Số 58

Ngày 1 tháng 2 năm 2007

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
P.O. Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua@hotmail.com


Thư Ngá»



Sáng nay má»›i vô hãng, cô bé đồng nghiệp nhìn cuốn lịch treo tưá»ng và la lên...hôm nay mùng 1 rồi mấy chị Æ¡i, còn 29 ngày nữa là Tết! Ô hay, Tết vẫn còn được đếm từng ngày hay saá»!?

Ãã qua tháng Chạp rồi ư? Thảo nào ở dưới quê, dì Hai, dì Ba nhà mình đã rục rịch tính chuyện thuê xe Ä‘i chùa. Thím Sáu nhà hàng xóm ngày nào cÅ©ng lân la qua nhà má tôi nói chuyện Tết. Thím nói Tết năm nay thằng Hai nhà thím dắt cháu ná»™i đích tôn vá» thăm quê. Thím nói chị Tư Æ¡i, ngày nào tui cÅ©ng nhìn tấm lịch mà sao thấy lâu quá hà… Mắt thím long lanh..Mắt ta chợt cay cay khi mẹ Ä‘ang chá» Tết, chỠđến từng ngày!

Bao nhiêu cái Tết rồi nhỉ? Hình như ta đã không vá» thăm quê. NÆ¡i ấy thưở nào đây vẫn còn đó những góc phố tuổi thÆ¡ ká»· niệm. Ãầu ngõ phố nÆ¡i ấy, có bà gánh chè đậu ván lúc 10h má»—i sáng. Bá»n con nít xúm quanh, ngồi “chồm hổm†ăn thoải mái. Có bà bán bánh bèo, bánh lá»c vá»›i nước mắm cay thiệt là cay…Góc phố nÆ¡i ấy hạ vá», ve kêu râm ran. Ãông đến, ôi toàn là nước mưa…và cái lạnh làm cho ngưá»i ta Ä‘i rồi nhá»› đến mà vẫn chợt rùng mình!..NÆ¡i ấy có nhiá»u, nhiá»u lắm ai Æ¡i… có tiếng gá»i í á»›i rá»§ nhau Ä‘i hái lá»™c đầu năm cá»§a bá»n con trai con gái sau tiếng pháo giao thừa. Có chiá»u Mùng Má»™t, bà con hàng xóm qua nhà chúc Tết cho nhau… Ta tần ngần… tá»± há»i ... hình như đã lâu lắm rồi, nhà mình không có hàng xóm qua chúc mừng năm má»›i chiá»u mùng 1 tết ... 5 năm, 10 năm hay đã ba chục năm nhỉ?... Ôi chao Æ¡i, sao bá»—ng dưng ta thèm những hương vị đó đến thế! Ước gì dù được má»™t lần xin cho ta tìm lại được những dÄ© vãng yên bình ngày xa xưa đó…để đến độ xuân vá», không còn ai đó nao lòng Tết Æ¡i!

Cái lạnh se se. Sắc nắng vàng nhạt. Thoảng đâu đó có làn gió xuân nhè nhẹ lướt qua. Ãiểm xuyến trên cây má»™t vài cánh mai vàng nở trái mùa…. Hình như thá»i khắc Giao Mùa Ä‘ang đến. 57 thá»i khắc “giao mùa†đã qua, bạn và tôi đã cùng nhau san sẻ. Niá»m vui có, ná»—i buồn có.. Bạn và tôi cùng Giao Mùa chia sẻ bao nhiêu tâm tình xa xứ trên đất khách quê ngưá»i. Và hôm nay, thêm má»™t lần nữa Giao Mùa Tân Niên 2007 được cùng bạn Ä‘á»c hân hoan đón chào Tết Ãinh Hợi.

Năm má»›i Tết đến, Ban biên tập nguyệt san Giao Mùa thân chúc bạn Ä‘á»c má»™t năm má»›i an khang thịnh vượng. Mong bạn cùng quí quyến hưởng trá»n má»™t đêm giao thừa nồng nàn sắc Việt....

Hoa Bằng Lăng
Ban Biên Tập Giao Muà


Mục Lục

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Xuân Viễn Xứ ______Hồng Phúc
2. Mượn HÆ¡i Nhau Mà Thở Hết Dặm Trưá»ng ______Tuệ Tâm
3. Nhớ Nghe Em ______Kim Thành
4. Muà Xuân VỠ______Tôn Thất Phú Sĩ
5. Không Có Mùa Ãông ______Trần Thiên Ấn
6. Ãón Xuân Vá» Dưới Mưa ______Nam Thảo
7. Anh Mãi Là Mùa Xuân ______Nhật Hạ SG
8. Xuân Chưa VỠ______Hà Khánh Phương
9. Xuân Muộn ______Trần Hoan Trinh
10. Mừng Thoát Bão ______Ngô Hữu Ãoàn
11. Gõ Cửa Muà Xuân ______Sông Cửu
12. Ãắng à Tình ______Thy Lan Thảo
13. Xuân Nhớ ______Hàn Thiên Lương
14. Xuân Hồi Tưởng ______Hoàng Yến
15. Sao Không Là ______Phan Tưởng Niệm
16. Có Những Giá»t Mưa ______Trần Văn Lương
17. Ãợi Xuân ______ Vân Hà
18. Những Gì Cùng Anh ______ Vành Khuyên
19. Hà Ná»™i Tôi Yêu ______Ãông Hòa

II . Văn _______________________________________________________________________

1. Mai Ly (Truyện Dài) _______ Việt Dưong Nhân
2. Bá» Lau Cát Lở (Chuyện Dài) ___________ Ãá»— Thành
3.Mưa Trên Phố Suối Snoqualmie (tiếp theo và hết) ___________ Phan Thái Yên
4.Chập Chùng Bóng Núi (Chuyện Dài) ___________ Thanh Sơn
5.Anh Là Lính Biển Ãa Tình ___________ Hoàng Yến
6.Chuyện Cây Sơ Ri ___________ Trần Thành Mỹ
7.Hình Như Muà Xuân Ãến Muá»™n ___________ Phan Tưởng Niệm
8.Con Heo Ä‚n Thịt Ngưá»i ___________ Nguyá»…n Vi Túy
9.Khổ Quá ___________ Vành Khuyên
10.Toa Tàu Cuối Năm ___________ Ãá»— Thành
11.Huy Quang VÅ© Ãức Vinh - Má»™t Ngưá»i Bạn Thá»§y Chung ___________ GS Nguyá»…n Xuân Vinh
12.Tiá»…n Nhau ___________ Xuân Ãá»—
13.Bước Xuân ___________ Huân Long
14.Linh Ãiểu ___________ Hương Kiá»u Loan

IIỊ Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________

1. Thư Tình Mỗi Tháng _______________________________ DHH

IV. Nghiên Cứu________________________________________________________________

1. ÃÆ°á»ng Vá» St. PETERSBURG Bắt Ãầu Từ SÀI GÃ’N ! _______ Công Tá»­ Hà Ãông
2. Vietnam4all.net _______ Francois Nguyá»…n

V. Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật__________________________________________________

1. Website: Nguyá»…n Ãình Phùng _______ Giao Muà
2. Trang Thơ Tôn Thất Phú Sĩ _______ Giao Muà

VI . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lá»i Bạn Ãá»c _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Xuân Viễn Xứ 

 
Bơ vơ đất khách lúc Xuân sang
Tết đến nhưng sao thấy ngỡ ngàng
Ãón Tết ngoài trá»i hoa tuyết trắng
Ngày Xuân không thấy cánh mai vàng
 
 Trừ tịch năm xưa rá»n tiếng pháo
Ở đây nghe tiếng gió lao xao
Hỡi ai lưu lạc đi muôn hướng
Khi bóng Xuân vỠnhớ Cố hương
 
 Khi bóng Xuân vỠnhớ Cố hương
Xa quê biá»n biệt bao năm trưá»ng
Nhìn vỠCố Quốc xa xôi quá
Xin gửi vỠquê nổi nhớ thương 
 

Hồng Phúc 
Mục Lục


2. Mượn HÆ¡i Nhau Mà Thở Hết Dặm Trưá»ng Tay vá»›i lấy những cụm mây xa đắng Thả vỠđây từng giá»t lặng cung sầu Còn tìm nhau trong giấc ngá»§ mưa mau Thì hãy gởi nắng vá» trên lá nhá»› Anh sẽ uống sợi dài đêm muôn thuở Mượn hÆ¡i nhau mà thở hết dặm trưá»ng Mượn tình nhau gượng sống giữa tai ương Ãể cứ tưởng thật gần trong hụt hẫng Ngày đã hết nhưng đêm còn trống vắng Giữ gì đây ngoài những nhánh má»™ng dài Còn không em thác đổ cuối đôi vai Lòng nhung nhá»› chảy đầy lưng suối nhá» Trăng xưa ấy đã vì em trăng tá» Ãắng tình nhau trăng rÅ© bến Ä‘á»i anh Má»™ng nguyên sÆ¡ đêm má»ng mảnh khô cành Ãành bóng đổ bá» rong rêu dÄ© vãng. Tình còn đó, vẫn ngút ngàn trên ngạn Anh còn đây vá»›i những bước cô liêu Cuá»™c Ä‘á»i sau đầy những dấu chân xiêu Ãi quanh mải vòng thu phong đẫm lệ Rừng đầy cá» cây buồn trÆ¡ cá»™i rá»… Mấy Xuân rồi không nở kịp Ä‘oá hoa xinh Vừng mây quanh che không đủ tá»™i tình Cá»§a năm tháng lặng câm cùng hư vá»ng Em đã mất trong chập chùng biển rá»™ng Thì xá gì rét mướt nhóm mưa tuôn Thì xá gì mù mịt đám mây buồn Cá»§a nhân thế ra chiá»u á»§ rÅ© Thôi thì vậy, tình ta đành ấp á»§ Má»™t mình còn dá»— ngá»t má»™t mình xa Chia vá»›i nhau từng đứt Ä‘oạn ngân hà Buồn ngây ngất dòng Ä‘á»i muôn bến vắng Tuệ Tâm
Mục Lục


3. Nhá»› Nghe Em Nhá»› nghe em Nếu có vá» phố cổ Ãừng ngại ngần hãy đứng đó làm thÆ¡ Thả ước mÆ¡ vá» bên kia ná»—i nhá»› ÃÆ°a nhạc chiá»u cao vút tận ngàn mây Em sẽ thấy Rất gần và rất rõ Ngõ đưá»ng cùng có hoa nở đẹp mùa xuân Em sẽ thấy Men Ä‘á»i cay rất lạ Như giá»t sương đêm óng ả Ãá»ng trên má»™t cành hồng Ãể rồi Em đứng bên này sông Chị đứng bên kia sông Cùng má»™t ná»—i nhá»› mong Thương vá» anh biá»n biệt bốn phương trá»i ** Nhá»› nghe em Hãy bước Ä‘i nhưng không cần vá»™i Ãể phố dài dài thêm ná»—i tÆ¡ vương Ãể tiếc thương tràn dâng như bất tận Em sẽ nhận ra Trong bao la Từ thinh không vá»ng lại Ãiệu ru buồn u uẩn cá»§a sinh ly Em sẽ nhận ra Căn nhà đó Beautreillis má»™t thuở Sau cánh cá»­a mở há» Là má»™t trá»i dấu yêu ấp á»§ Là hương đêm toả ngát Ä‘oá diệu kỳ Và em Æ¡i ! Hãy cúi xuống Hôn dùm chị bá» rêu phong trước cổng Nhặt há»™ anh viên sá»i đá ngậm ngùi ** Nhá»› nghe em Ta Ä‘ang Ä‘i vào hạ Ngá»n tình sầu chất ngất mấy cung thương Chị mÆ¡ vá» anh như em mÆ¡ vá» biển cả Ãá»i nghiêng nghiêng sóng vá»— giấc miên trưá»ng Ãá»i nghiêng nghiêng bóng hoàng hôn chợt tá»›i Như nhắc nhở Má»™t ngày không xa Nước mắt em sẽ dài hÆ¡n hÆ¡i thở Ná»—i khổ sẽ vỡ bá» Và trái đắng sẽ rá»›t thành thÆ¡ Khi dốc mÆ¡ trần gian đành khép lại Chị Ä‘i tìm anh cuối nẻo mịt mùng ... May 2005 Kim Thành
Mục Lục


4. Muà Xuân Vá» Có đôi chim nhá» hót trong vưá»n Âu yếm tá» tình rất dá»… thương Tha vài cá»ng cá» rồi bay vụt Chốn an bình xây tổ uyên ương Nhành mai trước ngõ Ä‘ang say ngá»§ Bá»—ng giá»±t mình nhú vài nụ xanh Mùa Xuân len lén vào mạch sống Bâng khuâng gió nhẹ nắng vàng hanh Bươm bướm ẩn mình từ đông trước Tưởng đã chết rồi trong lá khô Ô hay ! Xuân đến nào ai đợi Bướm nhởn nhÆ¡ bay phấn bụi má» Có chàng trai chợt thấy mình lá»›n Trong lòng chợt thấy suối yêu đương Cô con gái nhá» sau hai lá»›p Xuân này sao em đẹp nhất trưá»ng Ai Ä‘i ngoài chốn xa ngàn dặm Trở vá» rÅ© tấm áo phong sương Bên nồi bánh tét vừa má»›i chín Mùa xuân êm ấm đẹp lạ thưá»ng Mưa xuân tá»±a tấm màng sương mõng Che chuyến đò ngang qua bến sông Tôi vui ... vui quá nên tôi đã Cắn vỡ xuân ra từng mảnh hồng Tôn Thất Phú SÄ© SPRING COMING BACK There was two little birds singing in the garden Affectionately expressed in lovely manner Taking few herbs then took off To peaceful place to make their love nest Apricot branch at the gate deeply slept At a suÄ‘en burgeoned some green Spring furtively entered life vessel With melancholy light wind blew under yellow dry sunlight Butterflies hiÄ‘en themselves since previous winter Thought as dead in dry leaves Oh! Spring coming no one expected Butterflies freely flew with dim chalk powder There was a guy suÄ‘enly felt himself as grown up Deep inside realized a suÄ‘en love stream A little school girl lower than two grades This spring she was the most beautiful in school Who went far in mile and mile distance Retumed and cleaned dusty clothes Beside rice bread recently steamed Spring seemed warm and beautiful extraordinarily Spring looked as a thin dew curtain Covered the transversal boat crossed the river Happỵ I was so happy That I bit the spring into rose pieces RGC 10-05-2006 February 200

Tôn Thất Phú Sĩ

Mục Lục


5. Không Có Mùa Ãông Quê nhà em đâu thấy Ãông sang Quanh năm chỉ thấy có nắng vàng Nắng hong tóc rối pha mùi bưởi Hồng má em tôi, mắt thêm trong Anh ở Houston quá lạnh Ãông Chỉ mong chút nắng chiếu ánh hồng Cho thôi lạnh giá, thôi cô quạnh Cho ấm không gian, ấm cõi lòng Texas 2005

Trần Thiên Ấn

Mục Lục


6. Ãón Xuân Vá» Dưới Mưa Ãón xuân vá» dưới mưa Dòng sông Thames há»­ng há» Giá»t mưa buồn tưởng nhá»› Sướt mướt thương chiá»u xưa MÆ¡ thấy xuân trong mÆ¡ Giữa khung trá»i ảo má»™ng Mình vá»›i xuân nương gió Bay vá» cá»i mênh mông Nhà ta nghèo cuối sông Ãồng lúa thÆ¡m bên bá» Xanh màu cây cúc trắng Mai vàng bướm ngẫn ngÆ¡ Hương khói xuân bâng quÆ¡ Bàn thỠđơm bánh trái Tiếng pháo vang đầu ngá» Xác đỠhồng cho ai Con đưá»ng xưa rá»±c rở Rá»™n rả tim bồi hồi Nụ hôn đầu bở ngở Ứớt át hai bá» môi Kinh thành xưa xa xôi Ãón xuân sang thiên đưá»ng Em nữ thần vô tá»™i Ãiệu slow Ä‘au thương! Chiá»u nay mây vất vưởng Thương dang dỡ bẻ bàng Ôm dáng xuân vay mượn Hồn ta Ä‘i lang thang! Ãón xuân vá» dưới mưa Dòng sông Thames há»­ng há» Giá»t mưa buồn tưởng nhá»› Sướt mướt thương chiá»u xưa London Nam Thảo
Mục Lục


7. Anh Mãi Là Mùa Xuân Em không muốn xa anh Tình còn dài mênh mông Ná»—i nhá»› dâng ngập lòng Niá»m thương dài vô tận Anh mãi là mùa xuân Ãem hạnh phúc vá» cho Em là con Én nhá» Bên mùa xuân yêu thương Tình em là Ãại Dương Thương anh thương thật nhiá»u Anh Æ¡i anh có hiểu Trăm ná»—i nhá»› ngàn thương Ãêm mÆ¡ ngày má»™ng tưởng Hình bóng cá»§a ngưá»i thương Nhá»› sao tiếng anh nói Nhá»› quá giá»ng anh cưá»i Má»™t ngày nào xa nhau Em vẫn luôn nguyện cầu Cho anh thật hạnh phúc Bên ngưá»i anh yêu thương Nhật Hạ SG
Mục Lục


8. Xuân Chưa Vá» Tìm mãi chút nắng hồng Bao năm vẫn chưa thấy Tuyết băng còn Ä‘ong đầy Gió xuân lạc mất rồi. Phút giây chợt bối rối Cứ ngỡ là cung Ä‘iệu Dìu tim vào tình yêu Nhưng chỉ là niá»m Ä‘au. Cung tình vạn sắc màu Cho Ä‘i mà chẳng nhận Còn lại sầu tá»§i thân Lệ trào bao ná»—i nhá»›. Chỉ tại mình má»™ng mÆ¡ Tình cảm không đúng hướng CÅ©ng đâu trách ngưá»i thương Thôi đành nuốt đắng cay. Chợt tỉnh giấc má»™ng dài Qua ngày tháng tình thÆ¡ Không còn đợi – chẳng chá» Tình ảo vào cÆ¡n mê. * Chúc ai chữ phu thê Giữ tình luôn thấm đẫm Trá»n thá»§y chung trăm năm NghÄ©a keo sÆ¡n vẹn toàn.

Hà Khánh Phương
Mục Lục


9. Xuân Muá»™n Trên cành biếc chuyá»n tình đôi chim nhá» Hương hòang lan thÆ¡m ngát trá»i thanh thiên Em âm thầm thoa chút phấn làm duyên Tô nét bút cho xanh hàng mi nhạt Bỡi xuân đến lòng cÅ©ng nghe đổi khác Chút bâng khuâng chút xao xuyến bâng quÆ¡ Sáng hôm nay sao lòng nhá»› vu vÆ¡ Nhá»› tha thiết những tháng ngày xưa đẹp Bỡi đón xuân cá»­a phòng em chẳng khép Mặc gió lùa tóc rối áo phong phanh Nghe hương xuân mÆ¡n man da thịt mình Chợt rung động hai bá» môi giá lạnh Bỡi khá» dại nên quay đầu lẫn tránh Bỡi si mê nhưng giả bá»™ vô tình Ãể xuân qua rồi hạ cÅ©ng làm thinh Trên phố vắng Ä‘i nhặt hòai ká»· niệm Năm tháng ấy cứ mãi hòai tìm kiếm Cho môi hồng cho má phấn tàn phai Em nhìn xuân nén má»™t tiếng thở dài Tay tháp bút che hai hàng mi đẹp . Trần Hoan Trinh
Mục Lục


10. Mừng Thoát Bão hởm nay lo đứng lo ngồi lo tin bão dữ cuốn trôi cá»­a nhà đứa cháu vừa má»›i sinh ra lẽ nào cÅ©ng phải phong ba giữa trá»i bão lÅ© nát lòng ai Æ¡i ta ngưá»i ly xứ tÆ¡i bá»i tâm tư ngưá»i Ä‘i, có thật Ä‘i ư ? vẫy tay thì dá»… giã từ được đâu tóc em xanh, mẹ bạc đầu qua màu bão lÅ© cùng màu tan thương xa bao lâu, cách dặm đưá»ng quê nhà vẫn đó gá»i thưá»ng tên anh ná»—i lo dá»±ng giữa trá»i xanh nhưng rồi tá»± tắt hóa thành ná»—i vui! SG, 01.11.2006 (Sau khi nghe cÆ¡n bão siêu mạnh Cimaron chuyển hướng, không vào Miá»n Trung VN như dá»± báo trước đó) Ngô Hữu Ãoàn

Mục Lục


11. Gõ Cá»­a Muà Xuân "Thương Tặng Quỳnh" Ngá»n Chướng thổi vá» bên đó Có còn lạnh lắm không em Anh ngồi nhìn bông tuyết đổ Nhá»› hoa Quỳnh nở giữa đêm Em còn thức không bên đó? Chá» ai gõ cá»­a mùa Xuân Bên nầy cuối năm ra ngõ Nhá»› vá» xứ sở bâng khuâng! Anh biết Sài Gòn sắp Tết Nhưng em mệt lắm phải không? Sạp bông chợ chiá»u ế ẳm Con thÆ¡ vai gánh tay bồng... Mái tóc bá»nh bồng năm ấy Giá» nầy nhuá»™m nắng tắm sương Ãnh mắt hồn nhiên con gái Quầng thâm dõi bước dặm đưá»ng! Em Æ¡i! Mùa xuân trở lại MÆ¡ vá» vá»›i Mẹ vá»›i em Giao thừa chá» hoa Quỳnh nở Hương thÆ¡m ngan ngát bên thá»m... Ãêm cuối năm 2006.
Sông Cửu





Mục Lục


12. Ãắng à Tình Gá»­i Há»’ MINH XUÂN Mẹ cá»§a con! Lòng đắng nhá»› thương Ai xuôi chi cảnh biệt chia đưá»ng Con Ä‘i, vết khắc hằn sâu đậm Mẹ, Chị…nhà xưa…gió bốn phương !! Con Ä‘i đâu phải chỉ mình con Khóc nhá»› thương trông cảnh mất còn Con biết mẹ buồn Ä‘au xót lắm Tuổi già lây lất tháng năm mòn… Ãất ngưá»i nắng ấm, trá»i hanh gió Nhưng có khi nào con được vui Tình quê, đất nước còn nguyên đó Mà bá» ra Ä‘i thật ngậm ngùi… Gió chướng Gò Công, bông so đũa Ãong đưa trổ trắng trước sân nhà Tóc trắng đếm thá»i gian mẹ nhá»› Thằng con trai út biệt trá»i xa… Những ngày tháng tết dăm thằng bạn Chiến đấu năm xưa ghé lại nhà Tụi nó thăm mà sao mẹ khóc? Nhìn bạn bè con - mẹ xót xa… Ãất ngưá»i tết đến càng thê thảm Ngồi lái xe mà nhá»› trăm Ä‘iá»u Mấy cá»™i mai vàng ai lặt lá Ai chùi lư- tảo má»™ ông bà… Ở đây mùa tết trá»i đông giá Nén nhá»› thương xa, lạnh tím lòng Có mấy ngưá»i thân nÆ¡i đất lạ Lòng con nhá»› mẹ trắng chiá»u không!! Mưá»i lăm năm Thúy Kiá»u lưu lạc Còn được vui Ä‘oàn tụ gia đình Tết nầy cÅ©ng vẫn chưa vỠđược Chua xót lòng con, đắng ý tình…!!

Thy Lan Thảo
Mục Lục


13. Xuân Nhá»› Em chợt đến, mùa xuân vừa mở cá»­a Hãy vào Ä‘i đốt lại đỉnh trầm hương Nghe chim hót hoa đào Ä‘ang rá»±c nở Phút sum vầy ta mng cõi quê hương. Em hãy Ä‘á»c bài thÆ¡ xuân má»›i viết Chúc mẹ mình quê cÅ© được bình an à hồn thÆ¡ tình xuân sao tha thiết Lá»i nguyện cầu non nước hết gian nan! Ôi nhá»› qúa, thuở nào bên xứ mẹ Lúc xuân vá» trá»i đất mở thênh thang Những đồi hoa, cánh đồng xanh bát ngát Ngưá»i trở vá», chen kín chiếc đò ngang. Trong vưá»n sau đàn em vui pháo nổ Bếp lá»­a hồng mẹ nấu bánh chưng xanh Em áo lụa nụ tình xuân rạng rỡ Len lén nhìn ngây ngất cõi lòng anh! Mùa xuân mng đã qua và qua mãi Ãể bây giá», còn ná»—i nhá»› mênh mông Xuân xa xứ, chúng mình Ä‘ang khoắc khoải Thương mẹ già sầu quê cÅ© chá» trông! Portland-OR

Hàn Thiên Lương
Mục Lục


14. Xuân Hồi Tưởng NÆ¡i tuyến đầu Tổ Quốc, Anh đón Xuân vá»™i vàng, Ná»­a đêm bừg tỉnh giấc, Pháo đạn thù nổ vang. *** Hoa rừng thay mai cúc, Ôm súng ngỡ ngưá»i yêu, Bạn anh vừa ngã gục, Ãau đớn biết bao nhiêu. *** Nghìn cân treo sợi tóc, Tính mạng anh bấy giá», Má»™t bước đến sá»± chết, Tá»±a lá vàng Ä‘ong đưa. *** Thá»i loạn anh là lính, Yên giặc anh làm thÆ¡. Yêu anh không toan tính, Em chinh phụ đợi chá». *** Xuân nầy nÆ¡i đất khách, Buồn thê thiết: Nhá»› Quê. Quê nghèo còn Ä‘au khổ, Biết bao giá» quay vá»?.
Hoàng Yến

Mục Lục


15. Sao Không Là sao không là nắng sá»›m để sưởi ấm đêm đông để ru em vào má»™ng để tình mãi ươm hồng sao không là mây bay để che Ä‘á»i mưa bão để năm dài còn lại còn nói tiếng yêu em . sao không là trăng thanh để thấy đêm huyá»n dịu để còn nghe ngà ngá»c lá»i em gá»i : anh yêu . sao không là đêm tối để phố xá ru êm để bước chân chung vá» nghe tiếng thở con tim sao không là em hỡi ! để cho tình nóng vá»™i để đốt lá»­a hương yêu ru chút ấm vá» chiá»u . sao không là vợ chồng để trả nghÄ©a trăm năm để trả Ä‘á»i tiếp nối ôm trá»n tình -- em - tôi . Phan Tưởng Niệm

Mục Lục


16. Có Những Giá»t Mưa Dạo: Má»™t chút tình xưa không dám ngá», Trăm năm thương nhá»› tá» vỠđâu. Cóc cuối tuần: (Mến tặng các cá»±u há»c sinh BTX/THD cá»§a khung trá»i Dalat nhân ngày há»™i ngá»™ cuối tháng 5/2006 tại Montréal) Cuống quít giá»t mưa xanh, RÆ¡i trên thành phố lạnh. Tóc mÆ¡ chiá»u óng ánh, Chóng vánh phút tan trưá»ng. Anh lóng ngóng bên đưá»ng, Hồn vấn vương tà áo. Tuổi há»c trò khá» khạo, Miá»n má»™ng ảo rong chÆ¡i. Anh tay trắng vào Ä‘á»i, Em nhìn trá»i cao vút, Nên ngõ vá» hun hút, Anh côi cút tình câm. Mưa giã biệt lâm râm, Anh âm thầm lá»§i thá»§i, Lê chân lìa phố núi, ÃÆ°á»ng gió bụi tìm quên. Chiến trưá»ng đẫm mưa đêm, Lòng má»m như sương khói, Giận mình xưa chẳng nói, Cho tiếc nuối muá»™n màng. Ngày sẩy nghé tan đàn, Anh bàng hoàng tê tái, Biết bao giá» gặp lại, Ngưá»i gái nhá» năm nao. x x x Rồi mưa nắng qua mau, Tìm nhau trên đất lạ, Em còn tươi sắc hạ, Anh đã ngả màu đông. Em tíu tít bên chồng, Anh ngồi trông bóng tối, Thầm cắn răng nuốt vá»™i, Dòng suối chá»±c trào tuôn. Có những giá»t mưa buồn, Rá»›t xa nguồn lặng lẽ. Anh má»™t Ä‘á»i quạnh quẽ, Vẫn làm kẻ bên đưá»ng. Cali, 6/2006 Trần Văn Lương


Mục Lục


17. Ãợi Xuân Mùa xuân còn chưa mặc áo. Chây lưá»i ,nuối giấc chiêm bao Nắmg mai tràn qua cá»­a sổ Ngây ngưá»i ,nghe lá lao xao. Ãông Æ¡i! mau mau bước vá»™i. Cho mầm xanh nhú chào Ä‘á»i. Chim chóc Ä‘ang chá» cất tiếng Hót lá»i đánh thức Xuân thôi. Mùa xuân Ä‘ang khoe áo má»›i Rạng ngá»i xanh ,đỠ,tím,vàng. Tung tăng,nắng cùng nhảy múa. Hoa cưá»i ,chá» bướm mÆ¡n man. Mùa xuân có còn trong em ? Ta buồn ,xuân em á»§ rá»§. Thá»i gian Ä‘i qua êm Ä‘á»m Nhá»› không em? Lá»i yêu cÅ©.... Atlanta 11-06

Vân Hà
Mục Lục


18. Những Gì Cùng Anh Những gì nói được cùng anh Thì em đã nói làm lành đấy thôi Hôm qua mây, gió trôi trôi Làm trăng chợt tá» bá»—ng rồi như tan Yêu thương như giữa hai hàng Hiểu và không hiểu chẳng màng đến ai NghÄ©a là chẳng đậm chẳng phai Anh, em vá»›i tháng ngày dài có nhau Cái gì không nhắc mà Ä‘au Nói như chẳng nói vá» sau có còn Ví dầu lòng dạ sắt son Má»i Ä‘iá»u tan biến chẳng mòn tình yêu Ngày mai xác thác hồn siêu CÅ©ng cùng má»™t dạ ngày liá»u bên anh Ãêm nay trăng, gió thanh thanh Ãá»i như sao bá»—ng an lành hÆ¡n xưa Nghe đâu tí tách hạt mưa Lòng nghe trầm bá»—ng cho vừa nhá»› thương Nghe vui mình vẫn má»™t đưá»ng Vẫn yêu vẫn ghét Ä‘á»i thưá»ng cùng Ä‘i

Vành Khuyên
Mục Lục


19. Hà Ná»™i Tôi Yêu Hà Ná»™i tôi yêu má»™t mùa Xuân Hoa nở hương bay khắp thị thành Cành hoa đào nụ hồng he hé Giữa mây trá»i nắng nhẹ bâng khuâng Hà Ná»™i cá»§a tôi , cá»§a hồn tôi Bao năm nhung nhá»› ngỡ xa rá»i Phương trá»i tôi nghe lòng lưu luyến Âm thầm từng đêm giá»t sầu rÆ¡i Hà Ná»™i tôi mÆ¡ thấy ngưá»i yêu Ão trắng tinh khôi đứng đợi chiá»u Tay vẫy má»i ngưá»i trai viá»…n xứ Môi cưá»i thoang thoảng nét diá»…m kiá»u Hà Ná»™i tôi nghe ấm lòng mình Mùa Xuân tôi đón lấy bình minh Ãể được nghe trái tim cảm động Giữa phố đông nghe tiếng gá»i tình 29.12.06

Ãông Hòa
Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Mai Ly (Truyện Dài)

Việt Dưong Nhân





Chương 4

Ông Tấn lái chiếc Vespas-Italie đến chợ Thị Nghè đậu trước cá»­a tiệm gạo Hưng-Thành, má»™t tiệm bán gạo, than, cá»§i, nước mắm , dầu hôi v.v... Ông Tấn cho Việt, Mỹ và Mai Ly xuống xe. Ông dá»±ng xe xong, đến gõ cá»­a tiệm Hưng-Thành. Ngưá»i nhà ra mở cá»­a, trong tiệm đã dá»n cÆ¡m canh sẵn sàng vào bàn ăn mà thôi. Bà Nhung là má vợ cá»§a ông Tấn. Bà vừa thấy hai cháu ngoại, rồi nhìn lại thấy có Mai Ly, bà vá»™i há»i :
- Ãứa nào đây vậy Tư ?
- Dạ, thưa má. Ãây là Mai Ly, em đến để đưa rước Việt và Mỹ Ä‘i há»c. Mai Ly được mưá»i ba tuổi, em há»c tá»›i lá»›p nhứt, nhưng hết há»c hÆ¡n má»™t năm nay vì hoàn cảnh.
Bà Nhung nhìn Mai Ly và sang qua nhìn ông Nhung và nhìn chung quanh mấy đứa con, rồi bà nói :
- Ngộ thật ! Mai Ly sao hao hao giống con Cúc nhà mình ghê đi !
Trong nhà có Cúc ở đó, Cúc đi ra đứng kế Mai Ly và nói :
- Dạ, Mai Ly bằng con đó má. Mai Ly mấy tuổi rồi ? Chắc bằng Cúc chá»› gì ? Mai Ly thấy tất cả gia đình ai cÅ©ng nhìn và nói vá» em, em rụt rè trả lá»i nho nhá» : - Dạ, tôi mưá»i ba tuổi.
Cúc nói :
- Chị lá»›n hÆ¡n Cúc má»™t tuổi. Vậy Cúc gá»i bằng chị nha !
Bà Nhung nhìn Mai Ly, rồi kéo em vào ngồi kế bên bà. Gương mặt bà Nhung vui vẻ. Nhưng dưá»ng như bà hÆ¡i lo cho Mai Ly, bà nói :
- Thôi, ăn cơm đi. Còn để cho thằng Tư vỠXóm-Củi nữa. Ngày mai ai cũng khai trương tiệm.
Ông Tấn, Việt và Mỹ cùng Mai Ly ăn cơm chung bàn, có ông bà Nhung, Cúc, Lan, Hoa, Thành, Hưng, cùng chị Hai bếp và chị Chín giặt ủi. Bữa cơm xong, ông Tấn hôn hai con và dặn dò :
- Nè, Việt, Mỹ ! Hai con phải ngoan vá»›i chị Mai Ly, và phải thương chị nữa nghe hôn ! Chị sẽ đưa rước hai con Ä‘i há»c và chÆ¡i vá»›i hai con. Thôi, ba Ä‘i vá» vì trá»i tối rồi.
- Dạ, tụi con sẽ ngoan. Hôn ba nè !
Ông Tấn quay sang ông bà Nhung :
- Con nhá» ba má, cho con gá»­i Mai Ly để trông chừng Việt và Mỹ. Nếu ba má thấy Mai Ly thích Ä‘i há»c, ba má cho em Ä‘i há»c ban đêm . Mai Ly cÅ©ng là con cháu trong gia đình khá giả ở Bình Chánh. Nhưng dưá»ng như em mồ côi !
Bà Nhung nghe thế, bà rất cảm động và nói với ông Tấn :
- Con đừng lo, má thấy Mai Ly có vẻ ngoan ngoãn dá»… thương. Thôi, tối rồi con lo vá». Nè, nhá»› chạy xe cẩn thận nghe hôn. Cuối tuần trở qua đây rước tụi nó vá».
- Dạ, chào ba má con vá». Anh vá» nghe các em !
Trong tiệm Hưng-Thành chỉ có Cúc và bà Nhung là để ý và an á»§i đến Mai Ly. Còn ông Nhung, Thành, Hưng, Lan và hai chị làm công thì bình thưá»ng. Nhưng chỉ có Hoa là thấy hÆ¡i khó chịu vá»›i Mai Ly.
Ä‚n cÆ¡m xong, cả gia đình kéo nhau vá» nhà riêng, cách tiệm lối ba bốn căn phố. Còn hai chị làm ngá»§ lại tiệm. Mai Ly được ngá»§ chung trên gác vá»›i Việt, Mỹ và Cúc. Ãêm đầu tiên Mai Ly ngá»§ trong nhà ngưá»i lạ. Cúc rất mến Mai Ly từ khi vừa thấy em giống Cúc, ông bà Nhung, Hoa, Lan, Hưng, Thành ngá»§ dứơi nhà.
*
Thá»i gian êm Ä‘á»m trôi chảy. Mai Ly được bà Nhung yêu thương như con đẻ. Cúc cÅ©ng thương Mai Ly như chị ruá»™t. Hai cô thương nhau lắm. Há»… má»—i lần bà Nhung sắm cho Cúc quần áo, nữ trang gì thì Mai Ly có y như Cúc. Mai Ly và Cúc cách nhau má»™t tuổi mà trá»i sanh sao hai đứa nhá» khác mẹ cha, lại giống nhau gần như hai giá»t nứơc. Chỉ có Mai Ly trắng hÆ¡n Cúc má»™t chút thôi. Lối xóm có ai há»i bà Nhung vá» Mai Ly, bà nói : Mai ly và Cúc là con song sanh cá»§a tôi, vì hồi nhá» coi thầy Tá»­-Vi nói là không tốt cho hai đứa ở gần, phải cho tụi nó sống xa cách, chá» qua đúng con giáp má»›i cho vỠở chung...
*
Ngày tháng trôi hÆ¡n ba năm, Mai Ly sống trong êm Ä‘á»m đầy tình thương cá»§a bà Nhung và Cúc cùng hai em Việt, Mỹ. Việt và Mỹ luôn luôn ngá»§ chung vá»›i Mai Ly, hai em nằm hai bên, Mai Ly nằm chính giữa. Tình thương gia đình đằm thắm, và đêm đêm Mai Ly cắp sách Ä‘i há»c thêm.
Bấy giá» Mai Ly đã hÆ¡n mưá»i sáu tuổi. Lứa tuổi dậy thì như cánh hoa búp vừa hé nụ. Trổ mã con gái, em có mái tóc Ä‘en huyá»n óng ả, vóc dáng cân đối, tướng Ä‘i khoan thai. Tuy, Mai Ly không đẹp như hoa khôi, nhưng em có nét duyên dáng và hấp dẫn. Có đôi mắt buồn, hàm răng trắng, tay chân nõn nà chuốt nhá»n, cặp ngá»±c căng phồng. Khiến cho mấy cậu trai cùng xóm ngắm nghía, trêu ghẹo. Trong nhà đã có Thành ngắm nghía rồi. Nhưng tuổi trẻ hồn nhiên ngây thÆ¡, Mai Ly vui đùa vá»›i Cúc và các cô cậu trang tuổi trong xóm. Trong nhà có chị Hai bếp và chị Chín giặt á»§i, há» hay a tòng vá»›i Hoa ganh ghét Mai Ly. Há» tìm cách này cách nỠđể mét hết chuyện này đến chuyện kia vá»›i bà Nhung. Tại vì bà Nhung quá thương Mai Ly. Má»™t hôm Hoa mét vá»›i bà Nhung :
- Má biết hôn, con Mai Ly Ä‘i chợ dùm con, nó ăn lá»i đó má, và đôi khi nó còn ăn cắp tiá»n trong kết nữa đó !
Bà Nhung thừa biết ai thương, ai ghét Mai Ly rồi, bà nói :
- Nè, sao tụi bây hay mét này ná» hoài, mà con Mai Ly, nó không bao giá» mét má chuyện gì cả. Thôi, đừng sanh lòng ganh tị con ngưá»i ta. Tụi bây phải thương nó chá»›. Tại sao lại ganh ghét vá»›i nó làm chi vậy ?
Mai Ly cÅ©ng thừa biết, ai thương, ai ghét mình nên em lá» Ä‘i. Bởi vì có bà Nhung và Cúc vá»›i Việt, Mỹ thương em đủ rồi. HÆ¡n nữa, má»—i cuối tuần ông bà Tấn qua rước Việt, Mỹ và em vá» Xóm-Cá»§i. Lâu lâu bà Tấn dắt em Ä‘i sắm quần áo đẹp, và luôn luôn cho tiá»n em ăn bánh rất hậu. Tình thương như thế, Mai Ly cÅ©ng đủ thấy Ä‘á»i mình vui sướng không khác chi con nhà giàu. Và, dưá»ng như em đã quên hết những cảnh đắng cay Ä‘á»a đày cá»§a gia đình thân thuá»™c trước kia...
*
Vào má»™t tối, đến giá» cÆ¡m, Thành còn ở nhà riêng để há»c bài. Bà Nhung sai Mai Ly Ä‘i gá»i Thành vỠăn cÆ¡m, em đến gõ cá»­a, Thành ra mở cá»­a kéo Mai Ly vô nhà và nhanh tay khóa cá»­a lại. Thành định ôm Mai Ly liá»n nhưng em sợ quá, tung chạy tuốt ra đàng sau, Thành rượt theo ôm chặt em, rồi giật xuống giưá»ng. Mai Ly cố kháng cá»± nhưng vì Thành to con và hÆ¡n nữa sức con trai, Mai Ly đành xuôi tay, tá»± than : Thôi rồi ! Sẽ hết Ä‘á»i con gái vì Thành rồi ! Thành giá»±t nút áo cá»§a Mai Ly làm bật ra đưa cặp ngá»±c tròn trịa, trắng nõn, Thành định Ä‘i sâu hÆ¡n... May thay, có Cúc đập cá»­a gá»i :
- Anh Thành và chị Mai Ly ! VỠăn cơm, cả nhà đang đợi kia kìa !
Thành vội đứng dậy đi ra, bảo với Cúc :
- Mầy vá» trước Ä‘i, tao và Mai Ly vá» liá»n.
- Vá» liá»n nha, cả nhà đợi đó !
- Ờ.
Thành trở vào, thấy Mai Ly Ä‘ang gài nút áo lại, cậu chỉ vô mặt Mai Ly và hăm dá»a : - Mầy không có mét má nghe. Nếu mầy mét, tao sẽ giết mầy.
Mai Ly không nói gì hết, em Ä‘i ra cá»­a đứng đợi. Thành lấy chìa khóa mở cá»­a. Ra khá»i nhà, Mai Ly Ä‘i thẳng đến tiệm, mặt mày em tái mét, vì hốt hoảng. Còn Thành thì làm bá»™ tÄ©nh bÆ¡. Bà Nhung thấy Mai Ly là lạ và có vẻ run sợ, bà há»i :
- Mai Ly ! Làm gì mặt mày tái xanh mà tay con run run vậy ? Cái gì, nói cho bà biết đi ?
Mai Ly lắc đầu, nước mắt rưng rưng, em cầm lòng không được nên liá»n đứng dậy chạy ra sau bếp khóc nức nỡ. Cúc thấy vậy, bèn chạy theo há»i. Nhưng Mai Ly lắc đầu và khóc. Cúc lắc lắc Mai Ly và nói :
- Chị nói cho em nghe đi, em không nói với ai đâu.
- Không được đâu, mai mốt sẽ nói. Còn bây giỠsợ lắm, ghê lắm Cúc ơi !
Cúc chẳng hiểu gì, mà cứ dỗ Mai Ly, và nói:
- Thôi chị lên ăn cơm, kìa má xuống tới.
- Cái gì đó Cúc ? Mai Ly ra sao vậy ? Nè, Mai Ly lên ăn cơm đi con, rồi còn tắm rửa ngủ sớm nữa. Chuyện gì để từ từ giải quyết chớ đừng có khóc nghe hôn.
Mai Ly không dám cãi lá»i bà Nhung, em lau nước mắt, nói :
- Dạ, con lên liá»n.
Mai Ly nuốt không ná»—i cÆ¡m, nhưng cÅ©ng ráng làm vui lòng bà Nhung. Ä‚n xong, em tắm rá»­a và vá» nhà riêng lên gác nằm vá»›i Việt, Mỹ. Việt, Mỹ thấy Mai Ly khóc, bèn há»i :
- Bộ cậu Thành đánh chị hả ?
- Không có.
- Chớ sao chị khóc ?
- Thôi, hai em ngá»§ Ä‘i, sáng còn Ä‘i há»c nữa đó.
- Chị cũng ngủ nữa nghe, chị đừng khóc, tụi em thương chị lắm mà.
- Ờ, nếu thương chị thì hai em phải ngá»§ liá»n chá»› đừng có há»i gì nữa cả.
Việt, Mỹ nằm yên ngá»§. Trong đầu óc Mai Ly bị chấn động mạnh, tá»± nhá»§ : Trá»i Æ¡i ! Mình phải Ä‘i rồi ! Mình không thể nào ở lại đây lâu được. NÆ¡i đây đã cho mình biết bao tình thương gia đình và tràn đầy ân sâu, nghÄ©a nặng. Nhưng sao tạo hóa không cho mình sống êm ả. HÆ¡n ba năm qua biết bao là ká»· niệm, biết bao tình thương cá»§a bà Nhung, cá»§a Cúc, cá»§a anh chị Tấn, hai em Việt, Mỹ, cùng lối xóm, bạn đồng tuổi xung quanh đây. Thôi, âu cÅ©ng là do số mệnh an bày. Mình phải Ä‘i. Trá»i Æ¡i ! Nhưng Ä‘i đâu bây giá» ? Suốt cả đêm Mai Ly không làm sao ngá»§ được, vì em phải ra Ä‘i. Mặc dù chưa biết sẽ Ä‘i vỠđâu ? Em lo lắng rồi tá»± há»i : Trở vá» Bình chánh à ! Không thể được ! ... € ! Thì mình thá»­ vá» nhà má mình coi xem sao ? Vì căn nhà lá má Ä‘ang ở bên Xóm-Ãầm là do tiá»n cá»§a mình đưa cho má cách nay hÆ¡n má»™t năm để mua nhà đó. Vậy thì mình nên vá»... Mai Ly đã tìm được hướng Ä‘i và nÆ¡i nương tá»±a. Em cảm thấy hÆ¡i yên lòng. Cả tuần lá»… trôi qua, vào má»™t buổi tối, sau khi cÆ¡m nước xong, trở vá» căn nhà riêng. Mai Ly thấy bà Nhung Ä‘ang Ä‘á»c báo ở salon, em rón rén bước ra. Bà Nhung vừa thấy Mai Ly, bà há»i :
- Ủa, con chưa ngủ sao ? Còn Việt, Mỹ ngủ rồi hả ?
- Dạ, thưa bà, hai em đã ngủ rồi, xin phép bà cho con được hầu chuyện với bà !
- Chuyện gì đó con ?
- Dạ, dạ... thưa bà !
Mai Ly ứa nước mắt, cổ há»ng nghèn nghẹn khó mà nói ra lá»i, bà nhung tiếp :
- Chuyện gì con cứ nói, con đừng sợ.
- Dạ, thưa bà, con xin nghỉ việc vào cuối tuần tới !
Bà Nhung từ từ lột cặp mắt kiếng, bỠtỠbáo xuống bàn. Bà vói tay kéo Mai Ly lại gần, và bảo :
- Con ngồi xuống đây, hãy bình tĩnh nói. Tại vì sao con xin nghỉ việc, con không đợi chị Tư qua đây rồi tính sao ?
- Dạ, vì con ở đây, con phải xin phép bà trước, rồi con sẽ nói với chị Tư sau.
- Nè, mà tại sao. Lý do gì. Ãứa nào ăn hiếp con phải không?
- Dạ, không. Không có ai ăn hiếp con cả. Con xin nghỉ, vì... vì con muốn nghỉ thôi ! - ÃÆ°á»£c rồi, nếu con muốn thì bà đành chấp nhận, nhưng tá»™i nghiệp cho Việt và Mỹ, hai em thương mến con lắm. Con bá» Ä‘i, con không thương tụi nó sao?
- Dạ, con thương hai em lắm. Nhưng con không làm cách nào hÆ¡n. Mấy năm trá»i con ở đây, bà đã thương con như ngưá»i mẹ, bà dạy dá»— và săn sóc cho con đủ Ä‘iá»u, nhưng con khổ lắm, con không thể nào nói được.
Nói đến đây, đôi dòng nước mắt của Mai Ly tuôn ra, em im lặng chỉ lau nước mắt. Bà Nhung thấy em khóc, bà vuốt tóc em, thở ra và nói :
- Thôi, con đi ngủ đi, khuya rồi.
- Dạ, thưa bà con đi ngủ.
- U, ngủ nghe con, đừng khóc nữa, việc đó để bà lo và con sẽ vừa ý.
Mai Ly thấy lòng được mở, em lên gác nằm bên Việt, Mỹ mà tâm hồn em đầy luyến tiếc nÆ¡i đây nhưng em không còn cách nào khác là phải rá»i bá» nÆ¡i này, em buồn và buồn vô tận.

hết: Chương 4, xem tiếp: Chương 5

(Còn Tiếp)....

Việt Dương Nhân


Mục Lục


2. BỠLau Cát Lở 17 (Chuyện Dài)

Ãá»— Thành



Vì làsố Xuân cho nên sẽ tạm gác một kỳ. Xin cáo lỗi cùng độc giả.

Ãá»— Thành
7/03

Mục Lục






3. Mưa Trên Phố Suối Snoqualmie

Phan Thái Yên



(tiếp theo và hết)

Tổ ấm cá»§a đôi vợ chồng son là ngôi nhà nhá» nằm kín đáo sau dãy rào trồng chè tàu vừa được tỉa xén gá»n gàng. Mái ngói âm dương phá»§ rêu phong dưới bóng mát tàng cây ngô đồng xanh lá. Tuy đã mãn mùa Xuân mà trên cành vẫn còn vài chùm hoa phÆ¡n phá»›t nhạt như khói lắt lay theo gió từ phá Tam Giang thổi lên.
Từ gần tháng nay O Ngâu bận rá»™n luôn tay, dá»n quét sá»­a sang lại cái “ổ chuá»™t cá»§a ôn Trìnhâ€. Mấy vồn rau lang ở khoảng sân nhá» sau nhà vừa đâm những tược lá màu tím, ngo ngoe dài vui mắt. Từ hiên nhà O Ngâu có thể đứng nhón thấy má»™t phần phá phía khÆ¡i xa ẩn hiện sau rặng cây bên kia đưá»ng. Trá»i vá»›i nước quyện vào nhau, chìm lắng má»™t màu xanh thẳm tưởng như bất tận nếu không có dải bá» ngút mắt như vệt chân trá»i chia cắt đầm nước vá»›i biển Ãông. Khu xóm nhá» nằm bên con đưá»ng nối hai cá»­a sông Bồ và Ô Lâu, chừng hÆ¡n giá» xe đạp từ nhà vá» Ngã Ba Sình. Khoảng đưá»ng đủ xa để Trình không vá» nhà vào má»—i buổi trưa, anh làm việc vá» tiếp liệu cho má»™t đơn vị quân nhu Pháp.
Ngả vá» Sình vắng hoe không má»™t bóng ngưá»i, con đưá»ng trãi mình nằm im lìm dưới màu nắng dịu buổi chiá»u. Ãôi bướm cánh vàng rá»±c rỡ chập chá»n, thoắt đậu thoắt bay trên những Ä‘á»t chè tàu xanh ngắt. Ngâu vào nhà trong nhóm bếp nấu cÆ¡m chiá»u, ngá»n lá»­a bập bùng nôn nao.
Những ngày hạnh phúc êm Ä‘á»m trôi như lòng O Ngâu rá»™n ràng theo từng tiếng cưá»i vui cá»§a chồng vào má»—i buổi chiá»u trở vá» nhà. Tiếng chiếc xe đạp dá»±ng hấp tấp đụng vào cánh cá»­a sổ hiên ngoài là âm thanh dịu êm như tiếng chuông gá»i trở vá» vẫn thánh thót gõ nhịp lòng O.
Một buổi trưa, Ngâu vo gạo xong vừa bắc lên bếp thì nghe tiếng xe đạp của chồng. Trình dựng xe, hối hả đóng hết cửa nẻo, xuống bếp tìm vợ. Anh ngồi bên vợ thì thầm, chỉ thấy O Ngâu lắc đầu quầy quậy.
- Không được mô…trá»i sáng trưng, dị òm…
Trình yên lặng ôm vợ dìu vá» phía buồng ngá»§. Trong gối chăn bao bá»c, mắt nhắm nghiá»n mê Ä‘uối cho đêm bất chợt phá»§ vây. Cảm giác chạm lên từng phân li da thịt như nở ra theo từng cÆ¡n sóng dập dồn, rị kéo đôi bá» chân thuông dang xa vật vã cuống vùi. Ngâu như chìm lịm trong tiếng thét gào cá»§a sóng cá»§a gió cá»§a nước từ đầm phá ngoài kia thổi luồng qua buồng the, qua những ngón tay bấu chặt, môi trào tên gá»i… Im vắng chợt rụng vá» theo cÆ¡n bão lặng. Ngâu khá»a thân nằm cuá»™n mình trong chăn chiếu, mÆ¡ màng lắng nghe đóa hoa hạnh phúc mãn khai rụng cuốn rịn ràng rÆ¡i trôi theo dòng thân xác. Âm ba réo vá»ng cá»§a sóng nước trào dâng ngoài phá chừ cÅ©ng im lắng, để lại vang vang trong nàng sau đôi mắt nhắm giá»ng nói dập dồn hÆ¡n hÆ¡i thở như đỡ nâng Ngâu thành má»™t ngưá»i má»›i cho thẹn thùng trở giấc. Mạ Ngâu mi bưa chưa !? … Ngâu chợt nghe mình bẽn lẽn lặp lại câu nói cá»§a chồng lúc O bước dưới tàng cây ngô đồng trong sân nhà nhìn theo Trình. Dáng chồng đạp xe dá»c theo phá Tam Giang trong gió ngược vá» phía cá»­a sông Bồ, thấy thương chi lạ… Ngưá»i chi mà không biết trẻn, chưa chi hết đã kêu ngưá»i ta Mạ Ngâu.
Mạ Ngâu thương chồng, eng răng tui rứa, nên câu há»i cá»§a chồng mãi hoài vẫn chưa được trả lá»i cho hương lá»­a càng thắm thiết mặn nồng suốt mưá»i năm ở Phá và biết bao năm sau đó bên tê đèo Hải Vân.
Má»™t buổi chiá»u cuối mùa hè, gió Lào thổi rần rật qua dãi đất má»™t-thuở-phá»§-chợ Thanh Thiên cá»§a Hóa Châu xưa làm rát mặt ngưá»i. CÆ¡n gió nóng như lá»­a tràn lướt qua mặt phá im lìm soi bóng khung trá»i không má»™t bóng mây chìm. Mạ Ngâu bụng đã lùm lùm đứa con đầu lòng theo chồng Ä‘i dạo dá»c theo bá» phá hóng chút hÆ¡i nước mát từ biển. Sá»± xuất hiện đột ngá»™t cá»§a gã lính Tây say khướt Ä‘ang bước quàng xiêng theo bá» nước khiến Mạ Ngâu hoảng sợ trong giây phút. Có chồng cầm tay trấn tỉnh, Mạ Ngâu nhìn tên lính viá»…n chinh và nhận ra nét mặt thú dá»­ mà nàng vẫn nhá»› như in những lần nằm chá»™ giữa đêm, hốt hoảng khóc ròng. Mạ Ngâu bương bã Ä‘i mau nhưng rồi bổng nhiên quay lại nói vá»›i chồng.
- Eng ôm thằng Tây ni lại cho tui đập hắn một trận.
Nhìn ánh mắt vợ, Trình chẳng cần há»i han vá»™i Ä‘i tìm bẻ má»™t nhánh cây đưa cho vợ rồi ôm vật gã lính say mèm nằm sấp trên cát. Mạ Ngâu đập túi bụi tên lê-dương rồi bá» chạy tá»›i dá»±a lưng vào má»™t cây dương đứng thở dốc. Trình dìu vợ ngồi xuống bên mình, cưá»i há»i.
- Mạ Ngâu mi đập mà hắn say như chết rứa thì có ăn thua chi mô?
- Răng không ăn thua. Ãập cho hắn tởn không dám vác mặc lên Mỹ Xuyên phá phách nữa, cho đàn bà con gái trên ná»› nhá».
Mạ Ngâu kể cho chồng nghe chuyện rá»§i mà may thoát khá»i tai há»a má»™t Ä‘á»i mấy năm trước đó.
- Chừ thì tui yên bụng rồi, hết phải nằm thấy cái bản mặt dÆ¡ dáy cá»§a hắn. Vợ chồng yên lặng ngồi bên nhau nhìn hoàng hôn buông trên mặt nước Ä‘ang chuyển sang màu tím lặng pha hồng. Ãêm xuống mau thả chiếc khăn choàng Ä‘en lên mặt phá bất chợt mênh mông. Há» trở vá» nhà, chân bước cÅ©ng nhẹ như lòng.

Cuối năm đó Ngâu vá» nhà mạ đẻ con so. Mệ Cá»­u khoe khắp chợ thằng cháu ngoại đầu cá»§a mình. Cả nhà trong Bao Vinh tíu tít ra Mỹ Xuyên thăm cháu. Ãôi bàn tay to lá»›n thô tháp cá»§a ôn Thợ VÄ©nh chuẩn xác khéo léo vá»›i cưa đục bao nhiêu thì càng vụng vá» lúc bồng ẳm thằng cháu đích tôn bấy nhiêu. Ôn cha trẻ Trình thì má»—i cuối tuần Ä‘á»u đếm từng giá» từng phút để tìm cách ra làng thăm vợ con. Ngôi nhà bên phá rá»™n ràng vá»›i tiếng khóc trẻ thÆ¡. Lại càng rá»™n ràng hÆ¡n những năm sau đó. Mạ Ngâu đẻ sai như bầy gà cá»§a mạ thá»i con gái, ba năm hai đứa ra Ä‘á»i Ä‘á»u đặn vuông tròn. Má»—i lần tết lá»…, giổ chạp vá» làng, nếu Mạ Ngâu không bụng mang dạ chá»­a thì cÅ©ng ẳm con má»›i sinh, theo sau là bầy con xinh lẳm đẳm chạy theo mạ. Cái nồi nấu bánh tét thá»i chỉ hai mẹ con hôm sá»›m trở nên quá nhá» cho bầy cháu ăn như giặc, đêm giao thừa Mệ Cá»­u nấu bánh ngoài sân trong cái thùng tôn lá»›n, lá»­a cháy bập bùng nổ lách tách chia huyên náo vá»›i bầy trẻ nhá» lao xao nói cưá»i. Những lần cả nhà ngược sông Bồ lên Bao Vinh thăm ná»™i, không nghe ôn Thợ VÄ©nh nhắc chi tá»›i lần nhắn con dâu ráng đẻ bầy cho ôn ẳm. Ôn bồng đứa cháu nhá» nhất, gá»i mua kẹo kéo cho cả bầy cháu ná»™i ngoại, nhiá»u quá đếm không xuể.
- Tụi bây ở mô ra mà loi choi như giòi ôn đếm không ngạ, bồng muốn lá»i cả tay.
Mưá»i năm theo chồng vá» Phá Tam Giang. Hình ảnh o thôn nữ dịu dàng bên dòng sông Ô Lâu ngày nào đã son sắt dãi dầu thành Mạ Ngâu tần tảo nuôi con, lo cho chồng hôm sá»›m.
Những rợn sáng tinh mÆ¡, rá»i nhà lúc trá»i còn đêm, tất tả ra bãi phá chá» cho kịp ghe lưới vá», mua bán sang tay kiếm chút lá»i và rổ cá cho nhiá»u miệng ăn trong nhà. Nồi cá nục chuối thÆ¡m cay ăn mau cho kịp hít hà hay khạp mắm thu luôn sẳn đó cho bầy con háu đói. Những vồn lang xanh mướt khoảng vưá»n sau nhà vẫn mùa theo mùa tốt cá»§ . Bầy gà vẫn đẻ sai trứng, không còn cần thiết cho cha mạ mua má»›m duyên nhau mà cho cha-con-bây lạ miệng.
Mưá»i năm. Mạ Ngâu đã nhiá»u lần ngược Ô Lâu vá» thăm mẹ già nhưng có má»™t lần Mạ Ngâu khóc suốt chuyến đò làm bầy con ngÆ¡ ngác khóc theo và ôn Trình mắt cÅ©ng đỠhoe. Vợ chồng thỉnh bàn thá» cha mạ vá» nhà, không có con trai thôi thì lấy rể làm trưởng nam cÅ©ng thuận chiá»u hương khói. Vài năm sau, không lâu sau ngày ôn Thợ VÄ©nh và ba ngưá»i con rể bá» gần má»™t tháng Giêng chèo chống cây gổ xuôi sông Bồ vá» Phá giúp con trai sá»­a sang ngôi nhà đã trở nên quá nhá» cho bầy cháu lá»›n như thổi, ôn ná»™i cÅ©ng qua Ä‘á»i. Những đêm rằm trăng soi tá» mặt phá, trầm nhang nghi ngút trên bàn thá» có thêm hương linh bài vị má»›i trang trá»ng như má»™t từ đưá»ng. Mạ Ngâu trồng má»™t hàng bông ngâu trước nhà để vong linh ôn có vá» uống trà ngá»­i cho thÆ¡m.
Mưá»i năm, mấy lần tản cư chạy giặc tránh bom. Chồng mắc việc công không vá» kịp. Vả lại Mạ Ngâu cÅ©ng không muốn chồng rá»§i gặp chuyện hiểm nguy. Nhá»› lá»m bá»m lá»i cha lúc sinh tiá»n, Mạ Ngâu nói chá»­.
- Ôn mi cứ an tâm mà lo chuyện thiên hạ sự. Ở nhà mấy mẹ con tui xoay trở được. Ôn vỠxớ rớ Việt Minh thấy được càng mệt thêm.
Như thá»i còn con gái, Mạ Ngâu luôn quán xuyến, thúc hối hàng xóm, rồi lẹ làng tản cư sá»›m hÆ¡n ai hết.
- Lo mà chạy cho rồi. Ngồi đó mà phân biệt máy bay Tây với máy bay Mỹ.
Chiếc mô cÅ©ng ở ngoài biển bay vô, chá» thấy hắn rà rà trên phá thì chạy vô hầm cÅ©ng không kịp chá»› đừng nói chuyện chạy vá» Sình hay Bao Mỹ. Ãặt hai con nhá» ngồi vô hai thúng lót sẳn áo quần, niá»n thúng tòn teng son chảo, Mạ Ngâu rảo chân gánh Ä‘i, miệng không ngá»›t dặn dò vá»— vá» các con lá»›n Ä‘ang há»›t hải chạy theo, vai đứa nào cÅ©ng quấn quanh cái ruá»™t tượng dồn gạo cÆ¡m mắm muối.
- Nhá»› cầm tay nhau, chạy theo sát mạ để khá»i bị lạc. Xuống tá»›i chợ Sình, cha ra đón, mua kẹo kéo tha hồ mà ăn.
Trình thấp thá»m chá» vợ ở cá»­a sông Bồ, ôn mừng như tìm được vàng khi thấy bầy mạ con dẫn Ä‘oàn ngưá»i tản cư mệt nhá»c gánh gồng Ä‘i dá»c theo bá» phá . Cha lấy nước sông lau sạch mặt mày lem luốc cá»§a bầy con. Lúc ôn ân cần vuốt tay lên má vợ chùi những giá»t mồ hôi Ä‘á»ng ướt bá» tóc mai, mặt Mạ Ngâu á»­ng hồng lên không biết vì mắc cở hay vì ánh nắng mặt trá»i.
- Ôn ni… dị òm. Con đứng cưá»i tá».
Ôn Trình quay nhìn bầy con đương đứng chăm chăm dòm cha mạ.
- Ãứa mô cưá»i hở mưá»i cái răng.
Bầy trẻ con được ngồi quán ăn cÆ¡m chợ, mút kẹo kéo, mừng quên hết mệt bắt đầu cưá»i nói bi bô.
Chiến trận qua Ä‘i. Những chiếc phi cÆ¡ thả bom cá»§a Tây cá»§a Mỹ bay biến dạng ra biển, trả êm Ä‘á»m lại cho bầu trá»i xanh cá»§a phá. Ãoàn ngưá»i hồi cư lại gánh gồng trở vá» nhà, chôn cất, sá»­a sang, bương chải, sống còn.
Mạ Ngâu vẫn sống cho con cho chồng. Từng ngày, từng buổi sáng tinh mÆ¡ sè sẹ mở đóng liếp cá»­a sợ chồng con thức giấc, ra phá bán mua. Có thể gã lính Tây bị mạ đập bên bá» phá vì cái tá»™i làm dÆ¡ ngưá»i mạ đã rút vá» nước theo Ä‘oàn quân viá»…n chinh lúc chân mạ còn đứng dầm trong nước Tam Giang giữa tiết tiểu hàn chá» ghe cá từ biển vá» má»™t sá»›m mÆ¡i mô đó. Biết ra, mạ mừng vì con gái mình đương lá»›n. Có thể đất nước bị ký kết chia đôi má»™t buổi trưa mô đó khi mạ đương ngồi xắt khoai phÆ¡i khô cho những ngày thiếu hụt. Biết ra, mạ nhá»› hèn chi lâu ni không còn thấy mấy ôn Việt Minh vá». Mạ bâng khuâng không biết bây chừ hỠđói no ấm lạnh ra răng ngoài ná»›.
Ôn Trình vẫn công việc cÅ© bận rá»™n hàng ngày, chẳng có chi khác ngoài cái danh xưng, lương tiá»n vẫn ba cá»c ba đồng.
Cụ Diệm vá» chấp chánh, rồi trưng cầu dân ý, “xanh bá» giá», đỠbá» bìâ€. Hai ôn, ôn mô mặt mày cÅ©ng phúc hậu, ôn vua lại có bà hoàng hậu nghe nói nhan sắc khuynh thành nên ngày Ä‘i bầu xanh đỠchi Mạ Ngâu cÅ©ng bá» vô bì.
Ôn Trình được đồng hóa vào quân đội cá»ng hòa, cho mang lon Thượng SÄ©. Ngày đầu ôn mặc bá»™ đồ lính má»›i mang lon vá» nhà, cả bầy con bu lại hảnh diện trầm trồ. Bá»­a cÆ¡m trưa hôm đó, ngoài canh rau, mắm ruá»™t cá thu, Mạ Ngâu đãi ôn Thượng SÄ© và bầy con dÄ©a trứng đổ chả to gần bằng cái mâm. Má» sáng hôm sau, lúc đứng chá» ghe cá vá», bạn hàng trong lúc chuyện trò, có ngưá»i há»i bông đùa.
- Mụ Ngâu bá»­a ni là bà đội rồi, còn dầm nước vá»›i chị em tui nữa làm chi? Mạ Ngâu cưá»i.
- Phải dầm để kiếm mắm vỠnuôi cha con ôn đội chớ biết làm răng chừ.

Chừng má»™t năm sau, ôn Ãá»™i Trình có lệnh thuyên chuyển vô Ãà Nẳng. Từ trên đỉnh đèo Hải Vân sương phá»§ nhìn xuống, Vịnh Hàn trong nước tiếp mây thấy càng hùng vÄ© hÆ¡n Phá Tam Giang. Lòng Mạ Ngâu chợt nguôi ngoai ná»—i buồn xa quê má»™t cách lạ lùng. Trước thiên nhiên bao la mà đằm thắm, tay chồng trên vai và bầy con quấn quít bên mình, Mạ Ngâu vui lòng vá»›i hạnh phúc Ä‘ang có và yên tâm vá»›i tương lai trước mặt. Ngôi nhà có khoảnh vưá»n nhá» gần bải biển Thanh Bình là cÆ¡ ngÆ¡ má»›i vợ chồng lại nối tay nhau gầy dá»±ng. Hàng bông ngâu bứng từ nhà cÅ© bén rá»… đưa hương, những Ä‘á»t lang mau mắn trổ vòi bò tím vồn đất má»›i cho bầy gà từ Tam Giang còn lạ cảnh hốt hoảng lạc tìm nhau. Ở đây, những ghe chài cá đầy lòng khoang cÅ©ng từ khÆ¡i xa trở vá» lúc ngày chưa rợn sáng nên vá»›i Mạ Ngâu việc còn lại là gắng tìm ra mối bán mua. Chẳng bao lâu những bạn hàng xuá» xòa ngưá»i Quảng từ các chợ quanh đó nhiá»u ngưá»i trở thành thân quen vá»›i Mạ Ngâu. Các con ở tuổi Ä‘i há»c, trưá»ng lá»›n bạn bè đông nên chúng mau quên ngôi trưá»ng làng nhá» bé bên Phá Tam Giang.
Ôn đội Trình vẫn giữ tật thỉnh thoảng hấp tấp ghé nhà vào những buổi trưa trên chiếc xe mô-bi-lét cũ. Mạ Ngâu mi bưa chưa !?... Rứa là mỗi năm Mạ Ngâu lại bận bịu hơn trong việc sinh con rồi nuôi con.
Trong những năm này, chiến tranh lại bắt đầu tái diá»…n, rồi ngày càng trở nên ác liệt hÆ¡n. Tây Ä‘i, Mỹ tá»›i, thanh niên miá»n Bắc thì Cá»ng Sãn quăng vô lò lá»­a chiến tranh, sanh Bắc tá»­ Nam, miá»n Nam thì động viên đôn quân cố gắng giữ lấy cuá»™c sống tá»± do nÆ¡i thành thị. Mạ Ngâu sinh đứa con thứ mưá»i hai được hÆ¡n má»™t năm thì tai há»a ập tá»›i vá»›i gia đình như hàng trăm ngàn gia đình khác ở Huế và trên khắp cùng đất nước. Vào những ngày giáp Tết Mậu Thân, ôn Trình vừa lên lon Thiếu Úy không lâu trước đó, nhân dịp Ä‘i công tác ở Huế đã xin nghÄ© phép, ở lại thăm bà con và viếng má»™ cha. Trong thá»i gian ngắn ngá»§i Cá»ng Sản chiếm đóng thành phố Huế, ông thiếu úy già đã bị bắt từ nhà ngưá»i chị ở Bao Vinh và bị chôn sống tập thể cùng hàng trăm ngưá»i khác tại Bãi Dâu. Ngày Mạ Ngâu tìm ra xác chồng, bà đã khóc cạn nước mắt. ÃÆ°a xác vá» quê chồng ở Phò Trạch chôn cất xong Mạ Ngâu nuốt nước mắt, xốc lại khăn tang áo chế vá» nhà. Mạ Ngâu nhuá»™m răng ăn trầu, áo vải tang thô lặn lá»™i thân cò tần tảo nuôi con. Ngưá»i con trai lá»›n bá» há»c Ä‘i lính, ra trưá»ng sÄ© quan xin ra phục vụ ở Sư Ãoàn I, đóng quân gần vùng hai quê ná»™i ngoại. Các cô em gái kế, kẻ làm ngân hàng ngưá»i là cô giáo, cÅ©ng lần lượt lấy chồng lính. Ngày trước chỉ má»™t ngưá»i cha là sÄ© quan, nay rể con trong nhà “năm thằng, trên trá»i dưới nước chi cÅ©ng cóâ€. Cuối năm bảy tư, Mạ Ngâu cưới vợ cho con trai lá»›n. Mạ khấp khởi mừng thầm sắp tá»›i ngày có cháu ná»™i ẳm bồng thì cuá»™c biển dâu trào tá»›i như hồng thá»§y cuốn phăng Ä‘i tất cả má»i ước mÆ¡ dá»± tính. Ngày cuối tháng Ba năm bảy lăm, thành phố Ãà Nẳng giữa buổi sáng mùa xuân se lạnh bị nung chín trong kinh hoàng tá»™t độ. Cả nhà ngồi quanh Mạ trên chiếc duyên đỉnh cá»§a ngưá»i con rể Hải Quân di tản vào Sài Gòn. Bãi Mỹ Khê xa vá»i những vệt xám dá»c theo bá» cát vương vãi nắng chiá»u. Hàng dương á»§ rÅ© cúi đầu chắn hướng nhìn vá» phố. Thành phố Mạ ắp đầy ká»· niệm hạnh phúc bên chồng, bận bịu lo toan để bầy con sống những ngày tuổi thÆ¡ êm Ä‘á»m. Lòng Mạ là bãi sương giăng. Sương lan qua vịnh biển Thanh Bình, qua đỉnh Hải Vân, rồi sa thành nước mắt đẫm ướt khung trá»i Phá Tam Giang. Sương lan bá»i bá»i giòng nước ngược Ô Lâu, bÆ¡ vÆ¡ má»™ chồng, Ä‘iêu tàn quê cÅ©. Ãoàn tàu Ä‘i vá» phương Nam, phân vân bá» bãi. Từng tỉnh lỵ miá»n Trung lần lượt thất thá»§ như những con bài buồn bã quỵ vào nhau cho kịp hết má»™t mùa xuân u uất. Buổi sáng cuối tháng Tư, trá»i Sài Gòn âm u cÆ¡n mưa nhẹ như sương, rưng rưng dấu vết thá»i gian Ä‘iêu tàn cá»§a sá»± chung cuá»™c. Má»™t chấm dứt não lòng, Mạ trào nước mắt. Ngồi giữa bầy con trên bong tàu buồn bã lao Ä‘ao triá»n sóng, lòng Mạ đành Ä‘oạn từ đây… âu sầu theo từng cÆ¡n chá»›p biển mưa nguồn…

Từ ba mươi năm qua, thành phố lưu cư này là Huế cá»§a Mạ Ngâu. Những cÆ¡n mưa ở đây cÅ©ng xanh như lá vưá»n cây thành Ná»™i. Như hi vá»ng vỡ mầm đắp đổi lòng Mạ suốt Ä‘á»i canh cánh bầy con vẫn mãi bé thÆ¡ như những Ä‘á»t lang tím vưá»n sau ngôi nhà hạnh phúc đầu Ä‘á»i bên Phá Tam Giang. Mạ ở vá»›i đứa con nghèo nhất cho bầy anh chị em vẫn đùm bá»c thương nhau. Mạ dắt dìu dâu con những lần Ä‘i biển mồ côi. Tiếng khóc dạ đỠcá»§a cháu sÆ¡ sinh nghe cÅ©ng vui như tiếng cưá»i. Mạ giành thức đêm để mình mệ ru cháu. Tiếng ru con bên phá, bên bá» vịnh biển ngày nào chừ ru cháu cÅ©ng êm Ä‘á»m giấc ngá»§, hấp háy bà-mụ-bắt mắt môi cưá»i. Ru em cho thét cho muồi. Ãể mạ Ä‘i chợ mua vôi ăn trầu. Mua vôi chợ Quán chợ Cầu. Mua cau Nam Phổ mua trầu chợ Dinh…

Quen mắt từ thá»i còn trẻ, Mạ Ngâu thức giấc rất sá»›m má»—i ngày. Trong tiếng mưa rÆ¡i gõ nhịp bồi hồi ká»· niệm, Mạ ngồi nhá»› mùi bông ngâu trước sân nhà ở Phá Tam Giang, ở Thanh Bình, nhá»› đêm trăng tá» trên phá, nhá»› ánh đèn xe chá»›p tắt trên đèo Hải Vân xa vá»i như sao sá»›m khi đứng nhìn từ bên ni bá» vịnh biển. Mạ sụt sùi nhá»› má»™ phần cha mạ, nhá»› má»™ chồng quê xa tuốt bên tê biển.

Những giòng mưa trắng lịm trên Phá vẫn còn bay mãi qua năm tháng vá» rÆ¡i trên phố suối Snoqualmie. Còn cÆ¡n mưa ước vá»ng âm thầm cá»§a Mạ thì có ai hay ?

Phan Thái Yên




Mục Lục


4. Chập Chùng Bóng Núi (Chuyện Dài)

Thanh Sơn



Vì làsố Xuân cho nên sẽ tạm gác một kỳ. Xin cáo lỗi cùng độc giả.

Thanh Sơn




Mục Lục


5. Anh Là Lính Biển Ãa Tình

Hoàng Yến

Hồi trước, có lần tôi há»i anh tôi:
- Anh Hai Æ¡i!Tại sao ngưá»i ta nói lính nào cÅ©ng Ä‘a tình hết vậỷ
Anh tôi cưá»i, nheo mắt:
- Ừ! Phải đa tình mới đúng là lính chứ!

Câu trả lá»i nghe vui vui làm tôi nhá»› mãị Gần đây, khi Ä‘á»c VIÊN SỎI NGÀ cá»§a nhà thÆ¡ Tôn Thất Phú SÄ© , tôi má»›i thá»±c sá»± thấy hết những lÄ©nh vá»±c Ä‘a tình cá»§a ngưá»i lính. Anh là SÄ© Quan Hải Quân cá»§a Quân Lá»±c Việt Nam Cá»™ng Hoà.

ThÆ¡ anh trữ tình, sôi nổi nhưng cÅ©ng rất nhẹ nhàng và sâu lắng những Ä‘am mệ ThÆ¡ thật thÆ¡, như chính con ngưá»i cá»§a anh. Ãa tình nhưng không quá nhiá»u lãng mạn. Anh viết những vần thÆ¡ trong sáng đầy ắp tình quê hương, tình Mẹ, tình yêu, tình thÆ¡ ngây rất đẹp cá»§a thá»i Ä‘i há»c... vá»›i tâm hồn giản dị.

Tuổi há»c trò là tuổi đẹp nhất cá»§a má»™t cuá»™c Ä‘á»á»‹ Có ai nhìn tà áo trắng bay bay mà không thấy lòng rung động? Ãể rồi từng đêm bên đèn chong, sách vở chợt nghe xao xuyến nhá»› thương:

Những cô con gái trước hiên trưá»ng,
Mắt biếc, môi hồng thật dễ thương,
Nhìn hình ta nhớ ơi là nhớ,
Ão trắng thÆ¡ ngây đẹp lạ thưá»ng.
( Hình Xưa Nỗi Nhớ)

Tình tuổi mới lớn của nhà thơ cũng thật hồn nhiên:

Buổi trưa trèo lên cây trứng cá
Chá»n quả chá»›m hồng hái tặng em.

Quà tặng cho cô bạn nhỠrất đơn sơ và cứ thế đi vào kỷ niệm. Kỷ niệm theo vào trong giấc mợ
Ãá»c Giấc MÆ¡ Dài – Bài thÆ¡ 8câu, 7 chữ. Kể lại má»™t chuyện tình đơn phương làm cho thi sÄ© thÆ¡ thẩn mất hồn khi ngưá»i thương Ä‘i biệt. Và giây phút chợt nhìn nhau sao quá ngỡ ngàng:

Má»™t chiá»u thu lang thang bến sông,
Chợt thấy em tay bồng tay bế ,
Suối lệ lòng anh nước vỡ tràn.

Ãẹp! Và rất hay!
Những lao xao đầu Ä‘á»i cá»§a anh từ khung cá»­a lá»›p. Lúc bất chợt thả hồn theo bóng cô bạn gái vừa quạ Tuy nhiên, không chỉ toàn là mÆ¡ vá»›i má»™ng, CÅ©ng không phải khuôn viên há»c đưá»ng giam kín mãi Ä‘á»i anh. TônThất Phú SÄ© trân quí tình thương và công Æ¡n cá»§a Mẹ:

Sữa Mẹ ngá»t ngào nuôi con lá»›n,
Tiếng nói đầu Ä‘á»i gá»i Mẹ Æ¡i!
Mẹ Æ¡i tiếng gá»i thá»i thÆ¡ ấu,
Ấm áp tim con suốt má»™t Ä‘á»á»‹

Anh cÅ©ng không quên phận làm trai, lại là trai thá»i loạn nên chá»n cho mình má»™t hướng Ä‘i vui má»™ng hải hồ:

Vào biển lòng ta phơi phơí,
Tuổi Xuân dâng trá»n cho Ä‘á»i,
Vỗ vỠsóng nuôi ta lớn,
Miệt mài theo sóng biển ơi .

Ra khÆ¡i để Trăm Năm Theo Biển, anh nhắn nhá»§ vá»›i ngưá»i tình:

Quê hương thá»i chinh chiến,
Ãi gìn giữ bến bá»,
Tàu anh xa, xa mãi,
Em …Bến chỠhoang sợ

Anh yêu ngàn khơi rộng,
Có tấm lòng bao dung,
Em yêu ngưá»i chung thuá»·,
Có tim hồng sắt son.

Thêm má»™t lần nữa, nhà thÆ¡ khẳng định cho ngưá»i ở lại yên lòng:

Em và biển tình yêu anh rộng mở,
Biển trong hồn và em ở trong tim.
…………………………………..
Anh vẫn biết tình em và tình biển,
Trong như gương và tha thiết rất nhiá»u,
Anh đi giữa hai mối tình tuyệt diệu,
Tuổi Xuân mình trá»i đất cÅ©ng xôn xao .

Anh vốn rất Ä‘a tình và giàu cảm luỵ. Chỉ cần má»™t vạt nắng chiá»u cÅ©ng đủ buồn nhá»› vu vÆ¡:

Kỷ niệm xưa,
Ãã xa rồi,
Nắng đổi màu,
Chiá»u xuống thấp,
Buồn vu vÆ¡ trên lối Ä‘i vá».

Thi nhân bảo tình yêu không có tuổi. Phải! Tất cả những ai thấy lòng rung động trước thiên nhiên, trước phong cảnh hữu tình Ä‘á»u công nhận:

Từ thuở xa xưa đã biết là
Tình yêu không có tuổi phôi pha,
Vừa mưá»i sáu tình đầu thổn thức,
Ãến sáu mươi tim vẫn thiết tha….

Nét đẹp tâm hồn cá»§a má»™t thi nhân là THÆ  có từ trong tim óc,thÆ¡ có từ trong con ngưá»á»‹ ThÆ¡ cÅ©ng có từ trong hoa cá» nữa:

Gió heo may hiu hắt Ä‘á»i viá»…n xứ,
Thương nhá»› vá» ngưá»i thân thiết phương xa,
Mùa thu Paris đứng nhìn lá rụng,
Hoa cỠbay bay theo nỗi nhớ nhà.

Dù xa quê hương, lòng Tôn Thất Phú SÄ© luôn hướng vá» Tổ Quốc Việt Nam. Ước mong má»™t ngày đẹp trá»i anh sẽ Ä‘i trong nắng Sài gòn mà thương Nhà Bè nước chia hai ngã. Rồi anh thăm Huế- Cố đô yêu dấu cả Ä‘á»i. Vá» Phố cổ Há»™i An vá»›i cao lầu, mì Quảng. Làm sao và biết bao giá» anh quên? Xuôi vá» phương Nam thăm viếng Tây Ãô, anh lại ra Bắc, thăm Hà Ná»™i để ngồi bên Hồ Tây soi bóng nước. Má»™t lần nhìn Sa Pa chập chùng sương phá»§. Vá» lại Nha Trang bên biển cát trắng mênh mông. Anh không quên vùng đất mÅ©i Cà Mau có món ăn dân dã mà thắm đượm nghÄ©a tình. NÆ¡i đó, hình bóng cô gái quê rất đỗi nên thÆ¡ trong lòng thi sÄ© :

Rồi ta vỠtuốt tận Cà Mau,
Bắt con cá lóc nấu canh bầu,
Thương em từ lúc chiá»u chưa xuống,
Anh đứng thẩn thỠtrên bãi dâu .

Ná»—i nhá»› thương Mẹ quay quắt, lòng anh ao ước gặp ngưá»i thân cách chân tình, tôi Ä‘á»c vá»›i tất cả sá»± đồng cảm, xót xa :

Ước ao gặp một bàn tay ấm áp,
Chạm nhẹ thôi đủ vơi bớt ngại ngần,
Mong vài phút xin cho tôi sống lại,
Ôm Mẹ già, ôm hết những ngưá»i thân.

Những năm tháng sống giữa kinh thành ánh sáng Paris, lòng anh thương nhớ khôn nguôi :
Vì có những bâng khuâng, những nỗi buồn không tên, xa vắng, đi nhẹ vào hồn thi sĩ. Cho dù ở tuổi nào, tình yêu vẫn là mạch sống. Dù trong hoàn cảnh nào,trong giây phút quạnh hiu nào đó tuổi thơ ngây vẫn được hồi tưởng và cao dâng, cao dâng cho đến khi dòng thơ dàn trải lên trang giấy trắng:

Nắng Paris mùa Hè rưng rưng lệ,
Dòng sông Seine mát rượi gió ban mai,
Và cứ thế thả hồn theo tuổi dại,
Ngày qua ngày thương nhá»› quá ngưá»i Æ¡i!

Lòng anh cÅ©ng hằng khát khao môt ngày quê hương Việt Nam mở rá»™ng hướng tương phùng. Anh sẽ vá»:

Ôm hôn dòng sông Cữu,
Uống nước sông Hương
Và tắm nước sông Hồng…

Thiết nghÄ© : Ãây cÅ©ng chính là ná»—i lòng cá»§a má»—i ngưá»i dân Việt Nam trong suốt tháng ngày luân lạc nÆ¡i xứ lạ quê ngưá»i….

http://blog.ifrance.com/phusi

A SENTIMENTAL SAILOR

In the past, I asked once my brother:
- Brother! Please tell me why people always said all soldiers were sentimental?
My brother smiled, slightly closed his eyes:
- Yeah! Sentimental was just a very soldier!
The answer was very pleasant so I ever remembered. Recently, when I read VIEN SOI NGA Ivory Gravel) of the poet Ton That Phu Si, then I really saw all sentimental fields of a sailor. He was a navy officer of SVN Army Forces. His poem was lyric, exciting but also soft and deep with passions. His poem was very poetic, as his true personalitỵ Sentimental but not too romantic. He wrote clear verses filled up with feeling for fatherland, motherhood, and beautiful innocence of school timẹ.. with a simple soul.
School age was the most beautiful time of a lifẹ Seeing the dress flaps flying, who could stand for being moved? Thus later every night beside the oil lamp, books and notebooks felt so moved for remembrance and regret:

Girls in front of school verandah,
Blue eyes, red lips, how lovely they were,
Looking at picture I missed more and more,
White dress, how innocent was it extraordinary beautỵ
(Old picture and remembrance)

First love of the poet was also very innocent:
At noon climbing on caviar tree
Selected recently red fruit for lover.
Gift given to little girlfriend was very simple and so entered remembrancẹ Souvenir then entered dream.
Reading A long Dream – A poem with 8 phrases, seven words. It recited a one-way love that made the poet rambling dumbfounded when his lover went off. And minutes seconds when they met again each other and too at fault:

An autumn evening wandered along riverside,
Suđenly saw old lover carrying children,
Tears fell down as overflowing stream.

Beautiful! And excellent!

His first hubbub from class door framework. When suđenly let his soul following a girl friend just passed bỵ It. however, was not only with dream or nightmarẹ Not true was the school kept his life forever. Ton That Phu Si treasured the love and grace of his respectful mother:
Sweet mother milk nurtured me for growing-up,
My first word in life I called Mom!
Mom the call from childhood,
Kept my heart warm for entire life .
He also did not forget young man duty, especially young man in war time thus he chose himself a happy vagabond life was a sailor:

Entering sea I slightly felt excited,
Youth age wholly devoted to life,
Tapping waves nurtured me for growing-up,
I forgot myself to follow waves, Sea!

Going offshore to be with sea a century, he recommended his lover:
Fatherland in war time,
To protect sea and land,
My ship went further and further,
You …Waiting terminal deserted solitarỵ

I loved immense offshore,
With generous heart,
You loved a faithful lover,
With a constant red heart.

Once again, the poet affirmed to calm his lover:

You and sea my heart largely opened,
Sea in my soul and you in my heart.
I still understood the love for you and for sea,
Clear as a mirror and too much passionate,

I went amidst of two marvelous loves,
Our youth age the entire universe was also slightly excited.
He loved being sentimental and rich in tears. Only a stripe of evening sunlight could make him vaguely blue:

Old souvenirs,
Were all distant from,
Sunlight changed in color,
Evening down low,
Vague sadness covered the trails back and forth.

Poets said love having no agẹ Yes! All who felt moved facing nature, lovely view affirmed:
Further in the past it was known
Love had no withering age,
Just 16-year old first love cried,
Up to 60 still being passionate….

The soul characteristic of a poet was POETRY inherent in heart and brain, inside human being. POETRY also exist in vegetation:

Northwest wind slightly blew far land life,
Thought of close relatives in far land,
In Paris autumn I stood watching leaves falling,
Floral weed flew along my nostalgia .

Though being distant from his own country, Ton That Phu Si ever directed his view to his fatherland Viet Nam. Wish for a nice day he would go in Saigon sunlight with love for Nha Be water parted in two different directions. Then he would visit Hue- beloved ancient capital for all lifẹ Back to Pho Co (ancient streets) in Hoi An (Faifo) with restaurants, Chinese noodles. How and when he could forget all of them? Down to South to visit West Capital, then he would go to North, to visit Ha Noi to sit down beside West Lake looking at water mirror. Once looking at rolling Sa Pa covered with dew. Back to Nha Trang on immense white sand beach. He never forgot Ca Mau Cap with specialties rich in affection. Where, rural girl shadow more poetic in poet heart:

Then I went to farthest Ca Mau,
To catch snake-headed fish to cook gourd soup,
Loving her since early sunset,
I stood watching on mulberry nurserỵ

Love for his Mother haunted him, he really wished to meet his relatives frankly, I read with all my sympathy, pity:

Wish for meeting a warm hand,
Slightly touching then could reduce hesitation,
Expected some minutes for me to revive,
Embracing my old mother, embracing all my close relatives.

Days living in heart of enlighten Paris; he missed all of them very much: Because of sorrow, unnamed sadness, distance, slightly entered poet soul. Thus at any age, love was still the life circuit. Though in any circumstance, in any time of solitude innocence age was still recalled gradually, raised up to when poem lines expressed all in white pages:

In Paris sunlight eyes filled up with tears,
Seine River was fresh with morning wind,
And so let the soul along with wild age,
Day after day I missed you too much, my love!

Inside he constantly wish a day Viet Nam would largely open their arms to welcome back comers. He would go back:

To embrace Mekong river,
To drink Huong (Perfume) river water
And to bath with Red River water…

Thought: This was also the feeling of each Vietnamese in foreign country….

CHU Há»®U TÃN
RG/KG/VN

Hoàng Yến
10/01


Mục Lục


6. Chuyện Cây Sơ Ri

Trần Thành Mỹ



Sinh ra trong má»™t gia đình nhỠở đồng bằng Nam bá»™, nÆ¡i chôn nhao cắt rốn cá»§a tôi có lẽ trước kia được đàn chim công quí hiếm đến sống trên vùng đất cao bao bá»c bởi biển cả sông ngòi, nên có tên là Gò Công. Qua quá trình lịch sá»­, đây còn là má»™t quê hương bên ngoại cá»§a vương triá»u Nguyá»…n, thêm có đến hai hoàng hậu đức độ khiêm cung Từ DÅ© Nam Phương. CÅ©ng đạt đươc danh thÆ¡m « địa linh nhân kiệt » như bao nhiêu vùng lịch sá»­ nổi danh khác nhưng vì không bá» thế chỉ to như má»™t hòn đảo nhá» nên khi thì mang danh hiệu tỉnh khi thì bị xáp nhập giáng cấp xuống thành quận, thị xã, má»™t « tiểu bang » cÅ©a Mỹ…tho xưa, nay là Tiá»n giang.
Không biết tổ tiên tôi từ đâu đến, chắc chắn là không phải theo bước chân chúa Nguyá»…n Hoàng nghe lá»i khuyên cá»§a ông Trạng Trình« Hoành sÆ¡n nhất đái vạn đại dung thân » xuôi vá» Ãàng Trong miá»n Nam khai khẩn đất má»›i, lại còn xin khẳng định không thể xuất xứ từ những ngưởi Tàu nghèo nàn tha phương cầu thá»±c đến định cư đồng hóa ở đây. Theo gia phả truyá»n miệng tôi được biết, lai lịch chúng tôi chỉ có trên dưới 80 năm trở lại đây, thuá»™c há» hàng vòng vòng đâu bên trá»i Âu bên kia bá» Ãại Tây Dương.
Lạ thật, chúng tôi gốc gác xứ Gò nước mẵn đồng trÆ¡ nầy thế mà tên há» cúng cÆ¡m vẫn trăm phần trăm Phú lang sa « Cerise ». Ngưá»i Việt ta cÅ©ng có ngưá»i thích đặt tên Pháp cho con như RÄ© (Marie), Răng (Jean), Rết (Henriette) nhưng há» vẫn là Trần, Nguyá»…n, Lê… như Trần văn Răng, Lê thị Rỉ… còn tên tá»™c tôi quả thật là tên Tây chính cống được phiên âm Việt là SÆ¡ Ri.
Ãiá»u lạ hÆ¡n nữa là từ khi quốc gia đã thoát khá»i cÆ¡n « đập lá»™t » cá»§a ngoại xâm giành quyá»n độc lập tá»± do rồi, có thá»i kỳ ngay cả ngưá»i Tàu muốn ở lại đây hành nghá» sinh sống cÅ©ng phải nhập quốc tịch Việt nữa là. Bạn bè tôi chẳng hạn như bà Pomme, dì Tomate, chú Carotte… cÅ©ng đã đổi tên thành Táo ( Bôm), Cà chua, Cà Tây, Cá»§ cải Ä‘á»â€¦ trên giấy tá» lý lịch, trong văn chương. Thế còn tôi, không có há» Nguyá»…n, tên cÅ©ng không phải là Y Vân mà vẫn y nguyên.
Vậy cá»™i nguồn xuất xứ cá»§a tôi thật sá»± từ đâu, ngưá»i dân Gò không mấy ai để ý đến. Há» chấp nhận sá»± di tản, tị nạn, trôi giạt cá»§a tôi như má»™t đứa con thất lạc, bị bắt cóc, gặp nạn hoặc gì gì khác không màng biết, cần Ä‘uợc cứu vá»›t đùm bá»c nuôi dưỡng chăm bón phát huy hết lòng.
Ngưá»i Gò công thưá»ng là như thế đấy, mà thật sá»± các bạn biết không, tôi không dá»… nuôi đâu. Không trồng bằng trái hoặc há»™t được, tôi chỉ sống bằng sữa mẹ qua cách ghép, tháp cành cho đến khi nào « đủ lông đủ cánh » có rá»… cái rá»… con tá»± lập rồi thì má»›i được « hạ thổ » tách rá»i thân cây mẹ. Thế là tôi được cha mẹ nuôi cá»§a tôi ngày ngày năm nầy tháng ná» chăm chút chăm lo gầy dá»±ng truyá»n giống làm cho chúng tôi tồn tại, nở mặt nở mày cho đến ngày nay. Như tôi đã trình bày, lúc đầu chúng tôi thật èo uá»™t, vô tích sá»±, nhà nào không khá giả là chê ngay vì nuôi tôi tốn công sức hÆ¡n trồng cây Táo ta, Chùm ruá»™t, những anh chị nầy ít đòi há»i nhu cầu như vô phân tưới nước thưá»ng xuyên, năng suất lại khá cao, sá»­ dụng được vào nhiá»u việc. Rắc rối hÆ¡n nữa là tôi bị « allergie » dị ứng, nhạy cảm, không phải chá»— nào cÅ©ng thích hợp mà chỉ sống mạnh nÆ¡i nào thích nghi vá»›i cÆ¡ thể mình tức là rất kén đất trồng.
Gò công lại là vùng nước lợ sáu tháng hằng năm, trong mùa nắng ráo việc trồng trá»t bị hạn chế rất nhiá»u vì thiếu nước ngá»t cần thiết. Mảnh đất lành mở vòng tay tiếp đón tôi trước kia không phải là vùng phì nhiêu, canh tác chỉ xảy ra trong mùa mưa. Do ảnh hưởng pha trá»™n bởi hai nguồn nước mặn ngá»t cá»§a biển cả sông ngòi nên chất lượng có vị ngá»t Ä‘iểm đệm thêm vị mặn đậm đà « có hậu » thẩm thấu trong cấu trúc cÆ¡ thể, cây trái quê tôi tuy không thật sai quả nhưng hương vị đặc biệt khó nhầm lẫn vá»›i má»™t ai như anh chị Mãng cầu (na), Nhãn, Mía…và sau nầy ngay cả thằng con nuôi sanh sau đẻ muá»™n là tôi cÅ©ng được thừa hưởng phần gia tài trá»i cho ấy.
Ãiá»u làm tôi thưá»ng thắc mắc là không hiểu ai đặt ra tên tôi như thế ? Nhìn hình dáng bá» ngoài, tôi chẳng giống gì cây sÆ¡ ri chính gốc. Há» hàng Cerise mà ngưá»i ta gán ghép cho tôi có thân nhánh cành to cao hùng mạnh chứ không khẳng khiu mảnh giẻ như tôi, lá to dài đứng xa nhìn mưá»ng tượng như cây ngá»c lan phong lưu quí hiếm khác hẳn vá»›i tôi sum suê tá»±a như khóm hoa lài, cụm nguyệt quí. Lá SÆ¡ ri tôi tròn tròn duyên dáng như đồng tiá»n lúm sâu trên gò má cá»§a ai kia.
Ngưá»i ta bảo chẳng hạn cây quít xứ nầy Ä‘em trồng xứ khác không còn giữ vẹn nguyên xi từ ngoại hình đến bên trong, do ảnh hưởng căn bản cá»§a khí hậu phong thổ, có thể vì vậy mà tôi thay đổi dạng chăng, nguyên nhân nầy trong trưá»ng hợp tôi xem ra không vững lắm.
Nhá»› đến bài hát « Les pommiers blancs et les cerisiers roses »(Những cây táo trắng và cây sÆ¡ ri hồng) vá»›i hoa sÆ¡ ri to to xòe cánh hồng nhạt phá»§ đầy tàng lá thật thÆ¡ má»™ng quyến rÅ©, đặc Ä‘iểm nầy tôi cÅ©ng thừa hưởng được má»™t phần cái « gên » hồng nhan ấy nhưng so vá»›i anh chị bên trá»i Âu mỹ miá»u khoe dáng ngá»c, hoa SÆ¡ ri tôi đúng là hiện thân cá»§a à Ãông nhá» nhoi khép nép kín đáo, hoa mini, bonsai thật dá»… thương. Nếu có dịp thi tuyển Hoa hậu tất các giám khảo cÅ©ng phải phân vân lá»±a chá»n cho Ä‘iểm vì « Má»—i ngưá»i má»—i vẻ mưá»i phân vẹn mưá»i ».
Còn con cái cá»§a chúng tôi thì hoàn toàn khác hẳn. Trái Cerise Âu tròn, chín má»™ng có loại màu cam Ä‘á», loại nâu sẫm vá»›i há»™t tròn cứng còn đàn con chúng tôi thì lại có hình thù quả cà chua nho nhá» chia làm ba múi rõ rệt trong có ba há»™t xÆ¡ xÆ¡ nếu có lỡ nuốt cÅ©ng không sao.
Chỉ có lá»›p da, thịt thì cấu trúc gần giống nhau, làn da mịn màng bóng loáng má»™ng nước bao bá»c lá»›p thịt dòn dòn chua ít ngá»t nhiá»u, cắn vào nghe tiếng « phụp », nhai nghe dòn tan, ai đã thá»­ qua má»™t lần thưá»ng ít quên vị hòa hợp đặc biệt chua chua ngòn ngá»t mằn mặn cá»§a má»™t loại trái cây lãng tá»­, di cư bất hợp pháp, vô lý lịch, không biết xuất xứ từ đâu, nhập cảng bằng đưá»ng bá»™, thá»§y hay bay nầy.
Có dịp viếng Gòcông, xin bạn ghé thăm má»™t vưá»n sÆ¡ ri nào trên đưá»ng Ä‘i cá»§a bạn vào mùa trái cây nở rá»™. Xinh xinh thay những chùm trái cuống dài chụm nhau trên ngách lá cành, tùy tuổi Ä‘á»i đổi màu từ xanh vàng đến cam rồi đỠsẫm bao phá»§ bởi những nét chấm phá hồng hồng phÆ¡n phá»›t tím cá»§a những cụm hoa li ti như đôi môi trái tim cùa các thiếu nữ « mưá»i bảy bẻ gảy sừng trâu ».
Nhánh cành dẻo dai yểu Ä‘iệu tua tá»§a lá tròn xanh như má»™t bức rèm thêu loáng thoáng hình ảnh cá»§a bao thiếu nữ má hồng đến tuổi dậy thì cập kê e thẹn hé nhìn. Các em gái nhá» có thể vui đùa làm dáng bằng bông trái sÆ¡ ri thay hoa tai ngắn hay dài Ä‘ong đưa tùy theo mốt thá»i trang bấy giá».
Chắc các bạn cÅ©ng biết rõ là cái gì lạ hiếm thưá»ng được trân trá»ng nâng niu. Tâm lý con ngưá»i mà, ai mà biết hay khám phá Ä‘iá»u gì trước hÆ¡n ngưá»i khác, dù là chuyện cá»n con không vÄ© đại cÅ©ng thá»a mản được tính hiếu kỳ, độc tôn cá»§a con ngưá»i, sáng kiến nào cÅ©ng cần được khích lệ phát huy. Do đó càng ngày tôi được nhiá»u ngưá»i ưa chuá»™ng, trở thành sáng giá, đắt hàng hÆ¡n.
Ngưá»i ta lại bảo « cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa», tôi không được nuông chìu đến thế nhưng trái cá»§a tôi dá»… dập thối nhanh. Vì vậy những trái chín đầu mùa hay những « trái chiến » tươi má»™ng đỠthưá»ng được nâng niu hái bằng tay, từng chùm hay trái má»™t. Rồi khi đến mùa chín rá»™, tùy vưá»n cây to nhá», ngưá»i ta hứng lấy tôi bằng cách trải tấm nhá»±a ni lông, vải bố dưới đất rá»™ng quanh gốc tàng lá cây sÆ¡ ri, dùng tay hái hay cần móc lay nhẹ cuống cành cho trái rụng. Trái được nhặt cẩn thận xếp vào thúng để bán lẻ hoặc trong những cần xế to dành cho những bạn hàng buôn sỉ.
Trước kia chúng tôi cÅ©ng được theo ngưá»i dân Gò Ä‘i làm ăn xa, lập gia đình đây đó hoặc những ai có lần đến cư ngụ má»™t thá»i gian ở đây mang Ä‘i, bao năm qua vẫn chưa có nÆ¡i nào thích hợp vá»›i nếp sống cá»§a tôi. Có nhiá»u tỉnh như VÅ©ng tàu, Bà rịa, miá»n Ãông…cÅ©ng thá»­ trồng nhưng chất lượng đổi khác rõ rệt . Cây phát triển nhanh tươi tốt nhưng ở nÆ¡i nầy trái lại lạt phèo mất chất chua hay ngá»t, nÆ¡i khác thì lại có mùi hăng hắc khó ăn. Thế là ý định cho tôi Ä‘i « lao động » ở vùng đất má»›i khác bất thành, và có lẽ đó cÅ©ng là dịp may cho tôi, tôi trở thành quí hiếm, đặc sản Gò công.
Rồi từ thập niên 50 trở Ä‘i, tôi trở thành món quà biếu xinh xinh lạ ngon cho bạn bè thân nhân gần xa. Các cậu cô trẻ còn đùa nhau nhại gá»i tên tôi là « Chéri » và thưá»ng vui vẻ hát khi thì « Cerise je t’aime, cerise je t’adore » lúc lại nhẹ cong lưỡi lên du dương « Chéri, je t’aime… » để diá»…n tả ý tình mình.
Riêng chúng tôi càng ngày càng thích hợp vá»›i phong thổ vùng nước mặn đồng khô nầy hÆ¡n nhiá»u anh chị khác chỉ ra trái vào mùa mưạTôi không kén ăn khó uống cÅ©ng không đòi há»i cao lương mỹ vị để chóng lá»›n. Phân bón không cần thiết hằng năm, chỉ cần tưới nước Ä‘á»u đặn trong mùa nắng ráo là trái có quanh năm, năng suất cao lên, lợi tức thu hoạch tăng thêm.
HÆ¡n thế nữa vì quê tôi chỉ cách Saigon trên dưới 58km, nên mùa nào cÅ©ng có mặt, sá»± đóng góp tích cá»±c cá»§a tôi dần dần được để ý rồi yêu chuá»™ng hÆ¡n. Vưá»n sÆ¡ ri tăng lên gấp bá»™i. Ngưá»i ta tháp cành ghép nhánh ươm cây phổ biến rầm rá»™ rá»™ng rãi. Ká»· thuật canh tác chăm bón cÅ©ng được nghiên cứu sâu rá»™ng tăng cưá»ng. Việc phân phối thu mua buôn bán được quy hoạch lại dá»… dàng hÆ¡n trước.
Hằng ngày, ngoài việc bán lẻ ra, tôi còn được bạn hàng mối lái đến đặt hàng, trả giá cò cưa tùy theo thị trưá»ng. Khác hẳn vá»›i anh chị Mãng cầu, Chuối,…có thể « mua mão » tức là mua trước cả vưá»n, cả cây to, SÆ¡ ri tôi thật khó định giá trước vì chỉ cần má»™t cÆ¡n mưa to, bảo tố là có thể thất thu ngay. Trái cÅ©ng thế, vừa chín tá»›i thì thật dòn ngon nhiá»u nước nhưng chín rục
lại dá»… dập đổi vị ngay. Do đó vệc bảo quản cÅ©ng thật công phu. Chá»§ vưá»n thưá»ng bắt đầu hái trái hưá»m hưá»m chín từ sáng sá»›m, đến chiá»u thì bạn hàng đến thu mua Ä‘em vá» vá»±a. Ở đây lại phân loại lá»›n nhá» dở ngon rồi xe chở hàng lên đưá»ng ngay trá»±c chỉ Ä‘iểm hẹn như Saigon hoa lệ phục vụ ngưá»i có tiá»n thích cá»§a lạ.
Dần dần cha mẹ nuôi tôi còn khám phá thêm ưu Ä‘iểm khác, ngoài vị ngá»t thÆ¡m, màu hồng đỠcá»§a chất nước cốt xem thật mát mắt đáng đồng tiá»n. Lúc đầu chỉ dùng hạn hẹp làm mức, nấu rượu phổ biến trong phạm vi gia đình, trong tỉnh theo cách tiểu công nghệ rồi dần dần được ká»· nghệ hóa tương đối đại trà hÆ¡n dưới dạng nước ngá»t si rô, cao Ä‘iểm nhất là Rượu SÆ¡ ri sản xuất tại hảng Rượu Bình Tây Saigon.
Viếng Gò công má»™t lần Ä‘i bạn, ở đây có câu « Rượu Gò công ai Ä‘ong nấy uống » các ông có thể nhấp nháp rượu đế cất nấu tại nhà bằng gạo nếp, nếp than, nhum và nhất là rượu sÆ¡ ri đặc biệt nầy. Các cô sẽ thích thú hái những trái sÆ¡ ri má»™ng Ä‘á», cắn vào làm đôi môi rung động má thêm hồng. Chưa hết đâu, trái sÆ¡ ri còn xanh có thể dùng như « mồi » thay ổi, bần, me, kiệu chua…cho các ông nhấm rượu, bạn gái trẻ thì quây quần bên nhau nhai rôm rốp trái sÆ¡ ri xanh dòn, chấm muối á»›t đỠgay hay quẹt má»™t tí mắm tôm chà, các vị ngá»t mặn chua cay hòa lẫn kích thích giác quan mở rá»™ng tầm nhìn và lòng ngưá»i hòa đồng bình đẳng.
Qua bao nhiêu thăng trầm biến đổi, dù chưa được má»i ngưá»i biết đến, SÆ¡ ri tôi luôn biết giữ phận mình nhá» nhoi nhưng luôn cố gắng siêng năng phục vụ bằng khả năng bẩm sinh sẵn có cá»§a mình.
Ngày nay rất vui mừng hãnh diện được có tên trên danh sách « Cây trái Việt nam », dù không có tài cao được trá»ng dụng như các anh Chuối, chú Cam, chị Quít, cậu Thanh long chá»…m chệ trên đĩa quả tá»­ sang trá»ng, được bao ngưá»i trong và ngoài nước trầm trồ yêu thích làm nở mặt nở mày cây trái nước nhà, SÆ¡ ri tôi vá»›i khả năng thưá»ng sức má»n không ngá»›t theo gương ngưá»i trước, luôn cố « gồng co », gò nắn mình hầu đóng góp phần nhá» nào hữu dụng làm vinh dá»± cho mảnh đất giàu nghÄ©a tình đã cưu mang tôi, Gò công.
Tuy nhiên, dù hiện nay chúng tôi đã có thế đứng khiêm tốn trên mảnh đất tạm dung mà chúng tôi hằng xem như quê cha đất tổ của mình, nhưng vốn « Cây có cội nước có nguồn », chúng tôi luôn hằng mong tìm được gốc gác thật sự của dòng hỠSơ ri.
Nhất là trong dịp Xuân vá» Tết đến, nhìn cảnh má»i gia đình rá»™n rịp tá» tá»±u bên bàn thá» tổ tiên tưởng nhá»› công Æ¡n sinh thành gầy dá»±ng, chúng tôi càng chạnh nghÄ© đến thân phận mình hy vá»ng có ngày tìm thấy tông tích cá»™i nguồn.
Vì vậy, xin kính nhá» Quý Báo trá»i, Báo đất vui lòng cho đăng trên « Mục nhắn tin » giúp chúng tôi
« Tìm gia phả Sơ ri »

Và cũng kính xin Quý vị trưởng thượng nào có biết vỠnguồn gốc Sơ ri chúng tôi, chỉ giáo cho. Xin mail vỠ:
sori@gocong.vn.com

Thành thật tri ân.

Trần Thành Mỹ




Mục Lục


7. Hình Như Muà Xuân Ãến Muá»™n

Phan Tưởng Niệm



Hắn trở lại Qui NhÆ¡n - thành phố biển mà hắn đã sống và lá»›n lên vá»›i những tháng ngày ấp yêu ká»· niệm - hắn Ä‘i trên con đưá»ng phố buổi chiá»u vá»›i những hạt mưa rÆ¡i thấm ướt trên vai - hắn Ä‘ang mÆ¡ vá» má»™t hình ảnh xa xưa cá»§a thá»i niên thiếu - Hắn Ä‘i bá»™ theo con đưá»ng Tăng Bạt Hổ - đến trước cổng trưá»ng Bồ Ãá» - nhìn qua bức tưá»ng còn lá»›p kẽm gai - hắn dừng bước - nhìn vào bên trong ngôi trưá»ng - phòng lá»›p vẫn còn như xưa - lòng hắn chùng xuống - những ká»· niệm hiện vá» qua từng ký ức .
Ngôi trưá»ng còn đây - cảnh vật còn đó - hàng me già vẫn á»§ rÅ© đứng chÆ¡ vÆ¡ - ngôi chùa tỉnh giáo há»™i xây dá»±ng dở dang vẫn còn đứng đợi - hắn Ä‘i theo bá» tưá»ng qua đưá»ng Trần cao Vân rồi rẽ vô chùa Long Khánh - ngôi chùa vẫn như ngày xưa .
Tiếng chuông chùa cầu kinh buổi chiá»u , xen lẫn tiếng tụng niệm vang vang - lòng hắn cảm thấy có ná»—i buồn xâm chiếm -Hắn bước lên bậc thá»m - vào chánh Ä‘iện thắp ba nén hương lá»… Phật - nhìn làn khói hương quyện tá»a - nhìn gương mặt hiá»n từ cá»§a Ãức Từ Phụ - lòng hắn quên hết hận thù .
Hắn bước ra khá»i cổng chùa - giá»t mưa tí tách rÆ¡i - Hắn trở lại đụt mưa dưới mái hiên chùa .
Má»™t ngưá»i đàn bà Ä‘i vào cổng chùa - dừng lại tránh mưa - hắn khẽ nhìn - mở to đôi mắt:
- Ô ! Ô!... xin lá»—i bà - và ngưá»i đàn bà cÅ©ng nhìn lại hắn:
- Ô ! Ô! ông là .... Hắn không còn nghi ngỠgì nữa:
- Xin lá»—i ! bà có phải là Ãoan Trang - Nguyá»…n thị Ãoan Trang ?
và ngưá»i đàn bà cÅ©ng há»i lại hắn:
_ Còn ông có phải là Nguyá»…n Tưá»ng Hùng ? - Hắn nghÄ©: đúng là Trang rồi - ba mươi năm hÆ¡n - cuối cùng chúng ta cÅ©ng còn gặp nhau phải không Trang ? - Bây giá» chúng ta đã già - tóc anh đã đầy sợi bạc và mặt em cÅ©ng đã có những vết hằn - những ká»· niệm xưa đã thành quá khứ - má»™t quá khứ đầy những ká»· niệm buồn . Ngày đó anh là má»™t tên lính nghèo - ngày đêm đóng nÆ¡i tiá»n đồn heo hút thì làm sao giữ vững được má»™t thứ tình yêu thánh thiện - ngày anh từ ngục tù trở vá», cÅ©ng chính là ngày anh đã mất em vÄ©nh viá»…n và anh cÅ©ng ra Ä‘i xa thành phố biển Qui NhÆ¡n từ ngày ấy - HÆ¡n ba mươi năm rồi - không ngá» hôm nay mình còn gặp lại nhau .
Sau giây phút ngỡ ngàng - Hắn lên tiếng:
_ không ngỠhơn ba mươi năm mình lại gặp nhau
_ Anh vẫn như ngày xưa , dù có già đi nhưng không thay đổi
_ Trang ! bây giỠcuộc sống ra sao, hai bác còn khoẻ ?
_ Ba mẹ em đã mất , em đã có hai cháu đã lớn và ông xã em cũng không còn từ năm năm rồi
_ Thành thật chia buồn cùng Trang - hiện giỠTrang ở đâu ?
_ Chúng em vượt biên được qua định cư ở Mỹ hơn hai mươi năm rồi
_ Ồ ! vậy sao ?
_ Còn anh ?
_ Lang thang - Vợ con mất đã lâu - từ vùng kinh tế mới Thuận Mẩn - Trang vỠViệt Nam khi nào và ở đâu ?
_ Em vỠở nhà cô Mai - chắc anh còn nhớ ? thứ bảy tuần sau là em đã trở lại Mỹ rồi - khi nào có thể anh ghé lại chơi .
_ Hãng máy bay nào ? chuyến mấy giỠ?
_ Dạ hãng Ãại Hàn , chuyến mưá»i giỠđêm ngày mưá»i đó anh
_ Hình như ngưá»i bạn tôi cÅ©ng vá» Mỹ chuyến đó , để tôi há»i lại nếu Ä‘i cùng chuyến, tôi sẽ giá»›i thiệu nó vá»›i Trang để cùng vá» cho có bạn và sẵn tiá»…n nó , tôi sẽ tiá»…n Trang luôn
_ Cảm ơn anh !
CÆ¡n mưa đã dứt , Hắn và Ãoan Trang chào nhau - má»—i ngưá»i Ä‘i vá» má»™t hướng . Gặp lại Ãoan Trang sau má»™t thá»i gian dài xa cách - lòng hắn thóang má»™t chút xốn xang - dù sao Ãoan Trang cÅ©ng là mối tình đầu cá»§a hắn - Trong lao tù hắn luôn mÆ¡ ước má»™t ngày trở lại thành phố biển mến yêu để cùng Ãoan Trang dá»±ng xây má»™t tương lai hạnh phúc - nhưng khi hắn trở vá» thì Ãoan Trang đã là vợ cá»§a ngưá»i khác
Gặp lại Ãoan Trang dù trong lòng hắn đã khÆ¡i lại má»™t tình yêu đầu Ä‘á»i , nhưng trong tâm hồn hắn vẫn còn buồn giận Ãoan Trang đã phụ hắn nên hắn không cho Ãoan Trang biết gì nhiá»u vá» hắn .
Buổi tối , trước khi vào phi trưá»ng Tân SÆ¡n Nhất vá» lại Hoa Kỳ - Ãoan Trang có ý chá» hắn đến để chia tay tạm biệt, nhưng hắn đã biệt dạng - Ãoan Trang buồn bã Ä‘i vá» cổng phi trưá»ng
Ngồi trên máy bay, tâm hồn Ãoan Trang buồn vô tận - tất cả những ká»· niệm cá»§a má»™t mối tình xa xưa hiện vá» qua từng ký ức - Bá»—ng má»™t bàn tay đánh nhẹ vào vai nàng - nàng giật mình nhìn hắn sững sá»:
_ Ủa ! sao anh cũng đi qua Mỹ ?
_ Trang không nhá»› tôi nói : cÅ©ng có ngưá»i bạn Ä‘i cùng chuyến vá»›i Trang sao !
_ Ngưá»i bạn anh đâu ?
_ Anh ta không Ä‘i nên nhưá»ng cho tôi đấy
_ Thôi ! anh đừng giỡn nữa . Như thế nào nói cho em biết đi
_ Thật ra thì tôi qua Mỹ đã gần mưá»i năm rồi - theo diện H.O - hằng năm tôi Ä‘á»u vá» thăm má»™ vợ và con tôi - lần này vá» là để bốc má»™ hai mẹ con thiêu Ä‘em tro vá» chùa
Má»™t chút suy nghÄ© , Ãoan Trang há»i hắn :
_ Anh có gia đình khác chưa ?
_ Tôi đã quên chuyện đó rồi Trang
_ Thật vậy sao ?
_ Có thể vây.
Một phút im lặng
_ Anh Hùng ! Em muốn nói vá»›i anh Ä‘iá»u này
_ Nói gì ? Trang cứ nói đi
_ Em đã suy nghĩ kỹ rồi
_ Trang Suy nghĩ gì ?
_ Em nghĩ ... Thôi vỠđến Mỹ em sẽ nói rõ hơn

Hắn nhìn qua khung cá»­a sổ - bình minh đã ló dạng - ánh nắng ban mai chiếu vào - bầu trá»i nước Mỹ đã hiện ra trước mặt - má»™t ngày rất đẹp - nhìn qua phía trái - Ãoan Trang Ä‘ang tá»±a vào vai hắn ngá»§ say - HÃŒNH NHƯ MÙA XUÂN ÃẾN MUỘN

Phan Tưởng Niệm




Mục Lục


8. Con Heo Ä‚n Thịt Ngưá»i

Nguyễn Vi Túy



Hôm ấy tụi nhá» trong xóm nhặt được con heo sinh non còn đỠhon há»n, cá»§a má»™t nhà nào đó thấy khó nuôi nên vứt bỠở ngoài đồng. Chúng Ä‘em vá» nghịch, lấy que gẩy qua gẩy lại như chÆ¡i đánh khăng, khiến con vật tá»™i nghiệp cứ phải co rúm lại như để tránh các vết thương ngang dá»c má»—i lúc má»™t nhiá»u hằn lên lá»›p da má»ng dính.
Bà Tám thấy bá»n trẻ Ä‘ang túm tụm hào hứng vá»›i trò chÆ¡i má»›i lạ, tò mò bước đến gần để xem. Thấy con vật quặt quẹo, dÆ¡ dáy, Ä‘ang nằm run rẩy dưới đất, bà hét lên giận dữ:
-Tụi mày ác nhân thất đức vừa vừa chứ! Con chó con ấy có tội tình gì mà tụi mày hè nhau đánh chết nó vậy!?
Bá»n nhóc bị ngưá»i lá»›n la rầy nên im thim thít, nhưng có đứa vẫn khe khẽ lên tiếng:
-Con heo “cùiâ€, chứ không phải con chó đâu bà Tám Æ¡i!
Bà Tám dang hai tay vạt bá»n trẻ ra, cúi xuống nhặt con vật Ä‘ang bị hành hạ lên xem, rồi xuýt xoa:
-Ủa, là con heo... sữa! Sao nhà nào không đem đi nấu cháo mà lại vứt bỠở đây vậy kìa?
Thằng Bỉnh, có biệt danh là “Bỉnh Heo†hỉnh hỉnh cái mũi rồi nói:
-Bà Tám không thấy nó “què†sao?
Bà Tám nhấc tai con heo lên xem, quả thật con heo mới sinh này trông rất lạ, nó có 2 chân sau, còn hai chân trước thụt đâu mất và chỉ ló dạng chút xíu như cái đầu móng tay. Thấy con heo còn nhúc nhích, bà Tám lấy tay kia âu yếm vỗ nhè nhẹ lên lưng nó, tỠlòng thương hại:
-Tụi bây đi hết đi, để tao mang con heo này vỠxem có cứu được không!
Nói xong, bà Tám lột cái nón lá đang đội trên đầu ngửa ra rồi bỠcon heo con vào - rồi bước nhanh - như sợ lũ nhóc đòi lại con vật mà chúng đang bày trò đùa giỡn.
Bà Tám là bà mụ đỡ đẻ trong xóm, dù không há»c hành gì nhiá»u, nhưng khi trạm y tế cá»§a xã mở ra thì bà cÅ©ng được nhận ngay vào làm “nữ há»™ sanhâ€. Tay nghá» cá»§a bà khéo lắm, khéo đến độ có nhiá»u ca ở tận xã bên cÅ©ng Ä‘em xe tá»›i rước, để mong được “mẹ tròn con vuôngâ€. Bà Tám cÅ©ng là ngưá»i có lòng nhân khác lạ, không bao giá» bà nhận phá thai cho bất cứ ai, dù ngưá»i ấy có gặp hoàn cảnh éo le đến đâu, cÅ©ng như trả tiá»n công cao đến cỡ nào... bà cÅ©ng Ä‘á»u lắc đầu từ chối. Vì thế cho nên, khi gặp lÅ© trẻ Ä‘ang đùa nghịch vá»›i con heo tật nguyá»n, bà liá»n dành Ä‘em vá» cứu chữa vá»›i hy vá»ng nó sẽ sống sót, còn nếu không thì bà sẽ Ä‘em chôn nó ở cuối vưá»n.
Quả thật bà Tám rất mát tay, chỉ vài ngày sau con heo bị vứt ở ngoài đống rác ấy đã cá»±a quậy loi choi trong cái thùng giấy lót chiếc quần Ä‘en cÅ© rách. Hàng ngày bà Ä‘á»u bÆ¡m thuốc vào miệng con heo và cho nó bú sữa bá»™t pha loãng, tất cả các thứ này Ä‘á»u có từ nhà bảo sanh cá»§a xã, nÆ¡i bà làm việc, nên cÅ©ng chẳng tốn kém gì. Ãến khi con heo con biết kêu lên eng éc má»—i khi đói, bà Tám má»›i phát giác ra ngoài chuyện chỉ có 2 chân sau, con heo dị dạng này còn bị mù nữa! Chuyện con heo bị thương bà còn chữa được, chứ chuyện nó bị mù “bẩm sinh†thì bà chịu, dù trước đây bà đã từng kiên trì nhá» thuốc và hút má»§ cho má»™t đứa bé bị bá» rÆ¡i – vì mẹ nó là má»™t cô gái giang hồ, thấy con không mở mắt vì bị má»§ bít kín do bệnh tật cá»§a các tay chÆ¡i để lại. Bà Tám thấy tá»™i nghiệp Ä‘em đứa bé gái ấy vá» nuôi, đặt tên là Hiếu và nay nó đã được 8 tuổi - và thật may mắn là nó không bị mù như má»i ngưá»i nghÄ©, và nay cô bé ấy là niá»m vui to lá»›n cá»§a má»™t ngưá»i phụ nữ đã lá»›n tuổi mà không chồng không con như bà.
Khi con heo đã cứng cáp và khá»e mạnh, bà nói vá»›i bé Hiếu:
-Con Ä‘em nó ra sau bếp, nuôi ở gần cái đưá»ng mương, chứ để nó trong nhà hoài má chịu không nổi mùi phân đâu!
Bé Hiếu từ ngày có con heo mà má nuôi Ä‘em vá», nó thích lắm và coi như ngưá»i bạn. Nó thưá»ng xuyên tắm, cho heo ăn, rồi bồng bế ná»±ng nịu y như ngưá»i ta nuôi chó trong nhà. Mặc dù để con heo sau bếp rồi quây phên tre chung quanh, nhưng bé Hiếu vẫn thưá»ng xuyên lén má Tám để đưa lên nhà đùa giỡn. Con heo nhỠđược bà Tám và bé Hiếu chăm sóc thưá»ng xuyên nên ngày càng bụ bẫm, và má»›i nhìn qua không ai có thể biết đó là má»™t con heo tật nguyá»n - vì dù chỉ có hai chân sau, và bị mù nhưng nó vẫn biết chạy tá»›i chạy lui mừng rỡ má»—i khi nghe thấy tiếng kêu “ụt Æ¡i, ụt à†cá»§a bé Hiếu và bà Tám.
Con heo lá»›n nhanh như thổi, chỉ vài tháng sau nó đã không còn di chuyển được như lúc còn bé, bởi hai cái chân sau đã không thể nào nâng đỡ nổi cái thân xác nặng ná». Vì vậy, má»—i lần muốn xê dịch nó chỉ như lá»§i ngưá»i vá» phía trước, hay nằm má»™t chá»— quay vòng vòng chứ khó có thể tiến xa được! Tá»›i lúc này, bé Hiếu không còn đưa con heo Ä‘i đâu chÆ¡i đùa như trước nữa, và chỉ còn biết phụ bà Tám bằng cách tạt các thau nước nhá» vào chuồng má»—i khi ngá»­i thấy mùi hôi từ phân cá»§a con heo mù thải ra.
Không ai biết bà Tám nuôi con heo tật nguyá»n ấy bằng thứ thức ăn gì mà nó lá»›n và nặng cân nhanh khá»§ng khiếp. Con heo ngày càng mập, thịt núng na núng nính cả tảng bệu ra từ đầu đến bụng, thậm chí đến cả hai chân sau cá»§a nó. Bé Hiếu vì còn nhá» nên cÅ©ng chẳng thắc mắc vá» việc cho heo ăn gì, nhưng má»—i khi nó tạt nước tắm cho heo thì lại thấy những vÅ©ng máu đỠtanh nồng trôi Ä‘i từ chá»— nằm cá»§a con vật, thậm chí nhiá»u lúc nó còn thấy cả dòng máu đỠtươi trào ra từ mõm, nhất là khi con heo ăn no rồi quay ra nằm ngá»§ thở hồng há»™c.
Có lần bé Hiếu thấy bà Tám vứt cả đống thịt bầy nhầy còn đẫm máu vào chuồng cho heo ăn. Con bé tò mò há»i:
-Má cho heo ăn thịt gì vậy? Sao má không nấu trộn vào cám cho nó?
Bà Tám quay sang nói nhá»:
-Má cho nó ăn thịt bò, loại “bầy hầy†ở chợ bán không ai mua, hỠđể rẻ cho má đem vỠcho heo. Con thấy không, nó ưa ăn loại thịt này lắm, cám với rau mà con trộn thêm để ở máng má thấy có lúc nào nó chịu ăn đâu?
Bé Hiếu công nhận Ä‘iá»u má Tám nói là đúng, con heo mù này chỉ thích ăn loại “thịt bầy hầy†do má nuôi thỉnh thoảng Ä‘em vá» sau khi hết giá» làm việc ở phòng há»™ sanh xã. Con heo ngày càng mập và đánh hÆ¡i hay kinh khá»§ng, khi bé Hiếu xuống dá»™i nước tắm thì nó nằm yên không cá»±a quậïy, nhưng khi má Tám Ä‘em bịch thịt chưa Ä‘i tá»›i chuồng thì nó đã hích hích cái mÅ©i đỠửng và rít lên những tràng dài “ư... ử†để chỠđón món ăn khoái khẩu mà bà Tám đã cho nó ăn quen từ hồi thôi bú sữa, hôm nào không có món này thì nó nằm á»§ rÅ© như heo bịnh, trông đến phát rầu!
Năm ấy, bà Tám thấy con heo đã nặng gần cả tạ, liá»n nghÄ© đến chuyện phải bán nó cho mấy ông hàng thịt ở chợ xã để có thêm tiá»n tiêu tết. Ãã có hai tay đến trả giá, nhưng chê con heo mù và què này mỡ nhiá»u và đòi giảm giá. Bà Tám không chịu, vì thá»±c sá»± giá mỡ và giá thịt lúc này cÅ©ng ngang nhau, còn chuyện heo bị mù hay thiếu mất hai chân trước thì cÅ©ng chẳng ăn nhằm gì đến việc... xả thịt.
Gần đến tết, các tay săn lùng mua heo bò lại xuất hiện trong vùng nhiá»u hÆ¡n, bà Tám biết vậy nên chẳng dại gì mà phải bán ngay cho những tay trả giá rẻ. Chính vì thái độ không nôn nóng và tá» ra chưa cần bán, nên giá cân ký con heo tật nguyá»n cá»§a bà ngày càng được nâng cao, và cho đến lúc bà muốn gá»i ngưá»i trả giá cao nhất đến cân thì lại xảy ra chuyện.
Bé Hiếu khi biết bà sắp bán con heo mù Ä‘i, thì nó làm mình làm mẩy, khóc bù lu bù loa, không chịu để cho bà Tám bán mất con vật mà nó đã bá» ra nhiá»u giá» chăm sóc và coi như bạn để đùa giỡn má»—i khi Ä‘i há»c vá». Bà Tám vá»— vỠđứa con gái nuôi mà bà thương yêu còn hÆ¡n là con ruá»™t rằng, khi bán xong con heo mù thì sẽ mua vỠđến hai con heo con để nó ná»±ng nịu, nuôi nấng - nhưng nó nhất định không chịu và nói con heo mù... sắp có em bé, thì phải để cho nó sanh “em bé†xong rồi thì má»›i được Ä‘em bán.
Nghe bé Hiếu nói thế, bà Tám muốn bật cưá»i vì sá»± ngây thÆ¡ cá»§a nó, vì con heo mù mặc dù là con heo cái, nhưng nếu không cho “nhảy ná»c†thì làm sao có heo con được! Nhưng nghÄ© lại, bà thấy cách này cÅ©ng có thể thá»±c hiện được, vì nếu gá»i ngưá»i Ä‘em heo ná»c đến cho nó “đi tÆ¡â€, thì biết đâu nhà bà lại có cả đàn heo con mÅ©m mÄ©m. Bà cÅ©ng suýt bật cưá»i khi nghÄ© đến lúc ông “lái lợn†chắc chắn mồ hôi sẽ vã ra như tắm, bởi phải tìm cách nâng cho con heo chỉ có hai chân sau đứng lên, rồi lại phải lùa con heo ná»c sao cho vào đúng vị trí từ phía sau... Ãang khi suy tính đến chuyện bán con heo tật nguyá»n, hay chá» nó sinh xong lứa heo đầu rồi Ä‘em bán cÅ©ng chưa muá»™n, thì bà Tám gặp ngưá»i hàng xóm có cái ao rau muống kế sát đằng sau nhà.
Bà Mậu nổi tiếng là ngưá»i khó chịu và lắm chuyện ở xóm bên, vừa thấy bà Tám liá»n đưa tay vẫy gá»i rối rít:
-Này bà Tám, bà lại đây tôi nói chuyện này cho bà nghe...
Bà Tám Ä‘ang băng ngõ hẻm để ra đưá»ng đón xe lam, không muốn nói chuyện nhiá»u vì sợ lỡ chuyến xe nên khoát tay, mà chân vẫn rảo bước:
-Thôi có chuyện gì thì để đến chiá»u tôi Ä‘i làm vá» rồi ghé nhà bà nói chuyện sau nghe. Bây giá» tôi phải Ä‘i gấp, kẻo bị la rầy vì Ä‘i trá»… hoài kỳ lắm! Bà Mậu bước nhanh tá»›i, rồi hối hả nói:
-Chuyện này có liên quan tới con heo của nhà bà!
Nghe tá»›i chuyện con heo, bà Tám nghÄ© chắc bà hàng xóm này phiá»n hà chuyện cống rãnh thoát phân chảy sang ruá»™ng rau muống, nên lên giá»ng:
-Bà đừng lo gì hết á, tôi sắp bán con heo ấy rồi. Mấy ngày nay quân buôn trả giá hà rầm mà tôi chưa chịu, chắc ít bữa nữa là có ngưá»i đến cân...
Bà Mậu đưa tay áo ra chùi nước cốt trầu đang nhễu ra ở hai bên mép rồi nói:
-Bà hiểu lầm ý của tôi rồi! Tôi muốn nói với bà chuyện khác kìa...
Bà Tám ngạc nghiên há»i lại:
-Chuyện khác là chuyện gì?
Bà Mậu ra vẻ nghiêm trá»ng:
-Chả là nhiá»u tối tôi ngá»§ không được, ra sau bếp làm mấy việc vặt, thấy đã khuya rồi mà sao bên chuồng heo cá»§a nhà bà vẫn còn tiếng đùa giỡn cá»§a con Hiếu vá»›i con heo. Ãêm khuya thinh vắng nên tôi nghe rõ lắm, và chỉ lạ là tại sao bà không bắt nó Ä‘i ngá»§ sá»›m. Chuyện ấy xảy ra mấy đêm liá»n, nên tôi để ý nghe coi con Hiếu nói gì vá»›i con heo, ai dè toàn là tiếng o oe như là trẻ sÆ¡ sinh, và tiếng cưá»i nắc nẻ cÅ©ng vậy là cá»§a trẻ nít chứ không phải là cá»§a con Hiếu. Tôi biết nhà bà chỉ có con Hiếu thôi chứ đâu có con nít má»›i sanh, nên tôi má»›i há»i bà là...
Bà Tám ngắt ngang câu chuyện kể của bà Mậu, ra vẻ giận dỗi:
-Bà già rồi mà còn nói chuyện tầm phào! Ãêm nào con Hiếu cÅ©ng lên giưá»ng ngá»§ chung vá»›i tôi, khi buồn Ä‘i tiểu nó còn phải gá»i tôi dậy thắp đèn đưa nó ra sau bếp, làm gì có chuyện đêm nào nó cÅ©ng xuống chÆ¡i giỡn vá»›i heo!
Bà Mậu phân trần:
-Tôi có nói vá»›i bà rồi, lúc đầu thì tôi tưởng là con Hiếu, nhưng sau nghe kỹ thì má»›i biết đó là tiếng cưá»i giỡn cá»§a trẻ má»›i sinh. Giá»ng cưá»i cá»§a nó vang lên khanh khách giữa đêm vắng, thì làm sao tôi lầm vá»›i giá»ng cưá»i cá»§a con Hiếu được!
Bà Tám ra vẻ bực bội:
-Nhưng bà kể chuyện này vá»›i ý gì? Mặc dù tôi làm bà mụ đỡ đẻ, nhưng tôi chưa làm Ä‘iá»u gì sai quấy, tôi còn mang cả con Hiếu vá» nuôi nữa, bà không thấy việc ấy sao? Bà Mậu chống chế:
-Lòng dạ cá»§a bà trong xóm ai mà không biết, nhưng chuyện con heo nhà bà đùa giỡn vá»›i con nít lúc ná»­a đêm vá» sáng là chuyện có thật, tôi nghe sao thì kể cho bà biết như vậy, không có ý gì hết. Mấy bữa nay có ngưá»i muốn mua con heo ấy, tôi nghÄ© là bà nên bán ngay Ä‘i, đừng chắc lép gì nữa!
Bà Tám nghÄ© là bà Mậu muốn bà bán quách con heo để khá»i bị ngá»­i mùi phân má»—i khi có luồng gió thổi xuôi chiá»u hay những ngày nóng bức khiến mùi phân xông lên nồng nặc - bởi phía sau bếp cá»§a nhà bà thì cÅ©ng là phía sau bếp cá»§a nhà bà Mậu! Nhưng nghÄ© lại, bà Tám chợt lòng dạ phân vân, bởi cách đây mấy tuần ngoài các bịch “nhau†cá»§a đàn bà đẻ mà bà Ä‘em vá», còn có má»™t thai nhi sinh non đã đầy đủ hình hài mà bà lấy lầm Ä‘em vá» cho heo ăn!
Bà Tám nhá»› lại, hôm ấy má»™t phụ nữ lạ mặt, nước da trắng bóc, chứng tá» không phải là ngưá»i trong xã, được xe lôi chở vào nhà bảo sanh vá»›i những triệu chứng sắp sinh. Khi nhìn bụng cá»§a thai phụ, bà Tám biết ngay đây là má»™t ca sinh non, và không có dấu hiệu gì chứng tá» thai nhi còn sống! Mặc dù đã chích thuốc dục, và bá»c nước ối đã vỡ nhưng ngưá»i đàn bà mang bầu vẫn không thể nào thúc được đứa con ra khá»i bụng mẹ. Thai phụ mồ hôi vã ra như tắm, bá» môi nứt nẻ khô rang, sức khá»e cạn dần vì lo sợ và ráng sức làm theo các phương pháp rặn đẻ cá»§a bà Tám. Thấy nguy cÆ¡ có thể dẫn đến việc chết cả mẹ lẫn con, bà Tám cùng ngưá»i y tá ở nhà bảo sanh đã tính đến chuyện kêu xe lam chở ngưá»i đàn bà này lên phòng bảo sanh huyện, vì ở đó có bác sÄ© để làm má»™t ca mổ cứu vãn sinh mạng cá»§a thai phụ, nhưng nghÄ© đến quãng đưá»ng xa diệu vợi, và chắc chắn ngưá»i đàn bà này sẽ chết trên đưá»ng Ä‘i, nên bà Tám đánh nước liá»u, nói vá»›i cô y tá:
-Chị chích cho bà ấy mÅ©i thuốc khá»e, để tôi cố lấy cái thai ra...
Nói rồi, bà Tám đẩy hai chân cá»§a thai phụ dang rá»™ng thêm, lá»™t bỠđôi găng tay cao su rồi thá»c bàn tay sâu vào trong âm đạo, bà luồn tay qua cổ dạ con, đụng đầu thai nhi và thấy nó vẫn nằm ngá»­a chưa chuyển sấp trước khi ra khá»i lòng mẹ như các vụ đỡ đẻ bình thưá»ng. Nhưng cÅ©ng để chắc ăn, bà đưa bàn tay trần lên sát mÅ©i đứa nhỠđể xem lại lần nữa coi nó còn thở không, nhưng tất cả Ä‘á»u bất động. Bà mạnh dạn bấu năm ngón tay xuống cằm đứa nhá» và lôi mạnh nó ra ngoài. Cái đầu ra khá»i cổ dạ con không khó, nhưng đến cái vai cá»§a nó bà lại phải lá»±a thế xoay ngang thì má»›i kéo được cả thân hình nó ra. Mặc dù đó là má»™t đứa nhá» sinh non mấy tháng và đã chết trước đó không lâu, nhưng khi lôi nó được ra ngoài và cắt rốn, bà Tám thấy đó là má»™t bé gái xinh đẹp, nhưng lạ má»™t Ä‘iá»u là trên đầu nó lại có má»™t hai vết thương trí mạng!
Dù đứa bé đã chết, và trong khi cô y tá lo cho ngưá»i mẹ, bà Tám vẫn Ä‘em thai nhi Ä‘i tắm, để bá»›t mùi hôi tanh cá»§a máu má»§, cÅ©ng như phòng việc mẹ nó muốn nhìn mặt trước khi chôn cất. Lúc tắm cho nó, bà Tám để ý thấy ngoài vết thâm tím ở cổ do bà níu vào để lôi nó ra, trên đầu đứa trẻ còn bị mấy vết thương lõm vào khá sâu như có ai dùng vật lạ thúc mạnh vào đầu, làm mất cả má»™t mảng tóc!
Khi bà mẹ tỉnh lại, đã hết lá»i cảm Æ¡n sá»± cứu tá»­ cá»§a bà và cô y tá, và không tỠý nuối tiếc hay muốn xem mặt đứa con đã chết! Bà Tám Ä‘em chuyện vết thương trên đầu đứa bé ra há»i, ngưá»i đàn bà tên Phượng lúc đầu chối quanh, nhưng sau má»›i thú thá»±c là trước đó không lâu bà ta đã đến nhà má»™t bà mụ để phá thai, bởi kết quả siêu âm trên thành phố cho biết đó là con gái. Vụ phá thai bất thành, bởi cái thai đã lá»›n, và bà mụ vưá»n không tài nào móc được đầu cái thai để kéo ra, Thấy máu ra nhiá»u sợ bị băng huyết nên Phượng được chở đến nhà má»™t y tá tư để Ä‘iá»u trị, và khi trên đưá»ng trở vá» Saigòn thì có dấu hiệu thai hư muốn tống ra ngoài, nên đã nhá» ngưá»i quen chở vào nhà há»™ sanh gần nhất!
Chiá»u hôm ấy, bà Tám vứt gói nhau như thưá»ng lệ vào chuồng heo, và không biết rằng trong đó là cái thai sinh non cá»§a ngưá»i đàn bà tên Phượng. Bởi cô y tá đã gói cái bá»c ấy đưa cho bà Phượng và bảo bà ta Ä‘em vá» nhà chôn cất, nhưng sau đó bà này chuồn thẳng, vì sợ rắc rối lôi thôi! Hôm sau Ä‘i làm, cô y tá đã nói cho bà biết vụ lấy lá»™n cái bao, vì bao nhau vẫn còn đó, còn cái bao đựng đứa nhá» thì bà Tám đã lấy vá» cho heo ăn! Nghe xong, bà giật mình hối tiếc vì chiá»u hôm ấy Ä‘i làm vá» bà lại ra chợ mua thêm ít thức ăn nên khi vỠđến nhà trá»i đã nhá nhem, nên bà quẳng ngay gói nhau vào chuồng heo mà không mở ra, hay đứng xem heo ăn như má»i lần. Bây giá» cái thai nhi ấy đã nằm trong bụng con heo tật nguyá»n cá»§a bà, bà muốn moi ra cÅ©ng chẳng được, muốn chôn cất nó cÅ©ng không xong.
Trong lúc đầu óc rối bá»i khi nhá»› lại sá»± việc, bà Tám không biết phải trả lá»i sao vá»›i bà Mậu, bà đành xuống giá»ng, nhưng vẫn nói cứng:
-Ừa thì chuyện là bà nói như vậy... Nhưng để tối nay tôi xuống chuồng heo xem coi có đúng như bà nói không...
Bà Mậu ngúng nguẩy ra vẻ giận dỗi:
-Tui nói bà không cảm ơn thì thôi, còn bày đặt tin với hổng tin! Tui mà nói láo, cho xe be 12 bánh cán tui nát như tương tàu đi...
Nói rồi bà Mậu quay ngoắt vá», thì cÅ©ng là lúc chiếc xe lam trá» tá»›i. Bà Tám leo lên xe mà trông như kẻ mất hồn, lòng dạ bà rối bá»i vì không biết phải đối phó ra sao vá»›i câu chuyện bà Mậu má»›i kể. Từ bao năm nay làm nghỠđỡ đẻ, bà không bao giỠđụng đến xác những thai nhi xấu số không được cất tiếng khóc chào Ä‘á»i. Nhiá»u ngưá»i mẹ còn nhẫn tâm vứt bá» xác con lại, khiến bà phải đặt chúng vô há»™p và Ä‘em chôn đàng hoàng ở mảnh đất cuối vưá»n cá»§a nhà bảo sanh. Việc bà Tám nghÄ© ra chuyện cho heo ăn nhau, là vì bà thấy lÅ© chó quanh nhà bảo sanh thưá»ng lục lá»i thùng rác, kéo những bịch nhau tanh tưởi thối nồng ra ăn, và con nào con nấy lại mập khá»e to lá»›n khác hẳn vá»›i những con chó khác nuôi ở nhà. Ãể tránh việc chó bươi móc thùng rác kiếm thức ăn, bà Tám má»›i nghÄ© đến việc hôm nào có ngưá»i đến sanh thì bà Ä‘em má»› nhau ấy vá» cho heo ăn, vừa đỡ tốn kém lại không còn phải lo dá»n dẹp thùng rác má»—i khi bị bầy chó bá»›i tung. Loại nhau mà bà Tám Ä‘em vá» là loại “nhau con rạâ€, còn loại “nhau con so†cá»§a những ngưá»i mạnh khá»e và sinh con lần đầu thì thưá»ng được dành cho mấy ngưá»i quen trong vùng, đặt mua và dặn trước - bởi những ngưá»i này tin ăn “nhau con so†chữa được nhiá»u thứ bệnh.
Lúc ấy cÅ©ng hÆ¡n ná»­a khuya, khi thấy con Hiếu đã ngá»§ say, bà Tám vạch mùng rón rén bước ra mở cá»­a sau. Muốn xuống tá»›i chuồng heo sau bếp, bà phải băng qua má»™t khoảng sân, tuy không rá»™ng lắm, nhưng sao đêm nay bà thấy nó xa cách diệu vợi. Vầng trăng lại không mấy rạng, còn bị mấy đám mây Ä‘en che phá»§, khiến cảnh vật chung quanh tối Ä‘en như má»±c. Khi bà rón rén bước ra sân được mấy bước thì nghe tiếng chó tru từ xa vá»ng lại, tiếng chó ngân dài hồi lâu rồi lại ư á»­ trong đêm khuya thanh vắng nghe thật dá»… sợ như tiếng oan hồn não nùng ai oán, rồi lại y như đứa trẻ con bị bóp cổ không thể thoát ra tiếng khóc. Dân miá»n quê má»—i lần nghe thấy tiếng chó sá»§a vu vÆ¡ ấy thì lại rù rì nói vá»›i nhau đó là tiếng “chó sá»§a maâ€, và những đứa trẻ khó ngá»§ thì thưá»ng bị cha mẹ Ä‘em tiếng chó sá»§a ban đêm ấy ra mà dá»a nạt. Bà Tám dù không tin vào những chuyện kể ấy, nhưng sao lúc này bà cÅ©ng thấy sá» sợ và muốn chùn chân bước lại vào nhà. Nhưng đúng lúc ấy những bụi cây chung quanh nhà bà bá»—ng xào xạc như có ai luồn lách lướt Ä‘i trên lá để đến cái chuồng heo ở cuối bếp.
Bà Tám đứng sững nhìn theo, bà bá»—ng cảm thấy á»›n lạnh khi nghe tiếng con heo tật nguyá»n trong chuồng kêu lên ồng á»™c, rồi hi hí mừng rỡ y hệt như những khi bà mang vá» món nhau mà nó ưa thích! Những tiếng động ở dưới chuồng heo má»—i lúc má»—i nhiá»u, y như có ngưá»i đùa giỡn vá»›i heo. Giữa những tiếng hụt hịt cá»§a heo, bà Tám còn nghe thấy tiếng cưá»i khanh khách cá»§a trẻ con, y như có ai cù vào nách nó.
Như vậy những Ä‘iá»u mà bà Mậu hàng xóm nói vá»›i bà Tám Ä‘á»u là sá»± thật, và không có gì thêm thắt hay bịa đặt! Bà Tám sợ Ä‘iếng hồn, lòng dạ ngổn ngang, vì không biết phải làm gì để chấm dứt hiện tượng ma quái Ä‘ang xảy ra trong nhà bếp có cái chuồng heo này! Bà biết là đứa trẻ chết linh, nó muốn sống mà mẹ nó bắt chết, nó muốn mồ yên mả đẹp mà bà lại Ä‘em vứt thân xác thiên thần cá»§a nó cho heo ăn. Không biết làm sao hÆ¡n, bà chắp tay run run khấn vái:
-Cháu bé chết oan ơi! Bà đâu muốn vậy đâu! Bà muốn cứu cháu lắm đấy chứ, nhưng mà hỠlàm cháu chết rồi. Thôi để sáng mai bà lên chùa xin lễ cầu siêu để cho cháu siêu thoát, để cho cháu sớm đi đầu thai...
Nói xong, bà Tám bước ngay vào nhà đóng sập cá»­a lại. Ãnh đèn dầu leo lét để trên bàn đủ để soi sáng căn nhà nhá», bá»—ng phá»±c sáng rồi chao qua chao lại như có luồng gió mạnh thổi qua. Bà Tám nhìn quanh nhà, thấy má»i cá»­a nẻo Ä‘á»u đóng kín, thế thì luồng gió lạ lùng ấy ở đâu ra? Ãang khi thắc mắc, tiếng con bé Hiếu chợt ú á»› vang lên trong mùng như Ä‘ang nói chuyện vá»›i ai:
-Ãể mai chị mang đồ chÆ¡i xuống cho em nha... Chị không có thứ ấy... thôi để chị nói má chị mua cho em... chịu không...
Bé Hiếu còn nói nhiá»u câu nữa, nhưng dù có lắng nghe đến mấy bà Tám cÅ©ng không hiểu đứa con nuôi cá»§a bà Ä‘ang nói gì, và nói vá»›i ai trong cÆ¡n mê ngá»§. Bà tằng hắng rồi cất tiếng vu vÆ¡ để đánh tan ná»—i sợ:
-Ủa con Hiếu còn thức hả? Khuya rồi sao chưa ngủ vậy con?
Bà dở mùng nhìn vào, bé Hiếu vẫn say giấc nhưng trên môi còn Ä‘ang nhoẻn nụ cưá»i. Bà Tám định bụng chỠđến sáng để há»i xem con bé đã mÆ¡ thấy gì trong giấc ngá»§, mà bà Ä‘inh ninh là nó có liên quan đến con heo tật nguyá»n ở cuối vưá»n. Cả đêm hôm ấy bà Tám trằn trá»c lăn qua lá»™n lại mà cÅ©ng không tài nào ngá»§ được. Bà nghÄ© tá»›i nghÄ© lui, than vắn thở dài, và lâm râm cầu nguyện để mong sao có được má»™t hành động thá»a đáng để giải quyết việc “con heo ma†đang làm rá»™n tâm trí bà. Nhưng rồi cÅ©ng đến lúc vì quá mệt nên bà thiếp Ä‘i lúc nào không biết. Trong cÆ¡n ngá»§ ná»­a tỉnh ná»­a mê, bà thấy đứa bé gái bị chết trong bụng mẹ hiện vá», mặt mày loang lổ những vết cắn xé, trông thật thảm hại. Bà Tám hối hận quá, run run nói:
-Bà biết cháu muốn cất tiếng khóc, muốn mở mắt chào Ä‘á»i. Vì thế cháu đã cố trốn tránh bàn tay cá»§a mụ nạo thai tàn ác, nhưng cuối cùng cháu cÅ©ng không thể tránh khá»i! Số phận cá»§a cháu đã vậy, bà đâu biết làm sao hÆ¡n...
Hồn ma cá»§a đứa bé gái oặt ẹo, nhăn nhó, co dúm như Ä‘ang bị Ä‘au đớn, rồi lại chuyển sang má»™t đứa bé lành lặn xinh tươi hồng hào, miệng cưá»i chúm chím. Bà Tám thấy đứa bé mÅ©m mÄ©m dá»… thương như má»™t con búp bê, uốn éo thân hình rồi nhanh như chá»›p cuốn hút mất dạng vào phía chá»— nằm cá»§a bé Hiếu. Bà nhìn sang, thấy bé Hiếu bá»—ng ngồi bật dậy nói chuyện vá»›i bà mà cặp mắt lại nhắm nghiá»n như Ä‘ang say ngá»§. Bé Hiếu nói vá»›i giá»ng rầu rầu:
-Má à! Con cảm Æ¡n má đã cố gắng giúp con chào Ä‘á»i nhưng không được. Bây giá» con muốn Ä‘i đầu thai, vậy má hứa phải giúp con nhe.
Bà Tám bối rối:
-Nhưng má... ủa mà bà biết giúp con bằng cách nào?
-Má biết cách mà, má có cách mà...
Nói xong, hồn ma đứa bé bị chết oan như má»™t luồng khói trắng thoắt nhẹ rá»i khá»i thân xác cá»§a bé Hiếu và tan loãng dần ở phía cuối nhà. Bà Tám đưa tay như muốn chận lại hồn ma cá»§a đứa bé để há»i thêm đôi Ä‘iá»u, nhưng đúng lúc ấy bà đã giật mình tỉnh giấc – và ngoài sân tiếng gà đã eo óc gáy chào đón bình minh.
Bà Tám biết mình vừa trải qua má»™t cÆ¡n mÆ¡, nhưng là những sá»± việc hoàn toàn có liên quan đến chuyện “con heo ăn thịt ngưá»i†mà bà Ä‘ang nuôi ở đằng sau bếp. NghÄ© tá»›i nghÄ© lui, vò đầu bứt tóc mãi mà bà Tám cÅ©ng không tài nào nghÄ© ra cách để giúp đứa bé sÆ¡ sinh trong giấc má»™ng sá»›m được đầu thai, và nhà bà thoát khá»i cảnh giam giữ má»™t linh hồn bé nhá»!
Ãúng lúc ấy bé Hiếu thức giấc, nhìn thấy bà Tám ngồi bó gối ở đầu giưá»ng nó lên tiếng há»i:
-Ủa sao má dậy sớm quá vậy? Hôm nay má có đi làm không?
Bà Tám nhá»› lại chuyện bé Hiếu nói lảm nhảm trong giấc ngá»§ đêm qua, nên há»i ngay: -Tối qua con nằm ngá»§ mÆ¡ thấy cái gì mà hứa này hứa ná» vá»›i ai vậy?
Bé Hiếu đưa tay dụi mắt xong, lại đưa tay lên gãi đầu ra vẻ bối rối:
-Con mơ... thôi ấy mà, không có chuyện gì đâu má.
-Không có chuyện gì mà sao má thấy con nói nhiá»u thứ lắm. Con muốn dấu má phải không?
Bé Hiếu xua tay liên tục:
-Con đâu dám dấu! Chả là vì con mơ thấy “em bé†ở dưới chuồng heo muốn có đồ chơi, nên con hứa đem xuống cho nó chơi. Rồi nó còn nói nó không có quần áo nên ở dưới đó lạnh lắm, con thấy nó phải chui nằm dưới bụng con heo để đỡ lạnh nữa. Con chỉ hứa cho nó đồ chơi, còn quần áo thì con nói là không được vì nhà mình nghèo lắm, đâu có quần áo dư mà cho nó...
Bà Hiếu chăm chú nghe rồi há»i thêm:
-Con thấy đứa bé ấy là trai hay gái?
-Nó là con gái má Æ¡i. Nó dá»… thương lắm, mà sao con thấy nó cứ đưa hai tay lên bụm cái đầu. Con có há»i mà nó không nói, nó bảo muốn biết thì há»i má thì rõ. Con nghÄ© là chuyện trong giấc mÆ¡ thì có gì mà má biết được, nên con không muốn nói là vậy.
Bà Tám quay sang ôm bé Hiếu vào lòng, vỗ vỠrồi nói:
-Chuyện con mơ là chuyện có thật đó con, con bé ấy chết oan nên hiện vỠmuốn má con mình giúp nó sớm đầu thai...
Rồi bà Tám kể hết đầu Ä‘uôi câu chuyện cho bé Hiếu nghe. Nghe xong bé Hiếu nói: -Nếu vậy, chiá»u nay Ä‘i há»c vá» con sẽ Ä‘em đồ chÆ¡i xuống chuồng heo cho nó. Vậy má có bá»™ quần áo nào cÅ© cá»§a con để cho nó mặc không?
Bà Tám vui vẻ nói với đứa con nuôi:
-Nó còn bé lắm không mặc vừa đồ cá»§a con đâu. Ãể má lên nhà bảo sanh có bá»™ quần áo má»›i mà ngưá»i ta bá» lại quên Ä‘em vá», má sẽ Ä‘em vỠđốt cho nó.
Bé Hiếu dẫy nảy:
-Tại sao lại đốt? Sao má không để nguyên vậy cho nó?
Bà Tám giải thích:
-Ãó là cách gá»­i nhanh nhất đó con. Bá»™ con không thấy ngưá»i ta đốt vàng mã hay sao? Mình đốt thứ gì thì ngưá»i chết sẽ nhận được thứ đó. Em bé mà con mÆ¡ cần quần áo thì con đốt quần áo, cần đồ chÆ¡i thì con đốt đồ chÆ¡i...
***
Ngay trưa hôm đó, bà Tám xin vá» nhà sá»›m hÆ¡n thưá»ng lệ. Bà muốn làm má»™t việc nhưng không muốn bé Hiếu chứng kiến, vì giá» này nó vẫn còn ở trưá»ng há»c. Bà lặng lẽ Ä‘i thẳng xuống bếp, mở bá»c nhau quẳng ngay vào máng, nhưng con heo “ma†hình như Ä‘oán được việc bà Tám sắp làm nên nó vẫn nằm im mà rên rỉ như van xin tha mạng, chứ không lá»™ vẻ vui mừng chá»™n rá»™n như những lần được ăn món khoái khẩu!
Bà Tám mở cái túi xách luôn mang theo bên mình, rút cái ống bÆ¡m đã có đầy thuốc rồi lắp kim chích vào. Ãây là liá»u thuốc độc cá»±c mạnh mà bà đã tá»± pha chế, trong đó có cả thuốc chuá»™t lẫn morphin là chất mà nhà thương thưá»ng dùng để giữ cho xác chết lâu phân há»§y. Hai chất này trá»™n vào vá»›i nhau biến thành má»™t thứ độc dược làm tê liệt hết các bá»™ phận có chức năng Ä‘em đến sá»± sống, khiến con vật bị chích sẽ ngưng thở chỉ trong vòng vài phút.
Bà Tám tiến đến gần con heo tật nguyá»n, rồi buồn bã chép miệng:
-Tao phải hóa kiếp mày để đứa bé chết oan được đi đầu thai. Chỗ này không phải là nơi để nó trú ẩn, nó phải đến một chỗ sạch sẽ và ấm êm khác...
Nói xong, bà Tám phóng ngập mũi kim to và dài đến 3 đốt ngón tay vào đùi con heo đang nằm bẹp dưới đất! Con vật chắc biết đã đến giỠhóa kiếp nên không có bất cứ cử chỉ nào kháng cự, ngoài việc các thớ thịt run lên bần bật khi độc dược bắt đầu có tác dụng, và há mõm thở hồng hộc như thiếu dưỡng khí. Bà Tám đứng nhìn cho đến khi con heo bất động, và toàn thân tím dần vì chất độc.
Khi bé Hiếu tan há»c, nó nhanh chân chạy vá» nhà để Ä‘em xuống chuồng heo mấy món đồ chÆ¡i mà nó vừa lấy lại từ mấy đứa bạn há»c chung lá»›p. Nhưng khi gần vào tá»›i chuồng, nó rất ngạc nghiên vì không thấy con heo á»§n ỉn lên tiếng reo mừng như thưá»ng lệ mà thay vào đó là má»™t sá»± im lặng như tá». Nhìn vào chuồng, nó thấy con heo nằm bẹp dí và da thịt đã đổi màu, nó hoảng hốt vứt tung mấy thứ Ä‘ang cầm trên tay rồi chạy lên nhà kêu:
-Má ơi! Má à! Má ơi...
Bà Tám giả bá»™ như Ä‘ang mệt nhá»c:
-Ãể cho má nhắm mắt má»™t chút... Có việc gì để chút nữa rồi hãy gá»i má... Con Hiếu đưa cả hai tay rung mạnh má»™t đầu võng, nÆ¡i bà Tám Ä‘ang nằm Ä‘ong đưa ở góc nhà, vá»›i giá»ng hối thúc:
-Má xuống bếp coi ngay đi, con heo nhà mình nó nằm im không cục cựa, chắc là nó chết rồi má ơi!
Bà Tám hé mắt ra nhìn bé Hiếu, bà thấy nó không có chút nghi ngá» gì vá» việc bà đã chích thuốc độc cho con heo, nên vá»™i vàng choàng dậy, má»™t tay níu lấy võng, còn hai chân xá» nhanh vào đôi guốc để gần bên, rồi lên giá»ng đầy vẻ lo lắng: -Con có nói thiệt không con? Con heo Ä‘ang mạnh mà? Con Ä‘i vá»›i má xuống coi sao? Hai mẹ con hối hả Ä‘i xuống chuồng heo. Tá»›i nÆ¡i, bà Tám giả bá»™ lật đật cuống cuồng vì thấy con heo nằm rÅ©. Bà nhìn tá»›i nhìn lui, lấy tay đập chan chát vào xác con heo rồi nói vá»›i bé Hiếu:
-Con heo nhà mình chết thật rồi! Không biết ai cho nó ăn gì, hay bị trúng gió khiến mình mẩy tím bầm như thế này! Nó chết chắc đã lâu rồi, làm sao mà còn bán cho ai được đâỷ!
Bé Hiếu đi nhặt lại mấy món đồ chơi vứt vương vãi gần chuồng heo, rồi rơm rớm nước mắt:
-Mấy thứ này bây giỠgửi cho ai đây má?
Bà Tám tiến đến gần con, vuốt tóc an ủi:
-Con đưa cho má, má đem chôn với con heo này thì “em bé†của con sẽ nhận được ngay chứ gì. Thôi con đừng buồn nữa, mai mốt má sẽ mua cho con hai con heo khác, lúc ấy con tha hồ mà chơi đùa với nó, chứ con heo này bự quá rồi, và nó lại chẳng có mắt để nhìn biết con là ai...
Sáng hôm sau bà Tám nhá» ngưá»i quen đến đào má»™t cái hố bên cạnh bếp, nói là để có chá»— thoát nước khi trá»i mưa, nhưng khi ngưá»i hàng xóm vừa Ä‘i khá»i thì bà và bé Hiếu đã dùng hết sức lá»±c để kéo con heo tật nguyá»n xuống lá»—. Trong khi bà Tám chuẩn bị lấp đấp chôn thì bé Hiếu đã quẳng vá»™i xuống mấy món đồ chÆ¡i mà nó từng ưa thích, bà Tám cÅ©ng vứt xuống đó hai bá»™ quần áo má»›i tinh cá»§a trẻ sÆ¡ sinh mà bà Ä‘em vá» từ chá»— làm. Ãắp đất xong, bà Tám đốt mấy cây nhang, khấn vái lâm râm rồi Ä‘em cắm lên mô đất. Bà nói vá»›i bé Hiếu:
-Má tin là “em bé†bị chết oan sẽ Ä‘i đầu thai, vì chá»— trú ngụ cá»§a nó nÆ¡i con heo tật nguyá»n này đã không còn nữa...

Cả đêm hôm ấy, dù thao thức đến sáng và không tài nào ngá»§ được, bà Tám để ý nghe cÅ©ng chẳng thấy có gì động tÄ©nh gì ở phía chuồng heo, còn đứa bé thai nhi cÅ©ng chẳng thấy hiện vá».

(Xuân Ãinh Hợi 2007)

Nguyễn Vi Túy




Mục Lục


9. Khổ Quá

Vành Khuyên



Lão đã có tuổi, thân lão không hiểu sao cứ bệ rạc từ ngày này qua ngày khác, lắm lúc thấy phÆ¡i phá»›i là lão mừng vô cùng nhưng cái khoảnh khắc đó bao lâu, vài chục giây là cùng . Vừa tính làm chuyện muốn làm là mất tiệt cái cảm giác đó . Lão tá»± há»i mình nhiá»u lần là vì lý do gì, lão không nghÄ© lão đã có tuổi, mấy ông tá»›i 50 vẫn ok thì mắc chi lão má»›i 47 có chi là phiá»n toái đâu . Lão nghÄ© tạo vợ lão, cái con mụ gì mà rên xiết vì cá»±c vì con cả ngày lẫn đêm, trong mÆ¡ lắm khi mụ vẫn còn la khổ quá mà sáng dậy lão cÅ©ng không thiết há»i mụ đã mÆ¡ gì . Ãúng là tại mụ vợ lão làm lão thấy cái mệt cá»§a lão như mệt hÆ¡n, cái thần đàn ông cá»§a lão lạc mất đâu vì những tiếng la lối vô tổ chức cá»§a vợ lão vá»›i hai đứa con . Ãá»i sống gia đình thế thôi sao, biết vậy lão ở thế cho xong, muốn Ä‘i vá»›i ai thì Ä‘i, Ä‘i chán rồi vá» nằm phèo, chả ai réo, chả ai nhằn, chả ai đánh nồi đụng niêu nhắc nhở lão phải bá» chén vào máy để rá»­a suốt ngày . Xài gì xài lắm, má»›i ba ngày đã đầy đống chén, cÅ©ng tại mụ vợ lão cả .

Ấy, thế là cái thần cá»§a lão mất Ä‘i, muốn gần mụ vợ nói vài lá»i thân thiết cÅ©ng chả xong, sợ nói ra không đúng ý mụ, mụ lại mắng xấn xổ, nói vài lá»i lại như là búa bổ vào đầu thì có mà đập mụ luôn chứ ở đó mà thân vá»›i thiết . Lắm khi lão thấy lão không còn lối thoát, lão mất hết cả cảm giác làm má»™t thằng đàn ông, lão vẫn thích đàn bà đẹp nhưng không dám gần ai, lão vẫn duyên dáng vá»›i mấy cô vô tình cưá»i duyên hay bắt chuyện vá»›i lão cho lão cái cảm giác khác vá»›i mụ vợ nhưng thấy thế rồi thôi . Lão sợ quá rồi, lại cÅ©ng từ mụ vợ lão mà ra cả .

Chiá»u, má»—i chiá»u ra hút thuốc lão ngồi nhâm nhi ly nước rồi nhả khói, lão chợt nhá»› tá»›i những ngày thanh thản cá»§a mình, lão lắm lúc muốn rứt hết nhưng Ä‘i đâu, vỠđâu khi ra đưá»ng vô tình có đứa gá»i " bố Æ¡i, sao bá» con " thì nhục chết .

Có vài ngưá»i bạn phân tích cho lão có khi do Ä‘á»i sống quá chá»™n rá»™n ra vậy, chả phải tại mụ vợ nên đừng nghÄ© thế mà ráng cưá»i cho mụ vợ bá»›t nhằn, lão vẫn Ä‘iá»m nhiên " tôi cưá»i không nổi anh Æ¡i " ... Rồi vá» nhà lão, má»i thứ đâu lại vào đấy .

Vợ lão thấy khó nói chuyện vá»›i lão quá, gá»­i mail cho lão qua yahoo lão vẫn không xem, thấy thư mụ vợ đỠAnh là đếch dám bấm vào rồi, nghe mụ xổ là có khi cÆ¡m lại không lành, canh lại không ngá»t chứ lại . Mụ chất vấn " à này mail sao không Ä‘á»c thế hả, thế tôi nói vá»›i anh lúc nào đây " ... Lão trÆ¡ ra " ông chưa có thá»i gian " ....

Thế là hết . Vợ lão chán! Lão chán! Hai đứa con thì cả hai vợ chồng chưa chán vì tụi nó còn nhá» quá . Chính cái thái độ cá»§a lão cÅ©ng làm vợ lão tiêu mẹ nó mất cái sinh khí còn xót lại cá»§a mình trong gia đình . Vợ lão cÅ©ng lang thang, giành giật lại từng tí thân thương còn xót lại trong gia đình ngoài trách nhiệm và những lá»i trách móc cá»§a mình mà lão có biết đâu .

Khổ! Làm giống ngưá»i cÅ©ng khổ chứ đừng nói gì các loài khác .

Ngày qua ngày, má»i ngưá»i nhìn vợ chồng lão khổ cùng nhau mà mấy ai biết được hình ảnh đó có thể là hình ảnh tương lai cá»§a gia đình mình nếu không gìn giữ .

Khổ, khổ quá, quá khổ đi chứ lại .

Vành Khuyên




Mục Lục


10. Toa Tàu Cuối Năm

Ãá»— Thành



Tôi nhá»§ lòng chá»› dại chá»n Ä‘i đâu lúc ngày tư, ngày tết. Vừa mệt nhoài ngưá»i, rách cả áo, toạc cả quần, mất toi tiá»n vì chen lấn vào được tận cá»­a bán vé rồi mà tay còn bị nhiá»u ngưá»i đè nghiến chẹt Ä‘au Ä‘iếng, đành phải xòe ngá»­a bàn tay ra mà rút kui ra, kẻo bị gãy, mặc kệ tiá»n vãi mất. Ấy là chưa nói có khi còn bị đè đầu, cưỡi cổ. Nếu chỉ bị ông anh, chú nhóc leo lên chá»— đội nón còn đỡ, vô phúc nhìn ngước lên lại thấy nguyên má»™t cái mông chè bè cá»§a cô, mợ nào Ä‘ang chông chênh trên vai và (xin lá»—i) từ đó Ä‘ang bay ra mùi mồ hôi thum thá»§m, đặc biệt lâu ngày chưa tắm thì xui ít là ba, bốn năm luôn.

Thế nên chả dại, các cụ ạ. Cả năm mình mệt nhá»c vì cÆ¡m cháo gạo tiá»n rồi, cuối năm cÅ©ng nên để mình thảnh thÆ¡i dá»… thở má»™t chút. Chốn đông ngưá»i vốn cõi bon chen, dù là rạp xi nê hay chốn vÅ© trưá»ng cÅ©ng vậy. Vào những nÆ¡i đó, không dưng độp phải sức nóng vào ngưá»i, gặp ná»™i dung tuồng lăng nhăng, càng chán chết. Có bò vào sở thú xem đưá»i ươi, khỉ đột cÅ©ng chẳng nên, Ä‘i mình ên thì ỉu xìu, còn rước đèn thêm em nào bên cạnh, nhỡ bá»n khỉ khá»t ghen tuông dở trò xàm xỡ, phải lo kéo nhau chạy cho sá»›m.

Dạo này phương tiện tiêu khiển hà rầm. Ti vi, cát xét, ì-pot linh tinh, chương trình đầy lá cành, trăm hoa đua nở, trăm nhà đua chen, lại chẳng phải tốn đồng xu nào, ở nhà cứ phanh trần ra, nướng dăm con khô mực, vài nạm tôm khô và lưng rượu đế, vừa ăn vừa xem, vui đáo để. Chỗ nào ca sĩ hát bài khen thuộc thì nghêu ngao theo, cũng nghệ sĩ kém chi ai.

Ấy, dặn lòng thì dặn thế, mà tết vừa rồi tôi cÅ©ng không ká»m giữ lá»i hứa nổi lại cÅ©ng mon men lên tàu. Cá»§a đáng tá»™i nào tôi có ý định này đâu, vậy mà lang thang qua cá»­a ga, thấy tàu ngày xuân vắng vẻ, nên chân ngứa ngáy cÅ©ng muốn làm chuyến phiêu lưu vặt má»™t phen. Mặc dù chưa có ý niệm vá» má»™t nÆ¡i nào sẽ đến, tôi quyết định cứ lên toa rồi sẽ liệu sau. Tay soát vé thấy tôi lừng lững bước lên, chặn ngay lại đòi xem vé, tôi lắc đầu chưa mua, nhưng hứa sẽ trả tiá»n. Anh ta ừ ào má»™t lát rồi đưa tay chỉ tôi lên toa.

Chon má»™t phòng cá»­a còn để ngá» cá»§a toa giưá»ng nằm, tôi ung dung bước vào. Má»™t cô bé choai choai chá»…m chệ sẵn trong toa. Nhìn thấy tôi, cô ta “ hai “ má»™t tiếng. Ãáng lẽ tôi nên đổi sang má»™t phòng khác cùng dãy ngay từ đầu má»›i phải, đằng này chợt thấy chân nổi sá»± buồn buồn nên ngồi phệt luôn ở giưá»ng đối diện vá»›i cô.

Tàu cà xịch cà xang chạy, ná»—i dại càng lúc càng lan mạnh. Thôi lỡ rồi, bây giá» bò lên giưá»ng trên chung dãy vá»›i cô em, cầm chắc cô bé sẽ nghi tôi là tay mắc dịch trắc nết. Bằng ngồi yên vị tại chá»— thì cay đắng Æ¡i là cay đắng. Con nhá», trái lại, cứ rục rịch hoài, hết ngồi lại nằm. Con gái con nứa gì mà trống tuếch trống toác. Chiếc quần gin sổ gấu, ngắn cÅ©n cỡn cứ biểu diá»…n trò trêu ngưá»i. Má»—i lần cô ả đổi thế là y như tôi phải nhắm tịt mắt lại, e bị nổ con ngươi.

Nói các cụ thứ tha cho, chứ đùi nó ngồn ngá»™n, thấy mà tóe lá»­a. Ấy chẳng thà con nhỠđể thông thốc có khi còn đỡ xốn mắt, đắng này tÆ¡ lÆ¡ mÆ¡ ná»­a kín ná»­a hở, cái đó má»›i hại Ä‘iện ở thá»i buổi hiện đại này. Thoáng má»™t cái, quần xì bẹo ra loang loáng, má»› hồng hồng hun hút bổng bay. Bá»—ng cô gái biết vừa nhỡ tàu há»› hênh lại cưá»i ngoại giao ngặt nghẽo má»›i chết. Lát sau, lại giả vá» làm thân há»i tôi vung vít : chú Ä‘i đâu bữa “ nai “, giá»ng đặc biệt miá»n tây Nam bá»™. Tôi ú á»› không biết trả lá»i ra sao nữa vì cho đến phút này tôi nào đã biết nÆ¡i tôi sắp đến là đâu. Tôi ậm á» trả lá»i xuá»™i lÆ¡ : thì Ä‘i má»™t chá»— nào cÅ©ng được. Con nhá» tưởng tôi ghẹo nên ngá»­a cổ lên cưá»i há»nh hệch, liá»n dện cho má»™t câu Ä‘au Ä‘iếng : xí, lãng nhách.

Tôi tự giận mình. Thân quê mùa thì sống đâu biết đó, bày đặt dở giói “ đi cho biết đó biết đây “ làm chi để đầu năm bị mắng, vuốt mặt không kịp. Tôi quê một cục, mặt nặng như chì, con nhỠlom lom dòm, có vẻ lạ lùng. Thấy tôi không muốn bắt chuyện thêm, con nhỠkhích vô : sao khi không im lặng vậy, tía. Tía má gì, tao còn độc thân tại chỗ, nhỠơi, tôi định phản đối với nhỠnhư thế, song nghĩ sao lại im.

Con nhá» lại hiểu lầm khi thấy cái mặt chù bụ cá»§a tôi. Nó xí má»™t cái, Ä‘uôi mắt sắc liếc tá»±a lưỡi lam, miệng dẩu ra rồi tán má»™t hÆ¡i : giỡn má»™t chút mà làm mặt giận. Tôi phải bật cưá»i, con nhá» khen : như vậy coi được hôn. Tôi chịu thua sá»± lí lắc cá»§a nó.

Tôi ngồi lên nghiêm trang. Hắng giá»ng, xoay tròn lưỡi đến bảy lần, gãi đầu gãi tai, rụt rè há»i cô bé : nhá» còn cái quần nào khác hôn. Nhá» cưá»i khục khục : chèn Æ¡i, ngưá»i ta bận cho mát mà tía hối thay cái khác là sao. Nếu tía sợ thì đổi sang toa khác Ä‘i. Tôi lắc lắc cái đầu.

Con nhá» moi cái máy i-pot, gắn bá»™ phận nghe vào tai. Chả biết bản nhạc nào lình xình trong đó mà thấy bé búng búng ngón tay, đít ẹo qua ẹo lại, miệng lâm râm nhún nhảy. Tôi cảm rõ sá»± ngá» nghệch cá»§a mình, vá»™i đưa mắt quay nhìn ra phía ngoài đưá»ng tàu. Tàu Ä‘ang chạy qua má»™t con sông dập dá»nh, tiếng bánh sắt nghiến trên rầm cầu nghe khua động lên. Tôi thoáng thấy dăm bà, dăm chị Ä‘ang tắm đầu năm xả xui, thấy tàu dăng dăng chạy qua, vá»™i hụp xuống dấu ngá»±c. Gió mát hây hây, chút da sáng lóng lánh màu nước, thấy muốn ngắm nhìn hoài. Con nhá» nhướn lên nhìn, vá»™i cưá»i rich rich chá»c tôi : coi bá»™ đã con mắt hả, ông chú.

Tôi hổng trả lá»i trả vốn gì cả, cứ gằm gằm cúi mặt làm thinh. Con nhá» móc ở túi ra cái bật lá»­a Jippo, mở lên mở xuống kêu lách cách. Nó mằn mò hết túi này sang túi khác tìm gì đó, rồi e hèm há»i tôi : tía có thuốc lá hôn. Tôi lắc đầu, con bé tá» ra thất vá»ng.

Tàu vẫn cà xịch cà đụi chạy, khè khè thở như ngưá»i bị suyá»…n. Toa dập dá»nh lên xuống bá»±c cả mình, chậm như rùa và hôi mùi kỳ lạ. Con nhá» nằm tréo ngoảy trên nệm, vẫn nhét cái ống nghe vào lá»— tai. Nó nằm há»› hênh, tôi bá»±c bảo nó : bé làm Æ¡n khép bá»›t giò lại, có được hôn. Con nhá» bÄ©u môi dài thòn, xỉ vả tôi : ai biểu tía dòm chi. Tôi chịu thua, quay Ä‘i.

Con tàu băng ngang má»™t trạm nào đó, có tiếng lao xao giá»ng ngưá»i Há»i. Con nhá» nằm há»i ngang : qua đâu rồi vậy, tía. Con nhá» lưá»i chảy thây, vậy mà tôi cÅ©ng lồm cồm nghiêng mình ra dòm. Trá»i chạng vạng tối, tàu chạy băng băng, tôi chỉ kịp lướt thấy chữ Lâm ở cuối, tôi nói đại cho con nhá» : Ma Lâm rồi. Con nhá» than : tàu chậm gì mà chậm dữ. Tá»›i nhà chắc ngưá»i ta đã ăn Tết xong. Tôi ghét con nhá» nên không thèm đẩy đưa vô.

Con nhá» tá» ra xắc mắc. Chừng như để im cái miệng lâu hổng được, nên lẹo nhẹo há»i tôi má»™t Ä‘iá»u xưa lÆ¡ xưa lắc : tía thiệt hổng có chá»— nào để dìa sao. Tôi gúc gúc cái đầu. Con nhá» tai vẫn nghe nhạc, hai chưn giá»±t giá»±t mà miệng cÅ©ng cất tiếng hát giá»…u tôi : ôi, ta buồn, ta Ä‘i lang thang bởi vì đâu. Tôi rầu thúi ruá»™t vì bị phá rầy từng chặp.

May đâu có hai ngưá»i khách do tay soát vé dẫn vào. Há» chiếm hai giưá»ng còn để trống. Thá»i buổi thiệt vui, khách mua vé hạng nào cÅ©ng kệ, miá»…n xịt xá»§i cho tay kiếm soát chút tiá»n là có chá»— nằm dá»±a lưng ngay. Hèn chi mấy bà Ä‘i buôn có thể nghỉ luôn ở buồng dành riêng cho nhân viên Ä‘i tàu.

Con nhá» dáo dác dòm. Tay nhân viên chỉ hai ngưá»i khách leo lên hai giưá»ng trên. Tôi định phản đối vì khi không bị ngưá»i nằm trên đầu, song trên tàu mấy cha kiểm soát là thượng đế nên tôi vá»™i im bặt. Con nhá» thấy tôi cà hoay thì tá»§m tỉm cưá»i. Nó còn chá»c giận tôi nữa : ối, đàn ông đàn ang có leo lên nhau cÅ©ng chẳng sao, chá»› tui mà bị mấy tía đè chắc là ná thở. Nói xong, nó co hai vai cưá»i hí hí. Thiệt dá»… ghét.

Sá»±c nhá»› lại tôi, tay nhân viên xòe tay ra gá»n lá»n : vé. Tôi cÅ©ng chÆ¡i chữ vá»›i chả : nhiêu. Chả nhấm nhẳng : xuống ga nào ? Tôi ngập ngừng lúng túng : chưa tính nữa. Chả hÆ¡i bá»±c mình : cha ná»™i, đầu năm mà lằng nhằng, thôi, có nhiêu đưa ra. Tôi thá»c tay vô túi, mân mê mấy tá» giấy bạc, sá»›t ra má»™t má»› đưa cho chả. Chả đếm đếm rồi nhét gá»n vô túi, dặn tôi : chú muốn ghé đâu thì kiếm tôi nhận vé.

Tôi phản đối chả kịch liệt : rá»§i mà không gặp ông thì lấy chi tôi ra khá»i ga. Hắn cưá»i bò lăn bò càng : chừng đó ông lại giúi cho hỠít tiá»n là xong hết. Tôi tá» ra ngán ngẩm vá» hệ thống vòng vo tam quốc này. Nhưng tôi cÅ©ng há»i thêm : lỡ mà há» hổng nghe thì sao. Cha nhân viên có vẻ bất mãn : há» chỉ làm khó ai định Ä‘i quịt vé, còn ông trả tiá»n mà.

Con nhá» nãy giá» nằm theo dõi, tháo bỠống nghe ra khá»i tai, tham gia vô câu chuyện : thì chú ghi cho ổng cái vé xuống Ãà Nẵng cho ổng yên chí. Hồi nãy tôi có rá»§ ổng dìa ăn Tết vá»›i tôi, ổng lình xình chưa chịu. Giá» chú ghi dzậy, chắc bá» gì ổng cÅ©ng xuống đó thôi.

Tôi chịu cái nước cà tá»­ng cá»§a con nhá». Nó lanh giàng trá»i. Tôi không theo kịp nó má»™t bước nhá». Tôi nhìn nó, con nhá» coi bá» còn biết giữ má»™t phương để lấy chồng, nên đã nằm khép bá»›t giò lại. Nó lại cẩn thận kéo cái váy kẹp dưới bắp chưn. Tôi gật đầu ngầm khen nó. Con nhá» cưá»i mím chi cá»p.

Tay nhân viên ngoáy ghi vài ba chữ rồi xé cái rẹt đưa cho tôi má»™t tá». Tôi cầm Ä‘á»c lẩm nhẩm : nÆ¡i ga Ä‘i chỉ cách Ãà Nẵng chừng 2 ga, vậy là chả bá» túi má»™t số khá. Tôi nhét vé vô túi, dá»±a lưng ra nghỉ. Tôi chưa muốn nằm xuống dù đã má»i vì ngại phải lùng bùng vá»›i cái váy cá»§a cô em. Con nhá» nhét ống nghe vào tai và mông lại ngoáy ngoáy đánh nhịp. Trá»i tối xuống má»™t cái rầm. Toa tàu lem nhem nhòe nhoẹt, và tàu rầm rầm chạy vào hầm, tiếng thông thốc rít róng. Gió hun hút u u, thổi tuá»nh toàng khắp toa, mùi khói hăng hăng cá»§a ma dút đốt không cháy hết nghe khét lẹt.

Con nhá» nằm nói lá»›n tiếng : toa giưá»ng nằm mà tối như… Tôi loáng thoáng nghe má»™t tiếng rất tục, nhưng tôi không dám lập lại. Còn chưa trả vốn, trả lá»i ra sao thì con nhá» tiếp theo : kệ, càng dá»… ngá»§, lỡ có làm sao cÅ©ng hổng ai gây. Tôi chưng há»­ng sao con nhá» giá»ng đặc sệt Nam bá»™ mà lại bò dìa miá»n Trung ăn Tết. Tôi khó hiểu con nhá» thiệt tình. Ãã vậy nó còn hát ông ổng nữa : trá»i khuya tối hít, tối hù, nằm đâu yên đó, bậu đừng Ä‘i bậy, lù rù mà té dzô em. Rồi, cưá»i cà hích, cà hích, thiệt ná»±c.

Tàu vô ga Ãà Nẵng quá khuya. Ngày Tết mà hàng rong vẫn gánh bán nhá»™n nhịp. Con nhá» nhắc tôi : xuống đây chá»›, tía. Tôi lắc đầu, ngồi rị lại. Con nhá» nói : tôi vô Huế, tía nên Ä‘i má»™t lần cho biết. Chưa nói hết, nó đã kéo dài há»ng ra hát : ai vô xứ Huế thì vô, ai vá» là vá» Bến Ngá»±, ai vá» là vá» Nam Giao. Tiếng nó loãng dần nÆ¡i cuối toa. Tôi nằm ngả đùng ra chá»— giưá»ng.

Tàu cà rịch cà tang chá» tránh và đổi nhóm soát vé. Chạy lại khi trá»i tối mịt mùng. Ãoàn tàu chạy vòng theo đưá»ng ray bao quanh ga để băng qua má»™t hướng khác, thẳng ra phía Bắc. Trá»i rét mạnh lên, gió đổi khác hoàn toàn. Ãá»™t nhiên, tôi thấy buồn, thật buồn. Vì mùa xuân Ä‘ang chạy lui theo con tàu vá» muá»™n.

Má»™t phần tôi thấy thiếu con nhá», má»™t phần tôi lại tá»± há»i vì sao còn ngồi đây. Cứ thế tôi xàng xê theo bánh sắt và nát rữa lần Ä‘i theo tiếng gió xé dưới gầm toa. Tôi quay nhìn xung quanh. Tiếng thở Ä‘á»u cá»§a má»i ngưá»i say ngá»§. Chiếc đèn vàng ệch lao chao khua lắc lư theo những nhịp tàu chạy. Có chăng chỉ còn mình tôi thức. Thế là những giá»t nước mắt cứ ứa ra, ứa ra…

Ãá»— Thành




Mục Lục


11. Huy Quang VÅ© Ãức Vinh - Má»™t Ngưá»i Bạn Thá»§y Chung

GS Nguyễn Xuân Vinh



Ngày 9/9/2006, vào buổi chiá»u, tôi đứng trên bục thuyết trình ở há»™i trưá»ng ViVo, thành phố San Jose để giá»›i thiệu cuốn sách “Vá» Nguồn - Sinh Lá»™ Cho Quê Hương†cá»§a Luật sư Lâm Lá»… Trinh, cá»±u bá»™ trưởng Bá»™ Ná»™i Vụ thá»i Ãệ Nhất Cá»™ng Hoà. Tuy là ngày mồng 9 tháng 9, có những con số đặc biệt, nhưng ngày Song Cá»­u này cÅ©ng không phải là má»™t ngày quan trá»ng như những ngày lá»… Song Thất, mồng 7 tháng 7, hay Song Thập mồng 10 tháng 10, là những ngày quốc lá»… cho vài quốc gia khác. Nhưng cÅ©ng có thể nói là hôm đó là má»™t ngày khác lạ cho Trung Tâm ViVo, má»™t trung tâm trợ giúp và hướng nghiêïp cho ngưá»i Việt tỵ nạn ở vùng Vịnh San Francisco, vì nÆ¡i đây có má»™t hoạt động văn hoá là buổi Ra Mắt Sách mà thành phần tham dá»± khá đặc biệt, có thể nói là chưa từng thấy trong nhiá»u năm quạ Trong những quan khách ngồi ở hàng ghế đầu tôi thấy có Ãại tướng Nguyá»…n Khánh, từng có thá»i làm Quốc Trưởng miá»n Nam Việt Nam, cách ông vài ghế là nguyên Chá»§ tịch Hạ Viện và cÅ©ng là cá»±u Thá»§ Tướng Nguyá»…n Bá Cẩn, và cùng hàng ghế đầu còn có Thiếu Tướng Nguyá»…n Khắc Bình, cá»±u Tổng Giám Ãốc Cảnh Sát Quốc Gia và trong phần giá»›i thiệu lúc mở đầu ngưá»i tham dá»± còn biết có nhiá»u vị là cá»±u Dân biểu, Thượng nghị sÄ© và Thẩm phán cá»§a Tối Cao Pháp Viện, nói chung trong há»™i trưá»ng có nhiá»u vị lãnh đạo má»™t thá»i cá»§a Việt Nam Cá»™ng Hoà.

Nhìn trong hàng quan khách, tôi linh cảm thấy có gì thiếu vắng, và tá»± dưng tôi nghÄ© đến anh, Huy Quang - VÅ© Ãức Vinh, má»™t ngưá»i đã để lại nhiá»u dấu ấn trên má»™t nước Việt Nam có má»™t thá»i được thế giá»›i chú ý đến, và nếu hôm nay anh có mặt trong thành phần quan khách tham dá»± buổi sinh hoạt cá»™ng đồng, cÅ©ng sẽ được giá»›i thiệu là có thá»i kỳ làm Tổng Giám Ãốc Nha Vô Tuyến Truyá»n Thanh, nghÄ©a là ngưá»i Ä‘iá»u hành cả guồng máy phát thanh quốc gia, ảnh hưởng truyá»n thông cá»§a chính phá»§ đối vá»›i ngưá»i dân trong nước và dư luận quốc tế không phải là nhá». Viết vá» Huy Quang, sau khi anh qua Ä‘á»i ngày mồng 9 tháng Chạp năm 2005 tại Seattle, Hoa Kỳ, nhà văn Văn Quang đã nhắc đến anh như là má»™t “Ngưá»i thầm lặng có công đầu vá»›i quốc giaâ€. Thật vậy, vào những thập niên sáu mươi, để tạo uy tín cho má»™t chính phá»§ quân nhân, vì tình thế chính trị mà được thành lập để gánh vác việc nước, và nhất là để gây lại niá»m tin cho ngưá»i dân, anh đã đỠxướng ra hình ảnh má»™t “Chính Phá»§ cá»§a Dân Nghèoâ€. Và ở Há»™i Nghị Thượng Ãỉnh Honolulu khi mà báo chí Hoa Kỳ loan tin rằng Tổng Thống Lyndon B Johnson đã rất khen ngợi những ý kiến cá»§a những nhà lãnh đạo Việt Nam, thì anh chính là ngưá»i đứng trong hậu trưá»ng để dàn dá»±ng chương trình, viết những bài diá»…n văn cho những nhà chính trị Ä‘ang nắm giữ vận mệnh quốc giạ Sá»± nghiệp cá»§a VÅ© Ãức Vinh trên tầm vóc quốc gia, đã được giá»›i thiệu trên nhiá»u bài viết cá»§a những ngưá»i đã có má»™t thá»i làm việc vá»›i anh. Hôm nay, nhá»› tá»›i Huy Quang, tôi chỉ muốn nhắc tá»›i má»™t vài ká»· niệm giữa anh và tôi mà thôi .

Vào tháng 6 năm 1957, tôi Ä‘ang làm Phụ tá Tùy viên Quân Lá»±c tại Ãại Sứ quán Việt nam tại Hoa Thịnh Ãốn thì được lệnh vá» trình diện Bá»™ Quốc Phòng. Vá» tá»›i Sàigon, tôi được ông Trần Trung Dung, lúc đó là Bá»™ trưởng Phụ tá quốc phòng tiếp ở văn phòng vàcho biết là ông đã đỠnghị lên Tổng Thống Ngô Ãình Diệm cho tôi làm Tham Mưu Trưởng Không Quân thay thế cho Thiếu tá Lê Trung Trá»±c Ä‘i du há»c Hoa Kỳ. Nhưng số tôi vẫn còn lận đận, khoá há»c cá»§a Thiếu tá Trá»±c bị hoãn lại mấy tháng làm tôi phải bay vòng chá», đợi đến lượt xuyên mây và hạ cánh xuống phi trưá»ng, và trong khi ấy tôi nhận được lệnh biệt phái tá»›i Nha Chiến Tranh Tâm Lý Bá»™ Quốc Phòng, làm Trưởng Phòng Báo Chí, đồng thá»i làm chá»§ bút hai tá» báo Quân Ãá»™i và Phụng Sá»±. Tôi nhỠđược cái mác là Ãại úy Không quân nên được làm xếp các nhà văn nhà báo ở Lục quân vì ở thá»i đó cấùp bậc sÄ© quan thật khan hiếm, Tô Kiá»Ã¸u Ngân chỉ là Thiếu úy, còn thi sÄ© Tưá»ng Linh, và nhà báo kỳ cá»±u Nguyá»…n Ang Ca Ä‘á»u là binh nhì. Quán cà phê ở phía sau trụ sở chúng tôi cÅ©ng là nÆ¡i gặp nhau cá»§a các văn nghệ sÄ© quân đội, và cÅ©ng ở nÆ¡i đây tôi gặp các Trung úy VÅ© Quang Ninh và VÅ© Ãức Vinh, ở Ãài Phát Thanh Quân Ãá»™i, tình bạn vá»›i các anh kéo dài cho đến bây giá», gần trá»n ná»­a thế ká»·.

Tháng 10 năm 1957, tôi giã từ Báo chí để trở vá» Không quân, và trước khi nhận chức má»›i tôi được Trung tá Nguyá»…n Văn Châu, là Giám đốc Nha Chiến Tranh Tâm Lý hứa tăng viện cho Không quân má»™t sÄ© quan vá» Tâm Lý Chiến, phần hành mà ông cho là còn yếu kém trong quân chá»§ng cá»§a chúng tôị Trung Tá Châu chắc đã nghÄ© nhiá»u vá» vấn đỠtố Cá»™ng nhưng má»™t sá»± việc xẩy ra mà tôi gặp chỉ vài tháng sau đã cho tôi thấy là ngưá»i sÄ© quan Tâm Lý Chiến mà Không Quân cần có phải là má»™t ngưá»i có tầm vóc hÆ¡n ngưá»á»‹ Dạo ấy Công Xưởng Không Quân ở Biên Hoà chưa được chỉnh trang để làm tổng kiểm loại phi cÆ¡ vận tải C 47 mà chúng tôi có sau má»—i lần bay 1000 giá», mà phải đưa sang Nhật. Chúng tôi có hai phi Ä‘oàn vận tải, má»—i phi Ä‘oàn có chừng 20 chiếc phi cÆ¡ nên hầu như tháng nào cÅ©ng có hai phi vụ đưa phi cÆ¡ đến thá»i hạn tổng kiểm sang Tokyo và nhận lãnh phi cÆ¡ má»›i trang bị đưa vá». Ãôi khi vì nhu cầu hành quân mà phi Ä‘oàn nhá» những sÄ© quan ở Bá»™ Tham Mưu bay giúp những phi vụ tải phi cÆ¡ như vậỵ Trên những chặng bay Ä‘i Nhật, chúng tôi được tiếp tế nhiên liệu ở những phi trưá»ng HongKong, Okinawa và Tokyo, dùng những phiếu chi dụng do Không quân Hoa Kỳ cung cấp trong chương trình viện trợ quân sá»±. Tôi tham gia má»™t chuyến bay cuối năm 1957, vì tôi còn nhá»› là ăn tối ở Câu lạc bá»™ sÄ© quan ở Okinawa đúng đêm giao thừạ Ngày hôm sau, trên đưá»ng bay vá», khi vào không phận HongKong thì phi trưá»ng bị trá»i mù, các phi cÆ¡ bay tá»›i Ä‘á»u phải vào vòng chỠđể đợi đến lượt đài kiểm soát gá»i xuống để hướng dẫn xuyên mây trước khi hạ cánh. Phi cÆ¡ cá»§a tôi vì không đủ xăng chỠđợi nên đài kiểm soát không lưu bắt phải bay vá» Ãài Loan để lấy thêm nhiên liệụ Chúng tôi hạ cánh xuống Ãài Trung là phi trưá»ng gần nhất cá»§a Không quân Trung Hoa Quốc Giạ Ở nÆ¡i đây, phiếu xăng nhá»›t cá»§a chúng tôi bị từ chối vì các sÄ© quan trá»±c ở đây chưa há» bao giá» nghe thấy nói đến Không quân Việt Nam, danh tiếng muôn Ä‘á»á»‹ Thật chỉ báo hại cho anh em trong phi hành Ä‘oàn phải bỠđô la tiá»n túi ra để chung nhau trả tiá»n xăng đủ để hoàn tất phi vụ xuyên mây và hạ cánh an toàn xuống phi trưá»ng HongKong.

Tháng 2 năm 1958 tôi được bổ nhiệm giữ chức vụ quyá»n Phụ Tá Không Quân, thay thế Ãại Tá Trần Văn Hổ. Cùng má»™t lúc, vá»›i những cố vấn Hoa Kỳ chúng tôi bắt đầu công cuá»™c hiện đại hoá Không Quân Việt Nam để thành má»™t quân chÅ©ng chiến đấu được trang bị bởi những phi cÆ¡ chế tạo sau Thế chiến thứ Hai như loại khu trục cÆ¡ AD 6 và trá»±c thăng H 34. Bá»™ Tham Mưu Không Quân nay trở thành Bá»™ Tư Lệnh và các Phòng trở thành những Khối Nhân Viên, Huấn Luyện, Không Cụ, Hành Quân và thêm má»™t Khối Tâm Lý Chiến. Trung úy VÅ© Ãức Vinh được chuyển từ Lục quân sang để làm Trưởng Khối tân lập này mà nhiá»u lần những sÄ© quan hành chánh Hoa Kỳ làm cố vấn cho Bá»™ Tư Lệnh đỠnghị vá»›i tôi là chỉ nên làm má»™t Ban ở trong Khối Nhân Viên. Nhưng chỉ vài tháng sau khi há» thấy chúng tôi tổ chức cho những SÄ© quan Tùy viên Quân Lá»±c cá»§a các Sứ quán các nước bạn Ä‘i thăm viếng các căn cứ không quân thì há» thấy ngay là hoạt động Tâm Lý Chiến cá»§a chúng tôi không phải chỉ trong phạm vi ná»™i vụ mà có cả ngoại vụ và đỠcá»­ ngay má»™t thiếu tá có bằng cấp vá» International relations làm cố vấn cho Trung úy VÅ© Ãức Vinh. Thỉnh thoảng tôi xuống phòng cá»§a anh nói chuyện và thấy hai nguá»i làm việc có vẻ tương đắc lắm, và chỉ vài tháng sau các phòng Tùy viên Không quân cá»§a các sứ quán ngoại quốc ở Sàigòn Ä‘á»u nhận được má»™t bài viết bằng Anh ngữ vỠ“Sá»± Hình Thành cá»§a Không Quân Việt Nam†kèm theo má»™t tiểu sá»­ cá»§a tôị Tuy má»›i sang Không quân nhưng Huy Quang đã má»i được sá»± tham gia cá»§a những sÄ© quan thâm niên Chỉ huy trưởng các ÃÆ¡n vị và các Trưởng Khối ở Bá»™ Tư Lệnh để viết những trang quân sá»­ đầu tiên cá»§a quân chá»§ng nên những trang sách cá»§a anh rất chính sác, nói lên được sá»± đóng góp cá»§a KQVN trong phòng tuyến chống sá»± lan tràn cá»§a cá»™ng sản quốc tế ở Ãông Nam Ã. Những năm sau đó tôi nhâïn được thư má»i thăm viếng cá»§a các Không quân bạn như Không quân Hoàng gia Thái Lan, Không quân Trung Hoa Quốc gia, Không quân Hoàng gia Anh ở Viá»…n Ãông, Bá»™ Tư Lệnh ở Singapore và tất nhiên là lá»i má»i cá»§a những ngưá»i bạn Hoa Kỳ là 13 th US Air Force ỡ Clark Field bên Phi Luật Tân. Nếu bây giá» tôi có ghi được ở trong bản tiểu sá»­ là được tặng danh vị là Phi công Danh dá»± cá»§a Không quân Trung Hoa Quốc gia và Không quân Hoàng gia Thái là cÅ©ng phải do công lao cá»§a KQ VÅ© Ãức Vinh đã làm cho danh tiếng cá»§a KQVN Ä‘uợc truyá»n tá»›i các nước đồng minh trong khu vá»±c Thái Bình Dương. Ãặc biệt là chỉ hai năm sau vụ đổ xăng bằng tiá»n túi ở phi trưá»ng Ãài Trung, trong chuyến thăm viếng chính thức cá»§a tôi ở Ãài Bắc tôi được đón chào vá»›i nghi lá»… dành cho má»™t vị Tư lệnh Không quân má»™t cưá»ng quốc vá»›i hàng chào danh dá»± và quân nhạc cùng quốc kỳ hiện diện cùng những phát súng chào khi tôi vừa bước ra khá»i phi cợ Trong chuyến Ä‘i này, dù đứng trên bình diện quốc gia, tôi chỉ có má»™t chức vụ chỉ huy quân sá»± khiêm nhưá»ng, chưa tá»›i hàng bá»™ trưởng, mà tôi cÅ©ng được Tổng Thống Tưởng Giá»›i Thạch tiếp kiến và cho đứng cùng ông chụp hình lưu niệm.

Huy Quang đã xá»­ dụng triệt để nguồn nhân lá»±c và tài năng sẵn có trong quân chá»§ng trong phần vụ Ä‘iá»u hành mặt trâïn chiến tranh tâm lý. Anh chia sẻ cùng tôi ý nghÄ© là không phải chỉ có tổ chức há»c tập tố cá»™ng hàng tuần ở má»—i đơn vị mà gây được tinh thần chiến đấu cho toàn quân. Anh muốn cho ngưá»i chiến binh quốc gia phải tá»± hào vá» quân chá»§ng cá»§a mình và làm má»i cách để nâng cao Ä‘á»i sống cá»§a binh sÄ©. Nhá» có sá»± vận động cá»§a anh mà hàng năm chúng tôi nhận được quà Giáng sinh cÅ©a các con em Không quân Hoa Kỳ ở Clark Field gá»­i sang tặng con em cá»§a Không quân Việt Nam. Trong thá»i gian tôi tại chức, hàng năm vào dịp Tết, tôi cùng anh dùng số quà ấy cá»™ng thêm những gì chúng tôi quyên góp được để tá»›i á»§y lạo gia đình các binh sÄ© ở các căn cứ Không quân. Trong những chuyến Ä‘i này chúng tôi có nhiá»u thì giá» hÆ¡n để đàm đạo vá»›i nhaụ Ngoài khả năng viết văn và tài tháo vác Ä‘iá»u hành công việc, đức tính nổi bật cá»§a anh là tấm lòng trung hậu đối vá»›i tất cả má»i ngưá»i .

Từ ngày xa xứ, vừa tá»›i định cư ở Seattle, anh đã mau chóng tạo dá»±ng nên được má»™t tá» báo có giá trị mà anh đặt tên là ?Ãất Mớỉ. ÃÆ°á»£c anh liên lạc, tôi gá»­i ngay tiá»n mua báo tượng trưng ba tháng và viết bài đóng góp. Má»™t vài bài tôi viết cho Ãất Má»›i được anh tâm đắc viết lá»i giá»›i thiệụ Lần đầu tiên tôi tá»›i thăm anh ở tỉnh này là vào dịp tôi được Phân khoa Hàng không và Không gian cá»§a Ãại há»c Washington má»i tá»›i thuyết trình vỠ“QÅ©y Ãạo Tối Ưuâ€. Anh báo tin ngay cho các sinh viên ở Ãại há»c và các anh chị tổ chức cho tôi thêm má»™t buổi nói chuyện vá»›i giá»›i trẻ. Ban đại diện sinh viên in ra những tấm bích chương vẽ hình măng non giá»›i thiệu đỠtài “Tre Già Măng Má»c†mà tôi muốn truyá»n đạt tá»›i thế hệ saụ Mấy năm sau tôi lại có dịp tá»›i Seattle, lần này để dá»± má»™t Hôïi Nghị Không gian Quốc Tế. Há»™i nghị đặt ở khách sạn Westin là má»™t khách sạn sang trá»ng và Ãại há»c đã giữ phòng cho tôi cho suốt tuần lá»… vá»›i má»i chi phí tính vào ngân sách khảo cứu tôi nhận được. Tuy vậy, khi thấy nhà tôi Ä‘i cùng, anh chị VÅ© Ãức Vinh má»i chúng tôi tá»›i nhà ở, chúng tôi đã sốt sắng nhận lá»i vì tha hương ngá»™ cố tri, găïp nhau còn gì vui hÆ¡n. Trước khi tá»›i Seattle, Huy Quang có cho tôi hay là anh đã thành lập má»™t há»™i Thân hữu Văn hoá và muốn tổ chức má»™t bữa ăn gây qÅ©y cho Há»™i và má»i tôi làm diá»…n giả danh dá»±. Trước đó Há»™i cá»§a anh nhận được 200 cân cá salmon gá»­i tặng nên đưa cho má»™t Hàng ăn nấu há»™. Lúc đó anh đã thôi làm báo và làm viên chức Xã há»™i cho Tiểu bang. Tôi thấy như khi xưa anh ở trong Không quân, hầu như anh làm việc gì cÅ©ng thành công, có lẽ nhỠở óc sáng tạo và khả năng Ä‘iá»u hành, và nhất là vì tính nết Ä‘iá»m đạm cá»§a anh, ân cần vá»›i tất cả má»i ngưòi anh tiếp súc, nên anh được sá»± thương mến cá»§a má»i ngưá»á»‹ Có má»™t chuyện vui nho nhá» trong bữa tiệc salmon làm tôi nhá»› mãi là số ngưá»i mua vé tham dá»± vá»›i giá bình dân đã quá đông, vượt mức dá»± trù, số cá không đủ nên ban tổ chức phải loan báo vá»›i những ngưá»i không có bàn ngồi có thức ăn dá»n sẵn là có thể ngồi bàn riêng và gá»i theo thá»±c đơn cá»§a nhà hàng. Tôi không hiểu là như thế khi tính tổng kết Há»™i có gây qÅ©y được chút nào hay không, nhưng nét mặt anh luôn luôn tươi cưá»i như khi xưa trong những ngày đầu tôi gặp anh.

Có lần tôi nói vá»›i Huy Quang là tên cá»§a anh đã quen thuá»™c vá»›i tôi từ mấy chục năm naỵ Anh gật đầu tá» vẻ hiểu ý tôi nói là chúng tôi có trùng tên vá»›i nhau, hai ngưá»i cùng tên là Vinh. Nhưng đó không phải là ý nghÄ© cá»§a tôi và Ä‘iá»u này tôi cÅ©ng chưa nói cho anh biết. Thân phụ tôi là cụ Nguyá»…n Xuân Nhiên, và tên cá»§a ngưá»i có nghÄ©a là đốt sáng, viết Hán tá»± có chữ Hoả. Như tên tôi, cÅ©ng là tên anh, khi viết có những hai chữ Hoả đứng cạnh nhaụ Mấy đứa em trai tôi, tên ngưá»i nào cÅ©ng cùng có ý nghÄ©a là sáng chóị Má»™t em trai tôi có tên là Quang, nghÄ©a là ánh sáng. Ãứa em trai út tên là Huy, cÅ©ng có nghÄ©a là sáng chóị Vì vậy tôi nghÄ© là anh lấy tên Huy Quang cÅ©ng thầm nguyện rằng công nghiệp anh để Ä‘á»i sau sẽ như ánh sáng bùng lên, toả ra chói lá»á»‹ Riêng con ngưá»i anh lại trầm lặng, ngoài những gì anh làm cho gia đình, con cái được nhá» phúc ấm, công Æ¡n cá»§a ngưá»i cha khả kính, còn những gì anh làm ngoài xã há»™i, anh thưá»ng làm để phục vụ quốc gia, không nghÄ© đến chuyện hưởng lợi lá»™c cho mình. Tôi qúy trá»ng anh ở Ä‘iểm nàỵ Từ mấy chục năm nay, tôi vá»›i Huy Quang VÅ© Ãức Vinh, trong những lúc trò chuyện riêng, lúc nào cÅ©ng gá»i nhau là anh, xưng tôị Vá»›i tôi, anh là má»™t ngưá»i bạn thá»§y chung, có được nhau thật là vạn hạnh.

GS Nguyễn Xuân Vinh




Mục Lục


12. Tiá»…n Nhau

Xuân Ãá»—



Mai này tới phút chia đôi
Hai ta ai sẽ là ngưá»i tiá»…n nhau?
( Hồ Dzếnh )

Lần đầu tiên tôi gặp Tuệ trong dịp ra mắt cuốn truyện đầu tay cá»§a chị Thái Chinh Lưu Kim Loan, cuốn " Như Ảo Như Thá»±c ". Trong số diá»…n giả lên phát biểu ý kiến, có Tuệ. Giá»ng Nam cá»§a anh ấm, chân thành và thẳng thắn:
-... những phát biểu ý kiến cá»§a tôi hôm nay có tính cách thật riêng tư, từ " cái tôi tầm thưá»ng " cá»§a tôi sau khi Ä‘á»c sách, nhất là cuốn sách " Như Ảo Như Thá»±c " cá»§a chị Thái Chinh. Ná»™i dung cuốn sách, cấu kết trên má»™t câu chuyện ít nhiá»u hoang tưởng, má»™t tí liá»…u trai má»›i, má»™t cái nhìn ngược lại lịch sá»­ cá»§a dân tá»™c Việt Nam, từ Ä‘á»i Hồng Bàng cho đến ngày nay. Và từ đó chuyên chở được các ước mÆ¡ nhân bản, tìm má»™t mô thức nào đó mang lại hạnh phục thá»±c sá»± cho con ngưá»i. Hạnh phúc trần thế, có đó mà không có đó.

Hạnh phúc và khổ Ä‘au quấn quyện vá»›i nhau, như bá» trái, bá» mặt cá»§a má»™t bàn tay. Hạnh phúc mà không có khổ Ä‘au, hạnh phúc không thăng hoa. Khổ Ä‘au mà không có hạnh phúc, con ngưá»i chìm đắm trong địa ngục trần gian. Hạnh phúc và khổ Ä‘au, có đó, không đó, như ảo như thá»±c. Ãiá»u này tôi nói lên do kinh nghiệm sống cá»§a tôi, do hạnh phúc tôi có, do khổ Ä‘au vật vã tôi. Tôi, anh, chị, chúng ta, má»™t hay nhiá»u thế hệ, nói chung kiếp ngưá»i, đã trải qua những giai Ä‘oạn lịch sá»­ Ä‘au thương, thì khổ Ä‘au đã cá»™ng hưởng được hạnh phúc lẫn quất đâu đây.

Cách đây hÆ¡n hai năm, tôi đã rÆ¡i vào khổ Ä‘au tận cùng cá»§a cuá»™c Ä‘á»i. Sá»± ra Ä‘i vÄ©nh viá»…n cá»§a ngưá»i bạn Ä‘á»i, ngưá»i vợ yêu quí cá»§a tôi, trước cÆ¡n bệnh ngặt nhèo, ung thư bao tá»­ mà khi phát hiện ra , y khoa tân tiến hiện đại cÅ©ng đành chịu thua. Có nhiá»u lúc quẩn trí, tôi ước ao tôi được nhắm mắt, xuôi tay, trở vá» lòng đất lạnh, nằm bên cạnh vợ, chia xẻ vá»›i vợ ná»—i buồn bã, quạnh vắng cá»§a nghÄ©a trang. Tôi muốn xin lá»—i vợ những lá»—i lầm tôi phạm phải. Tôi xin vợ tôi tha thứ cho tôi. Tôi nhận " lá»—i tại tôi má»i đàng" như bài kinh tôi và vợ tôi thưá»ng Ä‘á»c ở nhà thá» Saint Pius trong những Thánh Lá»… ngày Chúa Nhật. Tôi nghÄ© rằng, cuối cùng vợ tôi đã tha thứ cho tôi. Niá»m thống hận luôn luôn đè nặng trên tôi, như được cất Ä‘i. Tôi cám Æ¡n Ãức Mẹ Maria, cám Æ¡n Thiên Chúa đã cứu rá»—i linh hồn nàng, cứu rá»—i cuá»™c sống cá»§a tôi. Trong khổ Ä‘au tôi đã cảm nhận được hạnh phúc. Và hôm nay, tôi cám Æ¡n tác giả Thái Chinh, sau khi Ä‘á»c sách cá»§a chị, tôi đồng ý vá»›i chị , hạnh phúc con ngưá»i như ảo, như thá»±c. Tôi đã tìm lại được tôi trong sá»± an bình cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, chấp nhận khổ Ä‘au, hạnh phúc như những ý niệm thá»±c tế trong sá»± thương yêu giữa con ngưá»i và con ngưá»i. Xin chân thành cám Æ¡n tất cả quí vị, bạn hữu quen cÅ©ng như chưa quen, đã nghe tôi bá»™c bạch tâm sá»± ".

Má»i ngưá»i vá»— tay nồng nhiệt . Tôi nghÄ© những Ä‘iá»u anh vừa nói lên rất thật, đầy tinh thần sáng tạo cá»§a má»™t độc giả, cá»™ng hưởng được vá»›i tác giả trên chá»§ đỠcá»§a cuốn sách. Tôi định má»™t lúc nào đó, Ä‘i lại chá»— anh ngồi, bắt tay khen ngợi anh, chia buồn vá»›i anh trước ná»—i mất mát lá»›n lao cá»§a anh, cái chết cá»§a ngưá»i vợ hiá»n mà trước đây tôi chỉ nghe tin, chứ không có cÆ¡ há»™i chia buồn và sau đó lại chúc mừng anh, khi anh đã tìm lại được sá»± an bình cá»§a tâm hồn, chấp nhận cuá»™c sống trần gian trong sá»± yêu thương giữa con ngưá»i vá»›i nhau, để thấy cuá»™c Ä‘á»i thật đẹp, thật đáng sống.

Chương trình tiếp tục vá»›i má»™t vài tiết mục văn nghệ như ca hát, ngâm thÆ¡ trong tiếng chuyện trò rầm rì giữa những ngưá»i tham dá»± . Khi ra vá» tôi gặp anh ở ngoài bãi đậu xe. Anh đã ngồi vào xe, ná»— máy xe rồi lấy ống vố trong bao da, mồi má»™t vố thuốc thÆ¡m. Có lẽ anh hút má»™t vài hÆ¡i thuốc rồi nhã khói ra cá»­a xe đã kéo xuống.
Trá»i vỠđêm tháng mưá»i, tiết đầu thu, đã lành lạnh, thật dá»… chịu. Xe tôi đậu gần xe anh, nên khi tôi bước đến mở cá»­a xe, chúng tôi chào nhau, bắt đầu má»™t cuá»™c chuyện trò ngắn ngá»§i. Anh mở cá»­a xe bước ra, đứng lên bắt tay tôi. Tôi nói:
- Ở đây, má»™t thành phố nho nhá», tôi có biết anh qua má»™t vài bạn bè, tôi và anh cÅ©ng có gặp nhau vài ba lần, nhưng lần này nghe anh nói chuyện, dù anh khiêm nhưá»ng, chỉ nhận mình là má»™t ngưá»i Ä‘á»c sách, tôi nghÄ© anh có nhiá»u nhận xét thật tinh tế vá» cuá»™c Ä‘á»i. Ãó là Ä‘iá»u thú vị.
Anh cầm cái ống vố thuốc trên tay, nói:
- Trước năm 75 tôi có quen vá»›i anh Thanh Hùng, chồng chị Thái Chinh. Năm 82, sau má»™t thá»i gian tù đày ở Việt Nam, được cho vá», tôi vượt biên đến Singapore và qua Mỹ Ä‘oàn tụ vá»›i vợ con , đã may mắn Ä‘i được ngày Miá»n Nam rÆ¡i vào tay Cá»™ng Sản, vì lúc đó tôi kẹt ở Miá»n Trung. Má»™t dịp Ä‘i Dallas , Texas, tôi gặp lại anh Thanh Hùng, nhận ra nhau và từ đó chúng tôi hay liên lạc Ä‘iện thoại thăm há»i. Khi chị Thái Chinh in cuốn truyện đầu tay , anh chị gởi tặng tôi và yêu cầu tôi phát biểu má»™t vài nhận xét, khen chê gì cÅ©ng được , trong dịp anh chị lên đây ra mắt cuốn sách. Lúc đầu tôi từ chối vì tôi không có khiếu vỠăn nói. Nhưng anh chị thúc dục tôi quá , nên tôi cÅ©ng đánh liá»u, nói vài nhận xét vá» cuốn sách, từ những kinh nghiệm khổ Ä‘au, hạnh phúc như lúc nãy. Xin cám Æ¡n anh vá» lá»i khen tặng.
Tôi nói với anh:
- Thật ra chúng tôi viết lách cÅ©ng là má»™t sá»± liá»u lÄ©nh thôi. Buồn quá, khắc khoải quá, tá»± dày vò mình quá , rồi như ngứa ngáy từ tâm óc qua tay chân, má»™t lúc nào đó viết lách không hay. Chính những nhận xét, đồng cảm, đồng sáng tạo cá»§a ngưá»i Ä‘á»c như anh, má»›i mang những suy nghÄ© , diá»…n đạt cá»§a ngưá»i viết đến má»i ngưá»i, má»›i mang đến cho nhau những chia xẻ hạnh phúc lẫn khổ Ä‘au, má»›i thuyết phục được cho nhau, quên Ä‘i những dị biệt cá nhân , để tìm được sá»± đồng thuận vá» quê hương, dân tá»™c và cuối cùng vá» tình ngưá»i.
Tôi bắt tay anh, hẹn có dip gặp lại nhau, để nói chuyện nhiá»u hÆ¡n. Dịp gặp nhau lại đó là hôm lá»… Memorial Day, má»™t ngày thứ hai cuối tháng năm. Tôi hay gá»i ngày lá»… Memorial này bằng cái tên tiếng Việt " lá»… Thanh Minh" cá»§a ngưá»i Mỹ.

Thanh Minh trong tiết tháng ba
Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh
Gần xa nô nức yến anh
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
( Nguyá»…n Du - Truyện Kiá»u )

Dịp này cÅ©ng hay rÆ¡i vào tháng ba âm lịch và tiết trá»i ở vùng Trung Tây Hoa Kỳ này Ä‘ang ở vào tiết xuân, trăm hoa khoe sắc và nắng xuân dịu dàng. Ngưá»i Hoa Kỳ ká»· niệm ngày lá»… Memorial theo truyá»n thống tưởng nhá»› đến các chiến sÄ© trận vong và những ngưá»i thân thuá»™c quá cố trong gia đình từ năm 1868 và đến năm 1971 má»›i có má»™t đạo luật chính thức vá» ngày lá»… chung cho toàn quốc.
Buổi sáng hôm đó Tuệ gá»i Ä‘iện thoại cho tôi, hẹn tôi buổi chiá»u khoảng ba giá» sẽ đến đón tôi, lại nghÄ©a trang thành phố, ở góc đưá»ng 51th và đưá»ng Memorial, để thăm má»™ vợ anh. Anh có nói anh chá»n lúc ban chiá»u đến thăm má»™ vợ vì bưởi sáng anh dá»± lá»… cầu nguyện ở nhà thá» và anh cÅ©ng muốn đến buổi chiá»u, ngưá»i đến nghÄ©a trang đã bá»›t Ä‘i, không khí cuá»™c thăm viếng sẽ có má»™t chút thầm lặng, u hoài trong nhá»› thương vá» ngưá»i quá vãng.
Buổi chiá»u trá»i râm mát. Mây mù che khuất bầu trá»i, có lẽ chuẩn bị cho má»™t cÆ¡n mưa vỠđêm. Tôi theo Tuệ Ä‘i vào nghÄ©a trang. Vẫn còn má»™t số ít ngưá»i Mỹ còn đặt những vòng hoa trên nấm má»™ thân nhân, nói chuyện khe khẻ vá»›i nhau. Tuệ cầm bó hoa huệ trắng, đến ngôi má»™ gần phía góc nghÄ©a trang, đặt bó hoa trên má»™ bia, quì má»™t đầu gối, thầm thì cầu nguyện như chuyện trò vá»›i ngưá»i vợ thân yêu. Tôi đứng phía sau, yên lặng nhìn mông lung, nhìn Tuệ, nhìn má»™ bia. Tôi Ä‘á»c hàng chữ trên tấm bia: " Tôn Nữ Bích Nga, mất ngày 30 thang 6 năm 1994. Hưởng dương 52 tuổi ". Tôi chợt có ý nghÄ©, chị mất Ä‘i khi còn trẻ quá. CÆ¡n bệnh ngặt nghèo đã cướp Ä‘i cuá»™c Ä‘á»i cá»§a chị, hạnh phúc cá»§a chị và Tuệ tìm lại được sau má»™t thá»i gian xa cách vì cuá»™c biển dâu, vì cÆ¡n lốc cá»§a lịch sá»­ trong má»™t giai Ä‘oạn Ä‘au thương.
Tuệ đứng lên, quay sang tôi nói:
- Mình đi lại ngồi trên chiếc ghế đá, bên cạnh cây phong ở góc đằng kia, nói chuyện.
Tôi gật đầu và chúng tôi Ä‘i lại góc nghÄ©a trang. Tuệ móc trong túi áo chiếc ống vố đã nhồi thuốc, há»i tôi :
- Tôi hút má»™t hÆ¡i thuốc, có làm phiá»n anh không?
Tôi lắc đầu:
- Không anh ạ.Anh cứ tá»± nhiên. Tôi không hút thuốc, nhưng tôi thích nhìn ngưá»i khác hút ống vố, nó có má»™t nam tính mạnh nào đó, lẩn khuất trong ná»—i cô đơn thật riêng tư.
Tuệ cưá»i nhẹ :
- Tôi không biết. Tôi hút ống vố như má»™t thói quen khi buồn, khi cô đơn và không suy nghÄ© gì hết. Nhiá»u buổi chiá»u Chúa nhật, trống rá»—ng quá, tôi đến đây, nhìn má»™ Bich Nga, cầu nguyện cho vợ an bình trong vòng tay độ lượng cá»§a Ãức Mẹ Maria, cá»§a đấng cứu thế Ki Tô. Tôi đến ngồi trên ghế đá này, mở sách ra Ä‘á»c. Ãá»c say sưa đến chiá»u tối, tôi chào từ biệt vợ và vá» nhà vá»›i ná»—i cô đơn cá»§a mình.
Trong câu chuyện thân mật, tôi há»i anh:
- Hôm ra mắt cuốn sách " Như Ảo Như Thực" của chi Thái Chinh, anh có nói đến những nỗi ân hận và sự tha thứ của chị trong hạnh phúc và khổ đau quấn quyện nhau. Anh có lỗi gì?
Tuệ cưá»i nhẹ, rít má»™t hÆ¡i thuốc, thở khói vào khoảng không.
- Chính cái bóng ma nghi ngá», vì muốn giữ hạnh phúc cho trá»n vẹn, đã đưa hạnh phúc qua khổ Ä‘au. Nghi ngá» vì xa cách nhau. Nghi ngá» vì không hiểu được nhau, dù là vợ chồng đầu gối tay ấp trong bao năm.
Cuối tháng Tư năm 75, Tuệ trong quân ngÅ©, kẹt lại ở Nha Trang trong cÆ¡n há»—n loạn. Bích Nga và hai con trai ở tuổi nhá» dại, hai tuổi và bốn tuổi, kẹt ở Sài Gòn trong lo sợ và Ä‘au khổ khi mất tin chồng. Bích Nga chỉ còn biết cầu nguyện vào quyá»n năng cá»§a đấng Cứu Thế và vòng tay bảo bá»c cá»§a Ãức Mẹ Maria. Vá»›i sức mạnh tinh thần đó, vá»›i bản năng sinh tồn và bảo vệ cá»§a má»™t ngưá»i mẹ, Bích Nga đã tay bồng, tay dắt hai con chạy xuống bến sông Bạch Ãằng, chen lấn để nhào lên tàu hải quân, chạy Ä‘i tìm má»™t nÆ¡i an bình cho con. Dòng Ä‘á»i đưa đẩy, nàng trôi dạt vá» Hoa Kỳ, trước cái ngÆ¡ ngác ở má»™t nÆ¡i không bà con thân thích, má»™t nÆ¡i khác xa vá» ngôn ngữ, tập quán phong tục. Bích Nga đã can đảm xông pha vào xã há»™i má»›i, làm việc cá»±c nhá»c để nuôi con, để vẫn còn má»™t tia hy vá»ng nhá» nhoi, má»™t ngày nào đó há»™i ngá»™ lại vá»›i chồng trong hạnh phúc gia đình , con cái. Trong cô đơn cùng cá»±c, trong sá»± từ vật chất đến tinh thần , từ má»i phía đối vá»›i má»™t ngưá»i phụ nữ còn trẻ đẹp, nàng nhất quyết đợi chá» chồng, dù đôi khi thật tuyệt vá»ng trước tin tức, thư từ liên lạc vá» quê nhà, từ gia đình, từ bạn bè.
Tuệ trong những giá» phút tuyệt vá»ng, nhìn dòng ngưá»i trốn chạy, bồng bế con cái, than khóc trước làn đạn cá»§a địch quân, anh cắn răng nuốt tá»§i nhục, ở lại chiến đấu vá»›i đồng đội, để đến phút cuối cùng làm kẻ đầu hàng. Hình ảnh cá»§a những bà mẹ vá»›i bàn tay nhá» bé che chở cho con trước những lằn đạn, làm anh ngưng tay lại khi định bóp cò súng, má»™t viên đạn cuối cùng kết thúc Ä‘á»i mình.

Từ đó, từ má»™t tù binh qua ngưá»i tù cải tạo, anh trải Ä‘á»i mình qua bao nhiêu khổ ải trần gian do chính sách trả thù để tiêu diệt thật thâm độc cá»§a ngưá»i Cá»™ng Sản Việt Nam. à chí phải sống còn để có ngày trở vá» vá»›i vợ con Ä‘ang lưu lạc, sống chết ở má»™t nÆ¡i nào đó, thôi thúc anh chịu đựng bệnh tật, đói lạnh và khổ nhục từ tinh thần qua sá»± đày Ä‘á»a thể xác. Trong địa ngục trần gian, anh nhận chân được sá»± thật, chỉ có tình thương giữa con ngưá»i và con ngưá»i, má»›i mang lại hạnh phúc cho nhau trên cõi trần thế khổ Ä‘au này.
Năm 82 Tuệ được cho vá». Anh nóng lòng Ä‘i tìm kiếm vợ con. Anh trở vá» Sài Gòn trong xác xÆ¡, xa lạ. Sau mấy ngày chạy đến các nÆ¡i thân thiết, bạn bè trước đây, cuối cùng niá»m vui òa đến. Vợ con đã tìm được má»™t nÆ¡i an bình ở bên kia biển Thái Bình Dương. Những lá thư Ä‘i vá» chứa đựng đầy Ä‘au thương , nhung nhá»›. Những bức hình cá»§a Bich Nga và hai con đã lá»›n anh nhận được , như má»™t cÆ¡n mÆ¡ đẹp nhất trong Ä‘á»i. Những bức hình cá»§a anh trông xac xÆ¡, nhưng tá»a ra niá»m sung sướng, biết Æ¡n trong chá» mong, vượt đại dương đến vá»›i vợ con, trong mừng tá»§i. Bằng má»i cách và bất cứ giá nào, anh cÅ©ng tìm đưá»ng bá» nước ra Ä‘i. Trong thá»i gian chỠđợi anh lo sợ má»i tai ương có thể xãy đến ở má»™t nÆ¡i không có luật pháp, má»™t nÆ¡i không còn tôn trá»ng tình ngưá»i. Tuệ cay đắng nhận ra, ngưá»i Cá»™ng Sản Việt Nam cố tình xô đẩy ngưá»i không cùng chính kiến vá»›i hỠđứng bên lá» quê hương. Bá» nước ra Ä‘i tìm tá»± do trong tình ngưá»i nhưng sẽ bị cắt lìa vá»›i vá»›i tình tá»± ngàn Ä‘á»i nÆ¡i chôn nhau cắt rún, nÆ¡i đầy ắp bao ká»· niệm từ thuở thiếu thá»i, nÆ¡i chiến tranh đã tàn phá trong hận thù cá»§a má»™t dân tá»™c, nhưng sức sống cá»§a giống nòi vẫn vương lên , sau những khổ Ä‘au quằn quại. Ở lại, Tuệ và bạn bè anh , sẽ làm kẻ không có quê hương ngay khi Ä‘ang thở , Ä‘ang lo sợ trên chính mãnh đất quê hương mình.

Vào má»™t đêm tối trá»i, không má»™t ánh sao trên ná»n trá»i bải biển Rạch Giá, Tuệ theo Ä‘oàn ngưá»i hướng dẫn, mò mẩm trong đêm tối, để tìm nghe ra Ä‘iểm hẹn, cho má»™t chuyến Ä‘i. Có lẽ đây là lần duy nhất trong Ä‘á»i, Tuệ rÆ¡i vào má»™t trưá»ng hợp sinh tá»­, chỉ còn biết cầu mong vào sá»± may rá»§i và phép lạ cứu độ cá»§a đấng Cứu Thế. Chiếc tàu nhá» chở đầy ắp ngưá»i, ngồi chen chúc nhau, cuối cùng cÅ©ng ná»— máy được, mò mẩm trong đêm tối chaỵ ra khÆ¡i, trá»±c chỉ phương nam. Má»i ngưá»i thầm thì cầu nguyện, khấn vái Trá»i, Phật, Chúa. Tàu tiếp tục , tròng trành chạy ra khÆ¡i trong sá»± cầu khẩn gặp được má»™t tàu buôn ngoại quốc nào đó cứu vá»›t đưa vào đất liá»n cá»§a Tân Gia Ba, hay Mã Lai Ã. Trong cầu mong đó, lẫn lá»™n ná»—i lo sÆ¡ gặp các tàu đánh cá cá»§a đám hải tặc Thái Lan. Máy tàu khi chạy, khi tắt. Mấy ngưá»i lái tàu hì hục sá»­a chá»­a trong sá»± lo âu cá»§a má»i ngưá»i. Ban ngày tàu bập bá»nh theo sóng biển . Nắng nhiệt đới đỗ lá»­a xuống đại dương bao la, không bá» bến. Vài tấm chăn màn móc vá»™i để che nắng cho trẻ em, đôi khi bị gió biển thổi tốc Ä‘i. Tiếng khóc than cá»§a trẻ em, cá»§a các bà bắt đầu từ má»™t góc tàu hay ở cuối tàu. Nước uống trở thành hiếm hoi, quí giá và dùng trong dè sẻn cho những ngày bất định trên biển khÆ¡i.
Tuệ cÅ©ng xông xáo trong việc giúp má»™t tay để tát nước, thay phiên vá»›i má»i ngưá»i khác. Trong hối hả, Ä‘i qua Ä‘i lại đó, anh nhận ra má»™t ngưá»i quen, má»™t ngưá»i bạn há»c nhá» ngày xưa. Thanh Thá»§y và dứa con nhá» khoảng ba tuổi Ä‘ang ngồi co ro ở má»™t góc tàu vá»›i má»i ngưá»i. Khi nhận ra Thá»§y và Thá»§y nhìn anh. Anh chỉ há»i vá»™i:
- Chị Thủy và cháu cùng đi hả ? Anh đâu?
Thủy lắc đầu:
- Nhà em chết ở trại cải tạo hơn hai năm nay.
Tuệ chỉ kịp thở dài. Anh xoay qua cầm chiếc gàu, do ngưá»i khác đưa, bước lại khoang tàu , tiếp tục tát nước.
Cái nắng miá»n nhiệt đới trên biển khi như má»™t lò lá»­a, nung nấu nước biển bốc khói. Nắng chói chan. Má»—i lần ngước mặt lên trá»i, Tuệ chỉ thấy những tia nắng và hÆ¡i nóng hầm hập. HÆ¡i thở anh như nghẹt lại, ngắn dần và má»™t lúc nào đó, anh gục xuống lòng tàu, thấy bầu trá»i đổ sầm xuống.
Khi anh cảm thấy vầng trán mát , cổ há»ng đắng ngắt có vài giá»t nước thấm vào. Anh mở cặp mắt đỠđẩn nhìn lên. Nắng đổ lá»­a vẫn bao bá»c chung quanh. Bóng mát nho nhá» do má»™t chiếc màn cá»™t từ trục tàu che ngang ngưá»i anh. Bàn tay cá»§a má»™t em nhá» cầm chiếc khăn ướt vẫn còn trên trán anh. Anh nhắm mắt lại, không biết ở đây là đâu? Anh mÆ¡ hồ nghe tiếng nói văng vẳng như từ má»™t nÆ¡i xa xăm nào vá»ng đến. Có bàn tay nâng mặt anh lên và vài giá»t nước đổ vào miệng. Những giá»t nước mát lạnh như má»™t phép lạ, đưa anh tỉnh dần. Anh đưa tay lên làm má»™t cá»­ động và mắt nhìn vào ngưá»i vừa cho anh uống nước. Thá»§y mừng rở, la lên nho nhá»:
- Anh tỉnh rồi.
Ãứa bé, con trai cá»§a Thá»§y đứng lên, lại bên mẹ, nhìn anh như mỉm cưá»i. Tuệ xoay ngưá»i qua lại, thấy đầu nặng chình chịch và Ä‘au như búa bổ. Thá»§y nói nhá» vừa đủ anh nghe:
- Anh Tuệ, anh nên nằm yên má»™t tí cho tỉnh. Em lấy cho anh má»™t tí cháo lá»ng để anh ăn đỡ. Anh ngất Ä‘i cÅ©ng lâu rồi, có đến ba, bốn tiếng đồng hồ. Tuệ đã tỉnh hẳn. Anh muốn chống tay ngồi lên, nhưng đầu anh lại Ä‘au nhức. Anh gục xuống sàn. Thá»§y xoay qua, xoay lại trong má»™t khoảng ghe chật chá»™i, đưa những muổng cháo vào miệng anh. Anh trệu trạo nuốt xuống cổ há»ng đắng rát. Tiếp đó hình như có vài muổng nước sá»­a khuấy vá»™i vá»›i nước. Tuệ thấy ngưá»i khá»e hẳn. CÆ¡n choáng váng như bá»›t Ä‘i. Anh chống tay được lên thành ghe, ngồi dậy. Thá»§y đưa cho anh thêm vài ngụm nước.
- Cám ơn chị Thủy đã cứu tôi.
Giá»ng anh như tắt nghẹn trong cổ há»ng còn Ä‘au rát. Thá»§y ôm con nhìn anh :
- Anh thấy khá»e hẳn chưa ? Má»i ngưá»i tưởng anh chết mất.

Tàu vẫn chồng chành theo các đợt sóng. Nắng buổi chiá»u vẫn còn dữ dá»™i đổ xuống. Ban đêm trá»i mát dầnvà gió biển đã lành lạnh. Anh nhai những miếng mì ăn liá»n do Thá»§y đưa cho buổi chiá»u. Sức lá»±c có phần phục hồi, nhưng những cÆ¡n choáng váng vẫn như muốn làm anh té xuống , má»—i khi anh định đứng lên, bước qua lại. Ãịnh lại phía cuối ghehá»i xem có hy vá»ng gì ghe Ä‘i vào được đất liá»n hay không ?
Tình trạng lênh đênh như vậy kéo dài thêm hai đêm, hai ngaỳ nữa. Buổi sáng ngày thứ năm , trong tuyệt vá»ng , cầu nguyện cá»§a má»i ngưá»i, má»™t tài công nhìn vào phía xa và la lá»›n lên :
- Thấy đất liá»n rồi. Sống rồi bà con Æ¡i!
Câu nói cá»§a anh tài công như má»™t liá»u thuốc hồi sinh cho má»i ngưá»i. Tiếng cưá»i nói hòa lẫn trong tiếng cầu kinh tạ Æ¡n các đấng thiêng liêng đã cứu nạn. Tàu tiếp tuc bập bá»nh có đến trên ná»­a ngày nữa, má»›i nghe tiếng ghe máy tàu tuần duyên cá»§a Mã Lai à chạy gần đến, để cứu giúp. đưa má»i ngưá»i lên bá». Tuệ là má»™t trong những ngưá»i yếu Ä‘uối nhất được dìu lên ghe nhá», đưa vào bải cát. Ngưá»i anh ướt đẩm nước biển. Anh ngồi quị xuống bải cát và được đưa vào bệnh xá. Trong không khí nóng hâm hấp, tiếng kêu la, nói chuyện ồn àocá»§a má»™t bệnh xá xa lạ, Tuệ như rÆ¡i vào má»™t cÆ¡n má»™ng du nào đó. Ãây đó có tiếng nói cưá»i, tiếng Việt, tiếng Tàu, tiếng Anh lẫn lá»™n.
Năm ngày qua như má»™t Ä‘oạn Ä‘á»i trầm luân , cận ká» nhất vá»›i tá»­ sinh cá»§a Ä‘á»i anh. Nhưng định mệnh nào, ân sá»§ng linh thiêng nào, đã đưa bàn tay nhá» bé cá»§a ngưá»i bạn gái cùng phố ngày xưa, cá»§a Thu Thá»§y và đứa con trai côi cút, đã cứu Ä‘á»i anh trong những giây phút chống chá»i vá»›i tá»­ thần trên biển cả, dưới cái nóng khá»§ng khiếp cá»§a ánh mặt trá»i miá»n nhiệt đới. Những muổng cháo, muổng sá»­a, muổng nước cứu mạng đã tiếp cứu đúng lúc cÆ¡ thể anh oằn oại thiếu thốn. Không có bàn tay cầm mảnh khăn ướt trên trán anh , không có tình ngưá»i anh nhận được từ ngưá»i bạn xưa, chắc giỠđây xác thân anh đã được bồng bá»nh trôi giạt trên sóng nước, đã được làm mồi cho cá và bá»™ xương còn lại sẽ chìm xuống nằm vật vỠở đáy cát biển mông mênh cá»§a đất trá»i.
Sau má»™t tuần lá»… chữa chạy, thuốc men Tuệ đã bình phục hẳn. Anh được cho vá» trại để tìm má»™t chá»— nho nhỠở má»™t góc lá»u, tạm trú để làm thá»§ tục giấy tá» và chỠđợi ngày được Ä‘i Mỹ gặp lại vợ con. Tuệ vá»™i vàng Ä‘i tìm Thá»§y để nói lá»i cám Æ¡n đã cứu sống anh. Tuệ gặp lại Thá»§y và cậu con trai vào má»™t buổi trưa. Hai mẹ con Thá»§y Ä‘ang ngồi dưới má»™t bóng cây, tàn lá che mát. Thá»§y Ä‘ang chăm chú chỉ cho con con trai tô màu trong những ô hình, sách vở do những há»™i thiện nguyện vừa cho các trẻ em. Tuệ đứng nhìn hình ảnh hai mẹ con Thá»§y, anh nhá»› Bích Nga và hai đứa con trai hiện ở Hoa Kỳ. Thá»§y mừng rở khi nhìn lên bắt gặp anh :
- Anh Tuệ, anh đã bình phục rồi hả ? Em có há»i thăm mấy ngưá»i quen Ä‘i cùng chuyến ghe , há» nói anh còn nằm bệnh xá.
Tuệ gật đầu . Anh bước đến , cuối xuống xoa đầu cậu con trai cá»§a Thá»§y, nói lá»i cám Æ¡n, vá»›i Thá»§y, vá»›i cậu bé. Anh ngồi xuống tảng đá bên cạnh , há»i thăm Thá»§y má»i Ä‘iá»u. CÅ©ng như anh, Thá»§y đã gởi thư liên lạc vá»›i gia đình ngưá»i anh , ở Seattle, Washington, để xin nhá» làm hồ sÆ¡ bảo lãnh vào Mỹ. Thá»§y há»i thăm anh vá» Bich Nga, há»c trước Thá»§y hai lá»›p ở Võ Tánh Nha Trang. Nhắc lại những ngày xa xưa, khi còn bé, khi còn cắp sách đến trưá»ng trung há»c. đã gần mưá»i mấy năm.
Tháng ngày kế tiếp Tuệ đã tìm lại được sá»± yêu Ä‘á»i. Anh xông xáo vào các công tác xã há»™i vá»›i các Há»™i Thiện Nguyện, trong việc chỉ dẫn ngưá»i tị nạn má»›i đến, làm các thá»§ tục khai báo, liên lạc thân nhân và làm các giấy tá» bảo trợ.
Anh đã nhận được thư vợ và hình ảnh vợ và hai con. Bích Nga và hai con vui mừng và cảm tạ vô vàn trước hồng ân Thiên Chúa và Ãức Mẹ Maria đã cứu rổi anh, qua cÆ¡n đại nạn và sắp Ä‘oàn tụ vá»›i vợ con. Những món tiá»n Bích Nga gởi sang, Tuệ kín đáo giúp cho Thá»§y, để mua áo quần cho cậu con trai, mua thêm thức ăn cho hai mẹ con Thá»§y và bảo Thá»§y dành dụm cho những ngày sắp đến, có thể hồ sÆ¡ cá»§a Thá»§y sẽ lâu hÆ¡n. Tuệ bao bá»c cho Thá»§y như má»™t ngưá»i anh trước má»™t cô em gái vừa mất hạnh phúc lứa đôi.

Thá»§y còn trẻ, còn đẹp nên không thiếu sá»± dòm ngó cá»§a những kẻ tìm kiếm má»™t tình yêu chắp nối, thá»±c sá»± hay vá víu. Những kẻ vây quanh nàng nhìn Tuệ như má»™t chiếc gai tham lam , má»™t Nhạc Bất Quần thá»i nhiá»…u nhương ti nạn, xô bồ trên đảo. Thá»§y nhiá»u đêm ôm con trong giấc ngá»§ trằn trá»c, nghe sóng biển vá»ng vào từ bải cát xa xôi, như lá»i thì thầm nhắn nhá»§ cá»§a ngưá»i chồng vắn số. Nhưng nhiá»u khi hình ảnh Tuệ cÅ©ng len lá»i đâu đó trong những ước mÆ¡ má»™t hình ảnh bảo bá»c, hiểu biết và rá»™ng lượng. Thá»§y ôm con khóc thầm trong đêm, không biết ngày mai sẽ Ä‘i đến đâu. Thá»§y chỉ mong được ôm con, nuôi con nên ngưá»i theo lá»i trối trăn cá»§a chồng nhắn vá» qua má»™t ngưá»i bạn được cho vá» , kể lại những giây phút cuối cùng cá»§a Ä‘á»i anh.
Ngày Tuệ Ä‘i Mỹ sá»›m hÆ¡n dá»± tính, Thá»§y thấy mình như hụt hẫng, mất má»™t chiếc phao cho hai mẹ con bám vào trước bao ná»—i khó khăn cá»§a cuá»™c Ä‘á»i trước mắt. Thá»§y khóc. Tuệ an á»§i Thá»§y, xoa đầu đứa bé, hứa sẽ giữ liên lạc để chỉ dẫn cho Thá»§y, để Thá»§y không cảm thấy bÆ¡ vÆ¡, lạc lá»ng trong bước đầu khi vào xã há»™i xa lạ ở Hoa Kỳ, trước má»i cám dá»— từ vật chất đến tinh thần và trước ná»—i cô đơn khá»§ng khiếp cá»§a Thá»§y.

Hồ sÆ¡ bảo lãnh cá»§a ngưá»i anh ở Seattle hình như gạo vài trục trặc nào đó, kéo dài lâu hÆ¡n , trong trông đợi hồi há»™p , lo âu cá»§a Thá»§y. Những lá thư ngắn cá»§a Tuệ gởi qua an á»§i Thá»§y rất nhiá»u. Nhưng linh tính, giác quan bén nhạy cá»§a má»™t ngưá»i đàn bà, má»™t bà mẹ bảo bá»c cho con, Thá»§y cảm thấy Tuệ Ä‘ang gặp khó khăn nào đó mà không thể nói ra được. Sao chẳng có má»™t dòng chữ thăm há»i nào cá»§a chị Bích Nga, ngưá»i bạn lá»›n tuổi hÆ¡n thá»i nữ sinh cùng má»™t trưá»ng.Thá»§y mập má» nhìn thấy cái bóng ma nghi ngá», chập chá»n đó đây. Thá»§y thấy toi nghiệp cho mình , cho con. Tá»™i nghiệp cho Tuệ, ngưá»i Thá»§y kính trá»ng như má»™t ngưá»i anh cả đứng đắn , tin cậy, dẫn dắt trong ná»—i cô đơn. Thá»§y thở dài, khóc thổn thức, quyết định không trả lá»i những lá thư thăm há»i đó , để tránh cho anh trạng huống khó khăn cá»§a sá»± nghi ngá» mà Thá»§y vô tình không biết.
Cuá»™c sống vá»™i vã chạy theo giá» giấc ở xã há»™i vật chất Mỹ , đã lôi kéo Tuệ cuốn vào guồng máy hối hả, trong quên lãng má»i ngưá»i, má»i chuyện chung quanh. Ãôi khi anh vẫn tìm cách há»i thăm bạn bè ở xa, gần Seattle để xem mẹ con Thá»§y đã đến chưa, đã có cuá»™c sống an ổn chưa . Nhiá»u khi anh tá»± an á»§i, rồi má»i chuyện sẽ được an bài như mong muốn.

Cuá»™c sống cá»§a Tuệ trôi cuốn như má»™t dòng sông xuôi chảy. Hai con đã vào đại há»c. Anh và vợ Ä‘i làm hằng ngày. Cuối tuần Ä‘i dá»± Thánh lá»… tại nhà thá». Anh thằm cầu nguyện cho Thá»§y và cậu con trai. Nhưng rồi dòng sông cuá»™c sống anh Ä‘ang bình lặng, lại chảy vào má»™t ghá»nh thác, má»™t mùa nước lÅ© xáo trá»™ng. Bích Nga mang bệnh ngặt nghèo, ung thư bao tá»­. Sức khá»e Bích Nga suy sụp mau chóng. Hạnh phúc Ä‘ang nằm trong tầm tay anh, Ä‘ang lung lay rồi vụt đổ trước định mệnh , trước sá»± bất lá»±c cá»§a ná»n y há»c tân tiến. Bích Nga vào nằm nhà thương để giải phẩu, cắt bá» phần ruá»™t bị ung thư tàn phá. ÃÆ°á»£c cho vá» nhà để chá»­a chạy theo các phương pháp trị liệu bằng hóa há»c. Nhưng rồi phút phán xét cuối cùng đã đến, cướp Ä‘i ngưá»i vợ thân yêu cá»§a Tuệ.
* * *
Tuệ mồi thêm má»™t vố thuốc má»›i. HÆ¡i thuốc thật thÆ¡m bay vào khoảng không cá»§a buổi chiá»u ở nghÄ©a trang trong ngày "thanh minh ". Tôi và Tuệ ngồi yên khá lâu. Tuệ hút những hÆ¡i thuốc dài, thả khói từ từ và chuyá»n ống vố sang tay khác, lấy ngón trỠấn nhẹ mấy sợi thuốc xuống. Tôi nhìn mông lung khu nghÄ©a trang, những hàng má»™, những tắm bia cao thấp nhấp nhô. Trá»i càng mù, đầy mây xám bay vá». Gió đã đổi chiá»u, thổi nhè nhẹ, mang hÆ¡i lạnh cá»§a tiết đầu xuân. Những con chim sẻ bay chuyá»n từ má»™ bia này qua tấm má»™ bia khác, kêu chim chíp như gá»i nhau, như sợ lạc nhau, như trò chuyện vá»›i nhau, như thầm thì vá»›i gió, vá»›i kiếp ngưá»i lãng đãng từ giả cõi trần gian, trở vỠâm thế.
Tuệ lại hút má»™t hÆ¡i thuốc nữa, có lẽ hÆ¡i thuốc cuối trong ống vố, rồi gõ gõ chiếc ống vố vào đế giày, rÅ© mấy cá»™ng thuốc còn sót và đám tro than Ä‘á»ng lại. Tuệ nói vá»›i tôi:
- Trá»i có lẽ cÅ©ng sắp mưa. Thôi bá»n mình vá» anh nhé.

Tôi đứng lên. Tuệ bước lại má»™ Bích Nga, nói vài lá»i từ giã, có lẽ Ä‘á»c má»™t Ä‘oạn kinh ngắn, làm dấu thánh giá, rồi bước Ä‘i. Tiếng kêu chim chíp cá»§a mấy con chim sẻ nhảy nhót, nghe như xa dần, xa dần ./.

09.10.06

Xuân Ãá»—




Mục Lục


13. Bước Xuân

Huân Long



Mưá»i giá» tối. Tôi Ä‘ang lái xe ào ào trên xa lá»™ thì Ä‘iệu nhạc Ave Maria reo lên nÆ¡i cell. Tôi nhận ra ám hiệu gài riêng cho Liên. Tôi giữ má»™t tay nÆ¡i vòng lái, còn má»™t tay lôi cell ra nghe. Giá»ng Liên hốt hoảng nói vá»›i tôi : anh Æ¡i, em Ä‘ang bị lạc.

Tôi gắt lên hÆ¡i lá»›n tiếng : trá»i đất, em Ä‘i đâu mà bị lạc. Hiện giá» em ở nÆ¡i nào. Liệu có vỠđến nhà kịp giao thừa không ? Nghe có tiếng thở dài sưá»n sượt trong máy, và giá»ng nÅ©ng nịu cá»§a Liên tiếp theo : chèn đét, em bị lạc sợ muốn chết. Anh không giúp em thì chá»›, còn la nữa.

Tôi vội chối phăng : không, anh không la em đâu, nhưng tết nhất đến nơi, em còn lái xe đi đâu cho bị lạc. Hồi nãy em lấy exit chỗ nào thì giỠtìm chỗ đó mò ra lại.

Tiếng Liên vẫn chưa bá»›t nóng nảy : nói như anh nghe dá»… ợt. CÅ©ng vì Ä‘iện thoại réo bất chợt, em mảng nghe nên missed mất cái exit mình chá»n. Chạy xa lÆ¡ xa lắc má»›i tá»›i má»™t lối ra khác và rối beng lên, hổng tìm ra đưá»ng lối nữa. Chá»— này lạ hoắc, em có đến lần nào đâu mà biết.

Tôi sốt ruá»™t ghê lắm. Tôi định lá»›n tiếng vá»›i Liên, nhưng kịp hạ giá»ng : em há»i thăm ngưá»i địa phương xem lối ra freeway thế nào. Còn không, thì em gá»i 911 nhá» Cảnh Sát hướng dẫn. Tôi chưa nói dứt thì Liên hét lên : anh chỉ xúi dại, gá»i 911 không đúng cách, Cảnh Sát phạt trắng máu.

Tôi đã hết nhẫn nại nổi. Tôi nói phéng trong máy : em định làm sao thì làm, anh chịu thua. Có tiếng sụt sịt trong máy rồi mạch bị cắt phụt. Tôi choáng váng, chỉ sợ Liên thất vá»ng đâm liá»u. Tôi chuyển sang nút recall, bấm hoài bấm há»§y, nhưng Liên không trả lá»i.

Tôi Ä‘iên cái đầu, hai tay nặng chình chịch. Không dám lái liá»u, tôi giạt vào lá», mở đèn emergency rồi ngồi lặng Ä‘i suy nghÄ©. Các xe chạy qua loang loáng, má»i ngưá»i tất bật, chẳng ai để ý đến cảnh tình tôi. Bao nhiêu lo lắng xoay vần trong trí. Nhá»› lại, những đêm cuối năm trước đây, Liên và tôi êm Ä‘á»m bên nhau cá»­ hành giao thừa nÆ¡i đất khách. Cả hai đăm đăm nhìn vá» phương trá»i quê hương để thấy má»§i lòng vì trùng trùng núi non và bầu trá»i ngăn cách không cho nhìn thấy được.

Càng gần đến lúc ná»­a đêm, Liên càng bàng hoàng như mÆ¡ như dại. Ãôi mắt sầu thẳm nhìn không chá»›p vá» má»™t Ä‘iểm xa xăm. Tôi biết Liên Ä‘ang nhá»› đến nhà, đến ngưá»i thân, há» hàng còn ở lại. Tôi nhẹ nhàng đến cạnh Liên để nàng dá»±a vào tôi cho bá»›t ná»—i nhung nhá»› miệt mài. Tôi tôn trá»ng phút giá» thiêng liêng để Liên hoàn toàn ngụp lặn trong bao la chua xót tâm hồn.

Lúc tiếng chuông đồng hồ gõ liên hồi mưá»i hai nhịp, Liên nghẹn ngào ngước nhìn lên tôi và nói nhẹ như hÆ¡i gió thoảng : giao thừa rồi anh. Chỉ nói được bấy nhiêu, mắt nàng đã long lanh ngấn nước. Tôi cÅ©ng xúc động vô vàn, song phải làm tỉnh lấp liếm vá»›i Liên : bây giá» là giao thừa ở đây, nhưng bên nhà đã sang mùng Má»™t rồi.

Tưởng Liên nguôi bá»›t, ai dè câu nói càng làm Liên đắm Ä‘uối hÆ¡n : dạo còn ở nhà, giá» này em theo thày mẹ Ä‘i lá»… chùa. Sư cụ ban lá»™c cho quả quit và phong bao đựng tá» hào má»›i cứng thÆ¡m. Rồi gia đình cùng ra vưá»n chùa xem hoa đào nở chi chít trên cây, những cánh hoa chúm chím như môi con gái. Em định bẻ má»™t nhánh vá» chưng, nhưng mẹ cản lại không cho.

Kể xong, Liên dấm dứt khóc sụt sịt. Tôi cũng nghẹn ngào, mà phải pha trò : ngày tư ngày tết ai lại khóc. Liên giụi mặt vào bâu áo tôi, nói nấc lên : nhưng mà em nhớ. Tôi phải an ủi : thôi, được rồi, ta cứ xem như đây là hạt mưa xuân vừa rơi xuống cho ướt dầm cây lá, phải không em.

Giá» càng nghÄ© tôi càng bá»±c mình. Giận Liên thì ít mà trách tôi thì nhiá»u. Tại sao tôi lại nóng nảy như thế, Liên Ä‘ang bối rối, sao tôi nỡ đối xá»­ kém tế nhị vá»›i nàng. Cô ấy vừa Ä‘i lạc đưá»ng, giá» lại âm u luôn chẳng thèm gá»i há»i, liệu đêm cuối năm này sá»± thể sẽ ra sao.

Tôi lăm lăm cầm cái cell trong tay, nóng lòng chá» Liên gá»i lại. Ná»—i trống vắng tù mù khá»§ng khiếp, trá»i đêm nay không trăng càng làm căng thẳng tôi thêm. Tôi gõ gõ cái cell lên đùi, lên vòng tay lái, lên cá»­a xe, sốt ruá»™t, sốt ruá»™t. Má»™t xe tuần tra xa lá»™ ghé lại, má»™t cảnh sát viên há»i tôi lý do, tôi thoái thác nói trại Ä‘i chỉ ngồi nghỉ mệt và sẽ chạy lại. Ông ta căn dặn tôi cẩn thận và bá» Ä‘i.

Mưá»i má»™t giá», Ä‘iệu nhạc quen thuá»™c lại vang. Tôi mừng húm há»i Liên rối rít : em ra được xa lá»™ chưa. Liên mừng ra mặt : em há»i dò mãi má»›i bò ra tá»›i nÆ¡i, nhưng lại Ä‘i trên con đưá»ng local. CÅ©ng may gặp ngưá»i tá»­ tế nên em Ä‘ang chạy sau ông ta. Ông sẽ hướng dẫn em khi nào tá»›i freeway cÅ© để có thể lái vá» nhà mình thì má»›i Ä‘i lo việc cá»§a ông ấy.

Bất giác tôi nói câu thank you vu vÆ¡ vào máy. Rồi sá»±c nhá»› ra, tôi dò há»i Liên : em có giận anh không ? Liên cưá»i nắc nẻ : nếu giận anh thì giận cả Ä‘á»i. Và cô nàng nói như vẻ ngưá»i lá»›n : vợ chồng ở vá»›i nhau em còn lạ gì tính nóng nảy cá»§a anh. Tôi thở phào sung sướng : cám Æ¡n em, cám Æ¡n em. Kế đó, tôi lại vá»™i há»i Liên : em còn xa nhà cỡ bao lâu, vá» kịp giao thừa chứ.

Liên ngập ngừng má»™t lúc, tôi sốt ruá»™t muốn chết. Tiếng u u trong cell, chắc gió trên đưá»ng Ä‘ang dồn lùa vào. Tôi lập lại dồn dập : sao, em không trả lá»i anh. Thế nào kịp chứ. Liên nói như lá rÆ¡i : ông ta bảo quãng hai tiếng nữa là sẽ đến nhà.

Tôi lẩm nhẩm trong miệng : vậy là qua năm má»›i còn gì nữa. Nhưng tôi giữ vẹn trong lòng, không nói ra vá»›i Liên. Tôi mưá»ng tượng Liên sẽ vụt chạy vào nhà sau hai tiếng nữa và cho dù lúc ấy Tết hiện diện đã quá má»™t giá» thì mùa Xuân vẫn Ä‘ang lãng đãng khắp nÆ¡i.

Tôi cưá»i to tiếng, và lái xe trở ra freeway sau khi nói vá»›i Liên : anh chá» em ở nhà. Tôi nhập vào dòng xe Ä‘ang chạy, quay kính xe xuống, mặc cho gió lạnh thổi thốc tháo vào. Lòng tôi say vá»›i hương xuân dặt dìu sắp tràn tá»›i. Ãá»™t nhiên, tôi nghe như tiếng lách tách cá»§a vá» cây Ä‘ang nứt nhẹ vá»›i mùa Xuân. Những tiếng kêu rất bé, rất mong manh, phải tinh lắm, phải để hết tâm, má»›i lắng nghe được.

Ãó là tiếng cành mận, cành mai cá»±a mình trong đêm giao tiết, lung linh dưới sương, dưới giá»t mưa phùn róc rách. Có má»™t chút gì nÆ¡i quê Liên vừa bừng dậy trong tôi, không nồng mà thá»±c có nhá»±a thông Ä‘ang luyện. Tôi miệt mài giữ chặt tay lái để bình yên vá» tá»›i nhà.

Bà ngoại và mấy cháu Ä‘ang ngóng mong tôi. Chúng huyên thuyên há»i lý do vá» trá»…. Tôi dấu chuyện Liên bị lạc đưá»ng. Bá»n trẻ nao nức chỠđược lì xì trước khi Ä‘i ngá»§. Tôi phải thưa riêng vá»›i bà ngoại và xin bà dá»— bá»n nhóc vá» giưá»ng chúng.

Mưá»i hai giá». Giao thừa gõ những âm thanh lanh lảnh. Bá»n nhóc nhao nhao : mom đâu, mom đâu. Tôi nói trại Ä‘i cho chúng khá»i há»i nữa. Nhưng chúng đâu có chịu, chúng nÅ©ng nịu vá»›i ngoại : why, why, grandma. Bà ngoại quay Ä‘i nghẹn ngào.

Nhưng rồi giao thừa cÅ©ng xong. Bá»n nhóc được bà ngoại chúc Tết, nhận các bao Ä‘á», rồi cÅ©ng bằng lòng vá» giưá»ng ngá»§. Còn lại má»™t mình, tôi sắp bàn vá»›i mấy ngá»n nến và để má»™t chai champagne ướp đá. Rồi lẳng lặng ngồi chá». Bà ngoại cho các cháu ngá»§ say cÅ©ng ra vá»›i tôi. Ãêm mùa xuân êm ắng, nghe rõ từng bước chân rón rén lướt qua. Pháo rá»™n ràng thi nhau nổ, tiếng dòn tan từ những trung tâm thương mãi đông cá»­a hàng ngưá»i Việt vá»ng lại. Tôi chúc sức khá»e bà ngoại, mẹ Liên chúc năm má»›i lại tôi. Cả hai nghe như có má»™t mầm mống thiêng liêng vừa xảy ra đâu đây. Dù chưa phải chính thật là hương vị Xuân bên nhà, nhưng vẫn làm cho bà ngoại và tôi bùi ngùi vá»›i cảnh Tết.

Chợt tiếng cell vang, tôi mở to âm thanh. Tiếng Liên nhí nhảnh oang oang trong máy : con chúc năm má»›i mẹ, em chúc mừng anh thêm má»™t tuổi. Happy New Year cả nhà. Hôn các con cho em. Tôi cÅ©ng há»a lá»i chúc Liên : năm má»›i, chúc em lá»™ng lẫy như chúa Xuân. Song lái cẩn thận, mẹ và anh chá» em đấy.

Trá»i u u, đất u u. Mùa xuân rùng rùng giăng khắp ngõ. Thêm má»™t lần sống vá»›i cái Tết xa quê. Bà ngoại vui mà vẫn quệt vá»™i gấu áo lên Ä‘uôi mắt. Mặc dù Liên đã nhắn nhe sẽ vỠđến nhà lúc 1 giỠđêm, nhưng lòng tôi vẫn bồn chồn lo lắng. Giao thừa qua dế đến hai khắc rồi, tiếng pháo đốt chỉ còn lẻ tẻ và thưa thá»›t, vậy mà chưa nghe thấy cú gá»i thêm nào cá»§a Liên cả. Liệu nàng hấp tấp muốn vá» có bị lạc vào chốn thiên la địa võng nào khác chăng.

Tôi nắm chặt hai bàn tay gõ gõ lên nhau, đi ra đi vào sốt cả ruột. Bà ngoại ngồi nhìn chốc chốc cũng thở dài. Thấy tôi giống con thú bị sập bẫy, bà ngoại khuyên can : thì anh ngồi xuống một lát đi, làm gì cứ rối lên vậy.

Tôi đành phải ghé lại cái ghế cạnh đó, nhìn đăm đắm vào mấy ngá»n nến đỠchưa châm, buồn muốn sụm xuống. Bá»—ng tôi nghe văng vẳng giá»ng hát ngày xưa : ôi đàn xưa, buồn như lúc xuân sắp tàn, buồn như hoa sắp tan (PD) mà ruá»™t cứ nẫu từng cÆ¡n.

Lại má»™t khắc nữa trôi qua. Ãêm mùa xuân lạnh lùng vô vá»ng. Trá»i trở lạnh nhiá»u hÆ¡n. Tôi rón rén ra cạnh cá»­a sổ, vạch màn nhìn ra ngoài. Sương mù giăng khắp chá»—, mù mù như làn bụi má»ng che má»i con đưá»ng phố sá đêm khuya. Những ngá»n đèn vàng cố xuyên thá»§ng bức voan thiên nhiên để soi vào lòng ngưá»i ly hương má»™t ảnh hình cá»§a quê hương xa tắp.

Tôi ngóng chá» má»™t chiếc động cÆ¡ xe ngoặt vào lối nhà mình. Bà ngoại chừng cÅ©ng tái tê lòng như con rể. HÆ¡i thở cứ dập dình nÆ¡i cổ há»ng, lưu lại má»™t Ä‘oạn ngắn rồi lại chuồi dài xuống nhè nhẹ. Giây phút đợi chá» sao dài vô tận. Tiếng xe thoang thoảng từ xa lá»™ ngoài xa như trêu ngươi và thá»­ thách lòng đợi mong ngùn ngụt.

Ôi, tôi có mÆ¡ chăng ? Tôi vừa nghe hình như có tiếng máy nổ ình ình. Rồi dù giữa đêm khuya khoắt, tiếng còi xe lanh lảnh vang lên. Tiếng còi như niá»m vui và chấp nhận má»i buồn phiá»n cá»§a hàng xóm trách mắng. Má»™t giá»t lệ chợt vương ra nÆ¡i Ä‘uôi mắt tôi. Tôi muốn gào lên má»™t lá»i sung sướng. Quay lại phía bà ngoại, tôi thấy bà vừa thở phào và chẳng dấu diếm ná»—i mừng kéo luôn vạt áo lên lau vá»™i hai bên mắt đẫm lệ.

Liên ùa vào như cÆ¡n bão, trên tay cầm má»™t bó hoa tươi. Khá»±ng thấy bà ngoại và tôi mắt ướt tèm lem, Liên gượng gạo nói vui cho khá»a lấp : ô hay, sao Tết nhất mà cả nhà lại á»§ dá»™t thế này. Rồi Liên Ä‘em hoa cắm vào bình, thắp diêm đốt những ngá»n nến cháy lên, và liến thoắng chúc từng ngưá»i : con chúc mẹ má»™t năm thêm tuổi thá», em chúc anh má»™t năm má»›i an lành. Tôi mừng quá, nước mắt tuôn dầy thêm, nhưng cÅ©ng gạt mà hòa theo Liên : phải, phải, ta mừng Xuân Ä‘i chứ. Nào con xin mẹ, xin em nâng ly, cả nhà ta chúc nhau má»™t mùa xuân hòa bình đến vá»›i má»i ngưá»i.

Liêng nÅ©ng nịu đến dá»±a vào tôi, má»™t lần nữa nói lá»i xin lá»—i. Xong nàng chạy sang mẹ ấp hai tay bà vào ngá»±c. Tôi nghe Liên thá» thẹ vá»›i bà ngoại : thêm má»™t năm ta xa nhà, mẹ nhỉ. Lá»i nói nghe bâng quÆ¡ mà sao ai cÅ©ng thấy nghẹn ngào. Tôi lo mở nút chai champagne, tiếng kêu bốp dòn tan trong đêm vắng và rót vào ly đưa từng ngưá»i : xin cả nhà uống mừng mùa Xuân Ä‘ang ngá»± trị khắp nÆ¡i.

Tôi là ngưá»i đầu tiên trút má»™t hÆ¡i chất rượu màu vàng anh vào cổ. Bà ngoại dáng ngập ngừng, còn Liên thì cầm chiếc ly xoay xoay trong tay đưa cao lên nhìn không chá»›p. Tôi chợt nghe tiếng vá» cây nứt mạnh, nghe to đến ná»—i lá»t rõ vào nhà. Bà ngoại nói lãng đãng : hình như cây mận nÆ¡i vưá»n bên nhà vừa nứt má»™ng.

Bước Xuân nhè nhẹ luồn vào nhà. Mùa Xuân lan rộng ra.

Huân Long




Mục Lục


14. Linh Ãiểu

Hương Kiá»u Loan



1.
Thế là đã bắt đầu vào tháng Hai cá»§a năm Tây, con bé lẩm bẩm như thế. Con bé nhá»› là vào tháng này, những nước bên Tây phuÆ¡ng có má»™t ngày lá»… thật đáng yêu, đó là lá»… Valentine, má»™t ngày dành cho những kẻ yêu nhaụ Con bé lại thở dài, khi nghÄ© đến anh Vy, và cả anh Thuyên nữa, giỠđã xa con bé hÆ¡n vòng ná»­a địa cầu, không biết thá»i gian này há» Ä‘ang làm gì, và có lúc nào nghÄ© đến con bé không? Và còn gã nữa, thật ghét cái mặt! Trong khi ngưá»i ta chạy chá»t để được làm gần thành phố, thì gã cứ như cái bánh xe lăn, chỉ thích lăn ra những chá»— khó nhai, khó nuốt, hình như gã cho đó là sá»± thá»­ thách mà gã cần phải thắng. Con bé nghÄ© là xông xáo như gã thì có ngày sẽ bị Ä‘iện cao thế "cuốn" Ä‘i cho rồi! Nhưng khổ ná»—i hình như gã lại có cây đũa thần giúp gã làm chá»§ được hết những sá»± rắc rối vá» Ä‘iện năng. Chả thế mà Nha Ãiện Lá»±c ở Sài Gòn bao nhiêu lần muốn gã vá» giữ má»™t chức vụ cao cấp, nhưng gã lại từ chốị Con bé nghÄ© gã ngốc thì thôị Ngốc thì thôi! Hình như hồi này gã càng Ä‘i xa hÆ¡n khi biết quanh con bé có anh Vy, anh Thuyên, anh Tụỵ
2.
NÆ¡i đây thì má»i ngưá»i chả biết Valentine là cái gì, mà cả nước Ä‘ang nhá»™n nhịp đón Tết, mẹ đã Ä‘i chợ nhiá»u hÆ¡n ngày thưá»ng, mẹ cÅ©ng đã nhắc chị Minh Y Ä‘i chá»n hàng tÆ¡ đẹp may aó Tết cho con bé, còn bố thì đổi bao nhiêu tiá»n má»›i để mừng tuổi cho con cái và các cháu trong há». Con bé nhá»› là năm nào suốt mấy ngày Tết nhà cÅ©ng đầy ngưá»i trong hỠđến chúc thá» bố mẹ và ăn cá»—, có lẽ chỉ ngày này con bé má»›i Ä‘uợc gặp đông các anh chị em hỠđến thế. Và là ngày thật vui vá»›i con bé. Nhắc đến ngày Tết cận ká», con bé lại nhá»› má»™t năm nào xa xưa khi còn bé, anh Vy lại nhà chÆ¡i vào chiá»u mồng Má»™t để chúc Tết bố mẹ. Anh thuá»ng hay lại thăm anh Phong và anh Hồng nên được biết bố mẹ rất kỹ vá» ngưá»i xông đất đầu năm, nên cả nhà Ä‘uợc dặn cấm bước ra khá»i cá»­a từ truá»›c giá» giao thừa, cho đến khi bố mẹ Ä‘i lá»… vá» và tá»± mình xông đất lấỵ Do đấy anh Vy lại chÆ¡i nhà vào buổi chiá»á»¥ Con bé nhá»› rõ lắm, hôm đó anh Vy mừng tuổi cho con bé đến mưá»i bao lì xì, và má»—i lần đưa ra má»™t bao anh lại bắt con bé phải chúc anh má»™t câụ Cho đến bao thứ sáu thì con bé bắt đầu bí, và ngước mắt cầu cứu chị Minh Y Ä‘ang đứng sau lưng anh để chị ra dấu mách nước cho con bé. Vá»›i trí óc non ná»›t cá»§a tuổi thÆ¡, con bé nào Ä‘oán được chị mách nuá»›c gì, tưởng là…nên đã sốt sắng chúc anh: “Bé chúc anh ăn thật nhiá»u, thật nhiá»u, anh sẽ mập như cái lu này….. Cả nhà phá ra cưá»i, con bé ngẩn ra không hiểu, nhưng thấy má»i ngưá»i cưá»i rÅ© rợi, anh Vy cÅ©ng cưá»i nữa, con bé Ä‘oán má»i ngưá»i muốn chê bai gì con bé, nên oà khóc và chạy lên lầụ Ai gá»i sao con bé cÅ©ng nhất định không xuống. Cá»­a phòng đóng chặt, anh Phong lên gõ cá»­a, dá»— mãi con bé cÅ©ng nhất định không mở, vì tính lì đã đến. Ãến giỠăn cÆ¡m chiá»u, đã thấy đói, và không còn thấy tiếng nói cưá»i ồn ào ở dưới nhà, con bé má»›i lò dò xuống, không ngá» thấy anh Vy ngồi đợi con bé ở khúc quẹo cầu thang từ hồi nàỠCon bé quay gót để trở lên không kịp, anh đã chặn được con bé và bế bổng lên, rồi anh nói: “Anh sẽ ăn thật nhiá»u như bé chúc, mập càng hay chứ sao, ngưá»i ta sẽ không nói mình thật "gầy là thầy cÆ¡m". Khi anh ra nuá»›c ngoài, há» không chê là mình thiếu ăn….â€.
3.
Sau đó, anh dá»— con bé khéo léo, nên con bé đã chịu ngồi ăn vá»›i cả nhà, làm ai cÅ©ng vui vẻ. Vì là con út, lại hợp vá»›i bố, nên con bé Ä‘uợc bố cưng hết chá»— nóị Trong bữa cá»— hôm đó, con bé Ä‘uợc biết anh sắp qua Pháp du há»c. Buổi tối anh ở lại chÆ¡i rất khuya vá»›i hai anh Phong và anh Hồng, và vì là ngày Tết nên con bé được ở lại quanh quẩn bên các anh. Trước khi vá», anh bảo con bé:
- Anh dá»± trù lì xì cho bé tá»›i mưá»i bao đỠcÆ¡ mà, bé má»›i lấy có sáu cái, vậy còn bốn cái nữa, bé muốn chúc anh tiếp nữa không?
Con bé nhá»› trận cưá»i cá»§a má»i ngưá»i hồi chiá»u, nên lắc đầu quầy quậy, rồi rút trong túi áo lấy ra má»™t phong lì xì đặt vào tay anh:
- Bé không thèm cái bao thứ sáu này đâu .
Má»i ngưá»i đã rất sá»­ng sốt vì thái độ cuả con bé. Anh Hồng chắc lưỡi:
- Con bé này hay dỗi lắm, làm nó giận thì cho vàng nó cũng chả thèm lấỵ
Anh Vy mân mê bao lì xì đỠmà con bé vừa đưa lại, anh trầm ngâm má»™t tý, rồi anh mỉm cưá»i bảo:
- Thế bây giỠmình chơi kiểu khác nhé! Bây giỠmỗi bao lì xì anh đưa bé, thì anh lại chúc bé một câu, bé chịu không?
Và không đợi con bé gật đầu, anh rút túi lấy ra mấy bao đỠnữa:
- Bao thứ nhất này, anh chúc bé dá»… thương mãi, bao thứ hai thì chúc bé mau lá»›n này, bao thứ ba anh chúc bé chăm há»c, và há»c giá»i này, bao thứ tư anh chúc bé luôn ngoan ngoãn, không hay há»n, không hay dá»—i này, bao thứ năm anh chúc bé khi lá»›n sẽ là má»™t cô gáí thật đẹp, thật xinh, hát hay vẽ giá»i và không …ác nàỵ
Con bé Ä‘ang thích thú nghe, thấy anh dừng lại nên cưá»i và đòi thêm:
- Thế anh chỉ chúc bé có năm Ä‘iá»u thôi à? Bé muốn anh chúc thêm cợ
Chị Minh Y la lên:
- Chết anh Vy rồi nhé, con bé khôn quá, đòi anh chúc thêm để nó có tiá»n lì xì thêm.
Má»i ngưá»i cùng cuá»i vang.
Tối hôm đó khi anh Vy vá» rồi, con bé lên lầu, lôi con heo đất dấu dưới gầm giưá»ng ra lắc lắc rồi con bé đòi đập heá» Chị Minh Y ngăn lại, bảo con bé mở hết các bao lì xì ra coi hôm nay con bé hên cỡ nàỠChị ngồi khoanh tròn trên giưá»ng chăm chú coi con bé xé các bao lì xì. Chị la lên khi con bé xé các bao lì xì cuả anh Vy:
-Trá»i Æ¡i, sao anh Vy cho bé nhiá»u vậỷ Hay là anh ấy lấy nhầm, bao thư cá»§a anh Vy cho chị cÅ©ng đâu được nhiá»u bằng anh ấy cho Gió.
Chị chạy qua phòng anh Hồng và anh Phong:
- Sang đây coi tiá»n lì xì anh Vy cho Gió nàỵ
Anh Phong nhìn đống tiá»n rồi lẩm bẩm:
- Cái thằng thật… khùng! Sắp qua nước ngoài rồi, phải tiêu nhiá»u thứ, sao cho con bé nhiá»u thế. Trẻ con biết gì chứ ?
Anh bảo Gió đưa cho anh để mai anh trả cho Vỵ Có thể là Vy đưa nhầm phong thư cần chúc ai khác? Con bé đòi giữ lại một phong bao, và anh đồng ý.
4.
Thế nhưng sau đó anh Phong lại đổi ý, sợ làm vậy sẽ xuị Anh cho con bé giữ hết, nhưng dặn không Ä‘uợc sài phí, muốn mua gì phải cho anh biết. Anh Phong nói vá»›i anh Hồng: “ Hôm nào tiá»…n Vy lên Ä‘uá»ng, chắc chúng ta phảỉ tặng Vy món quà gì tương xứng vá»›i số tiá»n Vy lì xì cho Gió ’’ Anh Hồng đồng ý ngaỵ Còn con bé Ä‘uợc anh Phong cho giữ hết tiá»n mùng tuổi thì vui lắm, ngồi đếm Ä‘i đếm lại số tiá»n má»›i trong 10 bao lì xì cá»§a anh Vy tặng. Con bé reo lên: “ Anh Vy cho bé' tá»›i 300$ cợ†Anh Phong đùa thở dài: “ Tá»± dưng mình ở giữa lại mất aó daì thâm !!!â€

5.

Bây giá» nhá»› lại ká»· niệm năm xưa đã làm Gió bồi hồi, và thở dài: thế mà đã bao năm…há»c xong ở Pháp, anh trở vá» nước, rồi anh lại Ä‘i, thá»i gian anh ở VN chả được bao lâụ Nhưng Gió biết là không thể cản bước tiến cá»§a anh được, và hằng đêm má»—i khi nghÄ© đến anh, Gió vẫn thưá»ng nhìn lên bầu trá»i cao rá»™ng để tìm ngôi sao mệnh tinh cá»§a anh, ngôi sao càng ngày càng sáng. Anh sang Mỹ đã được hÆ¡n má»™t năm rồị Ngưá»i Ä‘i xa lúc nào cÅ©ng được những ngưá»i ở nhà mong nhá»›. Vậy mà năm ngoái, cÅ©ng vào dịp Tết này Gió đã muốn cho ngôi sao cá»§a anh dù có sáng lấp lánh đến đâu trên bầu trá»i chăng nữa, cÅ©ng má» Ä‘i trong tâm hồn cá»§a con bé để con bé khá»i phải nghÄ© đến anh nữạ Vì việc anh đã dám ...quên hẳn G trong dịp Valentine, cÅ©ng gần trùng những ngày Tết tưng bừng cá»§a Việt Nam. Ãã làm Gió giận anh ghê lắm. Chỉ vì mấy con bạn ưa tá»c mạch cứ săn há»i vá» những món qùa cá»§a con bé nhận được trong dịp lá»… Valentine này, chúng mang tá»›i trưòng khoe những gì nhận được cá»§a các “ ông anh hỠ†cá»§a chúng . Còn Gió thì...anh cứ bặt tăm, trong khi ngày lá»… đã gần đến rồi .
6.
Thế nhưng bù lại, tuần trước, Gío đã nhận Ä‘uợc tấm khăn lụa thật đẹp, mầu hồng nhạt có in những trái tim đỠxinh xinh và có hàng chữ "To My Valentine" cá»§a anh Thuyên, Hôm Gió quàng cáí khăn lụa má»ng đó đến trưá»ng, tụi bạn suýt soa mãi, chúng ngầm ganh vá»›i Gío vì là qùa ở ngoại quốc gá»­i vá». Chúng cÅ©ng đã nhiá»u lần thấy anh Thuyên đến trưá»ng đón Gío tan há»c, khi Gío giá»›i thiệu vá»›i chúng anh Thuyên là anh, có đứa đã bạo dạn đùa đùa mong Gío giá»›i thiệu anh Thuyên cho chúng, vì chúng tưởng anh Thuyên là anh há» cuả Gío thật. Ãến khi biết không phải, nhiá»u đưá thất vá»ng lắm. Chúng cÅ©ng Ä‘ang chá» xem Gío sẽ chá»n ai .
7.
Anh Thuyên cÅ©ng Ä‘i du há»c mấy tháng sau ngày anh Vy lên đưá»ng, hôm tiá»…n anh Thuyên, Gió nhá»› là anh nắm tay Gió rất lâu, và nói nhá»: “Anh không muốn thua ai cả, do đấy anh đã nhận há»c bổng ba năm, Gío đợi ngày anh vá» nhé.â€
Anh Thuyên Ä‘i xa, Gió cÅ©ng buồn ghê gá»›m, có anh ở gần, con bé cÅ©ng rất vui, vì anh chiá»u con bé hết mình, anh lại là em há» xa cá»§a chị Bính, má»™t ngưá»i chị dâu trong há» mà bố mẹ rất mến thích, nên tình cảm cá»§a con bé và anh thân như ngưá»i trong gia đình. Nay anh Ä‘i xa rồi con bé má»›i thấy thiếu vắng và nhá»› anh nhiá»á»¥
8.
LÅ© bạn lại nhà Gío chÆ¡i cÅ©ng đã nhìn thấy những bình hoa hồng nhung đỠthắm cá»§a anh Tuỵ tặng, và được Ä‘á»c bao nhiêu thiệp chúc do những ngưá»i bạn cá»§a hai ông anh Gío tặng. Nhưng cái thái độ ngoan cố cá»§a lÅ© bạn qá»§y sứ đó ở trưá»ng vẫn là nghi ngá» rằng “ông anh Vy†đó thá»±c sá»± không cưng chiá»u Gió như những lá»i con bé thuật lạị Và biết đâu rằng cái ông anh đó đã chỉ coi con bé như má»™t cô em nhá» mà thôị.
Ãiá»u suy luận cá»§a lÅ© bạn đã làm con bé bị chạm tá»± áí, nên bá»±c lắm. Con bé nhá»§ thầm: “..được, Ä‘uợc…sẽ cho anh Vy biết tay, bé còn khối ngưá»i chiá»u chuá»™ng mình, Anh Thuyên đã tốt nghiệp đại há»c ở VN,, nay Ä‘i du há»c thêm thì khi vá» nước đâu có kém anh, ngoài ra con bé còn có anh Tụy, anh Baá»....v…v... Hứ ! Ä‘uợc, anh cứ quên con bé Ä‘i, anh cứ việc nhồi nhét ba cáí má»› không gian, quỹ đạo, hành tinh v..v... vào đầu Ä‘i, mai mốt chỉ có “ alien†đến làm bạn vá»›i anh mà thôi!
9.
Trước đó gần hai tháng, vào dịp lá»… Giáng Sinh, Vy cÅ©ng đã gá»­i vá» tặng con bé má»™t bức tượng sứ Hummel rất dá»… thương, nhưng ...nhưng...chỉ là cáí tuợng hình má»™t con bé con, ngồi duá»—i dài chân, cắm đầu Ä‘á»c sách, có khác gì anh chê con bé chỉ là con nít ! nhóc con, chả đáng cho anh để ý đến.. trong khi anh Thuyên đã gá»­i khăn quàng có in hình tráí tim nàỵ, anh Tuỵ thì tặng hoa hồng nhung Ä‘á», anh Tú cÅ©ng tặng con bé cáí thiệp và há»™p kẹo chocolat cá»§a ngoại quốc, hình há»™p là trái tim, làm bằng nhung đỠthắm, mầu đỠthật đẹp, chỉ có anh Vy là cù lần, chả biết cáí quái gì ...con bé nghÄ© thầm: “ Ngưá»i sao mà ngốc quá…â€
10.
LÅ© bạn thì cứ bàn ra tán v o vá» việc con bé không khoe gì vá»›i chúng vá» anh Vy trong dịp này, có đưá còn Ä‘oán gìa Ä‘oán non là chắc bá»n nữ sinh viên tây phương đẹp như tài tá»­ ciné đã há»›p hồn anh Vy rồi!. Như đã bị chạm vào Ä‘iá»u con bé muốn tránh, nên càng làm con bé oán anh hÆ¡n, do đấy con bé đã gá»­i cho anh má»™t bức thư dài há»n mát rằng.: “ Gió muốn anh lấy lại những bức thư anh đã gá»­i, những bài thÆ¡ anh đã làm để tặng Gió…v..v…ThÆ¡ anh làm đã ít, tính anh lại hay quên, chả bù vá»›i anh Tụy thÆ¡ viết lúc nào cÅ©ng mượt mà, dù xưa kia anh Tụy chưa bao giá» làm thÆ¡ vá»›i thẩn, mà chỉ cắm đầu vào “gạo†để đậu cho xong cái bằng vá» kiến trúc, thế nhưng từ ngày quen con bé thì thÆ¡ anh viết lai láng. Còn anh Thuyên thì không bao giá» quên má»™t ká»· niệm nào, má»™t ngày mà có liên hệ đến con bé, anh Thuyên Ä‘á»u gá»­i cho Gió những tấm thiếp, những bó hoa thật đẹp, hay những món quà xinh xắn, mang ý nghiã để nhắc nhở Gío là anh luôn luôn nghÄ© vá» GíỠTrái lại anh Vy thì...! Càng nghÄ©, con bé càng lá»™n ruá»™t hÆ¡n. Mặc dù con bé biết là anh Vy bận há»c, vì anh có hoài bão là sau này mong làm được gì cho quê hương, xứ sở. Ãồng ý Ä‘i, đó là hoàì bão tốt, nhưng ít ra trong năm chỉ có má»™t cái ngày…đặc biệt này, thì…thì...anh phaỉ biết chứ, tại sao anh có thể quên cáí ngày lá»… quan trá»ng đó được nhỉ? Ghét.. ghét..anh. .Ãã thế thì..thì..con bé cÅ©ng sẽ quên phứt anh Ä‘i cho tiện sổ sách! Vậy coi như huá»! “fair†!
11.
Năm ngoái cÅ©ng vào dịp này, Gió đã muốn bay ra khá»i trí não cá»§a anh, cho anh khá»i phải bận tâm, cho anh khá»i phải viết thư, khá»i phải làm thÆ¡ tặng Gió, vậy mà rốt cuá»™c Gío lại bị thua cuá»™c. Gió lại vẫn nhận thư anh Ä‘á»u Ä‘á»u…đôi khi Gío ghét chính mình, là sao cứ mong Ä‘á»c thư anh và không giận anh lâu Ä‘uợc. Thoắt, đã má»™t năm qua, cho đến nay lại thêm má»™t năm nữạ Gió đã phải kiếm thêm hai chiếc há»™p để đựng những thư từ dạo đó cá»§a anh viết gá»­i vá», thư đã nêm cứng cả há»™p. Ká»· niệm vá» anh càng ngày càng chồng chất thêm mấy từng, và càng sâu đậm thêm trong tâm hồn cá»§a con bé vì những lá thư càng ngày càng nhiá»u, khiến con bé cÅ©ng nguôi Ä‘i cÆ¡n giận phần nàỠRồi có lúc Gío lại thấy hÆ¡i ân hận vì nghÄ© chắc mình nghi oan cho anh,.. Nếu giá» mà lấy thư anh Ä‘á»c lại, những bức thư trong đó anh đã giải thích là không má»™t phút giây nào mà anh quên Gió, Gío còn nhá»› bức thư tuyệt vá»i đó, vì chỉ qua cái thư tha thiết đó, mà anh đã làm Gió nguôi được ná»—i há»n mát. Có những Ä‘oạn thư cá»§a anh , Gío còn nhá»› mãi vì đã Ä‘á»c lại nhiá»u lần.

"Anh không bao giá» có thể quên được Gió vì tên em đã đã Ä‘uợc ghi vào trong tâm khảm cá»§a anh bằng những chữ vàng son thắm đặm. Các anh chị em đã gá»i em là Gió, và các bạn em cÅ©ng theo đó mà gá»i tên em, vì má»i ngưá»i Ä‘á»u nghÄ© em là má»™t con chim qúy, đã theo Gió bay vá», đưa lại sắc hương cho cả má»™t vùng trá»i nàỵ Như có linh cảm rằng cô con gái út được ra Ä‘á»i là do má»™t phép mầu nhiệm, thượng đế ban phước cho gia đình, đưa đến cho bố mẹ má»™t con chim qúy hiếm, má»™t linh Ä‘iểu diệu thưá»ng, nên bố đã lấy tên má»™t loài chim chỉ có trong thần thoại, và kèm thêm má»™t tÄ©nh tá»± có nghÄ©a là đẹp, để đặt tên cho Gió.
Anh làm sao có thể quên được em khi anh đã viết tên em, má»™t tên hay mà anh hằng yêu thích, anh viết trên trang đầu cá»§a má»™t cuốn sổ anh để trên mặt bàn dùng Ã¥ ghi những tư tưõng hay, anh lượm nhặt được trong sách vở cá»§a tiá»n nhân để lại, hay má»™t vài công thức toán mà anh đã tìm được rạ Ãôi khi anh nghÄ© đến em, và trong những phút trăn trở anh đã đổi bút làm ra má»™t bài thÆ¡, thÆ¡ đã vì em và để tặng riêng em. Anh cÅ©ng đã ghi những bài thÆ¡ đó vào trong cuốn sổ nàỵ Cuốn sách có những trang kinh mà hàng ngày anh tụng niệm, và ngay trang đầu đã có tên em.

Anh nhá»› khi xưa đã có lần anh kể cho em câu chuyện Từ Thúc gặp được Giáng Hương, vốn dÄ© là má»™t nàng tiên xuống trần. Em đã há»i anh rằng anh có tin là chuyện đó có thật hay không.? Rồi em cÅ©ng ao ước là câu chuyện trong "Bích Câu Kỳ Ngá»™" đó là có thật. Anh không nhá»› câu anh đã trả lá»i em, nhưng bây giá» thì….anh có thể nói là chuyện đó đã tá»›i vá»›i anh. Em biết thế không?

Có má»™t lần nhìn tên em trên trang sách, anh bá»—ng nhá»› ra rằng đã hÆ¡n má»™t lần em ví anh như má»™t con chim bằng, lưng trá»i bay bổng, theo gió mây lưu lạc giang hồ, như không muốn dừng cánh ở nÆ¡i nàỠBá»—ng nhiên anh nghÄ© ra là anh còn bay khắp má»i nÆ¡i vì anh Ä‘ang muốn tìm ra má»™t cái gì thật trân qúy, và naỵ.. anh đã tìm… ra em, má»™t con chim qúy hiếm. Anh Ä‘ang muốn xát lại gần kỠđể đưa em tránh những nÆ¡i có giông tố bão bùng, và cùng nhau bay vá» vùng trá»i yên bình, lặng gió. Khi xưa Tù Thức đã gặp Giáng Hương, thì nay anh cÅ©ng đã gặp Giáng Kiá»á»¥ Cả hai nhân vật thần thoạị naỳ tên cuả há» Ä‘á»u phảng phất đến em. Trong má»™t phút xuất thần anh đã xếp tên chữ cá»§a em, tên mà bố đã đặt, trong má»™t bài thÆ¡ và anh đã viết như sau trong cuốn sổ ghi nhá»› để trên bàn

Giáng Kiá»u
Tàn canh chá» gặp Giáng Kiá»u,
Hương thÆ¡m như thoảng má»™t chiá»u năm xưa .
Phòng Loan hỠhững, rèm thưa,
Biết em còn đó hay giỠbay đi .
TG

Cuốn sổ này anh nhìn thấy hàng ngày, vậy thì sao anh có thể quên mà không nghÄ© tá»›i em được. Ngày Valentine vừa qua anh đã không gá»­i gì vá» cho Gió vì anh nghÄ© đó là tục lệ nước ngưá»á»‹ Nếu sá»± sÆ¡ xuất cá»§a anh đã làm cho Gió buồn thì anh mong em tha lá»—i lầm đó cho anh. Sang năm tá»›i anh sẽ Ä‘á»n bù lạịâ€
12.
Gió đã thấy ân hận vì đã trách oan cho anh không nghĩ đến Gió. Nên con bé ra một ân lệnh cho anh là từ nay là từ nay anh không phải nghĩ đến chuyện gửi thiếp mừng hay mua quà ngày Valentine cho Gió nữa .

"Anh,
Sau khi gửi cho anh bức thư oán trách, Gió lại thấy ân hận , hơi thôi đó nhé' vì có thể Gío đã nghĩ oan cho anh. Mà…mà….anh có oan không nhỉ? Hi…hi….Thôi Gío tha tội cho anh đó', anh mừng đị Anh cũng biết Gío đâu cần những thứ quà vật chất đó, nhưng chỉ cần một cánh thiệp chúc cuả anh cũng đủ làm Gío vui, vì biết anh đã không quên Gío trong n ày…Valentine!

Vì anh thân vá»›i gia đình Gío, nên chúng em đã coi anh như là anh Phong trong nhà, và rất quan tâm vá» anh, biết anh tá»›i Mỹ chưa được ná»­a năm, anh bận há»c gấp rút để có thể sá»›m trở vỠđất nước, bao nhiêu công việc, bao nhiêu ngưá»i trông đợi anh, và anh cÅ©ng phải tiêu pha nhiá»u vì anh Phong cÅ©ng có lần cho chúng em biết rằng trong thá»i gian ở nước ngoài, anh cÅ©ng muốn Ä‘i đây Ä‘i đó, kiếm thêm những ngưá»i bạn đồng chí hướng để sau naỳ cùng vá» nước, xây dá»±ng má»™t tương lai dân chá»§ cho ngưá»i dân được sống trong má»™t thể chế tá»± do v…v…. thì em lại gây chuyện vá»›i anh, phàn nàn vá» chuyện anh không nhá»› tá»›i em trong dịp lá»… Valentinẹ Em so sánh anh vá»›i ngưá»i này ngưá»i ná».v…v… Gío thật không nên làm thế. Gío đã có lần nói vá»›i anh là anh có má»™t địa vị rất riêng biệt. Anh vững tin như thế Ä‘i, và đừng để ý gì đến những câu Gió đã viết trong thư trước anh nhé. Tại tính em ưa há»n dá»—i như thế thôị Mẹ cứ mắng em là đã bắt đầu lá»›n, mà tính chả lá»›n tý naò.! Em õ bá»±c vì mấy con bạn đã chá»c phá em. Chắc chúng thấy em thuá»ng nhắc đến anh má»—i ngaỳ, nên chúng nên má»›i làm như thế để trêu em, chứ không hẳn chúng có ác ý gì vá»›i anh hay Gío đâụ À, mà Gío không ngá» anh làm thÆ¡ hay ghê đị Hoá ra anh không có “khô như cá»§Iâ€, hì..hì...trái lại tâm hồn anh cÅ©ng ướt át đâu thua gì mấy ông văn thi sÄ©. Gió và má»i ngưá»i cứ nghÄ© con ngưá»i anh nặng vá» toán, vá» khoa há»c chắc là..lạnh như sắt nguá»™i vậy! Hi…hi….ThÆ¡ anh chỉ có bốn câu thôi, nhưng rất hay,và ý nghiã. Anh giá»i ghê Ä‘i, anh đã ghép được tên em má»™t cách rất tá»± nhiên trong đó. Vậy em cho anh 9 Ä‘iểm trên mưá»I nhé. Bao giá» anh ghép Ä‘uợc tên anh trong bàì thÆ¡ nữa thì anh Ä‘uợc 10 Ä‘iểm…ha…ha….
Thôi Gío ngưng đây, chị Minh Y Ä‘ang gá»i Gío xuống phụ nấu ăn kià.
Gíoâ€
13.
Và không thể ngá» Ä‘uợc, năm nay quà Valentine cá»§a anh con bé nhận được đúng vào ngày lá»… thân thương đó. Anh tính đưá»ng Ä‘i bưu Ä‘iện thật là chính xác, cÅ©ng như công việc khoa há»c anh Ä‘ang làm đòi há»i má»™t sá»± chính xác và nhậy cảm tá»™t cùng. Gió hồi há»™p lắm khi mở há»™p quà, vì món quà này được gói qúa đẹp. Làm con bé nhá»› đến những gói qùa Gío Ä‘uợc thấy trong các phim ciné. Hồi đó Gío đã nói vá»›i các anh và chị Minh Y là: Gío chỉ thích cái há»™p và những cái nÆ¡ lá»™ng lẫy thắt bên ngoàì gói quà thôi, chứ Gío chả thèm để ý đến vật gì Ä‘uợc gói bên trong. Cả nhà đã cưá»i, chê con bé dại quá. Bây giá» chị Minh Y cưá»i:
- Gío à, ngày trước nhiá»u lần em bảo chỉ thích giấy và nÆ¡ cuả gói qùa, vậy bây giá» chị lấy vật trong há»™p này nhé? Gió cứ tá»± nhiên giữ cái nÆ¡ và cái há»™p đị Con bé vá»™i đặt tay giữ chặt c áí há»™p và “Hứ†chị má»™t tiếng thật lá»›n.
14.





Hai chị em sá»­ng sốt và thích thú khi nhìn thấy con thiên nga bằng pha lê to như quả chanh lá»›n, khoe sắc rá»±c rỡ lóng lánh dưới ánh đèn. Nó đẹp như má»™t khối kim cuÆ¡ng Ä‘uợc đặt trên ná»n há»™p nhung đỠthẫm. Con bé xuýt xoa: Ãẹp Æ¡i là đẹp! Cả hai say mê ngắm nó, mãi lúc sau, như nhá»› ra Ä‘iá»u gì, Gío lục tìm cái muốn tìm, và đã thấy caí thư anh viết Ä‘uợc gập tư dấu kín duá»›i lá»›p nhung, bức thư anh tả oán công trình khổ ảỉ cuả anh Ä‘i lùng Ä‘uợc con thiên nga này cho GíỠBởi anh thấy nó cÅ©ng mảnh mai trong sáng như Gió vậỵ Ở giòng cuối thư Vy đã viết:

"Em là má»™t con chim qúy, má»™t con chim chỉ có trong thần thoại, cÅ©ng giống như con linh Ä‘iểu mà bố đã dùng tên để đặt cho em. Không hiểu vì má»™t phép nhiệm mầu nào mà em đã lạc xuống trần và bay tá»›i vùng trá»i nàỵ Ãể anh được gặp"

Tinh thể pha lê lại có pha ngân chất làm cho con thiên nga thêm sáng chói, rá»±c rỡ dưới ánh đèn. Con bé bá»—ng nhiên thấy như mình đã được anh đặt vào má»™t ngôi vị thật đặêc biệt trong số những ngưá»i anh đả gặp. Hình như đã có má»™t lần anh nói như vậỵ Và hình như Gió cÅ©ng đã từng nói vá»›i Vy là anh có má»™t địa vị riêng biệt trong lòng Gió. Trong thư viết cám Æ¡n món quà Valentine anh tặng, và trã lá»i má»™t câu há»i cá»§a anh Gió đã mở đầu bằng giòng chữ :

"Ãể trả lá»i câu há»i cá»§a anh, Gió chỉ biết nói rằng Hình như Gió cÅ©ng nghÄ© như anh... "

Hương Kiá»u Loan




Mục Lục


III . Những Bức Thư Tình_____________________________________________

Thư Tình Tháng Này

DHH



Anh Yêu Dấu

Má»™t lần để yêu và sống cho tình yêu, trong em những ná»—i Ä‘au chồng chất, cố đè nén mảnh tình buồn ...để thấy mình còn được yêu, để thấy rằng con tim vẫn còn biết thổn thức đợi ngưá»i . Có phải chăng tình yêu nào cÅ©ng chất chứa những thá»­ thách và đòi há»i thá»i gian không anh ?

Buồn cho mệnh số xoay dần
Muôn vàn con xoáy vô ngần tiếng oan
Bụi trần lấm vết chân hoang
Sầu dâng mắt biếc phá»§ tràn Ä‘á»i nhau
Tình vỠnhuốm lấy cơn đau
Cho con tim biết úa màu vì yêu

Thì thôi ta cứ yêu nhau, thá»­ há»n, thá»­ dá»—i, thá»­ ghen để biết rằng ít nhiá»u trong hai chúng ta cÅ©ng đã có má»™t phần cá»§a nhau, để rồi má»™t ngày nào đó khi nhìn lại cả hai chúng ta sẽ không hối tiếc mảnh tình chung đôi nàỵ

Nếu một mai, ta không cùng chung lối
Không còn hẹn hò, những tối mưa bay
Không còn chung nhau, cốc rượu men say
Thì anh hỡi, hãy thương giùm kỷ niệm

Em yêu anh, má»™t tình yêu không ai thừa nhận, chỉ có nhịp tim cảm nhận mà thôị Ãt ra trong thế gian này, cÅ©ng có được những mảnh tình dám yêu, dám nói, và dám làm. -Dược bao lâủ Và sẽ ra sao ? Em không cần biết và cÅ©ng không muốn biết .... Chỉ biết rằng hiện tại em Ä‘ang có anh, Ä‘ang được anh yêu ...Và Ä‘ang được sống trong tình yêu cá»§a anh.

Em viết cho anh, vá»›i ná»—i buồn sâu đậm, như ngưá»i lữ khách Ä‘ang lang thang trong sa mạc hoang vụ -Di vỠđâu ? chẳng biết vỠđâu ...chỉ thấy mình Ä‘ang lạc loài và mệt má»i trong biển tình.

Biển tình sao lắm phong ba
Vô vàn con sóng lấp tràn Ä‘á»i nhau
Em vỠve vuốt thương đau
Soi gương nhìn lại buổi đầu ta yêu

Yêu để thấy cuá»™c Ä‘á»i còn chút ý nghÄ©a, hay yêu để biết ná»—i Ä‘au khắc khoải cá»§a con tim ? Nhắm mắt lại để tìm thấy bóng đêm, bóng đêm cá»§a tá»™i lá»—i, cá»§a những tối ta bên nhaụ Tìm má»™t chút hạnh phúc còn Ä‘á»ng lại trong nhaụ NÆ¡i nào là vùng trá»i bình yên hỡi anh?

Từ những vùng trá»i ta kết trao
-Dôi tim hoà nhịp với trăng sao
Trong vòng tay ấm tình êm ả
Hạnh phúc men say thật ngá»t ngào

Viết Cho Giao Mùa Feb 2007
-DHH
~~~/~~((@

Mục Lục


IV . Nghiên Cứu_____________________________________________

1. ÃÆ°á»ng Vá» St. PETERSBURG Bắt Ãầu Từ SÀI GÃ’N !

Công Tá»­ Hà Ãông



LOLITA, tiểu thuyết của Vladimir Nabokov, xuất bản năm 1955, đến năm 1955, 50 năm, Lolita đã bán được hơn 50 triệu bản. Không phải 5 triệu mà là 50 triệu bản.

Năm 1955 tiểu thuyết LOLITA xuất bản lần thứ nhất ở Paris. Dư luận văn nghệ, báo chí Âu Mỹ sôi nổi vì LOLITA.

Tiểu thuyết LOLITA “bị†nhiá»u ngưá»i cho là Dâm Thư, “được†nhiá»u ngưá»i cho là Tuyệt Phẩm Văn Chương. Lolita bán chạy, được dịch ra nhiá»u thứ tiếng, được làm thành phim. VLADIMIR NABOKOV, tác giả LOLITA, nổi tiếng trên khắp thế giá»›i. Trong 50 năm kể từ năm 1955 đến năm 2005, Lolita bán được hÆ¡n 50 triệu bản. Lolita được làm thành phim 2 lần, lần thứ nhất năm 1962, vá»›i James Mason, Shelley Winter trong hai vai chính, cô đào Tuesday Weld trong vai Lolita, phim Ä‘en trắng; phim Lolita thứ hai được làm năm 1990, vá»›i đôi diá»…n viên Jimmy Irons, Melanie Griffith.
Vladimir Nabokov, cha đẻ Lolita, sinh trưởng ở thành phố Thánh Peter, nước Nga. Nước Nga bị nạn cá»™ng sản cướp chính quyá»n, ông theo gia đình chạy nạn Nga Cá»™ng Sản, thá»i đó là bá»n Bôn-sê-vích, sang Âu Châu năm 1920. Năm ấy Vladimir Nabokov 16 tuổi.
Những năm đầu Vladimir Nabokov sống ở nước Ãức, rồi sang Paris, ông trở thành má»™t văn nghệ sÄ© Bạch Nga lưu vong ở Pháp. Những năm 1930 ông viết những bài chống Cá»™ng, những truyện ngắn, những tùy bút diá»…n tả ná»—i sầu tá»§i cá»§a những ngưá»i Nga tha hương, đóng góp vào dòng văn chương Nga lưu vong chống Cá»™ng ở Pháp. Rồi ông viết truyện dài bằng tiếng Nga. Nhưng ông sá»›m biết muốn được nổi tiếng, muốn tác phẩm cá»§a mình có ngưá»i Ä‘á»c, ngưá»i viết phải viết bằng tiếng Anh, và tác phẩm phải đươc xuất bản ở Mỹ.
Từ năm 1950 Vladimir Nabokov chuyển sang viết bằng tiếng Anh, ông viết Lolita bằng văn Anh. Ngưá»i Ä‘á»c Anh Mỹ bị văn ông chinh phục, văn Anh cá»§a Lolita hay, đẹp, có những Ä‘oạn lá»i văn thÆ¡ má»™ng như ThÆ¡. Ngưá»i ta ca tụng Văn Lolita cá»§a Vladimir Nabokov nhưng ngưá»i ta lên án tiểu thuyết Lolita vì cốt truyện Lolita vô luân, bệnh hoạn, sa Ä‘á»a. Truyện LOLITA sÆ¡ lược như sau:
Nhân vật chính cá»§a Lolita xưng là tôi, Humbert, má»™t giáo sư Nga dậy văn chương cổ Ä‘iển Nga ở Paris. Ông trạc 35, 40 tuổi, là ngưá»i Nga tỵ nạn cá»™ng sản, bá» nước Nga sang nước Pháp từ năm 20 tuổi. Giáo sư Humbert có vợ, vợ ông là ngưá»i Nga, con gái má»™t giáo sư Nga, cÅ©ng là dân Nga di cư tránh nạn Cá»™ng sản. Humbert không yêu thương vợ mà cÅ©ng không thấy có gì hấp dẫn trong Ä‘á»i sống vợ chồng. Ông thích những cô gái mưá»i bốn, mưá»i lăm tuổi, những cô gái chưa đến tuổi dậy thì.
Ngôn ngữ Việt Nam có tiếng “chanh cốm†để gá»i những cô gái tuổi má»›i mưá»i bốn, mưá»i lăm. Khi sống ở Paris, Giáo sư Humbert thấy thích, thấy muốn những cô gái mà ông gá»i là nymphet, ông không, ông chưa có dịp được thá»a mãn ná»—i thích thú dâm dục ấy. Thế rồi ông Giáo kể chuyện xẩy ra trong buổi tối cuối cùng ông sống vá»›i bà vợ ông, tối hôm ấy ông bà Ä‘i ăn hiệu;
- Tôi thấy Valeria có vẻ bối rối sao đó. Hình như cô ta có chuyện gì muốn nói mà khó nói. Ä‚n xong, chúng tôi ra cá»­a nhà hàng. Má»™t chiếc taxi trỠđến như xe đậu sẵn ở đấy để đón chúng tôi. Xe chạy. Valeria nói cô xin lá»—i, cô không thể sống vá»›i tôi lâu hÆ¡n được nữa, cô biết tôi không yêu thương cô, cô xin tôi để cho cô Ä‘i làm lại cuá»™c Ä‘á»i, cô gặp ngưá»i yêu thương cô và tối nay cô xin phép tôi cho cô vá» nhà lấy y phục Ä‘i sống vá»›i ngưá»i ấy. Tôi ngạc nhiên nhìn Valeria. Tôi ngạc nhiên vì đàn bà như cô mà cÅ©ng có đàn ông yêu thương thì lạ thật. Vì tò mò chứ không phải vì ghen, tôi há»i ngưá»i đó là ai? Tôi muốn biết ngưá»i đó có phải là ngưá»i tôi quen không. Cô làm má»™t cá»­ chỉ mÆ¡ hồ. Tôi há»i lại. Ai? Valeria nhìn tôi bằng ánh mắt như thương hại sao tôi chậm hiểu quá. Thì ra ngón tay cô chỉ vào cái cần cổ trâu cá»§a anh tài xế taxi. Anh tài xế cho xe ngừng ở bên đưá»ng, anh tá»± giá»›i thiệu: anh là Ãại tá Quân Ãá»™i Bạch Nga, thá»i ấy nhiá»u Ãại tá Bạch Nga tị nạn bôn-sê-vích làm tài xế xe taxi ở Paris, anh yêu thương Valeria và tối nay anh xin phép tôi cho anh đưa Valeria vá» nhà tôi lấy y phục, anh sẽ đưa Valeria yêu thương cá»§a anh Ä‘i khá»i Ä‘á»i tôi và nhà tôi ngay tối nay.
Chán quá, tôi mặc hai ngưá»i muốn làm gì thì làm. HỠđưa nhau Ä‘i khá»i nhà tôi lúc nào tôi chẳng biết. Chỉ khi tôi vào phòng tắm, thấy trong bồn cầu vàng khè nước tiểu còn lá»u bá»u nổi mẩu tàn thuốc lá – Anh Tài xế Cá»±u Ãại tá Ä‘i tiểu mà không giật nước! Giận Ä‘iên lên, tôi chạy xuống đưá»ng, định cho anh ta bài há»c, nhưng đưá»ng phố vắng tanh, chiếc taxi không còn đó nữa. Vá» sau nghÄ© lại tôi không cho là anh ta thô tục, vô lá»…, anh không giật nước bồn cầu tiêu là vì anh tôn trá»ng tôi. Nếu giật nước tiếng nước và dòng nước chẩy trong bồn cầu sẽ làm cho cả căn phòng nhá» trên tầng lầu á»p ẹp rung động. Anh không giật nước vì anh không muốn để tôi biết là anh vừa đái.

Trên đây là Ä‘oạn Giáo sư Humbert, nhân vật chính cá»§a tiểu thuyết Lolita, kể vá» chuyện bà vợ ông Ä‘i ra khá»i Ä‘á»i ông. Vài năm sau, Giáo sư được má»™t trưá»ng đại há»c ở Mỹ má»i sang Mỹ dậy há»c. Nhân viên nhà trưá»ng đưa Giáo sư đến vài nhà tư trong thành phố để ông tìm chá»— ở trá», ăn ở luôn trong nhà. Ãến má»™t nhà kia, bà chá»§ là sương phụ, bà kém ông Giáo vài tuổi, nhà tốt, nhưng Humbert thấy bà chá»§ không hấp dẫn chút nào, ông sợ ông không vợ, bà chá»§ nhà không chồng, hai ngưá»i sống chung má»™t nhà sẽ có chuyện phiá»n nhiá»…u xẩy ra mà ông thì ông thấy bà chá»§ không khêu gợi dục tình cá»§a ông tí síu nào, ông theo bà Ä‘i coi nhà nhưng đã định sẽ cám Æ¡n, hẹn trở lại rồi Ä‘i luôn. Khi Ä‘i qua vưá»n, Humbert choáng ngưá»i, đứng tim khi thấy cô gái nằm sấp trên cá», Ä‘á»c truyện comic. Cô gái mưá»i bốn, mưá»i lăm tuổi, ngưá»i chưa nẩy nở. Cô đúng mẫu nymphet mà ông ao ước được gần từ lâu. Tên cô là Lolita, con gái duy nhất cá»§a bà chá»§ nhà, bà Charlotte Haze. Humbert kết luận chương truyện này bằng câu viết vá» bà chá»§ nhà, bà mẹ cá»§a Lolita:
- Tội nghiệp nàng. Nàng chỉ là một thiếu phụ Mỹ đẹp.
Humbert ở trá» trong nhà vì Lolita, để được gần Lolita, rồi má»™t hôm từ trưá»ng vá» nhà ông thấy bà chá»§ nhà để cho ông bức thư:
“ Chắc anh chẳng để ý gì đến em nhưng em không dấu đươc, em phải thú thật vá»›i anh: em yêu anh. Nếu anh không yêu em, xin anh Ä‘i khá»i nhà em trước khi em vá» nhà tối nay. Còn nếu em vá» mà thấy anh ở nhà tức là anh cÅ©ng yêu em, em sẽ sung sướng lắm.â€
Humbert thấy nếu lấy bà mẹ Lolita, ông sẽ là bố dượng cá»§a Lolita, ông sẽ có thể âu yếm cô như cô là con gái cá»§a ông. Thế là Humbert thành bố dượng cá»§a Lolita. Cuá»™c tình dâm chỉ má»›i là những đụng chạm thể xác, Humbert không dám làm gì Lolita cả, nhưng ông ghi những cảm xúc cá»§a ông vào quyển Nhật Ký. Humbert chá»§ quan cho rằng bà vợ sẽ không tò mò cậy khóa tá»§ xem Nhật Ký cá»§a ông, mà có xem bà cÅ©ng không hiểu ông viết gì vì chữ ông viết thật khó Ä‘á»c, nhá» li ti, rối như mạng nhện. Humbert đã lầm. Bà vợ ông, vì yêu chồng nên cậy khóa Ä‘á»c Nhật Ký cá»§a chồng. Và hôm ấy cÅ©ng từ trưá»ng vá» nhà, Humbert thấy tá»§ bị cậy khóa, quyển Nhật Ký bị mở xem, lại có bức thư bà vợ để đó. Bà viết bà không ngỠông lại tàn ác, quỉ quái, bệnh hoạn đến như thế, ông đã lừa dối bà, ông phải Ä‘i khá»i nhà bà ngay. Bà sẽ không cho ông đến gần con gái bà..
Lúc ấy mùa hè, Lolita Ä‘ang ở Trại Hè do nhà trưá»ng tổ chức. Ãá»c thư vợ, Humbert chưa biết tính sao thì có tiếng chuông Ä‘iện thoại reo, ngưá»i gá»i đến báo: bà vợ ông bị xe ô tô đụng ngoài đưá»ng. Bà Ä‘i qua đưá»ng, chắc là để bá» bức thư bà cầm ở tay vào thùng thư bên kia đưá»ng. Xe ô-tô trá» tá»›i đụng bà chết tại chá»—. Humbert chạy đến nÆ¡i bà vợ ông tá»­ nạn, được ngưá»i ta đưa cho bức thư. Ãó là thư ngưá»i tá»­ nạn gá»­i cho cô con Ä‘ang ở Trại Hè, thư bà viết dặn cô con không được gần Giáo sư Humbert, bà viết bố dượng cá»§a cô là ác quỉ!
Humbert diếm ngay bức thư. Chôn cất bà vợ xong ông lái xe đến Trại Hè đón Lolita. Ông không cho Lolita biết bà mẹ cô đã chết, ông lái xe đưa cô Ä‘i hết thành phố này sang thành phố khác. Làm như hai bố con, tối xuống vào motel nghỉ đêm, Humbert chỉ mướn má»™t phòng bố và con gái ở chung. Ông cho Lolita uống nước pha thuốc ngá»§. Ãêm, trên giưá»ng ô-ten, Lolita ngá»§ say, Humbert má»™t mình làm chuyện dâm dục trên thân thể cô.
Cuá»™c tình tá»™i lá»—i, quái quỉ, bệnh hoạn ấy không dài lâu. Má»™t tối Lolita biến mất. Humbert biết có kẻ nào đó đã quyến rÅ© Lolita, kẻ đó đã đưa cô Ä‘i. Ông Ä‘au khổ đến gần phát Ä‘iên vì mất cô. Năm, sáu năm sau ông má»›i tìm ra được tông tích cô. Ông đến nhà cô trong má»™t tỉnh nhá». Lolita bây giá» không còn là nàng nymphet Lolita gợi cảm, quyến rÅ© làm ông mê mệt năm xưa. Nàng Ä‘ang có chá»­a, ngưá»i nàng mập phị, hai chân nàng như bị phù thÅ©ng, lão già dê quyến rÅ© nàng Ä‘i vá»›i lão năm xưa đã bá» rÆ¡i nàng không chút xót thương, chồng nàng là má»™t công nhân hÆ¡n nàng năm, sáu tuổi, nàng sống nghèo trong căn nhà tối. Trái tim Humbert Ä‘au như muốn vỡ, ông xin Lolita Ä‘i sống vá»›i ông nhưng cả ông và nàng cùng thấy há» không sao có thể còn sống được vá»›i nhau. Cuá»™c tình cá»§a há» tan rồi. Không còn Lolita nữa. Humbert đưa cho Lolita số tiá»n ông bán căn nhà cá»§a bà mẹ nàng, cùng tất cả số tiá»n cá»§a ông cho nàng. Rồi ông từ biệt nàng. Ông đến nhà lão già dê mấy năm trước đã quyến rÅ© Lolita. Lão này sống má»™t mình. Humbert bắn lão nhiá»u phát đạn. Lão chết. Humbert vào tù. Trong khi chá» Ä‘á»n tá»™i giết ngưá»i, Humbert trong tù kể lại chuyện Ä‘á»i ông và Lolita.
Ãó là đại khái cốt truyện Lolita. Tiểu thuyết Lolita ra Ä‘á»i năm 1955, đến năm nay, năm 2006, Lolita đã có mặt ở Ä‘á»i 51 năm. Năm 2005, Tạp chí Playboy có bài viết vá» Vladimir Nabokov và Lolita, ká»· niệm Lolita ra Ä‘á»i được 50 năm:

JASON EPSTEIN. Ngưá»i biên tập LOLITA và xuất bản LOLITA cá»§a VLADIMIR NABOKOV. Bài đăng trên PLAYBOY Số Tháng 12, 2005.
Lá»i kể cá»§a J. EPSTEIN. Trích. Phá»ng dịch.
Tôi gặp Nabokov lần cuối cùng Tháng Tám 1973 ở Paris, trong má»™t ngày Chá»§ Nhật. Hôm ấy tôi từ miá»n Nam nước Pháp đến Paris, chá» chuyến phi cÆ¡ hôm sau bay vá» New York. Năm ấy tôi nghiện hút xì-gà, nhà ông bà Meurice, phố Rivoli, nÆ¡i tôi ngụ không có xì-gà, tôi Ä‘i qua má»™t góc phố đến Khách sạn Ritz, nÆ¡i tôi biết có bán thuốc Ä‘iếu. Trong buổi sáng mùa hè phòng rượu vắng khách, chỉ có ba ngưá»i, hai thiếu phụ, má»™t khách đàn ông, ngồi ở cuối phòng. Tôi nhận ra ngưá»i thiếu phụ tóc trắng như tuyết là Vera Nabokov, bà Ä‘ang ngồi vá»›i Vladimir, ông chồng nổi tiếng cá»§a bà. Ngưá»i thiếu phụ kia, vá» sau tôi biết, là ngưá»i dịch tác phẩm cá»§a Nabokov sang văn Pháp.
Tôi không gặp, cÅ©ng không nói chuyện qua Ä‘iện thoại, vá»›i ông bà Nabokov đã hai, hay ba năm. Những năm ấy tôi chống đối dữ dá»™i chiến tranh Việt Nam. Vladimir thì lại á»§ng há»™ cuá»™c chiến tranh ấy hết mình, ông hy vá»ng, như nhiá»u ngưá»i di cư khác, cuá»™c chiến tranh sẽ đưa đến má»™t kết quả domino lật ngược có thể dẫn đến sá»± sụp đổ cá»§a chá»§ nghÄ©a Cá»™ng sản ở khắp má»i nÆ¡i để ông có thể, sau cùng, trở vá» thành phố Thánh Peter yêu dấu cá»§a ông và lấy lại những tài sản cá»§a gia đình ông.

Ngưng trích.
Má»i quí vị Ä‘á»c lá»i viết bằng Anh văn Ä‘oạn trên đây cá»§a Jason Epstein:
I last saw Nabokov in August 1973 in Paris on a Sunday. I had just come up from the south to take a plane the next day for New York. In those days I was ađicted to cigars. The Meurice, where I was staying on the rue de Rivoli, had none. So I walked around the corner to the Ritz, where I knew there would be a humidor. The bar was empty on that summer morning except for two women and a man at a table at the far end of the room. I thought I recognised one of the women, with her snowy white hair. She was Vera Nabokov, sitting with her famous husband Vladimir.
I had not seen or spoken to the Nabokovs for two, may be three years. I had been strongly opposed to the Vietnam war. Vladimir was all for it, hoping like so many emigrés for a kind of reverse effect that would lead to the collapse of Communism everywhere so that he could at last return to his beloved St. Petersburg and reclaim his family property.
Tôi phá»ng dịch tiếp lá»i kể cá»§a Jason Epstein:
- Dòng há» Nabokov có cá»™i rá»… lâu Ä‘á»i trong lịch sá»­ Nga. Thân phụ cá»§a Vladimir xưa là má»™t lãnh tụ khối Cấp Tiến trong Viện Duma, ông bị ám sát hồi thập niên 1920 ở Berlin. Cho đến năm 1973 tôi đã quen biết Vladimir 20 năm, tôi từng là ngưá»i xuất bản tác phẩm và quản thá»§ tài sản cá»§a Vladimir. Chúng tôi là bạn nhau cho đến chiến tranh Việt Nam. Khi ấy, không lá»i qua, tiếng lại gì cả, tình bạn cá»§a chúng tôi chấm dứt. Tôi thông cảm. Vá»›i Vladimir, đưá»ng trở vá» Nevsky bắt đầu từ Sài Gòn.
Tối hôm ấy, Vladimir, Vera, cô bạn tôi Nữ ký giả Christine Ockrent và tôi cùng ăn bữa tối ở Ritz. Tôi má»i má»i ngưá»i uống ly rượu mừng vợ chồng Nabokov là hai ngưá»i đồng hương Mỹ cá»§a tôi sống lưu vong ở Pháp. Vá»›i tiá»n bản quyá»n Lolita nay vợ chồng Nabokov sống trong má»™t khách sạn ở Montreux như kiểu những nhà quí tá»™c Nga sống lưu vong ở Paris. Sau đó, chắc là muốn chá»c tức tôi, Vladimir má»i má»i ngưá»i nâng ly uống mừng Richard Nixon. “ á»’, em xin anh mà, Volodya,†Vera năn nỉ, bà sợ có sá»± xung đột xẩy ra. Nhưng không có gì xẩy ra cả, tôi uống mừng vị Tổng Thống cá»§a chúng tôi. Sau đó chúng tôi ôm hôn nhau và nói lá»i từ biệt nhau. Tôi không bao giá» gặp lại vợ chồng Nabokov. Bốn năm sau Vladimir qua Ä‘á»i ở Thụy SÄ©.

Ngưng lá»i kể cá»§a Jason Epstein.
Ãây là Ä‘oạn Anh văn lá»i kể trên đây cá»§a Jason Epstein:
The Nabokovs was deeply rooted in Russian history. Vladimir’s father had been a leading liberal member of the Duma and was assassinated in the 1920 by czarist thugs in Berlin. I had known Vladimir for some 20 years and had been his publisher for a while and a trustee for his estate. We were friends until Vietnam, and then wordlessly our friendship ended. I understood. For Vladimir the road to the Nevsky Prospect began in Saigon.
That evening Vladimir, Vera, my friend the journalist Christine Ockrent and I had dinner at the Ritz. I proposed a toast to the Nabokovs as fellow American in exile. With the money from Lolita they were now living in a hotel in Montreux, in grand Russian emigré style. Hoping to confound me, Vladimir then proposed a toast to Richard Nixon. “Oh, please, Volodiạ.†Vera pleaded, anticipating a scene. But there was no scene. I toasted our president. Later we embraced and said good-bye. I never saw the Nabokovs again. Vladimir died four years later in Switzerland.

Lá»i kể vá» Vladimir Nabokov cá»§a Jason Epstein làm tôi bùi ngùi, rồi làm tim tôi ấm nóng. Như vậy là – trước đây tôi đâu có biết, làm sao tôi biết – trong những năm từ 1965 đến 1975 có những ngưá»i Nga nạn nhân cá»™ng sản phải bá» nước Nga Ä‘i sống lưu vong, sống nhá», ở những nước dân chá»§ Âu Mỹ – trong số những ngưá»i Nga ấy có Vladimir Nabokov, tác giả Lolita – hy vá»ng chiến tranh Việt Nam sẽ đánh sụm, đánh sụp bá»n cá»™ng sản trên toàn thế giá»›i. Văn sÄ© Vladimir Nabokov ôm má»™ng chiến tranh Việt Nam sẽ làm cho bá»n cá»™ng sản Nga mất quyá»n thống trị ở nước Nga, làm cho ông được trở vá» quê hương bản quán là thành phố Thánh Peter cá»§a ông, thành phố bị bá»n Nga Cá»™ng đổi tên là Thành phố Lenin.

Tôi tá»™i nghiệp Vladimir Nabokov, tôi thán phục Vladimir Nabokov. Bá»n Bắc Cá»™ng vào Sài Gòn năm 1975, năm 1977 Vladimir từ trần ở Thụy SÄ©. Giấc mÆ¡ “ ÃÆ°á»ng vá» Nevsky bắt đầu từ ÃÆ°á»ng Tá»± Do ở Sài Gòn†cá»§a ông không thành sá»± thật trong lúc ông còn sống, ông không vỠđược thành phố thá»i thÆ¡ ấu cá»§a ông trong khi ông sống. Chắc năm 1975 ông bị nhiá»u ngưá»i cưá»i ông đã hoang má»™ng, đã chá» mong ngu ngốc. Nhưng nay, năm 2005, 2006, lá»i hồi tưởng cá»§a Jason Epstein cho tôi thấy Vladimir Nabokov không hoang má»™ng, không ngu ngốc má»™t ly ông cụ nào cả. Ông rất sáng, rất đúng trong lá»i nói trước cá»§a ông vá» cuá»™c chiến tranh Việt Nam. Ông không mÆ¡ ước vu vÆ¡, ngu ngÆ¡: những năm 1970 ông thấy trước cuá»™c chiến tranh Việt Nam sẽ làm cho bá»n cá»™ng sản sụp đổ, mất quyá»n trên toàn thế giá»›i.

Ãúng như lá»i Vladimir Nabokov nói: “..ÃÆ°á»ng vá» Nevsky bắt đầu từ Sài Gòn..!†Quân Ãá»™i Quốc Gia Việt Nam Cá»™ng Hòa, và Quân đội Hoa Kỳ, đã không thắng bá»n cá»™ng sản trong trận chiến tranh Việt Nam, nhưng trận chiến tranh Việt Nam đã làm cho bá»n Cá»™ng Nga, Cá»™ng Tầu hao mòn sinh lá»±c, đã góp công lá»›n trong việc làm sụp đổ Khối Cá»™ng Sản trên toàn thế giá»›i.
Từ lâu, những đêm trằn trá»c trong căn nhà nhỠở Cư Xá Tá»± Do, Ngã Ba Ông Tạ, Sài Gòn, những đêm căng thân gầy trÆ¡ xương, phÆ¡i rốn mốc trên sàn xi-măng những phòng giam Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu, Nhà Tù Chí Hòa, những đêm lặng nằm nghe gió từ núi Chứa Chan thổi vá», lắng hồn trong tiếng lá bạch đàn rì rào quanh trại tù, mÆ¡ màng trên ván gá»— phòng giam Trại Tù Khổ Sai Z 30 A, những đêm nằm yên ấm trong căn phòng an ninh ở Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ãất Trích, ..nhiá»u đêm tôi cay đắng đến nhầu tim, lầy óc khi tôi bị dầy vò, bị hành hạ vì ý nghÄ© cả triệu anh em tôi chết nát thây, tan xương mà bá»n Bắc Cá»™ng vẫn vào được Sài Gòn, cả trăm ngàn ngưá»i Mỹ chết, mất xác, gẫy tay, cụt chân, mù mắt trên đất nước Việt Nam cá»§a tôi, để bảo vệ chúng tôi, vậy mà vẫn không chặn được làn sóng Ä‘á»! Tôi u uất đến ung thư gan ruá»™t vá»›i ý nghÄ© cả triệu anh em tôi, cả trăm ngàn ngưá»i Mỹ, đã chết vô ích.
Nhưng rồi mấy năm má»›i đây tôi lại nghÄ© cả triệu anh em tôi, cả trăm ngàn ngưá»i Mỹ..đã không chết vô ích trong cuá»™c chiến tranh Việt Nam. Vì anh em tôi đã chiến đấu, đã chết, vì những ngưá»i Mỹ đã hy sinh xương máu, cuối cùng cuá»™c chiến lá»›n diá»…n ra trên đất nước tôi đã đánh vỡ tan chế độ cá»™ng sản trên toàn thế giá»›i, cuá»™c chiến tranh Việt Nam đã góp phần vào cuá»™c tiêu diệt hoàn toàn bá»n cá»™ng sản, đập nát chế độ cá»™ng sản, xé toạc chá»§ nghÄ©a cá»™ng sản. Thua má»™t trân đánh không phải là thua cả cuá»™c chiến tranh, không phải bao giá» những ngưá»i thua cÅ©ng là những ngưá»i không có chính nghÄ©a, không có lẽ phải. Tôi sẽ cố gắng trình bầy vá»›i quí vị ý nghÄ© cá»§a tôi vá» chuyện thua được, đúng sai trong Chiến Tranh Việt Nam trong má»™t bài sau, hôm nay bài viết đã tạm đủ dài, tôi kết:
- Tôi nghÄ© cả triệu anh em tôi đã chết, trong cuá»™c chiến ngăn chặn bá»n cá»™ng sản ở đất nước tôi, không phải là chết vô ích. Vì anh em tôi hy sinh, chế độ cá»™ng sản, chá»§ nghÄ©a cá»™ng sản sụp đổ, tan vỡ trên toàn thế giá»›i. Anh em tôi thua má»™t trận đánh, anh em tôi thắng cuá»™c chiến tranh diệt Cá»™ng. Anh em tôi đã chết cho loài ngưá»i được sống không có tai há»a cá»™ng sản. Nhưng tôi cô đơn trong ý nghÄ© ấy cá»§a tôi, tôi không có tài biện luận để có thể nói lên má»™t cách thuyết phục lập luận ấy cá»§a tôi.
Những ngày như lá, tháng như mâỵ.Năm mươi mùa lá rụng đã qua Ä‘á»i tôi kể từ những đêm xưa tôi chưa đầy 30 tuổi, đêm bình yên tôi nằm trong căn phòng yên ổn trong lòng thành phố Sài Gòn, tôi mê mẩn quên Ä‘á»i trên những trang tiểu thuyết Lolita. Thế rồi giòng Ä‘á»i cuốn tôi Ä‘i, qua những nhà tù, trở vá» Sài Gòn, trở vào nhà tù, trở vá» mái nhà xưa và cuối năm 1994 bánh xe lãng tá»­ đưa vợ chồng tôi sang Mỹ.
Ãêm buồn ở xứ ngưá»i, Ä‘á»c Tạp Chí Playboy, tình cá» tôi gặp lại tác giả Lolita Vladimir Nabokov, tôi bùi ngùi, tôi cảm khái Ä‘á»c chuyện kể những năm 1970 ông văn sÄ© Nga nạn nhân cá»™ng sản lưu vong tin rằng cuá»™c chiến tranh Việt Nam sẽ làm cho Khối Cá»™ng Sản phải sụp đổ, năm 1970 ông tin chắc con đưá»ng đưa ông trở vá» Quận Nevsky Thành Phố Thánh Peter xưa cá»§a ông sẽ bắt đầu từ đưá»ng Tá»± Do, Sài Gòn, Việt Nam! Không phải ông “tin chắc†mà là ông “biết†sẽ như thế!
Năm xưa Thi sÄ© Lục Du, nước Tầu, Ä‘au khổ vì má»™t ná»­a miá»n Bắc đất nước ông bị ngoại xâm, bị quân nước ngoài chiếm đóng, trong má»™t bài thÆ¡ ông dặên con cháu ông “Sau khi ông chết, khi nào ngưá»i Hán khôi phục được giang sÆ¡n, lấy lại phần lãnh thổ miá»n Bắc, ngày giá»— ông con cháu ông nhá»› báo cho ông biết.†Ãó là chuyện Thi sÄ© Lục Du bên Tầu, Văn sÄ© Nga Vladimir Nabokov không cần ai phải báo cho ông biết ngày bá»n Nga Cá»™ng phải buông bá» chính quyá»n ở Nga; ông biết từ năm 1970 là đến những năm 1989, 1990 tượng đồng, tượng đá, tượng xi-măng hai tên Tổ Sư Cá»™ng Sản Lenin, Stalin ở nước Nga cá»§a ông bị dân Nga tròng xích sắt vào cổ, kéo xuống, cho ra nằm ở bãi rác, cưa đầu vứt ở vệ đưá»ng, ống cống. Năm 1970 ở Paris, Berlin, Geneva, New York, London, Văn sÄ© Vladimir Nabokov nói:
- ÃÆ°á»ng tôi trở vá» thành phố quê hương cá»§a tôi ở Nga bắt đầu từ đưá»ng Tá»± Do ở Sài Gòn, Việt Nam..!
Thưa Văn sÄ©, ông hay quá, ông nói đúng quá chừng chừng. Ông biết trước, ông nói trước cả 20 năm là ông, và những ngưá»i Nga nạn nhân cá»™ng sản phải bá» nước Nga, phải sống ở nước ngoài từ năm 1920, sẽ đưá»ng hoàng trở vá» nước Nga khi bá»n đảng viên cá»™ng sản Nga bị nhân dân Nga lôi cổ ra nhổ vào mặt, bợp tai, đá đít, Ä‘uổi Ä‘i. Tuyệt và đúng, và đáng sợ hÆ¡n nữa là ông biết, ông nói cuá»™c chiến tranh chống Cá»™ng ở Việt Nam sẽ làm cho bá»n Cá»™ng Sản Nga Ä‘i má»™t đưá»ng bị gậy ăn mày. Từ những năm 1970 ông nói con đưá»ng đưa ông vá» nước Nga không cá»™ng sản cá»§a ông bắt đầu từ Sài Gòn, Việt Nam..

Cảm khái cách gì..!
..Từ Sài Gòn thành phố thá»§ đô yêu dấu cá»§a tôi! Thưa Văn sÄ©, nếu ông biết như thế chắc ông cÅ©ng biết các ông trở vỠđược nước Nga không cá»™ng sản cá»§a các ông má»™t phần là nhá» xương máu cá»§a cả triệu anh em tôi, nhá» những giá»t nước mắt cá»§a những bà quả phụ nước tôi, những giá»t nước mắt làm đầy biển Ãông, biển Tây.

Không má»™t dân tá»™c nào chống Cá»™ng bi hùng, Ä‘au thương như dân tá»™c Việt Nam chúng tôi. Trước chúng tôi không có mà sau chúng tôi sẽ không bao giá» có. Tượng Lenin, tượng Stalin ở nước Nga đã bị dân Nga kéo đổ, cưa đầu, lôi Ä‘i cho nằm ở bãi rác, bá»n đảng viên cá»™ng sản Nga đã bị dân Nga nắm cổ, lôi ra, nhổ vào mặt, đánh cho má»—i thằng năm, bẩy cái bạt tai, đá đít Ä‘uổi Ä‘i. Chắc hÆ¡n bắp rang, chắc hÆ¡n cua gạch, chắc hÆ¡n gá»— lim bá»n đảng viên cá»™ng sản Việt sẽ bị dân Việt nắm tóc lôi ra, nhổ vào mặt, đánh cho má»—i thằng năm, bẩy cái bạt tai, đá đít, Ä‘uổi Ä‘i, tượng Hồ chí Méo sẽ bị dân Việt cho ra nằm ở bãi rác. Anh em chúng tôi đã chiến đấu chống Cá»™ng, anh em chúng tôi đã hy sinh, anh em chúng tôi đã thắng!

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân,
Kỳ Hoa Ãất Trích. Ngày 7 Tháng Giêng 2006.

Công Tá»­ Hà Ãông



Mục Lục


2. Vietnam4all.net

Francois Nguyá»…n



vietnam4all.net : Thư viện tổng hợp 5000 websites hải ngoại và Việt nam , Danh nhân VN trên thế giá»›i , video vui cưá»i , hình đẹp , nhạc VN , phá»ng vấn , tin nóng, Trang phụ nữ, Trang Văn hóa, Trang Ãiện ảnh , v.v...

Kính chào quý vị ,

Tôi là Francois , Professor trong Vi Tính Bảo Mật ( Network Security ) , xin hân hạnh giá»›i thiệu vá»›i quý vị má»™t thư viện tổng hợp 5000 websites tại Việt nam và Hải ngoại , bằng 6 thứ tiếng : Anh , Pháp , Việt , Ãức , Tây ban nha , à :

http://www.vietnam4all.net/

Thư viện này , má»›i đây đã bắt đầu được nhiá»u Ãại Há»c bên Mỹ dùng làm Reference website trong việc giảng dạy các Sinh viên trong các môn há»c có liên quan vá» Việt nam , có gần 5000 websites Việt nam trên khắp thế giá»›i , chia ra trong 35 chuyên mục : báo chí Việt nam , báo chí ngoại quốc , ca nhạc & truyá»n hình , công nghệ , công nghệ thông tin , danh nhân Việt nam , di sản Việt nam trên thế giá»›i , Ä‘iện ảnh & truyá»n hình , Ä‘á»i sống , du lịch Việt nam , giải trí , giáo dục , há»c sinh , há»c trên trá»±c tuyến, há»™i chợ , kinh tế , lá»… há»™i , lịch sá»­ , nghệ thuật văn hoá , ngôi sao má»›i , nối kết mạng Việt nam toàn cầu , sắc đẹp , sức khoẻ , thể thao , thá»i trang , thương mại Ä‘iện tá»­ , tìm kiếm ngưá»i quen , tình yêu , tổ quốc , tranh ảnh , trò chÆ¡i Ä‘iện tá»­ , truyá»n hình & video , xe hÆ¡i .

Chuyên mục Danh nhân ( Celebrities ) bao gồm các danh nhân Việt nam thành công trong nhiá»u lãnh vá»±c tại Canada , Mỹ , Pháp , Úc , v.v......

http://www.vietnam4all.net/celebrities.htm

Xin quý vị vui lòng gá»­i email qua vietnam4allnow@yahoá»com để bổ túc thêm các danh nhân không có trong danh sách .

Chuyên mục Sắc đẹp , sau đó trong phần International , xin quý vị bấm vào Links Global beauties , quý vị sẽ xem Hoa hậu các nước khắp thế giới ( trên 150 nước ) :

http://www.vietnam4all.net/beautỵhtm

Chuyên mục Há»c trên trá»±c tuyến , có danh sách các môn há»c vá» Công nghệ Thông Tin , phần này có thể giúp cac Giáo sư Ãại Há»c soạn chương trình các môn há»c vá» Công Nghệ Thông Tin v.v.....

http://www.vietnam4all.net/onlinelearning.htm

Trang Phá»ng vấn ngưá»i Việt Hải ngoại :

http://www.vietnam4all.net/interviews.htm

Trang Phá»ng vấn , video và tin nóng Phụ nữ :

http://www.vietnam4all.net/missvietnam.htm

Trang Ãiện ảnh và Thá»i trang :

http://www.vietnam4all.net/glamour_fashion.htm

Trang Văn hoá : Bài viết , truyện ngắn , thơ văn và nhạc :

http://www.vietnam4all.net/vanhoạhtm

Chuyên mục Truyá»n Hình & Video , quý vị có thể xem Truyá»n hình Trá»±c tuyến tại Canada ( trong vòng má»—i tháng ) , bên Mỹ , bên Việt nam v.v..... Xin quý vị phải có gắn trước trong máy vi tính Windows Media Player , mong quý vị xem được tin tức tại Mỹ , Canada , Việt nam , như vậy không cần trả tiá»n Cable TV .

http://www.vietnam4all.net/radioTV.htm

Chuyên mục Tìm kiếm ngưá»i thân , quý vị có thể tìm ra bạn cÅ© hồi xưa , danh sách các trưá»ng Trung há»c tại Việt nam v.v..... Rất nhiá»u bạn viết email cám Æ¡n vì hỠđã tìm được bạn há»c xưa sau 30 năm tại Hải ngoại .

http://www.vietnam4all.net/searchpeoplẹhtm

Xin quý vị gá»­i email cho biết nếu có thiếu Trưá»ng há»c nào trong danh sách , xin cám Æ¡n nhiá»u , và như vậy sẽ giúp nhiá»u ngưá»i Việt nam kiếm được thêm ngưá»i quen.

Mong quý vị giá»›i thiệu vietnam4all.net vá»›i quý vị hÅ©u trên khắp thế giá»›i , các Cá»™ng Ãồng Việt nam Hải Ngoại , các Tổng Há»™i Sinh Viên Việt nam Hải Ngoại ( cÅ©ng như bên Việt nam ), trên các FORUMS cá»§a Internet , để tất cả ngưá»i Việt Hải Ngoại có dịp biết các websites Việt nam khác nhau để xem cho vui , vì có nhiá»u Cá»™ng Ãồng ngưá»i Việt sống tại các thành phố rất nhá» trên thế giá»›i , Ä‘á»c email cá»§a má»™t số ngưá»i Việt sống tại South America , há» rất buồn vì không có nhiá»u ngưá»i Việt như tại Canada , USA , Australia , UK , France ,...

Hy vá»ng quý vị giúp cho ý kiến , cÅ©ng như gá»­i new links ( cÅ©ng như Danh Nhân Việt nam tại khắp nÆ¡i ) vỠđịa chỉ vietnam4allnow@yahoá»com , như vậy website này sẽ ngày càng phong phú , đầy đủ hÆ¡n , và như vậy con cháu ngưá»i Việt Hải Ngoại ( 2nd generation ) sẽ hãnh diện hÆ¡n nữa vá» thế hệ cha ông , chú bác cá»§a các em trên khắp thế giá»›i ( vietnam4all.net có nhiá»u menu qua 6 thứ tiếng cho các em 2nd generation có cÆ¡ há»™i hiểu biết rõ hÆ¡n vá» Văn Hoá Việt nam , vì Ä‘a số không biết Ä‘á»c , không biết viết tiếng Việt ....) . Má»™t lần nữa xin chân thành cảm Æ¡n quý vị đã dành thá»i gian quý báu để Ä‘á»c lá thư này , và mong quý vị kiếm được má»™t vài lợi ích nào đó trong website này , các Giáo Sư đồng nghiệp ngưá»i ngoại quốc đã yêu cầu tôi kiếm cho há» xem các websites Việt nam để hiểu rõ hÆ¡n vá» Việt nam , sau 5 năm tìm kiếm gần 5000 websites , tôi cho ra Website này , và các đồng nghiệp Ngoại quốc rất kính nể Cá»™ng Ãồng ngưá»i Việt Hải Ngoại sau khi Ä‘á»c qua Chương Mục Danh Nhân Việt nam , há» không còn nghÄ© chúng ta chỉ là các ngưá»i tị nạn kinh tế hoặc tị nạn thuyá»n nhân , mà là những Cá»™ng Ãồng rất sinh động .

Xin thành thật cám ơn tất cả quý vị sẽ giúp cho website này càng ngày càng phong phú và bổ ích hơn .

Xin thân ái kính chúc quý vị mạnh giá»i và thành công trên má»i lãnh vá»±c.

Francois

Francois Nguyá»…n



Mục Lục


V. Giá»›i Thiệu - Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật ___________________________________________________



1. Website: Nguyá»…n Ãình Phùng



Thân má»i bạn Ä‘á»c Giao Muà ghé thăm website cá»§a bạn Nguyá»…n Ã`inh Phùng vá»›i đầy đủ ThÆ¡ Nhạc Truyện tại:

http://www.nguyendinhphung.com/

Mục Lục




2. Trang Thơ Tôn Thất Phú Sĩ



Giao Muà thân má»i các bạn ghé thăm trang thÆ¡ cá»§a nhà thÆ¡ Tôn Thất Phú SÄ©,má»™t cá»™ng tác viên quen thuá»™c cá»§a Giao Muà tại:

http://blog.ifrance.com/phusi

Mục Lục


VI . Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám Æ¡n những thân hữu sau đây : Công Tá»­ Hà Ãông, Ãông Hoà, Ãá»— Thành, DHH, Francois Nguyá»…n, Hàn Thiên Lương, Hà Khánh Phương , Hồng Phúc, Hoàng Yến, Huân Long, Hương Kiá»u Loan, Kim Thành, Nam Thảo, Nhật Hạ SG , Ngô Hữu Ãoàn, Nguyá»…n Xuân Vinh, Nguyá»…n Vi Túy , Phan Tưởng Niệm, Sông Cá»­u, Thy Lan Thảo, Tôn Thất Phú SÄ©, Trần Thiên Ấn, Tuệ Tâm, Trần Văn Lương, Trần Hoan Trinh, Trần Thành Mỹ, Vân Hà, Việt Dương Nhân và Xuân Ãá»— đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 58 . Má»™t số bài khác sẽ được đăng dần vào số tá»›i. Mong má»i sẽ nhận được những sáng tác cá»§a các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương lai.

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ãể vào danh sách cá»§a NSGM (subscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
2) Ãể rút ra danh sách cá»§a NSGM (unsubscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
3. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com 4. Má»i bài vở, đóng góp, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMua.com Thể lệ gá»­i bài cho Nguyệt San Giao Muà: 1. Xin các bạn gá»­i bài theo dạng VIQR (Vietnet) (dùng cách bá» dấu như trong trang này) 2. Xin liên lạc vá»›i NSGM hay trá»±c tiếp tá»›i tác giả nếu muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM. 3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ email ở cuối bài hay không. 4. Bài vở xin gá»­i đến GiaoMua@hotmail.com 5. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com

Ãịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 


FastCounter by bCentral

Copyright 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors