Số 59

Ngày 1 tháng 3 năm 2007

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
P.O. Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua@hotmail.com


Thư Ngá»



Mùa xuân năm nay lại vá», nhưng không giống như những muà xuân trước. Năm nay ngưá»i Việt chúng ta có đến hai cái giao thừa khác nhau, ngưá»i trong nước theo âm lịch không có ngày 30, nên giao thừa là đêm 29 tháng Chạp, trong khi ở hải ngoại chúng ta đón giao thừa chậ­m hÆ¡n má»™t ngày, vá»›i đúng nghÄ©a đêm ba mươi xôn xao chá» năm má»›i.

Chẳng cần biết tháng thiếu hay tháng đủ là đúng, chỉ biết là mùa xuân đã trở vá». Xuân trở vá» vá»›i biết bao nhiêu thao thức, trăn trở, ước mÆ¡ và hy vá»ng cá»§a tất cả má»i ngưá»i. Xuân cá»§a từng má»—i con ngưá»i, Ä‘i từ tuổi thÆ¡ đầy mÆ¡ đầy má»™ng, qua thanh xuân gai nhá»n trưá»ng Ä‘á»i, vấp ngã hay thành công, tiến lên tháng ngày lênh đênh vá»›i những thử­ thách, bước vá» phí­a trước thêm nặng ngày tháng trên vai, chút đắng cay, chút ngá»t ngào như những dư vị Ä‘á»ng lại, làm phong phú, giàu có thêm cho Ä‘á»i sống.

Nhưng sao lại là Xuân ? Con ngưá»i đã dá»±a theo thá»i tiết, nắng mưa, gió bão, cùng vá»›i những thay đổi cá»§a thiên nhiên để phân chia thá»i gian trong má»™t năm làm bốn mùa. Nhưng sao không bắt đầu là Hạ, hay Thu, Ãông mà lại là mùa Xuân. Ãúng là sá»± lá»±a chá»n tuyệt vá»i . Mùa Xuân là sá»± bắt đầu. Trá»i Ãất rá»i bá» những lạnh lẽo, thá»i tiết ấm dần lên, nắng vàng chan hoà trên má»i nẽo, hạt nẩy mầm, cây đâm chồi nẩy lá»™c, màu xanh cây lá cùng những rá»±c rỡ cá»§a ngàn hoa nở thành mùa Xuân.

Mùa Xuân như Ä‘á»i sống, như tất cả những Ä‘iểm khởi hành, gói ghém biết bao những rá»±c rỡ, tươi sáng trong hy vá»ng, trong nguyện ước. Bạn cùng tôi trong niá»m hạnh ngá»™ thưá»ng hằng từ Giao Mùa, chúng ta lại có thêm má»™t mùa xuân, có nghÄ©a như lại má»™t lần bắt đầu cho những ngày tháng má»›i, những bước Ä‘i má»›i, vá» ph­a những niá»m vui, những yêu thương, và cuá»™c Ä‘á»i mà hiện tại bên cạnh, sau lưng hay trước mặt ta, vẫn còn đầy rẫy những cảnh tang tóc, khổ Ä‘au Ä‘ang đòi há»i nÆ¡i ta sá»± cảm thông, chia xẻ, ..Xin hãy Ä‘em tình thương và lòng nhân ái đến vá»›i con ngưá»i, không ganh ghét, không thù hậ­n và mùa xuân như má»™t lặp lại, sá»± lặp lại cao quý , cá»§a lá»i Ngưá»i Xưa đã dạy bảo : Tứ hải giai huynh đệ, bốn biển Ä‘á»u cùng là anh em.

NÉT LẶNG MÙA XUÂN

Xuân vá», thÆ¡ bá» ta Ä‘i mất
còn chút mùa đông để tặng ngưá»i
gối lạnh sầu đơn hồn lãng đãng
há»i thầm cÆ¡n gió chút buồn vui
đêm qua mưa giội mỠsong cử­a
chảy nốt nguồn thơ xuống ngậ­m ngùi
em có vỠxem hương bưởi rụng
giấu Ä‘á»i xiêu lạc tuổi năm mươi
năm mươi năm cũ xuân xanh quá
chưa đủ ngàn đêm vỡ nụ cưá»i
thôi nhé em vỠnghiêng chén rượu
lệ nào ngơ ngác chẳng đầy vơi

Mạc Phưong Ãình
Ban Biên Tập Giao Muà


Mục Lục

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Hết Tết Rồi ______Tôn Thất Phú Sĩ
2. Tình Cuối Chân Mây ______Kim Thành
3. ÃÆ°á»ng Việt Nam trong giấc mõ hồi sinh ______Ãông Hòa
4. Bài Hành Ãón Tuổi Bốn Mươi ______Công Tá»­ Hà Ãông
5. Ãợi Chá» ______Từ Tú Trinh
6. Dáng Xuân ______Ngô Thy Vân
7. Hoài Xuân ______Hồng Phúc
8. Một Chút Thôi Em ... ______Sông Cửu
9. Ngân Hà Cõi Hoang ______Nam Thảo
10. Trăm Năm ______Nguyá»…n Trưá»ng-An
11. Dáng Hình Của Mẹ Con Riêng Giữ ______Thy Lan Thảo
12. Quê Hương Mẹ ______Nguyễn Kiết Nhu
13. Sao Không Là ______Phan Tưởng Niệm
14. Mùa Xuân Gặp Lại ______Hàn Thiên Lương
15. Em Xa Thật Tôi Quẵng Ãá»i Bên Suối ______Tuệ Tâm
16. Ãêm Qua ______Ngô Hữu Ãoàn
17. Khắc Khoải ______Chu Kỳ Thư

II . Văn _______________________________________________________________________

1. Mai Ly (Truyện Dài) _______ Việt Dưong Nhân
2. Bá» Lau Cát Lở 17 (Chuyện Dài) ___________ Ãá»— Thành
3.Thiên Nga ___________ LyVyNguyen
4.Chập Chùng Bóng Núi (Chuyện Dài) ___________ Thanh Sơn
5.Chuyện Ãã Qua ___________ Trần Thành Mỹ
6.Rau Răm Ở Lại Chịu Lá»i Ãắng Cay kỳ 1 ___________ Huân Long
7.Thuở Ấy Bên Ngưá»i ___________ Từ Tú Trinh
8.Thầy Tôi: Ngưá»i Khai Phá ___________ Hoàng Yến

IIỊ Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________

1. Thư Tình Mỗi Tháng _______________________________ DHH

IV. Nghiên Cứu________________________________________________________________

1. Nghi Ãn Phong Thá»§y: Trụ Ãồng Mã Viện _______ Thiên Ãức

V. Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật__________________________________________________

1. Giới Thiệu Nhạc - Nghiêu Minh _______ Giao Muà

VI . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lá»i Bạn Ãá»c _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Hết Tết Rồi 

 
Hết rồi mấy ngày tết đi qua 
Nao nức hân hoan khắp má»i nhà 
Giao thừa mở cá»­a má»i ngưá»i đến 
Mồng ba đóng cá»­a tiá»…n ngưá»i ra  
 
Nhành mai nở rộ khoe sắc hương 
Ão lụa vàng tươi Ä‘i lá»… chùa 
Sao cô đẹp thế cô hàng xóm   
Xao xuyến tình Xuân tôi vấn vương  
 
Dư âm ngày tết còn đâu đó 
Ãi giữa đưá»ng Xuân nắng đổi màu 
Tiếng ai tha thiết trong trá»i đất 
Như tiếng lòng yêu tự  thuở đầu    
 
Âm vang tơ chùng từ dạo ấy   
Vương từ Xuân trước đến Xuân nay 
Xuân sau còn có tôi không nhỉ ?
Vũ trụ mình tôi chếch choáng say  
 
Ãầy ắp ân tình Xuân ước mÆ¡  
Mưa Xuân lất phất ấm chân trá»i 
Rất trẻ thÆ¡ như thá»i thÆ¡ trẻ 
Hết tết rồi tôi tiếc ngẩn ngợ  
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Mồng bốn  Tết 
________________________________
 
NO MORE ... TET

Finished the festival days passed by
Exciting, happy were all houses
At Eve night opened the door, invited people
Third day closed door for sending men off

Apricot flowers bloomed in competing beauty fragrance
Fresh yellow silk dress went to pagoda
How beautiful are you, my next door girl!
As Spring love stuck to me

Tet sounds echoed from here and there
At mid-way sunny Spring changed its color
Whom voice heard with insistence in sky, on Earth
As love voice of ancient time

Echoed loose string from that time
Stuck to me from previous Spring to present one
This Spring was still there Ỉ
In universe I was completely drunk

Full of affection from dreaming Spring
Spring ram falling warmed the horizon
Very young as young poet time
No morẹ.. Tet, I really missed it very much

RGC 

Tôn Thất Phú Sĩ 
Mục Lục


2. Tình Cuối Chân Mây Ngày Valentine buồn hiu hắt Tình xa bay tận cuối chân mây Anh có biết em Ä‘ang lệ đổ Ngồi vá»— vá» ná»—i nhá»› khôn nguôi Tuổi Ä‘á»i nặng hai vai hoang phế Ngày âm u ru mãi cung buồn Thân cúi xuống trên cô đơn lạnh Chiếc lá khô rÆ¡i chạnh hồn Ä‘au Màu thá»i gian xanh xao tàn úa Tiếng chuông buồn réo gá»i âm xa Tim thức giấc hay tim đã chết ? Giữa khô cằn sá»i đá trÆ¡ trÆ¡ Dòng thÆ¡ cÅ© sao ngưá»i lá»—i hẹn Ãoạn đành nào ôm lấy quạnh hiu Ãể những chiá»u mưa mù giăng kín Ngóng trông ai héo cả đợi chá» Ngày xưa ấy tình ngỡ là mÆ¡ Bởi đẹp tá»±a vần thÆ¡ thiên cổ Giá» trăng đổ chênh vênh góc phố Em Ä‘i vỠướt đẫm bÆ¡ vÆ¡ Hỡi con sóng bên bá» Ãại Hải Cuốn Ä‘i đâu để lại mù khÆ¡i Cho dấu yêu dài theo năm tháng Phím nhạc sầu rá»›t xuống chÆ¡i vÆ¡i … Valentine 2006 Kim Thành
Mục Lục


3. ÃÆ°á»ng Việt Nam trong giấc mõ hồi sinh Từng bước chân tôi dẫm lên tá»§i nhục Như Chúa trá»i vấn nạn cho con ngưá»i Ôi , thế nhân Æ¡i ! Sao cuồng loạn trí Gây hằn thù lên trên cõi bình yên Từng nắm tay trói chặt trên gốc Ä‘á»i Như Thập Tá»± thá» hình Ãức Chúa trá»i Mắt nhìn thẳng tôi trông xa vạn lý Tìm bình minh cho dân tá»™c cá»§a tôi Ôi , mất thá»i gian bao năm mài miệt Trên cõi trần vá»ng tiếng xiết rên than Cá»§a con ngưá»i Việt Nam , nứớc Việt Nam Máu lệ Ä‘ang rÆ¡i vào trong hoang tàn Từng bước chân , tôi vá» trong bóng tối Như hân hoan vì tay Chúa vẫy má»i Ãem tôi vào con đưá»ng đầy ánh sáng ÃÆ°á»ng Việt Nam trong giấc mÆ¡ hồi sinh viết ngày 01.05.75 tại phi trưá»ng Trà Nóc Cần ThÆ¡ Chỉnh biên 07.02.07 Ãông Hòa
Mục Lục


4. Bài Hành Ãón Tuổi Bốn Mươi Én nhạn vá» nam, xuân rồi đây Chợt thèm ly rượu, chút mưa bay Gá»i vá» trong đáy hồn lưu lạc Những bước chân xưa nhạt dấu giầy Bạn cÅ© hãy nương theo rét lạnh VỠđây cùng nhập má»™t cÆ¡n say. Uống ly thứ nhất mừng tao ngộâ Cho tiếng cưá»i lên vỡ tháng ngày Vào cuá»™c hành hương tìm gập lại Cõi trá»i xanh ngắt tuổi thÆ¡ ngây Trong veo cặp mắt chưa vương bụi Chăn chiếu còn thÆ¡m ngát má»™ng trai Chí lá»›n chia nhau đầy gác nhá» Bụi hồng chưa khiến toc xanh phai Ãồng tiá»n mừng tuổi ngày Nguyên Ãán Canh bạc Ä‘á»i chưa lá»™t trắng tay. Dăm bẩy lòng sông ôm biển cả Coi Ä‘á»i dưới mắt nhẹ không ai CÆ¡n mê nhập cuá»™c sầu chưa bén Thân thế chưa Ä‘au cát bụi này Gió nổi mưá»i phương trá»i buổi đó Vá»›i ngày như tháng, lá như mây. Lầu sương từng buổi đùa nhan sắc Giấc ngá»§ thá»m khuya rá»™n tiếng hài. Chiá»u xuống đã nghe lòng rá»™n rã Gió lên hồn ngá» phố vui má»i Ca trưá»ng, hý viện, xuân như hạ Ãá»i thả trôi vào nhịp phách lÆ¡i Lãng đãng khói sương trá»i tưởng nhá»› Ly này xin cạn hết chua cay Mưá»i lăm năm đó từ phiêu bạt Ãứa vợ con yên, đứa lạc loài Viết mướn đã bao thằng mệt má»i Sang giàu đếm được những ai đây? Lưới Ä‘á»i chân đã bùn nhÆ¡ vướng Mắt vẫn trá»i cao rướn cánh tya Cuá»™c chiến nay chừa dăm bẩy mạng Thôi thì rượu đó uống cho say Rót thêm ly nữa chào năm cÅ© Tuổi bốn mươi rồi, thương lắm thay. Lận đận lý nào theo trá»n kiếp Tối tăm không lẽ mãi đêm dài ? Niá»m thê nhi đó giá» an phận Nợ áo cÆ¡m này nặng trÄ©u vai Năm tháng sức trai mòn má»i mãi Nụ xuân Ä‘á»i đã lánh tầm tay Vở tuồng nhạt nhẽo màn chưa hạ Vai kép há» kia vẫn riá»…u hoài Nhìn lại trá»i xuân vừa khép kín ThÆ¡ hồng, tuổi ngá»c tiếc thương ai. Nghiêng chai thêm má»™t ly này nữa Trên vách sầu ta đối bóng gầy Chợt tiếng con thÆ¡ cưá»i lảnh lót Nhìn con, lòng bá»—ng thấy xuân đầy Lại đây con nhá», con yêu dấu Bố uống cho con ly rượu này Ly rượu mừng con tròn má»™ng đẹp Niá»m vui hoa nở tháng năm dài Ngá»§ Ä‘i, con hỡi, mai khôn lá»›n Ãá»i sẽ bình yên không lá»­a gai Trong vắt hồn con nguyên khối ngá»c Lượng xuân Ä‘á»i chẳng khép vòng tay Nhìn con giây phút lòng tan biến Những chuyện ân thù, những đắng cay Tiếng bạc Ä‘á»i cha gieo đã lỡ Chiá»u tà khôn gỡ nước cá» sai Trắng tay nhìn lại còn con đó Hy vá»ng Ä‘á»i cha mẹ kiếp này Tăm tối căn phần cha đã chịu Cánh hồng con hẳn sẽ xa bay! Ngá»§ Ä‘i con, ngá»§ Ä‘i yên giấc Cha ru con bằng hÆ¡i rượu say Cha ru con bằng lá»i thống khổ Trong nhục nhằn mê sảng đêm nay. Chếnh choáng lòng khuya men đã ngấm Nghe ngoài đêm tối tiếng mưa rÆ¡i Vá»ng lá»i sao xác hồn năm tháng Chuyển nhịp mùa xanh lại đất trá»i Bắt chước cổ nhân nâng chén rượu Mừng xuân thay áo má»›i cho Ä‘á»i. Mưá»i năm thêm má»™t bài thÆ¡ nữa Viết tặng riêng mình tuổi bốn mươi... Sàigòn 1970. February 200

Công Tá»­ Hà Ãông

Mục Lục


5. Ãợi Chá» Còn bao nhiêu ná»—i nhá»› Gom đầy trong mắt môi Còn bao lần ngóng đợi Là hạnh phúc chÆ¡i vÆ¡i Ãợi chá» ngưá»i nÆ¡i đây Giữa má»™t chiá»u Xuân tươi Ãợi chá» ngưá»i nÆ¡i đây Giữa chiá»u Xuân ngây ngất Mưa buồn rÆ¡i lất phất Trên tóc má»m thÆ¡m tho Tuyết trải Ä‘á»u trên lối Êm Ä‘á»m bước chân qua Ngưá»i từ xa thấp thoáng Dáng nhạt nhòa trong mưa Nụ cưá»i nào thắm thiết Hong tình sầu xa xưa Vòng tay ôm quấn siết Che ná»­a trá»i mưa mau Nụ tình thêm cuống quýt Xóa nốt vùng tim Ä‘au ÃÆ°a nhau vá» cõi hẹn Trong buổi chiá»u mưa thưa Tay giữa lòng tay ấm Loang suốt hồn say mÆ¡ Tối, 16022007

Từ Tú Trinh

Mục Lục


6. Dáng Xuân Tuyết bay Biệt trắng phố phưá»ng Hàng cây Trăm ná»—i gío sương lạnh lùng Gío reo Vi vút bên rừng Cá» cây Ươm nụ đón mừng dáng xuân Xuân Ä‘i Xuân đến tần ngần Năm năm Tháng tháng xoay vần thế nhân Quê hương Má»i mắt phù vân Ngày nÆ¡i Xứ lạ hẹn lần cố tri Ngô Thy Vân
Mục Lục


7. Hoài Xuân Xuân năm nào? Trong gian nhà nhá» Ãón giao thừa Vá»›i rượu trà bánh mứt Hoa huệ, hoa hồng Khoe sắc đón Xuân sang Bát thá»§y tiên Hương tá»a khắp gian phòng Lòng ấm lại vá»›i những ngày Xuân má»›i Năm nay Xuân lại vỠỞ má»™t nÆ¡i để nhá»› má»™t nÆ¡i Nhá»› thương ...... Chất chồng ..... Lòng vương vấn mãi Hồng Phúc
Mục Lục


8. Má»™t Chút Thôi Em ... Cưá»i má»™t chút thôi em, Nụ Xuân muá»™n màng còn hÆ¡n dang dở Thóang hiện hững há» . . . má» nhạt cuối năm Cưá»i má»™t chút thôi em, Ngưá»i ta tò mò Ä‘ang nhìn em đó Dẫu Xuân có buồn cÅ©ng đừng để lệ rÆ¡i! Cưá»i má»™t chút thôi em, Niá»m vui nào không khởi từ nước mắt Mùa xuân nào chẳng đông giá bắt đầu Sum hợp nào khá»i quặn lòng chia cách Có hạnh phúc nào chẳng dằn vặt khổ Ä‘aá»§! Xin đừng há»i nhau, Tiếng cưá»i chứa bao ước ao thèm khát? Mảnh Ä‘á»i nào . . .chợt còn chợt mất? Và vầng trăng xưa Nguyá»…n Du xẻ làm hai - Ai cắt? Ãể bây giá» ngưá»i lại thao thức nhá»› ngưá»i!? Má»™t chút thôi em , Dù nụ cưá»i như vạt nắng Xuân côi CÅ©ng đủ sưỡi ấm lòng nhau từng đêm nức nở Như hai đầu cầu vồng đêm xuân rạng vỡ Bắc giữa đôi bá» biển nhá»› mông mênh. . . San Diego, đêm cuối năm 2007

Sông Cửu
Mục Lục


9. Ngân Hà Cõi Hoang Mịt má» tuyết đổ lê thê Xuân xưa nẽo vắng sÆ¡n khê lạc loài Núi sông cách biệt trá»i xa Ngưá»i Ä‘i sương gió ngân hà cá»i hoang Tuyết rÆ¡i xuống khắp trần gian Xuân sang giá lạnh chiá»u hoang má»™t mình Ãèn khuya bóng lẽ lung linh Niá»m thương ná»—i nhá»› trần tình long Ä‘ong Xuân vá» giữa cảnh mùa đông Là xuân cứ gá»i mà lòng héo hon Nam Thảo
Mục Lục


10. Trăm Năm Từng đêm dở lại trang tiá»m thức Thầm há»i: thương nàng đã mấy năm? Ká»· niệm còn nguyên màu rất má»›i Ãi ân nồng đượm rất tình thâm Dẫu thương còn phải nhiá»u trôi nổi, Dâu bể, thăng trầm vẫn đắm say... Ta nguyện chung tình cho hết kiếp Trăm năm vẫn thế khó ai lay 03-10-2006 Nguyá»…n Trưá»ng-An

Mục Lục


11. Dáng Hình Cá»§a Mẹ Con Riêng Giữ Ở đây ngày tháng qua nhanh lắm Ná»­a giấc Ä‘á»i trôi thật dá»… dàng Nợ áo cÆ¡m vẫn hằn vết đậm Tình ngưá»i lợt lạt, nắng chiá»u tan… Sáng lên xe, trăng sao chào đón Má» mịt freeway sương lạnh lùng Ta vẫn âm thầm năm tháng chết Lối vá» quê cÅ© vẫn hư không… Ãá»i ta, mẹ tiá»…n bao lần nhỉ Ãôi mắt thân thương cạn ý sầu Thằng út lắm lần làm rÆ¡i lệ Mẹ già mòn má»i nhá»› buồn Ä‘au… Lần cuối, trá»i Æ¡i lòng thấy nghẹn Thâm tình tóc bạc trắng như tÆ¡ NghÄ©a ân, trung hiếu làm sao vẹn Từng bước ra Ä‘i, lệ ướt má»â€¦ Mẹ cưá»i nhưng chắc lòng Ä‘ang rối Mẫu tá»­ tình chia mẹ gượng vui Ãất ngưá»i nắng ấm đưá»ng tươi lối Thương lắm con Æ¡i! Nghẹn cả lá»i… Mưá»i năm đôi mắt thân thương đó Con giữ trong tâm sống vá»›i Ä‘á»i HÆ¡i mẹ con quen từ thuở nhá» Ãá»i con sáng bước, mẹ vui cưá»i… Bảy năm Ä‘á»i lính vui sương gió Ãói lạnh tàn thân tám năm tù Mẹ khóc, mẹ thương thằng con nhá» Hoa Ä‘á»i con nở, mẹ thiên thu… Ãất khách đổi Ä‘á»i cÆ¡m áo ấm Tương lai con trẻ rá»±c bình minh Nhưng mà mẫu tá»­ tình sâu đậm Con khóc lòng con nát ý tình Mai nầy vàng sắc cá» dân tá»™c Con sẽ vá» thăm má»™ mẹ cha Ở trong cõi phúc thiêng liêng đó Con thấy thâm tình nở vạn hoa
Thy Lan Thảo





Mục Lục


12. Quê Hương Mẹ -*- Tôi không có má»™t quê hương tuổi nhá» Theo cánh cò trên đồng lúa xanh mÆ¡ Có con kênh qua lối chợ làng quê Cây Ä‘a cÅ©, bến đò xưa thân thiết Tôi không có má»™t ná»—i buồn da diết Lúc xa quê ngồi nhá»› chiếc đò ngang Nhá»› con đê lấp ló dưới trăng vàng Bước ai đó…vương hương mùi cá» dại Tôi không có má»™t khu vưá»n cây trái Má»™t hàng cau bóng dừa lá Ä‘ong đưa Dưới lÅ©y tre xanh ngát khói sương má» Có lÅ© trẻ dắt trâu ra đồng ná»™i Tôi không có mối tình quê thÆ¡ dại Hẹn hò nhau bên những khóm tưá»ng vi Ãể má»™t ngày khi chân bước ra Ä‘i Lòng vẫn nhá»› cô láng giá»ng chỠđợi… Tôi chỉ có má»™t quê hương là mẹ Là cánh diá»u no gió lúc tuổi thÆ¡ Là chiếc cầu lắc lẻo …tiếng ầu ơ… Ãêm trăng sáng có chị Hằng chú Cuá»™i Quê hương đó, nắng mưa Ä‘á»i dong ruá»—i Ãất khô gầy mây tóc bạc sương mai Vẫn cho tôi mùa cây trái đủ đầy Bằng hÆ¡i ấm phù sa còn Ä‘á»ng lại Quê hương đó cho lòng tôi nhá»› mãi Là mái chèo trên dòng nước kênh xanh Là chiếc xuồng ba lá rất mong manh Vẫn mang nặng tình thương qua sóng vá»— Quê hương đó cho tôi nÆ¡i bến đổ Mà ngàn Ä‘á»i không muốn phải rá»i xa Trên cánh đồng quê mẹ thật bao la Tôi vẫn mãi là cánh chim bay lượn

Nguyễn Kiết Nhu
Mục Lục


13. Sao không Là sao không là nắng sá»›m để sưởi ấm đêm đông để ru em vào má»™ng để tình mãi ươm hồng sao không là mây bay để che Ä‘á»i mưa bão để năm dài còn lại còn nói tiếng yêu em . sao không là trăng thanh để thấy đêm huyá»n dịu để còn nghe ngà ngá»c lá»i em gá»i : anh yêu . sao không là đêm tối để phố xá ru êm để bước chân chung vá» nghe tiếng thở con tim sao không là em hỡi ! để cho tình nóng vá»™i để đốt lá»­a hương yêu ru chút ấm vá» chiá»u . sao không là vợ chồng để trả nghÄ©a trăm năm để trả Ä‘á»i tiếp nối ôm trá»n tình gối chăn.

Phan Tưởng Niệm
Mục Lục


14. Mùa Xuân Gặp Lại ***** Mùa xuân đó mình vá» bên xứ mẹ Ãẹp làm sao mái tóc em hoa cài Ãi bên nhau hương tình anh chếnh choáng Không mt lá»i,hồn mng thấy say say. Vưá»n nhà em ngan ngát hương hoa bưởi Tiếng chim ca vui tấu bản xuân tình Dòng sông nhá» quanh nhà xanh biên biếc Hoa lục bình tim tím nở xinh xinh. Nụ cưá»i em cho hồn xuân rạo rá»±c Mng ân tình ...ta ước chuyện ngày mai Từ xuân đó hồn anh luôn thao thức Chẳng bình yên trong giấc ngá»§ đêm dài. Ai xuôi chi dòng Ä‘á»i không bến hẹn Ãể cho mình lỡ lạc chuyến đò ngang Ãã biết bao mùa xuân buồn khoắc khoải Nghe én gá»i đàn văng vẳng tiếng than! Chiá»u xuân nầy hai chúng mình gặp lại Tóc ngã màu sương tuyết, Ä‘á»i tha phương NghÄ© thương em xuân tàn trên má phấn Anh còn gỉ-chiến mã phế yên cương!
Hàn Thiên Lương

Mục Lục


15. Em Xa Thật Tôi Quẵng Ãá»i Bên Suối Chán ngưá»i tôi bá» vô rừng ở Sợ xa em nên lá»§i thá»§i quay vá» Sợ em xa nên tất bật u mê Em xa thật tôi quẵng Ä‘á»i bên suối Mai mốt đó Ä‘á»i trôi dòng u muá»™i Thì em Æ¡i hãy còn nhá»› chút tình Kiếm dùm tôi hương khói má»™ng ba sinh Ãốt cho trụi mảnh tình không chịu rã Em đã Ä‘i, ngày đêm càng vật vã Ãá»i đã buồn ngưá»i còn buồn vạn lần hÆ¡n Tình thế gian vẫn còn á»§ căm há»n Dòng nghiệt ngã trôi bên bá» u tối Sông đầy ấp những Ä‘au thương nguồn cá»™i Ru lòng mình vá»›i trăng lạnh ngàn phương Tiếc làm sao chỉ chừng ấy dặm trưá»ng Mà mất hết những yêu thương ngàn dậm Trá»i vẫn vậy em Æ¡i buồn thâm thẩm Và lạnh vô cùng dù trá»i vẫn chưa Ãông Sông chảy ngàn năm những dòng nhá»› bạc lòng Trôi trôi mãi những rong rêu tình tá»± Tuệ Tâm

Mục Lục


16. Ãêm Qua (Tặng T.L) đêm qua sau những chiá»u âm u và giông gió má»™t đêm trăng lung linh má»™t vÅ©ng nước tàn dư in hình nghiêng dáng liá»…u chợt nhá»› vá» xa xưa hoang vắng Ä‘á»i mình chợt thấy hôm nay nghi ngá» ngá»™ nhận em đứng đó bao giá» hạ thấp mình… nhìn ta ta có em từ sau bão bùng tan tác ngá»­a lòng mình hứng lấy bóng dáng em… mai đây nắng lên và gió thoảng em reo vui giữa Ä‘á»i lồng lá»™ng ta há»™i tụ ná»—i niá»m gom dần bóng em vá» vá»›i đất và âm thầm yêu em… những con lăng quăng hóa thân từ tình yêu trong mùa ngắn hạn cháy bá»ng mình nằm chết giữa hoang sÆ¡ như những lá»i tình thÆ¡ em Ä‘á»c chiếu lệ thoáng qua thảng thốt vì ná»—i Ä‘á»i, thân phận chết lặng câm trong lòng giấy ! SG, 05.11.2006 Ngô Hữu Ãoàn


Mục Lục


17. Khắc Khoải Em - chưa má»™t lần biết tê mê Vì có bao giá» cận ká» niá»m ân ái ?! Em - vẫn chỉ là " con gái " Vì đã bao giá» thể phách quyện vào ai ?! Trong truyện kể liêu trai Tình yêu vốn mÆ¡ hồ như huyá»…n thoại Nên mãi nÆ¡i đây chốn bể sầu khắc khoải Em - ngàn lẻ đêm rồi ... nghiệt ngã lá»­a tình ( phai ) Chu Kỳ Thư


Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Mai Ly (Truyện Dài)

Việt Dưong Nhân





Má»™t tuần trôi nhanh, ngày mai là cuối tuần rồi, Mai Ly sẽ cuốn gói ra Ä‘i, em nghÄ© : Mình phải nói vá»›i Cúc, dù sao Cúc cÅ©ng là tri ká»· cá»§a mình. Tối thứ bảy, sau khi cÆ¡m nước xong, vá» nhà riêng, Mai Ly há»i Cúc :
- Cúc ơi ! Tối nay Cúc ra salon đợi mình, sau khi cả nhà ngủ nhé !
- ÃÆ°á»£c !
Lối hÆ¡n mưá»i giỠđêm, cả nhà ngá»§ hết, Mai Ly tuá»™t xuống gác, Cúc cÅ©ng theo sau, lên salon hai đứa kéo nhau vô góc gần tá»§ thá», không dám bật đèn lên nên tối lá» má», Mai Ly mở lá»i :
- Cúc à ! Mình chia tay ngày mai rồi !
- Dạ, em biết, má có nói cho em nghe, em buồn lắm, nhưng em không dám há»i chị, vì má căn dặn, là đừng đá động gì tá»›i việc chị xin nghỉ, má nghÄ© chị buồn gì đó nên chị nói thế, chá»› chị không có Ä‘i đâụ
- Vậy à ! Chị biết bà thương chị lắm, nhưng chị đi thật !
- Chị đi đâụ Chị có xin làm ở đâu chưa ?
- Không. Chị không xin làm ở đâu cả, mà chị vá» vá»›i má chị ở bên Xóm-Ãầm.
- Nếu chị đi, nhớ lâu lâu chị qua thăm má và tụi em nha !
- Chắc chắn rồi !
Ãôi mắt Mai Ly ngước nhìn lên trần nhà rưng rưng đầy lệ. Cúc thấy vậy, vá»™i ôm Mai Lỵ Hai cô gái cùng khóc nức nỡ ná»­a đêm khuyạ Mai Ly nói hết sá»± thật vá»›i Cúc...
Sáng hôm sau là chúa nhá»±t, Mai Ly thu gá»n quần áo, đồ đạc vô va-lị Em xách đến tiệm để chào bà Nhung và cả nhà. Trong lúc ấy, bà Tấn vừa tá»›i, bà không lấy làm ngạc nhiên, vì bà Nhung đã cho hay mấy ngày trước đó. Bà Tấn thấy Mai Ly, liá»n nói :
- Mai Ly à, chút nữa rồi đị Hôm nay, anh có xe hÆ¡i sẽ chở tụi mình Ä‘i ăn nhà hàng, rồi sau đó vá» Xóm-Cá»§i, chị sẽ tính tiá»n vá»›i em, và đưa em vá» nhà má em. Mai Ly nhìn bà Tấn và nói :
- Dạ, thưa chị, tiá»n lương bà đã trả đủ cho em rồị
- Nhưng chị sẽ tính lại, em bằng lòng chứ ?
- Dạ.
Ãã hÆ¡n mưá»i sáng, bà Tấn gá»i Việt, Mỹ ra chào ngoại và cả nhà, bà Tấn cÅ©ng chào cả nhà xong, rồi cùng ra xẹ Vì buổi sáng chợ Thị Nghè chưa dá»n dẹp nên ông Tấn phải đậu xe ở đầu chợ. Há» kéo nhau lên chiếc xe hiệu Simca năm 1960 màu trắng ngà. Lần đầu tiên Mai Ly ngồi trong chiếc xe du lịch thật sang. Trong mấy năm ở Thị Nghè, em được bà Nhung chăm sóc và thương em như đứa con ruá»™t. Bây giá» Mai Ly đến tuổi trăng tròn, dáng vóc em khoan thai trang nhã, máy tóc dài, tay chân chuốt nhá»n, trông em có vẽ đài các như đứa con gái nhà giàụ Vì vậy mà đôi khi em quên em là đứa giữ em, ở đợ. Qua cách đối xá»­ cá»§a bà Tấn cÅ©ng như bà Nhung, hai mẹ con há» thương Mai Ly như ruá»™t thịt. Chỉ hÆ¡n ba năm ở đó, mà em đã quên hết sá»± khổ nhá»c, Ä‘au thương cá»§a những năm bị đày Ä‘á»a lòng vòng trong gia đình thân tá»™c. Rồi đây, em sẽ vá» vá»›i mẹ, làm tâm hồn em thấy vui vui, chắc mẹ em sẽ thương em hÆ¡n.
Xe đã tá»›i đưá»ng Nguyá»…n Tri Phương, bà Tấn bảo :
- Tới rồi, còn Mai Ly, em đang nghĩ gì mà em buồn vậy ? Việt, Mỹ và Mai Ly nữa, xuống cho anh đi đậu xẹ
Bà Tấn dẫn Mai Ly và Việt, Mỹ vào nhà hàng Vị-Hương chỠông Tấn... Má»i ngưá»i ngồi vào bàn, bà Tấn nói :
- Hôm nay mình ăn bồ câu quay và gà hấp cải bẹ xanh nhạ Ä‚n cho đã miệng. Ngày mai mình Ä‘i Ãà Lạt.
Mai Ly nghe chưng há»­ng, em không hiểu gì cả, rồi tá»± nhá»§ : Trá»i Æ¡i ! Sao bà chá»§ mình nói vậy ?’Tuy nhiên, em chẳng dám mở lá»á»‹
Ãồ ăn dá»n ra, bà Tấn gắp cho Mai Ly, cho Việt, Mỹ và ông Tấn. Bà Tấn là má»™t ngưá»i đàn bà trẻ, chưa quá ba mươi tuổi mà bà rất chu đáo má»i mặt. Mai Ly hay để ý và khâm phục. Tuổi bà Tấn chỉ hÆ¡n Mai Ly má»™t con giáp thôị Mai Ly nghÄ© : Nếu ngày sau, mình có chồng khá giả, mình sẽ bắt chước giữ gìn tư cách và tế nhị như bà Tấn vậy ! Bữa cÆ¡m Tàu thịnh soạn, ăn xong. Ông Tấn Ä‘i lấy xe rồi đưa tất cả vá» Xóm-Củị Vô nhà, bà Tấn há»i Mai Ly :
- Mai Ly à ! Em ở lại đây vá»›i anh chị và các em thêm vài ngày nữạ Ngày mai mình Ä‘i Ãà Lạt.
- Dạ.
- Nè, em Ä‘i lên lầu vá»›i chị, để chị soạn cho em vài chiếc áo len. Vì ở Ãà Lạt có khi lạnh lắm.
Mai Ly rất vui ở lại, mà lòng tá»± há»i : - Lạ thật ! Bà Tấn muốn giữ mình lại chăng ? Nhưng Việt và Mỹ há»c ở Thị Nghè mà. Nếu ở đây luôn, mình sẽ ở lạị Còn phải trở qua Thị-Nghè thì mình phải cam đành bá» ra Ä‘i rồị
*
Sau khi Ä‘i Ãà Lạt trở vá». Bà Tấn cho Mai Ly thêm má»™t số tiá»n và nói :
- Chị cho em chút tiá»n để em trở vá» vá»›i má. Em ráng làm tiếp vá»›i má em thêm, rồi đóng tiá»n trưá»ng Ä‘i há»c nha!
- Dạ, em cám ơn chị và nhớ đến chị mãi mãị
Mai Ly xách chiếc va-li nhá» thả bá»™ qua Xóm-Ãầm lối vá» nhà mẹ em. Trá»i hè nắng chói chang và nóng bức. Tá»›i nhà, Mai Ly nhìn thấy mẹ Ä‘ang quạt lá»­a nấu cÆ¡m trưa, em gá»i :
- Má ! Con vỠnè !
Bà Hùng ngÆ¡ ngác, đứng dậy nhìn Mai Ly, bà vá»t miệng há»i :
- Ủa, con má»›i vá». Mà Ä‘i đâu xách va-li vậy ?
- Con vỠđây ở luôn với má.
- Vậy à ! Mà con không còn làm cho ông bà Tấn nữa sao ?
- Dạ, không má à ! Con vỠđây làm bánh vá»›i má và con sẽ Ä‘i há»c thêm Pháp văn. - Ờ, rá»­a tay, rá»­a mặt rồi ăn cÆ¡m. Chút nữa má còn phải đổ năm trăm (500) cái bánh kẹp để giao cho ngưá»i ta chiá»u naỵ
Mai Ly để va-li qua má»™t bên rồi phụ dá»n cÆ¡m vá»›i mẹ. Ä‚n bữa cÆ¡m thanh đạm mà từ lâu em không được ăn chung vá»›i mẹ. Ä‚n cÆ¡m xong, Mai Ly nhìn trên bếp, lá»­a thang còn cháy đỠrá»±c. Em ra tay đổ bánh kẹp. Mấy cái đầu bị hư, vì chưa quen tay, nhưng sau đó em đổ rất khéỠMồ hôi thấm ướt lưng áo, mặt đỠgay, tai tía, em ráng đổ xong để chiá»u bà Hùng Ä‘i giao cho bạn hàng.
Hai mẹ con hì hụt làm bánh kẹp. Tuy cá»±c, nhưng rất có lá»á»‹ Xem như lấy công làm lá»á»‹ Hằng ngày Mai Ly phụ mẹ, chiá»u em Ä‘i há»c Pháp văn trưá»ng Thá»§-Khoa ở đưá»ng Trần Hưng Ãạá»
Thá»i gian êm Ä‘á»m trôi qua, được ba tháng. Mai Ly đã hết tiá»n riêng trong túi, em bèn xin mẹ :
- Má à ! Má cho con xin ba trăm đồng để con đóng tiá»n trưá»ng tháng tá»›i này nha má !
Bà Hùng nín thinh không nói gì cả. Tối lại Mai Ly há»i tiếp :
- Má nhá»› cho con tiá»n, để mai con đóng ở trưá»ng nghe má ?
Trên gương mặt bà Hùng không được vui cho lắm, bà nói :
- Tiá»n ! Tiá»n gì ? Tiá»n đâu mà có. Há»c hành gì nữạ Bày đặt vỠđây ăn ở mà còn đòi tiá»n à !
Mai Ly cắn răng, mím chặt môi và nghe trong lòng Ä‘au quặn thắt, nhưng em nghÄ©, dù sao cÅ©ng là mẹ cá»§a mình. Mai Ly tiếp tục há»i:
- Má à ! Con ráng há»c Pháp văn khá. Sau đó, con sẽ Ä‘i xin bán thuốc Tây, vì con thích làm việc đó lắm.
Bà Hùng hÆ¡i cáu lên, bà gắt giá»ng :
- VỠđây muốn báo tôi hả ? Ä‚n, ở đây, mà còn đòi tiá»n này, tiá»n ná». Tôi không có. Ãi ở mướn mà còn đòi há»c này há»c ná». Sao không Ä‘i luôn Ä‘i mà còn vỠđây ăn hại ?
Mai Ly nhìn lên trần nhà, nước mắt ứa ra, lòng tá»± nhá»§ : - Lại là ăn hại ! Nhà này mình đưa tiá»n cho má mình mua mà. Mặc dù là má»™t căn nhà lá lụp xụp, nhưng mình cÅ©ng mượn bà Tấn tá»›i ná»­a năm tiá»n lương. Bởi mình nghe mẹ qua nói là, có cái nhà nhá» ngưá»i ta bán cỡ ba ngàn đồng. Mình liá»n mượn tiá»n đưa cho má. Sao hôm nay má mình nói, mình vỠđây ăn hại, và có ý Ä‘uổi mình... Ờ, hén ! Tuy tiá»n cá»§a mình, nhưng nhà này má đứng tên. Vậy đâu phải nhà cá»§a mình ! Thôi, bị Ä‘uổi thì mình đị Suốt đêm đó, Mai Ly nằm trằn trá»c suy nghÄ©, em tính tá»›i tính lui, rốt cuá»™c em quyết định ra đị Mai Ly không sao ngá»§ được, ráng nằm chá» cho mau sáng.
Trá»i hừng sáng, bà Hùng đã xách giá» Ä‘i chợ, Mai Ly lòm còm ngồi dậy, em bá» gắp đồ đạc vô va-li, rồi êm Ä‘á»m ra đị Ãi, mà em chưa tính trước sẽ Ä‘i đâu ? Trong ngưá»i em không có má»™t đồng để Ä‘i xe buýt. Em chợt nghÄ© đến cô Ba Trầm hiện Ä‘ang ở đưá»ng Hồng Thập Tá»± - Cao Thắng. Nhà cá»§a chị Tư Lương má»›i mua nÆ¡i đó. Mai Ly xách chiếc va-li nhá» Ä‘i bá»™ từ Xóm-Ãầm sang Xóm-Cá»§i, bá»c qua đưá»ng này đến đưá»ng kia, rồi băng ngang đưá»ng Nguyá»…n Hoàng tá»›i Hồng Thập Tá»± - Cao Thắng. Mai Ly cố ý ra gặp cô Ba Trầm và chị Tư Lương. Em hy vá»ng há» quen biết nhiá»u ngưá»i giàu có và sẽ nhá» há» tìm dùm việc làm.
Ãến nÆ¡i, trá»i đã sang thu mà vẫn còn nắng và nóng bức. Mặt mày Mai Ly đỠau, mồ hôi đổ ướt cả lưng áỠVì không có tiá»n Ä‘i xe buýt, nên em phải cuốc bá»™, rồi cÅ©ng tá»›i nÆ¡i như lòng em muốn. Mai Ly nghÄ©, chỉ có cô Ba Trầm là ngưá»i duy nhứt cứu độ cho em.
Ãứng rụt rè vài phút, Mai Ly nhận chuông biệt thá»± Ngá»c-Yến, tưá»ng cao, cổng kín. Chị Tám giặt á»§i nghe tiếng chuông ra mở cửạ Chị ngạc nhiên :
- Ủa, cô Mai Ly ! Trá»i trưa nắng quá mà Ä‘i đâu mồ hôi đổ dữ vậy ?
- Dạ, thưa chị Tám, có cô Ba em nhà không chị ?
- Có. Cô vô nhà đị
- Dạ, cám ơn chị.
Mai Ly xách va-li Ä‘i thẳng vô nhà bếp, cô Ba Trầm vừa thấy Mai Ly, cô vá»™i vàng há»i :
- Con đi đâu mà xách va-li đùm đỠvậy ?
- Dạ, thưa cô ! Con đi tìm việc làm cô à !
- Trá»i Æ¡i ! Cô nghe con vá» vá»›i má con làm bánh kẹp và Ä‘i há»c Pháp văn gì đó mà.
- Dạ, đúng rồị Nhưng có lẽ con với má con không hạp, nên con phải ra đị
- Rồi má con có hay con đi không ?
- Dạ, không !
- Sao con làm kỳ vậy ? Con ăn cơm chưa ?
- Dạ, chưạ Con Ä‘i từ sáng đến giá». Con đói bụng quá cô Æ¡i !
- Con đi đâu mà từ sáng tới giỠ?
- Dạ, tại con đi bộ ra đây !
- Sao mà con đi bộ ? Từ Xóm-Củi có xe buýt ra đây mà !
- Dạ, con đâu có tiá»n !
- Có một đồng rưỡi chớ bao nhiêu !
- Nhưng con không có một cắc trong túi, huống hồ là một đồng rưỡị
- Sao con không xin má con ?
- Dạ, con có xin, nhưng má con không cho, mà còn rầy la con, là vá» nhà báo Ä‘á»i, ăn hạị.. Nên con phải Ä‘i tìm việc làm cô à !
- Trá»i Æ¡i ! Sao mà con khổ vậy ? Cô tưởng con ở vá»›i bà Tấn, bà Nhung êm rồi, sau đó nghỉ việc vá» nhà má con. Cô nghÄ© con sẽ yên ổn hÆ¡n, chá»› nào ngỠđâu như vầỵ Thôi Ä‘i ăn cÆ¡m đị
- Dạ, cám ơn cộ
Mai Ly Ä‘i rá»­a mặt, rồi lấy chén bá»›i cÆ¡m, gắp mấy con tép kho và chan canh lua vào miệng cho đỡ đói lòng. Ä‚n xong, em thấy mệt đừ, vì Ä‘i bá»™ dưới trá»i nắng. Em ngả ngưá»i trên cái Ä‘i-văn sau bếp, em ngá»§ má»™t giấc đến chiá»á»¥ Cô Ba Trầm thấy vậy để yên cho em ngá»§.
Có tiếng còi xe inh á»i, Mai Ly giá»±t mình thức dậỵ Ãã hÆ¡n sáu giá» chiá»u rồi, ông bà Lương vá», Mai Ly Ä‘i ra sân để chào há»i :
- Dạ, thưa anh Tư, thưa chị Tư !
Bà Lương vừa thấy Mai Ly, bà há»i :
- Ủa ! Mai Ly mới ra chơi hả em ?
- Dạ, thưa, em ra hồi trưa này, và em muốn xin phép anh chị cho em ở tạm vài ba hôm để em dễ đi tìm việc làm.
- Ờ, được ! Ở Ä‘i không sao đâụ Ãể chị xem coi bên cô Sáu Quý có cần ngưá»i làm không, chị giá»›i thiệu cho nha !
- Dạ, em rất cám ơn chị.
Bà Lương nhìn ngắm Mai Ly, bà tiếp :
- Cha, chả. Bây giỠtrổ mã con gái trông đẹp dữ à. Thôi, lấy chồng đi cô Nương! - Dạ, em đi tìm việc làm, chớ em không có đi tìm chồng chị à !
- Chị nói chơi, mà năm nay em được mấy tuổi rồi ?
- Dạ, thưa chị, em được mưá»i sáu tuổị
- Ờ, em lớn hơn con Yến một tuổi, mà sao em cực khổ quá hà !
- Dạ, em đâu có biết !
Bà Lương, là bà con chú bác há» vá»›i cha cá»§a Mai Lỵ Bà buôn bán ngành xuất nhập cảng và có vá»±a gạo ở bến Bình-Ãông Xóm-Củị Tuy giàu có, nhưng tâm tánh cá»§a bà rất vui vẻ bình dân, bà có sáu đứa con, năm trai và má»™t gái, Yến là cô con gái duy nhứt, Yến rất thương mến Mai Ly, Yến há»c ná»™i trú ở Ãà Lạt, bốn tuần lá»… má»›i vá» nhà má»™t lần. Tuy Yến là con nhà giàu, có ăn há»c. Nhưng lúc nào Yến cÅ©ng xem Mai Ly như cô bạn cá»§a tuổi ấu thợ Mặc dù, theo vai vế Yến phải gá»i Mai Ly bằng dì, nhưng hai đứa gá»i nhau mầy-tao từ lâu rồị Mai Ly tá»± biết phận mình, nên hÆ¡i dè dặt, còn Yến rất tế nhị, cởi mở, thông cảm và chia xẻ những vui buồn cá»§a tuổi trẻ.
Qua má»™t đêm, Mai Ly tá túc nhà bà Lương. Sáng hôm sau, bà Lương gá»i Ä‘iện thoại qua nhà cô Sáu Quý, cách đó ba bốn căn, há»i thá»­ xem há» có cần ngưá»i làm không, nhưng há» trả lá»i là, đã có đủ ngưá»i rồị Mai Ly nghe lại, em thất vá»ng, rồi cố gắng Ä‘i lòng vòng nhận chuông hết biệt thá»± này sang biệt thá»± khác. Nhưng vẫn bị từ chốị Mãi đến ngày thứ ba, Mai Ly thức dậy sá»›m, gặp cô Ba Trầm, em nói :
- Cô Ba à, để chút chiá»u con Ä‘i qua xóm bên kia coi có được may mắn không ?
- Ờ, con ráng Ä‘i đị Vì cô vá»›i chị Tám cÅ©ng dá» há»i nhiá»u ngưá»i mà ai cÅ©ng nói đã có đủ ngưá»i làm rồị..

Việt Dương Nhân


Mục Lục


2. BỠLau Cát Lở 17 (Chuyện Dài)

Ãá»— Thành



Cái chân bị bong gân làm tôi phải nằm bẹp ăn vạ tại nhà anh chị tiệm ảnh ở đồn Ä‘iá»n cao su Há»›n Quản dài đến cả tuần. Thỉnh thoảng buồn, má»i lưng, cÅ©ng cố bò dậy, la lết ra ngoài con phố, nhìn ngưá»i qua kẻ lại. Ãồn Ä‘iá»n buổi sáng vắng hoe vắng hắt, phu phen Ä‘á»u đổ vào các cánh rừng để nạo vá» cây, hay lấy nhá»±a. Con đưá»ng chính lát đá chẳng có bóng xe chạy, trừ phi lâu lâu má»›i có chiếc ô tô nhá» cá»§a chá»§ đồn Ä‘iá»n tạt nhanh qua, rồi mất hút vào những tòa nhà kín cổng cao tưá»ng, hay vào khu hành chánh cá»§a há». Hoặc bất chợt có chiếc cam nhông thùng chở nhá»±a tập trung từ các lô vá» nhà máy, chạy ì à ì ạch như bà lão mất sức, tiếng động cÆ¡ rùng rùng như muốn long hết ốc, ca pô sứt mẻ khua lảng cảng. Số phận chiếc xe cÅ©ng nhẫn nhục như những dân phu chẳng biết đến bao giá» má»›i hết kiếp Ä‘á»i khốn khổ cá»§a há».

Tôi đứng bên lỠđưá»ng nhìn những vạt rừng cao su bạt ngàn, như má»™t tù nhân bị vây quanh bởi trùng trùng cản trở. Khí hậu nặng chình chịch, xá»™c rát mÅ©i, nắng quắt quay như thiêu như đốt, chập choạng giăng bá»§a tứ tung, vi trùng sốt rét ngã nước lá»u bá»u bay lảng vảng khắp nÆ¡i. Phố sá đìu hiu như sa mạc, những cá»­a hàng hững há» chỠđón khách. Nhân viên rá» xẹc cá»§a đồn Ä‘iá»n bước chân xục xạo, giúi mÅ©i và cặp mắt cú vá» nhìn xăm xoi khắp chốn. Dưới mắt há», dưá»ng như xó xỉnh nào cÅ©ng Ä‘ang che dấu những ngưá»i phu tìm cách thoát ly vì Ä‘á»i sống cÆ¡ cá»±c để mong trở vá» quê cÅ© ngoài Bắc. Nhiá»u phu phen tưởng rằng bá» xứ vào đây sẽ kiếm được má»™t việc làm, dành dụm ít tiá»n để vá» mưu sinh, lấy vợ. Khi bước lỡ vào vòng rồi, má»›i biết rằng mình dại, vì chẳng có ai thá»±c tình thương yêu và đùm bá»c mình cả, nhất phía chá»§ nhân lại là ngưá»i nước ngoài, chỉ biết chăm chăm làm giàu trên sức lao động và bóc lá»™t dân bản xứ.

Tôi chợt thấy thương và tá»™i cô tôi. Giá» này bà Ä‘ang ở vùng quê nhá» bé, dõi mắt nhìn vá» phía trá»i Nam này, nhấp nhổm ná»—i hi vá»ng sẽ sá»›m có tin cá»§a ngưá»i hẹn ước ra Ä‘i. Tôi biết má»—i ngày trôi qua, cô tôi càng mòn má»i vì không má»™t tin tức nào vá», mùa xuân mùa hạ mùa thu mùa đông, cõi lòng cô càng tàn tạ dần vì mong nhá»›. Tôi nhìn những cánh rừng u u, nhìn những ná»­a mảnh gáo dừa khô Ä‘ang đưa tay ra hứng những dòng nhá»±a trắng đục từ cây đổ tuôn ra, chất nhá»±a nuôi sống hả hê cho lá»›p chá»§, tạo cho há» uy quyá»n tài sản, còn muôn dân phu thì tăm tối triá»n miên.

Ở đây, chá»§ đồn Ä‘iá»n kiêm luôn lãnh chúa : há» vừa là tài phiệt, quan hành chánh, nắm luôn cả thế lá»±c cảnh sát trong tay. Má»—i lãnh địa là má»™t ốc đảo khép kín, há» tá»± tung tá»± tác đặt ra luật lệ, biện bày phép tắc. Phương tiện giao thông nào cÅ©ng nằm dưới quyá»n chỉ huy cá»§a há». Má»—i ngày chuyến tàu từ Thá»§ Dầu Má»™t lên hay vá» Ä‘á»u chịu sá»± Ä‘iá»u động cá»§a há». Rá» xẹc ngang nhiên lên giữ tàu kiểm soát để tìm bắt phu bá» trốn, có khi lưu tàu hằng giá», nên chuyện sá»›m trá»… không thể giữ đúng được. Những cặp mắt lạnh lùng nhìn thông thống vào mặt khách Ä‘i tàu, như muốn lá»™t trần ra xem ai là phu cá»§a há», ai là khách Ä‘i buôn.

Con phố vốn vắng hoe vẫn cố hòa vào chút thá»i gian sôi động khi chuyến tàu đến để thấy mình đỡ hẩm hiu, cô tịch. Ngưá»i dân đổ xô ra ga, kẻ đón hàng hóa, ngưá»i vồ vập thân nhân, mặt mày há»›n hở, khoe đủ má»i việc cá»§a nhau. Ban ngày hiu hắt, song chiá»u đến rá»™n rịp vô biên. Dân phu Ä‘i làm vá», há»™c tốc ăn vá»™i ăn vàng, tắm rá»­a xong hò rá»§ nhau ra phố. Những quán cà phê, quán xá đông đúc, ngưá»i ăn bát phở, kẻ uống ly trà, tất cả tìm quên ná»—i lòng tha hương nhung nhá»›. HỠđốt Ä‘á»i bằng những ly rượu trắng, những tách cà phê Ä‘en và những Ä‘iếu thuốc châm liá»n nhau không dứt. Khói u uẩn không thoát ra hết được ở cái nÆ¡i chật chá»™i này. Tiếng máy hát nhão rè vá»›i những bài ca tiếng Pháp, chẳng ai hiểu nói gì, chẳng ai cần biết lá»i hát thế nào, và cÅ©ng chẳng ai thiết tha tìm hiểu làm gì vá» bài ca tiếng hát, vì Ä‘á»i hỠđã quá rách nát và lướt thướt lắm rồi.

May ai có Ä‘em gia đình theo để cùng chia xẻ vá»›i nhau ná»—i Ä‘á»i tục lụy thì chum hụp nhau trong những căn nhà đồn Ä‘iá»n cấp cho, há» lo lo lắng lắng bữa ăn tối, nói dăm Ä‘iá»u ba chuyện, rồi âm thầm vùi vào giấc ngá»§ sá»›m lấy sức để mai lại lập kiếp Ä‘á»i. Nào ai rõ được giữa đêm sâu u uất, há» nhá»› gì, nghÄ© gì vá» thân phận, những thế hệ thay nhau lá»›n dần lên giữa mùi nhá»±a và cái nóng, bệnh hoạn luôn chá» chá»±c mình. Rồi mùa mưa đến, những cÆ¡n mưa luồn rừng thổi ồ ạt lên mái tôn như bẻ vặn, giá»±t tung bứt rách nó ra, những tiếng sấm ầm ầm tá»a lan qua đồi núi, những làn chá»›p loe lóe dá»a nạt, ôi mùa mưa rừng cao su đầy gian nguy và Ä‘e dá»a. Mùa gió lào như lưỡi lá»­a nung mái tôn đến bốc khói, sá» tay vào có thể bị bá»ng, ngưá»i ngằn ngặt khó chịu. Tiếng mưa rÆ¡i như chÄ©nh đổ, như suối trào, xen lẫn tiếng gió thông thốc từng luồng làm cho cõi lòng ngưá»i phu đồn Ä‘iá»n thấy lê thê dằng dặc.

Ãám trai trẻ thì hằng đêm rá»§ nhau bài bạc, vay mượn lại qua. Tiá»n lương chưa kịp lÄ©nh đã bù vào những chi phí nợ nần ghi trước. Chẳng ai trốn thoát được, giá»›i làm ăn luôn giao dịch vá»›i bá»™ phận tài vụ, nên cuối tháng há» Ä‘em ná»™p những tá» ghi nợ dài như lá sá»›, để nhỠđồn Ä‘iá»n chặn trừ béng há»™, hẳn nhiên là há» chịu chi chút tiá»n hoa hồng cho nhân viên làm việc đó. Ãám ăn thua bài bạc sát phạt mà không dám to tiếng vá»›i nhau, dù có đắng cay vì biết bị lừa, chÆ¡i gạt vì nếu há» cãi nhau là rá» xẹc sẽ đến cùm nhốt há» ngay. Há» biết cá» bạc Ä‘em đến sá»± bần cùng, nhưng còn làm gì hÆ¡n nữa khi mà chẳng có má»™t phương tiện giải trí nào khác.

Chả thế mà có nhiá»u anh khi bước Ä‘i thá» non hẹn biển vá»›i ngưá»i tình ở nhà, song dần dà ngày tháng cô đơn, lại sẵn có những cái đá lông nheo, những nụ cưá»i á»n ẻn, nên lòng dạ lÆ¡i là từ từ và đã kết hợp nhau thành vợ thành chồng tại chá»—. Những đứa con được sinh ra, da cÅ©ng mét mét hệt bố mẹ, sống bằng gạo khô nước bẩn cá»§a đồn Ä‘iá»n, để rồi khi lá»›n lên được gá»­i vào vào trưá»ng do cha sở thiết lập bên nhà thá» mà há»c đòi dăm chữ nghÄ©a.

Chỉ có những nhân viên làm việc văn phòng là hưởng cuá»™c sống tương đối nhẹ. Há» có chút chữ, biết giao thiệp, xí lô xí la tiếng Pháp, nên được giao phó phụ trách giấy tá». Nhà cá»­a được cấp khang trang hÆ¡n, đồng lương rá»§ng rỉnh hÆ¡n và sinh hoạt cÅ©ng nhàn nhã hÆ¡n. Vá»›i xó rừng heo hút này, ai cÅ©ng có thể là đồng hương cá»§a nhau cả. Hết giá», hỠđến gặp nhau trò chuyện hay nhắc vá» mảnh quê mà há» bá» Ä‘i. Căn tiệm chụp ảnh chính là nÆ¡i hẹn hò cá»§a giá»›i há». Chá»§ nhà lại mến khách, nên trà nóng bánh ngá»t có đầy, các ông bà ra nhâm nhi, bàn việc nhà việc sở để đốt bá»›t Ä‘i ngày tháng bÆ¡ vÆ¡.

Tôi dò há»i vá» ngưá»i yêu cá»§a cô, nhưng hoàn toàn mù tịt chẳng ai biết. Má»™t phần vì đồn Ä‘iá»n cao su vốn ở rải rác, lại kéo dài suốt từ Há»›n Quản, lên Xa Cam, Xa Cát, Lá»™c Ninh và ăn qua tận Bà Rá, Phước Long, có khi ngưá»i ấy Ä‘i mãi tận nÆ¡i chân trá»i, cuối đất đó thì biết làm sao truy cho ra. Tôi thở dài ảo não, càng thương cho cô rất nhiá»u.

Ông anh há» thấy tôi nhấc chân Ä‘i như bà chá»­a bị phù nên áy náy. Nhân dịp tôi vun vào để anh quay lại vá»›i hai bác tôi. Anh ậm ừ vì còn giận, nhưng hứa là sẽ vá», nếu gia đình thuận cho anh lấy ngưá»i vợ xứ Vãng. Tôi ná»­a đã thấy mừng, nên lòng phấn chấn hẳn lên. Chá»— sưng bong gân như được xoa thêm thuốc lạ, dần dần bá»›t hành. Hai anh em đã có thể đưa nhau lên khu giáo đưá»ng chiá»u chiá»u. Vẫn gặp ông cha xứ già, râu tóc bạc, đứng ở bậc thá»m nhìn lÅ© nhóc đá bóng. Tòa thánh đưá»ng vươn lên trên đồi, giữa khoảng cây thưa vá»›i những lá»n mây quay vòng vòng như đưa vùng cung thánh khiêu vÅ© giao hòa vá»›i trá»i đất.

Hai anh em nằm ngá»­a dài trên đất, nghe cái êm cá»§a cá» xanh tá»a khắp sống lưng, cùng nhìn lên vầng mây trắng xoay tròn trên ná»n trá»i xanh thẳm. Có lúc thấy chóng mặt như chính mình bị choáng váng, cÅ©ng có khi cảm tưởng tháp chuông Ä‘ang xoay tít và sắp đổ ụp lên ngưá»i. Tiếng bá»n trẻ tranh nhau quả bóng thoảng vá»ng lại. Khi đứng lên ra vá», trá»i đã bảng lảng chiá»u, hai anh em lững thững nắm tay nhau xuống con đưá»ng mòn xanh cá». Ngang qua nhà thá» thoáng thấy cô gái vào dá»± lá»… chiá»u vừa ngước lên nhìn trá»™m, anh đổ cho em là đối tượng cá»§a cô, song riêng tôi cho là phận đào hoa luôn ngả vá» phía anh ấy.

Ông anh há» tôi không Ä‘iển trai, nhưng rất có duyên ngầm. Ãàn ông con trai mà hai má có lúm đồng tiá»n, khi nói hay cưá»i in rõ như có hai chiếc khuy ấn chặt vào đó. Anh lại biết chÆ¡i đàn ghi ta và nhất là thổi sáo trúc. Ãã bao lần tôi ngÆ¡ ngẩn ngồi nhìn anh vê đôi môi nhắp vào lá»— sáo thá»­ đôi lượt và bắt đầu cất giá»ng thổi. Anh thích thổi vào lúc đêm, leo lên tận mái nhà mà bạn bầu vá»›i vÅ© trụ. Tiếng sáo anh lanh lảnh qua dá»c phố, nghe nhức nhối, lênh đênh khiến nhiá»u ngưá»i than phiá»n khó ngá»§ được. Trái lại các cô ả gần đó lại cho tiếng sáo anh thuá»™c cỡ Trương Lương, nên lắm cô say như Ä‘iếu đổ.

Vì nét tài hoa đó mà anh hốt không biết bao nhiêu trái tim cá»§a các cô nhá». Có gia đình cả hai chị em mê lăn mê lóc anh, tranh dành nhau và chá»­i mắng nhau chan chát. Anh ghi tên há»c ở đâu, chẳng những không phải đóng tiá»n lệ phí mà còn được ưu ái dạy riêng thêm và cung phụng từ ly nước xí muá»™i hay miếng bánh ngá»t.

(còn tiếp)

Ãá»— Thành
7/03

Mục Lục


3. Thiên Nga

LyVyNguyen



1.
Tuy tiết trá»i tháng Hai ở miá»n núi còn lạnh, nhưng theo tin tức tiên Ä‘oán khí tượng lâu dài thì cÆ¡n bão tuyết cuối cùng đã qua và kể từ nay miá»n Rocky Mountain có thể coi như bắt đầu vào mùa xuân. Vy đã thức dậy từ lâu nhưng vẫn nằm nghe nhạc êm dịu và tin tức phát ra từ chiếc radio RCA để cạnh đầu giưá»ng. Hồi lâu, chàng nhá»m dậy, đứng lên vuôn vai, làm mấy cá»­ động cho dãn gân cốt rồi kéo hai cánh màn nhung đỠở cuối phòng để ánh sáng mặt trá»i hừng đông chiếu vào. Qua khung kính cá»§a hai cánh cá»­a lá»›n mở ra ngoài bao lÆ¡n, ánh sáng ban mai chiếu trên những tinh thể nước đá còn Ä‘á»ng lại làm le lói những mầu ngÅ© sắc trông thật đẹp. Những chá»m núi xa xa còn phá»§ tuyết trắng xóa nhưng triá»n núi ở dưới trông xanh thẫm, thật là quyến rÅ© như kêu gá»i khách lên thăm. Vy nhìn đồng hồ để trên bàn thì thấy đã quá chín giá». Hôm nay Vy dậy muá»™n vì tối hôm trước, vào má»™t ngày thứ sáu, chàng đã ngồi ở bàn máy làm việc tá»›i gần ná»­a đêm để viết cho xong má»™t chương sách. Chàng muốn hoàn toàn được thảnh thÆ¡i ngày hôm nay vì đã tá»± hẹn vá»›i mình là phải Ä‘i Estes Park, má»™t tỉnh cho du khách ở bìa Rocky Mountain National Park ở vào phía tây bắc thành phố Denver cốt để kiếm cho kỳ được má»™t món quà Valentine cho cô bé ở quê nhà.
*******
2.
Chỉ còn hÆ¡n má»™t tuần nữa là đã tá»›i Ngày Valentine, ngày 14 tháng Hai cá»§a má»—i năm, và là ngày ngưá»i ta gá»­i cho những ngưá»i thân qúy những bó hoa hồng Ä‘á», những há»™p chocolate hình trái tim, hay những món quà kèm theo những tấm thiếp vá»›i những lá»i chúc thân yêu thắm thiết. Vy đã xa nhà được gần hai năm và tháng Hai năm ngoái, vào dịp này, chàng đã không gá»­i gì vá» cho Gió. Ở đại há»c Colorado, má»—i năm có hai khóa há»c chính là khóa mùa Thu và khóa mùa Ãông. Ngoài ra cÅ©ng còn khóa mùa Hè cho những sinh viên muốn há»c thêm để rút ngắn há»c trình. Dạo ấy Vy vừa há»c xong khóa đầu tiên là khóa mùa Thu và má»›i bắt đầu vào khóa mùa Ãông và chàng đã định há»c gấp rút để sẽ xin thi kỳ khảo hạch vào đầu hè để được chính thức ghi tên vào chương trình tiến sÄ©. Trong lúc bù đầu vá»›i các môn há»c chàng đã không để ý đến những lá»i Gió nhắc nhở má»™t cách kín đáo trong những bức thư nhận được từ trước mấy tuần lá»… vá» cái ngày đặc biệt trong năm mà chàng có thể bá»™c lá»™ tâm tình má»™t cách tá»± nhiên vá»›i cô há»c trò Ä‘ang trông đợi ở bên nhà. Chàng có thể gá»­i vá» nhà chiếc phong bì Valentine đặc biệt ngoài có dán tem hình má»™t trái tim Ä‘á», và ngay cả bên trong, trên tấm thiếp Vy cÅ©ng có thể viết những lá»i mặn nồng, âu yếm, mà nếu không vào dịp này, chắc không bao giá» chàng dám nói lên. Tấm thiếp gá»­i cho Gió, vá»›i những dòng chữ riêng tư, dù có ngưá»i nào khác trong gia đình Ä‘á»c được, cÅ©ng không ai ngạc nhiên vì sẽ coi như là má»™t trong vô số những thiếp khác mà những ngưá»i ái má»™ gá»­i cho cô bé Ngày Valentine. Hồi năm ngoái chàng đã làm lỡ dịp may đó và Gió đã giân chàng suốt mấy tuần lá»….
3.
Vy không phải là con ngưá»i vụng vá» trong cách cư xá»­, và thật ra chàng như đã chiếm được cảm tình cá»§a hầu hết những ngưá»i quen biết. Chỉ trừ vá»›i cô bé là luôn luôn trong sá»± tiếp xúc chàng hay gặp vấp váp. Gió là má»™t nữ sinh nhu mì, ngoan ngoãn nhưng cÅ©ng là ngưá»i rất dá»… giận há»n, và đặc biệt đối vá»›i Vy, nhiá»u khi chỉ má»™t sá»± việc cá»n con chàng vô ý lầm lỡ cÅ©ng làm cô bé buồn lòng, và lần nào Vy cÅ©ng phải hết sức tìm cách dá»— dành. Sá»± thá»±c thì không phải là Vy không biết đến tục lệ gá»­i thiếp tâm tình cho nhau vào ngày Thánh Valentine, nhất là khi chàng Ä‘ang ở Hoa Kỳ mà từ cuối tháng Giêng, má»—i lần có việc ra phố mua bán, ở nÆ¡i nào cÅ©ng thấy bầy nhan nhản những thiếp chúc nhau và những há»™p bánh hình quả tim mầu đỠrá»±c. Vy nghÄ© rằng những thiếp và bánh kẹo cùng quà mừng đó được bầy bán như là má»™t tục lệ hàng năm, và chàng không muốn làm theo như má»i ngưá»i. Giữa Vy và cô bé hình như đã có má»™t nguồn cảm thông đặc biệt, và tình cảm giữa hai ngưá»i không cần phải nói lên lá»i. Tình yêu cá»§a Vy vá»›i Gió, nếu có thì đã được thăng hoa má»™t cách thánh thiện, không thể nào nói ra lá»i, và cÅ©ng không thể viết được ra giấy. Ngược lại cô bé lúc nào cÅ©ng nghe lá»i Vy như má»™t cô em ngoan nghe lá»i ngưòi anh, như má»™t cô há»c trò chăm nghe lá»i chỉ bảo cá»§a ngưá»i khi xưa đã hàng tuần đến nhà kèm há»c. Sá»± thương mến Vy cá»§a Gió có chen phần ngưỡng má»™. Nhưng qua má»™t sá»± ưng thuận ngầm giữa hai ngưá»i, hỠđã không coi nhau như là thầy trò. Ãã có má»™t lần chị Minh Y thổ lá»™ cho Gió biết là chị nghÄ© Vy không muốn coi cô em mình như là cô há»c trò bé nhá» vì theo lá»… nghÄ©a à Ãông thì tình thầy trò phải giữ như vậy suốt Ä‘á»i, và không thể nào đổi ra tình ... thương yêu được. Anh biết là tuy Gió không thá»±c sá»± hiểu hết tại sao thầy lại không thể ... thương trò như chị nói nhưng cô bé lại thấy không là há»c trò cá»§a anh lại lợi cho cô đủ đưá»ng. Vì cô bé đã lí lắc rằng :â€Này nhé, anh không có quyá»n phạt Gió, không được nặng lá»i vá»›i Gió má»—i khi làm bài không được anh vừa ý và ... vân ... vân.†Và cô bé vẫn có thể hành anh nếu cô không được anh chiá»u theo ý mình, không thèm nói chuyện, không thèm viết thư, và má»—i khi anh đến chÆ¡i nhà trong khi Gió còn Ä‘ang giận anh, thì cô bé cÅ©ng không thèm mang bài ra há»i nữa dù tuần sau trả bài ở trưá»ng có bị ăn trứng cÅ©ng không sao.
4.
Từ ngày Vy Ä‘i du há»c, anh đã viết thư Ä‘á»u hàng tuần gá»­i vá» thì cô bé không còn lý do gì để giận anh nữa. Mùa Giáng Sinh năm đầu tiên anh ở Hoa Kỳ Gió được biết là ở chá»— anh năm đó tuyết xuống rất nhiá»u mà anh cÅ©ng bá» ra suốt má»™t buổi chiá»u mua được má»™t món quà gá»­i vá» cho cô bé. Ãó là má»™t pho tượng sứ rất nhá» cá»§a hãng W. Goebel bên Ãức chế tạo có hình má»™t cô bé xinh sắn, tóc kết bím, ngồi trên má»™t ghế đá cắm cúi Ä‘á»c má»™t cuốn sách. Men sứ trông thật đặc biệt pha trá»™n mấy màu chính là những mầu xanh, hồng nhạt và đỠtươi trông rất mỹ thuật. Nhưng cái đẹp cá»§a loại tượng thiếu nhi bằng sứ này là vẻ hồn nhiên cá»§a thá»i thÆ¡ ấu sống trong má»™t khung cảnh thanh bình. Chắc Gió biết là anh đã mất công chá»n lá»±a? và hẳn là sau khi Ä‘á»c xong bức thư anh gá»­i kèm, có lẽ cô má»›i hiểu hết được ý nghÄ© cá»§a anh khi Ä‘i tìm mua bức tượng má»™t cô bé thÆ¡ ngây để gá»­i cho mình.
5.
Tết Giáng Sinh này anh không còn ở nhà để đến thăm Gió và gia đình cô bé. Anh cÅ©ng không có dịp dược dẫn G Ä‘i phố để mua đồ tặng các anh chị cá»§a Gió.Vì cô bé cÅ©ng biết là các anh chị trong nhà, ngưá»I nào cÅ©ng sẽ cho G má»™t món quà đáng giá, thì tá»± mình cÅ©ng phải mua trước những quà nhỠđể rồi sẽ tặng lại má»i ngưá»i. Do đấy năm xưa Gió đã muốn anh Ä‘i cùng để làm cố vấn giúp G tìm ra những món quà gì vừa hợp vá»›i túi tiá»n nhá» bé cá»§a cô, mà lại được các anh chị G ưa thích. Chính vì phải khó khăn lá»±a chá»n như thế mà anh đã được những giá» phút êm Ä‘á»m đáng ghi nhá»› trong cuá»™c Ä‘á»i, là Ä‘uợc Ä‘i cạnh G, nghe G vui vẻ chá»n đồ và há»i từng món đồ xem anh có ưng ý không.? Ãã có lúc anh tưởng rằng chính mình là ngưá»i được mua những món quà G đã lá»±a chá»n. Anh nhá»› có má»™t lần G định mua má»™t bức tượng sứ má»™t cậu bé tay cầm bó hoa như sắp đưa Ä‘i tặng má»™t ngưá»i thân yêu, ngưá»i đó có thể là bà mẹ cá»§a cậu bé hay là cô bé hàng xóm má»›i dá»n nhà đến. Trông bức tượng thật dá»… thương và cô bé nói là muốn mua cho chị Minh Y vì biết chị cÅ©ng má»›i có ngưá»i tặng hoa như thế. Nhưng khi nhìn đến giá tiá»n thì cô bé đã phải lắc đầu le lưỡi, vì Ä‘em hết cả số tiá»n dành dụm cá»§a cô để mua quà cho cả nhà cÅ©ng không đủ để trả cho bức tượng bé nhá» xinh xinh. Trông thấy G tần ngần ngắm nghía, anh nghÄ© có lẽ G cÅ©ng ao ước được ai cho mình bức tượng đó. Nhưng lúc đó không hiểu sao anh không tiện há»i, có lẽ vì nghÄ© rằng dù anh có mua bức tượng đó cÅ©a hãng Goebel làm ra để tặng cho G, chắc cô bé cÅ©ng không bằng lòng nhận vì nghÄ© rằng ý kiến mua ká»· vật đó cho G là phải tá»± anh nghÄ© ra chứ không phải đợi G tìm ra trước.
6.
Cách đây cÅ©ng đã gần mưá»i năm rồi, khi còn Ä‘ang há»c ở Pháp, cÅ©ng có lần anh sang Munich và đến thăm xưởng chế tạo ká»· vật bằng sứ này cá»§a Hãng W. Goebel Porzellanfabrisk. Trong những bức tượng tạc những trẻ nhỠđủ các kiểu trông thật ngây thÆ¡, anh nhá»› là có má»™t bức trình bầy má»™t cô bé dáng chừng bẩy hay tám tuổi Ä‘ang ngồi Ä‘á»c má»™t cuốn sách. Hôm ấy anh bá»—ng nhiên sá»±c nhá»› tá»›i Gió, vì nghÄ© rằng giá» cô bé cÅ©ng trạc tuổi ấy, và nếu anh không kẹt Ä‘i chung vá»›i má»™t nhóm bạn, vào coi những nÆ¡i thăm viếng chỉ là để chưng bầy sản phẩm, thì anh đã tìm ra má»™t cá»­a hàng có bán pho tượng nhỠđỠmua làm quà cho cô bé.
7.
Ãầu tháng Chạp này, trong thư Gió gá»­i cho anh có kèm theo má»™t bức há»a chân dung má»™t cô bé và Gió đã nói là bức há»a bằng bút chì ấy cá»§a G đã được cô giáo khen lắm. Nhìn bức há»a, vá»›i nét vẽ trông thÆ¡ ngây và đẹp tuyệt vá»i, anh lại nhá»› đến buổi Ä‘i thăm xưởng Goebel ở Munich vì ở nÆ¡i đấy anh đã được nghe kể chuyện là nghệ sÄ© tài danh đã cho toàn thế giá»›i được thưởng thức và trân qúy những bức tượng mà Hãng Goebel đã sản xuất là Nữ tu Maria Innocentia Hummel, má»™t há»a sÄ© kỳ tài, và anh cÅ©ng được nhìn ở phòng triển lãm cuá»™c Ä‘á»i cá»§a bà cÅ©ng có má»™t chân dung tá»± há»a giống như bức há»a G đã gá»­i sang cho anh.
8.
Cuối tuần lá»… đó anh đã tá»›i má»™t cá»­a hàng lá»›n ở Denver và may mắn sao anh đã tìm được đúng bức tượng cô bé ngồi Ä‘á»c sách mà anh đã chú ý tá»›i khi xưa để nay gá»­i cho Gió như là chút quà Giáng Sinh trong những ngày anh xa xứ. “…Anh mong rằng ká»· vật này được em vui mừng đón nhận, tuy rằng đã đến vá»›i em vá»›i hÆ¡i chút muá»™n màng ".
9.
Ãá»c thư anh, chắc cô bé sẽ thấy bùi ngùi cảm động vì anh vẫn luôn luôn nghÄ© đến Gió, kể từ ngày G còn bé tí teo, đã có lần anh gặp G khóc lóc vì chuyện không đâu để anh phải bế lên lòng dá»— dành. Thế mà sau khi anh ở Pháp vá», Gió đã trở thành má»™t thiếu nữ yêu kiá»u, và được anh cưng chiá»u hết má»±c mà sao anh vẫn không nói lên lá»i, nói hết vá» tình cảm cá»§a anh vá»›i Gió? Anh đã viết tiếp trong thư gá»­i vá».
"Giá»›i yêu nghệ thuật ở khắp năm châu đã thật biết Æ¡n ngưá»i vẽ kiểu cho loạt tượng sứ Hummmel, đã thật đặc biệt mà không má»™t ngưá»i thứ hai nào có thể bắt chước được. Cô bé Berta Hummel sinh ngày 21 tháng Năm năm 1909 và ngay từ khi còn há»c ở những lá»›p tiểu và trung há»c đã lá»™ ra tài năng há»™i há»a làm các bạn cùng lá»›p vô cùng ngưỡng má»™. Berta có biệt tài ghi trên giấy bằng những nét vẽ đậm đà hình ảnh ấu thÆ¡ cá»§a những bạn há»c sinh cùng trưá»ng hay ở trưá»ng mẫu giáo ở cạnh nhà. Những thầy cô giáo đã sá»›m nhận thấy thiên tài cá»§a Berta và khuyên cô nên theo há»c ở Viện Mỹ thuật ở Munich. Qua má»™t kỳ thi tuyển và phá»ng vấn, Berta được nhận vào Academy of Applied Art ở Munich. Ở nÆ¡i đây vào những năm 1927-1931, nhá» sá»± hướng dẫn cá»§a những danh sư như Maximilian Dasio, Else Brauneis, ... tài năng cá»§a Berta được nẩy nở toàn diện và những sáng tác cá»§a cô, đăc biệt là nhá»­ng tranh vẽ thiếu nhi, đã ghi được những hình ảnh thÆ¡ ngây thật là tuyệt vá»i làm rung cảm những ngưá»i xem tranh. Trước khi tốt nghiệp, Berta gặp hai ná»­ tu dòng Franciscan ở tu viện Siessen ở Wurttemberg đã có ảnh hưởng đến tâm hồn cá»§a cô nữ sinh và sau khi tốt nghiệp Berta đã theo tiếng gá»i thiêng liêng cá»§a Chúa mà vào dòng tu. NÆ¡i đây Berta vẫn tiếp tục vẽ những tranh thiếu nhi và qua những lần triển lãm đã gây được sá»± chú ý và thán phục cá»§a nhiá»u nhà phê bình nghệ thuật. Tháng Tám năm 1934, cô xin được khấân hứa trá»n Ä‘á»i và trở thành SÆ¡ Maria Innocentia Hummel. Danh tiếng cá»§a SÆ¡ Maria trở nên vang dá»™i khắp nÆ¡i, và nhà làm tượng sứ nổi danh cá»§a thá»i đại là Franz Goebel đã cùng vá»›i hai Ä‘iêu khắc gia bậc thầy là Reinhold Unger và Arthur Moeller đến Tu Viện để gặp SÆ¡ Maria và Mẹ Bá» Trên xin được ký giao kèo độc quyá»n chế tạo tượng sứ dá»±a theo mẫu vẽ Hummel. Năm 1935 những bức tượng đầu tiên được đưa triển lãm tại Há»™i Chợ Leipzig và từ đấy toàn thế giá»›i được biết đến những tượng sứ tuyệt vá»i Hummel do Goebel tạo ra.
Ãá»i nghệ sÄ© dù là nam hay nữ, ngưá»i tu hành hay là kẻ trần tục, chỉ lấy lý tưởng phục vụ nghệ thuật là lẽ sống, còn danh vá»ng hay tiá»n tài chỉ là phù du. Ãiá»u này lại càng đúng vá»›i SÆ¡ Maria. Những lợi nhuận Hãng Goebel trả hàng năm Ä‘á»u được cúng vào Tu Viện dòng Franciscan ở Siessen. Và những ngưá»i sưu tầm tượng sứ Hummel cÅ©ng ít ngưá»i được gặp nữ há»a sÄ©, thì nói chi đến việc SÆ¡ Maria ham danh vá»ng ngoài Ä‘á»i. Chân dung cá»§a bà chỉ được má»i ngưá»i biết đến qua bức tá»± há»a còn Ä‘uợc trưng bầy ở phòng triển lãm cá»§a Hãng W. Goebel ở Munich. Con ngưá»i tài hoa lại mệnh yểu. SÆ¡ Maria Innocentia Hummel qua Ä‘á»i tháng Mưá»i Má»™t năm 1946 vá» bệnh phổi sau 37 năm ở trần thế, nhưng có thể nói chắc rằng những sáng tác cá»§a bà hàng mấy trăm năm sau vẫn mang lại niá»m vui cho những ngưòi sưu tầm tượng sứ nhi đồng."
10.
Anh cÅ©ng được biết là chiếc tượng sứ tuy được đặt ở phòng riêng cá»§a Gió nhưng các anh chị và mấy con bạn thân Ä‘á»u có dịp được vào ngắm nghía. Cô bé cÅ©ng kể là má»I ngưá»I Ä‘á»u phải khen là Vy có mắt mỹ thuật và cÅ©ng khéo lá»±a chá»n. Má»™t vài đứa lại bắt cô bé phải hứa là sẽ cho coi món quà anh Vy chắc chắn sẽ gá»­i vá» trong dịp Valentine sắp tá»›i…v.v…â€Anh Ä‘oán ngày ấy trong những gói quà G nhận được, gói quà cá»§a anh chắc là G sẽ chá»n mở trước hết ? Minh Y cÅ©ng thư baó cho anh biết vá» những tháng đầu năm ấy là Gió đã má»i mắt mong chá». Lần đầu tiên Minh Y thấy Gió có vẻ thật sá»± giận anh vì Ngày Valentine đã qua Ä‘i rồI, mà ngoài những bức thư hàng tuần anh vẫn gá»­i vá», chiếc há»™p nhá» chứa món quà xinh xinh cô bé mong đợi vẫn chưa thấy lại.
11.
Vy đã rất lầm lỡ khi quên gá»­i gì cho G vào dịp này vì chàng đã rất bận rá»™n trong công việc há»c hành. Và vào má»™t mùa xuân, qua đại dương cách trở, vì má»™t sá»± vô tình cá»§a anh mà lần đầu tiên cô bé má»›i thá»±c sá»± biết thế nào là giận há»n.
*******
12.
Ngồi trên chiếc ghế bành ấm cúng và đợi cho ấm nước sôi để pha ly cà phê đầu tiên trong ngày, Vy đã phải mỉm cưá»i khi nhá»› lại những lá»i trách móc cá»§a Gió năm vừa qua khi cô bé không nhận được quà cá»§a anh vào Ngày Valentine. Khi nào bá»±c mình thì G viết gá»­i cho anh những chữ Ghét...Ghét... Ä‘á»c thấy thật dá»… thương vì Vy dư biết rằng vừa đặt bút viết xong chữ ghét là cô đã thấy xót xa há»™ con ngưá»i bị ghét mà quên hết muá»™n phiá»n. Anh nhá»› khi xưa có lần lại chÆ¡i nhà, vừa trông thấy Gió vẻ mặt há»›n hở ra đón anh, Vy đã há»i ngay đến Phong vì chàng có việc cần muốn bàn vá»›i ngưá»i bạn là anh cô bé. Thế là G quay phắt ngưá»i lại và Ä‘i thẳng lên gác và cÅ©ng không buồn nói cho anh biết là ông anh cá»§a mình Ä‘i vắng cho đến trưa má»›i vá». Má»›i đầu Vy nghÄ© ràng cô bé còn ít tuổi nên hay có những giận dá»—i bất thưá»ng. Dần dà vá» sau Vy biết tâm tính cá»§a cô bé hÆ¡n và khám phá được ra rằng thật ra cô rất dịu hiá»n và chỉ riêng vá»›i anh G má»›i đòi há»i sá»± chú ý và săn sóc tuyệt đối như vậy. Nhưng không bao giá» Gió lá»™ ra thái độ này trước mặt Phong vì cô bé vẫn còn biết sợ ông anh cả trong nhà và cô dư biết là ông anh ruá»™t mình bao giá» cÅ©ng vá» phe vá»›i anh.
13.
Anh biết là chỉ riêng vá»›i chị Minh Y thì G để cho chị biết là mình rất có uy quyá»n vá»›i Vy, G muốn gì là ông anh này cÅ©ng phải làm theo. CÅ©ng vì thế mà hồi năm ngoái chị đã giữ im lặng không muốn há»i han gì vì sợ cô em tá»§i thân mà oà lên khóc. Minh Y cÅ©ng kể anh biết vá» chuyện Minh Y nhận xét thấy là trong ngày Valentine Gió có vẻ mặt buồn thiu ngồi trước đống thư chúc mừng và mấy gói quà cá»§a bạn bè mà không có gì cá»§a Vy gá»­i vá». Vì Minh Y đã là ngưá»i hàng ngày lấy thư từ ngoài há»™p mang vào nhà má»—i buổi chiá»u khi ở trưá»ng đại há»c vá» và suốt tuần đó, chị cÅ©ng đã trông đợi há»™ cô em gái gói đồ G mong chá» mà không thấy tá»›i.
14.
“ Gió đã định không viết thư cho anh nữa, nghỉ chÆ¡i cho anh biết thân, nhưng cô nghÄ© ít ra cÅ©ng má»™t lần chót phải cho anh biết, để từ nay anh không còn tái phạm lá»—i lầm như thế nữa. Gió phải cho anh biết là mấy con bạn chúng nó sẽ chế riá»…u G vì G đã hứa cho chúng nó coi quà gì anh sẽ gá»­i vá». Ãứa nào cÅ©ng nói là giữa bè bạn vá»›i nhau thì quà mừng ngày Valentine má»›i có ý nghÄ©a, còn quà Giáng Sinh thì chỉ là tình trong gia đình mà thôi. Và G cÅ©ng đã lá»™ cho mấy con bạn thân biêùt rằng ông anh Vy cá»§a mình thá»±c ra chỉ là anh theo cách gá»i mà thôi, vì anh ấy chÆ¡i thân vá»›i anh Phong, vì mẹï Gió qúy anh ấy như trong chá»— thân tình. Bá»n chúng đôi khi còn vặn há»i G nhiá»u thứ vá» anh, xem G có coi anh đặc biệt hÆ¡n những ngưá»i khác không. Bá»n chúng há»i những câu đôi khi G cÅ©ng không biết trả lá»i ra sao, vì G thá»±c tình cÅ©ng không biết anh nghÄ© sao vá» Gió. Nhưng lần này nếu mấy con qá»§y đó còn đả động đến quà Valentine, còn há»i G nghÄ© sao vá» anh thì G sẽ nói thẳng cho chúng nó biết là anh là bạn há»c cá»§a anh Phong, đôi khi anh đến nhà chÆ¡i, G thấy anh hiá»n lành nên mang mấy bài toán ra há»i. Ãôi khi anh vá»™i Ä‘i nên hứa lúc vá» nhà sẽ viết thư trả lá»i, chỉ dẫn thêm cho G. Thư anh viết chỉ có toán là toán, khô như cá»§i, có viết thêm hàng chữ nào thì cÅ©ng là dặn phải chăm há»c. Anh làm như ở Ä‘á»i chỉ có việc há»c toán là trên hết, cái gì cÅ©ng là chuyện phụ. Anh mải mê há»c nên cái gì cÅ©ng quên. Thật là đáng Ghét...Ghét...Ghét... â€
15.
Vy không thể nào quên được lá thư viết thật lá»™n xá»™n cá»§a Gió. Ngày thưá»ng, thư cá»§a G viết thật dá»… thương, ngay cả những lúc cô bé buồn hay giận anh chuyện gì. Lần này thì hình như tất cả những gì chứa chất trong đầu, những bá»±c bá»™i, phiá»n muá»™n cô viết má»™t chập ra giấy cho hả cÆ¡n tức giận. Rồi cuối thư, lúc phải viết ra án lệnh, thay vì nói cho anh biết từ nay G không thèm viết cho anh nữa, G sẽ nghỉ chÆ¡i, sẽ biến Ä‘i, cô bé lại dịu lại và viết rằng:
"Ãể phạt anh đã quên không nghÄ© đến G trong Ngày Valentine, G đã cắt má»™t miếng vải nhá» phá»§ lên cuốn sách cầm trên tay cá»§a cô bé trong chiếc tượng sứ Hummel anh gá»­i vá». Gió vẫn tưởng tượng là cô bé Ä‘ang Ä‘á»c bức thư cá»§a ai gá»­i vá» mà cô kèm trong cuốn sách, như G vẫn làm vá»›i những lá thư cá»§a anh khi G muốn Ä‘á»c trá»™m lại má»—i khi buổi tối ngồi há»c bài cùng vá»›i chị Y. Nhưng nay thì G không cần Ä‘á»c nữa vì chắc anh bận há»c toán, anh không có thì giá» viết vá». Còn Gió, thì G sẻ ngưng viết cho anh suốt tháng này cho anh biết taỵ"
16.
Anh không biết Gió có biết rằng cô đã chá»n tháng Hai là tháng ngắn nhất trong năm để phạt anh hay không, và tháng ấy chỉ có 28 ngày thôi, kể từ ngày viết thư phạt vào giữa tháng thì chỉ còn lại có 14 ngày, nghÄ©a là đúng hai tuần lể cô định không viết thư cho Vy. Nhưng chỉ tuần lá»… sau chắc cố bé lại sợ anh không nhận được lá thư nói là cô Ä‘ang giận anh, nên cô bé viết thư há»i lại. Theo Vy nhá»› thì án lệnh đó đã không bao giỠđược thi hành. Tuy vậy chàng đã rất ân hận vì không biết là giữa những há»c sinh thá»i đại há» lại để ý đến những ngày ká»· niệm truyá»n thống ở Âu Tây như vậy. Trong má»™t lúc se lòng Vy nghÄ© rằng có lẽ mình đã già hÆ¡n há» rất nhiá»u. Vào dịp này năm ngoái, hình như ná»—i buồn cá»§a cô bé ở phương Ãông cÅ©ng đã chuyá»n sang cho Vy ở dưới trá»i Mỹ châu.
********
17.
Chiếc xe Mustang cá»§a Vy chạy ngon trá»›n tá»›i Longmont truá»›c khi chàng đổi hướng vá» phía núi để Ä‘i Estes Park. Ãây là lần thứ hai chàng đến thành phố nhá» bé này ở cổng vào Rocky Mountain National Park. Lần trước chàng Ä‘i là do lá»i yêu cầu khẩn khoản cá»§a mấy cô nữ sinh Việt Nam theo há»c chương trình Nursing ở cùng Ãại há»c. Năm đầu tiên các cô há»c lý thuyết ở Boulder nhưng kể từ năm sau phải chuyển Ä‘i Denver vì nhà thương huấn luyện đặt ở đấy. Trong năm há»c chàng chỉ gặp các cô vài lần, thưá»ng là do Há»™i Sinh Viên ngoại quốc tổ chức chung vào những dịp nghỉ lá»…, Vy không thể nại lý do nào để vắng mặt. Vy cÅ©ng được các cô má»i tá»›i nhà hai lần để ăn cÆ¡m Việt, và vào dịp mãn há»c cá»§a đám nữ sinh nghịch ngợm, bầy con gái vẫn ước ao được Ä‘i thăm thành phố du khách thật lịch sá»± này nên Vy đã bằng lòng chở các cô Ä‘i Estes Park. Nhóm nữ sinh có 6 cô và hỠđã rá»§ được ông L. là cố vấn sinh viên ngoại quốc vá»›i bà vợ Ä‘i cùng để có thêm phương tiện chuyên chở. Cô nào cÅ©ng đòi Ä‘i xe cá»§a Vy và chàng không biết há» thu xếp ra sao nhưng bốn cô được chá»n ra đã leo lên ngồi chật ních trong chiếc xe nhá» cá»§a chàng và trong khi Ä‘i đưá»ng há» nói cưá»i thích thú vì Vy hứa là sẽ đưa vỠđến tận nhà. Vì là chuyến Ä‘i chÆ¡i chung vào đầu hè và cả nhóm đã tổ chức ăn trưa ở trong Park nên Vy không phải bận tâm Ä‘iá»u gì. Ãã quen nhau trong suốt gần má»™t năm há»c nên lúc chia tay giữa Vy và các cô sinh viên cÅ©ng có đôi chút quyến luyến. Tuy chàng cÅ©ng có hẹn là có dịp Ä‘i Denver sẽ lại thăm các cô, nhưng cả hai bên Ä‘á»u biết rằng sau chuyến Ä‘i chÆ¡i chung này há» khó có dịp gặp lại nhau. Vá»›i các cô thì Vy như là má»™t cánh chim trá»i, sau này sẽ Ä‘i xa biá»n biệt. Còn vá»›i Vy thì trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a chàng đã biết bao lần chàng gặp bạn má»›i, trước lạ sau quen, có tụ rồi lại tan, chàng như chiếc lá vàng trôi theo dòng nước, ít khi dạt vào má»™t bến bá». Chỉ riêng vá»›i gia đình Phong thì ngay từ thuở ban đầu, được ngưá»i bạn đưa vá» nhà giá»›i thiệu vá»›i má»i ngưá»i, Vy đã thấy như có má»™t sợi giây vô hình ràng buá»™c chàng lại.
18.
Sau khi nhóm Nursing đã dá»n Ä‘i Denver chừng được hai tuần thì Vy nhận được má»™t gói đồ cá»§a Mai Anh, cô sinh viên dịu dàng và ít nói đã ngồi trên xe cạnh chàng trên chuyến Ä‘i chÆ¡i Estes Park. Khi mở chiếc há»™p lá»›n Vy thấy ở bên trong có má»™t há»™p nhá» hÆ¡n bá»c rất cẩn thận và bên trong có má»™t con thá» bé nhá» xinh sắn bằng silver crystal làm rất mỹ thuật và má»™t bức thư ngắn viết bằng những giòng chữ Ä‘á»u thẳng tắp:
Thưa Anh ,
Em có món quà nhá» này gá»­i tăïng Anh để cám Æ¡n Anh trong năm qua đã để tâm săn sóc chúng em. Má»—i lần gặp Anh là chúng em lại được nghe những lá»i khuyên bảo thật qúy giá. Bá»n chúng em tuy nghịch ngợm, có khi làm Anh phiá»n lòng, nhưng thật ra má»—i lần gặp Anh là chúng em lại nhìn thấy ở Anh những hình ảnh đáng trân qúy cá»§a quê hương, làm chúng em bá»›t lạc lõng nÆ¡i quê ngưá»i. Bây giá» xa Anh, em má»›i dám nói cho Anh biết là, sau lưng Anh, bá»n chúng em đứa nào cÅ©ng nhận Anh là anh cá»§a mình. Có đứa còn bạo gan nói là Anh quen thân vá»›i anh cá»§a nó và hay đến nhà nó chÆ¡i. Riêng em thì em không dám nhận, và có nói chúng nó cÅ©ng không tin, nhưng em có ngưá»i anh ruá»™t đậu kỹ sư công chánh ở Phú Thá», làm vá»›i Anh khi xưa và có lần được Anh cho Ä‘i theo khi Anh Ä‘i công cán ở Cần ThÆ¡. Lúc vá» qua VÄ©nh Long, khi tài xế dừng xe lại lấy xăng, anh Chương em có má»i Anh tá»›i nhà ba má chúng em nghỉ ngÆ¡i chốc lát. Hôm đó em ở Sài Gòn vá» lấy giấy tỠđể xin há»c bổng Ä‘i Mỹ, em có chào Anh và Anh cÅ©ng tươi cưá»i há»i em mấy câu, nhưng sau này gặp lại chắc Anh không nhá»›.
Hôm Ä‘i thăm phố ở Estes Park, vào gian hàng Glittering Cove em thấy Anh ngắm nghía coi nhá»­ng con vật nhá» làm bằng pha lê cá»§a Hãng Swarovski Ä‘iêu khắc rất mỹ thuật, em nghÄ© là Anh cÅ©ng biết nhiá»u vá» loại này nhưng không dám há»i. Hôm qua, gặïp ngày Chá»§ Nhật em tá»›i cá»­a hàng May D & F ở Denver cÅ©ng thấy bầy bán những đồ pha lê này nên chá»n mua má»™t con để biếu Anh. Con vật này nhá» bé lại nhút nhát, Anh để trên bàn há»c chắc nó không làm bận rá»™n trí não cá»§a Anh. Nó giống như em vậy. Hôm đó chúng em rút thăm để chá»n ngưá»i Ä‘i xe cá»§a Anh, tên em được ra đầu tiên nên được ngồi cạnh Anh mà em không dám há»i Anh câu nào vì sợ Anh chia trí trong khi lái xe. Cả niên há»c vừa qua, em cÅ©ng như thế, nay viết thư em má»›i thổ lá»™ nhiá»u trên giấy làm mất nhiá»u thì giá» cá»§a Anh, mong Anh đừng buồn em Anh nhé.
Anh là cánh chim bằng, trên mây trá»i tung gió, chắc Anh không để ý ngó xuống xem em ở đâu. Nhưng em vẫn tin rằng em là ngưá»i luôn luôn gặp may mắn, như hôm tình cá» gặp Anh ở VÄ©nh Long, như được ngồi xe cạnh Anh hôm lên chÆ¡i núi, và biết đâu vá» sau nữa chẳng có dịp em được gặp lại Anh.
Qúy mến,
Mai Anh

Con thỠnhỠbé bằng silver crystal không làm cho Vy bị chia trí nhưng bức thư của Mai Anh đã thực sự làm chàng bận tâm. Sau cùng chàng mua một tấm thiệp cám ơn đã có in sẵn mấy hàng chữ "Thank You" rất khách sáo và viết thêm mấy câu thật ân cần ở dưới để gửi cho Mai Anh. Tới nay, đã hơn nửa năm rồi mà Vy vẫn chưa gặp lại nhóm Nursing ở Denver.
*********
19.
Lần này lái xe má»™t mình Ä‘i Estes Park, Vy không khá»i nghÄ© đến lần Ä‘i trước mà có Mai Anh ngồi bên cạnh. Món quà cô sinh viên cho Vy đã gợi ý kiến cho chàng để mua quà Valentine cho Gió. Vào dịp Giáng Sinh vừa qua Vy đã mua và gá»­i thêm vá» cho cô bé má»™t bức tượng sứ Hummel nữa. Lần này chàng đã chá»n bức tượng cậu bé cầm bó hoa trước kia G đã định mua cho chị Minh Y. Vy cÅ©ng viết thêm trong tấm thiếp kèm theo là nhá» cậu bé thay chàng đưa bó hoa đến cho G và hứa năm nay sẽ không quên quà Valentine cá»§a Gió. Vy đã nghÄ© là sẽ tìm ra má»™t món quà thật đặc biệt và viết má»™t bức thư thật nồng nàn, thắm thiết gá»­i vỠđể bù đắp lại sá»± lầm lỡ cá»§a chàng hồi năm qua. Gió là tên các anh chị và bè bạn quen gá»i cô bé. Ãôi khi Mẹ cÅ©ng buá»™t miệng gá»i theo, nhưng rồi bà lại chữa ngay và gá»i theo cái tên kiá»u diá»…m Bố đã đặt cho cô con út. Tên mà bố đã chá»n, là danh từ dùng để gá»i má»™t loài chim qúy chỉ có trong thầøn thoại khi xưa, và bố cho kèm thêm má»™t tÄ©nh tá»± cho tăng vẻ đẹp. Trong cuốn vở để thỉnh thoảng ghi lại mấy tư tuởng hay chàng Ä‘á»c được trong sách, hay đôi khi chép má»™t bài thÆ¡ ngắn chàng viết ra, Vy đã viết bằng chữ hoa và tô đậm nét tên cá»§a cô há»c trò bé nhá» xinh xinh ngay ở trang đầu. Ãã nhiá»u đêm ngồi ở bàn há»c, nhìn hàng chữ son viết tên kiá»u diá»…m cá»§a ngưá»i xa vắng trên trang giấy trắng ngà, Vy suy nghÄ© mung lung, và thấy trí não cá»§a mình như ở trong tình huống bất định. Vy không còn biết hiện giá» mình Ä‘ang tìm cách giải má»™t bài toán khó hay Ä‘ang lá»±a vần để viết lên má»™t bài thÆ¡ vì trong những lúc mÆ¡ màng nghÄ© đến Gió thì đối vá»›i Vy thá»±c hay ảo cÅ©ng chỉ có má»™t nghÄ©a như nhau. Chàng thấy như là mình Ä‘ang bÆ¡ vÆ¡ ở góc biển chân trá»i Ä‘i tìm ai. Vì Gió mang tên má»™t loài chim qúy nên nhiá»u khi Vy nghÄ© rằng nàng thá»±c ra không hiện hữu trên cõi Ä‘á»i này, hay là Gió có thá»±c nhưng sẽ không bao giá» chàng bắt được, hay không bao giá» vá»›i tá»›i được. Giữa hai ngưá»i hình như vẫn có khoảng cách ngăn, tuy là vô hình nhưng vẫn là hiển hiện. Mai Anh đã ví chàng như má»™t cánh chim đại bằng lưng trá»i tung gió. Nếu đúng như vậy thì dù cho Gió có thật là má»™t loài chim hiếm qúy, Ä‘ang bay lÆ¡ lá»­ng đâu đó trong không gian Vy chắc cÅ©ng có ngày tìm ra được. Chàng vẫn nghÄ© như thế, nhưng vẫn mÆ¡ hồ thấy rằng có lẽ cô bé không ở trong không gian hiện hữu cá»§a mình. Và có lẽ suốt Ä‘á»i Vy chỉ có thể đứng xa chiêm ngưỡng con chim qúy mà không sao xán được lại gần.
20.
Ãã hai lần Vy Ä‘i Denver, tá»›i những cá»­a hàng lá»›n như May D & F, hay tá»›i những hiệu chuyên môn bán ká»· vật nhưng không sao tìm ra được má»™t bức tượng sứ tạc hình má»™t con chim thật diệu thưá»ng, má»™t con chim chỉ có trong thần thoại, con chim đẹp mà Gió mang tên, để gá»­i tặng cô bé. Sau cùng Vy tá»›i má»™t hiệu chuyên bán đồ pha lê và tra trong sách liệt kê cá»§a Hãng Swarovski cá»§a Ão quốc để tìm trong những loài chim mà những há»a sÄ© và Ä‘iêu khắc gia cá»§a hãng đã chế tạo và chá»n được má»™t con thiên nga thật đẹp làm quà cho cô bé vào dịp Valentine như đã hứa. Nhìn trong bức hình con thiên nga chàng đã chá»n vá»›i chiếc cổ cong coi dịu dàng, cánh và Ä‘uôi vươn lên, vá»›i nét chạm chổ tinh vi làm tinh thể pha lê trong suốt phản chiếu ánh đèn lóng lánh, Vy nghÄ© thầm rằng đây hẳn là món quà làm cô bé ưa thích nếu chàng viết thêm ít hàng chữ thật thân ái gá»­i vá». Trông con thiên nga thật tinh khiết, trong suốt, bằng tinh thể pha lê nhuốm bạc, Vy lại nghÄ© đến Gió vá»›i tính nết hồn nhiên cá»§a tuổi thÆ¡ ngây, cá»§a má»™t thiếu nữ trong trắng, chưa từng biết yêu, và tưởng như rằng nếu nàng là má»™t con thiên nga Ä‘ang bÆ¡i lững lá» trên mặt hồ nước trong veo giữa má»™t khu vưá»n thượng uyển đầy hương sắc thì chàng, dù cho có được chắp cánh đại bàng chăng nữa, cÅ©ng sẽ chỉ suốt Ä‘á»i bay lượn trên không, đóng vai bảo vệ cho con chim qúy, chứ không bao giá» dám sà xuống gần mặt hồ. Nhưng khi há»i mua con thiên nga chàng đã lá»±a chá»n thì Vy lại được cô bán hàng cho biết là con chim đó lại không còn trong kho hàng, mà nếu gá»i đưa vá» từ New York thì cÅ©ng phải mất vào khoảng má»™t tuần lá»…. Vy còn giữ Ä‘iện thoại cá»§a cá»­a hàng Glittering Cove trên Estes Park là nÆ¡i lúc nào cÅ©ng có những đồ ká»· niệm sang trá»ng cho những du khách chá»n lá»c và may mắn sao khi chàng há»i thì há» còn má»™t con Ä‘ang bày trong tá»§ kính và sẽ giữ lại để cuối tuần Vy tá»›i lấy.
21.
Thấy nét mặt hân hoan cá»§a Vy khi nhận con thiên nga, cô bán hàng trên Estes Park phải cưá»i và nói rằng:"Chắc ai nhận được quà này sẽ vui thích lắm". Chàng nhá»› là đã trả lá»i cô hàng rằng mình cÅ©ng nghÄ© như vậy và nhá» cô gói quà cho thật đẹp và chắc chắn để còn gá»­i Ä‘i xa. Chàng cÅ©ng để suốt buổi tối để viết bức thư vá»›i ý nghÄ©a Ngày Valentine cho cô bé.
"Ngày hôm nay, dù anh có viết má»™t bức thư thật dài hay làm má»™t bài thÆ¡ thật thắm thiết để gá»­i tá»›i em, anh cÅ©ng không thể nào tìm ra hết ý, tạo ra hết vần, để nói hết tâm tình cá»§a anh đối vá»›i em. Em có biết không, là nhá» bố mẹ rất má»±c thương yêu mà nay em đã được mang môt cái tên rất đẹp cá»§a má»™t loài chim qúy, vẻ đẹp cá»§a nó, danh sÄ© từ ngàn xưa, ai cÅ©ng hay biết, nhưng chưa ai nói được nên lá»i, viết được ra giấy, vì chưa ai được gặp, hay nói cho đúng hÆ¡n, chưa ai được tá»›i gần. Từ hÆ¡n má»™t ngàn năm qua ngưá»i Trung Hoa đã dùng những loài chim hiếm qúy để đặt tên cho những danh lam, thắng cảnh hữu tình hay Ä‘iện đài cổ kính trang trá»ng, và cho đến nay những di tích kiến trúc đó má»™t phần nhá» mang tên đẹp mà được nhiá»u ngưá»i biết đến. Trong văn há»c sá»­ ngưá»i ta biết đến Phụng Hoàng Ãài là nÆ¡i khi xưa Lý Bạch đỠthÆ¡, đến Hoàng Hạc Lâu là nÆ¡i có bài thÆ¡ kiệt xuất cá»§a Thôi Hiệu, đến Kim Loan Ãiện là nÆ¡i Hoàng Ãế thiết triá»u. Nhưng vá»›i anh có gì làm anh luôn luôn nghÄ© tá»›i và nhá»› lâu hÆ¡n cảø không phải là những thiết kế đó do ngưá»i đã tạo ra, mà là em, cÅ©ng mang tên cùa má»™t loài chim hiếm qúy. Vá»›i anh, em thật là má»™t cô ná»­ sinh kiá»u diá»…m, má»™t tiên nữ đã giáng trần qua má»™t phép mầu nhiệm nào đó. Anh đã có diá»…m phúc được gặp em, cô bé đáng yêu có má»™t tên gá»i lên nghe êm dịu, làm anh nhá»› trá»n Ä‘á»i.
Ngày anh gặp em lần đầu, em còn bé, nhưng đôi mắt em đã là cả má»™t bầu trá»i sao làm anh nghÄ© rằng hình như anh đã nhìn thấy ánh sao ấy ở nÆ¡i đâu rồi. Nhưng sau đấy anh phải Ä‘i xa du há»c và, bẩy hay tám năm sau, khi anh trở vá» nước, gặp lại em thì em đã Ä‘ang vào tuổi dậy thì. Nếu em nhá»› lại thì má»—i lần gặp em anh thưá»ng tránh cặp mắt em nhìn, vì anh thấy đôi mắt em trong sáng quá, nhìn vào sâu thăm thẳm làm thu hút hồn anh. Em đã biết anh không hay làm thÆ¡, nhưng có lần anh đã viết vào cuốn nhật ký
Mắt em là cả trá»i sao,
Thu hồn ta trá»n, đưa vào thiên thu.
Em nhá»› không, má»—i lúc đứng cạnh em giảng bài, thưá»ng thưá»ng thì em ngồi ở bàn, anh đứng ở sau lưng, lấy tay chỉ cho em hàng chữ trên cuốn sách em để trước mặt, chứ nếu em ngồi đối diện anh, mắt em nhìn thẳng như Ä‘á»c được tâm trạng cá»§a anh thì anh sẽ vô cùng bối rối. Nhìn đôi vai thon nhá» cá»§a em, anh thấy như là đôi cánh cá»§a thiên thần làm anh thấy dù có tình luyến ái em nhưng anh cÅ©ng không có má»™t chút tà niệm.
Má»™t cô ná»­ sinh ngưá»i Việt ở đây đã có lần ví anh như má»™t con chim bay Ä‘i khắp phương trá»i. Và hình như em cÅ©ng có lần nói má»™t câu tương tá»± rằng anh má»›i vá» rồi lại ra Ä‘i, như cánh chim tha hương, bạt ngàn, anh như không dừng chân lâu ở má»™t nÆ¡i nào. Em nói cÅ©ng đúng. Xưa kia anh là con ngưá»i lang thang, vô định, anh như má»™t cánh chim, bay ở lưng trá»i, nhưng không phải là không biết tìm hướng. Anh như con ngưá»i Ä‘ang Ä‘i tìm má»™t cái gì để mình trân qúy, tìm hoài cho đến ngày anh bay lạc tá»›i bên em. Và ngay sau thuở ban đầu gặp gỡ, anh đã thầm ao ước từ nay sẽ được trá»n Ä‘á»i gần bên em. Ãó là những Ä‘iá»u anh đã từ lâu muốn nói vá»›i em, nhưng phải đợi cho tá»›i ngày hôm nay, Ngày Valentine, má»™t ngày mà ngưá»i ta có thể nói lên những mối tình thầm kín. Dù có đưá»c đáp lại hay không ngưá»i nghe cÅ©ng dá»… dàng tha thứ.
Con thiên nga anh gá»­i vá» cho em, ngoài vẻ đẹp thần tiên, trong trắng, nó là má»™t loài chim đặc biệt ở chá»— lúc nào cÅ©ng thầm lặng. Nó cÅ©ng giống anh, giữ tâm tình cho riêng mình và không bao giá» nói lên lá»i. Anh biết thế nên chỉ má»™t lần này thôi, tâm tư cá»§a anh được trải rá»™ng trên trang giấy để gá»­i tá»›i em.
*********
22.
Con thiên nga bằng silver crystal vá»›i chiếc cổ cong trông thật xinh xinh, và đôi cánh vươn lên, Ä‘iêu khắc thật tinh vi, dưới ánh đèn chiếu phản lại những tia lóng lánh đã bay vá» tá»›i đất Việt đúng Ngày Valentine. Cô bé chưa bao giá» nhìn thấy má»™t con chim khắc đẹp như vậy. Gió đã mang ngay ra trưá»ng ngày hôm sau để cho bầy con gái cùng coi. Má»i ngưá»i Ä‘á»u nghÄ© là Vy đã cưng chiá»u Gió hết má»±c nên dù bận há»c cÅ©ng để thì giá» chá»n lá»±a cho cô má»™t con thiên nga đẹp như vậy. Gió cÅ©ng nghÄ© như các bạn nhưng cô không biết là có giữ được anh trá»n Ä‘á»i ở bên mình để mãi mãi được cưng chiá»u hay không. Gió nghÄ© như vậy vì cô đã không được Ä‘á»c bức thư anh viết gá»­i Gió trong má»™t lúc tình cảm dâng trào, bức thư trong đó anh đã thú nhận là từng ước ao suốt Ä‘á»i được ở bên cô bé. Bức thư đó Vy đã giữ lại, vì chàng không có đủ can đảm để gá»­i Ä‘i dù rằng Ä‘ang trong dịp Valentine, khi mà lòng ngưá»i hân hoan, cởi mở, chỠđợi Ä‘á»c những lá thư tình.

(Trích series"Gió Mây Lưu Lạc")
Bài link: Linh Ãiểu ( HKL)


LyVyNguyen




Mục Lục


4. Chập Chùng Bóng Núi (Chuyện Dài)

Thanh Sơn



Kỳ 7

Ãã lâu rồi, sá»± giao thiệp giữa bản buôn trên núi vá»›i đồn anh không còn dồn dập như trước nữa. Cả hai bên Ä‘á»u giống như nghe ngóng, dò Ä‘oán và chỠđợi nhau. Nhá»› lại ngày trước, khi tình cảnh còn trong vòng yên ả, hằng năm ít là vài lần hai bên lui tá»›i thăm nom. Già làng chỉ cần á»›i má»™t tiếng, hoặc cho má»™t cô sÆ¡n nữ nào đó đưa lá»i má»i, và lính tráng đồn anh đáp ứng liá»n.

Thôi thì thuốc lá quân tiếp vụ, thịt há»™p, sữa bá»™t, cá mòi và các món lương khô, do binh Ä‘oàn tiếp viện, Ä‘á»u được anh cho lịnh xuất kho để Ä‘em đến chung vui vá»›i há». Ngược lại thì già làng cÅ©ng lệnh cho dân buôn Ä‘i săn để bắt thêm con cheo, con nhím hoặc, con nai, con gấu, hầu có thêm món sÆ¡n hào hải vị làm trÆ¡n khẩu vị má»i ngưá»i. Rượu cần đầy ắp, ché này đến ché khác, cần mây cong vút ngất ngư. Tiếng cồng chiêng, thanh la, những bá»™ quần áo thổ dân, hÆ¡i kèn lá, pí po bập bùng cả ngày, cả đêm, tràn lan, túy lúy. Các cô gái buôn rập rình nhảy vá»›i ngưá»i tình, nhảy vá»›i lính, lá»­a bập bùng, vú trần các cô nhún nha nhún nhảy.

Lính tráng được má»™t dịp rá»­a mắt, để mặc cho tâm hồn tưởng tượng bay bổng, nghÄ© vá» má»™t hình dáng khá»e mạnh cá»§a cô gái cạnh bên, nụ cưá»i, khóe mắt ngập ngừng. Y Se, Y Brôm cÅ©ng hòa đồng vá»›i há», say cùng say, ngả cùng ngả, mạnh ai nấy nói, dù lÆ¡ lá»› hiểu rất ít lá»i nhau. Nhiá»u cô gái không dè dặt để trần bá»™ ngá»±c đầy đặn cá»§a mình, hòa bước chân nhảy Ä‘iệu múa, thân hình các cô nhúng nhính dưới ánh lá»­a ma trÆ¡i, trông nhòe nhoẹt, càng làm tăng vẻ thần kỳ, linh động.

Anh ngồi cạnh già làng, môi bặp cần lắc lư như tàu chạy. Cái say bốc lên ngùn ngụt như hÆ¡i nước, lãng đãng tá»±a chiá»u hôm. Anh bấm bụng nhắc nhở : đừng gục, không được gục. Mắt anh hoa lên, những tia rượu tá»±a vá»t qua từ đó, nhưng anh không cho phép lÆ¡i là trách nhiệm. Anh răn Ä‘e các chú em đừng phá nhả các cô. Anh hiểu ná»—i khát khao cá»§a những lính dưới quyá»n, nhưng anh không thể quên lá»i già làng bảo anh : thằng kinh dặn lính không được làm bậy. Thương đứa nào cá»™t tay nó lôi Ä‘i, đừng chạm vú nó, việc đó chỉ dành cho ngưá»i chồng thá»±c sá»±. Ngày đó sao vui quá vậy. Già làng luôn gật gù cảm tạ Æ¡n Giàng. Trong nhà rông, dưới ánh sáng bập bùng cá»§a gá»™c cây cháy rá»±c, thỉnh thoảng ông dÆ¡ hai tay lên thật cao để bày tá» lòng biết Æ¡n vá»›i thần linh, cầu xin cho buôn rẫy được mùa, má»i ngưá»i thương yêu nhau và máu thịt đừng đổ rÆ¡i bừa bãi.

Hồi đó, anh cÅ©ng nghÄ© rằng buôn làng này hiá»n lành quá. Suối ngá»t, rừng thÆ¡m, cây ngàn, gió núi, những cô gái sÆ¡n cước ngày lặng lẽ Ä‘eo gùi tìm măng, hái trái. Trưa nghỉ chân tắm suối khá»a thân, chiá»u rá»§ nhau theo con đưá»ng mòn trở vá» thôn bản. Ngưá»i nào có chồng thì tận tụy lo cho chồng, săn sóc con. Ngưá»i son trẻ thì đêm nằm mÆ¡ màng nghe gió rừng thả hồn bay phiêu lãng.

Nia là cô gái ôm ấp nhiá»u tham vá»ng nhất. Cô được giáo dục từ má»™t ngôi trưá»ng nữ tu, dù chỉ thá»i gian rất ngắn cÅ©ng đủ để cô vỡ ra ít nhiá»u hiểu biết. Cô chưa có má»™t lưu luyến nào vá»›i anh thá»§ lÄ©nh đồn, nhưng lá»i nói lần đầu nghe anh dặn dò đám lính dưới tay, cô vô cùng khâm phục. Lá»i nói này lúc nào cÅ©ng như má»™t ngá»n gió êm ái cù léc bên tai, thì thào như hÆ¡i thở, mÆ¡n trá»›n như ngá»n lau, mát như buổi mai, lồng lá»™ng như buổi tối.

Ãã bao đêm trong giấc ngá»§ cô gặp lại cái nhìn nghiêm khắc cá»§a anh. Má»™t cái nhìn vừa bao dung nhưng lại đầy cương quyết. Anh có thể dá»… dàng tha thứ, song lại cÅ©ng có thể chặt mạnh tay xuống nếu đứa em nào cãi lịnh anh. ÃÆ°á»£c cái, lính anh rất sợ, rất nể, nên ká»· luật giữ được, chưa có bất cứ má»™t Ä‘iá»u oan uổng nào xảy đến.

Anh luôn cố giữ để niá»m hòa khí đừng tan vỡ ná»­a chừng, vậy mà không giữ nổi. Bây giá» Y Se, Y Brôm đã thuá»™c vá» lằn mức bên kia, vẫn hăm he nhổ đồn anh và biến thành ân oán. Những bà vợ, con cái cÅ©ng trở nên đồng lõa, lầm lầm lì lì, gặp anh đâu quay mặt tránh Ä‘i. Ngày xưa, bá»n nhá» vẫn nắm tay anh dẫn vá» buôn, còn bây giá» thì lÆ¡ là oán giận. Dạo xưa, Y Se, Y Brôm vẫn rá»§ anh Ä‘i săn chung, cùng nướng thịt ăn vá»›i nhau và cưá»i đùa vui vẻ. Vậy mà bây giá» hai ngả đôi đưá»ng, gặp nhau có thể trí mạng xÆ¡i tái nhau không á»›n.

Nhiá»u lần anh muốn mở lá»i làm thân trước vá»›i vợ con còn ở lại buôn. Anh nhá» già làng tổ chức lá»… lạt như ngày xưa để làm phai nhòa Ä‘i sá»± mâu thuẫn. Anh muốn buôn rẫy là hậu phương che chở cho đồn và những lính cá»§a anh, ngược lại anh nguyện dùng đồn anh làm tiá»n tuyến, sẵn sàng ngăn cản má»i mưu mô chia rẽ giữa thượng, kinh, hoặc sẽ đập vỡ những đợt xung phong triệt bản..

Anh miên man vào những ná»—i niá»m cay đắng mà không sao tìm ra má»™t lối thoát. Ãá»™t nhiên, bữa nay anh nhận thư cá»§a già làng, thư do má»™t chị nữ Ä‘i rừng ngang, giao cho lính trạm gác. Anh nhận tin, ná»­a mừng ná»­a ngại, có sá»± cố gì già làng cần thố lá»™ vá»›i anh chăng. Tuy mung lung, anh vẫn lệnh cho lính sá»­a soạn cùng vá»›i anh đến buôn. Dù thâm tâm không thích những ồn ào diá»…n tập, song cẩn thận vẫn hÆ¡n, ai rõ được nÆ¡i xó rừng thâm u, cạm bẫy nào Ä‘ang giăng ra nÆ¡i đó. Huống chi, bá»n chuá»™t chÅ©i và lòng sân hận cá»§a Y Se, Y Brôm là những khứa dao luôn rình rập bá»§a xuống đơn vị anh. Lá»i Ä‘e dá»a này không phải từ bên đồn anh dá»± Ä‘oán mà rành rành là những lá thư vứt bên ngoài rào kẽm gai, lả tả bay bám vào bụi cây, bãi cá» tố giác vá»›i anh.

Chiến tranh có mặt thá»±c tàn nhẫn cá»§a nó. Ãang bạn thành thù, Ä‘ang anh em thành bá»™i phản, nếu trừ khá»­ được nhau cÅ©ng chẳng từ. Cái hồi anh, lính tráng anh và bá»n Y Se, Y Brôm còn ăn cùng ăn, ngá»§ cùng ngá»§, săn chung má»™t vùng, tắm chung má»™t suối, có ai nghÄ© là có ngày sẽ ghét hận nhau đến thế. Bây giá» giá có gặp nhau thì khẩu AK hay M-16 sẽ thi nhau nổ, ai nhanh tay thì sống, ai chậm tay thì tịch. Và còn gì nữa. Kẻ này nằm xuống thì vợ con hắn căm giận trong lòng, còn anh nằm xuống thì ai sẽ thương, sẽ khóc anh đây.

Anh chợt nhá»› đến cô Nia, cái cô gái hay thẹn thùng khi thấy anh vào buôn bản. Cô giả vá» như không để ý mà thá»±c ra lòng lao xao sóng. Ãã bao lần cô nhìn rừng cây thay lá mà vÆ¡ vẩn, vẩn vÆ¡. Cô chăm chú đào sâu vào đôi mắt mông lung cá»§a anh Ä‘ang nhìn bạt ngàn lau sậy. Trong đầu anh Ä‘ang vẽ hình ảnh gì, hay Ä‘ang toan tính má»™t phương kế nào để bảo toàn mạng sống.

Má»—i năm khi cÆ¡n gió lào rùng rùng thui đốt dãy Trưá»ng SÆ¡n, báo hiệu mùa khô chết chóc, thì Nia nghe như rình rập đâu đây bóng lưỡi hái tá»­ thần. Cái vẻ thập thò cá»§a những gia đình có chồng, có con Ä‘i núi dưá»ng như Ä‘ang sắp bày má»™t tá»™i ác. Những ánh mắt căm há»n lặng lẽ, những chuôi dao dấu kín trong tim, Nia cảm thấy sợ. Cô trốn vào rừng sâu khóc má»™t mình, dÆ¡ cao hai tay hướng vá» núi non đồi suối, cầu xin Giàng che chở cho buôn, cả cho đồn anh nữa.

Cô không hiểu tại sao cô cầu xin như thế. Phải chăng cô không muốn ngưá»i dân buôn phải chịu sá»± mất mát vô tình hay cô sợ anh phải vùi thân nÆ¡i xó rừng hẻo lánh. Những hôm Ä‘i hái măng, trượt dốc đồi, thoáng thấy Ä‘oàn xe bò ngoằn ngoèo lên đèo, cô lẩm bẩm xin đừng có tiếng nổ. Ngưá»i dân có tá»™i tình gì đâu mà mìn đặt lật xe. Cô đã thút thít khóc khi thấy những thây ngưá»i cháy Ä‘en được lôi ra từ những chiếc xe gục đổ.

Hôm nay già làng lại má»i lính anh đến buôn. Nia thoáng há»i hai ngưá»i sẽ bàn vá»›i nhau việc gì sắp tá»›i. Trá»i un un, nắng un un, những tảng mây bồng bá»nh che rợp khắp, những nõn mây lãng đãng khắp trá»i.

(còn tiếp)

Thanh Sơn




Mục Lục


5. Chuyện Ãã Qua

Trần Thành Mỹ



- Linh Æ¡i, có bận gì không cho anh há»i chuyện nầy má»™t chút, Luân Ä‘ang ngồi trong phòng há»c gá»i em gái.
- Lát nữa há»c cÅ©ng được, mai nầy nghỉ mà anh hai. Thả giàn xả hÆ¡i má»™t bá»­a đâu có mất mát gì. Linh hÆ¡i ngạc nhiên quay lại trả lá»i và kéo ghế đến ngồi kế bên anh.
Nhà chỉ có hai anh em, anh Luân lá»›n hÆ¡n Linh cả 7 tuổi Ä‘ang là Sinh viên Y khoa, Linh lá»›p 12 Trung há»c. Ãối vá»›i Linh Luân là tấm gương sáng, anh em sống rất hòa thuận quí mến nhau. Luân từ nhỠđến nay không bao giá» cú đầu, nhéo tai, chê bai chá»c phá em như bao anh trai nghịch ngợm khác, thế mà Linh sợ anh buồn nên không bao giá» dám làm gì trái ý anh. Luân cÅ©ng hay kể chuyện này chuyện ná» cho Linh nghe, như không để ý là tuổi em gái mình chênh lệch khá xa. Phần Linh thì thích thú và hảnh diện vỠông anh há»c giá»i mà dá»… thương nầy.
- Linh biết không, mấy thằng bạn anh cứ khen các cô trưá»ng đầm em đó. Tụi nó bảo nhiá»u nữ sinh Marie Curie đẹp đáo để, vừa xinh vừa sang mà cÅ©ng có khi « kênh » á»›n lạnh luôn. Nhiá»u cây si chịu khó xếp hàng dài dài ở cổng trước cổng sau để chiêm ngưỡng dung nhan kiá»u diá»…m ngây thÆ¡ cá»§a các cô chá» cÆ¡ há»™i thuận tiện tán tỉnh làm quen, đón đưa má»i má»c. Cậu nào mà biết tên được cô nào là như tìm được mõ vàng rêu rao khoe khoang như sắp Ä‘oạt giải thưởng, huy chương vàng, cÅ©ng vui.
- Trưá»ng nào mà chẳng có ngưá»i đẹp, tùy sở thích và cái nhìn cá»§a má»—i ngưá»i. Bá»n con gái em cÅ©ng vậy thôi, đứa thích cậu có « típ » hóm hỉnh, cô khác tiếu lâm,…Nói chung ai chẳng thích ngưá»i đẹp mà đẹp nết nữa thì tuyệt vá»i.
- Có Ä‘iá»u là tụi bạn anh bảo trưá»ng đầm nầy tập trung nhiá»u mỹ nhân nhưng các cô thưá»ng làm cao lắm mà cÅ©ng « ngầu » « hết xẩy » tá»± nhiên nhiên chẳng có vẻ ngán ai hết đâu.
- Anh nghe làm chi những lá»i đồn đãi đó. Anh có thích không em sẽ giá»›i thiệu cho.
- Ờ há mà bạn em có đẹp như em không, nếu đúng vậy chắc mấy thằng bạn anh chột mắt hết.
- A cái anh hai nầy, em không nói chuyện với anh nữa đâu, Linh chu môi phụng phịu lắc lắc đầu. Anh chê em là Chung vô Diệm hả, Nhớ nha, em giận anh luôn. Sau nầy đừng bao giỠhó hé nhỠem đưa thư cho ai đó hết, để « ở giá » luôn cho biết.
- Thôi mà, cho anh xin lá»—i vuốt giận Ä‘i. Anh lỡ lá»i đùa chút thôi. Anh em nhau « không giống lông cÅ©ng giống cánh », em xấu gái thì anh làm sao đẹp trai Ä‘uợc. Ãừng « bùng thụng bùng thịu » làm mất vẻ dá»… thương hồn nhiên Ä‘i. Em không nghe ba hay bảo :
« Nghe như chá»c ruá»™t tai làm Ä‘iếc,
Giận dẫu căm gan miệng mỉm cưá»i » sao ?
Thôi bỠqua, xí xóa hết đi em.
Thật ra câu chuyện giữa nam nữ, luận bàn vá» sắc nết, từ cổ chí kim chưa có nhà tâm lý triết gia bác há»c nào tìm ra được công thức áp dụng có hiệu quả 100%. Ãá» tài nầy như con bạch tuá»™c, cao su dai chằng chằng nhai đến trẹo quai hàm cÅ©ng không đứt nổi, bàn hoài không dứt, rốt cuá»™c không ai sai hoàn toàn mà cÅ©ng chẳng ai « trật đưá»ng rầy », đúng trong trưá»ng hợp nầy, « lá»t sổ » trong hoàn cảnh khác.
- Linh biết không, anh còn nghe tụi nó gân cổ cãi tùm lum vá»›i nhau là muốn vào trưá»ng đó thưá»ng phải là con nhà giàu nứt vách như con cháu chú Há»a (Hui Bon Hoa), hay là phải há»c thật giá»i, chứ « bưa bưa » thì « xin Ä‘i chá»— khác chÆ¡i ». Do đó các cô thưá»ng vênh vênh kênh kiệu Ä‘anh đá chỉ để « kính như viá»…n chi » thôi.
- Buồn cưá»i thật, thế mà anh cÅ©ng nghe lá»t lá»— tai. Vậy chứ anh em mình thì sao ? Em cÅ©ng há»c trưá»ng ấy, anh cÅ©ng Xách lu Lau bát, xin lá»—i em quen miệng nói lá»™n, Chasseloup Laubat chá»› bá»™ mà mình cÅ©ng không phải thuá»™c gia đình con ông bà lá»›n, đại Ä‘iá»n chá»§ ruá»™ng cò bay thẳng cánh đâu. Còn nói chuyện toàn là há»c trò xuất sắc không thì làm sao có đủ sÄ© số để mở trưá»ng. Cho em xin Ä‘i, đừng « vÆ¡ đũa cả nắm » lên án bừa bãi chẳng ích lợi gì.
- Còn khi làm quen được vá»›i các cô rồi thì gánh nặng không vÆ¡i đâu, có khi phiá»n toái bù đầu tóc rối hÆ¡n nữa. Các cuá»™c hẹn hò đưa đón lên xe xuống ngá»±a, tiệc sinh nhật, giải trí xem ciné, ăn kem,…tốn kém thấy mà sợ. Protocole nghi lá»… cá»§a giá»›i thượng lưu ăn trên ngồi trước phức tạp chẳng vừa.
- Ai biểu « đèo bồng » mà làm chi, « đỉa mà muốn đeo chân hạc » thì phải cực thân, lòn cúi, đầy bản lĩnh… anh dư biết rồi. Mà sao hôm nay anh lại có hứng bàn ráo riết vấn đỠnầy vậy ?
- Tại em đó chứ ai, em hay kể vá» các cô bạn cá»§a em hiá»n hậu dá»… thương, rồi nay nghe tụi nó bàn tán lâm ly bi đát chuyện « bị đá », « cho leo cây », « bắt cá hai ba tay », há»n ghen, « ngây thÆ¡ cụ »,…bao chiêu cá»§a các cô cậu mà phát ngán, chưa nếm thá»­ mùi mà đã muốn cao bay xa chạy rồi.
- Các anh ấy muốn vừa hù cho ra vẻ « ta đây » vừa khoe thành tích đó, chứ thật ra có gì phải nhá»c tâm để ý. Ãể chứng minh vá» bạn em, hôm nào rảnh rá»—i anh đến trưá»ng rước em Ä‘i rồi cho ý kiến sau. Ãá» phòng kỹ lưỡng nha, đừng té ngá»­a đó, bị sét đánh thình lình, thất tình không kịp ngáp, chừng đó đừng cầu cứu đổ thừa em, mà em cÅ©ng để cho tiêu tùng luôn không thông cảm thương xót đâu.
- Làm gì mà em hâm he anh dữ thế? Sao mà dá»… nổi cÆ¡n “tam bành lục tặc†quá vậy, cắc cá»› có cậu nào đến đây bây giá» chắc “quất ngá»±a truy phong†“chạy tét†“bá thở†không dám quay đầu trở lại đâu. Luân phát nhè nhẹ vào tay em, nheo nheo mắt tươi cưá»i.
- Nói thật vá»›i anh, em có con bạn thân em thích nó lắm, nó xinh xắn hiá»n lành, gia đình ná» nếp gia giáo. Em cÅ©ng muốn giá»›i thiệu vá»›i anh mà thấy anh “cà chá»›n†“cù lần lá»­a†“dá»m†quá nên tịt ngòi luôn. Anh biết má mà, má thấy nó còn khen:†Con nhá» vừa đẹp ngưá»i vừa đẹp nết nữạâ€. Trong trưá»ng nó cÅ©ng thuá»™c hàng hoa khôi đó
- Dám bảo anh tệ thế à, xạo quá ! Tại anh chưa gặp ai hợp “gu†thấy ngưá»i hợp nhãn thôi. Vả lại bận há»c luôn lại còn lo giữ chằng chằng em gái nữa, còn thì giỠđâu mà nhá»› đến chuyện ná» chuyện kia. HÆ¡n nữa cÅ©ng phải đắn Ä‘o “Trao tÆ¡ phải lứa gieo cầu đáng nÆ¡i†như má thưá»ng nói đó.
- Ãừng giận em mà. Xin lá»—i anh nha. Anh biết rõ em quí mến anh như thế nào rồi cho đến nổi mấy đứa bạn quen có lần bảo:
- Mầy nghe Linh, khó có bồ lắm, mầy cứ tìm ngưá»i nào giống như anh cả mầy thưá»ng ca tụng vừa đẹp trai há»c giá»i vừa hào hoa phong nhả chưa có ngưá»i trong má»™ng “nâng khăn sá»­a túi, còn “phòng không lạnh lẽo†thì như “mò kim đáy biển†đó, đừng hòng “dá»… như trở bàn tayâ€, “tết†má»›i tìm ra.
Luân phì cưá»i bắt tay em há»i:
- Rồi Linh trả lá»i thế nào ? Có giãy Ä‘ong Ä‘á»ng thối thác “má»™t rằng không, hai rằng không†không? Coi chừng “vỡ má»™ng†đó em, biết đâu anh quả là số má»™t nhưng là số má»™t từ dưới đếm lên.
- Æ  cái anh hai nầy. Ai mà “ngốc†thế, em đâu có dại gì mà “vạch lưng chỉ thẹo†cho ngưá»i ngoài xem huống chi anh em “ngon lành†thật sá»±. Mà theo em, duyên nợ là do số thôi, nhưng phải tìm má»›i có gặp. Còn tốt xấu là do phúc đức cá»§a ông bà cha mẹ và nhất là cá»§a chính mình.
- Nghe cô gái trưá»ng đầm “chính hiệu con nai vàng†nói mà anh cứ tưởng như cô gái há»c chữ Nho, Tam tá»± kinh. Như vậy anh cÅ©ng mừng và hãnh diện là anh có cô em dù hưởng ná»n văn hóa ngoại, tiến bá»™ mà tâm hồn vẫn thuần túy Việt nam. Sau má»™t hồi trầm ngâm, Luân chấm dứt câu chuyện:
- Có thể hôm nào đó anh sẽ nghe theo lá»i em đến trưá»ng em “xem mắt†các ngưá»i đẹp diá»…n hành rồi chừng đó tính sau. Biết đâu, ai há»c được chữ ngá» !
- Vào nhà chơi đi Hằng, cứ để xe đạp trong sân đi, không sao đâu. Thuần My cũng đến nữa. Hôm nay không có ai ở nhà hết, tự do thả giàn mà. Linh vui vẻ kéo tay Hằng vào nhà.
Há» là bốn cô gái cùng lá»›p từ năm thứ nhất đến lá»›p 12 Trung há»c không “sắc nước hương trá»i†nhưng Ä‘á»u có nét duyên dáng riêng, má»—i cô Ä‘á»u có nhân cách đặc biệt cá»§a mình.
Hằng mở túi ra, mang há»™p bánh đặt lên bàn cưá»i vui vẻ:
- Măn mình dạy làm bánh kẹp. Tưởng dá»… mà “đổ mồ hôi há»™t†đó nào là trở khuôn, cuá»™n bánh luôn tay, phải gá»i mẹ “cứu bồ†mãi má»›i có bánh ngon dòn không bị khét như cá»™t nhà cháy.
Cửa bật mở toang là có tiếng hít hít mũi reo vang của My, Thuần:
- Chà món gì mà thơm quá vậy ? Tụi nầy cũng vừa ghé Givral La Pagode mua pâté chaud sandwich croissant còn “nóng hổi vừa thổi vừa ăn†đây. Tiệm đông khách quá phải chỠlâu sốt ruột quá chừng.
- Mình cÅ©ng nhá» mẹ chỉ làm xôi vò ăn vá»›i cÆ¡m rượu nữa. Rồi thêm nồi chè đậu trắng nước dừa béo ngá»t, lại có đậu phá»™ng da cá bà dì má»›i chỉ làm, ngon không thể tưởng.
- Ãiệu nầy ăn đã thèm chắc cÅ©ng làm sao cho hết. Anh Luân cÅ©ng không có ở nhà nữa à? Chưa bao giá» tụi nầy thấy mặt ông anh cá»§a bà hết, My thắc mắc há»i.
Ãối vá»›i há», Luân thật xa cách vì lá»›n tuổi hÆ¡n nhiá»u nên chỉ há»i thăm lấy lệ thôi chứ không có hậu ý nào khác.
- À mà quên há»i chừng nào anh Luân ra trưá»ng, anh có cô nào chưa vậy Linh? Thuần há»i.
- Chưa thấy ảnh tiến bá»™ chút nào trong vấn đỠnầy. Anh em mình thân nhau lắm. Có lần mình đùa chê ảnh “nhát gáiâ€, mấy bà biết ảnh phản pháo lại như thế nào không? Còn hÆ¡n là “dại gáiâ€, em có thích anh em như thế không? Mấy ông anh mà, nhiá»u khi “ương ngạnh†“bướng†hết chá»— chê, cãi khó lại lắm. Anh có hứa vá»›i mình hôm nào sẽ ghé qua trưá»ng mình để diện kiến vá»›i các bồ đó, chịu không? Hằng từ nảy giá» ngồi im bây giá» cÅ©ng góp ý:
- Vậy là Linh có ông anh “ngon lành†đó, chìu em gái hết mình. Còn anh Phi mình thì luôn tá» ra “quyá»n huynh thế phụâ€, khuyên răn Ä‘e còn hÆ¡n ba má mình nữa như “ông cụ nonâ€, mặt mày nghiêm trang như cụ đồ Nho lắm lúc cả nhà không ai nhịn được cưá»i. Mình thích nghe anh “giảng đạo†lắm vì anh hay lồng vào khi thì ca dao khi chuyện hay tích sá»­.
- Tiếc là mình không có anh trai, nhà chỉ toàn con gái “NgÅ© Long công chúa†đấy. Tụi nầy cứ đùa vá»›i “ông già†là “số đào hoa†“nặng nợ má đàoâ€, má»™t gánh sáu cô.
Sau buổi tiệc “ăn nhậu†nầy chắc tụi mình ít có dịp gặp nhau “tiệc tùng†nữa đâu, chuẩn bị thi cá»­ chứ. My nói. Mình định bắt đầu tuần tá»›i, lúc nào không dá»± giá» há»c ở trưá»ng, mình sẽ vào Thư viện quốc gia ở đưá»ng Gialong để ôn bài. Ở nhà lưá»i quá, không có không khí há»c tập như ở đấy. Các bồ nghÄ© sao?
- Mà nghe nói ở Thư viện nào cÅ©ng thế, đông ngưá»i lắm phải Ä‘i sá»›m má»›i có chá»—. Nhứt định tụi mình cùng nhau Ä‘i nghe. Nếu Ä‘i chung thì chia phiên đứa nào Ä‘i trước thì dành chá»— dùm đứa khác. Ãồng ý nha. Thuần góp ý.
Thấm thoát thá»i gian qua Hôm nay là ngày niêm yết kết quả Tú tài toàn phần. Hồi há»™p lo âu nên Linh nhá» anh đưa Ä‘i. Vừa đến trưá»ng thi, Linh vá»™i Ä‘i tìm các bạn cùng lá»›p. Luân lẽo đẽo theo saụTrước cổng đông ngẹt thí sinh đầy đủ các trưá»ng Ä‘ang chỠđợi, ngưá»i nào ngưá»i nấy mặt mày nghiêm trang khác hẳn ngày thưá»ng.
- Bạn em đứng đằng kia kìa anh hai? Mình lại gặp hỠđi.
Bất giác Luân Ä‘i chậm lại có thể vì lần đầu tiên đối diện vá»›i các bạn gái em mình. Luân đảo mắt nhìn quanh trước các cô gái gần gần đấy như thị sát quang cảnh làm ná»n, nếm chút rượu khai vị trước buổi khai mạc trình diá»…n. Hôm nay má»™t phần nào bá»™ mặt thật con ngưá»i má»›i lá»™ rõ ra vì chỉ có lúc lo lắng ưu tư ngưá»i ta má»›i khó ká»m chế lòng mình. “Giận cá chém thá»›tâ€, ganh tị, than thân trách trá»i…bao xấu tốt má»i có dịp hiện nguyên hình, xì ra. Luân thung dung theo sát em gái mình không vá»™i vã vì đối vá»›i Luân các cô nầy thật sá»± không phải là đối tượng Luân nhầm tá»›i.
- Ãây là Hằng My Thuần, anh Luân mình đấy, Linh chỉ giá»›i thiệu sÆ¡ thôi chứ trong lúc nầy đâu có lòng dạ nào mà nghÄ© tá»›i chuyện khác.
- Chào anh. Nghe tiếng anh đã lâu rồi nay mới có dịp gặp. Lo quá anh Luân ơi !
- Hồi trước anh há»c giá»i mà anh có hồi há»™p không? Em thì làm bài không hoàn toàn nên ngán quá, e lần nầy “trợt vá» chuốiâ€.
-Còn em thì đã đi xem kết quả mấy phen rồi mà lần nào cũng vậy, tim đập thình thịch liên hồi khi dò danh sách gần đến hỠmình.
( Thi Tú tài Pháp, danh sách thưá»ng ghi theo há» thay vì tên )
- Ãó là tâm trạng chung cá»§a thí sinh không phân biệt giá»›i nào. Anh cÅ©ng vậy thôi. Bá» ngoài có khi thấy tỉnh bÆ¡ vậy chứ bên trong cÅ©ng lo ‘thúi ruá»™t thúi ganâ€.
- “ Há»c tài thi mạng†vì đâu có ai thuá»™c hết tất cả bài há»c nổi. Mình thì chỉ cần “trật tủ†là “quýnh quíuâ€, mất bình tÄ©nh, đầu óc rối ren, “loạn xạ ngầu†rồi. Tuy nhiên mình tin các bồ may mắn hÆ¡n nên hy vá»ng “dư sức qua cầu†mà, Linh tìm cách lên tinh thần các bạn.
Kết quả cả bốn cô Ä‘á»u “qua truông†hạng Bình, Bình thứ. Ai cÅ©ng bảo là Luân mang may mắn cho há» làm Luân phì cưá»i và còn nhất định “khao†Luân má»™t chầu kem ngày nào đó do Luân chá»n. Ngoài ra còn định giá»›i thiệu Luân cho các chị bạn bè bà con nữa.
- Anh xin nhận hết không để các cô khen thêm đâu vì “Le refus des louanges est le désir d’être loué deux fois » ( Từ chối lá»i khen là muốn được khen hai lần ). Bây giá» thì các cô nên vá» nhà ngay để báo tin mừng cho gia đình, Luân vui vẻ trả lá»i rồi má»i ngưá»i chia tay.
Thấm thoát thá»i gian trôi qua bạn bè ít có dịp gặp nhau hÆ¡n. Luân cÅ©ng trình luận án ra trưá»ng và Ä‘ang chuẩn bị nhận nhiệm sở. Dù bận rá»™n tất bật, thế mà không hiểu vì sao, Luân lại không quên ngày gặp gỡ “định mệnh†ấy.
- Linh à, mấy bạn em bây giá» thế nào? Ãịnh há»c gì em biết không?
- Thuần My nghe đâu vào Duợc Y, em chỉ còn thưá»ng xuyên liên lạc vá»›i Hằng thôi. Hằng vừa xin dạy giỠở má»™t Trung há»c công lập nào đó vừa tiếp tục há»c Ãại há»c văn khoa. Hằng xinh đẹp hiá»n lành nên nhiá»u cậu theo Ä‘uổi, các bạn bè cá»§a mẹ Hằng cÅ©ng gấm ghé há»i dò cho con trai.
- Còn Hằng thì sao? Có ai lá»t vào mắt xanh “mÆ¡ huyá»n†rồi chưa ? Hằng có tá»± đắc ngầm, tá»± cao tá»± đại, làm vẻ con gái nhà lành để nâng cao giá ngá»c mình lên tá»›i tận trá»i xanh không?
- Æ  hay, sao hôm nay anh có vẻ Ä‘iá»u tra vá» Hằng nhiá»u thế? Cô bé nầy, tụi em là bạn thân từ trước đến nay, em thích Hắng lắm, bình dị, trầm tÄ©nh, ít quạu quá», biết Ä‘iá»u, đâu đó phân minh, không “xìu xìu ểnh ểnh†“ba phải†ngang ngạnh, xu thá»i. Thấy hiá»n khô vậy mà không phải khá» khạo đâu, đừng “ nhìn mặt mà bắt hình dongâ€. Em không được như Hằng đâu.
- Anh má»›i gặp Hằng có hai lần nhưng sau lần Ä‘i ăn kem ấy, anh cÅ©ng có nhận xét gần giống như em. Các bạn em Ä‘á»u thoải mái đàng hoàng thành thật dá»… thương nhưng Hằng có vẻ hồn nhiên không gò bó, tá»± toát ra sức mạnh ná»™i tâm đôn hậu kiên trì cá»§a những bà mẹ bao dung “vượng phu ích tử†ngày xưa.
- Lần đầu tiên em má»›i thấy anh hai em sâu sắc như vậy? Em mừng là anh em mình cùng quan Ä‘iểm như nhau vá» vấn đỠnầy. Anh có muốn tìm hiểu Hằng thêm không? Danh sách “ứng cá»­ viên†“cây si†cÅ©ng dài lắm, không biết anh có đủ thá»i gian, tình cảm để “thượng đài†không?
- Có gì anh sẽ bàn vá»›i em. Chuyện tình cảm khó Ä‘oán trước lắm. Thật sá»± anh cÅ©ng thấy mình có cảm tình đặc biệt đối vá»›i Hằng từ lần đầu lận. Không hẳn là tiếng sét nhưng là má»™t cảm giác mÆ¡n trá»›n, nhẹ nhàng, êm dịu làm má»m lòng mình thật lạ mà cÅ©ng thật gần làm sao.
Linh nhìn anh thật sâu cưá»i cưá»i thầm nghÄ©: “Ãúng là con đưá»ng lần vào tình yêu rồi†và vừa Ä‘i vừa hát nho nhá»: “Ai có vá» bên bến sông Tương nhắn ngưá»i duyên dáng tôi…†tôi làm sao anh Luân? Anh tiếp lá»i Ä‘i.
- Tôi si…í i, Em vừa bụng chưa ?
Thế là hai anh em cưá»i xòa, thông cảm nhau hÆ¡n.

Ba tháng sau, ai cÅ©ng bận rá»™n vá»›i cuá»™c sống nên câu chuyện tình cảm tưởng như Ä‘ang bị xếp lại má»™t bên. Má»™t ngày chúa nhật đẹp trá»i, cả nhà Luân quây quần bên nhau còn chá» Linh vỠăn chung.
- Hôm nay con muốn thưa ba má má»™t chuyện. Hôm nào ba má có rảnh, con xin đưa ba má đến nhà cô bạn gái con để hai gia đình quen nhau và nếu ba má chấp thuận thì xin lên tiếng há»i cưới luôn.
- Trá»i đất ! Thật vậy hả con, con có quen cô nào rồi à, lâu chưa mà không cho ba má biết. Con đã nghÄ© chín chắn rồi chứ? Mà sao gấp gáp dữ vậy? Có chuyện gì xảy ra không? Bà Tùng mẹ Luân lo lắng há»i.
- Con nó lá»›n rồi để tá»± nó quyết định, bá»™ bà không thích có cháu để ẳm bồng ná»±ng nịu sao? Nó đỠnghị gì mình làm theo ý nó thôi. Mình tin nó biết lá»±a chá»n ngưá»i tâm đầu ý hợp vá»›i nó để tụi nó ăn Ä‘á»i ở kiếp nhau hòa thuận hạnh phúc. Nó chá»n ai mình bằng lòng liá»n phải không bà? Ông Luân chậm rãi nói. Luân à chương trình cá»§a con là như thế nào, để cho ba má sắp xếp công ăn việc làm nghe con. Con phải báo cho bên đàng gái biết trước nữa chứ ?
- Con đã xin phép rồi, chỉ còn chá» sá»± quyết định cá»§a ba mẹ định ngày nào sang cho biết thôi. Há» cÅ©ng không làm khó khăn gì cả, còn xin má»i ba má đến chÆ¡i nữa.
- Nảy giá» mà quên há»i con, cô ấy tên gì ở đâu? Mẹ vẫn thắc mắc sao con đánh nhanh đánh mạnh thế ! Con có chắc ăn không ?
- Mẹ lo xa quá, mẹ biết con mà. Con lá»›n đầu rồi vậy mà vẫn là thằng con nhá» cá»§a ba mẹ, vẫn cần lá»i khuyên kinh nghiệm hoài hoài, con chưa dám qua mặt vù vù ba mẹ đâu. Thật ra con chỉ quen cô nầy gần đây thôi, gặp mấy lần. Nhưng vì muốn tìm hiểu rõ nhau hÆ¡n để Ä‘i đến việc lâu dài, con đã đến thẳng nhà cô ấy xin ra mắt làm quen và vá» trình lại gia đình.
Câu nói của Luân bị ngắt ngang bởi sự xuất hiện đột ngột của Linh.
- Con bị kẹt xe nên vỠhơi trễ. Ủa, mà sao cả nhà chưa ăn cơm? Mẹ sao thế? Có chuyện gì vậy anh Luân?
- Vào bàn ăn luôn đi con, chẳng có chuyện gì đâu. Anh Luân con vừa định cưới vợ đó.
- Thật hả anh, hoan nghinh thôi. Mà ai mới được chứ? Cô nào có phúc vậy?
- Ba mẹ cÅ©ng Ä‘ang há»i đây, con cÅ©ng chưa được anh con thố lá»™ tâm sá»± à, sao mà giấu kỹ vậy Luân?
- Ãâu có mẹ. Như con đã thưa vá»›i ba mẹ rồi, con thấy có cảm tình vá»›i cô ấy nên trá»±c tiếp đến xin cho hai há» làm quen vá»›i nhau danh chánh ngôn thuận thôi, chứ chưa có gì sâu đậm hết.
- Anh thương ai là em á»§ng há»™ cả hai tay lẫn hai chân liá»n, anh đừng sợ cảnh “Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồngâ€, còn ba má mình thì hiá»n lành thương con mong có cháu…Thôi anh bật mí Ä‘i đừng để cho ba má sốt ruá»™t nữa. Mà sao hồi sáng nầy mí mắt mặt em giật giật quá, em nghi chắc có chuyện gì có liên quan đến mình, hy vá»ng Ä‘iá»m lành.
- Lại cái trò tin dị đoan, để cho anh nói cái đã, con cứ tươm tướp nói huyên thiên luôn miệng làm anh con mắc cỡ đó.
- Không sao đâu mẹ, Linh cũng có trực giác tốt lắm khi nghi gì có khi đúng đó mẹ.
- A ha được khen lúc nầy là chắc đã vào vòng chung kết rồi. Cho em đoán nha, Hằng phải không?
Luân bật cưá»i thành tiếng làm Linh hÆ¡i “quê†tròn mắt bí xị nói:
- Ghét anh Luân quá Ä‘i thôi. Xin lá»—i anh, thầy bói trật quẻ rồi, chán phèo. - Anh có nói em sai đâu, Luân vổ vổ vào vai em gái, phải nghÄ© suy tá»± tin trước khi tuyên bố chứ. Cái lưỡi quan trá»ng lắm, lá»i nói phát ra rồi là không bao giá» lấy lại được và đặc biệt là ảnh hưởng cá»§a nó vượt cả thá»i gian lẫn không gian, không ai Ä‘oán được. “Ngôn dá»±c trưá»ng phi†lá»i nói có cánh và bay xa mà. - Vậy là Hằng hả anh hai?
- Hằng nào, Hằng bạn Linh đó à? Bà Tùng ngạc nhiên há»i.
- Dạ phải. Linh bảo với con là mẹ có lần cũng khen Hằng nữa phải vậy không mẹ? Mẹ bằng lòng chứ. Ba thì chắc chưa gặp Hằng, khi nào gặp ba sẽ cho ý kiến sau cũng không muộn đâu.
Thế rồi má»i việc xảy ra trôi chảy, hai bên lại khám phá là bạn há»c cÅ© hồi thá»i Trung há»c nên mừng vui cảm động kết nghÄ©a suôi gia. Ãám cưới được cá»­ hành sau đó má»™t năm. Luân Hằng sống thật hạnh phúc bên nhau. Hằng Ä‘i dạy được hai năm thì xin ngưng vì phải theo chồng Ä‘i từ đơn vị nầy đến đơn vị khác. Sau đó Luân lại được giải ngÅ© vá» Saigon mở phòng mạch, hai con lần lượt ra Ä‘á»i, gia đình mở to hÆ¡n, đầm ấm.

Sau 30-04-75 gia đình Luân Hằng tìm cách vượt biên, Hằng và hai con thoát được sang Mỹ, Luân bị bắt giữ. Ông bà Tùng phải lo thăm nuôi cho đến ngày Luân được thả ra, nhà cửa Luân đã bị tịch thu trưng dụng. Cuối cùng sau vài lần vượt biên tiếp theo, Luân cũng được Nữ Thần Tự do chiếu cố vui mừng báo tin sốt dẻo cho vợ con.

Thế là cả nhà Ä‘oàn tụ trên đất tạm dung. Sau má»™t thá»i gian nghi ngÆ¡i làm thá»§ tục giấy tá», Luân đỠnghị vá»›i Hằng là anh xin tiếp tục há»c lại. Hằng chẳng những bằng lòng mà còn khuyến khích anh đừng bá» cÆ¡ may vì Hằng còn đủ sức lo cho gia đình và phụ giúp chồng trong việc tạo dá»±ng sá»± nghiệp tương lai. Hằng hoàn toàn tin tưởng ở chồng nên không ngần ngại gì khi Luân phải sang qua má»™t tiểu bang khác để trá» há»c lâu lâu má»›i vá» nhà má»™t lần. Ngả rẽ lứa đôi, khúc quanh tình cảm?
Thòi gian qua nhanh thấm thoát mà Luân đã được hành nghá» bác sÄ©. Hằng và các con mong ngày Ä‘oàn tụ thương Luân phải khó nhá»c để làm rạng rỡ giống dòng. Nhưng lần nầy vá» nhà, Luân lại tất bật ra Ä‘i ngay viện cá»› là phải trình diện nhiệm sở má»›i và hẹn sẽ cố tìm việc thuận tiện khác gần nhà hÆ¡n. Lá»i hứa, lá»i hứa ! “Parole, parole,…†« lá»i nói không mất tiá»n mua » mà.
Rồi nay lần mai lá»±a, Luân viện cá»› nầy cá»› ná» trì hoãn ngày vá» thăm gia đình. Ãịa chỉ cÅ©ng thay đổi luôn lý do chưa tìm được nÆ¡i cư ngụ thích hợp. Tuy nhiên để trấn an Hằng, Luân vẫn thưá»ng xuyên hằng tuần Ä‘iện thoại tá»± động há»i han. Hằng bận rá»™n vá»›i cuá»™c sống nuôi con nên cÅ©ng nguôi ngoai không nghÄ© xa xôi gì nhiá»u.
Có lần trong sở làm, các bà thưá»ng kể cho nhau việc gia đình mình trong những lúc giải lao, thình lình má»™t bà bạn bật nói :
- Chị Hằng à, sao mà chị hiá»n quá, chị dám để ông xã Ä‘i biá»n biệt không biết ngày nào vá». Ãàn ông mà, không có vợ con ở má»™t bên, dá»… sa ngã lắm, chị không ngán sao ?
- Có chứ nhưng trưá»ng hợp tôi đành vậy thôi. Vả lại theo tôi nếu há» hết thương mình thì có cố níu kéo há» cách nào Ä‘i chăng nữa cÅ©ng hoài công. Hiện giá» các con Ä‘ang lá»›n, má»i ưu tiên cần tập trung vào chúng nó, lo chuyện khác nữa chắc bạc đầu già háp Ä‘i thôi.
- Chị cÅ©ng nên đỠphòng má»™t chút, chứ chừng hỠ« lậm » rồi thì khó kéo ra lắm. Chị có bạn bè gì ở chá»— ảnh ở không ? Tìm cách há»i thăm há» cho biết. Tôi thì ghen ngầm như Hoạn Thư, nhà tôi cứ bảo tôi là « sư tá»­ Hà Ãông », ghen bóng ghen gió hổng ai bằng. Vậy mà có lúc ổng cÅ©ng « léng phéng » Ä‘i tìm cá»§a lạ đó làm tôi nổi « xung thiêng » chén đĩa bay luôn, mà còn sợ… nên chỉ la lối lúc ổng vắng nhà.
- Rồi anh nhà có biết không ?
- Tụi nhá» mét hết vá»›i ba chúng còn thêm tình tiết éo le lâm ly bi đát nữa. Chúng nó còn ghẹo ba chúng là mẹ còn có nhiá»u chiêu hay lắm, há»c có bài bản đàng hoàng chưa muốn Ä‘em ra áp dụng thôi.
- Chắc chị chỉ « làm hùm làm hổ » để ngăn ngừa ảnh đừng đi quá đà thôi phải không ? một chị bạn chêm vào, mình thấy bà « phổi bò » lắm « nói toạc móng heo », « oang oang » chứ không sâu hiểm chút nào hết.
Hết lúc giải lao, câu há»i cá»§a chị bạn chỉ làm cho Hằng suy nghÄ© thoáng qua rồi quên dần theo công việc và nhịp sống. Hằng còn cảm thấy bây giá» gánh nặng như vÆ¡i Ä‘i, Luân đã thá»±c hiện lại được ước mÆ¡ cá»§a mình và đối vá»›i con cái trách nhiệm từ nay đã có mẹ lẫn cha, hạnh phúc.
Thế rồi, má»™t hôm bất ngá» Hằng nhận được thư cá»§a Linh từ Việt nam gá»­i sang. Linh báo cho Hằng hay là vợ chồng Linh cÅ©ng sắp được sang Mỹ theo diện H.O và hai ba lần Linh lập Ä‘i lập lại là có ngưá»i viết thư há»i có phải anh chị đã ly thân ly dị.

Hằng giật mình nhá»› lại có lần Hằng cÅ©ng được Ä‘iện thoại cá»§a má»™t chị bạn ở tiểu bang khác gá»i há»i thăm vợ chồng Hằng có còn « cÆ¡m lành canh ngá»t » không ? Chị nầy còn cho biết thêm là cô bạn y tá cá»§a chị sắp lập gia đình vá»›i má»™t bác sÄ© Việt bị vợ chê « cho ra rìa » cÅ©ng có há» tên như chồng Hằng. Hằng vẫn còn cho rằng tên trùng tên và hoàn cảnh Luân Hằng, xem ra cÅ©ng làm cho bạn bè thắc mắc là phải.
Ngay cả ba má Hằng cÅ©ng đã nhiá»u lần khuyên Hằng nên dá»i nhà theo chồng nhưng chính Luân đã khuyên vợ đừng làm xáo trá»™n cuá»™c sống các con, anh sẽ cố thu xếp vì theo anh phãi « an cư má»›i lập nghiệp » được. HÆ¡n thế nữa làm sao Hằng nghi ngá» Luân được vì Luân vẫn Ä‘á»u đặn gá»i vá» nhà, nếu có trá»… thì có đủ lý do dá»… thương chính đáng để tá»± bào chữa.
Không biết trong thâm tâm Hằng buồn lo thế nào nhưng ngoài mặt, đối vá»›i các con, luôn luôn Hằng biện há»™ cho Luân. Hằng vẫn vui mừng kể lại cho các con nghe lá»i cha dặn, khuyên, khen. Ngay cả ngày cưới há»i cá»§a các con Luân cÅ©ng đứng ra làm suôi đàng hoàng. Cần gì Hằng có thể liên lạc ngay vá»›i Luân qua Ä‘iện thoại cá nhân. Vá» tiá»n bạc Hằng cÅ©ng không bao giá» thắc mắc gì cả, bây giá» Hằng khá»i phải phụ Luân nữa, Hằng sẽ dành dụm để mua nhà cho vợ chồng già sau nầy. Bao dá»± tính cho tương lai.
Mấy năm sau. Tình trạng vẫn không thay đổi gì hÆ¡n, Hằng bận rá»™n vá»›i việc làm và cháu ná»™i cháu ngoại nên không có thì giỠđể phiá»n giận Luân. Năm khi mưá»i há»a Luân ghé thăm rồi lại Ä‘i ngay ít khi ở lại lâu dù trong mùa hè hay mùa Ãông. Hằng vẫn vui vẻ âm thầm chịu đựng tiếp đón chồng không má»™t lá»i ghen tuông trách móc.
Nhá»› có lần Linh gá»i Ä‘iện thoại sang hiến kế :
- Chị không thể chần chừ được nữa, chị phải làm cách nào đó, « làm trận làm thượng », « làm mình làm mẩy », nổi trận lôi đình « tam bành lục tặc » lên Ä‘i để bắt ảnh vá» chứ, không ấy ảnh Ä‘i luôn thì hết cứu vãn được nữa. Mình cÅ©ng đã gá»i ảnh « nhằn » ảnh quá xá rồi đó. Chị Hằng Æ¡i, Linh lo lắm. Có ngưá»i cho Linh hay dưá»ng như ảnh có « tằng tịu » gì vá»›i ai đó, cô này còn trẻ nữa thì phải. Linh cÅ©ng không tin nhưng đỠphòng là hÆ¡n Ä‘i Hằng.
- Linh biết tính anh Luân mà, anh quyết định gì rồi khó có ai lay chuyển được. Theo mình, nếu anh có gì thì anh cÅ©ng thẳng thắn nói ra chứ không dấu giếm đâu. Còn mình thì ảnh có thay lòng đổi dạ Ä‘i nữa, mình cÅ©ng không bao giỠ« anh Ä‘i đưá»ng anh tôi đưá»ng tôi » hay « ông ăn chả bà ăn nem ». Tùy ảnh thôi, mình để anh tá»± do thá»±c hiện ý riêng.
Linh nghÄ© xem, mất mát nhiá»u rồi, tuổi Ä‘á»i còn lại bao nhiêu đâu nữa mà há»n giận ăn thua đủ nhau, phải cố giữ cái gì tốt đẹp cá»§a mình truyá»n lại cho con cháu sau nầy, Ä‘á»i đáng sống nhất là khi mình vượt qua thá»­ thách buồn lo. - Lý do nào mà anh chưa chịu vá» làm việc bên chị ? Hằng Æ¡i sao chị không nghÄ© đến cảnh chị vò võ má»™t mình, phòng không chiếc bóng trông ngóng anh sao ? Các cháu nữa, có bao giá» các cháu đặt dấu há»i vá» ba chúng không ?
- Sang bên đây, ai cÅ©ng hùng hục chạy bá thở theo nhịp sống thá»i đại, sinh viên há»c sinh cÅ©ng thế, ngưá»i Ä‘i làm kiếm sống cÅ©ng phải nai lưng ra làm việc chứ tiá»n bạc đâu tá»± nhiên mà có như bao nhiêu ngưá»i bên quê nhà cứ tưởng dân tị nạn in tiá»n ra được vậy. Vá»›i cuá»™c khá»§ng hoảng kinh tế thế giá»›i ngày nay, cuá»™c sống gay go hÆ¡n nhiá»u. Mình nghÄ© để anh ấy tá»± do làm theo ý thích, ngăn làm sao được mà hòng. Mình tin anh Luân ý thức bổn phận trách nhệm cá»§a anh lắm. Ãừng làm anh rối trí mất sáng suốt vô ích, hoài công.
- Mình chịu thua Hằng thôi. Ba mẹ hồi còn sinh thá»i vẫn thưá»ng bảo thương chị còn hÆ¡n anh Luân nữa đó. Còn Linh thì chị đã biết rõ rồi.

Thấm thoát đã 14 năm qua. Cả nhà đang quây quần mở quà mừng sinh nhật của Hằng. Chuông điện reo.
- Ai thế mẹ ? Mẹ có khách à ? Ãá» cháu nó ra mở cá»­a cho.
- Không, mẹ không có má»i ai hết. Cháu ra xem thá»­ Ä‘i.
- Xin lá»—i ông há»i ai?
- Bà Hằng. Cháu là gì của bà vậy ?
- Ngoại Æ¡i, có khách há»i ngoại. Xin Ông chá» má»™t chút ngoại cháu ra ngay.
- Cám ơn, cháu ngoan quá.
- Cả nhà đổ xô ra. Ãến cá»­a Hằng khá»±ng lại kêu lên trong tiếng nấc nghẹn ngào : Anh, ba con đó, ông đấy các cháu Æ¡i.
Các con sá»­ng sốt, các cháu ngẩn ngÆ¡. Trước mắt há» là má»™t ông già tuy còn quắc thước nhưng gầy nhom tóc bạc trắng phau. Hình ảnh cá»§a ngưá»i cha linh hoạt vui tươi cưng chiá»u con trẻ ngày xưa biến mất. Không gian như khó thở hÆ¡n, khoảnh khắc đối diện sao mà dài vô tận ?
Hằng lấy làm lạ là sao các con không thốt má»™t lá»i nào chào mừng bố ngay. Luân cảm thấy ngay cÆ¡n buồn Ä‘au đè nén lắng sâu cá»§a các con như sắp bá»™c phát, chỉ cần má»™t cá»­ chỉ, lá»i nói vô tình cÅ©ng có thể là ngá»n lá»­a thiêu rụi dÄ© vãng gia đình hạnh phúc. Nhìn thái độ úp úp mở mở há»n giận cá»§a đám trẻ, Luân Ä‘oán là các con đã nghi ngá» má»i chuyện mà có lẽ để tránh sá»± ngỡ ngàng Ä‘au buồn cho mẹ, không ai tiết lá»™ Ä‘iá»u mình khám phá được.
Rồi trước nổi vui mừng cá»§a mẹ, như tÄ©nh cÆ¡n mê, kẻ trước ngưá»i sau gượng cưá»i chào bố và để mẹ đừng ngượng ngập gá»i rối rít các cháu ná»™i ngoại đến ra mắt ông. Không khí dãn dần.
Hằng như không có chuyện gì xảy ra, má»i chồng rá»­a mặt để cùng nhau ăn cÆ¡m. Luân cÅ©ng không quên mở quà tặng cá»§a mình biếu vợ, má»™t chiếc áo ngá»§ màu hồng có thêu hai mẫu tá»± HL quyện lấy nhau. Sau khi ăn, Luân còn gá»i đích danh từng cháu má»™t để tặng quà làm các con hết sức cảm động và ngạc nhiên thích thú. Các cháu nhá» quấn quít ngay vá»›i ông há»i chuyện huyên thiên.
« Mặt nhìn mặt càng thêm tươi,
Bên lá»i vạn phúc, bên lá»i hàn huyên ».
Tiệc tàn, khuya rồi má»i ngưá»i ra vá», Tâm đứa con gái lá»›n bồng đứa con nhá» ngá»§ gà ngá»§ gật trên tay há»i bố :
- Chừng nào bố đi lại ?
- Bố định vá» luôn đây sau khi hoàn tất giấy tá». Cám Æ¡n các con thật nhiá»u cho ngày hôm nay. Luân cảm động bắt tay hai con, dâu rể vừa ná»±ng xoa đầu các cháu có đứa cÅ©ng đã khá lá»›n trá»™ng rồi.
- Mừng cho bố mẹ bao nhiêu năm mới đoàn tụ. Tụi con vỠđây bố mẹ nhé.
Vào nhà, Hằng như thưá»ng lệ, vá»™i dá»n dẹp nhà cá»­a cho vén khéo rồi nghỉ ngÆ¡i để ngày mai còn Ä‘i làm. Luân cÅ©ng tiếp tay phụ Hằng nói như phân bua :
- Ãáng lý ra anh nên bàn trước vá»›i em quyết định cá»§a anh trở vỠđây luôn nhưng thình lình các con há»i bắt bí quá nên anh trả lá»i dứt khoát cho các con yên tâm. Anh thật có lá»—i vá»›i em nhiá»u quá, gương vỡ khó lành phải không Hằng ?
Không bao giá» em trách móc càu nhàu nói xá» xiên móc ngoéo anh gì cả, em cứ lo chu toàn bổn phận em đối vá»›i con cái, gia đình bên chồng bên em không chút than van. Vợ chồng Linh còn phiá»n giận anh, anh nghÄ© em biết má»i chuyện nhưng em vẫn yêu tin anh.
Em nhá»› không có má»™t lần em xin anh số phone nhà, anh hứa cho rồi lá» Ä‘i, từ đó em không bao giá» há»i nữa. Em đã thá»±c hiện đúng lá»i hứa cá»§a chúng ta từ khi biết nhau cho đến ngày nay. Em hiểu rằng anh, phải có má»™t nguyên nhân gì sâu xa lắm, anh má»›i định thay lòng đổi dạ thôi. CÅ©ng có thể vì vậy mà anh bị xâu xé đành bá» trôi bao cám dá»— phản bá»™i. Em đừng tưởng ngưá»i đàn ông nào cÅ©ng biết hối lá»—i cá»§a mình đâu ? Thưá»ng lỡ trá»›n quá đà là Ä‘i luôn mặc cho hậu quả, hưởng thụ cái đã rồi sau đó tính sau.
- Chuyện qua rồi, bây giỠanh định thế nào ?
- Anh đã xin nghỉ việc vỠđây rồi tính cũng không muộn. Em thấy có gì trở ngại không ?
- Anh vá» nghỉ ngÆ¡i má»™t thá»i gian Ä‘i. Sau đó chúng mình sẽ trả ngôi nhà nầy và mua ngôi nhà khác cho riêng chúng mình phải không anh ? Quan trá»ng nhất lúc này là sức khoẻ cá»§a anh, anh gầy nhom hà. Thôi bây giá», cố dá»— giấc ngá»§ Ä‘i, còn thá»i gian mà.
Má»™t gánh nặng như vừa được cất Ä‘i khá»i lồng ngá»±c Luân. Luân nhìn vợ bằng má»™t cái nhìn khó tả làm Hằng lúng túng, cúi mặt dấu Ä‘i những giá»t nước mắt thá»§y chung.

Mấy tháng sau, má»™t hôm Hằng nhận được thiệp đám cưới mà Hằng hoàn toàn không quen biết chú rể lẫn cô dâu, trong thư còn có kèm theo hàng chữ viết tay khẩn khoản đến dá»±. Hằng trao thư cho Luân xem và há»i Luân có biết ai không. Luân nhìn sâu vào mắt Hằng thong thả há»i :
- Em không nghÄ© ra là ai thật à ? Ãố em đó.
- Bạn anh em không biết hết, em chịu thôi. Nhưng chắc phải là trong những ngưá»i bạn thân nhất cá»§a anh.
- Em đúng là ngưá»i bạn Ä‘á»i lý tưởng cá»§a anh. Tình yêu cá»§a em không ích ká»·, anh thật có phúc đã không mất em dù anh biết mình có lá»—i khó thứ tha. Bao nhiêu năm sống xa nhau mà không bao giá» có lá»i trách móc nói nặng lá»i. Em luôn để anh tá»± do hành động giải quyết vấn đỠtình cảm cá»§a mình. Chuyện đã qua rồi, nhưng anh cÅ©ng phải kể cho em biết vì sao anh không vá». Anh dù được em tha thứ nhưng thiết tưởng anh cÅ©ng phải nói rõ lý do không phải để tá»± biện há»™ mà để trút bầu tâm sá»± thôi.
- Anh đã nói vậy em xin nghe.
- Cô ấy là y tá ở nhà thương anh làm việc trước kia, cô cÅ©ng vượt biên hụt cùng chuyến vá»›i anh, mất hết suýt bị bắt. Anh trắng tay, cô ấy đỠnghị cho anh mượn tiá»n cùng tìm chuyến khác Ä‘i, sau nầy qua bên đây trả lại. Khi sống ở trại tị nạn cô cùng gia đình rất tốt vá»›i anh lúc anh Ä‘au nặng, rồi còn nhá» gia đình bên Mỹ bảo lãnh nữa dù anh nói đã có em lo rồi. Sang bên đây biết anh chân ướt chân ráo chắc sẽ không tiếp tục há»c lại, cô khuyên anh nên sang bên ấy có Ãại há»c nổi tiếng để tiện việc há»c hÆ¡n. Thật ra cô ấy còn trẻ hÆ¡n anh nhiá»u, anh chỉ xem như má»™t ngưá»i em gái tốt bụng. Nhưng em cÅ©ng biết « lá»­a gần rÆ¡m » mà.
- Thương anh làm sao, thật khó xử quá phải không anh ?
- Bạc đầu đó chứ em. Phải chi em ghen lồng lá»™ng lên, đánh ghen, mét ba má,… chắc anh dá»… xá»­ sá»± hÆ¡n. Ãằng nầy em cứ khuyến khích anh, tin anh, còn luôn luôn cám Æ¡n gia đình đã giúp đở anh, nhắc anh phải biết Æ¡n, qua biếu hằng năm, em chu đáo quá.
Dần dà anh thì xa gia đình quá lâu, cô ấy cÅ©ng không lập gia đình, hoàn cảnh thuận tiện cho hai ngưá»i gần nhau hÆ¡n. Cô nầy cÅ©ng khôn ngoan lắm, có lẽ để đầy đủ lý do thuyết phục anh, cô tìm má»i cách Ä‘iá»u tra vá» em và các con. Có lần cô còn gá»­i cả thư vá» em Linh há»i đã nghe phong phanh vợ chồng mình Ä‘ang ly thân sắp ly dị, tin ấy có chính xác không ?
- Nhưng sao cô ấy biết địa chỉ của Linh ?
- Tình cá» thôi vì anh há» cá»§a cô và chồng Linh là bạn há»c vẫn còn liên lạc cho đến ngày nay. Cô ấy cÅ©ng nhá» bạn bè quen biết dá» há»i luôn, em không hay đó thôi, anh cÅ©ng chẳng để ý, ngá» vá»±c cô dám liá»u như thế. Có lần anh ngạc nhiên khi cô há»i thẳng anh :
- Trưá»ng hợp chị nhà muốn ly thân vá»›i anh thì liệu anh có cưới vợ khác không ?
- Vô tình anh trả lá»i : CÅ©ng tùy, nhưng anh không bao giá» nghÄ© là bà xã anh bằng lòng đâu.
- Nếu có bằng chứng là chị ấy đồng ý thì anh vẫn ở vậy luôn à ?
- Thôi bỠqua chuyện nhức đầu đó đi. Tới đâu hay tới đó, anh cũng không khoẻ lắm để lo nghĩ những chuyện phức tạp éo le đâu em.
Thật sá»± mà nói, anh cÅ©ng có cảm tình vá»›i Yến chứ không phải không đâu, nhưng tình em trong sáng quá làm anh lưỡng lá»±, tiến thối lưỡng nan bao nhiêu lần. May là Yến cÅ©ng là ngưá»i tốt không dùng thá»§ Ä‘oạn để rứt anh ra khá»i vòng tay em, Yến có đủ Ä‘iá»u kiện và dư sức làm Ä‘iá»u đó. CÅ©ng vì thế anh quí Yến hÆ¡n và lần lá»±a kéo dài thá»i gian chá» ngày Yến gặp ngưá»i bạn Ä‘á»i.
Rồi thình lình anh bị tai nạn xe, may là không nguy hiểm đến tính mạng. Bấy giá» anh má»›i nhận ra rằng bấy lâu nay mình đã vô tình làm khổ những ngưá»i mình thương yêu nhất vì tính không dứt khoát, ích ká»·.
- Hèn chi mà anh không bạc đầu sao được ?
- Sao không bao giỠem nghĩ đến em hết vậy Hằng ? Em không lo sợ mất anh sao?
- Phải có so sánh má»›i buồn vui, giận tức,…Nên tập thông cảm ngưá»i khác nhất là ngưá»i thân cá»§a mình, làm áp lá»±c cÅ©ng vô ích thôi. Còn vợ chồng, càng già thì tình có bá»›t nhưng nghÄ©a dầy hÆ¡n. Ãừng đứng núi nầy trông núi ná», giận dá»—i ghen há»n nhất thá»i mà không còn sáng suốt thá»±c thi trá»ng tâm cốt lá»i cho cuá»™c sống.
Con ngưá»i mà anh, ai cÅ©ng có những khuyết Ä‘iểm ưu tư hết, do đó thấy ngưá»i khác Ä‘au gì mình cÅ©ng cảm thấy như bị khá»u khá»u móc móc rồi, đâm lo rồi quạu quá» thổi phồng tưởng tượng làm chuyện bé xé ra to.
Theo em mất còn là có số như chúng mình đó chỉ cần má»™t biến đổi là trắng tay. Bao nhiêu ngưá»i còn kém may mắn hÆ¡n sao mình không để ý đến mà lại cứ so Ä‘o ganh tị tá»± làm khổ mình thêm. Anh đừng lo nghÄ© đắn Ä‘o gì nhiá»u nữa cả, hạnh phúc ngày nào là cám Æ¡n Æ n Trên ngày đó.

Thế rồi Luân Hằng quyết định Ä‘i dá»± đám cưới cá»§a Yến Khoa. Ãiá»u mà làm Hằng cảm động bất ngá» là chính cả hai Ä‘á»u được má»i làm ngưá»i chứng trong nghi lá»… hôn phối đạo và Ä‘á»i. Luân nhìn Hằng nghiêm trang bên bàn thá» ký tên vào sổ, bất giác Luân có cảm giác như sống lại đám cưới thật sá»± cá»§a chính mình. Và chuyện đã qua quả là bao thá»­ thách, khối vốn sống, kinh nghiệm Ä‘á»i cho hạnh phúc lứa đôi. Trở vá» chá»— ngồi, tay nắm tay, mắt tìm mắt, há» thì thầm rúng động tá»± tâm can « Cám Æ¡n ».

Ãây là món quà Xuân ká»· niệm thân thương em kính gởi đến Anh Chị trong những ngày đầu Năm Má»›i Ä‘oàn tụ hạnh phúc thá»§y chung.

Linh
Cuối thu 2006

Trần Thành Mỹ




Mục Lục


6. Rau Răm Ở Lại Chịu Lá»i Ãắng Cay

Huân Long



Chuyến xe đặc nhiệm lừ lừ vào bến, má»i ngưá»i nhốn nháo đứng cả dậy. Ai cÅ©ng lăm lăm tràn ra hai đầu cá»­a lên xuống. Ãây là chút dân tá»™c tính chẳng đẹp đẽ gì mà sao dân ta vẫn cố duy trì lại. Ở bất cứ nÆ¡i đâu, ngưá»i mình lên Ä‘á»u muốn lên trước mà xuống cÅ©ng muốn xuống đầu tiên. Tôi liệu thấy khó tranh giành được vá»›i quí vị nên cứ lẳng lặng ngồi tại chá»—, chá» má»i ngưá»i giãn bá»›t, má»›i khệnh khạng đứng dậy.

Từ cá»­a xe, tôi thấy ai nấy hể hả bước qua cổng biên giá»›i, thong dong như rá»§ nhau Ä‘i xem há»™i. Chiếc ba ri e dá»±ng đứng bên cạnh má»™t trạm kiểm soát bé như há»™p diêm, trong đó thấp thoáng má»™t anh lính Ä‘ang ngồi làm gì đó. Tôi bước xuống xe, thong thả Ä‘i qua, y hệt hành khách. Tôi vừa lướt qua ngôi , định Ä‘i vá» bên kia biên giá»›i thì anh lính choàng dậy gá»i : này anh kia. Tôi quay nhìn xung quanh xem anh ta gá»i ai, nhưng chỉ thấy có mình tôi đứng đó. Ãể cho chắc, tôi dịu dàng há»i lại : anh gá»i tôi. Má»™t giá»ng có vẻ muốn gắt gá»ng, sá»­ng cồ làm tôi cụt hứng : không gá»i anh thì gá»i thằng cha căng chú kiết nào nữa.

Tôi lững thững đến cạnh trạm kiểm soát. Anh lính giá»ng hÆ¡i gắt : anh sang bên ấy làm gì. Tôi hÆ¡i bá»±c mình, nhưng nhận ra ngay thân phận lẻ loi nÆ¡i đầu sóng ngá»n gió, nên phải nhÅ©n như con chi chi : ở Saigon nghe xe má»i Ä‘i miá»…n phí, nên thấy má»i ngưá»i leo lên, tôi cÅ©ng Ä‘i cho biết. Anh lính thò bàn tay ra khá»i ô cá»­a trạm há»i trá»ng : giấy tá». Tôi đã chán nản ra mặt, má»i ngưá»i chẳng ai bị há»i han, sao mình tôi lại bị làm khó. Chợt biết ra là mình dại, bò lên cái chốn đèo heo hút gió này làm gì cho mắc Ä‘á»a, nhưng lỡ rồi đành phải tìm cách hoãn binh.

Thấy vẻ xà lÆ¡ cá»§a tôi, anh lính có vẻ bá»±c nên cà khịa : hổng có giấy tùy thân hả. Bá»™ cha ná»™i muốn vượt biên lậu chắc. Tôi chưa kịp giải thích thì anh ta bồi thêm : lừng khừng không chịu đưa giấy tá», ông tống vào đồn tẩn cho bá» mẹ bây giá». Tôi định há»i nguyên do vá» sá»± cách biệt đối xá»­ này, song lại thôi. NghÄ© bụng tránh voi chẳng xấu mặt nào, nên tôi lôi cái passport trong túi ra và đưa vào trạm. Anh lính thoáng thấy dấu con ó vàng in khằn trên bìa há»™ chiếu thì vồn vã thay đổi thái độ : à, thì ra ông ở nước ngoài vá». Chắc ông sang bên ấy thá»­ thá»i vận hả.

Tôi muốn bật cưá»i. Nhưng thá»±c tình không làm. Anh lính trịnh trá»ng đưa quyển há»™ chiếu lại cho tôi. Anh ngá» lá»i chúc tôi vui khi qua bên đó. Tôi bá»—ng thấy tá»™i nghiệp cho anh vá» thái độ đổi xoành xoạch như chong chóng. Nhìn dáng ngưá»i uể oải cá»§a anh, vá»›i cái quân hàm màu xanh lá cây trên ve áo, tôi chẳng nhận ra cấp bá»±c cá»§a anh là gì, lẳng lặng đút tay vào túi, bâng quÆ¡ rút má»™t tá» xanh ra và đưa tặng anh. Anh lính thấy màu tá» bạc, mặt vui lên ngay và lí nhí ngá» lá»i xin lá»—i.

Tôi Ä‘i ngang qua cái ba ri e. Ãám xe ôm ngồi túm tụm gần đó ùa chạy đến. Tiếng khmer líu lo má»i chào, gạ gẫm rất nhiá»u mục. Trong đó tôi nghe lÆ¡ lá»› có cả tiếng nước nhà. Anh này xun xoe nói không kịp để tôi đáp trả. Anh đỠnghị má»™t chương trình du lịch ngắn dài để tôi lá»±a chá»n, đủ vẻ lôi cuốn. Tôi chỉ tay vá» má»™t dãy nhà cạnh đó há»i cho rõ ngá»n ngành : sòng bài đó hả. Anh xe ôm vun vào ngay : phải, ông thày có thể vào thá»­ thá»i vận.

Thấy tôi có vẻ doãi ra, anh lại tiến dẫn má»™t hướng tiêu khiển khác ngay : ông thày muốn Ä‘i bắt cái nước hay Ä‘i tắm hÆ¡i, karaoke, hay thổi kèn. Anh huyên thuyên nói vanh vách vá» các ngưá»i phục vụ món khoái lạc thứ ba này. Anh khoe vá» bá»n nhóc từ bên nhà sang làm đủ má»i trò du khách muốn, hẳn nhiên là món nào cÅ©ng tuyệt hảo cả. Tôi vẫn lãnh đạm không tỠý gì, anh xe ôm nghÄ© là tôi còn bá»±c vì chuyện bị trạm làm khó dá»…. Anh nói hắt ra : ối, ông thày chấp chi ba cái thằng cà lÆ¡ đó, nó thấy ông thày lạ mặt nên hù kiếm chút cháo. Chá»› bà con qua lại hằng ngày, có ai bị chặn hạch há»i gì đâu.

Tôi thở ra và nói vá»›i anh tôi cần kiếm má»™t chá»— nghỉ, tắm rá»­a sạch sẽ, rồi có tính Ä‘i đâu sẽ hay. Anh lại xoắn xít chêm vào, há»i ý tôi vá» khách sạn ba sao, bốn sao để anh chở tôi đến. Tôi gạt Ä‘i, há»i anh vá» má»™t nhà nghỉ đơn sÆ¡ nào gần đây được rồi. Anh có vẻ trầm ngâm như lượng định xem tôi thuá»™c dạng ngưá»i nào, tôi phải nói luôn cho anh đừng gạ nữa : tôi chá»n ngay chá»— này vì cÅ©ng muốn vô đặt vài cây hên xui. Mặt anh xe ôm chợt xị ra, tôi an á»§i anh : gặp ngưá»i mình ở đây, tôi mừng lắm. Anh yên chí bà con phải giúp đỡ nhau. Kể từ bây giá», Ä‘i đâu, làm gì, nhất định tôi sẽ gá»i anh. Và để xí xóa, tôi má»›m ý : anh có thể dẫn tôi đến giá»›i thiệu vá»›i nhà trá» hay tôi có thể tá»± làm cÅ©ng được. Anh chá»™p ngay lấy ý tôi và bá» xe đó, Ä‘i bá»™ băng qua đưá»ng, tôi lẽo đẽo theo sau.

Anh đưa tôi vào má»™t nhà trá», liến thoắng nói gì vá»›i bà chá»§, rồi lấy má»™t chìa khóa trao cho tôi. Vài cô gái nháy nhó cưá»i duyên vá»›i tôi, nói toàn giá»ng ngưá»i Việt. Tôi lÆ¡ Ä‘i như không thấy, nghe loáng thoáng lá»i phê phán : thứ hâm, đúng là giá»ng Hà Ná»™i. Tôi leo lên má»™t bậc thang chật chá»™i, chỉ vừa đủ má»™t ngưá»i. Má»™t cô gái đâm xầm Ä‘i xuống, thấy tôi cố nép vào, vậy mà bá»™ ngá»±c đồ xá»™ cá»§a cô cÅ©ng quệt qua cánh tay tôi má»™t vệt má»ng dính. Cả hai cùng cất lá»i xin lá»—i má»™t lượt. Cô gái Ä‘iểm trang như đào hát, nước hoa thÆ¡m bay ngào ngạt. Tôi lại Ä‘i tiếp, các cá»­a phòng mở hé ra nhìn rồi đóng sập lại ngay. Vào bên trong căn phòng tôi có chìa khóa, tôi má»›i thấy mệt, bò lăn ra giưá»ng, chẳng nghÄ© đến cởi bá»›t áo.

Cứ thế tôi thiêm thiếp ngá»§. MÆ¡ thấy những chuyện đâu đâu. Khi tỉnh dậy, trá»i đã tối, đèn trong phòng không bật nên thấy âm u. Chút ánh sáng từ ngoài hắt vào loang loáng hòa lẫn vá»›i tiếng cưá»i ồn ào như ma quái. Tôi chợt nhá»› ra Ä‘ang ở đâu, nên ngồi lẹ dậy. Tôi cẩn thận ôm hết quần áo vào buồng tắm, cài kỹ cá»­a lại má»›i đứng dưới hoa sen xối nước. HÆ¡i ấm làm tôi tỉnh dần, cảm thấy bụng đói dữ. Tôi tắm nhanh và lại bá» xuống phố. Tay xe ôm vừa thấy đã nhanh nhẩu chạy ngay lại kể công : em chỠông thày suốt từ chiá»u tá»›i giá», sợ chở khách rồi vuá»™t ông thày mất. Anh tình nghÄ©a kể vá»›i tôi vá» thá»§ Ä‘oạn ma mãnh cá»§a bá»n xe ôm, mục đích để dành độc quyá»n làm ngưá»i hướng dẫn trong thá»i gian tôi ở đây.

Tôi há»i đùa anh ta : lúc nãy anh dẫn tôi vá» nhà trá», bà chá»§ có đưa tiá»n huê hồng không. Anh gãi đầu gãi tai, nhưng không nói. Anh há»i tôi cần Ä‘i đâu, tôi bảo đói bụng, kiếm gì ăn cái đã. Anh cho xe ra, tía lia kể má»™t hÆ¡i danh sách những nhà hàng xịn Metropole, Royal Diner, Le Cheval, tiếng Pháp líu lo, nhưng tôi không bắt má»™t chá»— nào cả. Tôi há»i anh có hàng quán nào cá»§a ngưá»i Việt mình bán bún suông hay cháo vịt chi không. Anh gật đầu liá»n, giá» tôi má»›i biết anh ta cÅ©ng là khmer rặt, song biết nói tiếng Việt. Tuy vậy, tôi cÅ©ng ngồi lên sau lưng anh để được anh đưa đến nÆ¡i có món ăn. Anh chạy năm vòng bảy đỗi rồi xẹt vô má»™t quán cóc.

Quán là má»™t cá»­a hàng bình dân bày ngay ở căn nhà sát đưá»ng. Má»™t cái bàn gá»— chữ nhật và má»™t ghế băng thấp lè tè, xung quanh lại có thêm vài cái bàn vuông vá»›i 4 cái ghế đẩu cÅ©ng bé tí tẹo. Tôi má»i anh xe ôm cùng vào ăn. Tôi gá»i má»™t tô bánh canh và anh kêu tô bún vịt. Bà chá»§ nghe anh xe ôm khoe tôi là đồng hương, đồng khói nên ná»n nã bắt chuyện. Bà ta vừa múc thức ăn cho khách vừa nói vói ra. Cá»­a hàng lúc này không đông, loe hoe chỉ vài cô gái, thấy anh xe ôm, các cô Ä‘ang ngồi ăn nháy nhó, như quen biết nhau rồi. Tôi há»i : anh vẫn thưá»ng chở các cô ấy đến khi khách đặt hả. Anh gật đầu xác nhận, và cà khịa gạ tôi : thế nào ông thày có muốn má»™t em không, tôi giá»›i thiệu, bảo đảm không sợ bịnh.

Tôi nghÄ© bụng : cha nói dóc không có căn. Chừng tôi mắc bịnh, chắc kiếm ra tía thì mồ đã má»c xanh cá». Nhưng tôi không nói ra ý nghÄ© này mà trái lại còn để cho anh ta hi vá»ng hÆ¡n : á», ăn no có bò cưỡi cÅ©ng thú vị đó chá»›, nhưng mấy em này chưa bắt mắt. Anh xe ôm chụp vô liá»n : trá»i Æ¡i, ông thày có mắt thần. Em chịu thua. Thày ăn Ä‘i rồi em đưa thày đến mấy club, gái ở đó số má»™t, toàn nữ sinh vá»›i quí phái hôn à. Tôi hối anh ta : thì ăn cho no Ä‘i.

Anh húp xùm xụp tô bún mà tay thì khua má»™t vòng mấy căn nhà dài theo dãy : động hết, toàn là động. Nhà nào cá»­a sắt kéo kín bưng là có chứa gái đó ông thày. Ở đây, thổi kèn hay lu bù gì cÅ©ng có, nhưng rệp lắm. Ãể tui dẫn ông thày vào động sang, ở đó mấy cô ngá»™ dữ mà lịch sá»± nữa. Tôi Ä‘ang ăn thì bà chá»§ quán Æ¡i á»›i gá»i qua : ông gì Æ¡i, có cái giò heo béo quá, ông đưa tôi múc vào bát. Tôi khước từ vì sợ cholesterol, nhưng bà hàng giảng giải : chèn Æ¡i, lâu lâu gặp ngưá»i bên nhà sang mừng muốn chết, nên má»i ông thêm cái giò lấy cảm tình. Rồi bà khoe vá» thá»i gian bà sang mần ăn ở xứ Chùa Tháp này đã lâu. Tôi há»i tại sao nước nhà thống nhứt đã lâu, gia đình bà chưa chịu vá» quê hương lại, sống chi lẽo đẽo ở đất nước ngưá»i. Bà nói huỵch toẹt ra chẳng dấu diếm : ối, tin gì nổi mấy cha ná»™i đó, ông. HỠđòi ăn như hạm, mình mần mấy cÅ©ng hổng đủ nuôi mấy chả. Ở đây dù gì mình cÅ©ng là ngoại kiá»u nên há» có đòi cÅ©ng còn nương tay. Bà nói mà thở dài sưá»n sượt, tôi định há»i thăm vá» các đợt cáp duồn, e đụng chạm anh xe ôm nên lÆ¡ lá»­ng bá» qua. Bà hàng thấy tôi lắng nghe nên rá»§ rê : bữa nào ông ghé lại đây, mình nói chuyện nhiá»u.

Cà kê dê ngá»—ng má»™t chặp, tôi má»›i nuốt cái giò heo tình nghÄ©a. Tôi trả tiá»n và hẹn sẽ quay lại. Anh xe ôm cứ nhắc chừng : thế nào, giá» ta Ä‘i chứ. Tôi đánh tháo vá»›i anh, yêu cầu anh cho tôi xuống con đưá»ng chính cá»§a thị trấn, tôi cần Ä‘i kiếm ngưá»i nhà trước đã. Anh tiu nghỉu bất mãn, tôi phải trấn an : tôi còn ở đây lâu, anh đừng lo, công việc xong trước thì du hí má»›i thá»a thuê mà bậu. Anh xe ôm đành làm theo lá»i.

Tôi Ä‘i má»™t mình dài theo con phố. Ãá»™t nhiên, tôi nghÄ© đến Soan, mục đích tôi lên đây tìm nàng nhiá»u hÆ¡n là vì lý do Ä‘i thá»­ thá»i vận hay Ä‘i tìm khoái lạc. Soan giá» lạc loài ở nÆ¡i nào, ai biết được, xong tôi vẫn cầu âu Ä‘i kiếm cô ta. Lá»i ngưá»i bạn thố lá»™ vá»›i tôi : Soan chá» mày lâu không được, bà cụ ngày nào cÅ©ng mắng chá»­i nàng, cô ta giận nên bá» Ä‘i. Có ngưá»i nói cô lên biên giá»›i, còn làm gì thì không ai biết được. Thế là tôi vá»™i Ä‘i tìm, dù biết rằng “ chim ăn biển bắc mà tôi cất công tìm biển đông “ liệu có gặp chăng, song thà không nghe thì thôi, bằng đã nghe phải dứt khoát Ä‘i má»›i được.

Xen lẫn vá»›i sá»± nhá»› đến Loan, tôi cÅ©ng nhận ra sá»± láu cá cá»§a má»™t số gá»i là Việt Kiá»u thừa cá»§a kéo nhau vá» làm ăn gần nhà. Có Ä‘iá»u kinh nghiệm đã mở mắt cho há», nên các bố lách sang ngay biên giá»›i làm ăn vá»›i ngưá»i lạ. Mở mang gì chẳng mở, lại mở cái thứ giết ngưá»i, phá hạnh phúc gia đình. Các song bài nghe đâu do vài ông bà ở Canada vá» lập nên, sắm sanh đủ xe cá»™ để rước khách từ Saigon lên đánh bạc. Tôi tá»± há»i : từ ngày các sòng này hoạt động đến giá», đã có bao ngưá»i trở nên đại phú, triệu phú và bao nhiêu cặp vợ chồng đổ vỡ tan hoang. Tôi chợt thấy đầu nặng chình chịch.

Thị trấn đêm tương phản giữa sá»± im lặng cá»§a những dãy phố cá»­a đóng im ỉm và sá»± nhá»™n nhịp ngưá»i ra vô cá»§a các song bài mở cá»­a suốt đêm. Gió hiu hiu mà vẫn khô khốc, hÆ¡i thở nồng nồng như dặm thêm tia lá»­a. Má»™t vài cô gái thấy tôi lang thang nên mở lá»i trêu ghẹo. Tôi không đáp lại bất cứ lá»i á»n ẻn cá»§a cô nào.

Huân Long

(hết phần 1)

Huân Long




Mục Lục


7. Thuở Ấy Bên Ngưá»i

Từ Tú Trinh





Thế là từ má»™t dạo nào đó rất tình cá», rất lặng lẽ, rất vô tâm; mùa xuân và tình yêu đã chắp cánh bay xa khá»i cuá»™c Ä‘á»i nàng. Ãể rồi bây giá», chung quanh nàng chỉ còn là má»™t cõi mênh mông cá»§a im lìm, bóng tối, gió lạnh và mưa bay…

"Mình phải sống làm sao cho qua nốt Ä‘oạn Ä‘á»i nầỷ?" Nàng tá»± há»i lòng biết bao nhiêu lần như vậy. Vì nàng biết rõ, trong chuá»—i ngày hiện tại, Ä‘á»i sống nàng đã trở thành quá đỗi vô vị, đắng chát, phiá»n sầu; từ cái ngày không xa nào đó, chàng đã biá»n biệt, đã vÄ©nh viá»…n rá»i Ä‘i…

Chàng đã thốt nhiên rá»i khá»i. Như Ä‘á»i chim bằng sau bao ngày xếp cánh nghỉ ngÆ¡i, phút chốc chợt nghe bừng dậy từ tận đáy hồ sâu yên tÄ©nh cõi lòng; má»™t thiết tha tiếc nhá»›, má»™t vang vá»ng gá»i kêu cá»§a núi đồi xa thẳm, cá»§a rừng sâu trùng Ä‘iệp, cá»§a khoảng trá»i bát ngát thênh thang…

Ãôi cánh cá»§a chim, cÅ©ng đã sẵn sàng đầy đủ cho cái cÆ¡ há»™i, nhân duyên, để được xoải nghiêng, chao lượn, tá»± do trên muôn ngàn dặm ruổi; và chung quanh Ä‘oạn đưá»ng bay hãy còn vô số những cuốn hút gá»i má»i, hãy còn biết bao Ä‘iá»u kỳ bí trần gian chỠđón…

Song song, cùng lúc vá»›i cuá»™c khởi hành đầy hân hoan, nhiệt tình, nôn nả đó; là mảnh ruá»™ng đồng cằn khô, tiêu Ä‘iá»u, hiu hắt, hoang sÆ¡ đã dần bị lùi sâu, bị rÆ¡i rá»›t lại ở đằng sau, càng lúc càng xa vá»›i Ä‘á»i chim Ä‘ang mải mê bạt ngàn rong ruổi…

Chàng từ dạo đó, đã mù khÆ¡i trong cõi Ä‘á»i thinh lặng cá»§a riêng nàng. Chàng từ dạo đó, đã trở lại vá»›i thong thả không gian, đã trở vá» vá»›i nhàn du cuá»™c sống; tá»±a hồ chưa má»™t lần hệ luỵ, vướng mắc vá»›i tình yêu chân thiết thuá»· chung cá»§a nàng đã dành cho chàng, từ bấy lâu nay…

Cuá»™c tình từ đó, đã vá»™i vã chết non. Hạnh phúc, niá»m vui; từ đó, đã sá»›m chiá»u lất lây, mong manh như bản mệnh con ngưá»i; chỉ thắm tươi má»—i Ä‘oạn ban đầu, trong suốt phận Ä‘á»i dẫy đầy những Ä‘a Ä‘oan, bất ổn. Lòng nàng từ đó, bá»—ng quá đỗi âu sầu. Ãá»i nàng từ đó, chợt quá đỗi hao gầy, tàn héo, xanh xao…
.......
Giá» thì. Nàng nằm đó. Im thinh. Lắng nghe tất cả những ná»—i niá»m cô liêu, xao xác nhất Ä‘ang hiện hữu trong hồn, Ä‘ang đầy cứng trong tim. Hai mắt nàng mở to, nhìn lên khoảng trần nhà trắng toát, vô hồn. Trong trí tưởng chen chúc há»—n độn những hình ảnh cá»§a quá khứ thần tiên vừa đánh mất. Không má»™t lý do nào chính đáng có thể đặt ra; để đổ lá»—i cho chàng, để kết tá»™i nàng. Chỉ có má»™t Ä‘iá»u, như là sá»± thật, cái sá»± thật mà cả hai Ä‘á»u nhận biết. Là trong suốt phận Ä‘á»i-ngưá»i, cá»§a kiếp nhân sinh; Ä‘á»u phải quy thuận dưới sá»± chi phối cá»§a má»i lẽ vô thưá»ng, cá»§a má»i Ä‘iá»u chuyển đổi, trong từng má»—i phút giây. Cái cÅ© xưa nhàm chán chắc chắn phải được thay bằng Ä‘iá»u má»›i mẻ say mê. Những chợt đến dù chẳng mong cầu cÅ©ng sẽ cạnh bên. Những chợt Ä‘i dù cố nắm bắt vẫn vượt xa tầm vá»›i. Tình yêu, giữa ngưá»i và ngưá»i, khi đã vÄ©nh viá»…n lụn tàn; khác gì thân thể con ngưá»i đã vắng mất buồng tim? Lúc tình đã thoát, con ngưá»i dù mãi bên nhau hay đã chia lìa, cái ý nghÄ©a đích thá»±c cá»§a tình yêu cÅ©ng không còn tồn tại...

"Mình chắc chắn phải thả anh Ä‘i, bởi anh đã không còn muốn sống cạnh bên mình thêm nữa… nhưng chao ôi, đã biết rằng như thế, cá»› sao mình lại buồn khổ sầu Ä‘au nhiá»u đến như vầỷ?" Nàng tá»± nhá»§ lòng nhất định phải quên chàng; rồi lại lắng nghe trái tim bướng bỉnh thầm thì vá»›i nàng những lá»i trái ngược. Nàng loay hoay, vá»›i hằng bao tư tưởng xung đột trong đầu óc cuồng quay. Nàng lăn qua. Nàng lá»™n lại. Chiếc giưá»ng rá»™ng thênh thang khi vắng tăm bóng hình chàng bằng thể chất, nhưng vẫn luôn có mặt trong hồn nàng quá đỗi lao Ä‘ao. Bóng tối tràn lan quanh nàng tá»± bao giá». Nàng lại nằm yên. Lại lắng nghe. Tất cả ná»—i buồn kéo vá» lÅ© lượt. Vây kín nàng từ khắp hình hài đến cả tâm linh. Nàng không nói được vá»›i bất cứ má»™t ai cÆ¡n buồn Ä‘au kinh khiếp. Nàng chẳng thể mở lá»i than thở cùng bất cứ ngưá»i nào tình yêu nàng vừa dẫy chết buổi chiá»u hôm…

Không còn chịu đựng nổi vá»›i sá»± lặng im tàn khốc trong đêm, cùng ná»—i buồn ví như tế bào ung thư lây lan cùng khắp. Nàng mong nghe được má»™t chút âm thanh. Nàng cần nghe được má»™t chút nhạc buồn ru nàng say sưa trong giấc ngá»§. Nàng khẽ rướn ngưá»i lên đôi chút. Nàng mò mẫm, sá» soạng trong mông lung bóng tối gian phòng. Tay nàng chạm đúng vào vật nàng Ä‘ang má»i mong tìm kiếm…

Dòng nhạc dìu dặt được phát ra từ chiếc máy hát nhá» xinh, nàng vẫn thưá»ng đặt trên bàn đèn giưá»ng ngá»§ hằng đêm; ray rứt, vang vá»ng, ngân nga lá»i tình yêu bi thiết thuở chia lìa; buốt tê, cào xé trái tim nàng thầm thầm xót xa, Ä‘au nhức; cùng thấu xuyên qua tận óc não nàng rá»i rã, u mê…
..........

Tìm anh… vỠtìm chốn xưa
ngưá»i tình mãi đâu… tóc xanh phai mầu
tìm anh chỠngày tháng qua… vết đau nhạt nhoà
để biết tình ơi đã mù loà…

Tìm nhau… vỠnơi chốn cũ
có hàng cây thưa… nhá»› ngưá»i yêu xưa
trong ká»· niệm… thiết tha chiá»u mưa

Từ đây… vùi chôn quá khứ
giấc mộng thiên thu… ném vào hư vô
không chá» không ngóng… những chiá»u bâng quÆ¡

Rồi mai… Ä‘á»i mình sẽ qua
cuá»™c tình sẽ như… nắng phai bên đưá»ng
và anh ngưá»i rồi lãng quên… vết chân xa dần
tình vẫn còn đây những ngậm ngùi… (*)
...........

Bá»—ng dưng. Bất chợt. Không ngá». Như thể phát sinh từ tâm thức lâm chung, từ cõi hồn hấp hối; dòng nước mắt đầu tiên trong hồ lệ nàng khởi sá»± bắt nguồn, rồi liên tiếp từng dòng hối hả trào tuôn… nóng hổi, chan hoà, tắm đẫm cùng khắp khung mặt nàng còn nguyên vẹn bao nét sầu Ä‘au, bao Ä‘iá»u khốn khổ...

Nước mắt! Ôi, những dòng nước mắt! Nước mắt tinh khôn. Nước mắt diệu kỳ. Dòng nước mắt huyá»n năng. Dòng nước mắt cứu rá»—i. Nước mắt xuất hiện đúng thá»i đúng lúc; âu yếm dá»±ng nàng trở dậy từ cõi má»™ng tiêu Ä‘iá»u, từ ná»—i chết oan khiên. Dòng nước mắt thay cho phép mầu hy hữu. Dòng nước mắt khÆ¡i lại trong nàng phần sinh lá»±c thuở xưa kia, tưởng chừng tắt ngấm. Dòng nước mắt ban phát lại trong nàng cái sá»± sống ngỡ đã cạn kiệt, ngỡ đã tàn phai!

Nàng khóc thật nhiá»u. Nàng khóc thật lá»›n. Khóc thật vô tư. Từng dòng nước mắt tiếp tục lăn nhanh, như mưa cuồng thác lÅ©. Nước mắt đẫm loà. Nước mắt quanh mi. Nước mắt mặn môi. Nước mắt xoáy lòng. Nước mắt càng rÆ¡i tuôn, như có mãnh lá»±c làm cho tâm hồn nàng từ vùng tăm tối mù sương; chợt nhóm lên chút ánh sáng hồng tươi ấm áp. Nước mắt khuấy tung ná»—i ưu phiá»n bao ngày gậm mòn, đụt khoét từng sá»± sống li ti trong vô cùng bãi bá» huyá»…n hoặc cá»§a thân tâm… !!!

Nàng cứ tha hồ mà khóc. Nàng cứ mặc tình mà khóc. Khóc ngồi. Khóc đứng. Khóc nằm. Khóc đến quên ăn. Khóc không thèm ngủ. Khóc từ đầu hôm. Khóc gần đến sáng. Khóc nhiệt tình. Khóc thảm thê. Như thể từ thuở vừa mới được sinh ra đến phút giây nầy; nàng vẫn chưa từng dù chỉ một lần, được khóc!

Cứ thế, khóc đến má»i mòn. Cứ thế, khóc đã khàn hÆ¡i. Và nàng cứ khóc. Dù chỉ còn là tiếng khóc sót bên trong. Dù chỉ còn là tiếng khóc vướng trong lồng ngá»±c. Nàng vẫn nằm đó, mải miết, tỉ tê… trên chiếc giưá»ng tình yêu, tổ ấm cá»§a hai ngưá»i; cÅ©ng là chứng tích cá»§a tháng ngày thần tiên, êm Ä‘á»m, thÆ¡ má»™ng cÅ©. Tiếng nức nở cá»§a nàng, như ná»—i nghẹn ngào khó thoát, càng lúc càng nhá» dần… dáng nàng co rúm lại như má»™t con tôm; bé nhá», khoanh tròn, run rẩy…

Cho đến má»™t lúc nào đó, thật lâu… Nàng đã bằn bặt thiếp dần Ä‘i trong vùng bóng tối đặc quánh, trong cái vắng tanh tÄ©nh lặng cá»§a gian phòng; còn lâng lâng, phảng phất đâu đó chút hương nồng mê đắm, cá»§a tháng ngày qua... CÅ©ng là cái dư vị tình yêu bắt đầu nhoà nhạt cá»§a hai kẻ vừa má»›i đó choáng ngợp trong men nồng kỳ ảo yêu thương; lại cÅ©ng vừa má»›i đó đã lập tức, đã nhanh chóng rá»i nhau. Thá»i gian từ hai ngã cách chia, chỉ có thể đếm Ä‘o bằng trong khoảnh khắc...
…….
Chàng vụt trở vá»! Bất ngá». Ãá»™t khởi. Tá»±a giấc chiêm bao. Chàng còn giữ nguyên chìa khoá căn phòng, và dá»… dàng xuất hiện bên nàng; như từ trong phép lạ. Nàng huÆ¡ tay dụi mắt. Cố nhìn cho thật kỹ, thật rõ cái ngưá»i Ä‘ang đứng trước mặt nàng. Quả là chàng Ä‘ang có mặt. Quả là chàng Ä‘ang bằng xương bằng thịt ở bên nàng. Quả là chàng vẫn bằng tất cả những gì quá đỗi thân quen, cá»§a nàng thuở ấy, cá»§a nàng khi xưa. Chàng khom ngưá»i, đặt nhẹ xuống ná»n nhà chiếc va li nhá» ngày nào chàng đã mang Ä‘i; đã vá»™i vã nhét vào trong ấy chút hành trang sÆ¡ sài, đơn giản. Ãá»§ hứa hẹn cho má»™t lần rá»i khá»i. Ãá»§ cần thiết cho má»™t chuyến phiêu lưu. Giá» thì. Chàng đã quay vá». Chàng đã vá» lại vá»›i mái nhà xưa, vá»›i tình yêu cÅ©. Chàng Ä‘ang hiện hữu. Chàng Ä‘ang có thật. Chỉ cách nàng, má»™t khoảng cách không xa…

Chàng vẫn đứng yên. Như chưa muốn đến vá»™i bên nàng, sau má»™t lần cá»§a khép, cách nàng cả mấy gang tay. Và Ä‘ang chăm chú nhìn nàng, bằng ánh nhìn ná»­a như vui mừng, ná»­a như dò há»i; nhưng vẫn còn thấp thoáng vẻ thiết tha, mong chá», hoài nhá»›, thương yêu…

Nàng thì đứng đó. Ãứng chết trân và cứng đỠnhư pho tượng gá»—; từ ngay giây phút đầu tiên thấy lại dáng hình chàng. Và vẫn im thinh. Lá»i lẽ nào đâu, chừng như tắt mất cả rồi trong cổ há»ng. Sá»± trở vá» bất chợt cá»§a chàng, chưa kịp cho nàng có được vá»›i chàng má»™t tiếng mừng rỡ, reo vui. Nàng chỉ biết đứng lặng câm nhìn chàng Ä‘ang hiện hữu trước nàng; bằng cái nhìn còn ươm đầy vẻ ngỡ ngàng, hoang mang, lạ lẫm…

Cái giây phút ngàn năm má»™t thuở. Cái sá»± thật hiển bày trước mắt. CÅ©ng là tất cả niá»m mÆ¡ ước má»™t thá»i nàng ôm ấp, nàng thầm thầm khấn nguyện má»—i ngày đêm; mong chàng quay bước má»i mê trở lại bên nàng, như ngày tháng cũ… Thì ngay bây giá». Ãiá»u ước mÆ¡ cá»§a nàng đã thành sá»± thật. Lòng nàng má»™t thuở, vẫn hướng vá» chàng bằng tất cả những nhá»› nhung, chân tình, như nhất, tinh khôi. Và Ãấng Cao Trên, có lẽ, đã chứng minh được tấm tình nàng; xui bước chân chàng từ dặm trưá»ng phiêu lãng, sá»›m chiá»u quay gót trở vá» cùng bến cÅ© đò xưa…

Giá» nầy chàng cách nàng chỉ trong vài bước, để xích lại gần hÆ¡n. Giá» nầy nàng chỉ có má»—i việc sà ngay vào lòng chàng ấm êm; như thuở nào nàng vẫn, đã. Cá»› sao, nàng nghe chừng như thân thể nàng quá đỗi nặng ná»? cá»› sao, nàng nghe như sức lá»±c nàng không đủ để nhấc nổi đôi chân? cá»› sao, cõi lòng nàng dưá»ng như vẫn còn ứ nghẽn hằng bao Ä‘iá»u ngổn ngang, mâu thuẫn...???

Chàng thì ngược lại. Ãnh mắt chàng thầm lặng gá»­i trao nàng bao Ä‘iá»u muốn nói; như muốn gầy lại trong nàng cái niá»m tin ngỡ chừng đánh mất lâu nay. Nụ cưá»i dịu dàng thân ái cÅ©ng đã nở trên môi. Và vòng tay âu yếm chợt dang ra, như sẵn sàng đón nhận lại tình nàng, an nhiên có lại vá»›i nàng cuá»™c Ä‘oàn viên, tao phùng, tương ngộ…

Nàng chưa phản ứng. Chàng đã đến cạnh bên, trá»n vẹn vá»›i nàng má»™t vòng ôm che chở. Vẫn là vòng tay thân thương, trìu mến. Nàng nghe rõ. HÆ¡i thở chàng vẫn ấm nồng, ngan ngát hương quen. Ãam mê chàng gá»­i vào nàng vẫn xôn xao chất ngất. Môi hôn chàng vẫn nhiệt tình đắm say. Nàng còn nghe suốt, vùng tim chàng ép sát ngá»±c nàng; từng nhịp vẫn rá»™n rã bập bùng, âm vang những lá»i yêu xưa cÅ©. Vòng tay chàng cứ siết chặt dáng nàng, bé nhá» mong manh… Nhưng nàng vẫn như, còn nhiá»u bối rối, còn lắm ngượng ngùng; như chưa đầy đủ cái tâm lý đón nhận, thích nghi lại tình chàng, sá»± vá» lại cá»§a chàng, từ trong phút chốc…

"Em sao vậy? em vẫn bình yên khá»e mạnh như xưa, có phải vậy không??" Nàng lại thoáng nghe, giá»ng thầm thì cá»§a chàng; pha chút ngạc nhiên, nghi ngại; nhưng vẫn êm Ä‘á»m như làn gió nhẹ thoảng bên tai…

Không đáp lá»i chàng. Bá»—ng dưng nàng trở thành ít nói. Khác hẳn ngày nào, nàng vẫn tíu ta tíu tít bên chàng, như má»™t loài chim. Chàng ôm nàng thật chặt. Chàng nhìn sâu vào đôi mắt cá»§a nàng, chỠđược trả lá»i. Nàng khẽ chá»›p mắt. Nàng hÆ¡i chau mày. Nàng động đậy ngưá»i nàng trong vòng tay cá»§a chàng. Nàng muốn xoay ngưá»i, nàng muốn nhích ra khá»i chàng đôi chút. Có má»™t cái gì, như không thoải mái. Có má»™t cái gì, như sá»± choáng ngợp khó khăn. Có má»™t cái gì, như chút gò bó trong vòng ôm cứng siết. Có má»™t cái gì, như thể muốn thoát; cho được an nhàn, cho được thảnh thÆ¡i…

Má»™t chút thá»i gian trôi… Bá»—ng nàng nhận thấy, vòng tay chàng bất chợt lá»ng ra; như thể buông xuôi. Bá»—ng nàng thoáng nghe, tiếng thở dài từ lồng ngá»±c chàng trút thoát; như Ä‘iá»u tuyệt vá»ng. Nàng cÅ©ng thấy rõ, từ đôi mắt chàng, soi rá»i vào nàng; bằng ánh nhìn chứa đầy ná»—i giận há»n, bất mãn, hoài nghi. Rồi nhanh như chá»›p. Chàng đã quay Ä‘i. Chân bước vá» phía cá»­a. Cái quai xách cá»§a chiếc va li đã nằm gá»n lại trong tay. Và bóng hình chàng. Thoáng chốc. Lại biến thật mau, sau lần cá»§a khép... !!!
…….
Dáng chàng mất hút, trước tầm mắt cá»§a nàng, từ trong tích tắc. Sá»± việc má»›i vừa thấy đó, rồi vá»™i vàng mất đó. Như biến tan cùng cÆ¡n má»™ng. Nàng đưa tay dụi mắt. Tưởng như mình hãy còn trong giấc ngá»§ chập chá»n. Âm thanh nào bổng trầm thong thả ngân vang. Làm loãng tan đôi chút cái màn đêm cô tịch. Nàng còn Ä‘ang bàng hoàng trong tâm trạng ná»­a tỉnh ná»­a mê. Chợt mắt nàng chạm ngay chiếc đồng hồ dạ quang treo trên bức tưá»ng trắng toát. Kim đồng hồ chỉ đúng ba giá». Quanh nàng vẫn là má»™t vùng đặc quánh cá»§a tăm tối om om. Không gian chỉ là khoảng vắng mênh mông như chẳng còn tiếng động, như chẳng có con ngưá»i. Chỉ có mình nàng, chỉ có riêng nàng; má»™t cõi vá»›i màn đêm…

Bá»—ng dưng. Nàng thoáng giật mình. Bởi nàng vừa phát hiện. Nàng Ä‘ang nằm ngay trên chiếc giưá»ng ngá»§ quen thuá»™c hằng đêm. Nàng lại ôm đầu, bần thần suy nghÄ©. Vậy có nghÄ©a là. Nàng đã ngá»§ quên? Có nghÄ©a là. Nàng đã ngá»§ say? Ngá»§ thiếp Ä‘i khi bóng đêm mịt mùng buông xuống. Ngá»§ mê man trong dòng nhạc buồn thê thiết than oán ná»—i lìa xa. Nàng đã ngá»§ má»™t giấc say sưa. Ngá»§ như là chết. Sau trận khóc lóc thê lương. Sau cái lúc mà hồ lệ khổ Ä‘au trong nàng đã cạn...???

Nàng cảm thấy đói, nhưng chẳng muốn tìm thức ăn. Nàng cÅ©ng cảm thấy cổ há»ng đắng khô, nhưng không buồn tìm nước uống. Nàng chỉ muốn nằm im. Thật im. Ãể lắng nghe tiếng thá»i gian rÆ¡i dài, âm thầm vây bá»§a. Nằm im. Ãể lắng nghe tiếng lòng nhắc nhở những Ä‘iá»u chân chất, thật thà. Nàng cÅ©ng dần dà nhá»› lại, bao nhiêu sá»± việc trôi qua trong Ä‘á»i sống cá»§a nàng. Nàng nhá»› lại rất nhiá»u. Cả những sá»± việc như đã xuôi vào quên lãng hằng mấy mươi năm. Ngày nàng còn thÆ¡ ấu. Cho đến bây giá». Khoảng thá»i gian chưa đủ dài, để nàng biết chắc chắn rằng nàng chưa đến ná»—i già nua. Nhưng cái xuân xanh thá»i thiếu nữ, nàng cÅ©ng đã không còn. Nàng đã là thiếu phụ. Thiếu phụ trẻ trung. Bởi bản tính nàng tươi vui, thÆ¡ nhá»; vá»›i hạnh phúc chan hoà cá»§a chàng má»™t thá»i đã ban cho. Nàng quấn quýt bên chàng. Chàng trân quý, thương yêu nàng rất má»±c. Hai ngưá»i hầu như chẳng khi nào muốn sống rá»i nhau; dù chỉ đôi ngày, dù là má»™t buổi. Bao nhiêu mùa xuân rất chậm trôi qua Ä‘á»i nàng; khi có chàng ở cạnh bên. Tất cả là những mùa xuân hạnh phúc, mùa xuân yên vui; và hầu như mùa xuân đã trở thành miên viá»…n, mùa xuân đã chẳng muốn phai tàn… Nàng có dáng vẻ như vẫn mãi ngây thÆ¡, vẫn mãi dại khá», vẫn mãi đặt niá»m tin vào chàng-tuyệt đối-như tin vào má»™t Ãấng Huyá»n Năng; ban cho nàng thấy được ý nghÄ©a sống cao đẹp nhất, giữa cuá»™c Ä‘á»i nầy !!!

Bây giá», thì nàng đã biết. Như là sá»± thật. Hạnh phúc, niá»m vui; chỉ có má»™t thá»i, sẽ không tồn tại. Như bất cứ thứ gì hiện hữu trong cõi Ä‘á»i nầy; cÅ©ng không tồn tại. Chỉ có được ở nhân duyên. Chỉ có được từ ảo tưởng. Bị chuyển đổi bởi vô thưá»ng. GiỠđây, nàng chợt biết. Chàng có mặt bên nàng, rồi chàng đã ra Ä‘i. Tình yêu nào chàng đã có cho nàng, rồi tình bay xa tít. Như tiếng cưá»i nàng bao ngày rá»™n rã, nay đã thay vào bằng tiếng khóc thâu đêm. Như ná»—i khổ Ä‘au cùng cá»±c má»›i đây, giá» chỉ còn là ná»—i an nhiên, trầm lắng. Rồi nàng cÅ©ng biết. Chắc chắn. Má»™t Ä‘iá»u. Bóng hình chàng trở lại bên nàng; chỉ từ trong giấc mÆ¡ khuya. Giấc mÆ¡ nói lên, tâm tình nàng bấn loạn tá»™t cùng. Giấc mÆ¡ nói lên, những mất mát bất ngá» không được nàng dá»… dàng chấp nhận. Giấc mÆ¡ cho nàng thấy, sá»± vô tâm tàn nhẫn nhất cá»§a tình cảm, má»™t khi đã tàn phai. Giấc mÆ¡ giúp nàng soi thấu; những còn những mất, những huyá»…n hoá, những hư vô, những bất an, cá»§a má»™t kiếp Ä‘á»i…

Và bóng hình chàng. Vừa má»›i trở vá». Vừa chợt rá»i Ä‘i. Chỉ là bóng hình từ trong má»™ng tưởng mà nàng Ä‘an kết. Chỉ là bóng hình từ vùng ảo giác nàng đã dệt nên. Tất cả, chỉ là bóng hình khói sương. Tất cả, chỉ là bóng hình không thật. Tất cả, chỉ là bóng hình được nàng cứu vá»›t, từ nàng hồi sinh… !!!

Nàng nằm yên mãi, trong đêm. Băn khoăn, nghÄ© ngợi. Ãầu óc nàng làm việc lao lung. Như không biết mệt. Như không há» má»i. Nhưng vẫn là những ý tưởng váng vất, chằng chịt, ngổn ngang… Thá»i gian trôi quá nặng ná». Thá»i gian trôi dài thê thiết. Nàng vẫn muốn nằm im. Nằm không nhúc nhích. Hai mắt vẫn mở to, nhìn xuyên vào bóng tối, nhìn suốt cả màn đêm. Lại lắng nghe. Dòng máu trong ngưá»i nàng, Ä‘ang luân lưu, Ä‘ang rưá»i rượi chảy vòng quanh, cùng khắp. Có vết thương nào còn ẩn tiá»m trong đó hay không? mà thân thể nàng chẳng cảm nghe Ä‘au?? sao trái tim nàng dưá»ng như đã không còn xót xa, nhức buốt???
.......
Nàng đã đổi thay! Nàng giỠđã khác! Nàng bây giá». Không phải là nàng; cá»§a vài tiếng đồng hồ vừa má»›i qua Ä‘i. Nàng bây giá». Không phải là nàng; trước những đêm ngày thảm thê khóc lóc. Nàng đã thoát thai: từ sau khi hồ lệ lòng nàng đã cạn. Nàng vừa ra khá»i; từ nguyên cả khối Ä‘au thương, từ nguyên cả cÆ¡n sầu não, cá»§a chính bản thân nàng… !!!

GiỠđây. Nàng chỉ còn thấy. Nàng chỉ còn biết. Má»i Ä‘iá»u. Như bằng sá»± thật. Như cái sá»± thật. Tình yêu giữa chàng và nàng. Chỉ có má»™t thá»i thôi! Như cái sá»± thật. Những khổ Ä‘au nàng. Trận khóc lóc cá»§a nàng. Giấc má»™ng cá»§a nàng. CÅ©ng chỉ có má»™t thá»i! Ngắn ngá»§i. Rồi cÅ©ng tàn rụi. Rồi cÅ©ng qua nhanh. Giá» thì. Lòng nàng cÅ©ng đã trở lại trạng thái bình yên, ngÆ¡i nghỉ. Nàng bây giá», không còn là nàng cá»§a khi xưa, cá»§a ngày quá khứ. Nàng bây giá», là nàng từ ná»—i chết, vụt bước qua Ä‘á»i sống khác; sau má»™t lần hoá kiếp khóc than !!!

Và tất cả những gì mà nàng đã có cùng chàng; vào thuở xa kia, vào thá»i trước đó, cho dù là niá»m hạnh phúc hay ná»—i sầu Ä‘au, nàng vẫn xem như: đó là món quà hiếm hoi, thiêng liêng, to tát nhất cá»§a tình yêu, mà Ä‘á»i sống đã vô vàn ưu ái dành riêng, gá»­i tặng cho nàng! Nó đánh dấu. Tháng ngày nào, chàng vá»›i nàng đã từng có má»™t cuá»™c tình rất đỗi lãng mạn, thiết tha, chân thành, mặn nồng, say đắm! Nó cÅ©ng đánh dấu. Từ phút giây nầy, cuá»™c tình giữa hai ngưá»i; khuất lấp, thiên thu... !!!

(Tháng 02 năm 2005)

Chú thích:
Má»™t Ä‘oạn trên dấu (*): trích từ bài hát mang tên Còn Những Bâng Khuâng trong CD Ở Lại Ta Ãi cá»§a ca nhạc sÄ© Diệu Hương.

Từ Tú Trinh




Mục Lục


8. Thầy Tôi: Ngưá»i Khai Phá

Hoàng Yến



Tôi không nói đến†khai sÆ¡n phá thạch†. Nhưng tôi chỉ muốn nhắc vá» má»™t ngưá»i đã có công khai hoang những mảnh đất cuá»™c Ä‘á»i, làm má»™t cuá»™c cách mạng tâm thân trên đất Mỹ.
Bởi cÆ¡ duyên hay bởi tình cá» tôi đã gặp ngưá»i trong má»™t võ đưá»ng tại Tacoma. Vá»›i dáng ngưá»i thon gá»n, vẻ mặt Ä‘iá»m đạm. Nụ cưá»i rất tươi và hàm răng trắng như chưa hỠám khói thuốc. Gặp lần đầu, ít ai nghÄ© ngưá»i là má»™t võ sư VOVINAM Hồng Ãai Ãệ Nhị Ãẳng.
Trước khi ghi tên tôi vào danh sách môn sinh Thầy há»i:
- Anh hãy cho tôi biết anh há»c võ để làm gì?
Không ngại ngần tôi đáp:
- Thưa thầy để tá»± vệ và để giúp ngưá»i gặp nạn.
- Tốt! Tôi nhận anh.
Má»™t thá»i gian sau, tôi có lần má»i Thầy Ä‘i ăn tối để ká»· niệm ngày tôi trở thành môn sinh. Thầy cưá»i tươi, từ chối bằng má»™t lá»i má»i thân thiện cá»§a tình thầy trò:
- Tôi có ngưá»i bạn đến thăm tối nay. Hôm nào tiện anh ghé nhà. Ãịa chỉ cá»§a tôi đây nầy:
….
…………………..
TACOMA.

ÃÆ°á»£c không?
Chỉ chá» có thế tôi dạ liá»n.
***
Tôi tìm đến đúng địa chỉ và cá»­a mở bởi má»™t ngưá»i con gái. Thầy bước ra: - á»’! Tốt! Tôi vừa thoáng nghÄ© giá mà anh đến thăm tôi hôm nay …
- Dạ! Con cÅ©ng má»›i tan trưá»ng vá».
Nói chuyện không lâu chợt trá»i đổ mưa.
Thầy gật gù:
“ VÅ© vô ká»m toả năng lưu kháchâ€. Rồi há»i:
- Ở lại ăn tối với tôi nghe?
- Dạ.
Suốt bữa ăn Thầy kể tôi nghe những ká»· niệm hồi còn ở Việt Nam. Rồi những thăng trầm trong cuá»™c sống từ khi đến Mỹ. Ãiá»u quí báu hÆ¡n hết là tôi được hiểu biết nhiá»u hÆ¡n vá» VOVINAM. Thầy bảo:
- Há»c ngành nào, mình cÅ©ng cần biết đến lịch sá»­ cá»§a ngành há»c đó. Ãối vá»›i VOVINAM. Anh biết không? Hồi còn há»c Trung Há»c sinh ngữ 1 cá»§a tôi là Anh văn. Lá»›p bên cạnh có má»™t Nữ Giáo sư dạy Pháp văn. Giá»ng cá»§a cô ríu rít như chim hót. Cô thưá»ng kể chuyện kiếm hiệp cá»§a Kim Dung má»—i đầu giá». Bá»n con trai cá»§a lá»›p đó rất là thích thú. Ai cÅ©ng mê cô. Mê cách nói tiếng Pháp như chim hót cá»§a cô và tất nhiên há» giá»i luôn sinh ngữ.
Ãó là những năm cuối thập niên 60. Ãầu thập niên 70, ngành võ thuật được xếp vào chương trình cho các lá»›p sau Trung Há»c Ãệ Nhất Cấp.
- Còn trước đó, thưa Thầy?
- Tôi được biết từ năm 1938 Võ sư Nguyá»…n Lá»™c đã lập ngành võ thuật ở Hà Ná»™i. Cho đến năm 1954 .Ngành võ thuật chia đôi. Má»™t phần ở lại Miá»n Bắc: không phát triển. Má»™t phần vượt vÄ© tuyến vào Nam: phát triển rất nhanh. Từ 1954 đến 1975. Con số đã lên đến ná»­a triệu ngưá»i.
Sau 1975, má»™t lần nữa ngành võ thuật “ vượt biên†theo dòng di tản và có mặt ở Pháp, Ãức, Gia Nã Ãại, Úc, Mỹ… Nhất là ở Mỹ nầy. Bây giá», nÆ¡i nào cÅ©ng thấy Võ Việt Nam. Từ Massachusetts đến Florida. Từ Oklahoma đến Texas. Từ California đến Seattle - Washington State…
Tôi sốt ruột:
- Như vậy, VOVINAM đã có mặt khắp cùng: từ Bắc đến Nam từ Ãông sang Tây Nước Mỹ sao thưa Thầy?
- Phải! Anh biết không? Hồi xách vali ra phi trưá»ng Tân SÆ¡n Nhất, trong đầu tôi có hai mục đích. Tôi tá»± dặn lòng khi sang đến Hoa Kỳ phải thá»±c hiện cho bằng được.
Tôi ngắt lá»i, há»i dồn:
- Chắc Thầy đã đạt được? Thưa Thầy.
- Ãúng vậy! Thứ nhất là đến Mỹ tôi phải tiếp tục Ä‘i há»c. Thứ hai, tôi làm công tác khai hoang để gieo trồng.
Tôi ngạc nhiên và thắc mắc:
- Chắc Thầy đã có nông trại rồi?
Thầy vẫn từ từ, chậm rãi nhìn tôi, cưá»i nhẹ:
- Thứ nhất, tôi đã hoàn tất chương trình Ãại Há»c tại Oklahoma State University. Còn Ä‘iá»u thứ hai, tôi có chút kinh nghiệm nào vá» trồng trá»t, chăn nuôi bò, heo, gà, vịt gì đâu. Tôi muốn dấn thân vào ngành võ thuật. Anh thấy đó, trên Thế giá»›i ngưá»i Ãại Hàn rất hãnh diện vá» Taekwondo. Ngưá»i Nhật tá»± hào vá» Judo, Karate. Anh Quốc cÅ©ng có môn võ thuật hấp dẫn khán thính giả toàn cầu đó là Boxing. Gần đây, Thái Lan cÅ©ng có môn Kick Boxing. Thế thì tại sao ngưá»i Việt Nam chúng ta không được quyá»n hãnh diện vá» VOVINAM. Tôi muốn phổ biến môn Việt Võ Ãạo là như thế.

*** * Má»—i buổi chiá»u Ä‘i làm vá», Mẹ tôi Ä‘i ngay ra phía sau nhà, chăm sóc khu vưá»n rau quả. Gá»i là khu vưá»n cho kêu chứ thật ra đó chỉ là vuông đất nhỠđược chia thành từng ô để trồng hẹ, bạc hà , cà tím, cà chua, rau quế, rau răm, húng cây, húng lÅ©i, đậu bắp, ngò gai, á»›t, hành hương, gừng, sả,v.v...
Ngưá»i bảo" vui thú Ä‘iá»n viên" là thế .
Nhá»› hồi ở quê nhà. Vưá»n rá»™ng, trồng đủ loại cây ăn trái và rau cá»§. Cả nhà tôi có bao giá» mó tay vào đâu. Qua Mỹ rồi má»›i thấy có được má»™t mảnh vưá»n thật là quí làm sao! Bên hông nhà có má»™t mảnh vưá»n con con khác . Trồng nhiá»u loại hoa: Má»™c lan, địa lan, tóc tiên, bồ công anh, hồng , cúc trắng, cúc đồng tiá»n,. Có cả hổ bì, dương xỉ.
Mẹ tôi không có thú Ä‘i shopping. Ngưá»i nói: chuyện đó dành cho giá»›i trẻ.
Mặc dù thỉnh thoảng cÅ©ng Ä‘i vào Mall, Sear để ngắm hàng cho mãn nhãn.Có lần tôi má»i Mẹ Ä‘i chÆ¡i bowling, Mẹ tôi cưá»i mÅ©i:
- Trò chÆ¡i đó dành cho ngưá»i khoẻ.. Me bây giá» "nắng không ưa, mưa không chịu, nhát gió, kỵ mù sương ". Vả lại, nâng thá»­ trái banh 8 pounds ném Ä‘i là Me muốn té nhào theo.
Tôi chợt nhá»› câu chuyện Hàn Bá Du khóc khi bị mẹ ông bắt nằm xuống để đánh đòn.Tiếng roi không còn vun vút. Lằn roi không để lại vết hằn. Ông biết sức khoẻ cá»§a mẹ yếu Ä‘i nhiá»u. Dù trước đó bị đánh đòn bao lần rất Ä‘au nhưng ông không há» khóc. Mẹ tôi còn nói:
- Bây giá», phim cÅ©ng không hấp dẫn Me được. Không hiểu sao ngày trước có thể ngồi trong rạp Ciné ở Sàigòn cả 3 giỠđồng hồ để xem phim Cléopatre Nữ Hoàng Ai Cập. Tôi nghe nói mà thấy thương ngưá»i hÆ¡n nhiá»á»¥Vì tôi vẫn nghÄ© Mẹ tôi còn trẻ khoẻ.
Những ngưá»i bạn cá»§a Mẹ tôi đến chÆ¡i nhà, thấy đám rau cứ đòi ăn chạo tôm, nem nướng. Ãòi ăn bún bò Huế, bánh xèo. Còn than thấy rau tươi nhá»› phở Hiá»n Vương. Nhá»› há»§ tiếu xương Trần Quý Cáp. Nhá»› bún riêu, bún ốc chợ Cầu kho. Nhá»› bò bía dá»c đưá»ng Tá»± Do. Nhá»› Æ¡i là nhá»›! Thành ra má»—i cuối tuần quí bà cứ đến thăm Mẹ tôi vui vẻ.
Một ngày kia...
Mẹ tôi Ä‘ang ngồi nhặt những cây cá» dại và cắt tận gốc những dây blueberry chợt nghe tiếng bình bịch, bình bình như có vật gì nện vào tưá»ng. Ngưá»i há»i vá»ng vào:
- Quái! HÆ¡n 5 giá» chiá»u rồi Quốc còn làm ồn cái gì vậy con?
Ngưá»i mỉm cưá»i khi thấy tôi Ä‘ang tập võ. Lúc tôi nắm tay lại và đấm vào block lịch cách mạnh mẽ, dứt khoát. Mẹ tôi chau mày:
- Me thấy ngưá»i ta hay đấm vào bao cát mà?
Tôi cưá»i lúc mồ hôi chạy dá»c thành dòng :
- Dạ phải! Nhưng Thầy Thá» nói rằng con hãy cố tập Ä‘i. Mẹ thấy đó, bàn tay con từ nhỠđến lá»›n quen cầm bút thôi. Bây giá» phải tập cho tay cứng. Văn ôn võ luyện mà mẹ. Con bắt đầu vá»›i nguyên block lịch nầy. Má»—i ngày con sẽ gỡ dần má»™t tá». Cho đến chừng không còn lại tá» lịch nào làm vật đệm thì nhất định tay con đủ sức chịu đựng má»™t sá»± va chạm hay tấn công mạnh rồi đó Mẹ. Bất ngá» tôi đỠnghị:
- Mẹ có thích há»c võ không?
Mẹ tôi cưá»i xoà:
- Chắc Mẹ Ä‘i há»c " vá» cua" thì có.
Tôi lắc đầu:
- Con thấy bên cạnh phòng há»c cá»§a con có các bà trung niên nữa.
- Há» há»c gì ở đó?
Tôi nói nhanh:
- Thầy con bảo tinh thần minh mẫn chỉ có trong má»™t thân thể tráng kiện. Các cô gái trẻ và có Ä‘iá»u kiện hay đến Thẫm Mỹ Viện để chăm sóc da mặt. Ãến những nÆ¡i tập thể dục thẫm mỹ để chăm sóc thể hình cho ngá»±c nở, eo thon. Mẹ tôi đồng ý:
- Tất nhiên rồi. Nhưng con có biết là đến cái tuổi ngoài 40 thân thể ngưá»i nữ dá»… có nhiá»u thay đổi lắm không?
- Dạ! Thầy con thưá»ng nói vá»›i các bạn nữ là luyện võ nghệ có nhiá»u tiện ích lắm. Khi có tuổi các cô không sợ cÆ¡ thể dư chá»— không cần dư và thiếu chá»— không nên thiếu Mẹ à.
- Ãó là nhá» ngưá»i ta luyện tập từ khi còn trẻ.
Tôi nói như thuyết phục:
- Thầy con bảo: bước vào tuổi 50 là tập được rồi. Không sá»›m, không muá»™n. Ãi những bước nhẹ . Luyện xoay ngưá»i từ từ. Dùng gậy ở nhiá»u tư thế khác nhau cách chừng má»±c là đủ.
Tôi thấy ngưá»i vui vui:
- Tá»± nhiên hôm nay mẹ con mình bàn vá» thân thể há»c . À! Sao chuyện gì con cÅ©ng nói Thầy Thá» bảo, Thầy Thá» bảo cả vậy? Kiểu nầy thẫm mỹ viện thể hình ít ngưá»i đến thì ngưá»i ta sẽ kiện thầy trò cậu đó à nghen. Ừ! Mẹ sẽ Ä‘i há»c võ... Mẹ cÅ©ng rÅ© Bác Thành, Bác Luyện, Bác Diá»…m nữa...
Cả hai mẹ con cưá»i vui.. Qua khoảng sân gạch rá»™ng để vào nhà , Mẹ tôi còn nói vá»›i:
- Chốc nữa vào nhà ăn phở nghe. Mẹ má»›i há»c được cách nấu phở nhanh hÆ¡n và ngon hÆ¡n cá»§a Bác Lãng đó.
***
Má»›i đó mà đã tròn hai năm. Sau ngày Mẹ tôi và tôi bước vào võ đưá»ng. Từ ngày ấy, Mẹ tôi thay đổi nhiá»u những thói quen. Bữa sáng cá»§a tôi là má»™t phần bánh mì chả hoặc phở gà. Ãôi khi chỉ má»™t ly sá»­a nóng. Mẹ tôi dành thì giá» Ä‘i bá»™. Ngưá»i rất siêng năng và tá»± ká»· luật bản thân. Mẹ kể rằng: Hồi xưa, Bà Ngoại tôi sống trong thá»i chiến tranh. Nhà xa chợ đến ná»­a giá» Ä‘i bá»™. Lại không có phương tiện giao thông nhiá»u như ngày nay. Có lẽ nhá» thế Bà tôi sống mạnh giá»i đến tuổi bảy mươi mà tóc chỉ pha sương. Chân vẫn khoẻ và lưng chưa còng xuống.
Lá»i khuyên cá»§a Thầy Thá» Mẹ tôi nhá»› rõ. Ban đầu, Mẹ tôi Ä‘i bách bá»™ chừng mưá»i phút má»—i ngày. Tiếp đến Ä‘i rảo bước. Rồi chạy chậm… Rồi chạy nhanh… Thá»i gian luyện tập đã dài gần ná»­a giá». Chạy bá»™ má»™t lúc toát mồ hôi. Vào nhà tắm nước nóng má»›i thấy Ä‘á»i bá»—ng dưng đáng yêu và tuổi già dưá»ng như đến chậm.
Tôi vẫn thưá»ng nói vui vá»›i Mẹ tôi:
- Nhìn Mẹ bây giỠđâu có ai ngá» gần đến lục tuần. Sáng thức giấc má»™t lúc là chạy bá»™. Trưa trưa không ngá»§ lại ngồi vào computer xem tin tức toàn cầu. Xế chiá»u chăm lo cá» cây hoa lá… Nhất Mẹ!
Mẹ tôi há»i lại:
- Thế con có thấy thể lực dẻo dai hơn lúc làm bạch diện thư sinh không?
Rồi ngưá»i cưá»i dịu dàng:
- Rõ ràng VOVINAM đã Ä‘em đến má»™t cuá»™c cách mạng tâm thân cho ngưá»i nào chịu tìm cầu. Những thế võ cho thanh niên, thiếu nữ. Những thế võ cho ngưá»i già. VOVINAM trong gia đình. VOVINAM trong các Há»™i Ãoàn. VOVINAM trong âm nhạc và nghệ thuật. VOVINAM có mặt khắp má»i nÆ¡i. VOVINAM quả là niá»m hãnh diện cho dân tá»™c Việt Nam ngày nay trên toàn thế giá»›i.

Viết những dòng nầy, tôi yêu VOVINAM và thật sá»± biết Æ¡n Thầy tôi: Ngưá»i Khai Phá.

Hoàng Yến




Mục Lục


III . Những Bức Thư Tình_____________________________________________

Thư Tình Tháng Này

DHH



Vì lý do kỹ thuật, mục Thư Tình Tháng Này sẽ tạm nghỉ tháng nàỵ Xin cáo lá»—i cùng bạn Ä‘á»c

Mục Lục


IV . Nghiên Cứu_____________________________________________

1. Nghi Ãn Phong Thá»§y: Trụ Ãồng Mã Viện

Thi̻n ̇ȩc



Hằng nằm cứ vào ngày 6-2 âm lịch lể ká»· niệm hai bà Trưng được cá»­ hành tại nhiá»u nÆ¡i có ngưá»i Việt sinh sống. Ãây là má»™t sinh hoạt có tính lịch sá»­ truyá»n thống.
Vào năm 40 sau công nguyên Trưng Trắc cùng em là Trưng Nhị quê ở Mê Linh đã dá»±ng cá» khởi nghÄ©a trước là trả thù cho chồng sau là đánh Ä‘uổi quân xâm lượt, Hai Bà đã lấy được 65 thành trì và sau đó là xưng vương há» Trưng. Năm 42 scn Mã Viện theo đưá»ng biển xua quân đánh trở lạị Trước thế giặc mạnh, quân hai bà chống cá»± không nổi, rút lui vá» Cẩm Khê và tan hàng từ đó. Sau khi xâm chiếm đất Giao Chỉ Mã Viện cho thá»±c hiện hai công trình là: Dá»±ng trụ đồng Mã Viện tại động Cổ Sâm, châu Khâm và xây thành Kiên Giang hình tổ kén ở Phong Khệ






(hinh so 1)

Ãá»n thá» Hai Bà Trưng tại xã Hát Môn, SÆ¡n Tây Ä‘ang trong giai Ä‘oạn trùng tu Nguồn: Thiên Ãức 8/2005

Trang lịch sá»­ này đã gây nhiá»u tranh cãi vá» nhiá»u vấn đỠnhư là :
- Nguyên do khởi nghĩa của hai bà vì thù chồng hay vì nợ nước?
- Hai bà lập nên chế độ mẫu hệ đầu tiên ở Việt Nam chăng?
- Ngày lễ kỷ niệm của hai bà cũng có sự khác biệt? Ngày 6/2 hay 6/3 Âm lịch?
- Nguyên do cái chết của hai bà nhảy sông tự tử hay bị chém đem đầu vỠTrung Quốc?

Cho dù có đặt nghi vấn như thế nào chăng nữa chúng ta cÅ©ng phải thừa nhận má»™t Ä‘iá»u là Bà Trưng là vị nữ vua đầu tiên tại Việt Nam, má»™t vị vua thành tá»±u do công sức và tài trí trá»±c tiếp đánh quân xâm lược. Bà Trưng dá»±ng cá» khởi nghÄ©a do lòng yêu nước chân chính cá»§a mình, xuất thân từ giai cấp quí tá»™c, chứ không phải từ quan niệm đấu tranh giai cấp như nhà sá»­ há»c XHCN lý giảị Hai bà Trưng đã tạo dá»±ng nên truyá»n thống vẻ vang nữ anh hùng dân tá»™c trong lịch sá»­ Việt Nam.

Má»™t câu há»i đặt ra là: tại sao trong suốt gần 2000 năm kế tiếp dân tá»™c ta vẫn không xuất hiện được má»™t vị nữ anh hùng thứ hai có tầm cỡ Bà Trưng cho dù lịch sá»­ Việt Nam là lịch sá»­ cá»§a chiến tranh chống ngoại xâm từ đó cho đến naá»· Phải chăng ngưá»i phụ nữ Việt Nam yếu hèn? Hay là có sá»± cản trở bởi má»™t huyá»n lá»±c nào đó xuất phát từ thá»i gian sau khi Hai Bà Trưng thua trận, đất nước rÆ¡i vào sá»± đô há»™ cá»§a ngưá»i Hán, mà lịch sá»­ chưa làm sáng tá» chăng?

Thật vậy nghi vấn đó phát xuất từ hai hành vi cụ thể đầy bí ẩn cá»§a Mã Viện sau khi xâm chiếm đất nước ta chưa được lý giải rõ ràng. Theo Khâm Ãịnh Việt Sá»­ Thương Giám Cương Mục trang 24-25 ghi :†Trưng vương cùng em gái là Nhị cá»± chiến vá»›i quân Hán, quân vỡ, thế cô, Ä‘á»u bị thất trận chết. Mã Viện Ä‘uổi đánh tàn quân cá»§a hai bà là bá»n Ãô Dương đến huyện Cư Phong thì hàng phục được há». Mã Viện lập cá»™t đồng để ghi địa giá»›i tận cùng cá»§a Nhà Hán...

Sách Thá»§y Kinh Chú cá»§a Lịch Ãạo Nguyên chép rằng: Mã Văn Uyên (tức Mã Viện) dá»±ng cái mốc đồng để làm giá»›i hạn cuối cùng cá»§a đất phía nam Trung Quốc....

Sách Nhất Thống Chí nhà Ãại Thanh có chép: Tương truyá»n cá»™t đồng ở vỠđộng Cổ Sâm châu Khâm, Mã viện có thá» rằng: “Ãồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt†nghÄ©a là “Cá»™t đồng ấy gãy thì Giao Chỉ bị diệtâ€, nên ngưá»i Việt Ä‘i qua dưới chân cá»™t đồng ấy cứ lấy đá bồi đắp lên mãi thành gò đống caá» Ãó vì sợ cá»™t đồng ấy bị đổ gãỵ

Mã Viện nhà Hán đắp thành Kiển Giang
Vì thấy huyện Tây Vu có đến ba vạn ba nghìn há»™, Mã Viện xin chia ra làm hai huyện Phong Khê và Vá»ng Hảị Vua Hán y cho Mã Viện lại lập hành quách, đặt tỉnh ấp (xóm làng), đắp thành Kiển Giang ở Phong Khệ Thành này hình tròn như cái Tổ kén. Nên gá»i là thành Kiển giang. Ba năm sau Mã Viện vá» nước.
http://viethoc.org/eholdings/sach/kdvstgcm.pdf

A/- Trụ Ãồng Mã Viện: Trải qua má»™t thá»i gian dài bị đô há»™ dưới thá»i Hán thuá»™c, trụ đồng Mã Viện đã hoàn toàn mất hết dấu tích nhưng vẫn còn để lại nhiá»u nghi vấn lịch sá»­ như sau:

I/- Sự thật của trụ đồng:
Trụ đồng Mã Viện là má»™t câu chuyện có thật, đã được ghi vào sá»­ liệu cá»§a cả hai nước Trung Hoa và Việt Nam. Ãây không phải là má»™t huyá»n thoại hay là hư cấụ
Vào Ä‘á»i vua Trần Thánh Tôn đã cho ngưá»i Ä‘i tìm lại dấu tích cá»™t đồng nhưng không thấỵ
“Tháng 4 mùa hạ.( 1272) Sai viên ngoại lang là Lê Kính Phu sang há»™i vá»›i ngưá»i nhà Nguyên biện luận việc cương giớị Nhà Nguyên sai Ngá»™t Lương sang há»i giá»›i mốc đồng trụ ngày trước, nhà vua phái Lê Kính Phu Ä‘i há»™i đồng khám xét. Kính Phu nói vá»›i Nhà Nguyên rằng: “Chá»— cá»™t đồng do Mã Viện dá»±ng lên lâu ngày bị chìm lấp, nay không thể biết ở chá»— nào được.†Việc đó sau cÅ©ng thôị ...( KDVSTGCMCB Quyển VII tr. 219)

“Tháng 8 mùa thu (1345) Sai sứ sang nhà Nguyên. Nhà Nguyên sai Vương SÄ© Hành sang há»i địa giá»›i cá»™t đồng ngày trước. Nhà vua sai Phạm Sư Mạnh sang Nguyên biện bạch sá»± việc nàỵ†(KDVSTGCMCB quyển IX Tr.279)

II/- Vị trí của trụ đồng:
Ãa số sá»­ liệu đã thống nhất vị trí cá»§a trụ đồng như sau:
- Sách Nhất Thống Chí nhà Ãại Thanh chép: Cá»™t đồng ở vỠđộng Cổ Sâm, châu Khâm
- Ãại Việt Sá»­ Ký Toàn Thư Ngoại Ký cá»§a Lê Văn Hưu Quyển III Tr. 22 ghi : Mã Viện bèn dá»±ng cá»™t đồng làm giá»›i hạn cuối cùng cá»§a nhà Hán. Cá»™t đồng tương truyá»n ở trên động cổ Lâu, châu Khâm.

Tóm lại theo sử liệu trên có thể kết luận là trụ đồng nằm ở vùng Châu Khâm tại động Cổ Sâm hay Cổ Lâu thuộc vùng biên giới cực bắc Giao Chỉ cũng là cực nam nhà Hán.

Một vấn đỠcần được sáng tỠnữa là: châu Khâm là huyện biên giới giữa Giao Chỉ và Nam Hán hiện nay nằm ở đâủ
Theo tài liệu nghiên cứu má»›i nhất cá»§a bác sỹ Trần Ãại Sỹ, Giám đốc Trung Quốc sá»± vụ, viện Pháp à “ Thá»­ tìm lại biên giá»›i cổ cá»§a Việt Nam bằng cổ sá»­, bằng triết há»c, bằng di tích và hệ thống DNAâ€
http://www.vietnamsantẹcom/trandaisy/tds-nguongoctocviet.pdf

Sau khi dẫn chứng lịch sá»­ thá»i hai bà Trưng, di tích, cổ vật, cùng kết quả thá»­ nghiệm DNA đã kết luận rằng: Biên giá»›i cổ cá»§a nước Việt Nam vá»›i các triá»u đại Hồng Bàng, Âu Lạc, LÄ©nh Nam phía Bắc quả tá»›i hồ Ãá»™ng đình, phía Tây giáp Tứ Xuyên.

Sá»± phát hiện này có thể xác quyết má»™t Ä‘iá»u là vị trí trụ đồng nằm ở biên giá»›i phía Bắc Việt Nam qua thá»i gian đô há»™ đã bị Trung quốc lấn chiếm và vùng đất động Cổ Sâm (Cổ Lâu) hiện nằm sâu trong lãnh địa Trung Quốc hiện naỵ

III/- à nghÄ©a câu “Trụ đồng chiết, Giao Chỉ diệtâ€
Trong hầu hết cổ sá»­ Trung Quốc và sá»­ Việt ghi chép lại, giải thích câu này chỉ là má»™t lá»i thá». Ãiểm này có nhiá»u nghịch lý.
1.- Ãây không thể là má»™t lá»i thá», thật vậy Mã Viện là ngưá»i Ä‘i chinh phục và vui mừng thắng trận, nên không có động cÆ¡ nào để tạo ra má»™t lá»i thá» ghi trên trụ đồng. Vì vậy sách sá»­ gá»i đây là lá»i thá» là không đúng sá»± thật.

2.- à nghÄ©a câu chữ “Trụ đồng chiết, Giao Chỉ diệt†ngầm ý hăm dá»a cÅ©ng như gây hận thù vá»›i dân tá»™c Giao Chỉ rất là phi chính trị. Theo sá»­ sách cho biết Mã Viện là má»™t danh tướng văn võ song toàn giá»i quân sá»± lẫn chính trị, có thể nào ngây ngô đưa ra má»™t lá»i thá» phi chính trị như trên hay không? Tất nhiên là không, vì thế Mã Viện cố tình ghi khắc câu này tất phải có mưu đồ sâu độc nào đó đối vá»›i đất nước Giao Chỉ vậỵ

3.- Ãa số sách sá»­ Trung Hoa cÅ©ng như Việt Nam Ä‘á»u giải thích câu: Ãồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt là trụ đồng gãy thì dân Giao chỉ bị giết. Chữ CHIẾT mà dịch là gãy đúng vá»›i ngôn ngữ , thế nhưng trong trưá»ng hợp này có Ä‘iá»u không ổn. Vì rằng má»™t cá»™t trụ đồng kim loại, đặt ruá»™t dá»±ng giữa thiên nhiên thì làm sao có thể gãy được? nếu so vá»›i má»™t cây cau, má»™t cây dừa thân má»™c, cao, tán cây rá»™ng lung lay trước gió bão còn có thể đứng vững. Thì đây là má»™t nghịch lý. Do vậy sá»± dịch thuật câu chữ này hoàn toàn sai lầm má»™t cách cố tình nhằm che dấu má»™t bí mật lịch sá»­ mà ngưá»i viết sẽ phân tích ở phần saụ

IV/- Công dụng của trụ đồng:
Hiện nay vẫn còn nhiá»u tranh cãi và cÅ©ng chưa có lá»i đáp thích hợp.
1)- Theo sá»­ gia Phạm Văn SÆ¡n chuyện cá»™t đồng Mã Viện thiết tưởng không đáng tin lắm chỉ nên coi là má»™t giai thoại không hÆ¡n không kém... Nếu coi cá»™t đồng Mã Viện là má»™t mỹ đàm thì chép vào sá»­ để làm má»™t câu chuyện kể chÆ¡i cho có thú vị thiết tưởng không hại gì. (Việt sá»­ Tân Biên tr.199). Ãây chỉ là lối nói huá» vốn khi không lý giải được những nghịch lý cá»§a câu chuyện trụ đồng, do vậy không đáng tin cậỵ Viết lịch sá»­ cá»§a má»™t dân tá»™c cần sá»± nghiêm túc chứ không phải là chuyện mỹ đàm, kể chÆ¡i cho vuị

2)- Theo tác giả Trương Thái Du trong bài “Một cách tiếp cận những vấn đỠcổ sử Việt Nam (Talawas - lịch sử)
Cá»™t đồng Mã Viện dá»±ng năm 43 ở quận Giao Chỉ và Tây Ãồ Di cÅ©ng chính là đài quan trắc thiên văn ... Trong công tác thiên văn thá»i Mã Viện, để xác định những vùng đất má»›i, cần phải tiến hành quan trắc các chỉ số năm này qua năm khác. Cá»™t thiên văn chuẩn phải vừa tránh được thá»i tiết xâm hại, vừa bá»n vững nên chất liệu đồng đã được chá»n. Muốn Ä‘o đầy đủ thì phải cá»­ ngưá»i ở lại làm việc, ít nhất là hằng năm tập hợp số liệu Ä‘em vá» kinh độ Chuyện dân gian Việt Nam kể rằng Mã Viện từng dá»±ng cá»™t đồng ở Bắc Việt lại càng khẳng định đây là cá»™t thiên văn chứ không phải mốc giớị Chẳng ai Ä‘em mốc giá»›i để giữa nÆ¡i đô há»™i, để má»—i ngưá»i Ä‘i qua ném má»™t hòn đá vào đấy mong cá»™t đừng đổ. Câu “Ãồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt†cá»§a Mã Viện ngầm bảo phải coi sóc “đài thiên văn†bá» túi kia cẩn thận. CÆ¡ sá»± là thế! Con toán thiên văn nhá» cá»§a tôi ở tiểu mục 1 là minh há»a suốt bài viết nàỵ

Giả thiết này khó thuyết phục bởi những nghịch lý sau: Má»™t cá»™t đồng đặc ruá»™t thuần túy trồng giữa trá»i mưa nắng không thể gá»i là má»™t đài (?)thiên văn được. Theo ngưá»i viết hiểu ý cá»§a tác giả là trụ đồng Mã Viện được sá»­ dụng như là má»™t cái cá»™t chuẩn để Ä‘o lưá»ng sá»± di chuyển cá»§a bóng mặt trá»i, mặt trăng.... Nếu chỉ vá»›i công dụng như vậy thì chẳng cần phải dùng cá»™t đồng làm gì cho năng nhá»c, thá»±c hiện khó khăn (từ việc gom đồng, đúc cá»™t, Ä‘iêu khắc, di chuyển, dá»±ng cá»™t...), rất tốn kém tiá»n bạc, công sức và thá»i gian. Ngoài ra còn viện lý do khá»i bị thá»i tiết xâm hại lại không chuẩn.

Vì rằng cá»™t đồng to và cao đủ để Ä‘o bóng mặt trá»i thì rất nặng hằng tấn tạo sức ép trên má»™t tiết diện nhá» thì vá»›i thá»i tiết mưa lụt khí hậu ẩm thấp, đất ướt, má»m nở ra rất dá»… bị lún, hay đổ ngã nguy hiểm. Vá»›i độ lún hằng năm cá»§a trụ đồng, thì độ Ä‘o đạt lại càng thiếu chính xác, sẽ làm giảm mất giá trị công dụng nói ở trên. Vá»›i trụ gá»— tốt vừa nhẹ, bá»n, dá»… kiếm, dá»… bảo quản, dá»… thay thế, lại đạt yêu cầu trên có lẽ hợp lý hÆ¡n cá»™t đồng.

Vá»›i uy danh cá»§a má»™t tướng lãnh thống trị đương thá»i chắc chắn có rất nhiá»u cách để bảo quản trụ đồng cần gì phải ngầm bảo dân bị trị phải coi sóc “đài thiên văn†bá» túi kia cẩn thận bằng câu “Ãồng trụ chiết, Giao chỉ diệt†vừa vô chính trị đối vá»›i má»™t vị tướng văn võ toàn tài, vừa mất tư cách đạo đức cá»§a má»™t kẽ Ä‘i thống trị. Vá»›i toán công tác thưá»ng trá»±c ghi số liệu báo cáo hằng năm không đủ sức bảo quản trụ khí tượng hay sao, mà cần phải ngầm bảo dân bị trị coi sóc?

3)- Theo cổ sá»­, cá»™t đồng chỉ là cá»™t mốc biên giá»›i mà thôị Lối giải thích này cÅ©ng không thá»a đáng. Nếu là cá»™t mốc biên giá»›i tại sao không ghi những thông tin cần có cá»§a vùng biên giá»›i lại ghi câu : “Trụ đồng chiết , Giao Chỉ diệt†trên cá»™t đồng?.

Thứ nữa là cá»™t mốc biên giá»›i tại sao không đặt tại những con đưá»ng Ä‘i giữa ranh giá»›i cá»§a hai nước, mà lại đặt tại má»™t hang động trong vùng hẻo lánh?

B/- KIỂN THÀNH: Là công trình cụ thể thứ hai cá»§a Mã Viện đã hoàn thành trước khi vá» nước. Theo sách sá»­ giải thích thành Kiển Giang có hình tổ kén cá»§a con tằm, như vậy nó có hình tròn và dài túm hai đầu, chứ không đơn giản là hình tròn ghi trong sá»­ liệu, đã Ä‘em lại nhiá»u ngá»™ nhận cho ngưá»i Ä‘á»c sá»­. Hình dáng cá»§a Kiển Thành cÅ©ng Ä‘em là nhiá»u nghi vấn. Thật vậy đây là loại thành quách quân sá»± rất hiếm thấy trong sá»­ sách, là loại hình dài và ốm có rất nhiá»u nhược Ä‘iểm như sau:
- Dá»… bị tàn phá bởi thá»i tiết gió bão, thật vậy má»™t trưá»ng thành dài và ốm sẽ hứng chịu nhiá»u sức tàn phá cá»§a gió bão hÆ¡n là má»™t bức thành ngắn, tròn hay vuông và rá»™ng.
- Mục đích xây thành cho dân ở vì dân số đông mà lại xây thành hình ốm và đài là không kinh tế và khó có thể thá»a mãn đầy đủ nhu cầu phát triển cư dân vá» lâu dàị
- Vá» mặt quân sá»± má»™t trưá»ng thành dài rất khó trấn thá»§ vì tốn kém nhiá»u nhân lá»±c canh gác, và khó tiếp ứng từ đầu này đến đầu khác.

Vì thế câu há»i đặt ra là tại sao không xây thành hình vuông, Ä‘a giác lồi hay hình tròn bình thưá»ng như những thành quách khác mà lại xây thành hình cái kén? Ẩn ý cá»§a kiến trúc này là gì vẫn chưa được giải đáp trong sá»­ sách.

Tóm lại, những nghịch lý trên cá»§a lịch sá»­ đã trải qua gần 2000 năm vẫn chưa được lý giải minh bạch dưới nhãn quang cá»§a các nhà sá»­ há»c hay nhà khảo cổ. Thế nhưng, nếu nhìn sá»± việc trên đây bằng nhãn quang cá»§a má»™t nhà phong thá»§y thì tất cả má»i nghi vấn trên Ä‘á»u được giải đáp thá»a đáng.

Thật vậy đây là má»™t trận đồ phong thá»§y mà Mã Viện bày ra nhằm hãm hại đất nước Giao Chỉ. Hai Bà Trưng đối vá»›i Việt Nam là những anh hùng dân tá»™c, thế nhưng theo quan niệm cá»§a triá»u đình Hán hai bà Trưng chỉ là yêu tặc. Theo An Nam Chí Lược (trang 40) do tác giả Lê Tắc là ngưá»i Việt nam, chạy qua sống ở Trung Hoa và viết sá»­ theo quan niệm cá»§a Trung Hoa như sau:

Năm Kiến Võ thứ 16 cá»§a Hán Quang VÅ© Ãế (sau công nguyên 40), ngưá»i đàn bà Giao Chỉ là Trưng Trắc làm phản, quận Cá»­u Chân và quận Nhật Nam Ä‘á»u hưởng ứng theỠđành các quận ấp, cướp được 60 thành, rồi tá»± lập làm vuạ.. Ãến năm Kiến Võ thứ 19 Mã Viện chém yêu tặc là Trưng Nhị (Nhị là em gái cá»§a Trưng Trắc) và đánh luôn dư đảng, bá»n Ãô Lương, đến huyện Cư Phong, bá»n này chịu đầu hàng...
http://viethoc.org/eholdings/sach/ancl.pdf

Vào thá»i đại nhà Hán, thuật phong thá»§y, địa lý rất thịnh hành, tất cả những công trình xây dá»±ng mồ mả, lâu đài Ä‘á»u tuân hành nghiêm túc quy luật địa lý phong thủỵ
Ảnh hưởng bởi quan niệm này, Mã Viện sau khi trừ diệt được hai Bà Trưng(?)đã bày một trận đồ phong thủy để diệt tận gốc yêu quái, trừ hậu hoạn, nhằm hãm hại đất nước ta không còn vua nữ giới nữa bằng những hành động như sau:

1- Mã Viện cho dá»±ng má»™t trụ đồng tại động Cổ Sâm hay Cổ Lâu, nghi vấn đặt ra là tại sao không đặt nÆ¡i đồng bằng trống trải dá»… thấy hay tại những con đưá»ng Ä‘i lại giữa hai nước như là cá»™t mốc bình thưá»ng mà lại đặt tại má»™t hang động? Chỉ có thể trả lá»i là động Cổ Sâm chính là huyệt hàm rồng kết phát làm vua cá»§a đất Giao Chỉ nên Mã Viện muốn phá há»§y để đất nước không còn vua nữa, dá»… bá» cai trị.

Nếu tá»± nhiên Mã Viện cho đào sâu xuống để chôn hoàn toàn má»™t trụ đồng mà không có lý do chính đáng thì má»i ngưá»i sẽ nghi ngá», và gặp nhiá»u khó khăn trong thá»±c hiện, vả lại cÅ©ng kém hiệu quả vá» mặt phong thủỵ Vì thế mà Mã Viện đã thâm độc, cho dá»±ng đứng trụ đồng không cần phải chôn sâu và ghi khắc câu chữ “Trụ Ãồng chiết, Giao Chỉ diệt†bá» ngoài như là hăm dá»a, nhưng thá»±c chất là khiêu khích lòng tá»± ái dân tá»™c cá»§a dân Giao Chỉ, sau đó ngầm há»— trợ cho ngưá»i dân má»—i ngày ném gạch đá vào trụ đồng để chôn lấp. Sá»± việc này có hai tác dụng thứ nhất là giữ cho trụ đồng không bị nghiêng ngả vá»›i thá»i gian, thứ hai trụ đồng nặng hàng tấn tạo má»™t sức ép mạnh trên má»™t tiết diện nhá» thì dá»… dàng từ từ lún sâu vào lòng đất má»—i khi thá»i tiết mưa ẩm, đất nở và má»m rạ Có như vậy má»›i che dấu được quá»· kế thâm độc cá»§a mình và tác dụng phong thá»§y lại càng tăng caá»

2- à nghÄ©a thật sá»± cá»§a câu: “Ãồng trụ chiết... Giao Chỉ Diệtâ€, Ãây là má»™t câu thần phù còn ẩn dấu má»™t hai chữ để che đậy âm mưu phá huyệt phong thủỵ Thật vậy chữ chiết ở đây không có nghÄ©a là gãy mà có nghÄ©a là tách làm hai, ví dụ như chiết cành chẳng hạn. Do đó câu trên nên giải thích là “trụ đồng tách huyệt (đế vương) ra làm hai, vua Giao Chỉ bị giết.†Chứ không thể dịch là trụ đồng bị gãy, dân Giao Chỉ bị giết hoàn toàn phi lý. Như vậy câu trên có hai chữ bi ẩn dấu là chữ huyệt và chữ vương.

3- Kiển Thành hình cái kén, nếu chúng ta tách rá»i hai sá»± kiện này ra thì sẽ không thấy âm mưu sâu độc cá»§a Mã Viện, vì thế ngưá»i viết, kết hợp cả hai sá»± kiện này bằng má»™t hình vẽ tượng hình, bạn Ä‘á»c sẽ thấy rõ ràng hÆ¡n:






(hính so 2)

Bùa lưỡng nghi (loại tượng hình)
Nguồn: Thiên Ãức

Hình dáng Kiển Thành, tổ con tằm, Âm, Thá»§y, tượng hình cá»§a ngưá»i đàn bà, kết hợp vá»›i hình dáng trụ đồng Mã Viện, Dương, Há»a, tượng hình cá»§a ngưá»i đàn ông.

Theo Kinh Dịch lý thuyết VÅ© trụ: Thái Cá»±c - Lưỡng Nghi - Tứ Tượng - Bát Quáị Theo thuật phong thá»§y, nói vá» nhà cá»­a thưá»ng sá»­ dụng bùa bát quái để trấn yểm hướng xấụ Trong phạm vi rá»™ng lá»›n cá»§a má»™t đất nước, bùa bát quái không có hiệu lá»±c, vì thế Mã Viện đã sá»­ dụng má»™t loại bùa rất hiếm hoi đỠcập trong sách vở đó là loại bùa Lưỡng Nghi tức là bùa Âm Dương có hiệu lá»±c cao hÆ¡n bùa bát quái hai bậc theo Kinh Dịch.

Loại bùa này được thá»±c hiện bởi hai công trình: Kiển Thành, Âm thá»§y và trụ Ãồng Mã Viện, Dương Há»áº¡

Ngoài ra, nói theo kiểu dung tục thì Mã Viện đã chÆ¡i má»™t trò rất thô bỉ là “Ãóng cá»c ngưá»i đàn bà Giao Chỉ†nhằm triệt tiêu con đưá»ng kết phát vương quyá»n cho nữ giá»›i Việt Nam sau nàỵ Vá»›i chứng cứ đê tiện này cÅ©ng có thể chứng minh truyá»n thuyết quân Mã Viện lúc giao chiến vá»›i đội quân nữ giá»›i cá»§a Hai Bà đã chÆ¡i trò đồng loạt “Truồng cởi†làm hổ thẹn nữ binh không phải là không có lý.

Tóm lại câu chuyện trên có thể kết luận như sau:

- Cá»™t đồng Mã Viện là má»™t dụng cụ phong thá»§y chôn tại động Cổ Sâm nhằm mục đích phá vỡ huyệt kết phát vương quyá»n cá»§a đất Giao Chỉ.
- Câu “Ãồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt†là má»™t câu thần phù hay nói đúng lá»i là má»™t lá»i nguyá»n có hiệu lá»±c cho đến khi được giải mã(?)
- Hình dáng Kiển Thành kết hợp vá»›i trụ đồng Mã Viện tạo nên má»™t đạo bùa Lưỡng Nghi nhằm trấn yểm không cho ngưá»i đàn bà Giao Chỉ (mà thá»i nhà Hán gá»i là yêu nữ) tiếp nối truyá»n thống anh hùng dân tá»™c.

Sở dÄ© loại bùa chú này có hiệu lá»±c lâu dài bởi há»™i đủ những Ä‘iá»u kiện sau đây:
- Ãặt đúng huyệt vị
- Ãiá»u quan trá»ng nhất không ai có thể hại mình bằng chính mình hại mình. Dá»±a vào nguyên tắc này Mã Viện đã thâm hiểm khích tướng để cho dân Giao Chỉ ném đá vào trụ đồng để giữ vững cho chôn trụ đồng có thá»i gian tá»± lún sâu vào huyệt đạo tạo thêm hiệu lá»±c cho bùa trấn yểm.
- Thá»i gian hiệu lá»±c cá»§a bùa chú càng lâu dài nếu bí mật cá»§a nó chưa được tiết lậu, các sá»­ gia Trung Quốc vì quyá»n lợi Trung Quốc đã che đậy sá»± việc này và dối trá cho đây chỉ là cá»™t mốc biên giá»›i đơn thuần mà không có giải thích toàn bá»™ sá»± kiện. Và theo truyá»n thuyết bùa ngải, phong thá»§y, nếu má»™t ngưá»i mà dùng bùa chú hại ngưá»i khác nếu được cao nhân cứu giải thì loại bùa chú đó sẽ trở lại tác động vá»›i chá»§ nhân cá»§a nó. Vì thế ngưá»i Trung Quốc rất sợ phản đòn và rất kín miệng vá» sá»± việc nàỵ

Ngoài ra để cho đất Giao Chỉ không còn huyệt phát vua chúa nữa, Hán tá»™c đã âm thầm cướp trắng má»™t phần đất cá»§a Giao Chi, trong đó có vùng châu Khâm động Cổ Sâm và xóa tan dấu tích để ngưá»i dân Việt không còn phương cách truy cứụ Và sá»± việc này cÅ©ng không được ghi chép vào sá»­ sách.

Trong thá»i đại không gian Ä‘iện tá»­ hiện nay, nhiá»u ngưá»i sẽ đánh giá câu chuyện kể trên thuá»™c vào loại hoang đưá»ng nhảm nhí. Tin hay không là tùy má»—i ngưá»i, nhưng vá»›i chứng cứ và lý luận khó có thể phản biện như trên, trong tư cách là má»™t ngưá»i nghiên cứu phong thá»§y lâu năm, Thiên Ãức trân trá»ng bố cáo:

Trước trá»i đất và má»i ngưá»i chứng giám rằng:
Những âm mưu đê tiện cá»§a Mã Viện ngưá»i Trung Quốc đã dùng thá»§ thuật phong thá»§y để ám hại dân tá»™c Giao Chỉ, nay đã được phÆ¡i bày ra ánh sáng. Phải chấm dứt ngay má»i uy lá»±c cá»§a lá»i nguyá»n và trao trả hiệu quả thảm hại lại cho cố chá»§.
Cấp! Cấp! tuân lệnh!

Ãể tăng thêm uy lá»±c hóa giải lá»i nguyá»n cá»§a Mã Viện, khẩn mong các bạn có cÆ¡ duyên Ä‘á»c bài viết này thì xin cho má»™t lá»i nguyá»n rá»§a từ đáy lòng mình trả lại cho Trung Quốc là nÆ¡i xuất phát nguồn gốc cá»§a câu chuyện.

Thiên Ãức mong má»i các nhà viết sá»­ tiếp nhận thông tin này và tiếp tục làm sáng tá» sá»± việc hòng trả lại sá»± thật cho lịch sá»­ vá»›i cầu mong giải tá»a lá»i nguyá»n rá»§a gá»›m ghiếc để cho dân tá»™c Việt Nam có thể có những nữ anh hùng dân tá»™c trong tương lai vậỵ

Thiên Ãức trân trá»ng trình báá»

Thi̻n ̇ȩc



Mục Lục


V. Giá»›i Thiệu - Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật ___________________________________________________



1. Giới Thiệu Nhạc- Nghiêu Minh



Năm Má»›i Nghiêu Minh xin gởi đến các bạn yêu nhạc cÅ© má»™t ca khúc xuất phát từ Mexico 1941 rất phổ thông và được phổ lá»i qua nhiá»u ngôn ngữ khác nhaụ Ãó là ca khúc :

Besame Mucho

sau đây là 3 giá»ng hát:

Besame Mucho - Dalida
http://www.youtubẹcom/watch?v=BWe_RPutOcI

Besame Mucho - Laura Fygi

http://www.youtubẹcom/watch?v=Hd3UHIcORq4

Andrea Bocelli

http://www.youtubẹcom/watch?v=z619poRNQto

Mục Lục


VI . Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám Æ¡n những thân hữu sau đây : Chu Kỳ Thư, Công Tá»­ Hà Ãông, Thiên Lương, Hồng Phúc, Hoàng Yến, Huân Long, Kim Thành, LyVyNguyen, Nam Thảo, Nghiêu Minh , Ngô Thy Vân, Ngô Hữu Ãoàn, Nguyá»…n Trưá»ng An, Nguyá»…n Kiết Nhu, Phan Tưởng Niệm, Sông Cá»­u, Thiên Ãức, Thy Lan Thảo, Tôn Thất Phú SÄ©, Trần Thành Mỹ, Từ Tú Trinh, Tuệ Tâm, Việt Dương Nhân, đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 59 . Má»™t số bài khác sẽ được đăng dần vào số tá»›i. Mong má»i sẽ nhận được những sáng tác cá»§a các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương lai.

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ãể vào danh sách cá»§a NSGM (subscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
2) Ãể rút ra danh sách cá»§a NSGM (unsubscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
3. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com 4. Má»i bài vở, đóng góp, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMua.com Thể lệ gá»­i bài cho Nguyệt San Giao Muà: 1. Xin các bạn gá»­i bài theo dạng VIQR (Vietnet) (dùng cách bá» dấu như trong trang này) 2. Xin liên lạc vá»›i NSGM hay trá»±c tiếp tá»›i tác giả nếu muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM. 3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ email ở cuối bài hay không. 4. Bài vở xin gá»­i đến GiaoMua@hotmail.com 5. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com

Ãịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 


FastCounter by bCentral

Copyright 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors