Số 46
Ngày 1 tháng 2 năm 2006
Nguyệt San Giao Mùa
P.O. Box
378
Merrifield, Virginia
22116
USA
Thông Báo: Kể từ Tháng 9, 2005, Ðịa chỉ mới của Giao Muà sẽ là GiaoMua@hotmail.com
Thư Ngỏ
I . Thơ _______________________________________________________________________
II . Văn _______________________________________________________________________
IIỊ Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________ IV. Nghiên Cứu________________________________________________________________
Bạn mến,
Khi quí bạn đọc những hàng chử này vào ngày phát hành số báo Giao Mùa tháng Hai năm 2006 thì Tết đang đến với chúng ta, ở Quê-Nhà hay bất cứ góc trời lưu xứ nào trên mặt đất nàỵ
Tôi nhớ Huế, nhớ quê mình, nhiều hơn rất nhiều vào những ngày Tết Âm-lịch. Nhất là năm nay, những ngày trước Tết, có dịp đọc lại “Giải khăn sô cho Huế” của Nhã Ca.
Từ rất nhiều năm trước, tôi vẫn có ý nghĩ mình là người may mắn và “đoản” với Huế vì đã bỏ Huế mà đi hai năm trước Tết Mậu Thân. Tự nhiên nhớ lại hai câu thơ của người Huế viết về Huế mà tôi “cảm” nhất, muốn chép ra đây:
Tôi bỏ nhà đi năm mười bảy tuổi
Ðêm trước ngày đi nằm đợi tiếng chuông... (Nhã Ca)
Nơi tôi ở đang là những ngày đông phong lạnh cóng. Trong vườn sau nhà, lá mùa thu trước cùng cỏ úa nằm vùi lấp dưới tuyết rơi trắng xóa. Ở Huế, quanh Thành Nội, có lẽ những ngó sen đã khô... Tội nghiệp biết mấy cho những cánh chuồn chuồn bay tìm hương cũ để bao người tha phương như “chim xa cành còn thương cây nhớ cội”, sống mãi đời hoài niệm. “Người xa người tội lắm người ơi”... Ngoắt vói chi cũng không thể mòn câu hát cũ bởi giòng Hương vẫn muôn đời mong manh mà khó nhạt phai như nỗi nhớ người đi.
Tôi lại về với Huế tháng giêng
Sương đẫm hai vai áo Tràng Tiền
Ði tìm tiếng guốc trưa Thành Nội
Dưới hàng long não nắng nghiêng nghiêng (Phạm Qúy)
Mỗi lần về Huế rồi xa Huế
Anh cứ rưng rưng nỗi tạ từ
Ðâu chỉ chia tay cùng kỷ niệm
Nồng nàn trong Huế vẫn em xưa ... (Phan Duy Nhân)
Thời gian hoài niệm chậm trôi bởi có nhiều đêm quá dài trở lăn cơn mất ngủ. Những mái đầu sương điểm đã dần bạc trắng theo giòng sông thời gian. Ðầu sông. Cuối sông. Bao nhiêu con nước, mấy buổi triều dâng cho vừa đủ một tiêu tương. Có ai còn ai trong từng nỗi nhớ hay đã biệt tăm theo bóng thuyền đi trên sóng bạc, đẫm lệ tiễn đưa.
Bi quân lão biệt lệ triêm cân
Thất thập vô gia vạn lý thân
Sầu kiến chu hành phong hựu khởi
Bạch đầu lãng lý bạch đầu nhân (Lâm giang tống Hạ Tiêm – Bạch Cư Dị)
Ðưa người lệ đẫm khăn san
Bảy mươi tuổi vẫn lang thang không nhà
Thuyền trôi gió nổi sầu pha
Người đi - sóng bạc, cũng già như nhau...
Mến chúc quí bạn đọc và thân quyến một năm Bính Tuất an vui, dồi dào sức khỏe, và vạn sự cát tường. Hi vọng một Mùa Xuân Mới sẽ đến trên Quê Hương Việt Nam tự do, dân chủ, an bình.
Hẹn gặp quí bạn đọc số Giao Mùa tháng 3, 2006.
Phan Thái Yên
BBT Giao Mùa
TB. Trân trọng cám ơn bạn Trần Việt Hiếu về những tấm hình Tết trong Giao Muà số nàỵ
1. Cơn Bão Muà Xuân
______Nguyễn Phan Ngọc An
2. Dĩ vãng Kinh Thương
______Nguyễn Hải-Bình
3. Thì Thầm Trong Ðêm
______Trần Hoan Trinh
4. Kẻ Ở Người Ði
______Lê Văn Phú
5. Thánh Ðường vang tiếng mùa Xuân
______Ðông Hòa
6. Tôi - Tình Yêu Thiên Nhiên
______Phạm Vũ Anh Nam
7. Tình Không
______Khóc_Cười
8. Ðêm Tưởng Vọng
______Hoa Cỏ
9. Nếu Em Về Tha)m Quê Nước Việt
______NBHA
10. Cảnh Tết Tình Quê
______Thy Lan Thảo
11. Bài Thơ Nhớ Nội
______Sông Cửu
12. Cho Tình Tháng Chạp Cuối Ðông
______Phan Tưởng Niệm
13. Những Muà Xuân Và Em
______Hoàng Yến
14. Thư Về Mẹ
______Việt Dương Nhân
15. Hoa Bướm Vườn Xuân
______Hồng Phúc
16. Xin Gởi Lại Chút Tình Này Cho Biển
______ Châu Thái Lê
17. Là Thật Ðó
______ Vành Khuyên
18. Em Chợt Gọi Muà Xuân
______Tôn Thất Phú Sĩ
19. Câu Bát Lạc Vần
______Niệm Nhiên
20. Lên Cân
______Phạm Văn Tiên
21. Ta Mở Cửa Ta
______Cao Nguyên
22. Riêng Anh
______Dòng Sông Nhỏ
23. Cái Miệng
______Nguyễn Bá Tứ
24. Tình Anh
______Chiêu Minh
25. Tạ Ơn Thượng Ðế
______Nguyên Ðỗ
26. Tiễn Con
______Bảo Trân
27. Buồn Chi
______Hoàng Hoa
28. Tôi Nhớ Trường Xưa
______Kim Thành
29. Ðón Giao Thừa
______Việt Hà
1. Thương Lắm Những Mùa Xuân
_______ Việt Hà
2. Bờ Lau Cát Lở (Chuyện Dài)
___________ Ðỗ Thành
3.Cho Dexter
___________ Người Gọi Gió
4.Cây đa bến cũ (kỳ 19)
___________ Thanh Sơn
5.Bình Minh Trên Cao Nguyên
___________ Ðông Hoà
6.Nhật ký Ðặng Thùy Trâm
___________ Tử vi Thiên Ðức
7.Con Chim Cốt Hai
___________ Lê Việt Ðiểu
8.Hai Bố Và Em Dâu
___________ Bích Xuân
9.Vằng Vặc Cung Hằng
___________ Trần Thành Mỹ
10.Tình Yêu Muà Giáng Sinh
___________ Sông Cửu
11.Táo Quân Ất Dậu - Khấu Kiến Thiên Ðình
___________ Lê Mê-Kông
12.Người Ðàn Bà Thứ Hai
___________ Quang Ngọc
13.Hoàn Hảo
___________ Vành Khuyên
14.Có Một Kỉ Niệm Nào Ðã Phai Ðâu ?
___________ _Ximuoi (NXVK)_
15.Người Ðưa Thư Ở Cabramatta (tiếp)
___________ Phan Thái Yên
16.Mùa Trăng
___________ Vũ Thị Thiên Thư
17.Thầy Cô Và Chúng Tôi
`
___________ Hương Kiều Loan
1. Thư Tình Mỗi Tháng
_______________________________ DHH
| 1. PHẠM THIÊN THƯ và Quán Hoa Vàng _______ Nguyễn Vi Túy |
V. Tin Tức, Văn Học, Nghệ Thuật__________________________________________________
| 1. Nhip Song Book Drive _______ Giao Muà |
| 2. Thơ Nhạc Bích Huyền _______ Giao Muà |
VI . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________
| 1. Nhắn Tin/Trả Lời Bạn Ðọc _______ Ban Biên Tập |
I . Thơ __________________________________________________
II . Văn___________________________________________________________
Việt Hà
Việt Hà Ðỗ Thành
Ðỗ Thành
Người Gọi Gió Thanh Sơn
Thanh Sơn
Ðông Hoà Ðông Hoà Tử vi Thiên Ðức
Tử vi Thiên Ðức
Lê Việt Ðiểu
Lê Việt Ðiểu
Bích Xuân
Bích Xuân
Trần Thành Mỹ
Trần Thành Mỹ
Sông Cửu
Sông Cửu
11. Táo Quân Ất Dậu - Khấu Kiến Thiên Ðình
Lê Mê-Kông.
Lê Mê-Kông
Quang Ngọc
Quang Ngọc
Vành Khuyên
Vành Khuyên
14. Có Một Kỉ Niệm Nào Ðã Phai Ðâu ? _Ximuoi (NXVK)_
_Ximuoi (NXVK)_
15. Người Ðưa Thư Ở Cabramatta Phan Thái Yên
Phan Thái Yên
Vũ Thị Thiên Thư
Vũ Thị Thiên Thư
Hương Kiều Loan
Hương Kiều Loan
III . Những Bức Thư Tình_____________________________________________ DHH
IV . Nghiên
Cứu_____________________________________________ 1. PHẠM THIÊN THƯ và Quán Hoa Vàng
Nguyễn Vi Túy
Nguyễn Vi Túy V. Giới Thiệu - Tin Tức, Văn Học, Nghệ Thuật
___________________________________________________
1. Nhip Song Book Drive
2. Thơ Nhạc Bích Huyền
VII . Hộp Thư Toà Soạn
___________________________________________________
Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà:
1) Ðể vào danh sách của NSGM (subscribe),
xin gửi email về GiaoMua@hotmail.com
Ðịa Chỉ Liên Lạc:
Nguyệt San Giao Muà
Copyright
2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors
Hàng năm, cứ mỗi độ Xuân về, người Việt tha hương lại không tránh khỏi những giây phút bùi ngùi, đôi khi đến thẫn thờ, để rồi tự hỏi mình: Xuân này rồi sẽ ra sao ?
Với những người đã có mái ấm gia đình (mái ấm được hiểu ở quyền hội nhập; công ăn việc làm; con cái được đi học, trưởng thành...) thì Xuân đến dường như có phần rộn rã hơn. Ấy là tôi cứ nói theo thể tích cực (positive), chứ thực tế nhiều người còn chẳng biết cái giây phút thiêng liêng ấy nó rơi vào ngày nào, chứ đừng nói tới chuyện thắp một vài nén hương để nhớ về tiên tổ. Không ít người vô tư bảo: Dào ôi! Sống đâu âu đấỵ Ừ! Giá mà Âu hóa được toàn diện thì cũng là phước đức cho cái dân tộc có giải hình chữ „S“ lắm chứ, khổ nỗi, có nhiều người lắm tiếng Ta càng ngày càng quên, tiếng Tây càng ở lâu càng không... biết. Mà biết để làm chó gì cơ chứ? Cứ đi làm - ăn ngon - ngủ kỹ - đô la (ê– rô) nhét đầy trương mục là... đủ. Hòa nhập, nghĩ ngợi, trăn trở làm gì cho nhọc xác. Kể ra cái vòng tuần hoàn khép kín ấy nó cứ xoay đều đặn (không có khiếm khuyết) âu cũng là chuyện tâm đắc. Nhưng đời khốn khó, có mấy ai ung dung, tự tại để lọt vào cái vòng mĩ miều ấỷ Vậy là hễ có chuyện vượt ra khỏi bốn bức tường là... bỏ mẹ. Tính sao bây giờ? Không lẽ cứ nhe sỉ ra để khỏa lấp mọi chuyện? Nhiều ông Tây, bà Ðầm bảo: cái dân Việt mày cũng haỵ Thắng cũng cười; Thua cũng cười; Buồn cũng cười (chuyện nhà có tang, giỗ kèm theo tiết mục Mini Disco hoặc Karaoke ở xứ này đang trở thành model thời thượng) thậm chí tụi mày bị chửi bới, nhục mạ cũng vẫn nhe răng ra ...
cườị Và hình như không ít ông Tây, bà Ðầm đã ngộ nhận và cho đó là sự „niềm nở“; „hiếu khách“ mặc dù có phần thái quá của dân da vàng, mũi tẹt nhà tạ Họ có biết đâu đó là cách ứng xử cực kỳ uyển chuyển, mang đậm truyền thống văn hóa á Ðông (?!). Lâu dần cái „truyền thống“ ấy đã trở nên bệnh hoạn, đến nỗi không ít người đã nâng sự bệnh hoạn ấy lên hàng „đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc“. Cái „bản sắc“ ấy cứ đeo đuổi cả một vài thế hệ, và biết đâu chừng cho đến mãi mãi về saủ Nhưng thôi, Tết nhất là phải nói chuyện: Bánh chưng xanh, thịt mỡ, dưa hành; câu đối đỏ ...
Ừ thì chuyện Xuân!
Bên này những người còn nhớ đến Xuân, ngày Tết đến cũng cập rập ra trò. Nào là đặt lá dong (không thì lá chuối) nhưng cũng chỉ chạy qua hàng lá cho có màu sắc và hơi hướng của bánh chưng thôi, còn gạo, thịt và gia giảm thì vô lo chứ không còn cảnh đêm hôm, xếp hàng rồng rắn như thời bao cấp để chầu chực vài ký gạo nếp, đôi khi pha lẫn cả một tiểu đội mọt cho thêm đạm. Mẹ cha thằng Tư Bản, cái của nợ gì cũng có, chỉ cần sỉa tiền ra là nó vác đến tận nhà. Ấy là công đoạn thộ Công đoạn mịn là gói bánh. Ở xứ này gói bánh chưng cũng là một kỳ công, không phải vì nó luxury, trái lại vì quá rườm rà, bởi cái tối thiểu nhất là lạt giang để cột bánh cho chắc (có vậy bánh mới vuông vức và ngon). Khổ nỗi dân ta đang „hoạt động trong lòng địch“ nên phải rút ngắn công đoạn, thôi thì có dây nào, sào dây đó, miễn có cái để mà thít... là được. Gạo đấy, thịt đấy, lá đấy (lá „nhảy dù“ thôi, còn phải thêm anh giấy bạc bọc ngoài, vừa đẹp vừa đỡ tốn...) khéo tay mọi người cũng có mươi cặp bánh vuông vức, ngược lại có „túm mắm tôm“ một chút cũng chẳng ai kiện. Hương vị của bánh chưng với “đồng bào Việt Nam ở xa Tổ quốc” bây giờ không còn là „đỉnh cao muôn trượng“, vả lại có gói cho kỹ, đẹp rồi cũng chỉ là anh cháo cơm nguội quá đà, bởi ở xứ này thời móc đâu ra củi, mà dẫu có đi chăng nữa cũng bố bảo anh nào dám „nổi lửa lên em“ chứ nói gì chuyện cả nhà quây quần bên bếp lửa hồng, hàn huyên thế cuộc, nghe tí tách lửa reo trong ngào ngạt hương lá, hương gạo cùng đạch... đùng tiếng pháo – tiếng pháo gợi Xuân của con trẻ... Gợi lại chuyện này nhiều người bảo: cổ ơi là cổ. Thời buổi E-rô hóa rồi mà còn bánh chưng với bánh tét. Lẩm cẩm. Quẳng ra vài chục E-rô là có vài cặp bánh chưng luộc kiểu express (vì sợ tốn điện) còn thích “sực” lúc nào chỉ cần quẳng vào nồi, ninh cho nửa tiếng là có quả „cháo nếp tẻ“ ngon lành. Ôi dào, thích thì làm dăm ba miếng cho có phong trào, chứ ở xứ này lòng phèo đặc quánh toàn đạm, thèm thuồng chó gì nữa mà chưng với cả tét. Vậy là hương vị của quê hương ngày một, ngày 2 đã trở nên lạ lẫm, nhiều khi còn trở nên phiền hà, chẳng ai buồn nghĩ hay động tới ...
Bạn tôi về phép Việt Nam ăn Tết sau gần 20 năm ra đi „tìm đường cứu nước“. Gã tâm sự trước ngày về gã mắc bệnh thấp thỏm mất ngủ đến vài tháng trờị Gã bảo chỉ cần hình dung quả cả nhà ngồi quây quần bên nồi bánh chưng, rồi nghe tí tách tiếng mưa xuân rắc nhẹ từng hạt trắng, mỏng, mịn như tơ trên những vầng lá non, xanh biếc; rồi nghe tiếng pháo đì đùng cùng tiếng hò reo dội lên đâu đó của đám con trẻ... cũng đã cảm thấy lâng lâng lắm rồị Nhưng... gã thở dài não nuột bảo: Tết ở Việt Nam bây giờ buồn đến phát rồ. Tôi bảo: Có bôi đen không đấỷ Tết của thời Kinh tế Thị trường phải khác chứ? Gã bạn chửi thề: Mẹ kiếp! nó khốn nạn ở cụm từ đó. Bọn chúng cứ tự hào là 4000 năm văn hiến, vậy nhưng mới chỉ thậm thụt hơn chục năm đổi mới thì cả cái dân tộc ấy cứ như bị lên đồng. Ai đời 29-30 Tết mà dân tình cứ im như thóc. Gã bạn tôi sốt ruột hỏi người nhà sao không gói bánh chưng? Người nhà gã đáp gọn lỏn: Tội gì mà hành hạ thể xác. 30 Tết, phôn một phát, thích bao nhiêu, chỉ 5-10 phút tụi nó ào ào khiêng tớị Gã thắc mắc: thế còn đào; quất cảnh? Mấy đứa em gã giọng sành sỏi: Ông anh ngỗng vàng ơi! Ở nhà bây giờ không ai đi sắm đào, quất trước Tết cả. Bạn tôi hỏi: Tại saỏ Chẳng lẽ đi sắm đồ tháo khoán à? Em gã tủm tỉm: Ðúng thế đấy!
Anh phải tỉnh bơ như Xuân chưa hề đến
nhưng chỉ ngày mai
khi lấp loáng ánh đèn
khắp mọi nẻo đường của thành phố
sẽ bừng lên
những người bán hoa
chen lấn nhau
đông như kiến cỏ
tới lúc ấy thì đào to, đào nhỏ
quất chín vàng, xanh, đỏ
các kiểu tầng, cây
họ đồng lọat xông lên...
bán đổ xô để kịp
về đón giao thừa
chỉ vài chục ngàn thôi
em sẽ cho anh
cả một mùa xuân tuyệt tác...
Nghĩ anh mình không tin, đứa em giơ tay ra hiệu: ngày mai thôi (chiều 30 Tết) tất cả đào, quất, hoạ.. đều đại hạ giá. Anh chờ xem, với 1/3 giá, em tậu cho anh 1 “quả” bích đào chúm chím nụ; hay một “quả” quất cảnh 6-7 tầng, nếu thích tụi nó còn kính tặng luôn cả đèn nhấp nháỵ Thấy bạn tôi mặt ngắn tũn, đứa em bảo: anh không tin hả? Nhưng Việt Nam mình bây giờ là thế. Trăm người bán, vài người muạ Công đọan khó nhất là sản ra tiền, nhưng khi anh có tiền rồi thì cứ nhét chặt trong túi, không việc gì mà phải hoáng hết lên. Chỉ cần búng tay tách một cái là bọn nó sẵn sàng mọp lưng phục vụ bác từ A-Z. Ở nhà bây giờ thích Tết lúc nào được lúc ấỵ Cái cảnh mắt nhắm mắt mở, thức đêm hôm, xếp hàng dài cả cây số, rồi chen lấn, ẩu đả, xỉa xói vào mặt nhau những quyển sổ ưu tiên „gia đình thương binh, liệt sỹ“ và “có công với cách mạng” để „trấn“ đồ Tết qua rồị Anh chờ xem, chỉ vài chục ngàn đồng, mai em sẽ tậu cho anh cả một vườn Xuân. Bạn tôi bảo: Vậy là rẻ hơn củi à? – Chứ saọ Ðứa em đáp. Ðấy là họ gạ mình mua, vả lại tính em cũng thích làm từ thiện, bằng không chỉ có nước mang về mà... hỏa táng. Gã bảo: tự nhiên thấy thương cho người trồng cây cảnh quá. Cả năm lụi hụi, chăm bẵm, cứ ngỡ Xuân sang sẽ có cơ mở mặt, mở mày, nào ngờ Xuân chưa đến mà hy vọng đã tiêu tan...
Ðó là chuyện chợ Xuân. Bạn tôi kể: đêm 30 Tết cũng hớn hở lắm, mặc dù pháo Tết đã bị cấm chỉ từ chục năm naỵ Thiên hạ kháo nhau: các ông ấy sợ tranh tối, tranh sáng tụi nó làm đảo chính như hồi 1968 các ông ấy làm trong Nam. – Ðảo chính? – gã tròn mắt hỏi lạị – mà ai đảỏ Ôi dào! - một người nói - Ông về phép có sẵn „đạn“ cứ nạp đầy vào mà „khạc“. Bao năm đi xa làm nghĩa vụ „trả thù cho dân tộc“, giờ trở về ông nên nghĩ chuyện „phục vụ dân tộc“ thì tốt hơn. Chuyện pháo pheo ông để ý làm chó gì. Lúc giao thừa, nếu ông thích thì bật tivi lên mà xem pháo ngửng. Bạn tôi hỏi: Sao lại pháo ngửng? Em gã quát: Anh đúng là đồ nhà quệ Ở nhà bây giờ giao thừa tụi nó cho đốt pháo hoa, rồi nối cầu truyền hình cho dân cả nước xem. Ðúng là đồ dở hơị Tết mà không có pháo khác chó gì ngày Bác „thăng“. Vậy là cứ thằng nào vi phạm luật đốt pháo là bị lĩnh „sẹo“. Những ngày giáp Tết các đồng chí công an xã, phường, quận bận túi bụi, bởi trọng trách các đồng chí được giao là lo giữ gìn anh ninh, trật tự cho bà con vui vẻ ăn Tết. Kẻ nào to gan mà đốt pháo rồi bị phát giác thì chí ít cũng lĩnh phạt 5-3 triệu đồng. Cấm thì cấm. Nhưng những đồng chí trẻ con vốn không sợ chết, lợi dụng lúc giao thừa vẫn cho pháo nổ đì đùng (dĩ nhiên là vụng trộm, và phải đề phòng cảnh mật, bằng không sẽ bị „xông đất“ tức thì). Thế là Xuân cũng vội vàng ra đi hệt như Xuân vội vàng tớị Ðã lâu rồi người Việt mình không còn khái niệm mùa Xuân. Hình như ai cũng nghĩ: Xuân sang là qui luật của trời đất, mà đã là qui luật thì tất có đến, có đị Hơi đâu mà phải nặng lòng?
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Mực tàu câu đối đỏ
Trên phố đông người qua
(Vũ Ðình Liên)
Xuân vẫn còn đấy, ấm áp, nồng nàn, đầy thi vị và cũng ngập tràn niềm vui, hạnh phúc. Nhưng liệu mấy người còn nghĩ đến Xuân?
Buổi trưa ở quê, trời cao và trong vắt. Cái nắng hoi hoi của mùa hè như châm chọc vào da thịt, tiếng ve rền như than vãn thân phận của mình. Thế nhưng được cái người ít đông, đất không chật, nên dù nóng mà thỉnh thoảng vẫn có cơn gió hây hâỵ Cơn gió không kịp mang cái mát vào người thì đã lại cảm như hừng hực lửa.
Mặc dù vậy, được hả hê sống gần cô cả mấy tháng hè ở đất làng cha, tôi không thấy mình bứt rứt, dù mồ hôi lúc nào cũng rịn rịn khắp người.
Trưa đến, cơm nước xong, cô cháu ra ngồi gần bậc cửạ Gió từ cây sấu len len như có như không. Cô cậy tôi nhổ cho cô đám tóc sâu hoặc đọc cho cô nghe vài trang truyện tích. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là hoặc truyện Tống Chân Cúc Hoa, Nhị Ðộ Mai, Phong Thần hay Truyện Kiều, đọc mãi đọc mãi mà cô không hề thấy chán.
Cô bảo với tôi : đọc truyện để tìm thấy mình ở trong đó. Song thằng cháu ham chơi của cô nào có tìm ra được hình dáng nào đâu của tuổi nhỏ mà biết thực hay hự Ðầu óc của cháu chỉ là mong được trèo lên ngọn sấu để núp trong đám lá nghe ve kêu mà thả mộng bay xa.
Có lần vừa nhổ tóc sâu cho cô, tôi vừa tỉ tê hỏi cô đủ thứ chuyện. Ðầu tiên tôi hỏi về mẹ, tôi cứ thực thà đem suy nghĩ ra chất vấn cộ Cô ơi, con nghe người ta nói chị em bạn dâu ít khi nào hòa đồng, thân cận. Con xin lỗi cô con cứ thắc mắc về cái câu giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng. Vậy mà con thấy trái lại mẹ con quả có phúc nên được cô nể quí như thế.
Cô củng củng lên trán tôi mắng yêu : thằng chó con cũng đáo để lắm. Rồi cô giảng giải cho tôi sự đời kinh nghiệm. Cô bảo : trên đời có người thế này thế khác, đâu phải ai cũng giống ai cả đâụ Cô quí mẹ anh vì thương chị lúc nào cũng lận đận. Cô nghe ngày còn ở quê, mẹ con đã gặp cảnh đau buồn. Oâng ngoại con bước thêm bước nữa khiến bà dì không để ý đến mẹ con, thành ra mẹ con mồ côi từ bé. Lớn lên đi làm công khắp làng, việc đã nặng nhọc mà lại còn bị hành hạ, mắng chửị Nay mẹ
dù đã lấy chồng, các cháu đông nhưng mẹ con lúc nào vẫn cô đơn dằng dặc. Thì đấy bố con xa nhà nhiều ngày, con cũng không ở gần mẹ. Cô thương chị ấy rất giàu lòng mà sao cứ chịu hoài cảnh lận đận.
Bây giờ ngoại con đã mất rồi, bà dì và các em bên mẹ cũng bán nhà tứ tán đi mọi ngả. Mẹ con mất cả một nơi để quay về, chỉ còn trông vào quê chồng như quê ruột. Cô vẫn mời chị ấy về ở quê với cô, chị em có nhau những ngày mưa ngày nắng, song mẹ con còn lựng khựng chưa nghe.
Tôi không ngờ đời mẹ lại gian nan đến thế. Tự dưng nước mắt tôi nhòe nhoẹt tràn rạ Tôi không còn can đảm nhổ được tóc sâu cho cô nữạ Trước mắt tôi, hình ảnh một người đàn bà giỏi chịu đựng, dấu hết mọi khổ đau ngay cả với đám con. Tôi ước gì được phép màu nào đó bay ngay về bên mẹ, phủ phục cúi đầu mà khóc với mẹ cho hả hệ Cô tôi cũng nao núng theo, cứ sợ tôi ảm đạm quá nên côù giữ lấy tôi mà nóị Không cô đùa con thế thôi, chứ mẹ con không gặp cảnh bi lụy đến thế đâụ Nhưng mà đầu óc tôi ví như một tờ giấy trắng, giờ được vẽ lên những nét sầu buồn thì dễ gì mà xóa đi cho sạch.
Ðó là buổi trưa tôi thấy mình lẻ loi nhất. Những quả sấu không còn hấp dẫn đối với tôi nữa, những viên kẹo bột không còn làm cho tôi thấy vị ngọt trong mồm và cả đến những mảng bánh đa phết mật cũng dường như đắng nghét, nếu tôi lại phải ăn. Bao nhiêu năm sống gần mẹ, cứ nghĩ cuộc đời là gấm hoa, là nhung lụa, nào ngờ mẹ ôm chặt trong lòng nỗi cay nghiệt kín bưng.
Cô cháu sống với nhau suốt mùa hè ấy, cô dạy tôi những điều hay lẽ phải, tôi học được ở cô tính nết và cách xử thế ở đờị Những bài học đơn giản theo tôi suốt đời kể từ ngày nọ. Tầm nhìn và nhận xét của tôi không còn dung dị, hời hợt như thuở naọ Trong thâm tâm của tôi lúc nào cũng như có những sợi tơ rung mãnh liệt. Tôi mơ thấy mẹ tôi ngay trong cả giấc mơ, những giấc mơ kéo tôi về bên chân mẹ để mẹ con cùng khóc với nhau chẳng lúc nào cạn lệ đời.
Cô thấy tôi trở nên sầu sầu, cô đâm ân hận. Cô lăng xăng lo cho tôi món này món khác. Cô hỏi han tôi thích ăn gì để cô nấu, nhưng tôi còn lòng dạ nào nghĩ đến riêng tôị Tôi trấn an cô cứ xem như thường lệ, nhà có gì ăn nấy, nhưng hễ cô xểnh ra lại thấy thằng cháu lầm lì, cô đâm lo hơn.
Một hôm, cô bảo tôi : cháu là con trai phải tỏ ra can đảm. Ðời là cõi vô thường nên khổ nhiều hơn vuị Con đừng để tâm mà sút người đi đâm ra cô có lỗi với mẹ con. Tôi nghe và hứa để cô đừng phải trăn trở trong lòng. Ban ngày tôi cố gượng vui cười, cố thản nhiên làm những hành động thường lệ, song đêm đến tôi mới thực sự sống trong cõi của riêng tôi.
Tôi luôn mơ thấy mẹ con gặp lại nhau và tôi khóc. Có lúc rấm rứt, có lúc òa òa, khiến cô lại choàng dậy hỏi han. Tôi không dấu được cô nên có lần phải kể : con mơ thấy mẹ chờ con rôiø con khóc, cô ạ. Cô vội xiết tôi vào người, miệng nói liên hồi : tội thằng cháu của tôi, tội thằng cháu của tôi.
Lại thêm một lần, tôi thăm dò cô về chuyện tình cảm của cộ Tôi hỏi về người quen cô đã vào Nam tìm sự sống. Cô bùi ngùi không trả lời ngay, đắn đo cân nhắc rất lâu, rồi rành rọt dài giòng.
******
Con xem này làng mình nhỏ nhoi quá. Trăm gia đình thì có đến chín chín nhà thiếu thốn. Thanh niên ngột ngạt, lớn lớn lên chỉ muốn vươn ra mà hình như cứ bị các lũy tre đốn gục bên góc vườn. Có người cả đời không nhìn xa hơn ngọn cây đa đầu làng hay cái mái đình ngói cũ. Ngày cô gặp người ta, cô cũng nghĩ là thôi thì an phận cho xong. Cả hai rắp tâm sống đơn thuần nơi chốn quê nhà cho rảnh.
Thế rồi những đợt mộ phu đi vùng tân thế giới nở rộ. Người ta vẽ ra những cảnh tráng lệ huy hoàng, lôi cuốn ai cũng hăm hở đi để mong chỉ một vài năm quay về là có được cái nhà, cái cửạ Người ấy bàn bạc với cô, cản ngăn có, hờn dỗi có, kể cả bỏ bẵng không đi lại thăm nom nhau, thế nhưng vẫn không đánh đổ được quyết tâm của người ấỵ
Ngày ra đi anh chỉ kịp hẹn với cô chừng hai năm trở về. Bây giờ đã mấy mùa lá rụng rồi mà đường về vẫn chưa thấy nơi đâụ Cô nói mà nhìn lên tận thẳm xa như thầm đếm bao nhiêu tờ lịch đã bóc đi mà người cách xa vẫn còn mất dấu.
Cô khoe với tôi về lá thư duy nhất cô nhận được. Tôi từ chối không dám xem, không muốn tò mò vào tâm tư tình cảm của cộ Song cô bảo con cứ đọc đi, cô cho phép đó. Tôi dở tờ thơ và thầm đọc :
Tân thế giới, ngày…tháng…năm,
Thế là tôi đã vào đến nơi hằng mong đợị Con tàu đưa những người hăm hở ra đi trọng 3 ngày 2 đêm mới đến nơi muốn đến. Người ta tạm dẫn chúng tôi về một nơi chờ làm thủ tục nhận việc. Xe chạy quanh qua mấy con phố, đất Sè Gòng khác hẳn quê tạ Niềm háo hức làm cho mắt ai cũng mở căng nhìn phố phường xa lạ. Có người đã sớm nghĩ từ nay đời đã đổi thay rồi.
Ðêm đầu tiên chả mấy người ngủ được. Không phải đã vội nhớ nhà mà còn ngổn ngang trăm việc chưa đâu ra đâụ Mới đó đã thấy sao đất quê trùng trùng cách biệt. Người nhớ mẹ, nhớ em; người không dưng nhắc về cái giếng hay cái ấm vối mỗi ngày vẫn tu nước uống. Bây giờ có muốn quay về cũng muộn rồị Chỉ nội tính khoản tiền tầu xe ứng trước, chẳng anh nào có được chút lận lưng để thanh toán. Rồi còn nuôi ăn mấy ngày cả chục con ngườị Thế mới biết mỗi bước cất ra là coi như xa dần miền quê cũ.
Kể từ ngày mai, món nợ lại tăng dần. Tấm quần, tấm áo, chút tiền lẻ tiêu pha, từng chút như sợi dây buộc dần sự tự do vào khuôn khổ. Tôi tự hỏi lòng có ân hận hay chăng, tôi cũng chẳng thể nào tìm cho được câu trả lời đúng đắn.
Nhớ ngày hẹn nhau mà đã thấy buồn. Mình đã chẳng cản mà tôi vẫn không nghẹ Câu hứa hai năm xem chừng ngay phút này đã thấy khó. Ðây rồi những ngày đêm vùi đầu vào công việc, liệu thân này, sức này có cầm cự được với thời tiết, phong thổ và cả nỗi mong nhớ chăng đâỵ
Chưa gì tôi đã nghe người ta kháo nhau về vùng đất đỏ từ ngày mai trở đi tôi sẽ đến. Rừng bạt ngàn với chướng khí tràn lan, không biết có phải người ta muốn dọa tôi chăng mà xem ra lối nói tăng lên về họa tai của chất mủ cao su độc. Họ bảo người nào không chịu quen thì người cứ róc gầy dần, rồi có ngày phải gửi thân ở lạị Rồi họ cũng kể những tháng mưa rừng như roi quất vào dạ Những cơn mưa khiến con người không sao vuốt mặt kịp, đành để cho cái rát vỗ đồm độp liên hồị Nước mưa hòa nước mắt, tan cả vào chén cơm nghẹn ngào húp vội.
Người ta kể công việc hằng ngày người phu phải làm. Từ sáng thật sớm khi rừng chưa tan sương, kẻng đã khua ào ào đánh thức. Những thùng, những mủng loảng xoảng sắp rạ Ðội chiếc nón lá lên đầu và từng nhà phu ra sắp hàng điểm danh chờ phân việc. Rồi những lô cao su đã đánh số sẽ được những cái xe ì ạch chở phu đến làm, người phu nào nhận phân chỗ gần thì tự dắt nhau lội chân đến đó.
Những mũi dùi mài cho ngon cho bén từ đêm trước được đua nhau sắn ngọt vào vỏ
câỵ Mỗi mũi dao cứa vào vết sần trên thân cây mà sao như đang cứa vào chính trái tim mình ứa máụ Những giòng nhựa trắng như sữa trào ra, mùi hăng hăng khó ngửị
(còn tiếp)
7/03
Người Gọi Gió
(1)
Gã đọc thư con bé trong quán cà phê "bí tất" gần chợ Sa Ðéc. Thực ra đó là quán hủ tiếu thì đúng hơn. Quán ở ngay góc đường. Quán có những chiếc bàn tròn đã lên nước bóng nhẫỵ Người chủ quán già bụng phệ vắt chiếc khăn trên vai luôn luôn ngồi ở cái bàn góc phòng.
Gã nhận thư con bé từ sáng naỵ Lá thư lẫn trong xấp công văn trung tâm địa phương chuyển tới khách sạn. Lá thư như thường lệ, "vào chuyện" ngay từ giòng đầu: "Bé đang buồn ghê lắm. Anh biết không? Bé đã phải cho con Dexter đi hôm qua..."
(2)
Gã tới Sa Ðéc vào buổi tối, sau khi băng qua những ruộng ấu loang loáng ánh nắng chiềụ Gã vẫn mê cái con đường từ Vĩnh Long tới Sa Ðéc nàỵ Con đường không ồn ào bụi bậm như con đường Vĩnh Long - Cần Thợ Con đường không lạnh và kiêu kỳ như con đường lên Suối Vàng. Con đường đẹp mơn mởn tự nhiên như một người con gái quê mới lớn.
Gã ít khi có dịp ghé Sa Ðéc, nhưng mỗi lần trở về đây là gã lại thấy như trở về "nhà". Sa Ðéc chẳng thay đổi bao nhiêu qua bao cuộc bể dâụ Vẫn cái khách sạn cũ kỹ tối tăm với người Tàu già làm nghề tẩm quất. Vẫn những con đường nhiều người đi bộ. Vẫn ngôi chợ hiền hoà với những xâu chuột đồng đã làm lông trắng lôm lốp.
(3)
Dexter là một con chó nhỏ thân với con bé còn hơn ...gã. Mẹ mua Dexter cho con bé từ chợ chó Hàm Nghị Ðúng ra thì mẹ cũng ...bắt chiếc bố không thích có thú vật trong nhà. Nhưng tại thấy con bé hơi ít nói hồi gần đâỵ Mẹ tưởng con bé buồn vì chị Y đi lấy chồng. Con bé lại được điểm rất cao năm vừa quạ Cũng lại sắp tới sinh nhật con bé nữạ Mà quà sinh nhật thì con bé đã từ lâu chẳng muốn gì ngoài một con chó nhỏ.
Dexter lẽo đẽo theo con bé ngay khi thấy con bé. Chủ nó nghèo mà "gia đình" Dexter lại hơi đông nên Dexter nhìn là biết ngay là không được ăn đủ. Dexter có hai con mắt tròn và đen như hai hòn bị Dexter hít hít chiếc gấu quần con bé rồi ve vẩy đuôi như nhận ra người quen từ thuở nào.
(4)
Những ngày Dexter mới về nhà con bé ít viết thư cho gã hơn. Dexter bám theo con bé từ sáng đến chiềụ Khi con bé ngủ, Dexter nằm canh ngay chân giường. Khi con bé ăn cơm Dexter cuộn tròn dưới chân ngửi gấu quần con bé. Khi con bé đi tắm, Dexter cũng nằm canh ngay cửa phòng. Buổi tối, Dexter còn bắt con bé dẫn ra vườn để "đi tè" trước khi đi ngủ.
Những ngày có Dexter trong nhà con bé cũng ít khi ra ngoài hơn. Chơi với Dexter chẳng cần gìn giữ. Chơi với Dexter chẳng cần so đọ Dexter thẳng như ...ruột ngựa, thấy ai ghét là sủa, dù người đó chẳng làm gì đụng đến Dexter. Dexter cũng chẳng biết giữ kẽ, thích ai là lăng xăng lít xít, ve vẩy đuôi, thè lưỡi liếm chết bỏ.
(5)
Con bé viết: "Bố bị bịnh mấy tháng naỵ Những cơn ho xé phổi của bố đến nhiều hơn từ khi có Dexter trong nhà. Bác sĩ nói bố bị dị ứng với lông chó. Cả nhà không ai nói gì về chuyện này, ngay cả bố. Nhưng từ tuần trước thì bố đã phải ăn cháọ Bố cũng khó thở ngay cả ban ngàỵ Mẹ phải chêm ba cái gối sau lưng bố mà bố vẫn khò khè..."
Con bé viết: " Bé biết anh không thích chó. Nhưng Dexter không phải là môt con chó. Dexter là môt người bạn nhỏ. Một người bạn nhỏ thật thân. Mất Dexter, bé thấy như mất một phần của thân thể mình. Anh không thích chó, nên anh chẳng hiểu được chuyện này đâu..."
Dexter photo by HKL
(6)
Mỗi lần tới Sa Ðéc, khi lái xe qua cây cầu vào thành phố là gã lại thấy bồi hồị Cây cầu gợi cho gã hình ảnh cái quận nhỏ thời niên thiếu của gã. Cả con đường chính của thành phố. Cả chiếc cầu gỗ caọ Cả chiếc chợ chồm hổm bên bờ sông.
Mỗi lần tới SaÐéc là gã đi uống bia một mình cho tới khuyạ Lúc đầu người tài xế già tưởng gã có "bồ nhí" ở cái tỉnh nhỏ nàỵ Nhưng sau mới biết gã chỉ ra cái quán gần cầu nhìn dòng nước dưới chân cầụ Thực ra, gã đang đi tìm lại "bố nhí" của gã. Cũng môt chiếc cầu tương tự chiếc nàỵ Cũng dòng nước sâu đen ngòm. "Bồ nhí" của gã không phải là một người con gáị "Bồ nhí" của gã là cái quãng đời thơ ấu của gã. "Bồ nhí" của gã là một người anh họ và một con chó nhỏ.
(7)
Ngày xưa gã có một người anh họ lớn tuổị Anh sống xa gia đình nên coi gia đình gã như gia đình anh. Anh đóng quân ở cái đồn ngay ngã ba sông trên tỉnh. Những ngày cuối tuần anh thường về làng tới ở nhà gã. Anh dậy gã chặt nhánh ổi làm ná bắn chim. Anh cũng dậy gã kiếm ống tre làm ống thụt. Anh còn dậy gã chặt chuối làm phao bơi qua con sông nhỏ.
Ngày xưa gã có một con chó nhỏ. Con chó không đẹp. Con chó chỉ còn một mắt. Con chó ốm yếu nhỏ thó. Con chó cũng không có tên. Chỉ cần gã bắt chiếc anh họ gã búng tay nghe cái "chắc" là con chó biết gọi nó. Người anh họ gã đã mang con chó về cho gã sau một chuyến hành quân. Khi đó nó mới ra đời có mấy ngày thì mẹ nó bị đạn chết.
(8)
Con bé viết cho gã: "Bé mới đi thăm Dexter vào chiều quạ Bé mua cho nó một gói biscuit. Cu cậu mừng thiệt là mừng khi thấy bé...."
Con bé viết cho gã: "Bé đã tính không kể chuyện Dexter cho anh nghẹ Bé nhớ có lần anh đã mang cái chuyện chó cười không bằng miệng mà bằng đuôị Bé nhớ anh đã mang cái chuyện ông gì gặp chuyện buồn, cấm chó cười bằng cách ...chặt đuôi nó. Bé biết anh không thích chó. Dexter cũng thấy anh là lỉnh ra chỗ khác."
(9)
Người tài xế già quen lệ gần tới giờ giới nghiêm là lái xe tới quán đón gã. Ðêm nay gã say hơn mọi lần trước, mặc dù số vỏ chai trên bàn chỉ lèo tèo như số ngón tay trên đầu bàn taỵ Trước khi vịn vai người tài xế ra xe, gã còn ngoái nhìn chiếc cầu gỗ. Dưới ánh trăng gã như thấy xác người anh họ gã bị trói vào thành cầụ Dưới chân anh là xác con chó nhỏ bên một thanh mã tấu gãy cán.
Người tài xế già bị đánh thức dậy vào sáng sớm. Khi vừa hết giờ giới nghiêm là ông phải lái xe lên trung tâm, chuyển bức điện tín của gã về Saigon. Bức điện tín vỏn vẹn mấy chữ: "CHIA BUON CUNG BẸ STOP. CHO ANH KE MOT GOI BISCUIT CHO DEXTER. STOP.
( Gửi G, bài số 16 )
( bài link: Con bé,và người đàn bà bên sông, HKL)
Cây đa bến cũ con đò khác đưa.
Ca dao Việt Nam
Mùa xuân lặng lẽ về trên xóm đạo trong khi chẳng ai chờ, ai đợị Khẳng định như thế là vì đầu óc mọi người nào có ai thấy được một tia hi vọng nào đâu mà còn tơ tưởng đến tết với nhất làm chi.
Năm đầu tiên đất nước chìm trong chiến tranh, xóm đạo cũng như mọi miền khác đã dốc hết mọi tài nguyên vào tiêu thổ kháng chiến. Bây giờ nhà nào nhà ấy chỉ còn lại một khuôn viên rất hạn hẹp, chỉ đủ làm nơi chui rúc tạm bợ vàọ Ai ai cũng không chắc đêm nay, ngày mai, tai ương nào sẽ còn ùn ùn kéo tới.
Thời gian thì vẫn vậy, khí tiết thì vẫn thế. Chẳng có ngày nào dài hơn, chẳng có tháng nào ít hơn, nhưng lòng con người thì đã tầng tầng chín nẫụ Dạo cuối năm dương lịch, xóm đã âm thầm nén nhịn quá rồi, một năm chỉ một lần dang tay chờ đón Chúa, thế mà lễ lạc đã diễn ra giữa âm âm u ụ Bây giờ mùa xuân đến, xóm lại thêm nhiều hiu hắt.
Tổng kết xong một năm qua thì xóm càng phải bóp bụng thêm nhiềụ Lời kêu gọi thắt lưng thống thiết như một lời thúc giục hằng ngày vào tai dân trong xóm. Ai có liều lĩnh chẳng nghe hay lơ là cũng chẳng được. Một đe dọa mơ hồ nào đó như đang rình mò, chờ chực quanh đâỵ Người dân vốn thấp cổ, bé miệng nên đành chỉ còn nghe theo cho yên việc.
Mơ vẫn tự nhỏ to với lòng : tết với nhất làm gì cho mọi người thêm nôn nao và khổ sở. Mơ không dám mơ đến những cái Tết nao còn vui với tấm bánh, cây nêu; ngày nay mọi thứ đó trở thành xa xỉ đến chẳng một ai còn dám nghĩ đến nữa.
Chiến tranh bào mòn lòng dạ con người, lặng lờ như cơn gió không ra to, không ra nhỏ. Ðến cỏ cây cũng chỉ còn biết thở dàị Tiết xuân như dặt dè không dám đến. Lác đác trong xóm đã có nhà mất đi người thân. Hôm qua, hôm kia, tin từ chót vót ở tận đẩu đâu đã nhắn về như thế. Cho nên lòng dạ nào còn tính đến chuyện vui Tết làm gì.
Người ta hứa hẹn nhau hãy kiêng khem đi chờ ngày chiến thắng rồi sẽ đón xuân cũng không muộn. Thế nhưng cơ ngơi chiến tranh này còn mù mịt xa vời, liệu ai sẽ sống sót khi ngày vui ấy đến.
Con sông vẫn lờ lững như một dòng thản nhiên trôi chảỵ Rác rến hai bên bờ vẫn theo con nước xuống lên mà trôi tận đâu đâụ Con đò đã ngưng và bên kia bờ vẫn sừng sững cái bốt giặc chưa nhổ được. Bóng cờ tai ương vẫn phần phật sáng chiềụ Nóc giáo đường vẫn chỉ là một vệt đen đêm đêm soi mình trong bóng nước. Chẳng có tiếng thánh ca nào nghe từ đó vọng sang.
Những con chim buổi trưa nao vẫn liệng mình xuống bãi cỏ, liệu ngày này chim còn dám nhởn nhợ Sân nhà thờ vốn là nơi hiền hòa rất mực, người ta nghĩ chỉ có đám thiên thần mới tìm đến dựa mình, bây giờ thì tiếng xí xa xí xồ cũng chẳng tha cho nơi tôn nghiêm lịch duyệt. Những giọng cười trơ trẽn, những hành động tội lỗi cũng ám vướng xung quanh. Chiến tranh làm xáo trộn và chẻ nhỏ nếp sống thanh bần của xóm đạo như một tai ương Chúa dành thử thách con người.
Mơ thấy mỗi ngày qua là một lần lòng dạ vỡ vụn thêm rạ Những vết thương lúc nào cũng rỉ máu, băng bó cách nào cũng không giảm bớt nỗi đaụ Mỗi giáo dân hằng đêm vẫn đọc kinh tại nhà, nhưng khi cất lên câu “ nhân danh Cha và Con…” thì ai cũng thấy nghẹn trong tâm. Bây giờ thì ai cũng nhân danh được cả, nhân danh từ cái có đến cái chưa, nhân danh từ cõi mơ hồ đến sự thực. Vàng thau lẫn lộn, hạnh phúc đổ nhào, nhân tâm ly tán mà vô cùng vẫn cứ u u minh minh.
Chỉ cách nhau một dòng sông nhỏ bé mà bên này bên kia dường như thăm thẳm nghìn trùng. Giáo dân chợt một tối nao ùng oàng súng nổ, len lét nhìn về những tia lửa đỏ trời soi rọi chỗ đồn xa mà thấy như đoạn đường thánh giá càng nặng thêm gian khổ. Ngày xưa Chúa vác trên vai cột đóng đinh Người, lê bước chân nặng nề qua 12 chặng đường gai góc, bây giờ chiên con Ngài đang đi tiếp chặng thứ 13 để nhìn thấy vực sâu đang chờ đợi trước chân.
Ngày xưa Chúa ngồi dự bàn tiệc với 13 chiên con người, trong đó có cả kẻ thản nhiên sẽ giết Chúạ Bây giờ dân con Ngài đang hằng ngày uống chén đắng mà không rõ ai là kẻ sẽ manh tâm ám hại nhau đâỵ Bạn thù lẫn lộn, chẳng ai còn dám tin ai, dù ngay cả là con cái trong nhà. Cho nên Mơ nặng chĩu nỗi buồn chỉ dám đêm đêm âm thầm thổn thức.
(còn tiếp)
(chuyện dài nhiều kỳ)
Mùa đông lại đến trời bắt đầu se lạnh , cái không khí Cao nguyên càng lạnh hơn , trên con dốc nhỏ chúi xuống con đường đất đỏ trải dài về một thảm cỏ xanh và có nhiều bồn hoa đang trổ những bông hoa sớm , trời còn hơi tối chưa sáng hẳn và có vài chiếc xe chạy tiếng máy xe phá tan sự im lặng của bóng đêm . -Trời hôm nay đẹp thật Lẩm nhẩm một mình Như Tâm lại tự hỏi : - Không biết chừng nào anh ấy mới ra ! - Buồn thật ! Hôm ấy trên thảm cỏ Như Tâm đang ngồi trên phiến đá trước mặt hồ thả hồn trong suy nghĩ xa xôi , thì bỗng một chiếc xe mất thắng hất văng cô xuống phía dưới hồ rồi ngất lịm , may mà có phiếm đá nhô cao không thôi cô đã chết .
Khi tỉnh lại thấy chân đau nhói nằm trên chiếc giường trải dáp trắng xoá , bỗng có tiếng lao xao : - A ! Cô ấy tỉnh rồi ! Lạy Chúa tôi . . . . . . . - Cô tên gì ? Thấy người ra sao ? Người y tá hỏi .Như Tâm gượng đau trả lời : - Dạ ! Em tên Như Tâm ạ - Nhà ở đâu ? - Dạ nhà em ở gần hồ Xuân Hương ạ ! Hỏi xong người y tá đo lại huyết áp lấy thân nhiệt . Thái Tuấn người thanh niên vừa đụng xe phải cô cũng vừa đến . Trong sắc mặt lo sợ , trấn tỉnh xong Thái Tuấn cúi xuống giường nói - Cô khoẻ chưa ? Tôi sợ quá ! Thái Tuấn nói như cái máy Như Tâm tỏ vẻ đau đớn không trả lời . Thái Tuấn ở lại ngồi trên ghế xem chừng để săn sóc cho Như Tâm , lát sau cha mẹ Như Tâm cũng đến thấy Như Tâm không nặng lắm cho nên không trách gì Thái Tuấn . Họ ngồi nói chuyện lát sau cha mẹ Như Tâm ra về để Thái Tuấn ở lại săn sóc cho nàng . Thấy Như Tâm hơi khoẻ Thái Tuấn hỏi : - Cô bao nhiêu tuổi vậy ? - Dạ em hai mươi hai ạ ! Như Tâm lễ phép trả lời Nói xong Như Tâm lấy tay chặn ngực ho vài tiếng tỏ ra đau đớn . Thái Tuấn thấy vậy ái ngại lấy tay đỡ lưng cô rồi nói - Cô ráng đừng để ho mệt lắm - Dạ !!- Tôi tên Thái Tuấn lớn hơn cô ba tuổi - Vậy thì em kêu bằng anh vậy - Ừ ! cứ vậy cũng được - Mình nói chuyện đi - Chuyện gì bây giờ anh . Như Tâm nói - Mình thật có duyên và may mắn . Thái Tuấn buột miệng - Dạ ! Như Tâm khẽ thưa - Bây giờ em ngủ đi mai mình nói tiếp - Dạ !!Sáng hôm sau trời vừa nhá nhem đã thấy Thái Tuấn đến , mua nhiều thứ để cho Như Tâm dùng .Như Tâm rất cảm động nói - Anh mua làm gì nhiếu thế ? - Mua cho Như Tâm dùng khi nào khoẻ tôi sẽ đưa Như Tâm về nhà - Anh Thái Tuấn này! - Gì vậy ! . . - Nhà anh ở đâu vậy ? Như Tâm hỏi . - Nhà ở Sài Gòn gần ga xe lửa Hoà Hưng.Thái Tuấn trả lời . Như Tâm lại hỏi : - Anh lên trên này làm gì vậy ? - Ði công tác ! Vì anh làm maketing tức là quảng cáo sản phẩm hàng hóa- Vậy chắc không lâu lắm anh phải về Sài gòn - Chờ Như Tâm khoẻ tôi mới về . Thái Tuấn lại trả lời - Thôi em nghỉ ngơi đi ! chiều tôi trở lại - Dạ ! . . . . Thế rồi thấm thoát mười ngày sau Như Tâm khoẻ trở lại và xuất viện , hôm ấy Thái Tuấn lấy xe hơi mở cửa và dìu Như Tâm lên xe để đưa cô về nhà .
Sau khi chào hỏi bố mẹ nàng xong Thái Tuấn từ giã nàng để về Sài Gòn . Trước khi đi hai người rất quyến luyến vì mười ngày qua bên nhau họ đã có cảm tình với nhau . Kể nhau nghe về suy nghĩ của mình về cuộc sống hiện tại và mơ ước đến tương lai . Họ thấy những nỗi niềm tâm tư , tình cãm của họ cũng giống nhau , có cùng chung một lý tưởng , một hoài bão trươc sự thăng trầm của cuộc đời và sự yếu đuối của mình trước tình yêu . Tiếng sét ái tình chăng ? có lẽ vậy ! Vì thế họ đã yêu nhau thật dễ dàng , sẳn sàng tha thứ và san sẽ cho nhau tất cả những tình cảm riêng chất chứa bấy lâu , khi bên nhau hai trái tim của họ đầy xúc cãm . Không ai hiểu đươc tình yêu từ đâu đến và đến từ lúc nào ? Mai kia rồi sẽ như thế nào ? Có được như mong đợi hay không ?. Nhưng trước mắt họ là một khoảng trời xanh rất rộng và trên tầm cao kia những hàng thông cổ thụ vươn nhánh tựa những cánh tay dài như vẫy chúc mừng . Bầu trời như xanh hơn và cũng vừa chứng kiến một mối tình vừa chớm nở nhưng rất nồng nàn và đầy thơ mộng . Bỗng Như Tâm khẽ hỏi : - Bao giờ anh trở lại - Thế nào anh cũng thu xếp lên thăm em mà . Thái Tuấn trấn an- Tuần nữa anh ra thăm em vậy , Thái Tuấn nói thêm- Ư ! Lâu quá … . - Anh còn phải làm việc , xong việc anh ra ngay mà . Thái Tuấn phân trần Nói xong ! Thái Tuấn từ giã Như Tâm và chào cha mẹ nàng rồi lái xe về Sài Gòn ngay trong đêm. Sáng hôm sau chàng đã có mặt ở Sài gòn và đến công ty làm việc luôn . Sau khi kết thúc và nghỉ buổi trưa ngồi một mình Thái Tuấn nhớ đến nàng……...... Ồ ! Sao cảm thấy gần gũi và hạnh phúc . Cái hạnh phúc nhỏ nhoi trừu tượng đang thêu dệt trong tâm trí Thái Tuấn về một ngày mai sáng lạng giữa mình và Như Tâm . - Hù…………!! . Tuyết Trinh đẩy vai Thái Tuấn . - Em mới đến hả ? . Thái Tuấn hỏi - Ừ …… . em mới đến anh không mừng sao ? - Hỏi khó trả lời quá ! - Chớ mọi lần anh thấy em là chào trước mà - Thôi bắt lỗi bắt phải hoài không chịu được ! Tuyết Trinh nói vội : - Mình đi ăn trưa đi anh . - Hôm nay em ăn một mình đi anh không đói Thái Tuấn trả lời Tuyết Trinh giẫy nẩy đi ra trong lòng khó chịu vì trước nay có bao giờ Thái Tuấn từ chồi
nàng điều gì ! Nàng sinh ra trong một gia đình khá giả cha nàng Tổng Giám đốc của công ty này , thế nên nàng luôn kiêu hãnh vì địa vị của cha và muốn ai cũng nể nang về điều này
! Ngồi lại một mình Thái Tuấn lại thấy nỗi lòng buồn vô hạn chỉ mong sao dứt ngày để về nhà , rồi chiều cũng ập đến và Thái Tuấn lặng lẽ ra về . Ngoài kia màn đêm cũng vừa chụp xuống bầu trời đầy ánh sao . Lại nhớ nàng khi cùng nàng ngắm sao chi chít trên bầu trời , khẽ dành nhau từng ngôi một , thế mới biết khi yêu người ta nhớ đến nhau như thế nào ! Mệt mỏi Thái Tuấn cũng chìm trong giấc ngủ , mơ về một cao nguyên rộng nơi mà có một người con gái đang chờ đợi mình với tấm lòng trinh bạch và sự chân thật
của trái tim . Sáng hôm sau khi thức dậy , đánh răng rửa mặt xong , vừa sà xuống bàn thì mẹ của chàng cũng vừa xuống bà nói - Hôm nay con chở mẹ ra chợ Bến Thành để mua ít đồ để gửi về ngoại nghe - Dạ vâng ạ ! Thái Tuấn lễ phép thưa - Ăn xong mình đi - Ờ ! Mà sáng nay không thấy Tuyết Trinh ghé hả con ? Bà Tuân Thành nó tiếp . - Dạ con cũng không biết nữa ? - Chắc cổ bận việc . Thái Tuấn nói xuôi - Ồ ! Hôm nay sao rồi mà kêu bằng cô hả ? - Dạ không sao hết mẹ à ! . Thái Tuấn vừa nói vừa ngượng nghịu . Ăn xong Thái Tuấn lấy xe chở bà Tuân Thành ra chợ rồi đi làm luôn , vừa tới công ty thì thấy Tuyết Trinh đứng đó tự bao giờ . Chậm rãi bước lên bậc tam cấp Thái Tuấn hỏi : - Hôm nay Tuyết Trinh khoẻ hả ! - Chớ mệt em đến làm chi ? . Tuyết Trinh giận dỗi - Sao hôm qua anh không đón em - Hôm qua anh mệt , mà thấy Ðức Vũ chở em kia mà ! - Ai biểu anh chậm chân làm chi! . Tuyết Trinh phân trần - Thì ai chở cũng được mà ! Không sao đâu ? - Anh không thương em à! Tuyết Trinh lại hỏi - Anh không hiểu ! - Anh giả bộ hoài . Tuyết Trinh cảm thấy khó chịu ! - Mình là bạn mà nói vậy kỳ lắm. Nói xong Thái Tuấn đi thẳng vào phòng làm việc , bỏ mặc Tuyết Trinh còn đứng tần ngần vì giận . Vào phòng xong Thái Tuấn rót một ly nước đầy rồi ực cạn, ngồi xuống ghế vơ vội chồng hồ sơ định xem - Reng……reng……… . tiếng chuông điện thoại đổ - Allo ! Dạ tôi Thái Tuấn xin nghe - Allo ! Thái Tuấn hả ! Lên phòng xếp kêu . - Vâng
, tôi lên ngay . Nói xong Thái Tuấn liền ra cửa để lên phòng Tổng giám đốc Quý Thịnh - Chào chú ạ ! - Mời ngồi ! Cậu uống gì ? Cà phê nghe . Ông Quý Thịnh nói - Dạ thôi ! Cháu uống rồi , có việc gì không vậy chú ? - Việc tiếp thị hàng hoá trên Ðà Lạt xong rồi , cậu có định tiếp tục làm ở Phương Lâm không ? Hôm cậu đụng xe trên Ðà Lạt chuyện tới đâu rồi . Ông Quý Thịnh nói một hơi - Dạ mọi việc ổn như dự tính ạ , còn việc tai nạn hôm ấy cháu thu xếp cũng xong rồi - Vậy cậu tiếp tục đưa ra kế hoạch maketing ở Phương Lâm đi , chiều đem trình cho tôi nghe - Dạ vâng ! Thưa chú giờ cháu về phòng - Ừ thôi xuống dưới ráng tập trung làm đi - Mà nè ! Gặp Tuyết Trinh chưa , thấy nó trông cậu dữ lắm đó .
Ông Quý Thịnh nói tiếp - Dạ mới gặp ạ ! Thái Tuấn lúng túng trả lời Chào hỏi xong Thái Tuấn đi về phòng mình lòng vui vẻ vì biết rằng thế nào mình cũng sẽ đến bên Như Tâm trong ngày gần và sẽ cùng tâm sự sau thời gian xa vắng . Ðang cười mỉm một mình thì thấy Tuyết Trinh đứng đó tự bao giờ - Vui gì cười vậy anh - À ! Không có gì . Thái Tuấn trả lời - Nhớ ai à ! Tuyết Trinh dò xét - Nhớ ai đâu . - Chối hả ! Em thấy anh cười kìa - Thì có miệng phải cười chớ !- Nhưng nụ cười anh khác khác ! Tuyết Trinh bậm miệng - Thôi anh vào phòng đây để làm hồ sơ cho kịp trình Nói xong Thái Tuấn đi vào phòng ngay , mặc cho Tuyết Trinh còn đứng tần ngần , làm việc xong xế chiều Thái Tuấn xếp lại xấp hồ sơ rồi ra về , vừa ra đến cửa công ty thì thấy Tuyết Trinh đứng chờ từ bao giờ , Thái Tuấn giả như không thấy thì nghe tiếng kêu : - Anh Tuấn ! Không thấy em hả . Tuyết Trinh gọi với - Chở em về đi ! - Thôi lên xe đi . Thái Tuấn miễn cưỡng - Mình đi ăn đi anh - Hôm nay không đói mà mệt , nếu thích thì em ăn đi , anh chờ cũng được mà . Ăn xong thì anh đưa về nhà . Ðến tiệm ăn trên đường Ðinh Tiên Hoàng , chờ Tuyết Trinh ăn , nói chuyện bâng quơ . Khi ăn xong chàng nổ máy xe chở Tuyết Trinh về nhà , đến nơi Thái Tuấn mở cửa trước cổng nhà cho Tuyết Trinh xuống xe : - Anh có vào nhà em không ? - Tuyết Trinh hỏi - Hôm khác đi anh hơi mệt , cho anh gửi lời thăm hai bác nghe . Từ giã Tuyết Trinh xong , Thái Tuấn quay xe hướng ra đường lớn chạy về nhà . Ðường Sài Gòn về đêm đông đúc nhiều xe qua lại như mắc cửi . Lát sau về đến nhà cất xe vào ga ra lên phòng thay đồ xong Thái Tuấn thấy khoẻ ra sau một ngày làm việc căng thẳng . - Con mới về à ! . Bà Tuân Thành hỏi - Dạ ! Thưa mẹ con mới về .- Hôm nay làm nhiều không con ?- Dạ không nhiều lắm , nhưng tuần tới con đi Ðà Lạt rồi . - Vậy hả ! Nhớ mua cho mẹ vài hộp mứt dâu nghen !- Dạ ! Chừng ấy con sẽ mua ạ . - Thôi khuya rồi ngủ đi con ! Mai còn đi làm sớm - Dạ vâng ! Chúc mẹ ngủ ngon ạ . Thái Tuấn lễ phép - Cái thằng này ! Hôm nay sao ngộ , lễ phép nữa à . Bà Tuân Thành trách yêu Về phòng xong Thái Tuấn nằm trằn trọc không ngủ được phần vì lo công việc , phần vì nhớ Như Tâm mãi tới gần sáng thì thiếp đi lúc nào không biết . Tỉnh dậy vội súc miệng xong thì liền thu xếp ra xe - Con không ăn gì à ? Bà Tuân Thành hỏi - Dạ trễ rồi mẹ ạ ! Lát nửa con ăn ở ngoài . Thái Tuấn trả lời - Làm gì thì làm nhớ ăn sáng nghen , giữ gìn sức khoẻ chứ không thì bệnh . - Dạ ! Con nghe ạ . Thái Tuấn lễ phép . Vào đến công ty thì thấy Tuyết Trinh cũng vừa đến trên chiếc xe hơi thật sang trọng , vừa xuống xe Tuyết Trinh hất hàm nói với tài xế : - Hôm nay anh nhớ đón tôi lúc 11 giờ rưỡi nghe , đừng đến trễ tôi kêu bố tôi cho anh nghỉ việc luôn đó !- Dạ thưa cô hai ! Tại ông chủ biểu rước ổng trước chứ không thì tôi đến sớm rồi cô thông cảm cho . Anh tài xế phân trần . - Thôi anh đi đi , nói vậy mà anh cũng trả lời bực thật . Tuyết Trinh xịu mặt tức tối Chứng kiến cảnh như trên trong lòng chán ngán và phần không muốn thấy mặt nhau cho nên Thái Tuấn đi thẳng một hơi lên phòng mình đóng vội cửa lại . Ngồi trên ghế bần thần suy nghĩ :” Không biết bây giờ Như Tâm đang làm gì nhỉ ? ” Với tay lấy tập hồ sơ ra huý hoáy viết mà tâm trí như dồn lại và phân chia cho hai việc cùng lúc đến trưa lúc nào không biết . Xong việc ! Thái Tuấn vội vã ra về và vừa ra cửa thì gặp Tuyết Trinh đứng đợi . - Anh về nhà à ! Không nghỉ trưa ở công ty sao . Tuyết Trinh hỏi - Bận thu xếp hồ sơ vì mai đi công tác rồi . Thái Tuấn trả lời - Anh Tuấn này ! - Gì vậy ? - Hỏi thật nghen !
Anh có yêu em không ? Bị hỏi bất ngờ Thái Tuấn chỉ làm thinh ấp a , ấp úng mãi mới ra câu : - Anh có người yêu rồi ! Và chúng tôi rất yêu nhau . - Sao ! Em yêu anh như thế mà anh không yêu em ! . Tuyết Trinh trách móc và nước mắt của cô cũng vừa rơi xuống . Thái Tuấn luống cuống vì không phải biết làm gì ? Và nói gì ? Trách mình sao nhẫn tâm nói ra cái sự thật phũ phàng kia , nhưng dấu mãi thì có ích gì ? Chỉ làm cho hai người thêm nặng lòng và đau khổ thôi . - Mình gần nhau bao nhiêu năm mà sao lại không có tình yêu hả anh Tuấn ! Mấy năm nay , em lúc nào cũng muốn anh vui và luôn nhớ anh mà . Tuyết Trinh vừa nói vừa khóc . - Tình yêu không nói trước được Tuyết Trinh ơi ! Vì nó được xây dựng bằng rất nhiều thứ hợp lại sự thông cảm , chia sẻ lẫn nhau trong khốn khó , và luôn luôn cả hai người tìm thấy được nhau trong thương nhớ . Còn mỗi khi mình gần nhau là nặng nhẹ cằn nhằn lẫn nhau , thì làm sao có thể yêu nhau cho được , chẳng qua mình phải chịu đựng lẫn nhau thôi , đừng buồn nữa em còn trẻ sẽ có người xứng đáng hơn anh Thái Tuấn nói rồi chào Tuyết Trinh lặng lẽ ra về trong lòng nhẹ đi rất nhiều vì những thầm kín lâu nay đã nói được . Tuyết Trinh mắc sai lầm rất lớn là luôn nghĩ mình đẹp , có một thân mình mảnh mai và làm say đắm nhiều chàng trai xung quanh . Có một địa vi nhất định trong xã hội mà ai cũng thèm muốn . Trong sự kiêu hãnh của mình nàng muốn gì thì thường bắt những người kia phục vụ nàng như một con thiêu thân , trong yêu đương cũng vậy tuy rất yêu Thái Tuấn , nhưng nàng cũng không bao giờ thổ lộ và thường từ chối những lần hẹn gặp , coi đó là chuyện thường không phải bận tâm cho nên khi đối diện ở một ngả ba đường của tình cảm thì nàng không được gì mà chỉ chuốc lấy sự đau khổ cho bản thân .
(còn tiếp)
10/01
Một sản phẩm dối trá và phản bội (Phần 5)
Tử vi Thiên Ðức
Loại ra nét chữ của DTT và hai lá thư được dán vào, còn lại 3 nét chữ của aỉ
NGƯỜI THỨ HAI là aỉ Ðây là người đã 7 lần viết vào nhật ký DTT
Người viết dùng phương pháp loại suy và đi ngược thời gian đi tìm dấu vết của người thứ hai như sau:
· Chữ ký ở trang ngày 1.2-.70 (BT.8) chỉ có thể ký sau ngày này khi trang nhật ký đã được viết.
· Những dòng địa chỉ ở trang cuối quyển 1 (BT.7) phải được ghi sau ngày kết thúc nhật ký 04-12-69 và trước ngày 15-01-70 (là ngày bị mất nhật ký) (Ðiểm suy luận này sẽ được xét lại ở phần sau)
· Dòng chữ “Ðời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giống tố ở trang 3 quyển 1 (BT.6) giống câu DTT ghi nhật ký ngày 30-6-1968. Vậy ai đã sao chép của aỉ Ở đây có thể phân tích hai trường hợp:
- Trường hợp 1: DTT sao chép của người thứ hai, tức là nét chữ ở trang 3 quyển 1 (BT.6) phải được viết trước ngày 30-6-68 là ngày ghi nhật ký.
- Trường hợp người thứ hai sao chép của DTT, tức là nét chữ này ghi sau ngày 30-6-68 và trước ngày mất nhật ký 15.01.70
· Dòng chữ “Những ngày rực lửa, vui buồn tràn ngập giữa tim ta” của DTT (BT.1) trang 1 quyển 1 được người thứ hai chép sai lại ở trang 1 quyển 2 (BT.3)
· Người thứ hai đã 4 lần viết vào nhật ký, với nội dung vay mượn của Hoàng văn Thụ (BT.9), N.Ạ OSTROTSKY (BT.5), và DTT (BT.3 và BT.6). Chứng tỏ người thứ hai không có bản lĩnh sáng tạo hay nói cách khác trình độ rất kém xa DTT. Chỉ có khoa trương bề ngoài qua nắn nót chữ viết thôị
· Tên DTT (BT.4) có thể viết cùng một ngày viết địa chỉ (BT.7).
· Quyển 2 nhật ký luôn luôn ở bên mình DTT từ ngày viết cho đến khi chết thế mà đã có nét bút người thứ haị Vậy người thứ hai viết lúc nàọ Có hai giả thiết:
- Ðược thêm vào sau khi DTT đã chết thì người thứ hai là lính Mỹ hay Nguyễn Trung Hiếụ Nhưng hai người này làm sao biết được tên cha, mẹ và địa chỉ của DTT để viết vào trang cuối quyển 1 (BT.7). Vì nét chữ địa chỉ và nét chữ trang đầu quyển 2 đều của người thứ 2. Vậy giả thiết này không vững.
- Người thứ hai đã viết vào nhật ký lúc DTT còn sống, và biết rõ lý lịch DTT không ai khác hơn là người trong đơn vị, có thẩm quyền đọc nhật ký, kiểm tra mọi hành vi của DTT. Ðây có phải là một sự xúc phạm nhân phẩm xen vào đời tư người khác không?
Ngoài ra còn một nghi vấn nữa, tại sao DTT khi viết nhật ký lại chừa 7 trang giấy trắng (tức là 4 trang đầu của bản copy) ? là một điều bất thường trong tình hình khan hiếm giấy mực của thời chiến tranh. Trong khi quyển thứ 2 chỉ chừa lại 2 trang đầu như thường lệ.
NGƯỜI THỨ BA và THỨ TƯ chỉ xuất hiện một lần trong nhật ký, không đóng vai trò quyết định, cũng không loại trừ hai người này là một. Họ là ai mà có thể ghi vào nhật ký?
Như vậy chỉ có người thứ hai đã nhiều lần đọc nhật ký DTT, nhiều lần ghi chép vào nhật ký, thậm chí lại còn biết rõ tên cha mẹ, địa chỉ của từng người để viết vào nhật ký. Trong thời gian này DTT không có người yêu, cũng không có người thân gia đình. Thì chỉ có thể kết luận người thứ hai là người có thẩm quyền nắm sinh mạng chính trị của DTT. Ðó là bí thư chi bộ hay chính trị viên đơn vị. Và người này đã cho lệnh DTT viết nhật ký với điều kiện chừa lại 7 trang đầu để đơn vị kiểm duyệt, và mỗi lần ghi vào nhật ký là đánh dấu một lần kiểm trả
Tổng hợp nội dung hai phần 4 và 5.1 người viết có thể tạm đúc kết câu chuyện dàn dựng như sau: Vào thời kỳ sau 1968 phong trào phản chiến Mỹ lên cao, các đơn vị Việt Cọng được mật lệnh khuyến khích viết nhật ký (theo xác nhận của Thượng sĩ Nguyễn Trung Hiếu với báo Tuổi Trẻ là có 40% lính CS viết Nhật ký), dưới sự giám sát theo dõi của Ðảng. Sự kiện viết nhật ký này có ba tác dụng : 1- Kiểm soát tư tưởng đảng viên . 2- Nếu đảng viên chết thì đem nhật ký này về động viên gia đình . 3- Nếu nhật ký có giá trị tuyên truyền phản chiến thì được Mỹ ăn cướp(?)sau khi đã cắt xén hoặc thêm bớt theo nhu cầu cuộc chiến.
Nhật ký DTT đã từng bị kiểm duyệt và được đánh giá có thể sử dụng theo tác dụng thứ ba là làm tài liệu tuyên truyền. Do vậy đơn vị (Ðảng) đã đánh cắp nhật ký DTT, gởi thượng cấp phê duyệt, nghiên cứu hơn một năm sau mới được chấp thuận cho làm tài liệu tuyên truyền. Sau đó người đạo diễn chính là người thứ hai viết tên địa chỉ nơi làm việc cha mẹ DTT vào nhật ký trước khi bố trí cho Hiếu nhặt được cuốn nhật ký nàỷ Trước đó Hiếu đã từng bị lợi dụng Hiếu được rỉ tai là nhật ký có lửa, rồi Hiếu báo lại cho Fred biết về nhật ký của DTT, chứ thật sự Hiếu chưa hề đọc trước nhật ký DTT.
Ở đây còn có một nghi vấn nữa tại sao lại không ghi địa chỉ cư trú của gia đình DTT, mà lại ghi rỏ tên cha, mẹ và hai địa chỉ làm việc của họ? Theo lời khai của gia đình Cha DTT tiểu tư sản lý lịch không rõ ràng, đến chết chưa được vào đảng dù là chuyên viên giải phẫu xuất sắc. Mẹ là dược sĩ, đối tượng đảng sau 30 năm mới được kết nạp. Vào thời điểm DTT vào miền Nam cha mẹ của DTT ở trong diện lý lịch không rõ ràng, nằm trong thành phần nghi ngờ, (thành phần có vấn đề). Vì thế sự tiết lộ tên cha mẹ địa chỉ làm việc trong nhật ký đã được tính toán kỹ như là một cái bẩy chờ bắt cá cả ổ, nếu cha mẹ DTT có sơ hở gì sau khi nhật ký DTT rơi vào tay địch mà thôị
5.2.- NHẬT KÝ LÀ GÌ?:
Với tự điển trên tay bạn đọc có thể tìm thấy câu trả lời dễ dàng, thế nhưng đối với DTT nhật ký lại mang ý nghĩa khác. Và sau đây có thể là một trong những câu trả lời đó:
5.2.1.- LÀ NHỮNG CHUYỆN HƯ CẤU
Theo Nguyễn Bình “Ðọc Nhật ký DTT” - Ðàn Chim Việt:
Trước hết về cái chết của Khiêm. Trong nhật ký đề ngày 14.8.68 DTT viết “ Khiêm đã chết rồi! Trong một buổi càn giặc Mỹ đã tìm thấy công sự của Khiêm. Chúng mở nắp công sự, Khiêm vọt lên dùng quả lựu đạn duy nhất trong tay quăng vào lũ giặc. Bọn quỷ khát máu sợ hãi nằm rạp xuống. Khiêm chạy được một đoạn nhưng quả lựu đạn chó chết đã câm, bọn giặc chồm dậy đuổi theo Khiêm và đến băm nát người Khiêm. Khiêm chết rồi, đôi mắt đen dịu hiền giờ đây mở trừng căm giận. Mái tóc đen xanh của Khiêm giờ đây đẫm máu và bụi cát.. Chiếc áo Ninfan màu xám giờ đây rách nát và loang lổ máu“Ðọc đoạn trên chúng ta có cảm tưởng là DTT đang trốn ở đâu đó, gần nơi Khiêm bị giết. DTT đã mô tả rất rõ ràng từng chi tiết.
Nhưng đọc tiếp thì mình mới thấy “nghe tin..” tức là do người khác kể lại! Vậy ai đã khiếp nhược nằm trốn để chứng kiến cảnh “đồng chí” của mình bị giết, hay đó là óc tưởng tượng của DTT. Vì chỉ có DTT thì mới có thể nhìn và nhận ra chiếc áo “ Ninfan màu xám” đầy ắp kỷ niệm “Chiếc áo ấy Khiêm đã mặc hôm đầu tiên gặp mình, cũng chiếc áo ấy Khiêm đã cùng Th. len lỏi trên con đường nhỏ hẹp đầy gai lưỡi hùm&.. Và cũng chiếc áo ấy một đêm trăng đẹp từ Phổ Khánh trở về. Gió lạnh từ biển thổi vào làm Kh. Khẽ run.Th. đã đưa chiếc áo của Quế cho Khiêm mặc, trên nền áo xám giản dị nổi bật màu đỏ đậm đà như lời nói Khiêm hôm ấy: “ Thùy ơi! Trên đời này trừ ba má, Khiêm không thương ai hơn Thùy, kể cả người yêu Khiêm”.
Chúng ta phải đợi đến 13 ngày sau (17.9.68) khi “ Nghe chị Cấp kể lại ngày hy sinh càng thương Khiêm đến đứt ruột”. Ðiều này chứng tỏ nhật ký ngày 14.8.68 là không có thật, đó là sản phẩm của óc tưởng tượng của DTT ( hay của ai đó). Ngoài ra chúng ta hãy nghe chị Cấp kể tiếp “ Cha Khiêm hai tay bị trói chặt, vai ròng ròng máu vì vết thương. Khi nhìn thấy xác Khiêm dòng nước mắt ông tuôn trào, trong đôi mắt rực lửa căm thù và đau xót ấy người ta đã thấy tình thương vĩ đại của người cha”. Chúng ta thấy ngay cảnh bọn lính Mỹ đã bắt được cha của Khiêm, và dẫn đến để nhìn xác con !?.
Người kể lại cảnh này phải là một cán binh CS, bị bắt cùng với cha của Khiêm, nên mới có thể nhìn rõ “ đôi mắt rực lửa căm thù”. Như vậy người đó được thả ra lúc nào để kể lại cho chị Cấp nghe ?
Câu chuyện thứ 2:
19-02-69 (Tr.126)
:... Một buổi sáng trên đường hành quân cũng rừng cây cao im lặng cũng ánh nắng hồng chói chan trên đỉnh núị.. một buổi sáng dưới đồng bằng nắng xuyên qua rặng tre len lỏi chiếu lên chiếc bàn sau khung cửạ..
DTT đã đi hành quân diệt Mỹ với tâm hồn của nhà văn? Ðọc đoạn sau là lời tự thú của DTT
27-7-69 (Tr.173)
Ðêm nay một đêm đầu tiên mình phải sống bơ vơ không có ai đảm bảo cho mình ngoài những người dân đối với mình chỉ có một tình thương bình thường gần 3 năm nay đi đâu mình cũng vô tư mặc dù giữa tình hình rất căng thẳng mình vẫn yên tâm vì đã có người bảo vệ mình chu đáo, dựa vào họ mình không phải lo lắng gì cả. Ðêm nay chỉ một mình lần đầu tiên kể từ ngày bước chân vào Nam mình phải suy nghĩ, địch càn xuống mình sẽ chạy đi đâu, nếu chúng tập kích vào đêm nay thì phải xử trí thế nàỏ Cần liên hệ với ai để có công sự ở.
DTT đã tự tố cáo vẫn còn vô tư trước tình hình căng thẳng thì làm sao có thể xảy ra cảnh DTT đi hành quân ở đoạn trên. Như vậy chuyện đi hành quân ở trên là chuyện hư cấu để viết văn chơi mà thôi chứ không có thật.
5.2.2.- LÀ LỜI NÓI DỐI HOANG TƯỞNG:
26.07.69 (Tr.172)
Ðoàn du kích đi cõng đàn về qua Khe Sanh bị phục kích tại núi cửa, mấy thằng Mỹ đi phục mà nằm ngủ như chết, mấy đồng chí của mình đi sát đến nơi mới nhận ra những thằng Mỹ nằm ngổn ngang trên những tảng đá. Vì vội vàng, một đồng chí lọt chân rơi xuống vực sâu may mà vướng một mỏm đá nên mắc lại, bọn Mỹ liệng mìn ra nhưng không gây thiệt hại gì.
Cả toán lính Mỹ phục kích mà lại nằm ngủ ngổn ngang trên những tảng đá? Tại sao đoàn du kích (đông ngườỉ) không giết lính Mỹ lúc ngủ để lấy vũ khí lập thành tích cá nhân cơ hội ngàn năm một thủa, mà để Mỹ liệng mìn chạy trối chết như vậỷ Một đồng chí rơi xuống vực thẳm kẹt vào mỏm đá bị mìn không chết? mà còn leo lên được thoát khỏi sự phục kích của Mỹ? Phải chăng cả bọn Mỹ còn nhắm mắt ngũ sau khi liệng mìn?
5.2.3.- LÀ NƠI BÁO CÁO THÀNH TÍCH TUYÊN TRUYỀN
19.9.68 (Tr.83)
Em Hằng, 14 tuổi trong 6 tháng đần năm giết được 6 tên Mỹ, đánh lật được hai xe bằng vũ khí tự tạo, lấy được bảy súng giặc trong có hai cối cá nhân và các loại khác. Em Phổ Châu lấy năm súng có hai cối cá nhân, một đài RC. Các em đã anh hùng từ trong trứng nước. Ðáng tự hào thay dân tộc của ta!
30.08.1969 (Tr.186)
Trong một tuần chiến đấu liên tục ta diệt 14 tăng, 1 HU1A, 15 xe nhà binh, diệt 150 tên Mỹ, một du kích hy sinh, 2 đồng chí bị thương.
Chỉ có lính Mỹ chết, còn lính VNCH không chết trong các cuộc hành quân hỗn hợp(?).
5.2.4.- LÀ SỔ TAY LÀM VIỆC HỘI HỌP HẰNG NGÀY:
29.11.68 (Tr.100)
Chỉnh huấn Ðảng:
Ưu:
· Tập thể kiên định, không sợ ác liệt, không ngại hy sinh hoàn thành nhiệm vụ
· Ý thức tổ chức cao
· Hòa nhã được quần chúng yêu mến
· Lo lắng cảm thông với thương binh tốt
· Công tác huấn luyện tốt
Khuyết:
· Lãnh đạo không quán xuyến hết
· Còn thiếu linh hoạt trong công tác có lúc chưa tranh thủ hết sự lãnh đạo tập thể
· Tác phong còn tiểu tư sản
· Công tác bảo mật phòng gian còn yếu
· Kiểm tra đôn đốc thực hiện còn yếụ
16.03.69 (Tr.134)
Chỉnh huấn Ðảng, học tập 3 xây, 3 chống. Ý kiến đóng góp của chi bộ
Ưu:
· Lãnh đạo có nhiều tiến bộ, quán triệt nhiệm vụ, quán xuyến các mặt công việc.
· Làm trọn nhiệm vụ nặng nề trên giao phó
· Lập trường tư tương kiên định, ý thức tổ chức cao
· Kế hoạch sát sao, có kiểm tra đôn đốc
Khuyết:
· Còn có lúc có nơi chưa sâu sát công việc
· Chưa tận dụng hết khả năng nghiên cứu rút kinh nghiệm kịp thời trong công tác điều trị
· Chăm lo cải thiện đời sống cho cán bộ còn yếu
5.2.5.- LÀ NƠI THỀ TRẢ THÙ DIỆT MỸ MÀ DTT KHÔNG CẦN ÐI HÀNH QUÂN.
10-01-69 (Tr.117)
:... Biết nói thế nào đâỵ.. một ngày còn bóng giặc Mỹ, một ngày còn đau thương tang tóc. Ôi! Mối thù này bao giờ mới trả hết đâỵ
28-4-69 (Tr.148)
Không có con đường nào khác hơn là phải đánh cho không còn một tên đế quốc Mỹ nào trên đất nước chúng ta lúc đó mới có thể có hạnh phúc
05-11-69 (Bản in cắt bỏ)
[BG: Ôi! Giặc Mỹ chồng bao tội ác của bay đã chất đầy như núị Còn sống ngày nào tao thề chiến đấu đến giọt máu cuối cùng để trả được mối thù vạn kiếp đó.]
05-05-70 (Bản in cắt sửa đổi)
[BG: Cuộc chiến tranh lan rộng trên dải đất Ðông Dương, thằng chó đểu Nickson đã liều lĩnh điên cuồng mở rộng thêm cuộc chiến, chúng ta sẽ phải đương đầu với một khó khăn ghê gớm hơn nữa đấỵ Nhưng tao thề cùng những đồng chí của tao rồi, dù có chết cũng quyết định đánh cho đến cùng để đánh giập đầu con rắn độc hiếu chiến.
Ôi! Căm thù đến bầm gan tím ruột, tại sao cũng là con người mà lại có những con người độc ác tàn tệ muốn lấy máu đồng loại để làm nước tưới cho gốc cây vàng của nó, như vậy, bao nhiêu cũng không đủ túi tham, bao nhiêu cũng không thỏa mãn cái cuồng vọng của bọn quỷ khát máụ]
Dtt với lời thề rất sắt máu nhưng không trực tiếp cầm súng giết địch.
5.2.6.- LÀ NƠI CÓ THỂ LÀM TRÁI LỆNH ÐẢNG.
Hồ Chí Minh đã ra lệnh chiến đấu “Ðánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào” thế mà DTT chỉ có đánh Mỹ qua nội dung 5.2.5 chứ không căm thù đánh Ngụỵ Trong báo cáo thành tích cũng không có xác ngụỵ Như vậy DTT đã không chấp hành nghiêm túc lệnh Ðảng. DTT ngang nhiên không chấp hành đúng mệnh lệnh của Ðảng mà vẫn được tuyên dương điển hình toàn tỉnh.
5.2.7.- LÀ NƠI CA TỤNG LÝ TƯỞNG CS VÀ XHCN TỐT ÐẸP. Ðể cho ai đọc?
08-10-68 (Tr.86)
:... Người Cọng Sản rất yêu cuộc sống nhưng khi cần có thể nhẹ nhàng mà chết được.
01-9-68 (Tr.78)
Biết sống sao đây, tốt hơn hết là Thùy hãy ngẩng cao đầu mà sống, sống với tình cảm trong trẻo, với lý tưởng cao đẹp của mình: “Hãy giữ vững tình cảm của người Cộng Sản, tinh thần sáng suốt như pha lê, cứng rắn như kim cương và chói lọi muôn nghìn hào quang của lòng tin tưởng...”
24-07-69 (Tr.172)
Sang ơi, ra miền Bắc có nói cho những người đang sống trên mảnh đất XHCN rằng miền Nam còn đau khổ, chỉ khi nào hết giặc Mỹ lúc đó mới thực sự có cuộc sống mà thôi!
5.2.8.- LÀ NƠI CHÔN GIẤU ƯU TƯ THẦM KÍN, KHÔNG VIẾT ÐƯỢC TRÊN GIẤY
25.05.68 (Tr.49)
Những ngày u uất của tâm hồn. Cái gì đè nặng trên trái tim tả Ðâu phải chỉ có một nỗi buồn của vết thương rỉ máu của con tim do đâủ Mà còn những gì nữa kiả Những sự thiếu công bằng vẫn còn trong xã hội vẫn diễn ra hằng ngày, vẫn có những con sâu, con mọt đang gặm dần danh dự Ðảng, những con sâu mọt ấy nếu không bị diệt đi nó sẽ đục khoét dần lòng tin yêu của Ðảng. Rất buồn rằng mình chưa được đứng trong hàng ngũ Ðảng để đấu tranh cho đến cùng có lẽ vì thế mà những người đó cứ chần chừ không dám kết nạp mình mặc dù tất cả Ðảng viên trong chi bộ, và rất nhiều người có trách nhiệm trong huyện, trong tỉnh này đều đôn đốc thúc giục việc giải quyết quyền lợi chính trị cho mình. Càng
nghĩ càng buồn, muốn tâm sự với những người thân về những bực tức ấy nhưng với mình lại lặng thinh. nói ra liệu có ai hiểu hết cho mình hay không? Có ai phải sống những ngày nặng nề u uất như mình hay không? Sống giữa yêu thương mà không hề cảm thấy hạnh phúc bởi vì luôn có người ghen ghét trước lòng yêu thương mà nhiều người đã dành cho mình. Ðã đành rằng đời bao giờ cũng có hai mặt tốt và xấu, không bao giờ có toàn mặt tốt, vậy mà sao Thùy cứ xót xa cay đắng mãi hở Thùỷ
23-12-68 (Tr.107)
Chiều nay, Th. đã biết dẹp mọi nỗi bực dọc lại, tươi cười cầm quyển vở đứng lên giảng bài, tối nay Th. đã biết mỉm cười bình tĩnh trước những phản ứng của một kẻ bị đụng chạm đến quyền lợi cá nhân vậy thì cớ sao bây giờ bên ngọn đèn khuya với trang sổ nhỏ Th. lại rưng rưng nước mắt? Ðừng khóc Thùy ơi! Hãy bình tĩnh vững vàng khi biết mình là kẽ đúng đắn. Có khóc thì hãy đợi khi cầm bàn tay của một người thân yêu nào đó mà kể mọi nỗi niềm. Còn trước mọi chông gai cay đắng của cuộc đời, trước mọi gian nguy thử thách mong Thùy hãy giữ vững nụ cười như bấy lâu nay Thùy vẫn giữ được. Dù đã che dấu đằng sau nó biết bao nhiêu nước mắt. Nước mắt hãy để dành riêng cho những người thân yêu thôi, nghe không hở Thùỷ
Với trang giấy riêng tư mà cũng không dám kể hết uất ức của mình cho nhẹ lòng mà phải chôn chặt trong lòng chờ bộc lộ với người thân yêu thôi(?)
5.2.9 LÀ NƠI KHÔNG PHẢI VIẾT CHO RIÊNG MÌNH:
Ðây chính là câu trả lời chính thức của Ðặng Thùy Trâm
20-10-69 (Tr.191)
Rất lâu rồi không ghi nhật ký, cuộc sống lẽ nào lại để mất dần những suy tư của một con người biết suy nghĩ hay saỏ Không mình không muốn như vậy nhưng công việc đè nặng bên mình và hàng ngày trong cái chết đau xót của anh em đồng chí làm minh quên đi những cái thuộc về bản thân mình nhưng quyển nhật ký này đâu phải chỉ là cuộc sống của riêng mình mà nó phải là những trang ghi lại những mảnh đời rực lửa chiến đấu và chồng chất đau thương của những con người gang thép trên mảnh đất miền Nam nàỵ
Ðây là hình thức chối bỏ minh thị thân phận DTT trong nhật ký. DTT đã khéo léo giấu giếm nỗi niềm thật sự của mình khi viết nhật ký? DTT đã biết nhật ký của mình thường bị kiểm duyệt nếu nói những suy nghĩ của mình chắc chắn cũng sẽ nhận lấy hậu quả như tác giả Trần Vàng Sao người cùng thời, “Hồi ức của một người tù không bị giam vào ngục” (Talawas)
Và nhật ký chỉ là bản tường trình công khai những câu chuyện chiến đấu chung chung chứ không phải riêng cá nhân Ðặng Thùy Trâm. Với tầm giới hạn của nhật ký như vậy có đáng để Vương Trí Nhàn so sánh với nhật ký của Anne Frank hay không? Tr. 13 Anne Frank thú nhận: “Ðiều tuyệt diệu nhất là tôi có thể viết ra tất cả những cảm nghĩ bằng không sẽ chết ngạt mất”. “Những người nào không viết, không biết được những kỳ ảo của nó. Ngày xưa tôi luôn luôn đau đớn vì không biết vẽ, nhưng bậy giờ lòng tôi phơi phới vì ít ra tôi đã có thể viết.”
6.- KỶ LỤC CỦA NHẬT KÝ BẢN IN:
Hội Nhà Văn Việt Nam nên chuẩn bị báo công với Ðảng và Nhà nước nhân kỳ Ðại hội Ðảng X sắp đến, về kỷ lục của nkdtt đạt được như sau
6.1.- TỐC ÐỘ XUẤT BẢN
Kỷ lục đầu tiên đáng ghi nhận đối với sách truyện Việt Nam đó là thời gian chưa đầy một tháng mà hội nhà văn, nhà Xuất bản đã chỉnh lý, ra mắt dộc giả tác phẩm nhật ký DTT. Hiên ngang đi bằng cửa chính, không bị kiểm duyệt, không lót tay hay làm thủ tục “Ðầu tiên”.
Trong khi một bản thảo bình thường muốn được ra mắt độc giả phải đi qua cửa ải “Ðầu tiên” phải mất hết từ sáu tháng đến một năm hay lâu hơn nữa là mãi mãi đợi chờ.
6.2.- SỐ LƯỢNG ẤN BẢN:
Theo lời ông Vũ Hoàng Giang, Phó giám đốc Cty Nhã Nam đợt in đầu tiên là 1.500 cho một tác phẩm thuộc loại truyền thống được bán hết trong một thị trường có 2 triệu đảng viên CS và trên 83 triệu dân. Chưa kể Việt kiều Hải ngoại là một con số đáng tự hào(?).Nếu so sánh cảnh người xếp hàng rất lâu mới được mua sách “Khi Ðồng Minh tháo chạy” của Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng, với 300 cuốn sách không đủ cung ứng trong buổi ra mắt sách đầu tiên ở thành phố Westminster, chỉ có 300.000 Việt Kiều thì số lượng bản in đầu tiên nhật ký DTT không đáng kể gì.
Ðiều kỷ lục nói ở đây là theo báo Tuổi trẻ 7-10-2005 trong bài “Âm hưởng từ chuyến đi đánh động lương tri” cho biết tác phẩm này đã bán hơn hai trăm ngàn cuốn chỉ hơn trong vài tháng là một điều đáng mừng. Vì con số này đúng sự thật thì nó đã vượt qua mặt các tác phẩm truyền thống khác kể cả tác phẩm nói về Hồ Chí Minh xuất bản kiểu “Tình cho không biếu không” mà cũng không đạt được số lượng trong cùng thời gian đó.
Ðối chiếu thực tế cuốn sách người viết mua được vào thời điểm 15-11-2005 là bản in trong số 20.000 cuốn của lần xuất bản đầu tiên. Vậy đâu là sự thật? Có hai cách trả lời
· Báo Tuổi Trẻ đã dối trá thổi phồng số lượng bản in hòng quảng cáo lường gạt độc giả?
· Nếu báo Tuổi trẻ nói sự thật, thì nhà xuất bản đã làm ăn gian dối không nói rõ số lượng bản in cũng như lần tái bản?. Ta thử làm bàn tính với một lần in 20.000 cuốn. nếu bán đúng theo số lượng của báo Tuổi Trẻ thì nhà xuất bản đã tái bản hơn 10 lần trong vòng 4 tháng Tại sao một bản in đã tái bản nhiều lần, lại không hiếu đính, vẫn vi phạm những lỗi sơ suất kỹ thuật cơ bản như đã trình bày ở phần đầụ Phải chăng NXB đã làm ăn cẩu thả, xem thường độc giả.
6.3.- CHI PHÍ QUẢNG CÁO:
Cũng là một kỷ lục lớn lao cho một cuốn sách tư nhân (nhà xuất bản Nhã Nam) lại được sự quảng cáo chùa của 600 tờ báo trong nước, tất cả đài truyền hình, phát thanh ( nếu tính mỗi tỉnh một đài, mỗi huyện một đài thì cả cũng lên đến vài trăm đài, cũng may hiện nay không còn đài phát thanh xã, phường. Nếu còn, thì có lẽ DTT sống lại sẽ giàu to nhờ chuyển nghề bác sĩ mắt thành bác sĩ tai chữa điếc cho nhân dân). Lại được chính quyền ngầm hổ trợ bằng cách chỉ thị cơ quan đoàn thể mua để học tập nhân điển hình anh hùng Ðặng Thùy Trâm. Như vậy theo kinh tế thị trường mà nói chi phí quảng cáo số không, sách in ra bán hết nhà xuất bản được lợi nhuận tối đa, một cách làm ăn mới trên bước
đường hội nhập WTỌ Vái trời đừng có kẽ thối mồm nào vác chiếu ra tòa thưa về tội cạnh tranh không công bằng như vụ kiện cá ba sa thì thật là cảnh “ biết rồi! khổ lắm nói mãi!”.
6.4.- LẬP THÀNH TÍCH DÂNG ÐẢNG SỚM NHẤT:
Thật vậy đại hội Ðảng X sắp tới còn vấn vương nhiều vấn đề nhân sự nóng bỏng, thế mà hội Nhà Văn đã nỗ lực lập thành tích sớm nhất hoàn thành vượt bực chỉ tiêu xuất bản ngoài dự kiến khi gấp rút cho xuất bản nhật ký DTT tạo chiến dịch rầm rộ nhằm ru ngủ tầng lớp thanh niên trong hào quang anh hùng mới, nhằm quên đi vấn đề thời sự hiện tạị Ðể cho Ðảng CS và nhà nước rảnh tay đối phó với những tiếng nói dân chủ, nhân quyền. Thật là một công hai ba cái lợi, chẳng đáng ghi kỷ lục cho hội nhà văn hay saỏ
6.5.- TẬP SÁCH SỚM ÐI VÀO HIỆN THỰC NHẤT:
Nhật ký xuất bản chưa đầy hai tháng, mà những kẽ bảo hoàng hơn vua đã tâng bốc, nâng bi đã đề nghị gây quỹ lập bệnh viện DTT, đề nghị lập tên đường DTT giữa lòng Hà Nộị Lại còn có hãng phim dự định xây dựng thành phim bộ nhiều tập.( Báo Tuổi trẻ 12-8-2005 bài đưa nkdtt lên màn ảnh). Một tác phẩm văn học đi vào hiện thực còn nhanh hơn những tác phẩm đoạt giải Nobel thế giớị.. Và đây cũng là lần đầu tiên một cuốn sách Việt Nam được đánh gia sớm nhất, ngang tầm cỡ sách văn học quốc tế: Nhật ký Anne Frank(?)
6.6.- SÁCH TRUNG THỰC NHẤT SO VỚI BẢN GỐC(?)
Ðây là cuốn sách được đảm bảo công khai bởi người biên tập và chỉnh lý đúng theo bản gốc. Chỉ cần đọc lại phần đầu bạn đọc có thể tự đánh giá kỷ lục nàỵ
6.7.- KỶ LỤC CUỐI CÙNG LÀ CUỐN SÁCH DỐI TRÁ VÀ PHẢN BỘI NHẤT:
Phần dối trá đã trình bày ở trên từ nội dung nhật ký đến câu chuyện hư cấu đưa nhật ký từ tay DTT đến chiến trường, lưu giữ và xuất hiện vào thời điểm nóng bỏng hiện naỵ Phần phản bội xem tiếp phần saụ
7.- TIỂU SỬ ÐẶNG THÙY TRÂM:
Nhằm mục đích giúp cho thế hệ trẻ Việt Nam dễ đọc thuộc lòng, dễ nhớ, học tập phấn đấu theo gương anh hùng Ðặng Thùy Trâm.
Nhằm tiếp tay với Ðảng CS và Nhà Nước quảng bá sâu rộng cho toàn thế giới biết mẫu “Anh hùng XHCN Việt Nam“
Dựa vào nhật ký, lời xác nhận của gia đình, nhân chứng liên quan, báo chí của Ðảng, Nhà nước. Cuộc đời hoạt động của Ðặng Thùy Trâm có thể tạm đúc kết rõ ràng như sau:
Ðặng Thùy Trâm sinh ngày 26-11-1942 trong một gia đình trí thức tiểu tư sản. Cha, Ðặng Ngọc Khuê, là một chuyên gia giải phẫu có tiếng theo kháng chiến cho đến khi về hưu vẫn không được vào Ðảng vì lý lịch không rõ ràng. Mẹ, Dược sĩ Doãn Ngọc Trâm, sau 30 năm cảm tình đảng mới được kết nạp, năm nay 81 tuổi, có một em trai Ðặng Hồng Quang em trai út (đã chết ở Nga) và ba chị em gái là Ðặng Kim Trâm em gái út, Ðặng Hiền Trâm, và Ðặng Phương Châm.
Từ nhỏ đã là cháu ngoan bác Hồ. Ngày 01.04.1960 kết nạp Ðoàn. Năm 1960-1961 học sinh lớp 10C trường Chu Văn An Hà Nộị Sau đó học đại học y khoa chuyên về mắt. Trong 5 năm đại học, hằng ngày DTT học chính trị, học chuyên môn, hoạt động đoàn viên còn theo cha vào phòng mổ học lóm mổ xẻ, theo mẹ và chị em ra vườn đố vui học cây lá thuốc Nam, tối về theo cha học vẽ “anatomice”.
Năm 1966 DTT ra trường sớm một năm, loại ưu(?).Nhà trường không có hồ sơ lưu trữ, không có tên trong danh sách đã tốt nghiệp. Gia đình không lưu giữ văn bằng tốt nghiệp, hay hình ảnh kỷ niệm ngày ra trường. Năm 1967 đã khai man lý lịch là bác sĩ mắt để được làm công tác chuyên môn ở một bệnh xá nhỏ tại Ðức Phổ Quãng Ngảị Ngày 17-9-1969 kết nạp Ðảng.
Ðã lập thành tích xuất sắc:
VỀ CHUYÊN MÔN: là bác sĩ mắt nhưng làm công việc của chuyên gia giải phẫu đủ các bệnh ruột thừa, ung thư dạ dày, cắt cụt chân tay, vá thận, chửa bệnh bằng thuốc Nam cây nhà lá vườn. Tổng kết hoạt động trong một năm chết 5 ngườị Ðược tuyên dương diễn hình toàn tỉnh ngày 1.11.1968. Hãnh diện với hai chữ “Bác Sỹ”. Người trí thức toàn diện XHCN.
VỀ CHIẾN ÐẤU: Chưa một ngày cầm súng trực tiếp chiến đấu, đi đâu đều có người bảo vệ như là vốn quý của Ðảng. Từng bị bỏ rơi một mình khi lính Mỹ càn quét, và không biết xử trí ra saọ Hăng say thề trả thù rất sắt máu, chiến đấu đánh đuổi đế quốc Mỹ trên giấỵ Ðã từng bị đế quốc Mỹ đánh cướp hai quyển nhật ký. Những ngày cuối cùng DTT bị đơn vị bỏ lại một mình với năm thương binh giống như một vỏ chanh đã vắt hết nước. DTT một mình chống lại 120 lính Mỹ như là một chuyện cổ tích vậỵ
Lúc 17g20 ngày 22-6-1970 bị một viên đạn duy nhất bắn vào trán chết. Ðặc biệt trước khi chết còn hô to khẩu hiệu “Hồ Chí Minh Muôn năm, đã đảo đế quốc Mỹ”. Khi chết để lại một cây súng SKS và một túi vải trong đó có sổ taỵ Ðó là nhật ký không phải là chuyện riêng của DTT.
Cuốn nhật ký được thông dịch viên Nguyễn Trung Hiếu cho là nhật ký có lửa, và được luật sư tiến sĩ FRED WHIDERICST lưu giữ 35 năm.
· Nay trước tình hình chính trị phức tạp sau chuyến đi Mỹ, Canada và Nhật Bản của Thủ tướng Phan Văn Khảị
· Nay trước tình hình Việt Nam vuốt ve Mỹ để được dễ dàng gia nhập WTỌ
· Nay thực hiện lời kêu gọi của Thủ Tướng sau 30 chiến tranh “Xếp lại quá khứ hướng về tương lai”. Kêu gọi Việt kiều hải ngoại trở về xây dựng đất nước.
· Nay trước tình hình nóng bỏng về nhân sự tiền Ðại Hội Ðảng X
· Nay định hướng mới về lý tưởng tương lai cho thế hệ trẻ Việt Nam.
Nhật Ký Ðặng Thùy Trâm được cấp tốc chỉnh lý, xuất bản nhằm phục vụ các nhu cầu chính trị nói trên. Câu chuyện này được Thủ tướng đích thân viết thơ khen tặng, cựu bí thư Ðảng Lê Khả Phiêu, Ðại tướng Chu Huy Mân, Ðại Sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ đến gia đình thăm hỏi, chúc tụng, nhiều nhân vật khác nữạ Sáu trăm tờ báo Ðảng, toàn bộ hệ thống truyền thanh truyền hình quảng cáo xây dựng chiến dịch tôn vinh DTT thành mẫu anh hùng thời đại đối với thế hệ trẻ Việt Nam, ngang hàng với Paven trong “Thép đã tôi thế đấy!”. Qua các hoạt động họp báo quốc tế, đồng hành thắp sáng, triển lãm bán tranh, hội thảo, hội thoạị Lập nhiều kỷ lục sáng chói cho nền văn học Việt Nam.
Ðể đền ơn đáp nghĩa, Ðảng và nhà nước hô hào toàn dân lập quỹ xây dựng bệnh viện DTT, lập con đường DTT giữa lòng thủ đô Hà Nộị Trong chiều hướng phát triển tương lai đưa nhật ký vào phim bộ nhiều tập để chiếu khắp thế giớị
Và còn gì nữa, phần sau để dành cho Ðảng và Nhà nước viết tiếp.
Ôi! Nhục nhã thay! Ê chề thay! Một thần tượng của tuổi trẻ thanh niên XHCN Việt Nam!
Một cú lừa vĩ đại vô tiền khoáng hậu của một nữ du kích tiểu tư sản, đã chết mà vẫn còn lừa được Ðảng, Nhà Nước và báo chí truyền thanh truyền hình Việt Nam. Khâm phục! khâm phục!
Người lính già này xin ngả nón chàọ Nếu có gì còn thiếu sót xin linh hồn Ðặng Thùy Trâm linh thiêng báo mộng để điền khuyết nhất là những điều ấm ức chưa nói rõ trong nhật ký, cũng như tên tuổi người dàn dựng chưa xuất hiện trong câu chuyện anh hùng vĩ đại nàỵ
8.- LỜI KẾT: SỰ PHẢN BỘỊ
Thưa luật sư tiến sĩ Frederic Whitehurst,
Người đã lưu giữ và đọc đi đọc lại nhật ký DTT rất nhiều lần suốt 35 năm naỵ Người viết xin nghiêng mình ngưỡng mộ lòng kiên nhẫn của ông. Ông cũng là người biết rõ và tôn trọng ý nguyện sau cùng của người viết nhật ký là gởi về cho gia đình.
05-06-69.:... Ðêm rất khuya rồi, không ai chợp mắt. Th. ngồi lặng thinh bên mình, em không nói một lời nào mãi đèn lúc chia tay em mới nói một câu ngắn: “Chị làm sao chứ em lo quá đị..” và mình thì không nói hết một câu: “Chị gửi ba lô cho em trong đó có quyển sổ...” muốn nói tiếp rằng: “nếu chị không về nữa thì em giữ quyển sổ đó và sau này gửi về cho gia đình” (Tr.157)
Thế mà ông lại có ý định phổ biến công khai nhật ký DTT cho toàn thế giới biết trước khi trao lại cho gia đình. Phải chăng dự kiến hành động này là một sự phản bội lại ý nguyện của người đã chết?. Cũng giống như Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã phản bội lại di chúc Hồ Chí Minh, ướp xác, chôn nổi giữa Ba Ðình Hà Nộị Hành động của Ðảng CS là một sự phản bội lãnh tụ, lịch sử sẽ phê phán. Riêng ý định của ông có thể châm chước, khoan dung khi mà ông đã thành tâm viết thư cho gia đình:
Thứ Sáu, 6.5.2005
Em gái Kim,
Bác sĩ Ðặng Thùy Trâm là một anh hùng đối với toàn thế giớị Ðó không phải một lời khoa trương mà hoàn toàn là sự thật. Anh Robert và tôi đã nghĩ rằng nếu không tìm được gia đình chị thì chúng tôi sẽ xuất bản một cuốn sách về chị Thùy, qua đó, nếu còn sống thì gia đình em sẽ biết về chị. Ý tưởng của em về một cuốn sách cũng trùng với ý tưởng của chúng tôị Chúng tôi nghĩ phần đầu của cuốn sách sẽ viết về Thùy bằng tiếng Việt và sẽ bao gồm cả những trang nhật ký. Phần giữa cuốn sách sẽ là những bức ảnh gia đình và các chiến sĩ giải phóng ở Ðức Phổ, những người đã được Thùy che chở chăm sóc, rồi những bức ảnh do người phóng viên người Hà Nội đã hy sinh mà tôi đã kể cho em nghẹ
Phần cuối cuốn sách sẽ là bản tiếng Anh dịch phần thứ nhất sang. Cuốn sách sẽ được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới trong một thời gian ngắn. Thùy đã cho chúng ta mọi hy vọng về tương laị Chị nhận thấy cái đẹp ngay giữa cuộc chiến tranh, điều đó quá đặc biệt, mọi người phải cùng biết tớị Ðó là ý tưởng của chúng tôị Ðó là ý tưởng của chúng tôị Fred (Di sản DTT - Talawas)
Giờ này ông đã cầm trên tay bản in của NXB Hội Nhà Văn, do gia đình DTT đích thân ký tặng. Vì thế tôi rất vững tin rằng: Hơn ai hết ông đã đọc kỹ và biết rõ ràng bản in nhật ký đã cắt xén và chỉnh lý, sửa đổi và bóp méo nội dung. Trong đó có cả những bức thư của ông cũng bị sửa đổị Thế mà cho đến nay ông vẫn im lặng! Và sẽ mãi mãi im lặng(?).Sự im lặng khó hiểu này có thể giải trình theo hai trạng thái đối nghịch như sau:
8.1.- IM LẶNG LÀ MỘT HÌNH THỨC ÐỐI KHÁNG KHÔNG THÀNH LỜI:
Tôi không nghĩ ông chọn giải pháp này, vì với một người từng có bản lãnh, dũng cảm trong quá trình hoạt động của ông theo thư ông tự giới thiệụ Lại đi chọn một giải pháp thuận theo thời thế của một người hèn nhát trước bất công, áp lực, dối trá và phản bộị Ðây là một việc rất khó xảy ra đối với ông(?)
8.2.- IM LẶNG LÀ BẰNG LÒNG :
Nếu ông chấp nhận sự im lặng theo ý nghĩa này, cũng là có nghĩa ông đã phản bội ý nguyện tác giả nhật ký chỉ viết cho gia đình đọc chứ không phải cho thế giới đọc (Như đã trình bày trên). Ngoài ra ông đã phản bội lại ước mong của ông, cuốn nhật ký được xuất bản phải in toàn bộ các trang nhật ký bản gốc, thế mà giờ đây bản in trên tay ông chỉ là sản phẩm què quặt, méo mó so với bản gốc. Và ông cũng phản bội lại chính ông khi mà thư của ông bị chỉnh lý sửa đổi mà ông vẫn không có lời than phiền hay đính chính.
Theo luật học, sự im lặng trong trường hợp này phải chăng là một bằng chứng của sự đồng lõả Là bằng chứng của đồng bọn? Thưa ông Frederic Whitehurst có phải thế không nhỉ?
Riêng bà Ðặng Kim Trâm người đại diện cho gia đình đã đọc nhật ký DTT không những bằng lý trí của người biên tập mà còn bằng con tim của người em út đối với người chị đã tức tưởi nằm xuống. Hơn ai hết bà phải hiểu cuốn nhật ký đó không phản ảnh trung thực con người của Ðặng Thùy Trâm. Thế mà bà vẫn làm công việc đóng góp phần ca tụng giả dối con người DTT theo nhật ký đã viết.
Chắc bà cũng đã hiểu rõ bề sâu của những trang nhật ký cuối cùng DTT nằm xuống trong hoàn cảnh bỏ rơi không lối thoát. Lời DTT ngày 20-6-70 ... Những câu hỏi cứ cứ xoáy trong đầu óc mình và những người ở lạị Vì saỏ Lý do vì sao mà không trở lạị Có khó khăn gì? Không lẽ nào mọi người lại đành đoạn bỏ bọn mình trong cách này saỏ”. (Tr.255)
Ðây là lời trăng trối của DTT. Là lời trăng trối chưa bao giờ nói hết. Với con tim chảy cùng dòng máu của bà, người viết tin rằng bà đã hiểụ Cuốn nhật ký không phản ảnh đúng cuộc đời thật của Ðặng Thùy Trâm. Thế nhưng bà vẫn biên tập, đành đoạn cắt xén chỉnh lý nội dung bản gốc, sai lạc hết ý nghĩa đích thật nhật ký mà DTT đã viết. Như vậy bà đã lợi dụng nhật ký của chị bà như là một cái phao nổi trong xã hộị Hành động này chính là một tội lỗi khó tha thứ được đối với người đã chết. Nói một cách nào đó cũng là sự phản bộị Phản bội chính người chị ruột của bà.
Và bà vẫn xác định trên đài BBC bà đã biên tập lại hoàn toàn không bỏ sót câu nào(?)Trong khi bản in và bản gốc đã nằm trong tay bạn đọc như là một bằng chứng dối gạt của bà. Bà đã phản bội lòng tin yêu của độc giả đến với DTT như là một biểu tượng thời đại theo cách nói của Ðảng và nhà Nước. Lời của bà “dám chịu trách nhiệm và không sợ thách thức của dư luận” có còn ý nghĩa nào không thưa bà Ðặng Kim Trâm?
Bài viết trên đã dài, thế nhưng vẫn chưa nói hết những điều còn thắc mắc trong lòng người viết như là động cơ trong sáng nào đưa nhật ký DTT đến với độc giả? Ðàng sau sự dàn dựng câu chuyên anh hùng là cái gì? Ðảng và Nhà Nước CS đề cao Nhật ký DTT trong tình hình xếp lại quá khứ hương về tương lai là nhằm vào mục đích gì? còn nhiều nữạ.. người viết không nhớ hết xin dành cho độc giả viết tiếp vậỵ
Thằng bé chạy loăng quăng trên khoảng sân nhỏ ở tầng thứ sáu của căn chung cư, nó chạy theo chiếc xe hơi chạy bằng điện. Chiếc xe nhỏ nhắn dễ thương và biết tránh né các chướng ngại vật cản đường, quanh quẹo, de lui bẻ ngang rẽ dọc, và chạy với tốc độ đều đều không thay đổị Chạy tới, chạy lui và mỗi lần gặp chướng ngại nó dừng lại chớp đèn như nghe ngóng và rẽ qua ngõ khác. Thằng bé chạy theo đàng sau cười rúc rích. Nó chơi không biết mệt, khoảng sân ciment nhỏ và hẹp, khoảng chừng hơn vài chiếc chiếu nhưng cũng đủ cho hai "động" vật, một người một vật, cùng động đậy di chuyển.
Thằng bé rất thích thú. Chiếc xe mới mua là quà sinh nhật của thằng bé lên 4 tuổị Ông Hai Dãnh vẫn ngồi im theo dõi thằng bé, nó là cháu nội của ông, trên tay ông tách trà bốc khói thơm lừng. Hai Dãnh nhấp từng hớp trà sảng khoáị Ông nhìn ra xa, dưới chân ông cả một thành phố đang sôi động, hối hả, xe cộ dập dìụ Thành phố mới tái thiết, cao ốc mọc lên nhiều hơn ngày ông mới về chỗ nàỵ Năm năm về trước. Ngày đó, thành phố còn tàn tạ lắm, theo cái nhìn và suy nghĩ trong ông. Ðối với ông, Mỹ nó phải là nhà lầu cao nhiều tầng, cao vút trời xanh, cao như các cao ốc nằm trên đường Nguyễn Huệ, Sài Gòn. Nhưng ông lầm. Ngày mới đặt chân đến phi trường quốc tế San Francisco, ông choáng ngợp với các
cửa hàng, lối đị Ông bước ra khỏi phi cơ đi luồn trong một hành lang dài như cái ống, hun hút không thấy lối ra, nó đưa đến một căn phòng rộng thênh thang. Ông như lọt thỏm vào một nơi mênh mông. Trong trí ông khi bước ra khỏi cửa phi cơ là một khoảng trời xanh bao la, ông nghĩ về phi trường Tân Sơn Nhất. Không phảị Thế là ông choáng ngợp. Hụt hẫng. Con người bị choáng ngợp, hụt hẫng từ trong suy nghĩ. Ông đi một mình. Trong trí ông vẽ ra một khung cảnh khi vừa bước ra là gặp ngay con cái đang đứng đón chào ngoài cửa phi cợ Ông lầm. Sau mấy phút ông mới tỉnh lại và theo những người hành khách khác đến chỗ nhận hành lý. Ông đứng vòng quanh một chiếc bàn xoay to và những túi hành lý tuôn ra từ một cửa
tò vò....ông không biết làm thế nàọ Và rồi mọi chuyện…qua, ông tự tay xách 2 chiếc vali đặt trên một chiếc xe đẩỵ Ông bước qua cửa, một lần ngạc nhiên thứ hai, căn nhà khách mái vòm cao vút, nền lát gạch bóng có thể soi mặt... và ông vẫn chưa nhìn thấy con ông...đến khi qua một khúc quanh, ông mới nhìn thấy hàng trăm người đứng bên ngoàị À, thì như vậỵ..
Có tiếng gọi quen quen:
"Bạ..con đây nè."
Con cháu của ông nó đã nhìn thấy ông trên màn ảnh truyền hình từ lúc ông nhận xong hành lý và đẩy rạ Bây giờ mới thật là phòng khách của phi trường.
Ông về với vợ chồng nó một thời gian, sau đó ông ra riêng đến căn chung cư nầy, tầng thứ 6, căn chung cư dành cho người già .
Thành phố không có gì to lớn, vẫn những căn nhà lợp bằng gỗ, bằng đất, những hàng cây xanh, và những con người hối hả .
Lần đầu đi ra phố ông hỏi con ông:
"Tao thấy ở đây người ta vội vã, hấp tấp như thể chạy đua vậy con ?"
Ðứa con ông cười không trả lời .
Bây giờ ông đã quen rồi cuộc sống ở đâỵ Cuộc sống ông ráng hòa nhập vào đó. Vội vã, hấp tấp và thiếu hẳn tình người .
Thằng bé vẫn bóp "còi miệng" tin…tin chạy theo chiếc xe điện. Rồi nó sẽ qua tuổi ngây thơ, và sẽ bị dồn vào con đường như cái ống sâu hun hút…tất bật, hối hả…chỉ để vừa đủ nuôi thân, trả nợ…và đó là cuộc sống ông Hai Dãnh không thể nào hiểu được.
Ông nhớ đến con chim cu cườm ở vườn tre sau nhà ông…con chim cốt hai…suốt ngày rỉ rả kêu hai tiếng cu…cu, chẳng ai cần quan tâm. Với ông thì không thể mất nó .
Có ai đó đã từng hỏi tôi rằng: Thủa nhỏ tôi sợ gì nhất. Xin thưa: Sợ bố tôi nhất. Sợ đã đành, nhưng nể bố cũng nhất luôn. Bà nội chỉ có bố là con một. Bố kết hôn với mẹ, ba năm sau mẹ có đứa con trai đầu lòng, bà nội thích nhiều cháu, bố cho mẹ mỗi năm một đứa, tính đủ một chục thì ngưng (bốn trai, sáu gái). Bố làm đủ nghề trong bốn mùa, trước tết một tháng, bố lo cắt may những bộ áo quần mới cho anh em chúng tôi, rồi bố hướng dẫn mẹ làm bánh chưng bánh tét, mứt gừng, mứt dừa, nào thịt heo muối, dưa chua, củ kiệu để ăn đủ trong mười ngày tết, đúng là ông bố có tài nội trợ đảm đang. Trước tết một tuần bố dựng một túp lều ngay ngã tư và chỉ cần một cái máy nhỏ đánh bóng
lư đồng, trong vài ngày cuối năm cũng kiếm được mớ tiền đủ lì xì con cháụ Cùng trong thời gian đó, đêm đêm bố cắt dán đồ mã, đủ kiểu, đủ màu: như áo quần giày dép v.v...bán cho bà con trong làng để thờ cúng ông bà trong những ngày tết. Bố còn biết chẻ tre đan rỗ, làm thợ rèn, lấy sắt làm thành dao, rựa, rồi quay sang làm thợ tiện. Mùa hè bố xuống sông đào đất bùn, nắn thành lò dùng than đá để mẹ tôi nấu cà phê bán buổi sáng. Bố làm hết việc này đến việc khác không bao giờ ngừng taỵ
Bố biết ca hát, nghe ai ca mùi tai ông cũng mê mẩn tâm thần, cái thần nghệ sĩ nó lãng mạn là thế ! nhưng bố thích nhất là bộ môn hát bộ. Bố bèn chung vốn với người em rể bên vợ, lập ra gánh hát, đi lưu diễn làng nọ tỉnh kiạ Bố viết tuồng, làm đạo diễn. Diễn viên nào có tí nhan sắc là bố thả dê liền, vậy mà có đào lẳng vẫn chịu “đèn” cặp bồ lửng với bố, trong thời gian này mẹ ghen lên ghen xuống, chạy theo để bắt ghen bố hụt hơi luôn. Phần con đông, phần ghen bố làm mẹ hốc hác, tóc tai rối bời, thương mẹ hết sức, thiệt giận ông bố độc tài có máu…trăng hoa ! ác, cái bề ngòai bố đạo mạo, lại có cặp môi đầy đặn và cặp mắt đa tình, ăn nói lại có duyên, đến tuổi già mà cặp môi dày
vẫn còn duyên, thế mới chết người !
Lúc nhỏ tôi rất thích nghe hát bộ, vì lời lẽ các diễn viên đốp chát nghe thấm thía ý vị , và nhất là vai nữ lưu hào kiệt trong bộ áo giáp giữa chốn binh đao, oai phong lẫm liệt lắm! Một câu nói theo sau là động tác, với tay chân, với ánh mắt, với cái hất cằm, lắc đầu làm người coi có nhiều ấn tượng và rạo rực theo tiếng trống kèn tùng xèng, và cũng rất gợi hứng cho diễn viên múa kiếm trên sân khấụ Hát bộ mà có dàn nhạc đệm của cung đình Huế thì diễn viên coi như rồng gặp mây, thuyền gặp gió, nắng gặp mưa, họ ca diễn lột xác phàm thật đam mê quá đổi, tôi còn mê huống chi là mấy…cụ. Trong tất cả anh chị em, cô em kế tôi là không biết hát một câu, còn chín anh chị em, đứa nào cũng có tí
máu văn nghệ “gia truyền” của bố, nhưng chẳng có đứa nào chịu theo cái nghề hát bộ của bố. Nhiều lần bố buồn, tôi làm tài khôn an ủi chắc tại các con của bố tân thời nên không chịu tập tuồng í à ta đây là…Bố tôi hét to: “ Tổ cha màỵ” rồi rượt tôi chạy có cờ. Bố tôi độc tài thế đấy ! Tôi ngán ông cụ nổi giận bất tử kiểu này lắm !
Tôi phục bố làm thủ công nghệ rất khéo tay và làm đạo diễn văn nghệ cũng hết ý, nhưng nghe đâu bố tôi còn có biệt tài làm ra…tiền giả nữa kìa ? Ngày xưa đâu có máy móc hiện đại như bây giờ, làm thế nào mà bố biến chế cóp pi đồng tiền để đưa mẹ bán buôn nhỉ ? Nghe chuyện như thế này: Khi mẹ có đứa con trai đầu lòng hai tuổi thì bố bị bắt về tội làm tiền giả, chính mẹ cũng không biết làm sao mà bố làm ra được những tờ giấy bạc vào thời điểm đó (hình như trước năm 1950 )Việt Nam xài chung một đồng tiền với Miên, Lào gọi là tiền Ðông Dương. Thời gian bố bị tù, mẹ thăm nuôi bố luôn luôn, mà ngày về của bố thì biền biệt không biết khi nào được thả ra, thời đó làm tiền giả tội
nặng lắm, lạng quạng tù chung thân chẳng phải chơị Mỗi khi đi thăm bố, lúc về, mẹ hay đi con đường tắt trong làng để đón đứa con trai, không ngờ trong xóm nhà lá, có người ngồi nhìn ra thấy mẹ thường qua lại con đường phía trước. Lúc đó mẹ hai mươi lăm tuổi, gái một con trông mẹ mặn mà, thân hình đẫy đà tròn trịa, mát da mịn má của mẹ làm ‘xốn” mắt gã trai làng sung mãn. Hắn thấy đằng xa xa bóng mẹ sắp đi tới, hắn chạy ra nằm ép mình sát bên mép đê, chờ mẹ đi ngang qua…vồ lấy, nuốt trửng (đường mương trong làng trống trơn không có cây cối rậm rạp) Ðường rộng lớn sao mẹ không đi, đi chi đường vắng để “ma” đón đường không biết!
Sau lần bị tên “phải gió” trong làng làm nhục mẹ nín khe, không dám nói không dám hở răng với ai, nếu hở môi là hai mẹ con mẹ sẽ không yên thân với hắn. Hắn hăm dọa mẹ như thế. Mẹ nhục nhã xấu hổ với bố, mẹ biết gã thanh niên kia rất có quyền lực nhất nhì trong làng, nên mẹ gạt nước mắt hận thù cố quên . Kể từ đó mẹ không dám qua lại trên con mương kinh hoàng đó nữạ Nhưng rồi nỗi kinh hoàng khác lại đến với mẹ, mẹ muốn quyên sinh chết ngay tại chỗ, nếu mẹ không nghĩ đến đứa con nhỏ dại, chắc mẹ đã tự tử rồi…Số là sau lần bị “cọp” vồ, mẹ thấy trong người thay đổi, rồi tắt bặt đường kinh. Thật là khủng khiếp ! Chồng bị tù vợ ở nhà có chửa…Trời hỡi ! Chết, chỉ có chết mới giải
quyết được chuyện này thôi, bố mà biết được ổng sẽ vượt ngục giết…mẹ như chơi ? Mẹ biết cục ghen của bố như quả…bom. Khủng khiếp lắm ! Chết …
Mẹ không biết nói với aị Hoảng quá, mẹ đành chạy đến nhà tên “phải gió” báo hung tin, mẹ gào la kêu khóc và một hai đòi tự tử chết trước mặt hắn. Hắn bối rối suy nghĩ lung tung. Ôi, một chút sung sướng cuộc đời bây giờ sắp nổ tung. Ngưng khóc, mẹ nhìn hắn tức giận sôi gan, lúc cơn giận nổi lên con người ta có một sức mạnh phi thường và hung hăng như…sư tử. Mẹ vội túm lấy hắn thoi mấy cái vào mặt, luôn đà mẹ nắm tóc hắn, giật một cái làm hắn chúi nhủi suýt té, thuận bàn chân mẹ đạp mạnh một cái, hắn té nhào, nằm bất động ngay tại chỗ, chưa đã nư mẹ đày nghiến hai bàn chân lên người hắn. Hắn nằm im rên hư hừ để mẹ đánh, đạp mỏi tay thì mẹ ngưng. Mệt quá, mẹ ngồi tiếp tục gào khóc, y bảo mẹ ngừng khóc để nghe y nói…Mẹ hàm hồ hét :
“Nói cái gì ! Tôi chỉ muốn chết thôi…”
“Ai cho chết mà chết !”
“Anh là tên mọi rợ đê hèn, chồng tôi đang ở tù, nỡ lòng nào anh “lấy” vợ bạn cho được chứ !…”
“ Lấy ! được bao nhiêu ? Chuyện đâu còn đó…
“Trời ơi ! chồng tôi mà biết ảnh sẽ bằm an…trăm mảnh.”
“Bằm…củ tỏi thì có”.
“Trời ơi ! hu hu …”
“Nín!” Y hét lớn:
Sau tiếng hét của y, mẹ chỉ chờ có thế là ngưng khóc ngaỵ Mẹ nghe theo hướng dẫn của y phải làm những giấy tờ để nộp lên Quận, như vầy…như vầy cứ thế mà làm. Mẹ hy vọng bố sẽ được thả ra vì mẹ biết y là người giàu có nhất trong làng mà tiếng nói của người giàu rất có nhiều quyền lực (sai cũng thành đúng). Sau cái ngày mẹ“nhồi” y một trận nhừ tử, y ở sau lưng mẹ âm thầm can thiệp vào chuyện của bố. Một tháng sau bố được thả tự dọ Bảy tháng sau, mẹ sinh cho bố đứa con gái xinh xinh đặt tên Vân Nguyệt. Tuy mẹ sinh “non” chưa đủ tháng, nhưng mẹ tròn con vuông là được rồị Ui, trong cái rủi lại có cái may .
Không biết bố nghe ai giới thiệu, hoặc là đã nghe danh tiếng cô đào Giáng Phương tuổi trẻ nhưng diễn xuất thì rất lão luyện nên bố phải đích thân vào tận Bình Ðịnh Qui Nhơn làm hợp đồng mời đào Giáng Phương ra Trung biểu diễn. Tôi nhớ một đêm trăng, bố đưa về nhà một cô tuổi chưa tới hai mươi, người nhỏ nhắn xinh đẹp, da trắng, tóc dài, nét mặt nhẹ nhàng người nhìn dễ mến. Ai hỏi gì, cô chỉ dạ dạ rồi e thẹn lí nhí trả lờị Bố giới thiệu từ đây tới cuối năm, Giáng Phương sẽ là đào chính của đoàn hát của bố.
Ðêm diễn đầu tiên của Giáng Phương người đông chật rạp, và cứ thế con thiên nga Giáng Phương bay trên bốn phương trời nghệ thuật của bộ môn hát bộ. Hát đâu, đi đâu, ai muốn gặp Giáng Phương phải qua bố. Lúc bấy giờ thằng em trai tôi làm việc sau bức màn nhung phụ trách dàn âm thanh và ánh sáng cho sân khấu, còn đào Giáng Phương rất nổi tiếng nó đâu dám lại gần. Giáng Phương hát cho đoàn của bố được ba tháng, thì bố đưa tin, tuần tới đám hỏi của Giáng Phương cho thằng em trai tôi, tháng sau thì làm đám cướị Tội nghiệp nhỏ Giáng Phương khi hát ở trong quê thì lệ thuộc cha mẹ, khi bố tôi vào Bình Ðịnh gặp bố nó để ký “ hợp đồng” rồi nó theo bố tôi ra Trung như con gái theo cha đẻ, bảo hát thì
hát, bảo nghỉ thì nghỉ, nó chỉ biết hát để phục vụ khán giả, thấy khán gỉa vỗ tay khi nó bước ra sân khấu là nó vui, nó chìm trong hạnh phúc, nó hát rất say mê, tiền bạc đưa cho bao nhiêu cũng được, không bao giờ phàn nàn, tuồng nào không có nó là rạp vắng tanh. Có một lần vai diễn của nó cho người hát thế vì phải về quê trong ngày lễ chạm hỏi , không có nó khán giả tức giận bỏ ra về. Hôm sau nó phải hát lại tuồng trước để “đền” khán giả. Chị em tôi coi nó đóng vai Lưu Kim Ðính Phá Tứ Mã thì mê nó luôn. Tuồng này phải hát hai đêm liên tiếp mới hết. Con nhỏ bắt đầu đi hát năm mười bảy, hát ba năm, là làm đào chính. Hai năm đầu nó làm vai phụ, bước qua năm thứ ba nhảy ra làm đào chánh, lúc đó vừa
đúng hai mươi tuổị Sau khi lấy chồng Giáng Phương vẫn liên tục được mời đi lưu diễn khắp vùng Nam Bắc sở dĩ được mời nhiều vì bộ môn hát bộ càng ngày càng hiếm mà em dâu tôi chuyên hát và múa võ rất đẹp. Gái Bình Ðịnh mà…Khán giả mê nó đến khi có bầu tám tháng vẫn còn đóng tuồng trên sân khấu.
Bố tôi rất hãnh diện sung sướng đến tận mây xanh, mỗi khi ra đường người ta xầm xì , bố là bố chồng của đào Giáng Phương. Bố cưng con dâu quá làm trong gia đình bị xào xáọ Bố nói mấy đứa con gái sau này là con của “người ta”, còn dâu mới là con của bố. Thấy “bà” con dâu đau đầu sổ mũi là bố làm nước chanh hấp chưng thủy và mật ong cho nó uống, bố nghe nó than mệt, ăn không ngon là bố đi mua thịt bò, vằm nát nấu cháo đưa đến tận tay cho nó. Phải trái gì bố cũng bênh nó, coi bầy con gái như người dưng nước lã. Có lần tan một buổi hát để về nhà, hôm đó là tháng mười hai mưa gió thường xẩy ra luôn luôn, hai bố con đang đi nửa đường thì cơn mưa đổ xuống, nhỏ Giáng Phương quên áo mưa, bố
đưa áo mưa bố cho nó mặc. Hôm sau bố cảm nặng, bố nằm liệt cả tháng, tiêu, tiểu trên giường, chị em tôi thay phiên chăm sóc bố bắt mệt. Bố khỏe mạnh lại, bố hỏi con Gíáng Phương mấy hôm rày hát hò ra saọ Mở con mắt ra là bố lo săn sóc o bế “bà” con dâu của bố. Một hôm bố mặc áo quần sắp bước ra cửa, chị em tôi biết thế nào bố cũng đi thăm con dâụ Con em kế tôi tức giận ra mặt. Nó nói bóng, nói gió vói theo:
“Con báo tin buồn cho bố biết, từ đây sắp tới bố có bệnh họan thì gọi “nó” đến nhé! Tụi con là con của “người ta” rồi”.
Bố vừa đi vừa nói:
“Tụi bây làm chị mà không rộng lượng chi hết…”
“Bố mê…hát bộ quá thì bố dọn qua nhà “nó” ở luôn đị”
Bố tôi quay lại nhìn trừng nó, ông đi vô nhà định bạt tai em gái tôị Tôi nhảy ra giang hai tay trước mặt bố . Tôi hét :
“Bố mà đụng tới em con là bước qua xác của con đây nè…”
Nghe tiếng lớn nhỏ ngoài phòng khách, bốn đứa em gái tôi ở nhà dưới chạy lên. Thấy “lực lượng” đầy đủ, con em đứng nấp sau lưng tôi, nó nói rất mạnh miệng :
“Chưa thấy ai trên cõi đời này, cha chồng mà “mê” dâu như bố, con gái mình chẳng coi ra gì. Bố qua ở luôn với nó đi…
“Mày hỗn…”
Bố tôi muốn chụp em tôi, nhưng nó chạy lòng vòng nên bố bắt không được. Bốn đứa em còn lại ôm lấy bố, em kế tôi vội chạy thoát ra ngòaị Ra ngoài nó còn ấm ức nói lớn:
“Tụi con sẽ dọn đi qua nhà anh Hai ở, không thèm ở với bố nữa đâu!”
Mẹ đi đâu về, nghe bố kể lại, mẹ liền bênh bố, rầy la đám con gái hỗn với bố. Ðúng là…vợ chồng đồng tịch đồng sàn có khác, sai trái gì lúc này cũng phải bênh nhau .
Kể từ đó chị em tôi không thèm đi coi hát nữa, thiệt tình chị em chúng tôi không ghét bỏ gì cô em dâu, vì nó đâu đụng chạm gì đến mấy bà chị em chồng ! Chỉ cái tội nó hát hay, diễn giỏi mà bố là một fan của nó, nay “thần tượng” trở thành dâu của mình, bố không cưng chiều sao được! Nhưng bố cưng nó quá thấy “ngứa” mắt, nên em gái tôi “cảnh giác” bố một tí thôi, nhưng bố đâu có ngán lời hăm dọa em tôi, đám con gái của bố trước sau gì cũng phải bỏ bố ra đi, không đi trước cũng đi sau, đi làm “con người ta” ấy mà ! Sáu đứa con gái không bằng một “bà”con dâu của bố !
Thời gian dần theo năm tháng, chị em tôi đến ngày cũng phải xa bố mẹ để về làm “con người ta”. Ðứa lấy chồng xa, đứa có chồng gần, thỉnh thoảng các con của bố tụ về đầy đủ trong ngày lễ cúng ông bà rồi vội vã ra về ngaỵ Chuyện bố và em dâu không còn là đề tài để chị em tôi phản ảnh nữa, một phần cũng đã lớn và sự suy nghĩ cũng sâu xa hơn. Con dâu cho bố bầy cháu nội kháu khỉnh, sau này bố tôi lớn tuổi không kham nổi đoàn hát nên bán đoàn lại cho người khác, bố ở nhà giữ cháu cho mẹ chúng đi hát. Con dâu của bố vẫn theo nghiệp cầm cạ Môn hát bộ dân miền Trung khoái lắm nên đêm nào nó cũng được tiền khán giả liệng trên sân khấu, nhất là mấy ông Việt Kiều ngồi dưới hàng ghế ném
tiền lên như mưa, còn nhiều hơn tiền lương một đêm hát. Dâu của bố, sau này hát đủ các bộ môn, nhất là hát cho đám…tang, hát cho ngày tảo mộ, hát chầu văn trong đình làng, và hát mãi cho đến ngày hôm naỵ Tôi có chồng xa nên ít về thăm bố mẹ. Ngày tôi xa gia đình, xa các em, năm đó mẹ năm mươi tám tuổị Vài năm sau mẹ tôi mất. Bố sống thêm mười năm mới mất, bố tôi thọ bảy mươi tuổị
Một buổi tối, chuông điện thọai reng. Tôi cầm máy bên kia là tiếng của người đàn ông, ông tự giới thiệu về mình và xin gặp họa sĩ Vân Nguyệt. Tôi trả lời: “Vâng, chính tôi ”. Ông nói, ông ở miền Bắc thường theo dõi chương trình văn học nói về tranh Vân Nguyệt, ông phôn để tỏ lòng ngưỡng mộ rồi ông hỏi Vân Nguyệt là bút hiệu chăng ?. Tôi nói: “Không, tên thật” Ông hỏi :“ Xin lỗi, cô biết ông Trần Thanh Nghị ? Tôi trả lời: “ Là bố tôị Còn ông là aỉ”. Ôâng trả lời: “Một khán giả trung thành đoàn hát của bố cô”. Tôi à một tiếng, người đàn ông bên kia dây cất tiếng: “Tôi muốn có một cái hẹn để mua những bức tranh của cô được không ?” “Ðược” Tôi nói .
Trước mặt tôi là người đàn ông cao lớn, tuổi ngoài bảy mươi, da trắng, tóc hói đứng xoay lưng vào cửa, còn tôi thì đang nhìn ra dãy hành lang. Ông khách nhìn tôi, đôi mắt ông sáng ngời hãnh hiện và xúc động. Mấy lần ông định nói điều gì đó rất khó khăn nên khựng lạị Ông bắt đầu kể câu chuyện tình mấy chục năm về trước:
“ Bác và bố cháu là bạn học lúc nhỏ, bố cháu là một nghệ sĩ đa tài, đa nghề. Bác rất nể phục, bác thích văn nghệ nhưng lại đam mê trong công việc đồng áng, cái nghề ăn chắc mặc bền. Bác yêu mẹ cháu, nhưng mẹ lại yêu bố cháu, bác biết phận mình nên giấu kín tình đơn phương trong lòng, lúc mẹ cháu có con trai đầu lòng, bác mới lấy vợ, nhưng vẫn còn say mê mẹ cháụ Một hôm bác nghe tin bố cháu bị bắt về tội làm bạc giả. Thấy mẹ cháu mỗi lần thăm nuôi chồng vất vả bác thật xót xa, rồi một buổi chạng vạng tối bác thấy mẹ cháu đi ngang qua, bác cầm lòng không được, bác đã làm…hỗn với mẹ cháụ Một tháng sau, mẹ cháu cho bác hay đã cấn thai, mẹ cháu đòi tự tử, bác sợ mẹ cháu…chết, và bác nghĩ
mình đã có lỗi với bố, với mẹ cháu, nên bác phải có trách nhiệm trong việc này, tiền bạc có bao nhiêu bác đổ hết vào để chạy chọt lo cho bố cháu về càng sớm càng tốt, và chưa đầy một tháng bố cháu được thả về. Hai tháng sau bác dọn nhà đi nơi khác, nhưng thỉnh thoảng bác kín đáo nhờ người trong làng hỏi thăm về “hai mẹ con” và biết tên con gái của bác mẹ đặt là Vân Nguyệt. Sau này thì nghe tin cháu có chồng về tận miền Tây bác mất tin tức, rồi tình cờ bác thấy tên cháu trên báo, nữa tin nữa nghi, không biết có phải Vân Nguyệt con của…mẹ cháu không ? Bác phôn hỏi nhà báo xin địa chỉ cháu, nhưng nhà báo nhất định không cho, bác phải tìm đến tận nơi kể rõ sự tình họ mới cho số phôn…”
Cố gắng lắm tôi mới dằn được cổ họng như có một cục gì nghẹn dâng lên, mặt tôi nóng bừng. Trong vài giây sững sốt mãnh liệt mà trước đây tôi chưa từng có, đầu óc tôi hỗn loạn dữ dội trong sự im lặng. Trời, tôi là giọt máu của người đàn ông xa lạ này sao ? Làm sao tin được ? Người đàn ông xa lạ này ở đâu đến dựng ra câu chuyện tình éo le như cải lương ba xu, rồi nhận tôi là con ? Nhận con dễ vậy sao ? Tôi lấy lại bình tĩnh, lau nước mắt, mặt đanh lại như nước đá lạnh. Không chịu được nữa, tôi giận dữ:
“ Ông về đi ! Tôi chỉ có một bố là Trần Thanh Nghị chấm hết”.
Người đàn ông trong tư thế coi như rất bình thản, nhưng cũng run run vì xúc động, ông nhìn thẳng vào mắt tôi nhẹ nhàng nói nhưng cũng rất dứt khoát:
“ Tin hay không là quyền của cháu, bác có bổn phận nói lại để cháu biết nguồn gốc của mình là ai, vì chính mẹ cháu nói với bác cháu là…con bác. Bác tưởng mẹ cháu đã nói cho cháu biết rồị Thôi chào cháu…bác về” .
Người đàn ông đi rồi, tôi đứng như trời trồng, tự nhiên tôi òa khóc. Tôi không nhớ mình khóc được bao lâu thì ngưng, từ khi gặp người đàn ông chưa đầy mười phút mà tâm tư tôi bức xức thế này ! Lấy bằng cớ gì tôi là con của ông ta ? Chính mẹ tôi đã nói với ông ? Ai làm chứng mẹ tôi đã nói với ông ? Mẹ tôi mất rồi ông muốn nói gì thì nói, ai cấm ! Nhưng mà ông nhận con để được gì ? Danh, lợi hai thứ đó tôi không có, thì ông nhận con như tôi để làm gì, nếu không phải là con ruột của mình ? Bố mẹ mất rồi, biết hỏi ai ? Tôi lại bâng khuâng. Nghĩ suy cho cùng bố mình đã mất, bây giờ có người nhận làm con thì cũng được có sao ? mình lại có thêm bố nữa coi như là bố…nuôi đị Càng vuị Tôi
bắt đầu lý luận và suy nghĩ, một lọai triết lý đơn giản về thứ hạnh phúc và bình yên trong tâm hồn thì bớt rắc rối cuộc đời …
Hôm sau tôi phôn lại người đàn ông. Ông rất vui vẻ, riêng tôi thì hơi ngượng vì câu chuyện còn quá mới với tôị Ông nói sẽ đến gặp tôi ngay bây giờ.
Hôm nay là ngày thứ bảy, chiều nay…bố Huỳnh Phố sẽ dẫn tôi về để giới thiệu với các con của bố. Vợ bố mất bốn năm nay, bố Huỳnh Phố có bảy người con, năm trai, hai gáị Người nào cũng có gia đình, có con cái . Bố nói tôi giống đứa con gái áp út của bố, hai chị em giống quá !…Tôi nghe bố lẩm bẩm mà bần thần trong hồn một cảm giác rất lạ, thật khó diễn tả. Tôi hồi hôïp theo sau bố đi vào nhà. Ngôi nhà khá lớn, tường cao cổng sắt. Bước vô bên trong có sân rộng dưới hàng cây bông giấy màu hồng rất thơ mộng, tôi thấy có bảy, tám đứa con nít, đứa đứng, đứa ngồi, đứa nằm dưới đất. Thấy hai…bố con tôi bước vào, mọi người trong nhà từ lớn đến nhỏ nín khe, đưa mắt nhìn ra…Tôi rón rén đi sau bố. Bố cầm tay tôi nói lớn:
“Này các con, chị Vân Nguyệt là chị của các con. Các con xem nhỏ út Thúy Vân giống chị Vân Nguyệt ghê hông ?…
Tôi mắc cỡ đứng làm thinh, bỗng một trong hai con gái của bố nói:
“ Con thấy anh Thái giống chị Vân Nguyệt hơn”…
Hai ba cái môi đồng thanh: ừ nhỉ anh Thái giống chị Nguyệt nhiều hơn là Thúy Vân…Tự nhiên tôi có thêm một gia đình mới, bố đã báo tin cho các con biết, bố đã tìm lại được đứa con gái , nên hôm nay tất cả đều có mặt đầy đủ để bố giới thiệu giọt… máu rơi bên mương làng năm nào của bố.
Sự quan hệ tình cảm hàng ngày trong gia đình bố Huỳnh Phố cũng như sự ân cần thăm hỏi các con bố làm tôi có cảm tưởng, tôi là con của bố, không còn có cảm giác xa lạ nữa, và tôi yêu mến gia đình thứ hai này như chính gia đình ngày xưa của tôị
Một hôm tôi về lại quê nhân dịp giỗ mẹ. Lúc thắp nhang tôi nhìn ảnh mẹ, rồi nhìn qua ảnh bố, tôi có cảm tưởng bố gườm gườm giận hờn một điều gì đó, hoảng quá, tôi quay nhìn ảnh mẹ, mẹ nhìn tôi mỉm cười, nụ cười bí mật như nụ cười La Joconde Mona Lisa của Leonard De Vinci . Tôi hoang mang, tư lự mông lung…
Sau buổi kỵ cơm, mấy em tôi ai về nhà nấy, chỉ còn tôi đứng xớ rớ bên dì Út . Dì thấy lạ hỏi :
“ Ủa cháu Nguyệt chưa về à! muốn vài dĩa xôi chè đem về cho con phải không?”
“ Dạ đâu có Dì. Con muốn ở lại chơi với Dì tí nữa về cũng được. Còn sớm mà… Khi nào thì Dì về.
“Dì ở lại chơi với vợ thằng Mẫn ( Mẫn anh trai tôi) ngày mai dì về”.
“ Con nói chuuyện với dì môït tí rồi con về. À dì ơi ! Dì có biết ông Huỳnh Phố không ?
“ Ông đó giàu nứt tiếng ai mà không biết ! Con ông Huỳnh Phủ đó mà. Gớm ! cha con gì mà đặt tên thấy toàn là phố phường quận phủ…
Tôi nhìn quanh nhà thấy không còn ai lai vãng, tôi xuống giọng thật nhỏ:
“Dì à…dì có biết chuyện ông Huỳnh Phố với…mẹ con không ?
“Biết ! ”.
Tôi rất hồi hộp:
“Mẹ con nói với dì hả ?”.
“Không, lúc đó dì còn nhỏ, mẹ đâu có nói với dì”.
“ Ủa ! thế sao dì biết ?.
“ Dì nghe bà ngoại con nói”.
“ ? ? ? ”.
“ Tại sao bấy lâu nay dì không nói cho con biết ?”.
“ Ủa, mà tại sao bây giờ con mới hỏi dì ? Dì không nói với con, dì nghĩ ổng sẽ không bao giờ gặp con. Ổng biệt tăm biệt tích, ông Huỳnh Phố…chết rồi ! ”.
Tôi ngập ngừng:
“ Ổng đã tìm gặp con. Mẹ đã nói với ổng về đứa con.. .”
“ Hai “cha con” gặp mặt rồi à ! Ông Huỳnh Phố là người tốt bụng, con nhận làm bố … cũng được.”
“ Dạ, đến ngày thì hai bố con cũng phải gặp nhau ”.
“ Nhưng, ông Huỳnh Phố không phải …bố con.
“ Ủa, kỳ vậy Dì ?
“Người chết mới là…bố con ?”.
“Dì nói lộn rồi . Ông Huỳnh Phố mới chính là bố đẻ con ?”
“ Ðừng có cãi, nghe dì nói đây: Sau đêm ông Huỳnh Phố cưỡng hiếp mẹ con, mẹ con về kể lại cho bà ngoại con nghẹ Bà ngoại con sau nhiều đêm suy nghĩ bày mưu cho mẹ con, chờ hơn một tháng sau đến nằm vạ ông Huỳnh Phố, nói là cấn thai một tháng, và một hai cứ đòi tự tử vì bà ngoại con biết dòng họ ông Huỳnh Phố giàu có và nhiều thế lực, vã lại ông Huỳnh Phố cũng là bạn của bố con nữa, thế nào ổng cũng lo cho bố con ra, chỉ có ông Phố mới đem bố con ra được khỏi tù mà thôị Không ngờ mẹ con làm đúng lời bà ngoại, ông Phủ bị trúng kế. Nhờ ông Phố nên bố con mới được về, chứ không cũng ở tù rục xương…Bố con về, mẹ con mới cấn thai”.
“Bố về, nhỡ mẹ con không cấn thai thì sao ?”
“Thì mẹ con bị…sẩy thai .”
Tôi nghe lạnh từ trên xuống dưới, sực tỉnh giấc mơ kinh hòang vừa chấm dứt, một giấc mơ khi người ta tỉnh giấc đổ mồ hôi lạnh. Tôi đứng chết lặng khi nghe dì nói hết sự thật, bàng hoàng như lúc ông Phố cho biết tôi là giọt máu rơi của ông năm nảo năm naọ Bàng hoàng sửng sốt chắc cũng như ông Huỳnh Phố sau khi nghe mẹ tôi báo“hung tin” cấn thai với ông. Không ngờ do bà ngoại tôi lập kế. Tôi không cảm thấy buồn hay vui khi biết mình không phải là con của ông Huỳnh Phố mà cũng không cảm thấy vui hay buồn khi biết mình là con của bố tôị Cảm giác buồn, vui , vui buồn không rõ rệt, nước mắt tôi một lần nữa trào ra và trái tim tôi thêm một lần nữa yêu thương rộng mỡ về ông Huỳnh Phố, ông là kẻ bị xí
gạt mà không biết. Bây giờ tôi là con của bố tôi, hay bố Huỳnh Phố thì không thành vấn đề nữa, có điều thấy tức cười, khi nghe mấy đứa em tôi nói, đứa em gái kế giống tôị Ðến khi gặp gia đình bố Huỳnh Phố các con ông cũng nói, con gái Út ông Phố giống tôi nữa…Chịu !
Chuyện mấy người lớn làm tôi nhức đầu quá! Tuổi tôi đã khôn lớn rồi mà nghe xong câu chuyện cứ ngớ ra như đứa trẻ lên năm lên bảỵ Tôi nghĩ đến ông Phố, tôi thấy ông là người thiệt nhất, ông chỉ có tội là cưỡng hiếp mẹ tôi, nói cho cùng thì cũng không phải chi là quá đáng, vì trong quá khứ ông đã từng yêu mẹ tôi, và nếu ông không yêu mẹ thì ông sẽ chẳng bao giờ bỏ tiền bạc lo cho bố ra khỏi tù. Nếu ông là người bất nhân, ông sẽ mặc kệ mẹ và để cho bố ngồi tù. Khi bố tôi ra tù, hai tháng sau ông mới đi biệt xứ. Ông muốn xa người ông yêụ Cách quyết định ra đi của ông là hay nhất. Người tuyệt vời nhất trong vụ này là bà ngoại tôi, và mẹ tôi cũng là một diễn viên xuất chúng tài hoa
không thua gì các đại tài tử chuyên gia đóng phim, rút được ruột ông đại gia sành sỏi việc đờị Chỉ có bố tôi là vô tư, một đời nghệ sĩ muốn làm gì thì làm, ngay như việc tày trời, chế biến tiền giả tài tình, xử dụng tiền được thời gian mới bị lộ, và bố ngang tàng tuyên bố dứt khóat: chỉ có dâu mới là con gái, nhưng bố lầm rồi ( quả báo ngay mà) sau này các con trai bố lấy vợ, vợ cũng là…Thượng Ðế, vợ là mẹ, nên cần hỏi gì thì bố lo chiều con dâu trước. Thiệt buồn cho đám con bố, con trai trong thời đại này, tội cho mấy đứa con gái “người ta” sau này thay phiên nhau lo hương khói ông bà. Nhưng bố là bố của tôi, mà bố Huỳnh Phố cũng chính là bố của đời còn lại của tôị Làm cha mẹ có
thương con thì sau này con cái mới thương lại cha mẹ. Tôi nhớ lại lúc đến gia đình bố Phố mấy đứa em nói, đứa con gái Út của bố Phố giống tôi…mà lạ thật, tôi cũng cảm thấy đúng thế. Chịu !
Từ xa xa, bố Huỳnh Phố với mái tóc bạc phất phơ trong gió xuân đang đi tớị Thấy tôi, nét mặt bố đầy vẻ hân hoan, bố vui rạng rỡ, đưa cả hai tay lên trời ra dấu, bố cười sung sướng. Không bút mực nào tả lại nỗi yêu thương của tôi vào lúc này, tôi phải yêu thương bố nhiều hơn nữa và cuộc sống gắn bó của hai bố con tôi, như một món quà cuối cùng vô giá, sẽ tiếp tục đến những tháng ngày còn lạị Mắt tôi sáng ngời mừng rỡ khi vừa trông thấy bố. Tôi hét lên: “ Bố, bố, cảm ơn bố…” rồi hấp tấp chạy nhanh đến sà vào lòng ông như đứa trẻ trông mẹ đi chợ về. Tôi nghe sau lưng có tiếng chim hót, tiếng gió reo quyện theo tiếng cười dòn tan của hai bố con tôi giữa nắng xuân đang về .
E- Mail : bichxuanparis@yahoọcom
Bao nhiêu đêm, ngắm trời cao chi chít đầy sao, trăng ẩn hiện lúc mờ khi tỏ, mình cũng thấy hồn lâng lâng theo mây gió bâng khuâng . Nghĩ đến chị Hằng sao mà âm thầm cô đơn quá ! Nhìn chị mà ngẩn ngơ với nét đẹp kiêu sạ Mắt chị diệu hiền mơ màng mơn trớn vỗ về như mẹ hiền bên đàn con dại, lòng ngổn ngang trăm mối mà vẻ mặt cứ ung dung. Tình chị không rực cháy như tia sáng mặt trời nóng bỏng, thiêu đốt như nỗi ghen của Hoạn Thư mà rưng rưng, e ấp dịu dàng của cô gái dậy thì còn treo giá ngọc. Chị thung dung khoe sắc cao sang huyền ảo, tập trung không gây tiếng đng như biểu dương sức mạnh thật của mình : ‘’Seul le silence est grand tout le reste est faiblesse’’ (Chỉ có yên lặng là cao cả, tất cả còn lại là yếu hèn).
‘’ Trăng bao nhiêu tuổi trăng già’’,
‘’Trăng bao nhiêu tuổi gọi là trăng non ?’’.
Không ai biết chắc tuổi thọ của trăng, ‘’còn người thì tt đầu săng’’ chứ trăng tồn tại mãi chẳng biết ngày tàn. Trăng cũng sống hợp thời xuất xử, l diện toả ánh sáng lung linh. Cũng e thẹn nép vào mây khuất bóng, khi lưỡi liềm phải trái khuyết tròn. Không biết có phải giữ vệ sinh hay làm dáng mà thường thay xiêm đổi áo, khi khoác chiếc ‘’burka’’ A phú hản mỏng dầy làm tăng vẻ đẹp não nùng, bí ẩn, gợi mơ, khi choàng khăn màu cầu vồng trong suốt , lúc như gót ngọc thanh thoát lướt qua màng tơ trời, yểu điệu, tuyệt thế thoát trần. Tia nhìn không là hung thần, cháy da bỏng thịt, xoáy tim của kẻ ‘’lấy oán báo oán, oán oán chập chồng’’. Ánh sáng ấy như của mẹ Têrêsa nhỏ người mà đức Thánh.
Nhìn đêm không trăng, dù sao trời chiếu sáng, vũ trụ như lắng đọng buồn thiụ Bóng tối ‘’phần tối tăm bí mật’’ của ‘’Hổ nhớ rừng’’(Thế Lữ) bao trùm làm không gian như nghèn nghẹn không yên. Những cặp mắt sói lang, hùm beo săn mồi thêm rực sáng, đoàn thú nhỏ hiền lành thu hình không dám trở mình im hơi nín thở trên đám lá vàng khộ Giang sơn của kẻ bất lương cũng lấy sao đêm làm pháo lệnh, trăng đèn lồng, cả những trận đánh pháo kích tấn công thường xảy ra sau khi mặt trời khuất bóng.
Trăng còn là vệ tinh duyên dáng xoay vần theo quả đất màu xanh, chứng nhân âm thầm quan phòng giám sát, yên lặng lắng nghe ghi nhận lời thề bao chuyện vui buồn riêng tư thầm kín của thế nhân, luyện tâm thiền định vằng vặc không mảy may xao đng phân tán khí thần.
Bàn tay Chị mầu nhiệm không khác chi của Phật tổ Như Lai phẩy xoè nhốt Tôn Hành Giả nghiêm răng, bất thần rọi pha vào hang cùng ngỏ hẻm vạch mặt chỉ tên, làm l diện bao cuc âm mưu cướp bóc.
Ảnh hưởng của trăng đong đưa thủy triều lên cao xuống thấp, theo âm lịch, ngày giữa tháng trăng tròn. Cao điểm nhất, rực rỡ thay ‘’khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang’’, ngày mười lăm, trăng rằm. Tết Trung thu, rằm tháng tám, đèn manchon trời thấp sáng, dưới thế vui theo với bao loại lồng đèn lớn nhỏ đủ thứ hình màụ
Có phải chăng trăng cũng biết nủng nịu soi bóng mình qua gương hồ sông nước,
‘’Giao trì nhất phiến nguyệt’’,
‘ Ðối kính họa mi nhất điểm biến thành lưỡng điểm’,
biết hòa mình với tâm sự của người đời,
‘’Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối,
Gió thu lọt cửa cọ mài chăn’’
bầu bạn với chinh nhân ?
‘’Vầng trăng ai xẻ làm đôi,
Nửa in gối chiếc nửa soi dậm trường.’’
Trăng cũng lấp ló thẹn thùng vén rèm mây tạo mơ gây mng, trầm ngâm ngắm dáng mình qua đôi mắt nhân gian thì thầm trút cạn tâm tư .
Cái nhìn của trăng thẳng ngay thanh khiết trái với kẻ bất lương, tiểu nhân lăng loàng nguy hiểm, kẻ bất tài hưởng thụ nịnh hót xu thờị Trăng cũng thông hiểu ‘’cao nhơn tắt hữu cao nhơn trị’’ nên tỏ ra khiêm tốn , biết ta biết người khác hẳn với con người thường mang mng đc tôn duy nhất.
‘’Trăng khoe trăng tỏ hơn đèn,
Sao trăng lại phải chịu lòn đám mây’’
Cái vẻ đẹp huyền diệu từ lúc mới mọc đến thời kỳ ‘’trổ mã’’, chếch bóng đến trăng tà, sự hiện diện ‘’nghìn trùng xa cách’’đó, ánh sáng ‘’mơ huyền’’ hay nồng thắm ấy , tưởng chừng như chỉ để trang điểm thiên nhiên, gây hứng thú. Nhưng không đâu, nhớ ánh trăng chênh chếch thình lình rọi sáng làm thức tỉnh lương tâm rối bời của Jean Valjean, vì sống còn lầm lỗi, trong ‘’Les Misérables’’ của Victor Hugo, phải công nhận trăng tuy xa mà gần và gắn bó mật thiết với thế nhân.
Mọi sinh hoạt văn hoá nghệ thuật giải trí đều ca tụng, thi vị hoá trăng, mỗi người mỗi vẻ, như Lý Bạch ‘’dám’’ chết vì Hằng Nga, Lưu Trọng Lư :
‘’Dưới trăng vàng thổn thức’’,
Thế Lữ qua tâm tình của chúa sơn lâm bị giam cầm trong củi sắt :
‘’Còn đâu những đêm vàng bên bờ suối,
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan.’’
Hơn thế nữa, nguồn sinh lực của trăng dồi dào cho đến đổi được chào hàng đổi chác :
’’Ai mua trăng tôi bán trăng cho’’.
Không những chỉ người thành thị, có học, giàu sang mới biết yêu trăng, người đồng quê không kém . Họ cũng biết dung hòa công việc, giải trí với vui chơi, như gánh lúa, đập lúa, giả gạo dưới trăng, cúng đình cúng miểụ..
‘’Hỡi cô tát nước bên đàng,
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi’’
Tuổi trăng, năm tháng không ai nhớ đến chỉ biết rằng duy nhất có mt vầng trăng nhưng dáng hình thay đổị Biết đâu có ngày trăng ngủ nghỉ, vắng nhà, đi thăm bạn bè thân thuc khi ta nhìn lên trời cao lồng lng toàn thấy hằng hà sa số sao đêm.
Ðừng nghĩ trăng chỉ có bề ngoài mt mặt tốt xinh, thật sự trăng cũng lạnh lùng phũ phàng, vô tình, thâm hiểm. Trăng chứng kiến tang thương , khổ đau không chút đổi thay xúc đng . Ðường trăng trăng cứ đi, theo quỹ đạo riêng của mình, bổn phận cứ hoàn tất không suy suyển như các bậc tôi trung thờ vua thời trước, ‘quân xử thần tử, thần bất tử bất trung’, con chiên các giáo phái, ‘fans’ của ca nhạc sĩ nổi danh hay đồ đệ của các đảng các băng.
Trần thế có nhiễu nhương, giết nhau cũng mặc, trăng vẫn vô tình soi rọi bằng ánh sáng mơn man đùa ghẹọ Bấy giờ, quả thật trăng quá quắt, đang ướm khoác trên người lớp áo của kẻ đc tài, bè lũ thực dân xâm lăng vui cười trên xương máu dân lệ thuc, giới quyền quí cao sang vung tiền mua nô lệ thỏa mãn điên cuồng, túi tham không đáy, với bề ngoài lương thiện của kẻ giả nhân giả nghĩa tốt bụng giúp đời .
Hoặc trăng như người bàng quan nhìn hồng trần thế sự mt cách cao ngạo, trịch thượng, rẻ khinh, yếm thế. Âu cũng là hình ảnh của các mệnh phụ phu nhân ni tướng, sau bức màn nhung giựt giây điều khiển các đấng phu quân ‘râu quặp’, như Trụ vương mê Ðắc kỷ, Mira Milosevic làm vận nước đảo điên. Bề ngoài hiền như Phật mà bụng chứa toàn gươm đaọ Ðó còn biểu hiện chế đ không đi sát lòng dân, xa vời quần chúng ‘dân ngu khu đen’, tự cao tự đại suy tôn mình có mt không hai, không ai thế được, thay quyền Tạo hoá, ban phúc họa cho con dân.
Bạn thường nghĩ trăng hiền, khờ khạo mà quên rằng trăng cũng biết trả thù, ngang nhiên che cả mặt trời luôn đẩy mình vào hậu trường sân khấu về đêm, nên có hiện tượng ‘nhật thực’, ‘nguyệt thực’ làm vầng ô tối mặt, nguyệt điện bị phủ kín bằng mảnh y đen.
Ngửa mặt nhìn chiếc gương treo xa vời vợi ấy, con người như thấy hình ảnh mình qua chú Cui với cây đạ Cui hồn nhiên, đơn sơ, thật thà thơ mng, cây đa như cây dù, chiếc nón che đở nắng mưạ Cui như ta, cô đơn luôn ươm mơ ưóp mng, không thể tách rời khỏi ảnh hưởng của thiên nhiên. Hình ảnh đc đáo duy nhất nầy phản ảnh kiếp sống trần aị Có tài giỏi nhất đời, giàu sang tt bực vẫn thui thủi với tâm sự riêng tư, mt mình triền miên cô đc, chẳng ai hiểu nổi mình mà mình cũng khó tin ai.
Ngày xưa, trăng là cung Quảng vàng son, thiên đàng đầy hoa thơm cỏ quý, trái ngon như đào tiên ăn vào trường sanh bất tử. Ðẹp như Hằng nga, vũ khúc Nghê thường..., ai mà trong đời mình chẳng có mt lần ngắm trăng, tưởng tượng, đưa hồn mình lạc lối Thiên thaị
Thế nhưng, thật sự chị Hằng cũng rỗ mặt chằng chịt, chỗ lồi chỗ lõm, ngay cả cung thiềm không bóng dáng sinh vật vãng lai và bặt dạng cả chú Cui bên gốc đa huyền thoại.
Dù biết thế, con người vẫn không ngừng lt xác rắc mng gieo mơ, dệt tơ cầu vồng thành mắt võng đu đưa hồn xác mình nhập thể vào lưới trời lồng lng biến thiên. Trăng mãi mãi vẫn là nguồn suy cảm vô biên, ngọn đèn trời mang ánh sáng thiết tha, huyền diệụ Trăng mang dáng dấp của người bạn trung thành đầm thắm theo bước chân mình dung rủi xẻ chiạ Trăng là ánh mắt trẻ thơ trong sáng, tầm nhìn trìu mến của các bà mẹ ru con quên nghỉ, vẻ đẹp thoát tục của các bậc tu trì giúp đời thánh thiện, phong vũ biểu giúp bác nông dân nhẩm đoán thời tiết cầu mong sao cho mưa thuận gió hòạ Nếu ta ví mặt trời là cha thì trăng như mẹ, hạnh phúc gia đình tùy thuc không những chỉ ở hai đấng song thân thôi mà còn ở đàn con
cháụ Kỳ vọng chúng ta biết đoàn kết phát huy, bảo tồn gia sản, môi trường sinh dưỡng, khí trời ta thở để quả đất xanh mãi mãi chan hòa ánh sáng trời trăng .
Ngày 12-05-02
C hị là cô giáo dạy giỏi,thành đạt trong nghề. Một tín đồ Cơ Ðốc còn đọc thân. Sau 75 chị được lưu dụng dạy lại trường tiểu học cũ, nay đổi là trường “Phổ Thông Cấp 1” . So với mấy năm ăn độn thì chị có cuộc sống đỡ hơn những người chung quanh. Tuy nhiên chị luôn cảm thấy mình bị hụt hẩn. . . Những nụ cười cỡi mở, những câu thăm hỏi thân tình trong những ngày Chúa nhật đến Thánh Ðường thờ phượng giữa những tín hữu với nhau không còn nữa; thay vào đó là những tiếng thở dài, nhìn nhau, lắc đầu, không ai nói với ai lời nào cả . . . Những người mẹ, người chị của học sinh trước đây mỗi lần gặp chị thì chuyện ngắn, chuyện dài như không muốn chia taỵ Bây giờ ra đường lỡ gặp mặt, họ
dè dặt hỏi chị với giọng khô khan không giống như ngày nào : Chào “cô giáo lưu dụng” . . . Mỗi tháng ngồi hộp ở trường, người ta cũng giới thiệu chị là “giáo viên lưu dụng” . Chị biết rất rõ ngụ ý của cụm từ “cô giáo lưu dụng” của phụ huynh học sinh là nhắc nhỡ chị đừng vâng phục kẻ vô thần chối Chúạ Còn lời các cán bộ gọi chị là “giáo viên lưu dụng” đồng nghĩa với giáo viên “ngụy” xài đở một thời gian rồi bỏ !
Bộ mặt xã hội thay đổi một cách tráo trở chán chường như vậy, nhưng chị luôn vững tin một điều: “Lòng ta thế nào có Ðức Chúa Trời biết” . Chị luôn cầu nguyện xin Chúa ban phước cho chị được làm một người vợ, một người mẹ và trọn đời cả gia đình đều trung tín thờ kính Chúạ Nhưng vấn đề lập gia đình đối với chị thật là một sự khó khăn lớn laọ Vì cớ chị năm nay đã hơn 40 tuổi!
Một buổi chiều, trên đường đạp xe từ trường về nhà, một chiếc xe gắn máy đã tong phải chị. Người chủ xe tức tốc đưa chị vào bịnh viện. Kết quả khám nghiệm cho biết chị bị gảy xương đùị Khi biết chị không có gia đình thân nhân. Những người đến thăm chị là vị mục sư già, cùng các tín hữu, các mẹ , các cô dì của học sinh; Người láy xe gây tai nạn xin tự nguyện ở lại nhà thương chăm sóc cho chị. Anh là một người trung niên 44 tuổị Anh lo cho chị thật chu đáọ Từ món ăn thức uống đến mọi thứ cần dùng. Những bệnh nhân chung phòng, ai cũng lầm tưởng chị và anh ta là đôi vợ chồng. . .
Mặc dù anh chưa phải là tín hửu, nhưng mỗi khi anh bỏ màn cho chị ngủ. Ðem cơm đến cho chị ăn. Nghe chị cầu nguyện tạ ơn Chúa, anh cũng nhắm mắt cuối đầu thầm nguyện theo chị. Mỗi lần thấy như vậy, các bệnh nhân đều bàn tán khen ngợi: “Vợ chồng anh chị ấy trong đạo Tin Lành. Hèn nào mà họ chẳng hết lòng thương nhau . . .
Mỗi lần nghe như vậy anh leng lén nhìn chị hai người đều cảm nhận một niềm vui tràn ngập trong lòng. Khi mới vào cấp cứu chị rất giận anh tạ Chị phải cầu xin đến lòng yêu thương của Chúa . . . đến mấy ngày sau đó chị mới dằn được cơn cáo trách trong lòng mình! Qua thời gian nằm viện, có sự chăm sóc tận tình tỏ ra là người biết lỗi của anh và sự nhận xét của người chung quanh. Chị nghe như bên tai có lời Chúa dạy: “ Hảy biết tha tội cho kẻ biết ăn năn . . .” làm lòng chị ấm lại và đã không còn buồn giận anh đã vô tình gây ra tai nạn cho chị!
Hơn một tháng điều trị, vết mổ ráp xương mới lành hẳn. Tuy vậy chân chị đi lại vẫn còn yếụ Bác sĩ trị liệu khuyên chị nên tập thường xuyên cho chân mau bình phục trở lạị Anh ta là người duy nhất tập cho chị từng bước đi hằng ngàỵ Suốt cả tháng nằm một chỗ trong phòng, hôm nay nhìn lại khoảng trời xanh bao la và bên chị là một người đàn ông đã tận tình chăm sóc chị trong những ngày bệnh hoạn cô đơn . . . khiến lòng cô gái quá tuổi dậy thì càng thêm rộn rã hẳn lên. Chị thấy bầu trời hôm nay xanh hôn, chùm bông mắc cỡ ven đường cũng tuyệt đẹp. Anh dìu chị đến ngồi xuống một chiếc băng gổ và nói bằng một giọng chân tình:
- Ðây là quyển Thánh Kinh của Mục Sư cho Anh . . . Lần đầu tiên anh xưng Anh và gọi chị bằng Em . . . Trong thời gian chăm sóc em, anh được Mục Sư hướng dẫn học xong giáo lý căn bản và sẽ được làm Báp-tem trong mùa Giáng Sinh năm naỵ Anh đã cầu xin Chúa nhân từ tha tội cho anh rồị Không biết anh có được em thương và tha lỗi cho anh không?!
Niềm vui sướng đến với chị thật bất ngờ. Chị dựa đầu vào vai anh đáp trong nước mắt :
- Tạ ơn Chúa đã ban cho chúng mình tình yêu trong mùa Giáng Sinh.
(Theo lời kể của Lê Ngọc Quế Anh.)
Kịch vui của:
(Diễn xuất theo bộ điệu hát bội )
Mở Màn.
HỒI 1.
Ngọc Hòang:
(Vuốt râu xưng tên theo tiếng trống)
- Rồng phun châu ngậm ngọc
Phụng vỗ cánh đón xuân
Bính Tuất sang. . .
Trẩm niên hiệu Ngọc hòang
Ban ân đức vỗ an trăm họ . ..à…
Nam Tào & Bắc Ðẩu :
(đi theo nhịp trống bước ra sân chầu đồng tấu)
- Dạ! Chúng thần Nam Tào Bắc Ðẩu
Phủ phục bái kiến Thiên nhan
Kính chúc thánh đế an khang
Năm mới tuế tăng vạn tuế …
Vạn vạn tuế!
Ngọc Hòang:
- Miển lễ, các khanh bình thân.
Nam Tào & Bắc Ðẩu: (Vòng tay)
- Tạ ơn Thánh Ðế. (đồng ngồi)
Ngọc Hòang:( ngó quanh hỏi)
- Ủûa, nay 23 , đã hết giờ Dần
Các táo Việt Nam sao chưa thấy mặt?
Nam Tào:
- Muôn tâu, các táo đã về từ lâu
Nhưng vì phòng bệnh cùm gà
Thần giữ mấy chả ở cổng cách ly
Chờ lệnh Ngự Y quyết định….
Ngọc Hòang: (gậc đầu)
Tốt! Phòng bệnh hơn trị bệnh hỉ .
Cho Táo Mỹ gốc Việt vào đi
Táo Hà Nội giữ Y ngòai đó.
Bắc Ðẩu:
Tâu vâng. (mở hand phone)
- Hello! Cho Táo báo San Diego vàọ
Táo Hải Ngọai:(bước vào vẫy tay)
- Good morning Ngọc Hòang
Chào văn võ bá quan…How are yoủ
Ngọc Hòang: (cười mĩa)
- Nè, báo của táo dưới đó viết chữ Việt hay chữ Mỹ?
Táo Hải Ngọai :
- Dạ chữ Việt chính gốc Ngọc Hòang
Tiếng Việt còn đất nước còn mà. OK.
Ngọc Hòang:
-Tốt. Vậy Táo đọc Sớ đi
Nói tiếng Việt đàng hòang hỉ
Ðừng “ba rọi” nửa Ta nửa Mỹ
Cái nào thấy nói, không thôi
Cộng đồng địa phương thế nàỏ
Làm báo, làm chí ra saỏ
Bỏ chuyện tào lao khắp nơi
Truyền hình, truyền thanh nói rồi
Ðừng lòng vòng thiếu đầu thiếu đuôi
Mất thì giờ ngồi nghe của Trẩm hỉ . . .
Táo Hải Ngoại:
- OK!..ủa quên.. Sorrỵ Xin phụng chỉ .
(tằng hắng lấy giọng, đọc theo nhịp trống)
- Dạ! Kính thưa Thánh Ý
San Diego của thần năm nay hoan hỉ
Báo chí cũng rất được mùa
Ðài “Tiếng Nước Tôi”phát thanh
Nhiều mục, sáng, tối , chiều, trưa
Cộng đồng Việt Nam nghe tin đầy đủ
Giám đốc bạc tóc quên ăn bỏ ngủ
Mang máy săn tin, tả đục, hửu xông …
Ngọc Hòang: ( khen )
OK! Very good! Nè Nam Tào!
Ghi tên họ ông Giám đốc đó vào
Ðể trẩm ban “bội tinh bắc đẩu” …
Nam Tào: - Tâu vâng.
Táo Hải Ngọai: (nhìn Ngọc Hòang cười )
- Wow! Ngọc Hòang mới la táo
Giờ cũng nói tiếng Mỹ nửa ta
Ha ha . . .
Bắc Ðẩu: ( nạt lớn)
Ngươi dám phạm thượng khi quân?
Ngọc Ðế huyên thâm… tuốt tuột
Nói mọi ngôn ngữ các thứ trần gian.
I-rắc, Irăn , tiếng Nga, tiếng Ðức…
Hằm bà lằn Ngài nói hết . . .biết chưả
Phải uốn lưỡi lựa lời …mà tấu
Coi chừng cái đầu nhà ngươi đó . . .
Táo Hải Ngọai: (mếu máo)
- Ôị Sao mà khó qúa vậy Chời!
Nữ Thần Tư Do ơi…Bà ở đâu
Có thấu cho nỗi lòng Táo chăng?
Ngọc Hòang: (lắc đầu ..cười)
- Chuyện gì mà người thở than dữ vậỷ
Táo Hải Ngọai: (châu mày ủ rủ)
Táo khổ lắm Ngọc Hòang ơỉ
Dưới đó mà nói ,viết lôi thôi
Tức khắc đầu đội liền “nón cối”
Trên nầy nếu không lựa lời mà nói
Thì cái thủ cấp rời khỏi thân mình
Thiệt tình . . .
Chết sướng hơn, Ngọc Hòang ơi . . .
Ngọc Hòang: (cười lớn…)
Ðược rồị Thông cảm cho ngươị
Năm tới Trẩm sẽ ký công vụ lệnh
Cho khanh về làm táo quân I-Rắc. Ðược chưả
Táo Hải Ngọai: ( xanh mặt khóc rống)
Chết! Chết thần rồi Ngọc Hòang ơi!
Tránh vỏ dưa thần gặp vỏ dừa nửa rồi
Sang đó nếu gặp tàn quân Sadam
Thần tay không làm sao chống nổỉ
Tội nghiệp thần lắm Ngọc Hòang ơi . . hu hu hu …
Ngọc Hòang: (vỗ ấn)
Nín!
Thần thánh gì mà nhát như thỏ
Vậy khanh muốn về đâủ
Cho phép ngươi tự do chọn lựa . . .
Táo Hải Ngọai: (mừng quýnh…)
Hoan hô Ngọc Hòang. Hoan hô
Dạ! Thần xin về lại San Diegọ
Bắc Ðẩu: (giọng gay gắc)
Ngươi vừa than buồn than khổ
Giờ lại đòi về đó nửa là saỏ
Muốn giởn mặt với Thiên Ðình hả?
Táo Hải Ngọai: (giật mình)
Dạ đâu có . . .Oan cho Táo lắm đó!
San Diego tuy khổ thì có khổ
Mà vui… thì cùng thật là vui . . .
Ngọc Hòang: (vỗ ấn)
Thiệt là lạng quạng. “Khổ mà vui”?
Hãy trình rõ đầu đuôi cho Trẩm biết?
Táo Hải Ngọai:
OK!ï Ngọc Ðế đón xem vui thiệt…
.
Năm nay đặc biệt đến hai hội Xuân
“Tết Tuổi Trẻ”û sẽ khai mạc tưng bừng
Ở vận động trường Quolcoom rực rở
Có diễn hành. Mô hình làng Việt Nam Có phi cơ kéo cờ vàng Quốc Tổ
Bay quanh thành phố mồng 1 đầu năm
Vân vân và vân vân . . .
Riêng Hiệp Hội Người Việt địa phương
Cũng mời tài tử giai nhân xem tấp nập
Ngọc Ðế, văn võ bá quan nếu thích
Xuống dự hội chợ cho vuịVào cửa free
Liên tiếp ba ngày đi chơi mệt nghĩ . . .
Ngọc Hòang : (thắc mắc)
Tại sao hội xuân Tuổi Trẻ không free
Khách phải mua vé vào xem vậy hỉ ?
Táo Hải Ngọai:
Vì làm qui mô, nên nhiều chi phí
Bởi lớn thuyền, lớn sóng bệ hạ ơi!
Thà qủi dư, đem làm công ích khắp nơi
Hơn thiếu, các em mắc bận học hành
Làm sao hợp nhau đi cày trả nợ…
Xin Ngọc Hòang, bá quan thông cởm!
Ngọc Hòang: (vui vẽ)
- Tốt. Ðược rồi, Ta sẽ xuống dự .
Hết giờ! Chúc Táo thượng lộ bình an.
Nè, nhớ đúng Giao Thừa bàn giao cho cho Cẩu Táo nghe chưa . . .
Táo Hải Ngọai:
Thần tuân lệnh.
-Vạn tuế Ngọc Hòang . Chào tạm Biệt!
( Trống đổ . . .Táo Gà Hải Ngoai vỗ cánh bay…)
Ngọc Hòang:
Nầy Bắc Ðẩu,
Hãy mau ra ngòai trạm cách ly
Truyền chỉ cho Táo Gà Hà Nội
Không được nhập vào cung nội
Trình sớ cho trẩm bắng phone .
Nhanh đị Nhớ đeo khẩu trang vào hỉ ….
Bắc Ðẩu: - Xin phụng chỉ.
HỒI 2.
(Táo Gà Hà Nội đang ngồi ủ rủ ngủ gậc, nghe hồi trống đổ giật mình . . .)
Bắc Ðẩu: - Táo Gà Hà Nôi tiếp chỉ!
Táo Hà Nội: (Qùi nghe )
- Ngọc Hòang vạn tuế. Van vạn tuế!
Bắc Ðẩu ( che miệng đọc lệnh)
Thánh đế nay ra khâm mạng
Chiếu theo dụ chống dịch gia cầm
Táo Gà Hà Nội kiếp mau tấu trinh
Ðọc sớ bằng điện thọai cầm tay
Ngọc Hòang đang chờ nghe đây . . .
Ân Ký.
(Với Táo Hà Nội)
Mở máy nói đi, Ngọc hòang chớ đấỵ
Táo Hà Nội: (lật đật mở máy lật sớ)
Dạ dạ…Tạ ơn Thánh chỉ gia ân
Helo ! Kính chúc Ngọc Hòang
Tồn sanh bất tử . ..tồn sanh bất tử!
Tiếng Ngọc Hòang: (bên kia đầu dây)
Chào Táo gà Hà Nội (cười)
Còn ngươi, sức khỏe tốt không?
Có chích ngừa cúm gia cầm chưa hỉ ?
Táo Hà Nội:
Bẩm chưạ Việt Nam làm gì đủ thuốc.
Tiếng Ngọc Hòang:
Tội cho khanh và dân Việt Nam qúa hỉ
Thôi, chịu khó ở phòng cách ly
Ðiện đàm về tình hình Việt Mam
Táo thấy ra sao báo cho trẩm biết.
Nhớ nói tóm lược đừng nói lòng vòng
Chì chiết long nhong nội dung trống rổng…. chán lắm. Rõ chưả
Táo Hà Nội
- Báo cáo Ngọc Hòang. Rõ!
Biến cố Cộng Sản năm Gà gồm có:
Một là:
Công sản xin vào “Mậu dịch Thế Giới”
Năm nay hòan tòan Sụp đổ .
Sau nhiều nổ lực vận động bất thành
Vì lẽ nói một nẽo làm một đàng
Quốc tế không ai thèm tín nhiệm…
Hai là:
Học đòi Trung Cộng đàng điếm
Mở cửa đổi mới giả hình
Cho đảng viên cán bộ phe cánh
Làm giàu bất chánh cửa quyền
Ðể Ðảng chuyên môn hốt giựt
Kết cục nội bộ đầu nảo rạn nức
Chia năm xẻ bảy trước đại hội Mườị
Ba là:
Ðại khối dân tình, đói khổ kêu trời
Khắp nơi đâm đơn khiếu kiện
Phẩn nộ căm hờn trở nên đột biến
Tạo thành điểm nóng lật đổ bạo quyền Ðảng càng chỉ thị đàn áp cuồng điên
Ðây là thời cơ cho làn sóng đấu tranh
Giành Dân Chủ Tự Do dấy lên thành bão tố .
Tiếng Ngọc Hòang: (nóng nảy)
Ðược rồi, Ta muốn biết rõ
Ðộc tài Cộng sản năm nay còn không?
Táo Hà Nội:
Dạ dạ . . .
Xin Thánh Thượng chớ vội nóng lòng
Thời cơ đó là do tòan dân định đọat
Trời còn chưa biết, thần sao biết được
Nhưng chắc chắn tức nước thì vỡ bờ…
Sớ Táo cuối năm Gà tới đây tạm dứt!
Tiếng Ngọc Hòang: ( cắt ngang . . .)
Ta biết rồị . .
Riêng Táo nhà ngươi ta tha cho tội chết
Gây cúm Gà làm thiệt hại khắp nơị
Nếu không về dưới ngăn chận kịp thời
Ta sai Thiên Lôi bắt giòng họ ngươi Bỏ vào nước sôi hết đó .
Truyền bãi Tràọ
Táo Hà Nội và Bắc Ðẩu (phủ phục đồng tấu:)
- Vạn tuế Ngọc Hòang!
Màn hạ nhanh.
Hăm Ba tháng Chạp năm Ất Dậu 2005
Chuyện Ðàn Bà (2)
Dạo này nghe nói cô đi học lại
Vâng chị ạ , ở nhà biết làm gì chị ?
Trời đất , lớn rồi , con cái còn chưa có , lo tới chuyện đó là vừa , tui đang sợ mai mốt đi đón con , bọn bạn nó bảo " bà ngoại mày tới rước mày kìa " chắc tui cũng ngậm ngùi gạt nước mắt đưa con lên xe không nói một lời vì đó lỗi tui cô ạ, kén chọn quá ra thế .
Chị nói thế tội em, em kén chọn gì đâu ?
Thế là thế nào ?
Cô bắt đầu kể . Anh thích người cao , chả biết nhìn thấy em sao anh muốn làm quen với em , lấy xong rồi , về nhà ổng bảo ủa anh tưởng em cao hơn ( buồn cười thật ) làm như chưa từng đi chung, chưa từng ôm nhau trước khi lấy .
Vô duyên !
Thế mà em cũng chưa nhận ra đâu chị .
Ði ra đường, lo lắng cho em lắm , bá vai , bá cổ , trông em như đang được chìu chuộng , được chăm sóc lắm, những bữa tiệc tùng, các chị khác nhìn em mà thèm muốn , họ cũng không hiểu tại sao em vẫn dửng dưng , vì lẽ ra em phải ngước mặt tự hào em có ông chồng như vậy .
Tôi cũng đang ghen với cô đây !
Chưa hết chị , thích ăn bánh bột lọc , ăn bún bò Huế , bảo em người Bắc nấu đồ ăn ổng ăn không được, em bảo ổng nấu thử , ổng nấu em cũng ăn không được, không phải em trả thù đâu nhé nhưng có cái gì nghẹn ở cổ .
Cuối cùng em hiểu ra , thì ra cái cô bồ đầu tiên người Huế , các món xứ Huế trở nên thân thuộc, chị ta cao ráo hơn em hớ hơ , mình chỉ là cái xác cho người ta đóng kịch với xã hội , thâm tâm người ta không có mình chị ạ .
Ối trời , cái này hay đây , thế là cô bỏ đi học lại , cô chửa lửa bằng cách để cho lửa cháy , cô kỳ thiệt á .
Em còn biết làm gì hả chị , cảm giác thích ái ân không còn , về nhà em có cố gần gũi , ổng cũng chỉ thích nằm một mình coi bóng rổ , em lấy chồng vì người ta thương em , em đâu có cầu cạnh ai chị , vậy nên em một góc , cho ổng làm gì thì làm .
Thế sao không tính chuyện gì đi ?
Chị bảo chuyện gì là chuyện gì ? Ly dị à ...
Lại đi counseling, lại hoà giải , chỉ là bên trong, ai nhìn thấy bộ mặt thật ai đâu .
Em chỉ bảo một câu , ai dựng nên vở kịch này thì tự kết thúc , tôi không dựng , tôi không kết thúc .
Thế hắn bảo sao ?
Em nghĩ ổng hiểu em nói gì nhưng từ lâu lời nói của em không còn quan trọng nữa .
Ủa tui đang quan trọng cuộc đời còn lại của cô kìa ?
Em cũng có nghĩ qua chứ chị , em chờ khi em học xong, ổng không tính em sẽ tính .
Có quá muộn không ?
Mong rằng không, mà có quá , em cũng chỉ còn biết chấp nhận .
Ai nói lấy chồng sướng nhỉ , tôi thì không phải đàn bà, cô thì đàn bà mà còn bị xử khô khan hơn cô là đàn ông .
Thế còn em , Linh Hà .
Các chị cứ nói nghe rầu quá
Người Ðàn Bà Thứ Ba
Xin chân thành cảm ơn một người bạn đã giúp tôi hiểu " sự hoàn hảo " cũng là một " khuyết điểm " khiến người ta có thể xa nhaụ
Cầu mong bạn luôn có những niềm vui trong cuộc đờị
Thân ái
OoO
Tiếng người độc tấu hài dừng lại thì tràng cười từ phía khán giả rầm rộ . Ơ hay , hắn nói gì mà người ta cười thế nhỉ , tôi ngạc nhiên . Hắn trông có vẻ lấc cấc , tôi thấy vài lần trong quán cafe này , chủ quán chắc tẻ hay tạo không khí mới mà mời tên không tên tuổi này về đây .
Hắn tiếp : " có người bạn hỏi tui còn thất tình không ? Tui trố mắt nhìn anh bạn đó, " mày hỏi vậy là sao ? " nghe qua thì biết mày chưa thất tình bao giờ . Tôi giả lả trả lời người bạn đó " thất tình là thất tình , có người vợ con đề huề đó mà vẫn thất tình cả đời , thất tình là nay mưa, mai nắng, nay buồn , mai lại cười hí hửng , có như không , quên như nhớ .... " hắn còn nói nhiều nữa , nhưng ở dưới tôi đã nghe tiếng cười rộn lên , những cái gật đầu tán đồng, những tiếng vỗ tay bốp bốp ... Chán cho cái trò đời , người ta nói về nỗi đau của mình mà nghe như nói về cái đau người khác hay sao mà đi cười . Tôi trộm nghĩ con người cũng ngộ thật .
Màn của hắn kết thúc , hắn cúi gập người chào rất là thiện nghệ , hắn làm như đã làm quen lắm rồi , một là hắn lịch sự , hai là hắn đang bắt chước các tay điều khiển dàn nhạc cho ra vẻ nghề nghiệp . Ðàng nào thì đàng , tôi vẫn thấy hắn xoàng ...
OoO
Tiếng người con gái gọi hắn " Anh Thương , anh Thương , em tìm anh mấy ngày nay "
Hắn đâm hơi " Em tìm làm gì, anh đã bảo giữa chúng ta không thể có gì khác ? "
" em nhớ anh " , cô gái thú nhận ..
" Em bỏ anh qua một bên đi , anh thuộc loại người không thích sự hoàn hảo , em thì quá hoàn hảo , anh làm sao được , em tha lỗi cho anh trong thời gian vừa qua , không biết em nhiều hơn anh cứ mê em mãi " ...
Cô gái cúi xuống, mắt buồn hẳn " em sẽ không hoàn hảo nữa , em hứa , em hứa mà , chơi lại với em đi " ..
Tôi ngạc nhiên quá đỗi , tôi trợn mắt nhìn cái tên comedian như hắn là đồ dở hơi , người ta đẹp thế , xinh thế , van xin hắn một tình yêu , hắn bỏ qua như rác rưởi . Tự nhiên tôi muốn cho hắn một bài học .
" Em nghe anh nè , anh không khinh em , anh không hại em , vì hiểu em với anh không hợp anh không cố gắng làm em đau khổ nữa , em hiểu ra chưa ? "
" Nhưng anh vẫn là người mang lại cho em nhiều hạnh phúc nhất trong thời gian vừa qua , em không thể quên anh anh à " tiếng cô gái nghe tha thiết hơn ..
" Em về đi " hắn vẫn một lời ..
OoO
Chiều xuống , tôi vẫn ngồi đây , tôi đi làm nghĩ nhằm cái ngày chẳng ai nghĩ nên túc trực nơi đây như canh cửa , tôi thấy hắn lại bước vào , chắc chuẩn bị cho show diễn tối . Tôi đem ly cafe tới làm quen với hắn .
" này anh bạn , anh bạn cũng đáo để chứ nhỉ "
" ý anh là sao , trong chuyện gì ? "
" chuyện cô gái hồi sáng , tôi phục anh bạn " ..
" tưởng chuyện gì , anh là tôi thì anh cũng làm như tôi thôi , cô ta quá hoàn hảo để tôi yêu , người đàn bà sẽ thành con ác quỷ khi anh không hiểu anh và cô ta không hợp mà vẫn ráng giữ, anh biết điều đó mà . "
" vẫn khen anh hay , có nói gì đâu " ...Tôi xã giao , " à anh làm ở đâu ? "
" Tìm chưa có , làm đỡ đây có tiền uống cafe vậy thôi " , anh thành thật
Theo quán tính , tôi nghe mình nói với chàng trai " chỗ tôi đang mướn người , anh làm đơn , mai gặp tôi đưa cho tôi "
Anh chàng đã làm tôi ngạc nhiên tiếp " không ai giúp không , anh muốn gì ở tôi "
Tôi cười rất to " ban đầu chưa muốn gì nhưng cho tới lúc anh hỏi , tôi chợt muốn anh giới thiệu cô gái đó cho tôi " ..
" ừ ," anh ta gật đầu " dầu gì tôi cũng mong cô ta hạnh phúc
anh tiếp " nhưng anh thuộc tuýp người nào ? " rồi anh lưỡng lự " tuýp nào thì tuýp , không thử làm sao biết phải không ? "
OoO
Và thế là tôi quen nàng, quán cafe tôi bớt lui tới hơn vì những cuộc hẹn với nàng . Bố khỉ thế nào mà lần nào hẹn nàng tôi cũng gặp những rắc rối nho nhỏ , hoặc là từ sở , hoặc kẹt xe trên đường đi , không khi nào tôi tới đúng giờ , thế mà nàng cứ nhoẻn miệng cười chờ , không một lời ca thán ... Tôi đang cho mình gặp may . Tôi yêu nàng vô cùng , tính tôi vốn lừng khừng, nay có nàng, tôi suy nghĩ kỹ lưỡng, nói những lời cần nói thôi , càng thân với nàng , ý nguyện có nàng làm của riêng càng mạnh trong tôi, một người vợ biết nhẫn nhịn , không cằn nhằn, chăm chút hết những gì tôi nghĩ , tôi sung sướng vô cùng ..
Ðược một thời gian , dường như trời chiều ý tôi , những cuộc hẹn với nàng tôi đến đúng giờ hơn, có hôm còn tới sớm đợi nàng cho thấm cái tình yêu cuồng nhiệt đang nhen nhúm trong lòng tôi . Tôi thấy cả bầu trời mộng ngay trước mắt mình , dù ít nhiều gì tôi thấy nàng có thay đổi tí chút trong cách suy nghĩ , cách biểu hiện , nàng không còn vui vẻ nhiều như trước , nàng ít đam mê hơn khi gặp tôi , vậy mà bầu trời mộng trong tôi vẫn toả sáng, cho tới một ngày .
" mình không thể tiếp tục nữa anh à !" nàng buồn thảm
" em nói sao , là sao ? " tôi hốt hoảng
" anh quá hoàn hảo đi , em chỉ thích người không hoàn hảo thôi , đời còn gì để chia xẻ và an ủi khi hai người yêu nhau không còn gì để đỡ cho nhau , anh nghĩ coi " nàng phân bua .
Tôi như bị cái búa thiên lôi giáng mạnh vào đầu , tôi lảo đảo , tôi không biết nàng đã đi ra từ lúc nào , bầu trời mặt đất vẫn quay cuồng trước mặt tôi ...
Tôi trở về với quán cafe như kẻ mất hồn ... hắn bây giờ đã thành đồng nghiệp của tôi , tôi với hắn như hình với bóng vì quen biết nhau , vẫn bài bản cũ ..
Hắn như ngày nào : " có người bạn hỏi tui còn thất tình không ? Tui trố mắt nhìn anh bạn đó, " mày hỏi vậy là sao ? " nghe qua thì biết mày chưa thất tình bao giờ . Tôi giả lả trả lời người bạn đó " thất tình là thất tình , có người vợ con đề huề đó mà vẫn thất tình cả đời , thất tình là nay mưa, mai nắng, nay buồn , mai lại cười hí hửng , có như không , quên như nhớ ......"
Hắn chưa chấm dứt , bàn tay tôi không đợi sai khiến đưa lên vỗ bồm bộp , cái đầu tôi nghe mà như không nghe , nghĩ không nghe nhưng vẫn nghe ...
Mọi thứ đều như cũ , tuy chỉ có một điều tôi nhận ra, đàng nào thì đàng, hắn thuộc loại không xoàng , không xoàng như tôi nghĩ ..
Hắn có thể nhìn thấy cả cổ quan tài trước mặt khi hắn chưa được trịnh trọng đặt bên trong , còn tôi thì không .
Hoàn hảo .
Cuô’i cùng tôi cũng trở lại nơi â’ỵ Ca’i nơi mà đã nuôi tôi khôn lơ’n vơ’i bao kỉ niệm kho’ quên đầu đời của 1 thời thơ â’u của mình. Lần này mơ’i thật sự là chuyê’n đi thăm viê’ng, thư giản chư’ 0 gâ’p ru’t, công việc như lần đầu tiên tôi về chô’n cũ. Thật vậy, gặp lại bạn bè sau 15 năm xa ca’ch chu’ng tôi vui lă‘m.
Ngày đầu tiên đặt chân lên Saigon sau khi thăm gia đình chồng 2 hôm, chu’ng tôi đê’n hotel Nhật Hạ trên đuờng Lê Tha’nh Tôn, quận I, nơi mà cô bạn thân đã book sẵn cho bọn tôi truơ’c vài hôm về nuơ’c. Mơ’i check in đuợc vài phu’t vô phòng, cô bạn của tôi đã đê’n và đợi sẵn duơ’i lobbỵ Không ngờ bạn mình lại canh đu’ng giờ qua’ đo’ chư’ nhỉ, 15 năm rồi còn gì. Gặp lại nhau, chu’ng tôi xu’c động lă‘m, cả 2 cùng ra’ng đừng cho rơi lệ truơ’c mặt nhau vì tôi biê’t, nê’u 0 cầm lòng đuợc 1 nguời kho’c, nguời kia sẽ kho’c theọ Sau đo’ chu’ng tôi trò chuyện vơ’i nhau, rồi cùng đi ăn trưa và đi shop tìm vải may a’o dàị
Bạn bâ’t ngờ lă‘m khi nghe tôi nhă‘c đê’n a’o dài đu’ng 0?. Nơi này, ca’i xư’ mà lạnh là co’ng da, còn no’ng thì chảy mở nên co’ mâ’y khi mặc a’o dài mà phải tìm ngay ngày đầu tiên ở Saigon. Thật vậy, nhưng đô’i vơ’i tôi thì i’t nhâ’t cũng bận a’o dài 5-6 lần trong năm, nào là đa’m cuơ’i bạn bè, lễ hội chùa hoặc làm việc tình nguyện trong ca’c cộng đồng nguời Viet, ai cũng thi’ch con cha’u hoặc bạn bè mình bận chiê’c a’o dài xa xư’ cả đu’ng 0 bạn?? Thê’ nên việc đầu tiên là tôi phải may mâ’y ca’i a’o dài dự trử truơ’c đả J
Chiều hôm đo’, thật bâ’t ngờ khi bạn bè ai cũng biê’t là tôi đang ở sô’ điện thoại nào và phòng sô’ mâ’y, vì họ đã gọi vào hotel để xem tôi đã đê’n chưạ Rõ thời đại văn minh là thê’ â’y, mà khi đi vacation tôi từ chô’i 0 muô’n mang theo cell fone là vậy, cho nên đừng gọi tôi là “Chảnh” nhe’. J Tối hôm đó chúng tôi hẹn nhau đi ăn tối, tôi đuợc gặp lại hầu hết những nguời bạn thân mà chúng tôi đã giữ liên lạc thư từ với nhau 15 năm quạ Gặp lại nhau, chúng tôi nhận ra nhau ngay, có thể đầu có vài sợi điểm bạc, cao hơn chút, mập, ốm hơn chút hay có chồng, vợ, con cái thêm đông nguời chứ 0 có chi khác lạ với tình cảm bạn bè mà 10 mấy năm trời giữa chúng tôi đã dành cho nhau vẫn còn giữ đuợc.
Ở Saigon đuợc 2 đêm, chu’ng tôi đi NhaTrang, Phan Thiê’t 4 ngàỵ Cảnh vật ở đây tuy đẹp, nhưng co’ vẻ chi đo’ như giả tạo theo kiểu tây phuơng, mỹ ho’a qua’ nhiều để mâ’t đi phong cảnh tự nhiên riêng biệt của một thành phô’ Nha Trang kiều diễm của mình, tôi 0 co’ â’n tuợng chi lă‘m vơ’i xư’ sở ca’t tră‘ng mênh mông giô’ng như những bài tình ca nổi tiê’ng của thời tiền chiê’n mà tôi đuợc thuởng thư’c quạ
Sau đo’ chu’ng tôi trở lại MỹTho 1 đêm, sa’ng hôm sau lại đi Cần Thơ thăm gia đình nguời bà con. Ông bà của tôi co’ 4 nguời con, cô chu’ đo’ cũng cở să‘p sỉ bằng tuổi bọn tôi nên chu’ng tôi đi chơi chung vui lă‘m, họ chở chu’ng tôi đi khă‘p phô’ phuờng Cần Thơ và cả chợ nổi nữạ Cảnh vật thật thu’ vị vơ’i sông nuơ’c phù xa đỏ ngầu và cảnh buôn ba’n, trả gia’ trên ghe tàu chồng chềnh giữa chợ sông. Nhìn cảnh vật ồn ào, na’o nhiệt, vui nhộn thật đâ’y, nhưng đằng sau â’y tôi cũng 0 khỏi bùi ngùi truơ’c những cảnh ngôi nhà lợp ngo’i chổ đùm, chổ bọc, ra’ch muơ’t trên xuồng bè vơ’i cuộc sô’ng qua ngày của những gia đình 0 co’ nơi cư ngụ trên đâ’t liền. Ở lại xư’ Tiền Giang đuợc 1 đêm, hôm sau chu’ng tôi trở lại Saigon để chuẩn bị cho chuyê’n bay Hanoị
Vô lại Saigon, tôi gặp lại đuợc 1 cô bạn thân học chung thời trung học lơ’p 10 của mình, cô nàng đã chọn cho mình 1 huơ’ng đi riêng biệt sau khi tô’t nghiệp đại học Luật, vơ’i vẻ chửng chạc và nghiêm nghị hơn so vơ’i bạn bè cùng lư’a, cô tâm sự vì cô đang làm bi’ thư cho một quận trong thành phô’ nên phải tiê’p xu’c vơ’i nhiều nguời lơ’n tuổi đã luyện cô co’ da’ng vẻ cư’ng ră‘ng như thê’. Chu’ng tôi chỉ biê’t cuời chia sẽ và thông cảm vơ’i nhau thôị Sau đo’, tôi co’ dịp gặp lại những nguời bạn hàng xo’m cũ ngày xưa, tình cờ chu’ng tôi lại lôi ra những chuyện xưa để nhă‘c lại 1 thời con ni’ch pha’ pha’ch xo’m làng, đa’nh lộn kho’ quên của mình. Cô bạn hàng xo’m nhă‘c, “hồi xưa tụi mình xo’m ngoài hay vô xo’m trong đa’nh lộn Khanh
nhơ’ 0??, tụi mình hay chơi banh đủa co’ mâ’y thằng con trai Thă‘ng, Nhựt chơi giỏi qua’ chừng ...” rồi anh bạn hàng xo’m lôi ra 1 tràng tri’ nhơ’, nào là chơi u, â’p ai nhỏ con nhâ’t cư’ chạy qua là bị ôm cư’ng ngă‘t, chơi chọi cầu bị tru’ng ngay đầu… đi sinh hoạt hè mọi nguời gọi re’o nhau dậy buổi sa’ng đi tập thể dục …. hay những thư từ 10 mâ’y năm trời tụi mình liên lạc nhau bây giờ vẫn còn giữ mặc dù đã co’ gia đình, dựng vợ, gã chồng, co’ con…vv..vv.. vẫn là những kỉ niệm đẹp nhâ’t của thời học trò, của tuổi mơ’i lơ’n, để rồi bây giờ gặp lại nhau, ai cũng đã truởng thành và kha’ thành công trên con đuờng công danh mà mình đã lựa chọn.
Nghĩ ngơi và thăm gia đình họ hàng ở quận 4, quận 7 một ngày, sa’ng sơ’m thư’ 7 chu’ng tôi lại bay ra Hanoị Nơi mà ông bà nội tôi đã ra đi lập nghiệp vào Nam từ be’, và cũng là nơi mà sự kiện 1954 đưa đẩy gia đình bên mẹ tôi đổi đời từ 1 điền chủ kha’ nổi tiê’ng ở Hanoi trở lại vơ’i bàn tay tră‘ng, đã phải bỏ hê’t tâ’t cả, nhà cửa, mồ mả, ruộng vuờn để di cư vô Nam lập lại sự nghiệp. (Và rồi dự kiện 1975 xảy ra, gia đình tôi lại 1 lần nữa di cư sang Mỹ lập nghiệp lần thư’ 2…) Thỉnh thoảng tôi vẫn hay bă‘t gặp đuợc sự nuô’t tiê’c, nhơ’ nhà, nhơ’ con (những nguời con đã co’ gia đình riêng 0 thể di cư chung đuợc) của bà ngoại tôi lu’c còn sô’ng, hoặc sự nhơ’ anh chị, truờng lơ’p, bạn bè, tuổi thơ của
ca’c ba’c tôi mỗi khi nhă‘c đê’n phô’ phuờng Hanoị (Còn mẹ tôi là u’t, thư’ 10 trong nhà, nên lu’c đo’ còn be’ lă‘m 0 nhơ’ gì rõ cả). Chưa bao giờ 1 lần đuợc đặt chân đê’n, nên đô’i vơ’i tôi, Hanoi thật xa lạ lă‘m, nhưng duờng như thật gần guĩ qua lời kể của bà, của ba’c, qua câu văn, đoạn thơ của sa’ch ba’o, nhà thơ, hay qua bài ha’t, lời ca của ca sĩ, nhạc sĩ.
9 giờ sa’ng chu’ng tôi đã đê’n nơi, vừa xuô’ng ma’y bay, anh bạn của chồng tôi đã đư’ng đo’n, đợị Cũng vài năm rồi 2 nguời bạn 0 gặp đuợc nhau từ khi anh về nuơ’c sau chuyê’n du học cử nhân về Luật, gặp gỡ nhau 2 nguời cũng co’ nhiều chuyện hàn huyên. Hai ngày đầu chu’ng tôi đi Vinh Ha Long, Tuần Châu rồi trở về phô’ Ba Ðình, Hanoị Ngày thư’ 3, chu’ng tôi đi dạo 32 phô’ phuờng, và những di ti’ch lịch sử hồ Guơng, Hồ Tây, Cầu Thê Hu’t, chùa một cột, phủ chủ tịch, nhà sàn, nhà thờ lơ’n. Ðê’n ngày thư’ 4, chu’ng tôi đi chuà Huơng. Ðu’ng là cảnh vật co’ kha’c như những bài ha’t, câu thơ mà tôi đã từng đuợc nghe quạ Trong đo’ co’ nhà thơ Nguyễn Nhuợc Pha’p từng viê’t:
“…Re’o ră‘t suô’i đưa quanh
Ven bờ, ngọn nu’i xanh
Nhịp cầu xa nho nhỏ
Cảnh đẹp gần như tranh…”
Ðuờng như 1 chu’t thanh tịnh, trang nghiêm, huyền bi’ và thơ mộng giữa sông nuơ’c, nu’i non và huyền diệu của cảnh vật thiên nhiên tạo nên. Quả là danh bâ’t hư truyền của một “Nam thiên đệ nhâ’t động” và chuyê’n đi chùa Huơng đo’ vẫn là 1 cuộc hành trình trở về thiên nhiên và cội nguồn. Ðê’n bây giờ chồng tôi vẫn hay no’i đùa mỗi khi nhă‘c đê’n chùa Huơng, “đi tu như thê’ thật tuyệt vời qua’ đi â’y chư’ em nhỉ...!” J. Sau đó chúng tôi cũng có dịp đến thăm gia đình 2 Bác & anh chị họ bên mẹ tôi, gặp lại nhau chúng tôi vui mừng lắm, cũng gần như là nhận thêm họ hàng vì có vài anh chị họ tôi chưa từng gặp qua bao giờ. Sáng hôm sau, dạo phố phuờng Hanoi 1 ít, sau đó chúng tôi từ giã Hanoi bay về lại Saigon.
3 giờ chiều hôm đo’, chu’ng tôi đã trở lại sân bay TSN, cô bạn thân đã chờ sẵn đo’n chu’ng tôi về hotel Rex trên đuờng Nguyễn Huệ, quận I, chu’ng tôi book ở đây vì nghĩ rằng hotel cổ này biê’t đâu còn chu’t gì di ti’ch của ngày xưa để lại trong đo’ để mình co’ dịp chiêm nguởng quả?... nhưng co’ lẽ chu’ng tôi đã thật sự thâ’t vọng, vì ca’ch phục vụ, trang tri’ 0 co’ gì nổi bật nê’u 0 muô’n no’i là tệ hơn hotel tư nhân kha’c. Buổi tô’i lên sân thuợng nghe nhạc, uô’ng nuơ’c vơ’i bạn bè trên đo’ làm tôi 0 khỏi ngạc nhiên, chua xo’t khi thâ’y những cô ga’i phâ’n son mặt non chẹt, hoặc bà tu’ bà phì phào điê’u thuô’c trên tay đang ngồi chờ kha’ch, hay cảnh trả ăn ba’nh trả tiền xảy ra truơ’c mă‘t ngay nơi ra vào phòng lobby của kha’ch sạn…
Hôm sau, chu’ng tôi đi shop cùng vài nguời bạn, tô’i đo’ nho’m bạn lại hẹn đi ăn rồi đi club. Ðêm đo’ trời tuy mưa to, nhưng đuờng phô’, nơi club vẫn đông nguời như thuờng. Cảnh vật nơi đây ăn chơi 0 thua ke’m gì 1 nuơ’c nào kha’c, cũng nhạc ồn ào, bàn chơi thục banh lỗ, sàn nhảy, bar ngồi uô’ng ruợu…và co’ cả ngày “lady night”, đặc biệt riêng cho phụ nữ đuợc chơi banh lỗ và uô’ng mọi nuơ’c ruợu pha miễn phi’…
Cuộc hành trình của chu’ng tôi cũng đê’n ngày kê’t thu’c, sau khi ở chơi Saigon vơ’i bạn bè thêm 2 hôm, chu’ng tôi trở lại Mỹ. Chào tạm biệt quê huơng, gia đình và bạn bè thân yêu để trở lại cuộc sô’ng thuờng ngày của mình bên đâ’t kha’ch quê nguời, nơi quê huơng thư’ 2 của tôị Sau chuyê’n đi, chu’ng tôi râ’t vui, là đã co’ dịp trở lại thăm nơi chôn nhau că‘t rô’n của mình lần nữa, và cũng co’ những nổi buồn, xo’t xa cho những nguời 0 đuợc may mă‘n lă‘m trên quê huơng nhỏ be’ nơi â’ỵ Bề ngoài của những ăn chơi, vui đùa cũng còn nhiều lă‘m cảnh nghèo khổ, chua cay phi’a sau, nhâ’t là dọc trên con đuờng đi Nha Trang, Phan Thiê’t, hay những hẻm nhỏ, xo’ go’c trên đuờng phô’ sầm uâ’t đông nguời Saigon….
Tuy nhiên, tôi vui nhâ’t khi hầu hê’t bạn bè của tôi kha’ thành công trong công danh sự nghiệp mà họ đã chọn 1 huơ’ng đi riêng cho mình và 0 khoe khoang, kênh kiệu, hay đua đòi như những nguời thỉnh thoảng tôi vẫn gặp qua trên đuờng đời; làm tôi buồn cuời khi chợt nhơ’ lại lời dạy của những nguời đi truơ’c thuờng no’i: “Nên lựa bạn mà chơi, và thuờng những nguời trô’ng rỗng thì hay thuờng kêu to…”… Ca’m ơn những nguời bạn già, bạn tri kỉ đã cho tôi 1 tình bạn thật thân thiê’t, thật chân thành và 1 dịp nghĩ thật thu’ vị, vui vẻ và hạnh phu’c để tôi biê’t rằng dù cuộc sô’ng co’ bận rộn đê’n đâu, dù tuổi đời co’ chồng châ’t thêm bao nhiêu sô’ đi nữa, những kỉ niệm 1 thời của mình cũng vẫn còn lãng vãn đâu đâ’y, co’ một kỉ niệm nào đã phai đâu phải 0 bạn? J
Cảm xu’c bâ’t chợt …Vacation Nov. 2005
Texas, xứ nóng tình cuồng say ... Jan. 06'
++++++++++ Rừng xưa thưa lá, tích xưa chẳng dời ++++++++
(Kỳ II, còn tiếp)
Dũng không đậu xe thư dưới bóng cây ở đầu con phố như mọi ngày mà lái thẳng vào xóm nhà tận cuối đường. Anh có một điện thư khẩn phải trao. Dũng lạ lẩm ngoái nhìn tàng cây phượng tím sum suê che rợp cả khoảng đường rộng. Phải chăng từ lâu rồi thời gian đã vuột mất trong anh hay những công việc máy móc bận bịu thường ngày khiến anh quên đi điều xảy ra chung quanh, ngay cả bóng mát trên đầu. Những ngày còn bỡ ngỡ về đưa thư ở khu phố nghèo này, tàng cây phượng tím chưa phủ hết chiều dài chiếc xe thư của gã bưu tín viên mới ngoài ba mươị Thế mà... Ðã bao nhiêu trưa, như mỗi trưa, anh dừng chiếc xe thư dưới bóng cây, quàng lên vai chiếc xách bưu điện trĩu nặng thư từ, đứng nhìn con phố
xuôi tắp vào xóm nhà rồi chậm rãi đếm bước. Bao nhiêu ngày nắng hâm hấp nhựa đường vờn quyện từng lọn gió khô pha cát cuồng xoay con trốt. Bao nhiêu ngày mưa nước trời rây nghiêng một màn xám ngắt không gian. Dù nắng hay mưa, khu xóm với những mái nhà thấp xỉn vẫn im lìm say giấc ngủ ngàỵ Và người đưa thư vẫn âm thầm đều đặn làm công việc mình, lòng chẳng buồn vui nghi vấn. Ðong đưa theo nhịp chân là chiếc xách bưu điện căng phồng thư từ đã được lựa xếp gọn gàng theo thứ tự địa chỉ của lộ trình. Thỉnh thoảng là tiếng chó sủa gầm gừ vô hại hay ánh mắt chờ đợi sau rèm cửa sổ khép hờ anh chẳng mấy bận lòng. Ðứng trước mỗi cửa nhà đóng kín, người đưa thư liếc nhìn lại địa
chỉ một lần cuối, rành rỏi chuồi tuột phong thư qua cái rãnh nhỏ giửa cánh cửa rồi quay bước qua khoảng sân khô nức hay lầy lội tùy mùa. Anh thích hợp với công việc. Có lẽ tính anh đã quen thế từ những ngày còn ở trong gia đình. Cha mẹ tính toán sắp sẳn, anh cúi đầu bằng lòng với sự định đoạt, nhận lấy như một an bài .
Người đưa thư dừng xe trước ngôi nhà nhỏ nằm riêng khuất ở cuối khu phố. Nhà đổi chủ chừng hơn nửa năm. Ðịa chỉ hiếm thư, chỉ giấy tờ chính phủ gởi đến vào mỗi cuối tháng. Có đôi lần người đưa thư thoáng thấy dáng một thiếu phụ Trung Ðông với khăn trùm kín đầu bồng con đứng dưới mái hiên, nhưng lúc anh bước qua khoảng sân nhà thì mẹ con đã đi biến vào trong. Cánh cửa màu hồng phai cũ kỹ đóng im lìm nhưng cái rảnh nhỏ để phát thư có nắp đậy bằng sắt màu đen còn rung hờ có lẽ vì sự máy động thiếu kiên nhẩn của tay người.
Khoảnh sân trước nhà cỏ lan xơ xác thiếu tay người chăm sóc nhưng giàn bông giấy bên hiên thì rực rỡ từng chùm hoa màu đỏ tươi. Người đưa thư nhìn địa chỉ và cái tên khó đọc trên tấm điện thư đóng dấu khẩn rồi bấm chuông chờ người nhà ra ký nhận.
Sau cánh cửa vừa được e dè mở ra là người thiếu phụ Trung Ðông kín đáo trong khăn trùm đầu và trang phục quấn dài lụng thụng bằng lụa cùng màu đỏ sậm. Người đàn bà lộ rõ vẽ lo lắng khi nhìn thấy tấm điện thư trên tay người đưa thư. Nàng lúng túng ký nhận, hôí hả cảm ơn, rồi khép cánh cửa sau lưng mình.
Người đưa thư vừa quay dợm bước chân thì chợt nghe tiếng gào đơn độc nấc lên rồi tiếng thân người ngã khụy xuống. Anh lưởng lự vài giây rồi quyết định mở tung cánh cửa đóng hờ, chạy bổ vào nhà. Người đàn bà nằm sóng soài bất tỉnh giữa phòng khách. Người đưa thư quăng bừa chiếc xách bưu điện vào góc phòng. Anh qùy xuống cạnh người đàn bà, muốn giúp nàng tỉnh lại nhưng lúng túng chẳng biết làm gì với đôi tay loay hoay những động tác cuống quít vô nghĩạ Rất may khi anh định tâm lay nhẹ vai người đàn bà vài lần thì nàng cũng vừa thoát qua cơn kích xúc, đôi mắt đẩm lệ mở lớn nhìn sửng lên trần nhà.
Người đưa thư lúng túng nói lời trấn an rồi khó khăn giúp đưa người thiếu phụ vào giường nghĩ. Anh nhúng ướt chiếc khăn nhỏ, trao cho nàng rồi tần ngần ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường. Căn phòng nhỏ, ngăn chia với phòng khách bằng tấm màn kéo lại nửa vời, có lẽ để người mẹ từ phía nhà bếp có thể trông chừng đứa con đang ngủ say trong chiếc giường nôi ở cuối phòng.
Người đàn bà nằm yên. Nàng đã thôi khóc, khuôn mặt chừng như đã bình thản trở lại, đôi mắt to và sâu đen tuyền màu hạt olivẹ Ánh mắt chưa khô lệ đăm chiêu nhìn xoáy vào một nơi nào đó vượt thoát khỏi trần nhà thấp loang lổ từng bợn mưa ngấm đã khộ
Tiếng chào của người đưa thư hình như kéo nàng trở về với thực tạị Người đàn bà nhỏm ngồi dậỵ
- Tôi xin cảm ơn tấm lòng tốt của ông. Chỉ là chút chuyện nhà, tôi chờ đợi từ lâụ Biết là sớm muộn gì điều đó cũng sẽ đến thế mà khi hay tin vẫn sửng sờ, xúc động. Tất cả đã qua rồi. Chắc chắn là từ nay tôi sẽ không còn phải lo sợ và đợi chờ nữa. Không bao giờ...
Người đưa thư có cảm tưởng như người thiếu phụ đang nói cho chính mình nghe lời tự trầm tích lũy bao nỗi niềm tâm sự cả một kiếp đờị Anh lặng lẽ bước ra phòng khách, chân rón rén không muốn chạm động vào thế giới cô đơn tuyệt vời và quá đổi mong manh của độc thoại vỗ về.
Người đàn bà ngồi bên mép giường, tấm điện thư nhàu nát thờ ơ dưới chân. Nàng chống tay nhìn vào tấm gương lớn treo trên vách. Từ trong sâu thẳm chợt trào dâng nỗi hạnh phúc cũ rợp đến không ngờ. Cô bé Palestine chưa đầy mười tuổi, lớn lên trong trại tị nạn Rashidiyeh, lần đầu tiên được vui bước tung tăng trên bờ cát vàng bãi biển Tyre. Nỗi ước ao được tắm nước Ðịa Trung Hải từ lâu bị giam hảm sau dãy tường rào của trại tị nạn giờ đây là những con sóng bạc đầu từ khơi xa đuổi xô nhau tìm bờ, gần gủi rạt rào. Trong lạ lùng thôi thúc, tiếng cười đùa của bạn học rời rụng mất tăm, chỉ còn một mình với trời nước, cô bé đã cởi bỏ khăn trùm đầu và chiếc áo dài choàng kín lụng
thụng, trần truồng nhảy trầm mình vào làn nước mặn. Mặt biển lóng lánh từng vệt sáng mặt trời quyện chuyển thành những vầng lục nhạt huyền ảo uốn lượn theo chiều sóng.
Bầu trời xanh trên ngàn khơi Ðịa Trung Hải trở thành giấc mộng đời người giúp nàng cố gắng học tập, trưởng thành. Cô giáo dạy Anh Ngữ cho thế hệ sau cô ở trại tị nạn luôn nhắn nhủ học trò về một phương trời xanh tự do, về tương lai sáng lạn cho cả dân tộc. Cô mơ ước một đất nước Palestine tự chủ, giải phóng, nhưng cô chán ghét chiến tranh và đường lối hung bạo của những nhóm bạo động khủng bố khát máụ Cuộc thánh chiến trở thành nếp sống kiêu ngạo của một lớp người, đám kiêu binh hô hào tuẩn đạo, hơi thở họ nồng trà rượu và thân thể thì ngạt mùi đá gạch vỡ tan.
Có gã kiêu binh thường hay đến trường tuyển mộ học sinh, dẫn chúng về Tây Ngạn tham gia trò chơi chiến tranh quá sớm cho lớp tuổi mười hai, và cũng để tìm dịp ve vãn cô giáo có nhan sắc. Hắn nhờ người có quyền thế đến gia đình hỏi cưới nàng. Không tình yêu, không bổn phận, chỉ là những lần vội vã ghé nhà trong đêm tối, thỏa mãn rồi bỏ đị Người đàn bà có thaị Những chuyến vượt biên giới về trại tị nạn thăm gia đình của người chồng ngày càng thưa dần. Cô giáo bụng mang dạ chửa tìm về Tây Ngạn. Nàng hiểu thêm ra nếp sống của bầy kiêu binh tuẫn đạo, đàn ông, đàn bà, con trai, con gái, sống dưới bóng những ngôi đền mái tròn, gạch đá u linh đẩm vàng màu trăng sa mạc. Nàng không muốn con
mình phải trở thành một kẻ khủng bố vô luân khi lớn lên. Nàng bỏ trường, tìm xin được việc làm thông dịch cho một cơ quan xã hội của Liên Hiệp Quốc ở Beirut. Người đàn bà sinh đứa con trai đầu lòng.
Có những sớm mai bồng con đón ngày lên xanh ngắt khoang trời Ðịa Trung Hải, người mẹ mường tượng đến cuộc sống tự do cho mình cho con. Cơ hội đến, hai mẹ con ra đị Họ được định cư trên vùng đất bình yên cuối biển Thái Bình Dương. Thấm thoát mà đã gần một năm trên đất Úc Ðại Lợị Cơ quan xã hội chính phủ thường giao cho nàng công việc phiên dịch để giúp đở phụ nữ Trung Ðông trong bước đầu bỡ ngỡ của đời kiều cự Cuộc sống dần dà ổn định nhưng người đàn bà vẫn thường nao buồn nhớ về gia đình quê hương. Những buổi tối lúc con đã ngủ say, một mình trong căn nhà vắng, nàng mơ hồ cảm thấy sự cần thiết về một bóng dáng đàn ông trong đời sống. Người đàn bà chẳng luyến
tiếc chi phần đời cay đắng nàng đã rảy bõ mà đị Xa rồi vành trăng khuyết, lửng lơ vết chém treo nghiêng trên vòng mái đền, thả bóng tối thâm u xuống mệnh hệ của một dân tộc không còn đất sống. Ðiêu linh lớp người ôm mãi lòng thù hận. Họ si mê cùng độ xa tội nghiệp của đường bay gạch đá tan hoang, tiếng bom nổ bên vệ đường hay trong thương xá nhầy nhụa từng mảnh vụn máu xương của con người bên kia đường thánh giớị
Thế mà nàng vẫn loay hoay lúng túng với sự ràng buộc của chiếc khăn trùm đầu khuất chắn mắt nhìn và y trang phiền toái quấn quanh thân xác nàng căng tràn rạo rực thanh xuân chưa tiêu phí. Bức điện thư đến trưa nay như ngọn giáo cắt phăng sợi dây thòng lọng treo cổ nàng đong đưa cạn nguồn dưởng khí. Người cha đứa bé đã chết. Tiếng kêu thương bật lên vào lúc thân thể nàng đổ qụi xuống. Sự cảm nhận đau điếng vì độ rơi một lần thoát xác cùng lúc với lồng ngực mở trào luồng sinh khí tươi mát chính là sự bắt đầu của người vừa sống qua điều chết. Của nỗi hạnh phúc cuối cùng lóng lánh lệ cười.
Người đàn bà vẫn ngồi nhìn bóng mình. Giòng đời hơn hai mươi năm cuồng xoay cơn bảo cát dồn tụ trở về trong phút giây, loáng thoáng những cánh hồng tả tơi trong gió. Khuôn mặt nàng chợt mờ chìm vào đôi mắt cô gái nhỏ Palestine đang hiện rõ dần. Làn mi dài khẻ rung như tơ động trên đôi mắt mở to đen láỵ Như trong giấc mộng du quay về trên từng bước chân cát vàng của đứa bé gái trần truồng đi vào biển ấm, người đàn bà tháo gở chiếc khăn trùm đầu, mái tóc hạ huyền tung xõa buông lơị Nàng run rẩy trút bỏ hết mớ y trang trùm kín lê thê đã không còn cần thiết. Lụa rủ chìm dưới chân, người đàn bà đứng đó với nụ cười rất lạ, mắt vuốt ve thân xác mình lồ lộ thoáng Trung Ðông phơi phới
mượt mà. Hình như những giọt nước biển Tyre xanh màu trời Trung Hải hai mươi năm cũ, vừa tròn cuộc hoá thân, tươi đọng trên vai nàng rượi mát.
Tiếng động khẻ từ cửa ngoài khiến người đàn bà bừng tỉnh giấc mơ ngàỵ Chiếc khăn lụa quàng vai phủ hớ hênh trên cặp vú no tròn chẳng đủ dài cho khoảng bóng tối giữa vùng thân thể.
Nàng nhìn người đưa thư bối rối đứng nhìn về phía căn nhà. Dáng người ông dỏng cao so với đàn ông Ðông Á. Có lẽ ông ta không thấy nàng đứng sau khung cửa đóng kín phủ bóng tốị Người đàn bà thầm nghĩ rồi chợt cảm thấy e thẹn khi ý niệm thời gian vụt quay về. Ý nghĩ chợt đến, lạ hoắc mà đằm thắm chạm thấu niềm sâu kín nào đó không tên vừa thức giấc trở mình. Nàng cắn môi ngăn hơi thở rướn, lắng nghe thân xác tê rần trong cảm giác thẹn thùng khó tả.
Chiếc xe người đưa thư chìm khuất sau con dốc nhỏ ngược về phía đầu phố. Người đàn bà nghiêng đầu dõi mắt nhìn theo mường tượng. Người đưa thư sẽ trở lại khu phố ngày maị Mỗi ngàỵ Vào buổi trưạ Dù mưạ Dù nắng. Ông đi ngang mỗi nhàvới từng bước chân đều đặn. Từ cửa sổ nhà bếp, người đàn bà vẫn có thể nhìn thấy một phần khuôn mặt ông với chiếc nón bưu điện nhấp nhô theo nhịp bước phía bên trên chiếc màn cửa vải hoạ Lòng người đàn bà dợm vui nỗi chờ đợi mơ hồ. Phải chăng sự có mặt, chừng mực, và tín cẩn là những điều bắt đầu cho hạnh phúc, gần gủi và đằm thắm. Hay đó chính là sự mơn động của ước ao được bắt nhịp thăng hoa rồi thấm lặm vào tận cùng
cảm giác, bồi hồi tiếng chuông rung gọi cửa, xuyến xao tiếng trở mình trong giấc ngủ thơm tho hơi ấm bên nàng... Con đường trưa nắng chang. Người đàn bà thèm một cơn mưa.
(còn tiếp một kỳ)
Ðại yến mùa trăng
West Lafayette , Indiana, Con đường trung tâm nối hai miền đất nước bao la . Những cuối tuần muà thu, đầu niên học, dòng xe cộ như thác nguồn , đổ xô về Ross-Ade stadium. Nhưng cuối tuần nầy , dòng thác xe cộ thay đổi màu sắc cự kỳ sinh động. Thay vì nhìn thấy màu aó biểu hiệu của đội banh thuộc Viện Ðaị học Purdue Boilermaker, lại là màu đỏ rực rỡ cuả đội thiếu niên điểm trống diễn hành, màu quân trang cuả các toán binh sĩ thuộc điạ, những chiếc váy sọc màu sắc cuả nam giới vùng Scottland , bên cạnh bộ áo cánh vải thô, chiếc nón miễng trắng viền đăng ten cuả người phụ nữ tiền phuông , và nhất là những chiếc lông chim đủ màu sắc ngạo nghễ trên đầu các vị tù trưởng , tiếng kim khí khua theo từng bước chân cuả cô thiếu nữ thổ dân điạ phương.
Tất cả trăm, ngàn, theo chân nhau đổ về Fort Ouiatenon, điạ điểm hàng năm dựng lại bối cảnh lịch sử khỏang thời gian đầu thế kỷ mười tám, khi đoàn thương buôn Pháp theo chân quân đôị Anh Quốc và Thổ dân bản xứ trao đổi hàng hoá, chung vui mừng chiến lợi phẩm săn bắn và muà màng trồng tiả cuối năm .
1
Bến đổ cuối hành trình.
Dòng sông nhỏ, chảy nhẹ nhàng, hai bên bờ nghiêng bóng cây, cơn mưa đổ nước nguồn biến màu xanh lục của thường ngày thành một màu nâu vàng lờ lợ. Ðứng trên bãi, người tu sĩ xúng xính chiếc áo dòng đen, thánh giá trên tay, bên cạnh là anh trung úy oai nghi trong quân phục đaị lễ thẳng nếp, gươm lệnh đeo bên mình, trên vai khoát súng trường* theo phía sau là hai hàng quân, nhịp trống quân hành hoà tiếng kèn đồng thúc giục, vang dội trên dòng sông nước chảy lăng lờ..
Hàng năm, vào mùa thu, ngày trăng tròn, Fort Ouiatenon, điểm hẹn của những đoàn canoe từ nghìn trùng phương bắc, Quebec, ròng rã xuyên qua hồ Ontario, trải dài theo hồ Erie … Bắt đầu từ mùa xuân, khi mặt hồ như hồi sinh, sau những tháng ngày mùa đông ngủ yên trong băng giá. Hành trình vượt qua bao nhiêu dòng sông cái, bao nhiêu sông con, suối nguồn nước chảy nhẹ nhàng, hay những đoạn gập ghềnh thác đổ, qua từng xóm làng cách biệt, thôn bản xa xôi, trong cái yên lặng tịch mịch của bóng cây, của rừng thiêng kỳ bí, tiếng nói, ngôn ngữ cũng trở thành hiếm hoi, hơi hám con người pha trộn với khí ẩm mốc cuả thiên nhiên và hương nồng nặc cuả muông thú.
1917, khi những quân nhân French dựng Fort Ouitanon, nơi nầy đã trở thành một tụ điểm buôn bán trao đổi hàng hoá cuả dân bản xứ ** và đoàn thương buôn từ xa theo dòng Wabash đổ về . Những phụ nữ tiên phuông, theo chồng về lập nghiệp ở vùng đất xa xôi, rời xa vùng thị tứ Quebec, khu vực tỉnh thành như viên kim cương chói ngờị Nơi đây, giữa rừng thiêng hoang dã, không có bóng dáng của con người văn minh hiện diện, họ là những người đầu tiên đi khai phá, vượt qua đoạn đường dài trăm ngàn dặm sóng nước bao la, về miền đất hứa, chỉ còn một khoảng sông ngắn nữa là đến nơi, muôn đời , người phụ nữ dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, vẫn là phụ nữ, họ nằn nì phân trần với người hướng đạo,
phải dành lại chút thời gian, dừng lại bên bờ sông vắng, trong lúc các tay bơi nghỉ ngơi, những phụ nử xuống dòng sông tắm gội, họ mang ra những áo quần từ lâu gói kín trong giấy dầu, chải lại mái tóc, giắt chiếc lượt sừng, vuốt thẳng lại nếp áo nhăn, nhìn bóng mình trong làn nước lung linh, tưởng tượng lúc tiếp xúc cùng đồng loại, nghe lại ngôn ngữ cuả con người, thanh âm, tiếng nói như khúc nhạc reo vui, nghe thật xôn xao, thật rộn ràng.
Tiếng đại bác xé khung trời tĩnh mịch , cà một vùng bãi sông như bừng tỉnh cùng lúc với tiếng reo hò chaò mừng đoàn lữ hành, từng chiếc xuồng thon thả chứa hai tay chèo cho tới những chiếc xuồng dài chưá cả chục tay, gỗ Birch lấp lánh trang sức thêm bao nhiêu màu mè rực rỡ, những kiện hàng hoá gói bằng giấy dầu cẩn thận , nằm im trong khoang chờ đợi, vị Giáo sĩ làm dấu Thánh giá, đoàn người theo chân, những bàn chân từ lâu không bám mặt đất đen chợt mừng vui khấp khởi , đoàn người như trò chơi rồng rắn uốn khúc từ bãi sông dẩn vào khu doanh trại tiền đồn , khiêm nhường với những log house ***cùng làng mạc thô sơ vừa dựng lại , khắp nơi, những tiếng cười đùa rộn ràng , san sát là
những nóc lều vải bố cuả thổ dân, đây đó tiếng động ồn ào biểu lộ sinh hoạt hàng ngày cuả làng mạc xa xưa, tiếng ống bể lò rèn, tiếng buá nện vào thép nhịp nhàng , mùi khói than nướng thịt rừng thơm lừng trong góc , trên cháng ba nhánh cây chụm lại, treo chiếc nồi gang bốc hương thơm ngào ngạt, hình ảnh gợi nhớ bài học lịch sử ngày xưa, khi Quang Trung đại đế tiến quân vào Thăng Long cho kịp ngày hẹn đầu năm, võng quân và gióng nồi niêu khi nấu nướng cho đoàn quân di chuyển thần tốc , đi không ngừng nghỉ. Con người và bộ óc siêu việt luôn khắc phục mọi khó khăn .
2
Cuộc diễn hành.
Ðầu ngày, khi tiếng động cuả chiếc ca nhôm, muỗng niã lanh canh , khi những làn khói trắng ủ trong bếp than hồng xua bóng tối và hơi lạnh ban maị Mưa , những giọt mưa không làm giảm những đợi chờ sôi động . Tiéng trống giục giã, bước chân nhịp nhàng , tiếng kèn “ Bagpipe “ cuả miền đồi Scottland hoà theo tiếng sáo cao vút cuả vùng đảo Ireland, âm thanh rộn ràng sôi động, những khuôn mặt đợi chờ hăm hở, mưa nhỏ giọt từ những chiếc dù muôn màu sắc , mưa bám trên những chiếc lông chim Trĩ nhuộn màu sặc sỡ cuả người thiểu số vùng bình nguyên Trung Tây Hoa Kỳ , mưa trút nước, dìm đám cỏ xanh xuống bùn , bước chân người dẫm lên xem xép, taọ thành một âm thanh không thể quên, âm thanh cuả những ngày đầu mùa
mưa thời tuổi nhỏ, ở quê nhà , tháng tựu trường cũng là mùa mưa, từng cơn mưa già, con đường làng lầy lội đất sét bám vào chân, đôi guốc gỗ không bám xuống mặt đường, ngã xuống, cặp sách ướt lem nhem …
- Royal
Tiếng khẩu hiệu hô to và tiếng vọng lại , sao xác từng chiếc lá , trên ngọn câỵ Cử động nhịp nhàng quen thuộc , tra lưỡi lê vào đầu súng bồng trên tay , tư thế nghiêm nghĩ theo mệnh lệnh. Như cuốn phim dĩ vãng quay nhanh trong khối óc, tưởng đã đặc quánh từ lâu , hình ảnh cuả ngày tuổi nhỏ chạy theo bầy trẻ con ra phố chợ nhìn toán Thanh niên, Thanh nữ Cộng Hoà tập diễn hành.
Từng đôi, người quân nhân trao súng cho người bạn bên cạnh, tiến ra dưới chân cột cờ, từng lá cờ được cẩn thận cột vào dây, bài Quốc ca “ Lá quốc kỳ lấp lánh ánh sao …”gợi lại hình ảnh cuả những ngày chiến đấu cho Tự Do, bài học Lịch sử nào cũng trả bằng máu xương . Tiếng hát hoà theo nhịp trống cuả những người thổ dân bản xứ, theo tiếng mưa nhịp nhàng trên cây lá , âm vọng cuả những ngày tháng vật vã tranh sống với thiên nhiên , khắc phục mọi khó khăn để sinh tồn …
Trên Kỳ đài, phất phới Quốc kỳ với năm mươi ngôi sao, kế tiếp là lá cờ mười ba ngôi sao thời lập quốc, cùng lá cờ cuả các quốc gia đồng minh thuở bấy giờ , tất cả bay ngạo nghễ trên nền trời xám nặng hạt mưạ Súng bồng tay, nạp đạn, khẩu hiếu hô to, nòng súng hướng lên trời, tiếng nổ như tiếng sấm xé không gian , mùi khói lưu huỳnh lan qua khét nghẹt, tiếng nhạc trổi lên, mở đầu cho muà hội . Tiếng reo hò theo tiếng trống di hành , từng đội, từng đội duyệt qua, mang theo bầu đòan thê tử, những chiếc áo da thú mềm mại, từng chiếc băng đầu tua tuả lông chim trỉ, trang điểm thêm rực rỡ màu sắc cuả thổ dân, theo sau chiếc váy dài xoè theo từng bước chân cuả người phụ nữ da trắng , khuôn
mặt rạng rỡ ấn sau chiếc nón miễng [ bonnet ] màu trắng, thêu từng hàng đăng ten thật cầu kỳ, bầy trẻ nhỏ nắm tay nhau , những ánh mắt vô tư nhìn người chunh quanh không chút ngại ngần .
3
Buổi hoà nhạc
Trên khoảng đất trống , căn nhà gỗ đầu tiên được phục hồi, dòng nhạc vui tươi cuốn hút, bổng trầm, lẳng lơ tinh nghịch, hình ảnh người thiếu nữ trăm năm trước đây , môi cười, mắt đong đưa lúng liếng, hân hoan mở hòm rương, chiếc áo luạ bấy lâu nay cất kỷ, mang ra hong nắng sớm, mái tóc thường ngày giấu kín dưới chiếc nón , trong vành khăn, cài đóa hoa mới nở còn lóng lánh hat mưa …
Chiếc đàn violin trong hộp lâu nay nằm im lìm , phút chốc hồi sinh, tưng bừng hoan lạc, từng âm thanh đuổi theo nhau như nước nguồn, như suối chảy, như mây trôị Âm thanh như từng giọt máu luân lưu , về chốn nơi hò hẹn …đôi bàn tay nhịp nhàng , tiếng đàn tranh trong vút, tiếng hát cất lên, trong cái không gian đầy mưa buị bay, trên những bó rạ chất sơ sài , nhóm thính giả ngồi yên lặng lắng nghe từng lời, bài dân ca vui nhộn, từng nốt nhạc , thứ ngôn ngữ truyền thông không biên giớị, không tuồi tác , không giai cấp phân chia, tóc trẻ con xanh mượt bên cạnh mái đầu trắng phau, có điều gì nhiệm mầu, bàn tay nối thanh âm …
Bittersweet & Briars , Father, Son & Friends, Trois Canards, Barb Kotula …mỗi nhóm với âm thanh đặc thù cuả từng vùng đất đai khởi xuất , ngôn ngữ ngọt ngào cuả từng sắc dân, từ vùng đảo Ireland , cùng cao Hightland [ Scottland ] , vùng hoa lệ Quebec. Từng âm thanh, chứa một trời tưởng nhớ, tiếng dân ca ngọt ngào, tiếng sáo thiết tha, đôi mắt lóng lánh , miệng cười chúm chím, câu hát đùa tinh nghịch, tuổi trẻ mạch sống trào dâng, người lớn tuổi ngồi nhịp tay hài hoà ,hình ảnh mở laị trong lòng những ngày hội hè thời mới lớn, thời tóc còn xanh chân chim sáo tung vui, bất giác lòng vui như mở hội , như cánh diều no gió, ngồi xuống bên nhau, dù không cùng ngôn ngữ, nhưng chung một dòng cảm xúc ..Chúng ta đi bất cứ nơi nào , cũng mang theo quê hương .
4
Sân cỏ kịch trường
- Quí vị nào là con trưởng trong gia đình , xin quí vị đứng lên , chúng tôi chúc mừng quí vị, vì theo luật định thời bấy giờ, quí vị sẽ là người thừa hưởng tất cả gia tài , gồm có căn nhà , miếng đất ngựa trâu …
- Nhưng chúng tôi cũng xin chia buồn với quí vị, theo thống kê thời bấy giò , bạn có thể sống đến năm mươi tuổi , và nếu Mẹ cuả quí vị chưa chết khi sinh nở khó khăn thì bấy giờ Mẹ cuả bạn sẽ sống với bạn suốt đời .
- Quí vị nào là con trai thứ trong gia đình ? Nhìn sang bên láng giềng, xem có nhà nào con gái đang tuổi cập kê , muồn gả chồng, hãy ráng mà tìm cho được cô vợ giàu với hồi môn lớn vì tất cả cuả cải đã về tay anh cả cuả quí vị hết rồi …
- Quí vị nào là con thứ ba , con đường duy nhất cuả bạn là : đi làm tu sĩ , chúc bạn thành công ….
- Quí vị phụ nữ xinh đẹp kia , lấy chồng từ thuở còn son , đến năm mười tám thiếp lòn xòn dăm con .Nếu quí vị không chết vì sinh con, thống kê bây giờ thì trong năm người phụ nữ có một người chết vì sinh sản khó khăn , một người chết vì hậu sản , nhưng chúc mừng quí vị vì phụ nữ luôn thiểu số .
- Nhưng cũng báo tin buồn cho quí vị, vì sống giữa rừng thiêng, láng giềng gần nhất cuả quí vị cũng đi mất …mấy ngày …
- Nếu quí vị muốn mua một cái kim để khâu vá thì phải chờ đến muà trăng sang năm, khi đoàn thương buôn vượt thác gềnh từ Montreal sang như đã hẹn .
- Chúng tôi cũng chúc mừng quí vị, người đã sinh tồn sau cuộc hành trình dai dẵng , vượt qua ngọn thác hùng vĩ, qua nhị hồ bao la không thấy bến bờ.
- Ấy xin quí vị đừng vội tin tưởng là những người nầy đều là tay bơi lội, thưa không , khi họ đến xin gia nhập đoàn thương buôn , công ty đánh cá sinh mệnh bằng cách chọn người không biết bơi, vì người biết bơi khi gần ngọn thác dữ, họ có thể đánh liều bỏ bè để bơi vào bờ thoát thân , còn người không biết bơi ? Họ không có chọn lưạ nào khác hơn là cột thân mình vào bè, phó thác cho số mệnh , nhờ vậy mà cả người lẫn hàng hoá có thể đến bờ …Ấy có chuyện vượt thác nào mà không phiêu lưu đâu quí vị ??
Sân cỏ rộn ràng với tiếng Fiđle ngọt ngào , anh kịch sĩ vuốt nhẹ hàng ria mép, hất những lọn tóc đen mịn màng , nghiêng người cuí chào rất ư là điệu nghệ, trông như chàng hiệp sĩ thuộc giai cấp quí tộc trong triều đình hoa lệ đang bái kiến Nữ Hoàng ….
- Chúng tôi xin giới thiệu Madame Issabel , người phụ nữ phiêu lưu theo chân đoàn thương buôn đi tìm đất mới .
- Người đang thả những cung tuyệt vời hầu quí vị là Nam Tước De Cour. Rất ư là lịch duyệt, tài hoa , ngoài thiên tài nhả nốt nhạc tuyệt vời , còn thiện nghệ đấu gươm, muá kiếm nhuyễn như lá bay , Suỵt , nói nhỏ cùng quí vị thôi, chúng tôi không bảo đảm là có chiếu chỉ truy nả gắn theo tên cuả Nam tước hào hoa nầy không , nghe nói là có trận so tài mất còn nào đó ở vùng ngoại thành …
- Và đây là Mademoiselle Margarette, cùng nhủ mẫu, và nàng hầu, mademoiselle người nổi tiếng của tỉnh thành Quebec, là bông hồng gai đã vượt qua bao nhiêu chặng đường gian khó, mademoiselle đang đăng bảng chiệu phu, nếu quí Genteman nào muốn lọt vào mắt xanh thì xin ..nhanh chân kẻo muộn .
- Thưa quí vị, tiếp theo là Madame Yvette . Bà là người nổi tiếng cuả một Salon dập dìu tài tử giai nhân cuả giới thượng lưu, hiện nay Bà mang theo cái không khí rộn ràng cuả thành đô , mời quí vị chờ xem
- Ðây là Madame Cadillac Dancers , những nghệ sĩ sẽ hướng dẫn chúng ta theo từng bước chân cuả điệu dân vũ **** nhịp nhàng tươi vui , xin mời quí vị .
5
Làng thủ công
Ðôi bàn tay thoăn thắt, sợi lát theo những ngón tay đan vào nhau , quấn quít, bốn chân gỗ bóng ngời , chiếc đệm ghế theo bàn tay cần cù trăm năm trước, khoảng thời gian con người sống bên cạnh thiên nhiên, từng ngày, công việc mưu sinh là tranh đấu không ngừng với nắng mưa , chuốc từng thanh lát nhỏ, từng mảnh da lông thú , những chiếc đưôi chồn sau mùa săn, tất cả chưng bày trong gian hang làm nơi đổi chác.
Ðứa bé tung tăng nhặt mảnh ốc đủ màu , người phụ nử cầm chiếc lông chim trỉ màu sắc óng ả xuýt xoa, mái lều thơm nồng nàn hương , lá rosemayry, appocalyptic ... trộn nhau với mùi gỗ mớt cắt , mùi vỏ quế và táo thơm…như cuốn theo …
Nhìn chăm chú vào khung căng trước mặt, di chuyển từng con thoi quấn chỉ nhỏ, mỏng như tơ, xuyên qua , dừng lại , xếp thành những hàng bay lượn , cuối cùng , mảnh đăng ten daì theo thời gian và đôi bàn tay khéo léo , có đứng lại nhìn , mới thấy sự kiên nhẩn , mới thấy công trình nghệ thuật, thời gian đòi hỏi để thực hiện từng tấc từng li , cùng lúc mới thấy phương cách cầu kỳ cuả thời xa xưa ấy ….Bên cạnh cuộc sống vật vã tranh đấu với thiên nhiên, bệnh tật sống còn , khi tất cả phương tiện giao thông tùy thuộc vào chiếc xuồng con mong manh, khi suốt muà săn tích trử từng mảnh da , từng chiếc đuôi lông chồn, từng mùa ngũ cốc , bắp khoai …người phụ nữ vẫn muôn đời trang điểm, dù chỉ là chiếc
lông chim trên mái tóc , hàng đăng ten trên ngực áo, cành hoa ép khô trong góc nhà, chiếc tuí thơm ướp vào quần áo hội hè …kỳ diệu thay , cuộc sống muôn màu sắc …Hành trình trăm năm trước , nghìn năm sau …vẫn trào dâng mạch sống .
* Chỉ huy thời bấy giờ ?? { Mang cả gươm daì và súng trên vai ?? }
** American Indian
*** Log house : ngôi nhà xây bằng các thân cây chồng lên nhau .
**** Square dance [ Ðiệu dân vũ quốc tế ]
Fort Ouiatenon Historic Park : 4 dặm tây nam cuả thành phố West Lafayette Indiana , nơi hàng năm diễn ra Ngày Ðại Hội vào muà thu, đầu tuần trăng .
1.
Tôi cứ phải đợi đến cuối tuần mới gọi cho bạn bè ở xa được chả là cái cell phôn của ông Boss ở nhà giao cho tôi, nó chỉ tử tế với chủ nhân vaò cuối tuần và sau chín giờ tối ngày thường, loạng quạng tôi không nhớ mà xử dụng nó vaò những giờ khác, sẽ đuợc nó dắt đến ông “ bill “ ngay cuối tháng, và sao thì các bạn đã biết, Tôi mang hư danh Hoàng Bang Chủ Cái Bang sẽ đựợc tấn phong thực thụ hành khấtÕ ngaỵ Ðã lâu lắm tôi không phôn cho Hồng Thuỷ, nhân dịp này cũng muốn hỏi về việc bạn bè TV họp nhau cuối tháng ba tại nơi hoa Anh Ðào nở rộ mỗi năm.
2.
Hôm qua phôn cho Hồng Thuỷ, nàng còn đi họp, ông Viên nhấc máy, báo tôi biết Thuỷ đang họp ở nhà Tâm Ðạt, nhắn tôi gọi qua bên đó, các bà Trưng Vương đang họp chuyện lớn, cái gì chứ chuyện đó thì chắc chắn, mỗi lần tổ chức Trưng Vuơng họp bạn, nếu không nhờ những người tàì giỏi tháo vát và đầy nhiệt tâm này, thì sao bạn bè tứ phuơng chúng tôi có thể đuợc gặp nhiều bạn trong một ngày vui chứ. Nhắc đến Tâm Ðạt, tôi không thể quên người bạn thật dễ mến và chân tình, tôi biết Ðạt từ lúc tôi còn đệ ngũ, khi đó Ðạt đã đệ tam hay đệ nhị, tôi không nhớ rõ, nhưng thưở nhỏ, con bé đã chơi trèo, lớp bạn Hồng Thuỷ, Bích Huyền, Tâm Ðạt…đáng nhẽ phải là vai “ huynh trưởng”, đại tỷ tỷ vì trên
tôi cả mấy đệ, thế mà cứ mình mình Loan Loan…chỉ vì các “ bà chị” naỳ mê chân dung các người đẹp cuả trường do con bé vẽ, nên “bà chị” nàò cũng muốn chơi với con bé cả, Tôi vẽ tặng chân dung cho nhiều bạn bè quá nên không còn nhớ, những ai đã đuợc tặng ,nhưng người đuợc tặng đã nhớ và nhắc lại mỗi khi có dịp gặp tôị, Lần cuối tôi gặp lại Tâm Ðạt và các bạn vùng VA, năm 97, Ðạt nhắc xưa tôi có vẽ cho Ðạt một bức chân dung cô đào BB, bức tranh thật lớn,vẽ bằng phấn tiên. Quả thật hồi đó tôi có ưu áí Tâm Ðạt, vì tính Ðạt rất dễ thương, Tâm Ðạt là người có mái tóc dài giống mái tóc cô đaò người Pháp BB thuở đó. Ðạt cũng có thân hình xinh đẹp như BB, khiến bọn TV đàn em chúng tôi đã ngầm gọi Ðạt là BB cuả Trưng Vương.
3.
Sáng nay nói chuyện với Thuỷ, giọng nói Thủy vẫn tươi trẻ như thuở nào . Thuỷ là một trong những người đẹp của Trưng Vuơng xưa, và cả naỵ Có lẽ Hồng Thuỷ là người duy nhất giữ đuợc nhan sắc không tàn phai, nên vẫn đẹp và quyến rũ hơn bao giờ. Tôi đang định phảỉ học sự bí mật cuả cẩm nang đó, vì… ngày xưa gió có thể thổi tôi bay, nay thì…thì….Nguyễn Ðức Nam năm 97 lần gặp mặt ở Dallas , chê kheó rằng: “Bây gờ HKL chỉ hơi bụ sữa thôi!.” Thuỷ dụ khị tôi rằng …ráng lên chơi, sẽ có nhiều bạn ở mọi nơi và các nước ngoài nữa về nữa, có cả Bích Huyền, và lũ bạn bè dưới Cali lên họp mặt…v..v…” Chuơng trình nghe thật xôm tụ, khiến con nhỏ cũng hào hứng muốn nghe theo ngay, nhưng khốn nỗi ông Boss ở
nhà chủ trương không …bay ! Anh chàng vẫn sợ bay, sợ teo người mỗi khi phảỉ đi đâu bằng hai cánh sắt của chim trời, vậy mà ngày xưa chàng đã có thời kỳ nộp đơn đi… Không Quân! Vượt qua đuợc mọi ”test” nhưng “out” vì thiếu ….Kilộ Anh chàng nhẹ ký quá. Cần thêm 2 kilô gạo nữạ Nhưng giá có quen một “gốc” lớn nào thì chắc đã là sĩ quan…”Không Quần “ rồi, đau thật. ( hi…hi…)
Trước khi dứt phôn, Thuỷ cố dặn với: “ Nhớ gửi bàì cho báo kỳ này nhé. Nhớ đấỵ Nhớ đấy….”
4.
Bài trong file dự trữ, tôi còn một số ít, dành để gửi cho baó Y tế, Chính Luận, Thời Báo…v…v….cho Hồn Quê, Cho Giao Muà. Cho Quán Gió v…v…đó là mấy báó đất, baó trời (web site ), mà tôi cộng tác . Tuy nhiên tôi có thể bớt ra một bài chưa đăng ở đâu gửi cho Hồng Thuỷ. Nhưng… thôi, để đổi thay lối viết, tôi sẽ …mà viết về cái gì đâỷ
Mặc, om đó đã, tôi còn nhiều việc phảỉ lo trong tháng naỳ, Web site www. Honquẹcom do Dr. Vương Huyền ra mắt lại, tôi phải giúp cho số Jan. thật chu toàn, Cáí web site mà suốt gần hai năm nay tôi đã cộng tác rất tích cực. Tôi đã cho post Serie baì Cầu Gío mỗi tháng. Cầu Gío là một serie bàì mà tôiø nhận đuợc rất nhiều thư độc giả tứ phương. Tôi viết đối hoạ với một người bạn ở xa ghê lắm, xa tới cả nửa quả địa cầu, nơi anh ở, có rất nhiều cây Gum xanh lá , lá cũng rụng quanh năm, thân cây Gum cũng tróc vỏ hàng năm, thay lớp da cũ,õ để khoe lớp da mới, trắng mịn như da con gáí dậy thì. Nơi Người Gọi Gió ở đó, có những con suối nhỏ nuớc nguồn, và những trậân gío cuốn lá Gum rụng đầy đường. Mới đây lại có cơn bão cát.
5.
Gọi cho Bích Huyền, một người bạn đời, tôi nói thế vì tình bạn chúng tôi liên tục từ ngày tôi còn bé tý. Tình bạn keó dàì cho đến tận ngaỳ nay, với thật nhiều thuơng yêu khắng khít. Tôi quen Bích Huyền khi tôi mới đệ ngũ, Bích Huyền đệ tam, hay đệ nhị, tôi cũngkhông nhớ rõ. Tôi quen Bích Huyền qua Hồng Thuỷ, nhưng lại gần gụi và thân Bích Huyền nhất, có lẽ một sự hoà hợp naò đó, có lẽ vì chiếc răng khểnh duyên dáng cuả Bích Huyền? Hay có lẽ vì tiếng cườiø trong như suốỉ Hay vì Huyền chiều và thân mến tôi như bạn cùng lớp ? Cũng không biết nữa, nhưng có dạo tôi làm cho Huyền và Thuỷ giận nhau, chỉ vì Thuỷ không ngờ Huyền lại thân “ con ranh” đến vậy, bỏ lơ cả Thuỷ. Ngaỳ đó Trưng Vương có
nhóm Huyền, Nhưng chỉ có hai cây viết: Hồng Thuỷ: = Mộng Huyền, và Phạm Nga: = Bích Huyền. Cartoon Chị Huyền cuả Bé Ngôn Bé Luận trên nhât baó Ngôn Luận thuở đó đã làm giới hoc sinh và sinh viên yêu thích. Chị Huyền trong những tranh hoạt hoạ đó chính là Bích Huyền cuả Truơng Vương. Và nay tiếng nói của Bích Huyền trên đaì Voa đi cùng khắp năm châụ
6.
Bích Huyển rủ tôi vaò nhóm Huyền, với biệt hiệu Thúy Huyền, cho nên Hồng Thủy đã cằn nhằn Bích Huyền “ Sao cho con nhocù vô nhóm ...v…v.” (vào cái thuở đệ ngũ, tôi viết đuợc gì chứ, ngoài một vài đỏan văn được đăng trên trang học sinh cuả Ngôn Luận, hay cuả tờ báo mà anh Phạm Cao Củng và chị Huyền Nga phụ trách trang học sinh. Bạn bè cùng đệ hay trên đệ hoặc dưới đệ tôi, họ chỉ biết đến tôi vì cáí tài vẽ nhăng vẽ cuội khi đó mà thôị) Trong nhóm Huyền còn có một “nàng” Huyền có… râu! Ðó là Hương Huyền = Nguyễn Ðức Nam, anh đực rưạ này nhẩy xổm vaò nhóm cho xôm tụ. Nhóm Huyền cạnh tranh với nhóm Hoa Tiên của Chu Văn An, do Nguyễn Ðức Nam và Ðinh Lang chủ trương, đàn anh của nhóm Hoa Tiên có Lê
Ðình Ðiểu, Hoài Ngô, Ðaò Trọng Thuỷ, là những tay viết xuất sắc cuả truờng thuở đó.
7.
Huyền rủ tôi ráng đi chơi cho vui, bao lần rồi, Trưng Vương vùng VA tổ chức, tôi đều không đi đươc , bởøi vì Spring Break cuả mỗi tiểu bang đều khác nhau, thuờng là nghỉ sau , hay truớc một tuần Spring Break nơi tiểu bang tôi ở. Làm sao tôi đi đuợc? Làm sao xin phép cho hợp lý để nghỉ thêm tuần nữa ? ngoại trừ đau ốm nằém bệnh viện.. Thành ra năm naò tôi cũng cứ nao nứùc đi dự, để rồi cuối cùng lại xìu như cái bánh bao bị nhúng nuớc khi biết thời gian không thuận tiện. Việc tôi làm, không có vacation như người ta, nhưng đuợc nghỉ 2 tuần dịp lễ Giáng Sinh và ba tháng hè. Ba tháng hè thong dong, nhưng có năm naò TV tổ chức vaò thời gian đó đâụ Những tháng hè ác ôn trời nóng như luả và vé máy bay, thì
trờiø! dù bay đi đâu cũng đắt hơn những tháng khác. Do đó mộng đi Tây đi Tầu đều phảỉ hoãn. Nhớ hè năm 97 tôi về VN vaò giữa tháng Bảỵ Nóng đổ lửa ở Hà Nội, đi đâu tôi cũng tha chai nước suối hai lít, xách theo như bùa hộ mệnh. Ôâm nó khư khư, qúy nó không khác gì dân du mục ngoài sa mạc qúy nước, chốc chốc lại tu nước , tu nước….. Trời nóng đếàn nỗi mồ hôi chảy như tắm. Ởû trong khách sạn thì maý lạnh, thò đầu ra ngoàì, thì khí hậu oi bức và hừng hực hong khô, mắt kiếng bị mờ như suơng khói…Nhiệt độ thay đổi quá khác biệt và khắc nghiệt, đêm lạnh trong phòng ngủ, ngaỳ ra ngoaì thì như cái bánh tráng trên lò than, tình trạng mỗi ngày như thế, đã quật anh chàng nhà tôi đau một trận nặng, tưởng đã phải nằm bệnh ở Việt Nam. Nghĩ lại mà hú hồn!
Tôi nhủ lòng, thôi đợi ngaỳ ta về hưu, sẽ tự do đi chơi vào ø bất cứ tháng naò mình muốn…nhưng …nhưng….liệu ngày đó chân còn đi nổi hay sẽ phảỉ có cây gậy trúc ? Mà đâu có sao, Hoàng Bang Chủ vốn có cây Ðả Cẩu Bổng mà….hi…hi…
8.
Lần naỳ suy đi tính lạị Tôi không dám gọi rủ rê anh Ninh nữa, anh là một ông CVA, bạn thân của gia đình tôị Anh có tờ báo tháng ở TX, nghề tay tráị Baó cầm cự đuợc khoảng bốn năm, thì đình bản, lý do tháng naò cũng lỗ vốn, và bị mấy tờ báo khác cuả hai tên ma đầu đánh phá ngầm. Tôi nói anh quẳng gánh lo đi cho rảnh nợ, văn nghệ chỉ là thú vuị Mấy năm trước tôi cứ rủ anh đi dự TV, anh phải năn nỉ bà xã Cam Ly đi cho vuị . Cam Ly đồng bệnh với anh chàng nhà tôi, là…. sợ bay, nhưng anh khéo thuyết phục được Cam Ly đi dự, để Cam Ly và chúng tôi có dịp gặp nhaụ Cam Ly cũng làm thơ, hát hay, dịu hiền, bạn bè ai cũng mến thích. Thế nhưng ba lần dụ khị, anh và Cam Ly đều đi nhưng…nhưng….chả lần naò tôi… có
mặt ! hi…hi…vì đến phút chót tôi lại đổi ý. Lần chót anh mới trách: “Chị rủ chúng tôi đã ba lần, nhưng chả lần naò chị đi cả….” Anh chàng nhà tôi nghe tôi kể lại đã phán:“Em đúng là Lèo, xấu, ráng đi đị.” Vì vậy nên bây giờ phảỉ loại anh ra khỏỉ sổ rủ rê, tôi bèn kêu Kim Dung Ở Oklạ Dung hứa bằng cả hai tay: “ Bạn đi đâu tôi đi đó. Chịu chơi mà. Mua vé đi…ấy…ấy…nhưng cũng nghi bạn quá, bạn rủ đi là một chuyện, bạn đi thật sự lại là chuyện khác, nghi quá….” Kim Dung gieo quẻ khá lắm. Không thua gì Lốc Cốc Tửû!
Tôi rủ thêm Trần Cẩm Tú, tán nó xung phong cầm cờ đi với tôi lên tham dự buổi họp mặt TV kỳ này ở VAø. Con nhỏ nhăn nhó: “ Tuần sau ta đi Houston để gặp con Ðỗ Dung, mi còn nhớ nó không? Cả mấy chục năm ta chưa gặïp nó , ta sẽ ở chơi TX cả tuần. Về, nếu lại tấp tểnh đi nữa, sợ…sợ ông ấy….” . A ! con nhỏ này đồng bệnh với tôi, đi đâu mà không có anh chàng theo tháp tùng, coi bộ đưá naò cũng nhụt lại cả. Biết thóp đuợc điều đó nên anh chàng của tôi ưa làm khó tôi lắm, đã nhiều lần tôi nhủ rằng: “ Không đi …thì…. ta …đi một mình cho biết!!! Chết con giáp naò đâu chứ.” Thế nhưng…cái giấc mộng đó mãi mãi vẫn chưa thực hiện nổi lần naoø!
9.
Một người bạn mới ở VN về lại Mỹ, nó nhắc với tôi những nơi xưa cũ ở Saì gòn, những kỷ niệm thuở đi học của ngôi trường nằm sát cạnh sở thú, may mà chưa TV naò biến thành….(hì….hì)….nhắùc đến thầy cô, tôi vẫn ao uớc có ngày đuợc gặp lại cô Vượng, và “bố” Uỵ Hai vị giáo sư khả kính mà tôi yêu quý nhất trong thời cắp sách đi học.
10.
Khi nhớ về cô Vượng, hình ảnh cô luôn luôn hiện rõ trong tiềm thức, lúc naò cũng thật rõ, cứ như mới xa cô ngaỳ hôm qua, tưởng như vẫn đuợc nghe tiếng cười thật nhẹ cuả cộ Cô hiền hoà, cô giản dị, cô mộc mạc trong lối phục sức, bao giờ cũng là chiếc aó dàì mầu nhạt, hình như cô thích mầu xanh da trời , xanh rất nhạt, có điểm những bông hoa xanh đậm nho nhỏ. Người cô truớc sau thẳng đuột giống thân hình lũ học trò cuả cộ Chúng ở cái tuổi còn xanh chát, mặt maỳ chúng ngô nghê, tóc tai còn lôi thôi…tuổi chưa biết làm dáng, da còn chưa vỡ nắng đểû mỡ màng xinh đẹp như những TV cuả đệ tứ , tam, nhị, nhất. Ởø tuổi đó có ngươiø đã ví chúng tôi chát như những trái sung non!
Cô Vuợng với đôi kính trắng cận thị, mắt kính tròn như kính thầy bói, giá như thời đại naỳ, thì cô là người đi tiên phong cáí mốt đặc biệt đó. Tuy cô không diện , có lẽ không đủ điều kiện diện như những cô giáo khác cuả truờng, vì nghe nói khi đó cô còn phảỉ chăm sóc cho một người chồng đang đau ốm kinh niên. Nhưng ở cô vẫn toát ra một vẻ trí thức. Cô có cái dáng dấp cuả một nhà học giả, đơn thuần mà học thức. Lũ tiểu å quỷ chúng tôi ai cũng yêu qúy cô, có thể vì cảm thuơng sự mong manh cuả hình hàì cô gầy yếu, có thể vì yêu cáí nét diụ dàng cuả cô, cũng có thể vì thích lối cô dạy học, bao giờ cũng là sự cần mẫn chăm chút cho từng đứa học trò như chăm chút cho chính những đưá em út
bé bỏng trong đại gia đình. Cô yêu việc làm, cô yêu mến những con chim nhỏ cuả học đuờng, cả ngaỳ líu lo hót bên cô…đã khiến cái nghề gõ đầu …lũ quỷ sứ naỳ cuả cô thêm ý nghĩạ
11.
Tôi yêu tinh thần rộng rãi cởi mở cuả cô, hai kỷ niệm tôi nhớ rõ nhất là vào cái năm đệ lục đó, chúng tôi đã phảỉ tập làm thuyết trình , cứ hai học sinh một bè, làm chung một bàì. Tập đọc sách, tóm tắt câu chuyện , cho ý kiến cuả cá nhân mình và tập đứng trước lớp thao thao bất tuyệt cho cáí ý tuởng cuả mình hoặc bênh vực , hoặc đả phá tư tuởng cuả tác giả… ….Năm đó, hầu hết các đệ lục cuả truờng, đều lựa chọn những truyện như Tấm Cám, Thạch Sanh Lý Thông, Trọng Thuỷ Mỵ Châu, Nguyệt Nga…hay truyện ngụ ngôn, những câu chuyện về con chó con meò…để làm thuyết trình, thì….thì… lạc loài trong số đó, bè cuả Nguyễn Thị Bích Loan, gồm có tôi, con nhỏ Bích Loan naỳ gạ tôi đứng chung bè với nó,
chắc nó biết tôi vì có văn nghệ văn gừng trong máu, đầu óc cứ lơ tơ mơ, nên nó dụ khị đuợc. Quả như thế, tôi đã dám bạo gan liều đứng chung bè với nó, bởi vì nó sẽ thuyết trình về những tác phẩm cuả nhóøm Tự Lực Văn Ðoàn. Nó thì thaò: “Tuị mình sẽ thắng bọn nó là cái chắc, mi tin đi, truyện cuả nhóøm TLVÐ hấp dẫn hơn ba cáí truyện cổ tích xưa rích mà chúng lựạ Tao có tài liệu cuả lớp đệ nhị rồi, mi chỉ cần về đọc cho kỹ, phần mi tóm tắt câu chuyện, rồi thuật lại, để ta gánh cho phần bình luận. Cáí “deal” xong!
12.
Cô Vuợng… uống thuốc liều để chấp nhận cho hai đưá tôi với lá gan lớn như gì… dự tính làm thuyết trình về cuốn Ðôi Bạn của Nhất Linh. Bới vì chắc chắn cô sẽ, mà đúng vậy, sau đó bị bạn bè đồng nghiệp chỉ trích là cho bọn nhóc đi quá trớn trong chương trình Việt Văn cuả đệ Lục.
Quả như Bích Loan đoán, buổi thuyết trình đó thành công mỹ mãn, câu chuyện hấp dẫn, đề tàì thơ mộng cho lứa tuổi chúng tôi bắt đầu nhìn đời bằng cặp kính mới phơn phớt hồng. Bích Loan học giỏỉ, có tài biện luận truớc đám đông, tình tình tháo vát , xông xaó, mặc aó dàì, nó thường sắn tay aó, nó ùcũng ưa lý sự cùn nữạ Bích Loan ù thuờng chê tôi nặng về văn nghệ, không có đầu óc thuơng mại và thực tế. Mơ mộng …thì…chỉ có nghèo rớt mùng tơị Quả nhiên đúng, Bích Loan hiện naỳ giaù có, làm chủ bao căn nhà ở vùng bắc CA, nơi đuợc mệnh danh nhà cửa đắt hơn vàng! Trong khi tôi đuợc phong hư vị Hoàng Bang Chủ…. Cái Bang! Không hiểu sao, và từ hồi nào tôi lại dại dột nhậân cái mỹ danh Hoàng Dung
do bao bè thân thuơng gán chọ (Hoàng Dung , văn võ song toàn, mưu thần chuớc quỷ trong bộ truyện kiếm hiệp Anh Hùng Xạ Ðiêu của Kim Dung). Mang cái biệt danh đó đã trên muời năm, mà thấy mình chả giống Hoàng Dung cuả AHXÐ tý naò, có giống chăng là….là….Bang chủ cuả Cái Bang! Nghiã là nhà giáo rách như mấy bác hành khất! Hi…hi….
13.
Một kỷ niệm khác nữa về cô Vuợng, tôi còn nhớ, trong giờ luận văn, bàn về câu tả một con thuyền vừa mới ra sông, chưa đi đuợc xa, nhưng cũng không còn gần, nghiã là xa bến đuợc một quãng, cô hỏi: “ Các em sẽ tả ra saỏ”
- Con thuyền vừa rời bến.
- Khá, nhưng chưa sát nghĩa, như vậy thuyền mới xa bến có tý chút, thuyền mới nhổ sàọ Nhưng con thuyền trên bức tranh đây đã xa bến đuợc một quãng rồi…
Những cái trán cau lại vì suy nghĩ, những cánh tay nhỏ bé giơ lên góp ý’, vẫn là chưa đuợc đúng ý cô mong muốn. Cuối cùng con ”cáy “ naỳ giơ tay, tôi vẫn là đưá nhút nhát nhất lớp, nhưng… phá ngầm thì không thua aị Xông xaó tranh biện, thì…mọi người chỉ biết tiếng Bích Loan. Còn tôi thì….luôn luôn là..
” em hiền hơn ma sơ ” bạn có tin không? ( hi…hi…)
Tuy nhiên, trong lớp, tôi vẫn đuợc cô chiếu cố nhiều vì những bài luận.. Thấy tôi đã bạo dạn giơ tay, cô vui lắm:
---- Rồi, đến luợt em.
----Em sẽ tả là:”…. Một con thuyền đang chập chững sang ngang ”
Cô tươi ngay nét mặt, lũ bạn vỗ tay, và từ hôm đó, chúng phong tôi chức : “văn sỡi”
14.
Tôi còn yêu kính một vị giaó sư nữa, đó là thầy Trần Thế Uy, thầy người miền bắc, thầy cao, tóc thầy hơi dợn quăn phiá trước, mỗi khi thầy cười thì mũi hơi nhăn lại, thầy cũng dễ đỏ mặt khi bị tụi quỷ nhỏ nàỳ trêu thầỵ Thầy cũng đeo kính cận, thầy dạy Anh Văn năm chúng tôi đệ nhị. Thầy có cái xe hơi con cóc, loại xe dùng làm xe tác xi thuở đó, nên xe thầy sơn mầu đỏ, thứ mầu đỏ xấu xí cuả vải cờ Tâỵ Ðỏ quệch, nuớc sơn lại không bóng . Chúng tôi vẫn nói lén, đuà vớùi nhau:” Xe cuả thầy giống xe chữa lưả, xe bố Uy là xe chữa lửạ Xe chữa lửa cuả bố Uy v..v..”. Năm đó tôi cặp với Vũ Thị Thanh, Thanh học giỏi và hay lý sự. Tôi và Thanh hay đi với nhau như cặp bàì trùng, Thanh kém tôi
một tuổi, nhưng nó cao hơn tôi, nó gầy lêu khuêu như con sếu , tóc ngang lưng, mỗi khi nó đi thì dáng khất khừng vì nó cao quá khổ, lại gầy tong teọ Nhớn đầu, nhưng nó chuyên sàí mực tím, chữ nó thì không thua gì gà bới, giun bò, bị tôi chê, nó vênh mặt: “Trong tuơng lai, tao sẽ không là thư ký mà cần có chữ đẹp…” , Quả nhiên sau nàỳ nó mặc aó thụng đen, to miệng làm thầy cãi ở tòà.
15.
Năm đệ nhị C, lớp chúng tôi toạ lạc trên lầu bạ Một hôm thầy quên cuốn sách gì đó ở dưới xe, Thầy đưa chià khoá xe, nhờ tôi xuống lấy dùm. Thanh xin đi theo cho có bạn. Trước khi rờiø lớp, Thanh mang theo hai tờ giấy vở trắng, và nói nhỏ dặn tôi mang cây bút mực , cùng lọ keo dán giấy, thứ keo trong vắt, dính chết bỏ. Tôi làm theo và hơi thắc mắc, nhưng không hỏi nó.
Sau khi lấy cuốn sách ở phiá sau xe, Thanh bèn lôi giấy ra viết với nét chữ to tuớng, tô đậm nét;
Xe Cứu Hoả cuả Bố Uy
Cấm đội xếp gỡ giấy
Ký tên: Con cuả đội xếp
Xong rồi, hai đưá đổ đầy keo kín cả tờ giấy, và dán vaò kính sau xe cuả thầy, tờ khác thì dán cửa kính bên hông. Lên lầu, trả thầy chià khóa xe, hai đưá dáng ngoan ngoãn và nhu mì như …ma sơ !
16.
Ngày hôm sau khi Thầy đến truờng, lúc buớc vaò lớp chúng tôi, thầy cứ lắc đầụ Thầy dư biết đích thực thủ phạm là đứa naò trong lớp, nhưng thầy không nói, chỉ lắc đầu thở dàì,… thở dàì. Cuối cùng thầy cuời, hiền hoà: “Các chị nghịch thật, chắc còn nghịch hơn con trai nữa, nếu người ta mà biết tôi dạy ở truờng naò, thì họ sợ con chaú hai bà luôn.”
Cả lớp ngớ tò te, không hiểu thầy nói gì? Ðưá naò phá gì, Thầỳ than:
“ Chiều tối qua, “nhà tôi” và tôi mất mấy tiếng đồng hồ, đến tối mịt, mớí bóc đuợc hết tờ giấy đó ra, mà chị naò đó ác thật, giá dán giấy ở bên ngoàì xe thì còn dúng nước mà bóc nó dễ hơn, đằng naỳ dán trong xe mớí khổ….”
Có đưá giơ tay hỏỉ: “Thưa thầy giấy gì đó ạ?”
Thầy nhiu mắt, đỏ mặt, nguợng ngập: “ Các chị chế nhạo cáí xe cà tịch cà tàng cuả tôi: Giấy ghi: Xe Cưú hoả cuả bố Uy”
Cả lớp lại đuợc trận cuời rung cả bàn ghe á!
Thầy thật là hiền, thầy thật là đáng kính, thầy thật là dễ thuơng, thâỳ yêu học trò như con chaú, thầy tận tuỵ với chức năng dạy dỗ lũ học trò nghịch hơn quỷ sứ cuả thầỵ Và lũ học trò đó đã yêu kính thầy như cha .
17.
Cho đến hôm nay, nhắc đến thầy, người bạn và tôi đã nói: Uớc gì đuợc gặp lại thầy nơi xứ người, để một lần nữa đuợc gọi thầy hai chữ thân yêu “bố Uy” .
( Jan/03 )
(Cám ơn chị Minh Tân đã tìm đuợc hai bức hình em vẽ BH và HT. Chị đã mang qua cho em, ngaỳ chị sang đoàn tụ gia đình 1992)
Vì lý do lỹ thuật, mục Thư Tình Tháng Này tạm nghỉ một kỳ. Xin cáo lỗi cùng bạn đọc.
(H) Nhà thơ Phạm Thiên Thư ký tặng sách “Tự điển Cười” tại Quán Hoa Vàng
Khi lái xe Honda đi ngang qua khu Cư xá Bắc Hải, Nguyễn Ðạo Huân nói với tôi rằng muốn ghé vào thăm Phạm Thiên Thư (tác giả Ðưa Em Tìm Ðộng Hoa Vàng), vì anh vốn ái mộ nhà thơ này đã lâu qua các bài thơ tình tuyệt diệụ Chiều ý bạn, tôi lái xe vòng hết khu cư xá, lộn qua lộn lại đến mấy vòng mà vẫn không sao tìm ra cái quán cà phê có tên “Quán Hoa Vàng”, nơi mà vào năm trước tôi đã cùng Phan Tiến (một người bạn từ Mỹ) đến thăm nhà thơ – mà khi ấy nơi ở chưa thành quán - và việc tôi biết căn nhà nhỏ bé của ông đã biến thành quán là nhờ nữ sĩ Bích Xuân ở Paris báo tin, khi cô đến thăm ông tại quán cà phê này, cách đây mấy tháng.
Tìm mãi không ra, tôi và Huân nản chí đành bỏ cuộc lái xe quành về. Riêng tôi rất đỗi bực mình vì cái khu Cư Xá này chẳng có gì xa lạ, vì ngày xưa tôi có mấy đứa bạn con sĩ quan thường rủ tôi đến nhà chơi sau giờ học. Tôi ra vào nơi này nhiều đến độ mấy ông lính gác cổng cũng quen mặt và không thèm hỏi giấy tờ chi cho thêm mệt. Nhưng nay khu cư xá ấy với những căn biệt thự kín cổng cao tường đã biến mất, và thay vào đó là “hàng hàng lớp lớp” các quán cà phê lớn nhỏ, hiện diện khắp hang cùng ngõ hẻm, khiến cái tĩnh lặng ngày xưa đã biến thành một khu chợ nhỏ, ồn ào và hỗn độn.
Cách vài hôm, lại có chuyện phải đi ngang khu cư xá, thấy có chút thì giờ rảnh rang tôi và Huân bèn đánh mấy vòng xe để tìm lại thêm lần nữạ Tôi nhớ mang máng căn nhà nhỏ của Phạm Thiên Thư nằm gần cuối một con ngõ phía bên tay trái từ cổng chính quẹo vào, và nay đã biến thành quán có tên đàng hoàng thì không có lý do gì mà không tìm rạ Thế nhưng như bị “ma bịt mắt, quỷ dẫn đường”, chúng tôi vẫn không tài nào tìm ra cái địa chỉ muốn đến.
Túng thế, tôi quành xe ra đầu đường lớn, hỏi thăm một ông xe ôm đang ngồi vắt cả hai chân lên chiếc bình xăng chờ khách. Ông này vui vẻ nói biết, và chỉ bọn tôi đi tới quẹo trái, rồi quẹo phảị.. là tớị Cả hai cảm ơn rối rít, nhưng rồi cũng tìm hoài không rạ Gặp một đám thanh niên đang ngồi uống cà phê ở một quán gần đó, tôi tấp xe vào hỏị Có một cậu đưa tay lên chỉ:
-Anh cứ đi thẳng đường này, cuối đường quẹo phải, thấy quán Hoa Xanh, đi thêm chút nữa thấy quán Hoa Ðỏ rồi sẽ thấy quán Hoa Vàng...
Tôi mừng quá cảm ơn loạn xạ và phóng xe chạy liền theo lời chỉ dẫn, nhưng tới nơi chỉ là con đường cụt. Nhẩm lại, tôi mới biết mấy tay thanh niên này chơi khăm, chỉ bậy, thế mà tôi còn ngu ngơ cám ơn sự tận tâm chỉ dẫn “cà chớn” ấỵ
Huân bàn với tôi, quay lại gặp ông xe ôm, thuê ông ta chở tới quán là xong, vì ông ta nói biết Quán Hoa Vàng ở đâu mà. Chuyện đơn giản đến thế mà cả hai đứa nghĩ mãi không rạ
Huân xuống xe và nhảy sang ngồi với ông xe ôm, tôi phóng xe chạy theọ Ông ta đi nhanh y như người rành đường đi nước bước, nhưng rồi quành đi quành lại mấy vòng cũng chẳng tìm ra cái quán ấỵ Tôi bảo ông ta dừng lại hỏi người ở trong mấy cái quán gần đó, nhưng ông ta xua tay:
-Tới quán này mà hỏi địa chỉ quán kiạ.. họ ghét lắm, chẳng chỉ đâu!
Nhớ lại chuyện bị mấy thanh niên gạt, tôi cảm thấy lời ông xe ôm có lý nên thôi không có ý kiến nữạ Ðang khi túng thế, gặp mấy người làm vệ sinh đi ngang, tôi chận lại hỏi, thì họ cho số nhà và tên đường đàng hoàng. Lần này thì chắc ăn như bắp vì họ đổ rác cho cả khu cư xá này thì nhà nào mà họ không biết. Ông xe ôm mừng húm nói:
-Tưởng quán nào, quán này mới mở mà... lớn lắm...
Nghe nói quán mới mở lại “lớn lắm” khiến tôi nghi ngờ cái địa chỉ mà mấy người làm vệ sinh vừa cho, nhưng tôi không kịp nói gì thêm vì ông xe ôm đã phóng vùn vụt về phía trước. Tới cái địa chỉ được cho, tôi thấy một tấm bảng lớn kẻ chữ “Ðồi Hoa Vàng” trước cửa một cái quán to đùng nằm ở hai mặt đường. Nhìn cách trang trí kiểu nhà giàu của quán và diện tích của quán, tôi la lớn:
-Không phải quán này đâu! Quán kia nhỏ và có tên là “Quán Hoa Vàng” cơ .
Một ông từ trong quán bước ra nói:
-Ðúng rồi, ở đây có hai quán mang tên “Hoa Vàng” lận. Ðây là quán của họa sĩ Trịnh Cung, còn quán kia là của ông Phạm Thiên Thự.. Mấy ông muốn tìm quán nàỏ
Tôi vui vẻ đáp:
-Tụi tôi muốn tìm quán của ông Phạm Thiên Thư, không phải để uống cà phê mà lại để... lấy sách... Nếu anh biết xin chỉ dùm.
Ông này cười cười nói:
-Chúng tôi là chỗ quen biết cả, các anh uống ở đâu cũng thế thôị Nhưng mà khi nào rảnh thì nhớ ghé lại quán này uống thử một lần cho biết nhe .
Nói xong, ông ta chỉ cho ông lái xe ôm đường đến “Quán Hoa Vàng”. Chao ơi, quán ấy chỉ cách đó có mấy ngõ, nằm ở số 9B đường Hồng Lĩnh, ngõ này tụi tôi chạy qua chạy lại mấy lần mà chẳng nhìn ra, tại vì quán quá nhỏ và lại không có bảng hiệu chĩa ngang đường.
Xe dừng trước quán, Nguyễn Ðạo Huân rút tờ 50 ngàn đưa cho ông xe ôm, ông ta nói không có tiền thối, rồi cầm tờ giấy bạc chạy thẳng. Huân cười nói chắc tay này biến luôn rồi, nhưng tôi lại trấn an với lý luận rất tự tin:
-Ông ấy sẽ trở lại vì hai lý do: Một là vì ông ấy có “bến xe” đàng hoàng, hai là vì tôi thấy ông ấy giơ tay chào một người ngồi trong quán...
Tôi và Huân cá nhau, nếu tôi sai phải đền Huân 50 ngàn, còn nếu tôi đúng thì được lãnh nguyên số tiền thối lại của ông xe ôm.
Gửi xe xong, tôi và Huân bước vào quán, nhìn sang bên kia đường tôi thấy một “lão nông” đang cầm điếu thuốc rít vội thêm mấy hơi và ném cuống tàn xuống đường. Tôi dơ tay vẫy và gọi lớn:
-Anh Thư, tụi này tới thăm anh nè...
Huân giật mình nhìn theo, với nỗi thất vọng hiện rõ lên trên mặt:
-Ủạ.. ông già đó là Phạm Thiên Thư à?
Tôi cười, nói nhỏ đủ để cho Huân nghe:
-Mấy ông nhà thơ ít có ai đẹp “giai” lắm...
Quả thật, nhà thơ Phạm Thiên Thư người có những bài thơ tình diễm tuyệt, bay bướm lả lơi, lại là một người đàn ông hơi thiếu vẻ dễ nhìn. Có lẽ ngoài đôi mắt lồi, cái mũi to, ông lại còn có một hàm răng “mái hiên” ngổn ngang cái còn cái mất trông rất “ấn tượng” lại còn cáu đen lẫn vàng úa vì nhựa thuốc lá - khiến khuôn mặt ông trở nên “bình dân” đến độ khó có thể thuyết phục người đối diện đó là một nhà thợ.. lớn.
Ðang khi ấy, ông lái xe ôm quành lại, tôi dơ ngón trỏ lên để cho Huân biết tôi là người thắng cuộc – và khoác tay ra dấu bảo ông xe ôm đi luôn đi khỏi cần thối lạị Ông xe ôm mừng húm vẫy tay mấy lần để cảm ơn trước khi vù xe đi mất.
Chúng tôi chọn cái bàn kê ngoài sân có dù che nắng. Lúc ấy trời mưa lất phất, nhưng tôi cảm thấy dễ chịu và không muốn dời vào chỗ trong nhà. Quán rất hẹp, chỉ kê được chừng ba bốn cái bàn, và khi có đông khách quán phải chiếm hữu luôn cả cái lề đường đằng trước nhà, lẫn bên kia đường để kê thêm bàn. Gần bên quầy tính tiền là một kệ sách nhỏ, nơi trưng bày một số tác phẩm của Phạm Thiên Thư, ai muốn mượn đọc tại chỗ hay mua đều được chấp thuận.
Khi đã yên vị với hai ly cà phê sữa đá, tôi và Huân mới quay sang nhà thơ đang ngồi bên để kể lể nỗi niềm:
-Tụi này kiếm quán anh cực gần chết, may mà nhờ ông xe ôm chứ không thì đã bỏ cuộc rồị
Rồi tôi kể cho nhà thơ nghe về chuyện đi tìm quán, và lạc đến quán “Ðồi Hoa Vàng”. Tôi hỏi:
-Ở đây kỳ quá, đã có Quán Hoa Vàng, rồi lại có quán Ðồi Hoa Vàng? Sao anh không “có ý kiến” với cái ông lấy trùng tên ấỷ
Nhà thơ cười hềnh hệch:
-Ðáng lẽ mình phải đặt tên là “Ðộng Hoa Vàng” mới phải, nhưng mấy ông ở đây nghe chữ “động” là đến hỏi thăm ngaỵ.. phiền ghê lắm, nên tôi phải “cải” lại thành “quán” nghe cho nó hiền lành... Còn cái anh kia lấy là “Ðồi” thì mình chẳng ọ ẹ gì được, vì quán mình có “núi, đồi” gì đâụ..
Nói xong nhà thơ cười hóm hỉnh.
Ðúng thế, Quán Hoa Vàng của nhà thơ là do cô con gái của ông ăn bận rất “nghiêm chỉnh” đứng trông coi, và quán bài trí rất đơn sơ nhưng có nét ưa nhìn do có chút không gian cây cảnh được trồng nơi bước lên lầu là chỗ ở của cả gia đình. Ðiều này khác hẳn với các quán khác có lắm đèn mờ và đầy rẫy các nữ tiếp viên ăn mặc “tươi mát”. Ông giải thích:
-Quán gia đình thôi ấy mà, kiếm thêm tiền chợ, và có chỗ để anh em gặp nhau nói chuyện thơ văn.
Nhà thơ Phạm Thiên Thư cho biết, nhạc sĩ Phạm Duy người đã phổ nhạc nhiều bài thơ của ông, cũng đã đến quán này để thăm và báo cho ông biết mấy bản nhạc phổ từ thơ của ông như “Ðưa em tìm động hoa vàng”, “Ngày xưa Hoàng thị”... đã được nhà nước cho phép hát lại, và các bản khác như “Em lễ chùa này”, Gọi em là đóa hoa sầu”... thì còn đang chờ duyệt. Nhiều tên tuổi khác từ bên Mỹ, bên Pháp về thăm cũng được ông moi óc nhớ lạị Khi nhắc tới Bích Xuân ở bên Pháp, ông gật gù khen “cô ấy làm thơ “sex” hay lắm, nghe “phê” lắm”. Trong khi đang nói chuyện, một phụ nữ mặc áo dài vai mang một cái túi xách đứng bên kia đường đưa tay ngoắc nhà thơ, ông vội vã đứng lên đi ra khỏi quán.
Tôi thấy bà ta đưa cho nhà thơ mấy cuốn sách, cuốn nào cuốn nấy dày như một quyển tự điển. Nhà thơ đem sách và mấy tập bản thảo vào ngồi lại với bọn tôi, ông lấy ra hai cuốn ký tặng tôi và Huân, xong xuôi ông đưa cho tôi mấy tập bản thảo của những cuốn chưa xuất bản bảo đem về đọc trước rồi cho ý kiến. Tôi từ chối, vì tập nào tập nấy nặng cả ký, làm sao mà mang hết về Úc được, tôi nói:
-Khi nào anh xuất bản thì... đọc cũng chưa muộn. Anh có nhớ lần trước không, anh đưa mấy tập bọn này cũng phải để lại, và bây giờ anh ra sách rồị.. đọc trước đọc sau cũng giống nhau thôị
Nhà thơ xoa hai bàn tay vào nhau, cười hỉ hả:
-Có “em” đệ tử lo cho hết mà, các anh lấy hết tập này thì nó mang đến tập khác ngaỵ
Rồi ông kể huyên thuyên đủ thứ chuyện, và chỉ toàn những chuyện ông muốn nói, khiến các câu hỏi của tôi về “đời tư” ông đều né tránh bằng cách nói “lâu ngày quên rồi” hay “tôi bị bệnh mất ngôn ngữ nên không diễn tả được”...
Tôi lấy làm lạ, một người bị bệnh “mất ngôn ngữ” như ông mà năm nào ông cũng tì tì cho ra một hai cuốn sách, và cuốn gần đây nhất là cuốn “Tiếu Liệu Pháp: Tự Ðiển Cười” dày cả 500 trang mà tôi đang cầm trên tay do ông ký tặng. Nhưng thú thật, tôi rất thất vọng bởi Phạm Thiên Thư ngày nay đã khác hẳn với Phạm Thiên Thư của Saigòn trước năm 1975, bởi người đọc sẽ khó mà tìm ra những vần thơ dễ thẩm thấu, dễ ưa, mà nay chỉ còn là những đoạn thơ rời rất khó hiểu viết về các đề tài vụn vặt trong đời sống.
Nhiều người đến với Phạm Thiên Thư, hay biết về Phạm Thiên Thư là do phần lớn những bài viết của ông ở thập niên 70 - đoạn sau của sự nghiệp văn chương của ông chỉ là một bóng mờ đáng lẽ không nên có - để người yêu thơ vẫn giữ nguyên được hương thơm của hình bóng cũ. Nó cũng giống như một người tình thời xuân sắc, sau hơn ba mươi năm tái ngộ... thì sẽ có kẻ hối tiếc nói thà đừng gặp lại thì hơn!
Tôi hỏi ông về thời gian tu trì làm Ðại Ðức, ông hóm hỉnh:
-Tu mà vẫn nhớ... đàn bà thì tu thế quái nào được. Bài “Ngày xưa Hoàng thị” tôi làm vào lúc đang khoác áo cà sa đấy chứ... Tâm còn “động” thì phải “ra” thôị.. ra thôị.. – rồi ông cười lên hinh hích.
Ðược trớn tôi hỏi thêm:
-Thế anh có bao nhiêu người đàn bà đi qua đời rồỉ
Nhà thơ đưa tay lên vỗ mấy cái vào trán:
-Chết thật, cái bệnh “mất ngôn ngữ” lại kéo về rồị.. làm tôi chẳng nhớ gì sốt cả...
Cả bọn cùng phá lên cười, khiến mấy người ngồi trong quán đưa mắt nhìn qua, nghĩ chúng tôi vừa “trúng mánh” một quả gì đó chăng.
Tôi cũng không chịu buông tha, quay lại hỏi “người con gái” trong bài “Ngày xưa Hoàng thị”? Ông cho biết đó là người bạn gái thời trung học, tên Hoàng Thị Ngọ, nàng là người có mái tóc dài gần đến tận eo và chàng thì hay lẽo đẽo theo sau mỗi khi nàng tan học về. Cuộc tình chỉ có thế, chưa một lần ngỏ lời chưa một lần được vuốt tóc hay cầm taỵ Thế nhưng cảm xúc thời “mới lớn” ấy đã làm ông rộn ràng khi đi lại con đường cũ – nơi mà ông đã một thời mơ mộng được ôm nàng trong tay – và trong đầu lúc ấy đã “thì thầm” hình thành ngôn từ cho bài Ngày xưa Hoàng thị.
Về nhà ông cầm bút và viết một hơi là xong bài thơ Ngày xưa Hoàng thị với ba dấu chấm (...) sau tên, và ông nói đó là chữ Ngọ, tên của nàng. Tôi hỏi thêm: “Nàng ấy nay đâủ”, ông ngập ngừng nói: “Có lẽ bà ấy đã trở thành người thiên cổ mất rồị..” Nói xong, cả ông lẫn tôi đều rơi vào trong im ắng mất đến mấy phút.
Nhà thơ sau đó còn cho biết ông được “trên cho” một thứ “công năng đặc dị”, có thể giúp chữa khỏi nhiều chứng bệnh nan y như ung thư, tiểu đường, sạn thận và đặc biệt là cai nghiện ma túỵ Ông kể đã chữa trị thành công và tạo được một “môn phái” với hàng trăm y sĩ do ông đào tạo, nhưng chưa được Bộ Y Tế của nhà nước công nhận (!?) Nhà thơ đã đưa cho tôi coi hàng đống sách vở nói về nhóm này, và những cuộc “tu tập” xem ra rất có tầm cỡ, cùng những trường hợp bệnh nhân được nhóm ông cứu chữa .
Tôi hỏi phương pháp này đến từ đâu, thì ông giải thích là do “hiệp thông” được với “cõi trên” mà có, và ông cam đoan là bất cứ trường hợp bệnh nan y nào do tôi đưa tới ông sẽ bảo đảm chữa khỏị Tôi nói đùa, sang năm sẽ tìm một người bệnh và đem tới cho ông chữa để coi khả năng “trên cho” của ông kỳ diệu và huyền bí đến đâụ
Trong khi ngồi nói chuyện, Nguyễn Ðạo Huân đã lợi dụng thời cơ bấm tới tấp cả chục tấm hình chân dung nhà thợ Tấm thì đang phì phèo điếu thuốc, tấm thì cười rung mấy chân răng sắp rụng, và tấm thì trầm tư như đang thả hồn về những vần thơ tình lãng mạn ngày xưạ.. Huân khều tay tôi bảo:
-Phùa này dư sức về Úc mở một cuộc triển lãm về ảnh của Phạm Thiên Thư .
Tôi nói:
-Thế cũng bõ công anh em mình lặn lội đi kiếm nhà thơ .
Nhìn đồng hồ thấy đã tới giờ cho một cuộc hẹn khác, tôi đứng lên bắt tay nhà thơ:
-Hẹn anh sang năm, sẽ đến thăm anh lần nữa .
Ông cười héo hắt:
-Khó đấy nhá... Chờ hơi lâu đấy nhá...
Tôi nắm chặt tay ông:
-Anh còn khoẻ mà. Anh mới 66 tuổi phải không ?
Nhà thơ không trả lời mà lại dặn:
-Năm tới nhớ bảo Hồ Ông đến thăm luôn cho vui .
Nghe nhà thơ nhắc đến Hồ Ông, chủ bút báo Văn Nghệ, tôi đưa một ngón tay lên dứ dứ:
-Thế mà anh bảo anh là người “mất ngôn ngữ” và “mất trí nhớ”. Cái ông Hồ Ông anh đã mấy chục năm không gặp, thế mà anh còn nhớ như in...
Phạm Thiên Thư xua tay:
-Ðời là thế, có những chuyện mà mình “tưởng rằng đã quên” thì nó lại chẳng bao giờ quên được, còn có những chuyện “tưởng rằng phải nhớ” thì nó lại xa baỵ.. mất hút rồi!
Cô con gái nhà thơ tiễn tôi và Huân ra khỏi quán với cái giấy tính tiền “nước” lên tới 250 ngàn. Huân bảo sao mắc thế? Nhưng tôi biết tiền hai ly cà phê chỉ có 50 ngàn, nhưng trong đó có tới 200 ngàn là tiền hai cuốn sách mà nhà thơ đã ký tặng.
*Nguyễn Vi Túy
NGÀY XƯA HOÀNG THỊ
Em tan trường về
Ðường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng
Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài
Anh đi theo hoài
Gót giày thầm lặng
Ðường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng
Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn
Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng
Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần
Em tan trường về
Ðường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuốn vở
Thương ơi! Vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ
Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ơi mối tình đầu
Như đi trên cát
Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng hòa maụ..
Tưởng đã phai màu
Ðường chiều hoa cỏ
Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng dáng đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu
Chân theo tìm nhau
Còn là vang vọng
Ðời như biển động
Xóa dấu ngày qua
Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ
Phố ơi! Muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng ai nho nhỏ
Trong cõi xa vờị
Tình ơi!... Tình ơi!...
New York (Jan 03, 2006).
Since 1997, the Nhip Song Book Drive has been collecting and shipping to Vietnam textbooks donated by students in the ỤS. These books cover many subjects, including biology, ecology, civil & environmental, engineering, business, medicine, and nursing. We would like to thank all of you who have contributed textbooks, as well as those (including the VSAs) who have donated funds to cover shipping costs. The textbooks were delivered to:
1. Ho Chi Minh General Sciences Library (350 books, 1998)
2. Ha Noi National Library (140 books and 160 journals, 2000)
Ha Noi University of Technology (80 books, 2000)
3. Da Nang Institute of Technology (265 books and 60 journals, 2003)
Da Nang College of Economics (80 books, 2003)
College of Medicine – Hue University (175 books and 120 journals, 2003)
College of Social Sciences and Humanities – Ha Noi National University (200 journals, 2003).
4. Can Tho University (850 books and 1250 Medicine journals, 2005)
Department of Economics – Ha Noi National University (180 Economics journals, 2005)
We are now launching the Nhip Song Book Drive 2006 and are seeking your help. The next shipment of textbooks will be delivered to the colleges in Saigon. We urge you to consider donating your textbooks to our worthy cause rather than re-selling them. Your generosity can make a big difference in the education and betterment of thousands of Vietnamese students and faculties by providing them with the tools they need to build a better Vietnam for the 21st centurỵ In particular, we desperately need books in the areas of engineering, computer, business, social science, medicine, and environmental studies.
Please send your books via USPS's Book Rate service and donations (all donations are tax deductible as permitted by law) to the ađress below. We also appreciate any contributions would like to make to help defray shipping costs.
NhipSong Magazine
31 Timothy Dr
West Hartford, CT 06110
-- // --
The Institute for Vietnamese Culture & Education (IVCE), is a New York 501(c)(3) non-profit organization that is a leader in promoting Vietnamese culture and assisting Vietnamese students study abroad in American universities.
Thang Tran
President of The Institute for Vietnamese Culture & Education (IVCE).
------------------------
http://www.ivcẹorg
Mời các bạn nghe C/C Thơ Nhạc do chị Bích Huyền thực hiện đã phát thanh trên đài VOA .
Thơ Phù Dung
http://saigonline.com/mdv/BichHuyen/ThoPhuDung/
Thân
MDVinh
Nguyệt San Giao Muà xin cám ơn những thân hữu sau đây : Bảo Trân, Bích Xuân, Cao Nguyên, Châu Thái Lê, Chiêu Minh, Dòng Sông Nhỏ, Ðông Hoà, DHH, Hoàng Hoa, Hồng Phúc, Hoa Cỏ, Hoàng Yến, Hoàng Mai Phi, Hoàng Hoa, Hương Kiều Loan, Lê Việt Ðiểu, Lê Mê Kông, Lê Văn Phú, Khóc_Cười, Kim Thành, Niệm Nhiên, NBHA, Người Gọi Gió, Nguyên Ðỗ, Nguyễn Hải Bình, Nguyễn Vi Túy, Nguyễn Bá Tứ, Nguyễn Phan Ngọc An, Phạm Vũ Anh Nam, Phan Tưởng Niệm, Phạm Văn Tiên, Quang Ngọc, Sông Cửu, Thy Lan Thảo, Tôn Thất Phú Sĩ, Trần Hoan Trinh, , Trần Thành Mỹ, Việt Hà, Việt Dương Nhân, Vũ Thị Thiên Thư, và Ximuoi (NXVK)_đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 46 . Một số bài khác sẽ được đăng dần vào số tới. Mong mỏi sẽ nhận được những sáng tác của các
bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương lai.
2) Ðể rút ra danh sách của NSGM (unsubscribe),
xin gửi email về GiaoMua@hotmail.com
3. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về:
GiaoMua@hotmail.com
4. Mọi bài vở, đóng góp, xin gửi về:
GiaoMua@hotmail.com
Nguyệt San Giao Muà
Homepage: http://www.GiaoMua.com
Thể lệ gửi bài cho Nguyệt San Giao Muà:
1. Xin các bạn gửi bài theo dạng VIQR (Vietnet)
(dùng cách bỏ dấu như trong trang này)
2. Xin liên lạc với NSGM hay trực tiếp tới tác giả nếu
muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM.
3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ
email ở cuối bài hay không.
4. Bài vở xin gửi đến
GiaoMua@hotmail.com
5. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc,
xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com
P.O . Box
378
Merrifield, Virginia
22116
USA
Trang Nhà