quen ở chá»— nào , tôi xói mãi suy nghÄ© mình vào tiá»m thức kiếm coi ra từ đâu , Minh , Hằng, Thảo , hay Trinh ngưá»i yêu đầu Ä‘á»i cá»§a tôi , nụ cưá»i cô ấy thóang nét tổng hợp cá»§a cả bao nhiêu con ngưá»i ấy , quen chứ chẳng chÆ¡i vì bao ká»· niệm mà , chỉ có nét cá»§a vợ tôi cô ta không có , còn lạ thì tính tôi chẳng thích trò chuyện , cô gái ấy má»›i tá»›i , lạ là phải rồi ..

Những trưa sau đó , cô gái cứ tá»›i chá»— tôi ngồi ăn trưa cùng , nhà cá»­a , chồng con cô tôi còn chưa biết , ai dám nói gì , tôi sợ phải vía há» bảo tôi theo cô thì khốn , nhưng cô rất chừng má»±c , chỉ thăm nom tôi như ngưá»i quen, ngưá»i anh cho phải lệ và vẫn giữ khoảng cách . Ãiá»u đó khiến tôi tò mò vá» cô hÆ¡n .

Một ngày , tôi gặp cô mắt đỠhoe tới sở , giỠăn trưa đó tôi đi tìm cô vì đã quá 5 phút không thấy cô tới , cô trốn trong góc phòng , xới từng muỗng cơm hòa nước mắt , cô bảo cô bị tình phụ và muốn một mình , tôi chỉ nhỠnhẹ " muốn nói gì , cứ tìm tôi " , cô gái ngẩng lên nhìn tôi biết ơn .

Thanh , tên cô gái đó , vá»›i ánh mắt buồn ngày nào làm tôi nhá»› tá»›i Trinh , ngưá»i yêu đầu Ä‘á»i ngày tôi tạm biệt Ä‘i vượt biên , Trinh lúc đó nắm chặt tay tôi , em sợ xa tôi vÄ©nh viá»…n , hay sợ không bao giá» còn nhìn thấy tôi , dù sống hay chết , hai sá»± thật đó cÅ©ng thấy quá rõ trước mắt , tôi bước Ä‘i lẹ , không kịp cho em nhìn thấy hai giá»t nước mắt tôi sắp rÆ¡i . Tôi yêu Trinh vô vàn, vì sá»± sống còn cá»§a gia đình , tôi đành phụ tình mà ra Ä‘i .

Tôi thấy gần vá»›i Thanh hÆ¡n , tôi và Thanh nói chuyện nhiá»u hÆ¡n , trao đổi tâm sá»± nhiá»u hÆ¡n từ ngày đó . Vá» nhà , ngoài những suy nghÄ© vá» gia đình , tôi còn có những suy nghÄ© vá» Thanh len lõi , lắm lúc những suy nghÄ© đó xoa dịu tôi , lắm lúc nó lại xoáy vào lương tâm tôi , dằn xé tôi trong lúc tôi ôm vợ tôi tôi lại nhá»› tá»›i những Ä‘iá»u đó .

Thanh vẫn là Thanh , tôi vẫn là tôi , nhưng tôi rất sợ sá»± nhập nhằng trong suy nghÄ© tá»›i lúc nào đó dẫn tôi tá»›i ngõ cụt không lối thoát , 8 tiếng trong sá»› , tôi thấy Thanh và gặp Thanh nhiá»u hÆ¡n vợ và Thanh rất cởi mở vá»›i tôi .

Ãiá»u đó làm tôi bá»±c chính mình, tôi trở nên cáu gắt vô thưá»ng , vợ tôi rất bất ngá» , tôi thấy tá»™i cho cô ấy , vì tôi không chịu được sá»± hai lòng ( chưa hẳn ) cá»§a mình mà phải để cho vợ tôi nghe tôi cáu gắt .

Má»™t ngày , Thanh đến bên tôi , nhá» nhẹ , xin được ôm tôi rồi nói " Mai em nhận sở má»›i tại thành phố cách đây má»™t tiếng , em rất biết Æ¡n anh đã an á»§i em thá»i gian vừa qua , cảm Æ¡n anh nhé "

Tôi đẩy nhẹ Thanh ra , nắm tay cô , nhìn thẳng vào mắt cô , nói tự tin " chúc cô may mắn và thành công nhé "

Lòng tôi nhẹ hẳn lại từ ngày hôm đó , Thanh hay Trinh , Ä‘iá»u đó tôi đã để lại đàng sau , lòng tốt không có biên giá»›i , nhưng trong tình cảm , tôi thấy rõ rệt má»™t biên giá»›i và tôi tá»± thá» vá»›i lòng mình không bao giá» bước qua lằn kẻ tôi đã tá»± giá»›i hạn mình từ hÆ¡n 15 năm nay .

Tôi yêu vợ tôi lắm .

Ngoại tình mà làm gì , hả .

Hà Vân Ãan
10/01


Mục Lục


6. Nhật ký Ãặng Thùy Trâm

Tá»­ vi Thiên Ãức



Một sản phẩm dối trá và phản bội (Phần 1)

1.- NGUá»’N:

Cuốn nhật ký Ãặng Thùy Trâm cá»§a nhà xuất bản há»™i nhà văn được độc giả trong và ngoài nước chú ý, toàn bá»™ hệ thống báo chí Việt Nam thậm chí cả guồng máy chính quyá»n Ä‘á»u đỠcao tán dương như là má»™t Ä‘iển hình anh hùng cho thế hệ trẻ Việt Nam, trong lúc đó lại có nhiá»u tranh cải tính xác thật cá»§a nhật ký trên các diá»…n đàn BBC, Talawas, Ãàn Chim Việt.... Ãâu là sá»± thật? ngưá»i viết bắt đầu Ä‘i tìm nguồn tài liệu ở diá»…n đàn BBC, mở bài “Không xuyên tạc Nhật Ký Ãặng Thùy Trâm†bấm vào tá»±a bên phải “Nhật ký Ãặng Thùy Trâm bản gốc và bản inâ€. ( có thể trá»±c tiếp vào trang web: http://annonymous.onlinẹfr/Upload/Nhat%20ky%20Dang%20Thuy%20Tram/
Sau cùng, ngưá»i viết đã có đầy đủ 3 tập tài liệu sau đây:
1)- Bản sao viết tay Nhật Ký quyển 1
2)- Bản sao viết tay Nhật Ký quyển 2
Hai bản này gá»i là bản Gá»C (viết tắt BG) Bản gốc này đã được đối chiếu là đúng theo bản gốc ở nguồn http://www.vietnam.ttụedụ Hiện lưu trá»­ tại Ãại há»c TEXAS TECT. TEXAS USA
3)- Bản in thực tế của NXB Hội Nhà Văn. Viết tắt nkdtt .
(Chú ý bản in ở trên internet chỉ là những trích đoạn, không có giá trị để đối chiếu)

Mở đầu nhật ký bản in, nhà xuất bản cho biết (tr. 7): Trong quá trình biên soạn và chỉnh lý, chúng tôi cố gắng tôn trá»ng nguyên bản câu văn cÅ©ng như những thói quen dùng từ và ngữ pháp cá»§a tác giả - chỉ sá»­a lại má»™t số từ địa phương hoặc lược bá»›t những từ trùng lặp..

Theo đài BBC, ông Vương Trí Nhàn, xác nhận ông chỉ tham gia ở khâu cuối cùng và vá» mặt kỹ thuật nhiá»u hÆ¡n ná»™i dung. Bà Ãặng Kim Trâm, em út cá»§a bà Ãặng Thùy Trâm là ngưá»i chá»§ biên, quyết định ná»™i dung phần ra mắt công chúng. Theo ông Nhàn rằng bà Kim Trâm khẳng định bà dám chịu trách nhiệm và không sợ thách thức cá»§a dư luận.
Bà Ãặng Kim Trâm đã tái xác nhận trong cuá»™c phá»ng vấn vá»›i đài BBC ngày 15-10-2005 “ Ban đầu tôi e ngại là các ý nghÄ© quá đỠcó thể không phù hợp vá»›i giá»›i trẻ bây giá». Nhưng khi tá»± tay đánh máy cuốn sách tôi thấy không thể bá» Ä‘i má»™t câu nàá»...â€
Kết quả đối chiếu sau đây đã cho thấy lá»i nói không Ä‘i đôi vá»›i việc làm.

2.- Ãá»I CHIẾU:

2.1- BẢN Gá»C:
Bản viết tay quyển 1 có 118 trang quyển 2 có 28 trang.
Nhật ký được viết từ ngày 8-4-68 đến ngày 20-6-70. Má»™t ngày viết má»™t Ä‘oạn ngắn, nhật ký có được 276 Ä‘oạn. Nhật ký bản gốc được trình bày theo thứ tá»± thá»i gian và diá»…n tiến sá»± việc.

2.2.- BẢN IN cá»§a Nhà Xuất bản Há»™i Nhà Văn (nkdtt) Bản in gồm 322 trang, đặt mua tại nhà sách lá»›n cá»§a quận Cam , Cali vào giữa tháng 11-2005, sau khi chỠđợi 3 tuần má»›i có được quyển sách từ Việt Nam gởi sang. Trang đầu ghi Ãặng Kim Trâm chỉnh lý, Vương Trí Nhà giá»›i thiệụ Trang cuối ghi Biên tập : Vương Trí Nhàn. In 20.000 cuốn, Số đăng ký..... cấp ngày 5.7.2005... ná»™p lưu chiểu quý IV-2005. Không thấy ghi lần tái bản. Như vậy từ khi cuốn sách xuất bản vào tháng 7 cho đến nay khoảng 4 tháng chưa có tái bản lần nào (?).

Cảm nhận đầu tiên khi so sánh, đối chiếu bản in nkdtt vá»›i bản gốc, ngưá»i viết có cảm giác cuốn sách được xuất bản má»™t cách vá»™i vàng phục vụ nhu cầu chính trị hÆ¡n là phục vụ độc giả vì rằng trong cuốn sách có những lá»—i sÆ¡ đẳng nhất là đánh máy lá»™n ngày tháng hay những Ä‘oạn trên đưa xuống Ä‘oạn dưới mà ngưá»i đánh máy biết rõ mà không chịu sá»­a chữa vì vá»›i máy computer hiện nay dùng lệnh cut, past Ä‘iá»u chỉnh rất dá»… dàng khi ngưá»i đánh máy bị nhầm lẫn. Nhưng tại sao lại không làm ?

2.2.1.- NHẦM LẪN NGÀY THÃNG: Nhiá»u ngày ghi nhật ký đã bị đổi thay hay sáp nhập vá»›i nhau nên khó so chiếu vá»›i bản gốc. ... 68 là ngày 15-4-68 (bg), 27-7- 68 là 28-7-68 (bg), 19-11-68 là 11-11-68 (bg), 8-3-69 là 3-3-69 (bg), 9-3-69 là 9-3-69 cá»ng thêm 11-3-69 (bg), 8-1-70 là 3-1-70(bg), ngày 29-3-70 gá»™p 2 ngày 28-3-70 và 29-3-70 (bg)

2.2.2.- ÃOẠN VÄ‚N BỊ XÃO TRỘN VÀ CẮT XÉN

9-3-69 (tr. 132)
..... Những ngưá»i giải phóng quân ấy đáng yêu biết chừng nào, há» kiên cưá»ng dÅ©ng cảm trong chiến đấu và ở đây trên giưá»ng bệnh há» cÅ©ng đã kiên cưá»ng dÅ©ng cảm vô cùng.
Ãó là cậu liên lạc vá»›i má núng đồng tiá»n, lúc nào cÅ©ng cưá»i dù vết thương trên tay sưng và Ä‘au buốt
Ãó là ngưá»i cán bá»™ vá»›i sức chịu đựng kỳ lạ, Ä‘au đớn đã làm anh tràn nước mắt mà miệng vẫn cưá»i, vẫn má»™t câu trả lá»i: “Không sao đâuâ€. Những lúc ngồi bên cạnh anh, cầm bàn tay anh nóng hổi trong cÆ¡n sốt, nghe anh thở hổn hển, mệt nhá»c mình thương anh vô cùng mà chẳng biết nói saá» Hình như ngoài tình thương cá»§a má»™t ngưá»i thầy thuốc còn có cả tình thương cá»§a má»™t ngưá»i bạn gái cùng quê hương. Nhưng mình không muốn để lá»™ Ä‘iá»u đó trên lá»i nói, có chăng chỉ là trong cái nhìn trìu mến mà anh không thể nào biết được đâụ Hôm nay các anh lại lên đưá»ng hành quân, má»™t cuá»™c hành quân chiến thắng. Chúc các anh lên đưá»ng thắng lợi, gá»­i lá»i chào tạm biệt ngưá»i bá»™ đội có đôi mắt Ä‘en ngá»á»‹

[(bg) ngày 11-3-69
..... Những ngưá»i giải phóng quân ấy đáng yêu biết chừng nào, há» kiên cưá»ng dÅ©ng cảm trong chiến đấu và ở dây trên giưá»ng bệnh há» cÅ©ng đã kiên cưá»ng dÅ©ng cảm vô cùng.
Ãó là ngưá»i cán bá»™ vá»›i sức chịu đựng kỳ lạ, Ä‘au đớn đã làm anh tràn nước mắt mà miệng vẫn cưá»i, vẫn má»™t câu trả lá»i: “Không sao đâuâ€. Những lúc ngồi bên cạnh anh, cầm bàn tay anh nóng hổi trong cÆ¡n sốt, nghe anh thở hổn hển, mệt nhá»c mình thương anh vô cùng mà chẳng biết nói saá» Hình như ngoài tình thương cá»§a má»™t ngưá»i thầy thuốc còn có cả tình thương cá»§a má»™t ngưá»i bạn gái cùng quê hương. Nhưng mình không muốn để lá»™ Ä‘iá»u đó trên lá»i nói, có chăng chỉ là trong cái nhìn trìu mến mà anh không thể nào biết được đâụ

Ãó là cậu liên lạc vá»›i má núng đồng tiá»n, lúc nào cÅ©ng cưá»i dù vết thương trên tay sưng và Ä‘au buốt
Ãó là má»™t ngưá»i thương binh nặng, bàn tay dập nát mà vẫn cưá»i lạc quan tin tưởng.
Hôm nay các anh lại lên đưá»ng hành quân, má»™t cuá»™c hành quân chiến thắng. Chúc các anh lên đưá»ng thắng lợi, gá»­i lá»i chào tạm biệt ngưá»i bá»™ đội có đôi mắt Ä‘en ngá»á»‹]
2.3.3.- NHá»®NG ÃOẠN VÄ‚N BỊ CẮT XÉN

Ngoài những sá»­a chữa thay đổi vài từ ngữ có tính cách kỹ thuật, ngưá»i viết tìm thấy có đến 21 Ä‘oạn nhật ký bị cắt xén, ảnh hưởng đến ná»™i dung như sau:

2-6-68 Mất đoạn cuối
Tr.53 tiếp theo dòng cuối trang .... đó là má»™t cuá»™c đấu tranh giữa hai luồng tư tưởng lạc hậu và tiến bá»™. [â€bg): Tư tưởng lạc hậu là cá»§a những ngưá»i còn mang những tàn dư cá»§a tư tưởng phi vô sản và tư tưởng tiến bá»™ là cá»§a những ngưá»i Ä‘ang phấn đấu vì sá»± nghiệp chung. Quy luật đó là lẽ tất nhiên. “]

12-5-69 thiếu đoạn cuối
Tr.151 tiếp câu cuối .... nhưng vá»›i anh Long thì đúng như vậỵ [(bg) Nằm nói chuyện vá»›i anh nghe anh kể vá» những ngày công tác cá»§a anh mình thốt lên “Giá mà em được ở gần anh em sẽ há»c được bao nhiêu Ä‘iá»u hay†được vá» công tác vá»›i anh đó là má»™t mong ước rất thành thá»±c. Nếu vừa rồi không có sá»± thay đổi trong biên chế chắc Ä‘iá»u đó đã thá»±c hiện rồị]

18-5-69
Tr.152 ... chừng nào ... [ (bg) ... Cả miá»n Nam Ä‘ang tấn công, trên suốt dải đất mênh mông này ở đâu lại chẳng có các anh? Ãâu chẳng có bàn chân những ngưá»i trai dÅ©ng cảm.
Tôi biết trong các anh có rất nhiá»u và rất nhiá»u ngưá»i quê ngoài XHCN . Các anh có nhiá»u ngưá»i cÅ©ng má»›i từ những ngày hòa bình bước vào cảnh lá»­a đạn nàỵ Hôm ná», gặp mấy chàng trinh sát trẻ măng nước da trắng dưới lá»›p lông măng trên má, chắc rằng đó là những há»c sinh cấp hai má»›i rá»i cây bút để nhận khẩu súng lên đưá»ng Ä‘i chống Mỹ cứu nước.]

.... Vậy đó, cả nước đã lên đưá»ng,[ (bg) cả nước Ä‘ang lăn mình trong cuá»™c chiến đâu nhất định phải dánh thắng giặc Mỹ xâm lược nhất định phải trả vá» cho chúng ta những ngày độc lập tá»± dá»]

25-6-69 thiếu 2 câu tiếp dòng thứ 2 trang 162... như Paven trong trưá»ng hợp đó . [(bg) Cuá»™c chiến này biết mấy gian lao, chúc Th. đứng vững bên cương vị cá»§a ngưá»i Cá»™ng Sản...] 16-7-69 16-7-69 thiếu Ä‘oạn cuối
Tr.168...†Lối đó là lối bà già vợ thằng Hùng đóâ€. [(bg) Ôi! những ngưá»i dân Việt Nam anh hùng, có lẽ trên trái đất này không ai chịu nhiá»u khổ Ä‘au như má»—i ngưá»i dân miá»n Nam anh dÅ©ng.] 26-7-69 thiếu Ä‘oạn cuối
Tr.172 cuối trang.... mà chị đêm ngày thương nhá»› thiết thạ [(bg) Con đưá»ng em Ä‘i những bước Ä‘i còn chập chững nhưng chông gai gian khổ đầy nước mắt. Chúc em Ä‘i những bước vững vàng.] 6-8-69 thiếu Ä‘oạn cuối
Tr.179 cuối trang.... Chắc không thể có nụ cưá»i và tiếng đàn sôi nổi ấỵ [(bg) Ôi! Cuá»™c cách mạng ở mảnh đất này má»›i kỳ lạ làm sao, Ä‘au thương tang tóc ở đâu bẵng và lạc quan sôi nổi cÅ©ng không đâu bằng.]
1-9-69 thiếu đoạn cuối
Tr.187 cuối trang .... Không hiểu anh SÆ¡ có biết rằng trong câu gá»­i gắm ấy có tình ngưá»i anh lo cho đứa em gái hay không. [(bg) Anh Năm Æ¡i, anh Ä‘i bình an nhé, em sẽ đón anh trở vá» trong niá»m vui và tình thương sâu dậm cá»§a má»™t đứa em gáị]
1-11-69 thiếu một hàng cuối
Tr.195 ... Anh Ä‘i bình an và mau vá» nghe anh. [(bg) ngưá»i anh thân thương rất đỗi!]
5-11-69 thiếu đoạn cuối
Tr.196 .... con cháu nheo nhóc ở vào đâủ [(bg) Ôi! Giặc Mỹ chồng bao tá»™i ác cá»§a bay đã chất đầy như núị Còn sống ngày nào tao thá» chiến đấu đến giá»t máu cuối cùng để trả được mối thù vạn kiếp đó.]

26-02-70 Thiếu đoạn cuối
Tr. 228 ... Tình thương cá»§a mình bá»—ng dá»™t xuất mà sôi nổi lạ lùng. [(bg) Tuy nhiên lúc em ra vá» mình cÅ©ng chỉ căn dặn em cảnh giác cố gắng tập cho cánh tay mau bình phục rồi nhìn em bằng đôi mắt trìu mến. Thôi, Ä‘i nghe em, chúc em khá»e mau trở vá» vá»›i đội ngÅ© chiến đấụ]

27-02-70 Thiếu mất hai đoạn
Cuối Tr.228. Phải chăng vì Thuận đã làm được những Ä‘iá»u trên? [(Bg) Tất nhiên trong bước đưá»ng Ä‘i không ai không vấp phải khuyết Ä‘iểm. Mình không há» sợ khuyết Ä‘iểm, cái gì sai thì cố gắng khắc phục, cái gì đúng cố gắng phát huy không theo Ä‘uôi quần chúng, không độc Ä‘oán quan liêu, không vì sợ mất lòng mà bá» nguyên tắc. Trước khi làm má»™t việc gì phải cân nhắc kỹ không hướng mình Ä‘ang đứng trong vai trò cá»§a má»™t diá»…n viên trên sân khấu bao nhiêu đôi mắt khán giả Ä‘ang nhìn, mình làm được Ä‘iá»u đó là dÄ© nhiên vì mình là má»™t diá»…n viên, há» chỉ khen khi nào mình thật xuất sắc (mà Ä‘iá»u đó thì mình chưa thể làm được). Nếu mình làm còn thiếu sót há» sẽ chê, chê nhiá»u, vậy mà cÅ©ng đòi làm diá»…n viên, dở quá vv và vv...]

Tr. 229 Bao nhiêu năm thoát ly vào sinh ra tá»­ trên chiến trưá»ng miá»n Nam bây giá» lại để nó chỉ huy!...â€
[(bg) Không các đồng chí Æ¡i!, tôi làm việc cÅ©ng chỉ vì sá»± nghiệp cá»§a cách mang, Ãảng giao phó cho tôi, nhưng trách nhiệm quan trá»ng cÅ©ng chỉ vì Ãảng muốn tận dụng hết khả năng sức lá»±c cá»§a tôi để phục vụ cho Ãảng nhiá»u nhất. Tôi vinh dá»± vì được tin cậy nhưng không vì vậy mà tôi kiêu căng. Tôi hiểu lắm chứ tuy rằng được há»c tập trang bị nhiá»u lý luận trong nhiá»u năm trên ghế nhà trưá»ng nhưng có nhà trưá»ng nào lá»›n bằng trưá»ng đại há»c thá»±c tế đâủ Tôi má»›i vào đây 3 năm dÄ© nhiên không thể bằng những đồng chí đã trải qua 10 năm, 20 năm trên chiến trưá»ng gian khổ, cho nên hãy đến vá»›i tôi bằng tình thân cá»§a những ngưá»i cùng chung giá»t máu để đổ xuống cho đất nước tá»± do, bằng tình thương cá»§a những kẽ xa nhà lấy gia đình cách mạng làm chá»— dá»±a duy nhất trong cuá»™c sống. Hãy chỉ bảo giúp đỡ tôi để tôi trở thành má»™t đồng chí phục vụ đắc lá»±c cho Ãảng. Phần tôi, tôi tá»± biết tôi phải làm gì, tá»± biết năng lá»±c cá»§a mình và tá»± nhá»§ mình phải khiêm tốn há»c há»i thật nhiá»u má»i ngưá»i xung quanh.]
8-3-70 thiếu một câu cuối
Tr.233 Phải như Paven, như Ruồi Trâu, hay như M của mình đó. [(bg) Nhất định phải vậy nghe Th.!]

30-3-70 thiếu câu cuối
Tr. 237 ... hãy mạnh dạn mà Ä‘i, vững bước mà Ä‘i nghẹ [(bg) ngưá»i con gái XHCN trên đất miá»n Nam]

5-5-70 thiếu hai đoạn
Tr.241 Nhưng tao đã thá» cùng các đồng chí cá»§a tao rồi, dù có chết cÅ©ng quyết đánh cho đến cùng [ (bg) để đánh giập đầu con rắn độc hiếu chiến]. Ôi! Căm thù đến bầm gan tím ruá»™t. Tại sao cÅ©ng là con ngưá»i mà lại có những con ngưá»i độc ác tàn tệ muốn lấy máu đồng bào để làm nước tưới cho gốc cây vàng cá»§a nó như vậỵ
[(bg) bao nhiêu cÅ©ng không đủ túi tham, bao nhiêu cÅ©ng không thá»a mãn cái cuồng vá»ng cá»§a bá»n quá»· khát máụ]

13-5-70 Thiếu đoạn cuối
Tr.243 những dòng chữ cá»§a mình vẫn theo em trên khắp chặng đưá»ng chiến đấụ [(bg) Em Æ¡i, hãy bồi đắp cho tình cảm chị em mãi mãi thắm thiết như ngày xưa ta sống cùng nhau trên quê hương Phổ Hiệp. Thá»±c ra trong những ngày qua cÅ©ng có đôi nét má» Ä‘i trong bức tranh tuyệt đẹp cá»§a mối tình cảm ấy vì không biết giữ gìn, lá»—i đó ở em hay ở mình.]

19-5-70 Thiếu đoạn cuốị
Tr.246 Vậy ra anh cÅ©ng hiểu mình đấy chứ. [(bg) nhưng tại sao vậy hở anh? Tại sao ná»—i lo cho mình trước lúc ra Ä‘i “là Ä‘iá»u lo anh để lên hàng đầu†mà anh lại cÅ©ng làm thinh không nóỉ Tại sao lúc chưa gặp anh mong chá» da diết mà lúc em đến anh lại cÅ©ng làm thinh? Ôi ngưá»i anh thân thiết, anh rất gần mà lại cÅ©ng rất xạ Em hiểu anh hết mà rồi lại cÅ©ng không hiểu hết (mà chính anh cÅ©ng thắc mắc vá»›i anh nữa kia mà!) Sao vậy hở anh? ]

4-6-70 thiếu đoạn cuối
Cuối Tr. 247. vì sao ta không thể đến với nhau trong mối quan hệ tốt đẹp và chính đáng đó?
[(bg) Cách mạng miá»n Nam! Nhiá»u cái anh hùng, nhiá»u chuyện lịch sá»­ mà cÅ©ng còn nhiá»u phức tạp, nhiá»u rác rưởi trong xã há»™i, cÅ©ng dá»… hiểu thôi, vì tất cả cho sá»± nghiệp đánh Mỹ cứu nước nên ta chưa thể tập trung sức lá»±c để xây dá»±ng con ngưá»i XHCN, những con ngưá»i toàn diện, biết sống vì má»i ngưá»i, biết cách ăn ở và nếp sống có văn hóạ]

2.2.5.- CHÃN NGÀY BỎ SÓT
10-11-68 :
[(bg) Những hoạt động xã há»™i ngày má»™t mở rá»™ng đối vá»›i mình. Ãại há»™i phụ nữ tỉnh má»i dá»±, há»™i thanh niên giải phóng má»i dá»± nhưng mình không có Ä‘iá»u kiện tham giạ Trong cách bố trí sắp xếp kể ra cÅ©ng có những Ä‘iá»u kiện chưa hợp lý. Má»™t lần nữa mình hiểu thêm vá» lòng ghen tỵ cá»§a ngưá»i Ä‘á»i, vẫn còn những ngưá»i không vui khi thấy đồng chí mình tiến lên.
Những phút giây lịch sá»­ trong tình chị em, trong Ä‘á»i ngưá»á»‹ Hãy nhá»› trá»n Ä‘á»i nghe em!]

7-12-1968 [(bg) Gặp Thưá»ng, rất lâu rồi má»›i được ngồi bên em nói chuyện cùng em như những ngày công tác dưới đồng bằng. Má»™t năm qua trong xa cách, chị vui sướng thấy rằng má»—i chị em mình Ä‘á»u bước Ä‘i những bước trưởng thành và tình chị em cÅ©ng đã lá»›n lên dày dạn vá»›i thá»i gian. VÅ©ng vàng trước sóng gió. Hãy vun xá»›i cho tình cảm ấy lá»›n lên và lá»›n mãi lên nghe em!]
23-5-69 [(bg) Vá» công tác Phổ Cưá»ng. Ãêm má» biết bao ở nhà chị Hạnh: “Không bao giá» tá»± cầm dao cứa đứt mạch máu trong cÆ¡ thể mình†Không, thá»±c tế thì có vậy nhưng em thì không có. ]

26-10-69 [(bg) Những ngày sống bên anh có cái gì làm mình cảm thấy quên Ä‘i những ngày gian khổ Ä‘ang Ä‘e dá»a bên mình. Có phải vì bàn tay ấm áp cá»§a anh đã nắm chặt tay mình truyá»n cho mình sức mạnh để đánh bạt má»i gian khổ hay không? Có phải những ngón tay nhá» nhắn cá»§a anh đã vuốt trên mái tóc mình thân thiết truyá»n cho mình tình thương ruá»™t thịt làm mình quên Ä‘i cái cô đơn cá»§a má»™t kẽ xa nhà? Và có phải đôi mắt Ä‘en anh đã nhìn mình qua bóng Ä‘em và qua cả những phút giây ngắn ngá»§i giữa má»i ngưá»i đã nói vá»›i mình rằng: “Hãy vững bước nghe em, trên con đưá»ng gian khổ nhưng vinh quang mà em đã chá»n, bao giá» cÅ©ng có các anh giúp đỡ em vá»›i tình đồng chí và có anh dìu dắt em trong cánh tay cá»§a má»™t ngưá»i anh†Cảm Æ¡n anh nghe anh, em sẽ sống xứng đáng làm má»™t đứa em và má»™t ngưá»i đồng chí cá»§a anh, có nghe em nói không hở anh Năm thân thương cá»§a em?]

19-01-70 [(bg) Cám Æ¡n anh, ngưá»i đồng chí thân thương. Anh đã đến vá»›i mẹ bằng tình thương chân thành ruá»™t thịt, anh đã là má»™t chá»— dưa trong cuá»™c sống cá»§a em. Cuá»™c Ä‘á»i thật phức tạp, không biết ở sao cho vừa lòng tất cả được, cÅ©ng như anh đã nói: “Ãó là lẽ dÄ© nhiên, em không bao giá» bi quan khi gặp trở ngại trong bước đưá»ng Ä‘i lên cá»§a mìnhâ€. Như bao lần em đã nói cuá»™c sống là má»™t bức tranh đủ màu sắc, bên cái màu chá»§ đạo là màu đỠchiến thắng và mà xanh ước mÆ¡ vẫn có thêm màu Ä‘en trong tóc màu xám lạnh lùng nham hiểm. Dù sao em cÅ©ng vẫn yêu cuá»™c sống, cuá»™c sống cá»§a những ngưá»i cách mạng tha thiết tình thương và cháy bá»ng niá»m tin vào sức mạnh cá»§a mình. Anh Năm thân thương, anh tin em chứ? Tin ở đứa em gái cá»§a anh nghe anh.]

15-02-70 [(bg) Những ngày sống bên anh, sung sướng cảm thấy tình anh em ngày thêm gắn bó trưởng thành. Em tin anh như tin chính bản thân em. niá»m tin ấy giúp em Ä‘i lên, đạp bằng má»i chông gai trở lá»±c vươn lên làm chá»§ cuá»™c sống cá»§a mình. Sung sướng biết bao khi trong bước Ä‘i gian khổ, luôn có anh dìu dắt, anh lo cho em từng ly từng tý, anh dạy bảo em vá»›i tình má»™t ngưá»i anh trai vá»›i đứa em gái, anh xây dá»±ng cho em vá»›i trách nhiệm má»™t bí thư huyện á»§y vá»›i má»™t đồng chí má»›i làm công tác Ãảng, anh săn sóc em vá»›i tình đồng đội cùng chung trong cuá»™c chiến đấu sinh tá»­ nàỵ Hãy giữ tròn mãi mãi “...trong ngần thiết tha†nghe anh Năm!]

24-3-70
[(bg) Ãá»c những lá thư cá»§a anh càng hiểu càng thương anh vô cùng, anh Năm ạ. Quả thá»±c anh đã lo, đã thương em vá»›i tình thương sắt son ruá»™t thịt, anh em ta thưá»ng nói vá»›i nhau rằng: Dù trong hoàn cảnh nào cÅ©ng giữ trá»n tình anh em thá»§y chung như nhaụ Ãâu có phải em không tin anh, em thưá»ng nói vá»›i chính em rằng em tin anh như tin bản thân mình nhưng ngay cả bản thân mình em cÅ©ng nhiá»u lúc không hiểu rằng xá»­ trí như vậy đã đúng chưạ Vì vậy anh đừng trách khi em giận anh. Thá»±c ra cÅ©ng có má»™t tình thương sâu đậm nên em má»›i cảm thấy giận anh, nếu không, má»™t lá thư như vậy, những câu nói như vậy hết sức bình thưá»ng vá»›i những ngưá»i khác nhưng vá»›i em lại là khác, em đòi há»i ở anh má»™t sá»± quan tâm, đòi há»i ở anh những biểu hiện cá»§a má»™t tình thương đằm thắm trong sạch cá»§a má»™t ngưá»i anh trai vá»›i đứa em gái cưng cá»§a anh. Ãòi há»i ấy có cao không nhỉ? “Anh đã dành tất cả tình thương duy nhất, độc nhất cho em gái anh†Thì như vậy đâu phải là caá» Vậy đó anh à, hãy hiểu em nhiá»u hÆ¡n nữa nghe anh, hiểu cái đứa em gái có trái tim đầy nhiệt tình, đầy ưu ái, niá»m tin ở cuá»™c Ä‘á»á»‹ Em còn dại lắm, em tin ngưá»i ta dá»… dàng mà cuá»™c Ä‘á»i lại chưa phải đáng để tin như vậỵ Mong anh sẽ là ngưá»i dìu dắt em Ä‘i vững bước má»™t trên con đưá»ng chông gai nguy hiểm nhưng rất đỗi vinh quang mà anh em mình đã chá»n.]
01-4-70
[(bg) Ká»· niệm 10 năm ngày vào Ãoàn, 10 năm qua từ má»™t thiếu niên bây giá» Th. đã là má»™t cán bá»™ dày dạn trong khói lửạ Th. không thể tá»± hào mà chỉ thấy rằng mình đã làm đúng như lá»i thá» dưới cá» Ãoàn trong ngày hôm ấỵ Những đêm dài suy nghÄ©, Th. Æ¡i, hãy nghiêm khắc vá»›i bản thân hÆ¡n nữa, đừng để má»™t câu há»i làm Ä‘au nhói trong Th. Tại sao má»i ngưá»i không hiểu Th? Mà hãy há»i: Tại sao Th. lại để má»i ngưá»i không hiểu mình? Ãành rằng có những ngưá»i không tốt: nhá» má»n, ghen tuông, kèn cá»±a nhưng dù há» vá»›i tính cách như vậy vẫn có má»™t số ngưá»i há» không thể nói được. Vậy thì hãy làm như những ngưá»i đó. Ãừng khóc Th. Æ¡i, nước mắt hãy giành cho ngày gặp mặt những ngưá»i thân yêụ Ãêm khuya nằm bên những ngưá»i đồng đội, hỠđã ngá»§, hÆ¡i thở Ä‘á»u Ä‘á»u, ngoài kia từng tràng pháo nổ dậy trá»á»‹ Æ i những ngưá»i đồng chí cá»§a tôi, ta Ä‘ang cùng chung hÆ¡i thở giữa chiến trưá»ng lá»­a khói, hãy thương yêu đùm bá»c lấy nhau, sống chết ká» má»™t bên, ghen tuông kìn cá»±a để làm gì?]
05-4-70 [(bg) Có phải mình cô đơn mà cảm thấy nhá»› thương đến vô cùng hay không hở ngưá»i anh thân thiết cá»§a em? Chiá»u nay Cúc lên đưá»ng vá» cÆ¡ quan phục vụ, bá»—ng nhiên ná»—i buồn nhá»› như tăng lên bá»™i phần. Cuá»™c sống sao mà phức tạp mà sao mình lại làm má»™t con bé sống vá»›i trái tim giàu tình cảm như thế nàỷ Tại sao á»­ Vì từ nhỠđến giá» nó là như vậỵ Nghe những ý kiến cá»§a chị Hạnh cảm thấy buồn lạ lùng. Con ngưá»i vẫn có những kẻ sống vá»›i tầm mắt nhá» hẹp, há» không thể có được những tình cảm trong sáng chân thành như má»™t số ngưá»i khác. Vá»›i há» chỉ có vật chất, chỉ có xác thịt!! Ôi ghê tởm làm saá» Anh trai cá»§a em Æ¡i, có đúng như lá»i anh đã nói đó không? “Tình anh em ta sẽ tồn tại mãi mãi dù thá»i gian, không gian biến động thế nào†nghÄ©a là ta sẽ đàng hoàng thanh bạch mà sống, đạp qua má»i rác rưởi gai góc cản trở đưá»ng Ä‘i cá»§a tạ Em cÅ©ng sẽ làm như anh, sẽ thá»±c hiện đúng như lá»i em đã hứa cùng anh.]

Tá»­ vi Thiên Ãức




Mục Lục


7. Mê Khúc ( Truyện 2 Kỳ )

Hoài Yên



Trá»i chỉ vừa chá»›m thu, khi mà ở nhà hai mẹ con Ãông Nghi còn phong phanh trong bá»™ đồ tắm đạp xe đưa nhau ra cái hồ bÆ¡i ở gần nhà má»—i ngày thì ở đây buổi chiá»u đã bắt đầu có những cÆ¡n gió lạnh se sắt thổi qua . Lãng kéo cao cổ áo, thả bá»™ thật chậm trên bãi biển, vừa Ä‘i vừa hít nhẹ cái không khí mằn mặn vào ngưá»i . Ngày nào cÅ©ng thế sau giá» làm việc Lãng chẳng biết Ä‘i đâu lại lang thang ra biển . Cái thành phố gì mà nhá» xíu, chưa bước Ä‘i đã trở vá» lại chốn cÅ© . Ãông Nghi bảo Lãng:
- ÃÆ°á»£c Ä‘i công tác ở Cali sướng thấy mồ mà cứ than hoài .
Ừ, thì cÅ©ng mang tiếng là Ä‘i công tác ở cái tiểu bang mang danh vàng son nhưng mà ngưá»i ta thì Ä‘i Los Angeles, San Diego hay San Jose, San Francisco . Còn Lãng ? Lãng thì được gá»­i tá»›i đây . Cái thành phố mang tên vùng Bán Nguyệt nhưng Lãng đã dí dá»m nói vá»›i Ãông Nghi:
- Anh nghÄ© gá»i nó là vùng Tứ Nguyệt là đã rá»™ng lượng vá»›i nó lắm rồi .
Lãng ngồi xuống cái má»m đá quen thuá»™c lôi cuốn sách mang theo ra Ä‘á»c, Ä‘á»c má»™t hồi rồi mê mẩn luôn . Má»™t lúc thật lâu sau Lãng má»›i ngẩng đầu lên vừa kịp nhìn thấy cái bóng dáng quen thuá»™c cá»§a ngưá»i con gái . Ngưá»i con gái à châu vá»›i mái tóc dài đến lưng Ä‘en nhánh, Ä‘á»u đặn má»—i buổi chiá»u vào giá» này ra biển chạy bá»™ vá»›i con chó nhá» . Má»™t vài lần Lãng nhìn thấy cô ta Ä‘i cùng vá»›i má»™t ngưá»i đàn ông Mỹ có vẻ già dặn, so vá»›i cô ta, nhưng chắc chỉ hÆ¡n Lãng vài tuổi . Qua cách chăm sóc và ánh mắt tình tứ ông ta dành cho cô gái, có lẽ há» là má»™t cặp tình nhân hay má»™t đôi vợ chồng . Không hiểu tại sao Lãng cứ thích nhìn cô gái, má»™t ý thích trong sáng không há» mang má»™t chút vẩn đục cợn nhÆ¡ nào vì cô gái có má»™t vẻ gì đó làm cho Lãng nhá»› Ãông Nghi . Bảo rằng thích nhìn má»™t cô gái đẹp chỉ vì cô ta gợi cho mình nhá»› vợ thì quả là hÆ¡i lạ lùng, má»™t lý lẽ khó tin và còn mang đầy tính chất giả dối, nhất là vóc dáng cá»§a cô gái và Ãông Nghi thì lại chẳng có gì giống nhau . Cô gái cao và gầy hÆ¡n Ãông Nghi, nhưng có lẽ vì ở cô gái có má»™t cái gì đó ngông ngông và bất cần khiến Lãng liên tưởng đến Ãông Nghi . Ãông Nghi cá»§a má»™t thá»i đã xa ...
Gió biển mÆ¡n man thổi, những lá»n tóc cá»§a cô gái bay bay theo gió, vướng víu vào mặt mÅ©i chắc cÅ©ng khó chịu lắm nhưng cô gái thì cứ thản nhiên chạy, không màng gì đến những việc chung quanh . Những gợn cát lún theo má»—i bước chân, bóng cá»§a cô gái và con chó nhá» nhoà trong ánh nắng chiá»u hoàng hôn tạo ra má»™t bức tranh lạ lùng kỳ thú, và đồng thá»i cÅ©ng mang má»™t vẻ cô đơn trống vắng . Lãng biết chỉ má»™t chút nữa đây cô gái sẽ ngừng chân ngồi xuống bãi cát ngay trước mặt chàng, hai tay ôm đầu gối nhìn xa xa vá» phía bãi biển mênh mông . Cô gái thưá»ng ngồi như thế cho đến khi ánh tà dương má» dần, má» dần rồi mất tăm ở cuối chân trá»i rồi má»›i đứng dậy gá»i con chó Ä‘i vá» . Tá»± nhiên Lãng nảy ra ý định đến làm quen vá»›i cô gái . Chàng rá»i bá» chá»— ngồi cá»§a mình vừa lúc ngưá»i con gái dừng lại thở dốc ... Lãng nhìn cô gái nở má»™t nụ cưá»i ngượng ngập làm quen . Cô gái không có vẻ gingạc nhiên trước sá»± có mặt cá»§a chàng, nhưng nét mặt vẫn giữ vẻ nghiêm trang lạnh lùng . Lãng mở lá»i bằng tiếng mẹ đẻ :
- Chào cô . Cô có phải ngưá»i Việt Nam không ?
Câu nói thoát ra khá»i miệng mình rồi Lãng má»›i nhận thấy mình vừa há»i má»™t câu rất ư là vô duyên và thừa thãi . Chừng như để chứng minh cho sá»± việc vô lý Lãng vừa làm, cô gái thản nhiên trả lá»i lại bằng má»™t tràng tiếng lúc lên cao lúc xuống thấp, cá»§a má»™t ngôn ngữ nào đó, chắc chắn không phải tiếng Việt hay tiếng Mỹ . Lãng bật cưá»i, đáng Ä‘á»i cho cái lối há»i quá tá»± tin cá»§a mình, chưa gì đã cho là cô gái là ngưá»i đồng hương . Nhưng khuôn mặt đó, mái tóc đó, cặp mắt đó làm sao có thể là ngưá»i Ãại Hàn, ngưá»i Trung Hoa hay má»™t ngưá»i à châu nào khác hÆ¡n là ngưá»i Việt Nam . Có lẽ vì Lãng có quan niệm là trong tất cả những dân tá»™c thuá»™c vá» vùng Ãông Nam à thì con gái Việt Nam đẹp nhất . Mắt con gái Việt Nam không nhá» như mắt ngưá»i Trung hoa hay ngưá»i Ãại hàn, da không Ä‘en như ngưá»i Thái Lan hay ngưá»i Phi Luật Tân ... Và thưá»ng thì Lãng Ä‘oán đúng, ngoại trừ lần này . Lãng ấp úng:
- Ãm ... Ãm so sorry . I thought you were Vietnamese .
Cô gái nhún vai :
- I am
Nhìn thấy vẻ mặt ngÆ¡ ngác cá»§a Lãng, cô gái thản nhiên trả lá»i, lần này bằng tiếng Việt Nam: - Ông nói tiếng Việt Nam rồi lại há»i tôi có phải ngưá»i Việt Nam hay không nếu tôi không phải ngưá»i Việt Nam làm sao tôi hiểu câu ông há»i ? Còn nếu tôi là ngưá»i Việt Nam thì câu há»i đó lại không cần thiết .
Lãng không ngăn được cái lắc đầu và nụ cưá»i, quả nhiên sá»± so sánh cô gái vá»›i Ãông Nghi không phải là không có lý do! Lại thêm má»™t nhân vật ưa lý sá»± . Lãng há»i:
- Vậy câu nói hồi nãy cô dùng để trả lá»i tôi là tiếng gì vậy ? Nó có phải là má»™t thứ ngôn ngữ không hay là những lá»i xí lô xí la cô bày ra để chá»c quê tôi ?
Cô gái cưá»i:
- Ãó là tiếng Ãại Hàn má»™t trăm phần trăm đó ... nhưng ông đừng bắt tôi dịch ra cho ông nghe nhé .
Lãng giả vỠthở dài:
- Ừ, bị chửi một lần là đủ rồi, đâu cần phải nghe lại lần thứ hai nữa phải không ?
Cô gái cưá»i, tiếng cưá»i trong veo hoà vá»›i tiếng gió vi vu, tiếng cưá»i mà mãi sau này Lãng má»›i biết rất hiếm hoi xuất hiện trong Ä‘á»i sống cá»§a Nguyên An . Cái tên mà Lãng đã được nghe giải thích:
- Ba đặt tên tôi là Nguyên An vá»›i cái hoài bão Ä‘á»i sống cá»§a đứa con gái út cá»§a ba mẹ luôn có má»™t sá»± bình an nguyên vẹn . Má»™t sá»± bình an cá»§a cả tâm hồn lẫn thể xác . Thật là tá»™i nghiệp cho ba mẹ phải không ông ? Ãáng lẽ, đáng lẽ ba phải đặt tên cho tôi là Bất An má»›i đúng ...
***
Từ hôm đó má»—i buổi chiá»u Lãng lại ra bá» biển nhưng không còn để khuất lấp những khoảng thá»i gian trống trải vô nghÄ©a nữa, mà để ngồi nghe Nguyên An kể vá» sá»± có mặt cá»§a nàng nÆ¡i thành phố nhá» bé này, má»™t nÆ¡i xa hẳn những ngưá»i cùng tiếng nói màu da . Má»™t câu chuyện mà nếu không được nghe từ chính ngưá»i trong cuá»™c chắc chẳng bao giá» Lãng có thể tin được . Má»™t câu chuyện đưa Lãng Ä‘i từ những chi tiết xót xa này sang chi tiết xót xa khác . Giá»ng nói buồn bã, nét mặt xa vắng, ánh mắt đớn Ä‘au cá»§a ngưá»i đàn bà trẻ ngồi bên cạnh đã đưa Lãng Ä‘i sâu vào những gút mắc éo le, mà chỉ má»™t ngưá»i đã trải qua những khổ Ä‘au cùng tận má»›i có thể kể má»™t cách mạch lạc như thế . Phải chi câu chuyện không có thật để nàng khá»i phải chịu đựng những bất công cay đắng dồn dập xảy đến cho cuá»™c Ä‘á»i nàng . Nhưng tiếc thay cái vết thương mà cuá»™c Ä‘á»i đã để lại cho má»™t ngưá»i đàn bà còn quá trẻ như thế vẫn còn nguyên vẹn dấu cứa, cái vết thương sâu dưá»ng như trở nên trầm thêm vá»›i từng giây phút qua Ä‘i . Những vết thương đó còn mãi đớn Ä‘au, nhức nhối cùng vá»›i cái đêm tối mênh mông mà Nguyên An mang trong lòng .
Có má»™t lần Lãng đã há»i Nguyên An vì lý do gì mà cô lại quyết định chia xẻ vá»›i chàng, má»™t sá»± xẻ chia mà Lãng biết chắc đã không đến dá»… dàng vá»›i cô . Nguyên An đã trả lá»i không suy nghÄ©:
- Có lẽ vì ông xuất hiện ngay đúng lúc tôi cần phải nói ra những ná»—i niá»m cá»§a mình . Có lẽ vì những ná»—i niá»m sâu kín kia đã bị dằn vặt đến tận xương tuá»· nên nó đã phải bật vỡ ra . Có lẽ vì tôi đã mệt má»i quá trong cái công việc xoá Ä‘i tất cả má»i dấu vết trên má»—i con đưá»ng mình đã Ä‘i qua . Nhưng Ä‘iá»u làm tôi cảm thấy tin tưởng nhất nÆ¡i ông có lẽ vì ông đã nói lý do ông nhìn lén tôi chỉ vì tôi gợi cho ông nhá»› vợ . Hiếm có ngưá»i đàn ông nào dám nhắc đến vợ mình má»™t cách thản nhiên như vậy trước mặt má»™t ngưá»i con gái lạ lắm ông à . Tôi nghÄ© nếu ông đã can đảm đủ để lấy má»™t ngưá»i giống tôi vá» làm vợ chắc ông sẽ hiểu được những suy nghÄ© cá»§a tôi và biết đâu chừng qua ông tôi cÅ©ng hiểu được những suy nghÄ© và hành động cá»§a ngưá»i ta .
- Sao Nguyên An không nghÄ© đó chỉ là má»™t mánh khoé cá»§a má»™t ngưá»i đàn ông từng trải để đến gần má»™t ngưá»i con gái như Nguyên An ?
Nguyên An nhún vai:
- Hình như khi dá»±ng nên tôi, ba mẹ đã tạo nên trái tim cá»§a tôi trước tiên đó ông . Bởi thế nên lúc nào tôi cÅ©ng hết lòng tin tưởng vào cuá»™c sống, vào con ngưá»i . Cho dù đã bao nhiêu lần bị cuá»™c sống vùi dập, bị con ngưá»i xô ngã nhưng rồi tôi cÅ©ng vẫn chứng nào tật nấy thôi . Tôi vẫn nghÄ© nếu ngay cả trái tim cá»§a chính mình mà mình còn không tin tưởng được thì mình còn biết tin tưởng vào cái gì để sống bây giá» nữa hở ông ?
Sáu năm trước Nguyên An là má»™t ngưá»i thành công trên má»i phương diện ở Việt Nam . Má»™t sá»± thành công mà Nguyên An gá»i là "tương đối " nhưng nghe Nguyên An kể và nhìn vào khuôn mặt cá»§a cô Lãng hiểu rằng cuá»™c sống cá»§a Nguyên An đã là niá»m mÆ¡ ước cá»§a rất nhiá»u ngưá»i đồng trang lứa . Má»™t cô gái vừa trẻ, vừa đẹp lại có tài . Hai mươi bảy tuổi, là giáo sư Anh văn cá»§a má»™t trưá»ng trung há»c đệ nhất cấp nổi tiếng ở Sài Gòn, giảng viên má»™t trưá»ng đại há»c tư kiêm luôn chức phó chá»§ tịch há»™i đồng chấm thi bằng Anh Văn quốc gia, phó giám đốc má»™t công ty xuất nhập khẩu nên Nguyên An Ä‘i Ä‘i vá» vỠở các nước vùng Ãông Nam à như ngưá»i ta Ä‘i chợ chiá»u . Ở vào cái thá»i kỳ mà chính phá»§ Việt Nam Ä‘ang cố chiêu dụ những công ty nước ngoài vào làm ăn thì cái vốn liếng và khả năng anh ngữ cá»§a Nguyên An đã là má»™t cái công cụ vô cùng quý báu cho cô tiến triển trên đưá»ng công danh và sá»± nghiệp . Nguyên An nói :
- Gia đình tôi trước ngày mất nước cÅ©ng thuá»™c vào tầng lá»›p trung lưu . Ba tôi là giáo sư sinh ngữ, ông dạy cả anh văn lẫn pháp văn . Mẹ tôi là bác sÄ© phụ khoa . Vậy mà sau khi loạn lạc gia đình tôi trở thành trắng tay . Ba phải Ä‘i kinh tế má»›i, chỉ mình mẹ nhá» làm nhà thương nên còn được ở lại thành phố tảo tần nuôi bảy anh em chúng tôi . Cả tuần mẹ Ä‘i làm, cuối tuần lại khăn gói đạp xe lên rẫy tiếp tế cho ba . Ở nhà đứa lá»›n trông đứa bé . Tôi là út, lại sanh ra vào cái thá»i kỳ mà cả gia đình lẫn đất nước Ä‘ang trên đà Ä‘i xuống nên chịu đựng thiệt thòi nhiá»u nhất . Tôi lá»›n lên cảm nhận được cái nghèo khổ cá»§a gia đình, cái bất công cá»§a xã há»™i, cái bon chen giành giật cá»§a ngưá»i Ä‘á»i, nên sống rất lặng lẽ, cố gắng thu mình vào trong má»™t cái góc hẹp nào đó để không làm phiá»n đến má»i ngưá»i . CÅ©ng may khi tôi tốt nghiệp đại há»c là lúc Mỹ và Việt Nam ký kết bang giao nên tôi có nhiá»u cÆ¡ há»™i thăng tiến . Từ nhá» tôi đã có khiếu vá» ngoại ngữ, lúc còn ở trung há»c bao giá» cÅ©ng là há»c trò cưng cá»§a các giáo sư Anh Văn . Tôi ra trưá»ng không có ý định Ä‘i dạy . Lúc bấy giá» những ngưá»i trẻ như tôi ai cÅ©ng mÆ¡ được Ä‘i làm cho các công ty ngoại quốc . Trước ngày tôi ra trưá»ng vài tháng, má»™t ngưá»i bạn rá»§ Ä‘i phá»ng vấn cho hãng bánh Nabisco . Tôi cÅ©ng Ä‘i thá»­ vá»›i nó cho biết . Không ngá» há» nhận tôi, lại cho Ä‘i qua Singapore thá»±c tập sáu tháng . Hôm nhận được tá» thư báo tôi mừng phát hét lên . Cả nhà ai cÅ©ng vui hết nhưng ba tôi thì lại buồn . Ba há»i tôi " Vậy bây giá» con không muốn Ä‘i dạy nữa hở ?". Tôi ngạc nhiên định trả lá»i ông " Con có bao giá» muốn Ä‘i dạy đâu ". Nhưng nhìn vào ánh mắt buồn buồn và gương mặt tiu nghỉu cá»§a ông tôi hiểu ông muốn tôi nối nghiệp ông vì sau này há» không cho ông Ä‘i dạy nữa . Thế là tôi xé bá» tá» giấy báo quyết định theo nghá» dạy há»c . Tôi thương Ba tôi lắm ông ạ . Hình như cả nhà chỉ có tôi là hiểu ông nhất thôi . Năm tôi hai mươi tuổi ông làm má»™t bài thÆ¡ tặng cho tôi, bài thÆ¡ gói ghém hết những thương yêu và kỳ vá»ng ông dành cho tôi . Ông khó khăn vá»›i con cái vô cùng, ở nhà không đứa nào được mở miệng cãi lá»i ông . Tính tôi thì lại bướng nên tôi chuyên môn bị đòn . Trận đòn nào trận đòn đấy chí tá»­ nhưng không bao giá» tôi khóc, mà ba thì lại rưng rưng nước mắt má»—i lần đánh tôi .
Nguyên An thở dài, mắt nhìn xa vắng:
- Ba hay tá»± trách mình rằng những ngày tôi lá»›n không có ba bên cạnh để răn Ä‘e dạy dá»— nên tuy là con gái mà tính tình tôi thật là nghênh ngang . Tôi nghÄ© gì là nói đó, không sợ ai cÅ©ng chẳng nể ngưá»i nào miá»…n là tôi thấy mình làm đúng . Không ngá» rằng chính nhá» những trận đòn cá»§a ba mà tôi gan lì hÆ¡n vá»›i cuá»™c sống, mà không ai có thể đạp lên tôi mà Ä‘i được . Ãó cÅ©ng là má»™t gia tài ba dành cho tôi phải không ông ? Nhưng cÅ©ng chính cái tính nết bướng bỉnh đó dần dần đã dệt thành má»™t lá»›p kén thật dầy, quá dầy, nên không ai biết được rằng bên trong chỉ là má»™t con nhá»™ng trần trụi, nhá» nhoi và yếu Ä‘uối đến tá»™i nghiệp .
Lãng thắc mắc:
- Tôi cÅ©ng chẳng hiểu tại sao những ngưá»i đàn bà yếu Ä‘uối má»ng manh lại thích tạo cho mình cái dáng vẻ cá»§a má»™t con nhím lúc nào cÅ©ng sẵn sàng xù lông ra Ä‘e doạ những kẻ đến gần .
Nguyên An lắc lắc mái tóc dài :
- Có lẽ cái khả năng tá»± vệ dạy cho chúng tôi phải làm như thế . Không cho ngưá»i khác đến gần để há» không có cÆ¡ há»™i làm mình Ä‘au . Thật ra lúc bấy giá» tôi không nghÄ© xa xôi như vậy đâu . Lúc đó tôi còn chưa biết Ä‘au là gì, chưa bị ngã bao giá» mà ông , vẫn còn hăng tiết vịt ghê lắm . Ãá»i sống còn nhiá»u việc phải làm, còn nhiá»u mục tiêu phải đạt đến, làm gì có thá»i giá» mà thá»§ thế hở ông ? Tôi có hai cái nguyện vá»ng mà tôi tá»± hứa phải hoàn thành trước khi lập gia đình . Thứ nhất là phải mua cho ba mẹ má»™t căn nhà khang trang rá»™ng rãi cho ba mẹ khá»i ngày mấy bận leo cầu thang lên bốn tầng lầu chung cư ở má»™t căn há»™ mà nắng thì nóng, mưa thì dá»™t . Thứ hai là tôi phải há»c lên cao nữa, ít nhất là thêm má»™t cái bằng cao há»c nhưng phải là bằng cao há»c cá»§a nước ngoài . Tham vá»ng cá»§a tôi lá»›n lắm, tôi muốn là hiệu trưởng cái trưá»ng mà tôi Ä‘ang dạy . Ông có tin không ?
Lãng cưá»i xoà:
- Tin chứ, tôi còn biết má»™t ngưá»i chưa Ä‘i làm đã lăm le cái ghế giám đốc cÆ¡ mà . Ãó là những cái nhiệt huyết, hăng hái và tá»± tin cá»§a tuổi trẻ .
Nguyên An gục gặc đầu:
- Những gì tôi đạt được không chỉ nhá» nhiệt huyết mà còn bởi má»™t sá»± cố gắng vượt bá»±c nữa ông ạ . Tôi làm nhiá»u hÆ¡n chÆ¡i . Trong lúc bạn bè Ä‘i chÆ¡i, hò hẹn, bồ bịch thì tôi cắm cổ Ä‘i làm . Tôi dạy ở hai trưá»ng khác nhau, đứng lo giấy tá» ngoại giao, hợp đồng cho công ty xuất cảng, Ä‘i chấm thi ở các tỉnh, vậy mà nghe ai nói có công việc nào hợp vá»›i khả năng cá»§a mình mà kiếm ra tiá»n là tôi nhảy vào làm . Má»™t ngày tôi chỉ cho phép mình ngá»§ năm tiếng là cùng vì tôi không muốn phí phạm thá»i gian . Tôi làm má»™t phần vì muốn trả hiếu cho ba mẹ, muốn ba mẹ hãnh diện vá» mình, phần khác vì muốn Ä‘á»n bù cho những mất mát cá»§a ba mẹ vì sá»± hiện diện cá»§a tôi trong gia đình . Lúc tôi sanh ra có ông thầy bói kia tiên Ä‘oán rằng vì tôi sanh nhằm giá» khắc vá»›i ba mẹ nên tôi chỉ Ä‘em lại tai hoạ cho gia đình . Thật đúng là như vậy . Má»™t ngưá»i anh trai tôi mất sau khi tôi chào Ä‘á»i được hai tuần rồi sau đó mẹ tôi lại bị ngưá»i ta lưá»ng gạt mất má»™t số nữ trang và tiá»n bạc khá lá»›n . Há» hàng ai cÅ©ng nói tôi là đứa "phá gia" đó ông biết không ?
Lãng ngắt lá»i:
- Ãó chỉ là những mê tín dị Ä‘oan cá»§a những ngưá»i không hiểu biết thôi, tại sao cô lại buá»™c vào mình như thế để mà mặc cảm ? Bá»™ cô tin vào những Ä‘iá»u vô căn nguyên như thế sao ?
Nguyên An cưá»i buồn:
- Hình như những Ä‘iá»u xui xẻo phiá»n muá»™n thưá»ng làm cho ngưá»i ta dá»… tin hÆ¡n là những gì tốt đẹp vui tươi . Ông có để ý như vậy không ? Tuy má»i ngưá»i trong gia đình ai cÅ©ng hết má»±c thương yêu tôi nhưng những lá»i bàn tán, xầm xì cá»§a há» hàng trong những dịp giá»— chạp, trong những buổi há»p mặt vẫn đến tai tôi . Có lần tôi nghe mẹ tá»± trách mình rằng vì mẹ mải lo cho tôi nên không chăm sóc cho anh tôi, anh bị chó cắn mà má»i ngưá»i vì dồn hết sá»± chú ý vào đứa bé má»›i sanh mà quên không đưa anh Ä‘i chích liá»n, nên anh má»›i chết . Bởi vậy càng lá»›n tôi lại càng khép kín hÆ¡n . Tôi tá»± bảo mình không được Ä‘em đến má»™t phiá»n phức, lo buồn gì cho gia đình nữa . Ngay từ ngày còn bé tôi đã tập tá»± mình giải quyết má»i việc liên quan đến mình . Chuyện vui thì tôi còn kể cho má»i ngưá»i nghe chứ chuyện buồn là tôi Ä‘em cất vào lòng hết .
Nguyên An quay nhìn Lãng nhoẻn miệng cưá»i liếng thoắng:
- Nhưng mà nói vậy không có nghÄ©a là tôi là má»™t con bé sống ná»™i tâm không nghịch phá gì đâu đó . Tôi Ä‘i há»c cứ bị bạn bè chá»c là du côn như con trai . Ông thấy hai tai tôi má»™t bên xá» hai lá»—, má»™t bên xá» ba lá»— là ông biết tôi nghịch như thế nào rồi . Mấy nhá» bạn tôi nói Ä‘i chÆ¡i vá»›i tôi không sợ bị con trai Ä‘i theo chá»c ghẹo vì không có ông con trai nào nói lại cái miệng cá»§a tôi cả . Chúng nó còn tiên Ä‘oán tôi sẽ không lấy chồng được vì tính tình tôi cứng cá»i quá mà đàn ông con trai thì chỉ thích con gái dịu dàng má»m má»ng để há» còn bảo vệ che chở . Ông nghÄ© lá»i nhận xét như thế có đúng không ?
Lãng ngó xa xa ra những gợn sóng lăn tăn trước mặt chợt nhá»› đến lá»i trách móc cá»§a chính mình hôm nào vá»›i Ãông Nghi:
- Anh không biết có má»™t ngưá»i vợ biết lo toan đủ Ä‘iá»u như em là má»™t may mắn hay trở ngại nữa Ãông Nghi ạ . Chuyện gì em cÅ©ng quyết định chu đáo hết làm anh có cảm tưởng em không cần anh trong cuá»™c sống cá»§a mình .
Ãể nghe tiếng thở dài trÄ©u nặng cá»§a Ãông Nghi:
- Nghi sống vá»›i anh không phải vì Nghi cần anh mà vì Nghi yêu anh . Vá»›i Nghi sá»± hiện diện trong Ä‘á»i sống nhau vì tình yêu có ý nghÄ©a hÆ¡n là vì sá»± cần thiết .
Lãng nhẹ nhàng trả lá»i Nguyên An:
- Có lẽ là đúng . Cái bản năng cá»§a má»™t ngưá»i đàn ông là thích bảo vệ và thưá»ng đặt cái ngưá»i đàn bà Ä‘i bên cạnh Ä‘á»i mình vào cái vị trí yếu Ä‘uối cần được che chở đó . Nói vậy không có nghÄ©a là má»™t sá»± coi thưá»ng vợ mình nhưng chỉ là thích được coi là má»™t cái cá»™t trụ vững chắc cho nàng tá»±a vào .
Nguyên An kêu lên:
- Muốn được coi là ngưá»i hùng phải không ? Ãàn ông sao giống con nít quá vậy ?
Lãng cưá»i : - Ừ, Ãông Nghi vẫn nói ở nhà nàng có hai đứa con nít, má»™t đứa chưa thay hết răng sữa và má»™t đứa tóc đã bắt đầu hoa râm .
Nguyên An tuyên bố:
- Tôi thích Ãông Nghi cá»§a ông . Lãng nói:
- Ãông Nghi gặp Nguyên An chắc cÅ©ng sẽ thích lắm, có đồng minh mà lị . Vậy những lá»i tiên Ä‘oán cá»§a bạn bè Nguyên An có đúng không ?
Nguyên An lắc đầu buồn so:
- Chúng nó Ä‘oán sai bét hết ông à . Bởi vì cuối cùng thì tôi không những lấy chồng mà còn không chỉ lấy má»™t lần . Tôi quen vá»›i ngưá»i ta thật tình cá» . Ngưá»i ta là em há» cá»§a má»™t chị bạn dạy chung trưá»ng vá»›i tôi . Cái hôm mà ngưá»i ta từ bên Mỹ vá» chị không định giá»›i thiệu ngưá»i ta cho tôi vì chị biết tôi chưa có ý định lập gia đình và vì cái Ä‘uôi Ä‘i theo tôi hÆ¡i dài, bác sÄ©, kỹ sư, kiến trúc đủ cả . Mấy đứa há»c trò thưá»ng nghịch ngợm Ä‘em những ngưá»i theo tôi ra làm đỠtài bàn luận nên cả trưá»ng ai cÅ©ng biết . Chị định giá»›i thiệu ngưá»i ta vá»›i má»™t cô giáo khác cÅ©ng dạy chung vá»›i chúng tôi . Chị làm má»™t bữa tiệc gia đình rồi kêu cả tôi đến dá»± để cô kia khá»i mắc cở . Tôi đến nhà chị má»™t phần vì cái máu tham ăn trong ngưá»i, ngưá»i ta má»i ăn ngu sao không Ä‘i . Má»™t phần vì tò mò muốn xem mặt ông em há» cá»§a chị dài ngắn ra sao mà chị cứ ca mãi là kén vợ ghê lắm, bên Mỹ gia đình cÅ©ng giá»›i thiệu cho mấy cô mà cứ nhất định không chịu lập gia đình . Tôi Ä‘i vá»›i má»™t tâm trạng bán tin bán nghi, vì thiên hạ đồn là đàn ông bên Mỹ mà phải vá» Việt Nam lấy vợ là vừa già vừa xấu lại không có công ăn việc làm đàng hoàng, bên đó con gái chê nên bò vá» bên này . Ãến chừng tôi gặp ngưá»i ta tôi hÆ¡i ngạc nhiên vì ngưá»i ta nhìn chững chạc hiá»n lành, ăn nói rất hiểu biết mà lại khiêm nhưá»ng hoà nhã chứ không phách lối khoe khoang như những ngưá»i việt kiá»u khác vá» kiếm vợ mà tôi biết . Có lẽ tại tôi nghÄ© mình là ngưá»i ngoại cuá»™c nên cứ thế là nhởn nhÆ¡ trong suốt buổi tiệc, ăn uống thật tình và nói năng bừa bãi, tá»± nhiên chẳng có chút gì e dè ngượng ngập . Ãến chừng tôi vỠđến nhà thì chị bạn gá»i Ä‘iện thoại cho tôi, chị nói "An à, chị bán con gà mà nó đòi mua con vịt . Nó không ưng con Vân mà lại đòi xin số Ä‘iện thoại cá»§a em ". Tôi nghe xong cưá»i ngất há»i chị " Chị nói thật không ? Cái ông em chị trước khi vá» Việt Nam có Ä‘i khám mắt chưa mà chị Vân xinh đẹp như vậy không ưng lại đòi làm quen vá»›i em ? Chị có nói vá»›i ổng là em tôn thá» chá»§ nghÄ©a độc thân lắm không ? ". Tôi bằng lòng để chị cho ngưá»i ta số Ä‘iện thoại cá»§a mình nhưng cÅ©ng chẳng nghÄ© ngợi gì xa xôi . Suốt thá»i gian ngưá»i ta ở Việt Nam chúng tôi nói Ä‘iện thoại vá»›i nhau cÅ©ng khá thưá»ng xuyên, nhưng toàn là chuyện trên trá»i dưới đất . Vá»›i tôi lúc bấy giá» ngưá»i ta chỉ là má»™t ngưá»i bạn, má»™t ngưá»i bạn vá»›i nhiá»u Ä‘iá»u cho tôi há»c há»i . Nhưng chỉ thế thôi . Tôi đã nói vá»›i ông tôi không có ý định lập gia đình trước khi làm xong những hoạch định cá»§a mình mà . Thậm chí trước khi vá» Mỹ lại ngưá»i ta khẩn khoản má»i tôi Ä‘i chÆ¡i mà tôi từ chối vì bận Ä‘i chấm thi . VỠđến Mỹ rồi ngưá»i ta vẫn gá»i Ä‘iện thoại cho tôi mặc dầu tôi vẫn má»™t má»±c "em chưa nghÄ© đến chuyện yêu đương hay lập gia đình ngay bây giá»" . Cuối năm đó tôi được trưá»ng đại há»c Canberra ở bên Úc nhận vào chương trình cao há»c kinh doanh cá»§a há» và còn cho há»c bổng bán phần . Tôi mừng ghê lắm và lập tức thu xếp công việc làm ăn và thương lượng vá»›i hiệu trưởng trưá»ng tôi dạy cho tôi vắng mặt má»™t thá»i gian . Vậy là những gì tôi mÆ¡ ước đã lần lượt hình thành . Trước đó tôi đã mua được cho ba mẹ má»™t căn nhà bốn phòng khang trang ngay thành phố .
Lãng buột miệng:
- Ở Việt Nam má»™t căn nhà như thế bao nhiêu tiá»n ? Há» có cho trả góp không ?
Nguyên An cưá»i khúc khích:
- Ông há»i vậy đủ biết ông rá»i Việt Nam lâu lắm rồi . Ở cái xứ sở mà đồng tiá»n có má»™t mãnh lá»±c thật to lá»›n, thì có ngưá»i lạ nào dám cho ông mua thiếu, mua chịu . Căn nhà tôi mua cho ba mẹ trị giá khoảng 40 ngàn đô la lúc bấy giá» . Tôi mua được là nhá» tiá»n dành dụm cá»§a chính mình và tiá»n phụ huynh há»c sinh cho tôi mượn trả góp không tính lá»i . Há» nghe nói tôi có ý định mua nhà cho ba mẹ là đỠnghị cho tôi mượn tiá»n liá»n chẳng cần tôi phải há»i . Ông coi tôi có oai không ?
Lãng gật gù đồng ý . Nguyên An tiếp:
- Những ngày du há»c bên Úc xa gia đình tôi má»›i cảm thấy thấm thía câu nói "đất khách quê ngưá»i", má»›i thấy thương những ngưá»i tị nạn Ä‘ang tản mác khắp nÆ¡i trên thế giá»›i . Tôi thầm tạ Æ¡n Æ¡n trên đã cho tôi cái Ä‘iá»u kiện được ở ngay quê hương mình, nói bằng chính ngôn ngữ cá»§a mình và được bảo bá»c bởi tình thương yêu cá»§a gia đình há» hàng . Nói vậy để ông hiểu tôi không há» có định ra nước ngoài lập nghiệp mặc dầu khi tôi còn nhỠđã bao lần Ä‘i vượt biên cùng các anh chị, ba mẹ đã từng có ý định ghép tên chung vá»›i con lai để ra Ä‘i . Nhưng rồi tiá»n mất tật mang nên ba mẹ tôi bằng lòng vá»›i số phận cá»§a mình và khuyên chúng tôi nên chấp nhận ở lại cố gắng há»c hành để sinh tồn và để vươn lên bằng chính khả năng cá»§a mình . Chương trình há»c cá»§a tôi Ä‘ang dở dang thì mẹ tôi bị chứng tai biến mạch máu não phải vô nhà thương . Hay tin tôi tức tốc bay vá» bên mẹ vì sợ mẹ có mệnh hệ nào . Bác sÄ© nói cÆ¡ há»™i phục hồi cá»§a mẹ tôi rất mong manh . Thế là tôi quyết định ở lại để chăm sóc cho mẹ . Ông biết không, lần đầu trong Ä‘á»i tôi thấy mình cô đơn là những ngày mẹ nằm bệnh, ngoài những cái lo toan phiá»n phức cá»§a cuá»™c sống, lo tiá»n thuốc, lo bác sÄ© cho mẹ, tôi còn cảm thấy mệt má»i vì hàng ngày lầm lÅ©i ra vô bệnh viện má»™t mình trong khi các anh chị mình thì kẻ có chồng, ngưá»i có bạn gái Ä‘i cùng . Lúc đó thì tình thương dành cho Mẹ là nhất, Mẹ thì vẫn còn nằm phòng săn sóc đặc biệt, chưa biết ngày nào tỉnh dậy, phần thì những bài vở cá»§a chương trình há»c Ä‘ang gần hết hạn vì tôi xin phép giáo sư mang vá» Việt Nam viết luận án rồi ná»™p sau . Có những đêm sau khi ở bệnh viện vá», thức trắng đến 3 giá» sáng để làm bài, nằm chợp mắt nữa tiếng rồi thức dậy làm bài tiếp, đến 5 giá» 30 phải thức dậy lo bài vở để đến trưá»ng dạy . Tôi vá» Việt Nam là há» bắt Ä‘i dạy lại mặc dầu chỉ vài giỠđứng lá»›p thôi . Vô bệnh viện thì phải đối diện vá»›i những chướng tai gai mắt cá»§a cái xã há»™i "lương y như từ mẫu" . Ãang bÆ¡ vÆ¡ vá»›i những ná»—i niá»m, thì má»™t đêm tôi nhận được Ä‘iện thoại cá»§a ngưá»i ta . Câu đầu tiên ngưá»i ta há»i tôi là "Mẹ thế nào rồi em ?" . Tôi ngạc nhiên vì sao ngưá»i ta biết mẹ tôi nằm bệnh viện vì từ lúc mẹ bệnh đến bây giá» tôi chẳng liên lạc vá»›i ai cả cÅ©ng như từ hồi tôi Ä‘i qua Úc há»c tôi không thư từ cho ngưá»i tạ ÃÆ°á»£c biết là ngưá»i ta liên lạc vá»›i chị bạn nên biết tình hình cá»§a gia đình tôi như vậy nên Ä‘iện thoại vá» thăm há»i ...
Nguyên An ngưng lại một chút, thở dài nhè nhẹ rồi khẽ nói:
- Ông có biết câu há»i đơn giản đó cá»§a ngưá»i ta đã đánh động tôi như thế nào không ? Từ nhá» tôi không gần Mẹ, vẫn thèm được sá»± thương yêu chìu chuá»™ng cá»§a Mẹ nhưng hoàn cảnh gia đình như vậy khiến tôi không cho phép mình đòi há»i nhiá»u mặc dầu rất thương Mẹ, cứ khâm phục sá»± chịu đựng cá»§a mẹ những ngày vắng ba . Tôi vẫn tá»± nhá»§ rằng chồng cá»§a tôi phải là ngưá»i thương yêu Ba Mẹ tôi như Ba Mẹ ruá»™t cá»§a mình. Và "câu há»i ăn tiá»n" đó đã làm cho tôi cảm thấy ngưá»i đó thật gần gÅ©i, cảm giác lạ lắm ông ạ. Ngưá»i ta đã dùng từ "Mẹ" thay vì dùng từ "Mẹ em" làm cho tôi có cảm giác há» là má»™t phần cá»§a mình. Thế là hai tiếng đồng hồ trên phone bắt đầu má»™t cuá»™c tình không lãng mạn nhưng đủ để tôi tin vào cái gá»i là tình yêụ Bởi lúc đó tôi yêu ngưá»i ta bằng cả con tim và lý trí cá»§a mình ... Cái lãng mạn cá»§a chúng tôi không là những cái email Ä‘iện tá»­ mà là những lá thư viết tay, tôi bướng bỉnh lắm, không cho ngưá»i ta email, vì tôi nghÄ© viết thư bằng giấy bút tình cảm sẽ thật hÆ¡n, ý nghÄ©a hÆ¡n. Má»™t tuần má»™t lá thư, những lá thư bằng má»±c tím trên những tá» giấy má»ng thÆ¡m mùi phấn con nít . Ông thấy tôi có chướng không ?
Lãng cưá»i, bâng khuâng nghÄ© đến những tá» thư viết tay xếp thành hình chiếc lá gắn ở kiếng xe cá»§a Ãông Nghi má»—i ngày xưa kia . Những cái thư mà chàng biết Ãông Nghi vẫn còn ấp á»§ nâng niu mặc dầu chính chàng cÅ©ng không rõ mình đã viết gì . Ôi, đàn bà và những cái ý thích cá»n con lạ lùng đáng yêu . Nguyên An vô tình không để ý vẫn tiếp tục :
- Má»—i tuần má»™t lá thư ông ạ đủ để tôi có thêm nghị lá»±c tồn tại vá»›i cuá»™c sống, yêu Ä‘á»i hÆ¡n và tin tưởng vào những gì mình Ä‘ang có hÆ¡n. Hình như lúc bấy giá» trên Ä‘á»i không có ngưá»i con gái nào có thể hạnh phúc hÆ¡n tôi, tôi như ngưá»i sống trên mây . Ãi những bước chân sáo, hát những bản nhạc tình và làm việc bao nhiêu cÅ©ng không thấy má»i mệt . Mặc dù lúc đó má»i ngưá»i trong gia đình cứ nói ra nói vào, "coi chừng bạo phát bạo tàn, coi chừng bị ngưá»i ta lợi dụng, coi chừng ngưá»i ta có vợ rồi đó..." coi chừng đủ thứ hết, nhưng tôi để ngoài tai cả, tôi tin ngưá»i ta mà ông . Tôi Ä‘ang yêu, yêu ở lứa tuổi chững chạc và chuẩn bị tinh thần cho má»™t cuá»™c sống gia đình. Sau khi mẹ tôi phục hồi, má»™t sá»± phục hồi đáng ngạc nhiên làm kinh ngạc cả bác sÄ©, tôi định qua Úc lại để hoàn thành chương trình há»c thì ngưá»i ta cầu hôn vá»›i tôi . Lá»i cầu hôn đến vào má»™t buổi tối sau khi ngưá»i ta hát cho tôi nghe bài "Vì đó là em" cá»§a nhạc sÄ© Diệu Hương . Ông biết bài đó không ?
Rồi không đợi Lãng trả lá»i, Nguyên An đứng dậy lượm má»™t hòn sá»i nhá» vung tay ném ra bãi biển trước mặt, khe khẽ hát:
- Không cần biết em là ai
Không cần biết em từ đâu
Không cần biết em ngày sau
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận
Yêu em như yêu vùng trá»i mênh mông ...

Lãng im lặng nghe cô gái hát . Lá»i tha thiết cá»§a bản nhạc nghe thật ngậm ngùi cay đắng qua tiếng hát cá»§a Nguyên An . Cô quay qua nhìn Lãng, lập lại từng chữ:
- "Yêu em vì chỉ biết đó là em" . Nghe sao ấm lòng quá phải không ông ? Tôi nhận lá»i cầu hôn cá»§a ngưá»i ta không má»™t chút do dá»± đắn Ä‘o mặc dầu từ lúc nói yêu nhau chúng tôi chưa há» gặp nhau thêm má»™t lần nào nữa . Những ngưá»i quen biết Ä‘á»u giật mình khi nghe tin tôi lấy chồng . Bạn bè bảo tôi Ä‘iên khi quyết định lấy má»™t ngưá»i chỉ tìm hiểu qua Ä‘iện thoại và thư từ . Nhưng có há» gì đâu phải không ông ? Tình yêu đến từ sá»± cảm thông, từ con tim cÆ¡ mà . Tôi lại thấy tình yêu cá»§a chúng tôi đẹp hÆ¡n, lãng mạn hÆ¡n khi không có những đụng chạm gặp gỡ má»—i ngày .
Nguyên An kể đến đây đột nhiên ngưng lại nhìn Lãng cưá»i mà mắt hình như nhoè nước:
- Con ngưá»i ta khi yêu trở nên khù khá» má»™t cách tá»™i nghiệp phải không ông ? Tôi chưa má»™t lần há»i ngưá»i ta vá» những dá»± định tương lai cho hai đứa, vá» công ăn, việc làm, hay cuá»™c sống cá»§a chính mình khi tôi vá» làm vợ ngưá»i ta . Tôi bằng lòng để cho ngưá»i ta quyết định má»i chuyện, má»™t Ä‘iá»u thật khác vá»›i cái cá tính cá»§a tôi . Tôi hiểu mình đã thật sá»± gởi gấm trá»n vẹn cả trái tim lẫn số mạng cá»§a mình khi gật đầu ưng thuận ký kết chung thân vá»›i ngưá»i ta . Ừ, cuối cùng thì tôi cÅ©ng đã kiếm được cái ná»­a kia cá»§a mình và từ nay tôi sẽ không bao giá» phải má»™t mình chống chá»i vá»›i Ä‘á»i nữa . Vì khoảng cách xa xôi nên tất cả má»i sá»­a soạn cho đám cưới là má»™t mình tôi đứng ra lo hết . Ngưá»i ta đòi gá»­i tiá»n vá» cho tôi lo liệu nhưng tôi từ chối, tiá»n bạc mai mốt rồi cÅ©ng cá»§a chung mà đâu có mất Ä‘i đâu mà sợ . Tôi nói vá»›i ông Ä‘iá»u này để ông biết rằng từ đầu đến cuối tôi chưa bao giá» nhận má»™t đồng tiá»n nào cá»§a ngưá»i ta . Má»—i lần có ngưá»i vá» Việt Nam là ngưá»i ta lại gá»­i quà, gá»­i kẹo vá» cho tôi . Má»—i lần như vậy tôi còn há»›n hở hÆ¡n má»™t đứa con nít, không phải vì giá trị cá»§a món quà, tôi có thể tá»± mình mua được chúng . Nhưng tôi vui vì cái lòng cá»§a ngưá»i ta vá»›i tôi, vì cái công cá»§a ngưá»i ta đã bá» ra Ä‘i mua cho tôi, vì cái tình cá»§a ngưá»i ta khi cẩn thận chá»n lá»±a từng món quà tôi thích .
Nguyên An quay qua Lãng gạn há»i:
- Ông có hay mua quà cho Ãông Nghi không ?
Lãng đỠmặt chống chế:
- Thỉnh thoảng thôi . Thì như cô nói đó, là vợ chồng rồi tiá»n bạc là cá»§a chung . Ãông Nghi thích gì thì mua tôi đâu có cấm cản gì đâu . Tôi mua không đúng ý mất công lắm .
Nguyên An chậc chậc lưỡi lắc đầu phản đối:
- Bởi vậy đàn ông thật là vô tình . Ông không nghÄ© rằng vợ ông cÅ©ng thích được nhận những món quà bất ngá» cá»§a ông sao ? Ãó cÅ©ng là má»™t cách tá» ra rằng lúc nào ông cÅ©ng nhá»› đến vợ . Tôi tin chắc rằng ông mua cái gì Ãông Nghi cÅ©ng thích . Chứ còn bảo để tá»± Ãông Nghi Ä‘i mua thì còn nói làm quái gì nữa .
Lãng bật cưá»i thành tiếng sau câu nói cá»§a Nguyên An . Nguyên An cÅ©ng cưá»i theo rồi tiếp:
- Ãầu năm 2000, má»™t đám cưới thật đẹp diá»…n ra . Há»c trò cá»§a tôi xúm xít lại lo cho cô giáo . Trang trí nhà cá»­a, làm hoa, bày biện bàn thá», trang Ä‘iểm cho cô dâu là má»™t tay chúng làm hết . Mấy ngày trước đó bầu trá»i cứ âm u, nắng không ra nắng, mưa chẳng muốn mưa . Vậy mà buổi sáng lá»… rước dâu trá»i lại nắng chan hoà rá»±c rỡ . Ãiá»u đặc biệt là có sá»± hiện diện cá»§a bốn giáo sư ngưá»i Úc nữa . Lúc làm lá»… lạy bàn thỠông bà và rót rượu má»i cha mẹ hai bên tôi cảm động đến ứa nước mắt, ngưá»i ta cÅ©ng nghẹn lá»i . Mẹ chồng tôi ôm tôi vô lòng nói từ đây tôi không chỉ là dâu mà còn là con gái cá»§a bà . Ba mẹ tôi luôn miệng nói cưá»i . Mấy bà chị nói bao nhiêu cái đám cưới rồi chưa thấy đám cưới nào ba mẹ vui như đám cưới cô út . Ãến buổi chiá»u đãi tiệc, cả hai Ä‘ang đứng trước nhà hàng chào khách thì nhân viên nhà hàng báo chú rể có Ä‘iện thoại . Tôi vẫn đứng trước cá»­a nói chuyện vá»›i khách mà không há» biết rằng cuôc hôn nhân cá»§a mình Ä‘ang có nguy cÆ¡ tan vỡ . Sau khi nghe Ä‘iện thoại, khuôn mặt cá»§a ngưá»i ta vẫn bình thưá»ng, đến khi khách vô nhà hàng, lúc cả hai Ä‘ang chuẩn bị vô để lên sân khấu thì ngưá»i ta má»›i quay qua tôi nói "bạn trai cá»§a em Ä‘iện thoại nói vá»›i anh rằng em chỉ là chiếc giày cÅ©, đã bị xài qua nhiá»u lận" . Trá»i ạ, tất cả như đổ vỡ trước mặt tôi, tôi phải há»i lại đến mấy lần má»›i hiểu được những gì ngưá»i ta Ä‘ang nói . Tôi gắng gượng lắm má»›i bước lên sân khấu nổi, cố cho xong đám cưới, lẽ ra đã là má»™t đám cưới thật hạnh phúc và linh đình . Ãầu óc tôi như vỡ tung, nhưng tôi tin tưởng rằng đêm tân hôn sẽ là câu trả lá»i tất cả . Tôi chỉ nghÄ© đơn giản "ăn không được thì phá cho hôi" vẫn là cách phá đám cá»§a những chàng trai Ä‘eo duổi ngưá»i ta mà không đạt được mục đích ... HÆ¡n nữa chồng tôi là ngưá»i chững chạc, đứng đắn, sẽ hiểu đâu là thật và đâu là giả ...
Nguyên An cúi gập ngưá»i, vùi mặt vào hai lòng bàn tay để trên đầu gối . Lãng nhìn theo hai vai rung rung cá»§a ngưá»i con gái thở dài xót xa . Muốn ôm Nguyên An vào lòng để chia xẻ bá»›t ná»—i niá»m nhưng lại e ngại . Sợ rằng cá»­ chỉ thân mật ấy sẽ làm khuấy động thêm những cảm xúc cá»§a Nguyên An, thế nên Lãng chỉ còn biết vá»— nhẹ vào vai cô thay cho má»™t lá»i an á»§i thiết tha . Má»™t lúc lâu sau Nguyên An má»›i ngẩng mặt, lấy ngón tay lau nhẹ những giá»t nước mắt đã ràn rụa trên má giá»ng nói nghèn nghẹn:
- Tôi không sao đâu . Thật không ngá» rằng tôi còn có thể khóc được khi kể cho ông nghe bởi vì những tá»§i nhục ê chá» cá»§a ngày hôm đó đã diá»…n Ä‘i diá»…n lại trong đầu tôi má»—i khi bóng đêm vá» trong suốt thá»i gian qua . Tôi ngỡ rằng mình đã chai lì vá»›i cảm xúc, đã cạn khô vá»›i nước mắt, đã xa lạ vá»›i dÄ© vãng . Bao lâu, bao lâu thì trái tim mình má»›i thôi nhức nhối vì những vết Ä‘au mang lại từ ngưá»i mình yêu vá»›i tất cả những gì mình có hở ông ? Ãêm tân hôn, đêm đầu tiên cá»§a Ä‘á»i con gái trở thành đàn bà, cÅ©ng hạnh phúc, sôi nổi và trá»n vẹn lắm, nhưng rồi tất cả chấm dứt bằng má»™t câu tuyên bố cá»§a ngưá»i ta "Em không còn là con gái ... vậy ngưá»i đàn ông đầu tiên cá»§a em là ai ?" . Ông ạ, những giá»t máu hồng mà ngưá»i ta lăm le để nhìn thấy đã không có . Bằng chứng cá»§a sá»± trinh tiết cá»§a má»™t ngưá»i con gái chỉ vá»n vẹn như vậy thôi đó . Tôi biết nói sao hở ông cho ngưá»i ta tin tôi, tình ngay mà lý gian, câm lặng cho nước mắt chảy để rồi ngưá»i ta càng quả quyết cho tôi là ngưá»i không đàng hoàng ... Nhưng Ä‘au hÆ¡n nữa là "Bây giá» anh má»›i hiểu vì sao em còn trẻ mà thành đạt đến vậy . Chỉ có chuyện em chịu hiến thân cho ngưá»i ta thì há» má»›i đưa em lên đến đỉnh cao cá»§a sá»± nghiệp ... và bây giá» em lại mượn anh làm cầu để đưa em sang Mỹ" . Trá»i đất như quay cuồng trước mặt tôi . Ngưá»i mà tôi chá»n làm chồng lại có thể nói vá»›i tôi những câu nói phÅ© phàng đến thế sao ông ? Tôi lịm ngưá»i Ä‘i mãi má»›i có thể nói vá»›i ngưá»i ta má»™t câu "Ãến lúc này em má»›i biết anh lấy vợ mà không hiểu được vợ anh chút nào cả ... Anh vẫn nói em khôn ngoan . Nếu em thật sá»± hư há»ng và muốn lừa gạt anh em đã có trăm phương ngàn kế để qua mặt anh rồi . Bây giỠở đây ngưá»i ta quảng cáo không má»™t chút ngượng ngập những mánh khoé, những phẫu thuật để vá màng trinh, để che đậy lầm lỡ, anh không biết sao ? Mà em thì lại là má»™t ngưá»i có tiá»n, chuyện đó đâu có khó vá»›i em ". Tôi như ngưá»i Ä‘ang ở trên đỉnh cá»§a má»™t ngá»n núi bị ném xuống vá»±c thẳm, Ä‘au ghê lắm ông biết không ? Không ná»—i Ä‘au nào có thể Ä‘au hÆ¡n như vậy, tôi thật sá»± gục ngã ... Co ngưá»i đớn Ä‘au, quay vào tưá»ng khóc, khóc giữa đêm tân hôn, đêm diá»…m tuyệt, đêm đợi mong cá»§a má»™t ngưá»i con gái . Nhưng sau đó ngưá»i ta lại ôm tôi vào lòng năn nỉ, nói rằng ghen quá nên nói bậy, ngưá»i ta xin lá»—i tôi và hứa sẽ quên hết để hai đứa làm lại từ đầu, chuyện quá khứ không nói đến nữa, tôi cÅ©ng chỉ biết lặng lẽ gật đầu thôi chứ làm gì bây giá» ? Và rồi sống được ba tuần hạnh phúc vá»›i nhau . Ngày ngưá»i ta vá» lại Mỹ, thấy ngưá»i ta ôm Ba Mẹ mình chào tạm biệt mà cảm thấy hạnh phúc . Ừ, những gì xảy ra chỉ là má»™t bóng mây Ä‘en đã bay qua khá»i cuá»™c Ä‘á»i chúng tôi . Ngưá»i ta hứa sẽ lo cho tôi trá»n vẹn Tôi khóc thật nhiá»u để tiá»…n ngưá»i ta Ä‘i, như bao nhiêu ngưá»i vợ yêu chồng khác ... Và có ai ngỠđó là lần tiá»…n Ä‘i cuối cùng và không quay lại cá»§a ngưá»i ta ...
Nguyên An quay qua Lãng mím môi:
- Có lần ông đã há»i tôi ngưá»i ta có tên không ? Và tại sao tôi không dùng tên ngưá»i ta khi kể chuyện cho ông nghe ? Bây giỠông đã hiểu tại sao chưa ? Làm sao tôi còn có thể gá»i tên má»™t ngưá»i đã đối xá»­ vá»›i tôi như kẻ lạ xa như thế hở ông ? Vâng, bây giá» và mãi mãi vá» sau ngưá»i ta sẽ chỉ là "ngưá»i ta" vá»›i tôi . Gá»i như thế để nhắc nhở chính mình rằng cái ngưá»i mình đã hiến dâng trá»n vẹn, đã đầu ấp tay gối đó đã không còn hiện hữu ...

Hoài Yên




Mục Lục


8. Em Mãi Yêu Anh

Việt Dương Nhân



Sài-gòn, giữa mùa hè trá»i nóng bức, những cây Ä‘iệp tàng nào tàng nấy thật to lá»›n, hoa Ä‘ang nở rá»™ màu hồng tươi thắm làm rá»±c rở cả hai bên đại lá»™ Thống Nhứt.
Ngá»c và Bích, hai cô gái khoảng mưá»i chín hai mươi tuổi, Ä‘ang đèo nhau trên chiếc Honda đàn-bà màu xanh Ä‘á»t chuốị Hai cô ăn mặc theo thá»i đại, quần sá»t màu trắng, áo sÆ¡-mi ca-rô ngắn tay, hai vạt trước cá»™t tréo lại - cả hai Ä‘á»u có mái tóc dài cá»™t Ä‘uôi ngá»±a, đánh son phấn đơn sÆ¡, miệng nói nói cưá»i cưá»á»‹ Sắc vóc cô nào cô nấy rất hấp dẫn và xinh xắn...
Chiá»u nay, Bích và Ngá»c rá»§ nhau Ä‘i dạo trong Sở Thú (Thị Nghè). Ãến nÆ¡i Ngá»c dắt xe Ä‘i gởi, Bích móc bóp lấy tiá»n mua vé vô cửạ
Hai cô Ä‘i tà tà, định quẹo vô Viện-Bảo-Tàng. Bất chợt Ngá»c núp phía sau lưng Bích. Bích quay sang liá»n há»i :
- Mầy làm gì vậy Ngá»c ?
- Gặp ngưá»i quen.
- Làm gì mầy sợ dữ vậy ?
- Tại bữa hỗm, tao cho hắn "lèo".
- Ai vậy ?
- Mầy không biết đâụ
- Cha, kép mới há !
- Kép đâu mà kép.
- Ãâu, hắn đâu ?
- Kia kìa, hắn Ä‘ang ngồi trên băng dài Ä‘á»c sách đó.
Bích nhìn nhìn, rồi nói liá»n :
- Ai mà trông giống anh Thạch quá cà !
- Ủa, mầy biết anh ấy hả Bích ?
- Biết hồi mấy năm trước.
- Mầy quen anh ấy như thế nào vậy ?
- Tao có kể cho mầy nghe rồị
- á»i, làm sao mà tao nhá»› được. p - Mầy quen vá»›i anh ấy, sao há»—m rày mầy không nói cho tao nghe ?
- Hôm trước mầy Ä‘i chÆ¡i hay thăm bà con ở Cần ÃÆ°á»›c, Cần Giuá»™t gì đó. Ở nhà má»™t mình, tao buồn tình nên thả bá»™ Ä‘i lang thang ra ngoài miệt Nguyá»…n Huệ - Tá»± Dá» Anh ấy lại làm quen và má»i tao Ä‘i ăn cÆ¡m ở Nhà-Bè. Nhưng tao cho hắn "lèo". Bích cưá»i ngất và nói :
- Mầy lại tái diá»…n cái màn đó nữạ Tối ngày mầy cho ngưá»i ta "lèo" hoàị Rồi thấy há», mầy lại trốn. Ãể tao kêu ảnh nha !
- Thôi, thôi kỳ lắm !
- Kỳ cái gì... Anh Thạch ! Anh Thạch !
Kêu xong, Bích dấu mặt. Thạch nghe tiếng con gái gá»i tên mình, cậu giá»±t mình ngó dáo dác. Vừa nhìn thấy Ngá»c, Thạch vi đứng lên Ä‘i tá»›i :
- Chào cô Ngá»c... và chàá».. cô Bích !
Bích tươi cưá»i :
- Dạ, chào anh Thạch. Lâu quá ha ! Dạo này anh ra sao ?
Ngá»c liá»n há»i nhanh :
- Hai ngưá»i quen nhau thân lắm hả ?
Bích gật đầu :
- Tao đã kể cho mầy nghe hồi tao mới quen với mầy đó.
- Vậy hả ?
Thạch cưá»i và nói :
- Trá»i nắng nóng quá, má»i hai cô ra ngoài uống nước mía vá»›i tôi nhạ
Ngá»c nhìn Bích, cả hai cùng gật đầụ Sau đó, ba ngưá»i Ä‘i tà tà ra xe nước mía bên lỠđưá»ng Nguyá»…n Bỉnh Khiêm. Há» kê vài cái bàn thấp và cả chục chiếc ghế đẩu lùn lùn cho khách ngồi nghỉ chân và uống nước. Nãy giá» Bích muốn há»i thăm Cưá»ng, mà cô cứ ngập ngừng. Nhưng cuối cùng cô há»i :
- Anh Thạch có thưá»ng gặp anh Cưá»ng không ?
Ngá»c nghe tên Cưá»ng, cô liá»n nói :
- A ha, thì ra anh Thạch là bạn cá»§a anh Cưá»ng... Tao nhá»› rồị
Thạch chưng há»­ng, cậu thoáng nghỉ trong đầu : ‘’Má»›i có mấy năm qua, mà ngày nay Bích thay đổi rất nhiá»u, từ dáng vóc đến cách ăn diện, lá»i nói cÅ©ng dạn mồm, dạn miệng. Bữa há»—m Ngá»c nói vá»›i mình là nàng có má»™t cô bạn ở chung và có cá»­a tiệm trong Chợ-Lá»›n, mà không biết tiệm gì cà ?’’. Thạch quay sang trả lá»i câu há»i cá»§a Bích :
- Dạo này thằng Cưá»ng biệt phái miệt Tân An. Nó sắp lên Trung-Úy rồị
Bích há»i :
- Còn anh ! Anh còn ở trong lính không ?
- Vẫn còn. Nhưng tôi ở Sàigòn.
Ngá»c nhìn Thạch và mỉm cưá»i :
- Cha, chắc anh là lính "kiểng" phải không ? Nhìn anh giống như Công-Tử-Bột, chớ chẳng thấy lính tráng gì hết.
Thạch ngập ngừng cưá»i cưá»i :
- ... Gần như vậỵ.. Cha mẹ tôi không muốn tôi Ä‘i lính xa thá»§-độ Này, hai cô có tiệm gì ở miệt Chợ-Lá»›n, mà đưá»ng nào vậy ?
Bích nhìn Ngá»c. Ngá»c nháy nháy mắt. Bích tức cưá»i trong bụng, nàng liá»n nói :
- Tiệm Ngân-Hà, đưá»ng Tá»-Thiên đó anh Thạch à !
Ngá»c liếc Bích và cÅ©ng tức cưá»i :
- Xin lá»—i anh. Tại bữa há»—m anh há»i em làm gì. Em nói đại đó, chá»› không có tiệm gì hết. Nay xin đính chánh lại nghẹ
- Vậy hai cô làm... Thôi, sao tôi tò mò quá ! Hôm nào hai cô rảnh, cho chúng tôi má»i Ä‘i ăn cÆ¡m má»™t hôm được không ?
Ngá»c há»i :
- Chúng anh ? Ai nữa vậy ?
- Cưá»ng... nó là... là...
Bích liá»n cắt lá»i Thạch :
- Là... ngưá»i em ... ghét nhứt Ä‘á»i đó.
Thạch lắc đầu và cưá»i :
- Ghét... ghét mà gặp tôi là há»i thăm... liá»n.
Bích hơi mắc cỡ và nói :
- Thì... thì tại em thấy anh, bá»—ng em chợt nhá»› đến anh Cưá»ng vậy thôị Chá»›... chá»›...
Ngá»c cướp lá»i :
- Chớ không phảị.. mầy nhớ lại hương-xưa sao ?
Bích đập vai Ngá»c :
- Thôi Ngá»c Æ¡i ! Mầy chá»c quê tao hoàị..
Những ly nước mía đã cạn queá» Thạch há»i :
- Hai cô uống thêm gì nữa không ?
- Dạ, thôi đủ rồị
Thạch đứng dậy trả tiá»n. và há»i :
- Hai cô ở đâu, cho xin địa chỉ, số điện thoại được không ?
Hai cô nhìn nhaụ Ngá»c nói :
- Có gì mà không được. Nè, tụi em ở... ‘’nghèo’’ lắm đó nghe !
- Nghèo giàu là nghĩa lý gì hai cô ơi !
Ngá»c nháy mắt, ý bảo Bích viết địa chỉ, vì nàng há»c hành chỉ biết Ä‘á»c chá»› viết thì dở lắm. Bích mở bóp lấy cây viết Bis và xé miếng giấy nhá» viết đưa cho Thạch. Thạch lấy Ä‘á»c sÆ¡, và nói :
- Ủa, hai cô ở "Building Kim Long"? Nè, có điện thoại không ?
Bích trả lá»i :
- Ãiện thoại chỉ ở dưới gác-gian, chá»› không có trong phòng. Thôi, tụi này phải vá». Hôm nào sẽ gặp lại anh nha !
- Tạm biệt hai cô !
Cả ba chia tay nhaụ Bích và Ngá»c Ä‘i lấy xe dzá»t vá». Còn Thạch Ä‘i đến chiếc xe hÆ¡i hiệu Fiat màu trắng. Thạch vô ngồi trong xe, cậu nghÄ© : ‘’Mình phải gá»i thằng Cưá»ng vá» Sàigòn vài ngày má»›i được. Mình biết nó còn yêu Bích lắm. Lúc nào gặp mình, nó cÅ©ng nhắc tá»›i Bích, và nó luôn hy vá»ng sẽ có ngày gặp lại nàng’’. Sau đó, Thạch lái xe trá»±c chỉ vá» Cư-Xá Lữ-Gia (Phú-Thá»). Vá» nhà tắm rá»­a thay đồ xong. Thạch liá»n ngồi vào bàn giấy viết thÆ¡ cho Cưá»ng gởi Ä‘i cấp tốc. Qua tuần sau, Cưá»ng nhận được thư cá»§a Thạch, chàng mở ra Ä‘á»c :

Phú-Thá», ngàỵ.. tháng... năm 19... p Việt Cưá»ng bạn hiá»n,
Tao viết thư này cho mầy biết má»™t tin thật vuị Tao vừa gặp lại Bích hồi xế trưa nàỵ Nàng có há»i thăm vá» mầỵ Vậy thì chừng nào mầy trở vá» Sàigòn nhá»› cho tao hay liá»n. Và luôn đây, tao ghi địa chỉ cá»§a Bích. Nếu mầy muốn viết thư cho nàng, thì mầy cứ viết. Nàng có cô bạn ngưá»i miá»n Trung coi cÅ©ng được lắm... ỌK. vài hàng cho mầỵ Chúc mầy mạnh khoẻ vui vẻ. Trả lá»i cho tao gấp nhạ Bạn mầy

Bảo Thạch
Ãá»c xong lá thư, Cưá»ng nghe trong lòng như bắt được vàng. Chàng gá»i Ä‘iện thoại cho Thạch, nói là chàng sẽ giàn xếp xin vá» Sàigòn vài ngày tớị.
p Mấy ngày sau, Cưá»ng lái chiếc xe Jeep từ Tân An vá» thẳng nhà cá»§a Thạch. Hai ngưá»i bạn gặp nhau, rồi dá»± định tối Ä‘i đến "Building Kim Long" ở đưá»ng Lê Thánh Tôn tìm gặp Bích và Ngá»c.
Cưá»ng thay bá»™ đồ lính rạ Rồi mặc áo sÆ¡-mi dài tay màu xanh da trá»i, quần Tây màu xám đậm. Còn Thạch mặc áo sÆ¡-mi trắng, quần xanh dương. Trông hai cậu như há»c sinh thuở nàỠXong xuôi, cả hai Ä‘i ra xe chạy đến nơị Thạch và Cưá»ng leo lên từng lầu ba gõ cửạ Vì không hẹn trước, nên há» cÅ©ng sợ hai cô vắng nhà. Còn Ngá»c và Bích Ä‘ang sá»­a soạn Ä‘i làm. Bích Ä‘ang soạn áo quần, nàng nghe có tiếng gõ cá»­a, cô há»i Ngá»c :
- Ai mà gõ cửa giỠnày vậy kìa ?
- Thì mầy cứ đi ra mở cửa coi ai ?
Bích mở hé cá»­a, nàng sá»­ng sốt muốn hét lên, rồi dưá»ng như lưỡi cứng đơ, nàng nói cà lăm :
- Trá»á»‹.. đất Æ¡i ! ... Haị.. anh... Ä‘i đâu giá» nàỵ.. vậy ?
Ngá»c nghe vậy, nàng há»i :
- Ai vậy ? Bích nói như bị nghẹn cổ :
- Anh... Thạch và ... anh ... Cưá»ng.
Ngá»c đứng lên và nói :
- Bình tÄ©nh. Bình tÄ©nh mà má»i vàỠMầy làm gì cà lăm vậy Bích ?
Bích mở cửa toẹt ra :
- Dạ, dạ... má»i hai anh vá»™.. Nhà tụi em chật chá»™i lắm nha !
Cưá»ng vừa gặp lại Bích, ngưá»i yêu cÅ©, cậu cÅ©ng mang tâm trạng như Bích nên không nói được lá»i nào cả. Còn Thạch thì tá»± nhiên hÆ¡n. Cậu giá»›i thiệu Ngá»c cho Cưá»ng biết, rồi kéo ghế ngồi và bảo Cưá»ng ngồi ghế bên kia, Thạch gãi đầu cưá»i cưá»i :
- Hai cô đi đâu mà diện đẹp quá vậy ?
Ngá»c nhìn Bích, cả hai chẳng muốn trả lá»i câu há»i cá»§a Thạch. Cưá»ng cứ nhìn Bích mà vẫn im lìm.
Tá»± nhiên trong căn phòng im lặng. Không khí như Ä‘ang có tia nắng chiếu vào làm ai cÅ©ng nghe nung nóng từ trong lòng lẫn thể xác. Trên gương mặt Bích hai gò má á»­ng hồng. Thạch thấy vậy, cậu muốn đánh tan cái bầu không khí im lìm kia, cậu há»i tiếp :
- Hai cô có rảnh, cho tụi này má»i Ä‘i ăn cÆ¡m tối nay được không ?
Ngá»c chần chá», rồi há»i Bích :
- Sao, nàng Bích ?
Bích nhìn xuống đất, rồi ngước mặt lên cố trấn an tinh thần, nàng mỉm cưá»i há»i Ngá»c :
- Còn mầỵ Mầy tính sao Ngá»c ?
- Thôi, mình nghỉ làm một bữa nha !
Thạch há»i nhanh :
- Ủa, các cô đi làm gì ban đêm ?
Ngá»c nín thinh. Còn Bích thì hÆ¡i do dá»± má»™t chút. Rồi cô trả lá»i câu há»i cá»§a Thạch :
- Tụi này làm đêm.
Cưá»ng và Thạch ngạc nhiên, Thạch há»i :
- Làm ở đâu ?
Ngá»c hÆ¡i ngại, Bích vá»t miệng :
- VÅ© trưá»ng.
Ngá»c chau mày :
- Mà anh há»i để làm gì ?
- Thì... thì...
Cưá»ng cướp lá»i :
- Thì ... nó muốn đến đó nhảy đầm.
Bích cưá»i :
- Bộ anh thích mấy chỗ đó lắm hả ?
Cưá»ng bị Bích há»i má»™t câu hÆ¡i gắt. Còn Ngá»c thì tÄ©nh bÆ¡, nàng nói :
- Nếu anh thích thì bữa nào đến chơị Nhưng nhớ là ở nơi đó các anh làm khách, chớ không là bạn bè gì ráo à.
Thạch nghe Ngá»c nói vậy, cậu không thích chút nàỠNhưng cÅ©ng chịu thua thôị Thạch đổi đỠtài :
- Thôi, bá» qua chuyện vÅ©-trưá»ng đị Nè, tối nay tụi này muốn má»i Ngá»c và Bích ra ngoại-ô dùng cÆ¡m nÆ¡i nhà hàng có ca nhạc. Hy vá»ng không bị từ chối ! Bích há»i nhanh :
- Nhà hàng nào vậy anh Thạch ?
- Thiên-Thai !
Cưá»ng nhìn Bích, hai ngưá»i Ä‘á»u mỉm cưá»á»‹ Ngá»c cÅ©ng tươi lên :
- Ừa, thì đị Ãi lên đó thá»­ coị Tụi em có nghe tiếng mà chưa lần nào có dịp được đị..

* HÆ¡n hai năm trước đây, Bích là má»™t cô gái mưá»i bảy tuổi, Ä‘ang làm cho tiệm "Thái Thành", chuyên môn buôn bán thang, cá»§i, gạo, nước mắm... Tiệm nằm bên hông chợ Bà-Chiểụ Má»™t hôm bà chá»§ sai Bích Ä‘i đòi tiá»n gạo bên nhà hai chị em Thanh và Cưá»ng. Thanh là thợ may, nhà nghèo, nhưng cÅ©ng ráng nuôi Cưá»ng ăn há»c. Khi Bích đến đòi tiá»n mà nghe chị ấy than thở quá. Bích quay trở vá» và nói vá»›i chá»§ là ngưá»i ta hẹn tá»›i đầu tháng. Khi đến đầu tháng bà chá»§ cÅ©ng bảo Bích Ä‘i đòi tiá»n nữạ Rồi cÅ©ng như tình trạng tháng trước. Trên đưá»ng trở vá», Bích suy nghÄ© : "Mình vừa lãnh lương tám trăm đồng. Mình sẽ trã tiá»n gạo dùm chị Thanh". NghÄ© thế, Bích liá»n mở kim Tây móc trong túi ra đếm đủ ba trăm đồng, rồi cầm trong tay, vỠđến nhà Bích đưa cho bà chá»§. Nàng nói là chị Thanh trả tiá»n gạá»

Cưá»ng và Bích, cả hai Ä‘á»u để yêu nhau lâu rồị Nhưng chỉ thÆ¡ từ thôị Vào má»™t đêm trăng lá» má» Cưá»ng và Bích hò hẹn ra bá» sông Thị-Nghè để tâm sá»±... Rồi đến lúc trăng lặn, sao chìm, Bích và Cưá»ng dắt tay nhau vá» ngồi cạnh gốc cây sung sau hè, hai cô cậu Ä‘ang ôm nhau mùi mẫn say mệ.. Thình lình chị Thanh bắt gặp. Chị ta mắng chá»­i Bích là cô gái há»±.. Và cấm Bích đến nhà chị. Bích mắc cỡ, ngậm ngùi, miệng chẳng nói được lá»i nàỠCòn Cưá»ng cÅ©ng sợ chị mình, nên cậu trốn tránh Bích từ đó. Bích thất vá»ng và buồn cho thân phận mình. Mấy tháng sau, Bích xin nghÄ© làm ở tiệm "Thái Thành". Cô qua Sài-gòn tìm việc khác. Rồi dòng Ä‘á»i đưa đẩy Bích gặp Ngá»c và Ä‘i làm ban đêm.
*
Bích và Cưá»ng đã cách biệt mấy năm. GiỠđây Bích gặp lại Cưá»ng. Nàng cảm thấy lòng mình xôn xao, chao động. Bao năm qua chuyện buồn do chị cá»§a Cưá»ng gây rạ Bây giá» lòng Bích cÅ©ng đã phôi phaị
Bích và Cưá»ng gặp lại nhaụ Thá»i gian êm Ä‘á»m trôi chảy hÆ¡n má»™t năm. Bích vá»›i Cưá»ng và Ngá»c vá»›i Thạch là hai cặp nhân tình yêu nhau tha thiết. Cưá»ng thưá»ng vá» phép để gặp ngưá»i yêụ Má»™t hôm Thạch rảnh rang, chàng lái xe xuống Tân An thăm Cưá»ng. Hai ngưá»i kéo ra ngoài chợ... ăn uống và chuyện trò. Thạch há»i Cưá»ng :
- Mầy có tính gì với Bích không ?
- Còn mầy, mầy định như thế nào vá»›i Ngá»c ?
- Tao chịu hết nỗi rồi !
- Cái gì vậy ?
- Ãêm đêm nàng Ä‘i làm trong đó đó. Taá».. taá»..
- Mầy ghen hả ?
- Ghen thì cũng ghen ghen một chút. Nhưng... còn mầy ?
- Tao thì thấy thưá»ng thôị Tao định chá» khi giải ngá»§ xong. Tao sẽ cưới Bích.
- Tao muốn Ngá»c ngưng Ä‘i làm đêm. Rồi tao sẽ cưới nàng.
- Mầy có nghÄ©, ba má mầy sẽ không chịu cưới Ngá»c không ?
- Tao chưa dám nghĩ. Còn chị mầy ?
- Tao đã tính xong rồị
- Hả, mầy tính sao ?
- Chị tao đã tuyên bố, nếu tao lấy Bích thì chỉ từ tao luôn.
- Mầy bằng lòng như vậy à !
- Mầy cũng biết câu chuyện năm xưa rồị
- Ờ, thì ra mầy muốn trả ơn Bích à !
- Trái tim tao yêu nàng, còn lý trí tao thì nhớ ơn nàng. Hai thứ cộng lạị Nên tao không ngần ngại để cho chị tao từ taỠCòn mầy kìạ.. Tao nghĩ mầy không dám...
Thạch bóp trán, và nói :
- Vì vậy, tao má»›i muốn Ngá»c nghỉ làm trước đã.
- Mà mầy có nói vá»›i Ngá»c chưa ?
- Có nói sơ sơ, mà nàng bảo phải ráng làm thêm vài năm nữạ
Cưá»ng làm như suy nghÄ© lo lắng dùm bạn, chàng nói :
- Mầy muốn Ngá»c nghỉ làm dá»… mà.
- Theo tao thấy không dá»… đâu Cưá»ng à !
- Thì mầy há»i thẳng Ngá»c, coi sỡ hụi cá»§a nàng bao nhiêu má»™t tháng. Lúc đó mầy định liệu mà "chung" cho nàng.
- Cha, sao khó há»i như vậy quá Cưá»ng Æ¡i !
- Nếu mầy ngại thì tao nhá» Bích há»i thá»­ coi Ngá»c có chịu không nha ?
- Ờ, được à ! Nhưng khoảng sáu nữa ba má tao mới sang phần hùn qua tên taỠLúc đó mới "chung" cho nàng được.
- Lo gì. Mầy cứ há»i thá»­ coi và luôn tiện Ä‘o lưá»ng coi tình yêu cá»§a Ngá»c đối vá»›i mầy cỡ nàá»
Thạch đập vai Cưá»ng và nói :
- Mầy thiệt là già kinh nghiệm Ä‘á»i và hiểu cả tâm tánh đàn bà, con gái nữạ Ô-kê, tao nghe lá»i mầỵ Ã, còn chuyện cá»§a mầy vá»›i Bích ?
- Bích hả ? Tuy thấy nàng bá» ngoài cứng cõị Nhưng tâm hồn thì yếu Ä‘uối giàu tình cảm lắm. Má»i sá»± nàng cho quyá»n tao quyết định.
- Ô-kê, vậy thì mầy nhá» Bích há»i Ngá»c cái vụ đó dùm tao nhạ
- Ừa, tao sẽ cố gắng.

Ãàng này, Bích và Ngá»c cÅ©ng suy nghÄ©, tính toán lung tung. Nhưng cuối cùng Ngá»c vẫn muốn tiếp tục Ä‘i làm để có đủ tiá»n sang má»™t tiệm nhá» nhá» buôn bán tá»± lập. Má»™t buổi sáng Bích nhận được thư cá»§a Cưá»ng, cậu cho hay là được phép vá» Sàigòn vào cuối tuần. Chiá»u Bích xuống nhà gá»i Ä‘iện thoại cho Thạch để chuẩn bị kéo nhau Ä‘i ăn chiá»u thứ bảỵ Tá»›i chiá»u thứ bảy Thạch chá» mãi gần chín giá» tối mà chưa thấy Cưá»ng vá». Thạch viết giấy để lại nhà và dặn chị làm, nếu Cưá»ng có vá» thì chị bảo cậu đến "Building Kim-Long".
Thạch lái xe chạy đến gặp Bích và Ngá»c. Ba ngưá»i Ä‘á»u nóng ruá»™t chá» Cưá»ng. HỠđợi tá»›i hÆ¡n mưá»i giá» mà không thấy Cưá»ng. Ãành kéo nhau ra quán... gần chợ Sài-gòn ăn. Ä‚n xong gần tá»›i giá» giá»›i nghiêm, Thạch ra vá». Bích và Ngá»c lên nhà. Bích nghe trong lòng lo lắng cho Cưá»ng, nàng nói vá»›i Ngá»c :
- Lạ thật ! Anh Cưá»ng chưa lần nào trá»… hay sai hẹn bao giá». Nhưng sao tao lo quá hà Ngá»c à !
- Chắc bị kẹt gì đó rồị Thôi, đi ngủ Bích ơi !
- Mầy ngủ đị Còn tao chắc là không ngủ được đâu !
Ãêm nay, Thạch vá» nhà lòng cÅ©ng lo lắng cho Cưá»ng không ít. Sáng cậu thức dậy sá»›m, chá» cỡ chín giỠđể gá»i Ä‘iện thoại xuống Tân An thăm há»i tin tức cá»§a Cưá»ng. Ngưá»i ta cho biết, là Cưá»ng Ä‘i ba-trui dẫm trúng mìn, bị thương khá nặng đã chở lên bệnh viện Cá»™ng-Hòa ngày hôm quạ
Nghe tin sét đánh. Thạch tức tốc chạy vô bệnh viện. Vào bệnh viện tìm tên Cưá»ng xong. Thạch Ä‘i kiếm phòng. Cưá»ng nằm trong phòng hồi sinh. Thạch nhìn bạn bị băng bó và dây ống giăng khắp mình, Cưá»ng mở mắt yếu á»›t nhìn thấy bạn, rồi lắc đầu chá»› không nói chuyện nổị
Thạch ngồi bên cạnh Cưá»ng má»™t lúc, cậu nắm tay Cưá»ng và há»i :
- Cưá»ng, mầy nhận ra tao không ? Tao Ä‘i cho Bích hay nha ?
Cưá»ng gật đầụ Thạch từ giả bạn, Ä‘i cho Bích và Ngá»c hay tin. Bích và Ngá»c nhá» Thạch đưa hai nàng vào bệnh viện thăm Cưá»ng.
Vào phòng hồi sinh, Bích nhìn Cưá»ng mà nàng không sao cầm được nước mắt. Nàng khóc như đứa con nít.
Cưá»ng nằm thiêm thiếp, vì cậu quá Ä‘au đớn nên bác sÄ© chích thuốc mê cho đỡ Ä‘aụ Bích chẳng biết làm gì hÆ¡n mà nàng chỉ có khóc thôị Ngá»c cÅ©ng chẳng làm gì được, nàng ôm Bích an á»§i cô bạn thân.
Má»™t hồi sau, Cưá»ng hÆ¡i tỉnh lại, cậu mở mắt thấy lá» má» bóng Bích. Bích nắm tay Cưá»ng, Cưá»ng cố gắng siết mạnh tay Bích mà nước mắt tuôn ra và lắc đầụ Vài phút sau Cưá»ng buông thả tay Bích. Ãôi mi cá»§a Cưá»ng từ từ khép kín. Bích thất thần hét và ôm Cưá»ng khóc nức nỡ... Thạch hốt hoãn, vá»™i vàng bấm chuông gá»i khẩn cấp bác-sÄ©. Bác-sÄ© và y-tá chạy vàỠBác-sÄ© Ä‘o tim, bắt mạch, ánh mắt cá»§a ông không mấy gì lạc quan cho lắm. Ông nhìn Bích, Ngá»c, Thạch, và nói lá»i trấn an :
- Xin, các cô, cậu đừng lỠThiếu-úy vẫn còn sống !
Bích khóc và gào thét lên :
- Sao Anh đành bá» em - Anh Cưá»ng Æ¡i ! Em mãi yêu Anh mà./.

(Tưởng niệm cố Trung-Úy Lê Th-Nguyên QLVNCH)
(Ivry-sur-Seine, đêm buồn 29-06-2002)

Việt Dương Nhân




Mục Lục


9. Hoa Trái Vưá»n Nhà

Trần Thành Mỹ



Các con thương yêu,

Bây giá» trá»i vào Ãông. Cái lạnh buốt làm cho mẹ nhá»› đến những ngày nắng ấm quê hương. Quê ngoại con là mt tỉnh không xa đô thành Saigon lắm được bao quanh bằng hai dòng nước ngá»t mặn Ä‘iá»u hòạ Mẹ vẫn tá»± hào được sinh trưởng trên mảnh đất mặn tình vấn vương ká»· niệm hào hùng nầỵ Mẹ tưởng chừng như không bao giá» rá»i khá»i quê mình để dấn thân vào nÆ¡i xa lạ vá»›i bốn mùa xuân hạ thu đông. Các con cÅ©ng được ra Ä‘á»i ở đấy, Ä‘u đưa kẽo kẹt trên võng từ thuở ấu thÆ¡, đêm ru bằng nhạc muá»—i vo ve, tập tành yêu gánh nước từ lúc chập chững biết Ä‘i, bập bẹ nóị
p Con còn nhá»› vưá»n nhà vá»›i hàng cau tây thẳng tấp sai quằn buồng " đầu rồng Ä‘uôi phượng le te, mùa đông ấp trứng mùa hè nở con ". Trái cau xinh xắn đổi màu như câu đố " bà già mặc áo Ä‘á», trẻ nhá» mặc áo xanh ". Lá cau uyển chuyển uốn mình như những nàng vÅ© nữ " ballet " theo Ä‘iệu nhạc lúc nhặt khi khoan, dồn dập rn rã hay êm Ä‘á»m dưới chiếc đũa thần cá»§a nhạc trưởng gió. Tàu cau con thưá»ng dùng làm xe kéo, lá cau con tập tướt làm kèn hoặc gấp hình chim cò, cào cào châu chấụ.., ng nghÄ©nh khéo tay ghê ! Nếu con biết sá»± tích trầu cau, quà biếu xin trong lá»… cưới há»i ngày xưa, các con sẽ hiểu ngay quan niệm đẹp thá»i trước môi đỠmá hồng Ä‘iểm tô bằng vôi cau trầu đó .

Phía trước nhà là hàng rào bông bụp, loại cánh to hay loại lồng đèn. Trẻ con thích ngắt Ä‘á»t bụp cắm vào cằm hay quanh miệng làm râu, thứ " hàm râu cá chốt là hàm râu dê " đùa phá ghẹo nhau . Sát bên là hàng cây keo ù, nhiá»u gai, trái uốn khoanh, chín thì vỠđỠmng nứt dá»c bên hông khoe rut trắng phao, ht Ä‘en mun, ăn vào thum thá»§m mà bùi bùi ngá»t chát. Lâu lâu ngoại hái lá nấu sôi dùng làm xà bong nước gi đầu, trÆ¡n lắm . Giữa vưá»n là hai cây bạch mai chiếu thá»§y đơm hoa được uốn tỉa thành hình hai chim hạc xòe cánh nhìn nhau, đượm sương tá»a ngát hương thÆ¡m buổi sáng. Gần đấy cụm bông giấy không mùi khoe sắc thắm quyện lấy hương " bạch hạc " thÆ¡m lừng tua tá»§a hoa trắng vươn cao như chiếc lng vinh quị Cạnh cổng vào hoa sứ cùi nhiá»u màu, trụi lá khi trổ hoa, miá»n Bắc gá»i là hoa đại, khác hẳn vá»›i sứ tây thanh tao đài các, cánh trắng thÆ¡m ngát dịu mà các cô thưá»ng hái hoa cài lên mái tóc hay ép vào tập sách, tên chữ là ngá»c lan, thi vị như hoa .

Trưa quê mình, mùa nắng thưá»ng oi bức, không thích ngá»§, các con hay dạo vưá»n, chun dưới bui sÆ¡ ri, đặc sản Gòcông quanh năm có tráị Phải công nhận cây này thật đẹp, lá tròn xanh đơm chùm hoa tím nhá» xinh xinh, trái hình quả cà chua chia ba múi như ba miá»n đất nước, và đổi màu xanh vàng đỠnhư khí hậu Bắc Trung Nam. Con còn nhá»› cứ má»—i lần cắn trái táo ngòn ngá»t chua chua dòn rụm, bạn bè thưá»ng đùa nghịch chế con :" Ä‚n táo coi chừng lé đó ! Táo lé ! Té láo ! ". Ãiểm son văn há»c nước nhà mình đó. Trẻ em cÅ©ng đã quen nghe nói lái, thể thức diá»…n tả tuyệt vá»i có mt không hai nầy cÅ©ng là mật khẩu làm nhức tai bứt tóc các chế Ä‘ không được lòng dân .

Bên hè nhà ngoại trồng vài loại ổi," ổi sẻ" khá to hÆ¡n "ổi ô rô " khó trồng ít trái, "ổi xá lị" tuyệt ngon, vua không ngai cá»§a giống cây nầỵ Con hay lén dùng móng tay bấm nhẹ vào trái ổi xanh hái nhanh chẳng chịu chá» cho chín tuy không dám ăn nhiá»u vì nhá»› lá»i ngoại dặn :" á»”i ăn chặt bụng lắm, khó tiêu ", nhưng buồn miệng thèm chua vẫn là cái khoái tiêu khiển cá»§a tuổi trẻ vưá»n quê đó. Có những buổi trưa hè lng gió, con vi chạy ra tìm me chín rụng sau vưá»n. Chưa phân biệt được tên như " me ván " bản to , trái cong như chiếc lưỡi liá»m, "me đậu phng " mắt nhá», ít chua, có lần con há»i mẹ : " Me nầy là me Tây, me Mỹ hay me dốt vậy mẹ ? ". Mẹ bật cưá»i tá»± nhá»§ : "Con bé con nầy đã Ä‘á»c hay nghe chuyện tiếu lâm nầy ở đâu rồi " . Mẹ khẽ " cốc" đầu con nhẹ bảo : "Thưá»ng chỉ có dừa Xiêm, chuối Tâỵ Còn me dốt là me vừa bắt đầu chín ." Me chua mà quẹt vá»›i mắm tôm chà Gòcông chỉ hình dung thôi đã thèm chảy nước miếng.

Lần ra phía sau vưá»n, hàng tre thẳng tấp cao vút uốn theo chiá»u gió, vi vút như tiếng tra roi cá»§a các hiệp sÄ© thúc quân ra trận. Lạ thật tre không hoa không trái mà lại có con vì " tre tàn thì măng má»c " . Không phải là ngưá»i mà cÅ©ng có mắt có râu như câu đố xuất mc nầy :
" Ông già ổng chết đã lâu,
Con mắt trao tráo hàm râu vẫn còn ."

Tre lại má»c sát nhau, chặt khó đứt bứt chẳng được, rì rào như xóm làng quây quần thân thiện bảo vệ đám măng non hình ngá»n núi nhá» xinh xắn bất khuất vươn lên . Nhìn gốc tre già tua tua rá»…, ống tre khô vẫn còn mắt trừng trừng như chứng nhân lịch sá»­ hay cá»§a lương tâm. Mẹ vẫn nghÄ© tre sao mà anh hùng gan dạ lạ, sống thì không chịu cúi luồn, co rút, luôn phất cá» pháo lệnh, chết Ä‘i dù có bị đốt thiêu quyết không " than " chỉ trở thành tro bụi mà thôị Con còn nhá»›, có lần gần Tết, con khệ nệ vác cây cần móc có lồng thá»c vú sữạ Cẩn thận, chăm chú con đưa trái vào cá»­a lồng quay vòng giật mạnh. Tưởng đâu trái ngá»t lá»t vào trong, thế mà đôi lúc ương ngạnh nó tá»± gieo mình xuống đất vỡ tung . Sữa trắng tuôn trào trắng ngần như giòng sữa mẹ ngá»t ngào thÆ¡m. Trái nầy mà không khéo ăn, miệng tay dính nhá»±a, vẽ há» thật buồn cưá»i mà cÅ©ng không dá»… cá» rá»­a rứt ra đâụ Thế mà thá»­ nếm mt lần rồi thì không muốn dứt, bứt má»i cả tay mà chẳng chịu ngưng. Con có thấy tên hoa trái quê mình thưá»ng gợi hình đượm tình lẫn ý như chùm rut, mảng cầu, Ä‘u đủ, vú sữa, sung, caụ... Các con thương! Vưá»n nhà quê ngoại đưa con vào ká»· niệm đất tổ quê cha, xác định ci nguồn vì bây giá» lắm lúc các con suy tư tá»± há»i :" Ở đây, mình là ai ?" Ngưá»i à châu ta không thể đổi mặt mày để giống ngưá»i Âu Mỹ được cÅ©ng như ngưá»i Phi châu không biến đổi nổi màu dạ Ở xứ ngưá»i con vẫn là ngoại quốc, tị nạn, ăn bám ở nhá», vá» nước là ngoại kiá»u " rá»§ng rỉnh" tương laị Hãy chấp nhận cuc sống vá»›i những qui luật riêng biệt hay bất biến . Cái nhìn cá»§a ngưá»i khác đôi khi cÅ©ng là gánh nặng phải vác mà lắm lúc cÅ©ng phải biết quẳng đị Thế giá»›i quả thật là mt thá»±c thể hòa đồng trong khác biệt, Ãông Tây chẳng hạn như hai cánh tay trái phải bám vào thân. Má»—i nước dân như hoa trái vưá»n nhà bổ túc Ä‘iểm tô quả đất xanh muôn màu xoay chuyển.

26-02-01
Harelbeke 26-02-1

Trần Thành Mỹ




Mục Lục


10. Chẳng Ra Hồn

Niệm Nhiên



Ở Ä‘á»i mấy khi như ý, dù năm nào ngày Tết thế nhân vẫn chúc nhau "vạn sá»± như ý". Há, sao tham quá vậy! Nếu vạn sá»± Ä‘á»u hoàn toàn như ý, thì làm gì biết khổ Ä‘au mà quý hạnh phúc, làm gì biết nước mắt mà quý nụ cưá»i, làm gì biết lận đận mà quý thanh thản, làm gì biết nguy hại mà quý bình yên. Nó cóc tin trên Ä‘á»i có được vạn sá»± Ä‘á»u như ý, ai chúc nó câu đó, thì nó chỉ đưa đôi mắt nhíu lại, nhìn như thể thắc mắc há»i "sao mà chúc tui như vậy, chúc sáo rá»—ng, kiểu dư hÆ¡i ấy, chẳng tí ti chân thành nào cả, không ngượng lá»i à?" á»’, tôi quên nói má»™t Ä‘iá»u là nó dỡ hÆ¡i, gàn dị lắm! Bởi vậy chẳng ngạc nhiên gì trong mấy ngày Tết nó cứ lầm lầm lì lì, lá»§i thá»§i Ä‘i, tránh mấy màn kịch ngượng ngùng, gượng ép chúc tụng "vạn sá»± như ý". Nếu như tránh vẫn không được, thì nó chúc má»™t câu bình an, rất ngắn nhưng chân thành.
p Tuy nhiên tôi biết nó cÅ©ng thầm muốn má»™t đôi Ä‘iá»u như ý. Nó muốn câu chữ cá»§a nó viết là những dòng viết chân tình, không cheo leo làm xiếc ngôn từ, những dòng viết mịn êm theo mắt lướt Ä‘á»c, du dương quyện vá»ng âm, lãng mạn xuôi triá»n tâm. Há, nó cÅ©ng chỉ vá»› vẩn muốn vậy thôi, thì đã nói rồi, bá»™ há»… cứ muốn là được sao chứ? Nên cÅ©ng chẳng ngạc nhiên gì, khi nó muốn câu chữ cá»§a nó dịu êm ngá»t ngào, nhưng nó lại không tài chi, cách nào vắt ra những dòng mượt mà, vì trong nó chỉ có má»› tÆ¡ tằm rối bá»i, nó càng biết thì càng chán ngán hÆ¡n chợ thÆ¡, chợ Ä‘á»á»‹ Mà cả hai chợ, chợ nào cÅ©ng nhiá»u ma vá»›i ngưá»i lẫn lá»™n, có những kẻ khoác đến bao nhiêu chiếc áo ảo để đóng bao nhiêu tuồng, diá»…n bao nhiêu vai, gần như từ A đến Z, choáng ngợp!

Tôi nghe bạn nó bảo nó "tồ" lắm, lá» khá» lắm, à cÅ©ng có thể vậy! Nè, nhưng không hẳn là vậy, vì sau khoảng hai ba năm lang thang "bụi Ä‘á»i" trên cõi ảo, nó cÅ©ng có nhận xét thấy những cái “ta†bày ra mấy màn, mấy trò cưá»i ra nước mắt chứ chẳng chơị Nào là cái ta này khen chính cái ta ấy, bằng cách rất tinh vi, cứ làm như mình khiêm nhượng, hoặc cái ta này tán tụng cái ta kia, khi tế nhị ngấm ngầm, khi đánh trống đánh kẻng rùm beng, để rồi má»—i cái ta cho rằng chỉ chính ta thôi má»›i tuyệt hay, ngang nhiên cho chính cái ta cá»§a mình là xuất chúng, đặc sắc, hoàn mỹ. Nhiá»u lần tôi thấy nó ngán ngẫm lắc đầu và than: Ôi, những cái ta mặc áo thụng vái lạy nhau, đưa nhau lên ngất ngưởng tít cao mấy từng mây xanh. Ãể rồi khi những cái ta ấy chẳng ưng nhau nữa, chẳng thuận hòa nữa, vì cái ta này choảng cái ta kia, đụng độ ầm vang bằng má»› chữ nghiã thể như bên ngoài bá»c bằng nhung mịn, mà khi va vào thì tê bầm, ê ẩm cả thân tâm.

Nó há»i tôi có thấy gì không? Tôi thắc mắc há»i lại thấy chi chỉ Nó cưá»i mỉm, vô thưởng vô phạt, nhận xét là cÅ©ng trong thế giá»›i ảo ấy cái ta dá»… dàng hóa huyá»…n hư, huyá»n hoặc bày xảo thuật ngụy chính tâm hồn mình để tin ta đây là thiên tài, là vÄ© nhân, và than thân trách phận vì thiên tài hóa thiên tai, chẳng may sinh không đúng thá»i vận, sinh lầm thế ká»·! Tại sao lại than thân trách phận như vậy á»­ Vì những gì cái ta viết Ä‘á»u xem đó là văn chương bác há»c, triết lý cao siêu thâm sâu, chỉ tại không có ma nào đủ trình độ để hiểu thấu, đó thôị Bởi vậy, thiên tài rất cô đơn!

Nhân đây, nó tâm sá»± vá»›i tôi là nó chợt nhá»› đã từng lui cui Ä‘á»c Ä‘i, Ä‘á»c lại những bài thÆ¡ cá»§a vài “nhà thÆ¡ lá»›n†để tìm cho ra chất nhạc trong vần ngữ giai Ä‘iệụ Nó Ä‘á»c, nó nghiá»n ngẫm chỉ vì nó muốn há»c ở những bậc "thầy" này, tại nó thấy cứ bài thÆ¡ nào trình “làngâ€, trình “huyện†là y như rằng bài thÆ¡ ấy được phổ nhạc, cứ bài văn nào trình “xãâ€, trình “thôn†thì cứ y như là chỉ ít hôm sau bài văn ấy được viết lá»i bạt, lá»i phê bình văn há»c nghệ thuật vá»›i những mỹ từ tuyệt vá»i má»™t cách vung vãi chẳng tiếc lá»á»‹ Nó nhíu mày, suy tư rồi dưng la to “Quái!†Hả, hả, cái gì quáỉ Thì quái là nó Ä‘á»c, suy ngẫm mãi, cÅ©ng chẳng tìm ra được chất du dương, văn chương tuyệt đỉnh cao siêu nào! Rồi, nó nghÄ© hay là tại nó “dốt†không thấy được giai Ä‘iệu trong thÆ¡, không thấy được sá»± sáng tạo trong văn chăng? Nhá»› lại khi nó Ä‘á»c hết má»™t bá»™ tiểu thuyết hay khi nó xem má»™t vở kịch, nó bá»—ng quên Ä‘i lá»i văn, lá»i đối thá»ai để mà nghÄ© hòai, nhá»› hòai vá» cuá»™c Ä‘á»i vá» số phận các nhân vật. Ngược lại, khi nó Ä‘á»c thÆ¡ cá»§a những cái ta trong chợ thÆ¡, nó Ä‘á»c má»™t lần, hai lần, thậm chí nó cố thuá»™c để “tiếng thơ†vá»›i âm Ä‘iệu không cùng tận ấy sẽ vang vá»ng đâu đó, vì bản thân thÆ¡ vá»›i nó như khúc nhạc, như bức tranh, như pho tượng tạo hình, như gió như mây bay lượn trong thế giá»›i rung động cá»§a tâm, nhưng cứ tìm hòai không thấy, mà còn bị cho là không đủ trình độ thâm sâu để cảm nhận ngôn từ cá»§a các cái ta nhà thÆ¡ nhà văn "danh tiếng" ấỵ

Nó nhìn tôi hồi lâu rồi há»i: nếu há», giống như nó, bị bứt rá»… ra khá»i cá»™i nguồn từ tuổi nhá», liệu há» có còn dùng tiếng mẹ không? Hay tiếng “ngưá»i†há» còn nhuần nhuyá»…n hÆ¡n tiếng “mẹâ€? Má»™t ngày 24 giá», có mấy giỠđể nói tiếng Việt? Chứ nói gì là yêu tiếng Việt đến độ mài miệt Ä‘á»c, cứ Ä‘á»c Ä‘i rồi Ä‘á»c lại, Ä‘á»c để tá»± há»c và tập tành viết lách. À, ở phần trên, vô đỠbài này, tôi có nói là nó gàn dở, tôi đã nói thiếu má»™t Ä‘iá»u, nó không chỉ vậy mà còn mâu thuẩn nữa kia chứ. Tá»± biết bị bứt rá»… ra khá»i cá»™i nguồn quê hương từ tuổi nhá», nhưng vì yêu thiết tha tiếng mẹ nên nó tá»± há»c và tập tành văn thÆ¡ vá»›i Ä‘á»á»‹ Chá»— mâu thuẫn là, nói Ä‘i rồi nói lại, nó cÅ©ng không thích những cái ta nào đó khen nó kiểu "an á»§i" rằng: nó xa quê hương từ thuở bé tí ti, mà viết được như vậy xem như là cÅ©ng khá lắm rồi! Nó không thích cái "lô an á»§i" ấy, ước gì ai đó Ä‘á»c chỉ để đơn thuần cảm nhận Ä‘iá»u nó viết, và đến thẳng vá»›i nó bằng trái tim đồng cảm qua những dòng chữ, thay vì kéo thêm những dây dưa lằng nhằng kiểu khuyến khích tàm tạm được, nói để cho có nói, gượng ép, à mà chẳng lẽ lại không nói gì á»­ Ừ, cÅ©ng có thể là nó không có trình độ thÆ¡ phú há»c từ kho tàng văn chương Việt Nam, nên vốn luyến ngôn từ cá»§a nó không quá giàu có để hiểu hết những sáo ngữ, chữ nghiã bác há»c, mà thoạt Ä‘á»c những từ ngữ nghe to bá»±, nghe ấn tượng lắm, nhưng khi ngẫm lại thì chẳng tìm ra đâu là đại ý, tiểu ý gì gì cả. Nó chỉ đơn thuần biết khi nó Ä‘á»c má»™t bài thÆ¡, má»™t Ä‘oản văn, truyện ngắn, là nó Ä‘ang nghe tiếng nói lắng Ä‘á»ng cá»§a má»™t cõi tâm mở ngõ mà ai đó viết như má»™t cách giải bàỵ CÅ©ng vậy, nó đã viết những gì nó thích và cần, hoặc chỉ vì muốn trải suy tư vui, buồn, ngông, ngÆ¡ nào đó. Má»› chữ nó xếp có thành văn gì kia chứ, khi có câu tròn đủ nhưng ngắn ngá»§n, có câu thiếu trước hụt sau, động từ ngóng mãi chá»§ từ chẳng thấy bóng câu tăm cá nÆ¡i nào, càng Ä‘á»c hồi lâu càng Ä‘au đầụ Còn phần thÆ¡ thì nó xếp vần thứ tá»± cỡ “cá»­u chươngâ€, nhưng dù sao cÅ©ng bằng tiếng lòng cá»§a nó, hóa thân nó vào "tôi", vào "em", vào "anh" để chia xẻ, và mong sá»± cảm nhận nào đó, không phức tạp, ngụy trang câu chữ.

Rồi, nó lại nhìn tôi cưá»Ã¬ nhoẻn miệng "tá»± thú" rằng nó không biết dùng chữ để Ä‘ang áo gấm, áo thụng, để tô Ä‘iểm màu mè rưá»m rà. Ngược lại, ví như bóng ngưá»i trong gương soi chính là hình hài ngưá»i Ä‘ang đứng trước kính, thật và đơn giản có vậy thôi! Nó lại cưá»i vui mừng. Tại sao mừng á»­ Vì ít ra nó không Ä‘ang mị nó! Nhá»§ lòng cố tỉnh để nhìn rõ những gì đã viết (hoặc sẽ viết) vá» con ngưá»i và cả con ma trong nó để khá»i bị lầm bởi chính bản tâm mình. Có khi dõi mắt từ phía đàng xa, mà nó vẫn trông thấy mấy cái ta khéo léo xếp má»› chữ để cố đưa má»—i má»™t cái ta ấy lên cao, cỡ nhà văn lá»›n, nhà thÆ¡ lá»›n! (Eo ui, nó định dùng chữ "vÄ© đại" thay vì chữ "lá»›n" nghe hãy còn quá khiêm tốn, chưa vượt bậc tá»™t đỉnh, nhưng nó lại sợ chỉ vì má»—i chữ "vÄ© đại" mà nó bị tạt má»™t lá»›p sÆ¡n Ä‘á», dán cho má»™t cái sao vàng giữa ngá»±c, chụp cho cái mÅ© cối ... thì toi Ä‘á»i nó, khiếp! Ãy chà, chuyện trá»i không nắng mà chụp mÅ© nhau thì nó vẫn thấy trong thế nhân xảy ra thưá»ng nhật như ăn cÆ¡m bữạ Bảo nó không khiếp hãi, không hoảng vía sao được, nó đâu phải là dân Ä‘iếc không sợ súng, kia chứ!)

Trở lại những cái ta cá»§a các nhà văn nhà thÆ¡ “lá»›n†(và ngay những cái ta tá»± ti cho mình bé má»n đến độ nương bám như dây leo trên những cổ thụ mà danh tiếng được đánh bóng chói loà mắt, chá»ang cả tai) khi nhìn chung chung những câu chữ, ý từ cÅ©ng chỉ loanh quanh trong vòng xào Ä‘i xáo lại, vay mượn mượn vay Ä‘á»i trước thá»i nay, và cÅ©ng lết bết rá»§ nhau lê theo má»™t lối mòn, đến độ lắm khi cái ta này chán và lưá»i biếng chẳng buồn Ä‘á»c má»› chữ cá»§a cái ta kia, cá»§a cái ta ná», mặc cho cái ta nào lụi cụi gom chữ thành dòng, thành bài nuôi lá»›n bầy "con tinh thần" sinh ra từ "tâm huyết" nhưng lại hao hao na ná giông giống nhau, nên há»… nó nhìn đến tên là nó ngại ngần. Như chợt nhá»› ra Ä‘iá»u gì, nó đưa mắt đượm buồn nhìn tôi, rồi thở dài nói: khi nhắc đến ý từ loanh quanh trong vòng lẩn quẩn, lết bết lê theo má»™t lối mòn, nó cÅ©ng không ngoại lệ, dù nó cố vẫy vùng muốn thóat khá»i cái khuôn chứa đông đúc chật nghẽn ấỵ

Nó vá»— vai tôi má»™t cái mạnh, nhắc chừng: nè, chá»› vá»™i phán rằng nó bốc đồng, hoặc nhìn cái chợ thÆ¡ chợ văn bằng ánh mắt bi quan, xám má». Ừ thì cÅ©ng đúng phần nho nhá» nào chứ chẳng saị Những nghÄ©a Ä‘en-bóng, nghÄ©a nổi-chìm, nghÄ©a gần–xa, nghÄ©a thá»±c–hư thì nó vẫn nghiá»n viết, và viết rất thật dòng tư tưởng. Bằng chứng là nó Ä‘ang phang gậy trúng ngay chính nó, và trúng những cái ta khác nữa, chắc ít nhiá»u cÅ©ng Ä‘au, cÅ©ng khó chịụ Và, có má»™t Ä‘iá»u nó biết rõ là nó vẫn say mê Ä‘á»c những ai đó viết bằng chính tâm tư, ở đó loáng thoáng bắt gặp chính nó vá»›i cả những hồi há»™p âu lo, và Ä‘iá»u mong muốn ngưá»i viết đó hãy viết mặc cho những cái ta kia nghÄ© rằng ngưá»i đó và bài viết ấy luá»™m thuá»™m, không đầu không Ä‘uôi, hoặc lá»i lẽ thể như kẻ bán cá chợ Ä‘á»i (có thể là vậy, nhưng vá»›i nó thà lá»i lẽ không đánh bóng mỹ miá»u, thà lá»™ rõ chất ngưá»i thô thiển, dù là ngưá»i bán cá chợ Ä‘á»i, nhưng tâm chân chất, không ngoa ngôn, để nhìn nhau rất rõ chân tướng, may ra biết đâu có sá»± đồng cảm giao hòa, vẫn hÆ¡n làm ma bán tâm linh ở chợ thÆ¡, chợ văn bằng giá»ng rao êm, du dương sương khói, rồi cÅ©ng là khói sương mông lung huyá»…n ảo chẳng ra hồn!) Nó vẫn rất nghiá»n Ä‘á»c, Ä‘á»c để tìm chất ngưá»i, dù chỉ là ít thôi trong những chập chá»n ma tâm, nó vẫn tin có những ngưá»i mượn câu chữ để chia xẻ chân thành ná»—i khắc khá»ai, niá»m buồn vui, hạnh khổ, tình yêu, và ngay cả sá»± oán hận cá»§a má»™t kiếp nhân sinh.

Bạn Ä‘á»c à, cảm Æ¡n đã theo những dòng viết đến Ä‘oạn cuốị Tôi không rõ bạn là ai, nhưng tôi Ä‘oán biết và tin rằng chất ngưá»i trong bạn có dư kiên nhẫn và nhiá»u dung hòa lắm để có thể Ä‘á»c đến câu kết nàỵ

À, bạn nè, trong một thoáng nào đó, bạn có mơ hồ thấy chính bạn đã từng là "nó", và một đôi khi là "ta", không hở?

bình an nhé (lá»i chân thành chúc)

Niệm Nhiên




Mục Lục


11. Bệnh anh hùng

Ãinh Từ Thức



Tư tưởng * Văn hoá và phát triển

Mưá»i năm qua, tôi đã lui tá»›i Singapore bốn lần, nhưng các lần trước ít chú ý vá» tình hình tại đây. Má»™t tháng ở đó trong lần chót vừa rồi, gặp đúng dịp đảo quốc này ká»· niệm bốn mươi năm ngày độc lập. CÅ©ng trùng vá»›i dịp Việt Nam ká»· niệm sáu mươi năm cuá»™c Cách mạng tháng Tám, khiến tôi có ý định nêu ra mấy nhận xét đáng chú ý giữa Singapore và Việt Nam.

Không phải chỉ riêng tôi muốn so sánh Singapore vá»›i nước mình. Trong thá»i gian bão Katrina tàn phá, nhà bình luận thá»i sá»± nổi tiếng cá»§a báo New York Times là Thomas Friedman cÅ©ng có mặt ở Singapore. Ông đã viết hai bài trên trang bình luận cá»§a New York Times, và có những nhận xét vá» Singapore. Trong bài báo ngày 14-9, ông viết: “Nếu phải chá»n bất cứ nÆ¡i nào ở à châu để trải qua má»™t trận bão, thì nÆ¡i đó nên là Singaporeâ€. Friedman nói như vậy, vì so sánh vá»›i ná»— lá»±c cá»§a Mỹ cấp cứu nạn nhân bão Katrina, Singapore mau mắn và hữu hiệu hÆ¡n nhiá»u khi cứu nạn nhân sóng thần ở Nam Dương vào cuối năm ngoái. ÃÆ°á»£c như vậy, vì trong việc chá»n ngưá»i vào các chức vụ then chốt ở Singapore, ngưá»i ta không chá»n theo tiêu chuẩn bồ bịch, như ông Bush chá»n cá»±u giám đốc cÆ¡ quan cấp cứu liên bang (FEMA) Michael Brown, hay “hồng hÆ¡n chuyên†theo kiểu Việt Nam. Singapore chá»n ngưá»i theo tiêu chuẩn có khả năng nhất, và ít tham nhÅ©ng nhất. Ãể xứng đáng vá»›i khả năng và tránh tham nhÅ©ng, há» trả lương rất cao. Thá»§ tướng lãnh lương gần gấp ba lần tổng thống Mỹ, má»—i năm 1,1 triệu Mỹ kim; nhân viên chính phá»§ và thẩm phán Tối cao Pháp viện gần má»™t triệu.

Friedman nhận xét rằng, vào buổi đầu, việc cai trị tốt rất quan trá»ng tại Singapore, “vì đảng cầm quyá»n phải giành giá»±t tâm trí ngưá»i dân vá»›i cá»™ng sản, những ngưá»i được tiếng là không tham nhÅ©ng và ân cần – khiến nhà nước phải cÅ©ng như vậy, hay khá hÆ¡nâ€. Thật may mắn cho Singapore, cả phía cá»™ng sản và không cá»™ng sản. Nhá» những ngưá»i không cá»™ng sản nắm chính quyá»n mà Singapore được như ngày nay, và phe cá»™ng sản nhá» không cướp được chính quyá»n nên ngày nay vẫn còn được tiếng là thân dân và không tham nhÅ©ng.

Trong bài thứ nhì vào ngày 16-9, Friedman viết vá» tình hình giáo dục tại Singapore. Theo ông, “chính quyá»n tại đây hiểu rằng, trong má»™t thế giá»›i phẳng (cả thế giá»›i có thể thu gá»n trong chiếc màn ảnh phẳng cá»§a máy computer), công việc có thể chạy Ä‘i bất cứ đâu thì khá hÆ¡n láng giá»ng chưa đủ. Cần phải đứng trên má»i ngưá»i – kể cả chúng ta (Mỹ)â€. Má»™t hiệu trưởng cho biết “...Chúng tôi đã ná»›i lá»ng đôi chút để cho phép há»c sinh nuôi dưỡng ý tưởng riêng cá»§a mìnhâ€, và “kiến thức có thể được tạo ra tại lá»›p há»c, chứ không phải chỉ đến từ thầy giáoâ€. Vẫn theo Friedman, các há»c sinh lá»›p bốn và lá»›p tám tại Singapore đã đạt được Ä‘iểm cao nhất trong các kỳ thi quốc tế vá» toán và khoa há»c do Timss tổ chức. Và sách toán cá»§a Singapore đã được trưá»ng Mỹ, nÆ¡i con gái ông theo há»c, sá»­ dụng tại Maryland. Trong khi Singapore cố gắng vượt Mỹ vá» giáo dục, Việt Nam vẫn bắt buá»™c há»c sinh từ nhỠđến lá»›n, muốn ra trưá»ng, phải há»c những môn “thầy không muốn dạy và trò không muốn há»câ€, là môn “tư tưởng Hồ Chí Minh†và “lý thuyết Mác-Lêâ€. Ngoài ra, Việt Nam còn phí phạm nhân tài như kiểu tuyển những sinh viên ưu tú, gá»­i Ä‘i nước xã há»™i anh em Cuba, chịu cảnh đói rách, há»c những môn không phải sở trưá»ng cá»§a há», như kinh tế và computer (theo phóng sá»± cá»§a báo Tiá»n phong, Hà Ná»™i).

Bây giá», xin trở lại âm vang hai lá»… lá»›n cá»§a Singapore và Việt Nam. Cùng vào tháng Tám, má»™t bên ká»· niệm 40 năm ngày độc lập (9-8), má»™t bên ká»· niệm 60 năm ngày cướp được chính quyá»n (19-8). Việt Nam Ä‘i trước Singapore đúng 20 năm. Ngoài khác nhau vá» thá»i gian, còn khác nhau vá» ngưá»i cầm quyá»n: Việt Nam có Ãảng Cá»™ng sản, vá»›i lãnh tụ Hồ Chí Minh; Singapore có Ãảng Nhân dân Hành động (PAP – People’s Action Party), vá»›i lãnh tụ Lee Kuan Yew (Lý Quang Diệu).

Dân số Việt Nam hiện có 83 triệu rưỡi ngưá»i. Dân số Singapore chỉ bằng số lẻ cá»§a Việt Nam, công dân thá»±c thụ có ba triệu rưỡi, cá»™ng vá»›i 700 ngàn ngưá»i ngoại quốc tá»›i làm việc, là 4,2 triệu. Nhưng Singapore Ä‘ang sá»­ dụng ba triệu rưỡi máy Ä‘iện thoại di động, hÆ¡n Việt Nam má»™t triệu đơn vị. Số ngoại tệ và vàng dá»± trữ cá»§a Singapore vào năm ngoái là 112,8 tá»· Mỹ kim, trừ Ä‘i số nợ phải trả cho ngoại quốc là 19,4 tá»·, nếu chia Ä‘á»u cho dân, má»—i đầu ngưá»i được khoảng 26 ngàn Mỹ kim. Trong khi ấy, số dá»± trữ cá»§a Việt Nam là 6,51 tá»· MK, nếu trừ Ä‘i số nợ ngoại quốc là 16,55 tá»·, tính đổ đồng má»—i ngưá»i dân phải mang nợ chừng hÆ¡n 100 MK. Bao giá» dân Việt Nam đông bằng dân Trung Quốc, số nợ má»—i đầu ngưá»i phải gánh sẽ giảm xuống còn khoảng 10 MK.

Singapore chỉ cách Việt Nam hÆ¡n má»™t giá» bay, tương đương khoảng cách Sài Gòn Ä‘i Hà Ná»™i. Ngưá»i dân Singapore cùng thuá»™c giống da vàng, chắc không thể thông minh và chịu khó hÆ¡n dân Việt. Singapore lại bị những Ä‘iá»u kiện kém Việt Nam, như đất hẹp, không có tài nguyên thiên nhiên, và phải dùng tá»›i bốn ngôn ngữ chính. Nhưng tại sao, độc lập sau Việt Nam 20 năm, ngày nay Singapore nằm trong số những quốc gia đứng đầu danh sách các nước trên thế giá»›i, trong khi Việt Nam nằm chung vá»›i các nước dưới cuối? Hình như câu trả lá»i là chỉ vì hai tiếng “anh hùng†mà thôi.

Theo dõi Việt Nam ká»· niệm 60 năm Cách mạng tháng Tám, hai chữ “anh hùng†được nhắc tá»›i nhiá»u hÆ¡n cả. Trước hết là diá»…n văn cá»§a Chá»§ tịch nước Trần Ãức Lương tại Quảng trưá»ng Ba Ãình vào sáng 2-9: “Nhìn lại những thành tá»±u vẻ vang cá»§a cách mạng Việt Nam 60 năm qua, chúng ta vô cùng tá»± hào vá» dân tá»™c ta, má»™t dân tá»™c anh hùng... truyá»n thống yêu nước và chá»§ nghÄ©a anh hùng cách mạng cá»§a nhân dân Việt Nam chính là những nhân tố cÆ¡ bản, cốt lõi làm nên sức mạnh vô địch cá»§a nhân dân Việt Nam trong thá»i đại má»›iâ€. Rồi Chá»§ tịch “vô cùng biết Æ¡n và cảm tạ các bậc lão thành cách mạng, các bà mẹ Việt Nam anh hùngâ€, trước khi kết luận: “Dân tá»™c Việt Nam anh hùng, nêu cao truyá»n thống tá»± tôn dân tá»™c, nhất định sẽ lập nên những kỳ tích mớị..â€

Báo Nhân Dân ngày 2-9, qua bài “Hà Ná»™i, 60 năm nhìn lại†viết: “Trải qua 60 năm chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, xây dá»±ng chá»§ nghÄ©a xã há»™i, Hà Ná»™i đã vươn lên mạnh mẽ, xứng đáng là thá»§ đô Anh hùng cá»§a nước Việt Nam Anh hùngâ€. Và viết tiếp: “Ghi nhận những thành tá»±u cá»§a Hà Ná»™i trong hÆ¡n ná»­a thế ká»· qua, Ãảng, Nhà nước trao tặng danh hiệu cao quý Thá»§ đô Anh hùngâ€. Bài báo kết luận: “...vá»›i truyá»n thống lịch sá»­ nghìn năm văn hiến, Ãảng bá»™, chính quyá»n và nhân dân thá»§ đô phấn đấu hÆ¡n nữa, đưa thành phố Hà Ná»™i trở thành thành phố hiện đại, là trung tâm chính trị, văn hóa, khoa há»c, kỹ thuật cá»§a cả nước, xứng đáng là thá»§ đô Anh hùng cá»§a nước Việt Nam Anh hùng.â€

Sài Gòn, đã mất địa vị thá»§ đô từ hÆ¡n ba mươi năm, cÅ©ng được tặng danh hiệu anh hùng. Báo Tiá»n phong Online ngày 2-9 tưá»ng thuật: “Tổng Bí thư Nông Ãức Mạnh đã thay mặt Ãảng, Chính phá»§ trao danh hiệu ‘Thành phố Anh hùng’ cho lãnh đạo TP.HCM. Tổng Bí thư nhắc đến truyá»n thống anh hùng cá»§a thành phố mang tên Bác Hồ kính yêụ..â€

Tá»± ca tụng mình là anh hùng chưa đủ, mạng lưới chính thức cá»§a Ãảng Cá»™ng sản Việt Nam vào ngày 30-9 đã phổ biến lại bài bình luận cá»§a đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) ngày 29-8, mượn lá»i báo Mỹ để tá»± ca anh hùng: “Ngay ở Mỹ, Báo Bưu Ä‘iện Washington, má»™t trong những tá» báo có đông độc giả cÅ©ng vừa có bài khẳng định, chá»§ nghÄ©a anh hùng cá»§a nhân dân Việt Nam trong cuá»™c chiến tranh giải phóng này đã khích lệ và tạo nguồn cho hàng triệu ngưá»i trên khắp địa cầu, kể cả tại Mỹ, đấu tranh chống lại chiến tranh và cưá»ng quyá»n†(“Báo Bưu Ãiện Washingtonâ€, có lẽ là Washington Post, nhưng không nói rõ bài báo xuất hiện ngày nào, nên ngưá»i viết không thể kiểm chứng).

Theo dõi Singapore ká»· niệm 40 năm lập quốc, không nghe thấy ai nhắc tá»›i hai tiếng anh hùng. Thá»§ tướng Lee Hsien Loong (Lý Hiển Long, con Lý Quang Diệu), trong cuá»™c nói chuyện lâu hai tiếng rưỡi, [1] không có lần nào ông trá»±c tiếp hay gián tiếp nhắc tá»›i công nghiệp cá»§a bố Lý, cÅ©ng không hỠđả động gần xa tá»›i Ãảng Nhân dân Hành động, là đảng cầm quyá»n từ năm 1959. Trong khi ấy, Chá»§ tịch Trần Ãức Lương cá»§a Việt Nam, trong bài diá»…n văn quốc khánh, đã hãnh diện: “Tá»± hào vá» Chá»§ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ thiên tài cá»§a dân tá»™c, tư tưởng và cuá»™c Ä‘á»i vẹn toàn cá»§a ngưá»i mãi mãi là ngá»n Ä‘uốc soi đưá»ng, là kho tàng vô giá cá»§a dân tá»™c ta cho hôm nay và cho cả mai sau. Sá»± cá»™ng hưởng vÄ© đại cá»§a tư tưởng Hồ Chí Minh, sứ mệnh lịch sá»­ cá»§a Ãảng Cá»™ng Sản Việt Nam...â€

Chính Hồ Chí Minh khi còn sống, cÅ©ng tá»± nhận mình là anh hùng. Trong dịp viếng Ä‘á»n Kiếp Bạc, nÆ¡i thá» Hưng Ãạo Vương Trần Quốc Tuấn, há» Hồ đã xuất khẩu thành thÆ¡: “Bác anh hùng, tôi cÅ©ng anh hùngâ€.

Trong hai cuối tuần lá»… lạt ăn mừng độc lập, Singapore không nói tá»›i thắng lợi, không nhắc tá»›i kẻ thù. Thá»§ tướng Loong nhấn mạnh: ÃÆ°á»£c như ngày hôm nay là nhỠ“nhân dân chúng ta, tư tưởng chúng ta, và hành động cá»§a chúng ta. Ãiá»u quan trá»ng hÆ¡n cả là chúng ta đã tạo được má»™t tinh thần Singapore. Chúng ta can đảm nhưng nhân đạo, chúng ta tá»± tin nhưng không bao giá» tá»± kiêuâ€.

Trong khi Ä‘á»c diá»…n văn, có lúc thá»§ tướng Singapore đã rưng rưng nước mắt, khi nhắc lại ká»· niệm khó quên, xảy ra trong dịp lá»… độc lập năm 1968. Thá»i gian này, Việt Nam đã nổi tiếng thế giá»›i vá»›i trận Tổng công kích Mậu Thân, vá»›i quyết tâm “giải phóng Miá»n Namâ€, dù phải san phẳng dãy Trưá»ng SÆ¡n và hy sinh hàng triệu ngưá»i. Trong khi ấy Singapore Ä‘ang bÆ¡ vÆ¡, không biết sẽ làm gì để sống. Nước Anh, tuy đã trả độc lập cho Singapore, vẫn còn giữ lại căn cứ quân sá»± ở Seletar Air Base, hẹn đến năm 1971 má»›i ra Ä‘i. Nhưng đầu năm 1968, Anh quyết định rút sá»›m, khiến khoảng 150 ngàn dân trá»±c tiếp hay gián tiếp làm cho quân đội Anh bị mất việc. Thu nhập cá»§a những ngưá»i này bằng 20% tổng số lợi tức quốc gia. Singapore há»p nhau ká»· niệm lần thứ ba ngày độc lập trong tình huống lo lắng như vậy. Sáng ngày 9-8, trá»i quang mây tạnh, nhưng trước khi cuá»™c lá»… bắt đầu, mưa đổ tầm tã. Tất cả má»i ngưá»i cố giữ nguyên hàng ngÅ©. Ãó là niá»m hãnh diện vá» sá»± quyết tâm, cÅ©ng là ná»—i xót xa cá»§a Singapore trong lịch sá»­ lập quốc cá»§a mình. Báo chí Singapore năm nay đã dành nhiá»u trang lá»›n, đăng bài vở, hình ảnh và phá»ng vấn vá» lá»… ká»· niệm mưa gió này. So vá»›i những trận mưa bom đạn mà dân Việt Nam phải chịu từ Bắc tá»›i Nam, trải qua má»™t trận mưa rào nhiệt đới, không bằng chuyện muá»—i cắn. Nhưng vá»›i những ngưá»i không muốn làm anh hùng, muá»—i cắn cÅ©ng Ä‘au.

Trong khi Việt Nam sợ “diá»…n biến hòa bìnhâ€, Singapore chá»§ trương phải thay đổi, hay là chết. Thá»§ tướng Loong khẳng định: “Vì thế giá»›i sẽ thay đổi, nếu Singapore vẫn như hiện nay, chúng ta chếtâ€.

Trong khi Việt Nam cảnh giác vỠ“bá»n phản động trong nướcâ€, và những “thế lá»±c thù địch bên ngoàiâ€, Singapore chá»§ trương xây dá»±ng má»™t “xã há»™i hợp quần†(inclusive society), thúc đẩy sá»± tham gia cá»§a má»i ngưá»i trong nước, và sẵn sàng há»c há»i từ các nước, kể cả Việt Nam. Thá»§ tướng Loong kể chuyện: Tôi gặp má»™t nhà vô địch Võ Nam Dương (silat), há»i ông ta ai là đối thá»§ đáng sợ nhất tại cuá»™c tranh tài à Châu SEA Games? Ông ấy nói Việt Nam. Tôi sốc. Tôi nói Việt Nam biết gì vá» Võ Nam Dương. Thái cá»±c đạo, Kong fu, hay mấy môn võ cổ truyá»n Ãông phương thì há»a may, nhưng silat? Ông ấy nói đúng đấy. Từ con số không, há» bắt đầu há»c vào năm 1993, vá»›i hai huấn luyện viên Nam Dương. Má»›i đầu, không cÆ¡ sở, không vận động trưá»ng, không dụng cụ tối tân. Há» lấy mấy ống kim khí, buá»™c vào nhau thành khung, bá»c lại, làm đệm, đấm đá, luyện tập vất vả. Sau vài năm, há» biết khá rồi, cho huấn luyện viên vá», tá»± lo lấy. Bây giá», há» là vô địch Ãông Nam Ã, Ä‘ang nhắm chức vô địch thế giá»›i. Và thứ võ này là môn thể thao hàng đầu ở Việt Nam. Ông Loong kết luận: “Chúng ta cần có má»™t tinh thần như thếâ€. Há»c võ mà bắt chước Việt Nam, đúng quá!

Singapore không có tài nguyên, má»™t chút đất trồng rau cÅ©ng không có, ngay nước dùng hàng ngày còn lo thiếu. Tất cả má»i thứ Ä‘á»u phải nhập cảng. Chỉ còn vốn liếng đáng quý hÆ¡n cả là con ngưá»i. Thay vì hy sinh con ngưá»i để làm anh hùng, hay làm “nghÄ©a vụ quốc tế vẻ vang†như lá»i ông Trần Ãức Lương, Singapore đã cố gắng chăm sóc và xây dá»±ng ngưá»i dân cá»§a mình để tạo má»™t thành phố tiến bá»™ kiểu đệ nhất thế giá»›i, nằm trong thế giá»›i thứ ba. Singapore hiện nay là thành phố sạch sẽ vào hàng nhất thế giá»›i. Ngưá»i ta có thể Ä‘i bá»™ vẹt gót giày khắp phố lá»›n phố nhá», mà không sợ đạp cứt chó như ở Paris. Singapore cÅ©ng an ninh vào hạng nhất thế giá»›i. Thẩm phán Tối cao Pháp viện David Souter bị tấn công khi Ä‘ang chạy bá»™ gần nhà ở Washington DC, má»›i 9 giá» tối, vào cuối tháng Tư năm ngoái. Tôi từng bị móc túi ở New York, Paris, và bị ngưá»i lái taxi lừa khi vừa ra khá»i phi trưá»ng Roma, nhưng hoàn toàn yên tâm khi di chuyển ngày hay đêm, Ä‘i bá»™ hay taxi tại Singapore.

Tuy tinh thần phục vụ cá»§a ngưá»i Singapore hiện nay rất cao, ví dụ ngưá»i tính tiá»n tại các chợ hay cá»­a hàng, má»—i khi trao đổi vá»›i khách, Ä‘á»u dùng cả hai tay và kính cẩn cúi đầu, miệng nói cám Æ¡n, nhưng Thá»§ tướng Loong vẫn chưa hài lòng. Ông than rằng Singapore thiếu văn hóa phục vụ tá»± nhiên. Ông so sánh vá»›i ngưá»i Thái, ngưá»i Ấn, ngưá»i Nhật, ngưá»i Úc, má»—i khi gặp khách Ä‘á»u có lá»i chào trước khi vào việc, trong khi ngưá»i Singapore há»i ngay là mình có thể giúp gì, hay tệ hÆ¡n, là ông hay bà muốn gì. Ông đã coi việc phục vụ như má»™t danh dá»±, và quyết định nâng cao phẩm chất phục vụ lên hàng quốc sách, trao cho má»™t tổng trưởng chịu trách nhiệm. Trong khi Việt Nam nêu cao khẩu hiệu: “Noi gương Bác Hồ Ä‘á»i Ä‘á»i kính yêuâ€, khẩu hiệu má»›i cá»§a Singapore là “GSTâ€, chữ đầu cá»§a “Greet, Smile and Thank†(CCC – Chào, Cưá»i và Cảm Æ¡n).

Giống như ông Reagan làm trong má»—i dịp Ä‘á»c Thông Ä‘iệp Liên bang, ông Lý Hiển Long đã giá»›i thiệu, và kể những câu chuyện vá» mấy thưá»ng dân đặc biệt. Má»™t trong những ngưá»i được ông đỠcao, là bà cá»±u thư ký 63 tuổi. Bà này vì hoàn cảnh, đã phải đổi nghá» nhiá»u lần. Cuối cùng, nhận việc lau chùi cầu tiêu, kiếm thêm tiá»n để dành cho con Ä‘i hoc. Con bà không muốn, há»i bà: Sao má hạ mình quá thấp như vậy? Bà trả lá»i, chùi cầu tiêu không làm mất nhân phẩm. Làm để sống, đâu có trá»™m cắp ai. Kết thúc câu chuyện, ông muốn má»i ngưá»i “biết và tin rằng phục vụ là việc làm danh dá»±. Không phải là những việc thấp hènâ€.

Qua việc Thá»§ tướng Singapore đỠcao ngưá»i chùi cầu tiêu, khiến tôi liên tưởng tá»›i chuyện má»›i xảy ra tại trụ sở Liên Hiệp Quốc. Trong phiên há»p thượng đỉnh cấp quốc trưởng tại Há»™i đồng Bảo an cá»§a khóa há»p thứ 60, Ãại Há»™i đồng LHQ ở New York vào ngày 14-9-05, ký giả cá»§a hãng Reuters, dùng ống kính nhìn xa, đã chụp được tay tổng thống Bush Ä‘ang viết má»™t cái note cho Ngoại trưởng Condoleezza Rice ngồi cạnh. Phóng ảnh to lên, Ä‘á»c được mấy chữ cá»§a ông Bush, không phải chuyện sống còn cá»§a thế giá»›i, mà là: “Tôi nghÄ© rằng tôi cần Ä‘i cầu. Liệu có được không?†(I thinhk I may need a bathroom break. Is this possiblẻ). Ãiá»u này nhắc nhở má»i ngưá»i má»™t thá»±c tế là, dù có quyá»n lá»±c lá»›n chưa từng ai có được trong lịch sá»­ loài ngưá»i như ông Bush ngày nay, cÅ©ng không thể cưỡng nổi tiếng gá»i cá»§a thiên nhiên. Vậy thì, hạnh phúc trong cuá»™c sống thưá»ng ngày, không nên Ä‘o bằng tiá»n bạc hay quyá»n cao chức trá»ng, hãy Ä‘o bằng chỉ số cầu tiêu.

Singapore là nÆ¡i nhiá»u cầu tiêu và sạch sẽ nhất thế giá»›i. Washington, DC. nhá» có nhiá»u bảo tàng viện và đài ká»· niệm, nÆ¡i nào cÅ©ng đầy đủ cầu tiêu, nên cÅ©ng đỡ. Paris tệ nhất, vừa ít, thiếu vệ sinh, lại phải trả tiá»n. London khá hÆ¡n, nhưng vẫn không có nhiá»u. Tại New York, năm 1990, Trung tâm Công lý Ãô thị (Urban Justice Center) đã kiện thành phố vì không cung cấp đủ nhà vệ sinh công cá»™ng. Dù vậy, trải qua ba Ä‘á»i thị trưởng, kể cả thị trưởng nổi tiếng thế giá»›i Giuliani cÅ©ng không thá»a mãn được nhu cầu này. Má»›i đây, ông thị trưởng Bloomberg đã chá»n công ty Cemusa cá»§a Tây Ban Nha để thiết lập 20 nhà cầu trên đưá»ng phố.

Trong khi ấy, tại Singapore, nhìn chá»— nào cÅ©ng thấy dấu hiệu nhà vệ sinh. Tại các tiệm bán hàng lá»›n, nhà vệ sinh nhiá»u gấp hai gấp ba lần so vá»›i bên Mỹ. Ví dụ tại Tyson Corner, khu thương mại lá»›n nhất ở ngoại ô Washington, DC., khách cá»§a nhà bán hàng vào loại sang Nordstrom, nhiá»u khi từ tầng này phải qua tầng khác, kiếm mãi má»›i thấy W.C. Tại Singapore, tiệm Takashimaya ở đưá»ng Orchard, trong cả 7 tầng, má»—i tầng Ä‘á»u có bốn nhà vệ sinh, hai nam, hai nữ. Ngoài số lượng, nhà vệ sinh Singapore còn có phẩm chất cao, chá»— nào và lúc nào cÅ©ng sạch sẽ. Lần đầu tiên tá»›i Singapore, thấy ở đây đôi chá»— vẫn còn dùng loại bàn cầu kiểu cổ như ở Việt Nam, tuy cÅ©ng tráng men sạch sẽ, tôi bèn tìm hiểu, má»›i biết rằng, vì công chúng có nhiá»u ngưá»i vẫn còn thích xài kiểu cổ. Vệ sinh hÆ¡n kiểu má»›i và đỡ phải lót giấy khi ngồi. Ngoài ra, còn cái thú hồi há»™p khi sá»­ dụng, phải tính toán, cân nhắc như má»™t cao thá»§ thể thao, hay má»™t nhà thiện xạ, rót sao cho trúng mục tiêu. Lần chót vừa rồi ở Singapore, tôi vào chá»— Ä‘i tiểu tại má»™t tiệm bán hàng trên đưá»ng Orchard. Vừa đứng trước bồn, Ä‘ang còn sá»­a soạn, chưa kịp trình diá»…n, đã thấy nước trong bồn tá»± động xịt cái ào. NghÄ© bụng chắc có trục trặc kỹ thuật. Trình diá»…n xong, nước tá»± động xịt lần nữa. Bán tín bán nghi, bèn đứng thá»­ trước mấy bồn khác, thấy cái nào cÅ©ng xịt hai lần trước sau như vậy. Tuy đã ở Mỹ ba mươi năm, lúc ấy tôi có cảm tưởng mình như anh nhà quê lần đầu ra tỉnh.

Bây giá», xin ghé qua “nước Việt Nam Anh hùngâ€. Rất tiếc, tôi đã không có mặt tại Việt Nam, để có thể nhận xét tại chá»—, như đối vá»›i Singapore. Tuy nhiên, những gì nêu ra sau đây, Ä‘á»u là những tài liệu chính thức đã công bố từ Việt Nam. Theo báo DanTrịcom.vn, du khách ngoại quốc đã phiá»n hà rất nhiá»u, vì Việt Nam thiếu nhà vệ sinh công cá»™ng. Những nÆ¡i có nhà vệ sinh thì bị đòi tiá»n quá giá chính thức. Những nÆ¡i không nên có nhà vệ sinh, thì lại có, như cạnh chá»— nấu ăn, khiến thá»±c khách từ chối không ăn. Vẫn theo báo này, má»™t doanh nhân đã khuyên: “Khoan hãy nói tá»›i những chuyện to tát khác, khoan hãy tốn tiá»n cho những chuyến Ä‘i quảng bá hình ảnh du lịch ở nước ngoài, nếu chưa lo được... cái W.C cho du khách!â€

Trong khuôn khổ ká»· niệm 60 năm Cách mạng tháng Tám, ngày 18-8, Bá»™ Ngoại giao Việt Nam long trá»ng công bố cuốn sách “Thành tá»±u bảo vệ và phát triển con ngưá»i ở Việt Namâ€, dư luận quen gá»i là Sách trắng vá» Nhân quyá»n. Cuối mục “Bảo đảm quyá»n vá» y tếâ€, sách ghi nguyên văn: “Tá»· lệ há»™ gia đình sá»­ dụng hố xí hợp vệ sinh năm 1995 là 27,33% (thành thị 54,9%, nông thôn 17,3%), năm 2000 là 44,07% (thành thị 81,77%, nông thôn 32,49%).†Những con số này nói gì? Con số đầu cho biết trong ná»­a thế ká»· dưới quyá»n lãnh đạo cá»§a Ãảng Cá»™ng sản, chỉ có hÆ¡n má»™t phần tư trong số gần 80 triệu nhân dân Việt Nam anh hùng được sá»­ dụng hố xí hợp vệ sinh, còn hÆ¡n 50 triệu dân vẫn phải bài tiết má»™t cách thiếu vệ sinh. Con số thứ nhì cho thấy, 55 năm sau khi cách mạng thành công, hÆ¡n má»™t ná»­a nhân dân anh hùng vẫn chưa có được cái hạnh phúc nhá» nhoi là sá»­ dụng hố xí hợp vệ sinh.

Năm ngày sau lá»… Ãá»™c lập 2-9, từ “thá»§ đô Anh hùng cá»§a nước Việt Nam Anh hùng†(chữ cá»§a báo Nhân Dân), trong khi trả lá»i má»™t bài phê bình, nhà văn Dương Thu Hương, má»›i Ä‘i ngoại quốc vá», nói rằng: “Tôi trở lại Việt Nam là để ỉa vào mặt kẻ cầm quyá»nâ€. Thú thật, lúc đầu tôi hÆ¡i bị sốc khi Ä‘á»c câu này. Nhưng nghÄ© lại, tôi thấy chẳng qua cÅ©ng chỉ là phản ứng tá»± nhiên cá»§a nhà văn. Ãảng đã cầm quyá»n 60 năm, hy sinh xương máu cá»§a vài ba triệu ngưá»i, hy sinh hạnh phúc cá»§a vài ba thế hệ. Kết quả: hÆ¡n ná»­a số nhân dân vẫn không có nổi má»™t hố xí hợp vệ sinh. Vậy, chỉ còn cách dùng ngay mặt kẻ cầm quyá»n làm hố xí. Chỉ e rằng cách giải quyết này cÅ©ng không hợp vệ sinh.

Sá»± khác nhau giữa Singapore và Việt nam đã phản ảnh rõ qua lá»i tuyên bố tiêu biểu cá»§a nhà lãnh đạo hai quốc gia trong lá»… độc lập cá»§a mình. Tuy được xếp ngang vá»›i các nước hàng đầu thế giá»›i vá» nhiá»u phương diện, Thá»§ tướng Lý Hiển Long vẫn tuyên bố: “Singapore chúng ta không có má»™t văn hóa phục vụ tá»± nhiên... chúng ta còn phải cố gắng nhiá»u để đạt trình độ thế giớị..†(In Singapore, we don’t have a natural service culture... we have a long way to go to reach world class...). Trong khi Việt Nam xếp hàng vá»›i những nước cuối danh sách vá» nhiá»u phương diện, Chá»§ tịch Trần Ãức Lương tuyên bố: “Dân tá»™c Việt Nam anh hùng, nêu cao truyá»n thống tá»± tôn dân tá»™c, nhất định sẽ lập nên những kỳ tích mớị..â€

Anh hùng không phải là Ä‘iá»u xấu, nhưng khi nó trở thành má»™t ám ảnh thưá»ng trá»±c, đã biến thành bệnh. Ví dụ, giữ gìn cÆ¡ thể sạch sẽ để phòng bệnh, là thói quen tốt. Nhưng sợ vi trùng đến ná»—i bị ám ảnh như nhà kỹ nghệ nổi tiếng Howard Hughes, là ngưá»i bị bệnh hiểm nghèo, tiếng chuyên môn gá»i là hypochondriac. Theo triệu chứng tá» tưá»ng, Việt Nam đã mắc “bệnh Anh hùngâ€. Tiếng chuyên môn viết tắt là HOC, do ở tiếng Anh Heroic Obsessive-Compulsive disorder. Bệnh HOC hay bệnh anh hùng đáng sợ hÆ¡n tất cả các chứng bệnh khác. Ngưá»i bị các bệnh khác, bao giá» cÅ©ng mong được chữa khá»i, và chịu khó chữa trị. Trái lại, ngưá»i mắc bệnh anh hùng luôn tá»± hào vá» căn bệnh cá»§a mình, nên không thể chữa.

Nhiá»u ngưá»i thắc mắc, tại sao dân tá»™c Việt Nam thông minh, cần cù và hy sinh nhưá»ng ấy, vẫn không thể tiến bá»™? Nhưng thá»­ há»i lại, mang trá»ng bệnh 60 năm, chưa chết đã là may, còn mong chi tiến bá»™? Trong dịp ká»· niệm 40 năm độc lập, báo chí Singapore phá»ng vấn nhà lãnh đạo lão thành Lý Quang Diệu vá» tương lai đất nước, ông trả lá»i: “Chúng ta đã không phung phí 40 năm qua và không lý nào chúng ta không thể phát lên được.†(We’ve not wasted the last 40 years and there’s no reason we can not make this breakthrough). Việt Nam đã phí phạm 60 năm qua, làm sao để phát lên được?

© 2005 talawas

-------------------------------------------------------------------------------- [1]Ông nói bằng ba thứ tiếng: Quan thoại, Mã lai và tiếng Anh. Những nhận định trong bài viết này chỉ dựa vào bài diễn văn dài 28 trang bằng tiếng Anh.

Ãinh Từ Thức




Mục Lục


12. Bạc Lòng

Hoàng Yến



Tôi hồi nhá» mồ côi cha sá»›m. VỠở vá»›i Bà ngoại lúc chưa tròn sáu tháng tuổị Nghe nói cha tôi là con trai nhà giàụ Chỉ lo ăn há»c và thì giá» rảnh rá»—i thì Ä‘á»n ca tài tá»­. Cha tôi hay mặc bá»™ bà ba trắng bằng lụạ Ãi đôi guốc gá»— vông và đội nón cối màu trắng. Còn mẹ tôi là con Ä‘iá»n chá»§. Lo may vá, thêu thùa, bánh mứt.Vậy thôi! Bà ngoại tôi goá chồng năm hai mươi hai tuổị Có được ba ngưá»i con. Cậu Cả tôi há»c trưá»ng Tâỵ Nói tiếng Tây như gió. Cậu Út tôi chán Ä‘i há»c chữ. Thích há»c đàn guitar. Vá» sau trở nên danh cầm cùng thá»i vá»›i Văn VÄ© - Sáu Tá»­ng ở Sài Gòn. Mẹ tôi là gáị ÃÆ°á»£c cưng lắm. Nhưng không được há»c quá bậc Tiểu Há»c. Bà tôi nói: “Con gái há»c cao lo gởi thư cho traiâ€. Mẹ tôi giá»i văn chương thi phú. Nhá» Ä‘á»c sách nhiá»u và có thể do khả năng thiên phú. Thế rồi, má»™t chiá»u kia Cậu Cả tôi dẫn cha tôi vá» nhà ngoại chơị CÅ©ng gần thôị Ãầu trên xóm dưới vậy mà. Cha Mẹ tôi âm thầm hoạ thÆ¡ gởi nhaụ ÃÆ°á»£c sáu mươi bài thÆ¡ thì thành vợ chồng. Sau cha tôi làm y sÄ© cho Việt Minh và chết trong lần lính Tây Ä‘i “ba truiâ€.

Bà ngoại tôi làm chá»§ hai mươi mẫu ruá»™ng. Sương phụ giàu má»™t nách ba con. Chăm nom con cái rồi chăm luôn đứa cháu côi cút là tôị Bà ngoại tôi hay kể cho tôi nghe nhiá»u câu chuyện Ä‘á»i xưa vào những đêm trăng sáng. Tôi thích nhất câu chuyện “Cứu vật - vật trả Æ¡n. Cứu nhÆ¡n – nhÆ¡n trả oánâ€. Lá»i dặn dò cá»§a Bà tôi là hành trang sẽ theo tôi đến suốt cuá»™c Ä‘á»i:†Làm ngưá»i ở Ä‘á»i phải biết sống có nhân có nghĩạ Thương ngưá»i như thương mình.â€
Tôi lá»›n lên giữa thá»i chinh chiến. Rá»i xa quê nhà Ä‘i Sàigòn há»c. Rồi vào trưá»ng Bá»™ binh Thá»§ Ãức. Lăn lá»™n vá»›i khói súng, đạn bom mấy năm là vào trại tù Cá»™ng Sản gần mưá»i năm. Lúc “được tha “ đầu sá»›m bạc. Muối nhiá»u hÆ¡n tiêu rồi! Nhưng hai chữ bạc lòng má»›i thật sá»± làm cho tôi Ä‘au đớn.

Năm ấy…
*** Rá»i quân trưá»ng, Ä‘i vào chiến trưá»ng Pleiku sôi động. Má»™t kỳ phép ngắn ngá»§i đủ cho tôi và Phượng nên duyên vợ chồng. Phượng không đẹp lắm. Dáng ngưá»i tròn trịa, dá»… nhìn. HÆ¡n nữa giá»ng nhè nhẹ cá»§a: “cô em Bắc kỳ nho nhá»â€ làm tôi mê mệt.
CÅ©ng giá»ng nói ấy, mưá»i lăm năm sau như có pha chanh, pha khế khi tôi từ nhà tù Cá»™ng Sản trở vá». Cái thất bại cá»§a má»™t hàng binh kéo theo cái thất bại cá»§a cá»™t trụ gia đình.

Mưá»i năm sau nữa…
Sang Mỹ, chúng tôi ly dị. Ngưá»i ta nói khi đôi vợ chồng cầm bút ký vào tá» giấy ly hôn là có má»™t con dao vô hình đã chẻ đôi con cái cá»§a gia đình ấỵ Phải! Tá»™i nghiệp Phương con gái cá»§a tôị Ngày chia tay cho Phương theo mẹ, tôi không quên đôi mắt tròn ngây thÆ¡ đẫm lệ nhìn cha, khi Phương bị mẹ kéo ra xẹ Thế là hết! Quá chán chưá»ng ngao ngán. Tôi dùng kỳ nghỉ phép nhiá»u năm bay vá» Việt Nam thăm mẹ. Rồi tôi gặp lại Trang. Cô bạn cÅ© ngày xưạ Trang kể tôi nghe cảnh làm vợ làm dâu quá nhiá»u bất hạnh và đàn con năm đứa cá»§a nàng. Trang muốn ly dị ngưá»i chồng vô trách nhiệm. Suốt ngày chỉ lo cá độ đá gà và nhậu nhẹt liên miên. Trang kể tôi nghe lòng khát khao được đổi Ä‘á»á»‹ Nàng nói phải chi nàng có ít con thôị Phải chi tôi đừng thù ghét đàn bà. Phải chi có phép nhiệm mầu, nàng lá»™i biển mà qua Mỹ. Không biết sao tôi động lòng thương. Tôi muốn làm hiệp sĩ… Má»™t năm sau Trang gặp tôi tại San Jose vá»›i năm đứa trẻ. Chúng tôi thuê má»™t apartment và chung sống vá»›i nhaụ
Hồi trước có má»™t đứa con mà bây giá» làm cha năm đứa tôi thấy vuị Phải nói các con nàng khá ngoan. Ãứa lá»›n nhất 12 tuổị Ãứa bé nhất 7 tuổị Chúng vui vẻ và ồn ào suốt. Trang cứ luôn miệng nói vá»›i tôi:
- Anh có mệt không? Tụi nhá» làm ồn quá. Vào trưá»ng hết thì đỡ anh à.
Tôi cưá»i sảng khoáị
-Thương mẹ bế con mà. Vả lại, tính anh thích trẻ con lắm.
- Vậy là em mừng. Chỉ lo anh bị bực mình. Cảm ơn anh.

Má»™t năm, hai năm trôi qua trong bình yên, phẳng lặng. Thỉnh thoảng tôi có nhá»› đến Phượng và con tôi: bé Phương. Nhưng sau năm lần bảy lượt tá»›i thăm mà Phượng không cho gặp thì tôi ngao ngán. Tôi không kiên nhẫn nữạ Tá»± nhá»§: ChỠđị Rồi lá rụng vá» cộị Ãối vá»›i tôi, ngưá»i vợ cÅ© chỉ còn trong ká»· niệm. Dù là ká»· niệm Ä‘au thương.
Ngày đưa Trang Ä‘i thi Quốc tịch, nàng há»i tôi:
- Anh Trưá»ng , em có Quốc tịch rồi anh vá» Việt Nam vá»›i em má»™t chuyến đị
- Có lẽ mình thay phiên nhau vá» em à. Em tính xem. Hai vợ chồng và năm đứa con. Tiá»n vé máy bay không cÅ©ng đủ mệt. Em quên năm nay Trung đã mưá»i tám tuổi rồi saá»
- Hay anh cho em vá» trước đị Năm sau anh vá». ÃÆ°á»£c không anh?
Tôi suy nghÄ©. Trang vá» vá»™i làm gì cho tốn tiá»n? Từ từ cÅ©ng được mà. Mẹ cá»§a Trang mất cách đây ba năm. Còn bố Trang mất khi Trang vừa tá»›i Mỹ hai tháng. Mau thật! Má»›i ngoảnh Ä‘i ngoảnh lại đã sống vá»›i nhau sáu năm rồị Trung, Trinh, Hiá»n , Thục Ä‘á»u đã lá»›n. Không còn tèm lem như lúc má»›i sang. Trang cÅ©ng không còn nét mặt sầu tư, u uất nữạ Da dẻ mịn màng. Ãi vá»›i nàng, tôi nhá»› câu ca dao:
Ra đưá»ng thiếp hãy còn son,
VỠnhà thiếp đã năm con cùng chàng.
Dù tôi không phải là cha năm đứa trẻ nhưng Trang khéo dạy con. Chúng gá»i tôi bằng bạ Tôi lạ má»™t Ä‘iá»u chúng không há» nhắc đến cha và cÅ©ng không chịu thư từ vá» thăm gì cả. Tôi há»i, Trang cưá»i:
- Anh là cha, còn cha nào nữả
Tôi tự hào trong lòng khi thấy vai hiệp sĩ của mình không phải là hợm hĩnh, vô ích.
***
Ãến ngày bay vá» Việt Nam, Trang căn dặn tôi đủ Ä‘iá»á»¥ Má»™t tá»§ lạnh đầy những món ăn tôi thích. Trang cÅ©ng chu đáo ghi lại thá»i gian biểu cho từng đứa con. Nàng xin Ä‘i ba tháng và bảo:
- Bây giá» em nói thật vá»›i anh. Em có bệnh đàn bà. Ở đây tiá»n đâu lo thuốc men cho nỗị Vá» bên ấy trị theo Ãông Y đỡ tốn kém và kết quả. Anh cố gắng giúp em lo cho các con. Vá» em sẽ “thưởngâ€.
Tôi chịụ Trang nói ngá»t rồi thì hồn phách tôi xiêụ Sáu năm quạ Trang thật là mẫu ngưá»i vợ mà tôi yêu mến. Tằn tiện lo cho gia đình. Biết nấu cho tôi những món ăn ngon, bổ, rẻ. Biết cho tôi cảm giác bình an. Biết lắng nghe và cảm thông vá»›i tôi những nhá»c nhằn sau má»™t ngày tôi vá» từ hãng. Lâu lâu còn làm vài món ăn để tôi má»i mấy ông bạn là chiến hữu cÅ© đến cùng vuị Tôi thầm nghÄ©: À! Vì Trang có bệnh mà sáu năm nay chúng tôi không có má»™t đứa con chung (?)
****
Từ Việt Nam trở lại Mỹ đã được ba tháng rồị Trang không há» kể gì cho tôi nghe vá» bệnh trạng cá»§a nàng. Má»—i lần tôi há»i lúc nàng vỠở đâủ Chữa bệnh bởi thầy thuốc nàỠTốn kém ra saá» Nàng Ä‘á»u né tránh câu trả lá»i và nói lảng sang chuyện khác.
Tôí nay, không nằm gối đầu lên cánh tay tôi như thưá»ng lệ. Trang ngồi thẳng dậỵ Ãá»™t ngá»™t há»i tôi:
- Nếu ly dị nhau thì anh cần Ä‘iá»u gì ở em?
Tôi sửng sốt:
- Em tỉnh hay mơ vậỷ
Trang nhìn chằm chằm vào tôi - Một cách nhìn sáu năm qua tôi chưa thấy:
- ÃÆ¡n giản vậy mà anh há»i em tỉnh hay mợ
Tôi đùa dai:
- ÃÆ¡n giản hay “đang giỡn†đâỷ
Trang lạnh lùng:
- Em muốn mình ly dị. Xin lỗi anh. Em muốn…
Không đợi Trang nói hết câu tôi cưá»i buồn:
- OK! Em muốn! Anh chìu ý em. Nhưng Trang à. Em có thể nói cho anh biết trong sáu năm chung sống anh có lỗi gì với em hay với con không?
- Không. Anh không có lỗi gì hết. Nhưng…
- Thôi được rồi! Chừng nàá»
Lá»i Trang như dao cứa vào tim tôi cách dữ dằn, tàn nhẫn:
- Mai mình đến văn phòng luật sự
Tôi ra nằm ở sôphạ
Một đêm trắng!….

**** Tôi bị tai nạn lao động ở hãng, nằm nhà gần tám tháng. Còn một tuần nữa bác sĩ sẽ giám định thương tật để hãng quyết định cho phép tôi đi “ cày†lại lúc nàỠVỠgia cảnh bạn bè an ủi tôi:
- Thôi tất cả đã qua rồị Thua keo nấy mình bày keo khác. Ãàn ông đâu có sợ già, sợ ế gì.
Ãúng rồi! Tất cả má»i chuyện Ä‘á»u đã quạ Chỉ có ná»—i Ä‘au là còn lạị Ãau quá! Cả hai lần kết hôn tôi Ä‘á»u trải lòng quân tá»­ ra mà sống cùng ngưá»i phối ngẫu mình. Ngưá»i đàn bà thứ nhất khinh khi tôi khi tôi sa cÆ¡, thất thá»i, thất thế. Ngưá»i đàn bà thứ hai dùng cạm bẫy ngá»t ngào đánh động lòng trắc ẩn nÆ¡i tôị Rồi giữa lúc đưá»ng Ä‘á»i tưởng như bằng phẳng ấy “ cây muốn lặng mà gió chẳng dừngâ€. Trang gấp rút ly dị tôi để mau mau bảo lãnh ngưá»i chồng cÅ© sang, vá»›i luận Ä‘iệu đầy nghÄ©a tình:
- Anh Trưá»ng tha lá»—i cho em. Dù sao anh ấy cÅ©ng là cha cá»§a năm đứa con em. Tá»™i nghiệp chúng. Chúng vô tá»™i! Em hy sinh cuá»™c Ä‘á»i mình vì tương lai các con. Trước đây anh đã thương em, cứu vá»›t Ä‘á»i em giữa cÆ¡n bÄ© cá»±c thì xin anh thương cho trót. Anh hy sinh má»™t mình anh mà cứu được cuá»™c Ä‘á»i cá»§a bảy con ngưá»á»‹ Anh không thấy hãnh diện vì việc làm phúc đức cá»§a mình saá»

Ôi! Miệng lưỡi đàn bà! Tôi phải làm chuyện phúc đức ấy ử Tôi đã hết lòng với đàn bà sao đàn bà lại bạc lòng với tôi như vậỷ

Hoàng Yến




Mục Lục


13. Cằn Nhằn

Phạm Vũ Anh Nam



Má»™t buổi sáng thức dậy, chẳng phải làm việc gì .Thong thả .Trá»i trong và mây sáng .Ta hít má»™t làn hÆ¡i thở trong lành, và bá»—ng thấy lòng thÆ¡ thá»›i hân hoan .Thanh thản .Ta cám Æ¡n Thượng Ãế, vì ngài đã dá»±ng nên vÅ© trụ, kho tàng tuyệt vá»i vô tận .

Rồi lại má»™t buổi sáng, thức dậy trá»… .Công việc ngổn ngang trăm bá» .Trá»i lại mưa dầm dá» .Bùn lầy vết lấm .Ta buá»™t miệng than vãn: Sao trá»i cứ mưa hoài mưa mãi để chẳng ai làm được việc gì cả .

Má»™t buổi sáng nữa .Hai vợ chồng Ä‘á»u ngá»§ trá»… .Chàng thức dậy trước, nhìn đồng hồ thấy quá trá»… nên vá»™i vã sá»­a soạn Ä‘i làm .Trước khi ra khá»i nhà,chàng lay nàng dậy, và nói vá»›i giá»ng cá»c cằn:†Bây giá» mà còn nằm nướng mãi “ . Rồi chàng rá»i nhà .

Nàng cÅ©ng thức dậy vá»™i vã nhưng tấm tức trong lòng .Chàng đã quên hôn mình buổi sáng nay .Những chăm chút chiá»u chuá»™ng cả má»™t đêm qua cÅ©ng không bù vào ná»—i há»n cá»§a nàng sáng nay, và em sẽ mang suốt cả má»™t ngày .Thôi mình nằm nhà chẳng thèm Ä‘i làm nữa .Nhưng không được, hồ sÆ¡ cả chồng Ä‘ang đợi mình ở văn phòng .Phải Ä‘i làm thôi .

Ãến sở làm, anh chàng Mỹ ở phòng kế bên đã đứng bên cá»­a như chỠđợi, vá»›i thái độ đầy chăm sóc Ä‘on đả :
-Good morning, sweety! ( Chào ngưá»i đẹp!)
Anh chàng này nhăm nhe đòi má»i mình Ä‘i ăn lunch cả năm nay, nhưng nàng chưa má»™t lần nhận lá»i .Không biết hôm nay mình có nên nhận lá»i không nhỉ
Má»™t ý nghÄ© khác thoáng qua đầu nàng:â€theo những nghiên cứu vá» li dị trên đất Mỹ, 75% các vụ li dị là do từ má»™t nguyên nhân rất tầm thưá»ng và vụn vặt “

Ngưá»i chồng trên đưá»ng đến sở làm, trong lúc nóng nảy bá»±c bá»™i chá» xe cá»™ chật chá»™i qua lại bá»—ng nghÄ© vá» lá»i nói cá»§a mình sáng nay .Tại sao mình có thể cằn nhằn vá»›i vợ má»™t cách vô lý đến thế! Chàng bốc cell phone gá»i cho nàng .
-Buổi trưa anh đến đón em đi ăn nha!
-Há»ng thèm!
-Thôi mà cưng! Cho anh xin lá»—i .Giận nhau chi em,buồn lắm! Tối nay anh sẽ Ä‘á»n gấp trăm lần,chịu không ?
-Xạo hoài! Làm như anh siêu lắm đó! Ãá»n gấp trăm để sáng mai lại Ä‘i làm trá»… nữa hả ?
-Ừ rồi sao!!!!

Tại sao chúng ta phải cằn nhằn nhau há!!! Trong khi chúng ta có thể cảm tạ Ä‘á»i sống những khi gặp khó khăn .Trong gian nan, con ngưá»i má»›i Ä‘o lưá»ng dược sức mạnh tình yêu giữa hai ngưá»i vá»›i nhau, đúng không ?

110905

Phạm Vũ Anh Nam




Mục Lục


14. Chuyện Cấm Tất Cả

Quang Ngá»c



Ãàn bà thật khó hiểu !

Tôi lặng yên khi nghe anh nói Ä‘iá»u đó , có lẽ ông ta nghÄ© hoặc tôi không phải đàn bà hoặc tôi nghe quá nhiá»u lần như vậy nên tôi làm lÆ¡ chăng ?
Này cô , cô nghĩ anh nói thế đúng không ?
Há»i ngay trúng tôi thì tôi trả lá»i . Em thưa anh thật ra vóc dáng em là phụ nữ thật nhưng em chẳng ra bà chẳng ra ông anh ạ , nên anh bảo em nghÄ© anh nói đúng không , em thật không biết phải trả lá»i anh ra sao .
Thế cô ghẹo anh đấy à, cô gì mà chẳng ra bà , chẳng ra ông ?
Là thế này anh ạ , nếu chá»n câu trả lá»i , em chỉ muốn vá»n vẹn vá»›i anh thế này " Ãàn ông cÅ©ng thật khó hiểu " .. má»™t lần má»™t ngưá»i bạn há»i em , em đã bảo thẳng đàn ông đàn bà có sinh ra để hiểu nhau đâu , chỉ sex để duy trì nòi giống . Em cÅ©ng chẳng hiểu cái quá»· gì nó vào đầu em cho em nói thế , anh có há»i em lúc này em cÅ©ng chỉ có vậy để nói , vá»›i má»™t phụ nữ hÆ¡i nhạy cảm như em thì em quả quyết vá»›i anh em thà là lesbian sướng hÆ¡n ... Phụ nữ trong vai trò nam giá»›i mạnh mẽ nhưng vẫn có chiá»u sâu suy nghÄ© như những phụ nữ khác và trong những lúc rối ren cá»§a cuá»™c Ä‘á»i , hỠđỡ nhau được , còn hÆ¡n đàn ông , đàn bà kết hợp lại , má»™t là vỡ , hai là đổ , chán lắm .
Con mẹ này thành triết gia hồi nào ấy nhể , ánh mắt ngưá»i đàn ông nhìn tôi cho tôi nghÄ© thế ...
Ông buông mấy lá»i , " Ä‘ang tính há»i cô chút chuyện , cô lại dán băng keo vào há»ng tôi , há»i gì nữa ?
Tôi thiệt tình " dạ em đâu là quái gì anh há»i em anh , em nghÄ© sao nói vậy hà , ông anh thông cảm nhé " ...
Sáng nay thức dậy Chợt ta không muốn sống Thấy gì đó trống không Ôi trá»i Æ¡i Thì ra ta vỡ má»™ng Cuá»™c Ä‘á»i màu trắng Linh hồn màu Ä‘en Tóc vừa Ä‘en vừa trắng Buồn , Ä‘au nào Ä‘an , xen ... Ta nhảy vào lò lá»­a Hâm nóng lại trái tim Tình yêu không còn nữa Quái gì phải Ä‘i tìm ... Ờ nhỉ , cả bao năm tháng Có tình yêu gì đâu Mà vẫn sống Dù có ká» cận nhau Linh hồn vẫn lông bông .... Ta sống qua ngày tháng Kiếp này được là ta Thá» không cần ca thán Khổ Ä‘au sẽ qua mà ... Quên Ä‘i nhé .... 09/2005

Quang Ngá»c




Mục Lục


15. Ãêm Giáng Sinh Cá»§a Má»™t Ngưá»i

Vành Khuyên



Ngày Giáng Sinh tá»›i , như má»i năm chị có má»™t nÆ¡i để đến .
Giá» này có lẽ những ngưá»i thân cá»§a chị đã quây quần lại bên nhau , không biết há» có nhá»› tá»›i chị không , có nghÄ© trong cái đêm lạnh như thế này , chị Ä‘ang làm gì và Ä‘ang ở đâu không ?
Chị mong rằng có .
Có lẽ đã bao mùa Noel rồi , đã có biết bao nhiêu em bé ở lại đây vào mùa Giáng Sinh , có em đã không qua khá»i ngay đêm Giáng Sinh , cÅ©ng có em lo lắng cho chính mình có còn được trở vá» vá»›i cuá»™c sống thưá»ng ngày và tận hưởng mùa Giáng Sinh tá»›i nữa hay không .

Chị nhá»› tá»›i con , cái mùa Giáng Sinh năm ấy , đứa con thiếu tháng cá»§a chị bị dá»™p nước vì bí tiểu , nước biển đưa vào ngưá»i không sao ra được vì thận nó còn non quá . Con bá»± gấp đôi bản thân cá»§a nó , thằng bé nằm thiêm thiếp , không biết lúc đó nó có biết chị Ä‘ang bên cạnh nó không . Những mùa Noel tiếp theo đó , lòng chị cứ Ä‘au đớn vì cái hình ảnh ngưá»i nó bị sưng năm ấy , không sao mà qua được .

Giật mình , xe chị Ä‘ang dừng trước tiệm Toy R Us , ngày cuối bán quà Lá»… , tiệm thưa vắng ngưá»i , có lẽ những món quà được định sẳn đã mua xong . Chị lê chân vào tiệm , má»i thứ Ä‘á»u giảm ná»­a giá . Chị quÆ¡ bao nhiêu là gấu bông , búp bê .

Ãêm , mà lại là đêm Giáng Sinh , free way thưa thá»›t những chuyến xe chạy vá»™i vá» nhà cho kịp ná»­a đêm vá»›i gia đình . Chị cÅ©ng cần vá» nhà vá»›i nắm tro cá»§a thằng bé con chị đã không qua khá»i mùa Noel năm đó .
Vào bịnh viện, ngưá»i gác cổng há»i " Name of patient ? "
Chị tha thiết " All at children hospital "
Nhìn thấy hai túi đồ chÆ¡i lá»›n trên tay chị , ngưá»i gác cổng hiểu ra , mở cá»­a cho chị vào . Chị cẩn thận Ä‘i rảo hết các phòng . Giá» này , các y tá có lòng đã dìu tất cả các bịnh nhân nhẹ cá»§a mình vào phòng lá»›n vá»›i cây thông , chia xẻ và mở quà cho các em trong đêm Noel . Các giưá»ng và các phòng Ä‘á»u trống và vắng lặng má»™t kiểu quen thuá»™c như cái năm nào chị vào đây thăm con lần cuối . Chị cẩn thận đặt từng chú gấu hay con búp bê trên má»—i giưá»ng rồi lặng lẽ Ä‘i ra .

Chị luôn mong ngoài các món quà từ gia đình , các bịnh nhân tí hon cá»§a bịnh viện nhi đồng này còn tin được ít nhất có má»™t Santa khác đã nhá»› tá»›i há» bằng những chú gấu và những cô barbies xinh xắn này để truyá»n miệng cái truyá»n thuyết vô cùng sống động vá» chị từ mấy năm nay , Santa bears and barbies .

Chị bước ra ngoài , bầu trá»i tối , vắng lặng, đầy sao , má»™t cảm giác ấm cúng len lõi , chị bước vào xe thầm mong rằng cảm giác ấm áp này chị còn giữ được trên suốt Ä‘oạn đưá»ng vá» nhà cho tá»›i khi ôm được há»™p tro cá»§a đứa con vào lòng để nói vá»›i nó cùng con gấu bông nó đã nhận được mùa Noel năm ấy " Mẹ vá» rồi đây , con trai bé bá»ng cá»§a mẹ ạ "

Cho Hà Duy Anh - Con trai đầu lòng của mẹ .

12/2004

Vành Khuyên




Mục Lục


16. Kỉ Niệm Mối Tình Ãầu

lonelyknight



Phần 1 : Ngày xưa ấy…

Ngày cuối tuần ấy không như bao ngày chá»§ nhật khác, má»™t sá»± cố xảy ra làm xáo trá»™n đáng kể cuá»™c sống cá»§a Tùng ‘thi sĩ’. Hắn trở vá» cái ‘ ổ ‘ thân quen ở kí túc xá vá»›i hÆ¡i men nồng nặc. Ãám ‘thưá»ng dân’ trố mắt nhìn hắn như sinh vật lạ từ Sao Há»a rÆ¡i xuống. Ãây là cái cảnh mà lần đàu tiên há» thấy trong hÆ¡n hai năm rưỡi hắn ‘định cư’ ở đây bởi vì ‘dân chúng’ đã quá quen vá»›i hình ảnh cá»§a gã thi sÄ© ròm rất yêu Ä‘á»i vừa tắm vừa hát :’ngày xưa đôi ta thưá»ng hay mÆ¡ vì ngày mai nào ai có ngá», em là nàng công chúa đợi chá» anh má»™t ngày trong xanh…’-bài ‘tình ca cá»§a hắn và cả phòng 7 cá»§a hắn,những lúc hắn pha trò , hắn cÅ©ng hay giúp đỡ ngưá»i khác và mê bóng chuyá»n ghê lắm… Bây giá» trông hắn yếu Ä‘uối chẳng khác gì cá»ng bún thiêu nằm lăn lóc ở tằng dưới cá»§a chiếc giưá»ng tầng-góc trá»i riêng cá»§a hắn vá»›i biết bao câu thÆ¡ hay mà hắn đã dày công góp nhặt. Hắn có vẻ rất mệt và chán nản chẳng ai biết Ä‘iá»u gì đã xảy ra khiến ‘thi sÄ© ‘ lại ra nông ná»—i nàỵ Tầm giá» này hắn Ä‘ang chở ‘mèo con’ cá»§a hắn dạo phố hay ăn uống gì đó theo thông lệ kia mà. Cái tên ‘mèo con’ xuất phát từ cái tuổi ‘Mẹo’ cá»§a nàng được các chiến hữu cá»§a hắn ‘ban tặng ‘ chứ thựïc ra nàng tên Ngá»c-cái tên như phần nào nói lên vẻ đẹp cá»§a nàng, nhất là khi nàng cưá»i vá»›i chiếc răng khểnh có vẻ gì đó kiêu kì nhưng duyên dáng và dá»… thương. Ngá»c là cô gái mảnh dẻ, da trắng trẻo vì nàng vá»›i hắn Ä‘á»u là dân xứ lạnh. Nàng rất nhanh nhẹn và hướng ngoại , có lẽ nó phù hợp vá»›i chuyên nghành ở trưá»ng Ngoại Thương mà nàng đã chá»n và vừa tốt nghiệp cách đây không lâụ Nhưng ‘Mèo con’ đâu rồi nhỉ? Những lúc như thế này sao không có nàng? Chỉ có hắn má»›i biết và càng hiểu rõ lý do nàng không có mặt ở đâỵ Nhưng hắn vẫn nằm im bất động trước sá»± lo lắng hoài nghi cá»§a má»i ngưá»i .

‘Trưởng phòng Chang’- biệt danh cá»§a má»™t anh Long do anh mang há» Trần nên ‘bị phong’ chức như vậy ‘ra lệnh’ giải tán đồng thá»i ‘sai lính ‘ cá»§a mình cạo gió, thoa dầu để ‘cấp cứu’ con ma men bất đắt dÄ© nàỵ Theo lệnh cá»§a trưởng phòng má»i ngưá»i phải chia nhau gác cho hắn ngá»§ cho đến khi hắn tỉnh lại để đỠphòng chuyện xấu có thể xảy ra hay đơn giản hÆ¡n là không muốn phải tiá»…n hắn vá» nÆ¡i chín suối .

Hắn chợt tỉnh giấc sau má»™t đêm dài mê mệt khi cả kí túc xá còn Ä‘ang ngái ngá»§ trong hÆ¡i lạnh ban maị Hắn thấy mệt má»i và chán chưá»ng, làm vệ sinh cá nhân qua loa cho có lệ rồi lang thang Ä‘i đây đó cho khuây khá»áº¡Vài chú chim đâu đó Ä‘ang hót mừng bình minh tươi đẹp nhưng đối vá»›i hắn má»i thứ xung quanh trở nên trống vắng và vô nghĩạ Hắn thấy mình vừa đánh mất má»™t thứ gì đó, hắn lại thấy tưng tức ở trong lòng. Hắn cÅ©ng chẳng biết làm sao nữa vì đây là lần đầu tiên hắn bị như thế. Hắn đã mất ngưá»i yêụ Hắn lầm lÅ©i lang thang trong khuôn viên kí túc và tìm đến bên gốc cây có tảng đá to mà hắn hay ngồi hóng mát. Nàng đã bá» hắn thật sao ?

Hắn không thể tin vào chính đôi tai cá»§a mình. CÅ©ng chính đôi tai này cÅ©ng vá»›i giá»ng nói ấy nàng đã nói cho hắn nghe biết bao Ä‘iá»u nào là nàng thích hắn, nàng mong muốn trở thành má»™t doanh nhân giá»i…nhưng giỠđây hắn lại phải nghe những lá»i cay đắng ấy cá»§a nàng.

Hắn nhắm nghiá»n mắt để nghe tiếng chim trên đầu Ä‘ang ríu rít bá»—ng giật mình vì có ai đó xà xuống cạnh hắn. Thì ra là trưởng phòng Chang! Anh bắt đầu há»i hắn vá» những Ä‘iá»u vừa xảy rạ Anh là ngưá»i hắn nể nhất không phải vì cái chức trưởng phòng mà vì anh sống rất có tình cảm và có kinh nghiệm trong cuá»™c sống. Anh khoát vai và nhẹ nhàng há»i : ‘Có chuyện gì vậy hãy chia sẻ vá»›i anh!’. Sau 30 giây hắn hít má»™t hÆ¡i dài và hắn bắt đầu kể cho anh nghe vá» chuyện tình cá»§a mình đó cÅ©ng là niá»m vui và tá»± hào cá»§a hắn. Ãó là tình yêu rất đẹp trong sáng vô tư đúng nghÄ©a ‘tình há»c trò’. Hồi ấy hắn Ä‘ang há»c lá»›p chín, hắn ‘xì ke’ hÆ¡n bây giá» nhiá»á»¥ CÅ©ng vào má»™t buổi sáng hÆ¡i lạnh dưới mái trưá»ng cấp II ở chốn quê nhà sương mù hắn đã bị nhá» kia há»›p hồn trong phiên trá»±c nhật cá»§a hắn và nhá». Tổ trưởng đã phân công hắn và nhá» vào buổi sáng hôm ấy thật tình cá» mà vá» sau hắn coi tổ trưởng như là ân nhân cá»§a hắn. Hồi ấy hắn nhút nhát không dám nói chuyện vá»›i bá»n con gái vì thấy ‘sợ sợ’. Không hẹn trước mà hắn vá»›i nhỠđến cùng giá» hắn chưa biết phải nói câu gì thì nhỠđã cưá»i khoe cái răng khểnh chào hắn và nhá» rất vô tư:

- Sao trùng hợp dữ vậy ta! Ngá»c nghÄ© là mình trá»… rồi .
- Ừ , tại tối qua ngủ trể - Hắn khù khỠđáp cộc lốc.
Mỗi khi kể lại chuyện này hắn thấy mình ngốc quá .
Nhá» Ngá»c chỉ nhoẻn miệng cưá»i và hai đứa bắt đầu bắt tay vào việc cá»§a mình.

‘Ngưá»i đàn ông’ trong hắn tá»± nhá»§ phải làm cho con gái nể nếu không nó chê mình yếu Ä‘uốị NghÄ© sao làm vậy hắn đưa chổi thật nhanh và mạnh khiến bụi bay mù làm nhá» la oai oái lấy khăn tay ra bịt mÅ©i nhá» còn kêu hắn bịt mÅ©i lại nữa chứ . Hắn thấy ghét cái vẻ tiểu thư cá»§a nhá» nhưng cÅ©ng đúng mà hắn làm gì có khăn tay như bá»n con gái thế là nhá» phát minh: lấy khăn quàng bịt mÅ©i lại, ‘từ xa nhìn giống cao bồi quá trá»i’-nhá» cưá»i và nóị Hắn cảm thấy ghét nhá» này quá chừng ‘nó’tiểu thư quá lại còn chá»c mình nữa,nhiá»u chuyện nữa chứ. Quét xong hắn dành phần hốt rác và đổ rác luôn để nhá» Ä‘i giặt khăn lau bảng. Há»c sinh đã lác đác đến trưá»ng và nắng cÅ©ng ấm hÆ¡n. Sau khi rá»§a mặt tay chân sạch sẽ hắn trở vào lá»›p. Nhá» cÅ©ng má»›i vừa yên vị, hắn ngồi cách nhá» má»™t bàn và lấy tập ra ôn bàị Nhá» mở cặp lấy phần xôi được gói trong lá chuối đúng phong cách quê mùa chứ không như bây giá» xôi đựng trong há»™p. Nhá» quay xuống má»i hắn ăn sáng nhưng hắn thành thật khai báo là đã ăn mì tôm rồị Nhà hắn chỉ đủ ăn nên thưá»ng ăn cÆ¡m sáng chứ đâu có tiá»n mà mua quà ăn sáng như má»i ngưá»i chỉ vì hôm nay hắn Ä‘i trá»±c lá»›p sá»›m mà hắn má»›i được ăn ‘sang’ má»™t bữạ Aên xong nhá» lấy nước trong bình mang theo ra uống. Nhá» bắt chuyện:
- Nhà Tùng gần đây không ?
- Ừ, mà cÅ©ng không gần lắm, Ä‘i bá»™ cỡ mưá»i phút. Còn nhà Ngá»c thì saá» Hắn há»i lại
- Nhà Ngá»c hÆ¡i xa Ä‘i xe đạp mất gần hai mươi phút.
- Ngá»c tá»± Ä‘i hả? Hắn mạnh dạn hÆ¡n và tiếp tục tấn công ‘đối phương’.
- Ừa lá»›n rồi, phải biết tá»± Ä‘i chứ ba mẹ đâu có thá»i gian mà chở Ngá»c.
Tùng chợt thấy hối hận vì đã lỡ trách ‘nó tiểu thư quá’ .
- Tùng đang nghĩ gì vậỷ Hắn bị ‘đối phương tấn công’ khi đang lơ mơ
- À… đâu có – hắn gãi đầu và hắn chợt nhá»› tá»›i bài toán ‘sao’ mà thầy giáo cho hôm trưôc. Hắn nói liá»n:’ Tùng Ä‘ang nghÄ© không biết mình làm đúng hay sai ?’
- Ngá»c đã làm chưa vậỷ Kết quả bao nhiêủ Hắn há»i dồn.
- Ngá»c làm rồi đây nè-vừa nói nhá» vừa đưa tập cho hắn .
Hắn mở to mắt chăm chú vào những hàng chữ ngay ngắn trong trang vở,bài giải rõ ràng và ngắn gon hÆ¡n bài cá»§a hắn má»™t tí. Lúc này sân trưá»ng đã đông hÆ¡n , nhá»™n nhịp hÆ¡n, các thành viên trong lá»›p cÅ©ng dần đần đông đủ. Hắn trả lại nhá» cuốn tập khi coi xong và Ä‘i ra sân đá cầu vá»›i đám bạn như má»i ngàỵ Ãây là trò chÆ¡i ưa thích cá»§a hắn và cả đám con trai bá»—ng nhiên hôm nay hắn thấy nó nhàm chán quá chừng. Hắn muốn trở vò trong kia ngồi nhưng không biết để làm gì và hắn muốn nói vá»›i Ngá»c nhưng khi gặp hắn chẳng biết nói gì. Hắn Ä‘i vào lá»›p thì đụng ngay tổ trưởng mập nói oang oang như muốn cho cả trưá»ng biết : “ Chưa bao giá» lá»›p 9B tụi mình được sạch sẽ như hôm nay! Ê Tùng ‘ròm’-biệt danh cá»§a hắn hồi phổ thông- có bí quyết gì dzậỷ†thăng mập cưá»i nham nhở. Có giá»ng ồm ồm nÆ¡i cuối lá»›p : “ Có gì đâu mà há»i, ‘anh hùng’ muốn làm đẹp lòng ‘mỹ nhân’ đó màâ€.
Má»™t giá»ng khác : “ đúng là: ‘Trai anh hùng gái thuyá»n quyên
Phỉ nguyá»n sánh phượng đẹp duyên cỡi rồng ‘ đúng không tụi mày ? “
Cả đám cưá»i thích thú lại còn vá»— tay nữa khiến cho nhá» Ngá»c đỠmặt muốn trốn xuống gầm bàn còn ‘thằng ròm’ đứng như trá»i tròng không nhúc nhích. Thằng mập vá»— vai làm hắn tỉnh ra và trở vá» chá»— ngồi,
“ Ãể lá»›p luôn như sạch như vầy chúng ta đã biết cách phải không các bạn?, cố gắng phát huy nhé! “ -giá»ng thằng mập hùng hồn.

Hắn ngồi xuống ghế như má»™t cái máy và tranh thá»§ liếc Ngá»c trong má»™t phần ngàn giây: mặt nhá» này vẫn đỠ!Tá»± nhiên hắn cảm thấy tá»™i nghiệp nhá» quá muốn làm cái gì đó nhưng hắn sợ đám bạn chá»c quê nên ngồi im lặng.

Buổi há»c nhàm chán qua nhanh dù có 3 tiết toán- món mà hắn ghiá»n và Ä‘am mê nhất. Hôm nay hắn không thấy hào hứng xung phong lên bảng giải bài ti nào dù hắn đã làm rồị Hắn cảm thấy lòng mình có Ä‘iá»u gì đó mà lần đầu tiên trong Ä‘á»i hắn nhận thấỵ Cả chiá»u hôm ấy hắn ngá»i vào bàn há»c mà tâm trí hắn Ä‘ang treo ở cành cây nào, hắn không thể tập trung vào việc há»c. Hắn tưởng tượng mình Ä‘ang ngồi bên Ngá»c Ä‘ang há»c chung vá»›i nhá» rồi Ä‘i dạo vá»›i nhá»â€¦khung cảnh sao mà đẹp và nên thÆ¡ quá. Buổi tối cÅ©ng vậy hắn cÅ©ng mÆ¡ vá» Ngá»c…hắn mong trá»i sáng mau mau để hắn được đến trưá»ng để được nhìn thấy nhá» và nói vá»›i nhỠđù chỉ má»™t câụHắn sẽ kể những gì Ä‘ang xảy ra vá»›i hắn cho nhá» nghe và sẽ nói vá»›i nhá» là hắn mong gặp nhá» lắm, sẽ há»i nhá» thấy như thế nào… Cả đêm hắn trằn trá»c không chợp mắt thật khó mà ngá»§ và có như thế hắn má»›i cảm nhận được cái sá»± dài cá»§a đêm chứ không như hắn thưá»ng hay nghÄ© : đêm sao mà ngắn quá đến ná»—i hắn má»›i nhắm mắt đã sáng rồị

0909869969

lonelyknight




Mục Lục


III . Những Bức Thư Tình_____________________________________________

Thư Tình Tháng Này

DHH



Anh Yêu Dấu

Những yêu thương, tinh khiết của tình yêu đang kết tụ o*? hai chúng ta, và để trao nhau những hạnh phúc thật nồng nàn, những hơi thở, nhịp đập của con tim. Có phải chăng hương vị của tình yêu là những rung động, nhớ nhung của từng ngày trôi qua ?

Mùa Giáng Sinh lại đến vá»›i bao ngưá»á»‹ Anh có nghe thấy những khúc hát thiên thần Ä‘ang réo gá»i mừng Chúa Giáng Sinh ? Những vì sao kết tụ, lấp lánh trên cao như soi sáng, dẫn dắt con ngưá»i đến chốn bình yên ? Kêu gá»i chúng ta hãy nên thương yêu và tha thứ cho nhau ?

Hồi chuông vang vội
Tội lỗi thứ tha
Thoáng hiện nơi xa
Những vị sao nhá»
Thiên đàng bá» ngá»
Tràn dẫy đức tin
Ãâu những ân tình
Theo nhau réo gá»i

Ãúng vậy, em Ä‘ang gá»i anh đấy, gá»i anh vá» cùng chia sẻ những niá»m vui, những hạnh phúc đợi chá» bấy lâu . Chúng ta sẽ cùng nhau thắp sáng những ngá»n nến vàng, sưởi ấm trái tim côi, để những niá»m Ä‘au không còn khắt khoải Ä‘á»ng nÆ¡i mắt nâụ Và để được nghe những tiếng yêu thương, ngá»t ngào thì thầm bên tai .

Cho nhau những tiếng yêu thương
Cho nhau những phút vô thưá»ng mê say
Cho nhau những phút sum vầy
Cho nhau tất cả đêm ngày nắng mưa
Ãâu là hạnh phúc đón đưa
Ãâu là chuá»—i ngá»c tình vừa lên ngôi
Men tình ngào ngạt trên môi
Chuốt trao hạnh phúc tình tôi vá»›i ngưá»i

Viết Cho Giao Mùa
Giáng Sinh 2005

DHH
~~~/~~((@

Mục Lục


IV . Nghiên Cứu_____________________________________________

1. Khóc Nguyễn Du

Phương Du Nguyễn Bá Hậu



Thi hào Nguyễn Du để lại cho hậu thế hai câu thơ ;

Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như ?
Ngày nay, chúng ta, những ngưá»i sống gần hai trăm năm sau khi Cụ Nguyá»…n Du qua Ä‘á»i, ta có cảm nghÄ© gì vá» hai câu thÆ¡ trên ?
Vì lá»i thÆ¡ quá cô Ä‘á»ng, có nhiá»u ẩn ý cho nên tìm hiểu tác giả thật là khó.Vá»›i ba chữ ‘khấp Tố Như’, tác giả há»i ta sau nầy khóc Cụ vá» những Ä‘iá»u gì ? Muốn tìm lá»i giải đáp, ta cần tìm hiểu tác giả qua các khía cạnh sau đây : tiểu sá»­ cuá»™c Ä‘á»i, sá»± nghiệp văn chương và những tư tưởng trình bày trong tác phẫm.

VỠtiểu sử Nguyễn Du, ta được biết như sau :
Nguyá»…n Du tên chữ là Tố Như, ý nói con ngưá»i thanh bạch ; hiệu Thanh Hiên, sinh năm Ất Dậu (1765) trong má»™t gia đình quí tá»™c, có truyá»n thống vá» văn há»c, tại làng Tiên Ãiá»n, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà TÄ©nh. Vá» khoa cá»­, gia tá»™c có sáu tiến sÄ© và má»™t trạng nguyên. Cha là Hoàng Giáp Xuân quận công Nguyá»…n Nghiá»…m làm Tể tướng ; anh cả là Tiến sÄ© Nguyá»…n Khản làm Tham tụng. Mồ côi cha năm mưá»i tuổi, mẹ năm mưá»i hai tuổi, Nguyá»…n Du trong thá»i niên thiếu sống vá»›i anh là Nguyá»…n Khản, vào thá»i đại khá»§ng hoảng trầm trá»ng cá»§a chế độ phong kiến Vua Lê Chúa Trịnh. Vua thì làm vì, quyá»n hành trong tay Chúạ Vì bất đồng ý kiến trong việc tranh nhau quyá»n hành giữa hai anh em Trịnh Khải và Trịnh Cán, nên quan quân chia bè kết phái đánh nhaụ Trịnh Khải chiêu má»™ binh lính vùng Thanh Nghệ gá»i là lính Tam phá»§ ra giúp. Sau khi thắng quân cá»§a Trịnh Cán, Ä‘oàn quân Tam Phá»§ khinh thưá»ng Trịnh Khải, nổi lên cướp phá đốt nhà cá»§a dân chúng và cá»§a các quan đại thần, gây ra cảnh loạn lạc gá»i là loạn kiêu binh ; nhà cá»§a Nguyá»…n Khản, anh cá»§a Nguyá»…n Du cÅ©ng bị đốt phá. Nguyá»…n Du rá»i bá» kinh thành, vá» quê mẹ ở SÆ¡n Nam, sống cuá»™c Ä‘á»i ẩn náu nhưng cÅ©ng có thá»i giỠđể dùi mài kinh sá»­. Năm 19 tuổi, Cụ thi đậu Tam trưá»ng. Sau đó Cụ giữ chức chánh thá»§ hiệu má»™t đội quân ở Thái Nguyên cho tá»›i khi vua Lê Chiêu Thống theo Nguyá»…n Hữu Chỉnh bá» kinh đô chống nhà Tây SÆ¡n chạy sang Tàu cầu viện. Dưới thá»i Tây SÆ¡n, Nguyá»…n Du vá» sống ẩn dật ở quê nhà, hằng ngày lấy việc săn bắn và câu cá làm thú tiêu khiển nên tá»± đặt biệt hiệu là Hồng SÆ¡n Liệp Há»™ và Nam Hải Ãiếu Ãồ. Ãến năm 1802, vua Gia Long thống nhất sÆ¡n hà, đất nước thoát nạn ná»™i tranh, trật tá»± được vãn hồi, Nguyá»…n Du được nhà vua má»i ra làm quan, nhậm chức Tri Huyện Phụ Dá»±c rồi Tri Phá»§ Thưá»ng Tín. Năm 1806, Cụ được thăng Ãông Các Há»c SÄ©. Năm 1809, làm Cai Bạ Quảng Bình. Năm 1813, Cụ được thăng chức Cần Chánh Ãiện Há»c SÄ© rồi sung chức Chánh Sứ sang triá»u cống nhà Thanh. Lúc trở vỠđược thăng Lá»… Bá»™ Hữu Tham Trị Năm 1820, tiên sinh được cá»­ Ä‘i sứ Tàu lần nữa nhưng chưa kịp Ä‘i, Cụ thụ bệnh mất ngày 10 tháng 8 năm Canh Thìn (1820).

Nói tóm lại, cuá»™c Ä‘á»i Nguyá»…n Du không có gì để cho hậu thế phải than khóc. Lúc còn thÆ¡ ấu, Cụ sống trong nhung lụạ Từ khi mồ côi cha mẹ, Cụ sống vá»›i anh cả vào thá»i kỳ đất nước có loạn kiêu binh. Dưới thá»i Tây SÆ¡n, Cụ sống ẩn dật ở quê nhà. Rồi Cụ ra làm quan dưới thá»i nhà Nguyá»…n cho đến chết. Cái chết cá»§a Cụ là cái chết tá»± nhiên chứ không phải do ai ám hạị Cụ không bị kết tá»™i oan ức chu di tam tá»™c như Nguyá»…n Trãị

Vá» phương diện văn chương, tuy má»›i đậu tam trưá»ng, Nguyá»…n Du đã sáng tác nhiá»u bài thÆ¡ bằng hán văn. Trong Thanh Hiên thi tập, tập thÆ¡ chữ Hán đầu tiên, hiện còn 78 bàị Cụ tả tâm tình trong những năm tháng long Ä‘ong dưới thá»i tao loạn trong quyển thứ hai Nam Trung tạp ngâm, hiện còn 40 bàị Cụ than thở cuá»™c Ä‘á»i nghèo túng, ốm Ä‘au, mỉa mai bóng gió bá»n quan lại hay chèn ép và đôi khi Cụ tá»± coi mình vì ra làm quan nên bị mất hết tá»± do cá»§a cuá»™c Ä‘á»i phóng khoáng. Trong tập Bắc Hành tạp lục, tác giả viết vá» những đỠtài lịch sá»­ và những Ä‘iá»u mắt thấy tai nghe trên đưá»ng Ä‘i sứ ở Trung Quốc.

Ngoài những bài thÆ¡ viết bằng chữ Hán kể trên, Nguyá»…n Du cÅ©ng sáng tác hai quyển thÆ¡ bằng chữ Nôm, quyển Văn Chiêu Hồn và truyện Kim Vân Kiá»á»¥ Trong quyển Văn Chiêu Hồn, tác giả dành nhiá»u cảm tình vá»›i những kẻ thuá»™c tầng lóp nghèo khổ, làm ăn vất vả và bị oan ức bóc lá»™t nhất là các phụ nữ bị sa vào cảnh mãi dâm :
‘’ Ãau đớn thay phận đàn bà
Kiếp sinh ra thế biết là tại đâu ?’’
Kim Vân Kiá»u Tân Truyện gồm 3254 câu thÆ¡ lục bát có thể coi là tác phẫm chính cá»§a Nguyá»…n Du vá» cả hai phương diện văn chương và tư tưởng. Quyển nầy rất được phổ biến trong dân gian và được nhiá»u ngưá»i thuá»™c khắp má»i giá»›i thích Ä‘á»c. Vá» phương diện văn chương trong truyện Kiá»u tác giả đã đạt đến mức tuyệt diệụ Từ xưa tá»›i nay, ai cÅ©ng khen tài nghệ và kỹ thuật miêu tả, tá»± sá»± và diá»…n đạt tình cảm cá»§a tác giả. Nhiá»u nước trên thế giá»›i đã cho dịch truyện Kiá»u sang tiếng bản xứ như Pháp, Anh, Ãức, Ã, Ba Lan, Nga, Tiệp, Nhật Bản, Trung Hoa vv…CÆ¡ quan văn hóa quốc tế (UNESCO) đã liệt Nguyá»…n Du vào hàng các danh nhân thế giớị

Tư tưởng Nguyá»…n Du trong truyện Kiá»u :
Giá trị má»™t tác phẫm thưá»ng được chú ý vá» hai phương diện văn chương và tư tưởng. Từ trước đến nay, ngưá»i ta quá chú trá»ng đến sá»± khen ngợi tài nghệ văn chương cá»§a Nguyá»…n Du trong truyện Kiá»u nhưng vá» phương diện tư tưởng, sá»± đánh giá chưa được đúng mức. Nguyá»…n Du trong Kim Vân Kiá»u đã tá» ra là má»™t nhà thÆ¡ có nhiá»u tư tưởng cao đẹp rất bổ ích cho ná»n luân lý và đạo lý tâm linh. Nhiá»u độc giả lại ngá»™ nhận chê bai tư tưởng cá»§a tác giả, nhất là vá» khía cạnh luân lý. Ngưá»i ta chê Thúy Kiá»u không giữ công dung ngôn hạnh, có những hành vi đáng trách sau đây :
-Không đoan trang nết na, có tính cách lãng mạn, lợi dụng lúc cả nhà đi vắng lén lút sang nhà trai trò chuyện :
‘’Nàng rằng quãng vắng đêm trưá»ng
Vì hoa nên phải đánh đưá»ng tìm hoa’’
-Rượu say túy lúy :
‘’Chén hà sánh giá»ng quỳnh tương…
Lòng xuân phơi phới, chén xuân tàng tàng..’’
-Ãàn hát thuá»™c loại xướng ca vô loại :
‘’Pha nghá» thi há»a đủ mùi ca ngâm’’
-Trao tặng nhau những kỷ vật bất chấp tục lệ ‘nam nữ thỠthỠbất thân’ :
‘’ ÃÆ°á»£c lá»i như cởi tấc lòng
Giở kim thoa với khăn hồng trao tay’’
-Có tính dâm đãng quen sống trong cảnh mãi dâm :
‘’Dập dìu lá gió cành chim
Sáng đưa Tống Ngá»c, tối tìm Tràng Khanh’’
Vì những cá»­ chỉ trên cá»§a Kiá»u, cụ nghè Ngô Ãức Kế trên tá» báo Hữu Thanh tháng chín năm má»™t nghìn chín trăm hai mươi bốn lên án truyện Kiá»u là má»™t truyện phong tình không đưá»ng nào tránh khá»i cái án cá»§a tám chữ : Ai, Dâm, Sầu, Não, Ãạo, Dục, Tăng, Bị Ngưá»i ta kết tá»™i Kiá»u tá»›i mức khuyên phụ nữ đừng Ä‘á»c Kiá»u :
‘Làm trai chớ kể Phan Trần
Làm gái chá»› kể Thúy Vân, Thúy Kiá»u’
Cụ cá»­ Huỳnh Thúc Kháng trên báo Tiếng Dân số 63 ngày 01-11-1933 phụ há»a vá»›i cụ Ngô Ãức Kế cho đăng bài ÃÆ°á»ng thi sau đây :
‘’ à cũ qua rồi mới chữa Âu
Há»c Kiá»u xúm xít bá»n mày râu
Ãã mang thân thế nương nhà thổ
Còn trách cha ông vụng kiếp tu
Má»™t khúc Ä‘oạn trưá»ng khêu lá»­a dục
Mấy giây bạc mệnh chác hơi sầu
Biết chăng hỡi cụ Tiên Ãiá»n vậy
Muôn ác là dâm ấy sự đầu…’’
Vô tư mà xét những lá»i buá»™c tá»™i Thúy Kiá»u tá» ra quá khắc nghiệt và đôi khi không đúng. Thật ra Thúy Kiá»u mà tác giả mô tả trong truyện là má»™t phụ nữ đáng làm gương vá» phương diện hiếu nghÄ©a và nhân áị Nàng không ngần ngại hy sinh mối tình đằm thắm vá»›i Kim Trá»ng, chấp nhận bán mình cho má»™t ông già xa lạ (Quá niên trạc ngoại tứ tuần). Trong thá»i gian xa cách gia đình, lúc nào nàng cÅ©ng thương nhá»› cha mẹ và tình quân :
-Lúc ở lầu Ngưng Bích :
‘’T ưởng ngưá»i dưới nguyệt chén đồng
Tin sương luống hãy rày mong mai chá»â€¦
Xót ngưá»i tá»±a cá»­a hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giá»â€¦â€™â€™
-Lúc ở lầu xanh :
‘’Nhá»› lá»i nguyện ước ba sinh
Xa xôi ai có thấu tình chăng ai ?
Nhớ ơn chín chữ cao sâu
Một ngày một ngả bóng dâu tà tà…’’
-Lúc ở Châu Thai :
‘’Tiếc thay chút nghĩa cũ càng
Dẫu lìa ngõ ý còn vương tơ lòng…
Xót thay duyên cỗi, xuân già
Tấm lòng thương nhớ biết là có nguôi…’’
Giữa lúc vui hưởng cuá»™c Ä‘á»i êm đẹp vá»›i Từ Hải, Thúy Kiá»u động lòng nhân ái nghÄ© đến bao ngưá»i lâm cảnh tang tóc vì chiến tranh, khuyên Từ Hải nên ngưng việc binh Ä‘ao nhân cÆ¡ há»™i triá»u đình cá»­ Hồ Tôn Hiến đến chiêu phá»§ và ban thưởng. Nàng viện cá»› rằng tài giá»i như Hoàng Sào mà cÅ©ng chẳng để lại tiếng thÆ¡m cho hậu thế :
‘’Ngẫm từ khởi việc binh đao
Ãống xương vô định đã cao bắng đầu
Làm chi để tiếng vỠsau
Ngàn năm ai có khen đâu Hoàng Sào…’’
Ngá»™ nhận sá»± hy sinh cao cả cá»§a Kiá»u cho tình hiếu nghÄ©a, cho tình thương nhân loại và lại kết tá»™i nàng quả thật là Ä‘iá»u oan hại cho Nguyá»…n Dụ May thay phong trào há»§ Nho nầy không tồn tại được bao lâụ Từ đầu thế ká»· hai mươi, ngưá»i ta đã cho ghi Truyện Kiá»u vào chương trình giáo khoa ở bậc Trung há»c.
Kết tá»™i Thúy Kiá»u là con ngưá»i Ä‘a dâm, thích làm gái mãi dâm thật là má»™t Ä‘iá»u oan ức cho nàng. Thật thế, Thúy Kiá»u bị vào lầu xanh hai lần vì bị mắc lừạ Nàng đã cố cưỡng lại bằng cầm dao tá»± sát và chạy trốn nhưng sá»± việc không thành :
‘’Liá»u mình thế ấy phải lừa thế kia’’
Vả lại nàng đã nguyá»n rá»§a nghá» nầy :
‘’Chém cha cái số hoa đào
Gỡ ra rồi lại buộc vào như chơi’’
Chẳng khác gì nữ sĩ Hồ Xuân Hương thóa mạ cái thân phận làm vợ lẻ :
‘’Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng
Chém cha cái kiếp lấy chồng chung’’
VỠđưá»ng luân lý, Thúy Kiá»u tuy Ä‘a tình Ä‘a cảm nhưng không Ä‘i xa ngoài vòng lá»… giáỠTuy giao du thân mật vá»›i Kim Trá»ng, nàng vẫn luôn luôn giữ chữ trinh. Khi Kim Trá»ng tá» vẻ xàm xỡ :
‘’Sóng tình dưá»ng dã xiêu xiêu
Xem trong âu yếm có chiá»u lả lÆ¡i ‘’
Nàng liá»n phản ứng ngay :
‘’ Ãã cho vào bậc bố kinh
Ãạo tòng phu lấy chữ trinh làm đầu
Ra tuồng trên bộc trong dâu
Thì con ngưá»i ấy ai cầu làm chi ‘’
Vá» tục lệ cưới xin, Kiá»u vẫn tôn trá»ng ý kiến cha mẹ và sá»± mối lái :
‘’Dù khi lá thắm chỉ hồng
Nên chăng thì cũng tại lòng mẹ cha
Chút chi gắn bó một hai
Cho đành rồi sẽ liệu bài mối manh ‘’
Vá» tục lệ nam nữ thụ thụ bất thân, sá»± xé rào cá»§a Kiá»u nếu phái há»§ Nho kết tá»™i thì trái lại phái cấp tiến lại hoan nghênh. Qua hành vi Thúy Kiá»u, Nguyá»…n Du đã tá» ra có tư tưởng cấp tiến nên xóa bá» những tục lệ cổ há»§ xưa không thích hợp vá»›i trào lưu tiến hóa cá»§a nhân loạị Như vậy cụ đã Ä‘i tiên phong trong trào lưu canh tân xứ sở do nhóm Tá»± Lá»±c Văn Ãoàn cổ súỵ
TƯ TƯỞNG CHÃNH CỦA NGUYỄN DU TRONG KIM VÂN KIỀU
Căn cứ vào hai câu thơ :
‘’ Âu đành quả kiếp nhân duyên
Cùng ngưá»i má»™t há»™i má»™t thuyá»n đâu xa ‘’

Có độc giả cảm thấy rằng Nguyá»…n Du nghÄ© cuá»™c Ä‘á»i mình giống cuá»™c Ä‘á»i Thúy Kiá»u, má»™t phụ nữ Ä‘a tài Ä‘a sắc, hiếu thảo mà phải chịu nhiá»u cảnh Ä‘oạn trưá»ng. Vì thế tác giả viết truyện Kiá»u để giải bày những tâm tình và ẩn ý vá» Ä‘á»i mình có nhiá»u nghịch cảnh éo le giống như cuá»™c Ä‘á»i nàng Kiá»u, hợp vá»›i thuyết ‘tài mệnh tương đố’ và ‘hồng nhan bạc mệnh’. Thuyết nầy đã được chứng minh trong quyển truyện Phong Tình Cổ Lục cá»§a Trung Hoa nhan đỠlà Vương Thúy Kiá»u do Thanh Tâm Tài Nhân viết. Nguyá»…n Du đã phá»ng theo cốt truyện nầy vá»›i ít nhiá»u thay đổi để viết tác phẫm Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh tức Kim Vân Kiá»u tân truyện.

Trong quyển Việt Nam Văn Há»c Sá»­ Yếu, cụ Dương Quảng Hàm viết như sau : Truyện Kiá»u có thể coi là má»™t câu chuyện tâm sá»± cá»§a Nguyá»…n Du tiên sinh, má»™t bầy tôi có lòng trung mà vì cảnh ngá»™ không giữ được trung vá»›i cưụ chá»§. Tác giả vốn tá»± coi mình như má»™t cá»±u thần nhà Lê mà gặp lúc quốc biến không trá»n chữ trung vá»›i Lê triá»u lại phải ra thá» nhà Nguyá»…n. Tâm sá»± thật không khác gì tâm sá»± nàng Kiá»u đã đính ước vá»›i Kim Trá»ng mà vì gia biến phải bán mình cho ngưá»i khác không giữ được chữ trung vá»›i tình quân. Bỡi vậy tác giả má»›i mượn truyện nàng Kiá»u để ký thác tâm sá»± cá»§a mình. Muốn biết giả thuyết nầy đúng hay không, ta cần biết lịch sá»­ Việt Nam vào cuối thế ká»· thứ 18, thá»i vua Lê Chiêu Thống, vị vua cuối cùng cá»§a dòng nhà Lệ Trong lịch sá»­ VN, ta chưa từng thấy có má»™t vị vua nào đồi bại như vua Lê Chiêu Thống, má»™t vị vua ngồi làm vì để cho chúa Trịnh tiếm quyá»n gây ná»™i chiến rồi sau đó chạy theo Nguyá»…n Hữu Chỉnh bá» kinh thành sang Tàu cầu cứu vua Càn Long đưa quân Tàu vỠđóng ở Bắc Ninh và Thăng Long, nhận sá»± đô há»™ cá»§a nhà Thanh. May thay vua Quang Trung đã Ä‘uổi quân Tàu vá» nước, sau chiến thắng Ãống Ãa đầu năm Ká»· Dậu âl. 1789. Theo Khổng Tá»­, tình nghÄ©a vua tôi chỉ nên giữ khi nào vua phải ra vuạ (quân quân thần thần), trị nước có nhân có nghÄ©a, có tài có đức thì bày tôi má»›i giữ lòng trung thành. Nguyá»…n Du là má»™t vị tố nho, không làm ngược lại lá»i dạy cá»§a Khổng Tá»­ nên không nghÄ© phải giữ lòng trung vá»›i vua Lê Chiêu Thống, má»™t vị đã vô tài lại còn vô đức, cõng rắn cắn gà nhà hòng lấy lại ngôi vị. Vả lại nếu muốn giữ chữ trung (trung vá»›i nhà Lê), Nguyá»…n Du có thể hoặc Ä‘i theo vua Lê sang Tàu, hoặc bắt chước Nguyá»…n Thiếp La SÆ¡n Phu Tá»­ hay Phạm Quý Thích trùm chăn ngồi nhà dạy há»c hay tiếp tục câu cá và săn bắn. Gán cho Nguyá»…n Du những mục đích trên đây xem ra không đúng vá»›i ý đồ cá»§a tác giả khi viết Kim Vân Kiá»á»¥ Nguyá»…n Du không có mục đích hạn hẹp ký thác hay giải bày tâm sá»± mình. Trái lại cụ muốn truyá»n đạt những ý nghÄ©a sâu xa cá»§a sá»± Ä‘au khổ qua cuá»™c Ä‘á»i Thúy Kiá»á»¥ Những ý nghÄ©a đó cụ gá»i là Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh. Cụ cho nó là má»›i vì ở vào thá»i đại cá»§a cụ ít ngưá»i nghÄ© tớị Phải là má»™t nhà hiá»n triết có nhiá»u suy tư, có nhiá»u kinh nghiệm má»›i dám đỠcập tá»›i vấn đỠđau khổ thuá»™c vá» tâm linh rất khó giải thích. Thật vậy, chỉ riêng vá» căn nguyên cá»§a sá»± Ä‘au khổ mà những nhà hiá»n triết đã giải thích không giống nhaụ Lão Tá»­ tin vào số mệnh do trá»i định ; Khổng Tá»­ coi Ä‘au khổ là lẽ tá»± nhiên cá»§a má»i sá»± xảy ra trong vÅ© trụ theo luật nhị nguyên như là có âm có dương, có nóng có lạnh, có mưa có nắng, thì tất nhiên nếu có hạnh phúc thì có Ä‘au khổ cho nên ta phải hòa mình mà sống trong những trạng thái đó. Ãức Thích Ca coi Ä‘au khổ là nghiệp chướng theo thuyết nhân quả. Chúa KITÔ không giải thích căn nguyên cá»§a Ä‘au khổ, không xóa bá» Ä‘au khổ, sẵn sàng chịu đựng Ä‘au khổ bất cứ từ đâu đến.

Như vậy rất có nhiá»u tiếng nói hay âm thanh vá» sá»± Ä‘au khổ. Sau đây là những ‘’âm thanh má»›i’’ được Nguyá»…n Du trình bày trong tác phẫm Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh :
Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh thứ nhất :
Thá»i xưa ngưá»i ta quan niệm số mệnh con ngưá»i, Ä‘au khổ hay hạnh phúc Ä‘á»u do tiá»n định. Vì thế có câu Nhất ẩm nhất trác giai do tiá»n định.
Nguyá»…n Gia Thiá»u trong Cung Oán Ngâm Khúc có viết :
Vẻ chi ăn uống sá»± thưá»ng
CÅ©ng còn tiá»n định khá thương lá» là
Cụ Nguyễn Du tin có thiên mệnh :
Ngẫm hay muôn sá»± tại trá»i
Trá»i kia đã bắt làm ngưá»i có thân
Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao

Nhưng thiên mệnh theo Nguyá»…n Du không có nghÄ©a là tiá»n định cho con ngưá»á»‹ Tuy số phận con ngưá»i do Trá»i định Ä‘oạt nhưng sá»± quyết định nầy không áp đặt cho con ngưá»i trước khi con ngưá»i hành động. Trái lại, Trá»i định Ä‘oạt sau khi xét xem hành động cá»§a con ngưá»i để nếu tốt thì ban phúc và nếu xấu thì giáng há»a .

Sư rằng : Phúc há»a đạo Trá»i
Cá»—i nguồn cÅ©ng ở lòng ngưá»i mà ra

Thật vậy, ngưá»i ta ai cÅ©ng được hưởng sá»± tá»± do hành động, có quyá»n làm Ä‘iá»u thiện hay Ä‘iá»u ác và Trá»i không ép buá»™c ta trong công việc lá»±a chá»n.

Theo luật nhân quả, ai làm Ä‘iá»u tốt thì được hưởng Æ¡n lành ; ai làm Ä‘iá»u xấu thì phải gánh những tai há»áº¡ Ở hiá»n gặp lành, ở ác gặp dữ cÅ©ng như gieo gió gặt bãỠÃó là má»™t quy luật rất công bằng. Trong truyện Kiá»u, Mã Giám Sinh, Tú Bà, Sở Khanh và Bạc Hạnh có tài làm Ä‘iá»u ác nên gặp phải sá»± dữ : há» bị kết án tá»­ hình. Kim Trá»ng, Thúy Kiá»u là những ngưá»i chỉ làm Ä‘iá»u lành thì được hưởng cuá»™c Ä‘á»i đầy hạnh phúc sau má»™t thá»i gian cam chịu sá»± Ä‘au khổ do kẻ ác tâm gây ra .

Như vậy, tân thanh thứ nhất cá»§a Ä‘oạn trưá»ng, theo Nguyá»…n Du là : sá»± Ä‘au khổ phần nhiá»u do con ngưá»i gây ra chứ không phải do Tiá»n định.

Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh thứ hai :
Thuyết Tài Mệnh tương đố không hoàn toàn đúng. Ngưá»i xưa tin vào thuyết tài mệnh tương đố và hồng nhan bạc mệnh.
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu
Cụ Nguyá»…n Du cÅ©ng có nhắc đến niá»m tin nầy bằng mây câu thÆ¡ sau đây :
Trăm năm trong cõi ngưá»i ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau …
……………. Rằng hồng nhan tự thủa xưa
Cái Ä‘iá»u bạc mệnh có chừa ai đâu ?

Nhưng trong truyện Kiá»u, tác giả lại chứng minh Ä‘iá»u trái ngược là tài mệnh tương trợ và hồng nhan không có bạc mệnh. Thật vậy, Thúy Kiá»u nhá» tài văn chương mà hai lần hưởng phúc tránh há»áº¡ Lần đầu ở phá»§ đưá»ng, Thúc Sinh thấy Kiá»u bị đánh đòn, than rằng văn thÆ¡ tài giá»i như nàng mà bị đánh đập.Quan phá»§ nghe thấy lá»i than, muốn xem coi có đúng không, hạ lệnh khoan đánh nàng và bảo nàng vịnh bài thÆ¡ vá»›i má»™t đỠtài rất hóc búa : Má»™c già, ý nói cái gông bằng gá»— già mà Kiá»u Ä‘ang Ä‘eo trên cổ. Xét thấy bài thÆ¡ quá hay, hay hÆ¡n cả những bài thÆ¡ thá»i Thịnh ÃÆ°á»ng, quan phá»§ truyá»n lệnh tha đánh Kiá»u và cho phép tổ chức lá»… cưới má»™t cách trá»ng thể.
Khen rằng : giá lợt Thịnh ÃÆ°á»ng
Tài này sắc ấy nghìn vàng chưa cân..
Kíp truyá»n sắm sá»­a lá»… công
Kiệu hoa lướt gió, đuốc hồng điểm sao .
Lần thứ hai,Kiá»u được giải thoát cảnh nô tỳ trở thành vãi Trạc Tuyá»n Quan Âm Các cÅ©ng nhá» tài văn chương. Sau khi Ä‘á»c xong tá» thân cung cá»§a Kiá»u, Hoạn Thư đổi nét mặt, từ kiêu hãnh ra ngẩn ngÆ¡ :
Liá»n tay trao lại Thúc Sinh
Rằng tài nên trá»ng mà tình nên thương….
Sẵn Quan Âm Các vưá»n ta
Cho nàng ra đó giữ chùa chép kinh
VỠsố phận Thúy Vân, nàng có nhan sắc :
Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang
Hoa cưá»i ngá»c thốt Ä‘oan trang
Mây thua nước tóc, liá»…u há»n màu da…
Thế mà không bị bạc mệnh :
Thừa gia chẳng hết nàng Vân,
Một cây cù mộc, một sân quế hòe…
Phong lưu phú quí ai bì
Vưá»n xuân má»™t cá»­a, để bia muôn Ä‘á»i…

Theo Nguyá»…n Du, thuyết tài mệnh tương đố không hoàn toàn đúng. Nó chỉ đúng khi Ä‘em áp dụng vào trưá»ng hợp những kẻ có tài mà tâm ác. Trái lại, những kẻ có tài mà tâm tốt thì tài mệnh lại tương giúp nhaụ Nguyá»…n Du nhấn mạnh đến chữ tâm, coi chữ tâm rất ảnh hưởng đến số mệnh con ngưá»i :
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài
Có tài mà cậy chi tài
Chữ tài liá»n vá»›i chữ tai má»™t vần.

Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh thứ ba :
Ãau khổ không phải là má»™t Ä‘iá»u hoàn toàn vô ích, nhiá»u khi Ä‘au khổ là má»™t Ä‘iá»u có ích , nó giúp ta thành công và làm tăng giá trị tâm hồn tạ DÄ© nhiên, ai cÅ©ng muốn tránh Ä‘au khổ và muốn hưởng hạnh phúc, nhưng trong nhiá»u trưá»ng hợp, ta phải trải qua nhiá»u khó nhá»c gian truân má»›i đạt tá»›i thành công, mang lại hạnh phúc. Có làm thì má»›i có ăn, không dưng ai dá»… mang phần đến chá» Có công mài sắt có ngày nên kim ; đó lá quy luật thiên nhiên. Vá» phương diện đạo lý, Ä‘au khổ là cÆ¡ há»™i tốt để ta đạt được hai Ä‘iá»u sau đây : Ä‘á»n tá»™i và lập công. Ở Ä‘á»i nầy, ai cÅ©ng có tá»™i, tá»™i ít hay tá»™i nhiá»u, nhẹ hay trá»ng, bằng lá»i nói việc làm hay trong tư tưởng ; nhất là vì lưá»i biếng, thá» Æ¡ không làm những việc thuá»™c tầm tay ta để cứu tha nhân. Kẻ nào nói mình không có tá»™i, theo Thánh Pierre, là kẻ nói dốị Hiá»n lành như Thúy Kiá»u mà cÅ©ng có nhiá»u tiểu tá»™i như chạy trốn khá»i lầu Ngưng Bích, không tham khảo ý kiến cá»§a Thúc Ông và Hoạn Thư ; lấy cắp chuông vàng khánh ngá»c cá»§a Hoạn Thư, nói dối sư Giác Duyên là đã qui y, quy Phật :
Tiểu thiá»n quê ở Bắc Kinh
Qui y qui Phật tu hành bấy lâu
Ba trận đòn là cÆ¡ há»™i giúp Kiá»u Ä‘á»n tá»™i :
Túc khiên đã rửa lâng lâng sạch rồi

Vá» khía cạnh lập công, Ä‘au khổ ta gặp là những thá»­ thách để Ä‘o lưá»ng giá trị hồn ta vì nếu không có gian nan nguy hiểm thì bằng Ä‘iá»u gì mà biết được giá trị công việc ta làm ? Ãau khổ càng nhiá»u, giá trị hồn ta càng lá»›n. Thi hào Pierre Corneille đã viết : À vaincre sans péril, on triomphe sans gloire (chiến thắng mà không trải qua nguy hiểm thì chẳng có gì là vinh quang).

Các bậc vÄ© nhân, các đấng anh hùng là những ngưá»i đã lập chiến công sau khi nhiá»u lần vào sinh ra tá»­, nằm gai nếm mật. Các vị Thánh cÅ©ng vậy, vị nào cÅ©ng phải khắc phục cuá»™c sống vị tha đầy kham khổ. Chúa Kitô xuống trần chấp nhận Ä‘au khổ, chịu bị đóng Ä‘anh, chết trên thập giá, không má»™t lá»i ta thán tuy bị vu oan, để đạt tá»›i mục đích cứu chuá»™c tá»™i lá»—i loài ngưá»i theo ý định cá»§a Chúa Cha .
Thúy Kiá»u cÅ©ng vậy, nàng chấp nhận chịu đựng má»™t cách âm thầm những Ä‘oạn trưá»ng để đạt tá»›i mục đích tối thượng là cứu chạ Ãó là cÆ¡ há»™i để nàng lập công :
Hiếu tâm đã động đến Trá»i …
Thửa công đức ấy ai bằng…

Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh thứ bốn :
Nên có thái độ bình tÄ©nh khi gặp phải Ä‘au khổ. Ngưá»i ta trong lúc bình an mạnh khá»e, sống trong hạnh phúc, thưá»ng không biết là mình Ä‘ang được hưởng ân huệ cá»§a Trá»i, không cám Æ¡n Trá»i, coi hạnh phúc đó là Ä‘iá»u tá»± nhiên nó đến. Nhưng khi gặp Ä‘au khổ thì há» lại quy tá»™i cho Trá»i, oán trách Trá»i là bất công hay ghen tỵ :
Phũ phàng chi bấy Hóa Công….
Lạ gì bỉ sắc tư phong
Trá»i xanh quen thói má hồng đánh ghen..
Trẻ Tạo Hóa đành hanh quá ngán
Dắt díu ngưá»i lên cạn mà chÆ¡i…

Oán trách Trá»i như vậy, không những phạm tá»™i kiêu ngạo, xét Ä‘oán hồ đồ mà lại còn làm tăng sá»± Ä‘au khổ thêm. Nguyá»…n Du khuyên ta nên có thái độ bình tÄ©nh để kiểm thảo và suy ngẫm vá» sá»± việc đã xảy ra :
Ãã mang lấy nghiệp vào thân
CÅ©ng đừng trách lãn Trá»i gần Trá»i xa
Alfred de Vigny, nhà thi hào nổi tiếng của Pháp đã viết :
L’homme est un apprenti, la douleur est son, maitre
Et nul ne se connaît tant qũon n’a pas souffert
(Ta là thợ há»c nghá», khổ Ä‘au cho biết thêm vá» thân ta)
Thúy Kiá»u tuy bị Ä‘au khổ vì vu oan và lưá»ng gạt nhưng lúc nào cÅ©ng âm thầm chịu đựng :
Oan kia theo mãi với tình,
Một mình mình biết, một mình mình hay…
Khi tỉnh rượu lúc tàn canh
Giật mình mình lại thương mình xót xa…

Buồng riêng riêng những sụt sùi
Nghĩ thân mà lại ngậm ngùi cho thân

Thái độ bình tÄ©nh cá»§a Kiá»u trong cÆ¡n Ä‘au khổ giống hệt thái độ cá»§a Chúa Kitô trong cuá»™c khổ nạn vác thánh giá lên đồi Golgotha, chịu để đóng Ä‘inh và chết trên thập giá để Ä‘á»n tá»™i cho loài ngưá»á»‹ Dá»c đưá»ng không bao giá» Chúa kêu ca oan ức dù bị đánh đập rất tàn nhẫn.

Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh thứ năm : Thái độ chúng ta khi chứng kiến sá»± Ä‘au khổ cá»§a tha nhân :
Nguyá»…n Du cÅ©ng không quên nhắc đến trưá»ng hợp nầỵ Cụ chia ra làm hai loại ngưá»i có thái độ khác nhau trước sá»± Ä‘au khổ cá»§a ngưá»i khác. Loại thứ nhất gồm những ngưá»i như Sở Khanh và Bạc Bà là những kẻ làm tăng sá»± Ä‘au khổ cá»§a nạn nhân để trục lợị Sở Khanh lừa gạt Kiá»u Ä‘i trốn để lấy 30 lạng vàng cá»§a Tú Bà ; Bạc Bà lừa gạt Kiá»u lấy cháu là Bạc Hạnh. Ngày nay hạng ngưá»i nầy là những kẻ tổ chức đưá»ng giây vượt biển. Sau đó há» lại Ä‘i báo công an. Loại ngưá»i thứ hai là những ngưá»i như Sư Giác Duyên, giàu lòng từ thiện, thuê hai ngư phá»§ « đóng thuyá»n, trá»±c bến, kết chài » cứu vá»›t Thúy Kiá»á»¥ Ngày nay há» là những Ä‘oàn y sÄ© tổ chức những con tàu cứu khổ, tuần hành ở vùng Biển Ãông để cứu vá»›t nạn nhân vượt biển.

Ãoạn Trương Tân Thanh thứ sáu :
Trong lúc Ä‘au khổ ta cần phải có hy vá»ng vào sá»± xét xá»­ công bằng cá»§a Trá»á»‹ Ở Ä‘á»i nầy không có gì là vÄ©nh viá»…n. Sau cÆ¡n mưa Trá»i lại sáng cÅ©ng như
Sau cơn Bỉ cực tới tuần Thái lai
Thật vậy, ngưá»i ta chỉ sống bằng hy vá»ng vá» ngày mai tươi đẹp. Hy vá»ng là động cÆ¡ thúc đẩy lòng kiên trì giúp ta khắc phục má»i gian truân. Không có hy vá»ng ta sẽ chán nản trước những khó khăn, dá»… trở thành buồn rầu, không còn nghị lá»±c để đạt tá»›i mục đích. Trong Kim Vân Kiá»u, ở Ä‘oạn kết, tác giả đã cho độc giả biết sá»± thưởng phạt công minh cá»§a Tạo Hóạ Nàng Kiá»u, má»™t ngưá»i đầy thiện tâm đã phải chịu nhiá»u Ä‘au khổ do kẻ ác tâm hãm hại, được Trá»i ban cho phần thưởng rất lá»›n ;: Tái sinh, sống Ä‘oàn tụ vá»›i gia đình.
Một nhà phúc lộc gồm hai
Ngàn năm dằng dặc quan giai lần lần
Má»™t Ä‘iá»u rất lạ vá»›i ngưá»i phương đông là sau khi tái sinh, Kiá»u chỉ chấp nhận sống vá»›i Kim Trá»ng má»™t cuá»™c sống tinh thầnmà thôi .
Chàng dù nghĩ đến tình xa
Ãem tình cầm sắt đổi ra cầm cá»
Khi Kim Trá»ng cho gia đình biết vỠý định nầy cá»§a Kiá»u
Hai tình vẹn vẽ hòa hai
Chẳng trong chăn gối cũng ngoài cầm thơ
Ai cũng cho làm lạ
Một nhà ai cũng lạ lùng khen lao

Ãối vá»›i dân chúng phương tây, cuá»™c sống tinh thần nầy không có gì là lạ. Vì hỠđã được Chúa Kitô cho biết rằng ở Ä‘á»i sống mai sau không có cuá»™c sống vật chất, má»i ngưá»i chung sống vá»›i nhau trong cuá»™c sống tinh thần như các thiên thần vậỵ

à nghĩa hai câu thơ của Nguyễn Du :
Căn cứ vào những dữ kiện vá» cuá»™c Ä‘á»i và tư tưởng cá»§a Nguyá»…n Du, ta có thể đưa ra lá»i giải đáp như sau vá» hai câu thÆ¡ :
Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như
Trong hai câu nầy, Nguyá»…n Du há»i ta ai sẽ khóc Cụ và nếu có khóc Cụ thì phải đợi 300 năm nữa .

Thiên hạ khóc Nguyá»…n Du vá» Ä‘iá»u gì ? Sau khi thấu hiểu tư tưởng Cụ trình bày trong tác phẫm Ãoạn Trương Tân Thanh, ta thấy ngưá»i xưa đã hiểu lầm Cụ cả vá» mặt luân lý lẫn vá» mặt đạo lý. Vá» mặt luân lý, ngưá»i ta coi truyện Kim Vân Kiá»u là má»™t truyện đầy tính cách dâm ô, xúc phạm đến thuần phong mỹ tục nên khuyên phụ nữ không nên Ä‘á»c. Vá» mặt đạo lý, ngưá»i xưa không biết đến giá trị tuyệt vá»i cá»§a những tư tưởng cao siêu mà tác giả trình bày trong Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh. Há» gán cho Cụ đã trình bày má»™t đỠtài mà Cụ không hoàn toàn đồng ý : đó là thuyết Tài Mệnh tương đố và Hồng Nhan Ä‘a truân.

Như vậy, ngày nay độc giả khóc Nguyá»…n Du vì Cụ là nạn nhân cá»§a sá»± ngá»™ nhận những tư tưởng cao siêu mà Cụ đã dày công trình bày trong tác phẫm Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh.

Ngoài sá»± ngá»™ nhận kể trên, độc giả còn khóc Nguyá»…n Du vá» Ä‘iểm ngưá»i đương thá»i không hiểu ý định cá»§a Cụ muốn mượn truyện phong tình để chỉ trích cái chế độ phong kiến cuối thế ká»· 18, má»™t chế độ đầy bất công, tham nhÅ©ng gây Ä‘au khổ cho ngưá»i dân mà kẻ tượng trưng là nàng Kiá»á»¥ Vì không hiểu tầm quan trá»ng cá»§a vấn đỠnầy nên nếp sống sa Ä‘á»a cá»§a kẻ cầm quyá»n không bị phản đối mà vẫn được duy trì cho nên tác giả nghÄ© rằng phải đợi ít lâu sau ngưá»i Ä‘á»i má»›i thông cảm niá»m lo âu cá»§a Cụ.

Ngay trong phần mở đầu cá»§a truyện Kiá»u, Nguyá»…n Du đã viết :
Trải qua một cuộc bể dâu
Những Ä‘iá»u trông thấy mà Ä‘au đớn lòng

Sau đó tác giả lần lượt mô tả những cảnh Ä‘oạn trưá»ng mà nàng Kiá»u phải gánh chịu do sá»± bất công cá»§a má»™t chế độ phong kiến độc tài tàn bạỠNàng Kiá»u tượng trưng cho ngưá»i dân hiá»n lành, chất phác, có chút tiá»n hay chút nhan saắc để kẻ có quyá»n thế bóc lá»™t hay trục lợị Kẻ có quyá»n thế là giá»›i thống trị ham mê tiá»n bạc, tìm má»i cách để moi tiá»n kẻ bị trị :
Máu tham hễ thấy hơi đồng thì mê…
Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiá»n.
Thấy Vương Ông có hai ả tố nga, chàng bán tÆ¡ liá»n vu oan giá há»a cho ông. Phá»§ đưá»ng được dịp chẳng cần xét xá»­, sai ngưá»i đến tịch thu tài sản, tra tấn phÅ© phàng, trói hai cha con, treo ngược lên sà nhà làm Ä‘au lòng Thúy Kiá»á»¥ Muốn êm câu chuyện, há» bảo nạn nhân phải có tiá»n để đút lót :
Tính bài lót đó luồn đây
Có ba trăm lạng việc nầy mới xuôi .
Thế là Kiá»u phải hy sinh bán mình chuá»™c cha, má»™t thảm cảnh từ xưa tá»›i nay vẫn thưá»ng xảy ra .

Những Ä‘oạn trưá»ng cá»§a Kiá»u lần lượt xảy đến bỡi sá»± đàn áp và lưá»ng gạt cá»§a những kẻ ác tâm. Nguyá»…n Du khóc vá» những bất công cá»§a xã há»™i và cÅ©ng khóc vá» sá»± lãnh đạm cá»§a giá»›i sÄ© phu đương thá»á»‹ Giá»›i nầy vẫn còn bị ru ngá»§ bỡi những thuyết Tài Mệnh tương đố, Hồng nhan bạc mệnh, nhất trác nhất ẩm giai do tiá»n định, cho nên coi những Ä‘au khổ cá»§a con ngưá»i là do số mệnh. Ngay như cụ tiến sÄ© Phạm Quý Thích, bạn cá»§a Nguyá»…n Du, ngưá»i phụ trách việc ấn loát và phổ biến quyển truyện, mà cÅ©ng vô tình đổi nhan đỠÃoạn Trưá»ng Tân Thanh sang Kim Vân Kiá»u tân truyện và đã làm má»™t bài thÆ¡ đưá»ng vịnh Kiá»u vá»›i ý nghÄ©a Tài Mệnh tương đố :

Tài tình hai chữ muôn Ä‘á»i lụy
Ai Ä‘á»c Tân Thanh chẳng mÅ©i lòng

Tại sao Nguyá»…n Du lại nghÄ© đến sá»± kiện phải ba trăm năm sau, độc giả má»›i khóc Cụ ? Bỡi ngưá»i đương thá»i không hiểu rõ những căn nguyên sá»± Ä‘au khổ cá»§a ngưá»i dân nên Nguyá»…n Du đã tá»± há»i liệu 300 năm sau ngưá»i ta có thấu hiểu được chăng những tư tưởng Cụ trình bày trong Ãoạn Trưá»ng Tân Thanh để rồi sẽ khóc Cụ. Thật vậy, chẳng cần phải đợi 300 năm mà ngày nay chưa được 200 năm, hầu hết dân Việt Nam chúng ta Ä‘á»u chịu Ä‘au khổ, khóc vá» những thảm cảnh có tầm mức quan trá»ng gấp trăm gấp ngàn lần những Ä‘oạn trưá»ng cá»§a Kiá»u .

Ngày xưa, giá»›i thống trị mê tiá»n, nhưng cách làm tiá»n còn kín đáo Ngày nay, há» làm tiá»n má»™t cách công khai, trÆ¡ trẽn. Nạn tham nhÅ©ng xảy đến cho tất cả cÆ¡ quan chính quyá»n đến ná»—i danh từ kép ‘đầu tiên’ (nói lái là ‘tiá»n đâu’) là cá»­a miệng cá»§a các cán bá»™ khi tiếp cận vá»›i ngưá»i dân. Ngày xưa có má»™t nàng Kiá»u bị lừa gạt vào lầu xanh ; ngày nay hàng trăm ngàn phụ nữ bị như vậỵ Các thành phố lá»›n như thành phố Hồ CíMinh đầy dẫy gái mãi dâm đứng đưá»ng dưới quyá»n kiểm soát cá»§a ma cá»™ Các phụ nữ xấu số và nghèo đói phải ký hợp đồng hôn phối vá»›i ngưá»i Ãài Loan, thì bị sa vào cảnh ngày làm việc hầu hạ các ông chồng tàn tật, bất lá»±c, tối thì làm đồ giải trí cho má»i ngưá»á»‹ Các phụ nữ ký hợp đồng lao công ở các xí nghiệp tại Ãài Loan thưá»ng bị bá»n chá»§ cưỡng hiếp. Trưá»ng hợp Ä‘au thương nầy đã được Linh mục Nguyá»…n Văn Hùng nói lên trên đài truyá»n thanh RFỊ Ngày xưa chàng bán tÆ¡ vu oan cho Vương Ông để đòi ít tiá»n ; ngày nay ngưỠta vu oan, chụp mÅ© để sát hại nhaụ Hàng ngàn thanh niên vì bất đồng ý kiến vá»›i Cá»™ng sản, bị chụp mÅ© là Việt gian rồi bị giết chết. Thưở xưa, Mã Giám Sinh, Tú Bà, Bạc Hạnh lừa Kiá»u ; ngày nay lưá»ng gạt là chính sách cá»§a các lãnh tụ Cá»™ng sản. Dân chúng Việt Nam là nạn nhân cá»§a các sá»± lưá»ng gạt đó. Những hiệp ước do Cá»™ng sản ký vá»›i ngưá»i quốc gia không được tôn trá»ng. Kết quả là hàng ngàn thanh niên yêu nước cá»§a các phong trào, đảng phái quốc gia đã bị Cá»™ng sản giết sau khi ký Hiệp ước Chính Phá»§ hòa hiệp năm 1946 giữa Hồ Chí Minh, Nguyá»…n Hải Thần và VÅ© Hồng Khanh. Hòa ước Genève năm 1954 và Hiệp ước Ba Lê năm 1973 không được Việt Cá»™ng tôn trá»ng. Ngày xưa má»™t Từ Hải bị Hồ Tôn Hiến lừa phải chịu chết đứng ; ngày nay hàng ngàn binh sÄ© quốc gia bị Cá»™ng sản lừa nên há» bị bức tá»­ và dân chúng thì hàng vạn ngưá»i bị chết dưới biển sâu trên đưá»ng vượt tuyến. Trước những thảm cảnh đó, ai mà không khóc như Nguyá»…n Du ?

Nói tóm lại, trong tác phẫm Kim Vân Kiá»u, Nguyá»…n Du đã tá» ra là má»™t đại thi hào không những vá» phương diện văn chương mà còn cả vá» phương diện tư tưởng nữạ Tác phẫm nầy có thể coi như là bá»™ Kinh Ä‘iển gồm những nét tinh hoa cá»§a các tôn giáo lá»›n như Tam giáo và Thiên Chúa giáỠThật thế, đức năng thắng số cá»§a đạo Lão đã được tác giả nhắc tá»›i nhiá»u lần :
« Thửa công đức ấy ai bằng
Túc khiên đã rửa lâng lâng sạch rồi »….
« Xưa nay nhân định thắng thiên cÅ©ng nhiá»u »…
Những Ä‘iá»u nhân, hiếu, nghÄ©a mà Khổng Tá»­ răn dạy đã được Thúy Kiá»u thá»±c thi trá»n vẹn. Tư tưởng cá»§a Ãức Thích Ca vá» Ä‘á»i là bể khổ, vá» nghiệp chướng vá»›i định luật nhân quả cÅ©ng đã được nhắc đến qua các câu thÆ¡ sau đây :

« Kiếp xưa đã vụng đưá»ng tu
Kiếp nầy chẳng kẻo Ä‘á»n bù má»›i xuôi…..
« Tu là cõi phúc, tình là giây oan….
« Sư rằng song chẳng hỠchi
Nghiệp duyên cân lại, nhắc Ä‘i còn nhiá»u ….
« Ãã mang lấy nghiệp vào thân
CÅ©ng đừng trách lẫn trá»i gần trá»i xa ….

Tuy Nguyá»…n Du không được Ä‘á»c những lá»i Chúa KITÔ dạy trong Kinh Thánh, nhiá»u tư tưởng cá»§a cụ rất trùng hợp vá»›i những cao Ä‘iểm cá»§a đạo Công giáỠSau đây là má»™t vài dẫn chứng :
1- Vá» tình thương yêu : Chúa KITÔ nói : tình yêu đẹp nhất là sá»± hy sinh mạng sống cho ngưá»i mình yêụ Thúy Kiá»u đã hai lần thá»±c thi Ä‘iá»u nầỵ Trước khi cầm dao tá»± sát để tá» lòng thương yêu cha mẹ và Kim Trá»ng, nàng nói :
Lỡ làng nước đục bụi trong
Trăm năm để lại tấm lòng từ đây
Trước khi gieo mình xuống sông Tiá»n đưá»ng, để tá» lòng đáp lại Æ¡n nghÄ©a cá»§a Từ Hải, nàng cÅ©ng đã nói :
Rằng : Từ công hậu đãi ta
Chút vì việc nước mà ra phụ lòng….
Thôi thì một thác cho rồi
Tấm lòng phó mặc trên trá»i dưá»i sông

Theo nhà há»c giả Nguyá»…n Thùy, tấm lòng cá»§a Kiá»u nói đây là tấm lòng yêu thương không những vá»›i cha mẹ, Kim Trá»ng và Từ Hải mà còn là tấm lòng yêu thương tha nhân.

2- Vá» lòng nhân ái, yêu chuá»™ng hòa bình : Chúa Kitô trong má»™t bài giảng vá» tám Æ¡n phúc, đã nói : Kẻ nào làm cho ngưá»i hòa thuận, kiến tạo hòa bình, kẻ đó được gá»i là con Ãức Chúa Trá»á»‹ Thúy Kiá»u cÅ©ng đã thá»±c thi Ä‘iá»u nầỵ Giữa lúc Ä‘á»i sống Ä‘ang trong vòng hạnh phúc vá»›i Từ Hải, nàng động lòng thương những kẻ bị Ä‘au thương vì chiến tranh. Nàng cố thuyết phục Từ Hải nên bãi bá» việc binh Ä‘ao nhân cÆ¡ há»™i triá»u đình cá»­ Hồ Tôn Hiến đến chiêu phá»§ .

3- Thánh sá»­ Mathieu đã ghi lá»i Chúa Kitô nói như sau : Kẻ nào muốn giữ mạng sống cho mình, kẻ đó sẽ mất sá»± sống. Kẻ nào mất sá»± sống vì Ta (ý nói tình thương, vì Chúa là tình thương) kẻ đó sẽ giữ được sá»± sống (Qui veut garder sa vie pour soi, la perdra ; qui perdra sa vie à cause de moi, la gardera). Ãá»c lá»i nói nầy cá»§a Chúa Kitô, ta thấy nó hÆ¡i nghịch lý khó hiểụ Nhưng nếu ta Ä‘á»c Ãoạn Trương Tân Thanh, ta thấy nó hợp lý và dá»… hiểụ Thúy Kiá»u đã hai lần hy sinh tánh mạng vá» tình thương nhưng Trá»i không để nàng chết và nàng vẫn giữ được sá»± sống má»™t cách viên mãn.

4-Vá» cuá»™c sống sau khi được tái sinh : Thúy Kiá»u sống Ä‘á»i sống tinh thần trùng hợp vá»›i lá»i Chúa nói : Ä‘á»i sau ta sống Ä‘á»i sống tinh thần như các thiên thần.

Thi phẫm ÃTTT cá»§a Nguyá»…n Du chứng tá» tác giả là má»™t đại thi hào, văn chương lá»—i lạc và là má»™t nhà hiá»n triết có những tư tưởng cao sâu vỠđạo lý. Tác giả cho ta biết những ná»—i Ä‘au khổ cá»§a ngưá»i dân dưới chế độ phong kiến thối nát độc tài tàn bạo, không có tình thương. Không những thế, Nguyá»…n Du còn là má»™t nhà tiên tri sáng suốt, biết trước trong tương lai sẽ còn có nhiểu ngưá»i bị Ä‘au khổ giống Thúy Kiá»u cho nên cụ đã để lại hai câu thÆ¡ trên đầy tâm huyết. Thật thế, ngày nay chín phần mưá»i dân chúng Việt Nam Ä‘ang phải sống dưới mức má»™t dollar má»™t ngày, tinh thần bị ká»m chế, nhân quyá»n bị chà đạp bỡi má»™t tập Ä‘oàn thống trị vô thần, vô lương, kiêu căng, ích ká»·. Ngày nào mà giá»›i lãnh đạo thôi áp dụng những chính sách vô nhân đạo cá»§a loài quá»·, ngày đó dân chúng má»›i thoát cảnh lầm than. Ngày nay, trong khi chỠđợi, hàng triệu con dân Việt Nam Ä‘ang phải khóc giống thi hào Nguyá»…n Dụ

KHÓC NGUYỄN DU
Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như ?
Nguyá»…n Du
Hai thế kỷ qua Cụ Nguyễn Du
Ãã than đã khóc bước trần du
Cá»§a Kiá»u bị gạt bao Ä‘au khổ
Phong kiến thuở xưa tệ thế ru ?

Lãnh tụ thá»i nay cÅ©ng vậy ru ?
Phỉnh lừa dân chúng cảnh tiên du
Trước ná»n thống trị dân cÆ¡ cá»±c
Há» cứ Ä‘iá»m nhiên tá»±a ngá»§ ru .

Nhớ ngày rước tượng Mẹ luân du *
Thầm ước theo chân Mẹ viễn du
Xin lửa tình thương bừng khắp chốn
Cho dòng Ä‘á»i chảy nhẹ êm ru
Lê gót đó đây sống lãng du
Nhìn Ä‘á»i dâu bể cảnh phù du
Vá»ng vá» quê Mẹ dân cÆ¡ cá»±c
Ta khóc, khóc nhiá»u vá»›i Nguyá»…n Dụ

(* luân du : Tượng Ãức Mẹ Nữ Vương Hòa Bình chu du thế giá»›i để các con chiên luân phiên chào đón).

Ngày 02-10-2005
1 Allee des Sycomores
78350 Jouy-en-Josas
France

Phương Du Nguyễn Bá Hậu

Mục Lục


2. Tính chất nhân bản và trữ tình trong thơ Phan Bá Thụy Dương

Trần Tuấn Kiệt



CÅ©ng cần nói thêm ở đây PBTD là ngưá»i đã được gs Ãinh Từ Chức Chá»§ nhiệm Chá»§ bút ns Gió Má»›i nâng đở, dìu dắt trong việc anh viết bài vá» J. Keats, Byron, Shelley…trong những năm 1959-63, trước khi anh rá»i GM và ngừng viết trong giai Ä‘á»an đầu.

Thật ra đó là tiếng thÆ¡ từ sóng biển dâng, cá»§a bá» cát vàng, cá»§a rêu cá», hoang má»™ hay chỉ là tiếng thở dài cá»§a thá»i gian, cá»§a những tiếc nuối sầu muá»™n vô tận, chất chứa trong ná»™i tâm anh? ThÆ¡ là nguồn chở ngưá»i, chở cái đạo tình trên dòng nước vÆ¡i đầy, vÄ©nh cữu, cho dẫu từ:

Gác chuông Bắc ta treo hồn trên đó - Ãợi em vá» hong tóc gá»i đêm thu

Cho mưa nguồn giăng lá thắm sa mù - Và em cất tiếng ru ta nghìn kiếp.

Vá»›i tiếng má»i gá»i êm Ä‘á»m, thiết tha như vậy, có ngưá»i con gái nào có thể vô tình, có tâm hồn nào dù khô héo đến đâu mà không cảm động. Từ những thi ngữ được cấu trúc tài tình trên khiến tôi chợt nghÄ© đến những vần thÆ¡ tuyệt hảo cá»§a Lưu Trá»ng Lư:

Em chỉ là ngưá»i em gái thôi - Ngưá»i em sầu má»™ng cá»§a muôn Ä‘á»i

Tình em như tuyết dâng đầu núi - Dằn dặc muôn thu nét tuyệt vá»i

Hình ảnh đó lồng lá»™ng giữa thiên thu cùng vá»›i hình ảnh " em vá» bÅ©a má»™ng chiêm baá»." cá»§a PBTD đã tạo thành má»™t pho tượng Nữ-Thần-Tình-Yêu sống động mãi giữa cuá»™c Ä‘á»i và lòng ngưá»i. Ngày nào thế giá»›i vẫn còn là má»™t thế giá»›i đồi tranh - má»™t thế giá»›i cá»§a bạo hành lịch sá»­, thì tiếng thÆ¡ vẫn là nguồn mạch cá»§a tinh thần con ngưá»i. Ä‘em đến cho tâm linh những nét đẹp ngá»i sáng cá»§a tình thương nhân lá»ai, vÄ©nh viá»…n không có gì thay thế được.

Những ý thÆ¡ dạt dào, ướt đẫm yêu thương cá»§a PBTD như thả ra má»™t luồng hÆ¡i thở kỳ diệu làm xao xuyến hồn nhân thế. Vá»›i TNTN5 nhà thÆ¡ lại Ä‘em đến cho chúng ta má»™t sinh khí thÆ¡ huyá»n nhiệm giữa má»™ng và thá»±c trá»™n lẫn trong u hòai, nhá»› nhung:

CÆ¡n gió thổi má»™ng hồn bay lả bóng - Trá»i hoang vu mấy độ phá»§ hồn em Ôi mắt ngá»c cá»§a ngày xưa hiển hiện - Ta thiên thu thao thức giữa đêm huyá»n Sao thương nhá»› những nụ sầu giông bão - Sao u tình dằn dặc suốt canh thiêng Ta má»i mệt ghi vào trang giấy máu - Nụ hôn đầu trong ký ức sÆ¡ nguyên

PBTD há»c cao, hiểu rá»™ng, Ä‘i nhiá»u và viết cùng thá»i vá»›i Trần Dạ Từ, Viên Linh, Du Tá»­ Lê, Hòai Khanh… Rất tiếc là anh rá»i quân ngÅ© sá»›m, chẳng chịu xuất bản hay lưu giữ lại tác phẩm cá»§a mình và thỉnh thoảng ngưng viết. Sau cùng đến cuối năm 72 thì anh đã từ giã hẳn làng báo để phản đối Luật Báo Chí vừa ban hành. Sau đó, anh chỉ còn tiếp xúc vá»›i má»™t số bằng hữu thâm giao như Anh Việt Thu, Phạm Lê Phan, Tưá»ng Linh, Hòang Trúc Ly, Nguyá»…n Thu Minh, tôi, Ä‘iêu khắc gia Nguyá»…n Thanh Thu cùng vài giáo sư, công chức vốn là bạn há»c cÅ© để Ä‘i câu cá, đàm đạo… Nếu không, chắc chắn chúng ta còn được thưởng ngá»an nhiá»u áng thÆ¡ chứa chan lãng mạn, những bài tình sầu truyá»n cảm, xúc động hÆ¡n.

Có lẻ ngưá»i Ä‘á»c sẽ thấy rõ rệt hÆ¡n tính chất nhân bản, yêu hòa bình và yêu ngưá»i cá»§a ngưá»i chiến sÄ© há» Phan hÆ¡n qua những dòng thÆ¡:

Trước thượng đế hai đứa đồng cúi lạy - Xin hoa-thương-yêu nở khắp má»i nhà Ruá»™ng đất không còn là bãi tha ma - Sắt thép lòai ngưá»i Ä‘em xây tổ ấm Dưới sương gió mây ngàn bên xóm vắng - Riêng chúng mình tình tá»± ngắm trăng non Sáng sáng chiá»u chiá»u em sẽ dạy con - Lá»i nói đầu tiên: ngợi ca Tình Ãi. [trích Nói Vá»›i Ngưá»i Mang Tên Má»™t Lòai Chim Mùa Xụân]

Sau chuyến anh vá» thăm quê hương đầu tiên vừa qua và sau khi gặp lại má»™t số bằng hữu cùng vối Tưá»ng Linh, tôi và anh Tô Kiá»u Ngân tại Saigon anh dưá»ng như đã tìm lại được phần nào hứng khởi. Tuy nhiên việc tôi và TL muốn cùng anh in chung thÆ¡ để ká»· niệm và cả việc anh TKN muốn thá»±c hiện CD thÆ¡ cho anh thì anh còn chần chá», mà chỉ má»›i cho phổ biến má»™t số bài viết trên các tạp chí, nguyêt san quen và trên mấy websites ở Úc, Na Uy, Canada và ở Mỹ mà anh còn nhá»› được hay do những ngưá»i ái má»™ cÅ©, thân hữu cung cấp. Có má»™t Ä‘iá»u khá thú vị là nhiá»u bài gởi, chuyá»…n trả cho tác giả được xuất phát từ 2 cô giáo ở miá»n Tây. Số là, sau biến động Tết Mậu Thân 68 PBTD được chuyá»…n vá» Sàigòn. Vì vấn đỠan ninh anh không còn dịp quay vá» các tỉnh lẻ nữa. Thấy cánh hồng đã bay bổng tuyệt mù… 2 cô đã dùng những bài thÆ¡ cá»§a anh để ru ngá»§ các con cá»§a há».

Tình thi hữu giữa tôi và PBTD rất lâu dài và sau mấy thập niên xa cách vẫn không có gì thay đổi, nếu không muốn nói là còn thân thiết hÆ¡n. Anh đưa tôi và má»™t số thân hữu khác vá» căn biệt thá»± mà các con anh má»›i cất xong để anh dưỡng hưu ở ngá»ai ô SG trên đại lá»™ NVL. Vá»›i rượu vá»›i thÆ¡, đêm đó tôi và anh đã làm thÆ¡ tặng nhau. Dưới đây là bài cá»§a anh viết tặng tôi:

Nhìn sang Cầu Ãá» mênh mông - Ãèn soi phố quận tịnh yên ná»—i Ä‘á»i Nhá»› ai đưá»ng nối thêm dài - Chạnh nghe u ẩn tiếc hòai tháng năm Thương ai bèo dạt âm thầm - Ngày qua nhìn bóng thá»i gian ngậm ngùi …

Tìm đâu thệ ước hẹn hò - Chỉ còn đây bạn vá»›i thÆ¡, vá»›i mình Má môi nào thắm mê tình - Xa nghe tiếng hát gá»i linh hồn vá» [trích Trên Sân Lầu Vá»›i Bạn - tạp chí Khởi Hành số 92 * 6/04]

Ân tình giữa anh vá»›i HTL cÅ©ng đậm đà như vậy. Viết đến đây tôi bổng bồi hồi nhÆ¡ tá»›i Hải Phương, Tạ Ký, Phương Triá»u, VL và HTL. Khi tôi cho biết Ly đã mất, anh thở dài, ngậm ngùi nói vá»›i tôi: có lẻ chúng mình nên viết đôi dòng để hòai niệm ngưá»i bạn tài hoa bạc mệnh này. Và anh tô há»a lại nhân dáng ngưá»i bạn xưa bằng những lá»i thÆ¡ tràn đầy thương cảm:

Bụi trần phá»§ áo phong sương - Mà ngưá»i nay đã hà phương thăng trầm Rượu nồng tưởng niệm cố nhân - Ngàn chung cay ngá»t má»™t lần từ ly Há»i ngưá»i, ngưá»i đã bá» Ä‘i - Nằm trong đáy má»™ có gì nhá»› thương Tóc bồng nẻo vắng cô đơn - Má»™t thân lưu lạc u hồn lạnh mê Ngưá»i xa chưa lạc lối vá» - Sao hiá»n huynh chẳng chá» nghe đôi lá»i Ngá»§ yên, Hòang Trúc Ly Æ¡i - Chuyển thân hóa kiếp Ä‘á»i Ä‘á»i cuồng say Rượu ngon còn má»™t chút này - Cùng ta vá»›i Kiệt vui vầy đón trăng. [Tưởng Niệm HTL]

Lá»i thÆ¡ buồn như lúc nào Hồ Thấu khóc thương Ấm Kỳ. Trước khi lâm chung ông còn gắng gượng viết lên đôi dòng tưởng biệt:

Kỳ ơi ta chết rồi đây - Huyệt chỠbên mộ kiếp này phụ nhau

Bài TNHTL này PBTD viết khi cà hai chúng tôi Ä‘ang ngồi trong tiệm cà phê trên đưá»ng Tá»± Do gần quán La Pagode cÅ©. Lúc ấy tôi cÅ©ng đã viết má»™t bài chung tá»±a để cùng nhá»›, cùng thương đến má»™t thi sÄ© hào phóng đáng trân trá»ng cá»§a thá»i văn há»c hậu chiến này. Sau cÆ¡n xúc động vá» ngưá»i bạn thÆ¡ đã ra Ä‘i PBTD lại chạnh lòng xót xa vá» má»™t ngưá»i tình, má»™t mối tình đã bị chôn vùi dưới đáy huyệt lạnh. Xin má»i bạn Ä‘á»c thưởng thức qua bài Lá Thắm Lạc Hồn Ca:

Ãã vá» chưa hỡi hồn thiêng Lá Thắm - Hay vẫn buồn Ä‘au dưới đáy má»™ sầu Ãá»i nghiệt ngã như trưá»ng lưu nước cạn - Ta ngẩn ngÆ¡ nhìn khói thuốc bay cao

Thế nhân Æ¡i! Có còn ná»—i sầu nào cay nghiệt hÆ¡n? Trưá»ng lưu nước cạn cá»§a anh cÆ¡ hồ như ná»—i Ä‘au định mệnh cá»§a Ôn Như Hầu:

Chết Ä‘uối ngưá»i trên cạn mà chÆ¡i - Lò cừ nung nấu sá»± Ä‘á»i - Bức tranh vân cẩu vẽ ngưá»i tang thương [ Cung Oán NK - NGT]

Ngưá»i tang thương, cảnh tang thương cá»§a thi sÄ© là:

Ai biết được ra đi là đã mất - Tình yêu đầu và nguyện ước chung đôi
Ai biết được tháng năm dài cách trở - Em còn đâu giá» hai ngã chia rá»i
Sao không đợi ngưá»i lãng du trở lại - Ãã âm thầm từ biệt cõi nhân sinh
Thuyá»n bến cÅ© ta má»™t mình tê tái - Em, em Æ¡i thiên địa cÅ©ng vô tình.

Ôi những lá»i nguyện ước ba sinh giữa Kim Trá»ng và Thúy Kiá»u. Ôi những câu chuyện tình sầu não truyá»n kỳ cá»§a trăm năm, ngàn năm. Cổ kim lúc nào cÅ©ng là "cổ kim hận sá»± thiên niên vấn". PBTD là ngưá»i lãnh há»™i được tất cả những Ä‘au thương dâu bể và định mệnh khắc nghiệt cá»§a phận ngưá»i hẩm hiu, bi ai đó. Lá»i thÆ¡ cá»§a anh làm Ä‘au Ä‘iếng, tê lạnh cả lòng ngưá»i khi Ä‘á»c " sao không đợi ngưá»i lãng du trở lại - đã âm thâm thầm từ biệt cõi nhân sinh.."

Ãá»c xong những dòng thÆ¡ mang mang luyến ái trên tôi bổng liên tưởng đến má»™t ngưá»i bạn đã ra Ä‘i vào cuối thá»i khói lá»­a : cô Dung. Ngưá»i này đã để lại cho tôi má»™t ná»—i tiếc nuối, cảm thương không có gì bù đắp được. Cô ta và các bạn thÆ¡ như Hàn Giang, TK, HP, BH…thưá»ng cùng nhau qui tụ ở chợ ÃÅ©i, Bàn Cá» nhiá»u lần say sưa vá»›i trà, vá»›i rượu vá»›i thÆ¡.

Qua má»™t bài thÆ¡ má»›i đây, há» Phan lại sá»­ dụng ngôn từ triết há»c kết hÆ¡p vá»›i tư tưởng thiá»n há»c để trang trải những vần thÆ¡ chân tình, thân tình gởi đến má»™t ngưá»i bạn há»c cÅ© vừa bá» nghá» "thầy cãi" và hiện giá» là má»™t thiá»n khách tại Washington DC:

Cánh vạc nào bay trong triá»n nắng sá»›m - Tiếng hót xa xăm như tận cõi trá»i Sao u trầm chất ngất khách thiá»n Æ¡i - Xin nhẹ bước trên lối mòn tỉnh lặng Rừng cô tịch có gì đâu tra vấn - Lá»­a chân như có đủ ấm linh hồn Ãất bùn nào còn ghi lại dấu chân - Tâm vô niệm đưá»ng xa gần Ä‘i mãi

Có phải ngưá»i Ä‘ang quay vá» bến đợi - Gom lá vàng gá»— mục dưới trăng trong Vá» Ä‘i thôi, đêm lạnh giá mênh mông - Ão nâu má»ng sao che mưa đở gió Chim thức giấc cất lá»i ru thật lạ - Ai phong trần qua mấy độ truân chuyên Thấy gì chưa tá»± ngã vá»›i uyên nguyên - Hay ngần ngại chia xa lòng thung lÅ©ng

Từ tiá»m thức đã lạc quên long trượng - Ãâu đây chừng thấp thóang ánh vô ưu Thiá»n khách này, thiá»n khách đã vá» chưa - Xin trả lại cho ta quê tình cÅ© [Uyên Nguyên]

Liệu thiá»n giã này có đủ năng lưc vô biên để trao lại cho PBTD quê hương và tình ỵêu đã mất không, hay đó chỉ là tiếng kêu vô vá»ng đỠbá»™c lá»™, bày tá» ná»—i niá»m, tâm sá»± cá»§a má»™t kẻ từ lâu ẩn dật vá»›i má»™t nếp sống lặng lẻ khép kín ? Má»›i đây tôi có xin anh làm cho vài bài thÆ¡ má»›i để làm thư há»a và dùng vào việc riêng trong lúc anh Ä‘ang ngao du ở má»™t vùng đất khác. Khi trở vá» Ohio anh đã gởi vá» cho tôi 2 bài tuyệt tác mang má»™t sinh khí thÆ¡ huyá»n nhiệm hÆ¡n đầy những ý niệm, ý thức siêu hình, đạo há»c và huyá»n há»c ẩn dụ. Xin má»i ngưá»i Ä‘á»c ngâm nga bài thÆ¡ đầu:

Ãốt công án vất kinh thư khải ngô - Theo đưá»ng trăng, trăng khi tá» khi lu Tìm ngưá»i hiá»n nÆ¡i thâm cốc âm u - Thá»ng tay vào rừng giả làm ẩn sÄ© Dòng sinh mệnh chừng nhuá»™m màu chướng khí - Bến nhân gian ai quán niệm vô thưá»ng Hành trình xa ngá»±a đà lá»ng dây cương - Trên vách núi chân dung in má» tá»

Ném công án chôn kinh thư bất ngá»™ - Nương sông ngòi biển cả tá»›i an nhiên Ná»­a u hòai ná»­a chợt nhá»› chợt quên - Bổng tan tác cùng tiên thiên tá»± ngã Tay huyá»…n hoặc đỠlá»i thÆ¡ trên lá - Hồn xanh xao má» mịt chốn phiêu bồng Ngưá»i đâu rồi sao tịch mịch hư không - Hương dạ thảo Ä‘ang chá»›m mùa khai mở

Há»§y công án buông kinh thư giác ngá»™ - Vào chợ Ä‘á»i áo má»ng phất phÆ¡ bay Bụi khói mê man chênh chếch nắng gầy - Lá»i phố thị chập chá»n như ảo giác Ta là ai sao tâm linh ngÆ¡ ngác - Ngưá»i là ai mà sắc diện mÆ¡ hồ Rượu độc ẩm há», chân lạc lòai đưa - Mây biến dịch mưa chắt chiu giá»t nhá» [Liên Khúc Vô Thưá»ng * nguyệt san VHNT NGUá»’N số 14-05]

và bài tiếp theo:

Ô ! kìa ai bên suối chôn ảo tượng - Mắt dã hoang vu bụi lốc huyá»…n há» VÅ© trụ chết, tầng âm thanh lắng Ä‘á»ng - Tay Æ¡ há» vuốt gió hát vu vÆ¡ Tâm niệm lặng lững lá» sương ốc đảo - Gánh càn khôn u ẩn tiếng mưa khÆ¡i Tóc khô kiệt kết tinh mùi thá»§y thảo - Thoáng má» xa từng đợt sóng rã rá»i

Qua cổng nắng sõai cánh má»m hải Ä‘iểu - Cát lao lung phá»§ ấp đá dung tình Ai thảng thốt ướp thiá»n hoa mỹ diệu - Xua tiá»n thân buông tá»± ngã u minh Mây xám tạc hình ẩn khách - Xiêm y lá»an lá»­a chân như Nguyệt tàn cõi giam sấm động - Cung tÆ¡ lạnh phím ngù ngá»

Thôi nhé em, giếng hồng hoang cô tịch - Trót cạn nguồn lach kín dấu chim di Ãèo hun hút bạt ngàn đêm tận tuyệt - Rãi sa mù khuất bóng nẻo từ ly Rượu tàn canh ngập ngừng chân du mục - Réo gá»i hồn phiêu lãng phách trầm luân Tay huyá»n niệm ý lạc lòai vô thức - Em, em vá» chưa sao vân ảnh mịt mùng Sưởi hâm chi ngá»n tình hương phấn cÅ© - Ta vỠđâu chiá»u đã má»i cánh bay Lỡ tha hóa như rừng khô trốc lá - Loãng âm hao, lả má»™ng gối chương đài [Bài Tâm Ca Vô Niệm * nguyệt san VHNT NGUá»’N số 15-05]

Ba bài thÆ¡ má»›i đỠcập trên hy vá»ng sẽ là những bài tiêu biểu đánh dấu sá»± trở lại văn đàn cá»§a PBTD sau hÆ¡n ba mươi mấy năm vắng bóng [ngoài các bài nhận định Văn há»c cá»§a anh vừa được phổ biến trên Nguồn và Talawas]. Nhưng như DTL -ngưá»i bạn thÆ¡ cÅ© trước 72 cá»§a anh đã viết, chẳng biết liệu vưá»n hoa VHNT hiện hữu có đủ hấp lưc để giữ chân cánh bướm, cánh chuồn chuồn, mà lúc nào cÅ©ng lấy cảnh núi non sông hồ, hạc ná»™i mây ngàn, ngao du trên những vùng đất má»›i, xa lạ làm niá»m vui, hay không?

Xin hãy cùng tôi Ä‘i vào má»™t cảnh tượng tịch mịch, quạnh hiu khác cá»§a không gian, thá»i gian và cá»§a ngưá»i cô lữ:

Ta ngồi đây một mình câu tuyết - Tuyết tả tơi bay gió lạnh lùng Hồ ảm đạm buồn như cành liểu - Nổi chìm bóng lẻ trước mông lung [ Bên Hồ Câu Tuyết]

Ta vùi ngá»§ giữa hoàng hôn nghiệt ngã - Ãể linh hồn băng giá suốt canh thâu Em còn đó hay chỉ là ảo má»™ng - Hóa hải âu lượn theo sóng bạc đầu [Ãuổi Bóng]

Tôi cÅ©ng còn nhá»› ká»· vào năm 72 sau khi Ä‘á»c truyện Vùng Lá Thắm Sương Mù cá»§a Dương tôi và HTL đã viết tặng anh má»—i ngưá»i 4 câu. Dưới đây là bài cá»§a thi sÄ© há» Hoàng:
Ai bảo trá»i xanh Ä‘á»a má hồng - Ãể cho ngưá»i ngá»c lỡ sang sông
Yêu thương đã hết duyên tình cạn - Lá Thắm phai rồi sao vấn vương?
Và 4 câu tứ tuyệt của tôi:

Còn chút rượu tàn tận đáy ly - Uống đi cho cạn mối tình si
Trăm năm núi lở sông bồi đó - Có chắc gì ai trá»n ước thá».

Bây giá» nhân Ä‘á»c lại những vần thÆ¡ lục bát cá»§a anh Bùi Giáng:
Tuổi thÆ¡ em có buồn nhiá»u - Hãy xin cứ để bóng chiá»u bay qua
Biển dâu chợt tỉnh sơn hà - Còn sơ nguyên mộng bên tà áo bay
Tôi cũng muốn tặng thêm thi sĩ hỠPhan đôi vần thơ tương ứng trước khi kết thúc bài viết này:
Em còn hái trái trên cây - Vết son mùa để dấu hài đầu tiên
"Ai hái cho ta những má»™ng đầu. Những lần tao ngá»™, những cuá»™c biển dâu…" Chắc hẳn giỠđây PBTD Ä‘ang má»™t mình rong chÆ¡i đâu đó trên những vùng đất má»›i hay Ä‘ang trầm tư lắng nghe các chuyển động cá»§a hữu thể hòa nhập vá»›i thá»i gian trôi chảy vô lưá»ng.

SG 05

o Cập nhật hóa 10/05:

ÃÆ°á»£c biết vào tháng 8 trong lúc Ä‘ang du lịch 5 nước ở châu Âu, PBTD biết tin tạp chí Nguồn Ä‘ang bị khó khăn anh đã sắp xếp trở lại USA. Bằng thân tình 2 thi sÄ© Diên Nghị và Song Nhị đã níu được chân kẻ lãng tữ, xem danh lợi như phù du này vào ban chá»§ trương cá»§a cÆ¡ sÆ¡ xuất bản Thi Văn Cá»™i Nguồn và nguyệt san Nguồn được cải danh thành KhÆ¡i Nguồn bắt đầu lại từ số 1 sẽ phát hành gần cuối tháng 10/05 vá»›i má»™t BBT thay đổi chút ít. Anh hứa sẽ tiếp tay BCT cÆ¡ sở trong vấn đỠxuất bản, phát triển KN và website CN sau khi giá»›i hạn Ä‘iá»u chỉnh lại thá»i lượng, lịch trình Ä‘i rong chÆ¡i, phiêu bạt xa mà anh đã vạch ra trước cho riêng mình. Dương cÅ©ng cho tôi biết anh và BBT sẽ dành má»™t số trang đáng kể cho VNS ná»™i địa và tiếp nhận bài viết cá»§a những cây bút má»›i, cÅ©ng như những anh em VNS cÅ© đã ẩn tích như anh. KN tuy trong thá»i kỳ còn cần chấn chỉnh, mở rá»™ng thêm nhưng cÅ©ng sẽ trả tiá»n nhuận bút cho các cá»™ng tác viên có bài viết. Tuy nhiên theo anh số tiá»n này còn quá khiêm nhưá»ng.

Trần Tuấn Kiệt

Mục Lục


V. Giá»›i Thiệu - Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật ___________________________________________________



1. Trưá»ng Trung Há»c Hàm Nghi - Huế



BBT Giao Muà vưà nhận được thông báo vá» website cá»§a Trưá»ng Trung Há»c Hàm Nghi - Huếtại:

http://www.hamnghihue.com/



Xin giới thiệu đến các độc giả Giao Muà

Mục Lục


2. Trưá»ng Quốc Gia Kỹ Sư Công Nghệ Việt Nam



BBT Giao Muà vưà nhận được thông báo vá» website cá»§a Trưá»ng Quốc Gia Kỹ Sư Công Nghệ Việt Nam

http://www.kysucongnghe.com/

Ãây là má»™t website được hình thành do công trình cá»§a các cá»±u Sinh Viên Trưá»ng Quốc Gia Kỹ Sư Công Nghệ Việt Nam. Xin giá»›i thiệu đến các độc giả Giao Muà

Mục Lục


VI . Nhạc : Ãừng Nhạt Phai Niá»m Nhá»›






Mục Lục


VII . Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám Æ¡n những thân hữu sau đây : Bảo Trân, Bích Hà, Bình Nguyên, Cao Nguyên, Chiêu Minh, Cố Nhân, DHH, Ãinh Từ Thức, Hà Vân Ãan, Hoa Thi, Hoài Yên, Hoàng Yến, Lãng Du, lonelyknight, Kim Thành, Mây Chiá»u, Miên Thụy, Niệm Nhiên, Nguyên Ãá»—, Nghiêu Minh, Nguyá»…n Hải Bình, Phan Tưởng Niệm, Phan Bá Thụy Dương, Phiến Băng, Phôi Pha, Phương Du Nguyá»…n Bá Hậu, Quang Ngá»c, Thy Lan Thảo, Tôn Thất Phú SÄ©, Trần Hoan Trinh, Trần Tuấn Kiệt, Trần Thành Mỹ, Trần Kiêu Bạc, Tưá»ng Linh, Việt Dương Nhân, đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 44 . Má»™t số bài khác sẽ được đăng dần vào số tá»›i. Mong má»i sẽ nhận được những sáng tác cá»§a các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương lai.

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ãể vào danh sách cá»§a NSGM (subscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
2) Ãể rút ra danh sách cá»§a NSGM (unsubscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
3. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com 4. Má»i bài vở, đóng góp, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMua.com Thể lệ gá»­i bài cho Nguyệt San Giao Muà: 1. Xin các bạn gá»­i bài theo dạng VIQR (Vietnet) (dùng cách bá» dấu như trong trang này) 2. Xin liên lạc vá»›i NSGM hay trá»±c tiếp tá»›i tác giả nếu muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM. 3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ email ở cuối bài hay không. 4. Bài vở xin gá»­i đến GiaoMua@hotmail.com 5. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com

Ãịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 


FastCounter by bCentral

Copyright © 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors