Số 54

Ngày 1 tháng 10 năm 2006

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
P.Ọ Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua@hotmail.com


Thư Ngá»



Trên quê ngưá»i mùa Thu lại trở vá».

Mùa Thu, mùa tá»±u trưá»ng, như đánh thức từ trong thâm sâu cá»§a trái tim má»—i ngưá»i, vá» má»™t thuở ấu thÆ¡, bước lẩm chẩm theo chân mẹ, ngÆ¡ ngác nhìn con đưá»ng, bỡ ngỡ trước bạn má»›i, rụt rè trước Thầy Cô, lạ lẫm vá»›i trưá»ng vá»›i lá»›p và cÅ©ng từ mùa Thu bắt đầu cho má»™t chân trá»i má»›i, dẫn tá»›i con đưá»ng tri thức.

Mùa Thu nÆ¡i quê nhà còn là những rá»™n ràng cá»§a tuổi thÆ¡, vá»›i trăng Rằm Tha’ng Ta’m, vá»›i lồng đèn, vá»›i bánh Trung Thu và hoa cúc vàng nở đầy bên bá» giậu. Mùa Thu vá»›i những đám mây bàng bạc, vá»›i nắng dịu dàng và những chiê’c lá xanh, ngã sang mầu vàng rụng xuô’ng, như những tàn phai cá»§a tháng ngày và cuá»™c Ä‘á»i, buông xuô’ng ná»—i bâng khuâng, gợi cho ngưá»i nghệ sÄ© những cảm hư’ng, để thi nhân viết nên những dòng thÆ¡ xa vắng, ngưá»i hoạ sÄ© vẽlên những nét dịu dàng, ngưá»i nhạc sÄ© mÆ¡ màng trong những cung bậc thao thức, chia xa.
Mùa Thu như má»™t ná»—i chỠđợi sau những ngày hè nóng bức, mùa Thu vá»›i Trá»i, vá»›i Ãất vá»›i lòng ngưá»i luôn là những ngá»t ngào, dịu dàng, như những lá»i thì thầm, âu yếm cá»§a thương yêu, trăng Thu thì dìu dịu, gió Thu chỉ đủ mang hương vá» cho tình thân ái, nhưng Thu cÅ©ng mang đến ná»—i se buồn như những chiếc lá vàng trở vá» cá»™i nguồn, cuối cùng bay theo sụt sùi mưa gió vào đông.

Hôm nay, các bạn cùng vá»›i Giao Mùa Ä‘i giữa ngày Thu, tuy xa song vẫn gần, (dù riêng Úc Châu Ä‘ang ở mùa Xuân), song ká»· niệm, niá»m tiếc nhá»› cùng tình yêu quê hương vẫn không bao giá» phai nhạt trong tim má»—i ngưá»i, vẫn có đâu đó hình ảnh những chiếc lồng đèn con Rồng, con Cá, những há»™p bánh mứt nhiá»u màu, dành cho con em chúng ta như má»™t Ä‘iểm nhá»› cá»™i nguồn dân tá»™c, chúng ta cùng nhau hát lại những lá»i ca quen thuá»™c :

" Tết trung thu rước đèn Ä‘i chÆ¡i, em rước đèn Ä‘i khắp phố phưá»ng ..."

Ãể lòng mình hướng vá» quê nhà, cầu mong cho tất cả các em thiếu nhi trên má»i miá»n đất nước Ä‘á»u được hưởng má»™t mùa Tết đầy đủ vá»›i niá»m vui trá»n vẹn, không còn cảnh những em bé đêm ngày cúi mình trên đống rác để moi tìm từng mảnh ni lông kiếm sống, không còn những em bé lang thang bán vé số hay xin ăn trên vỉa hè...

Cầu mong mùa Thu rồi cÅ©ng sẽ Ä‘i qua, mùa Ãông mang mưa gió tá»›i gá»™t rá»­a hết những Ä‘au thương khốn khó, để mang cuá»™c Ä‘á»i vào ngưỡng cá»­a mùa Xuân, má»™t mùa Xuân Má»›i trá»n vẹn cho con đưá»ng nở đầy hoa Tá»± Do Dân Chá»§, No Ấm, Thanh Bình, trên núi sông Việt Nam Ä‘á»i Ä‘á»i Thương Yêu.

Mạc Phương Ãình
Ban Biên Tập Giao Muà


Mục Lục

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Ngóng ______Mạc Phương Ãình
2. Ãá»i Ngưá»i Kỹ Nữ ______Ãông Hòa
3. Vỗ Sóng Cuối Tay Em ______Linh Vũ
4. Trầu Ơi ______Việt Hà
5. Cần ______Hoàng Yến
6. Thu Thu Thu ... ______Việt Dương Nhân
7. Mưa rơi! Mưa rơi! ______Trần Thiên Ấn
8. Gặp Nhau Trá»i Ãã Sang Ãông. ______Phi Ãiểu
9. Lỡ Bước ______Bảo Giang
10. Một Thoáng Mong Manh ______Tôn Thất Phú Sĩ
11. Mất Anh Em Làm Thơ ______Kim Thành
12. Cảm Khái ______Khóc_Cưá»i
13. Khi Xa Anh Rồi ______ Hà Khánh Phương
14. Chớm Thu ______Hồng Phúc
15. Thương Em ______Nam Thảo
16. Mưá»i Ngón Tay ______Ximuoi_(NXVK)
17. Tình Si ______Phan Tưởng Niệm
18. Thu Có Biết ______Sông Cửu
19. Bước ÃÆ¡Ã¬ Sinh Tá»­ ______Thy Lan Thảo
20. Những Giá»t Trăng ______ Nghiêu Minh
21. Những Lá»i Nguyện Cầu Trên Bãi Biá»…n ______Ngô Hữu Ãoàn

II . Văn _______________________________________________________________________

1. Ãám Cưới Tập Thể _______ Ãông Hòa
2. Bá» Lau Cát Lở (Chuyện Dài) ___________ Ãá»— Thành
3.Ngá»c Lan Và Thoa ___________ Võ Thị Ãiá»m Ãạm
4.Chập Chùng Bóng Núi (Chuyện Dài) ___________ Thanh Sơn
5.Em Và Cây Táo ___________ Phạm Vũ Anh Nam
6.Hồn Ma Biên giới ___________ Nguyễn Vi Túy
7.Bến Nước Ãục (Chuyện Dài kỳ cuối) ___________ Ãinh Lâm Thanh
8.Tưởng Ãã Quên ___________ Trần Thành Mỹ
9.Còn Lại Gì Cho Nhau ___________ Phan Tưởng Niệm
10.Sinh Nhật Dưới Mưa ___________ Hoa Bằng Lăng
11.Phút Ãầu Gặp Em... ___________ Diá»…m Châu TNQG

IIỊ Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________

1. Thư Tình Mỗi Tháng _______________________________ DHH

IV. Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật__________________________________________________

1. Mai Phương Thúy trong cuộc thi Hoa Hậu Thế giới _______ Giao Muà
2. Sách Má»›i: Văn Há»c Sá»­ Việt Nam _______ Giao Muà
3. Nhạc: Tôi Có Má»™t Ãá»i Mưa _______ Giao Muà

V . Nhạc __________________________________

1. Anh Có Là Muà Xuân _______ Thơ Miên Thụy - Nhạc Sông Cửu

VI . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lá»i Bạn Ãá»c _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Ngóng 


ta, hẻm núi mù trăng, tiếng nhạn
em, triá»n sông lau lách dặm di
ngõ qua Ä‘á»i từ gịot sương mai
chiá»u thức giấc lá»i ru mê muá»™i

Ä‘á»i thao thức muá»™n màng dong ruá»—i
dắt nhau đi một thủa giang hồ
ngá»n sông nào mù mịt bÆ¡ vÆ¡
con suối trở đau hồn cát chảy

chân ngÆ¡ ngác xoay chiá»u trông cậy
lửa bập bùng bỠvai nhẹ tênh.


Mạc Phương Ãình 
Mục Lục


2. Ãá»i Ngưá»i Kỹ Nữ Lá»i nhạc ấy em hát khi chiá»u buông Trên sân khấu , lá»i trầm thật buồn Màu đèn tím dập dìu bước nhảy Trên cánh tay , nước mắt em tuôn Em khóc cho em , Ä‘á»i kỹ nữ Môi đầy rượu má»m má»i xác thân Bên ngưá»i qua má»™t tối ân cần Sầu thương ướt vá»™i bá» mi tràn Màn đêm cuốn năm dài miệt mài Ãá»i má» tối , nhạt nhòa hương phai Tiếc nuối phút giây nào rá»i rã Chìm hư vô bỡ ngỡ , ai hay Bàn tay nắm , bàn tay em lạnh Mắt môi , héo úa má»™t cuá»™c Ä‘á»i Rá»i nhân thế mang theo dÄ© vãng Những hư không vá» cõi hoang sÆ¡ 15.09.06 Ãông Hòa
Mục Lục


3. Vá»— Sóng Cuối Tay Em Ãêm nằm nghe biển gá»i vá» luồn tay con sóng vá»— vá» cát êm Như em đèn giữa miếu Ä‘á»n Ãổ ta ánh sáng gập ghá»nh chiếu chăn Gãy đêm cắn vỡ vầng trăng Cho em má»™t ná»­a mòn lằn dao Ä‘au Nghiêng Ä‘á»i má»™t chén tình sầu Anh moi quả đất tìm sâu chá»— buồn ++ Rồi đêm. Nằm nghe biển khóc Mùi cá» sương ngá»t ướt tóc em dài Lần thương. Chút Ä‘á»i còn lại Co hồn Ä‘au sóng vá»— mái đêm Ä‘en Linh VÅ©
Mục Lục


4. Trầu Æ i (Tặng Lê) Vậy là em đã ra Ä‘i Hệt như ta chẳng có gì vá»›i nhau Anh nào mÆ¡ ước nhiá»u đâu Chỉ mong được sống bên nhau trá»n Ä‘á»i Bây giá» má»—i đứa mt nÆ¡i Kẻ ôm mối hận, kẻ rÆ¡i lệ sầu Nhân tình lắm cuc bể dâu Giá» ghi thêm mt mối sầu chia phôi Cau - Trầu đâu thể thiếu đôi Sao em nỡ để mình tôi mt mình Trầu xanh cÅ©ng bởi chung tình Cau thÆ¡m cÅ©ng bởi có mình có ta Bây giá» Cau héo đưá»ng hoa Trầu xanh cÅ©ng héo hai nhà buồn tênh Mấy chục năm, sống lênh đênh Ná»­a Ä‘á»i lại sống lênh đênh mt mình Giá ta đừng đến vá»›i mình Giá Trầu đừng hứa chung tình vá»›i Cau Bây giá» Cau héo đưá»ng Cau Trầu xanh cÅ©ng héo ná»—i Ä‘au nhân tình

Việt Hà

Mục Lục


5. Cần Như biển không thể nào ngăn lượn sóng, Anh không thể nào ngừng nghÄ©: Yêu em. Cho dù tháng ngày vùn vụt như tên, Tình mãi mãi trong tâm tư lắng Ä‘á»ng, Anh vẫn gặp em vá» bên gối má»™ng, Vai ká» vai thá»§ thỉ chuyện hôm nàỠKhông thuốc, không trà, ngồi suốt canh thâu, Không say khướt sao chập chá»n hư ảỠEm yêu Æ¡i! Em là tim, là máu, Anh cần em như nắng gắt cần mây, Như Ãông vá» cần tay á»§ bàn tay, Như Thu tím cần sắc vàng lá đổ. Như mùa Xuân cần cúc, mai, hồng nở, Anh cần em như hÆ¡i thở riêng anh. Anh cần em từ tóc hãy còn xanh, Và cần mãi cho đến ngày già bạc. Anh cần em! Vì em là duy nhất!

Hoàng Yến

Mục Lục


6. Thu Thu Thu ... Thu Æ¡i, thu hỡi, thu há»i ! Vì sao thu đến đất trá»i xám Ä‘en Chiá»u nay đứng tá»±a bên rèm Nghe cÆ¡n sầu má»™ng trồi lên khá»i lòng Gió thu cuá»™n lá bay vòng Qua bá» bến "đó" mây hồng ấm thân Ãốt lên má»™t nén hương trầm Cho tan hÆ¡i cÅ© đã ngầm ngấm sâụ Thu vá» chạnh nhá»› bể dâu Ngàn con sóng nhá» trắng màu tóc tang Âm thầm nuốt hận thở than Vì sao ta chuốc trăm ngàn đắng cay ? Ãã qua hăm tám thu bay Vết thương vẫn rỉ máu ngày lẫn đêm Canh khuya trăng lặn, sao chìm Tiếng kêu từ đáy con tim vụt vá» Nhá»› lá»i ai đã nguyện thá» : Trăm năm chung thá»§y chẳng hỠđổi thay Má»™t chiá»u thu, gió mưa baỵ..?! Ãến nay hăm tám thu dài bước quạ.. Hạ_Thu_giao_mùa - 17.9.2006 Việt Dương Nhân
Mục Lục


7. Mưa rÆ¡i! Mưa rÆ¡i! Mưa rÆ¡i, mưa rÆ¡i! Em Æ¡i! Từng gịot thánh thót, Từng giá»t buì ngùi, Từng giá»t miên man, Trên trá»i Houston Bầu trá»i vần vÅ© Trá»i cúi thật gần Ôm chặt cánh đồng Mênh mông mênh mông Thảo nguyên Texas Xa tít mù khÆ¡i HÆ¡i sương hÆ¡i khói Bùng chùng lòng ai, Chạnh lòng thương nhá»› Hình ai trong mưa Mưa thương mưa nhá»›, Mưa sÅ©ng mối tình Mưa chở tình sầu Mưa chôn ná»—i nhá»› Bây giá» còn đâu Tình Æ¡i! Tình Æ¡i ÃÆ°á»ng trưá»ng tôi Ä‘i Lao tá»›i trong mưa Xe xé màn mưa Sương bay tung tóe ÃÆ°á»ng tràn xe lá»™i Như lÅ© trẻ con Tắm mưa Saigòn Gá»™i mưa no thoả Lòng tôi lâng lâng Mưa rÆ¡i nặng hạt Sở làm còn xa, Cho tôi miên man Nhá»› mưa Sài gòn CÅ©ng giá»t thánh thót CÅ©ng giá»t đầy vÆ¡i Mưa xưa hạnh phúc Mưa nay cô liêu Mưa nay lạnh lùng Lòng tôi rét lạnh Vì thiếu tiếng ai Vì thiếu hÆ¡i ai, HÆ¡i hà ấm áp HÆ¡i truyá»n nhịp đập HÆ¡i ấm cõi lòng Giá» nầy xa vắng Tối tiếc ngày xưa Tôi nhá»› ngưá»i xưa, Tận cõi xa xăm, Tít má» góc bể Ở tít chân trá»i Không thây cố hương Chỉ thấy má» sương Mưa Æ¡i! Ãừng rÆ¡i Mưa Æ¡i! Thôi rÆ¡i Vào Thu 2006 Trần Thiên Ấn
Mục Lục


8. Gặp Nhau Trá»i Ãã Sang Ãông. Gặp nhau giữa ná»—i bÆ¡ vÆ¡ Ãôi chân trần nứt trên bá» cát khô Ãôi vai làm kiếp ngá»±a thồ Ãể mang cÆ¡m áo con thÆ¡, mẹ già Gặp nhau tá»± thuở gian nhà Bốn bá» gió lá»™ng trông ra thấy trá»i Ãêm vỠướt giá»t mưa rÆ¡i Thương nhau vẫn ấm tiếng cưá»i bên nhau Gặp nhau sau má»™t qá»§a trầu Má»™t buồng cau trắng đẹp màu gia-qui Gặp nhau lỡ độ xuân thì Vinh quang đã tắt ,mong chi tình hồng Gặp nhau trá»i đã sang đông Miếng cÆ¡m manh áo tận cùng lầm than Vì khi lịch sá»­ sang trang Như cÆ¡n gíó bấc quét ngang sÆ¡n hà Cuối đưá»ng ta lại gặp ta Quan liêu ta chẳng , lụa là em không ! Ããi nhau bằng má»™t tấm lòng Dắt dìu nhau vượt muôn trùng đắng cay Bây giá» trong phút vui vầy Chợt thương qúa khứ những ngày tối tăm Mừng đêm đông có trăng rằm Cầu trăng sáng mãi soi tâm hồn ngưá»i . Tháng 8 năm 2006

Phi Ãiểu
Mục Lục


9. Lỡ Bước, Lỡ bước cho nên đến chốn này, Má»™t mình má»™t bóng há»i ai đâỷ Ngá»­a lên chỉ thấy trá»i xanh ngắt, Cúi xuống ta nghe giá»t lệ đầỵ Những tá»§i tấm thân bỠđất khách, Mà sầu thương cảm buổi chia taỵ Trá»i cao có thấu lòng chăng tá, Buốt gía tim non vá»›i những ngày, 2. Buốt giá tim non vá»›i những ngày, Tìm đâu cho thấy má»™t bàn taá»· Ai vá» cho nhắn đôi câu nhá, Gởi khối tình ta vá»›i má»™ng đầỵ Gá»§i cả llinh hồn ta đấy nhá, Dẫu rằng thân xác ở nÆ¡i đâỵ Xa quê má»›i biá»t đêm dài lắm. Tri ká»· ai Æ¡i má»™t phút này! Bảo Giang
Mục Lục


10. Má»™t Thoáng Mong Manh Anh tá»± há»i Bây giá»... em Ä‘ang ở nÆ¡i nào Dù em đến má»™t phương trá»i vô tận Anh vẫn bá»nh bồng theo bước chân em Như nắng như mưa Qua đủ bốn mùa Anh vẫn nhá»› Và muôn vàn nhung nhá»› Chiếc bóng thẩn thá» Bá» cát nghiêng nghiêng Ãể biển và cát ru lòng anh ngóng đợi Mãi mãi bên em Giấc miên trưá»ng sóng vá»— Có thể nào Làm sao biết được Lá»i hẹn hò chỉ là thoáng chiêm bao Em bên này đợi Anh bên kia mong Khoảng giữa là trá»i xanh mây biếc Và ngàn năm Chỉ là giấc má»™ng há» Như vậy đó Bá» bên này Rất gần bá» bên kia Mình vẫn xa ngàn dặm Con sông chảy qua bao miá»n ước vá»ng Hai bá» sông vẫn mãi mãi song song Biết đến bao giá» Sông vá» vá»›i biển Ãể dạt dào ru sóng vá»— mênh mông Chiá»u nay anh ngồi đây ngóng đợi Bên dòng sông Seine xuôi nhẹ chiếc du thuyá»n Rẽ làn sóng ra làm hai con nước Tan dần vào sau đám cá» rong rêu Anh chợt nhận ra Em chỉ là cánh gió Mang ná»—i buồn nhè nhẹ Thổi vào hồn anh Má»™t thoáng mong manh Tôn Thất Phú SÄ© Paris. Sept. 2005 ----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- A FRAGILE MOMENT I ask myself Now... Where are yoá»§ Though you arrived at endless horizon I still bob after your footsteps As sunny as rainy Through four seasons completely I still remember And a multitude of souvenirs The shadow in a haze Slightly inclining sandy dyke For sea and sand lulI my longing for Being near you forever In long dream of silver waves How does it come ? How do we know ? Dates seemed futile dream This side yoúre waiting for The other I am expecting In between there is blue sky And thousand years It is only a pseudo-dream Such is it! At this riverside Very close to the other We are still far from each other thousand miles The river is flowing through many dream areas Two riversides always go in parallel Until when The river comes back to the sea For lulling with vague tides This afternoon I am sitting here, awaiting At the side of Seine river ran a sightseeing boat For dividing tides into currents Which gradually disappeared behind algae SuÄ‘enly I see You are only wind wing Carrying a soft sadness Blowing into my soul A fragile moment RGC + 21-02-2006. Tôn Thất Phú SÄ©

Mục Lục


11. Mất Anh Em Làm ThÆ¡ Ngày xưa em không làm thÆ¡ Bởi anh là cả trá»i mÆ¡ bên mình Bây giá»` anh bá» em Ä‘i Em gom tình lại gieo vần gá»­i anh Con chim xanh hót trên cành Há»i em còn có năm canh đợi chá» Thưa rằng dẫu đã đôi bá» Thuyá»n em bến đậu, sóng chừ nÆ¡i đâu ? Anh Ä‘ang nằm dưới má»™ sâu Hay anh thÆ¡ thẩn chân mây cuối trá»i Buồn, anh quay mặt lại Ä‘á»i Hồn mÆ¡ duyên kiếp hẹn ngày tái sinh + Riêng em giá» chỉ má»™t mình Bút nghiêng gõ nhịp cung trầm phím rung Giăng giăng má»™t sợi tÆ¡ chùng Phong thu giá lạnh trăng há»n ngá»§ quên Chá» anh chừ rất lênh đênh Mưa ngâu chẳng có lấy gì đợi nhau Ãã đành hẹn kiếp mai sau Mà sao vẫn thấy lao Ä‘ao hỡi ngưá»i Em ngồi đây, héo nụ cưá»i Tháng Mưá»i vàng trổ nghe buồn mang mang Chìm theo cánh nhạn vá» ngàn Tóc em rụng xuống sợi nào cÅ©ng anh October 2004
Kim Thành





Mục Lục


12. Cảm Khái à ới rÅ© rê vá» góc phố Mầy má»™t ly tao cÅ©ng má»™t ly Ngồi ngó biết bao Ä‘iá»u nhí nhố Thằng kia sao mặt bá»—ng lầm lỳ à ới bao lâu bao lâu ná»­a Dè chừng có kẻ õai cuá»™c chÆ¡i Ngá»±a mõi vó mòn Ä‘á»i tắt lá»­a Xảy rụng má»™t sao lóe ngang trá»i Tháng Mưá»i ngó quanh Ä‘iểm từng mặt Cùng mâm ai chia được ná»—i lòng Tay trắng trong trò chÆ¡i Ä‘uổi bắt Ãể giá» chợt hóa kẻ cuồng ngông Tháng Mưá»i mưa dầm còn té tát Tay trÆ¡ vuốt mặt cõi ngưá»i ta Lạnh lẽo buồng tim hồ chết ngạt Trôi tuá»™t niá»m tim bá»—ng khóc òa Ngày mai lên núi mầy ở ẩn Ãồng bằng ta say khướt từng chiá»u Có nhá»› gieo neo tìm mấy bận Vắng má»™t chổ ngồi ....rá»›t tịch liêu Cạn hết lần này cưá»i nghiêng ngã Ngõ khuya vàng vá»t dáng đưá»i ươi Khệnh khạng quàng vai thằng mệt lã Mai rồi khô khốc bạn mình Æ¡i .......!!!!!!!!! Chí lá»›n ta Ä‘ong đầy chai rượu Công danh thở hắt cuá»™c phong trần Ãêm say vẽ mặt lòai cầm thú Nữa Ä‘á»i sót lại .......mặc phù vân ....!!!!!!!!!

Khóc_Cưá»i
Mục Lục


13. Khi Xa Anh Rồi Mưa bay ... mưa bay giăng giăng bong bóng ngập lối đìu hiu xóm vắng trên căn gác tối . Tôị..và... bóng tối ... mênh mông nhá»› anh bên nhau ngày nào tay cầm tay nhau . Dưới đêm trăng thu cạnh làn nước biếc lá»i yêu tha thiết bên hàng liá»…u rÅ© . Nụ hôn ngá»t ngào con tim đắm say môi tìm môi trao men tình ngất ngâỵ Cho lòng nhung nhá»› thả hồn Ä‘i hoang vào cõi xa vắng ru tình má»™ng mÆ¡ . Khi xa anh rồi tình hóa mong manh ánh chá»›p đêm lạnh chỉ tôi vá»›i tôi . Giá» sao đắng cay! ai vuốt tóc dài cô đơn khắc khoải mưa đêm u hoài . Khi xa anh rồi ... khi xa anh rồi ... mưa giăng gió rét lệ đắng bá» môi . Gió lùa tóc rối tình đã xa tôi chập chá»n bóng đổ ngưá»i đã xa rồi . Khi anh xa rồi gió mưa bồi hồi tình không lên ngôi ai vuốt tóc tôi ??? Khi xa anh rồi còn vết hôn môi ??? anh nào có biết ... anh đâu … anh Æ¡i !!! Khi xa anh rồi anh Æ¡i ... anh Æ¡i !!!

Hà Khánh Phương
Mục Lục


14. Chá»›m Thu Hôm nay mây xám giăng đầy lối Má»™t chút thu vá» bên khóm hoa Ãàn bướm tung tăng trong gió sá»›m Hương thÆ¡m hoa lý, thoảng đưa xa Chiếc lá vào thu đã đổi màu Trên cành ríu rít tiếng chim ca Trong làn gió nhẹ vương tà áo Dừng bước bên hoa buổỉxế tà Dáng liá»…u bên hồ thật thướt tha Vi vu tiếng nhạc bản tình ca Thoáng chút thu vá» trong mắt biếc Hình như thu đến tối hôm qua
Hồng Phúc

Mục Lục


15. Thương Em Thương em bản tánh thiên thần Nắng mưa không quản tảo tần không than Ãâu ngá» giữa chốn trần gian May dâng phúc hạnh lan tràn cá»i tiên Trong trong dòng ngá»c thá»§y tuyá»n Ràng ràng đáy nước câu nguyá»n xa xưa Ãâu ngá» rằng giữa cÆ¡n mưa Chang chang nắng ấm Ä‘ong đưa cuá»™c tình Nguyện còn má»™t phút phù sinh Thương em ngàn phút cho mình vá»›i ta Nam Thảo

Mục Lục


16. Mưá»i Ngón Tay Mên tặng những anh chàng cây si má»™t thuở đã từng thuÆ¡ng mên nhá» (PS: và nhá» rât vui mừng & cam Æ¡n là dù đã co gia đình nhưng những anh chàng cây si này vẫn là bạn thân, bạn tri âm cá»§a nhá») Muá»i ngón tay bé xòe cho anh đếm Ãếm Ä‘ong Ä‘á»i lặn hụt giữa trần gian Ãếm ngày qua, năm tháng cá»§a gian nan Sao tình ta mãi hoài không bá» bến...? Muá»i ngón tay cá»§a bé anh từng mến Từng hẹn hò, thuÆ¡ng nhá»› lẫn uá»›c mÆ¡ Nhưng anh Æ¡i, Ä‘uá»ng Ä‘á»i cứ ngẩn ngÆ¡ Ãể tình ta lệ hoài vuÆ¡ng mi mắt... Muá»i ngón tay ta chÆ¡i trò cút bắt Cố giận há»n, trách móc, tránh tìm nhau Mong tâm tư, tình cảm ấy nhạt mau Nhưng bao lần...dối mình rồi anh nhỉ...? Muá»i ngón tay đành...ngéo làm tri kỉ Cho tình Ä‘á»i thôi bá»›t tí gió mưa Nếu mai này anh, bé còn duyên xưa Hẹn tình ta vẹn toàn như mong uá»›c....??? :) Cảm xúc bất chợt....Albuquerque, 00 New Mexico, xư nui tình chÆ¡i vơị..:) _Ximuoi_(NXVK)


Mục Lục


17. Tình Si khà khà ! - chưa uống đã cay khà khà ! - chưa uống đã quay vòng vòng. nào say vì chén rượu nồng mà say vì bởi tôi cuồng dại si . chiá»u nhìn em bước vu quy tôi ngÆ¡ ngẩn tiếc - đưá»ng Ä‘i em vỠ… ngày xưa đôi ta cùng quê sao đưá»ng cái nhá» không vá» cùng em ! nguyệt rằm- nhìn ánh trăng đêm Ä‘á»c câu thÆ¡ phú cùng em hẹn hò rồi ta chung má»™t chuyến đò đêm nhen nhúm lá»­a sưởi lò yêu thương. khà khà ! - rượu má»›i môi sương sao tôi quên mất lối đưá»ng xưa qua đêm nay nhìn ánh trăng tà sao tôi thÆ¡ thẩn như là tình si phải rồi ! - từ lúc em Ä‘i ? là tôi lở dỡ vần thi ná»­a vá»i . bây giá» tôi chỉ mình tôi nhìn vầng trăng cÅ© - má»™t trá»i nhá»› thương. ( San Jose 9/2006 )

Phan Tưởng Niệm
Mục Lục


18. Thu Có Biết "Tặng Qui và Thu Nga trong đêm chia tay" Song Cuu Ãêm Ca-Li mây bay lá đổ Ãnh trăng má» lÆ¡ lá»­ng cô đơn Ngày chia tay hoài Thu thương nhá»› Cung đàn nào lá»—i nhịp vấn vương ! Nhạn kêu sương gá»i tình ly biệt Gốc Thu tàn tiếc lá vàng rÆ¡i Thà ta chịu giá đông khắc nghiệt HÆ¡n nghe lá»i "vÄ©nh biệt" (*) Thu Æ¡i ! Em có biết lòng ta nức nở Tim quặn khỠđếm lá Thu bay Ãau nhức nhối xuyên từng hÆ¡i thở Ãêm Hồ Tây sương lệ giăng đầy ! "Yêu là chết trong lòng má»™t ná»­a" à thÆ¡ nào gào thét xót xa . . . Thôi ! Chúc em vui ngày pháo nổ Giá»t Thu buồn xin để phần ta ! September 2005 _____________________________ (*) Lá»i tuyệt tình trong thư cô gái Hanoi gui nguoi ban trai Cali …

Sông Cửu
Mục Lục


19. Bước ÃÆ¡Ã¬ Sinh Tá»­ * Ãêm lạnh nằm co rừng sinh tá»­ Bạn bè còn lại đếm loe ngoe Ãâu phải binh hèn thua giặc dữ Tại trá»i cắt Ä‘iện- đóm lập lòe Trên ta, mai trắng giá» Ä‘ang nhậu Tại biển Nha Trang hay Sài Gòn Ông bá» quân Ä‘i- cá» bạc lận Ta thì Trung Úy sÄ© quan con.! Gom hết dăm ba thằng tá»­ đệ Lên xe trá»±c chỉ đưá»ng xuôi Nam Ai chỉ huy aỉ- Trá»i nhá» lệ Ãạn bom tứ phía chá»— đâu nằm?! Rừng đập Ãồng Cam bá» tuyệt lá»™ Giặc cày đạn kín cả đưá»ng Ä‘i Xác dân xác lính kên kên vá»— Loạn cánh bay bay- trách ná»—i gì … Thầy trò mấy đứa cong queo ngá»§ Dưới gốc bằng lăng muổi rá»™n ràng Mai ta mở mắt còn nhìn đủ Là má»™t ngày vui pháo đạn vang.! Bây giá» nhá»› lại rừng sinh tá»­ Má»›i thấy ông trá»i muốn gá»i ai Dù chỉ dân lành hay giặc dữ CÅ©ng đành vÄ©nh biệt thế gian nầy Ta Ä‘i lá»™ 7 còn nguyên đó Ãồng vá»ng oan hồn rên thở than Chưa gặp giặc thù co chân chạy Máu tràn lá»™ 7 nắm xương tàn… Mai Ä‘uổi giặc thù ra khá»i nước Anh hùng phục quốc nhá»› cầu siêu Oan hồn lá»™ 7 mau siêu thoát Cảnh cá»§a rừng xưa …ý thật nhiá»u… ( Viết cho gia đình 201 để nhá»› ngày di tản)

Thy Lan Thảo
Mục Lục


20. Những Giá»t Trăng Còn má»™t giá»t trăng giữa đáy ly Má»i em vui cạn cuối Ä‘á»i này Mai mốt có nghe trăng nhật thá»±c Mình vẫn còn trăng trong cổ thi Còn má»™t vầng trăng trong cổ thi Má»i em khoan nhặt Ä‘iệu lưu đày Mai mốt có nghe trăng nguyệt thá»±c Mình vẫn còn trăng trên phím dây Còn má»™t mãnh trăng trên phím dây Những nốt má»i em chổi nhịp gầy Mai mốt có nghe trăng khuyết tịch Còn vạt trăng non trong mắt cay Còn những giá»t trăng trong mắt cay Má»i em nghe hết chuyện tình này Mai mốt có nghe trăng khuất núi Mình vẫn còn nhau trong ngất ngây!

Nghiêu Minh
Mục Lục


21. Những Lá»i Nguyện Cầu Trên Bãi Biá»…n (Chia sẻ cùng ngư dân tai nạn trong cÆ¡n bão số 1, 2006 ) Vợ trông tin chồng mẹ chá» tin con con chá» tin anh, tin cha ngưá»i già chá» tin con, tin cháu… bá» biển không còn cát bá» biển là những mái đầu xanh, vàng và bạc những tiếng nấc vỡ oà… biển màu Ä‘en và tím hải âu bay, nước mắt rÆ¡i… trên những mái đầu mang ná»—i sầu chỠđợi… ngưá»i ngưá»i chỠâm thầm giành nhau tin ngưá»i sống chị nguyện cầu chồng chị em nguyện cầu chồng em con nguyện cầu cho chạ em nguyện cầu cho anh… trăm ngàn lá»i cầu nguyện dá»c ngang… rối bá»i… Thượng đế cÅ©ng rối bá»á»‹. bởi lá»i nguyện cầu nào cÅ©ng phảị nhưng rồi… ai còn, ai mất… anh vá»â€¦ vợ con mừng khóc nấc nhưng rồi sẽ thôị vợ ngưá»i bạn mình cÅ©ng khóc nấc nhưng khóc mãi không thôi… từng bàn thá» dá»±ng lên trong tim, trong óc… những nấm mồ đắp lên cái bằng đất bằng cát cái bằng gió bằng nước… hương khói từ đây, và cả Ä‘á»i… luân lưu trong xương trong máu chốc chốc cuồng lên chốc chốc chảy ra từ khí quản từ chiếc mÅ©i cay xè từ đôi mắt dàng dụa từ đôi mắt trong xanh… Vợ giá»— chồng thắp hương trên nấm má»™ Con giá»— cha hương thắp… bá» biển xanh ! Những ngưá»i khí tượng, thá»§y văn những ai phòng chống giông bảo cÅ©ng ngậm ngùi, tiếc thương rồi cÅ©ng vá»â€¦ ngồi rút kinh nghiệm nhưng những ngôi chùa trong tim những bàn thá» trong trí nhá»› cá»§a chồng, cha, con, cháu … mãi mãi khói hương… 23.05.2006

Ngô Hữu Ãoàn
Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Ãám Cưới Tập Thể

Ãông Hòa





Cắc...chùm....chùm ....! Cắc....cắc....chùm.....chum.....LÅ© trẻ túa ra khá»i nhà nhìn má»™t đám vừa nhảy nhót trong bá»™ đồ múa Lân . Thằng Kỹ ôm khệ nệ cái đầu ông Ãịa quá khổ vừa Ä‘i vừa lắc lư nghiêng ngã , cánh tay phải vẫy quạt lia lịa trông thật là buồn cưá»i . Thằng Thái trong bá»™ Lân nó nắm cái đầu cÅ©ng lắc qua lắc lại giÆ¡ lên hạ xuống theo tiếng trống , sau Ä‘uôi Lân là thằng Quân , nó vừa ôm khư khư cái mông thằng Thái vừa nhảy cẩng lên sàng qua lạng lại theo hướng Ä‘i cá»§a thằng Thái . LÅ© trẻ trong xóm khi nãy cứ lấy tay nhè đầu ông Ãịa mà níu khiến thằng Quân nổi xung
-Tránh hông ! Mấy ông nội , tui úynh một cái là xanh xương mất máu à !.
- Thôi mấy bạn chá»c nó làm chi ! Nó quạu rồi đó .Thằng Phan tay vừa khá» trống liên tục , miệng liếng thoắng .
- Tui mình múa tá»›i cuối xóm luôn nghen !. Thằng Thái tá»± nãy giá» má»›i chịu lên tiếng , tính nó Ä‘iá»n đạm và hiá»n lành nên trong xóm ai cÅ©ng thương nó .

Cắc.... cắc....chùm....chum....chùm..... chum ......Tiếng trống cứ xa dần , xa dần . Tối nay tết Trung thu rằm tháng tám ! Tết của trẻ con , đứa nào cũng có đèn hoa hình đủ loại từ con bướm , thỠ, tàu thủy đến chiếc máy bay được dán bằng giấy kiếng bóng nhoáng .

Chúng không chơi múa Lân nữa mà tập trung vào một cái sân rộng đầu xóm để chơi trò rước đèn trung thu tháng tám
- " Tết trung thu đốt đèn Ä‘i chÆ¡i , em đốt đèn Ä‘i khắp phố phưá»ng
................." tiếng cá»§a bá»n chúng ca hát vang vang làm nên má»™t cảnh rất ư là nhá»™n nhịp. Thằng Phan thi nó thích chÆ¡i trá»™i hÆ¡n , nó lấy tre làm má»™t chiếc xe hÆ¡i thật lá»›n đốt bốn cây đèn cầy to làm cho chiếc xe sáng rá»±c rở . Cả đám cứ bu theo chiếc xe , tay cầm thêm cái lồng đèn nhá» có thể tưởng tượng như trăng và sao trên trá»i ban đêm , tất cả cứ lấp lánh lừng lá»­ng trôi Ä‘i trôi lại theo bước chân bá»n trẻ diá»…n qua diá»…n lại rồng rắn lẫn nhau . Ãến ná»­a đêm có vẻ mệt , tất cả tan hàng và chúng vá» nhà trong lòng mang má»™t niá»m vui lá»›n sau khi trải qua má»™t đêm trung thu vui vẻ và hoa lệ .
- Phan này ! ngày mai kia chúng mình lớn lên không biết có vui như hôm nay không hả bồ . Thằng Kỹ lên tiếng
- CÅ©ng vậy thôi ! Chúng mình sau này cÅ©ng chỉ là má»™t ! Không riêng được ! Thằng Phan lên tiếng giá»ng nó ngùi ngùi .
- Sao mấy cha bi quan quá vậy ! Ngày sau còn lâu lắm mình má»›i có mưá»i lăm , mưá»i sáu tuổi mà . Thằng Thái nó vừa nói tay thì cấu mấy cá»ng cá» xem chừng cÅ©ng Ä‘ang suy nghÄ© mông lung .

Ãến tết năm ấy chiến sá»± má»—i lúc má»—i suy tàn , đến hè thì chiến tranh cÅ©ng chấm dứt . Cái xóm khu gia binh cÅ©ng tan hoang má»—i ngưá»i má»™t hướng , kẻ vá» Sài gòn ngưá»i Ä‘i lục tỉnh riêng bốn ngưá»i trong nhóm dù Ä‘i xa nhưng lúc nào cÅ©ng nhá»› và giữ liên lạc vá»›i nhau thấm thoát thá»i gian trôi qua đã hai mươi năm . Ngưá»i ta nói cuá»™c Ä‘á»i như lá mùa thu , Ä‘i và đến , thăng và trầm mấy ai mà hiểu được !. Trong má»™t buổi sáng còn khóc oe oe đến má»™t chiá»u kia gối má»i chân run khói sương tuyết phá»§ mái đầu thành ông lão mất rồi !. Duy chỉ có cái tình bạn bè là nó sống mãi vá»›i thá»i gian .....
Bây giá» bốn đứa năm xưa tất cả đã trưởng thành , má»—i ngưá»i má»™t nghá» , má»—i kẽ má»™t nghiệp , Kỹ béo năm nào thì nay bệ vệ và là má»™t tổng giám đốc công ty liên doanh lá»›n . Quân thì do định cư ở nước ngòai nên nó cÅ©ng khá giả , Thái thì thành giãng viên đại há»c , chỉ có Phan đành dừng chân ở cái thiên chức khỠđầu trẻ vá»›i cuá»™c sống không mấy sung sướng .
- Phan này ! Hôm nay mình đón cậu lên Sài gòn há»p mặt nghe ! Có dạy thêm tiết nào nữa thì xin nghỉ ít hôm Ä‘i . Nhá»› cho ngưá»i yêu Ä‘i theo nghe không !. Thái nói tay vổ vai Phan
- Chi vậy ông ! Ãi má»™t mình không đựơc à , bắt tui kéo cái rá» má»t theo chi vậy ?. Phan cá»± ná»±
- Thì cứ như vậy đi ! Tui cũng vậy mà
- Nói trước xem ! Phan tỠvẻ sốt ruột
- Nhưng thôi Ä‘i thì Ä‘i ! Ãể vá» còn chuẩn bị . CÅ©ng lâu rồi không gặp , bá»n mình xa nhau lâu ghê !. Phan nói thêm như sợ Thái giận

Buổi trưa hôm ấy ! Thái va Phan cùng ngưá»i yêu cá»§a há» cùng lên xe Ä‘i Sài gòn . NÆ¡i đây vẫn như xưa ! Không khác mấy ! CÅ©ng cái dốc cầu Kiệu cÅ© kỹ gần ngã tư Phú Nhuận , nhưng nay xe cá»™ có phần tấp nập hÆ¡n trước đôi chút . Nhá»› ngày trước khi chúng còn há»c ở đây , đứa thì bách khoa , đứa thì sư phạm , đứa thì Ä‘i xa cứ thế há» trưởng thành lúc nào không hay
- Dạ thưa xếp ! Có mấy ngưá»i nói là bạn xếp đến tìm nói là cần gặp. Anh thư ký trá»±c ban nói vá»›i Kỹ
- À đúng rồi ! Cho há» lên và chuẩn bị trà nước để tiếp khách dùm tôi . Kỹ nói nhanh và bước ra cá»­a đứng chỠđợi má»™t cách trang trá»ng .
Lát sau má»i ngưá»i cÅ©ng đã lên đông đủ , há» bắt tay chúc mừng nói cưá»i rôm rã
- Kỹ này ! bây giá» làm lá»›n quá , mai mốt tụi này thành đỉa Ä‘eo chân hạc à nghe ! Phan vừa nói vừa cưá»i ngất , cái tính cÅ©ng như xưa .
- Giởn chÆ¡i ! Tình bạn là cao quý nhất , tui sao quên được cái ngày xưa cá»§a chúng mình . Vừa Kỹ nói rồi cưá»i nhẹ nhàng
- Mình còn thiếu thằng Quân là đủ bá»n .
- Nó nói hôm nay nó vá» ! Cứ chỠđã . Kỹ nói giá»ng sang sãng

Két..........Tiếng xe rít trước cá»­a , má»™t thanh niên tướng cao lá»›n trong bá»™ âu phục bước vào vá»›i má»™t cô gái trẻ , Quân cÅ©ng vừa đến . Vậy là đủ ! Không thiếu má»™t ai ! Trong ngày há»p mặt cả bá»n ngồi bên nhau nói huyên thuyên tiếng nói xen vá»›i giá»ng cưá»i
- Hôm nay mình phải ăn mừng thôi ! lâu quá rồi còn gì . Kỹ đỠnghị
- Hạ...Ha ! Hôm nay không say thì không vỠnhớ nghe ! Phan vừa nói cái mủi thì giựt giựt .
- Bốn chúng mình giống nhau ghê ! Cứ như là bốn anh chàng ngá»± lâm pháo thá»§ trong truyện ấy ! Quân vừa nói tay dang rá»™ng ôm hết vai cả bá»n rồi lắc , rồi cưá»i nói liên tục .
- Còn một chỗ giống nhau nữa ! Kỹ lên tiếng
- Giống gì vậy ? Nói xem. Thái há»i mặt ra vẻ ngạc nhiên
- Chưa cưới vợ ! Hì.. hì..! Kỹ vừa nói hướng mắt nhìn tất cả má»i ngưá»i rồi cưá»i
- Ãúng rồi ! Nhưng bá»n mình bây giá» ai cÅ©ng có đôi cả .
- Ừ ! Cũng đúng luôn ! Nhưng chưa cưới .
- Vậy chừng nào thì cưới đây ! Tá»›i già à........... Kỹ vừa nói cưá»i
- Sao năm nay bá»n mình không tổ chức cưới luôn Ä‘i ! Mấy ông ạ ! Bây giá» suy nghÄ© xong nói luôn chúng ta cùng nghe nào . Thái nói theo cái giá»ng ngá»t như mía lùi . - Úy cái này còn phải há»i ông bà già ! Nhưng chắc được , Bố mẹ mình mong mình cưá»i vợ từng ngày ấy !.
- Còn tui thì theo Tây phương rồi ! Cái này xin phép nàng thôi !. Quân vừa nói vừa tá»§m tỉm cưá»i
- vậy nha ! thống nhất rồi chá»n ngày mình tổ chức cưới chung luôn nghe mấy bồ ! Kỹ nói to vổ tay bôm bốp vẻ rất khoái chí.

Cả bá»n vừa ăn uống vừa nói chuyện huyên thuyên , nào chuyện Ä‘á»i tư , chuyện tình cãm , chuyện làm ăn cứ trút theo tiếng cụng ly chan chát ....... Rồi cÅ©ng tàn tiệc há» cÅ©ng ra vá» . Thật lạ ! trên cuá»™c Ä‘á»i sao cÅ©ng có tình bạn cao thượng và có nhiá»u cái chung đến như thế !.

Cuối đông năm ấy ! Vào ngày chá»§ nhật trong má»™t nhà hàng sang trá»ng rá»™ng lá»›n có má»™t đám cưới được tổ chức trang trá»ng và đặc biệt . Rất nhiá»u quan khách ! Có đến cả nghìn ngưá»i !. Ãông thật ! Vui Thật ! HỠđến dá»± tiệc cưới cá»§a bốn ngưá»i ! Bốn đôi Tân Giai Nhân ! Ãi bên nhau niá»m vui tràn ngập ! Trong cùng má»™t màu áo ! Há» thật là giống nhau ! hạnh phúc cÅ©a há» rồi sẽ cÅ©ng giống nhau ! Cho dù trên đưá»ng Ä‘á»i hòan cảnh cá»§a há» trong xã há»™i có khác nhau . Nhưng giỠđây nào có ý nghÄ©a gì ?. Khi mà trái tim cả tấm lòng cá»§a há» cùng chung bầu nhiệt huyết , tình bè bạn thá»§y chung trước sau như má»™t.

Trong má»™t cuá»™c sống cá»§a xã há»™i , biết bao nhiêu là thăng trầm , nếu như tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u sống chan hòa như những ngưá»i kia thi trên Ä‘á»i này sẽ chỉ mãi mãi là niá»m hạnh phúc lá»›n đầy tính nhân ái . Hôm nay trong tình bạn dù năm tháng trôi qua và đổi thay há» vẫn thá»§y chung , vẫn đến vá»›i nhau ! Cùng chung suy nghÄ© , vui vầy bên nhau vá»›i ngày ká»· niệm sâu đậm nhất cuá»™c Ä‘á»i đó là hôn lá»… cá»§a há» . Chính lúc này trong trái tim cá»§a hỠđã tóat lên sá»± cao thượng cá»§a tình bạn và cái hạnh phúc rất chung mà ít ai có đựơc ./.

Viết xong 7:33

Ãông Hòa


Mục Lục


2. BỠLau Cát Lở 13 (Chuyện Dài)

Ãá»— Thành



So vá»›i Hà Ná»™i, Saigon mang má»™t sắc thái gần như khác hẳn. Mặc dù cả hai thành phố Ä‘á»u do bàn tay ngưá»i Pháp xây dá»±ng và sá»­a sang sau khi xâm chiếm được nước Viêt, mặc dù Hà Ná»™i được xem là đất “ nghìn năm văn vật “ còn Saigon thì được khoác cho mỹ danh là “ hòn ngá»c Viá»…n Ãông “, tuy nhiên dù ngưá»i Pháp có sáng kiến phóng khoáng hay muốn biến đổi bá»™ mặt hai thành phố đến đâu thì cÅ©ng không thể xóa bá» hết sắc thái cá»§a nÆ¡i mà há» muốn xây dá»±ng.

Hà Ná»™i vốn là đất cá»§a 36 phố phưá»ng, cái nôi cá»§a nòi Lạc Việt di cư từ mạn Ãá»™ng Ãình Hồ xuống, nên cố giữ nguyên hình ảnh 5 cá»­a ô và thành quách cá»§a các triá»u đại cÅ©. Ngưá»i Pháp đến dù có ý muốn khuếch đại thành má»™t thành phố mang dáng dấp đô thi tây phương thì cÅ©ng không dá»… dầu gì há» có thể phế bá» Ä‘i những ấp ôm sâu trong lòng ngưá»i Việt từ lâu Ä‘á»i.

Ãối vá»›i ngưá»i Hà Ná»™i, những tên phố Hàng Ãào, Hàng Ngang, Mã Mây, Lò SÅ©, Cầu Gá»—, Hàng Bạc, Hàng Than, Hàng ÃÆ°á»ng, Hàng Cân, Hàng Trống vẫn là những ảnh hình chí thiết mà ngưá»i dân ấp á»§ từ Ä‘á»i này sang Ä‘á»i khác. Sau này ngưá»i Pháp có muốn khoe cái hay, cái đẹp cá»§a ná»n kiến trúc Pha Lang Sa đến đâu thì há» cÅ©ng phải chá»n những nÆ¡i ngoài các vùng truyá»n thống trên rồi muốn làm gì thì làm.

Ãiá»u này ngưá»i ta dá»… nhận thấy quanh những phố Tràng Thi, Trưá»ng Tiá»n, Cá»­a Nam là những nÆ¡i má»›i mở mang, vá»›i cá»­a hàng Gô Ãa, bưu Ä‘iện, hay tòa đốc lý, tụm quanh quanh gần Hồ Gươm, nÆ¡i có các dịch vụ thương mãi nhằm phục vụ cho những gia đình công nhân viên chức đến làm việc từ xứ sở xa xôi. Tại đây, ngưá»i ta có thể gặp dăm ông tây bà đầm hay các cô chiêu cậu ấm mắt xanh, mÅ©i lõ, da bệch trắng, lông má»c đầy tay, dung dăng dung dẻ má»—i chiá»u khi tan sở, tan há»c, hay la cà vào các quán xá, rạp hát để khuây lãng ná»—i nhá»› quê hương.

Còn Saigon vốn là vùng đất má»›i hoàn toàn, chính triá»u đình Việt Nam cÅ©ng chưa kịp mở lá»›n được bao nhiêu. Ãến khi ngưá»i Pháp mang quân binh đánh chiếm và biến nÆ¡i đây thành thuá»™c địa, thì há» vung tay gá»i là mở mang, khai hóa dân trí mà đồng thá»i cÅ©ng để kể công hoặc hãnh diện vá»›i ná»n văn minh cá»§a há».

Tôi tuy còn bé, song trong đầu đã mang những nhận xét thấu đáo nàỵ Vá»›i tôi, Hà Ná»™i lúc nào cÅ©ng có má»™t vẻ nhá» nhoi xinh xắn, những con đưá»ng như khép nép âm thầm. Có lang thang giữa lòng Hà Ná»™i những buổi tối cô đơn má»›i thấy hết ân tình phố xá. Những tàng cây đại thụ rợp bóng âm u ôm vòng lấy những mặt nhá»±a tí hon im lìm trong giấc ngá»§. Nhiá»u con đưá»ng còn quá hẹp chỉ vừa đủ má»™t chiếc xe chạy qua, nếu so vá»›i các thành phố lá»›n thì có vẻ còn quá đơn sÆ¡, song ngưá»i dân Hà Ná»™i vẫn hãnh diện vì giữa nhà và đưá»ng dưá»ng như có sá»± quyến luyến vá»›i nhau thành má»™t gắn bó không thể dứt lìa được.

Những ô cá»­a dẫu còn le lói ánh đèn thì từ đó vẫn nhả lên không trung má»™t bóng mát nhá» nhoi. Giả hoặc thoảng có tiếng đàn măng đô hay tiếng dương cầm thánh thót thì Hà Ná»™i vẫn như má»™t thiếu nữ rụt rè, khép na khép nép. Ngay những phố Lý Thưá»ng Kiệt, Phan Chu Trinh, Hoàng Diệu … dù có lắm biệt thá»± hay nhà tầng, dù có cả má»™t trưá»ng Puginier hay Albert Sarraut, dù có đến má»™t phá»§ Toàn quyá»n hay má»™t Tòa án lá»›n thì sá»± hun hút vẫn nở tràn lên quanh đó, không chỉ ban đêm mà lẫn cả ban ngàỵ

Vùng Khâm Thiên, Ngã Tư Sở, Cầu Giấy, Bạch Mai, Bưởi cÅ©ng thế. Trại lính san sát vá»›i xóm cô đầu, nhà hát vậy mà chá»— nào ồn ào thì ồn ào, còn thì vẫn cứ im im như lòng ngưá»i Hà Ná»™i vốn thích sá»± yên tÄ©nh nghỉ ngÆ¡i. Tôi đã bao lần đạp chiếc xe con vá» miệt Nghi Tàm, Yên Phụ, lăn bánh qua dốc Cổ Ngư, ngồi nghỉ chân lên ghế đá ở con đưá»ng nằm má»™t bên là Hồ Tây và má»™t bên là Hồ Trúc Bạch, mắt ngước lên những tòa nhà lung linh soi mặt nước mà sao cứ thấy dáng Ä‘á»n Quan Thánh dịu dàng vá»›i bóng Ä‘a già nằm má»™t góc vi vu .

Chợ hàng Da, chợ Ãồng Xuân so vá»›i Bến Thành, Chợ Lá»›n vẫn cứ nhá» nhoi sao đó. Ãến cÅ©ng là toa tàu Ä‘iện leng keng chạy qua phố, vậy mà toa tàu Hà Ná»™i vẫn có chút gì khác biệt vá»›i toa tàu Saigon, kể từ cần câu vắt lên dây Ä‘iện hay các ghế gá»— trong má»—i toa .

Những lần Ä‘i theo bố nghe đánh trống chầu, nghe hát ả đào ở Khâm Thiên vá», hai cha con thưá»ng ghé lại ga Hàng CỠăn bát cháo khuya, tôi để ý vẫn thấy sinh hoạt giữa ga Hàng Cá» khác hẳn vá»›i sinh hoạt cá»§a ga Saigon. Ãến chiếc xe tay cÅ©ng có má»™t Ä‘iá»u gì không giống nhau, kể cả bác phu xe ngồi rít chiếc Ä‘iếu cày sòng sá»c.

Cây cối Hà Ná»™i phần lá»›n là cây sao, cây sung, xà cừ hay cây Ä‘a, cây Ä‘á», gốc vả, còn Saigon thì rặt cây me, chùm bao, có loại lá hoặc loăn xoăn, hoặc to dá»nh dàng đến chụm hai bàn tay vẫn không kín.

Vá» vá»›i gia đình rồi, bất chợt tôi lại nhá»› vá» Hà Ná»™i, nhá»› mùa rươi các bà gánh Ä‘i bán rao đầy phố. Những con rươi nhuá»™m đủ màu xanh đỠtrắng, bò loằng ngoằng trong hai đầu rổ. Lần đầu được bà chá»§ nhà trá» há»i tôi có thích ăn không, tôi đã lè lưỡi từ chối vì khiếp cái dáng ngoe nguẩy cá»§a rươi trông chẳng khác gì những con giun, con sán. Ấy thế mà khi ăn cÆ¡m gặp món trứng chiên tôi đánh tì tì không ngại ngùng, chán ngấỵ Bà chá»§ trá» cứ ngồi nhìn tôi tá»§m tỉm cưá»i. Xong bữa, bà má»›i kể cho nghe cái món trứng chiên là do từ con rươi lúc sáng làm ra, tôi cứ sặc sụa ôm bụng cưá»i. Từ đó, tôi không còn khiếp con rươi và bữa ăn nào được ăn món này là tôi tăng số bát cÆ¡m lên ngốn ngấu.

Tôi cÅ©ng nhá»› những đêm mưa rả rich cá»§a Hà Ná»™i dài ngoằng. Những giá»t mưa liu riu gõ Ä‘á»u Ä‘á»u lên mái chuồng chim cu bố tôi thuê mà cÆ¡ hồ chỉ có hai chị em tôịtrụ trì lâu nhất. Những giá»t mưa thánh thót, những giá»t mưa Ä‘un cái lạnh nhẹ nhàng lùa xâm chiếm vào lòng. Ná»—i nhá»› nhà, nhá»› mẹ, nhá»› các em cứ duá»nh lên trong giấc ngá»§ chập chá»n tuổi thÆ¡.

Còn nói gì mùa thu Hà Ná»™i, mùa cá»§a cốm vàng thÆ¡m nức má»™ng giữa ngá»n gió leo heo. Mùa thu dùng dằng vá»›i những trận mưa nghiêng mà tôi đã nghe bằng tiếng hát “ ngoài hiên giá»t mưa thu thánh thót rÆ¡i…†Mùa thu đó bây giá» tôi không còn tìm được ở Saigon. Cho nên khiến tôi bâng khuâng và có chút gì nhức nhối vừa len lén vào ngưá»i .

Mưá»i hai tuổi, tôi ôm Hà Ná»™i khi vá» lại gia đình. Ôm con tàu ô tô ray tối cuối tuần bố cho vá» thăm cô. Ôm con đưá»ng tàu chênh vênh trên bá» ta luy mà cha con hay bị vấp vì khoảng ga tối quá, để rồi xuống hết con dốc nhá» là đưá»ng vào quệ Tôi Ä‘i trong đêm mà còn nghe thong dong tiếng còi ti toe vang vá»ng ở đâu đó.

Tôi mang theo những phiên chợ ở quê, má»—i tháng há»p hai lần và được cô nắm tay dắt đị Cô thương thằng cháu vắng bố nên chốc chốc lại há»i : con thích ăn gì, cô mua. Tôi đã lắc đầu nhưng cô vẫn cứ cho. Ôi, những viên kẹo bá»™t xù xì hay que mạch nha dẻo má»m dính chặt vào răng thằng bé khiến cô bật cưá»i khi thấy miệng mồm cháu nhoe nhoét đầy sợi đưá»ng.

Tôi mang theo mái đình cô đến làm công quả để cố quên bóng dáng ngưá»i ra Ä‘i. Những sợi tóc trên đầu cô đổi màu dần và trÆ¡ cứng vì sương gió. Cô thở dài khi nhắc vá» mùa mưa hun hút nÆ¡i rừng cao su, mặc dù tôi biết rõ cô chưa má»™t lần hiểu thế nào là mưa gió Saigon.

Tôi ôm tâm tư cô vá» những ngày sống miá»n miệt ở quê. Tại đó, khi hai cô cháu ngối nhổ tóc sâu bên bá» dâm bụt, cô cứ nói trại Ä‘i “ Sè gòn, sè gòn là cái gì “. Tôi cÅ©ng tịt không sao giảng để cô hiểu được mà chỉ biết cưá»i trừ vì vẻ ngây ngô, mít đặc cá»§a tôi .

Bây giá» tất cả chỉ còn là ká»· niệm, trở thành những cái bóng má», thật xa, thật nhá»›. Bảng lảng như từng dá» mây chiá»u trôi lặng lẽ trên không trung, đưa đẩy tâm hồn chá» mong cá»§a cô trải bao dặm đưá»ng vá» tận miá»n đồn Ä‘iá»n cao su đất đỠ.

Chính mẹ cÅ©ng phân vân dạo này thằng con bá»—ng thành ít cưá»i, ít nói. Mẹ thăm dò Ä‘i thăm dò lại : hay là cu không muốn vỠđâỵ Tôi lại lúng túng không kém. Làm sao giải thích được vá»›i mẹ tâm hồn phức tạp cá»§a thằng con luôn mÆ¡ những Ä‘iá»u quá sức. Ngày còn ở Hà Ná»™i thì nhá»› da diết Saigon. Ãến lúc vá» lại Saigon thì tần ngần nhá»› Hà Nộị Có đòi há»i quá đáng chăng ở má»™t đứa bé tuổi 12 ?

Mẹ có vẻ xúc động vì nghÄ© tôi thiếu thốn tình thương yêu cá»§a mẹ trong suốt 4 năm Ä‘i theo bố. Mẹ chăm chút cho từng món ăn, giấc ngá»§ và giá mẹ làm Ä‘iá»u gì được để tôi há»›n hở như ngày trước thì chắc mẹ sẽ không từ. Nhưng mà làm sao mẹ có thể ban cho tôi má»™t chút nắng vàng Hà Ná»™i, má»™t khúc đưá»ng ray chênh vênh chạy qua phía sau trưá»ng tôi há»c ở đất Bắc má»—i chiá»u. Ở đó, thằng con trai mẹ ngẩn ngÆ¡ dá»±a bá» tưá»ng mÆ¡ má»™t chuyến Ä‘i đến nÆ¡i nào cÅ©ng không biết. Làm sao mẹ có thể cho tôi Ä‘i trên con tàu vá» quê ná»™i vá»›i cá»™ Ãêm ở thôn gió xạc xào cá» vào mái lá, biết là bụi chuối sau hè mà vẫn hình dung đó là bàn tay mẹ Ä‘ang vá»n lấy bóng tôi .

Tôi đã sống má»™t mình nhiá»u quá nên nhất nhất thứ gì cÅ©ng ám ảnh vào tôi. Dù lúc này đã rá»i xa Hà Ná»™i mà lâu lâu vẫn còn như nghe văng vẳng tiếng chuông giáo đưá»ng ngõ Huyện hôm nào. Những khi ấy kết hợp vá»›i chiếc xe tang chá» bên hông nhà thương Phá»§ Doãn, tôi nghÄ© rằng cha sở đã cho gióng chuông để tiá»…n biệt má»™t ngưá»i nào đó má»›i ra Ä‘i .

Tôi nhá»›, nhá»› vô vàn Hà Ná»™i, những cái tốt cÅ©ng như những cái xấu. Nhá»› từ khói thuốc phiện phù dung cá»§a tiệm hút An Po, nhá»› những trang báo lồng trong khung cá»§a tòa soạn Tin Má»›i mà trưa trưa tôi chạy ra Ä‘á»c ké. Nhá»› gói lạc rang cá»§a ông tầu ngồi cạnh tháp trống Bá» Hồ, mùa nào cÅ©ng líu lo tiếng huýt sáo âm thầm chá» khách. Những thứ đó tôi không tìm thấy ở Saigon, dù Saigon xem ra có rá»™ng hÆ¡n, có sầm uất hÆ¡n, có hể hả hÆ¡n và có hàng me lá rụng rào rào khi gió lá»›n.

(còn tiếp)

Ãá»— Thành
7/03

Mục Lục


3. Ngá»c Lan Và Thoa

Võ Thị Ãiá»m Ãạm



Thoa quÆ¡ tay vô há»™c bàn, cá»­ chỉ vô tình, trước khi đẩy cái cặp da nâu sâu vô. Mấy cành hoa ngà ngà trắng rÆ¡i xuống đất, vài cánh hoa dài, mảnh mai, tách rá»i khá»i búp hoa. Cuối lượm, hương hoa ngá»t dịu,nhìn quanh, lá»›p còn vắng, chỉ có vài ngưá»i bạn trai ở dãy bàn cuốị Nhìn ra cá»­a sổ, Thoa có cảm tưởng như ánh mắt ai lẩn trong đám bạn, như Ä‘ang theo dá»i. Không hiểu sao Thoa lại nghÄ© ba búp hoa đó là cá»§a mình, Thoa bối rối mở cặp, bá» mấy cành hoa thÆ¡m vô ngăn nhá» nằm kín trong cùng cái cặp. Nhá» Minh Hoàng vừa tá»›i, hai đứa kéo nhau ra hàng lang, nhập vá»›i mấy ngưá»i bạn cùng lá»›p Ä‘ang tán dóc chá» chuông reng. Lòng Thoa lâng lâng vô định, không như thưá»ng ngàỵ

Mấy tuần nay, sáng nào Thoa cÅ©ng quÆ¡ tay tìm kiếm, vài cánh hoa trắng thÆ¡m, ánh mắt ai theo dõi lẩn trong đám bạn cùng lá»›p, mặt Thoa nóng bất chợt. Thoa không dám kể cho nhá» Minh Hoàng nghe, không dám kể cho Thị Những cánh hoa chưa kịp khô nằm lẫn lá»™n trong những cánh hoa Ä‘ang khô dần và đã khô, đổi sang màu nâu nhạt, nâu đậm. Hương thÆ¡m ngá»t dịu thoang thoảng má»—i lần Thoa mở ngăn kéo trong cùng. Ngăn này, Thoa cất giữ cả trăm mảnh giấy nho nhá» xé từ quyển tập, vo tròn, cá»§a bạn bè viết cho nhau, quăng cho nhau trong giá» việt văn cá»§a thày Triết, giá» anh văn cá»§a thày Tâm, giá» pháp văn cá»§a cô Chung...Lá»i đùa cợt chá»c nhau, chá»c thày cô, nói xấu con trai trong lá»›p, chia sẻ những ý tưởng chợt nẩy rạ...được viết trên mảnh giấy xé phía sau quyển vở, thích thú vì đã làm những chuyện dấu diếm sau lưng thày cô. Thỉnh thoảng Thoa lôi mấy tá» giấy vụng nhá» nhăn nhíu đó ra Ä‘á»c, cưá»i má»™t mình. Và bây giá» hương hoa trắng ngà làm Thoa thÆ¡ thẩn.

Tối nay mấy ngưá»i bạn trai lá»›p Thoa nấu chè, rá»§ mấy cô bạn gái lại nhà Trí, ca hát, tán dóc. Lá»›p 10 B1 là hổn hợp cá»§a hai lá»›p 9A 1 (chỉ toàn nữ sinh) và 9A 2 (chỉ toàn nam sinh). Má»™t số bạn trai, bạn gái trong lá»›p 10 B1đã quen biết nhau từ năm ngoái qua những sinh hoạt cá»§a nhóm Nhiếp Ảnh, nhóm Nghiên Cứu Sá»­ Ãịa do thầy cô hướng dẫn sau giá» há»c, nên dá»… dàng thân nhau hÆ¡n khi được xếp há»c chung lá»›p. Vì là ban B nên có chỉ mưá»i nữ sinh và mấy anh chàng lá»›p này tá»± cho là mình có phước, nay má»i mấy cô ăn chè, mai má»i mấy cô khoai mì chấm đưá»ng, mốt má»i các cô bắp luá»™c.... Trong khu vưá»n nhá» bên hông nhà Trí, cả bá»n chừng mươi đứa, ngồi trên chiếc chiếu, quanh nồi chè chuối thÆ¡m mùi nước cốt dừa, má Trí vừa đặt xuống. Anh chàng Thông, tay văn nghệ, lúc nào cÅ©ng kè kè cây đàn gitar, bắt đầu bài hát ....Vưá»n rau, vưá»n rau xanh ngắt má»™t mầụ Có đàn, có đàn gà con nương náu ... thế là các cô phụ theá»...Mẹ quê, mẹ quê vất vất vả trăm chiá»u. Nuôi đàn, nuôi má»™t đàn con chắt chiụ... Tiếng cưá»i, tiếng hát, tiếng chuyện trò, tiếng dành nhau vét lá»›p bá»™t báng hÆ¡i cháy dưới đáy nồi...vang dá»™i trong đêm càng lúc càng yên tỉnh. Thoa hít hít, mùi thÆ¡m quen thuá»™c, mùi thÆ¡m từ những cành hoa trắng ngà ngà trong cặp táp. Nhìn quanh vưá»n, dưới gốc cây không xa chổ Thoa ngồi, vài cánh hoa trắng nằm rãi rác trên ná»n đất. Cây khá cao, lá xanh dài trông như lá xoài, từng búp hoa trắng ẩn hiện trong tàn lá. Thoa Ä‘i lại, lượm những cánh hoa nằm trên mặt đất, hít mạnh. Thông nhanh ý, không biết vô tình hay cố ý, cất giá»ng hát: ... Ngá»c Lan nhành liá»…u nghiêng nghiêng tà mấy cánh phong nắng thÆ¡m ngoài song. Ngá»c Lan giòng suối tÆ¡ vương mắt thu hồ dịu ánh vàng.Thoa bối rối, lén bá» rÆ¡i mấy cánh hoa, lẳng lặng trở vá» chổ ngồi. Trí từ trong nhà bước ra, tay bưng bình trà nóng, đứng lại giây lát khi nghe Thông hát tiếp... Ngá»c Lan trầm ngát thu hương. Bá» xanh bóng dương phút giây chìm sương...Thoa cúi mặt, ánh mắt ai sau gáỵ Bài hát buồn buồn, lá»i Thông thiết tha, hương hoa ngá»t ngào, cả bá»n lặng yên. Má»—i ngưá»i má»™t tâm tư riêng, chá»›m biết rung động vì lá»i ca, vì giá»ng hát, vì hương thÆ¡m , vì lá»i nói đùa có ý chỉ ngưá»i trong cuá»™c má»›i hiểu, vì ánh mắt ai nhìn nhanh....

Những lần cả bá»n Ä‘i chÆ¡i xa, vô tình? cố ý? Trí nhận trách nhiệm lại đón Thoa trên chiếc xe Honda màu xanh lá cây đậm, đưa Thoa vá», cả hai không nói vá»›i nhau má»™t lá»i. Gương mặt vô tình vá»n nhẹ gáy Trí làm mặt Thoa nóng bừng, vá»™i vả xoay qua cưá»i đùa vá»›i các bạn ở những xe khác. Tay vịn yên xe, sợ đụng ngưá»i Trí. Lòng thì vui rá»™n rả, miệng thì câm như hến. Ngăn nhá» trong cái cặp da nâu đầy nhóc những cánh hoa ngá»c lan khô quéo lại nhưng hương thÆ¡m vẫn còn nếu Thoa hít mạnh, tìm kiếm. Ãnh mắt ở dẩy bàn gần cuối lá»›p bám gáy Thoa làm Thoa nóng mặt, bối rối, không dám quay lại cưá»i đùa vá»›i mấy nhá» bạn ở phía sau như thưá»ng nữa.

Hè năm đó, Thoa vào thăm Ba Ä‘ang làm việc ở Sài Gòn. Ba Má quyết định bán nhà, cả gia đình dá»n vô Sài Gòn. Ãến chừng xe hàng chở đồ đạc vô căn nhà ba Ä‘ang ở trá», Thoa má»›i bật ngữạ Xa bạn bè không má»™t lá»i từ biệt. Thảm hÆ¡n nữa là Má dá»n không hết sách vở cá»§a chị em Thoa, lý do: nhiá»u quá Má không khan hết má»™t mình. Chiếc cặp da nâu vá»›i những cánh hoa ngá»c lan khô, những mảnh giấy vụn...không biết vá» tay ai .

Vui vá»›i bạn má»›i, trưá»ng má»›i, Thoa chỉ còn liên lạc thư từ vá»›i má»™t vài ngưá»i bạn gái thân nhất. Ãnh mắt sau gáy, ánh mắt ngoài cá»­a sổ, hương ngá»c lan thoang thoảng...mất dần trong tâm trí Thoa. Má»™t năm sau, sắp thi tú tài má»™t, Trí bất ngá» ghé nhà thăm Thoa ở Sài Gòn trong bá»™ quần áo rằn ri, tay cầm mÅ© nỉ Ä‘á», vai Ä‘eo hai dấu chữ V trắng. Thoa không còn bối rối trong ánh mắt Trí tìm kiếm nữa, Thoa cưá»i nói tá»± nhiên như vá»›i ngưá»i bạn gái lâu ngày không gặp. Lần thứ hai Trí đến, Thoa không có nhà, Thoa Ä‘i chÆ¡i vá»›i những ngưá»i bạn cùng lá»›p, đãi nhau chầu kem sau khi coi bảng kết quả thị Thoa không bận tâm vì sao lâu quá Trí không đến thăm.

Năm sau, tình cá» nghe mấy ngưá»i bạn kể: Trí mất trong má»™t trận đánh ở miá»n Trung, gần má»™t năm rồi. Thoa ngẩn ngÆ¡, thầm nghÄ©: "Cách đây gần má»™t năm, tức là sau khi đến nhà thăm mình lần thứ hai mà không có mình ở nhà." . Ãnh mắt Trí buồn buồn tìm kiếm mắt Thoa trong buổi trưa lần đầu tiên Trí thăm Thoa ở Sài Gòn thỉnh thoảng đến vá»›i Thoa trong giấc mÆ¡, lúc ẩn lúc hiện, pha lẩn chút ân hận nho nhá» cho sá»± thay lòng cá»§a mình, chút áy náy vì sá»± thá» Æ¡ vá»›i ngưá»i bạn đã lặn lá»™i hai trăm cây số tìm thăm mình

+ + +

Má»™t đêm đã khá khuya, Ba chở Thoa từ Gia Ãịnh vá», dá»c đưá»ng Phan Ãình Phùng, Thoa nhận ra được hương ngá»c lan từ mấy biệt thá»± kín cổng cao tưá»ng. Hương ngá»c lan quyến rá»§ Thoa, Thoa rá»§ Phước, nhá» bạn thân thỉnh thoảng chạy xe khúc đưá»ng gần Ãakao để hít mạnh hương thÆ¡m ngào ngạt trong đêm thanh vắng. Hương thÆ¡m hoa ngá»c lan má»i gá»i Thoạ Nhá» Phước chá»c:
- Hương ngá»c lan gá»i mi từ mối tình "hình như là tình yêu".
- Ta nghÄ© không phải vậỵ Hương ngá»c lan không gợi cho ta má»™t tí nào vể anh chàng Trí. Ta mê hương ngá»c lan vì cái ma quái cá»§a đêm thanh vắng được quyện vá»›i hương thÆ¡m, cái hư ảo cá»§a hương hoạ Ta không hiểu tại saỠƯớc chi nhà ta có vưá»n, ta sẽ trồng má»™t cây ngá»c lan. Tối nằm võng dưới gốc cây, liêu trai há.
- Rồi chàng hiện ra từ búp hoa trắng ngần?
- Cái này là ngược Ä‘á»i. Ãáng lý phải là chàng nằm võng mÆ¡ màng, nàng hiện ra từ cánh hoa mảnh mai, khoát bá»™ áo lụa trắng, lả lÆ¡i quì bên võng, mái tóc dài thÆ¡m ngát hương hoa, thả phá»§ gương mặt chàng mê đắm...nàng cúi xuống ...
- Eo ơi! mi tưởng tượng làm ta lạnh xương sống, vỠThoa ơi!

Yêu Thoa, Thành bắt chước yêu luôn hương hoa ngá»c lan. Lần nào Thành vá» phép, Thành cÅ©ng chở Thoa má»™t vòng dá»c Phan Thanh Giản buổi tối khuya hay những đêm tạnh mưa, vòng trở lại đưá»ng Phan Ãình Phùng, vá» nhà. Hai con đưá»ng này có nhiá»u biệt thá»± trồng hoa ngá»c lan, những cây ngá»c lan cao già phá»§ má»™t góc vưá»n. Thành chạy xe chầm chậm, Thoa ngồi hai bên, gát cằm trên vai Thành, tay để há» trên đùi Thành, tay ôm ngang ngá»±c Thành, hát nho nhá», hít mạnh hương ngá»c lan từ những biệt thá»± dá»c hai bên đưá»ng. Không biết Thành yêu hương hoa hay thích được môi Thoa vá»n nhẹ bên mang tai, hít hương hoa, hít luôn mùi mồ hôi từ cổ áo Thành. Cả haị Mùa mưa năm ấy, Thành vá» phép, làm quà cho Thoa bằng má»™t túi nilon lá»›n, hoa ngá»c lan trắng ngà ngà. Mừng rở, Thoa há»i:
- Anh trá»™m hoa nhà ngưá»i ta hả?
- Ờ
- Trá»™m hoa mà còn thá»§ theo bịch nilon nữạ Tưá»ng cao làm sao anh leo?
- Anh lấy đại liên xả cho vài phát là hoa rụng đầy sân.
- Xạo!
- Không cám ơn mà còn mắng xạo nữa.
- Ngưá»i ta mắng xạo là may đó, ngưá»i ta mét thiếu tá Vinh là bị bÆ¡m 100 cái luôn. Bây giá» cám Æ¡n chịu không?
- Cám ơn xuông?
- Ngưá»i ta nói "nhá»› ai quá!" nữa đó, chịu không?
- Nói lần nữa đi!

Những cánh hoa trắng ngà khô dần, đổi sang màu nâu . Cánh hoa cong queo, nằm bấu víu nhau trong cái rổ nhá» Thoa để trên tá»§ áỠHương thÆ¡m dịu vẫn còn bám đâu đó má»—i lần Thoa hít hít tìm kiếm. Thoa thêu má»™t cái túi nhá» bằng bàn tay, màu xanh nhạt, những vòng viá»n nhá», tỉ mỉ cÅ©ng màu xanh, gom hết những cánh hoa khô nâu vô túi vải. Thoa thêu hai cái hoa mai vàng tươi trên hai mảnh vải nhá», để lẩn vào túi hoa khá»™ Thoa để túi hoa khô, còn mang mùi thÆ¡m dìu dịu không phai theo năm tháng, cá»™m cá»™m hai bông mai vàng trong há»™c tá»§ áo. Từ đó, lần nào Thành vá», Thoa cÅ©ng lục tìm túi hoa khô, đưa Thành ngá»­i để chắc là hương thÆ¡m vẫn còn vì Thoa tin là mùi thÆ¡m còn là do đầu Thoa đã bị mùi hoa nhiểm. Thành chá»c:
- Mai mốt anh lên đại úy thì làm sao em bỠthêm một bông mai nữa?
- Em tháo đưá»ng viá»n ra rồi viá»n lại. Mà anh đừng thèm lên đại úy nghen, mắc công em tháo tá»›i tháo lui lắm.
- Khá» chưa! Ngưá»i ta cầu cho ngưá»i yêu lên chức, còn em thì biểu đừng.

Tin mất Thành, Thoa ngây ngưá»i, không khóc được. Lẳng lặng lên gát, lục tìm túi vải hoa khô, Thoa nắm chặc túi hoa khô, ngồi bó gối trên giưá»ng, đầu óc trống không, ngã ngưá»i ngá»§ trong mệt mõi, câm nín. Từ đó, tính Thoa thay đổi hẳn, dịu dàng, nhá» nhẹ, lưá»i không muốn đối chác lém lỉnh vá»›i những lá»i tán tỉnh. Những đêm mưa vừa tạnh, Thoa má»™t mình trên chiếc PC, chạy dá»c Phan Thanh Giản, vòng ngược Phan Ãình Phùng, tìm kiếm hương ngá»c lan thÆ¡m dịu trong những đêm Sài Gòn còn Ä‘ang bở ngở vì phải khoát lên mình má»™t cái tên má»›i lạ, hịch hởm. Túi hoa khô còn nằm trong tá»§ áo, còn được Thoa mang ra nắm chặc như tìm thêm nghị lá»±c những lúc Thoa tưởng mình bá» cuá»™c, buông thả. Cho đến khi Thoa ra Ä‘i.

Khi nghe được tin chị từ Canada báo tin sắp lấy chồng, Thảo, em Thoa viết thư há»i: "Em sẽ làm gì vá»›i cái túi hoa ngá»c lan khô em còn giữ cho chị trong tá»§ áá»" Thoa trả lá»i: "Em đốt thành tro than. Hôm nào rảnh, em Ä‘em ra sông Sài Gòn, thả cho tro than theo dòng nước trở vá» vá»›i biển cả, vá» quê anh Thành, Phan Thiết."

+ + +

Ra trưá»ng, không nhận nhiệm sở, Thoa theo ngưá»i chị chạy mối thuốc tâỵ Sau khi lo cho cậu em trai Ä‘ang trốn nghÄ©a vụ vượt biên thoát, nhiá»u bạn bè tìm đến Thoa để liên lạc. Thoa bắt đầu dẩn mối vượt biên để có khả năng đưa các em ra Ä‘i từ từ. Do mối mai, Thoa quen chị Ngá»c Lan đã 32 tuổi, chưa từng có ngưá»i yêu. Chị bá» làm, Ä‘eo Ä‘uổi vượt biên bốn lần, hai lần bị bắt. Thoa và chị Ngá»c Lan thân nhau nhanh chóng. Chị Ngá»c Lan có nước da ngâm ngâm, đôi mắt đẹp, nụ cưá»i hiá»n lành như tính chị, thế mà chưa có ai Ä‘eo Ä‘uổi, chưa biết yêụ Bản tính nhút nhát, không giao thiệp, đến tuổi này chưa được ai hôn, chưa từng hôn ai, chưa nhá»› ai lịm ngưá»i muốn khóc. Chị mê nghe Thoa kể chuyện Thoa ngày xưa nghịch ngợm vá»›i bạn bè, chuyện ăn diện ăn hàng, nhất là chuyện tình cá»§a Thoa vá»›i Thành. Có những đêm Thoa ngá»§ lại nhà chị ở khu Bàn Cá», hai chị em cưá»i rúc rích vì những mẫu đối thoại ngá»™ nghỉnh giữa Thoa và Thành, Thoa kể cho chị nghe. Hai chị em khóc vùi vá»›i nhau khi Thoa kể cho chị nghe những săn sóc, chiá»u chuá»™ng ngày xưa má»—i lần Thành vá» phép. Hai chị em lặng thinh trong đêm khuya sau khi Ä‘á»c cho nhau nghe những bức thư Thành viết từ Long Khánh, Ãịnh Quán, Biên Hoà, Bình Giả...
Chị há»i:
- Cảm giác hôn lần đầu tiên ra sao vậy Thoa?
- Em đâu có biết ra saỠHết hồn, ai mà nhớ. Chắc xấu hổ chết luôn.

Ãã ba năm, Thoa dấu kín nổi Ä‘au mất mát lá»›n nhất trong Ä‘á»i ngưá»i con gái cho riêng mình, từ khi nhá» bạn thân ra Ä‘i theo chiến hạm những ngày cuối tháng tư vá»›i gia đình. Ãêm khuya vắng lặng má»™t mình thao thức, để mặc dòng nước mắt rÆ¡i ướt gối. Ngày tất bật tìm miếng sống cho gia đình vừa trở lại từ vùng kinh tế má»›i. Bương chải buôn bán, chạy hàng thuốc tây, Thoa quen biết nhiá»u chị lá»›n tuổi chắc chiu từng đồng nuôi chồng Ä‘ang bị cải tạo. Những chị chân còn son gót, đôi tay còn mảnh mai, không bao giá» quen được vá»›i cách lối làm ăn đầu bắt tay trao nàỵ Nghe các chị than thở, oán há»n cảnh chồng bị tù tá»™i, đầy Ä‘á»a, Thoa chỉ biết thì thầm vá»›i Thành trong đêm tối: "Các chị may mắn, có chồng, có ngưá»i yêu để lo lắng, để thương nhá»›, để chắc chiu từng ký đưá»ng, từng gói thịt khô, dăm ba gói thuốc lá... . Còn em, em ước chi em có được cái may mắn, được nằm bá» nằm bụi, chắc chiu từng đồng để chỠđến ngày thăm nuôi anh. Số phần em hẩm hiu, không má»™t nÆ¡i bám víu."

Nay quen thân vá»›i chị Ngá»c Lan, ngưá»i chị hiá»n hòa nhu mì, chăm sóc Thoa như đứa em nhá», Thoa như tìm lại được những thân thương đã lâu lắm rồi Thoa quên mất. Thoa tâm sá»±, Thoa trút hết nổi Ä‘au mất mát câm nín, Thoa cưá»i vá»›i những khá» dại ngày xưa cá»§a mình, khóc vá»›i câu thÆ¡ nhá»› nhung mình làm cho Thành. Thoa kể, chị lắng nghe, chị há»i, rồi chị đâm ra mÆ¡ ước có được ngưòi yêu là lính.
Chị tâm sự:
- Chị ước có ngưá»i yêu là sÄ© quan há»c tập vá», dầu có tàn tạ nhưng vẫn là lính, Thoa há!
Thoa chá»c:
- Nếu chị thoát được trước em, ráng xoay trở có được má»™t ông bồ "ngụy" bên đó Ä‘i chị. Ãể dành cho em má»™t ông nghen. Em cÅ©ng vậy, nếu lá»±a chá»n giữa mấy ngưá»i Bắc 75, ăn hối lá»™ bạc đống, tuổi đảng đầy mình vá»›i mấy anh há»c tập trở vá» thiểu nảo, đạp xích lô kiếm sống, em chá»n mấy anh không chút ngần ngại.
- Bắt tay hạ

Thoa thu xếp cho chị Ngá»c Lan Ä‘i cùng chuyến vá»›i cậu em trai cá»§a mình. Hai tháng sau, thư cậu em từ trại tị nạn gởi vá» báo tin chị Ngá»c Lan mất đột ngá»™t vì cÆ¡n bịnh thương hàn. Cùng lúc đó, mấy chuyến vượt biên bị bể, Thoa không dám vá» nhà thưá»ng nữa. Nay ở nhà ngưá»i bạn này, mốt ở nhà ngưá»i dì kiạ Thoa bắt đầu dùng tên Ngá»c Lan má»—i khi giao tiếp tìm mối vượt biên, giá»›i thiệu ngưá»i, tìm đưá»ng thoát cho chính mình. Chính Thoa cÅ©ng không hiểu tại sao mình dùng cái tên Ngá»c Lan mà không là những tên khác. Có phải "ngá»c lan" má»i gá»i Thoa Ä‘i vào trong cõi đêm má» mịt, bám theo Ä‘á»i Thoa, dằn vặt Ä‘á»i Thoa.

Vá»›i cái tên Ngá»c Lan, Thoa quen Tánh, sinh viên thất thá»i như Thoa. Tánh cùng tuổi vá»›i Thoa, cao ráo, sáng sá»§a, gia đình khá giả vì có hai ngưá»i chị Ä‘i từ 75, tiếp viện gia đình đầy đủ. Hai ngưá»i chị Ä‘ang lo thá»§ tục bảo lảnh cả gia đình. Tánh sống tà tà, nay chạy mối hàng này, mai chạy mối hàng kia, vô tư vá»›i cuá»™c sống, chá» ngày Ä‘i. Thoa quen Tánh để mà quen, để có ngưá»i Ä‘eo Ä‘uổi, để tung tăng Ä‘i chÆ¡i, níu kéo tuổi trẻ. Ở Tánh, không có những nÅ©ng nịu, không được chiá»u chuá»™ng, không được chở che, không mang cảm giác nhá» bé. Thoa càng cảm thấy thèm khát những săn sóc kín đáo nhá» nhặt, những tiếng mắng yêụ..vì vá»›i Thoa, ngưá»i anh, ngưá»i tình lẫn lá»™n nhau. Năm năm trước, Thành thưá»ng mắng yêu: "... Thoa khá»,... to đầu mà không biết gì hết, ....có phải em hai mươi tuổi không?... "

Bây giá», lao đầu vào môi giá»›i buôn bán, môi giá»›i vượt biên, Thoa tá»± cảm thấy mình chá»­ng chạc hÆ¡n tuổi Ä‘á»i, già dặn hÆ¡n Tánh. Và vá»›i cái tên Ngá»c Lan, bất trắc cho từng bước chân, Thoa dứt khoát bá» Tánh đột ngá»™t, theo chuyến vượt biên được tổ chức cho cả bốn chị em. Chấm dứt những ngày lang thang trong Sài Gòn từ từ xa lạ vá»›i Thoa. Dứt khoát không má»™t giá»t nước mắt thương tiếc. Ở trại tị nạn, nhận được thư cá»§a Tánh do ngưá»i chị bên Mỹ chuyển qua, vá»›i hàng chữ mở đầu: " Ngá»c Lan thương...." Thoa lắc đầu than thầm: "Níu kéo rồi có ích gì, Ngá»c Lan chỉ là trong hư ảo mà thôi."

+ + +

Chuyến này vá» Sài Gòn, Thoa và chồng thảo luận vá»›i Thảo, ngưá»i em duy nhất còn ở lại Việt Nam vá»›i ba má, để xây má»™t ngôi nhà nghỉ mát cho cả gia đình sáu chị em Ä‘ang ở nước ngoài. Khu vưá»n ăn trái khá yên tỉnh nằm ở An Phú, ngoại ô Sài Gòn. Cả gia đình dá»± trù xây nhà tá»±, vừa là nÆ¡i trở vá» thăm Việt Nam cá»§a sáu tiểu gia đình, vừa là nÆ¡i dưỡng già cho Ba Má. Sau khi bàn bạc vị trí cất nhà, vưá»n tược, cô em há»i Thoa:
- Chị muốn em trồng má»™t cây ngá»c lan ở sân trước hay sân sau?

Lạnh lưng. Thoa lắc đầu trong ánh mắt ngạc nhiên cá»§a Thảo, cô em muốn làm vui lòng ngưá»i chị cả .

Võ Thị Ãiá»m Ãạm




Mục Lục


4. Chập Chùng Bóng Núi (Chuyện Dài)

Thanh Sơn



Kỳ 2

Kể từ lần tiếp xúc và được già làng căn dặn tỉ mỉ phong tục cá»§a đồng bào miá»n núi, anh cảm thấy mừng và yên tâm. Trong những lúc nói chuyện riêng lẻ hay vá»›i nhiá»u ngưá»i khi cùng nhau sinh hoạt nÆ¡i đồn, anh luôn luôn nhắc lại vá»›i các đàn em cố giữ được chữ tín để sá»± hiện diện còn vững vàng trên vùng cô quạnh nàỵ

Ãồn anh đóng cheo leo má»™t cõi, má»i giao thiệp vá»›i bên ngoài Ä‘á»u nương cậy vào hòa khí vá»›i buôn rẫỵ Ngưá»i sÆ¡n cước chân chất, thật thà, rất tin tưởng tha nhân, song nếu má»™t khi há» bất mãn vá» má»™t hành động nào đó thì dá»… trở thành định kiến. Nhất là khi bị xâm phạm đến ngưá»i nữ cá»§a há». Há»… đối đầu được, há» chẳng từ nan tìm lẽ hÆ¡n thua bằng bạo lá»±c để giải quyết ngay mối hận. Còn nếu lép vế thì mặt ngoài há» tá» ra má»m yếu chịu đựng mà bên trong thì ngầm nổi sóng chá» dịp báo thù.

Ngày xưa ngưá»i Pháp lên đây lập đồn diá»n cao su hay cà phê Ä‘á»u dùng ngưá»i sÆ¡n cước làm phu phen cho chúng. Thấy phụ nữ cao nguyên sống bản nhiên dá»… dãi, Ä‘á»i sống đơn giản phóng túng, các chá»§ đồn Ä‘iá»n bèn hãm hiếp các cô, các chị.

Nói nào ngay, kẻ tha hương ít khi mang theo gia đình đến miá»n khai khẩn má»›i mẻ cá»§a mình. Há» sợ sÆ¡n lam chướng khí cá»§a chốn núi rừng đã đành mà ngại luôn cả phương diện tiện nghi bị hạn chế. Cho nên ngày ngày thấy cảnh gái miá»n cao vú sưng đít ngá»ng, chẳng mấy anh ká»m lòng được. Kẻ thì bỠđồng tiá»n ra mua chuá»™c, kẻ thì lấy oai lá»±c ra làm bừa, nhiá»u thiếu nữ trong buôn đành cắn răng làm trò chÆ¡i cho chúng.

Chả thế mà khi ngưá»i Pháp bị hất đổ quyá»n lá»±c thì cảnh trả thù đã xảy ra đáng ghê. Nhiá»u đồn Ä‘iá»n bị phá sạch, nhiá»u cá»§a cải bị đốt, nhiá»u ngưá»i Pháp trốn chui trốn nhá»§i vẫn bị há» tìm bắt giao cho kẻ thù. Ngưá»i chá»§ cÅ© đã bá» Ä‘i từ bao lâu nhưng hậu quả những đứa con rá»›t rÆ¡i vẫn còn nguyên xi đó. Già làng khi nhắc đến vẫn còn á»§ ấp sá»± hằn thù trong giá»ng. Con mắt cá»§a ông vẫn là tia gằn cá»§a cánh ná, lưỡi rá»±a, giá như dạo đó có thể ra tay để xóa Ä‘i những ná»—i nhục này chắc ông đã không từ nan chi hết.

Kinh nghiệm đó anh thuá»™c nằm lòng. Anh nghÄ© thượng cấp vốn ở tận xa, cạnh bên chỉ là buôn rẫy, nếu không dá»±a vào nhau thì chẳng còn chá»n lá»±a nào khác hÆ¡n. Anh rất thông cảm những đứa em cá»§a anh Ä‘á»u ở vào tuổi trẻ hăng nồng niá»m vui sống, giá» bá»—ng bị quẳng lên chốn khỉ ho cò gáy, ai không khá»i vương mặc cảm đớn Ä‘au.

Chính anh dù chỉ má»›i lên nhận đơn vị chưa bao lâu, nhiá»u khi cÅ©ng thấy lòng bồi hồi da diết. Suốt ngày quẩn quanh tầm mắt bị đánh rối trong những vòng kẽm gai giăng khắp quanh đồn. Chỉ độc con đưá»ng mòn xuống suối là dấu ấn tiếp xúc vá»›i tha nhân thì cÅ©ng há»a hoằn lắm má»›i được mở ra chốc lát rồi lại khép chặt ngaỵ

Mây trên trá»i có bay, gió trên ngàn có thổi, nhưng niá»m cô độc thì chẳng buông tha con ngưá»i. Tâm sá»± đó được gá»­i theo con quốc lá»™ thập thò tít dưới kiạ Hôm nào đưá»ng thông suốt, có chuyến xe qua lại thì ngưá»i lính trên đồn còn thấy chút sinh động nhởn nhÆ¡. Còn bữa đưá»ng bị đắp mô, Ä‘oàn xe bị ứ Ä‘á»ng chá» khai thông, nhìn cảnh lắng lo cá»§a khách hoặc ngưá»i Ä‘i buôn, anh và lính Ä‘á»u thẫn thá», hồi há»™p.

Lâu lâu má»›i có má»™t chuyến tiếp tế bằng trá»±c thăng mang theo những lá thư, những đồ thay thế, còn thì hẩm hiu chịu đựng suốt ngàỵ Ngày thì đắp rãnh be bá», đêm vùi sâu Ä‘á»u Ä‘á»u trong tiếng sình sịch cá»§a máy phát Ä‘iện Ä‘á»u Ä‘á»u buồn nản. Bên cạnh đó còn niá»m lo địch rập rình quấy rối, trí não luôn căng thẳng vì sá»± nín lặng xung quanh. Ãồn luôn là cái đích hiển nhiên cho địch nhắm như chiếc bia trước mặt. Rừng âm u dấu kín những âm mưu thù địch nảy sinh.

Có ai đó Ä‘em theo được chiếc máy phát thanh thì cả bá»n châu đầu vào nghe ké. Má»™t chương trình Dạ Lan, má»™t giá»ng nói Ngá»c Quế đêm đêm lảnh lót vang Ä‘i Ä‘em chút á»§i an ấm áp đến những ngưá»i lính xa nhà. Thế nhưng chương trình lâu ngày đâm đơn Ä‘iệu, ngưá»i lính chưa tìm thấy hình bóng thá»±c cá»§a mình dù là chương trình dành gá»­i đến tận các đồn xạ

Những bài hát cho lính và từ lính cÅ©ng chỉ loáng thoáng tâm tư há»i hợt, qua loa. Hình như những ngưá»i vỉết ra những bài tình ca ấy Ä‘á»u sáng tác từ chốn thị thành đầy âm thanh quyến rÅ© nên chưa thấm sâu vào được cõi suy tư cá»§a ngưá»i lính đồn xa.

Ãã nhiá»u lần anh thở dài sưá»n sượt khi nghe những tiếng hát trên đàị Nhưng các em cá»§a anh thì có vẻ gượng gạo chấp nhận để xem như má»™t giải sầu chốc lát. Những ngày tháng dằng dặc như thế cứ quẩn quanh bên các ngưá»i em cá»§a anh khiến cuá»™c sống lúc nào cÅ©ng chỉ chá»±c bùng nổ vì các cà khịa nhá» nhặt.

Lắm khi anh muốn để các đàn em thay nhau có dăm ngày phép vá» thăm thành phố, nhưng quân số thưa quá liệu có chống chá»i được khi biến cố xảy ra. Thành ra biết các em cá»§a anh thèm gia đình như thèm tình nhân mà anh vẫn cứ phải nhắm mắt quay lÆ¡.

Anh lan man sợ má»™t ngày nào đó các đứa em cá»§a anh đã quá thất vá»ng vì Ä‘iá»u chá» ná»—i đợi sẽ nổ tung ra các hành động nóng nảy vu vÆ¡. Hoặc giả khi nghe tiếng súng địch trấn áp khắp đồn, liệu có đứa em nào nông ná»—i sẽ nhắm vào anh là cái đầu tầu bá»p má»™t phát để mong được giải phóng khá»i cảnh sống đơn Ä‘iệu hôm naỵ

Tâm sá»± này anh chỉ dấu kín cho riêng anh. Tuy vậy, ông thượng sÄ© thưá»ng vụ vẫn “ ngá»­i “ ra. Ông là ngưá»i sống lâu năm Ä‘á»i binh nghiệp lính, có con mắt tinh nhìn bao quát má»i Ä‘iá»á»¥ Ông ít hé lồ tâm tư, nhưng lòng sâu sắc cá»§a ông thì ít ai sánh kịp.

Có lần hai thầy trò Ä‘i khảo sát hệ thống phòng vệ cá»§a đồn, ông đã mon men há»i nhá» anh : ông thầy còn trẻ được Ä‘iá»u vá» trấn đóng nÆ¡i đây chắc là sầu lắm nhỉ. Anh cá»±c lá»±c cãi băng băng, nhưng ông ta chỉ cưá»i há»nh hệch mà nói : chúng ta là con ngưá»i cả, ông thầỵ Ai dám tá»± hào lòng mình nguá»™i như sắt tôi đủ lửạ Ngày má»›i lên đây, tôi nghÄ© chắc chỉ ít lâu là bá» ngÅ© thôi. Nhưng rồi sống lâu thấy không đành, vì nếu ai cÅ©ng như thế cả thì lãnh thổ ta còn gì nữa đâu. Thét rồi coi như má»™t thói quen và nếu nói kỹ hÆ¡n thành bản năng cá»§a mình.

Các chú lính cá»§a ta cÅ©ng vậỵ Há» lịt lịt vậy nhưng tâm ý há» cao lắm. Há» hiểu thế nào là trách nhiệm, há» hiểu thế nào là danh dá»±, há» hiểu thế nào là tổ quốc. Ông thầy đừng sợ há» phản bá»™i, tôi bảo đảm vá»›i ông thầy như vậy, vì tôi hiểu há». Má»™t ngày nào đó, có dịp ông thầy sẽ nhận ra tấm can trưá»ng cá»§a chiến sÄ© ta.

Sau lần tiếp xúc kín đáo đó, anh thấy yên tâm hÆ¡n. Anh ước mong là lá»i cá»§a ông thưá»ng vụ nhận định đúng để anh đừng mãi thấp thá»m bởi những ý tưởng âu lo.

(còn tiếp)

Thanh Sơn




Mục Lục


5. Em Và Cây Táo

Phạm Vũ Anh Nam

Vào thá»§a xa xưa,trong má»™t khu vưá»n hoang có má»™t cây Táo xanh um .

Một em bé gái thích lại chơi quanh quẩn cây Táo mỗi ngày .Bé trèo lên cây hái trái mà ăn rồi nằm ngủ dưới tàng cây một cách rât ngây thơ …Bé yêu cây Táo và Táo cũng yêu Bé chơi đùa dưới bóng của mình .

Rồi thá»i gian trôi qua, Bé đã lá»›n nên không còn chÆ¡i dưới bóng cây Táo nữa
.Nhưng má»™t ngày kia Em trở lại vá»›i khuân mặt buồn hiu,cây Táo má»i má»c nàng: â€Sao Em không đến chÆ¡i vá»›i taâ€.

Nàng trả lá»i:†Em không còn bé nữa nên không thích chÆ¡i dưới bóng cây .†“Em thích đồ chÆ¡i,nhưng lại không có tiá»n mua “
Cây Táo nói:â€Ta không có tiá»n cho Em,nhưng ta có nhiá»u trái ngá»t,Em có thể hái và bán ra tiá»n để mua đồ chÆ¡i “

Cô Gái thích quá hái hết má»i trái và ra Ä‘i trong niá»m vui sướng .Cô không trở lại sau khi đã ra Ä‘i .Cây Táo rất buôn vá»›i ná»—i cô đơn Ä‘á»i mình.

Má»™t ngày ná» Cô Gái trở vá»,cây Táo sung sướng nói:â€Hãy đến chÆ¡i cùng ta†.
Cô Gái trả lá»i:
“Tôi rất bận rá»™n chuyện gia đình không có giỠđể chÆ¡i đùa nữa!Tôi cần tiá»n để mua nhà ở.Nhà ngươi có giúp ta được không ? “ “Thật là buồn ta không có nhà để cho Em,nhưng ta có những cành đây,Em có thể cưa xuống làm nhà mà ở “
Vậy là Cô Gái cưa hết cành cây và ra Ä‘i vá»›i cõi lòng hân hoan . Cây Táo rất vui khi thấy Cô Gái tìm được niá»m vui,nhưng rồi cô cÅ©ng ra Ä‘i biệt tăm, để lại cây Táo vá»›i ná»—i buồn bã cô độc .

Má»™t buổi nóng ná»±c mùa Hè, cô Gái trở lại và làm cây Táo nôn nả :â€Hãy đến chÆ¡i cùng ta!â€
“Tôi Ä‘ang buồn vì cảm thấy mình đã già . Tôi thấy mệt má»i muốn nằm nghỉ ngÆ¡i
.Nhà ngươi làm cách nào kiếm cho ta má»™t con thuyá»n !!!†Cây Táo lại nói:†hãy xẻ thân ta ra mà đóng thuyá»n,hãy du lịch Ä‘i xa và tìm lại nguồn vui “
Vậy là cô Gái cho ngưá»i cưa cây Táo xuống mà đóng thuyá»n,du hành ra Ä‘i thật xa qua nhiá»u năm tháng .

Cuối cùng rồi cô cÅ©ng quay trở lại,cây Táo vá»™i nói:â€Xin lá»—i con! Giá» này ta chẳng còn gi để cho con nữa!!!Không còn trái ngá»t,không còn thân cao, con đừng buồn nha con !!!!†Cô gái trả lá»i chua cay như tá»± Ä‘ay nghiến than phận mình : “ không còn than cho con leo trèo nữa ư!! Con đã già không còn sức leo nữa rồi !!! Không còn trái ư!!!! Con nào còn răng mà cắn nữa ….â€
Cây Táo tiếp lá»i:
“Ta chẳng còn chi để cho Con nữa!! Chỉ còn những cá»ng rá»… Ä‘ang héo khô “ từng giá»t lệ lăn dài .
“Con chẳng còn cần thiết gì hơn một nơi chốn nằm nghỉ “ Cô Gái nói .
“ Vậy thì còn chi tốt hÆ¡n!Rá»… cây khô là nÆ¡i cuối cùng con ngưá»i rồi sẽ ngá»§ yên đó con !!!!! “

Cuối Cùng rôi Cô Gái cÅ©ng dừng lại,Cây Táo nhá» những giá»t lệ cuối cùng,giá»t máu khô theo vết nhăn nụ cưá»i khăn khó ….

Hình như đó là chuyện Ä‘á»i cá»§a má»—i ngưá»i chúng ta
Khi còn thơ bé,núp bóng Cha Mẹ
Khi lớn khôn bỠnhà ra đi,bỠtổ,bỠquê hương
Chỉ quay vá» khi ta cần Cha Mẹ, hay gặp khó khăn trong Ä‘á»i
Và dù thế nào chăng nữa!
Mẹ Cha luôn có đó những khi ta cần đến
Và chỉ để làm cho con vui mà thôi!
Có thể bạn nghĩ Cô Gái thật tàn nhẫn!
Nhưng !!!!!!!!!!!!!!!!

phóng dịch(tác giả vô danh) 082906

Phạm Vũ Anh Nam
10/01


Mục Lục


6. Hồn Ma Biên giới

Nguyễn Vi Túy



Sau nhiá»u lần vượt biên bằng đưá»ng biển không thành công, vợ chồng Trung bèn đánh liá»u tìm đưá»ng vượt thoát bằng đưá»ng bá»™. Nhà chàng ở Bà Quẹo chỉ má»™t Ä‘oạn đưá»ng ngắn là lên tá»›i Tây Ninh, vùng biên giá»›i Việt Miên - và theo ngưá»i dẫn đưá»ng bí mật thố lá»™ thì chỉ cần thêm ba bốn ngày băng rừng vượt suối là vợ chồng chàng sẽ đến được các trại tị nạn do Liên Hiệp Quốc kiểm soát.

Lúc đầu Trung còn ngần ngừ suy tính, nhưng Hương vợ chàng cứ hối thúc mãi, vì tiá»n cá»§a trong nhà cÅ©ng chẳng còn nhiá»u, mà nếu cứ lần lữa mãi thì chẳng còn dịp - bởi ngưá»i dẫn đưá»ng có nói rằng đây là chuyến chót, vì có thể há» bá» nghá», không quay trở lại nữa.

Ngưá»i dẫn đưá»ng là Thạch Luông, má»™t thanh niên Miên gốc Việt, trước đây làm nghá» chài lưới ở vùng Biển Hồ Tonle Sap, gia đình anh phải chạy trốn vá» Saigòn khi phong trào “cáp duồn†ngưá»i Việt nổi lên tại Nam Vang vào năm 1973. Anh nói tiếng Miên giá»i hÆ¡n tiếng Việt, lại rành rõi đưá»ng Ä‘i nước bước nên đã dẫn Ä‘i thoát rất nhiá»u ngưá»i muốn vượt biên bằng đưá»ng bá»™. Luông kể, anh có đưá»ng dây và đã mua đứt hai trạm kiểm soát quan trá»ng cá»§a quân Khá» me đỠở sát biên giá»›i Miên Thái, nên không có chuyến nào mà không thành công! Thạch Luông còn chìa ra nhiá»u thư từ, Ä‘a số gá»­i từ trại tị nạn vá» cho biết là đã đến nÆ¡i và yêu cầu ngưá»i nhà trả hết số tiá»n còn thiếu. Thạch Luông rất uy tín, bao giá» cÅ©ng chỉ lấy trước má»—i đầu ngưá»i má»™t cây vàng, hai cây còn lại chỉ khi nào gia đình nhận được thư báo tin thì má»›i phải trả hết.

Vợ chồng Trung thấy chắc ăn, vá»›i lại chỉ phải ra trước hai cây vàng cho hai chá»— thì tương đối nhẹ, có thể lo chạy được, phần còn thiếu thì hạ hồi phân giảị Trung Ä‘em chuyện này bàn vá»›i mẹ, nói mẹ đến ở để giữ dùm căn nhà cá»§a vợ chồng chàng nhân tiện nuôi nấng dùm đứa con gái má»›i được 2 tuổi, rồi khi nào nhận được tin vá»›i chữ viết cá»§a chàng gá»­i vá» thì má»›i giao hết số nợ. Thật ra số vàng mà Trung đưa cho mẹ giữ chỉ còn có hai lạng, chàng định bụng rằng nếu đến được trại tị nạn, chàng sẽ viết thÆ¡ tá»›i má»™t thằng bạn quen đã định cư tại Mỹ để há»i mượn ít tiá»n rồi gá»­i vá» trả dứt nợ, chứ thá»±c lòng chàng không có ý định “chạy làng†số vàng còn thiếu Thạch Luông.

Rồi ngày lên đưá»ng cÅ©ng đã đến. Vợ chồng Trung và mấy ngưá»i khác sau khi tá»›i bến xe Tây Ninh, đã được hai chiếc xe ôm lần lượt chở vá» má»™t căn nhà lá hoang tàn nằm trên cánh đồng hoang, xa hẳn khu làng xóm. Ãến nÆ¡i chàng đã thấy Thạch Luông ngồi chá» sẵn vá»›i mấy ba lô lương thá»±c và nước uống. Luông cho biết chuyến Ä‘i lần này chỉ có 6 ngưá»i, 4 đàn ông, 2 đàn bà và không có trẻ em, nếu cá»™ng cả Luông nữa thì là 7. Thấy vợ chồng Trung mang quá nhiá»u đồ đạc, Luông yêu cầu nên bá» bá»›t lại má»› quần áo để nhẹ nhàng hÆ¡n khi di chuyển, và rất hài lòng khi thấy ai cÅ©ng mang rất nhiá»u các loại lương khô.

Khi trá»i bắt đầu chạng vạng tối thì cÅ©ng là lúc nhóm ngưá»i vượt biên bằng đưá»ng bá»™ bắt đầu cuá»™c hành trình. Luông nói đây là Ä‘iểm gần biên giá»›i nhất, nếu Ä‘i thẳng chỉ mất có năm cây số, nhưng vì phải Ä‘i vòng để tránh má»™t trạm gác quân sá»± nên phải mất tá»›i gần mưá»i câỵ Không ai để ý tá»›i lá»i phân trần cá»§a Luông, vì lòng hăm hở và ý chí cá»§a sá»± vượt thoát, cÅ©ng như ai nấy Ä‘á»u còn mạnh khoẻ, coi chuyện mưá»i cây số để đến tỉnh Kompong Cham chỉ là chuyện nhá», không có gì đáng để bàn cãi.

Thạch Luông có vẻ rành đưá»ng lắm và dù Ä‘eo trên vai hai cái ba lô nặng trÄ©u anh vẫn bước Ä‘i thoăn thoắt, khiến những ngưá»i Ä‘i sau đã phải mấy lần phải lên tiếng xin anh Ä‘i chậm lại. Qua mấy cây số ruá»™ng vưá»n và đất hoang, nhóm ngưá»i tị nạn đã bắt đầu phải mò mẫm Ä‘i trong bóng tối vì rừng cây ngày càng dày đặc. Ãi trong rừng không dá»… như há» tưởng, Thạch Luông dày dạn kinh nghiệm đến thế mà còn phải thận trá»ng từng bước, đã vậy lúc nào trên tay cÅ©ng cầm cây gậy và cái đèn pin để dò đưá»ng. Gai góc chằng chịt đã làm nhiá»u ngưá»i té ngã và sướt da chảy máu, và thêm đám muá»—i rừng ngá»­i được mùi mồ hôi và máu ngưá»i đã bay tá»›i như đám ong vỡ tổ bám theo đám ngưá»i lầm lÅ©i. Thạch Luông nói:
-Mấy ông bà lấy thêm quần áo ra mà che mặt, tay chân cÅ©ng vậy bó thêm vải Ä‘i, nếu không thì mập ngưá»i vá»›i lÅ© muá»—i và rắn rết đó!
Nghe nói tá»›i rắn rết vợ Trung và má»™t chị phụ nữ Ä‘i cùng sợ hết hồn, vá»™i ngồi thụp ngay xuống để lấy khăn ra trùm đầu che mặt, và Ä‘i thêm vá»› để che kín đôi bàn chân! Lợi dụng lúc này đám đàn ông cÅ©ng ngồi bệt xuống đất để nghỉ. Thạch Luông xem ra không mấy thấm mệt nên vẫn đứng chống nạnh kể lể: -Ráng Ä‘i thêm chút nữa, hết khá»i đám rừng này là gặp cánh đồng hoang, lúc ấy tha hồ nghỉ mệt, chứ còn lạng quạng trong khu rừng biên giá»›i này lỡ gặp quân Khá» me đỠlà bá» mạng cả đám!
Câu nói nhẹ nhàng cá»§a Luông không ngá» lại có hiệu quả y như má»™t lá»i Ä‘e dá»a, khiến cả bá»n lại vá»™i vã đứng lên tiếp tục cuá»™c hành trình.
Ãêm trong rừng hoang thật tÄ©nh mịch, nhưng thỉnh thoảng từ xa vẫn vá»ng vá» những tiếng thú rừng nghe lạc lõng và khô khốc đến rợn ngưá»i. Má»—i khi có tiếng thú, Thạch Luông lại dừng bước để nghe ngóng và đổi hướng. Có ngưá»i lên tiếng há»i lý do tại sao thì Luông bảo nÆ¡i có tiếng động cá»§a bầy chim hay thú rừng có thể là Ä‘ang có quân lính Ä‘i ngang, mà cÅ©ng có thể là má»™t đám ngưá»i vượt biên khác. Khi trá»i tá» má» sáng thì cÅ©ng là lúc bá»n Trung vượt hết được cánh rừng vùng biên giá»›i, và đặt chân đến má»™t khu đồng ruá»™ng bá» hoang cá»§a ngưá»i Căm Bốt. Ãây đó có các nấm má»™ vun cao và nhiá»u cái chum bể nứt đủ cỡ vứt ngổn ngang, Thạch Luông tháo ba lô để xuống đất, và ra dấu cho má»i ngưá»i cùng ngồi xuống nghỉ, Luông nói:
-Nghỉ mệt chút đã! Ai có muốn ăn uống gì thì cứ, vì mình sẽ nghỉ ở đây vài tiếng, chá» cho trá»i sáng hẳn má»›i Ä‘i tiếp.
Má»™t ngưá»i lên tiếng há»i:
-Ãây là đâu vậy anh?
Thạch Luông cưá»i cưá»i:
-Mấy ngưá»i có bao giá» nghe đến “Cánh đồng Chum†không? Ngưá»i Miên trước đây có tục bá» ngưá»i chết vào chum rồi khiêng ra để ngoài đồng. Bây giá» há» không làm vậy nữa, nhưng chung quanh đây toàn là má»™ cả...
Vợ Trung và ngưá»i đàn bà Ä‘i cùng nghe vậy vá»™i xích lại gần nhau ra vẻ sợ sệt. Luông vá»™i vã trấn an:
-Bá»n mình chỉ sợ ngưá»i sống thôi chứ ngưá»i chết có gì đâu mà sợ?
Khi trá»i sáng cả bá»n tiếp tục băng qua khu nghÄ©a địa, Luông phát cho má»—i ngưá»i má»™t chiếc khăn quàng cÅ© nát để vắt lên cổ cho giống ngưá»i địa phương. Xa xa má»i ngưá»i đã nhìn thấy vài căn nhà lá lụp xụp có vẻ rất nghèo nàn, và không bóng ngưá»i qua lạị Luông dÆ¡ tay chỉ vá» con đưá»ng đất phía xa và hối thúc: -Ráng Ä‘i thêm má»™t hai tiếng nữa, ra được con lá»™ kia sẽ đón xe Ä‘i tiếp, lúc ấy mình sẽ tha hồ nghỉ.

Nghe được nghỉ trên xe ai nấy phấn khởi lắm, nhưng con đưá»ng nhìn thấy phía trước lại không gần như há» tưởng, vì có Ä‘oạn còn phải lá»™i bì bõm dưới nước ruá»™ng khiến ai nấy lem luốc vì bùn, có ngưá»i còn bị lún sình mất cả dép! Vất vả mãi rồi cÅ©ng đến lúc cả bá»n leo lên được bỠđất cá»§a con đưá»ng lá»™, nhưng Luông bảo má»i ngưá»i phải ngồi khuất vào các bóng cây, để chỉ mình anh đứng ngoài lá»™ chá» xe, và dặn dù đụng bất cứ trưá»ng hợp nào thì cÅ©ng đừng ai lên tiếng.

Chá» mãi má»›i có má»™t chiếc xe bò chở đầy rÆ¡m lạch cạch Ä‘i đến, Luông chặn lại Ä‘iá»u đình mãi ngưá»i chá»§ má»›i bằng lòng cho cả bá»n lên xe. Luông nhảy lên ngồi đằng trước nói chuyện huyên thuyên vá»›i ngưá»i cầm cương và móc túi ra má»™t bó tiá»n Căm Bốt để trả, trong khi 6 ngưá»i kia nhào vào phía trong cá»§a ụ rÆ¡m để nằm.

Khi Trung và đám ngưá»i được đánh thức và lục tục bước xuống xe thì trá»i đã xế trưa, chiếc xe bò đã đưa cả bá»n vào má»™t khu làng có nhiá»u ngưá»i qua lại. Thay vì Ä‘i tiếp, Luông lại dẫn cả bá»n Ä‘i ngược vào bên trong khu đồng ruá»™ng để tránh má»™t trạm gác cá»§a quân Hun Sen, những kẻ Ä‘ang nắm quyá»n kiểm soát vùng này, nÆ¡i rất gần vá»›i khu Biển Hồ. Sau mấy giỠđồng hồ, má»i ngưá»i đã thấy con đưá»ng quốc lá»™ trước mặt chỉ hướng Ä‘i vá» Phom Penh, vá»›i dấu vết tàn phá cá»§a chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn. Mặc dầu Hun Sen vá»›i sá»± trợ giúp cá»§a bá»™ đội CSVN đã kiểm soát được hầu hết các thị trấn lá»›n, nhưng các vùng đất nằm sát biên giá»›i Miên Thái thì vẫn còn nằm trong tay quân Khá»me Ä‘á». Ãến tối hôm đó, sau khi nghỉ ngÆ¡i và ăn uống cho lại sức, Thạch Luông lại dẫn má»i ngưá»i lên đưá»ng băng tắt qua vùng Chinit để tá»›i bến sông Tonle Sap. Vùng này có rất nhiá»u trạm kiểm soát trên bá»™ cÅ©ng như trên sông cá»§a quân chính phá»§, nhằm chận đứng sá»± xâm nhập và phá hoại cá»§a quân kháng chiến Khá»me Ä‘á», cÅ©ng như để chận bắt những toán ngưá»i vượt biên. Thạch Luông sở dÄ© muốn đưa má»i ngưá»i Ä‘i bằng đưá»ng này, vì anh ta đã có nhiá»u năm sinh sống bằng nghỠđánh cá trên vùng Biển Hồ, và còn nhiá»u ngưá»i thân vẫn còn ở lại chá»— cÅ©. Cả nhóm lúc Ä‘i lúc nghỉ, suốt đêm, mà không ai nói vá»›i ai lá»i gì vì Luông muốn vượt qua khu vá»±c này trước khi trá»i sáng.

Khi má»i ngưá»i mệt rã rá»i thì Luông lại đón được má»™t chiếc xe bò khác. Trên xe trống trÆ¡n, cả bá»n mừng rỡ nhảy tót lên xe, mặc dù Luông chưa Ä‘iá»u đình xong giá cả - nên gã chá»§ xe đã lá»›n tiếng trong lúc nói qua nói lại. Vợ chồng Trung sợ bị lá»™ nên nháy mắt ra hiệu cho Thạch Luông trả thêm tiá»n để mua sá»± im lặng. Luông nghe lá»i, móc túi đưa thêm tiá»n cho gã chá»§ xe, và thấy gã mỉm cưá»i nói má»™t câu bằng tiếng Việt ngá»ng nghịu:
-Có phải mấy ngưá»i vượt biên không?
Trong lúc má»i ngưá»i sợ hết hồn, thì Luông lại mạnh miệng Ä‘iá»u đình:
-Anh bán luôn cho tụi tôi chiếc xe bò này đi?
Gã đánh xe ngập ngừng nói:
-Không được đâu, chiếc xe này nuôi cả nhà tôi mà...
Thạch Luông nói thẳng:
-Tụi tôi cần xe này Ä‘i tá»›i vùng biên giá»›i Thái. Anh không bán thì đưa tụi tôi đến đó rồi trở vá», tụi tôi sẽ trả thêm tiá»n, được không?
Gã chá»§ xe cầm chiếc roi vụt mạnh lên lưng con bò, thúc con bò Ä‘i nhanh hÆ¡n, nhưng không trả lá»i thẳng câu há»i cá»§a Luông. Thấy vậy Luông vá»— vai gã chá»§ xe ra Ä‘iá»u thân mật:
-Tôi là dân ở đây mà, mấy ngưá»i này là ngưá»i quen, đưa há» qua trạm gác cuối là mình xong việc. Lúc ấy có gì há» cho mình hết, anh đừng lo...
Vợ chồng Trung chú ý theo dõi biến chuyển trên mặt cá»§a gã đánh xe, và khi thấy gã gật gật cái đầu ra vẻ đồng ý thì cả bá»n má»›i thở phào nhẹ nhõm. May mà có Thạch Luông biết nói tiếng Miên lại rành đưá»ng Ä‘i nước bước, chứ để cả bá»n Trung tá»± Ä‘i thì chắc đã rÆ¡i vào tay bá»n thổ phỉ từ lâu rồi.
Cả bá»n ngồi bó gối và bám dá»±a vào thành xe để cố tìm má»™t giấc ngá»§, vì Luông cho biết tối nay sẽ phải Ä‘i trong rừng thêm mấy tiếng nữa thì má»›i tá»›i vùng biên giá»›i Thái Miên. Trung thì không tài nào nhắm mắt được vì chàng có linh cảm đây là Ä‘oạn đưá»ng khó khăn và gian lao nhất, vì chàng đã từng được nghe kể vá» sá»± dã man cá»§a quân Khá» me đỠvà những thảm cảnh hãi hùng nếu lá»t vào vùng bãi mìn cá»§a quân du kích!
Chiếc xe bò Ä‘ang lăn bánh lá»c cá»c trên con đưá»ng lởm chởm ổ gà, hai bên nhà cá»­a tiêu Ä‘iá»u, có vẻ như vừa thoát khá»i má»™t cuá»™c giao tranh. Ãang Ä‘i bá»—ng xe quẹo phắt vào phía đưá»ng mòn cá»§a má»™t khu rừng thưạ Cái xóc lên xuống cá»§a xe đã làm cả bá»n 6 ngưá»i co cụm trong lòng xe tỉnh cả ngá»§, Thạch Luông quay ra sau nói: -Sắp tá»›i trạm gác rồi, phải lánh vào đưá»ng mòn này cho an toàn...
Xe Ä‘i rất khó khăn bởi con đưá»ng mòn quá nhá», cố gắng mãi má»›i Ä‘i được thêm má»™t quãng nữa thì nó ngừng lại hẳn vì sụp phải má»™t hố trÅ©ng làm chiếc xe nghiêng hẳn vá» má»™t bên. Gã chá»§ chiếc xe bò nhảy xuống phân bua:
-Tui không Ä‘i nữa đâu, đưá»ng xấu quá... vá»›i lại con bò cá»§a tui mệt quá rồi... Con bò mệt thật, hai bên mép nó nhá»›t nhãi chảy ra thành dòng. Gã đánh xe ngắt vá»™i đám cá» khô gần bên đưa vào miệng bò, con vật táp lấy nhai ngấu nghiến. Luông ra sức thuyết thục nhưng gã chá»§ xe không đổi ý, anh bèn móc túi dúi hết số tiá»n còn lại vào tay gã, rồi thở dài thưá»m thượt:
-Nếu mà đi được thêm mấy tiếng nữa thì đỡ quá, chứ mới tới đây mà phải đi bộ thì mệt lắm. Thôi thì đành chịu, tụi mình xuống đây nghỉ một chút rồi đi tiếp.

Gã đánh xe bò thấy má»i ngưá»i nhảy xuống hết thì tìm đưá»ng quay lui trở ra đưá»ng cáị Luông lại không cho ai nghỉ chân cả, anh hối thúc:
-Ãi lẹ ra khá»i vùng này ngay, nếu không sẽ bị bắt...
Trong khi má»i ngưá»i hối hả bước theo chân ngưá»i dẫn đưá»ng, thì Luông kể cho biết vùng này khi đêm xuống quân chính phá»§ lẫn phe loạn quân Ä‘á»u Ä‘i tuần để ruồng bắt ngưá»i vượt biên để lá»™t vàng bạc. Lá»t vào tay quân Hun Sen thì còn có cÆ¡ há»™i tìm được đưá»ng vá», chứ xui mà lá»t vào tay quân Khá» me đỠthì coi như tàn mạng! Cả bá»n cứ thế len lá»i trong khu rừng thưa mãi cho đến khi đến được khu rừng già và bóng đêm ụp xuống thì má»›i dừng chân lại để nghỉ. Trong lúc má»i ngưá»i lục tìm đồ ăn thức uống để cầm hÆ¡i, thì Luông đã chìm ngay vào giấc ngá»§ vì anh đã quá mệt nhá»c qua mấy ngày đưá»ng đầy căng thẳng! Ãêm đó 7 ngưá»i chụm lưng vào nhau để ngá»§ để tránh gió lạnh. Riêng Trung thì lại không tài nào nhắm mắt được vì vợ chàng đã say ngá»§ nhưng cứ má»™t lúc lại run lên và kêu ú á»› như Ä‘ang gặp phải cảnh ghê rợn nào đó! Trong lúc Ä‘ang nghÄ© ngợi, phân vân vỠđủ thứ chuyện, Trung bá»—ng nghe thấy những tiếng động xào xạc vá»ng lại từ đằng xạ Chàng vểnh tai nghe ngóng và biết đó là tiếng chân di chuyển cá»§a nhiá»u ngưá»i chứ không phải loại tiếng động cá»§a thú rừng. Trung vá»™i lay tất cả má»i ngưá»i dậy và nói nhá»:
-Dậy mau Ä‘i, có ngưá»i...

Luông bật dậy nhanh nhất hối má»i ngưá»i Ä‘i theo, nhưng bóng đêm mù mịt và những đám cá» rừng cao ngất đã khiến cả bá»n có muốn thoát nhanh hÆ¡n ra khá»i chá»— này cÅ©ng không được. Thạch Luông phải dùng cây gậy dò khoảng trống trước mặt và cả bá»n níu áo nhau để bước theá» Tiếng động cá»§a các bước chân dẫm trên lá cá» má»—i lúc má»™t gần há» hÆ¡n, đúng là có má»™t toán ngưá»i Ä‘ang tiến dần vá» phía há». Thạch Luông không dám Ä‘i tá»›i nữa và níu má»i ngưá»i dừng bước và cả bá»n ngồi thụp xuống ẩn mình trong các bụi rậm. Luông nói như trong hÆ¡i thở:
-Chắc là quân Khá» me Ä‘á»...

Khi mấy ngưá»i đàn ông trong bá»n nhìn thấy ánh đèn pin loé sáng từ xa rá»i vá» phía há», thì như má»™t phản xạ, chẳng ai nói ai bá»—ng đứng lên chạy tứ tán. Trung cÅ©ng vậy, chàng nắm chặt tay vợ và chạy đại vá» má»™t hướng không định trước. Ãám quân như đã biết phía trước có ngưá»i nên tiếng chân vạt lá dồn dập Ä‘uổi theo vá»›i những tiếng Miên thốt ra như mệnh lệnh làm vang động cả núi rừng...

Trong lúc tranh sống, không ai ngại gì hiểm nguy trước mặt, và ý chí sinh tồn đã khiến há» tăng thêm sức lá»±c nên chẳng mấy chốc Trung và vợ đã chạy xa hẳn vùng Ä‘ang bị quân du kích lùng xục! Chàng không biết số phận cá»§a Thạch Luông và 4 ngưá»i bạn đồng hành kia ra sao, vì đã có vài tiếng súng nổ chát chúa vang lên sau khi vợ chồng Trung đã chạy thục mạng bất kể bao chông gai trước mặt. Trong cái im vắng như tá» cá»§a rừng già vá»›i màn đêm Ä‘en kịt, Trung không hiểu tại sao chàng và vợ đã có thể thoát hiểm má»™t cách may mắn đến như vậy, trong khi mấy ngưá»i đồng hành vá»›i chàng thì có thể đã bị rÆ¡i vào tay quân thổ phỉ, hoặc đã chết dưới há»ng súng cá»§a chúng cÅ©ng không chừng!

Tiếng gió rừng rít lên từng cÆ¡n khiến Hương vợ Trung nép mình và ôm chặt chồng như để tìm sá»± che chở, và đột nhiên trá»i ập đổ cÆ¡n mưa như trút xuống khu rừng mà vợ chồng Trung Ä‘ang ẩn náu. NhỠánh sáng loé lên cá»§a các lằn sấm chá»›p, Trung thấy cách đó không xa có má»™t túp lá»u tranh nhá», nÆ¡i mà chàng nghÄ© có thể đưa vợ vào tránh cÆ¡n mưa bão Ä‘ang ùn ùn kéo tớị Trung nắm chặt tay Hương và nói:
-Em à, đằng trước có nhà... mình cứ nhắm hướng trước mặt mà đi tới... Hương ghì tay Trung lại:
-Không biết có ai ở trong căn nhà đó không? Lỡ quân Khá» me đỠthì saá»

Trung giật mình tỉnh má»™ng, nếu không có lá»i can ngăn kịp thá»i này cá»§a vợ thì chắc chàng đã mau mắn bước tá»›i căn nhà tranh xiêu vẹo đó mà không há» nghÄ© đến những hiểm nguy rình rập Ä‘ang chỠđợi mình. Lúc này cÆ¡n đói và lạnh giá đã dần thấm vào cÆ¡ thể, Trung rá» lại quanh ngưá»i má»›i biết trong lúc chạy trốn gói quần áo và lương khô cá»§a hai vợ chồng đã rá»›t đâu mất. Chàng sững sá» mím chặt môi mà không dám nói cho Hương biết, vì sợ nàng tăng thêm lo lắng mà yếu Ä‘i sức chống chá»i!

Trong lúc cÆ¡n mưa như trút, Trung chỉ biết lấy thân mình phá»§ kín để che đỡ cho Hương khá»i bị những làn gió nước lạnh giá quất vào thân ngưá»i. Cả hai ôm nhau bó gối dưới má»™t gốc cây to lá»›n và chỉ cầu mong sao cho cÆ¡n mưa tạnh và trá»i mau sáng để tiếp tục cuá»™c hành trình. Ãang lúc chập chá»n ná»­a tỉnh ná»­a mê và ngưá»i tê cứng vì lạnh, bá»—ng Trung nghe thấy tiếng Thạch Luông khẽ gá»i: -Dậy mau Ä‘i ông bà Æ¡i! Quân Khá» me đỠsắp Ä‘uổi tá»›i nÆ¡i rồị..

Trung bật dậy kéo theo Hương và chạy theo hướng có tiếng nói cá»§a Luông. Lúc ấy cÆ¡n mưa tá»± dưng tạnh hẳn, và thỉnh thoảng có những tia chá»›p nhạt nhoè loé lên nhưng cÅ©ng đủ để hai vợ chồng nhìn thấy Thạch Luông Ä‘ang chạy như chúi đầu vá» phía trước. Chạy được má»™t lúc thì Trung vướng rá»… cây ngã chúi và Hương cÅ©ng bị kéo ngã theo bởi tay Trung lúc nào cÅ©ng nắm chặt tay vợ vì sợ thất lạc nhaụ Tuy ngã Ä‘au nhưng Trung vẫn cố gượng nhìn lên để thấy cái bóng trắng cá»§a Thạch Luông chìm dần vào bóng tối mênh mông và chập chùng phía trước... Hai vợ chồng níu lấy nhau, và cố ẩn mình vào trong bụi rậm khi nghe thấy tiếng động má»—i lúc má»™t gần. Và khi há» nhìn thấy ánh sáng cá»§a các chiếc đèn pin ngày càng rõ, thì cả hai ngồi bó gối cúi gầm mặt không dám nhìn lên vì khiếp sợ. Má»™t toán lính dàn hàng ngang dùng gậy gá»™c và lưỡi lê cắm trên đầu súng lục lạo trong các bụi rậm, và ná»—i kinh hoàng đã ập đến vá»›i vợ chồng Trung khi ánh sáng chói lòa rá»i vào mặt há», và tiếng la Æ¡i á»›i vang động cả khu rừng khi tên lính báo cho đồng bá»n biết đã tìm ra chá»— ẩn núp cá»§a những kẻ mà há» Ä‘ang săn lùng.

Hai vợ chồng Trung bị lôi ra khá»i bụi cây, chàng bị chúng dá»™ng ngay má»™t báng súng chí tá»­ vào đầu khiến Trung ngã lăn trở lại bụi cá». Cả bá»n reo mừng khi biết kẻ thứ hai bị bắt là má»™t phụ nữ, chúng xúm lại vây quanh sá» bóp thô bạo khiến Hương phải la lên trong tiếng nấc nghẹn ngào:
-Anh Trung ơi cứu em... Cứu em...

Chúng cuồng nhiệt vá»›i con mồi trong bóng đêm, thỉnh thoảng lại có ánh đèn pin chiếu sáng đủ để cho Trung thấy vợ chàng Ä‘ang lõa lồ trong vòng vây cá»§a bá»n thú. Má»™t tên hình như đã xong cÆ¡n thá»a mãn, Ä‘i trở lại bụi rậm mà Trung Ä‘ang ẩn trốn và lên đạn. Như có má»™t mãnh lá»±c vô hình nào đó phù trợ, Trung ráng hết sức mình lăn ngưá»i trưá»n bò qua gốc cây bên cạnh và rÆ¡i xuống má»™t hố trÅ©ng, đủ để thoát được tràng đạn bắn liên tục vá» phía chàng.

Khi biết mình thoát chết, nhưng lòng Trung Ä‘au khổ vô hạn bởi chàng Ä‘ang phải chứng kiến cảnh thê thảm Ä‘ang ập lên thân xác yếu Ä‘uối cá»§a ngưá»i vợ thân yêu cá»§a chàng. Dá»±a lưng vào bên hố, mấy lần Trung tính vùng dậy định cướp súng cá»§a má»™t tên lính nào đó để sống chết cùng chúng, nhưng vết thương trên đầu Ä‘ang rỉ máu và thần kinh Ä‘au buốt khiến chàng không thể nào nhấc lên được cái thân xác ngày càng yếu lả và nặng chÄ©u như chỉ chá»±c chá» ngã vật xuống đất, nên chàng đành ngậm ngùi cay đắng và thiếp Ä‘i trong ná»—i căm hận ngút trá»i! Khi Trung tỉnh dậy thì trá»i đã tá» má» sáng, chung quanh không má»™t tiếng động, ngoài tiếng chim rừng từ xa vá»ng lạị Trung gượng bò đến chá»— tụ tập cá»§a bá»n thổ phỉ đêm qua, dấu vết cá»§a bá»n chúng hành hạ vợ chàng vẫn còn sót lại vá»›i áo quần cá»§a nàng bị xé toang vứt vướng trên mấy bụi gai rừng, và đám cá» ngã rạp... Bá»n chúng tàn ác quá, sau khi thá»a mãn còn bắt Hương Ä‘em Ä‘i khi trên ngưá»i nàng chắc không còn được tấm áo quần che thân giữa đêm mưa gió lạnh lùng cá»§a núi rừng!

Trung nghÄ© bá»n tàn quân Khá» me đỠnày chắc chắn có chá»— đóng quân gần đây, nên chàng gượng đứng dậy lấy má»™t mảnh áo cá»§a vợ chàng để quấn lên đầu bịt lại vết thương cho đỡ Ä‘au, và lần mò theo dấu chân mà bá»n lính đã rút Ä‘i... +++

Khi tỉnh dậy Trung thấy mình Ä‘ang nằm trong má»™t căn nhà lá sÆ¡ sài và á»p ẹp, chung quanh là mấy ngưá»i Ä‘ang đứng nhìn chàng. Há» thốt lên mừng rỡ khi thấy chàng cá»±a mình rên rỉ:
-Tưởng ông đi luôn rồị.. ai ngỠlại còn sống...
Nghe thấy tiếng Việt, Trung ná»­a lo ná»­a mừng không biết nÆ¡i đây là đâu nên gắng gượng thá»u thào:
-Ãây là đâu vậỷ

Há» cho biết chàng Ä‘ang ở trong trại tị nạn nhưng là “trại cấm†vì nằm trong vùng kiểm soát cá»§a quân Khá» me Ãá». Những ngưá»i bị nhốt ở đây là món hàng trao đổi cá»§a quân du kích vá»›i các phái Ä‘oàn Cao á»§y Tị nạn LHQ, và Ä‘á»i sống cá»§a há» cÆ¡ cá»±c không thua gì những trại tù khổ sai. Há» cÅ©ng kể là khi vào rừng lấy cá»§i, hỠđã nhìn thấy Trung nằm ngất xỉu bên đưá»ng mòn và khiêng chàng vỠđâỵ Trung cÅ©ng há»i há» là trong trại có ngưá»i phụ nữ nào tên Hương không thì không thấy ai lên tiếng! Chàng cay đắng và chua xót khi nghÄ© đến cảnh vợ chàng Ä‘ang phải chống chá»i vá»›i sá»± cưỡng bức liên tục cá»§a bá»n thổ phỉ, khiến chàng đưa hai tay lên ôm mặt gào lên nức nở:
-Tội nghiệp em quá... Hương ơi! Hu hụ.. Biết vậy mình ở lại cho rồi...
Một ông đứng gần hiểu được hoàn cảnh của Trung nên vỗ vỠan ủi:
-Mấy ngưá»i đàn bà trong trại này cÅ©ng không khá hÆ¡n đâu! Tối tối là bá»n chúng lại ập vào trại lùng xét, gặp đàn bà con gái là chúng hiếp ngay trước mặt chồng con. Những ngưá»i có chút nhan sắc còn khổ hÆ¡n, bị Ä‘iệu vá» cho “ông lá»›nâ€, nhiá»u khi mấy ngày sau má»›i được thả vá», có ngưá»i còn biệt tích luôn... Nghe há» kể Trung muốn Ä‘iên liên vì tức giận. Giá mà có súng và còn sức lá»±c, chắc chắn Trung sẽ vùng dậy để tìm bá»n này để trả thù cho vợ và cho cả những ngưá»i đàn bà trong trại, và dù có bị chết dưới há»ng súng cá»§a bá»n chúng chàng cÅ©ng cảm thấy thá»a mãn và yên tâm hÆ¡n là sống trong hoàn cảnh tan tác này! Ãêm ấy, trong cÆ¡n mê sảng Trung thấy Hương hiện vá». Vợ chàng á»§ ê khóc nức: -Anh Æ¡i! Em chết rồi! Em chịu đựng không nổi nên thu hết tàn lá»±c để cắn lưỡi tá»± tá»­... Em mong anh đừng vì sá»± Ä‘au khổ này mà theo em. Anh phải sống để trả nợ công Æ¡n cho mẹ và nuôi nấng cho con mình lá»›n khôn thành ngưá»á»‹.. Vợ chồng mình khổ cá»±c má»›i đến được đây, còn mấy ngưá»i kia Ä‘á»u đã chết hết cả... Anh phải sống để nhá»› ngày này mà thắp cho há» mấy nén nhang...

Trung Ä‘au đớn quá la hét ú á»› và vùng ngưá»i ngồi dậỵ Mấy ngưá»i ngá»§ gần bên thở dài:
-Ông ấy nhớ vợ cả đêm cứ lăn qua lộn lại! Không khéo cái đầu ông ấy có vấn đỠrồi!
+++
Trung hiện nay Ä‘ang sinh sống tại vùng Bankstown, nước Úc. Mẹ chàng đã chết sau khi chàng bảo lãnh đến Úc được vài năm. Riêng đứa con gái khi chàng vượt biên má»›i lên 2, thì nay đã là má»™t thiếu nữ sắc nước hương trá»i. Má»—i lần nhìn con gái, Trung lại nhá»› tá»›i Hương, bởi nó giống vợ chàng như đúc. Chỉ có má»™t Ä‘iá»u lạ kỳ là Trung không há» nghÄ© đến chuyện lập gia đình vá»›i ngưá»i đàn bà nào khác, dù sau vài lần vá» Việt Nam thăm má»™ bố đã có cả chục cô bằng tuổi con chàng xin Trung cưới làm vợ.

Phải chăng “cái đầu ông ấy có vấn đỠrồi?â€.

Nguyễn Vi Túy




Mục Lục


7. Bến Nước Ãục (kỳ cuối)

Ãinh Lâm Thanh



- Hoa chưa dứt câu nói, Toàn đã quỳ xuống gục đầu vào chân Hoa khóc òa lên như má»™t đứa trẻ. Tay Hoa vuốt nhẹ đầu Toàn, cô thấy lòng mình lâng lâng như Ä‘ang say sóng, tá»± dưng nước mắt Hoa cÅ©ng tuôn ra nhưng Hoa không cần phải cầm lại, cô cứ để mặc sức chảy dài xuống má, xuống ngá»±c và giá» từng giá»t lên đầu lên tóc Toàn…Trên giưá»ng bà Bảo há hốc miệng thở lá»›n, nước mắt dàn dụa chảy dài xuống gối. Bà quên tấm thân hôi hám cá»§a bà, cố nhoài ngưá»i ra nắm chặt lấy tay Hoa như kể chìm tàu Ä‘ang vá»› được miếng ván. Thấy hai mẹ con Ä‘ang sung sướng tá»™t độ do sá»± quyết định cá»§a mình, Hoa nhá»§ thầm, đây cÅ©ng là giây phút hạnh phúc cá»§a chính Ä‘á»i mình.
Ãợi cho hai ngưá»i lấy lại bình tÄ©nh, Hoa đỠnghị :
- Con nói thực tình, nếu bác thấy không có gì trở ngại, con và anh Toàn xin làm đám cưới sớm.
Ãến đây hai mẹ con yên lặng không thấy ai lên tiếng, Hoa trấn an :
- Gá»i là làm đám cưới mục đích để hợp thức hóa việc hôn nhân cá»§a hai ngưá»i mà thôi.
Bà Bảo vẫn nằm yên không có ý kiến gì. Hiểu ý, Hoa tiếp tục :
- Bác và anh Toàn đừng lo ngại những vấn đỠkhác, con đã sắp đặt xong xuôi một phần.
- Sao không lo được cô, cÆ¡m không đủ ăn lấy đâu ra tiá»n để lo việc cưới há»i.
- Gia đình má con không đòi há»i gì. Má»i việc sẽ do con định liệu. Toàn lên tiếng :
- Dầu sao không đóng góp được má»™t phần nhá» nào cÅ©ng khó xem quá. Cô Ba cho gia đình chúng tôi má»™t thá»i gian ngắn để xem sao.
Hoa đáp không suy nghĩ :
- Chẳng cần anh Toàn, một mình tôi lo cũng xong. Chúng ta chỉ tổ chức thật đơn giản.
- Thôi tùy cô Ba có lòng tốt đối với gia đình chúng tôi.
Bà Bảo há»i Hoa :
- Việc gia đình trai phải làm gì theo thá»§ tục há»i, cưới ? Gia đình tôi thật đơn chiếc, tôi còn đây cÅ©ng như không. Không biết bác Tám bên nhà xí xóa cho hay không.
- Chuyện nầy để con suy tính với mẹ con.

Hoa ra vỠđã lâu nhưng hai mẹ con bà Bảo vẫn tiếp tục câu chuyện đến khuyạ Bà Bảo há»i Toàn :
- Mấy chiếc khâu vàng má dặn con cất phòng thân, ngày mai Ä‘em ra tiệm bán Ä‘i để lo việc cá»§a con. Không ít thì nhiá»u, chứ Ä‘i cưới vợ không má»™t đồng dính túi đâu có được.
- Còn việc nhỠai đứng thay mặt nhà trai thay Mẹ ?
- Mẹ đã nghÄ© đến Ä‘iá»u đó, chú con chứ ai.
Toàn ngần ngại :
- Không biết chú có sẵn lòng không.
Bà Bảo nổi giận :
- Sao lại không, tôm được cưới rồng là phước đức ba mươi Ä‘á»i cá»§a cha ông giòng há» con, còn đòi gì nữạ HÆ¡n nữa, xem lại thân phận gia đình mình ra sao mà tính vá»›i toán.
- Dạ, chủ nhật nầy con vô làng trình bày cho chú con haỵ

Cũng ngay tối nầy, sau khi vỠăn vội miếng cơm, Hoa vào phòng mẹ và vào đỠngay :
- Con vừa nói chuyện với bà Bảo và anh Toàn xong.
- Thế nào ?
- Tội nghiệp, sau khi lặp lại hai ba lần hỠmới tin là sự thật rồi ôm nhau khóc.
Bà Tám cưá»i mỉm :
- DÄ© nhiên, ai nghe chuyện nầy không những không tin mà còn ôm bụng lăn ra cưá»i nữa là đằng khác.
- Chuyện đã rồi và mẹ chấp thuận, con xin mẹ cho phép chúng con làm đám cưới nhanh nhanh má»™t chút để tránh chuyện dị nghị cá»§a những ngưá»i ăn không ngồi rồi, phiá»n phức lắm mẹ.
Bà Tám không trả lá»i, bà đặt câu há»i :
- Thế bên đàng trai tính sao ?
Sợ xảy ra chuyện không hay, Hoa đành nói láo :
- Dạ cÅ©ng theo thá»§ tục cá»§a ông bà, đàng trai đến xin cưới, tổ chức cưới há»i đàng hoàng.
- Vấn đỠtiá»n bạc ?
Ãã phóng lao thì phải theo lao :
- Dạ, hỠsẽ đóng góp với chúng ta để đãi ăn uống tại đâỵ Không rước dâu cũng không thể đãi đằng tại nhà đằng trai, như mẹ đã biết.
Cuối cùng bà Tám cũng gật đầu :
- Thôi đành vậỵ
- Cám ơn mẹ.

Ngày hôm sau, ngưá»i được Hoa thông báo trước tiên, bà Năm trầụ Vừa nghe xong, gói cau cầm trên tay bà Năm rÆ¡i tung tóe xuống đất, miệng há hốc, bà há»i gặn lại :
- Cô nói sao ? Cô chịu lấy thằng Toàn con bà Bảo ?
- Dạ đúng vậỵ
Bà Năm đưa hai tay lên trá»i :
- Trá»i đất quá»· thần Æ¡i ! sao ngá»™ vậy ! Tôi Ä‘ang tỉnh hay nằm mÆ¡ đây !

Ngay trong sáng hôm đó, cả chợ Ä‘á»u biết cô hàng rau xinh đẹp nhất chợ Cần thÆ¡ sắp lấy thằng Vẹo ( Dẹo - biệt danh cá»§a Toàn do đám con nít thuá»ng trêu chá»c Toàn như vậy).
Má»™t vài ngưá»i ác ý giải thích cho nhau :
- Con Ba ăn phải bùa mê ngãi lú gì cá»§a thằng Vẹo đó rồi má»›i chịu theo vá» làm dâu, để hầu con mẹ liệt giưá»ng liệt chiếu cá»§a nó ! Cái thằng khù khá» thế mà hay thật.
Hoặc còn hơn :
- À cô Ba mang cái bầu cá»§a thằng nào rồi, sắp đẻ đến nÆ¡i nên vÆ¡ tạm cái thằng ngu muá»™i tật nguyá»n nầy để thế vào.

Chiá»u lại có nhiá»u ngưá»i qua lại trước sạp rau cá»§a Hoa mục đích để xem sắc mặt có bị ăn phải bùa ngãi gì không hoặc có ngưá»i nhìn chằm chặp vào bụng Hoa để xem nó lá»›n đến cỡ nào !

Ãến tối, gần như dân tại thị xã Ä‘á»u biết việc Hoa sắp lấy chồng. Má»™t số thanh niên trong quán café văng tục chưởi thá» :
- Mẹ kiếp con Hoa, các anh đây đẹp trai há»c giá»i con nhà giàu không lấy, lại đâm đầu vào thằng Vẹo làm gì cho khổ thân ?
Vài cô gái chanh chua bỉu môi :
- Phải rồi, vung nào nồi nấy, cỡ nó chỉ lấy được mấy thằng không sứt môi cÅ©ng què quặt. Vài bữa cÅ©ng bá» nhau giữa đưá»ng cho xem !

Những lá»i đồn đại Ä‘á»u lá»t vào tai Hoa, nghe qua không cầm được nước mắt, nhưng đã chấp nhận thá»­ thách đành câm miệng chịu đựng, không cần phải đính chánh thanh minh gì thêm mệt xác. Hoa chỉ sợ má»™t Ä‘iá»u, nếu những lá»i đồn vu khống lá»t vào tai bà Tám, sẽ tá»™i nghiệp cho mẹ mà thôi.

Má»™t tuần sau, ông bà bảy, Toàn và má»™t ngưá»i em chú bác chính thức đến nhà bà Tám đúng thá»§ tục. Hai ông bà khăn áo chỉnh tá» theo nghi lá»…. Toàn áo trắng bá» trong quần, cà vạt Ä‘á». Ngưá»i em hai tay bưng khay trầu và rượụ Ãoàn ngưá»i chưa vào đến nhà nhưng đám trẻ con và những ngưá»i hiếu kỳ đã đứng chật ngoài ngõ. Tiếp đàng trai ngoài bà Tám còn thêm vài ngưá»i trong há» tá»™c hai bên ná»™i ngoạị Vừa vào đến nhà, ông Bảy xin phép trước :
- Thưa bà Tám, vợ chồng tôi xin đại diện bà Bảo và đàng trai đến đây cầu hôn cho cháu chúng tôị Xin bà Tám thông cảm hoàn cảnh để tha thứ vá» những thiếu sót. Nếu gia đình đàng gái không chê trách, xin vui lòng nhận quả cau ly rượu gá»i là tình cảm cá»§a cháu tôi.
Nói xong ông Bảy cúi xuống rót đầy ly rượu, bà Bảy têm miếng trầu để trên xấp giấy bạc loại 100.000 đồng rồi trịnh trá»ng bưng đến trưóc mặt bà Tám.

Bà Tám nhận mâm cau trầu để lại xuống bàn, chậm rải nói :
- Cám Æ¡n ông bà đã có lòng thương con gái tôi, trai gái lá»›n lên, chúng nó thương ai thì đành phải nghe theo. Thá»i buổi nầy thì con cái chỉ huy cha mẹ. Hoa hÆ¡i run vì câu nói má»™t cách miá»…n cưỡng cá»§a mẹ cô, nhưng dầu sao trước mặt tất cả bà đã nhận lá»i. Hoa thở phào nhẹ nhá»m, trong bụng nhá»§ thầm, thôi thế cÅ©ng xong.

Bà cô cá»§a Hoa má»i tất cả vào bàn dùng trà. Bây giá» bà Tám má»›i nhìn kỹ từ đầu đến chân thằng con rể tương lai. Tóc tai chải chuốt gá»n gàn, miệng ít méo hÆ¡n thưá»ng nhật. Nhất là bước Ä‘i lúc nầy khá vững vàng không còn xiêu vẹo nhiá»u như trước đâỵ Bà nghÄ© thầm có lẽ nhá» con Hoa nó đã luyện tập miệng mồm Ä‘i đứng. Những ác cảm ngày trước vá» con ngưá»i tật nguyá»n, dám phá»ng tay trên con gái cá»§a bà đã vÆ¡i Ä‘i được phần nào.

Sau phần thăm há»i bà Bảo, mẹ Hoa Ä‘i vào vấn đỠ:
- Ông bà định việc cưới thế nào ?
Hoa liếc mắt ngầm lặp lại những gì Hoa đã căn dặn trước, Toàn xin phép :
- Xin phép bà Tám cho tôi…
Bà cô cá»§a Hoa cưá»i :
- Thôi, cho phép thưa mẹ xưng con, chấp nhận đám há»i thì coi như con trong nhà. Mặt mày Toàn đỠbừng lên cảm động thưa :
- Xin cám ơn mẹ, cám ơn cô Bạ Mẹ con nhỠcon thưa với…nếu có thể được xin cưới sớm.
Bà Tám ngắt lá»i :
- Nghĩa là con muốn lúc nào ?
- Dạ trong tháng nầỵ
- NhỠthầy xem ngày chưa ?
Ãến đây Toàn khá»±ng lại vì Hoa không dặn trước vấn đỠnầỵ Hoa lanh trí đỡ lá»i :
- Dạ, con đã há»i thầy rồị Hai mươi chín tháng nầy là ngày tốt.
Bà Tám đếm ngón tay tính nhẩm :
- Cũng được. Việc đãi đằng ông bà tính sao ?
- Thưa bà Tám, cÅ©ng phải làm chứ, không lá»›n thì cÅ©ng phải má»i vài ba ngưá»i, nếu không trông sao được.
Hoa chen vào :
- Thưa mẹ, chuyện nầy con đã sắp xếp với anh Toàn rồị
Nghe con nói vậy, bà Tám úp mở :
- Tùy bên gia đình đàng trai định liệu.

Hôm mua thức ăn, sắm ít đồ cần thiết cho ngày cưới, Toàn đưa cho Hoa gần tám triệu đồng. Hoa ngạc nhiên :
- Tiá»n đâu anh có ?
- Mẹ anh đưa cho anh gần lượng vàng của bà dành dụm để lo việc hữu sự khi nhắm mắt.
Hoa la lên :
- Sao anh làm vậy, đã nói với anh là em đã lo liệu xong cả rồi.
- Vá»›i em thì không sao, nhưng còn mẹ em. Ãi cưới vợ tay không đâu ra thể thống gì !
- Em có tiá»n riêng anh chỉ cần biết vậy là đủ. Bây giá» anh Ä‘em vá» trả lại cho mẹ để phòng bất trắc nếu mẹ anh ra Ä‘i trong lúc mình chưa xoay xở được.
- Không được, mẹ đã quyết định như vậy và dặn anh phải làm đúng ý bà. Suy nghÄ© má»™t lúc, Hoa chá»n giải pháp :
- Em đỠnghị thế nầy, lấy má»™t triệu để phụ thêm cho mẹ vui lòng. Còn lại để qua má»™t bên và trả cho mẹ, nhưng đừng cho bà biết bây gìá». Sau lá»… cưới xong hãy tính.
Sá»±c nhá»› lại chuyện trước, Hoa há»i :
- Hôm đám há»i, anh để trong há»™p hai triệu là tiá»n đâu vậy ?
- Chưa bán kịp vàng mẹ mượn trước của chú.
- Thế đã giải quyết số tiá»n nầy chưa ?
- Rồi em, hôm đó vừa ra khá»i nhà em, vợ chồng chú thím tuyên bố cho anh số tiá»n đó làm quà cưới.
- Phần anh, anh ra tiệm mua một áo trắng tay dài, một giây nịt và bộ đồ vét xám hay đen gì cũng được để hôm cưới trông cho được mắt.
- Còn em ?
- Em tự lo liệu cho em.

à định lúc đầu cá»§a Hoa, lá»… cưới sẽ được tổ chức thật đơn giản mục đích hợp thức hoá việc ăn ở vá»›i Toàn. Không đưa rước dâu, không ăn uống ồn àỠMá»™t bữa cÆ¡m thân mật giữa hai gia đình cÅ©ng tạm đủ đối vá»›i hoàn cảnh đặc biệt cá»§a đôi vợ chồng trẻ. Nhưng sau khi xem lại số ngưá»i thân cá»§a hai gia đình và má»™t ít khách má»i, Hoa quyết định phải đãi ăn làm sao trông cho được mắt.

Cô dâu chú rể có mặt trước tại nhà bà Tám, khách đến thẳng tại đây, tránh gây ồn ào trong khu phố cÅ©ng như xóm lao động cá»§a Hoa. Nhưng ngược lại, trẻ em và những ngưá»i hiếu kỳ trong thị xã cÅ©ng như khu phố muốn tận mắt chứng kiến lá»… cưới kỳ lạ giữa má»™t cô gái đẹp vá»›i má»™t anh vẹo nghèo nàn và tàn tật. Bạn há»c cÅ© thì thi vị hoá cuá»™c tình cá»§a Hoa, rá»§ nhau đến xem lá»… cưới giữa anh gù nhà thá» Ãức Bà Paris và ngưá»i đẹp thành phố sông Hậu. Từ sáng, quanh ngõ vào nhà Hoa đã có mặt đủ các thành phần.

Lá»… cưới xảy ra đúng dá»± liệu, bên đàng trai ngoài chú rể còn thêm bốn ngưá»á»‹ Ãàng gái, ngoài gia đình bà Tám có thêm sáu ngưá»i. Khách má»i gồm ông bà ân nhân cÅ©ng là chá»§ công ty nÆ¡i Toàn Ä‘ang làm việc. Bà Năm trầu, hai bạn hàng xấu miệng trong chợ trước đây thưá»ng bôi xấu Hoạ Hai giá»›i chức hành chánh cá»§a xóm và hai ngưá»i bạn bà Tám ở gần nhà. Dá»± trù khoảng hai chục ngưá»á»‹ Phút chót phải tính thêm mấy ngưá»i cùng xóm đến giúp dá»±ng rạp, làm bếp… Những ngưá»i nầy khi hay tin Hoa lấy Toàn há» thêu dệt đủ Ä‘iá»u, bắn tin xấu ra khắp xóm. Nhưng sau vài ngày có lẽ đã nhận ra được chân giá trị và tấm lòng cao thượng tiá»m ẩn trong con ngưá»i Hoa, chính há» lại cổ võ xóm á»§ng há»™ tinh thần Hoa và bà Tám.

Ãặc biệt má»™t ngưá»i không má»i nhưng đã trịnh trá»ng đến dá»±. Sáng, con trai ông bà tiệm vàng Rồng Vàng ở bên hông chợ. Sáng ăn mặc dản dị, áo trắng bá» vào quần thắt chiếc cà vạt màu hồng bước vào nhà. Khách má»i không ai để ý. Chỉ có Hoa và bà Tám chẳng những ngạc nhiên mà còn sợ Sáng đến quấy phá.
Hoa phản ứng nhanh, má»i ngay Sáng vào nhà và tiếp đãi như má»™t ngưá»i thân.
Sáng rươm rướm nước mắt há»i nhá» :
- Hoa không tống cổ tôi ra ?.
Hoa bình tÄ©nh trả lá»i :
- Không anh Sáng, rất hân hạnh được tiếp đón anh.
Sáng đáp nhỠđể Hoa vừa đủ nghe :
- Tôi rất ân hận việc làm trước kia.
Hoa ngắt ngang :
- BỠqua chuyện cũ đị Không ai biết chuyện gì của anh đâu.
- Hoa đã dạy cho tôi bài há»c để Ä‘á»á»‹ Bây giá» tôi biết thế nào giá trị cá»§a lòng ngưá»i, cá»§a tình yêụ Nếu ngày trước tôi đừng vụng vá» tôi đã cưới được má»™t ngưá»i con gái đẹp, thông minh, đáng kính thật hiếm có trên Ä‘á»i nầỵ
- BỠqua đi anh.
- Ãồng ý, nhưng cho tôi má»™t lần tạ lá»—i và xin phép được làm bạn vá»›i Hoa và anh Toàn.
- Rất hân hạnh.
Sáng rút trong túi ra phong bì để xuống bàn :
- Xin cô Hoa đừng chê trách, tôi xin phép được chúc mừng cô dâu chú rể.
Nhá»› lại những lá»i nói ngày trước cá»§a Sáng, Hoa từ chối khéo :
- Anh Sáng đến, chúng em vui mừng lắm, tiá»n bạc quà cáp chúng em không nhận. Bữa cÆ¡m rău mắm để chung vui không tốn kém gì nhiá»u, mong anh đừng bận tâm. Sáng nài nỉ :
- Ãừng nói đến tiá»n bạc, đây là tấm lòng thành cá»§a tôi, chẳng đáng bao nhiêu, xin cô nhận cho tôi vui lòng.
Toàn vừa đi đến, chẳng biết ất giáp gì, nói với Hoa :
- Anh Sáng có lòng, em nên nhận để anh ấy vui.
Thế chẳng đặng đừng, Hoa đành cám ơn.

Phong bì hÆ¡i khác thưá»ng không Ä‘oán được gì bên trong. Hoa Ä‘em vào bếp mở ra, sau nhiá»u lá»›p giấy, má»™t lượng vàng y được gói thật kỹ. Hoa gói lại cẩn thận Ä‘em ra kín đáo trả lại cho Sáng :
- Cám Æ¡n anh nhưng tôi không nhận. Nếu anh có lòng chúc mừng, vợ chồng tôi chỉ nhận đúng số tiá»n tương xứng vá»›i bữa cÆ¡m hôm naỵ
Sáng không năn nỉ gì thêm, anh lấy lại phong bì bỠvào túi áo.

Bữa tiệc cưới diá»…n ra tốt đẹp, Hoa khéo tính toán, vá»›i số tiá»n vừa phải nhưng đã tổ chức nấu được nhiá»u món ăn. Khách ra vá» thoải mái bằng lòng. Khi Ä‘ang dá»n dẹp mâm bàn, đứa em út kêu Hoa vào buồng trong trao phong bì cho Hoa và nói :
- Ông Sáng bảo em phải trao tận tay chị phong bì nầỵ

Cầm phong bì trong tay, Hoa băn hoăn suy nghÄ© có nên trả lại lần nữa hay không. Cuối cùng Hoa quyết định giữ lại để giải thoát những bức rức trong lòng Sáng và để cho Sáng hiểu nàng đã hoàn toàn quên chuyện cÅ©. Hoa nghÄ© thầm, Sáng sẽ sung sướng vì nghÄ© rằng anh đã làm được má»™t việc tốt và đã Ä‘em lại má»™t niá»m vui trá»n vẹn cho ngưá»i khác.

Sau hôn lá»…, hai vợ chồng sống tại nhà bà Bảo. Trên nguyên tắc như vậy nhưng Hoa ghé qua nhà bà Tám thưá»ng xuyên. Cứ hai ngày má»™t lần, Hoa ở lại làm bếp nấu cÆ¡m và ăn chung vá»›i mẹ và hai em. Cuá»™c sống thưá»ng nhật không có gì thay đổi nhiá»u. Ngưá»i trong xóm thưá»ng bắt gặp Toàn qua thăm bà Tám nhiá»u lần trong tuần và Ä‘á»u đặn như vậỵ Hoa tổ chức lại cuá»™c sống, Toàn xin nghỉ việc ở công-ty để tập bán hàng vá»›i Hoa. Mua má»™t chiếc xe gắn máy chở Toàn cùng ra chợ má»—i sáng, gần trưa vắng khách Hoa trở vá» nhà lo cÆ¡m nước cho bà Bảo và hai đứa em cá»§a Toàn, xong quay trở lại chợ. Ãến chiá»u sau khi dá»n hàng đóng sạp, trở vá» nhà công việc đầu tiên làm vệ sinh cho bà BảỠTối cÆ¡m nước xong, Hoa má»™t mình vá» nhà lo cho bà Tám. Công việc Ä‘á»u đặn như má»™t chiếc máy từ ngày nầy qua ngày khác. Hai gia đình, hai bà già bốn đứa trẻ Ä‘á»u được bàn tay Hoa chăm sóc ăn uống, tắm rá»­a, giặt giá»§ áo quần. Dần dần bà Tám nhận thấy những gì Hoa nói ra Ä‘á»u đúng và con gái bà chẳng những chu toàn bổn phận làm dâu mà vẫn quấn quýt lo lắng cho mẹ cho em từ bữa cÆ¡m, bá»™ áo như hồi Hoa còn con gái.

Từ ngày vá» nhà bà Bảo, chính tay Hoa đã lo việc vệ sinh tắm rá»­a lau chùi vết lở trên ngưá»i bà Bảo, Toàn không được nhúng tay vào vì đây là việc cá»§a đàn bà con gái.

Mỗi lần thấy Hoa quá cực khổ bởi công việc, Toàn cảm thấy nghẹn ngào bảo :
- Em không cho anh làm anh cÅ©ng không nở tâm để em chăm sóc mẹ, hay mình đã ít có tiá»n vô tiá»n ra, anh đỠnghị em thuê bà Chín xóm dưới đến lo cho mẹ má»—i ngàỵ
Hoa gạt ngang :
- Mẹ còn sống vá»›i chúng ta chẳng được bao lâu nữa, để em lo cho trá»n hiếu dâu con. Mẹ anh cÅ©ng là mẹ cá»§a em. Em biết kính trá»ng thương yêu lo lắng mẹ anh thì chắc chắn anh cÅ©ng sẽ đối xá»­ vá»›i mẹ em như vậỵ Phải không anh Toàn ? Toàn không trả lá»i được câu nói cá»§a Hoa, anh chỉ gật đầu nhiá»u lần nước mắt rưng rưng vì câu nói cảm động cá»§a Hoa.

Trong bữa cÆ¡m, nhiá»u lúc Hoa nhìn Toàn và hai đứa em ăn má»™t cách ngon lành và mỉm cưá»á»‹ Có lần Toàn há»i :
- Sao em không ăn, cứ ngồi cưá»i hoài vậy ? Miếng nào ngon em gắp cho anh, gắp đầy chén hai đứa nhá». Em ăn Ä‘i chứ, cứ nhưá»ng nhịn hoài vậỵ
- Em không thấy đói, nhìn anh và hai đứa nhỠăn em cÅ©ng no phần nào rồi. Toàn cưá»i :
- Chưa nghe ai nói lạ lùng vậỵ Anh ăn mà em no !
- Em thấy tất cả những ngưá»i chung quanh em sung sướng tức là hạnh phúc đã đến vá»›i em.
- Em là tiên hay là ngưá»i ?
- Không là gì hết, chỉ má»™t ngưá»i tầm thưá»ng. Anh không cần lo lắng gì cho em, em chỉ ao ước làm được chút gì Ä‘em lại niá»m vui cho những ngưá»i chung quanh.

Gần một năm sau ngày cưới, một buổi tối trước khi tắt đèn ngủ, Hoa kéo tay Toàn để lên bụng của mình nói nhỠvới Toàn :
- Em cho anh hay một tin vui, em đã có bầu !
Toàn mừng quá gục đầu xuống bên tai Hoa khóc rống lên như một đứa trẻ. Một hồi lâu Toàn đưa tay xoa nhè nhẹ lên bụng Hoa :
- Thật không em, anh cÅ©ng có con được như ngưá»i ta ? Anh cứ tưởng Ä‘á»i anh không bao giỠđược diá»…m phúc làm cha.
Hoa xoa đầu Toàn trả lá»i trong sung sướng :
- Anh là má»™t ngưá»i bình thưá»ng, khá»e mạnh dÄ© nhiên phải có con như tất cả những ngưòi đàn ông khác.

Ngay sáng hôm sau, Toàn vá»™i vàng vào phòng mẹ báo tin anh đã có con. Bà Bảo cưá»i sung sướng cầm tay Toàn :
- Bây giỠthì mẹ có thể an tâm và vui lòng ra đi.
- Ãừng mẹ, mẹ phải sống thêm để nhìn thấy hạnh phúc cá»§a chúng con.

Nhưng hai ngày sau đó, bà Bảo ra Ä‘i má»™t cách bình yên. Trên khuôn mặt già nua hốc hác và khắc khổ, ngưá»i ta thấy được má»™t nụ cưá»i sung sướng và thá»a mãn.

Sau khi chôn cất xong bà Bảo, Hoa sá»­a sang nhà cá»­a lại ngăn nắp, có phòng riêng cho vợ chồng, phòng khách và nÆ¡i ăn ngá»§ cá»§a hai đứa em. Ngày ngày vẫn bán tại chợ, Hoa thưá»ng xuyên ghé vá» nhà thăm ăn cÆ¡m tối cùng mẹ và hai em. Ãứa bé gái ra Ä‘á»i khá»e mạnh đẹp như Hoa, cao lá»›n như Toàn. Hoàn toàn không có má»™t dấu vết tật nguyá»n nào cá»§a Toàn để lại.

Má»™t buổi chiá»u sau khi tan chợ, Hoa vá» nhà, các em cá»§a Toàn cho biết :
- Anh Hai qua nhà bác Tám từ trưa, sau khi ăn cơm xong.
- Có gì gấp không các em ?
- Không chị Hai à.
- Thôi các em ăn cơm một mình chị qua bên nhà.

Vừa bước vào phòng ngủ, Hoa thấy Toàn đang đút cháo cho bà Tám. Hoa vội vã :
- Có gì không mẹ ?
- Chẳng có gì, chỉ hơi mệt chút đỉnh, mẹ bảo Toàn ra chợ đón con nhưng nó không chịu để mẹ ở nhà một mình.

Paris, Lễ Phục Sinh 2005

Ãinh Lâm Thanh




Mục Lục


8. Tưởng Ãã Quên

Trần Thành Mỹ



Khôi và Huy là hai cậu bé há»c cùng lá»›p ở sát nhau chỉ cách má»™t hàng rào bông bụp. Khôi từ làng quê lên há»c vì thá»i bấy giá» chỉ ở trung tâm tỉnh lỵ má»›i có trưá»ng Tiểu há»c, ở trá» nhà ông chú bà con xa, cuối tuần má»›i vá» nhà cách đấy độ 5km đến sáng thứ hai má»›i trở lại.

Gia đình Khôi không giàu có tạm đủ sống nhá» quần quật chăm lo ruá»™ng vưá»n. Nhà thỠông bà để lại thật xưa, ba căn hai chái. Trước có sân để trâu đạp lúa, bên hông nhà cây rÆ¡m tá» Gần đấy là chuồng trâu, sau nhà còn có cả chuồng heo và gà vịt. Con chó Vện khôn ngoan nằm trước cá»­a giữ nhà thưá»ng gây gổ gâu gâu vá»›i con mèo tam thể meo meo rình mò bắt chuá»™t. Quanh nhà là ngôi vưá»n nhiá»u cây ăn trái bao bá»c ba bên bởi hàng rào tre kêu răng rắc uốn theo hướng gió. Nào là chuối sứ, chuối há»™t mà ban đêm khuya khoắt gió thổi chạm nhau nghe như tiếng võng đưa kẽo kẹt, nghiến răng làm cho những ngưá»i yếu bóng vía liên tưởng đến bao chuyện kể huyá»n hoặc rùng rợn quanh loại chuối nầỵ Cây chuối và dừa là những cây thông dụng nhất vì dân ta có thể sá»­ dụng hết má»i phần từ rá»… thân tàu lá. Trái cây có quanh năm, vài cây Ä‘u đủ, vú sữa, mãng cầu, sÆ¡ ri, me, so đũạ Ãừng quên những giàn bầu, mướp lá»§ng lẳng trái mà các em bé gái thích ngồi chÆ¡i bán hàng hay nấu cÆ¡m dưới vòm lá xanh rá»n rợp bóng mát. Kế đấy là những bồ bạc hà rau thÆ¡m hành ngò xanh mướt. Gần vÅ©ng nước là đám rau má
« Thân em ở bụi ở bá»,
Mẹ cha không có chỉ nhỠtiếng kêu. »

Má»™t chiếc cầu tre voi ra trên má»™t cái ao nuôi cá, nước cÅ©ng để dùng cho trồng trá»t và tiêu dùng trong nhà. Chưa kể đến cây sung chi chích trái mà má»—i lần Tết đến thưá»ng được chưng trong dÄ©a quả tá»­ trên bàn thá» tổ tiên. Trưa ra vưá»n trèo lên cây ổi hoặc thá»c trái trứng cá ngá»t lịm hay hái trái nhãn lồng chín vàng chua chua ngòn ngá»t, buồn buồn ngắt chùm trái mồng tÆ¡i thay má»±c tím vẽ lăng nhăng.
- Khôi Æ¡i, chÆ¡i bắn đạn vá»›i tụi tao không ? Có cả thằng Ãức và Tư nữạ
- Tao còn lỡ tay một chút, xong rồi ra ngaỵ
Thế là cậu nầy thì lo vẽ đưá»ng lụn, cậu khác khoét lá»—, cuá»™c tranh hùng diá»…n ra, tiếng viên đạn đụng nhau cốp cốp, bàn tán ăn thua vui nhá»™n
- Lần nầy nhất định hạ thằng Khôi má»™t phát má»›i đáng mặt anh hàỠCho nó tởn tá»›i già. Thằng nầy ở nhà quê chắc bắn chim dữ lắm nên nó bắn đạn cừ thiệt. Coi nó kìa, há»… nó nhắm là thuá»ng trúng phóc ngaỵ Ãức nói oang oang.
- Coi chừng mầy « đứt thắng » đó Ãức Æ¡i. Chưa « đỗ ông Nghè đã Ä‘e hàng tổng » rồị Sắp cháy túi mà hổng lo, liệu hồn. Tá»›i phiên đó, bắn Ä‘i.
- Lại trật nữa chán quá, « ngáo ộp » ơị Không được bắn hất đâu nha, phải phạt đuổi ra luôn đó.

Huy Ãức Tư là bạn há»c cùng lá»›p vá»›i Khôi. Cả ba Ä‘á»u ở tại tỉnh lỵ chỉ có Khôi là từ ruá»™ng đồng lên. Ngày xưa Ä‘i há»c phần đông há»c sinh ở quê còn Ä‘i chân đất nên thưá»ng bị ghẹo là chân dính phèn. Khôi cÅ©ng không ốm yếu nhá» con, mặt mày sáng sá»§a không thua gì bạn bè ở thành thị nhung vốn nhút nhát kém tá»± tin, tính chất phác « nhà quê » vẫn còn hằn trong cá»­ chỉ Ä‘iệu bá»™, lá»i nói. Thấy gì cÅ©ng nhìn chầm chập, phát biểu từ tốn tiếng nói sang sảng rõ ràng.

Khôi được bạn bè thích vì có nhiá»u tài vặt như vót tre làm diểu, vào mùa nắng ráo thả ngoài đồng ruá»™ng vui chÆ¡i. Khôi cÅ©ng biết dùng nạng ba làm ná bắn chim, bắt dế đá nuôi trong há»™p quẹt biếu bạn bè.
« Ví dầu cầu ván đóng đinh,
Cầu tre lắt lẻo gập ghình khó đị »

Khôi cÅ©ng biết cách hướng dẫn bạn bè qua cầu khỉ đến thăm vưá»n mãng cầu hay sÆ¡ ri sum suê ăn thả giàn. Khôi vui vẻ kể cho các bạn tò mò vá» những lần Ä‘i soi bắt ếch vào chập tối mùa mưa bị « chụp ếch » té lăn cù hay lúc bị kiến vàng « thui » vừa hôi vừa khai vừa Ä‘au sưng nhức khi thá»c lá»§ng tổ kiến vàng để hứng trứng Ä‘em vá» câu vó cá.
Khôi cÅ©ng không quên rá»§ các bạn vá» quê mình xem tát đìa bắt hôi cá, gạn mương đầy nhóc cá kèo nhá»›t nhợt Ä‘ang há miệng há»›p khí trá»i.

Ai há»i gì biết thì trả lá»i biết không khoe khoang khoác lác cÅ©ng không bao giá» chê bai quê mình khổ cá»±c nghèo nàn. Nhà nông là thế đấy, chân lấm tay bùn, sống theo thá»i tiết, há»™t lúa là hạt ngá»c trá»i ban, đầu ngẩng lên không trung chân đạp đất
« Mong cho chân cứng đá má»m,
Trá»i yên bể lặng má»›i yên tấm lòng.â€

- “Anh Khôi Æ¡i, Em có lá dừa đây, anh kết cho em vài chiếc thúng để tụi em bán hàngâ€. Duyên đứng bên hàng rào gá»i trao cho Khôi má»™t má»› lá dừa.
- Cần gấp không Duyên?
- Chừng nào cũng được,… mà càng sớm càng tốt. Cám ơn anh Khôi lắm lắm đó nha.
Duyên vừa định quay vào nhà thì nghe tiếng quát :
- Duyên, lại vòi vĩnh anh Khôi gì nữa đó. Nhõng nhẽo quá mét má cho xem.
Duyên nhanh chân chạy thoát vừa ngoái cổ cưá»i khoe má lúm đồng tiá»n :
- Em mượn anh Khôi làm dùm một tí thôi, em cũng cám ơn ảnh rồi. Day sang Khôi Huy bảo:
- Con bé nầy nó ngoan nhưng cÅ©ng biết cách bắt nạt ngưá»i khác lắm. Mầy chìá»u chuá»™ng nó riết nó lừng đấỵ Má»—i lần nó mượn tao làm gì mà tao cá»± ná»± là nó sà đến bến tao thá»§ thỉ: “cho em qua mượn anh Khôi nhạ Anh bảo anh Khôi cái gì cÅ©ng làm được hết màâ€. Mầy thấy con gái nó khôn đáo để chưa?
Khôi chẳng biết ất giáp gì vá» con gái hết mà nhất là ở thành thị nữạ Khôi chỉ có má»™t chị cả đã gả chồng mấy năm nay rồi nên chỉ cưá»i cưá»i nghe thôi.
- Tức cưá»i lắm nó treo lá»§ng lẳng tòn ten mấy con cào cào châu chấu mầy thắt bằng lá cau lá dừa. Nó còn chỉ cho bạn nó lấy lá bàng làm mÅ©, vương miện làm bạn nó “lé†mắt luôn. Có lần tao bắt tại trận tụi nó giả đàn ông, lấy lá chuối tỉa làm râu dài, dùng Ä‘á»t bông bụp làm râu cá chốt, râu bắp khô làm râu quay nón Ä‘i xe bằng tàu, mo cau khô có ngưá»i kéỠNó nói mầy còn chỉ nó làm súng bằng rá»c lá chuối nữa.
- Lắm lúc nó kể vá» mầy mà tao cứ tưởng mầy là anh nó vậỵ Nó còn bảo là má»—i lần mầy làm gì dùm nó, mầy bảo để thưởng nó ngoan há»c giá»á»‹ Còn ngược lại sụt hạng thì mầy không nói gì cả. Có lần nó nhá» tao qua nói vá»›i mầy là tuần nầy nó há»c giá»i trở lại rồị Nó cứ đòi vá» thăm ông bà ná»™i má»—i lần nghỉ lá»… để coi tụi mình thả diá»u, bắn chim, trèo cây hái tráị Con bé còn mÆ¡ má»™ng lắm thích ruá»™ng vưá»n chưa nghÄ© đến ná»—i vất vả cÆ¡ cá»±c cá»§a cuá»™c sống nông thôn.
Càng chÆ¡i vá»›i mầy rồi, tao má»›i thấy mầy chịu đựng giá»i thật. Tưởng mầy cục mịch quê mùa khá» khạo thế mà ăn hiếp mầy không dá»… đâụ Mấy thằng con nhà giàu tướng trói gà không chặt không bắt nạt mầy được vì mầy há»c khá giá»i, khá»e mạnh. Có mầy bên cạnh tụi nó ít dám ăn hiếp tao nữa.
Thá»i gian trôi quạ Khôi cùng các bạn lên Saigon tiếp tục há»c Trung há»c, Khôi Huy đậu vào trưá»ng công , các bạn khác há»c trưá»ng tư thục nên hỠít còn dịp gần nhau như trước.
- Anh Khôi, phải anh là anh Khôi không?
Ngạc nhiên quay lại trả lá»i giữa Ä‘oàn ngưá»i Ä‘ang chen chúc vào há»™i chợ triển lãm.
- Dạ phảị Mà xin lỗi cô, cô là…
Chưa dứt lá»i là nghe cô gái vui vẻ nói :
- Cô cô, trái dừa khô, cô lô cốc lốc ấy, anh không nhận ra ai à. Cái anh nầy sao mà chóng quên quá. Lâu rồi mới gặp lại anh. Anh ít lên chợ lắm phải không ?
Nhìn nụ cưá»i vá»›i má lúm đồng tiá»n sâu, tim anh như đánh thót, ánh mắt anh sáng lên mừng rỡ.
- Bé ba…Duyên phải không ? Nếu không gá»i, đụng đầu chắc tui cÅ©ng không nhận ra đâu.
- Bao nhiêu năm rồi mà anh vẫn cứ tưởng hồi nào năm xưa em còn hay mè nheo nhõng nhẽo đó nữa hả, em lớn rồi chớ bộ, anh Khôi không thấy sao ?
Khôi cảm thấy vui lây vá»›i tính hồn nhiên và cảm động trước lá»i nói chân thành dá»… thương cá»§a Duyên.
- Thá»i gian qua nhanh thật, má»›i ngày nàá». , cho xin lá»—i nhạ Mà Duyên Ä‘i vá»›i ai vậy ?
- Vá»›i mấy con bạn thân cá»§a em ngày xưa đó, mấy đứa « phá như giặc » như anh Huy thưá»ng nóị Tụi nó Ä‘ang chÆ¡i « câu vịt » hay mua vé xem mô tô bay do cô Bạch Yến lái đó. Còn anh Ä‘i vá»›i ai ?
- Mình ênh. Ở quê mới lên nên chưa rủ ai đi được hết. Lâu lâu có kermesse thích quá nên đi xem cho biết, không ngỠgặp lại Duyên ở đây, mừng thiệt mừng. À, hai bác khoẻ chứ Duyên ?
- Dạ cám Æ¡n anh. Lâu lâu má cÅ©ng nhắc đến anh, há»i anh hai có còn liên lạc vá»›i anh thưá»ng không ? Năm nay thi chắc các anh phải « gạo » dữ lắm.
Khôi không trả lá»i câu há»i cá»§a Duyên mà trầm ngâm bảo :
- Mới ngày nào mà bây giỠmình lớn hết rồi phải không Duyên ? Không ngỠDuyên còn nhận ra mình, hay thật.
- Æ  cái anh nầy thật vô tình vô tâm làm sao đâu á ! Duyên không nhá»› anh thì nhá»› ai bây giá». Lúc nhá» anh chẳng bênh vá»±c cho Duyên luôn sao ? Hồi đó má»—i lần bị các anh ấy ghẹo là « mít ướt », ốm như « còng gió », phá đám, không cho em chÆ¡i chung, la rầy khi em đứng xá»› rá»› bên cạnh, riêng anh, anh nói nhá» : Bé ba, đứng dang ra xa xa Ä‘i, không ấy tụi anh chạy đụng té Ä‘au lắm.

Rồi anh thấy em phụng phịu há»n dá»—i chạy Ä‘i chá»— khác, thế nào chiá»u lại anh cÅ©ng « bắt Ä‘á»n » cho em khi thì bằng con cào cào châu chấu chính tay anh thắt bằng lá cau tây, khi thì chiếc cà rá bằng há»™t nhãn, vòng Ä‘eo tay xâu bằng hạt bo bo ngà ngà hay hạt keo ù Ä‘en nhánh. Anh chẳng bao giá» chá» em nói cám Æ¡n, chỉ đưa qua hàng rào thôi rồi quay ngay vào nhà. Ông bà cho anh trá» há»c cÅ©ng khen anh ngoan hiá»n dá»… chịu lắm.

Duyên nói má»™t hÆ¡i như sợ không còn cÆ¡ há»™i gặp lại Khôi nữa làm Khôi nghe như Ä‘ang sống những ngày xa xưa, không thốt ra lá»i. Hạnh phúc thay cho những ai đã mang niá»m vui cho ngưá»i khác !
- Lên Saigon, Duyên ở đâu ? Cho Khôi biết địa chỉ đi ? Nếu không gì bất tiện cho Duyên, có dịp Khôi sẽ đến thăm, Duyên cho phép nha ?
- Không có gì khó khăn hết, phép vá»›i tắc, Duyên mừng thôị Chá»— em trá» cÅ©ng dá»… tìm, không xa trạm xe buýt lắm. Anh ghé Ä‘i, em sẽ giá»›i thiệu anh cho mấy con bạn em, « hết xẩy » thật mà, không kém miss nầy miss ná» bao nhiêu, nếu dá»± thi tuyển Hoa hậu chắc cÅ©ng không đến nổi cầm cỠđỠđâu, « Ã…khẩu » luôn.
Ãang nói ngon trá»›n thao thao bất tuyệt thì nghe tiếng gá»i :
« Duyên ơi, có vé rồi, lẹ đi vào ngay ».
Duyên vá»™i Ä‘á»c địa chỉ cá»§a mình cho Khôi ghi rồi chia tay :
- Duyên đi đây, hẹn gặp lại , nhớ đến thăm Duyên nghe anh Khôị
Từ ngày gặp gỡ không hẹn mà đến ấy, Khôi cũng nôn nả chỠcơ hội thuận tiện ngàn năm một thuở nầy :
« Ngưá»i đâu gặp gỡ làm chi,
Trăm năm biết có duyên gì hay không ? »

Khôi như bị tiếng sét cá»§a dÄ© vãng đánh thức tình cảm sâu lắng đè nén bấy lâu nay, tâm tư cá»§a má»™t ngưá»i con trai đồng ná»™i thành thật e dè không cho phép mình mÆ¡ ước viá»…n vông. Từ ngày mẹ mất, ba tục huyá»n, dù chưa có em cùng cha khác mẹ, Khôi cảm thấy mình lắm lúc cÅ©ng lạc lõng cô đơn. Khôi thông cảm vá»›i cha vì công việc đồng áng rất bá» bá»™n vất vả, cha cÅ©ng cần bàn tay phụ nữ quán xuyến tá» giạ Thá»i bấy giá» nhiá»u ông khác còn công khai hoặc lén lút lập phòng má»™t phòng hai…, con cái nhiá»u giòng nữa là.

Khôi còn nhá»› ngày mãn tang mẹ, trước há» hàng hai bên ná»™i ngoại, ba đã đưa Dì hai ra mắt. Chị Thắm đã được cha bàn trước rồi, còn Khôi vì Ä‘i há»c luôn, xa nhà thưá»ng không dá»± được ngày giá»— mẹ nên chỉ được cha giá»›i thiệu ngắn gá»n khi Khôi vá» thấy có ngưá»i lạ trong nhà. Dì hai hiá»n lành, siêng năng, ít ăn ít nóị Từ ngày có mặt dì trong nhà, ba Khôi bá»›t cá»±c nhá»c hÆ¡n, vợ chồng chị Thắm cÅ©ng rảnh tay hÆ¡n lo cho các con nhá». Khôi chỉ biết vùi đầu vào việc há»c, không dám tiêu xài phung phí, ăn vặt xem phim. Làm gì có chuyện dạo phố rá»­a mắt tán hươu tán vượn « bát nháo » vá»›i bạn bè chứ đừng nói đến chuyện thá»­ làm quen bạn gáị Hoàn cảnh khó khăn không cho phép nên Khôi sống khép kín lạnh băng ít giao du.

Thế mà, chỉ cần một câu nói nhẹ nhàng cũng gợi bao chuỗi nhớ xao xuyến tâm tư, như cơn gió thoảng trong buổi trưa hè nắng gắt làm dịu bớt sức nóng của châu thân, một bậc thang làm tình yêu thăng hoa.

Gá»­i chiếc xe đạp « cà rịch cà tàng » ở chá»— giữ xe mướn, vuốt sÆ¡ lại bá»™ quần áo « kẻng » cá»§a mình, lấy trong túi tá» giấy ghi địa chỉ, Khôi lá»­ng thá»­ng Ä‘i lần tìm số nhà. Tiếng nói cưá»i đột ngá»™t reo vang :
- Tụi tao vá» nga Duyên, khá»i tiá»…n chân Ä‘i.
- Ãừng cấm cung hoài có ngày hóa đá thành « Hòn vá»ng phu »
- Bậy rồi, làm gì có phu mà vong vá»›i vá»ng, « hòn vá»ng lâu » đó. (lâu nói trại cá»§a chữ love tiếng Anh)
Tiếng nói cưá»i bổng nhiên ngưng bặt vì má»™t cô Ä‘i thụt lùi ra cá»­a vừa suýt đụng vào ai đó loạng choạng vừa la : « Ã, ý xin lá»—i ».
- Dạ không sao cả. Tôi cũng bận tìm số nhà nên không để ý…
- Ủa ai như anh Khôi,… đúng rồi. Duyên vừa nhìn thấy Khôi vá»™i chạy ra reo lên. Các bạn gái Ä‘á»u khá»±ng lại giật mình :
- Trá»i đất, anh Khôi đây à. Má»›i nhắc đến là anh hiện ra rồị Hay chưạ
- Thần thông cách cảm mà.
Duyên vá»™i đở lá»i trước sá»± tấn công ồ ạt vô tá»™i vạ, đầy cảm tình cá»§a các cô bạn phá có tiếng cá»§a mình :
- Em đã bảo trước vá»›i anh rồi mà, anh thấy em nói có đúng không, đứa nào cÅ©ng dá»… thương hết mà thương không dá»… đó. Ãể em giá»›i thiệu tụi nó vá»›i anh nha.

Cả bá»n nhao nhao : « Thôi để hôm khác anh trình diện vá»›i tụi em. Hôm nay xin nhưá»ng độc quyá»n cho Duyên. Biết mặt anh rồi khó thoát vá»›i bá»n em lắm đó. Xin phép anh tụi nầy vá» không dám ở lại lâu thêm, mai nầy Duyên nó nhéo chết ».
Nheo mắt vá»›i Duyên, cô thì cúi chào cô vẩy tay từ giả Khôi vui vẻ ra vá».
Khôi lần đầu tiên gặp tình huống nầy nên cảm thấy vụng vỠkhông biết làm gì tay chân như dư thừa luống cuống.
- Anh vào nhà chơi, tụi bạn em nói gì là làm nấy,anh đừng để ý bận tâm thắc mắc mà làm chị Anh tìm nhà có khó không ? Anh đến đây bằng gì ? Anh ngồi xuống đi, anh làm gì mà ké né dữ vậy ?
- Cho phép anh chào ngưá»i nhà cá»§a Duyên.
- Không có ai ở nhà hết. Thưá»ng chỉ có dì hai lo cÆ¡m nước, hôm nay dì bận việc Ä‘i đến chiá»u má»›i vá». Nhà nầy là cá»§a thím em. Chú mất lâu rồi, chú thím chỉ có má»™t ngưá»i con gái đã lập gia đình. Thím làm chá»§ tiệm phở ở chợ An Ãông nên Ä‘i sá»›m vá» trá»… luôn. Ở trỠđây toàn là cháu bà con bên chú hoặc bên thím thôị Vì vậy chị nào đã Ä‘i làm thì ở trên lầu vá»›i thím còn bá»n choai như tụi em thì á» dưới nhà.
- Vậy là bác gái đỡ lo…

Duyên nheo mũi lại nói :
- Cái anh Khôi nầy, lúc nào trong đầu cÅ©ng lo vá»›i lắng. Bá»™ anh tưởng con cưng là con hư à. Ãâu phải vậy, em vẫn ngoan như hồi nhá», anh nhá»› không, trước kia có bao giá» anh giận được em chưa. Tin em chứ ông anh « hiá»n như cục bá»™t » ? Khôi thấy mình như bé bá»ng trở lại, má»™t thứ tình cảm quen thuá»™c mà từ lâu anh thiếu vắng bao trùm lấy anh. Nhá»› lại ngày còn mẹ, cuối tuần vá» thăm, cái nhìn dịu dàng mừng rỡ thương cảm, những câu há»i không đầu không Ä‘uôi, lắm khi tức cưá»i, cá»­ chỉ săn sóc ngầm cho đứa con trai còn nhá» Ä‘i há»c xa nhà, bao nhiêu năm rồi Khôi không dám nghÄ© đến. Ngưá»i phụ nữ chỉ là cái « xương sưá»n cụt » cá»§a ngưá»i nam nhưng cÅ©ng là « chiếc gậy thần » huyá»n diệu, làn gió mát tạo bất ngá». Chỉ trong má»™t thá»i gian ngắn ngá»§i, vá»›i lá»i nói chân tình không màu mè kiểu cách cá»§a Duyên, Khôi cảm thấy như đươc săn sóc vá»— vá»,…bá»›t cô đơn.
- Anh nghÄ© gì mà thừ ngưá»i ra vậy ? Duyên vừa cưá»i vừa đặt ly nước mát trước mặt anh. Lâu nay anh có gặp anh Huy không ?
- Vào trưá»ng chỉ thấy nhau xa xa thôi chứ cÅ©ng không có dịp nói chuyện. Hè Khôi cÅ©ng ít vá» quê vì lo kiếm việc làm thêm, Tết thì phụ lo công việc ở nhà vá»›i ông già, ít gặp bạn bè cÅ© lắm. Tệ quá hồi nãy giá» mà quên há»i việc há»c hành cá»§a Duyên ?
- Ãố anh đó, bây giá» em há»c lá»›p mấy rồi ? Nói không đúng em phạt cho mà xem.
Khôi lẩm nhẩm :
- « Duyên nhá» hÆ¡n anh Huy 3 tuổi, vậy năm nay em há»c lá»›p Ãệ tứ, sắp thi Trung há»c đệ nhất cấp, nhanh thật. »
Duyên hai tay vừa vá»— nhẹ vào đùi vừa cưá»i khoe hàm răng Ä‘á»u trắng, đồng tiá»n như lúm sâu thêm. Chưa bao giá» Khôi có dịp ngồi đối diện chuyện trò riêng vá»›i ngưá»i con gái, Khôi cảm thấy lúng túng mất tá»± tin mà hay hay là lạ làm sao, may là Duyên rất hồn nhiên không kiêu căng khách sáo để ý :
- Anh đúng là anh Khôi rồi không chạy đâu được hết. Anh Huy cứ bảo anh chẳng những là con má»t sách mà còn có « trí nhá»› voi » nhá»› dai đáo để, há»c đâu nhá»› đó mà lắm khi nhá»› chuyện tầm ruồng không cần thiết như nhá»› cả trang sách bài nào số mấy nữạ Duyên thì hay « lo ra » quá, chắc không há»c lên cao nổị Má em còn bảo con gái mà há»c cao dá»… ế lắm, anh nghe có ức không ?
- Bác nói cho vui thôi chứ bác đã để cho em tá»± do nắm lấy tương lai cuá»™c Ä‘á»i rồịCòn mẹ là có phúc lắm đó em.

Bất giác Duyên nhớ lại Khôi mồ côi mẹ từ nhỠnên nhìn anh như ngầm xin lỗi cảm thông bắt qua chuyên khác.

Rồi hai cô cậu như quên mất thá»i gian, chuyện trò như hai ngưá»i bạn thân nhau từ thuở nào. Duyên kể chuyện liếng thoáng có duyên ân cần săn đón há»i thăm làm tan biến cái vá» nước đá bá»c ngoài để lá»™ rõ con ngưá»i chân thành đầy tình cảm đứng đắn cá»§a Khôi. Há» mừng khi gặp lại và vui hÆ¡n lúc chia taỵ Má»™t thứ tình bạn được thăng bậc tuyệt vá»i.

Từ đó trở Ä‘i, lâu lâu có dịp là Khôi tạt ghé thăm Duyên. Rồi Khôi đỗ vào Ãại há»c Sư phạm, Duyên vào trưá»ng Nữ há»™ sinh Quốc gia. Không may sau đó, ba cá»§a Duyên và cả ba cá»§a Khôi Ä‘á»u bị bạo bệnh qua Ä‘á»i. Từ đấy Khôi cÅ©ng ít vá» quê dù bây giá» ngôi nhà tổ đình đã được anh chị dá»i vỠở chăm sóc. Khôi chỉ phải tá»± túc lo cho mình nhưng không chật vật nhá» số tiá»n há»c bổng khá dồi dào lúc bấy giá». Huy thì không tiếp tục há»c, lập gia đình vừa Ä‘i làm vừa phụ mẹ có tiệm tạp hóa lá»›n ở trung tâm thành phố.

Lắm lúc để cho tâm trí thư giản, Khôi cÅ©ng muốn chạy đến bên Duyên chuyện trò, nhưng bản tính má»™c mạc chất phác biết thân phận mình làm Khôi chùng bước. Càng lá»›n lên Duyên càng tá» ra thùy mị dịu dàng xinh đẹp, Khôi cảm thấy như mình bị cuốn hút bởi má»i thứ ở Duyên từ sắc diện đến tính tình. Cảm tình từ nhỠđã bị đứt Ä‘oạn má»™t thá»i gian nay như được nhân lên gấp bộị Má»—i lần nghÄ© đến Duyên Khôi cảm thấy như lòng mình yên ấm lạ, gặp Duyên luôn luôn phải ká»m chế lòng mình lại, Khôi không muốn Duyên phân tâm trong việc há»c cÅ©ng như lo nghÄ© gì cho mình hết.

Gia đình Duyên khá giả, bá» thế còn Khôi thì chẳng có gì ngoại trừ chức sÄ© tá»­ má»™ng tương lai mà biết đâu khi « xếp bút nghiên theo việc kiếm cung » thì sÄ© tá»­ lại trở thành tá»­ sÄ©. Tình yêu có má»™t chiá»u hay không Khôi bất chấp, Khôi chỉ thấy lòng mình không biến chuyển thay đổi gì từ trước đến nay đối vá»›i Bé Ba Duyên. Khôi không bao giá» có ước vá»ng được Duyên đáp trả vì có bao giá» anh dám thố lá»™ tình cảm mình đâụ Anh không phải là robot, sắt đá mà không thèm khát được yêu thương. Anh cÅ©ng như bao ngưá»i thanh niên khác mà ngưá»i mồ côi còn cần hÆ¡n nữạ
.Do đó Khôi chỉ có Ä‘iá»u tâm nguyện là tập trung vào việc há»c không dám phân tán tâm trí vào những chuyện lo nghÄ© má»™ng mÆ¡ xa xôị Nhưng Ä‘iá»u ao ước âm thầm trung thá»±c nhất vẫn là vá»›i số vốn kiến thức há»c vấn đầy triển vá»ng tương lai, anh hy vá»ng giữ được cảm tình và lòng quí mến cá»§a Duyên dài lâu hÆ¡n đợi đến lúc…chín mùị Có thá»­ lá»­a má»›i biết độ vàng ròng, phải qua thá»­ thách má»›i khám phá lòng mình và tình sắt son cá»§a thiên hạ.
Không bao giỠKhôi có cử chỉ khác lạ gì đối với Duyên, dù có đôi lần Duyên gợi chuyện như dò ý anh môt cách bâng quơ :
- Anh Khôi à, hôm nào Thoa bạn em thấy anh đến thăm ai ở cùng đưá»ng nhà nó, nó còn bảo nhà đó có mấy cô gái xinh lắm .
- Vậy hả, Khôi có đi kèm trẻ em tư gia vài nơi không biết Thoa muốn nói đến nơi nàỠMà các cô thì ai mà chả đẹp phải không Duyên ? Riêng Khôi chừng nào có gì nhúc nhích trong tim, anh sẽ đến nhỠDuyên nha ?
- Duyên sẽ được anh giao phó chức vụ gì ? Làm mai để được ăn đầu heo, tiểu đồng liên lạc hò hẹn trao thư, cố vấn « gỡ rối tơ lòng » ?
Khôi chậm rãi không đắn đo nói :
- « Bạn tâm tình » thôi. Cho đến bây giá» anh cÅ©ng chưa có quen thân cô nào khác ngoài Duyên đâu, Duyên biết rành vá» anh hÆ¡n ai hết, có nhiá»u vấn đỠcòn hiểu anh hÆ¡n anh nữa là.

Duyên thoáng giật mình khi Khôi mở đầu câu nhưng nhìn vẻ mặt hiá»n lành thật thà đôn hậu cá»§a anh, Duyên biết anh vô tình hé mở lòng mình không hậu ý, « nói bóng nói gió » tá» tình. Ãể trấn an con tim trở chứng Ä‘ang đập liên hồi, Duyên vừa nói giả lả vừa đưa bàn tay qua lại trước mặt Khôi:

- Anh làm sao thế ?. Cho anh nghÄ© lại đó, « uốn lưỡi bảy lần » Ä‘i rồi tính sau. Có tÄ©nh trí thì phải nhá»› lá»i đó nha. Thật ra anh có gì nhá» Duyên thì anh đừng ngại như ngày xưa có bao giá» em ngán mượn anh đâu. Bây giá» chúng mình cÅ©ng lá»›n hết rồi nhưng vẫn chưa có gì thay đổi phải không anh ? Chắc anh biết chuyện anh Huy em chứ ? Ảnh đã cuá»›i chị Trâm rồi. Nhá»› thá»i kỳ hai ngưá»i Ä‘ang tìm hiểu nhau, khắng khít ra rít mà há»n dá»—i rồi làm hòa cÅ©ng thưá»ng xuyên, thật tức cưá»i. Trước đó ảnh có vá» xin má em đậu Tú tài xong là cưới ngaỵ Má em còn khuyến khích :
« Cưới vợ là cưới liá»n tay,
Ãừng để lâu ngày có kẻ dèm pha. »

Chắc má em mong có cháu nối giòng quá. Còn anh, anh có muốn em giá»›i thiệu vá»›i cô nào em quen không? Bạn bè em, tụi nó cÅ©ng được lắm, biết Ä‘iá»u, biết ngưá»i trên kẻ dưới, không có quá quắt, ngổ ngáo, « hippy », vô tích sá»± đâu.
- Vậy à, anh tin em nhưng thật sá»± anh cÅ©ng chẳng có thì giá» gặp các cô thưá»ng xuyên đâu. Chuyện đó bá» qua má»™t bên Ä‘i nhạ Thôi bây giá» Duyên kể chuyện vá» em cho anh nghe, anh chỉ cần biết chuyện gì liên quan đến Duyên thôi nếu Duyên không cho anh quá tò mò tá»c mạch.
- Em thì chưa có gì đặc biệt để nói hết. Ãúng ra lâu lâu Duyên cÅ©ng thấy mình buồn buồn, buồn vô cá»› mà chẳng biết tại sao.
« Cái tình là cái chi chi,
Mà sao ta cứ chi chi với tình. »
nhưng Duyên chưa quen với ai cả ngoài anh, sao kỳ vậy anh Khôi ?
- Trá»i đất ! Nhè Duyên há»i ngay cái thằng « bù trất » vá» vấn đỠphức tạp huyá»n biến nầy, anh xin đầu hàng thôi, mà thật ra chắc ai cÅ©ng vậy thôi Duyên à, ngưá»i bá»™c lá»™ kẻ khép « kín như bưng ».
- Mình tưởng mình không có gì thay đổi nhưng cái nhìn cá»§a ngưá»i ngoài lắm lúc cÅ©ng làm mình muốn nghẹn thở « đứng tim »…
- « Tiếng sét » rồi à ? Khôi vá»™i há»á»‹
- Phải Ä‘uợc thế thì cÅ©ng đáng Ä‘á»á»‹ Ãằng nầy không ăn mà chịu má»›i chán chứ. Chỉ má»™t chuyện nhìn lầm cá»n con thôi, má»™t câu nói đùa vô tá»™i vạ cÅ©ng gây bao phiá»n toái, làm mình mất ăn mất ngá»§, chịu hàm oan mà có miệng như không, không thể nào cải chính biện há»™ được. Có lần em bị má em « bố » quá xá vì có ngưá»i nói thấy em dung dăng dung dẻ Ä‘i vá»›i « bồ » làm « bà già » lo quá hạch xách đủ Ä‘iá»u. Càng nói không thì càng bị nghi ngá» cho là dối trá dấu giếm, bắt mình phải tá»± « thành khẩn khai báo » thì được « khoan hồng » thứ tha giảm khinh. Còn nếu khăng khăng chạy tá»™i thì thuá»™c vào hàng có « hồ sÆ¡ Ä‘en » rồị Ở Ä‘á»i ngưá»i ta dá»… tin lá»i thị phi đồn đãi lắm.
- Nhất là đối vá»›i các cô, quan niệm xưa chưa gá»™t bá» hết đâụ Nhưng dần dần hy vá»ng sẽ đổi khác hÆ¡n. Mà bây giá» em đã có thấy rục rịch gì chưa ?
- Như anh biết má em bà cÅ©ng có óc tiến bá»™ lắm, thế mà từ ngày ba mất rồi đến sức khoẻ kém Ä‘i, má em cÅ©ng đổi tính nữa. Bà lo sợ cho những gì, dù bà biết có lo cÅ©ng không được, nhưng cứ tưởng tượng đỠphòng rồi thắc mắc viá»…n vông. Giúp ý kiến cho ngưá»i khác thì dá»… như trở bàn tay, còn chuyện mình, gia đình con cái thì xoay bồ bồ như « gà què ăn quẩn cối xay » lính quýnh lúng túng không biết đưá»ng đâu mà mò, thế má»›i đúng là « chuyện ngưá»i thì sáng, chuyện mình thì quáng »?Má em tin con lắm chứ, nhưng đối vá»›i thế hệ cÅ©, các bà ít bá»™c lá»™ tình cảm cá»§a mình. Các bà thương và dám hy sinh vì con tuy ít khi nói cho con cái biết. Vì vậy, nhất là sau khi ba em qua Ä‘á»i rồi, em cố gắng bá»›t gây phiá»n lòng má em.
- Anh biết em ngoan rồi, mà có phải vì thương má, em có ý định sẽ ở vậy cho đến má em « già » phải không ?Khôi buá»™t miệng há»i.
- Anh muốn nói đến chuyện tương lai đó à ?Bạn bè em cÅ©ng hâm he em dữ lắm đó. Tụi nó cứ bảo cứ làm tiểu thư đài các ngồi trong « phong the trướng ấm » há miệng chá» sung rụng vào mồm, những nàng Lá» lem thá»i đại hy vá»ng « phước chá»§ may thầy » lá»t vào mắt xanh, cú vá» cá»§a những hoàng tá»­ há» Kiá»u… thì có ngày hoa lạc giữa rừng hoang, tan tành xí quách hết. Ngày xưa Khương tá»­ Nha câu cá chá» thá»i ra giúp nước, ngày nay các cô cÅ©ng phải há»c cách câu…ngưá»á»‹ Nghe tụi nó phân tích « thá»i sá»± tình cảm » cập nhật hóa hiện đại, em tưởng tượng mình như bà già trước tuổi lạc hậu, ‘sinh nhầm thế ká»· » Ä‘ang bị đẩy vào « hậu trưá»ng sân khấu vá» khuya » rồi.

Khôi nhìn Duyên thương cảm đồng tình trong khi Duyên tiếp tục :
- Cho đến giá» phút nầy em vẫn còn là em đó anh Khôi, em hạnh phúc vá»›i những gì em có và trân quí giữ gìn, em vui buồn âm thầm vá»›i ngưá»i mình thương yêu gắn bó không mặc cảm. Ai khen em, em cÅ©ng vui vẻ nhận, ai chê thì càng phải cám Æ¡n. Tuy nhiên em vẫn không quá tính toán, tấn công chá»›p nhoáng, chụp giá»±t thá»i cÆ¡, bất cần Ä‘á»i để đạt mục tiêu như má»™t lá»›p ngưá»i thừa mứa vật chất hưởng thụ hiện naỵ Em không lập dị đứng bên lá» cuá»™c sống nhưng mình cÅ©ng phải cố giữ cho bằng được cái chất « mình» cá»§a mình phải không anh ?
- Vậy có khi nào em có ý định đi tu không ?
- Em còn trần tục đầy mình, tâm chưa an lạc đâu. Chuyện cao siêu đó khó quá đối vá»›i ngưá»i phàm phu tục tá»­ như em. Nếu ai cÅ©ng cho là « Tu là cõi phúc, tình là giây oan » thì có lẽ không còn giống ngưá»i trên quả địa cầu nầy rồi. Vả lại Ä‘i tu không dá»… đâu, đừng tưởng bở.
- Thấy em hiá»n khô vậy mà chững chạc ra phết, biện luận vững chắc có hồn. Chừng nào thi xong anh sẽ đến cho em biết kết quả. Chúc em may mắn đậu cao trong kỳ thi ra trưá»ng. Anh vá» nha.
Ba năm trôi qua, cả hai Ä‘á»u ra trưá»ng, Duyên được bổ nhiệm vá» quê nhà, Khôi đến má»™t Trung há»c miá»n Hậu giang. Ngày Khôi Ä‘i chá»n nhiệm sở, Duyên sốt ruá»™t mong Khôi đến vì Duyên lo ngại biết đâu lần gặp gỡ nầy là lần cuối, má»—i ngưá»i má»—i hướng rồị Viá»…n ảnh mất liên lạc vá»›i Khôi làm Duyên như nghẹn thở rụng rá»i. Duyên chợt khám phá ra gần Khôi Duyên cảm thấy yên tâm lạ.Cái nhìn cá»§a anh thật hiá»n hòa sâu thẩm, mắt anh như rá»±c sáng khi chăm chú nhìn Duyên, còn nụ cưá»i như rạng rỡ hÆ¡n bên Duyên, giá»ng nói anh sao mà trầm ấm bao dung.

Có lần Dung bạn thân nhất cá»§a Duyên thắc mắc há»i:
- Mình há»i thật bồ nha, bồ có gì vá»›i ông Khôi không? Nếu không, tại sao bồ lại khép kín phòng the, làm tình làm tá»™i bao cây si vậy, ngay cả anh Vinh sinh viên y khoa sắp ra trưá»ng, đẹp trai “đô con†con nhà giàu hoc giá»i “mết†bà như chết, Ä‘eo bà như đỉa mà bà vẫn né tránh, dá»­ng dưng chẳng chút đói hoàị Làm cao riết mất cả chài lẫn chì cho mà xem. Tá»™i nặng lắm bà biết không, chết xuống âm phá»§ rồi cÅ©ng bị Ä‘uổi lên vì chưa dứt nợ trần gian đó.
- Nghe bà nói mà khiếp. Ãối vá»›i anh Vinh, mình chỉ quí ảnh thôi, mình lại biết mình không có năng khiếu, bản lÄ©nh cá»§a má»™t mệnh phụ phu nhân nên rút lui trước là thượng sách. Còn những anh chàng khác, bà cÅ©ng biết đó là nét chấm phá vui buồn cá»§a cuá»™c Ä‘á»i để ý mà làm gì.
Riêng anh Khôi thì từ nhỠđến giá», mình chỉ quen thân má»™t mình anh ấỵ Bà há»i mình có gì vá»›i anh ấy không, biết trả lá»i sao đâỵ Trước kia, thương ảnh mồ côi mẹ nên hay lân la trò chuyện cho ảnh khuây khá»a nguôi ngoai mặc dầu chẳng bao giỠảnh kể lể gì hết, ảnh luôn tá»± lập, tá»± trá»ng, tá»± quyết. Chưa bao giá» anh có cá»­ chỉ hành động nào sai trái, giữ đúng cương vị cá»§a ngưá»i bạn, ngưá»i anh. Thú thật lắm lúc mình cÅ©ng bá»±c lắm muốn phá rào nghỉ chÆ¡i vá»›i ảnh cho ảnh biết taỵ
- Thực hành nổi không, chắc là đại bại từ đầu trước khi giáp trận?
- Ừa mà bà có hiểu tại sao không, kỳ lạ quá. Lâu không gặp, lắm khi mình quạu quá» há»n ảnh vô cá»› định cắt đứt vá»›i ảnh, không thèm nhìn mặt nữa, nhưng chỉ cần tưởng tượng đến hình ảnh quay lưng Ä‘i thôi là mình đã thấy cồn cào ruá»™t gan, đứng trên dầu sôi lữa bá»ng rồị Nhá»› Æ¡i là nhá»›, chán má»› Ä‘á»i.
- Sao bà không thố lá»™ khối “ tình câm†cá»§a bà cho ổng biết? Anh Khôi, theo mình Ä‘oán, ảnh…yêu bà lắm nhưng đã xem bà như em gái rồi nên ngần ngại thôị HÆ¡n nữa gia đình bà có vẻ cÅ©ng “ treo giá ngá»c†con gái cao quá nên ảnh phải vạch má»™t kế hoạch tấn công riêng. Phải là má»™t con ngưá»i có ý chí, kiên nhẫn , “ thương ai thương cả má»™t Ä‘á»i †má»›i như thế thôi.
- Bà nghÄ© thật như thế à. Bà biết con gái chúng mình mà, lắm lúc cảm thấy “ yêu ai yêu cả má»™t Ä‘á»i †mà cứ đắn Ä‘o, câm như hến, ngậm đắng nuốt cay “ buồn tiển đưa †khi:
“Ngày mai đám cưới ngưá»i ta,
Tại sao sơn nữ Phà ca lại buồn ».
Rắc rối éo le khó hiểu thật !
- Mình thì khác.Mình không thích bắt cá hai ba tay, quen vung vít. Nhưng quan hệ đến mức độ nào đó thì nên giải quyết êm đẹp, đâu ra đó, một đi tới hai chia taỵ Có đau nhưng không để khổ cho nhau.
- Giải pháp đó hay, thá»±c tế mà có mấy ai làm được. Tim và óc có khi cÅ©ng choảng nhau như thưá»ng như lá»­a vá»›i nước..

Há» chia tay nhau từ đó. Duyên vá» sống bên mẹ ngày ngày Ä‘i làm. Khôi bặt tin luôn. Bao nhiêu ngưá»i gấm ghé, Duyên vẫn xin mẹ cho tá»± do vài năm nữa rồi tính sau. Sốt ruá»™t ngầm, lâu lâu bà Tám mẹ Duyên cÅ©ng dò ý con khi thấy Duyên chịu khó viếng chùa trong những ngày lá»… lá»›n thưá»ng hÆ¡n. Huy đã bị động viên, Trâm theo chồng nay đây mai đó, ở nhà chỉ còn lại hai mẹ con và dì hai giúp việc từ trước đến giá».

Tuy nhiên, càng lá»›n tuổi sức khá»e càng kém đị Bà Tám quyết định sang tiệm vỠở hẳn ngôi nhà có hàng rào bông bụp ngăn ranh
- Duyên à, sao con chưa chịu ai hết vậy? Má muốn yên lòng hưởng tuổi già cho đến ngày vá» vá»›i ông bà và ba con nếu con yên bá» gia thất. Sau nầy lá»›n tuổi thưá»ng chỉ lập gia đình chấp nối thôi, rồi “con ông con tôi†rắc rối lắm. Ãó là chưa kể đến việc “cát lầm ngá»c trắng thiệt thòi xuân xanh†nữạ Chuyện trước mắt sá» sỠđó, cô thư ký “tằng tịu†vá»›i xếp lá»›n, gả bán lầm vá»›i ngoại kiá»u giả “quất ngá»±a truy phong†dông vá» nước mất tiêu,… thá»i đại nguyên tá»­ nầy nhiá»u bẫy bất ngá» lắm con cÅ©ng biết mà.
À, mà sao hôm nay bổng dưng má nhá»› đến thằng Khôi. Không biết bây giá» nó làm gì ở đâu hổng biết? Thằng đó hồi nhá» mồ côi mà chịu cá»±c có chí lắm. Duyên giật mình cố lấy vẻ bình thản trả lá»i:
- Con cũng không có tin tức gì của ảnh hết, chỉ biết ảnh đã là giáo sư đệ nhị cấp rồi đang dạy đâu ở miệt Hậu giang.
- Vậy hổng chừng bây giỠnó cũng có vợ con đùm đỠrồi như anh hai con. - Con không biết má à.

Duyên cảm thấy tim mình như thắt lại, đứng lên lẩn thẩn lần ra cá»­a nhìn mông lung ra vưá»n. Nhà bên cạnh đã thay đổi chá»§. Vài đứa trẻ chạy vô ra đùa giỡn làm Duyên bâng khuâng hồi tưởng cảnh ngày xưa có Duyên có Khôi. Ãể dấu nổi nhá»› khôn nguôi trống vắng, Duyên tét cá»ng lá cau tây thắt thành con chuồn chuồn quay quay lẩm nhẩm:
“Chuồn chuồn có cánh thì bay,
Khi vui nó đậu khi buồn nó Ä‘iâ€

Rồi má»™t hôm bất thình lình mẹ Duyên ngất xỉu được dì hai chở Ä‘i cứu cấp. Qua cÆ¡n hoạn nạn trên, hậu quả nghiêm trá»ng hai chân hoàn toàn tê liệt phải ngồi xe lăn. Hay tin anh chị Huy tức tốc vá» thăm mẹ rồi lại phải Ä‘i ngay không thể trể phép vì tình hình chiến sá»± bấy giá» thật sôi sục. Từ đó có nhiá»u đêm mẹ con nằm nhìn nhau, mẹ Duyên thở dài dấu vá»™i nước mắt.

Má»™t ngày chúa nhật đẹp trá»á»‹ Hôm nay dì hai vá» thăm nhà, Duyên Ä‘em chiếc xe lăn cá»§a mẹ ra lau chùi lại để đưa mẹ Ä‘i dạo má»™t vòng thăm bà con. Ãang chăm chú lui cui đập đập tấm nệm xe, má»™t giá»ng trầm ấm vang lên thật gần:
- Chào Duyên.
Quay phắt lại, Duyên chỉ nói được hai tiếng “Anh Khôi†rồi nước mắt lả chả trào ra không ngăn được,…hạnh phúc,… tưởng đã quên.
- Anh đã được chấp thuận thuyên chuyển vỠđây rồi. Từ nay… chúng mình sẽ cùng nhau… ở bên má nghe em.

Duyên nắm chặt lấy tay Khôi kéo chạy phăng vào nhà reo lên:
“Má ơi, anh Khôi đây rồi má ơi !".

Vào hạ 06

Trần Thành Mỹ




Mục Lục


9. Còn Lại Gì Cho Nhau

Phan Tưởng Niệm



Dòng thá»i gian thắm thoát rÆ¡i quá nhanh - má»›i đó mà đã hÆ¡n ba mươi năm qua rồi - má»›i ngày nào, tôi chỉ là chàng thanh niên ngá»› ngẩn - má»—i sáng,má»—i chiá»u đứng bên gốc thông già len lén nhìn em vào lá»›p - vậy mà bây giá», tôi đã là má»™t ông già - tuổi sắp sáu mươi - mái tóc đã Ä‘iểm sương - còn em - da mặt cÅ©ng đã có nhiá»u vết hằn theo năm tháng ? - thá»i gian sao qua quá vá»™i !

Nuối tiếc chỉ là nuối tiếc - chúng ta còn lại gì cho nhau trong những tháng ngày còn lại ? - tình yêu ! - đã hết rồi - còn gì để nói đến tình yêu - thá»i gian đã bắt đầu gậm nhấm thể xác chúng ta - những vết loang lổ hằn sâu trên khuôn mặt đã bắt đầu xuất hiện - em không còn nhìn tôi mÄ©m cưá»i - tôi không còn nhìn em ngây dại - chúng ta chỉ còn lại má»™t ánh mắt nhìn thương hại cho nhau . - Hai mái đầu Ä‘á»u đã bạc !

Buổi chiá»u này - sau hÆ¡n ba mươi năm - tôi lại gặp em - trong ánh mắt xa lạ - em ngỡ ngàng - tôi bất chợt. CÆ¡n mưa cuối mùa đổ xuống nÆ¡i tôi và em Ä‘ang đứng - em thì thầm nhá» nhẹ như lá»i thì thầm nhá» nhẹ xa xưa - má»—i lần tôi và em Ä‘i phố dưới mưa - " coi chừng mưa ướt" - lá»i dặn dò năm xưa đã gợi lại trong tôi biết bao ká»· niệm .

Ngày ấy, khi tôi gặp em- tôi chỉ là má»™t thằng con trai lang bạc - đêm nằm rừng, ngày vượt suối - Ä‘i tìm má»™t lý tưởng vô hình hay tìm má»™t tương lai mỠảo mà tôi là má»™t thằng con trai trong số những thằng con trai ngu ngốc chưa hiểu thế nào là dối trá cuá»™c Ä‘á»i - để rồi má»™t ngày cuối tháng tư - tôi âm thầm lặng lẽ Ä‘i vào nÆ¡i tăm tối - còn em ngoãnh mặt quay lưng - ra Ä‘i không má»™t lá»i từ biệt. HÆ¡n ba mươi năm trôi qua - dòng thá»i gian đã cuốn trôi biết bao dấu tích - nhưng cái dấu tích hằn khắc sâu trong tâm khảm tôi vẫn là em - bao năm đợi chá» tôi chấp nhận làm ngưá»i cô độc - mong má»™t ngày gặp lại em - dù là trong đắng cay oan nghiệt - và cái oan nghiệt Ä‘au đớn nhất đối vá»›i tôi là khi biết được ngưá»i chồng hiện nay cá»§a em lại là ngưá»i bạn thân nhất cá»§a tôi lúc còn ngồi ở ghế nhà trưá»ng - má»™t ngưá»i bạn thân nhất cá»§a chúng ta - khi em và tôi còn yêu nhau.

Còn lại gì cho nhau không em ? - có chăng chỉ còn là đắng cay , chua chát - cái mặn nồng xa xưa cá»§a chúng mình giá» như đã nguá»™i lạnh - vậy là cuối cùng rồi chúng ta cÅ©ng đã gặp lại nhau - dù rằng quá muá»™n - nhưng có lẽ đây là cuá»™c gặp gở cuối cùng cá»§a tôi và em trong cuá»™c Ä‘á»i nàỵ

Buổi chiá»u trên con phố Argyle cá»§a miá»n Chicago lạnh giá - ngưá»i đàn ông cô độc lần lá»§i bước Ä‘i dù cÆ¡n mưa cuối mùa cứ đổ xuống - ngưá»i đàn bà đứng lẵng lặng nhìn theo - dòng nước mắt rÆ¡i ...rÆ¡i dài …rÆ¡i dài .. .

Phan Tưởng Niệm




Mục Lục


10. Sinh Nhật Dưới Mưa

Hoa Bằng Lăng



Mưa rÆ¡i ..Ướt mi ai rồi ngưá»i Æ¡i.. “ Happy birthday to youâ€.. giá»ng con bé Ä‘ang hát thầm bài ca chúc mừng sinh nhật hòa lẫn tiếng mưa rÆ¡i.. Ba mươi mấy năm đã trôi qua từ ngày nó chào Ä‘á»i!

Thưở ấy, ba me nó còn nghèo lắm. Cuá»™c sống sung túc cá»§a gia đình bá»—ng chốc đảo lá»™n từ sau 30/4 năm ấỵ Từ má»™t cô gái con nhà giàu mẹ nó phải Ä‘i làm cá»±c nhá»c, từng đồng từng xu tiết kiệm nuôi bốn đứa con. Anh chị em nó không đứa nào được nếm vị ngá»t ngào cá»§a chiếc bánh kem sinh nhật như tụi nhá» ngày naỵ Hàng năm cứ đến sinh nhật, ba cá»§a nó lại nhắc hôm nay sinh nhật con bé đó. Hôm đó cả nhà được ăn má»™t bữa cÆ¡m dÄ©a thịt sưá»n rất ngon! Ãã gần mươi mấy năm trôi qua … Hôm nay, như những năm trước, nó vẫn chỠđợi lá»i chúc mừng email cá»§a má»™t ngưá»i bạn như má»i khị Năm nào cÅ©ng thế hắn là ngưá»i gởi lá»i chúc mừng đến nó sá»›m nhất trong đám bạn bè ngưá»i thân. Tụi nó cÅ©ng má»›i gặp nhau sau mưá»i mấy năm xa cách.. nhìn nhau rồi cưá»i như ngày nàỠTrước mắt hắn, nó luôn là ngưá»i con gái nhẹ nhàng yểu Ä‘iệu thục nữ cá»§a xứ cố độ Nó thật sá»± không biết tình cảm cá»§a hắn cho đến ngày ngưá»i bạn cùng Ä‘i há»c hàng ngày vá»›i nó qua Mỹ định cư. Tụi nó mất hẳn liên lạc vá»›i nhaụ Nó không biết ngưá»i bạn cá»§a mình vẫn âm thầm thá»±c hiện lá»i hứa ngày trở vá».. Khi hắn trở vá» thì con bé đã theo chồng sang ngang… Và như thế hàng năm đến độ xuân thì tháng 8, con bé vẫn vu vÆ¡ thoáng chá» lá»i chúc mừng sinh nhật cá»§a hắn.

Hôm nay, chị bạn nó vác cái bụng bầu chạy lên mạng internet để send mail cho nó. Ãá»c những dòng tâm sá»± cá»§a cô dâu xứ ngưá»i, nó thấy thương cho chị nó quá. Ai nói sang Mỹ sẽ không bị làm dâu chứ sao nó thấy chị nó cÅ©ng làm dâu cá»±c quá chừng. Lúc nào cÅ©ng nghe chị ấy than… mẹ chồng bắt thế này, mẹ chồng bắt thế kia, rồi anh chồng chị chồng.. u chu choa Æ¡i, nó không tưởng tượng ná»—i cảnh làm dâu xứ ngưá»i khó đến như vậy! Thế mà chị nó cÅ©ng tranh thá»§ online để nói lá»i mừng sinh nhật đứa em chẳng cùng há» hàng huyết thống gì cá»§a mình cả.. Có phải chăng đó là những giây phút ấm lòng cá»§a ngưá»i thiếu phụ tha hương….

Chiá»u nay, vừa vỠđến nhà, nhóc tí út cưng chạy ra ‘happy BD†làm nó xúc động quá. Út cưng nhà nó má»›i 3 tuổi mà biết nói lá»i chúc mừng mẹ. Nó lại đưa tay dụi mắt…à, tại ngoài kia trá»i vẫn Ä‘ang cứ rÆ¡i mưa ….

Hoa Bằng Lăng




Mục Lục


11. Phút Ãầu Gặp Em...

Diễm Châu TNQG



Truyện ngắn

Mấy bữa nay trá»i sao nóng quá là nóng, mồ hôi đổ ra đầy lưng cá»§a tôi, ướt đẫm mảng áo phía sau, chỉ vì khu nhà xóm nầy bị cúp Ä‘iện, và tôi Ä‘ang ở Việt Nam, quê hương thân yêu cá»§a Mẹ!

Nhưng dù trá»i có nóng, tôi vẫn hứng thú núp sau thân cây nhãn, mắt theo dõi cô bé tóc nâu, có cặp mắt to tròn như bồ câu, Ä‘ang chÆ¡i vá»›i con chó Chihuahua nhá» xíu, lông màu tro xám mà tôi vốn thích mầu nầy, ở ngay căn nhà kế cạnh... Thấy đứng rình lâu quá cÅ©ng bất tiện, tôi giả vá» ngồi xuống gốc cây, tuyên bố vá»›i thằng Tá»­ng là đừng có làm phiá»n, để cho anh ngồi ... “thiá»nâ€! Nếu không nói thế, chẳng lẽ lại huỵch toẹt ra là ... “anh ngồi đây để nghía con gái nhà ngưá»i ta!†thì mất thể diện lẫn thanh danh...

Cô bé nầy trong xóm, ở ngay ngôi nhà bên cạnh mà tôi chưa há» trông thấy cô lần nào, cÅ©ng không nghe thằng Tá»­ng, em con chú nhắc đến là thế nàỠVì bao nhiêu cô gái đẹp, có duyên, nết na đằm thắm nhà chú quen biết, thì tôi và mẹ Ä‘á»u nghe “trân trá»ng giá»›i thiệu†cả rồị.. Cô bé nầy là ai?

Cái áo đầm mầu vàng cô mặc rất đẹp, nếu không muốn nói là sang. Con chó cô đang giỡn với nó cũng thuộc loại chó nhà giàu, nó nhỠxíu có cái mõm chu ra, đầu như một quả táo, mắt lộ to thật ngộ nghĩnh, y như cô chủ của nó.

Trước đây, tôi không thích Ä‘i du lịch Việt Nam, và thưá»ng hay nói thế vá»›i má»i ngưá»i. Nhưng lần vá» thăm nầy, mẹ tôi cố tình nèo tôi Ä‘i cho bằng được, lý do là bà muốn mẹ con tôi vá» thăm lại ông em ruá»™t duy nhất cá»§a bố, cÅ©ng là bạn rất thân vá»›i bà thưở còn Ä‘i há»c (và thân cả mấy đứa tôi sau nầy, nhất là thằng Tá»­ng qua Ä‘iện thoại)... cho dù đám con cá»§a bà sinh ra tại Mỹ, không biết tí ti hay ká»· niệm nào bên Việt Nam...

Chưa hết, bà lại dám hồ hỡi, rất vui vẻ... không hối tiếc má»™t mảy may vì phải móc túi, bá» tiá»n mua vé máy bay khứ hồi cho tôi, tính ra cả ngàn bạc chứ không ít, để Ä‘i chuyến bay cá»§a má»™t hãng sang tại Ãài Bắc, chưa kể đến chuyện bà lại còn hứa hẹn trước mặt mấy đứa em, má»™t cách rất là tỉnh bÆ¡:
- Mẹ nói trước cho các con biết, là sẽ thưởng cho anh Ãăng má»™t ngàn đô la như mẹ đã hứa là đứa nào há»c giá»i, ra trưá»ng là mẹ chá».. vá»›i lại để anh còn ... giá»±t le vá»›i thằng Tá»­ng, và có tiá»n tiêu xài khi vá» bên đó...

Trá»i Æ¡i, má»™t trăm đối vá»›i mẹ đã là quá lá»›n, bây giá» dám cho tôi má»™t ngàn lận, chỉ để ăn chÆ¡i tiêu xàị.. Có trá»i má»›i hiểu nổi! Món quà quá hấp dẫn! - Thì con đã ra trưá»ng, há»c hàng xong đàng hòang thì mẹ thưởng chá».. sau nầy Ä‘i làm, có tiá»n giàu rồi thì muốn trả lại cho mẹ cÅ©ng được!

Mẹ nói vá»›i tôi như thế... Nhưng tôi nghi quá, chuyện nầy thật là lạ! Bởi vì tụi tôi rành vá» tính nết cá»§a mẹ lắm, ít khi nào mẹ tiêu xài không tính toán, hồi nào tá»›i giá» có bao giá» mua cho tôi cái gì nhiá»u tiá»n đâủ, trừ sách há»c! Nầy nhé, không phải tôi nói oan cho mẹ... Ão quần cá»§a tụi tôi, toàn là được mẹ rinh vỠở hiệu may “nổi tiếng†K Mart, nÆ¡i “có con chim bay qua kêu chíp chípâ€, lá»i cá»§a nhá» Hiá»n em tôi trêu chá»c mẹ, hay cao cấp hÆ¡n má»™t chút là hiệu Target. Giày dép thì miá»…n bàn, có mà mang, không phải Ä‘i chân đất là quá tốt rồi!
- Bên Châu Phi ngưá»i ta làm gì có giày dép mà mang!
- Mẹ ơị.. tụi con đang ở Mỹ là nước giàu có nhất thế giới, chứ đâu phải Châu Phi...

Nhá» Hiá»n hay lý luận khi nghe mẹ “diá»…n thuyếtâ€, để chá»c mẹ thôi, chứ chẳng phải cãi bướng đâu, vì nó rất là thương mẹ, đòi ở chung má»™t phòng vá»›i mẹ, cho dù mẹ đã dành cho cô con cưng má»™t phòng riêng nho nhá», nhưng cô nàng cÅ©ng không ưng. Trong nhà, chỉ có hai đứa em nhá» nhất là thích thú khi mẹ mua đồ má»›i, không phản đối, không cần biết mua tại đâu, chợ trá»i cÅ©ng được, miá»…n có đồ má»›i là vui rồi!!!! cÅ©ng vì chúng nó chưa đến tuổi biết hàng hiệu là gì!
- “Mình con nhà nghèoâ€!
Câu nói cá»§a mẹ rót vào tai làm cho 4 đứa chúng tôi đôi khi thấy thương mẹ quá sức, và nhá»› đến công lao cá»§a mẹ đã săn sóc, lo lắng cho anh em chúng tôi nên ngưá»i mà nghe theo lá»i mẹ.

Má»™t thân má»™t mình giữa xã há»™i xa lạ vá»›i đàn con dại, tiếng Anh tiếng U cÅ©ng chập choạng... Thế mà từ từ theo thá»i gian, mẹ cÅ©ng há»™i nhập vá»›i ngưá»i ta, có được má»™t quầy hàng bán quà tặng trong mall cá»§a Mỹ, nuôi sống gia đình năm ngưá»á»‹.. cÅ©ng sắm được má»™t mái nhà nhá» gá»n gàng, vá»›i ba phòng ngá»§ cho các con yên ấm cư ngụ.

Phía sau nhà mẹ trồng rau thÆ¡m đủ loại, sở dÄ© tôi biết vì chúng tôi thích ăn gá»i cuốn, khi mẹ ở trong bếp luá»™c thịt luá»™c bún, thì tôi chỉ huy hai đứa nhá» Ä‘i hái rau thÆ¡m. Tụi nhá» ngồi vặt rau húng nhá»§i, vì chúng chỉ ăn được rau húng vá»›i xà lách quấn chung cùng tôm thịt và bún, rồi chấm nước tương Ä‘en ăn phở, được mẹ pha thêm đưá»ng, nước luá»™c thịt và chút tương á»›t con gà, trên mặt rắc thật nhiá»u đậu phụng rang đâm nhá», trông rất hấp dẫn...

Trong lúc chúng vừa nghịch vừa tuốt lá húng, thì tôi phải cắt tía tô, kinh giá»›i, hẹ, và ít lá chuạ Thứ lá nầy Hiá»n rất thích ăn. Con gái thích đồ chua, con trai thì không thích, có lẽ nói ghét đúng hÆ¡n!
Buổi chiá»u, thưá»ng thưá»ng mẹ vá» nhà sá»›m để nấu ăn cho các con, Hiá»n và cô bạn há»c ngưá»i Mỹ dù tuổi còn nhá», nhưng vóc dáng to lá»›n, sau giá» há»c hay Ä‘i thẳng ra đó trông hàng cho mẹ, khi hết giá» thì dá»n dẹp sÆ¡ và khóa cá»­a ki ốt lại, rồi cùng cô bạn há»c vá» nhà ăn cÆ¡m. Bạn cá»§a Hiá»n rất thích ăn đồ Việt và cÅ©ng ở gần nhà.
Bố tôi đã mất khi mẹ vừa sanh đứa con Út vì bị tai nạn xe cá»™. Do đó, mẹ con chúng tôi phải tá»± lá»±c tá»± cưá»ng.

Tôi lá»›n nhất trong nhà, rồi đến con Hiá»n, thằng Nhân, con Ãị Từ ngày biết suy nghÄ©, dù mẹ không có đầu óc giống như tuổi trẻ tụi tôi, nhưng anh em tôi biết thương mẹ và thưá»ng hay làm mẹ vui lòng, dù sá»± nghe lá»i đó, có khi chúng tôi hay bị bạn bè diá»…u cợt đến khổ sở...
Lần vá» Việt Nam nầy, Hiá»n phải ở nhà thay mẹ bán hàng và trông em đến má»™t tháng. Nhá» con Jane, bạn cá»§a Hiá»n phụ giúp má»™t tay có trả lương, nên tôi và mẹ Ä‘i chÆ¡i không khó khăn mấỵ..
- “ Ãể cho anh Ãăng cưới vợ bên Việt Nam cho mẹ yên chí anh không lấy ngưá»i Mỹâ€...

Thì ra là như vậy! Tôi còn trẻ, đâu có nghÄ© gì đến chuyện vợ con bây giá», má»›i ra trưá»ng còn phải Ä‘i kiếm việc làm đã, khi nào hÆ¡n ba mươi tuổi hãy haỵ Tôi nói vá»›i mẹ như vậỵ Nhưng mẹ tôi vẫn muốn tôi Ä‘i Việt Nam. Ãi thì Ä‘i, coi như phần thưởng mẹ dành cho mình.
Ãang say sưa suy nghÄ©, tôi bá»—ng giật mình khi nghe tiếng thằng Tá»­ng sau lưng:
- Anh Ãăng làm gì ở đây, sao không vào nhà có máy lạnh cho mát...
- Ủa, có điện lại rồi à?
- Có rồi, em vỠthì thấy có điện...
Tôi nheo mắt, hất hàm qua nhà bên cạnh:
- Biết nhỠđó là ai không? Tên là gì? Ở đâu ra mà hổm giỠanh không thấỷ Em có quen không?
Thằng Tá»­ng nhìn qua nhà bên kia, rồi cưá»i lên hô hố:
- Chá»i ơị..làm gì mà anh há»i dữ dzậỷ?? Anh Ä‘i mút mùa lệ thá»§y như vậy làm sao mà em nói cho anh biết được... Bá»™ anh khoái chị đó hả?
Thằng nầy coi bá»™ há»i thẳng thừng thiệt, làm cho tôi hÆ¡i nhá»™t, nhưng tôi làm bá»™ lả giả:
- Thì thấy há»i chÆ¡i cho biết...
- Há»i chÆ¡i thôi hả anh Ãăng... em tưởng anh há»i thiệt thì em má»›i trả lá»i, còn há»i chÆ¡i thì không cần phải biết tá»›i...
Cái thằng quá xá! Tôi chưa kịp nghÄ© ra câu trả lá»i, thì hắn tiếp:
- Mà anh muốn cái gì, thích thì nói đại cho rồi còn làm bộ!
Æ  hay! Thằng nầy nói ẩu tả... coi vậy mà đúng! Tôi đành phải xuống nước: - Sao mày ăn nói cái kiểụ.. Việt Nam quá! Thì mày từ từ cho tao tính chứ... chưa gì há»i ào ào làm sao tao trả lá»i sá»›m được...
- Có gì đâu mà khó... anh ở Mỹ mà dở quá trá»á»‹.. nhát như cáỵ.. thôi thì em để cho anh tá»± làm quen Ä‘i, có gì khó cứ há»i em....

“Thằng vô duyên...†trước khi biến, còn nói thêm: “Tên chị đó là Hiếuâ€. ÃÆ°á»£c rồi, mi không giúp thì tá»± ta làm quen cÅ©ng được, cho mi sáng mắt ra...
Nghĩ vậy, tôi cũng chưa biết cách nào mà làm quen với Hiếu cho ổn đâỵ Ở bên Mỹ dễ ợt, thấy bạn gái thì nói chuyện tỉnh bơ, còn bên đây sao ngượng quá, làm như có gì cách biệt ở giữa ấy!
Qua má»™t ngày rồi mà Hiếu vẫn chưa biết đến có ngưá»i hàng xóm chiêm ngưỡng.. “Nhà nàng ở cạnh nhà ... chú tôi
Cách nhau cái dậu mồng tÆ¡i xanh rá»n...†(thÆ¡ Nguyá»…n Bính)

Hiếu cÅ©ng không thèm nhìn qua nhà ông chú tôi má»™t cái nàỠThỉnh thoảng ra sân chÆ¡i vá»›i chó. Lâu lâu, nghe tiếng Hiếu cưá»i ngặt nghẽo vì con chó làm cho nhá»™t. Nhìn con chó và Hiếu trững giỡn vá»›i nhau, tôi nghÄ© : “Mày có phước hÆ¡n taoâ€... Thế rồi, khi nằm trong giưá»ng chá» giấc ngá»§ đến, bá»—ng dưng tôi bật cưá»i sung sướng khi nghÄ© ra cách mình sẽ ăn trá»™m con chó cá»§a Hiếụ Cách làm quen nầy độc đáo lắm, vì Hiếu sẽ qua tận nhà chú tôi để làm quen vá»›i tôi, kiếm chó! NghÄ© là làm. Tôi rón rén bò xuống giưá»ng. Thằng Tá»­ng đã ngá»§ ngáy rồi, vẫn cố nhướng mắt lên:
- Anh Ãăng Ä‘i đâu đó, cho em Ä‘i vá»›i...
Tôi gạt phắt:
- Ngủ đi, anh đi tiểu thôi mà....

Xuống bếp, nhìn quanh quẩn, mở tủ lạnh kiểm soát, tôi thấy có một con gà luộc nằm trong đó. Hình như con gà nầy do thím tôi luộc sẵn để mai làm cháo gà sớm đây mà! Tôi thò tay nắm lấy con gà, tay kia cầm cái đùi gà vặn bẻ nghe cái rốp, rồi giấu vào trong túi áo, xong len lén mở nhẹ cửa hông, đi tới sát bên cạnh hàng rào, nhón gót nhìn qua nhà Hiếu.

Ãèn trong phòng khách đã tắt tối Ä‘en, nhưng có má»™t phòng vẫn còn đèn sáng. Tôi thầm hy vá»ng Hiếu còn thức... Tá»± dưng, tôi chắc lưỡi như gá»i chó má»™t cách vô thức, trong lúc hai tay thì cá»™t sợi giây vô cái đùi gà... Ãâu có lý nào há» cho con chó nhá» như cái nắm tay ở bên ngoài bao giá»... Coi bá»™ cÅ©ng khó thiệt!
Nhưng Æ¡ kìa, hình như cá»­a sau nhà bếp cá»§a Hiếu có đèn bật sáng lên, và tôi thấy chị ngưá»i làm Ä‘ang đưa rác ra sau hè đổ vào thùng lá»›n hÆ¡n. Cánh cá»­a bếp vẫn mở. Tôi chắc chắc lưỡi lá»›n tiếng hÆ¡n má»™t chút, và móc cái đùi gà ra, ném vá» phía cá»­a sau, hy vá»ng mùi gà sẽ quyến rÅ© con chó nhá»...
Thật là mừng hết lớn khi tôi thấy bóng con chó xuất hiện ở cửa bếp. Tôi chắt thêm mấy tiếng to hơn khi chị bếp vào trong, rồi lần tới chỗ sát gần nó nhất, giựt giựt cái đùi gà để nhử chó.

Công nhận con chó tinh thật. Nó chỉ ngần ngừ 1 giây rồi láu táu chạy theo cái đùi gà, cuối cùng lá»t vào tay tôi lúc nào không haỵ Ôm con chó chiến thắng trong lòng, tôi thầm nghÄ©: “ngày mai chá»§ nhân cá»§a mày phải qua năn nỉ tao, tao má»›i cho vá»â€. Quá mệt và vui vì chuyện bắt được con chó, khi trở vá» phòng, tôi chỉ thả vá»™i chú chó xuống đất vá»›i cái đùi gà, rồi leo lên giưá»ng làm má»™t giấc cho tá»›i sáng... Ngá»§ chưa được bao lâu, tôi hoảng hốt bật dậy khi nghe tiếng thằng Tá»­ng hét ngược:
- Con quỉ... sao mầy vô đây được... đái ướt hết áo của tao rồi!
Thấy tôi nhìn, cu cậu phân bua:
- Cái áo mới của em nó đái dơ hết rồi... con chó Bô Rí Tồ của chị Hiếu sao nó vô đây được vậy kìa?
- Sao em biết nó là chó của Hiếu?
Mặt Tửng nghênh lên:
- Sao không biết, cái gì mà em không biết....
Rồi tự dưng nó im lặng một chút, sau đó quay qua nhìn tôi với ánh mắt tinh qúai
- Ủa, mà anh bắt tù binh chi vậỷ Phải anh ăn trá»™m đùi gà trong tá»§ lạnh để dụ dá»— “gái tơ†... Æ¡ quên... “chó tơ†không? Trá»i Æ¡i, làm hồi sáng nầy, mẹ em thấy con gà thành thương binh, cứ chá»­i em là: “đồ con nhà chết đói, thấy đồ ăn là tối con mắt...â€, làm em tức quá trá»i!
Nó đẩy vào vai tôi:
- Ãi xuống mà giải oan cho em Ä‘i...

Tôi cưá»i giả lả, và phải cho nó năm đồng đô la để bịt miệng, nó má»›i chịu im. Khi tôi Ä‘ang ngồi ăn cháo gà vá»›i con chó lẩn quẩn dưới chân gặm xương, thì tiếng cá»§a Hiếu vang lên trước cá»­a:
- Chào bác... Tửng ơi, em thấy con chó của chị đâu không?
Tôi vội vàng xách con chó chạy lên phòng, tai vẫn nghe ngóng. Tiếng Tửng ấp úng:
- Hình như là... có đó chị...
- Sao lại là hình như?
- Nếu em không lầm thì nó Ä‘ang chÆ¡i vá»›i anh Ãăng... anh Ãăng cá»§a em thích chÆ¡i chó lắm!
Thằng khỉ, đúng là nó cố tình “chơi chữ†tôi đây mà... chó đái vô áo có một chút mà thù dai quá!
- Ủa, anh Ãăng là ai?
- Là anh há» cá»§a em... má»›i bên Mỹ vá»...
- Phải cái ông hay rình chị dưới gốc cây nhãn không, con mắt ổng nhìn trừng trừng làm chị tưởng là ăn trộm chứ, hết hồn hết vía à...
- Ãúng ảnh rồi đó chị... mà anh Ãăng cá»§a em coi cÅ©ng đẹp trai, sao chị nỡ lòng nào nói ảnh giống ăn trá»™m!
- À há... xin lỗi Tửng chị nói lộn...

Tôi cảm thấy được vuốt ve khi nghe câu nầỵ Im lặng 1 chút, Hiếu tiếp:
- Ãúng ra thì anh Ãăng cá»§a em thật đặc biệt, phải nói ảnh là... “thiá»n†Ãăng má»›i đúng...
À, thì ra nàng ta đã thấy tôi ngồi “thiá»n†dưới gốc cây nhãn, vậy mà làm tỉnh, vẫn chÆ¡i đùa như không biết gì... đúng là con gái ghê thật!

Lại im lặng, rồi tiếng chân cá»§a hai ngưá»i Ä‘i ra ngoài... Tôi nhìn qua rèm cá»­a sổ, thấy thằng Tá»­ng nhà mình vá»›i nàng Hiếu Ä‘ang cưá»i toe toét, nghiêng ngá»­a, chẳng biết há» nói vá» chuyện gì mà vui thế... Con chó Bô Rí Tồ Ä‘ang chạy lon ton dưới chân Hiếu...
Ãợi cho thằng Tá»­ng trở vô, nó vừa ló đầu vào phòng, là tôi chụp Ä‘iá»u tra ngay:
- Hiếu có nói gì anh với Tửng không?
- Thì hồi nãy trong nhà anh nghe rồi đó...
- Thì khen anh biết thiá»n thôi chứ gì?
- Ai mà khen hồi nàá»
Tôi ngạc nhiên:
- Không khen, vậy chứ là saá»
- Anh nầy ở Tây ở Mỹ gì mà quê quá, chẳng biết gì hết... Chị Hiếu nói anh là “thằng Ä‘iên†chứ khen hồi nào.... làm em vá»›i chỉ cưá»i quá trá»i!
Tôi vẫn chưa hiểu:
- “Thằng Ä‘iênâ€... nói hồi nàá»
- Chứ... “ Thiá»n Ãăng†không phải thằng Ä‘iên thì là gì?
- Ờ há...

Tôi “Ỡhá†má»™t cách lãng xẹt, như nghe chuyện cá»§a ai đó chứ không phải chuyện mình. Nói xong hai chữ đó, tôi má»›i thấy giận... giận Hiếu thì ít mà giận thằng Tá»­ng thì nhiá»u! Nó là em út trong nhà, không vá» phe anh thì thôi, lại còn hùa vá»›i đối phương để cưá»i tôi nữa...

OK, cho cưá»i, đã thế thì tôi không thèm ngó tá»›i 2 cái mặt dá»… ghét ấỵ.. quên, ba cái mặt lận, vì phải cá»™ng thêm cả mặt cá»§a con chó!
Má»™t tuần lặng lẽ trôi quạ Mấy ngày đầu tôi không thèm nghÄ© tá»›i chuyện cÅ©, Ä‘i chÆ¡i thả dàn. Dành giá» cho việc mua sắm quà cáp tặng mấy đứa em, cho cả bạn bè mình nữạ Nhất là CD, phim truyện... đủ thứ. Qua ngày thứ tư thấy nhá»› nhá»›, thiếu thiếu má»™t cái gì. Thỉnh thoảng ghé mắt qua rèm cá»­a, tôi cÅ©ng không còn thấy bóng dáng Hiếu ngoài sân nô giỡn vá»›i chó như má»i khi.
Muốn há»i thăm thằng Tá»­ng, nhưng tá»± ái đùng đùng nổi dậy vẫn còn đầy trong ngưá»i, tôi đành nuốt hận lặng im, nghe bứt rức khó chịu như kiến cắn!

Cách đây má»™t tiếng, nghe tiếng còi xe hÆ¡i từ ngoài cá»—ng lá»›n vẳng vào, tôi ghé mắt nhìn ra, thấy Hiếu ăn mặc thật đẹp, như má»™t “model†nước ngoài, Ä‘ang tay xách nách mang có vẻ Ä‘i xa. Tôi hoảng hốt bật dậy, lo sợ nàng biến khá»i nÆ¡i đây khi tôi chưa được làm lành, nói đúng hÆ¡n là làm quen, và tôi sẽ không bao giá» gặp lại Hiếu nữa...
Mẹ tôi đi chơi với thím và các bạn cũ của mẹ vừa vỠđến, lên phòng nhìn tôi:
- Sao, con thấy con gái bên Việt Nam đẹp không?
NghÄ© tá»›i mấy cô mẹ giá»›i thiệu, tôi định chê, nhưng khuôn mặt Hiếu chợt hiện lên xinh xắn, tôi phải bấm bụng trả lá»i:
- Cũng đẹp đó mẹ.
- Thấy chưa, mẹ đã bảo mà... Con chịu cô nào chưa?
Tôi ngần ngừ, nói thật ý mình:
- Thôi mẹ, quen cho vui chứ con sợ lấy mấy cô bên nầy lắm... tụi bạn con nó nói là con gái Việt Nam lấy Việt Kiá»u vì chỉ muốn Ä‘i Mỹ!

Mẹ trợn mắt:
- Ãâu phải ai cÅ©ng vậy con! Ãó chỉ là ngưá»i ta chỉ đồn đãi vá» mấy ông già hảo ngá»t, mê đào nhí má»›i bị tụi nó lợi dụng ... chứ trai gái cùng tuổi có sá»± thương yêu thì phải khác... vá»›i lại còn tùy cách giáo dục cá»§a gia đình há» nữa! Mẹ nói xong, vá»™i bá» xuống bếp vì tiếng cá»§a thím Ä‘ang gá»i Æ¡i á»›i... Buồn buồn, tôi lại bên cá»­a nhìn xuống nhà Hiếu, bóng đáng ngưá»i đâu rồị.. tức cảnh sinh tình, tôi hát nghêu ngao, tầm bậy tầm bạ cho đỡ buồn:
“ Từ Mỹ qua đây tay cầm bó rau, tay kia cầm sợi giây gai anh dắt con Bô Rí Tồ...†Tôt cứ hát Ä‘i hát lại vài lần câu nầy, thì chợt nghe bên dưới vưá»n nhà mình có tiếng cưá»i ha hả, nghe như tiếng cá»§a Hiếu. Lật đật vén màn nhìn xuống, tôi thấy quê Æ¡i là quê khi thằng Tá»­ng và Hiếu Ä‘ang nhe răng cưá»i ngon lành ở đó... “Ãúng là con gái Việt Nam quá quắt!â€... Ủa, mà rõ ràng tôi thấy Hiếu Ä‘i rồi mà sao nàng lại còn đứng đâỷ Chưa kịp suy nghÄ© tiếp thì Tá»­ng ló mặt vô:
- Xuống vưá»n chÆ¡i vá»›i tụi em anh Ãăng.
Tôi còn giận nên trả lá»i nhát gừng:
- Thôi đị.. mấy ngưá»i chê tui Ä‘iên mà chÆ¡i gì....
Tá»­ng Ä‘ang chưa biết trả lá»i thế nào, thì má»™t giá»ng ngá»t ngào cất lên:

- Em chỉ giỡn chÆ¡i cho vui thôi mà... Xin lá»—i anh nha... Anh đừng giận em nữa... Tôi nghe như má»™t dòng nước mát rót vào lòng. Nụ cưá»i và khuôn mặt Hiếu, nhất là đôi mắt long lanh hiện ra làm cho tôi thoải mái ngay lập tức. Tôi cưá»i:
- Chuyện nhỠmà, không có gì hết!
- Vậy anh có muốn Ä‘i chÆ¡i vá»›i tụi em chiá»u nay không? Em má»i anh Ä‘i ăn tối vá»›i em và Tá»­ng...

Ãang ngần ngừ vì sợ con gái Việt Nam khó hiểu, thì thằng Tá»­ng xía vô:
- Ãi anh Ãăng, mai chị Hiếu vá» rồi...
- VỠđâủ
- Thì vỠMỹ chứ đâu... chị ấy cũng là... “Vịt Kìu†như anh đó!

Tôi mở mắt lớn nhìn Hiếụ Thảo nào cách ăn mặc và đồ dùng của Hiếu không giống con gái bên nầỵ.. Tôi cảm thấy thoải mái, tự nhiên như phong độ của mình lúc còn bên Mỹ:
- OK, mình đi... Hiếu cho anh số phôn mình liên lạc sau nha.

Hiếu nheo mắt nhìn tôi gật đầu. Ãây là ngày tôi cảm thấy thoải mái, vui vẻ nhất trong thá»i gian “đi du lịchâ€, ngay trên quê hương “mẹ†cá»§a mình.

Diễm Châu TNQG




Mục Lục


III . Những Bức Thư Tình_____________________________________________

Thư Tình Tháng Này

DHH



Anh Yêu Dấu

Hạnh phúc đến vá»›i chúng ta được bao nhiêu ngày ? Và tình yêu có thật sá»± tồn tại ở cuá»™c Ä‘á»i này không? Hay chỉ là những ảo tình, ảo má»™ng vây quanh?

Ta cho nhau những nồng nàn dấu ái
Ãể biết rằng là khổ ải mãi đợi nhau

Những niá»m vui, hò hẹn bao ngày đã làm cho em yêu anh thêm nhiá»u nữa, để thấy rằng tình yêu cá»§a hai chúng ta Ä‘ang lên ngôi. Những há»n dá»—i không khá»i tắt nghẹn khi không có anh bên cạnh. Những hụt hẫng, cô đơn trong ná»—i đợi chá».

Ôm lấy trá»i cao chất ngất sầu
Thuyá»n tình phiêu lãng biết vỠđâu
Lênh đênh một kiếp cùng nhân thế
Say khướt hồn thơ khuất nhịp cầu

Ôm lấy vầng trăng nhạt bóng sầu
Ãêm dài hun hút mấy canh thâu
Nửa say, nửa tỉnh cơn mộng ảo
Ãeo mãi bên nhau bạc trắng đầu

Tình yêu hay thuyá»n tình sẽ đưa hai chúng ta vỠđâu anh nhỉ ? Nhưng em vẫn chá», chá» ngày bên anh. Hãy nói tiếng yêu thương để em mãi còn phiêu lưu trong tình yêu cá»§a anh và mãi là nàng thi sÄ©, ôm trăng mà nhá»› đến anh

Gá»i sao vá» vá»›i trăng thanh
Ãể nghe gió khẽ dá»— dành bên tai
Hiá»n ngoan suối tóc trải dài
Che Ä‘á»i hiu quạnh, nỉ nài van lÆ¡n
Cho xin chút giận, chút há»n
VỠtrong khóe mắt từng cơn sóng tràn
Chiếm buồn, nỗi nhớ miên man
Từ nơi hoang dại ngỡ ngàng tiếng yêu

Viết Cho Giao Mùa
Oct. 2006
-DHH
~~~/~~((@

Mục Lục


IV. Giá»›i Thiệu - Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật ___________________________________________________



1. Mai Phương Thúy trong cuộc thi Hoa Hậu Thế giới



Xin anh (chị ) vào link này để má»i ngưá»i có thể bầu cho Mai Phương Thúy trong cuá»™c thi Hoa Hậu Thế giá»›i Miss World 2006

http://www.vietnam4all.net/

Mục Lục


2. Sách Má»›i: Văn Há»c Sá»­ Việt Nam



Xin giá»›i thiệu SÃCH MỚI ẤN HÀNH:

VĂN HỌC SỬ VIỆT NAM
VÄ‚N HỌC HIỆN ÃẠI
(Từ 1945 cho đến hiện nay)

Ãây là má»™t bá»™ Văn Há»c Sá»­ Việt Nam, gồm 4 tập, dày 2.200 trang. Tác giả bá»™ sách là ông Nguyá»…n Thiên Thụ, nguyên giảng sư trưá»ng Ãại Há»c Văn Khoa Saigon, và giáo sư thỉnh giảng tại các Viện Ãại Há»c Vạn Hạnh, Hòa Hảo, Cao Ãài và Cần Thợ

Tác giả đã tốn hÆ¡n mưá»i năm nghiên cứu văn há»c hai miá»n Nam, Bắc, hải ngoại và quốc ná»™i, gồm khoảng 300 nhà thÆ¡, nhà văn, nhà báo và nhà biên khảo như Trần Trá»ng Kim, Nhất Linh, Hồ Biểu Chánh, Chế Lan Viên, Hồ Dzếnh, Xuân Diệu, Huy Cận, Hữu Loan, Quang DÅ©ng, Phan Khôi, Trần Dần, Phùng Quán, Phùng Cung, Nguyá»…n Ãăng Thục, Thanh Lãng, Doãn Quốc Sỹ, Nguyá»…n Mạnh Côn, Thanh Tâm Tuyá»n, Nhã Ca, Xuân VÅ©, Phan Nhật Nam, VÅ© Thư Hiên, Nguyá»…n Chí Thiện, Dương Thu Hương, Nguyá»…n Huy Thiệp, Nguyên Sa, Trần Hồng Châu, Võ Phiến, Phạm Thiên Thư, Bùi Giáng, Võ Kỳ Ãiá»n, Võ Phước Hiếu, Nguyá»…n Chánh Thi, Võ Ãại Tôn, Ãặng Phùng Quân, Hồ Trưá»ng An, Phan LạcTiếp, Phan Lạc Phúc, VÄ©nh Hảo, Hà Thúc Sinh, Luân Hoán, Nguyá»…n Văn Ba, Phan Ni Tấn, VÄ©nh Liêm, Trần Hoài Thư, Dư Thị Diá»…m Buồn, Trà LÅ©, Hàn Song Tưá»ng, VÅ© Thị Dạ Thảo, Trang Châu . . .

Giá toàn tập gồm cước phí: Canada $ 138; Mỹ $127.
Liện lạc với nhà xuất bản :

Bà HONG NGUYEN
45 Inverkip Ave
Ottawa ON K1T 4B8 CANADA
E mail: sontrung@yahoo.com


Mục Lục


3. Nhạc: Tôi Có Má»™t Ãá»i Mưa



Tôi Có Má»™t Ãá»i Mưa

nhạc NGHIÊU MINH
ca sĩ trình bày: Khắc Dũng

xin bấm dưới đây để xem và nghe
www.geocities.com/nghieuminh/ToiCoMotDoiMua.WMV

Thân mến
Nghiêu Minh

Mục Lục


V . Nhạc : Anh Có Là Muà Xuân

Mục Lục

VI . Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám Æ¡n những thân hữu sau đây : Bảo Giang, Diá»…m Châu TNQG, Ãinh Lâm Thanh, Ãông Hoà, DHH, Hà Khánh Phương, Hồng Phúc, Hoa Bằng Lăng, Hoàng Yến, Linh VÅ©, Khóc Cưá»i, Kim Thành, Nam Thảo, Nguyá»n Vi Túy, Ngô Hữu Ãoàn, Phạm VÅ© Anh Nam, Phan Tưởng Niệm, Phi Ãiểu, Sông Cá»­u, Thy Lan Thảo, Tôn Thất Phú SÄ©, Trần Thành Mỹ, Trần Hoan Trinh, Trần thiên Ấn, Việt Dương Nhân, Việt Hà, Võ Thị Ãiá»m Ãạm, Xí Muá»™i đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 54 . Má»™t số bài khác sẽ được đăng dần vào số tớị Mong má»i sẽ nhận được những sáng tác cá»§a các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương laị

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ãể vào danh sách cá»§a NSGM (subscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
2) Ãể rút ra danh sách cá»§a NSGM (unsubscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
3. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com 4. Má»i bài vở, đóng góp, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMua.com Thể lệ gá»­i bài cho Nguyệt San Giao Muà: 1. Xin các bạn gá»­i bài theo dạng VIQR (Vietnet) (dùng cách bá» dấu như trong trang này) 2. Xin liên lạc vá»›i NSGM hay trá»±c tiếp tá»›i tác giả nếu muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM. 3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ email ở cuối bài hay không. 4. Bài vở xin gá»­i đến GiaoMua@hotmail.com 5. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com

Ãịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 


FastCounter by bCentral

Copyright 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors