Số 53

Ngày 1 tháng 9 năm 2006

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
P.Ọ Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua@hotmail.com


Thư Ngá»



Bạn mến,

Trong cuá»™c Ä‘á»i má»—i ngưá»i từ khi sinh ra, lá»›n lên rồi chết Ä‘i, hẳn ai cÅ©ng có ít nhất má»™t ý thích, là thích thiệt, thích thiệt thích và có bắt ngưá»i ta không thích nữa, ngưá»i ta vẫn thích như thưá»ng, hoặc là thích mà không cần nói ra cho ai nghe nữa hay cứ thích trong lòng cho mình thôi. Ãá»c tá»›i đây bạn đã nghÄ© ra bạn thích thật thích cái gì chưa à ?

Thật ra thì cứ nói thích thì cÅ©ng khó, muốn nói vá» lãnh vá»±c nào, trong giai Ä‘oạn nào, không, cứ nói thích thôi, lúc nào mình cÅ©ng nghÄ© vá» Ä‘iá»u đó, có Ä‘iá»u đó cuá»™c Ä‘á»i như thăng hoa, như khởi sắc, Ä‘ang buồn làm Ä‘iá»u mình thích thì hết buồn, Ä‘ang bá»±c lắm, muốn đấm muốn đá vào cái bao gạo mà nó đã vÆ¡i hết má»™t ná»­a, đấm làm sao được nữa mà đấm, quên mất là chỉ cần làm cái Ä‘iá»u mình thích là hết bá»±c ngaỵ

Rồi cho em há»i tiếp là bạn đã nghÄ© ra xong bạn có thật thích Ä‘iá»u gì chưa ?

Em nghÄ© ra rồi đó. Viết, từ nhá» tá»›i giá» em chỉ thích viết, chắc có anh chị sẽ thân mật bảo cô này lắm chuyện, cứ làm như trong Ä‘á»i hết ngưá»i hiểu mình hay sao mà cứ viết là xong. Dạ lắm khi em nghÄ© vậy thật đó ạ. Hay có anh chị nào đó cắc cá»› há»i em thế cô giận ai hay rá»™ng hÆ¡n cô giận Ä‘á»i cô cứ viết chá»­i Ä‘á»i là xong, rồi cô lại yêu Ä‘á»i lại à. Dạ đúng đó , không hiểu sao có má»™t vài lần em thấy như vậy thật ....

Em nói không ngoa, em có ngoa cứ phạt em cho em viết cả chục bài nữa em cũng thấy vui vẻ vô cùng với hình phạt đó.

Không ít thì nhiá»u viết đã trở thành niá»m vui sống cá»§a em trong má»i tình huống cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, lắm khi còn là má»™t sá»± giải thoát .

Cầu mong trong tất cả chúng ta ai cÅ©ng có riêng cho mình má»™t ý thích và thật vui khi nghÄ© đến Ä‘iá»u đó.

Tháng 9, cảm Æ¡n cuá»™c sống má»™t lần nữa cho má»™t lần há»™i ngá»™ cá»§a chúng ta nÆ¡i đâỵ Thân kính đến vá»›i anh chị những lá»i chúc an lành cho những ngày sắp tá»›i.

Vành Khuyên
Ban Biên Tập Giao Muà


Mục Lục

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Bồ Câu Vá» Ngang Ngõ ______Dòng Sông Nhá»
2. Bài Tình Ca Ãôi Lứa ______Song Vinh
3. Bài Thơ Vĩnh Biệt ______Nguyễn Hải-Bình
4. Sài Gòn Ơi ! Ta Vẫn Tìm Em ______Hoàng Yến
5. La Folie ______Thiên Kim Agnès Hiver
6. Nỗi Buồn Mênh Mông ______Việt Dương Nhân
7. Nhà Không Còn Mẹ..! ______Trần Kiêu Bạc
8. Vẫn Trong Tôi ______Kim Thành
9. Tiá»…n Ngưá»i Ãi ______Tôn Thất Phú SÄ©
10. Tang Thương ______Tịnh Như
11. VÄ©nh Biệt Tháp Song Sinh ______Ngá»c Thá»§y
12. Vô Ãá» ______Vành Khuyên
13. Anh Nhớ Em ______ Trần Cù Mông
14. Ãi Tìm ______Vỹ Nhi
15. Tìm Lại ______Phan Tưởng Niệm
16. Nửa Khuya Bạch Thoại ______Chu Kỳ Thư
17. Giận Há»n ______Ximuoi_(NXVK)
18. Tình Ta ... ______ Nguyễn Vạn Thắng
19. Lá»i Sắt Son ______Ãông Hòa
20. Trăng Xưa Còn Nhớ ______ Thy Lan Thảo
21. Ná»—i Buồn Ãầu Hạ! ______ Sông Cá»­u
22. Tơ Tình ______Hồng Phúc
23. Nhá»› Trưá»ng Xưa ______ Ngô Hữu Ãoàn
24. Cao Tiệm Ly Khóc Kinh Kha ______ Trần Hoan Trinh

II . Văn _______________________________________________________________________

1. Em: Con Trốt Xoáy _______ NNguong
2. Bá» Lau Cát Lở (Chuyện Dài) ___________ Ãá»— Thành
3.Làm Thế Nào Tạo Truyá»n Thống ___________ Vành Khuyên
4.Chập Chùng Bóng Núi (Chuyện Dài) ___________ Thanh Sơn
5.Một Lần Gặp Giáo Sư Trần Quang Hải ___________ Hoa Bằng Lăng
6.Lạn Tương Như - Liêm Pha ___________ Sông Cửu
7.Bến Nước Ãục (Chuyện Dài kỳ 2) ___________ Ãinh Lâm Thanh
8.Thương Thầm ___________ Trần Thành Mỹ
9.Cằn Nhằn ___________ Phạm Vũ Anh Nam
10.Kiểm Thúy ___________ Võ Thị Ãiá»m Ãạm

IIỊ Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________

1. Thư Tình Mỗi Tháng _______________________________ DHH

IV. Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật__________________________________________________

1. Tuyển Tập Giải Truyện Ngắn viet.no - 2006* _______ Giao Muà

V . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lá»i Bạn Ãá»c _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Bồ Câu VỠNgang Ngõ  


Ngưá»i Ä‘iên gầy Ä‘ang hát 
Ãiệp khúc buồn trÆ¡ xương 
Khách qua đưá»ng dừng lại 
Nêm chật cả phố phưá»ng 

Lá»i ca trầm chìm ná»—i 
Tiếng thở dài gió vương 

Bồ câu vỠngang ngõ 
Tha Ä‘i khúc Ä‘oạn trưá»ng 
Tặng ngưá»i thân bạc phước 
Nghìn nụ cưá»i yêu thương 

Aug 07th 2006

Dòng Sông NhỠ
Mục Lục


2. Bài Tình Ca Ãôi Lứa Anh viết cho em bài tình ca trong nắng con sông già lặng lẽ cuá»™n nhá»› thương vì anh hiểu từng ngày lên sẽ nhá»› Anh viết cho em bài tình ca dang dở tim anh khá» ngày tuổi đợi đã xa anh viết cho em bài tình ca buồn quá cung Ä‘iệu trầm yêu từng nốt gần nhau lòng phố chật nuôi thêm xa lá»™ rá»™ng có gì đâu lần bịn rịn chia xa anh viết cho em bài tình ca bằng chữ Việt thân yêu tà áo trắng trưá»ng xưa thầy cô cÅ© ngá»§ yên thÆ¡m lòng đất thằng há»c trò há»c mãi vẫn thêm ngu anh viết cho em bài tình ca để lại trên phố ngưá»i mình, thỉnh thoảng, nghÄ© đến nhau giòng sông đục vu lan chùa thưa khách đón bước ngưá»i xa lạ những cuá»™c vui anh viết cho em bài tình ca lạc nhịp lòng tha hương. Ãá»i, mạt kiếp chẳng dài đâu con đưá»ng nhỠôm lá»i ca đã khuất thương hai chiá»u hai đứa má»™t đơn côi http://www.songvinh.com Song Vinh
Mục Lục


3. Bài ThÆ¡ VÄ©nh Biệt Dốc chút tâm tình vÆ¡i ná»—i nhá»› Cho ngưá»i tôi nguyện vạn ká»· thương Nguyá»…n Thế Hùng (1934-2004) Lá»—i hẹn nhau rồi ta vá»›i mi Gạt giòng lệ nhá» tiá»…n mi Ä‘i ÃÆ°á»ng vá» xa lắm thôi đành vậy, Gởi lá»i vÄ©nh biệt phút chia ly Mi đón ta ngày vào cõi chết Gặp nhau rồi mình kể chuyện xưa: Ngõ thẳm tâm tình: đôi mắt biếc Mi buồn hoang dại buổi tiá»…n đưa Tìm lại bóng mi chiá»u Hà Ná»™i ÃÆ°á»ng Cổ Ngư thoảng gió sông Hồng Sóng Hồ Tây, đưá»ng vào NgÅ© Xã Mi nói thương vỠđôi mắt trong Gặp lại nhau Sài gòn, Ãà Lạt Chuyến Ä‘i dài MÅ©i Né Nha Trang Sóng vá»— ôm đàn nghe mi hát Khúc nhạc tình, ta buồn mênh mang ... Sẽ gặp mi thân tâm an lạc RÅ© tang bồng lạc bưốc chân như Vô thưá»ng ngăn cách không còn nữa Mi đón ta vào trong bến mợ Viết tặng hương hồn Nguyá»…n Thế Hùng Ãỉnh Montjoye, Canada - Lập Xuân, 2005 * Nguyá»…n Hải-Bình Nguyá»…n Hải-Bình
Mục Lục


4. Sài Gòn Æ i ! Ta Vẫn Tìm Em Mấy chục năm dài ta vẫn tìm em, Từ lúc xuống thuyá»n đến miá»n đất lạ. Sóng dậy nghìn trùng, thương em tất tả, Ãá»i ngược xuôi thăm thẳm nẻo tương laị Rạng rỡ má»™t thá»i, bá»—ng chốc tàn phai, Tim cằn cá»—i em vẫn là ká»· niệm, Má»™ng chập chùng, cúi mái đầu sương Ä‘iểm. Cõi phù du ta còn lại mình ta, Thá»i gian qua! Thá»i gian vùn vụt qua! Cứ nghÄ© đến xót xa lòng quá đỗị Ta vẫn tìm em! Xin em nán đợị Má»™t ngày vá» nhất định sẽ gần thôi!

Hoàng Yến

Mục Lục


5. La Folie Tout au début, Longtemps, j'ai avancé dans ma vie Longtemps, j'ai reculé plusieurs fois face à ma lâcheté, à mes faiblesses, J'étais ma propre traîtresse ! Mal dans ma peau ! en ne prenant pas la vie avec courage comme le font si bien les autres. Je me suis cachée, je me suis mentie Et un jour éclata la folie dans mon être ! Grâce à cette folie, je n'avais plus peur, je me trouvais courageusẹ.. La folie m'accompagne, mon protecteur Folie, tu évacues mes peurs Car dans ton pays ne voyagent que les fous, les insensés La mort n'est rien quand on est fou On supporte tout et rien Le destin accomplit son oeuvre Il n'y a pas de meilleure façon de mourir en perdant la raison, et la raison n'existant plus, la souffrance, passerelle vers la mort, s'éteint aussi Thiên Kim Agnès Hiver Paris, Samedi 29 janvier 2005 Cuồng Ãiên Từ những ngày đầu, Ta bước tá»›i trên quãng đưá»ng thăm thẳm Ta cÅ©ng đã lùi lại biết bao phen Ta không còn dÅ©ng cảm Trước nhu nhược yếu hèn, Nên lừa mình, dối ta Cho Ä‘á»i thêm chán ngán. Cả vá»›i mình , ta dối gian lẫn trốn Rồi má»™t ngày hồn hóa dại chÆ¡i vÆ¡i Cuồng loạn đó cho ta thêm can đảm Là Thiên Thần há»™ mạng cá»§a riêng ta Cuồng Ä‘iên Æ¡i ! Ta không còn sợ nữa NÆ¡i xứ Ngưá»i ăm ắp kẻ như ta Chết là chi khi hồn thôi thắc mắc Chuyện sống còn theo định mệnh đã ghi Chết nào đẹp như khi ngưá»i Ä‘iên chết, Ãau khổ không còn tiá»…n bước chốn Thiên Thu . Song Anh thoát dịch Ngày 01/05/2006

Thiên Kim Agnès Hiver

Mục Lục


6. Ná»—i Buồn Mênh Mông Nhìn vạt nắng hạ buông Lòng vẫn nghe ná»—i buồn Từ xa xăm vá»ng lại Lệ sầu bá»—ng dưng tuôn !! Nhìn trúc đào nở muá»™n Tiếng trẻ cưá»i dưới sân Hồn nhiên như Thiên Thần Lòng ta sao cuốn cuá»™n !! Tâm hồn gặp bão giông Ôm ná»—i buồn mênh mông Như Ä‘i vào đêm tối Biết bao giá» sáng trong ?! ...... 22.8.2006 Việt Dương Nhân
Mục Lục


7. Nhà Không Còn Mẹ..! Cảm Æ¡n ngưá»i đã ghé thăm Mẹ tôi Tiếc đã trá»… rồi, Mẹ tôi vừa mất Trá»… má»™t chút thôi mà vưá»n cau thôi xanh ngắt Lá trầu trải vàng má»™t sắc nhá»› Mẹ xưa Xin lá»—i ngưá»i, không đậm tách trà trưa Không ly nước mưa mát lòng dạo trước Không ai chỉ đưá»ng khi ngươì lạc bước Mẹ tôi Ä‘i rồi chỉ còn lại quạnh hiu Xin lá»—i ngưá»i không ai ká»… chuyện ngày xưa Bá»™ ván gõ vắng im sau ngày đó Giàn mướp hương còn treo chùm thương nhá»› Mẹ xa rồi chỉ còn lại hư không Xin lá»—i ngưá»i, không có được bữa cÆ¡m Không còn Mẹ, không cá»ng rau khúc cá Không những bước chân mõi mòn mà vá»™i vã Mẹ tất tả Ä‘i vá» sợ con đợi con trông Xa Mẹ rồi , nhà bá»—ng hoá mênh mông Nhưng không chứa hết lòng con thương nhá»› Mẹ Cảm Æ¡n ngưá»i đã ghé thăm dù đã trá»… Tiếc Mẹ không vá», nhà đã hoang vu! Trần Kiêu Bạc
Mục Lục


8. Vẫn Trong Tôi (Viết cho những há»c trò Võ Tánh thương mến cá»§a tôi) Ba mươi mốt năm đã Ä‘i qua Tiếng vá»ng thiết tha mà nghe xa vá»i vợi Ngôi trưá»ng xưa má»™t thá»i mưa nắng Vẫn trong tôi lắng Ä‘á»ng ná»—i u hoài Vẫn trong tôi tiếng trống dồn réo gá»i Phấn trắng bay, cây phượng đỠđợi chá» Vẫn trong tôi tình quan Ä‘oài vạn dặm Nhá»› má»™t góc Ä‘á»i thăm thẳm trong tim Thành phố đó im lìm Mà chắt chiu ká»· niệm Thành phố đó im lìm Mà sóng vá»— trùng khÆ¡i Nha Trang Æ¡i cho tôi nhắn gởi Lá»i yêu thương gắn bó má»™t thá»i Võ Tánh Æ¡i giỠđây có còn lại Bước chân tôi ái ngại lúc chia xa Ba mươi mốt năm đã Ä‘i qua Sách vở nhạt nhoà Ngôi trưá»ng cÅ© chừ xem chừng xa lạ Tôi trở vá» ngÆ¡ ngác giữa âm xưa Tôi trở vá» bước chân Ä‘i hụt ngã Gõ nhịp cung thương Rách tươm ná»—i nhá»› Bỡ ngỡ đợi chá» Tiếc nuối khôn nguôi Tiếc con đưá»ng xưa chừ xác thân tÆ¡i tả Con đưá»ng Bá Ãa Lá»™c Ai còn nhá»› hay không Con đưá»ng có cây cao dài bóng mát Mùi gá»— thÆ¡m bát ngát môi cưá»i Con đưá»ng chở tình há»c trò tươi như tuổi trẻ Ãẹp vô cùng má»™ng ước tương lai ... Ba mươi mốt năm đã Ä‘i qua Cảnh cÅ© chừ trÆ¡ trụi lá Cho tình ngưá»i theo biển bay xa Chỉ còn lại đây má»™t ná»—i thiết tha Vá»›i bài tình ca muôn Ä‘á»i rá»±c rỡ Vá»›i ká»· niệm Ä‘ong đầy nhung nhá»› Quá khứ mây bay lÆ¡ lá»­ng chân trá»i ... Hỡi những thân ái đầy vÆ¡i Xin hãy cùng tôi MÆ¡ ngày tháng cÅ© Mở lòng nghe theo từng hÆ¡i thở nhẹ Tiếng nói thật thà Bước chân khua trên hành lang vá»™i vã Giá»ng giảng bài êm ả ca dao Xin hãy cho nhau Lá»i yêu thương ngá»t ngào Dá»— dành mất mát hư hao Nha Trang Æ¡i ! Võ Tánh Æ¡i ! Những há»c trò cá»§a tôi Æ¡i ! Và ká»· niệm Æ¡i ! Trong tim tôi tiếng gá»i thì thầm ... May 2006

Kim Thành
Mục Lục


9. Tiá»…n Ngưá»i Ãi Thương tặng chị Kim Thành Trong ngày sinh nhật anh Trần Phước Hải Tiá»…n ngưá»i nhẹ gót lãng du Tôi vỠôm cả trá»i thu vào hồn Bước Ä‘i chậm bước bồn chồn Bá»—ng dưng tôi nhặt má»™t hòn đá xanh Ném vào mặt nước trong lành Hồ gương? giao động loanh quanh? nhiá»u vòng Ghét thương từng giá»t máu hồng Chảy vào tim mạch giòng sông vỡ bá» Ráng chiá»u gá»i nắng vào thÆ¡ Ná»—i lòng rối kín chùm tÆ¡ nhện vàng Ngưá»i Ä‘i khắp nẽo thênh thang Nhói Ä‘au từng mảng tôi mang vào Ä‘á»i Từ đâỷ bên má»™t góc trá»i Rong rêu má» phá»§ cuối Ä‘á»á»‰ quạnh hiu Thẩn thá» tôi gá»i : Anh Æ¡i ! Chỉ nghe gió khóc bên mồ ngưá»i yêu Bên giòng sông DANUBE - AUTRICHE 08 * 2006 Tôn Thất Phú SÄ©
Mục Lục


10. Tang Thương Xin thành kính nghiêng mình trước sá»± thống khổ cá»§a bao gia đình lâm nạn biến cố 11 tháng 9 năm 2001 Sáng thứ ba đầu tuần Trá»i xanh nắng vàng êm Mùa thu vừa má»›i chá»›m Vạn vật sống bình yên Bá»—ng má»™t thoáng hư không Hai tòa nhà sụp đổ Thá»§ đô chợt bàng hoàng Bởi đạo tặc phi nhân Hàng vạn ngưá»i tức tưởi Trong biển lá»­a mênh mông Không má»™t lá»i trăn trối Không má»™t tiếng kêu than! Con mất cha mất mẹ Anh mất chị mất em Vợ mất chồng thống khổ Chồng mất vợ đảo Ä‘iên! Tang thương vá» dồn dập Máu xương và nước mắt Hàng vạn ngưá»i chôn xác Mỹ Quốc dấy căm há»n Tháng bảy mùa Vu Lan Mùa xóa tá»™i vong nhân Sao nhuốm toàn Ä‘au khổ? Kẻ vô tá»™i chết oan! Cầu Æ¡n Trá»i gia há»™ Nhân loại được bình an Sinh linh vừa tá»­ nạn Sá»›m giải thoát siêu thăng Mùa Vu Lan 2001 SUFFERING My sincerest condolences to the families of the 9-11-2001 victims On that Tuesday morning The sky was blue and the sun yellow, Autumn had just begun, All living beings were each a fellow. SuÄ‘enly the two buildings collapsed In a space of nihility, The capital fell into stun By the inhuman manslayers’ abilitỵ Thousands of lives seized with grief In the immense sea of fire Without a last will Or a complaint, without ire! Children bereaved of parents in panic, Wives deprived of husbands in pain, Grooms gave up brides in bitterness, Brothers and sisters lost siblings in banẹ Sufferings rushed in repeatedly, With tears, bones and blood, Thousands of humans extirpated, Wrath rose throughout America in flood. In this dutiful and loyal seventh month When BuÄ‘ha absolves the guilty dead, Why to the innocent people They had the heart distress to spread! I implore the Almighty to bless mankind To live safe and sound in whole, Especially of the recently perished, Save and free from suffering each soul. Lunar Seventh Month 2001 Thanh Thanh Tịnh Như

Mục Lục


11. VÄ©nh Biệt Tháp Song Sinh chiếc xe truck chầm chậm mang cá»™t sắt cuối cùng phá»§ lá cá» nước Mỹ chạy Ä‘i như con sông... ôi con sông nước mắt chảy giữa Ä‘á»i mênh mông chảy giữa lòng New York bá» lại vùng Trống Không! tôi nhìn lên màn ảnh mà hai mắt lưng tròng không má»™t mình tôi khóc bởi ai nào dá»­ng dưng? xây dá»±ng trong niá»m vui Ä‘iêu tàn trong thổn thức cây cá»™t sắt cuối cùng cắm sâu trong tiá»m thức! ôi bầu trá»i New York từ nay mây thong dong chở theo dòng nước mắt bay trên vùng Trống Không! Ngá»c Thá»§y Farewell Forever, Twin Towers the truck moved with much fag carrying the last post of steel covered with the US flag like a river flowing inchmeal... oh, that river filled with tears coursing thru life with many a wind in the heart of New York’s spheres leaving Ground Zero behind I looked at the TV screen with my eyes in lachrymal pain not only myself crying at the scene whoever unmoved could remain? constructed in joy at most devastated in sobs to condole the poor last steel post plunged deep down my soul oh, New York’s sky agleam where the clouds from now on carry streams of tears’ steam flying over Ground Zero yon! Thanh Thanh www.ThanhThanh.us
Ngá»c Thá»§y





Mục Lục


12. Vô Ãá» Là hoa khắc trên đá Vô tâm đến hững há» Chẳng hương thầm lan tá»a ÃÆ¡n độc đến bÆ¡ vÆ¡ Lẫn trong nghìn nước mắt Chìm sâu ngàn sầu thương Mong có ngày ngá»­ng mặt Tìm riêng mình con đưá»ng Vẫn như là vô vá»ng Ãêm ngày vá»›i chá» mong Là hoa khắc trên đá ChỠđến khắc má» căm Ná»—i buồn chôn sâu kín Vẫn ấp á»§ thật gần Hết thành hoa hóa đá Bàn tay nào lại nâng.... Ngại ngùng má»™t bước chân

Vành Khuyên
Mục Lục


13. Anh Nhá»› Em Vạn dặm đưá»ng bay anh nhá»› em Nhá»› từng hÆ¡i thở lẫn nhịp tim, Cho anh giây phút mê màng đó Bá»—ng chốc rồi tan theo cánh chim Hồn anh vẫn tiếc chiá»u hôm ấy Nắng nhạt cành cây, chiá»u xôn xao Phố phưá»ng nhá»™n nhịp, thăm hàng quán Nếm thá»­ hương nồng vị quê hương Nhá»› em nhá»› lắm em có biết Da diết tim này, dạ ngóng trông Anh như đứa trẻ còn ngá»› ngẩn ÃÆ°á»ng lối Ä‘i vá», lạc bước chân NÆ¡i đây chiá»u xuống anh buồn lắm Không có tình gần cá»§a em cho Không có mùi hương thÆ¡m đất mẹ Không chút xôn xao cá»§a phố phuá»ng Quê cÅ© vá» thăm, anh chạnh nhá»› Chút tình năm cÅ©, thuở má»™ng mÆ¡ Phản phất mùi hương thÆ¡m giấy má»±c Thuở hàn vi, thanh đạm chẳng màu mè ÃÆ°á»ng xưa, anh nhá»› trong tâm trí Có chút đổi thay vá»›i tháng ngày Trèo lên Thiên Ấn, cao tầm mắt Sáng vùng ký ức cá»§a tuổi thÆ¡ Sông trong Trà Khúc như thôi chảy Như máu trong anh bá»—ng lững lá» Xuôi vá» vùng biển thăm quê ngoại, Biển vẫn hát ca tặng chúng mình Chiá»u vá» phố thị, anh tìm đến NÆ¡i chốn xưa kia có chúng mình Ngã Năm, Núi Bút, con đưá»ng cÅ© Lục hoài tâm trí mãi bâng khuâng Biết rằng năm tháng phai trí nhá»› Nhật nguyệt phôi phai cả kiếp ngưá»i TÄ©nh mê ai biết mình Ä‘ang sống Mấy mươi năm ấy, dạ không phai Anh nhá»› em nhiá»u, em biết không Nhá»› bá» mi, nhá»› giá»ng nói em Ä‘á»u Nhá»› câu há»n giận, nhá»› lá»i đùa vui Nhá»› ánh mắt Ä‘am mê say đắm Nhá»› cụ cưá»i dòn, nhá»› ngón tay thon Nhá»› Æ¡i là nhá»›, là thương, là mòn con mắt Nhá»› thắt tim gan, nhá»› quá chừng.

Trần Cù Mông
Mục Lục


14. Ãi Tìm cây hoa mưa đã dứt sáu tháng rồi xa nhau sao ná»—i buồn chưa tạnh lòng muốn chết cùng thu đâu phải tại mùa trôi trăng quên vá» trước ngõ chẳng phải vì đôi ngã mà ta phải xa nhau sao hoàng hôn phải xuống khi nắng đã Ä‘i đâu sao tình vá»™i sầu muá»™n khi ta vẫn yêu nhau ? hoa vẫn nÆ¡i phố cÅ© mà nắng chợt Ä‘i tìm anh vẫn còn ở đấy sao em chợt cô đơn ??
Vỹ Nhi

Mục Lục


15. Tìm Lại chiá»u xưa Ä‘i phố có đôi chiá»u nay mưa gió riêng tôi -má»™t mình ngõ buồn con phố lặng thinh tôi thÆ¡ thẩn bước tìm hình bóng em . Ä‘á»i buồn xóm vắng buồn thêm nhìn căn gác nhá» ná»—i niá»m xót xa xin trá»i cho giấc mÆ¡ hoa ?? để tôi tìm chút mặn mà xưa yêu tôi xin má»™t phút chiá»u êm để tôi nhá»› lại trăng đêm đợi chá» chiá»u nay bóng ngã xuống Ä‘á»i cho tôi xin lại khoảng thá»i gian trôị San Jose Aug /12/ 2006 ) Phan Tưởng Niệm

Mục Lục


16. Ná»­a Khuya Bạch Thoại Ná»­a khuya nằm hát dưới trăng Xem thiên thâu phá»§ vÄ©nh hằng trên ta Côn trùng luyến nhịp gần xa Bá»—ng nhiên lòng trải bao la ... nhá»› ngưá»i Ná»­a khuya môi đếm sao trá»i Nghe hồn tinh tú gá»i má»i chiêm bao Há»i sương gió khuất nÆ¡i nao, Sao biá»n biệt gót khang tào cố nhân ?? Ná»­a khuya chìm giấc phù vân Nghìn cÆ¡n sóng vá»— trầm luân mạn thuyá»n Gá»i ta vá» cõi hư huyá»n Gá»i ngưá»i suốt chốn lâm tuyá»n, bể dâu Ná»­a khuya Ä‘i nhặt tinh cầu Vưá»n mÆ¡ có ánh trăng thâu lẻn tìm Ai vừa gõ cá»­a buồng tim Gá»­i không gian tiếng đàn chim khuyên cưá»i Ná»­a khuya lướt giữa bao ngưá»i Ãi như vá» lại dòng Ä‘á»i hôm qua ÃÆ°á»ng trần đã mấy mùa hoa, ÃÆ°á»ng tình - mưa có vỡ òa dư âm ? Ná»­a khuya cây cá» trầm ngâm Mái trăng lóng lánh sương tầm tã châu Ná»­a như lệ sÅ©ng mắt nâu Ná»­a như ngà ngá»c xanh màu thiên thu Ná»­a khuya má»™ chí âm u Con ngưá»i trắng đục sương, mù mịt sương Tìm ai trong cõi vô thưá»ng Ãợi ai dưới bóng thùy dương mÆ¡ màng Ná»­a khuya tay má»c phím đàn Gõ trên những lóng xương vang hiá»n từ Nghe hồn hát phách hát vô tư Môi khô giữ nhịp xế, xừ, cống, xang ... Ná»­a khuya ... tích tịch tình tang Ru ta vá» thuở hồng hoang yêu ngưá»i Chu Kỳ Thư


Mục Lục


17. Giận Há»n Tích ta tích tắc tinh mÆ¡ Ãồng hồ chưa Ä‘iểm đến giá» gá»i anh Sáng Æ¡i! đừng đến quá nhanh Cho anh nhá»›... nhá» mong manh dáng gầy SuÆ¡ng rÆ¡i Ä‘á»ng giá»t chân mây Hồn cô bé nhá» vui vầy trong mÆ¡ Có anh trở chứng làm thÆ¡ Ddợi chá» bé nhá» vu vÆ¡ giận há»n Ddổ tá»™i cô bé vui vá»n Bên ai ong buá»›m, hát, Ä‘á»n tÆ¡ vuÆ¡ng Anh Æ¡i! sao quá ghen tuÆ¡ng Ãể rồi trách cả nhá» thuÆ¡ng cá»§a mình Giận rồị.. nhá» muốn làm thinh Không thèm phone nữa má»™t mình... nghÄ© chÆ¡i Ãể anh buồn mãi đôi nÆ¡i Cái phone nằm đó chÆ¡i vÆ¡i giữa nhà Ai bảo anh giận nguá»i tạ.. Ghen chi lắm thế... hổng thạ.. nhá» lì... :) Tinh nghịch bất thình lình.... Texas, xứ nóng tình cuồng saỵ.. :)

_Ximuoi_(NXVK)
Mục Lục


18. Tình Ta ... Anh nào biết tình ta hoài ngang trái Ãể trả lá»i bằng tiếng có hay không ? Tại yêu nhau anh chỉ biết má»™t lòng Trao em hết, lá»i tình trong thương nhá»› Dù có biết ...mai sau Ä‘á»i sẽ khổ Vẫn xin là má»™t kẻ đứng chá» trông Nhìn em sang bến khác cÅ©ng mặc lòng Yêu là thế! Xin em đừng há»i nữa Có những chiá»u, trông chá» em từng bữa Chỉ đứng nhìn, chẳng dám tá» lá»i yêu Buồn chia tay, anh Ä‘au xót thật nhiá»u Giá» má»›i hiểu, tại yêu em rồi đấy Con sóng ngầm như vô tình khÆ¡i dậy Ngá»n lá»­a lòng như đốt cháy tim anh Em biết không ?, từng giây phút sẵn dành Cho em hết, tiếng yêu lá»i tha thiết Anh yêu em ...Em nào đâu hay biết Vẫn coi tình như má»™t cuá»™c đùa vui Ãể khi xa, bao tiếc nuối ngậm ngùi Cho ngày tháng vùi chôn vào dÄ© vãng Trái tim anh ... giá»t sầu mang trái đắng Ãể chỉ giá», buồn trống vắng cô liêu Con phố xưa chừ hoang lạnh tiêu đìu Mưa rá»›t lạnh trên vai gầy lẻ bóng ...

Nguyễn Vạn Thắng
Mục Lục


19. Lá»i Sắt son Lá»i sắt son con vá»ng vá» Thiên Chúa Nghe tâm hồn thắm đậm má»™t tình ân Quỳ dưới đây con tim tràn mÆ¡ ước Má»™t ngày mai con tìm thấy Nước Trá»i Trên ấy ngàn hoa , sá»± sống bất tá»­ hạnh phúc muôn Ä‘á»i không có Ä‘au thương NÆ¡i ấy con thấm đầy tình Thiên Chúa Trong vòng tay Thánh Thiện đầy niá»m mong Lá»i sắt son con vá»ng theo Nhạc Thánh Những lá»i ca đầy ắp những tình thương Cho nhân loại không còn trong u tối Cho ngày mai thế gian được yên bình Lạy Chúa tôi , Ãấng bá» trên cao cả Lạy Ba Ngôi hồn má»™t dạ tôn thá» Quỳ xấp mình con van lá»i xưng tá»™i Quỳ xấp mình Tôn Vinh Chúa cá»§a ngưá»i Lại Chúa tôi , đã vì những chúng sinh Má»™t hôm xưa lấy thân mình xướng danh Và phải chịu hình trên cây Thập Giá Ãể chuá»™c lại tá»™i lá»—i cá»§a con ngưá»i 03.08.06

Ãông Hòa
Mục Lục


20. Trăng Xưa Còn Nhá»› * Trăng thá» xưa, chắc em còn nhá»›? Ãêm thật êm, ấm trá»n vòng tay… Tám năm lao nhục ta nào thấy Trăng cá»§a đất trá»i, trăng tá»± nhiên Thân tù chiến bại lòng ngây dại Thấm ý Ä‘á»i trai nhuốm muá»™n phiá»n… Lắm đêm tỉnh giấc bên song sắt Trăng úa Hà Tây …má» má» sương Trá»i đông buốt lạnh Ä‘au như cắt Vạn dặm sÆ¡n khê rối nẻo đưá»ng Ta thấy mắt ba và mắt mẹ U buồn thương nhá»› lệ hoen mi Tuổi già ray rứt trong cô lẻ Thằng út thương yêu vướng tá»™i gì…?! Ta thấy chị ta trên bục giảng Há»c trò mấy đứa mắt xa xôi Làm sao mở lối con đưá»ng sáng Dạy dá»— gì đây- đảo ngược Ä‘á»i Ta thấy bạn ta không tù tá»™i Ãạp xe ba bánh áo quần tưa Thằng bạn thương binh ngồi góc chợ Hát kiếm tiá»n trong cảnh gió mưa… Ta thấy em, áo thô quần vải Tóc bồng bá»nh theo gió lá»™ng bay Giảng đưá»ng nay lắm Ä‘iá»u nghịch trái Em bá» vá» quê- tiếng thở dàị Lòng ta đâu dá»… gì quên được Tình ý ba năm đủ sức trồng Cây nghÄ©a tình trổ màu xanh mướt Lòng em có nhá»› giống ta không?? Trăng xưa mưá»i sáu ta vá» muá»™n Tá»±a cá»­a em chá» mắt thật mÆ¡ Hiện thân ta sống trong tù tá»™i Thức giấc nhìn đêm- trăng ý chá»â€¦ Em à! Oan nhục làm sao giải Ãất nước thân thương nát cõi bá» Trăng thá» xưa, nếu em còn nhá»› Là chút ân tình gợi ý thÆ¡

Thy Lan Thảo
Mục Lục


21. Ná»—i Buồn Ãầu Hạ! Có phải cÆ¡n mưa đầu mùa Làm em buồn không? Dạ không! Hay em buồn vì bão giông sấm chá»›p? Không đâu anh … Ãúng rồi . Ta biết. Ná»—i buồn cá»§a em da diếc Bởi cÆ¡n động đất trong lòng! Ná»—i buồn chạy dài Ra ngòai cánh đồng Rạ khô mênh mông không gió Cái nắng hạ lâu ngày Ãốt chân trá»i bốc cháy Má»™t cánh chim bay không thấy Con trâu gầy ngÆ¡ ngác Quặp Ä‘uôi tìm vÅ©ng mát nằm… Ôi! Ná»—i buồn thương nhá»› xa xăm Ãá»ng trong mắt em Suốt mùa con ve sầu rên rỉ . . . Ta biết, Ná»—i buồn sẽ tan Ä‘i Khi trứơc mặt em Ãồng lúa chín mênh mông Phía sau em Dòng sông xanh quanh năm nước ngá»t Khắp làng quê ta hoa cưá»i chim hót Trong lòng em dào dạt yêu thương. . .

Sông Cửu
Mục Lục


22. TÆ¡ Tình Hai ta có nợ gì không Mà sao đêm nhá»› ngày mong thế này ? Nhá»› anh giá»t lệ vÆ¡i đầy Nhá»› anh em cÅ©ng hao gầy xác thân Thu qua thay lá mấy lần Buồn vương ánh mắt bâng khuâng đợi chá» Nhá»› anh nhá»› cả trong mÆ¡ Nhá»› anh em dệt vần thÆ¡ tÆ¡ tình Xin trá»i kết hợp duyên mình Ãể cho hai đứa đượm tình tóc tÆ¡ Ãể cho hiện thá»±c giấc mÆ¡ Niá»m vui hạnh phúc Ä‘ang chỠđợi em Anh Æ¡i! trăng sáng bên thá»m Em chá» má»™ng đến bên rèm buông tợ Gió đưa dòng nhạc lá»i thợ.. Mùa xuân đã đến hoa mÆ¡ nở má»m Anh Æ¡i hãy đến bên em Xây lầu hạnh phúc êm Ä‘á»m bên nhau

Hồng Phúc
Mục Lục


23. Nhá»› Trưá»ng Xưa Trưá»ng lá»›p Æ¡i dệt chi ngày thÆ¡ ấu Trá»i sinh chi cây phượng đỠmá»—i hè Gió làm chi công việc chở tiếng ve Cài lên tóc những ná»—i niểm nhung nhá»›. Những ká»· niệm mang sắc màu sách vở Vào trong tim xây tổ tá»± bao giá» Tà áo em trên phố má»ng như tÆ¡ CÅ©ng xô ngã… vỡ òa trong ký ức. Nhá»› ngưá»i thầy hiá»n vui và mẫu má»±c Nhá»› bạn bè thưá»ng bá cổ quàng vai Nhá»› bác phu trưá»ng vui tính khôi hài Nhá»› đêm trá»±c trưá»ng hái dừa bị bắt. Nhá»› cánh cá»­a xanh tên em anh khắc MÅ©i compa nhá»n hoắt dá»… gì phai Chiếc bàn gãy chân cuối lá»›p nằm dài CÅ©ng giành chá»— hẳn hoi trong trí nhớ… Chẳng biết thầy cô ai vá» ai ở Chẳng biết bạn bè trôi dạt vỠđâu Chẳng biết ngưá»i em chá»›m mối tình đầu Ãã Ä‘á»c thư tình nhét trong bìa sách ? Ãêm nay ta má»™t mình bá»™c bạch VÄ©nh biệt thôi ! ôi ká»· niệm há»c trò Trá»i sinh chi loài hoa màu máu đỠGió làm chi cho chảy đẫm tiếng vẹ Tháng 5/2006

Ngô Hữu Ãoàn
Mục Lục


24. Cao Tiệm Ly Khóc Kinh Kha Ta ngồi bên sông đã bao đêm Uống bao nhiêu rượu để tìm quên Nghe gió hiu hiu bá» sông Dịch Nghe sóng lao xao vá»— mạn thuyá»n Ngươi Ä‘i biá»n biệt chốn Hàm Dương Tin dữ loan ra má»i ngã đưá»ng Bạo chúa bêu đầu ngươi giữa chợ Phanh thây bằm xác thả đầu truông Hình như tiếng quạ gá»i qua sông Và tiếng đàn ai đứt ná»­a chừng Có phải ngươi vá» trong sương lạnh Cùng bạn tri âm giải ná»—i lòng Ta vá»›i ngươi kẻ kiếm kẻ đàn Oâm ná»—i há»n nước mất nhà tan Bôn ba lục quốc tìm chân chúa Ta đến Tá» ngươi đến Yên bang Ta nhá»› đêm ngươi bước lên thuyá»n Ba nghìn tân khách tiá»…n hai bên Ãèn hoa đăng thả đầy sông nước Và cánh tay ai trắng nuá»™t má»m Thái Tá»­ Ãan chòang ôm vai ngươi Hai tay nâng chén thiết tha má»i Ô kìa lấp lánh trong ly ngá»c Ãôi mắt YÊN CÆ  đẹp tuyệt vá»i ! Ngươi Ä‘i khí phách trùm thiên hạ DÅ©ng khí che má» trá»i nước Yên Chỉ tiếc thiếu đưá»ng gươm Cát Nhiếp Tần VÅ© Dương kia chỉ kẻ hèn Ngươi biết má»™t Ä‘i chẳng trở vá» Nhưng anh hùng chí lấp sao Khuê Chỉ mong Ä‘á»n đáp tình tri ngá»™ Lá»­a cháy dầu sôi cÅ©ng chẳng ná» Má»™t ánh gươm đưa khiếp bạo tàn Má»™t đưá»ng kiếm lóe hãi trăm quan Cá»­u trùng trợn mắt mày râu dá»±ng Hồn vía lên mây Tần Thá»§y Hòang ! Ngươi Ä‘i dẫu chẳng bình thiên hạ Chỉ khiến quân thù hung dữ thêm Nhưng đã tạo niá»m tin son sắt Thôi thúc muôn ngưá»i hãy đứng lên Mà thôi thành bại đâu cần thiết Ngươi đã anh hùng đến vạn năm Chiến quốc má»™t thá»i bao hào kiệt Ai đẹp như ngươi KẺ SANG TẦN Ta ngồi thổi trúc tiá»…n đưa ngươi Tiếng sáo ta bay vút tận trá»i Bá»—ng thấy bên bá» sông Dịch lạnh Aùnh vàng lấp lánh kiếm vàng ngươi ….

Trần Hoan Trinh
Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Em: Con Trốt Xoáy

NNguong





bắt đầu bằng những đám mây khổng lồ kéo thốc đến, che phá»§ má»i nÆ¡i, như muốn chận đứng má»i ngả đưá»ng, để Ä‘i không được mà vá» cÅ©ng không xong, đành phải dừng lại ở giữa khoảng lưng chừng, không biết trước; từ chá»— đấy là phân vân ngại ngùng, bởi vì không gian không chỉ riêng má»™t hiện hữu mà có đến hai chân dung: tình yêu, và, câu há»i; có thể nói giống như là ngưá»i phán quyết và kẻ bị xá»­ án; và, nạn nhân đương nhiên phải thua cuá»™c, chung thân

những vòng xe bá»±c dá»c chạy trên con đưá»ng vô tá»™i, khuôn mặt (đầy sá»± nóng bức cá»§a đất, trá»i) thản nhiên nhìn chằm chặp vào phía trước mặt, ánh mắt biếc hạnh phúc, gò má nồng cÆ¡n mưa, lá»n tóc bất cần, lồng ngá»±c kiêu hãnh, gá»ng kiếng thản nhiên, tất cả ở ngay đó, chá»— ngồi tá»± tại đó, yên tÄ©nh và thảnh thÆ¡i, và đáng yêu, biết mấy, má»™t chút nhÅ©n nhặn cá»§a ngôn ngữ

ghé qua, thăm tiếng thở dài
em vá». Xô lệch má»™t trá»i trong thÆ¡
má»™t thoáng xao động dại, khá»
má»™t trá»i mưa, nắng chợt vá». Riêng tâỵ

con gió miá»n nam đổi hướng, chưa phải là thám hiểm, cÅ©ng chưa hẳn là dứt khoát (như má»™t chuyện chia tay), cÅ©ng không phải là má»™t dò há»i (như má»™t lá»i tá» tình), cÅ©ng không hẳn là má»™t thay đổi cá»§a má»™t lá»™ trình (như má»™t ngã rẽ) cÅ©ng chỉ tìm má»™t hạnh ngá»™ nhưng chỉ thấy má»™t yên lặng, má»™t tượng đá, má»™t đêm khuya; sau đó, mạnh bạo hÆ¡n, quá khích hÆ¡n là má»™t ngấm ngầm nhưng cuồng ná»™ không phải là từ, cá»§a cÆ¡n bão mà là trong cÆ¡n bão; Ä‘iá»u đó, nói lên cái tính chất bị động, bị lôi bị cuốn theo, chưa rõ nguyên nhân, động lá»±c nhưng có thể hiểu rõ ảnh hưởng và trị giá tức thá»i; đổ nhưng không rã, nát nhưng không mục, đó là Ä‘iá»u có thể không nhìn thấy nhưng lại hiện hữu: bụi

rồi từ đó là tháng, ngày
có mưa, nắng; lẫn loay hoay, với mình
đêm, khuya: tÄ©nh, nhưng gập ghá»nh
em: con trốt xoáy bụi lá»n tháng năm

NNguong


Mục Lục


2. BỠLau Cát Lở 12 (Chuyện Dài)

Ãá»— Thành



Gặp mẹ và các em lẽ ra tôi phải mừng, trái lại mặt tôi cứ xì xì má»™t đống. Mẹ nhìn tôi lạ lẫm, các em cÅ©ng đột nhiên không dám cất tiếng reo vui. Mẹ vá» không thấy nét xịu mặt cá»§a tôi, nên mẹ đến bên há»i : Cu không nhá»› mẹ à.

Tôi chợt khóc òa. Bao nhiêu nước mắt nước mÅ©i dồn nén mấy ngày đêm Ä‘á»u được tôi tuôn ra sạch. Tôi khóc lá»›n tiếng ngay giữa sân ga, khóc như ngày tiá»…n chân bà dì vá» lại Bắc. Mẹ quính lên, ôm chặt lấy tôi mà há»i : Cu sao vậy, hay là Cu không muốn vá» vá»›i mẹ nên Cu giận ?

Tôi lắc đầu nhưng lại vùng vằng thoát khá»i tay mẹ. Chị cùng vá» lại gia đình vá»›i tôi má»™t lượt cÅ©ng hết sức ngạc nhiên không hiểu ra sao nữa. Riêng tôi càng khóc bù lu bù loa khiến bố tôi phải nạt lên : mày Ä‘iên đấy hả, khi không khóc tu tu là sao. Ai làm gì mày, ai ức hiếp gì mày, hay là mày giận tao bắt mày vá» lại đâỵ

Tôi phụng phịu nói : mẹ gá»i con vá» mà không cho con được từ giã cô để cô băn khoăn khi thấy con bá»—ng dưng mất bặt. Mẹ hiểu ra nên vói ôm lấy tôi, mắt mẹ cÅ©ng rÆ¡m rá»›m lệ. Mẹ gật đầu ná»±ng tôi : phải, mẹ không nghÄ© đến chi tiết đó. Mẹ nhá»› con nên hối thúc bố đưa chị em con vá» ngaỵ Mẹ quên không nhắc bố cho con vá» quê ná»™i gặp cô đã, nên con uất mẹ là đúng lắm.

CÆ¡n Ä‘au giận trong tôi bá»—ng xẹp lép. Tôi cuống quít rúc vào ngưá»i mẹ, liến láu tá» lá»i tạ tộị Tôi nghẹn đến không nói thêm bất cứ lá»i nào, nhưng mẹ hiểu. Bố nghe tôi cÅ©ng có vẻ thấm nên bố lảng lảng ra xa má»™t chút. Ãầu máy tàu vừa được cắt rá»i khá»i Ä‘oàn toa Ä‘ang xê dịch trên đưá»ng nhánh cạnh đó làm sân ga rung lên dồn dập. Những tiếng động dá»™i vào trái tim tôi như cắt rá»i ká»· niệm và khói than đá phun ùn ùn bôi lem cay giụi mắt tôi.

Giữa cái nắng gay gắt của Saigon mà tôi thấy lóe lên bóng cô thấp thoáng bên mái đình, ngóng chỠđứa cháu cuối tuần được bố cho vỠnghỉ. Tôi thấy lỠmỠcon ta luy cao lổn nhổn đá xanh và những cái tà vẹt gỗ câm nín tôi đã bước đi vấp váp khi vừa từ trên toa ô tô ray xuống để bố dẫn tôi đi vào cái xóm nhỠbên kia vào làng nơi cô ở.

Dù trá»i rất tối vì khu ga ít đèn chiếu sáng nhưng bố con tôi vẫn thuá»™c lòng lối Ä‘i. Bố thoăn thoắt Ä‘i trước, tôi lặng lẽ theo sau bố như con bê con theo chú mục đồng vá» chuồng. Bố thân mật nắm tay tôi giục Ä‘i nhanh, có lẽ tâm tư bố cÅ©ng Ä‘ang nóng lòng muốn chóng gặp lại cô em gái .

Tôi nghÄ© đến tấm thâm tình cô lo cho anh, cho cháu. Tôi nao nức vì sá»± lăng xăng cá»§a cô khi bố con tôi đột ngá»™t vá» thăm. Anh em tối đó sẽ thức khuya thật khuya, cô sẽ lo nấu cháo gà cho anh tẩm bổ và hối cháu ăn cho ấm bụng để đêm ngá»§ khá»i thức giấc.

Tắm rá»­a xong, ăn má»™t bát cháo gà đầy bốc khói, mắt tôi đã ríp lại. Cô đưa tôi vào cái phản cá»§a bà ná»™i, đỡ nằm xuống, đắp và chẹn chăn cẩn thận rồi âu yếm bảo tôi : con ngá»§ Ä‘i, mai dậy sá»›m. Tôi nằm lim dim rồi chìm sâu vào giấc mÆ¡, mÆ¡ gặp lại mẹ, mÆ¡ thấy lại con phố nhỠở Saigon, rồi cứ chá»n vá»n lòng rá»™n lên nở hoa trong giấc ngá»§.

Khuya lắm tôi chợt thức dậy, vẫn nghe bố với cô nói chuyện xì xào với nhau. Tôi nghe loáng thoáng câu cô nói : anh là đàn ông làm sao lo cho con được như chị ấỵ Anh lại đem các cháu theo anh, tội cho chúng cứ luôn nhớ mẹ. Tôi ứa nước mắt sụt sùi, không dám động cựa mạnh sợ bố và cô biết.

Tôi hình dung như cô là má»™t đấng bồ tát ở chùa, chẳng bao giá» nghÄ© đến bản thân mà chỉ lo cứu độ chúng sinh. Lòng cô luôn mở rá»™ng như nan hoa cá»§a chiếc lá»™ng che, vươn cánh tay ra lôi hết những đứa bé vào trú giữa trưa nắng ngày hè. Tôi lầm thầm nói trong đêm : cô Æ¡i, lòng tốt thế mà sao Ä‘á»i cô lại luôn lận đận. Ãầu tôi thoáng hiện lên bóng ngưá»i ước hẹn cá»§a cô. Bây giỠở nÆ¡i rừng cao su hun hút nào đó, liệu ông có còn nhá»› chút gì vá» cô tôi không.

Suốt thá»i gian còn lại cá»§a đêm, tôi chẳng còn mÆ¡ thêm được chút hình ảnh nào êm đẹp nữa. Trái lại, tôi chỉ thấy lạc vào những rặng cây cao su nhá»±a chảy trào ra khá»i các chén hoặc gáo dừa. Tôi càng nuôi cái ý chí sẽ có má»™t lần tìm đến ngưá»i đã bá» cô Ä‘i để giục giã ông trở vá» quê cÅ©.

Bây giá» tôi trở vá» vá»›i mẹ còn má»›i quá, nên càng thương cô nhiá»u hÆ¡n. Lại thêm má»™t lần cô buồn vì cảnh ly biệt, chắc là đôi vai cô lại thêm oằn xuống. Tôi cầu mong cô sẽ vượt lên được, ước ao sao cô năng đến làm công quả cho đình, cho chùa, hầu quên bá»›t lòng cồn cào nhá»› thương vì xa cháu.

Tôi vẫn nép vào ngưá»i mẹ mà miệng lẩm nhẩm nói má»™t mình : cô Æ¡i, cô tha thứ cho con. Mẹ thấy miệng tôi nhóp nhép, nên ghé tai há»i nhá» : con nói gì thế. Tôi giụi lau đôi mắt ướt mà thưa vá»›i mẹ : con Ä‘ang cầu xin cô tha lá»—i cho con. Mẹ cảm động quá cứ giúi giụi tôi vào ngá»±c.

Sau đó cả gia đình đưa nhau vá» nhà. Tất cả cảnh cÅ© vẫn không thay đổi. Hàng me bên đưá»ng vẫn cao ngất sum suê, lá vẫn má»c xanh chạy dài lên cao vút. Có Ä‘iá»u tôi nhận ra hình như cái mấu ở lưng chừng có vẻ nứt rá»™ng toác hÆ¡n và cái sẹo trên cây hình như lồi ra ngoài nhiá»u hÆ¡n trước.

Tôi nghÄ© tá»›i những quả me thỉnh thoảng rÆ¡i xuống vào những ngày ngưá»i nhà thầu Ä‘i hái me rÆ¡i lá»™p độp khắp nÆ¡i. Trong khi má»™t ông còn Ä‘ang nhún rung tít trên ngá»n me cao thì ở dưới đưá»ng có má»™t hai ngưá»i cầm chổi quét gá»n các quả me lại để dồn vào bao và chất lên xe bò. Ôi những mùa me thành phố mở đấu thầu má»—i năm lấy thu nhập và những quả me sau đó đưa vỠđược tách khá»i vá», nắm lại từng viên, Ä‘em bày bán khắp chợ, để ngưá»i mua vá» nấu canh chua. Những bát canh chua làm mát lòng mát dạ suốt mùa hè cá»§a miá»n Nam chát chúa.

(còn tiếp)

Ãá»— Thành
7/03

Mục Lục


3. Làm Thế Nào Tạo Truyá»n Thống

Vành Khuyên



Nhiá»u gia đình quá hay, thí dụ cha làm bác sÄ©, xác suất con sẽ làm bác sÄ© rất cao, cÅ©ng dá»… thành công hÆ¡n trong Ä‘á»i, thá»±c tế chứng nghiệm ra như vậỵ Ở đây ngưá»i viết đặt vấn đỠnhiá»u hay ít còn thì cÅ©ng có những gia đình, bố mẹ thành đạt nhưng có con á»· lại và không có chút thành công nào trong Ä‘á»i .

Thí dụ gia đình cá»§a Phương Thảo, Ngá»c Lá»… hai con gái là Bé Na, bé Nấm. Hai ngưá»i cha mẹ này quá hay, há» bá» thá»i gian và công sức dạy con há» hát có bài bản ngay từ lúc còn nhá», con bé cÅ©ng hay, hát rất nghiêm chỉnh và ra vẻ rất thích làm việc chung vá»›i cha mẹ.

Từ đó tạo ra cái gá»i là con nhà tông hông giống lông cÅ©ng giống cánh.

NghÄ© lại cÅ©ng buồn cưá»i hả, thí dụ tôi viết, chồng tôi viết, làm sao tôi ép con tôi cÅ©ng viết, thật sá»± lúc này dù rất muốn tôi cÅ©ng không biết phải làm sao, nghÄ© xa hÆ¡n nữa thì cÅ©ng rất buồn cưá»i, thấy các anh chị trong làng viết lách, con cái thành đạt lên ông này bà ná», bác sÄ© không, tôi chưa thấy ai chúc mừng cho nhau, mừng con anh, con chị thành cây bút chuyên nghiệp, xuất bản cuốn sách đầu tay hay gì gì đó.

Càng nghÄ© càng buồn cưá»i, thú thật, trên cái thế giá»›i này, tôi Ä‘ang có cảm giác đôi chân mình Ä‘i còn chưa vững, tôi còn bị té cho những Ä‘iá»u không đâu, những Ä‘iá»u không ngá» tá»›i trong cuá»™c Ä‘á»i, tôi thấy tôi vẫn còn ngÆ¡ ngác, láng quáng là phải há»c lại những Ä‘iá»u đã há»c rồi Ä‘au muốn chết, tôi thất vá»ng khi hiểu ra, trá»i Æ¡i, làm gì, phải làm gì để có được bản lÄ©nh mà lái con cái theo hướng mình muốn, tạo thành truyá»n thống, lòng ham thích này kia, cho con chút máu me, Ä‘am mê mình có.

Ai cho được con cái Ä‘iá»u đó và cho con có cái bản lÄ©nh như mình có trong Ä‘á»i, quá hay, tôi phải phục, còn tôi, thật tình chưa biết phải làm sao ?

Năm ngoái, tôi may mắn được má»™t số tiá»n nhá» trong má»™t lần viết, thừa thắng xông lên, tôi gá»­i cả 5 con gà chiến nhất cá»§a mình Ä‘i đá lần nữa cho cùng má»™t chá»— cho tiá»n tôi năm ngoái, lòng hy vá»ng vô cùng, kiếm chút tiá»n còm đưa gia đình Ä‘i Cali thăm ông bà ná»™i xấp nhá». Kẹt cái là vá»›i lòng hy vá»ng đó, lá»i động viên cá»§a ngưá»i chá»§ khảo cÅ©ng khuyến khích bài kỳ này viết nghiêm chỉnh hÆ¡n kỳ trước nhưng cuối cùng kỳ này cÅ©ng chỉ là kỳ tôi nhìn bài mình được đăng lên thôi có gì khác hÆ¡n đâu.

Những cái tôi tin, tôi mong, tôi nhận và cái tôi nghÄ©, giá» tôi má»›i hiểu đừng có ham mà tin rồi sẽ thành sá»± thật trong con mắt cá»§a mình, huống gì con cái là má»™t cái hồn, cái xác khác mà tôi lại muốn tạo cái truyá»n thống hay truyá»n lại cho con gì đó gá»i là cá»§a mình chứ, nói cho đúng là tá»± nó thôi, nếu nó thấy tôi ham thích, hiểu tôi ham thích, nó tò mò, cÅ©ng há»c đòi há»i tôi xem sá»± thể ra sao, rồi dần dần bị lôi cuốn vào, rồi Ä‘am mê, thì đúng Ä‘iá»u đó má»›i là " con nhà nòi " đó, tôi thá» không bá» công lôi nó vào mà chi, để tá»± nó thôi, chắc cÅ©ng chỉ là mÆ¡, chả mong gì đâu hả.

Nói cho vui, nói cho hiểu là tôi rất phục các gia đình có dòng máu cha truyá»n con nối vá» má»™t nghá» nghiệp há» Ä‘eo Ä‘uổi, Ä‘iá»u đó rất đáng nể, có được như vậy không tá»± nhiên mà cần có sá»± đầu tư, không từ cha mẹ thì từ con cái.

Sau này, nếu bạn Ä‘á»c bài văn nào đó, giá»ng văn giông giống văn cá»§a bà nào viết hay chá»­i, hay mắng xa xả vào bạn Ä‘á»c, bảo bạn Ä‘á»c dở hÆ¡i, bảo bạn Ä‘á»c Ä‘i chết Ä‘i, bảo bạn Ä‘á»c là đồ vô nhân đạo ... há»i cho kỹ ra , không chừng tay bút đó chả liên quan gì tá»›i tôi đâu nhá, vô tình giống nhau, mà nếu cuối cùng truy ra có liên hệ gì tá»›i tôi chăng nữa thật là cÅ©ng ngẫu nhiên vô cùng, con ngưá»i không mưa thì nắng, không nắng thì mưa, có Ä‘iá»u dám nói và dám viết ra những Ä‘iá»u mình nghÄ© không thôi à.

Ãừng đổ cho tôi, tá»™i nghiệp ...

Truyá»n thống, con nhà nòi, vá»›i tôi, Ä‘iá»u đó không tồn tại.

Vành Khuyên




Mục Lục


4. Chập Chùng Bóng Núi (Chuyện Dài)

Thanh Sơn



Kỳ 1

Rừng chập chùng. Mây bay lÆ¡ thÆ¡ trên ná»n trá»i xanh thẳm. Gió hiu hiu thổi, má»™t vài cánh chim bay la đà. Trá»i đã vá» chiá»u. Ráng mặt trá»i còn hắt lại những tia cuối cùng trên Ä‘á»t cây, ngả sang ráng vàng, chuyển dần sang đỠvà lặn dần phía sau núi.

Anh dừng chân, đưa mắt nhìn quanh. Anh không thể nào nhầm lẫn được. Ãúng đây là nÆ¡i hồi xưa anh đã dừng chân rất lâu, trải qua nhiá»u tháng ngày lưu cữu. Vậy mà giỠđổi thay hết.

Nếu không có những vòng kẽm gai đứt quãng loang lổ còn vương sót lại và má»™t vài cá»c sắt hoen rỉ ngả nghiêng thì chắc anh không tin được ngá»n đồi này là nÆ¡i ngày nao đồn anh đã trấn ngá»±. Nhìn sâu xuống phía dưới, con đưá»ng quốc lá»™ vẫn thấp thoáng khi ẩn khi hiện, vẫn cÅ© kỹ lở lói vá»›i chá»— thì tráng nhá»±a, chá»— thì vá víu bởi những ô đất đỠtrá»™n đá dăm.

Ãầu óc anh hiện ra những hình ảnh cÅ©, những khuôn mặt má» Ä‘i và có lúc lại rá»±c sáng lên, những ngưá»i lính đã cùng anh trụ dài trên đỉnh dốc, vui buồn theo mệnh nước nổi trôi.

Anh xoay nhìn má»™t vòng. Anh còn nhá»› rõ khuất cuối con đưá»ng mòn có má»™t con suối chảy ngang. Mùa hè thì nước chỉ lấp xấp, nhưng mùa mưa thì nước lênh láng khắp nơị Ở đó, ngưá»i dân tá»™c vẫn chá»n làm chốn dừng chân nghỉ, tắm rá»­a trước khi vá» lại buôn.

Còn lÆ¡ lá»­ng cạnh chóp núi kia là cái buôn anh cùng đám lính thỉnh thoảng hay lui tá»›i. Ở đó, á» á», có ông già làng quí bá»n anh như con đẻ, có những cô gái bẽn lẽn khi gặp bá»n lính trân trố nhìn khi vào buôn, có những anh em từng Ä‘i săn cheo, nhím và ăn nhậu uống rượu thi, lu bù vá»›i nhau má»™t thá»i, sau lại trở thành thù nghịch.

Ôi thá»i gian thật tàn nhẫn. Thoáng thứ gì mất Ä‘i thì chẳng sao tìm lại giống như hồi nào. Bây giá» anh cố tìm má»™t chút dáng cá»§a cái buôn cÅ©, mịt mù mất biệt, không còn nữa. Già làng đã trôi dạt vỠđâu, các cô gái đã lưu lạc Ä‘i đâu, nhất là Nia… Anh hoàn toàn mù tịt.

Anh bá» lá»­ng, không dám nghÄ© tiếp. Anh sợ quá khứ, cái quá khứ đã chôn vùi anh vào những bóng mây quái gở. GiỠđã vào chiá»u, giữa chốn rừng thâm u này, anh chưa hi vá»ng tìm ra má»™t chốn nghỉ chân, liệu đêm nay anh sẽ trú đâu. Anh hi vá»ng tìm được má»™t bóng ngưá»i qua lại để há»i thăm, song vắng vẻ quá.

Anh bước theo con đưá»ng mòn, định bụng cùng lắm sẽ leo lên má»™t ngá»n cây vắt vẻo nào đó, cá»™t sợi dây quanh ngưá»i, lỡ có ngá»§ quên cÅ©ng không sợ ngã, rồi sáng sá»›m mai sẽ truy lục tìm há»i lối sau. Anh bước Ä‘i thật lÆ¡ đãng, lòng có bồn chồn mà lại ná»­a dá»­ng dưng vì anh biết má»™t mình giữa rừng chẳng là gì hết.

Có tiếng bước chân lạo xạo bước trên đưá»ng. Lòng anh mừng khấp khởi. Từ khóm lau má»c cao khá»i đầu, mùi thuốc lá quấn nặng chình chịch tá»a ra, rồi tiếng thổ dân ríu ra ríu rít. Dăm cô gái gùi măng trên giá» lệt bệt Ä‘i ra, miệng phì phà cái tẩu và tiếng nhổ bá»t rá»t rẹt.

Anh tằng hắng lên tiếng. Má»™t vài tiếng rú thấp thá»m. Anh cất lá»i há»i, chẳng chá» dứt câu, mấy cô vụt gá»i nhau bá» chạy, chẳng nói chẳng rằng. Anh thất vá»ng vô cùng. Há» Ä‘i rồi, anh lại trở vá» cảnh bÆ¡ vÆ¡ giữa trá»i sắp tối.

Ngưá»i buôn rẫy vẫn thế, há» sợ sệt và nghi ngá» tất cả ngưá»i miá»n xuôi. Cho nên ít ai chịu chỉ đưá»ng khi được há»i. Nhá»› ngày anh đáo nhậm đơn vị, anh cÅ©ng đến cao nguyên vào lúc chập choạng tối như hôm nay, anh cÅ©ng đã lo phải ngá»§ vạ ngá»§ vật đâu đó.

Và anh đã gặp vài cô Ä‘i hái măng, gùi cá»§i vá». Anh há»i, các cô cÅ©ng vừa nói “ không piết “ vừa thoăn thoắt chạỵ Dạo đó, các cô còn để ngá»±c trần, anh Ä‘oán các cô mắc cỡ hoặc e gặp tay làm sằng, làm bậỵ Thế nhưng nhá» gặp mà anh nghÄ© là buôn cá»§a hỠở gần đâu đây, nên nhẩn nha ruổi bước theo.

Anh vào buôn, lên nhà rông và gặp già làng lần đầu ở đó. Nhìn bá»™ quần áo trận anh mặc trên ngưá»i, già làng cho biết trá»i tối rồi, không leo tá»›i cái đồn được, nên cho phép ở lại.

Bữa đó, già cho anh má»™t đùi thỠăn và uống rượu cần. Già kêu Y Brom, Y Se ra ngá»§ cùng vá»›i anh nÆ¡i nhà rông. Cả đám trò chuyện, nhậu nhẹt vá»›i nhau trá»n khuya, nào ngá»§ nghê gì được. Uống tá»›i, uống lui, nước châm vào ché mấy lần, cái đầu anh nhôn nhao như Ä‘ang Ä‘i trên mây, cái cổ mấy lần muốn nhợn, anh phải cố bụm mồm chịu đựng, mắt loa lóa chẳng thấy rõ xung quanh.

Sáng ra, anh ngá»§ vùi trong khi Y Brom, Y Se đã trở dậy Ä‘i rẫy từ sá»›m. Già làng vui vẻ há»i han anh, rồi kéo nhau ra đứng trên sàn nhà rông, già chỉ cho anh cái đồn cheo leo như tổ chim chót vót. Anh cám Æ¡n già, lếch thếch quàng ba lô lên vai, lệt sệt bước Ä‘i, không muốn vững.

Ãến đồn mệt nhoài, thở dốc. Thượng sÄ© thưá»ng vụ và đám lính đón anh, mừng vị chỉ huy má»›i đổi vá». Thấy cái vẻ thÆ¡ sinh trói gà không chặt, há» e dè nhưng chẳng dám nói rạ Vậy mà rồi thầy trò ở vá»›i nhau chỉ sau má»™t tuần đã trở nên thân thiết.

Anh mang hình ảnh đẹp cá»§a già làng từ đó. Còn bá»n lính thì thỉnh thoảng cưá»i rúc rich vá»›i nhau vá» các cô gái há» gặp đó đâỵ Ãứa thì khen cô này cô kia vú đẹp, đứa thì kể vá» buổi nhìn trá»™m các cô tắm suối và dặm mắm dặm muối thêm những chi tiết linh tinh.

Anh thoáng có nghe, nhưng nghÄ© thương đàn em xa nhà, xa đàn bà nên không chấp. Ãá»i lính nói năng bặm trợn, nghÄ© sao kể ra vanh vách, nhiá»u lá»i thẳng rẹt nghe thật chướng tai, nhưng anh nghÄ© phải để đầu óc há» lâng lâng như thế, chá»› không chịu Ä‘á»i sao thấụ Tuy vậy anh cÅ©ng chá»§ tâm tìm cách uốn nắn dần.

Anh nghÄ© đồn anh đóng lẻ trên nàỵ Có cái buôn và sá»± Ä‘i lại cá»§a há» là lá chắn, là tai mắt cho bá»n anh, phải giữ gìn để đừng mất Ä‘i niá»m tin, rồi có ngày rước há»a. Anh cÅ©ng tiếu lâm kể chuyện phụ nữ vá»›i anh em, song lại Ä‘anh nghiêm dặn dò không được động chạm tay chân vào đám gái khi chưa được há» cho phép.

Anh cÅ©ng dẫn bá»n lính đến thăm buôn rất thưá»ng. Anh mượn tiếng dừng chân sau chuyến mở đưá»ng hay tuần tiá»…u, mục đích để lính anh quen dần cách ăn mặc cá»§a dân bản thượng mà không bị sá»± vẩn đục ám ảnh trong tâm. Ãôi khi già làng vui cÅ©ng kể cho bá»n anh vá» buôn rẫỵ

Ông nói : hồi xưa Tây lên chiếm vùng này, con gái buôn đứa nào đẹp là lấy làm vợ. Ãẻ con nít ra đứa da trắng nhợt, đứa tóc xoắn vàng hoẹ Nhưng thằng này Ä‘i thì lại nhưá»ng con nữ cho thằng má»›i tớị Cứ thế, buôn bây giá» nhiá»u con nít thiếu cha, pha trá»™n nhiá»u màu da lá»™n xá»™n.

Ông quÆ¡ tay chỉ cái đám chá»™n rá»™n giỡn nhau dưới sàn nhà. Còn vá»›i đám lính thì ông nói như hăm he : thằng kinh đừng làm giống Tâỵ Ãừng chụp ngá»±c mấy con gái mà bị Ä‘á»n trâu, Ä‘á»n chiêng, Ä‘á»n ché. Chỉ có chồng nó má»›i được mó vào đó, thằng kinh làm sai, tao không cản được há» bắt Ä‘á»n đâu.

(còn tiếp)

Thanh Sơn




Mục Lục


5. Một Lần Gặp Giáo Sư Trần Quang Hải

Hoa Bằng Lăng

Cách đây 7-8 năm, tôi và anh Hải tình cá» quen biết qua forum cá»§a Vá» nguồn. Tôi còn nhá»› mình ngu ngÆ¡ há»i anh có biết giáo sư Trần Văn Khê không? Anh Hải trả lá»i tỉnh rụi “ anh rất quen ngưá»i nàỵ. vì … đó là ba anh†làm tôi bò lăn bò lốc ra mà cưá»á»‹ Có lẽ cái duyên gặp gỡ cá»§a anh em tụi tui trở nên thân tình từ đó….

Tháng 6 rồi, anh có dịp ghé Sài Gòn. Anh em tụi tui có cÆ¡ há»™i gặp nhau và trò chuyện. Tôi lúng túng không biết mình gặp vị giáo sư này sẽ phải cư xá»­ như thế nào vì anh chị thuá»™c hàng cha chú cá»§a tôi. Hàng ngày anh em chúng tôi vẫn email há»i thăm nhaụ Má»—i lần anh Ä‘i diá»…n hoặc thuyết trình ở đâu, anh Ä‘á»u gởi lịch trình cho tôi hay, mặc dù anh biết chẳng bao giá» tôi có thể ghé qua những nÆ¡i đó. Khi nghe tôi hoặc bá»n trẻ bị bệnh, dù Ä‘ang Ä‘i lưu diá»…n ở nước ngoài, anh vẫn email há»i thăm sức khá»e cá»§a tôi. Anh luôn ân cần như thế ..nhưng tất cả đó chỉ là trên mạng internet mà thôi! Còn hôm nay, ngoài Ä‘á»i thưá»ng, tôi sẽ gặp má»™t vị giáo sư đầy danh tiếng trong ná»n nghệ thuật âm nhạc. Tôi cảm thấy e ngại bởi cái câu “ thấy ngưá»i sang quàng làm há»â€ cá»§a dân Việt mình !!! Ãang miên man suy nghÄ©, tôi bất ngá» khi anh đứng trước mặt tôi và giang rá»™ng đôi tay ấm áp ôm chầm lấy tôi. Bao nhiêu e ngại thoáng qua trong đầu má»™t con bé như tôi bá»—ng tan biến Ä‘i.

Hai anh em tụi tui kéo nhau ra quán café ở quận 1 ngồi tán dóc. Khi nghe anh kể chuyện tôi má»›i biết mình Ä‘ang gặp má»™t anh chàng “nông dân thứ thiệtâ€. Vậy mà tôi cứ hình dung cuá»™c sống cá»§a anh thật khó gần như những ngưá»i dân thưá»ng chúng tôi.

Buổi sáng, anh vẫn lê la uống café vỉa hè như những ngưá»i dân bình thưá»ng trong khu trá». Tán gẫu vá»›i má»i ngưá»i vá» World Cup 2006, trò chuyện vá»›i há» vá» những thay đổi cá»§a cuá»™c sống. Có lẽ chẳng ai trong số những anh chàng café đầu ngõ lại biết mình Ä‘ang nói chuyện vá»›i má»™t nhà nghiên cứu âm nhạc nổi tiếng. Khi nghe tôi kể vá» bữa ăn sáng hai ngàn đồng bạc xôi cá»§a anh, ông xã tôi phì cưá»i. á»”ng xã khuyên tôi nên há»c theo vị giáo sư này Ä‘i, rất bình dân.(Tính tôi thưá»ng ngày rất kén ăn và hay ngại ngồi mấy cái quán dá»c đưá»ng vì sợ dÆ¡ !!). Có lẽ nhá» bản tính bình dị như thế, trông anh Hải có vẻ trẻ hÆ¡n nhiá»u so vá»›i tuổi tác.

Anh kể cho tôi nghe vá» cuá»™c sống cá»§a anh và há»i tôi vá» Ä‘á»i sống cá»§a dân Việt. Lan man mãi theo mạch chuyện vá» thá»i sá»± ở Việt Nam, hai anh em chúng tôi quay vỠđàn muá»—ng lúc nào không hay . Nhắc đến đàn muá»—ng, anh kể say sưa vá» cái ý tưởng phát sinh ra loại nhạc cụ này, vá» những buổi thuyết trình và những ngưá»i há»c trò cá»§a anh. Anh nói anh có bá»™ đàn 100 cái muá»—ng ở bên nhà, cong cong thẳng thẳng đủ thứ kiểụ. Ä‘i đâu có ai muốn nghe biểu diá»…n là anh sẽ lấy muá»—ng cá»§a há» mà bẻ qua bẻ lại thành nhiá»u hình dáng khác nhau trước khi thồi hồn vào nó…Nghe anh nói thế, dù tôi Ä‘ang muốn nghe anh biểu diá»…n, tôi cÅ©ng đâm ngạị. vì sợ anh bẻ hết muá»—ng trong quá café này thì hai anh em có mà.. xách guốc chạy trốn thôi! Ở đất Sài Gòn này, đàn muá»—ng đâu có được dân thưá»ng biết đến bao giỠđâu! Hai anh em tụi tui mà Ä‘em muá»—ng ra uốn cong và lại làm phát ra âm thanh nhạc nữạ. chẳng biết chừng há» lại tưởng chúng tôi thuá»™c típ ngưá»i “ bất bình thưá»ng†thì mệt lắm!

Thá»i gian cà kê cà con cá»§a hai anh em tụi tui cÅ©ng đã hết, tụi tôi quay vá» khách sạn để gặp chị Yến. Lúc gặp chị Yến, tôi má»›i phát hiện ra má»™t Ä‘iểm yếu “muôn thở cá»§a má»i ngưá»i đàn ôngâ€.. Nhìn cảnh tưởng đó, tôi không nén được cưá»á»‹.vì ở nhà ông xã ở nhà mình cÅ©ng hay bị “ chết đứng như Từ Hải†giống như thế :- )

Chị Yến có dáng ngưá»i nhá» nhắn hÆ¡n tôi thưá»ng thấy trong hình. Nghe tui la làng um sùm quá, hai anh chị bá»—ng hoảng. Có lẽ nhỠ“cái la toáng†cá»§a mình như thế, tôi má»›i biết rằng anh Hải rất quan tâm và rất yêu vợ. Nghe hai vợ chồng anh phân bua vá»›i tôi vá» sá»± khác biệt giữa trong hình và ngoài Ä‘á»i thưá»ng, tôi cảm thấy tình cảm há» dành cho nhau thật đáng trân trá»ng. Dá»c đưá»ng Ä‘i chÆ¡i, chị Yến lại cứ há»i tôi mãi làm tôi thật ân hận vì mình đã “ lỡ lá»i†quá đáng! Hai chị em tụi tui lang thang khắp chợ Bến Thành để mua sắm.Trá»i bá»—ng chuyển mưa ... mưa ướt ngập hè phố. Hai chị em chúng tôi chạy rất nhanh, rất nhanh vì hotel nằm bên kia đưá»ng rồi, chỉ còn khá»ang 20 mét là đến nÆ¡i….Tá»›i khách sạn tôi quay mặt nhìn lui để xem chị Yến có bị ướt nhiá»u như mình không. Mèn đét Æ¡i, nước mưa thì còn đó mà ngưá»i thì Ä‘i đâu mất tiêu rồi ?!! Tôi dáo dác nhìn quanh thì nghe giá»ng ai nói vá»ng lại từ bên dãy nhà phố kiạ. Tóc chị má»›i gá»™i xong em Æ¡i, ra mưa la hư hết.. em vô hotel mượn cho chị cái dù… Ui chua choa Æ¡i, đàn bà muôn thưở là thế. Thà chết chứ không thà xấu Ä‘i má»™t chút nào ! : -)

Trá»i vẫn không ngá»›t cÆ¡n mưa ..nhưng đã đến giá» chúng tôi phải chia taỵ.Chỉ tiếc rằng lịch trình làm việc cá»§a anh chị quá nhiá»u và thá»i gian cá»§a tôi cÅ©ng quá eo hẹp nên chúng tôi không thể có má»™t cái hẹn khác để có thể hiểu nhau nhiá»u hÆ¡n…

Má»™t vài giá» gặp nhau ngắn ngá»§i nhưng anh chị đã để lại cho tôi nhiá»u ấn tượng tốt đẹp. Mặc dù chị thưá»ng trách móc vá» những tính quên bất tá»­ng cá»§a anh như thế nhưng Ä‘i đến đâu chị cÅ©ng suy nghÄ© xem anh Ä‘ang còn thiếu cái gì. Qua cá»­a hàng giày dép thá»i gian, chị nói vá»›i tôi là anh nên có thiếu đôi dép như thế này mang cho mát chân trong mùa hè. Ãi dá»c hè phố chị lại “ mắng vốn†anh chuyện không báo cho chị cuá»™c hẹn cá»§a tôi sáng nay nên chị không chuẩn bị kịp.. Má»›i há»n mát đó, chị lại quay qua kêu tôi xem coi cái này có hợp vá»›i anh không....

Có phải chăng cuộc sống bao giỠvẫn là như thế. Giận đó thương đó mới là bản chất của tình yêu?!?

Hoa Bằng Lăng
10/01


Mục Lục


6. Lạn Tương Như - Liêm Pha

Sông Cửụ



( Kính tặng những chiến sÄ© mang lý tưởng Quốc Gia Dân Tá»™c trong QL VNCH còn nặng lòng vá»›i "Tình Huynh Ãệ Chi Binh ")

Thi kịch ngắn: Sông Cửu

• Nhân Vật:
1. Tể Tướng Lạng Tương Như
2.Tiá»n Vệ Lôi Chấn ( Vệ sÄ© hầu cận Lạn Tương Như )
3.Hậu Vệ Vân Bình ( Vệ sĩ hầu cận Lạn Tương Như )
4.Nguyên Sóai Liêm Pha
5.Quân Canh và các tỳ nữ .

MỞ MÀN
• Cảnh Một

(Tư dinh TểTướng Tương Như
Các quan hầu cận suy tư luận bàn)
Lôi Chấn:
( Bá»±c dá»c nói vá»›i Vân Bình )
- Tức thật !
ÃÆ°á»ng đưá»ng Tể Tướng triá»u đình
Lân bang nể phục – dân tình mến thương
TỠgia trị quốc kỷ cương
Vỗ an bá tánh quê hương thái bình
Liêm Pha dám ỷ công thần
Chận đưá»ng đón ngõ chẳng cần nể nang .
Vân Bình:
- Ai Ä‘á»i,
Trước thá»m văn võ bá quan
Ãặt Ä‘iá»u bêu xấu nói càn lá»i ngoa
Hăm he đón gần chận xa
Gặp Lạng Tương Như quyết mà đả thương . . .
Lôi Chấn:
Thế mà Tể Tướng nhún nhưá»ng
Còn ra nghiêm lịnh, phải tránh đưá»ng Liêm Pha
(Tức cha chả . . . !)
Má»™t Ä‘á»i cận tướng xông pha
GiỠnhắm mắt – Nhìn Liêm Pha lộng hành
Ta đâu qúi tử tham sanh
Nhìn Chủ Tướng nhục, dạ đành hay sao!?
Vân Bình:
- Ãúng!
Phen nầy phải hợp sức nhau
Bắt Liêm Pha bá» tá»± cao khinh thưá»ng
(với Lôi Chấn)
Ta vào trình Tể Tướng tưá»ng
Sợ chi mà phải tránh đưá»ng Liêm Pha ?
• Cảnh Haị
(Tương Như từ trướng bước ra
Hết nhìn Lôi Chấn ngó qua Vân Bình)
Lạn Tương Như:
(lớn tiếng quở trách )
Ta há»i các ngươi ?
Ai từng da ngá»±a bá»c thâỷ
Sa trưá»ng máu đổ Ä‘uổi lòai ngoại xâm?
Ai trấn Bắc – Ai giữ Nam?
Vỗ an bá tánh bảo tòan quốc gia ?
Nay vì hiá»m khích Liêm Pha
Nhất thá»i sanh sá»± bất hòa kiêu binh?
Vì ta . . . hai tướng bất bình
Muốn ta chặt đứt thâm tình đồng liêu ?
Ô hô!
Nội thù mừng biết bao nhiêu
Lương dân gánh chịu lắm Ä‘iá»u can qua!
Tương Như cùng với Liêm Pha
Chẳng may mất một, nước nhà sao yên?
Ta vì gấm vóc tổ tiên
Nhịn Liêm Pha, ta có hèn hạ đâu ?!
Hai ngươi sao chẳng nhớ câu
Ãồng liêu mẫu má»±c thâm sâu nghÄ©a tình
Từ nay phải biết răn mình
Chi binh huynh đệ giữ gìn kỷ cương
Ai còn manh động nhiễu nhương
Ta nghiêm trị chẳng tiếc thương ngưá»i nào…
Dù bao hạng mã công lao
Ngạo binh xã tắc cũng đào thải ngay
Hai ngươi có hiểu không đâỷ!
Lôi Chấn và Vân Bình:
(Vòng tay nhá» giá»ng:)
Những lá»i giáo huấn thẳng ngay
Chúng tôi ghi khắc, ngày ngày tuân theo
Trước nay cạn cợt trèo leo
Xin Tể tướng cho anh em tôi
Tự đánh mình trăm hèo…ăn năn !
(Qùi xuống rớm lệ …)
Lạn Tương Như: (nguôi giận)
Ta khen các Tướng biết câu:
Tiên trách kỷ – hậu trách nhân
Ãáng cho bá tánh – ba quân soi mình!
• Cảnh Haị
( Liêm Pha trói tay đến trước tư dinh
Xin nhận tội mình cùng Lạn Tương Như)
Quân Canh: (Từ ngá» môn vào Sảnh ÃÆ°á»ng trình báo):
Dạ da ! Kính bẩm ….Tể Tướng
ÃÆ°Æ¡ng kiêm Ãại Sóai Liêm Pha
Tự trói mình qùi trước môn nha
Cầu xin lệnh trên cho vào yết kiến . . .
Lạn Tương Như : (mừng rở bước ra)
- Quân sĩ !
Cấp tốc trương đại kỳ kết hoa
Ãể ta đón chào Liêm Pha Ãại Sóai
Nghe chưa ? !
Tiếng Quân Sĩ : - Xin tuân lệnh !
( Ba hồi trống đổ. Quốc Quân kỳ phất phới khắp bốn góc nội thành.
Tể Tướng Lạn Tương Như cùng hai cận vệ thân hành ra trước ngỠmôn. Lạn Tương Như nhìn Liêm Pha đang trói mình phủ phục, xúc động ôm chầm lấy Liêm Pha )

Lạn Tương như:
(lá»i tha thiết)
- Ôi ! Ãại Sóai hiá»n huynh,
Xin đứng lên, lai đáo tư dinh
Hà tất hiá»n huynh phải hạ mình
Khiến thâm tình huynh đệ chi binh
NghÄ©a đồng liêu thêm nhiá»u xa cách !
Không nên . . .Không nên…
Cận Tướng! Hãy cởi trói sóai gia
Cung thỉnh vào trung dinh đàm luận
Nhanh lên !
Lôi Chấn & Vân Bình :
- Xin tuân lệnh !
( Ãỡ Liêm Pha đứng dậy, định mở trói, Liêm Pha khóat taỵ . .)
Liêm Pha: (Ngẹn ngào thú nhận)
Hãy khoan !
Lạn Tể Tướng đại huynh ơi !
Tội Liêm Pha tôi thật đáng gia hình
Bởi bã hư vinh mà kiêu binh đố kỵ
Ãặt Ä‘iá»u phi lý mạ lỵ hiá»n thần
Xúc phạm đến tình đồng liêu tri kỷ
Quên mất câu thỠvị quốc quên thân
Câu Trung Quân
NÆ¡i sa trưá»ng phải chung lưng đởm lược
Chữ ái Quốc
Vì xã tắc phải biết trải mật phơi gan
Nay trước mặt tướng sĩ ba quân
Ngu đệ xin cởi áo mão đai cân
Tự trói mình xin đại huynh một lần xá tội !
(Vòng tay qùi xuống)
Lạn Tương Như :
Ãứng lên ! Hiá»n huynh đứng lên !
Hà tất, huynh tự trị mình thế sao ?
Lòng huynh đất rá»™ng trá»i cao
Thủy chung nhật nguyệt dạt dào chứng minh
Tấm gương huynh đệ chi binh
Soi tình hậu thế đến nghìn Ä‘á»i sau . . .
(Liêm Pha đứng lên ôm chầm lấy Lạn Tương Như trong nỗi xúc động! Hai cận tướng Lôi Chấn và Vân Bình vòng tay cuối đầu)

Lôi Chấn:
Kính bẩm Tể Tướng cùng lệnh Sóai Gia
Lôi Chấn đức hèn không nhìn rộng thấy xa
Cúi xin nhị vị tướng quân rộng lượng thứ tha
Xá cho tội lỗi nhất phen phạm thượng !
Vân Bình:
Nếu Tể Tướng không kịp thá»i chỉ hướng
Vân Bình nầy cũng thành kẻ bất nghĩa vô lương
Một phút cạn suy mà tự hủy hết kỷ cương
Tội Bình tôi cũng đáng gia hình…
Xin Nguyên Nhung niệm tình lượng thứ !
(Hai Cận Tướng qùi xuống trước Lạn Tương Như và Liêm Pha)
Liêm Pha:
(Cảm động cúi mình nói cùng Tể Tướng Lạng Tương Như )
Hiá»n Huynh Æ¡i!
Chính Sóai đệ má»›i là ngưá»i mang trá»ng tá»™i
Vì chút tỵ hiá»m làm rối lá»an triá»u ca
Hai Cận Tướng ơi !
Tình Lạng Tương Như là ánh sáng bao la
ÃÆ°a chúng ta ra khá»i tỵ hiá»m Ä‘en tối đó .
Các Tướng có lỗi gì với ta đâu !
Lạn Tương Như : ( nắm tay Liêm Pha )

Liêm huynh ôi ! Tôi với anh là hai trụ cột
Một gãy rồi làm sao giữ nổi giang san
Không ! Chúng ta là huynh đệ chi binh
Chúng ta không ai chuốt lấy tội tình
Sóai huynh hãy cùng ta nâng ly
Chúc mừng đệ huynh đồng tâm hiệp ý
Xóa bỠđố kỵ chiến thắng nội thù. . .

( Trống nhạc trổi lên. Ãòan tỳ nữ nhịp nhàng bước ra dâng rượụ . . Tể Tướng Lạn Tương Như – Nguyên Sóai Liêm Pha và các cận tướng cùng nâng ly )
Ãồng Thanh :
Chúc mừng đệ huynh đồng tâm hiệp ý
Xóa bỠđố kỵ – chiến thắng nội thù !

( Màn từ từ đóng lại )
Hải Ngá»ai July, 4 – 2006.

Sông Cửu




Mục Lục


7. Bến Nước Ãục (chuyện dài 3 kỳ)

Ãinh Lâm Thanh



2

Ãối vá»›i Toàn, lúc đầu Hoa thấy hoàn cảnh tá»™i nghiệp Ä‘em lòng thương hại nhưng dần dần lòng thương hại biến qua dạng tình yêụ Ngày nào không thấy Toàn Hoa cảm như thiếu thốn má»™t cái gì. Cô bắt đầu để ý nhiá»u đến Toàn, mặc dù tật nguyá»n nhưng nhìn kỹ anh không đến nổi nào. Vai bên cao bên thấp tay trái ngắn hÆ¡n tay mặt, miệng méo qua má»™t bên má»—i khi cưá»i hoặc nói chuyện, nhưng thân mình vẫn cao lá»›n khá»e mạnh. Hình thức bên ngoài đối vá»›i Hoa không quan trá»ng. Nếu chá»n má»™t ngưá»i chồng đẹp trai há»c rá»™ng thì Hoa đã ngã vào tay những sinh viên Ä‘eo Ä‘uổi nàng từ năm nầy qua năm khác. Má»™t Ä‘iá»u chắc chắn Toàn chưa yêu và chưa được yêu bao giá». Tình yêu cá»§a chàng trong trắng, phát xuất tá»± đáy lòng. Hoa chỉ cần má»™t tình yên chân thật thá»§y chung trá»n Ä‘á»i hÆ¡n những thứ tầm thưá»ng khác mà tất cả đàn bà con gái nào cÅ©ng mÆ¡ ưóc. Hoa tá»± bào chữa mình không lập dị cÅ©ng không mắc phải chứng bất bình thưá»ng khi quyết định sẽ yêu Toàn và cùng Toàn Ä‘i đến hôn nhân. Ãối vá»›i ngưá»i ngoài Hoa bất cần, há» nghÄ© sao cÅ©ng được nhưng đối vá»›i bà Tám, Hoa cảm thấy khó khăn khi phải trình bày chuyện nầy vá»›i mẹ.

Ngoài những cái nhìn biểu lá»™ má»™t cách vụng vá» qua đôi mắt, Toàn không có má»™t cá»­ chỉ, hành động hay lá»i nói nào khác để tá» tình vá»›i Hoa. Hoa biết Toàn không bao giá» dám bày tá» tâm sá»± lòng mình vì sợ phải đón nhận má»™t lá»i từ chối tàn nhẩn và sẽ mất Hoa vÄ©nh viá»…n.

Má»™t buổi sáng sau khi gởi con cá lóc và bó cải ngá»t biếu mẹ Toàn, Hoa nhìn thẳng vào mắt Toàn và bất chợt há»i :
- Há»i anh Toàn câu nầy, anh phải nói thật nhé.
Toàn không dám ngước lên, lí nhí trong miệng :
- Dạ cô Ba cứ há»á»‹
- Có phải anh thương tôi không ?
Con cá và bó cải trong tay Toàn rơi ngay xuống đất, Khuôn mặt tái nhợt, thân run rẩy, chân đứng không vững Toàn chối ngay :
- Thưa cô Ba, tôi đâu dám nghĩ đến chuyện nầỵ
- Nếu anh thương cứ nói cho tôi biết.
Toàn không trả lá»i, vá»™i cúi xuống lượm con cá bó rau và bước nhanh ra khá»i chợ.

Mãi má»™t tuần sau Toàn ghé lại mua rau nhưng không dám nhìn thẳng Hoa, chỉ nói đủ vài câu cần thiết và vá»™i vã từ giã. Hoa kêu lại vừa cưá»i vừa há»i :
- Anh chưa trả lá»i câu há»i cá»§a tôi ?
Toàn không trả lá»i cúi đầu chào từ giã Hoa quên lấy lại tiá»n thốị

Kể từ hôm đó, Hoa không thấy Toàn ghé qua sạp như thưá»ng lệ. Bà bạn bán rau phía trước chợ cho Hoa biết, Toàn thưá»ng ghé lại mua rau tại đâỵ Ãiá»u nầy gây nhiá»u hiểu lầm cho nhiá»u ngưá»i trong chợ có lẽ vì má»™t lý do nào đó Hoa đã tống cổ anh chàng tật nguyá»n nầy ra khá»i sạp rau cá»§a cô. Hoa không buồn thanh minh những lá»i đồn đại chung quanh chợ vá» mình và Toàn.

Ãến má»™t hôm Hoa há»i bà Hai trầu địa chỉ, xong phiên chợ Hoa Ä‘em theo vài con cá má»™t ít rau, ghé qua thăm mẹ con bà Bảo trước khi vá» nhà. Toàn sá»­ng sốt khi thấy Hoa đến thăm, anh hối thúc hai đứa em rót nước lấy ghế má»i khách, anh đứng cạnh cá»­a khoanh tay chá» câu nói đầu tiên cá»§a Hoa :
- Ãã lâu không thấy, tưởng anh có bệnh hoạn gì, nhân tiện có việc Ä‘i qua đây tôi xin phép ghé thăm bác, anh và hai cháu nhá». Toàn quýnh ngưá»i lên :
- Dạ cám Æ¡n cô Ba, tôi và mẹ tôi vẫn thưá»ng. Tôi xin lá»—i mẹ tôi không thể ra tiếp cô được. Mong cô bá» qua.
- Tôi đã biết hết má»i việc, để tôi vào thăm bác.
Toàn cản ngay :
- Không được đâu, mẹ tôi có bệnh bất bình thưá»ng cô không nên vào.
- Tôi biết, không sao cứ để tôi vào.

Vừa dứt lá»i, Hoa đứng dậy vén bức màn vải bước vào trong. Má»™t mùi thối nồng nặc, mùi cá»§a thịt thúi trá»™n lẫn vá»›i mùi tanh nước tiểu, phân ngưá»i xông lên tận óc não. Hoa phải định thần má»™t hồi má»›i nhìn được chiếc giưá»ng trong căn buồng không có ánh sáng. Mặc dù chưa nhận ra bà Bảo, Hoa lên tiếng trước :
- Con đến thăm bác, nghe anh Toàn cho biết bệnh tình của bác từ lâu, nhưng hôm nay mới có dịp ghé qua thăm.
Bà Bảo nằm yên, tỉnh táo nghe rõ từng tiếng một của Hoa, bà hơi nhích đầu vỠphía cửa :
- Cám Æ¡n cô Ba nhiá»u, xin lá»—i cô, tôi chỉ nằm yên không nhúc nhích gì được.
- Xin bác yên tâm con biết Ä‘iá»u đó.
- Nghe thằng Toàn nhắc vỠcô, hôm nay mới được gặp.

Thá»±c ra bà Bảo đã nói dối, Toàn chưa bao giá» nói vá» ngưá»i con gái nầy cho mẹ nghe. Những chuyện thầm kín trong lòng Toàn không Ä‘em lại nguồn vui hay má»™t chút an á»§i cho bà mà còn tạo thêm buồn phiá»n tá»§i hổ cho hai mẹ con bà.
Ãể đánh tan bầu không khí, Hoa cầm tay bà Bảo há»i :
- Vấn đỠăn uống chắc khó khăn lắm ?
- Ngày hai bữa phải có ngưá»i đút. Thằng Toàn chỉ làm việc ná»­a ngày, vá» nấu cÆ¡m lo cho tôi và hai đứa nhá».
- Còn vấn đỠvệ sinh ?
- Thằng Toàn làm đủ thứ chuyện, có lúc mấy đứa nhá» phụ vào má»™t tay nhưng nó không bằng lòng nên tá»± nó gánh vác tất cả. Thật tá»™i nghiệp cho nó. Tôi cầu trá»i cho tôi sá»›m vá» vá»›i cha nó để nó rảnh tay, nhưng số trá»i đã định, cãi lại cÅ©ng không được. Nói chuyện má»™t hồi Hoa xuống bếp làm cá, nấu nồi cháo cho bà Bảo trước khi ra vá».

Vừa đút cháo cho mẹ, Toàn kể cho bà nghe vỠHoạ Nhưng tuyệt nhiên không đỠcập gì đến mối tình thầm lặng trong lòng. Nghe xong bà thở dài :
- Con nhà ai hiá»n lành nhân hậu hiếm có trên Ä‘á»i, nhà nào có phước má»›i được đứa con dâu như cô Ba.
- Con cũng nghĩ như mẹ.

Hàng tuần Hoa thưá»ng ghé qua thăm, nấu nồi cháo, đút cho bà Bảo ăn xong còn làm vệ sinh, tắm rá»­a luôn cho bà trước khi ra vá».

Bà Bảo chưa già hẳn, tuổi thật chừng trên bốn mươi nhưng khuôn mặt cằn cổi, đầu tóc đã bạc và rụng gần hết, thân hình ốm còn da bá»c xương. Bà nằm yên bất động từ ba năm qua, đại tiểu tiện tại chá»—. Má»—i ngày hai lần Toàn phải làm vệ sinh cÅ©ng như lau chùi các vết lở lói sau lưng. Tắm rá»­a và làm vệ sinh cho bà Bảo thật khó khăn. Lúc đầu Hoa phải cố nín thở, cuốn miếng vải đắp trên ngưá»i xong nhẹ nhàng lật nghiêng thân hình bà Bảo để có thể chùi rá»­a lưng, bàn tá»a. Nằm yên má»™t chá»— lâu ngày, các vết lở bị hầm hÆ¡i, da thịt rữa ra, dần dần lan rá»™ng từ cá»™t sống ra tận hai bên hông và xuống đến bàn tá»a. Máu má»§, nước vàng chảy ra thấm ướt từ cổ xuống tận hai đùi trên. Phải lau chùi, rá»­a bằng nước nóng để giảm bá»›t mùi thốị Không có thuốc gì bôi xức thêm ngoàị Hoa làm sạch sẽ xong để bà Bảo nằm lại vị thế cÅ©. Hoa làm công việc má»™t cách bình thản vá»›i tình thương tá»± đáy lòng, không tá» vẻ ghê tởm. Toàn đứng trân ngưá»i không thốt được má»™t lá»i nào, nước mắt chảy dài xuống má. Khi tiá»…n chân Hoa ra vá» Toàn quá cảm động chỉ lí nhí được vài tiếng cám Æ¡n cô Ba.

Sau nhiá»u đêm suy nghÄ© và đã quyết định dứt khoát, Hoa lấy hết can đảm để trình bày sá»± việc vá»›i bà Tám :
- Thưa mẹ, hôm nay con trình bày và xin phép mẹ má»™t việc quan trá»ng cá»§a con.
Linh tính cho bà Tám hay, Hoa rào trước đón sau có nghÄ©a là má»™t vấn đỠcÅ©ng quan trá»ng đối vá»›i bà không kém. Mặt bà Tám bình tÄ©nh nhưng miệng vẫn hối thúc :
- Có gì con nói ngay đi, mẹ đang nghẹ
- Vấn đỠhôn nhân của con.
Bà Tám thở phào :
- Tưởng gì chứ vấn đỠhôn nhân cá»§a con có gì lạ đâụ Trai lá»›n có vợ, gái lá»›n lấy chồng, chuyện bình thưá»ng mà.
- Nhưng …con thương và muốn kết hôn vá»›i má»™t ngưá»i không bình thưá»ng !
Bà Tám ngồi bật dậy :
- Con nói sao ? Làm vợ má»™t ngưá»i không bình thưá»ng nghÄ©a là sao ? Trá»™m cướp, Ä‘iên khùng hay Ä‘ui mù què quặc gì phải không ?
- Xin mẹ bình tâm và đừng nói vậỵ Trá»™m cướp, Ä‘iên khùng thì không. Ãây là má»™t ngưá»i có tật vì bệnh hoạn, hoàn cảnh thật đáng thương.
- Ai vậy ?
- Dạ, anh Toàn con bà Bảo.

Nghe xong bà Tám ngồi yên bất động không há»i thêm câu nào. Má»™t hồi lâu bà đứng dậy ra trước bàn thỠông Tám, đốt mấy cây nhang đưa lên đầu chấp tay khấn vái. Hoa trở vá» phòng để yên cho mẹ qua cÆ¡n kinh hoàng, ngày mai sẽ tính sau.

Qua hôm sau, vừa xong bữa cơm tối, bà Tám trở lại vấn đỠ:
- Con lấy chồng là chuyện đương nhiên, nhưng thiếu gì ngưá»i…sao con lại lấy thằng Toàn ?.
- Xin mẹ đừng nặng lá»i vá»›i Toàn, anh có tâm hồn đẹp, hiếu thảo vá»›i mẹ có tình vá»›i những đứa em khác giòng máu…Con xin mẹ đừng giận khi con nói câu nầỵ Má»™t ngưá»i bước xuống từ chiếc xe hÆ¡i thì được ngưá»i ta kính nể gá»i bằng ông. Nhưng cÅ©ng chính ngưá»i nầy Ä‘i bằng chiến nạng, ngưá»i ta gá»i ngay là thằng què. Chiếc xe hÆ¡i và cái nạng chỉ là hình thức bên ngoài, sao ngưá»i Ä‘á»i nhẫn tâm thay đổi giá trị bên trong cá»§a con ngưá»i má»™t cách mau chóng.
Thấy bà Tám yên lặng, Hoa tiến tới :
- Hạnh phúc đâu cần nhà lầu xe hÆ¡i. Con ngưá»i ngày đêm mÆ¡ tưởng đến những thứ xa hoa vật chất nên lúc nào trong đầu cÅ©ng tưởng rằng cái nhà chiếc xe chính nguồn hạnh phúc.
Bà tám há»i lại :
- Thế cái chòi lá, mảnh áo vừa đủ che thân là hạnh phúc ?
- Thưa mẹ, đúng.
- Con nói đúng à ?
- Dạ, nếu má»™t ngưá»i trong Ä‘á»i sống há» lang thang nÆ¡i nầy chốn ná», há» thưá»ng ao ước má»™t mái chòi tranh để tránh mưa trú nắng thì chòi lá kia chính là hạnh phúc cá»§a há». Hoặc má»™t ngưá»i suốt Ä‘á»i chỉ uống nước ao hồ, má»™t ngày nào đó có chiếc bình thá»§y giữ được nước nóng như vậy chiếc bình thá»§y trở nên vô giá. CÅ©ng như Ä‘a số dân ta trước đây, hằng ngày Ä‘i bá»™ hàng chục cây số, đến lúc sắm được chiếc xe đạp, cuá»™c Ä‘á»i cá»§a há» xem như đã đạt đến đỉnh cá»§a hạnh phúc.
- Cái gì sẽ Ä‘em lại hạnh phúc cho con khi lấy phải má»™t ngưá»i tật nguyá»n ?
- Thưa mẹ, chính là tình yêu
- ?
Hoa đáp không suy nghĩ :
- Vì con thương anh ta.
Ngẫm nghĩ hồi lâu bà Tám tiếp :
- Thương sao lạ vậỵ Nó tật nguyá»n không tiá»n cá»§a. HÆ¡n nữa gia đình nó là má»™t gánh nặng, mẹ bại liệt ăn nằm ỉa đái má»™t chá»—, hai đứa em còn nhá» dại. Con không thấy gánh nặng trên vai không ?
- Con biết mẹ không vui khi biết con thương anh Toàn. Tật nguyá»n đâu phải cái tá»™i đáng khinh bỉ. Ãiá»u quan trá»ng là tâm hồn và tính tình cá»§a anh tạ Lấy má»™t ngưá»i đẹp trai cao ráo thì sung sướng thật nhưng chắc gì giữ được há» suốt Ä‘á»i. Ãàn ông thói thưá»ng đứng núi nầy trông núi ná», nhất là thá»i bây giá» mấy ai ăn Ä‘á»i ở kiếp được vá»›i chồng trá»n Ä‘á»i đâu.
Bà Tám ngắt lá»i :
- Bây giỠcon đem lý lẽ ra nói chuyện với mẹ phải không ?
- Dạ thưa mẹ, con không dám.
- Mẹ đâu cần con phải lấy má»™t ngưá»i đẹp trai. Mẹ chỉ mong con có má»™t ngưá»i chồng bình thưá»ng cÅ©ng đủ cho mẹ vui lòng.
Hoa bình tĩnh thưa :
- Thưa mẹ con vẫn biết vậy, nhưng con không mÆ¡ ước má»™t ngưá»i chồng đẹp trai, cưới vỠđể trong tá»§ kính mà ngắm, ngày đêm nÆ¡m ná»›p lo sợ chồng sổ lồng bay xa hay bị ngưá»i khác rình rập cướp Ä‘i.
- Con là gái còn trinh nguyên, Ä‘á»i chưa má»™t lần lấm bụi, chưa Ä‘au khổ vì tình, sao con nói ra toàn những lá»i đắng cay như đã trăm ngàn lần tuyệt vá»ng ?
- Thưa mẹ, chỉ là suy nghĩ đắn đo của con.
- Mẹ không biết cha ông nhà ta đã nợ nần gì giòng hỠbà Bảo mà ngày nay con phải trả.
Hoa thưa :
- Thưa mẹ, con không tin Ä‘iá»u đó, hÆ¡n nữa không ai có thể ép buá»™c con phải trả nợ tiá»n kiếp. Chính con tình nguyện Ä‘i theo con đưá»ng con đã chá»n và sẽ sung sướng vá» những gì con sẽ làm trong tương lai .

Bà Tám ngưng câu chuyện, tiến ra bàn thỠông Tám thắp nhang khấn : - Ông Æ¡i, ông có linh thiêng ông hãy vá» khuyên nhá»§ con Hoa, tôi đã hết lá»i vá»›i nó.
Quay vào ngồi xuống giưá»ng, bá» miếng trầu vào miệng rồi tiếp tục :
- Ãá»i con gái mưá»i hai bến nước, trong nhỠđục chịu. Sao con lại chui vào bến nước đục.
- Thưa mẹ, đó là quan niệm ngày xưa cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, trong nhỠđục chịu. Nhưng ngày nay, con cái cÅ©ng phải chá»n cho mình má»™t con đưá»ng để Ä‘i. Con tá»± nguyện bước vào bến đục, chấp nhận những gì ở đây, con sẽ tìm và giữ được hạnh phúc trá»n Ä‘á»i.
Bà Tám vặn lại :
- Con nói hạnh phúc ? Suốt ngày quần quật nuôi chồng, nuôi mẹ chồng và cả đàn em của nó nữa, hạnh phúc con tìm được ở đâu ?
- Thưa mẹ, hạnh phúc không phải là tiá»n bạc hay là sá»± nhàn rỗị Con sẽ tìm được trong công việc, trong yêu thương và nhất là trong những gì con Ä‘em lại cho há». NghÄ©a là con tìm được hạnh phúc cá»§a con qua hạnh phúc cá»§a những ngưá»i thân yêu chung quanh. Con sung sướng khi nhìn thấy há» sung sướng.
Bà Tám không chịu được lập luận của con gái :
- Nếu nói vậy, con Ä‘i tu mẹ sẽ vui lòng hÆ¡n khi dấn thân làm tôi má»i gia đình thằng Toàn.
- Thưa mẹ, con đưá»ng dấn thân con đã chá»n. Con không chấp nhận việc Ä‘i tu. Trước tiên con không có tá»™i lá»—i gì để tá»± buá»™c mình chá»n nÆ¡i tÄ©nh mịch ăn năn sám hối. Sau nữa con cÅ©ng không muốn ích ká»·, trốn tránh tìm nÆ¡i núp bóng đêm ngày cầu trá»i ban cÆ¡m áo và bằng an xuống cho bá tánh. Con muốn phải thá»±c tế, dấn thân vào tận cùng cá»§a khổ Ä‘au hÆ¡n những gì giả dối, mÆ¡ tưởng viá»…n vông.
Bà tám cưá»i mỉa :
- Thế con muốn tìm hạnh phúc cho riêng con hay muốn trở thành ông Thánh, ông Phật ?
- Con không dám có ý nghÄ© cao xa, con muốn tìm hạnh phúc cho riêng con bằng những việc làm con bằng lòng và thích thú. Con sẽ thấy hạnh phúc khi những ngưá»i thân chung quanh con sung sướng do việc làm bởi bàn tay và tình thương cá»§a con.
Bà Tám vẫn không chấp nhận lập luận của Hoa :
- Ngưá»i ta Ä‘i tìm hạnh phúc trong giàu sang phú quý, trong an nhàn rá»—i rảnh. Mẹ chẳng hiểu con tính toán ra sao.
- Thưa mẹ, cho phép con trình bày tiếp. Má»—i hoàn cảnh má»—i nÆ¡i chốn Ä‘á»u có cái hay, cái tốt và nguồn vui riêng tư cá»§a nó. Biết ghi nhận và bằng lòng vá»›i những gì trước mặt, há» sẽ tìm được hạnh phúc.

Nghe xong bà Tám yên lặng, Hoa mừng thầm vì cô biết tính mẹ, mỗi khi yên lặng không phản đối tức là bà đã ngã lòng xuôi theỠHoa pha ly trà và mang đến, đợi bà vừa uống xong vài hớp, Hoa trấn an :
- Con cÅ©ng đã nghÄ© nhiá»u trước khi thưa vá»›i mẹ. Nếu con lấy má»™t ngưá»i chồng quyá»n quý cao sang giàu có, con sợ mẹ sẽ mất con hoàn toàn.
- Sao nói lạ vậy ?
- Thưa mẹ, trong giá»›i giàu sang quyá»n quý ngưá»i ta đặt nặng vấn đỠphân chia đẳng cấp. Con làm dâu phải hòa mình vào cuá»™c sống má»›i, phải phụ thuá»™c giá» giấc Ä‘i đứng… đâu còn thá»i giỠđể sống gần mẹ được nữa. HÆ¡n nữa, để bảo vệ danh giá, há» sẽ né tránh và hạn chế việc tiếp xúc. Ãó là con chưa kể việc há» xem thưá»ng khinh khi gia đình chúng ta. Con đâu tìm được hạnh phúc trong tình huống nầy mà chính mẹ cÅ©ng tá»± ái cắt liên lạc vá»›i con. Ngược lại vá»›i gia đình anh Toàn như mẹ đã biết, con là chá»§ gia đình, hai nhà ở gần nhau hằng ngày con chạy Ä‘i chạy vá». Bên nào cÅ©ng trá»n vẹn đạo nghÄ©a dâu con. Con còn được ở bên cạnh và chăm sóc cho mẹ cho đến ngày mẹ theo ba vá» bên kia…
Nghỉ giây lát, Hoa tiếp :
- Con muốn ngưá»i nào khi bước chân vào gia đình nầy phải thương yêu và kính trá»ng mẹ. Muốn vậy theo con, chỉ có những ngưá»i rể xuất thân cùng má»™t đẳng cấp vá»›i chúng ta. Nếu chồng con là má»™t ngưá»i giàu có, có quyá»n thế trong xã há»™i, mẹ có chắc sẽ được ân cần săn sóc chu đáo, kính yêu mẹ hay ra đưá»ng gặp mẹ nó quay mặt làm ngÆ¡ vì xấu hổ. Trong trưá»ng hợp như vậy chắc chắn con sẽ bá» nó tức khắc để trở vá» cuá»™c sống bình dị cá»§a mẹ con mình, lúc đó mẹ nghÄ© thế nào vá» hạnh phúc cá»§a con ?

Nghe con gái trình bày cặn kẽ, bà Tám không còn ý kiến nào để chống đối lá»i cầu xin cá»§a Hoa. Nhưng bà chưa muốn cho Hoa má»™t quyết định cuối cùng, bà vẫn nhắc lại :
- Mẹ sợ cuá»™c Ä‘á»i con sẽ khổ, má»™t thân má»™t mình chịu trận cả hai vai. Gia đình bên nào cÅ©ng nặng gánh, chỉ biết trông chá» vào hai bàn tay con. Sức ngưá»i có hạn, con tính sẽ gánh vác được bao lâu ? - Xin phép mẹ, không phải con nói Ä‘iá»m xui, nhưng thá»±c tế mẹ nghÄ© xem, bà Bảo còn sống chẳng được bao lâu. Hai đứa em anh Toàn má»™t vài năm nữa cÅ©ng lá»›n khôn. Má»™t hai năm có là bao, mẹ anh Toàn có nhắm mắt cÅ©ng an lòng nÆ¡i chín suối, như thế con đã làm tròn bổn phận cá»§a đứa con hiá»n dâu thảo.
- Còn việc buôn bán của con ?
- Con sẽ tổ chức lại để anh Toàn cùng con hằng ngày ra chợ. Tập cho anh quen dần, con sẽ rảnh tay một phần nào để lo tiếp những công việc khác.

Ãến đây bà Tám không còn má»™t lý lẽ nào để ngăn được con gái, bà đành chấp nhận :
- Thôi mẹ chìu theo ý con, chỉ biết phú cho Trá»i Phật mà thôị Hoa vui vẻ :
- Con biết sẽ cá»±c khổ phần xác, nhưng con sẽ tìm được hạnh phúc trong sá»± cá»±c khổ đó và con tin chắc rằng, ở hiá»n bao giá» cÅ©ng gặp lành như mẹ thưá»ng dạy con, phải không mẹ ?
Bà Tám đứng dậy ra phòng ngoài, đốt nhang thưa chuyện với ông Tám :
- Ông chứng giám cho, tôi đã hết lá»i nhưng không cản được nó, vậy ông có linh thiêng hãy theo sát và phù há»™ cho nó.

Chiá»u hôm sau tan chợ, Hoa bảo đứa em kế làm cÆ¡m cho mẹ ăn trước, cô qua thẳng nhà Toàn. Sau khi thăm há»i xong bà Bảo, Hoa nói vá»ng ra : - Anh Toàn, vô đây có chút chuyện nói vá»›i anh.
Toàn Ä‘ang đứng ở cá»­a ra vào, nghe gá»i anh vá»™i bước vô hồi há»™p chá» :
- Có gì, cô Ba cứ chỉ dạỵ
Hoa cưá»i :
- Ãừng nói như vậy nữa.
Sau vài phút đắn Ä‘o, Hoa quay qua há»i thẳng Toàn :
- Anh Toàn, tôi há»i câu nầy, anh phải thá»±c tình trả lá»i tôi trước mặt mẹ anh.
Quả tim Toàn muốn nhảy ra khá»i lồng ngá»±c, không biết chuyện gì đã xảy ra để Hoa trịnh trá»ng như vậỵ Hay mình đã làm gì phật lòng. Toàn mở lá»i xin lá»—i trước :
- Nếu có gì làm cô phật lòng xin bỠqua .
- Không phải đâu anh.
Bà Bảo chen vào :
- Cháu nó có gì xin cô cứ nói thực, để mẹ con tôi còn chịu lỗi với cô nữa.
- Dạ không phải .
Hoa nhìn thẳng vào mắt Toàn :
- Tôi há»i thá»±c anh, có phải anh đã thương tôi phải không ?
Vừa nghe đến đây, Toàn đã chối ngay :
- Thưa cô, tôi đâu có dám nghÄ© đến chuyện động trá»i đó.
- Sao gá»i là động trá»i, nếu thá»±c tình anh thương tôi thì cứ thẳng thắn nói ra .
Hiểu được phần nào câu há»i, bà Bảo giục Toàn :
- Nếu con có thương thầm trộm nhớ cô Ba, cô đã cho phép con cứ nói ra. Có gì phải quấy chắc cô Ba sẽ bỠqua .
Toàn đứng im như pho tượng, miệng mở không ra lá»i. Má»™t hồi lâu Toàn má»›i hoàn hồn thú nhận :
- Dạ, con đã thương thầm trá»™m nhá»› cô Ba từ lâu. Nhưng thân phận hẩm hiu, tật nguyá»n, nghèo nàn con đâu dám mÆ¡ tưởng.
Hoa há»i lá»›n :
- Anh muốn cưới tôi làm vợ không ?

Như tiếng sét đánh ngang tai Toàn lẫn Bà Bảo. Cả hai ngưá»i không tin là lá»i nói cá»§a cô gái đẹp Ä‘ang ngồi trước mặt há».
Bà Tám há»i lại má»™t lần để xem mình có nghe lầm hay không :
- Cô nói thật hay chỉ đùa cho vui ?
Thưa bác con nói thật lòng, đâu dám đem chuyện nầy ra đùa với bác và anh Toàn.

(còn tiếp)

Ãinh Lâm Thanh




Mục Lục


8. Thương Thầm

Trần Thành Mỹ



« Phúc ơi ! Có Lan đến !
Quay sang cô gái:
“Lan vào chÆ¡i. Phúc ra ngaỵâ€

Cô chị vui vẻ gá»i em trai mình. Ãó là cô bạn gái quen thân cá»§a Phúc, má»™t nữ sinh Trung há»c cùng quê lên Saigon trá» há»c, con gái thầy dạy ở Tiểu há»c. Lan không đẹp rá»±c rỡ nhưng nhìn qua là thấy có duyên vá»›i đôi mắt khá to má»™t mí, nụ cưá»i thoải mái, dáng dấp nhanh nhẹn nhất là mái tóc thỠóng ả Ä‘en huyá»n.
- Gió nào mà đưa Lan đến đây vậỷ Sao kiếm được nhà, giá»i thật. Không tưởng tượng là Lan tìm được ‘hốc bà tó ‘ nầỵ Tập tành làm ’Nữ Ä‘iệp viên 007’à. Phúc nheo mắt nói đùạ
Cô gái không trả lá»i nhưng niá»m hãnh diện được khen làm rạng rỡ gương mặt, ánh mắt long lanh hÆ¡n.
- Sợ Phúc không có ở nhà thôi. Có dịp đến thăm nhà con bạn gần đây nên thử ghé qua thăm Phúc thình lình xem Phúc có dấu ai thì không kịp trở taỵ
- Mình à, lúc nào cÅ©ng đưá»ng đưá»ng chính chính mà. Thích bắt tại trận để đánh ghen dùm hả, ai nhỠđó nói nhá» cho nghe Ä‘i rồi mình sẽ trả công chá»Cô nầy trông hiá»n lành thế mà cÅ©ng đáo để thật.
- Ãánh ghen, cái anh nầy, ai lại thế? Chắc Phúc nghe cô Quá»n đốt chồng rồi rét à?Thá»i nay khác rồi, không dại vậy đâủ Bao nhiêu phương cách khác còn quá»· khóc thần sầu hÆ¡n nhiá»u .
- Cô nầy thấy khá» khạo ngây thÆ¡ thế mà cÅ©ng đáng sợ quá chừng thôị Ãiệu nầy chắc phải báo cho Tân đỠphòng trước má»›i được.
- Cũng phải tập tành trang bị vài chiêu phòng thân chứ nếu không, gặp những tay ‘be he ‘ ‘dê cụ ‘ thì ngả gục ngay tại chỗ không kịp ngáp sao ?
- Vậy chứ không phải “ miệng hùm gan sứa†hả? Ủa, hôm nay sao đi một mình thế, Tân đâu ?
- Lan tưởng ảnh đến đây chứ? Phúc mà còn không biết làm sao Lan biết được? Hai ông thân nhau như cặp bài trùng. Mà hổm rày Lan cũng không thấy bóng dáng ảnh đâu hết.
- Hai cô cậu giận nhau rồi hả? “ Thương nhau lắm cắn nhau Ä‘au†là vậy đó. Má»›i vắng nhau má»™t tí là há»n dá»—i rồị Cho mình can địNghi cậu ta Ä‘i chÆ¡i vá»›i ngưá»i khác rồi à.
- Phúc cứ đùa dai hoàị Chá»c tức Lan, coi chừng Lan mét cho xem.
- Không ngán đâụ Lan nghe đây :
A,a
« Ta là con ông Sấm, cháu bà Thiên lôi,
Xưa kia ta ở trên trá»i,
Ãứt giây,… rá»›t xuống làm ngưá»i thế gian. » ư, ư, á»±
Mà Lan mét ai mới được chứ ?
- Phải năn nỉ Lan mới bật mí xì ra cho nghẹ Mà thôi, Lan vỠđây, hẹn lần khác vậỵ

Phúc Lan Tân há»c cùng trưá»ng, Tân Lan cùng bậc, Phúc lá»›n hÆ¡n nhưng vì ở quê,cùng xóm nhau nên thân nhau từ nhá». Do đó xa nhà há» thưá»ng liên lạc nhau hÆ¡n. Phúc lại ở trá» nhà bạn gái quen cùng trưá»ng vá»›i Lan là Trầm. Trầm tuy là dân thành phố nhưng hiá»n lành vui vẻ, Lan rất có cảm tình nên thưá»ng hay gán ghép ngầm vá»›i Phúc.

Hai chị em Phúc ở trá» nhà Trầm cho đến khi chị cá»§a Phúc đổ vào trưá»ng chuyên nghiệp nên dá»i chá»— ở. Càng ngày Phúc càng có dịp hiểu Trầm hÆ¡n. Phúc hay chỉ thêm bài vở cho Trầm, giải bài tập Toán khó chẳng hạn. Trầm xem Phúc như ông anh hào hoa phong nhã, lúc đầu cÅ©ng ngại trò chuyện riêng vì thấy Phúc có nhiá»u bạn gái viếng thăm. Má»—i lần Lan đến, Trầm Ä‘á»u nhanh nhẹn gá»i Phúc và Lan há»i Ä‘iá»u gì vá» Phúc Tân là Trầm kể hết, vì vậy Lan rất thích Trầm và khen vá»›i bạn bè là có cô em gái kết nghÄ©a dá»… thương.

Dần dần thân thiện hÆ¡n, Phúc cÅ©ng hay kể chuyện quen biết cá»§a mình cho Trầm nghe như ngưá»i bạn nhá» tâm tình. Riêng Trầm lần lần cÅ©ng cảm thấy thiếu vắng Phúc trong những ngày Phúc nghỉ lá»… vá» quê. Ãôi khi Trầm cÅ©ng lấy làm lạ là dưá»ng như mình sống theo làn sóng tình cảm cá»§a Phúc, vui buồn theo nhịp tim cá»§a ông anh nầỵ

Chỉ có má»™t Ä‘iá»u khác lạ là dưá»ng như trong thâm tâm Trầm cảm thấy bá»±c bá»™i khó chịu, bức rức không thích sư có mặt cá»§a các bạn gái đến vá»›i Phúc, nhất là chị nào thưá»ng xuyên đến hay có cá»­ chỉ thân mật đặc biệt. Trầm chỉ nghÄ© đơn giản là mình sợ Phúc lá»t vào tay những chị giả dối không thật sá»± yêu Phúc. Trầm tưởng mình cần bảo vệ Phúc đừng mắc vào bẫy lưới tình quá sá»›m như Phúc thưá»ng nói nhá» : « Có gì anh làm mà Trầm thấy không đúng hay không thích, Trầm đừng ngại gì cả, thằng thắn bàn vá»›i anh nha. Em là tri ká»· nhá» cá»§a anh đó, Trầm biết không ? ». Trầm cảm động và hãnh diện cảm Æ¡n anh thật lòng.

Nhá»› lại bài « ÃÆ°á»ng nào lên Thiên thai » :
« Cầm tay em anh há»i đưá»ng nào lên Thiên thai, nÆ¡i hoa Xuân không há» tàn, nÆ¡i bướm Xuân không há» nhạt, nÆ¡i tình Xuân không bao giỠúa tàn…
Æ  kìa, nhìn trong đôi mắt đẹp,lòng chợt vui như say, kìa đưá»ng lên Thiên thai…
Ấy là đưá»ng qua ngá» mắt thÆ¡ ngây,… đưa hồn anh lạc vào tận tim ai. »
« ÃÆ°á»ng vào tình yêu có trăm lần vui… » không tên mà !

Thá»i gian qua, Phúc vào Ãại há»c. Phúc cảm thấy mình yêu Trầm hồi nào không hay, tình yêu há»c trò vá»›i tất cả tấm lòng cá»§a ngưá»i con trai má»›i lá»›n. Bao nhiêu bài thÆ¡ không gởi tặng Trầm, những món quà quê hương nho nhá» chứng tá» tấm lòng nhung nhá»› cá»§a anh, anh dệt má»™ng chá» Trầm ra trưá»ng. Lần nầy vá» quê, anh định xin ý kiến cha mẹ dạm há»i Trầm. Phúc Ä‘inh ninh cha mẹ chấp thuận ngay nên không ngá» :
- Ba má cÅ©ng muốn cho con lập gia đình để có cháu ẵm bồng, nhưng bây giá» còn sá»›m quá, con má»›i vào Ãại há»c rồi còn việc nhập ngá»§ nữa.
Ba mẹ không chê gia đình Trầm cÅ©ng như Trầm nữa, nhưng rất tiếc ba má cÅ©ng đã chá»n chá»— cho con từ lâu rồị Hai bên đã đồng ý xong xuôi, chỉ chá» con há»c xong là cưới ngaỵ Cha mẹ đã hứa nên không thể thất lá»i « quân tá»­ nhất ngôn » , con hiểu cho .
Phúc năn nỉ thế nào cÅ©ng không được, ba má Phúc còn dá»a là nếu Phúc không nghe lá»i thì ông bà bắt Phúc nghỉ há»c ngay và làm đám cưới luôn. Sau đó tá»± ý Phúc muốn tiếp tục há»c thêm hay ở nhà phụ ông bà mở thêm tiệm cầm đồ riêng. Phúc đành tìm cách hoản binh, xin tiếp tục há»c lên rồi sau đó sẽ làm theo quyết định cá»§a cha mẹ.

Trở lên Saigon, Phúc không dám kể cho Trầm nghe vì Phúc vẫn còn hy vá»ng sau nầy sẽ thuyết phục được mẹ. Biết rằng Phúc cÅ©ng có nhiá»u bạn gái trước Trầm trong đó có Lan, nhưng Phúc vẫn dá»­ng dưng chưa nghiêng vá» ai cả. Chính Phúc đã đưa dần Trầm vá» vá»›i mình bằng tình yêu thầm kín, hé lòng mình, mở ngõ, dệt má»™ng tương lai cho cô bé bước vào. Trầm vẫn ngây thÆ¡ không đỠphòng gì cả chỉ biết là càng ngày mình không thể thiếu vắng Phúc được thôị Bây giá» quả thật, « tình yêu có vạn lần buồn rồị »

Cho đến một hôm, mẹ Phúc lên thăm con thình lình.
- Hôm nay tôi có việc lên Saigon nên sẵn dịp ghé thăm và cám Æ¡n ông bà đã cho hai đứa con tôi trá» há»c bấy lâu. Nay chúng tôi đã mua được căn nhà nên xin phép cho Phúc tháng sau dá»i chá»—.
- Mừng cho các cô các cậu có cha mẹ như ông bà. Sẵn đây xin má»i ở lại dùng cÆ¡m vá»›i chúng tôi.
- Cám Æ¡n Ông bà . Xin để lần khác vậỵ Thật ra lên đây cÅ©ng má»™t công hai ba chuyện. Ông bà quen thân như là ngưá»i nhà rồi nên tôi cÅ©ng xin kể luôn cho ông bà mừng dùm cho Phúc. Chúng tôi định lo bá» gia thất cho nó nên sẵn dịp lên đây tìm chá»n nữ trang mua cho con dâu tương lai.
- Cưới vợ cho Phúc ? Ông bà tính vậy cÅ©ng phải. Cậu Phúc vừa há»c lên cao vừa có gia đình, cÅ©ng tốt.
- Thật ra chúng tôi đã dá»± định cho nó từ lâu rồi. Hai bên suôi gia là bạn há»c quen nhau từ nhá», cùng quê nữạ Con bé tuy há»c không cao nhưng nết na đằm thắm lắm, con nhà ná» nếp khéo dạy con. Phúc chẳng biết chuyện nầy, nhưng bên đàng gái ngại để lâu không tiện, như ông bà biết đấy, thá»i buổi tá»± do nầy mà, nên ngá» lá»i xin chúng tôi chính thức lên tiếng.
- Vậy là mừng cho ông bà sắp có dâu vừa ý, cậu Phúc hạnh phúc.

ÃÆ°a mẹ ra khõi nhà, Phúc trở vào nhà như ngưá»i mất hồn, chết đứng, lặng im không nói má»™t tiếng nào. Cả nhà không ai buồn nhìn cậu, chia vui hay há»i han gì cả. Dân trá» há»c thưá»ng đến rồi Ä‘i mà. Thật ra khi nghe mẹ nói, Phúc muốn « độn thổ », ngăn mẹ lại mà không được. Phúc thẩn thá» cả ngày không biết phải làm gì nghÄ© gì, nói sao vá»›i Trầm đâỵ Cô bé sẽ nghi Phúc biết chuyện từ lâu mà giấu giếm, mất lòng tin, thất vá»ng vỠ‘thần tượng’ cá»§a mình. Thế là tiêu tan hy vá»ng rồi ! Tình yêu gảy cánh !

NghÄ© lại, Phúc biết mẹ chỉ làm như vậy má»›i cắt đứt được hai đứa thôi. Theo quan niệm cá»§a mẹ, tình yêu cá»§a ngưá»i con trai má»›i lá»›n còn bồng bá»™t, sôi nổi, thiếu suy xét chín chắn. Ngưá»i ta đã chẳng bảo tình yêu thật cá»§a ngưá»i con gái là mối tình đầu và cá»§a ngưá»i con trai là mối tình cuối đó sao ?

Vả lại, đối vá»›i bà, yêu là má»™t chuyện, Ä‘i đến hôn nhân là chuyện khác. Có mấy ai lấy được ngưá»i mình yêu đầu Ä‘á»i đâu ? Bà còn lập luận : ‘’Như ba vá»›i má đây, có quen nhau trước đâu, cưới nhau rồi tình nghÄ©a theo sau. Bây giá», Ä‘á»c tiểu thuyết, xem phim nhiá»u quá rồi tưởng tượng nhập thể mình vá»›i nhân vật trong truyện cho nó thêm lâm ly, thi vị, thÆ¡ má»™ng, rốt cuá»™c chỉ làm khổ thân mình thôị’’

Vẫn biết mẹ có lý cá»§a bà, nhưng con tim cÅ©a má»—i ngưá»i khác nhaụ Phúc nghÄ© mình không thể quên Trầm dá»… dàng. Không bao giá» Phúc đùa vá»›i tình yêu, ngay cả những bạn gái đến thưá»ng xuyên vá»›i Phúc, huống hồ là đối vá»›i Trầm. Tính vô tư, duyên dáng cá»§a cô bé Ä‘i vào lòng Phúc êm Ä‘á»m âm thầm, tá»± nó vun quén đâm chồi nẩy lá»™c trổ hoa đượm sắc tá»a hương. Phúc yêu Trầm tá»± nhiên như ăn như thở không màu mè, tìm kiếm, đắn đỠThá»±c và má»™ng tưởng chừng như không ranh giá»›i bến bá».

Theo quan Ä‘iểm cá»§a Phúc tình yêu thật sá»± phải thành thật, không gò bó ép buá»™c, cướp giật. CÅ©ng không thể nói đã lỡ yêu ai, vì như thế đó là Ä‘iá»u lầm lẫn sao ? Và còn bao nhiêu lần như thế nữa ? Không thể chạy tá»™i mình yêu vì yêu đâu phải là cái tộị Không ai yêu mà không lý do gì cả, cái liếc mắt sắt hÆ¡n gươm, cái lạnh lùng khó hiểu,…nguyên nhân kích thích tố đó chỉ có ngưá»i trong cuá»™c má»›i hiểu mà thôi.

Ãáng trách và đáng tá»™i cho những ai không xem trá»ng tình yêu, không có hoặc không còn, lợi dụng tình yêu cho mục đích cá nhân thá»a mãn thú tính, tư lợi, cuồng vá»ng ích ká»· riêng mình.

Do đó yêu Trầm cÅ©ng như làm cho Trầm nghiêng vá» mình Phúc thấy mình không có lá»—i nhưng làm cho Trầm mất lòng tin vào con ngưá»i, cuá»™c Ä‘á»i, Phúc thấy ân hận khổ tâm nan giảị Liệu thá»i gian có là liá»u thuốc hàn gắn vết thương lòng không ?Chá» xem.

Phúc dá»i vá» nhà má»›i nhưng hằng ngày vẫn đến ăn cÆ¡m như thưá»ng lệ. Trầm vẫn tá» vẻ mừng vui khi gặp nhau, không bao giỠđỠcập đến việc má Phúc nói. Phúc cÅ©ng đã kể cho Trầm biết chuyên hứa hôn do mẹ định Ä‘oạt mà Phúc cÅ©ng tưởng rằng mẹ chỉ nói để dá»a thôi.Trầm như thưá»ng lệ, ít cho ý kiến vá» Ä‘á»i tư cá»§a Phúc, nhưng lần nầy thì nhá» nhẹ bảo : ‘’Ão mặc khó qua khá»i đầu ‘’ lắm đó anh.

Vào trưá»ng, có lần Lan đến gặp Trầm há»i thăm Phúc :’’Chị thật không ngá», thá»i nầy rồi mà còn có việc há»i vợ trước cho con từ thá»i còn để chá»m. Lạc hậu quá. Tá»™i nghiệp cho Phúc hết sức.Không biết Phúc tính sao ? Tân bảo mẹ Phúc khó thay đổi quan niệm lắm. Nhưng chị biết tính Phúc, anh ta yêu ai rồi là « trá»i gầm không nhả » đâu .

Gần má»™t tuần vắng Phúc, Trầm lo âu bức rức không an. Linh tính như báo trước có Ä‘iá»u không may xảy ra cho Phúc. Thế rồi, Lan đến cho Trầm hay Phúc bị sốt lại té xe nằm bệnh viện, rồi rá»§ Trầm cùng Ä‘i thăm. Vào bệnh viện, vừa thấy Phúc,Trầm quên mất vẻ bình tÄ©nh thưá»ng ngày, cả sá»± có mặt cá»§a Lan, Trầm chạy đến nắm lấy tay Phúc mà nước mắt chảy dàịPhúc cÅ©ng thế, nắm chặt bàn tay Trầm trong tay mình như sợ Trầm tan biến đị Hai con tim như cùng nhịp đập.

« Chị cho em há»i có phải đây là phòng anh Phúc không ? »
Lan Ä‘ang đứng trước cá»­a nghe há»i nhìn lại, đó là má»™t cô gái tay mang túi giá» như ngưá»i từ xa đến Ä‘ang tìm thăm ngưá»i bệnh.
- Dạ phảị Má»i chị vàỠPhúc Æ¡i, có ngưá»i đến thăm đấỵ
Phúc Trầm quay ra, bỡ ngỡ :
- Xin lỗi, chị có lầm phòng không ? Tôi là Phúc đâỵ
- Dạ không có lầm đâụ Em là Vân. Hay tin anh nằm bệnh viện, hai bác không lên được nên nhỠem lên đây săn sóc cho anh, vài hôm nữa bác gái sẽ lên sau.

Rồi dưá»ng như không để ý đến ba cái mồm Ä‘ang há hốc, ba đôi mắt mở trừng trừng, Vân tá»± nhiên mở túi lấy quà gởi lên để trên bàn, kể cả bức thư cá»§a mẹ Phúc. Lan Trầm, trước tình thế oái oăm nầy, chẳng biết thế nào nên xin phép cáo từ. Phúc chưa kịp hoàng hồn là hai cô gái đã nhanh chân ra ngoài cá»­a thoát rồị Chuyện như trong mÆ¡ mà có thật ! Má»™t lúc sau, bình tÄ©nh lại, Lan vá»™i kéo tay Trầm nói :
- Sao mình lại bá» vá» trong lúc nầy vậy ? Quay lại Ä‘i Trầm, mình phải há»i cho ra lẽ má»›i được. Mà cô ta là ai má»›i được chứ ? Hay là…Lan ngừng lại, má»™t ý nghÄ© thoáng qua định hình làm Lan nghẹn lá»i, ánh mắt trùng vá»›i cái nhìn vá»i vợi cá»§a Trầm cảm thông khẳng định.
- Mình vỠđi chị. Chuyện của anh ấy
để anh ấy tá»± giải quyết. Ãừng làm cho anh ấy lo thêm, chẳng ích lợi gì.
- Trầm hiá»n quá, coi chừng sau nầy dá»… mất ngưá»i yêu như chÆ¡i. Giữ há» chằng chằng, theo sát gót há» mà có khi còn tiêu tan theo mây khói. Thả lá»ng há» muốn làm gì tùy thích, kiểu « gá»­i gió cho mây bay ngàn phương » đó chỉ tổ như « thả thuyá»n theo nước », gặp bến nào cặp bến nấy thôi.
- Trưá»ng hợp nầy mình làm gì được chị ? Có ngưá»i săn sóc cho anh Phúc lúc nầy là quí rồi. Em vỠđâỵ Mai gặp lại chị ở trưá»ng. Cám Æ¡n chị thật nhiá»u. Chị tốt vá»›i em quá.

Chia tay Lan, Trầm không vá»™i vá» nhà ngay, tạt vào nhà thá», quỳ trước Hang đá Ãức Mẹ cầu nguyện, dù Trầm không là con chiên đạo Chúạ
« Lạy Chúa con là ngưá»i ngoại đạo,
Nhưng tin có Chúa ngá»± trên trá»á»‹ »

Từ đó trở Ä‘i, Trầm lánh mặt Phúc luôn. Sau cÆ¡n bệnh, Phúc vẫn trở lại ăn cÆ¡m như thưá»ng lệ nhưng không lý do nào để gặp Trầm nếu Trầm không ra cưá»i cưá»i chào Phúc há»i thăm vá»› vẩn vài câụ
« Ôi ta buồn ta đi lang thang bởi vì đâu ?...
Ôi ta buồn ta đi lang thang bởi vì aị »

Ä‚n cÆ¡m xong, Phúc dắt xe đạp lá»­ng thá»­ng Ä‘i bách bá»™ để tiêu hóa khối ưu tư chưa giải tá»a được, qua lại không biết bao nhiêu lần trước cá»­a nhà Trầm, « xây dá»c rồi lại xây ngang » xây hồ má»™ng trong đó chỉ có hai ngưá»i lặn hụp yêu nhau .

Có lần từ cá»­a sổ lầu nhìn ra, Trầm nghe lòng mình thắt lại Ä‘au nhói khi thấy Phúc đứng bên kia đưá»ng, dá»±a góc cây dầu nhìn lên. Phúc vẫn nhá»› Trầm thưá»ng há»c bài bên cá»­a sổ quay ra đưá»ng mà không dám vào xin gặp. Trầm muốn chạy ra gá»i Phúc má»i vào, Trầm cÅ©ng nhá»› Phúc vô cùng nhưng lương tâm nàng không cho phép. Trầm định đóng bá»›t má»™t cánh cá»­a sổ lại nhưng nếu thế lại không còn nhìn được hình ảnh thân thương.

Bị giằng co giữa lý trí và tình yêu, cuối cùng Trầm nại lý do tình bạn để tự trấn an, bước ra bao lơn, đưa hai tay cao lên vẫy chào và một tay chỉ vào đồng hồ, tay kia ra hiệu vỠnhà đi kẻo muộn.Phúc như mở cỠtrong bụng leo lên xe đạp nhấn hết ga, lòng vui như hội .

Rồi ngày nào như ngày nào, Phúc như có hẹn, đến giá» Trầm lên lầu há»c bài, là có « chú Cuá»™i » si tình Phúc dưới gốc cây dầu cao lênh nghênh chỠđợị Tình bạn đã biến thành tình si rồi !

Có những buổi chiá»u mưa Ngâu, những giá»t nước nhẹ phất lên mái tóc bồng bá»nh hay trên đôi vai gầy cá»§a Phúc làm Trầm cảm động vô cùng. Trầm muốn chạy đến Phúc, van xin Phúc, nếu thương nàng thì đừng hành hạ xác thân nữạ Nhưng để làm gì ? Từ nay, Trầm sẽ không ra mặt nữa để Phúc quên dần Ä‘i, nhưng thật không dá»… gì đối vá»›i hai ngưá»i thành thật yêu nhau .

Chỉ cần nghÄ© đến Phúc cho rằng Trầm muốn dứt khoát vá»›i mình, rồi sẽ không quay lại nữa, Trầm đã cảm thấy tiếc nhá»› đến biếng ngá»§ mất ăn. Càng khổ hÆ¡n là Trầm không biết mình yêu Phúc lúc nào, Trầm cÅ©ng không bao giá» nghe Phúc thố lá»™ tình yêu, thế mà hành động cụ thể cá»§a hai ngưá»i chứng tá» rõ tình yêu đã nở hoa từ lâu rồị Trầm mỉm cưá»i trong nước mắt hồi tưởng lại những ngày thắm thiết hồn nhiên đã quạ Trầm giật mình khi nghe ông phát thư ngừng trước nhà gá»i :

« Có thư bảo đảm cho cô Trầm. Xin ký tên nhận thư. »

Trầm ngạc nhiên nhưng vẫn làm theo sá»± chỉ dẫn, rồi cám Æ¡n ông phát thư xong quay phắt vào nhà. Không có tên ngưá»i gởi trên phong bì, nhưng nét chữ, dù có khác trại Ä‘i đôi chút, không thế nào lầm lẫn được. Trầm nhét vá»™i thư vào túi áo, tim đập thình thịch, vá»™i vã lên lầu hồi há»™p xé thư.

Ãúng là thư cá»§a Phúc nhưng chỉ vá»n vẹn có hàng chữ viết bằng má»±c đỠ« Thương gá»­i… » vá»›i vài bài thÆ¡ đỠngày tháng …xa xôi lúc Phúc má»›i vào ở trá». Trầm đắm mình theo ý tình thÆ¡, vui buồn lẫn lá»™n, nhẩm Ä‘i Ä‘á»c lại đến thuá»™c lòng…Hạnh phúc làm con ngưá»i ta lá»›n lên.

Từ đó trở Ä‘i, cứ vài ngày là Trầm nhận được bức thư « vô danh » vá»›i ná»™i dung càng ngày càng thắm thiết, Ä‘au buồn, nhá»› nhung trăn trở nhưng tuyệt nhiên không trách móc giận há»n. Càng Ä‘á»c Trầm cÅ©ng không dám mÆ¡ nữ nhân vật chính trong thÆ¡ là mình, càng tìm hiểu Trầm càng thấy mình xao xuyến cảm động thương Phúc hÆ¡n và thông cảm vá»›i niá»m tuyệt vá»ng cá»§a « ngưá»i yêu không tên » cá»§a Phúc.

Rồi bẵng Ä‘i má»™t thá»i gian, bặt tin. Trầm cÅ©ng bận rá»™n thi cá»­ nên không dám chểnh mảng việc há»c. Vả lại để dấu ná»—i lòng « không biết vì sao tôi buồn », Trầm vùi đầu vào sách vở hy vá»ng nguôi ngoai, nhưng đôi mắt đã « vương lệ sầu » hết tuổi thÆ¡ ngâỵ

Má»™t hôm trong hè, Lan cùng Tân đột ngá»™t đến mang thiệp cưới má»i Trầm. Trong lúc chuyện trò vui vẻ, Tân vô tình tiết lá»™ cho Trầm biết vá» Phúc:
- Thằng Phúc nó Ä‘i hồi nào Tân cÅ©ng không hay nữa, nó dấu kín như bưng, ba má nó cÅ©ng không ngá». Không biết nó buồn gì, tuyệt vá»ng hay sao mà không chịu thố lá»™ cùng ai hết, tá»± ý tình nguyện vào Hải quân. Tân cÅ©ng chỉ má»›i biết đây thôi qua thư cá»§a thằng bạn cùng khóa vá»›i nó. Nó có nói gì vá»›i Trầm không ?
- Dạ không. Lâu rồi em cÅ©ng không có tin tức gì cá»§a anh Phúc hết, em thật tình cÅ©ng mong lắm mà không biết há»i aị Thôi vậy cÅ©ng mừng cho ảnh mạnh khoẻ.
- Trầm thấy cái thằng nầy nó tệ chưa ? Không biết đám cưới tụi nầy nó có vá» dá»± được nữa không ? Nó không viết chữ nào cho mình biết đơn vị cá»§a nó. Lan thì từ lâu cÅ©ng tức nó nên không tìm gặp nó để biết tin. Tụi nầy con trai thưá»ng kể cho nhau chuyện nầy chuyện ná», chuyện trên trá»i dưới đất, « bá láp », tào lao, « bồ bịch »,… còn thằng Phúc nó ít nói lắm nên chừng nó Ä‘i ai cÅ©ng té ngá»­a hết.

- Thôi Ä‘i ông tướng. Có má»™t thằng bạn thân nhất mà không giúp gì được hết, đừng trách Phúc làm chi. Biết đâu Phúc có Ä‘iá»u u uẩn không tiện giải bày thôi. Chừng nào gặp rồi tính saụ Bây giá» tụi nầy phải Ä‘i má»i nữa, bận quá để khi khác mình sẽ nói chuyện nhau lâu hÆ¡n. Vá» nha Trầm, nhá»› Ä‘i đám cưới mình nghe .

Cầm tấm thiệp trong tay sau khi Tân Lan vá» rồi, Trầm buông mình xuống ghế dài, nước mắt ứa ra. Trầm chỉ lá» má» nghÄ© rằng Phúc muốn tìm lãng quên trong công việc, xa má»i ngưá»i thân trong thá»i gian khá lâu để tìm lại sá»± bình tâm, tá»± tìm hiểu rõ xem mình thật sá»± muốn gì.

Không nghe Lan nói đến việc cưới vợ theo ý muốn của gia đình, có lẽ Phúc muốn tỠsự bất bình của mình bằng cách vào Hải quân chăng ? Còn cô X nào trong những bài thơ ướt át lãng mạn mà Phúc đã gửi cho Trầm ?

Phúc chắc chắn là không còn gì vá»›i Trầm nữa, ghét Trầm lắm nên chẳng có chữ nào gá»­i nhắn thăm…Bao câu há»i không giải đáp quay cuồng trong đầu óc làm Trầm càng nhá»› Phúc hÆ¡n, nhá»› lạ nhá»› lùng, nhá»› đủ thứ lung tung…
« Tiếng đưa hiu hắt bên lòng,
Buồn ơi, xa vắng mênh mông là buồn. » (Thế Lữ)
Má»™t hôm, mẹ gá»i xuống nhà có ngưá»i muốn gặp mặt. Thì ra là Vân. Vân bây giá» trông khác trước nên Trầm lúc đầu còn ngá» ngợ, sau đó nhận ra ngaỵ Ngồi đối diện nhau, Vân xin lá»—i là đưá»ng đột đến nhà mà không báo trước, nhưng vì có dịp lên Saigon nên tạt qua thăm Trầm thôi.
- Bấy lâu nay, mình há»i thật nha, Trầm có tin tức gì cá»§a Phúc không ?
- Không chị ạ, mà tại sao chị há»i em ? Có chuyện gì xảy ra vậy chị ?
- Vậy là em không biết chuyện gì hết à ? Chị cÅ©ng nghÄ© như thế nên hôm nay má»›i lên gặp em đâỵChị sắp làm đám há»i rồi, em có mừng cho chị không ?
- Dạ mừng cho chị.
- Mừng mà sao nói nhỠxíu vậy ? Mặt lại buồn xo như thế kiạ Thôi chị đùa một chút cho vuị Anh nầy không phải là Phúc đâụ Rồi Vân bắt đầu kể .

Sau khi Lan Trầm ra khá»i bệnh viện là Phúc nổi trận lôi đình lên, yêu cầu Vân vá» ngay :
- Cám Æ¡n cô đã nghe lá»i má tôi lên đây, nhưng tôi không muốn thấy cÅ©ng không cần sá»± có mặt cô lúc nầỵ Cô có biết là cô đến không đúng lúc không, Cô ác quá.
- Æ  cái anh nầy ngá»™ ghê, sao anh lại cáu vá»›i tôi. Ãi bao nhiêu cây số lên thăm nuôi mà còn bị ‘xì nẹt’ dữ dá»™i phá»§ đầu luôn. Tôi vá» mét vá»›i má anh, anh không khá»i bị căng ná»c ra đánh đòn cho mà coị
Thấy Vân nói tỉnh bơ như vậy, Phúc ngạc nhiên rồi nguôi ngoai
: - Sao cô dạn quá vậy, lên một mình, mà lên làm chị Hai đứa mình chẳng quen biết nhau gì cả, cô không sợ sao ?
- « Có vô hang má»›i bắt được cá»p » chứ anh, còn cứ há mồm ngồi chá» sung rụng vô miệng thì biết đến chừng nàỠVậy là anh muốn Ä‘uổi tôi vá» thật sá»± phải không ? Nhưng tiếc là bây giá» hết xe vá» quê rồi. Tôi cÅ©ng không có dá»± trù bị hất há»§i mà Ä‘em theo địa chỉ bà con để xin ngá»§ nhá» qua đêm. Còn ở đây thì cÅ©ng như má»i ngưá»i nuôi bệnh, ai làm sao tôi làm vậỵ
Ãuối lý, Phúc thở dài rồi xuống giá»ng :
- Dù sao tôi cũng phải cám ơn cô. Cô ăn uống gì chưa, ăn một chút đi. Tùy cô muốn làm gì thì làm, tôi không có ý kiến gì nữa hết.
- Anh biết Ä‘iá»u vậy tôi mừng. Thật ra tôi cÅ©ng muốn gặp riêng anh để bàn vá»›i nhau vá» chuyện chúng mình. Anh để yên cho tôi nói hết rồi sẽ cho ý kiến sau nghe anh.
Phúc mệt má»i gật đầu.
- Như anh biết, chuyện giữa anh và tôi là do cha mẹ định Ä‘oạt. Chúng ta cÅ©ng không nên trách há»n vì thật ra cha mẹ nào cÅ©ng muốn Ä‘iá»u lành hay cho con cái. Quan niệm khác nhau thôị Do đó tình yêu không có.
Tôi biết anh không có liên lạc gặp gỡ tôi gì hết làm sao thông cảm nhau dá»… dàng.Tôi lại ở quận, anh ở tỉnh, tôi quen vá»›i không khí cần cù chất phác hiá»n hòa cá»§a đồng ruá»™ng vưá»n tược sông ao. Anh như công tá»­ hào hoa phong nhả « dài lưng tốn vải ăn no lại nằm. » Thanh niên thiếu nữ quê tôi cùng trạc tuổi nhau thưá»ng rất thích chàng trai cô gái thành có vẻ văn minh khôn ngoan đài các, nhưng ngại tính « tham đó bỠđăng » lắm. Còn nói gì ít há»c như em thì khoảng cách giữa chúng mình má»™t trá»i má»™t vá»±c.
Má anh cứ bảo gia đình em đừng lo, anh là con chí hiếu, hÆ¡n nữa « áo mặc sao qua khá»i đầu ». Nhưng gia đình em dá» há»i thì biết anh chẳng bằng lòng mà vì sợ mẹ buồn nên tìm kế rút lui dần.
Nói cho anh biết luôn là hôm nay lên đây, chứng kiến cái nhìn của anh với cô bé ấy, em biết ngay là anh « trồng cây si » cổ thụ rồi.
- Chưa có gì đâu em.
Hai ngưá»i như thấy gần nhau hÆ¡n .
- Ãừng dối lòng nữa anh Æ¡i. Em có quyá»n gì trách anh đâu mà em cÅ©ng chẳng ghen há»n gì cả.Chúng mình nên sòng phẳng vá»›i nhau là hÆ¡n. Anh đâu có hứa hẹn gì vá»›i em cÅ©ng như em chưa có tình cảm sâu đậm vá»›i anh, thế sao chúng ta không tìm lối thoát êm Ä‘ep cho nhau hả anh ?
- Anh Ä‘ang lắng nghe đây, em cứ nói hết ý em Ä‘i. Anh mừng là em hiểu hoàn cảnh trá»› trêu cá»§a chúng mình. Không phải là anh có ý chê bai hay ghét bá» em đâu, vì anh có biết em bao giá». Anh là con trai nữa, việc quen biết gặp gỡ bạn gái rất thưá»ng tình ở thá»i đại ngày naỵ Ãiá»u anh không thể nào đồng tình được là « ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên » thôi.
- Cám Æ¡n anh đã thành thật như vậỵ Mà nói cho vui nghe anh, phải chi em có dịp được biết anh trước, chắc có… ép duyên em cÅ©ng đưa hai tay lên gật đầu liá»n.
Thôi trở lại vấn Ä‘á». Em biết chúng mình chắc không duyên không nợ nhau, nên em xin anh hãy nói thẳng, quyết liệt vá»›i mẹ anh là anh chưa muốn lập gia đình, hay anh lấy lý do nào tùy ý, như muốn có sá»± nghiệp trước rồi sau má»›i tính… chứ đừng bắt cô gái mà hai bên gia đình đã hứa miệng ngầm trước, phải chỠ…dài cá»— ra không hẹn đến ngày nàỠCứ làm « kỳ đà cản mÅ©i » hoài tá»™i cho ngưá»i ta, đâu còn ai dám nhào vô, « chống lầy » khó lắm.
Phúc phì cưá»i:
- Em thật có duyên khôn ngoan tốt bụng, chàng trai nào sau nầy gặp em chắc có phúc lắm. Mà anh há»i thật em nha, em như vầy tất phải có nhiá»u cậu gấm ghé lắm phải không ?
- Trật quẻ rồi, ông anh ơi. Ở tỉnh mà, trong làng nữa, phải giữ tiếng tăm nỠnếp chứ. Khó có chuyện gì qua mắt được hàng xóm đâu. Bây giỠanh cho em biết ý kiến anh đi .
- Em nói đúng đó. Phải dứt khoát chuyện chúng ta, đừng để kéo dài lê thê không tốt cho cả hai bên. Lần nầy, hết bệnh anh sẽ vá» thưa vá»›i ba má anh đến nhà em xin thứ lá»—i vì có thằng con « nghịch tá»­ » bất chấp lá»i hứa cá»§a mẹ cha. Mà theo em, ba má em có bằng lòng không ?
- Chắc đồng ý thôi. Ba má em cÅ©ng không có quan niệm thá»§ cá»±u lắm đâu, quí anh và gia đình anh thì có, nhưng không bao giỠép buá»™c con gái mình lấy ngưá»i không thương nó.
Thật ra, em cÅ©ng may mắn có vài chá»— nhá» ngưá»i đến dò ý nhưng em chưa có ý định rá»i ba má em. Chuyện hứa hôn giữa hai gia đình em cÅ©ng chẳng bao giá» nghe ai nói cho đến khi có ngưá»i chính thức xin Ä‘i đến hôn nhân thì má anh má»›i quyết liệt vá»›i anh như thế.
Sau đó, em có biết vá» anh qua má anh kể, anh hiá»n ngoan có hiếu há»c giá»i vân vân và vân vân, chứ còn chuyện nào khác thì không ai đá động tá»›i, kể như chuyện đương nhiên không có trở ngại chống đối.
- Vậy là đở lo rồị Dù sao anh cÅ©ng làm gia đình em buồn, em xin lá»—i dùm anh nghe. Chuyện không ai biết, thôi để nó êm Ä‘á»m trôi qua đị Cám Æ¡n em thật nhiá»u .
Kể xong, Vân thở phào nhìn Trầm đầm đìa nước mắt, hai tay nắm chặt bàn tay Vân mà Vân cũng không rút ra .
- Anh Phúc có phúc lắm má»›i gặp ngưá»i hiểu tâm lý như chị.
- Chị đã nói hết vá»›i em rồi, em nên tìm cách liên lạc lại vá»›i Phúc Ä‘i. Chị biết anh ấy yêu em thật lòng. Má Phúc có lần tâm sá»± vá»›i má chị là Phúc bảo sẽ ở vậy suốt Ä‘á»i nếu má không cho cưới em đó. Phúc còn nói là chính má Phúc đã làm má»i cách để chia rẽ hai ngưá»i, đưa chị lên nuôi bệnh làm em cắt đứt vá»›i Phúc luôn, không bao giá» cho gặp mặt lạị Em không thương Phúc nữa sao Trầm ?
À, không khéo chị lại quên, đây là địa chỉ cá»§a Phúc mà má Phúc nhá» chị đưa lại cho em, may ra em khuyên Phúc nghe em yêu Ä‘á»i trở lạị Thôi chị vỠđâỵ Khi nào đám cưới, chị má»i em dá»± nha .
Trầm cảm động đến nghẹn lá»i chỉ biết lí nhí cảm Æ¡n rồi lấy lại bình tÄ©nh đưa Vân ra vá».
Vào nhà, Trầm vá»™i chạy lên lầu, đến bên bàn há»c nhìn ra cây dầu nhá»› nhá»› thương thương…quyết định viết bức thư đầu tiên gá»­i Phúc.

Thư Ä‘i không lâu thì Trầm nhận được má»™t bao thư khá nặng trong đó cả má»™t xấp thư viết đã lâu đặc biệt vá»›i hàng chữ viết bằng má»±c đỠlần nầy có đỠtên rõ ràng ngưá»i nhận :Thương vá» Trầm. Phúc cÅ©ng báo tin cho Trầm biết là Phúc còn phải theo tàu Ä‘i công tác xa vài tháng, « nhá»› chá» anh ».
Thế rồi, 30 tháng tư 75 chia lỵ Bặt tin luôn.
« Nước đượm màu ly biệt,
Trá»i vương hương biệt ly » (Xuân Diệu)

Năm năm trôi quạ Mặc dầu bận rá»™n vá»›i cuá»™c sống nhưng chiá»u chiá»u không lúc nào Trầm quên nhìn cây dầu cao già nua theo năm tháng nhá»› lại má»™t bóng hình sâu đậm trong tim.
« Có thư nước ngoài cho cô Trầm. »
Run run xé thư, chỉ vá»n vẹn có câu : « Anh sẽ làm má»i thá»§ tục bảo lãnh. Chá» anh nghe Trầm. Phúc. »

Vào Xuân 06

Trần Thành Mỹ




Mục Lục


9. Cằn Nhằn

Phạm Vũ Anh Nam



Má»™t buổi sáng thức dậy, chẳng phải làm việc gì .Thong thả .Trá»i trong và mây sáng .Ta hít má»™t làn hÆ¡i thở trong lành, và bá»—ng thấy lòng thÆ¡ thá»›i hân hoan .Thanh thản .Ta cám Æ¡n Thượng Ãế, vì ngài đã dá»±ng nên vÅ© trụ, kho tàng tuyệt vá»i vô tận .

Rồi lại má»™t buổi sáng, thức dậy trá»… .Công việc ngổn ngang trăm bá» .Trá»i lại mưa dầm dá» .Bùn lầy vết lấm .Ta buá»™t miệng than vãn: Sao trá»i cứ mưa hoài mưa mãi để chẳng ai làm được việc gì cả .

Má»™t buổi sáng nữa .Hai vợ chồng Ä‘á»u ngá»§ trá»… .Chàng thức dậy trước, nhìn đồng hồ thấy quá trá»… nên vá»™i vã sá»­a soạn Ä‘i làm .Trước khi ra khá»i nhà,chàng lay nàng dậy, và nói vá»›i giá»ng cá»c cằn:†Bây giá» mà còn nằm nướng mãi “ . Rồi chàng rá»i nhà .

Nàng cÅ©ng thức dậy vá»™i vã nhưng tấm tức trong lòng .Chàng đã quên hôn mình buổi sáng nay .Những chăm chút chiá»u chuá»™ng cả má»™t đêm qua cÅ©ng không bù vào ná»—i há»n cá»§a nàng sáng nay, và em sẽ mang suốt cả má»™t ngày .Thôi mình nằm nhà chẳng thèm Ä‘i làm nữa .Nhưng không được, hồ sÆ¡ cả chồng Ä‘ang đợi mình ở văn phòng .Phải Ä‘i làm thôi .

Ãến sở làm, anh chàng Mỹ ở phòng kế bên đã đứng bên cá»­a như chỠđợi, vá»›i thái độ đầy chăm sóc Ä‘on đả :
-Good morning, sweety! ( Chào ngưá»i đẹp!)
Anh chàng này nhăm nhe đòi má»i mình Ä‘i ăn lunch cả năm nay, nhưng nàng chưa má»™t lần nhận lá»i .Không biết hôm nay mình có nên nhận lá»i không nhỉ

Má»™t ý nghÄ© khác thoáng qua đầu nàng:â€theo những nghiên cứu vá» li dị trên đất Mỹ, 75% các vụ li dị là do từ má»™t nguyên nhân rất tầm thưá»ng và vụn vặt “

Ngưá»i chồng trên đưá»ng đến sở làm, trong lúc nóng nảy bá»±c bá»™i chá» xe cá»™ chật chá»™i qua lại bá»—ng nghÄ© vá» lá»i nói cá»§a mình sáng nay .Tại sao mình có thể cằn nhằn vá»›i vợ má»™t cách vô lý đến thế! Chàng bốc cell phone gá»i cho nàng .
-Buổi trưa anh đến đón em đi ăn nha!
-Há»ng thèm!
-Thôi mà cưng! Cho anh xin lá»—i .Giận nhau chi em,buồn lắm! Tối nay anh sẽ Ä‘á»n gấp trăm lần,chịu không ?
-Xạo hoài! Làm như anh siêu lắm đó! Ãá»n gấp trăm để sáng mai lại Ä‘i làm trá»… nữa hả ?
-Ừ rồi sao!!!!

Tại sao chúng ta phải cằn nhằn nhau há!!! Trong khi chúng ta có thể cảm tạ Ä‘á»i sống những khi gặp khó khăn .Trong gian nan, con ngưá»i má»›i Ä‘o lưá»ng dược sức mạnh tình yêu giữa hai ngưá»i vá»›i nhau, đúng không ?

110905

Phạm Vũ Anh Nam




Mục Lục


10. Kiểm Thúy

Võ Thị Ãiá»m Ãạm



DÅ©ng nhìn quanh căn phòng độc thân cá»§a mình, xoa tay thá»a mãn. Gốc bếp nhá» nhưng vừa đủ tiện nghi cho anh chàng độc thân, tá»§ lạnh, lò micro, bình nấu nước nhanh, bếp. Cái sô pha màu xanh dương đậm hÆ¡i cÅ©, khi kéo ra thì thành cái gưá»ng đôi, hai ngưá»i ngá»§ rá»™ng chán. Bàn há»c kê ở gốc phòng coi gá»n gàng hÆ¡n thưá»ng ngàỵ Bá»™ ly tách cà phê, bình nấu cà phê cÅ©ng đã xếp sạch sẽ trên bàn. Tá»§ áo nằm kín sau cánh cá»­a đã được dá»n sẵn má»™t bên trống. Cái ngăn nắp tối Ä‘a cá»§a má»™t anh chàng độc thân! Nổi nôn nao lãng bãng càng lúc càng dầy trong cả hai tuần khi nhận đýợc Ä‘iện tín Kiểm Thúy báo giá» mấy bay đến. Trí tưởng tượng dáng Kiểm Thúy uyển chuyển nhẹ nhàng Ä‘i tá»›i Ä‘i lui dá»n cõm trong căn phòng mưá»i lăm mét vuông càng lúc càng sôi động, đậm sắc nÆ¡i DÅ©ng. Pha cho mình ly cà phê, nằm dài trên sô pha, DÅ©ng mở TV xem trận đá banh Ä‘ang diá»…n ra ở Italia, chá» vợ chồng Thông lại để cùng Ä‘i chợ mua thêm má»™t ít cần dùng cho ngày mai .

Có tiếng chuông cá»­a, chưa kịp đứng dậy thì Thông đã đẩy cá»­a bước vô, không thấy Thi, vợ Thông đâu, DÅ©ng định há»i thì Thông bảo:
- Bà xã lo làm thức ăn, bận quá không đi theo mình được. Bà ấy có viết giấy dặn mua sắm đâỵ
- Làm ly cà phê rồi đi màỵ
- Ờ, làm ca đêm, ngủ bù chẳng bằng ngủ đêm. Có sữa đặc không?

DÅ©ng ngần ngại há»i Thông:
- Mày thấy phòng như vầy được không?
- Thì độc thân vầy là bảnh lắm rồị Chứ hồi đó tao vá»›i mày ở chung vá»›i nhau sáu năm trá»i thì sao ?
- Gia đình Kiểm Thúy khá giả, tao sợ Kiểm Thúy chê, thất vá»ng như những cô khác.
- Thì mày đã cho biết rõ là mầy là công nhân, chưa có nhà cá»­a vì chưa lập gia đình. Mày đâu có những khoe khoang khoát láo nhýng mấy thằng kia. Thành thật bao giá» cÅ©ng đýợc lâu dài. Kiểm Thúy qua đây thì lo há»c tiếng Na Uy rồi vợ chồng ráng Ä‘i cày, má»™t năm là mua được nhà. Không thấy vợ chồng tao sao? Bảo lãnh qua, há»c xong khóa tiếng Na Uy ba tháng là Thi đòi Ä‘i làm liá»n, cÅ©ng may tụi tao kiếm được việc làm nhanh. Bây giá» nhà không lá»›n hÆ¡n ai nhưng hai vợ chồng cùng gầy dá»±ng má»›i thấy quí.
- Tao không biết Kiểm Thúy có chịu cá»±c như vợ mày không. - Không chịu cá»±c thì cÅ©ng phải ráng. Thá»i buổi này, xã há»™i này, đâu có chuyện vợ ở nhà cho chồng nuôi. Mà mấy bà cÅ©ng muốn Ä‘i làm để được tá»± do, không lệ thuá»™c vô ông chồng. Ãây rồi bà xã đòi Ä‘i há»c lái xe nữa má»›i mệt chứ. Mấy cô Việt Nam gì chứ nam nữ bình quyá»n là há»c đòi mau lắm.
- Chuyến máy bay ngày mai đến sớm, mày đi đón với tao được không ?
- ÃÆ°á»£c mà. Tao đã hứa. Ãi làm vá» là tao ghé nhà đón Thi, rồi Ä‘i thẳng ra phi trưá»ng. Máy bay đáp lúc tám giá» sáng phải không? Thôi mình Ä‘i chợ, chút còn đưa Thi Ä‘i làm. Thi làm ca chiá»u. Tâm cÅ©ng Ä‘i vá»›i mày ra phi trưá»ng hả?

Kiểm Thúy trong cái quần jeans xanh đậm chật cứng, áo khoát jeans cùng màu, bên trong ẩn hiện cái áo thun màu trắng ngắn gần thấy rún, hay nói đúng hÆ¡n nếu Kiểm Thúy dÆ¡ tay lên là cái lưng quần jeans trá»… thấp dưới rún độ vài cm sẽ hở rạ Kiểm Thúy tá»± tin đẩy xe hành lý theo dòng ngưá»i Ä‘i ra, không tá» vẻ vui mừng rối rít vì gặp ngưá»i hôn phu hay rụt rè trong hoàn cảnh má»™t thân má»™t mình nÆ¡i xứ lạ. Cô cưá»i vui, cố dè chừng như đã thá»±c hiện má»™t cuá»™c hành trình trên con đưá»ng còn dài nhưng không gian nan lắm , chưa tá»›i mức nhưng biết sức mình sẽ đạt đến. Kiểm Thúy nhìn vá» phía phòng đợi. DÅ©ng cầm bó hoa đứng đó, gương mặt há»›n hở như đứa trẻ thấy mẹ vá» chợ. Cặp vợ chồng Thá» và Thi, lấy nhau theo diện Ä‘oàn tụ, cÅ©ng do bạn bè giá»›i thiệu. Thi đứng gần như dá»±a vào chồng, bụng hÆ¡i nhu nhú, nét mặt không có gì đặt biệt, hÆ¡i quê quê nữa là khác vì mái tóc dài không ra dài ngắn không ra ngắn, thưa má»ng, thả lÆ¡ lá»­ng, nhưng trông có vẻ tá»± mãn, cưá»i tươi, níu tay chồng chỉ vá» phía Kiểm Thúỵ Tâm, bạn Kiểm Thúy, ngưá»i đã giá»›i thiệu Kiểm Thúy cho DÅ©ng đứng bên cạnh DÅ©ng, có vẻ lo lắng bồn chồn, nhìn DÅ©ng như dò tìm má»™t phản ứng nào đó, rồi nhìn Kiểm Thúỵ Không ai để ý đến cái bồn chồn không được vui mấy cá»§a Tâm.

DÅ©ng đã vá» Việt Nam để làm đám há»i cách đây hõn sáu tháng, trông DÅ©ng không khác lắm, cÅ©ng dáng Ä‘iệu nhà quê dầu đã ở nước ngoài hÆ¡n mưá»i năm. DÅ©ng xúng xính trong bá»™ đồ vét màu xám đậm Ä‘en hÆ¡i rá»™ng, hÆ¡i dài, ống quần dài, cánh tay dài, da vốn dÄ© ngâm ngâm tái càng tái hÆ¡n trong ánh đèn buổi sáng sá»›m. Kiểm Thúy đẩy xe hành lý đưa cho Tâm trong ánh mắt hÆ¡i ngở ngàng cá»­a má»i ngưá»i, nhưng rồi không ai để tâm lâu, ngoại trừ DÅ©ng. Kiểm Thúy nhận hoa từ tay DÅ©ng, nhìn DÅ©ng cưá»i cám Æ¡n má»™t cách lịch sá»± khách sáo như má»™t ca sÄ© trên sân khấu nhận hoa cá»§a khán giả ái má»™. CÅ©ng lối chào lịch sá»± đó, Kiểm Thúy chào từng ngưá»i bạn cá»§a DÅ©ng theo lá»i giá»›i thiệụ Ai cÅ©ng thầm công nhận Kiểm Thúy xinh và lịch sá»±, không có cái rụt rè cá»§a những cô từ Việt Nam má»›i qua và khen DÅ©ng tốt phước. DÅ©ng rối rít, lúng túng, tay chân thừa thải sau khi đã tặng hoa cho Kiểm Thúỵ Anh thá»c hai tay vào túi quần, loay hoay vá»›i cái chìa khóa xe, sóng vai Kiểm Thúy rá»i phòng đợi, ra bãi đậu xẹ Ãi được vài mét, DÅ©ng lại gần Tâm bảo:
- Tâm! Ãể anh đẩy xe cho .

Tâm nhìn Kiểm Thúy Ä‘ang Ä‘i cạnh mình, Kiểm Thúy gật đầụ Khi tất cả đã lên xe, Kiểm Thúy ngồi phía trước vá»›i DÅ©ng, Tâm ngồi phía saụ Xe chạy ra xa lá»™, theo hướng vá» Oslo, Kiểm Thúy nhìn DÅ©ng, giá»ng ngá»t má»m nhưng cương quyết, nói vá»›i DÅ©ng:
- Anh đưa Thúy vỠnhà Tâm. Thúy muốn ở nhà Tâm một vài ngày trước.

Dũng ngạc nhiên:
- Nhưng anh đã chuẩn bị hết cả rồi như anh đã viết thư cho em trước khi em qua .
- Thúy biết, nhưng Thúy suy nghÄ© kỹ rồị Thúy muốn ở nhà Tâm má»™t thá»i gian để tập làm quen vá»›i anh. Tâm đã đồng ý chia phòng vá»›i Thúỵ

Dũng nhìn Tâm qua kính chiếu hậu:
- Sao Tâm không nói gì với anh?
- Loay hoay nhiá»u chuyện quá, em quên.
Tâm cưá»i cầu tài .

DÅ©ng thất vá»ng nhưng biết làm sao đây, chẳng lẽ ép buá»™c Thúỵ Ép buá»™c để làm gì, bản tính cá»§a DÅ©ng không thế. DÅ©ng nói giá»ng buồn rầu:
- Thôi được, nếu em muốn. Chiá»u mai vợ chồng Thông Thi làm tiệc đãi mình. Sáng mai anh đưa em Ä‘i bác sÄ© và nha sÄ©. Anh đã đặt giá». Chiá»u anh đón em và Tâm qua nhà Thông và Thi, bạn anh. Nhưng em và Tâm đừng nói cho ai biết là em vỠở vá»›i Tâm.
- Dạ! Thúy hiểu .

Suốt đưá»ng từ phi trưá»ng vá» nhà Tâm ở Furuset, gần ba mươi phút. Kiểm Thúy chỉ trả lá»i cầm chừng những câu há»i cá»§a DÅ©ng. Buổi nói chuyện đầu tiên cá»§a vợ chồng DÅ©ng và Kiểm Thúy diá»…n ra như má»™t cuá»™c phá»ng vấn mà ngưá»i được phá»ng vấn chỉ muốn trả lá»i cho xong chuyện. DÅ©ng không còn nhận ra Kiểm Thúy duyên dáng và vui tính như những ngày mình vá» Việt Nam làm đám há»i cho đúng thá»§ tục nước Na Uy đòi há»i khi bảo lãnh vợ. Cô Kiểm Thúy vá»›i giá»ng cưá»i trong thanh, đùa giỡn vá»›i bạn bè, thỉnh thoảng phóng tầm mắt vá» DÅ©ng như dò chừng, như sợ DÅ©ng biến mất, làm DÅ©ng cảm thấy mình là nhân vật quan trá»ng. Má»™t vai trò mà trong mưá»i năm ở Na Uy DÅ©ng chưa bao giá» cảm nhận trong những buổi tiệc tùng sinh hoạt cá»™ng đồng. Ở đó DÅ©ng tận tâm giúp đỡ âm thầm như má»™t bổn phận, như má»™t đương nhiên cá»§a bao thanh niên an phận khác, thán phục những lá»i văn hoa bóng bẩy cá»§a những ngưá»i chỉ biết đến để làm nổi bật vai trò quan trá»ng cá»§a riêng mình.

"Chắc Thúy mệt" DÅ©ng tá»± an á»§i mình khi DÅ©ng trở vá» căn nhà độc thân đã được dá»n dẹp sạch sẽ để đón Kiểm Thúỵ Căn phòng sao trống trÆ¡n thế nàỷ Căn phòng tưởng sẽ có tiếng cưá»i Kiểm Thúy, mùi thức ăn sẽ được hâm nóng trong bữa cÆ¡m chỉ có hai ngưá»i ở cái bàn há»c đã được trưng dụng làm bàn ăn. Buồn dần dật, DÅ©ng lôi hai chai bia trong tá»§ lạnh, nằm trên ghế sô pha dài vừa xem TV vừa ăn chả lụa, chẳng thiết tha gì đến cÆ¡m nước. Ãầu óc chân thật, kém há»c cá»§a DÅ©ng không giải thích được lý do tại sao Kiểm Thúy không muốn vỠở vá»›i mình ngaỵ DÅ©ng chỉ nghÄ© theo bản chất chân tình cá»§a ngưá»i dân quê Gò Công: "Chắc Thúy mắc cỡ? Mà mắc cỡ gì nữa! Ãã làm hôn thú. Thúy qua đây vì mình bảo lãnh theo diện vợ mà. Ba má mình và ba má Thúy ở Việt Nam cÅ©ng đã làm thông gia. Biết nói sao vá»›i bạn bè đâỷ Thôi cứ dấu, chừng vài ba ngày cho Thúy quen nước quen cái là Thúy chịu theo vá» nhà mình. Chá» hÆ¡n sáu tháng nay, bây giá» chá» thêm vài ngày nữa cÅ©ng không sao. Con gái bên Việt Nam thùy mị kín đáo chứ đâu như mấy cô bên đây, má»›i bồ bịch là đã vá» nhà ngưá»i ta ở ngày ở đêm rồi." Tuy nhá»§ thầm tá»± an á»§i mình như thế, nhưng DÅ©ng vẫn còn mang máng nghi ngá» má»™t cái gì đó mong manh không thành hình.

Chiá»u đó, ở căn nhà độc thân cá»§a Tâm, Tâm ái ngại nhìn Kiểm Thúy:
- Ta sợ anh Dũng biết được ý định của mi, anh không chịu tiến hành cho xong thủ tục định cư .

Kiểm Thúy tự tin:
- Nếu ông DÅ©ng đủ khả năng để làm chuyện đó thì ông đủ thông minh để hiểu rằng cở như ông ấy ở Việt Nam chỉ đáng xách dép cho ta. Ông cứ tưởng mang cái tiếng Việt Kiá»u là muốn chá»n cô nào thì chá»n đâu .
- Ta giá»›i thiệu, ta nói vô dữ lắm, anh DÅ©ng má»›i chịu chứ đâu phải như mấy ngưá»i kia. Hay mi cứ ráng thá»­, xem tình cảm cá»§a mi vá»›i anh DÅ©ng có khả quan hÆ¡n không?
- Tại sao phải chá» tình trạng khả quan? Khả quan để làm gì? Ta đã quyết định từ Việt Nam rồi. Mà thôi, tá»›i đâu hay tá»›i đó. Ta có cách kéo dài. Ngày mai mi đưa ta Ä‘i ghi danh há»c khóa tiếng Na Uy, sá»›m chừng nào tốt chừng đó .
- Không được, anh DÅ©ng đã đặt giá» cho mi khám bác sÄ©, khám răng ngày mai. Ta thấy anh DÅ©ng chuẩn bị chu đáo cho mi mà mi và ta âm thầm Ä‘i theo con đưá»ng mình đã tính toán, ta thấy sao bất nhẫn quá.
- Con trai năm thê bảy thiếp. Không lấy được ta thì chá» ba năm nữa bày keo khác. Ở Việt Nam thiếu gì ngưá»i muốn có chồng Việt Kiá»u, mặc sức mà lá»±a chá»n. Ta, Kiểm Thúy, lắm kẻ đưa đón, gia đình không đến nổi nghèo, làm sao mi có thể tưởng tượng là ta sẽ có má»™t ông chồng cao chắc được thước sáu là cùng, nhà quê từ Ä‘á»i ông cố, làm công nhân cá»§a má»™t hãng nước ngá»t nào đó.
- Nhưng mi phải hứa là đối xá»­ vá»›i anh ấy lịch sá»± đàng hoàng cho đến khi anh hoàn hồn. Và phải nhá»› là trong thá»i gian ba năm đầu nếu anh ấy đòi ly dị là mi bị Ä‘uổi vá» Việt Nam đó nhá.

Kiểm Thúy ngáp mệt mõi:
- Ta không vô ơn, tiếc rằng ta không thể yêu thương ông Dũng ngay từ lúc xem hình và ta cũng không thể tự ép ta được. Ta sẽ không làm ông Dũng mất mặt với bạn bè. Mi hiểu dùm, ông Dũng chỉ là bước cầu cho ta mà thôi, nhưng ta không quay lưng chặt đứt dây cầu đâu .

Kiểm Thúy nằm nghĩ ngợi một lát rồi xoay qua Tâm:
- Mà mi coi cái xe cá»§a ông DÅ©ng có thảm không, Toyota, chắc Ä‘á»i 85. Chá»§ nào xe nấy, qua đây mưá»i năm rồi mà không nhà không cá»­a .

Sáu tháng trôi qua đúng như dá»± tính cá»§a Kiểm Thúy, nhưng ngoài sá»± dá»± Ä‘oán, sắp xếp cá»§a DÅ©ng. Kiểm Thúy Ä‘em theo tiá»n đủ để chung sống vá»›i Tâm trong thá»i gian còn há»c khóa tiếng Na Uỵ Thêm vào sá»± trợ giúp tiá»n bạc cá»§a DÅ©ng, Kiểm Thúy kịp ăn diện theo thá»i trang má»™t cách nhanh chóng. Kiểm Thúy hòa nhập nhanh vào nếp sống văn minh từ cá»­ chỉ, cách giao tiếp, lối ăn mặc. Chứ không như những ngưá»i ở Việt Nam má»›i qua, dầu là xuất thân từ Sài Gòn vẫn còn mang dáng dấp rụt rè, mang mặc cảm thua kém, ăn mặc có vẻ quê mùa như thế nào đó không ai có thể diá»…n tả được, cả năm trá»á»‹ Sau khi há»c xong khóa Na Uy bốn tháng, Kiểm Thúy xin ngay vô khóa há»c nghá» phục dịch nhà hàng, khách sạn nhá» vốn liếng tiếng Anh lấp lững đã há»c trước ở Việt Nam và dáng dấp khá lịch sá»±. Khi há»c khóa này thì há»c viên được cấp há»c bổng sống khá dư dả. Khóa há»c kéo dài hai năm.

Lý do thật giản dị mà Kiểm Thúy dùng để gỉai thích tình trạng vợ không ra vợ, chồng không ra chồng của mình với Dũng:
- Thúy muốn mình lấy nhau vì tình yêu thì tình vợ chồng sẽ lâu dài và đúng nghÄ©a cá»§a nó hÆ¡n. Thúy cần thá»i gian. Anh hiểu cho Thúỵ

Dũng không hiểu cũng không được, đành biện luận:
- Chứ vợ chồng Thông với Thi, cũng lấy nhau theo diện bảo lãnh. Tụi nó sống hạnh phúc, đồng vợ đồng chồng, xây dựng nhanh chóng, không thua gì những cặp vợ chồng lấy nhau ở đâỵ
- Má»—i ngưá»i má»—i khác. Thúy coi trá»ng tình yêu trong tình vợ chồng.
- Anh biết nói sao với ba má, bạn bè anh đây, ba má em nữa .
- Ba má Thúy thì để Thúy liệụ Mình Ä‘ang trong thá»i gian tìm hiểu mà, anh đừng nói gì vá»›i ba má anh cả .
- Rồi lỡ má»™t thá»i gian em không thấy yêu anh được thì sao đâỵ
- Ãó là tùy anh. Thôi anh cho Thúy vá», Thúy phải lau vưá»n trẻ mất cÅ©ng ba tiếng chiá»u naỵ
- Ãể anh phụ vá»›i em .
- Tối anh đi làm ca tối mà .
- Kệ, vô hãng tìm chỗ nào, trốn ngủ nửa tiếng là lấy lại sức.

Kiểm Thúy khôn ngoan, Dũng chân thật. Tình trạng lưng chừng kéo dài được hơn chín tháng thì Kiểm Thúy quen Hùng đang làm việc cho hãng Norsk Data, một hãng đang lớn mạnh, với chức vị kỹ sư trưởng phòng. Kiểm Thúy giải thích tình trạng của mình và Dũng như Thúy đã dự tính: Tình yêu không đến được, mặc dù Kiểm Thúy cố thử lòng mình mấy bận.

Hùng tìm gặp Dũng tại căn nhà Dũng. Trong căn phòng Thúy có lẽ đang chung sống với Dũng. Hùng trình bày tình yêu của anh và Kiểm Thúy, mong sự thông cảm của Dũng. Ngồi trước ly rượu, Dũng buồn buồn nói với Hùng:
- Tôi cÅ©ng đã Ä‘oán được tình trạng này, không sá»›m thì muá»™n cÅ©ng sẽ đến thôi. Tôi định nói chuyện vá»›i Thúy để làm sáng tá» tình trạng hai đứa và tôi không có ý định ly dị để Thúy phải bị Ä‘uổi vá» Việt Nam. Nếu không gặp anh thì Thúy cÅ©ng gặp ngưá»i khác. May cho Thúy là anh đứng đắn, có chức vị. Số tôi là số bắt cầu cho thiên hạ. Tôi lo thá»§ tục ly dị khi nào anh chuẩn bị lo thá»§ tục hôn thú.

Ãêm đó hai ngưá»i nói chuyện vá»›i nhau đến khuya, chuyện thể thao, chuyện chính trị, chuyện Việt Nam.... Hùng ra vá» vá»›i tâm trạng nhẹ nhõm, yêu Ä‘á»i, hãnh diện vá»›i ngưá»i yêu dịu dàng thanh lịch mặc dù gia đình không được hài lòng lắm vì nghÄ© rằng con mình dầu gì cÅ©ng là má»™t kỹ sư trưởng mà phải lấy vợ thừa cá»§a ngưá»i khác. Hùng tá»± nhá»§: Kiểm Thúy hiá»n lành, thông minh thì không bao lâu cÅ©ng lấy được lòng ba má mình. Tình yêu đâu có bắt buá»™c được, Kiểm Thúy nghÄ© và làm như thế là đúng. Vợ chồng phải được xây dá»±ng bằng tình yêu thì má»›i bá»n vững. Chỉ tá»™i cho anh chàng DÅ©ng thôị Số phận cả, bắt cầu cho mình Ä‘i .

Dũng ngồi nhâm ly cho hết chai rượu, nghêu ngao hát :
Tình Ä‘á»i thay trắng đổi Ä‘en...Tình Ä‘á»i còn lắm bon chen....
- Mà ngưá»i ta có yêu mình đâu mà than là thay trắng đổi Ä‘en.
Ừm...

Không! Tôi không còn tôi không còn yêu em nữa, không tôi không còn tôi không còn yêu em nữa em ơí!
- Thiệt không đó cha!

DÅ©ng thiếp dần trong căn nhà cá»§a mình mà chín mưá»i tháng trước đã chứng kiến những ước mÆ¡ chia sẻ cÆ¡m ngon canh ngá»t, những ước mÆ¡ chăn gối cá»§a anh chàng độc thân chân thật.

Võ Thị Ãiá»m Ãạm




Mục Lục


III . Những Bức Thư Tình_____________________________________________

Thư Tình Tháng Này

DHH



Anh Yêu Dấu

Có phải chăng chữ " NHỚ " là một căn bệnh bất trị trong tình yêu ? NHỚ để rồi buồn, nhớ để rồi thương.

Nhớ Anh quay quắt dại cuồng
Nhớ trong môi mắt tràn nguồn suối yêu

Có những chiá»u nhá»› anh vô tận, trái tim em se thắt quặn Ä‘aụ Từng giá»t lệ chảy dài tưởng như xoa dịu được ná»—i buồn, nhưng không, những gì cố quên thì lại cố nhá»› . Bảo rằng đừng nhá»› thì lại nhá»›, nhá»› nhiá»u hÆ¡n bao giá» hết .

Tình yêu chứa đầy thá»­ thách vá»›i nhiá»u chông gai, ta yêu nhau má»™t ngày và lo sợ từng ngàỵ Yêu được bao nhiêu và yêu đến bao lâu ? Tình yêu có mãi là mật ngá»t trên môi nhau ? Hay tình yêu sẽ là những mật đắng cá»§a ngày sau ? Yêu để lo sợ có nhau , mất nhaụ

Rồi như mây, ru hồn ta lẩn thẩn
Suốt đêm trưá»ng vá»› vẩn giữa tinh không
Ãể lắng nghe cô quạnh Ä‘á»ng đáy lòng
Những ray rức, bàng hoàng nghìn cơn mộng

Ta ru tình bao la như biển rộng
Tình ru ta vô vá»ng rất Æ¡ thá»
Từng mảnh tình dầy xéo những cơn mơ
Ru nhau mãi chập chá»n nghìn cÆ¡n nhá»›

Ãúng thật vậy, em Ä‘ang nhá»› anh, nhá»› vòng tay, nhá»› nụ hôn, nhá»› câu nói, nhá»› tiếng cưá»i, nhá»› những ngày hai đứa bên nhau.

Xin cảm ơn tình yêu của anh, nhỠthế em mới biết được đâu là nỗi nhớ miên man, đâu là nỗi nhớ muộn màng từng đêm .

Viết Cho Giao Mùa
Sept 2006
-DHH
~~~/~~((@

Mục Lục


IV. Giá»›i Thiệu - Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật ___________________________________________________



1. Tuyển Tập Giải Truyện Ngắn viet.no - 2006*



Xin tìm Ä‘á»c Bản Hợp Tấu vừa phát hành Tuyển Tập Giải Truyện Ngắn viet.no - 2006*

NÆ¡i gặp gỡ cá»§a những cây bút trẻ trong nước và hải ngoại, cùng thể hiện ná»—i bức xúc và niá»m Ä‘au chung trên má»™t chặng đưá»ng lịch sá»­ cá»§a dân tá»™c.

* NÆ¡i thể hiện thân phận bi đát kiệt cùng cá»§a con ngưá»i trong xã há»™i Việt Nam ngày naỵ
* Nơi những nguồn cảm xúc từ hai bỠđại dương giao thoa, chạm vào nhau để hoàn thành một bản tấu khúc văn chương toàn hảo, tuyệt diệụ
* Sách dày trên 300 trang, gồm 30 trong số 52 truyện ngắn dá»± thi, đã được tổ chức để đánh dấu ngày ká»· niệm Ãệ II Chu Niên Trang Tạp Chí Ãiện Tá»­ viet.ná» VIET.NO: xuất bản & phát hành * CỘI NGUá»’N: trình bày, ấn loát.

Giá ủng hộ 18USD / 18Euro / 150Nkr (kể cả cước phí)

Quý bạn đặt sách xin liên lạc Ä‘iện thư Quỹ Tình Thương Viet.no: qtt@viet.no hoặc: Ãại diện tại Hoa Kỳ và Gia Nã Ãại:

Ông Phan Bá Thụy Dương: phanbathuyduong@yahoo.com

Ãại diện tại Pháp / Âu Châu: Ông Ãinh Lâm Thanh: dinhlamthanh@hotmail.com Tại Na Uy / Bắc Âu: Lilly Nguyen: lilly@viet.no

Số tiá»n thu qua việc bán tuyển tập sẽ được đưa vào Quỹ Tình Thương - má»™t chương trình nhân đạo do BÃH và thân hữu tạp chí Ä‘iện tá»­ Việt. No vừa thành lập năm 2006.

Ãể biết thêm chi tiết hoạt động và mục đích cá»§a QTT xin má»i quý vị vào: http://www.viet.no/content/section/10/38

Mục Lục


V . Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám Æ¡n những thân hữu sau đây : Chu Kỳ Thư, Dòng Sông Nhá», Ãinh Lâm Thanh, Ãông Hoà, DHH, Hồng Phúc, Hoa Bằng Lăng, Hoàng Yến, Kim Thành, Nguyá»…n Vạn Thắng, Nguyá»…n Hải Bình, Ngá»c Thuá»·, Ngô Hữu Ãoàn, Phạm VÅ© Anh Nam, Phan Tưởng Niệm, Song Vinh, Sông Cá»­u, Thiên Kim Agnès Hiver, Thy Lan Thảo, Tịnh Như, Tôn Thất Phú SÄ©, Trần Cù Mông, Trần Thành Mỹ, Trần Kiêu Bạc, Trần Hoan Trinh, Xí Muá»™i, Việt Dương Nhân, Võ Thị Ãiá»m Ãạm, Vỹ Nhi, đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 53 . Má»™t số bài khác sẽ được đăng dần vào số tớị Mong má»i sẽ nhận được những sáng tác cá»§a các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương laị

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ãể vào danh sách cá»§a NSGM (subscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
2) Ãể rút ra danh sách cá»§a NSGM (unsubscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
3. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com 4. Má»i bài vở, đóng góp, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMua.com Thể lệ gá»­i bài cho Nguyệt San Giao Muà: 1. Xin các bạn gá»­i bài theo dạng VIQR (Vietnet) (dùng cách bá» dấu như trong trang này) 2. Xin liên lạc vá»›i NSGM hay trá»±c tiếp tá»›i tác giả nếu muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM. 3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ email ở cuối bài hay không. 4. Bài vở xin gá»­i đến GiaoMua@hotmail.com 5. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com

Ãịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 


FastCounter by bCentral

Copyright 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors