Số 61

Ngày 1 tháng 5 năm 2007

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
P.O. Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua@hotmail.com


Thư Ngá»



Thưa bạn,

Vài tháng trước đây có ngưá»i bạn phương xa gởi tặng bá»™ DVD Việt Nam Quê Hương Tìm Lại, thân quý tương trao ná»—i niá»m đồng Ä‘iệu canh cánh nhá»› nhà. Thế là những đêm mùa đông Bắc Mỹ đã trầm lặng trôi theo giòng hình ảnh đẫm nhòa ká»· niệm trong từng Ä‘oạn phim giăng giăng trá»i quê xa ngái. Xem phim mà lòng bàng hoàng mối xúc động cảnh đấy ngưá»i đây luống Ä‘oạn trưá»ng như sóng vá»— bá» dâu biển , bèo bá»t xót xa... Bước chân ngưá»i e ngại trở vá» thăm lại ngôi nhà xưa đã đổi chá»§. Cành hoa đổ quyên e ấp soi mình bên bá» nước. Ãồi sim hoang tím bồi hồi dấu chân ngưá»i lính cÅ©, cảm thương bà mẹ già vẫn má»™t Ä‘á»i long Ä‘ong cÆ¡ cá»±c dưới chân bóng Trưá»ng SÆ¡n. Cổng trưá»ng xưa khép kín im lìm dáng phượng đứng chá» mùa tá»±u trưá»ng chưa tá»›i. Phố cổ, đèn lồng soi, chỉ còn riêng má»™t tình em đằm thắm trong ngôi nhà có hoa cát đằng. Hình ảnh bi thương cùng tận trên đại lá»™ kinh hoàng từ má»™t mùa hè xưa cÅ© vẫn còn đỠlữa trong lòng má»—i ngưá»i dân Việt nhá»› quê. Khoảng sân trước ngôi nhà thuở thiếu thá»i còn lung linh bóng nắng chợt quá đỗi xa vá»i khi ngưá»i lính miá»n Nam trúng đạn ngã xuống ở đầu ngõ lúc anh dẫn đầu Ä‘oàn quân trở vá» chiếm lại thành phố cá»§a mình. Cây cầu Hiá»n Lương má»™t thuở phân tranh vẫn còn đó nghi ngại lòng ngưá»i...

Tất cả tưởng đã xa xôi chợt trở vá» gần, như dòng sông, bá» lau, bến nước, con đò...như bóng núi đổ chập vào nhau theo từng bước chân xúc động ngưá»i vá». Từng mùa chinh chiến đã xa, lặng lẽ lá»›p trầm phiến má»™t thá»i tưởng xanh rêu chợt trở mình, máy động lắng nghe niá»m ray rức trong từng nhịp đập cá»§a tim. Phải chăng đó là tiếng bi ca cá»§a ná»­a dòng luân sinh chưa trá»n hay tiếng gá»i trở vá» cá»§a dòng sông và tiếng lòng ta Ä‘ang cùng rung lên má»™t nhịp.

Giòng nước bạc giòng sông trôi theo dõi.
Cuối chân trá»i hình bóng má»™t chân mâỵ
Ãá»i xiêu đổ nguồn xưa anh trở lại.
Giữa hư vô em giữ nhé chừng này ...
Bùi Giáng

Bất chợt giữa hư vô và khÆ¡i xa bá» lại, chỉ còn lại giòng sông trôi. Còn lại ta ngÆ¡ ngác bên bá», chân xiêu đổ bước vá» quá khứ, lòng hoang mang tiếng sóng xa và bóng dáng con tàu chìm đắm giữa đầm sông nối biển má»™t sá»›m mùa Xuân. Vẫn còn ta đứng vá»ng mãi triá»u âm. Vẫn còn ta và những đêm nằm má»™ng từ bên kia biển chấp chá»›i cánh hạc vàng trong khung trá»i há»™i cÅ© _ quê hương má»™t thuở lá»›n lên.

HÆ¡n ba mươi năm và ná»—i lòng tÆ¡i bá»i mối chung cuá»™c nhục vinh. Những dòng sông nặng giá»t trưá»ng sÆ¡n ngày nào xua đẩy Ä‘á»i ngưá»i ra biển khÆ¡i xa sống cuá»™c lưu xứ biển dâu sẽ phải má»™t ngày trá»—i nhịp luân sinh cuốn trả giấc mÆ¡ buổi hóa thân vá» lại vá»›i ngưá»i.

Ãêm đã sâu. Màn hình câm nín nhạt nhòa như tuyết rÆ¡i phá»§ bên ngoài. à nghÄ© vá» những dòng sông lưu lạc quê nhà khiến lòng tôi cảm thấy bồn chồn như con nước đứng chá» ròng, phân vân u uất. Thân phận con ngưá»i. CÆ¡ đồ mệnh nước. Ãỉnh núi nào tiá»n nhân đã đứng vá»ng má»™t tiá»n đồ. Từ má»™t cuối bãi nào ngưá»i xưa đã dừng bước, nhìn châu thổ mây bay mà lòng nặng hồn nhá»› núi... Và như thế, cánh cá»­a hạnh phúc cá»§a thân phận con ngưá»i sẽ mở ra cho kịp độ luân sinh. Hạnh phúc sẽ được bắt gặp trên dòng sông trở vá» quê nhà, qua sá»± gặp gở cảm thông từ má»—i phận ngưá»i.

Lòng chợt vui, nhá»› xưa, có lần từ biển đến, tần ngần vá» má»™t ná»­a ngày sông, thế mà... đã cả má»™t Ä‘á»i mình...

Tôi từ biển đến lạc loài.
Xin em chổ trỠhiên ngoài lạnh sương ...
Phan Lạc Tiếp (?)

Thân chúc bạn Ä‘á»c má»™t mùa Xuân tươi vui.

Phan Thái Yên
Ban Biên Tập Giao Muà


Mục Lục

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Mai Ta Mua Trá»n Muà Thu Cưới Nàng ______Trần Hoan Trinh
2. Nghe Ãêm ______Mạc Phương Ãình
3. Biệt Ly ______Tôn Thất Phú Sĩ
4. Hình Như ______Kim Thành
5. Cái Tôi Dư ______Vành Khuyên
6. Lá»i Cuối Cho Em ______VÅ© Nguyên
7. Thêm Buồn Xa Xót ______Thy Lan Thảo
8. Khóc Bố: PÃL ______Mạc Ly Hương
9. Phố Xưa ______Hoàng Yến
10. Mùa Xuân Trốn Chạy ______Sông Cửu
11. Chiá»u Hoang ______Nam Thảo
12. Tiếc Thương ______Nguyễn Hải-Bình
13. Dòng Sông Ãịnh Mệnh ______Mynh Hứa
14. Mưa Tháng Tư ______Phan Tưởng Niệm
15. Một Mối Tình Chung ______Ngô Thy Vân
16. Ngày VỠAn Hữu ______Phan Bá Thụy Dương
17. Cung Dàn Xưa ______Hàn Thiên Lương
18. Phút Ãợi Chá» ______Trần Thiên Ấn
19. Hồn Nhiên Ta Hồn Nhiên Em ______Khóc_Cưá»i
20. Miên Trưá»ng ______Trang Phong Linh
21. Phượng Còn Ãá» Quê Hương ? ______Dòng Sông Nhá»
22. Mảng Phố ______Lê Hưng Tiến
23. Bên Kia Biển Lá»›n ______Ngá»c An
24. Giã Từ ______Vân Hà

II . Văn _______________________________________________________________________

1. Mai Ly (kỳ 7 & 8) _______ Việt Dưong Nhân
2. Bá» Lau Cát Lở 19 (Chuyện Dài) ___________ Ãá»— Thành
3.Kẻ Giết Mướn (chuyện dài 3 kỳ) ___________ Ãinh Lâm Thanh
4.Chập Chùng Bóng Núi (Chuyện Dài) ___________ Thanh Sơn
5.Tháng Tư Trong Mắt Há»c Trò ___________ Hoàng Mai Phi
6.Rau Răm Ở Lại Chịu Lá»i Ãắng Cay (Kỳ 3 và hết) ___________ Huân Long
7.Nhá»› Mãi Má»™t Con ÃÆ°á»ng ___________ Vành Khuyên
8.Nước Mắt Long Lanh ___________ Trần Thành Mỹ
9.Thầy ___________ Hoa Bằng Lăng
10.Câu Chuyện Trong Quán Cà Phê ___________ Lê Việt Ãiểu

III . Những Bức Thư Tình...________________________________________________________________

1. Thư Tình Mỗi Tháng _______________________________ DHH

IV. Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật__________________________________________________

1. Há»c Bổng trưá»ng Kỹ Thuật Huế/Nông Lâm Súc Huế _______ Giao Muà
2. Chương Trình Ngưá»i Việt Ãất Mỹ _______ Giao Muà
3. Trang Thơ của nhà thơ Tôn Thất Phú Sĩ _______ Giao Muà

V . Hộp Thư Toà Soạn__________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lá»i Bạn Ãá»c _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Mai Ta Mua Trá»n Muà Thu Cưới Nàng 


Chiá»u nay mây trắng vá»™i vàng
Buồn buồn tôi giở thư nàng ra xem
Nhớ nàng đôi mắt  nhung  đen
Gần tôi chẳng nói làm duyên cúi đầu
Tôi vỠmơ chuyện đâu đâu
Dệt bao nhiêu mộng theo mầu m?t  xinh
Vẫn còn bạch diện thư sinh
Ãã ngồi tính chuyện hiển vinh cưới nàng
Cưới nàng một đêm trăng vàng
Trăng trãi chiếu lụa cho nàng mộng mơ
Aùo nàng trăng biếc gieo tơ
Tóc nàng trăng ngá»c bá»c thÆ¡ mượt mà
Má»™t trá»i sao sáng xa xa
Trỉu đóa hồng đỠgỉi hoa chân nàng
Há»c trò chẳng mấy giàu sang
Cưới nàng chẳng bạc chẳng vàng gì đâu
Ché rượu cúc, đôi vòng khâu
Mâm  trầu xanh cạnh buồng cau  vơi  nồng
Ngày mai chắc phải bế bồng
Chăn nhung khăn thắm  tả hồng cho con
Ãể tình duyên đẹp vuông tròn
Thêm đôi gối lụa thêu con phụng hòang
Cứ ngồi mơ chuyện sang ngang
Giật mình  ngỡ dã nắng vàng vào thu
Nàng yêu chiá»u khói sương mù
Mai tôi mua trá»n mùa thu cưới nàng .

				
Trần Hoan Trinh  
Mục Lục


2. Nghe Ãêm Ddêm, tiếng gió lao xao ngoài cá»­a chuyến tàu qua gõ nhịp buồn buồn trăng đầu tháng soi nghiêng mất ngá»§ ta vá»›i ngưá»i cách mấy trăng suông vẫn chuyến tàu qua đêm lặng lẽ sao mùa Xuân trở gió đêm nay cà phê đắng buổi chiá»u vá»›i bạn ta nhá»› ngưá»i buổi chiá»u mưa bay những đóng mở thá»i gian rất vá»™i quán nào xanh bỡ ngỡ nhìn nhau hai đầu con sóng chênh vênh ấy chưa nắm tay quen má»i mắt sầu nghe mưa se nhá», mưa không lạnh dưá»ng như tiếng thầm cá»§a trái tim thÆ¡ dá»— dành nghe chiá»u lắng xuống há»i ngưá»i vá» chăng, đêm lặng im. Mạc Phương Ãình
Mục Lục


3. Biệt Ly Thuở ấy nhà anh cách nhà em Con sông uốn khúc chảy êm Ä‘á»m Hai bá» xuôi mái con đò nhá» Chở ánh trăng vá» bên phía em Gặp em anh đã muốn làm quen Nhưng sao em vẫn cứ vô tình Theo em mòn cả đôi giày má»›i Mòn cả tim hồng má»›i lá»›n lên Từ đó anh như kẻ không hồn Ãi tìm chút nắng cuối hoàng hôn Vết thương đầu Ä‘á»i ai có biết Bao mùa lá rụng vẫn còn Ä‘au Rồi bá»—ng má»™t ngày em hiểu anh Tình ta vằng vặc ánh trăng rằm Là ngày anh xuống con thuyá»n nhá» Nợ tang bồng theo cuá»™c chiến chinh Giây phút chia tay thật lạ kỳ Dòng sông sâu nước chảy lao xao Bá» chá» bến đợi đưa tay vẫy Giá»t lệ không rÆ¡i mắt lại nhoà Tôn Thất Phú SÄ©
Mục Lục


4. Hình Như Hình như có cái gì vừa đánh mất Nên mưa bay lất phất ở trong hồn Chiá»u hôm qua ôm hôn tá» thư cÅ© Quay lại nhìn thấy bóng ngã sau lưng Những dấu yêu làm Ä‘au thêm ná»—i nhá»› Ká»· niệm vÆ¡i đầy xé nát con tim Chỉ tại má»™t lần anh đành lạc bước Mà giỠđây ta mãi mãi phân ly Câu hẹn ước em vẫn còn cất giữ Trong cô đơn những sá»›m tối Ä‘i vá» Ngày lê thê đêm Ä‘ong đầy khắc khoải Ru em vào má»™t cõi tạm vô minh Linh hồn anh bây giỠđâu đấy nhỉ Có ghé thăm tìm lại tháng ngày xưa Ghế đá công viên chiá»u mưa Ãại há»c Sân ga buồn hiu hắt những tiá»…n đưa Em tính nhẩm thá»i gian chừ còn lại Rồi dải khá» run sợ má»™ng tàn phai Lỡ mai kia ta không cùng hoá kiếp Em còn gì để ngóng đợi chá» mong Hình như trá»i vừa đổ má»™t cÆ¡n giông VÅ© trụ bá»—ng quay cuồng như hấp hối Em gối tay lên thành sầu réo gá»i Mùa Xuân Æ¡i đâu hỡi có còn không October 2006

Kim Thành

Mục Lục


5. Cái Tôi Dư Ngày trước thá»i gian là Ä‘iá»u tôi quý nhất Giá» chính thá»i gian lại là cái tôi dư Cả ngày lẫn đêm đếm thá»i gian trôi chậm Mong tháng ngày mau Ä‘i qua má»™t thân thể lừ đừ Má»™t ngày dầm mưa, bước vá»™i qua các con đưá»ng Tôi cứ dừng lại các cá»­a hiệu và há»i ngưá»i ta mấy giá» Thá»i gian như Ä‘ang ngắm mưa mà không trôi Khoảnh khắc tôi nghÄ© tá»›i thấy vô tận làm sao Má»™t ngày, rồi có những ngày thật lao Ä‘ao Tôi như không phải mình, tôi là ai, thật đơn chiếc Miếng su shi sợ phải thấm những giá»t nước mắt cá»§a tôi Chưa kịp rÆ¡i , đĩa su shi đã trống trÆ¡n rồi .... Tôi ngồi đó, cả vùng đơn côi trước mặt Chợt thấy sợ và thật thấy hẳn má»™t bể sâu nước mắt Vùng chạy ra ngoài, tôi làm như mạnh lắm vậy Nổ máy xe, tôi lại lê bánh tá»›i những quãng đưá»ng không quen Thá»i gian, ôi thá»i gian là cái tôi dư Có bao giá» lại dư như thế . Những ngày đầu năm lòng tôi thật tệ Nên má»›i để thá»i gian là - cái tôi dư 4/07

Vành Khuyên

Mục Lục


6. Lá»i Cuối Cho Em Kính dâng hương hồn nhà thÆ¡ Nguyá»…n Tất Nhiên Xào xạc lá ,xào xạc con tim nhá» , Aó trắng em bay thoát má»™ng con đưá»ng , ÃÆ°á»ng thèm khát bàn chân trần bé nhá» , Má»—i tinh mai ,dẫm chút mạ nên thợ Xào xạc tuổi ,tuổi đã buồn em hỡi , Sinh nhật ta hết chổ cắm nến rồi , Thôi thì cÅ©ng chúm má hồng mà thổi , Mẩu bánh Ä‘á»i lá»— chá»— tổ ong thôị Ta và gió đánh bạn cùng hÆ¡i thở , Bá» muÄ© em hÆ¡i thở quá ngây thÆ¡ , Nghe linh má»™ng và ngây thÆ¡ gá»­i gấm , Trước cổng trưá»ng ta đứng vá»™i đỠthợ Em áo trắng ,trần gian này quá tục , ThÆ¡ biếu không chá»› đỠcập bạc tiá»n , Ãể có lúc thÆ¡ dá»—i há»n miên viá»…n , Cõi thanh nào cho ta suất đầu thaỉ Xin má»™t suất vá» suối vàng em nhé , Cá»— xe già lắc lẻo chở ta qua , Em đứng khóc ở bên đưá»ng ngÆ¡ ngác , Thấy chiêm bao lắm giấc cÅ©ng bi hàị Ãá»i không thá»±c nên ta nhiá»u kịch tính , Diá»…n sÄ© buồn nhặt má»™ng đã bay xạ... Em hãy rót cả má»™t hồn con gái , Xuống nón quai thao rất đổi thật thà.! Em hãy đến má»™ chí ta miệt thị , Bằng mắt buồn ngân ngấn giá»t kiêu sa , Khóc làm chi má»™t Ä‘á»i thÆ¡ uá»· mị , Ơí sao mai chá»› vá»™i vã băng hà. Em có lúc đã cuồng trong ngông tưởng , Má»›i gá»i ta bằng hai chữ thi nhân , ThÆ¡ vá»›i ngưá»i khác nhau như vô tưởng , Quán niệm chi má»™t kẻ rất sa đà. Ta có lúc chết chìm trong tưởng tượng , Ãám tang ta tin báo bởi Thiên di , Khăn vuông trắng trùm tóc em Ä‘au xót , Nến soi đêm trưá»ng chảy nặng hÆ¡n chì. Nay gá»­i lai bài thÆ¡ xin vÄ©nh biệt , Em hồn nhiên rồi em sẽ thăng hoa, ThÆ¡ đã nhạt ta không cần phù phiếm , Bảo ấy là châu lệ ánh trăng ngà. VÅ© Nguyên
Mục Lục


7. Thêm Buồn Xa Xót * Hôm qua, dòng chữ trên màn ảnh Em viết lá»i thương thật dịu dàng Lòng ấm dần lên dù trá»i lạnh Từ hÆ¡i em thở thấm dần sang… Ãâu dá»… gì quên em cá»§a anh Tình dù dang dở ý mong manh Ở trong ngôn ngữ không từ “nếu†Thì nhịp tim yêu đã đạt thành Em trá»n vòng tay thật ấm êm Tóc luồn, tay gối nhịp con tim Ãi ân mình đã cho nhau trá»n Khắc nhịp tình lưu dấu má»—i đêm… Bởi thế nên lòng luôn ray rứt Ãò xưa dù tách bến từ lâu Ta vẫn im buồn không biết mất Dáng cá»§a ngưá»i xưa…ửng má đào ! Tình cá» dòng chữ ngưá»i năm cÅ© Gợi ấm tình xưa dẫu cách xa Tình duyên sao vẫn mây vần vÅ© Dù ý yêu thương mãi đậm đà… Ta chỉ tiếc đưá»ng Ä‘i không phẳng Tá»™i tù oan nhục nặng Ä‘á»i ta Tháng tư nếu sóng Ä‘á»i yên lặng Thì ý duyên tình đâu phải xa… Em à! Cuối bước đưá»ng sương gió Còn nghÄ© vá» nhau- nắng trổ hoa Cô bé tình xưa- Cô em nhá» Gợi lại chi cho lòng xót xa… Thy Lan Thảo
Mục Lục


8. Khóc Bố: PÃL Bố Æ¡i Bố! cuá»™c Ä‘á»i trăm tuổi thá» Bố còn dư hai tuổi khác ngưá»i ta! Trên đưá»ng dài, cả tuổi trẻ xông pha Vì đất nước coi thưá»ng bao hiểm trở Bố chỉ sống bằng tấm lòng cởi mở Lúc thiếu thá»i theo ông bác Ãông du Tưởng chung lo góp sức Ä‘uổi quân thù Cuá»™c xuất ngoại bất thành đành lẩn trốn Giữa Hà Ná»™i, giữa đắng cay thiếu thốn Cùng Nam đồng thư xã góp bàn tay Hoàng Phạm Trân chữ tốt lại văn hay Văn tài ấy vì non sông cống hiến Cá» sao trắng từ nay là quyết tiến Cùng anh em đồng chí quốc dân ta Sáng lập nên Việt quốc cứu sÆ¡n hà Cùng đảng trưởng ngưá»i anh hùng tuổi trẻ Nguyá»…n Thái Há»c và bao nhiêu dồng chí Ãã hy sinh, riêng Bố chấp gian lao Dù sông dài biển rá»™ng lại non cao Bố vẫn vững dưới ngá»n cá» chiến đấu Ngưá»i anh cả noi gương cha yêu dấu Ãã hy sinh khi cuá»™c chiến vừa tàn Hồn Ly Châu còn lại vá»›i giang san Má»™t cuốn sách gá»­i vá» bao ước nguyện Giữa khói lá»­a, con má»™t Ä‘á»i tôi luyện Mạc Ly Hương không hổ phận làm trai Bố bốn con chẳng dám nói là tài Cùng chí hướng vá trá»i và lấp bể Anh em con nguyện góp chung tuổi trẻ Vì Việt Nam quyết dành lấy tá»± do Sao cho dân được áo ấm cÆ¡m no Cá» dân chá»§ bay rập trá»i nước Việt Bố đứt áo, chúng con dù thua thiệt Chí hướng ngưá»i mãi mãi vần còn đây Có lẽ nào mục nát vá»›i cá» cây Hãy đứng dậy phất cao cá» chính nghÄ©a Không có lẽ để cho Ä‘á»i mai mỉa Ãất Ninh Bình ngày trước vó vua Ãinh Nay Trưá»ng An còn há» Mạc nhà mình Không lẽ chịu gục đầu và cúi mặt Tại làm sao mình lại kém thua ngưá»i Ông cha ta dù thất bại vẫn cưá»i Trước súng đạn ngưá»i anh hùng Yên Bái Vẫn hô lá»›n, tiếng hô càng hăng hái Nước Việt Nam còn mãi mãi muôn năm Nhìn cháu con mặt sáng tá»±a trăng tròn Nghe cháu nhắc những lá»i xưa Bố dạy: “Trông vào mình, dá»±a vào ngưá»i là dại Tin ở mình, khi có quyết tâm cao Ta sẽ thành công dù vá»›i giá nào†Con khóc Bố mà lòng Ä‘au như cắt Trăm hai tuổi trước sau càng son sắt Công chưa thành, nhưng lòng Bố rất thành Con cháu sau, nguyện chẳng phí dầu xanh Sẽ Ä‘uổi Cá»™ng khá»i Việt Nam khốn khổ Ngá»n cá» máu có ngày sẽ đổ vỡ Tiếng tá»± do vang dá»™i khắp non sông Anh em ta bốn bể sẽ chung lòng Xây dá»±ng lại nước Việt Nam văn hiến Ngưá»i xưa nói: Há»… cùng là phải biến Chữ tá»± do phải thắng chữ tham tàn Ta sẽ vá» trăng lại sáng Trưá»ng an Cá» dân chá»§ bay dài trên túi Thúỵ

Mạc Ly Hương
Mục Lục


9. Phố Xưa Ba mấy năm dài má»›i gặp nhau, Lặng nghe em kể ná»—i cÆ¡ cầu, Quê mình từ thuở tràn binh lá»­a, Tuổi má»™ng Ä‘á»i tươi bá»—ng héo sầụ *** Em tưởng rằng ta quên cố hương? Biệt ly ngày ấy gió mưa tuôn, Mình đã trót sinh thá»i lá»­a loạn, Má»™t bước xa quê má»™t bước buồn. *** Em kinh tế má»›i, ta ra khÆ¡i, Tan nát lòng nhau cuá»™c đổi Ä‘á»i, Ngang trái có từ trong cách trở, Ngày vá» ta nghÄ© : Má»™ng mà thôi! *** Nào biết em còn đợi cố nhân, ÃÆ°á»ng ta xuôi ngược quá phong trần, Vẫn không quên được ngưá»i em nhá», Ãá»i lẻ loi buồn, lạnh chiếu chăn. *** Giá»ng em thổn thức theo dòng lệ, Nhắc nhá»› ngày thÆ¡, khu phố xưa, Chiến cuá»™c tàn rồi đầu chá»›m bạc, Tình cÅ©ng ngậm ngùi theo gió đưạ Hoàng Yến
Mục Lục


10. Mùa Xuân Trốn Chạy “Thay lá»i chia sá»›t ná»—i buồn cùng cô Vành Khuyên qua tùy bút Vắng†Vắng anh Mùa xuân trốn chạy Cá»™i mai vàng uể á»ai ngòai sân Sợi nắng – bần thần lá»§ bướm Cụm mây chiá»u – lạnh cánh chim baỵ . . Em làm thế nào đâỷ Hoa cá» trong vưá»n cứ đòi anh Tròng trành chiếc thuyá»n trăng Trôi trôi tìm anh lÆ¡ lá»­ng Ãàn cá dưới hồ vưá»n nhà biếng lá»™i BÆ¡i lên vênh mặt đòi anh cho ăn. . . Anh Æ¡i! Em muốn xô lệch hết bầu trá»i Biển cả - quả đất ngã nghiêng . . . Không cho mùa xuân trốn chạy Ãể cây trái mãi mãi đơm bông Mùa Hạ phượng hồng và mùa Thu ít buốt!? Em biết, Anh ra Ä‘i nhưng quặn lòng hiá»…u được Em Ä‘ang âm thầm nuốt lệ mùa Ãông! Tháng Tư, 2007 Sông Cá»­u

Mục Lục


11. Chiá»u Hoang Mây trôi vể cá»i tịch-liêu Heo may đâu gió đìu hiu gá»i hồn Chim trá»i mõi cánh hòang hôn Thương Ä‘au đếm lại mấy lần sa cÆ¡ Biển khÆ¡i khÆ¡i rá»™ng đôi bá» Trá»i cao cao biết bao giá» má»›i thôi! Gục đầu ân ái chia phôi Tóc xanh lÅ© lượt rụng rá»i trần gian Hôm nào chuông đổ trưá»ng tan Gió bay tà áo chiá»u hoang ngập ngừng Suối mây sợi thả sợi vươn Lung linh ngá»n cá» nắng buồn tương tư Nữa đêm chưa muốn tạ từ Trăng khuya gối má»™ng dật dá» ngàn phương Tiển em qua bến sông tương Chàng trương ngÆ¡ ngẩn biết đưá»ng vỠđâu! Phố xưa đổ lệ âu sầu Mưa ngâu bổng rá»›t lên đầu ngưá»i say Chấp tay cầu nguyện chiá»u nay Cho tôi sống lại má»™t ngày năm xưa!
Nam Thảo





Mục Lục


12. Tiếc Thương ''Tượng Tiếc Thương như ngậm ngùi nhá» lệ Thương nghÄ©a trang hồn tá»­ sÄ© đơn côi ... Chừ ra Ä‘ nghe những bước bồi hồi Ngưá»i ở lại những dấu chân đầy Ä‘á»a ...'' Tôi thấy anh ngồi đó Như dừng chân sau má»™t chiến trận dài; Mắt anh nhìn xa vắng, cảm hoài ai Hay nuối tiếc phút kiêu hùng Bình Giả? Ãồi tá»­ thá»§ đêm há»a châu gục ngã Cánh đại bàng ngưá»i-ở-lại-Charlie; Hay nhá»› ngưá»i yêu dòng lệ ươt mi Chiá»u vÄ©nh biệt giải khăn sô vừa thắt? Nhá»› phá Tam Giang khung trá»i hiu hắt Thôi chào buồn: dù không mở đêm nay; Anh gởi hồn theo thoảng gió heo may: Cánh chim sắt gẫy ngang ngoài giá»›i tuyến. Ãêm nghÄ©a trang như ngậm ngùi quyến luyến Thương mẹ hiá»n chỠđợi sống trong mÆ¡: Còn lạị gì đâu, đôi mắt hững há» Nhìn tên khắc hằn sâu trên má»™ chí. Rồi má»™t hôm xa lá»™ buồn nhá» lệ : Ãâu còn Anh dừng bước cá»­a nghÄ©a trang Nhưng: tôi vẫn thấy Anh: kiêu dÅ©ng ngang tàng Kinh Kha má»›i, má»™t Ä‘i không trở lại Tôi vẫn thấy Anh: bên này hải ngoại* Ãể vinh danh ngưá»i lính trẻ cô đơn, Vẫn nhá»› Anh, qua hình ảnh Tiếc Thương Không còn nưã nghÄ©a trang buồn nhá» lệ. Canada --------- *Ãài Ká»· Niệm Chiến sỹ tá»± do, Québec, Canada

Nguyễn Hải-Bình
Mục Lục


13.Dòng Sông Ãịnh Mệnh (Kính tặng B.S. Phùng văn Hạnh, Há»™i trưởng há»™i Quảng Ãà Montreal,Canada và gia đình để nhá»› má»™t ngưá»i thân trong gia tá»™c) Nắng xuân rá»±c rở nghiêng theo gió Thuyá»n lướt ngang dòng chở chí trai Sông Thu lá» lững mây soi bóng Sóng dá»™i ba đào bến Há»™i An Phùng DÅ©ng Æ¡i, sao mầy vá»™i rẻ hàng Mồ hôi Thá»§ Ãức còn trên trán Giày sô chưa hết đất quân trưá»ng Tang bồng hồ thỉ chưa tròn ước Máu mầy đã hòa nước sông Thu Ãạn thù từ hướng thôn Kim Bồng Xuyên thâu ba mÅ©i vào lồng ngá»±c Ãể trái tim yêu hết máu hồng Mầy Ä‘i giữa trá»i xuân gió lá»™ng Tuổi hoa niên như cá» ná»™i hoa đồng Hương thÆ¡m quyện núi sông đất Việt Quân sá»­ ghi thêm chữ liệt oanh Nhá»› mầy tao nhá»› thá»i Làng Sông (1) Tuổi thÆ¡ mình há»c lòng nhân ái Hầu Ä‘em trang trải cho thế trần Ai ngá» vận số không như ý Làm trai khi đất nước nhiểu nhương Mày tao hai đứa vào quân trưá»ng (2) Há»c làm tráng sÄ© thá»i ly loạn Diệt thù giải nạn cứu quê hương DÅ©ng Æ¡i hay tin mầy Ä‘i trước Nước mắt tao thấm ướt chiến bào Khóc thương mầy hay khóc thương tao Khóc thương Ä‘á»i lắm ná»—i lao Ä‘ao Mồ hôi và máu chung dòng chảy Ãầy thêm con nước cá»i vô thưá»ng Sông Thu Bồn dòng sông định mệnh Bến Túy La ấp á»§ tuổi vào Ä‘á»i (3) Giá» như má»™t huyá»n sá»­ DÅ©ng Æ¡i Má»™t dòng sông hai bến trong Ä‘á»i Bến nầy tắm mát, bến ná» thác oan Ôi Thu Bồn ngàn năm thương hận Mầy nằm xuống tình mầy vút cao Bởi trong Hương tim vẫn dạt dào Nguyện trá»n kiếp chung tình đó DÅ©ng Thương nàng chưa đội vôn ngày cưới Ãã Ä‘i khăn tang, thật bẻ bàng Tình nàng đẹp hÆ¡n trang tình sá»­ Chữ thá»§y chung sáng tá»±a trăng rằm Vằng vặt ngàn năm trong thiên hạ Nhận tin mầy hy sinh qua làn sóng Ä‘iện Lúc tao Ä‘ang đối diện quân thù Chẳng được vuốt mắt mầy lần cuối Ãể mầy yên giấc ngá»§ ngàn thu Nhưng rồi tao cÅ©ng phải tranh thá»§ Vài giá» phép vá» tiển đưa mầy NghÄ©a trang Hòa Cưá»ng mây ảm đạm Nhìn quan tài mầy chạm huyệt sâu Ba mẹ mầy cùng Hương đứng âu sầu Tao chết lặng, đất trá»i nghiêng ngữa DÅ©ng Æ¡i thôi còn chi đâu nữa Giả biệt nhau, nắm đất trên tay Phá»§ quan tài, mầy ngÅ© yên nghe DÅ©ng Cõi âm dương vÄ©nh biệt ngưá»i hùng Cầu xin cùng Thượng Ãế toàn năng Cho hồn mầy siêu thăng lạc cảnh Như nén hương khóc tình bằng hữu Lá»i thÆ¡ tao từng chữ nhạt nhòa Nối chí mầy tao trở lại chiến trưá»ng xa Giữ chữ TRUNG như mầy đã giữ . (Như nén hương cho DÅ©ng, khóa 6/68 Thá»§ Ãức và để gá»­i tặng chị Hương ) (1) Tiểu chá»§ng viện Làng Sông, Qui NhÆ¡n (2) Trưá»ng Bá»™ Binh Thá»§ Ãức (3) Túy La, Ãiện Bàn, sinh quán cá»§a DÅ©ng 4/1969

Mynh Hứa
Mục Lục


14. Mưa Tháng Tư tháng tư mưa đổ xuống trên con đưá»ng tôi Ä‘i làm má» bao ước vá»ng xóa nhòa những tương lai . tháng tư mưa đổ xuống ướt đẫm bá»™ trây di tôi cởi ra vứt bá» xuống dòng - Bến Chương Dương . tháng tư mưa đổ xuống lầy lá»™i cả cuá»™c Ä‘á»i tôi nổi trôi sá»± sống phiêu bạc khắp bốn phương . tháng tư mưa đổ xuống làm đổ nóc giáo đưá»ng con chiên lìa xóm đạo Chúa nhìn - mắt lệ rÆ¡i . tháng tư mưa đổ xuống làm sụp mái chùa cong tín đồ úp mặt khóc Di Ãà niệm - Nam Mô tháng tư mưa đổ xuống phá»§ ướt khắp dân tình tôi lấy tay vuốt mặt nhìn rõ sá»± nhục vinh .
Phan Tưởng Niệm

Mục Lục


15. Má»™t Mối Tình Chung Hãy giữ trong tim bóng hình nhau Yêu thương tha thứ vá»›i nguyện cầu Cho tình bá»n vững không há» hững Má»™t mối tình chung ta có nhau Ngô Thy Vân

Mục Lục


16. Ngày Vá» An Hữu đò qua xóm vắng ai xuôi ngược có chở đầy trá»i thương nhá»› không má»™ng hồn nào vấn vương tóc rối gót chân sen em có động chiá»u hồng [tknmev – pbtd]] Từng cÆ¡n mê đắm run theo gió đậu má môi son em mỹ miá»u khe lạch nào say quên tình tá»± nên hồn rêu đá cÅ©ng đìu hiu Có phải sáng nay em chải tóc cho chim đắm Ä‘uối rÅ© nhau vá» ai bảo chiá»u nay hoa kết mật làm bướm chập chá»n lạc hướng quê Có phải đêm qua em cởi áo bên vưá»n vắng lặng lá xanh xao và say sưa tắm bên bá» suối nên hồn cỠúa đã lao Ä‘ao Từng cÆ¡n mê đắm như giông bão cuốn hút càn khôn qua chốn xa ta quay quắt, trong Ä‘iên rồ loạn máu xin mây chôn ná»­a ánh trăng ngà Có phải hôm kia, em chèo ghe độc má»™c vượt kinh đào tìm bến yêu thương em có khóc khi ta lá»—i hẹn em còn há»n bông súng pha sương? Có đôi chim mía thÆ¡m hương lúa ríu rít bên giàn hoa thá»§y tiên bởi áo em hồng, lung linh dãi lụa nên ta mÆ¡ màng, khao khát đêm đêm Rồi mai, rồi mốt, rồi sau nữa cuá»™c hẹn trăm năm có vẹn thá» con nước phù sa lồng sắc nhá»› lãng đãng tinh cầu nắng á»§ ệ * BắcMỹThuận ngày dừng quân 66 Phan Bá Thụy Dương


Mục Lục


17. Cung Dàn Xưa Cung đàn xưa lá»—i nhịp mấy trưá»ng canh Nên thÆ¡ chết giữa dòng sầu đẵm lệ Ãá»i thanh xuân phai tàn trong dâu bể Ngưá»i xa ngưá»i héo úa những ngày xanh! Ãêm thức giấc bùi ngùi nghe mưa đổ Biết phương nào gởi nhá»› mấy dòng thương Ôi xa lắm…mịt mù xa cõi quạnh Chốn đèo heo hay mé núi má» sương.? Nhá»› từng đêm thá»m xưa trăng rải ánh Bản tình ca em hát quyện lá»i thÆ¡ Mình ngây ngất hồn say vào cõi má»™ng Thuyá»n yêu thương cứ mãi mãi xa bá»! Ãó hạnh phúc hay thuyá»n trăng huyá»n ảo Nàng tiên xa, xa khuất cõi vô cùng Vẳng tiếng nhạc dư âm sầu Ä‘á»ng lại Nghìn thu sau chưa chắc được tương phùng! Em xa khuất phương trá»i sầu…viá»…n má»™ng Dõi mắt tìm chỉ thấy núi rừng xanh Ngoài biển xa chập chùng cÆ¡n sóng dữ Trên bến Ä‘á»i hạnh phúc lại mong manh! Anh vẫn viết những dòng thÆ¡ thương nhá»› Theo gió chiá»u thÆ¡ chấp cánh xa bay Mong gặp lại cung đàn xưa tri ká»· Bản tình ca dạo lại…- kiếp nào đâỷ! Hàn Thiên Lương


Mục Lục


18. Phút Ãợi Chá» Em bảo rằng em đã lỡ làng Thuyá»n tình đứt néo dạt sông trôi Rằng cha mẹ bảo đừng dang díu Trá»i đất khuyên can chá»› lụỵ tình Em bảo rằng em đã có chồng Sá»›m chiá»u khăn áo thân làm vợ Chèo chống quanh năm phận mẹ hiá»n Rày mai bươn chải dòng sông lÅ© Ãầy ẵm khoan thuyá»n anh biết không Dẫu biết bên bá» tôi đứng đợi Làm sao em chở được tôi sang. Em bảo tình ta có thế thôi Bao nhiêu hẹn ước thưở yêu nào Ãem Ä‘i đốt hết mÆ¡ cùng má»™ng Ãừng chứa trong tim tổn hại hao Em rằng anh nhé thôi gói lại Ãừng hé Ä‘em ra chẳng được đâu Nhưng tôi như thấy dao lòng cắt Buốt nhói tim này, ruá»™t quặn Ä‘aụ Tôi nhá»§ rằng tôi cứ đơi mong Sông kia ai biết bao giá» cạn Thuyá»n lướt sóng êm tôi cứ trông Ước gì mai mốt dòng sông cạn Chèo thúng em tôi tấp bến chá» Cho tôi nắm vá»›i Ä‘uôi thuyá»n má»™ng Gặp gỡ trăm năm phút đợi chá». Houston, April 2007 Trần Thiên Ấn


Mục Lục


19. Hồn Nhiên Ta Hồn Nhiên Em Hồn nhiên con nắng vá» chÆ¡i phố Lúng liếng môi cưá»i vai áo ngoan Không tu, vô tình ta đốn ngá»™ Nắng cõi chân như dá»i bóng nàng Dứt áo trầm luân vòng hệ lụy Sông nhá» dòng đưa suốt cá»™i nguồn Gá»™t rá»­a hình hài Ä‘au vạn ká»· Bây giá» trá»i đất rá»™ng yêu thương Hồn nhiên em đến từ thiên cổ Ở lại cùng ta nặng chá»­ tình Vạt áo nâu sồng nghiêng cam lá»™ Bụi trần ta Ä‘oạn gánh Ä‘iêu linh Từ tâm linh hiển vầng mây trắng Bay giữa không gian cái gá»i là Vòng tay nhân đức như lòng Phật Ôm hết Ä‘á»i ta mãi đậm đà Hồn nhiên cánh diá»u em giữa ngá» Vàng gieo trong gió thoảng lá»i kinh Chắp cánh mÆ¡ ngoan bài hạnh ngá»™ Cho đêm trăng hết lạnh riêng mình Chuông gió gá»i tên ngưá»i lỡ vận Dang rá»™ng bình minh xin có nhau Thắp nén hồng nhan đừng bạc phận Soi bóng thá»m quê đến bạc đầu Hồn nhiên khúc khích từ bên đó Trùng trùng âm vá»ng bến bá» ta Trong vắt thuyá»n quyên bá» vai nhá» Trút hết hồn nhiên những ngá»c ngà Duyên trần như thế đây là Hạnh Cưá»i mắt từ bi đến nhiệm màu Xóa tan lá»i khóc đêm mưa gió Nhật nguyệt vầng đưa cõi yêu nhau . 22.04.07 Khóc_Cưá»i


Mục Lục


20. Miên Trưá»ng Nhật vàng bên chiá»u lặng Ngá»§ yên thung lÅ©ng buồn Hoàng hôn qua mùa gió Vá» ngá»± giấc miên trưá»ng Anh bây giá» xa lắm Ta cài cá»­a yêu đương Ãêm nay giàn thiên lý Úp mặt dấu mùi hương 23.04.07 Trang Phong Linh


Mục Lục


21. Phượng Còn Ãá» Quê Hương ? Tháng tư nắng lá»an cuồng trên quốc lá»™ Chuyến xe vá» hốt há»ang bụi sau lưng Anh và Cha bá» mình trong cuá»™c chiến Mẹ cùng em lạc nẽo giữa cánh rừng Tháng tư nắng quắt queo cÆ¡n sầu muá»™n Cánh diá»u vàng thắt cổ đỉnh tầm vong Bầy ve thét đớn Ä‘au tim chảy máu Nghẽn tù và co rúm lÅ© mục đồng Tháng tư nắng nước sông buồn cạn kiệt Chảy dòng xuôi tàn lá»±c đến biển đông Nợi há»™i ngá»™ lạ lùng ngưá»i bản xứ Sống cùng nhau vay nợ kiếp phiêu bồng Tháng tư nắng khan màu đôi mắt biếc Tôi và ngưá»i Ä‘oạn tuyệt tuổi thÆ¡ xanh Dấu há»n giá»—i trên vai buồn xa xứ Cả trá»i thương khóc ngất tiếng Ä‘oạn đành Tháng tư nắng xa rá»i tình ước hẹn Cuá»™c hành trình vạn dặm mấy mươi năm Chá» hạnh ngá»™ trắng Ä‘á»i mây bàng bạc Chừa lại ngưá»i _tôi ngấn lệ thâm trầm Tháng tư nắng cháy trá»i, mây nheo mắt Khum bàn tay gom lại ánh tÆ¡ vàng Giăng cá»­a sổ tìm đưá»ng vá» hướng cÅ© Há»i trá»i xưa, phượng còn đỠquê hương ? 24.04.07 Dòng Sông Nhá»


Mục Lục


22. Mảng Phố Phố con thiếu má»™t góc nhá»› Dẫu hồn cá» vẫn nhiá»u bước hoa Xanh thêm lối Ä‘i Ä‘i vá» vá» Phố con thiếu má»™t góc nghÄ© Dẫu v ng rÆ¡i rụng mùa yêu Lá thu bá» ngá» Gió ùa ùa sang Phố con thiếu má»™t góc nhìn Chiá»u đông ngưá»i Ai không ai ai ho i tìm ai ai tìm Dẫu sợi t­m thêu thùa nét mi cong Phố con thiếu má»™t góc buồn Gói mây hÆ¡ hác LÅ© trẻ bá» quen ká»· niệm v o sương khói Dẫu đất trá»i Ä‘o đỠmắt môi Phố con thiếu má»™t con phố Ngưá»i cha tìm kiếm Ngưá»i mẹ Ä‘au đáu Ngưá»i con lầm lụi Dẫu cá»™i thức xám xịt tÆ¡ vò. Lê Hưng Tiến


Mục Lục


23. Bên Kia Biển Lá»›n Ba mươi năm qua Dấu vết Ä‘au thương Còn lại những gì ? Chứng tích quê hương... Trên bước nổi trôi Tha nhân vất vưởng Dồn nén trong tâm Bao ná»—i Ä‘oạn trưá»ng ! Ãứng lặng trong đêm Lòng ta mÆ¡ ước… Vượt bỠđại dương Vá» vá»›i giòng sông… Giòng sông năm xưa Chiếc thuyá»n xuôi mái Giữa đêm trăng thá» Chở nặng tình ai ? Cuối tháng tư Ä‘en Ãao binh rá»±c lá»­a Má»™t ná»­a vùi thây Má»™t ná»­a chạy dài Má»™t ná»­a cam lòng Ở lại quê hương Ôi ! Còn má»™t ná»­a Chôn thân biển cả ! Các con cá»§a Mẹ Má»™t Ä‘á»i tÆ¡i tả Xác ở trá»i tây Hồn để quê nhà Mắt đã vá»™i má» Tóc chấm sương pha Bao giá» vá» vá»›i quê tôi Ôn sâu ká»· niệm…sống Ä‘á»i bình yên… Ngá»c An


Mục Lục


24. Giã từ Sức sống mòn, anh cÅ©ng phải ra đị Dầu không muốn bá» vợ hiá»n ở lại Dầu ra Ä‘i lòng vẫn còn e ngạị Lo quê hương còn trăm ná»—i Ä‘á»a đày Tuy tuổi già ,sức yếu ,chỉ là thân. Bầu nhiệt huyết anh vẫn còn trẻ mãi . Vẫn nồng nàn yêu,vợ già ,con dạị Vẫn sục sôi lý tưởng chống bạo tàn Lần cuối cùng ,tôi còn gặp mặt anh . Tuy đôi mắt đã lu má»,ngây dại Nhưng giá»ng nói vẫn đậm đầy ưu ái Cón ngân nga ,bài thÆ¡ thuở sinh thá»i Tôi vuốt ngá»±c anh,gởi lá»i vÄ©nh biệt Hãy yên lòng mà ngá»§ giấc nghìn thu Dẫu quê hương còn tăm tối âm ụ Vẫn còn đó hàng triệu ngưá»i chiến đấụ 4-22-07 *Kính dâng hương hồn anh Nguyá»…n Văn Bình Vân Hà


Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Mai Ly (Truyện Dài)

Việt Dưong Nhân





Chương 7 và 8

Trở lại nhà bà Lương đã hÆ¡n ba giá» chiá»á»¥ Mai Ly nhận chuông, rồi thò tay mở cá»­a vô nhà. Trong nhà má»i ngưá»i còn ngá»§ trưa, nên rất yên lặng. Mai Ly lại nghÄ© tá»›i chuyện Ä‘i xin việc làm, em nghÄ© : - Làm sao mình ăn nhỠở đậu nhà ngưá»i ta hoài được đây ! Em nghÄ© ngợi lung tung, rồi Ä‘i tắm. Em soạn bá»™ đồ màu xanh nước biển bằng lụa ná»™i hóa mặc vào, chân mang đôi giép Nhá»±t vừa chùi lại trắng tinh, lấy chiếc nón lá đội lên. Em mở cá»­a Ä‘i ra, rồi khép sát lạị Em băng qua phía đưá»ng hẻm nhá». Vừa đến nÆ¡i thì thấy mấy cây trứng cá có bóng mát và có nhiá»u trái chính má»ng đỠđá», hưá»ng hưá»ng, em đứng lại hái nặn vào miệng cho đã cái thích thú cá»§a lứa tuổi còn thÆ¡ ngâỵ Ä‚n xong, em nhìn quanh quất mấy căn nhà, em chấm má»™t căn nhưng còn nhút nhát má»™t chút, đứng xá»› rá»›, lấy hết tinh thần vá»›i tay bấm chuông. Tiếng chuông reo vang. Từ phía nhà sau có ngưá»i Ä‘i ra há»i :
- Ai đó. Cô là ai ?
- Dạ, thưa bà. Xin bà cho con gặp bà chủ !
- Bà chủ còn ngủ. Có việc gì cần, cô cứ nói với tôị Vì bà chủ ngủ đến sáu bảy giỠtối mới dậỵ
- Dạ, thưa bà, con xin việc làm.
- Vậy à ! Thôi, lối chiá»u chiá»u cô trở lạị Giá» này, tôi không dám đánh thức bà chá»§ đâụ
- Dạ, chút nữa con sẽ trở lạị
Bá»—ng dưng từ trên lầu có tiếng sang sảng há»i :
- Cái gì đó vú. Có ai vậy ?
- Dạ, thưa bà, có cô này đến xin việc làm.
- Vậy à ! Kêụ.. kêu cá»— vô nhà sau đợi tôị Tôi xuống liá»n.
Bà Vú biểu Mai Ly vô nhà sau chá» bà chá»§. Mai Ly ngồi chá» mà đầu óc cứ nhá»› tá»›i việc cá»§a Hoàng mò em. Trong lòng em cảm thấy yêu Hoàng nhiá»u lắm. Nét em mặt buồn, đôi mắt cứ tươm lệ, mà lòng thì lá» Em nghÄ© : - Rồi đây, không nhà, không cÆ¡m ăn. Nếu xin việc không có, những ngày sắp tá»›i Ä‘á»i mình sẽ ra sao ? Trá»i Æ¡i !
Hiện tại trái tim Mai Ly thì ái tình Ä‘ang réo gá»i từng cÆ¡n, lòng em buồn quá. Ãang nghÄ© ngợi đủ thứ, thì tiếng dép từ trên lầu vá»ng xuống, biết là bà chá»§, Mai Ly vá»™i đứng lên, cá»­ chỉ lá»… độ :
- Dạ, thưa bà chủ.
- Cô cần việc làm phải không ?
- Dạ.
- Cô tên gì ?
- Dạ, con tên Mai Lỵ
- Tên đẹp dữ ha ! ÃÆ°á»£c mấy tuổi ?
- Dạ, thưa bà. Con được mưá»i sáu tuổị
Bà chá»§ nhìn Mai Ly từ đầu tá»›i chân. Bà ta để ý hai bàn tay em chuốt nhá»n sÆ¡n màu hưá»ng nhạt. Bà há»i tiếp :
- Cô làm được việc gì ?
- Dạ, việc gì cũng được, giặt đồ, đi chợ, giữ em...
-Ờ, được. Bà Ä‘ang cần ngưá»i để trông chừng, tắm rá»­a và đưa rước cậu Út Ä‘i há»c. Cô có làm cho ai chưa ?
- Dạ, thưa bà, có.
- Cô muốn bao nhiêu mỗi tháng ?
- Dạ, thưa bà, tùy bà cho con bao nhiêu cÅ©ng được, miá»…n sao bà cho con ăn-ở tại đâỵ Bà cho con chút tiá»n được rồị
- Chừng nào cô có thể đến làm ? Tôi nhận cô rồi đó.
- Dạ, ngày mai con lại được không, thưa bà ?
- ÃÆ°á»£c. Vậy mai cô đến. à, tôi sẽ trả cho cô sáu trăm đồng má»™t tháng. - Dạ, con cám Æ¡n bà. Con xin phép bà, con vá».
Mai Ly xin được việc làm, trong lòng em mừng quá. Nhưng hình bóng Hoàng cứ bám theá» Mai Ly từ từ Ä‘i vá» nhà bà Lương, lòng vui buồn lẫn lá»™n. Em vừa mở cá»­a vào sân, Ä‘i thẳng ra sau bếp là gặp ngay chị Tám và cô Ba Trầm Ä‘ang lo cÆ¡m chiá»á»¥ Cô Ba Trầm há»i :
- Ngày nay đi xin việc có chưa ? Mà sao cô thấy con buồn vậy ?
- Dạ, thưa cộ Có rồị Mai con sẽ đến đó. Mà con có buồn gì đâu cô !
- HỠmướn con làm gì ?
- Dạ, giữ thằng bé năm tuổi, cÅ©ng đưa rước Ä‘i há»c.
- Con có há»i tiá»n lương bao nhiêu không ?
- Dạ, hỠnói sẽ trả cho con sáu trăm đồng một tháng.
- Cha, hơi ít ! Vì dạo này giữ em thì cỡ tám trăm rồị
- Thôi, cô à. ÃÆ°á»£c việc làm và có chá»— ăn ở là con mừng lắm rồị Mà giả tỉ há» có trả rẻ chút đỉnh cÅ©ng không sao đâu !
- Tối nay, anh Tư và chị Tư vá», con nhá»› nói cám Æ¡n anh chị Tư nghe hôn.
- Dạ, con nào dám quên việc ấỵ
- Cô cÅ©ng mừng vá»›i con, vái trá»i cho con ở yên và đừng cá»±c nhá»c lắm.
- Dạ, con cám Æ¡n cô nhiá»á»¥ Thôi con Ä‘i tắm.

Ãến ngày bà Kim Cương cho Mai Ly hay để em sá»­a soạn Ä‘i mua sắm.
Bà Kim Cương nói :
- Mai Ly à !
- Dạ !
- Bà đưa con Ä‘i ra đưá»ng Tá»± DỠỞ ngoài ấy, có mấy tiệm vải sang lắm. Tá»›i đó con tha hồ mà lá»±a chá»n !
- Dạ thưa bà, con chưa há» biết đưá»ng Tá»± Dá»
- Thì để bà dẫn đị Nè, mà trước khi đi, con nhớ lên phòng bà, để bà dạy cho con trang điểm chút phấn son nha !
- Dạ.
Mai Ly nghe bà Kim Cương nói thế, em tự nhủ : - Không lẽ ăn mặc như mình mà đánh phấn son kỳ chết !
Nhưng Mai Ly nghÄ© gì nghÄ©. Còn bà Kim Cương đã lo liệu xong rồị Chiá»u hôm sau, em gõ cá»­a vô phòng. Bà ta đưa phấn son cho Mai Ly bôi trét. Bởi Mai Ly nào biết đánh son phấn ra làm sao, nên bà Kim Cương chỉ em, bà lá»±a áo đầm bảo Mai Ly mặc. Vì em sợ bà ta giận, nên em chìu ý bà. Mặc dù em thấy khó chịu, nhưng em phải làm theo lệnh cá»§a bà chá»§.
Mai Ly tuổi còn nhá», nên da mặt căng thẳng, chỉ cần tí phấn, tí son lợt là trông em xinh như má»™ng rồị Sau đó, bà Kim Cương đưa Mai Ly ra đưá»ng Tá»± Dá» Vào má»™t tiệm vải rất lá»›n, Mai ly còn quê mùa nên rất bỡ ngỡ. Còn bà Kim Cương thì quá sành sõị Bà ta giá»›i thiệu vá»›i bà chá»§ tiệm vải :
- Mai Ly là cháu của tôị Bà thấy cháu tôi đẹp không ?
Bà chá»§ tiệm gật đầu và mỉm cưá»á»‹ Bà Kim Cương nhìn Mai Ly :
- Nè, con lựa được gì chưa ?
- Dạ, con lựa được rồị
- Màu nào ?
- Dạ, màu này, thưa bà.
- Trá»i Æ¡i ! Màu tím hoa cà ! Màu gì buồn quá vậy con ?
- Dạ, từ hồi nào đến giỠcon luôn ước mơ được chiếc áo dài màu nàỵ
- Ờ, cũng được. Nè, bà cho con lựa thêm một cái nữa đó.
- Dạ, có rồi, màu xanh nước biển.
- Ờ, màu này không buồn.
- Còn quần, con thích trắng hay đen ?
- Dạ, con muốn một trắng, một đen.
Bà chá»§ tiệm Ä‘o vải xong, bà Kim-Cương bảo tính tiá»n. Trả tiá»n xong, bà quay sang nói vá»›i Mai Ly :
- Bây giá», bà đưa con Ä‘i may quần áo ở má»™t tiệm quen. à chết, chút xíu nữa bà quên rồi ! Còn đưa con Ä‘i sắm giày và bóp đầm nữa chứ. Thôi, mình băng qua đưá»ng Nguyá»…n Huệ gần đâỵ
Mua sắm xong, bà ta dẫn Mai Ly đến tiệm may, bà kỳ hạn sẽ lấy quần áo trong ba ngàỵ Mai Ly ngồi trong xe vá»›i bà Kim Cương, lòng tá»± há»i : Sao bà chá»§ mình tá»­ tế quá vậy cà ? Không biết bà ta thương mình thật hay không ? Tuy em lo lo, nhưng cÅ©ng thấy vui vuị Vì từ thuở giá» Mai Ly mÆ¡ ước có má»™t chiếc áo dài màu tím hoa cà, hôm nay má»›i được như ý. Chá»› sắm như thế này thì làm sao em sắm ná»—i vá»›i tiá»n lương ở đợ.
Sau đó bà Kim Cương lái xe vòng qua bến Bạch Ãằng, rồi quay trở vá» nhà gần bảy giá» tốị
CÆ¡m nước bà Vú đã lo xong từ trên xuống dướị Trên bảng hiệu Kim Cương Snack Bar đèn bật sáng, tắt chá»›p tắt chá»›p. Bên trong thì đèn màu hồng, màu xanh lá» má», có bốn năm cô chiêu đãi viên lại ăn cÆ¡m tốị Trong nhà rất lao xao và há»—n độn. Hoa nào tránh khá»i gió mưa !
Bướm nào là bướm lánh chừa vưá»n xuân ?
*
Từ sáu bảy tuổi, Mai Ly sống như đứa trẻ mồ côị Em hận ai ? Buồn ai ? Trách ai ? Trong mưá»i năm vất vả, chỉ nhá» má»™t tấm lòng vàng, là gia đình ông bà Tấn. Nhưng ngày nay cÅ©ng là thân giữ em, ở đợ. Hôm nay, em thấy bà Kim Cương thương em. Tuy nghÄ© vậy, nhưng trong lòng em hÆ¡i lo lá»..
Ãã mấy tháng qua, Mai Ly ở trong nhà bà Kim Cương, được bé Út mến và bà Vú cÅ©ng có chút lòng nhân. Thấy bà Kim Cương cÅ©ng thương, em tá»± an á»§i : - Coi vậy mình hên nhỉ ! Ráng làm để dành tiá»n, chừng có chút tiá»n dư mình sẽ vá» thăm mẹ và cho mẹ mình tiá»n, để mẹ mình không làm bánh kẹp nữa !
Lúc nào Mai Ly cÅ©ng nghÄ© đến mẹ. Mặc dù em không hạp vá»›i mẹ. Cha mẹ sanh con, Trá»i sanh tánh. Nên Mai Ly có cá tánh hay mặc cảm và rất tá»± áị Dù vậy, em không bao giá» quên công Æ¡n mang nặng đẻ Ä‘au và sáu năm ká» bên vú mẹ.
Nghe ngưá»i trong gia đình em kể lạị Trước ngày Mai Ly chào Ä‘á»i, ông ná»™i em có Ä‘i xem thầy Tá»­ Vi, há» bảo : - Nếu sanh trai, thì trong giòng há» sẽ phát đạt - thịnh vượng hÆ¡n nữạ Còn sanh gái, thì sẽ bị tiêu tán sá»± nghiệp. Nên khi sanh Mai Ly là gái, cha em vá»™i Ä‘em Tá»­-Vi bàn lại, há» nói là em không ở gần gia đình lâu đâụ Vì vậy ông ná»™i và cha em cưng chiá»u em hết má»±c, há» cứ nghÄ© là Mai Ly sẽ chết yểụ Nhưng không may, lúc em má»›i được bốn năm tuổi, thì trong má»™t năm mà hai Ãấng cưng chiá»u, yêu quí em nhứt Ä‘á»i, há» lại vÄ©nh viá»…n ra đị Vì cha em là Việt-Minh bị Tây và Việt-Gian bao vây bắn chết. Còn ông ná»™i em thì bị bệnh ung thư ruá»™t cÅ©ng chết vào cuối năm ấy, ông được 60 tuổị
Thá»i ấy, ngưá»i ta quá tin vá» lá số Tá»­-Vị Rồi giông bão tá»›i tấp trong gia đình, giòng há» từ từ bị lụng tàn. Nên trong giòng hỠđổ thừa, tại vì có bé Mai Ly ra Ä‘á»i, nên giòng há» má»›i bị xuống dốc. Há» trút hết lên đầu má»™t đứa bé hoàn toàn vô tộị Còn mẹ Mai Ly, vì không ká»m chế được dục vá»ng, nên bà Ä‘i tái giá. Bởi lúc ấy, bà là má»™t quả phụ trẻ đẹp, nên ong bướm dập dìu, bà bị sa ngả. Mai Ly vì quá thương cha mà không chấp nhận má»™t ngưá»i đàn ông nào ká» bên mẹ mình. Em thù ghét cha ghẻ, nên không thèm theo mẹ. Chứ thật ra bà Hùng cÅ©ng muốn Ä‘em Mai Ly Ä‘i theo bà lắm.
Tâm tánh cá»§a Mai Ly lạ hÆ¡n những đứa trẻ khác. Tuy còn nhá» mà em có nhiá»u tá»± ái, mặc cảm, nhưng biết an phận. Bởi vì em là má»™t đứa trẻ mất cha, vắng mẹ sá»›m. Con nít ghen vá»›i cha ghẻ hoặc mẹ ghẻ rất là bình thưá»ng.
Suốt mưá»i năm, Mai Ly sống rày đây mai đó. Nhưng lúc nào em cÅ©ng nghÄ© đến mẹ, mà em lại ghét ông cha ghẻ tá»™t cùng. Nhưng rồi, hai Ä‘á»i chồng sau cá»§a bà Hùng cÅ©ng chết hết.
Hiện tại bây giá», Mai Ly vẫn còn mang thân ở mướn, thì làm sao lo cho mẹ nổị Ngày mai này Ä‘á»i em sẽ ra sao ? Mai Ly như chiếc thuyá»n bé nhá», dù em có ráng chèo ráng chống đến đâu Ä‘i nữa, thì cÅ©ng khó mà chống chá»i nổi vá»›i những ngá»n sóng Ä‘á»i tàn bạo cứ mãi ồ ạt dập nhồi tá»›i tấp phá»§ lên đầu em. Giây phút này ai hiểu dùm em ? Thấy bà Kim Cương lo cho em, mà lòng lại lo sợ.
Ãóa hoa mÆ¡n mởn diệu hiá»n
Ãong đưa trước gió, lòng riêng, riêng sầu
ÃÆ°á»ng Ä‘á»i mưa nắng dãi dầu
Ãổi thay, thay đổi nát nhầu tâm tá»±
Bà Kim Cương đã sắm cho Mai Ly hai bá»™ đồ dài, lòng em vui lắm. Rồi má»™t buổi xế chiá»u, bà Kim Cương bảo em :
- Mai Ly à, tối nay bà có mấy ngưá»i khách quý đến đây dùng cÆ¡m. Bà muốn con diện đẹp để phụ tiếp khách vá»›i bà.
- Dạ, thưa bà. Con phải làm sao ?
- Thì con vào phòng bà, sẵn có đủ son phấn, con sửa soạn như bữa hôm bà dạy con đó và con nhớ mặc áo dài nghe hôn !
- Dạ, thưa bà, chắc con sẽ không biết nói chuyện gì đâu !
- Có gì mà khó, có con ngồi đó làm cho bàn tiệc như có hoa biết nói vậy mà.
- Chắc khó lắm bà à !
- Nghe lá»i bà Ä‘i, con nhá»› sá»­a soạn đẹp nghe hôn.
- Dạ, con xin vâng lá»i bà.
Mai Ly bắt buá»™c phải nghe lá»i bà Kim Cương. Em vào phòng cá»§a bà ta, lấy phấn son Ä‘iểm trang đánh má hồng màu hưá»ng, em mặc chiếc áo dài màu tím hoa cà, quần trắng. Xong xuôi, em soi gương thấy mình đẹp hÆ¡n má»i hôm, em mang đôi dầy cao gót vào Ä‘i thá»­, ngấm nhìn trong gương lần nữa, em rất hài lòng vì mình đẹp. Má»™t cánh hoa non vừa hé nụ, thì biết bao ong bướm ngắm nhìn liệng quanh !
*
Trong Snack-bar Kim Cương đã có tiếng nhạc và những tiếng cưá»i đùa cá»§a mấy cô chiêu đãi viên cùng các cậu chạy bàn, gác cửạ..
Mai Ly đi xuống lầu, em vén màn nhìn, các cô ồ lên và nói :
- Cha chả ! Con bé Mai Ly đó hả ? Tụi này tưởng đâu là gái mới chớ. Coi xinh đẹp dữ hén ! Cha, chắc sẽ ăn khách hơn tụi nàỵ Rồi đây, tụi này sẽ bị ế quá !
Bất chợt Mai Ly bị tấn công, vì sá»± ganh tị cá»§a các cô gái đã sành Ä‘á»á»‹ Mai Ly nín thinh, em chỉ mỉm cưá»á»‹ Bá»—ng có tiếng kèn xe hơị Giá»ng sang sảng cá»§a bà Kim-Cương từ trên lầu vá»ng xuống :
- Mai Ly ! Mai Ly Æ¡i ! Khách cá»§a bà tá»›i đó. Con má»i há» lên lầu nhé !
Hai chiếc xe du lịch màu Ä‘en hiệu Mercedes Ä‘á»u có tài xế lái đậu trước cá»­a, trong xe có tất cả ba ông hai bà từ từ xuống xẹ HỠăn mặc rất sang trá»ng. Cậu Sá»± ra mở cá»­a cho há» vào và đưa hỠđến Mai Lỵ Mai Ly nghÄ© : Chắc bà Kim Cương đã có dặn dò gì vá»›i anh Sá»± trước rồi quá ?
Sự bảo với Mai Ly :
- Này, cô Mai Ly, cô đưa các ông bà lên lầu nhé !
- Dạ, dạ thưa, má»i các ông bà theo tôị
Khách theo Mai Ly lên lầu hai, trong không khí im lặng. Trước khi vào phòng bà Kim-Cương, thì bên ngoài có phòng khách, và phòng ăn. Trên bàn ăn đã đặt sẵn chén đủa cho bảy ngưá»á»‹ Mai Ly má»i các ngưá»i ấy ngồi salon. Nhưng há» vẫn đứng. Bà Kim Cương từ trong phòng ngá»§ bước ra, miệng tươi cưá»i :
- Chào các bạn quý cá»§a tôị Ãi đưá»ng có bị kẹt xe lắm không ? Xin má»i các bạn ngồi bàn.
Bà Kim Cương nhìn Mai Ly, rồi tiếp :
- Xin giá»›i thiệu các bạn, đây là Mai Ly, cháu gái cá»§a tôi, từ trên Ãà Lạt má»›i vỠđó.
Má»™t bà vá»t miệng nói :
- Em Mai Ly xinh quá !
Mấy ngưá»i kia cÅ©ng gật đầu nói theá» Tất cả ngồi vào bàn. Bà Kim Cương sắp Mai Ly ngồi kế má»™t ông hÆ¡i trá»ng tuổi và bà giá»›i thiệu từng ngưá»i :
- Mai Ly à ! Ãây là ông Thành An, ông bà Quảng Bình và ông bà Tân Hưng. Các ông bà đây toàn là những nhà xuất nhập cảng, vừa là bạn và cÅ©ng là khách quý cá»§a bà đó con.
Mai Ly gật đầu chào má»i ngưá»á»‹ Xung quanh em toàn là ngưá»i lá»›n tuổi, đáng cha đáng mẹ em. Mai Ly ngồi cạnh ông Thành An, bà Kim Cương ngồi bên tay mặt em. Bữa cÆ¡m Việt rất thịnh soạn đã tàn, há» trò chuyện vá»›i nhau, còn Mai Ly lặng im, em không biết nói gì. Nên hÆ¡i ngá»™p thở, em mong sao được phép rá»i khá»i mấy ngưá»i nàỵ
Ãêm đã khuya, ông bà Quảng Bình và Tân Hưng xin lá»—i ra vá». Còn lại ông Thành An, bà Kim Cương và Mai Lỵ Bà Kim Cương há»i ông Thành An :
- Sao, dạo này công cuá»™c làm ăn có phát đạt nhiá»u không vậy ông Thành An ? Nghe đâu ông từ Hồng Kông má»›i vá» phải không ?
- Dạ, đúng. Tôi vỠđược hơn một tuần lễ naỵ Tôi rất cảm ơn bà chủ bữa cơm thật ngon hôm nay, và lại thêm quen biết được cô Mai Ly là cháu của bà.
Ông Thành An quay sang há»i Mai Ly :
- Xin lỗi cô Mai Ly, cô được mấy tuổi ?
Mai Ly Ä‘ang ắp úm thì bà Kim Cương trả lá»i thế :
- Mai Ly, cháu nó hÆ¡n mưá»i sáu tuổi !
Ông Thành An hÆ¡i ngạc nhiên : - HÆ¡n mưá»i sáu tuổi à ! Tôi tưởng cô lá»›n hÆ¡n chứ !
Nãy giá», Mai Ly im lặng trong nghẹt thở, còn ông Thành An thì nhìn em từ đầu đến chân, ông há»i tiếp :
- Vậy, cô Mai Ly có chồng chưa ?
Câu há»i đó làm Mai Ly e thẹn, em nhìn xuống đất, trả lá»i :
- Dạ, thưa ông chưa ! Cháu còn nhỠmà !
Bà Kim Cương cùng ông Thành An, hỠđàm chuyện qua lại mà đã quá khuyạ Tiếng nhạc ở dưới nhà dứt hẳn. Ông Thành An đứng dậy chào ra vá», tài xế cá»§a ông đợi dưới nhà, bà Kim Cương nháy mắt vá»›i Mai Ly, có ý bảo em cùng Ä‘i xuống đưa ông Thành An ra xe, trước khi lên xe, ông Thành An ngoắt Mai Ly lại gần, ông móc trong túi áo veste ra má»™t phong thư đưa cho Mai Lỵ Mai Ly sá»­ng sá» nhưng phải đưa hai tay ra lấỵ Sau đó, ông Thành An ra lệnh tài xế cho xe chạỵ
Mai Ly cầm phong thư trên tay mà em chẳng biết thÆ¡ hay giấy tá» gì, bà Kim Cương nhìn thấy, bà ta há»i :
- Ông Thành An đưa cái cho con gì vậy ?
- Dạ, đây nè bà, con cũng không biết cái gì nữạ
- ÃÆ°a cho bà xem, mà thôi, lên lầu vá»›i bà. Không biết đêm nay tụi nó có khách khứa gì không ? Chắc con Marie-Thu Ä‘i ngá»§ rồị Thôi, ngày mai sẽ haỵ
Bà Kim Cương và Mai Ly cùng lên lầu, bà ta cầm phong thư, bà bảo với Mai Ly :
- Con vô phòng với bà xem coi cái gì trong thư !
Bà ta mở phong thư ra, bên trong có tấm danh thiếp đỠ: - Xin tặng cô Mai Ly chút quà má»n. Bà Kim Cương thấy tiá»n, bà ta vá»™i đếm, rồi bà nói vá»›i Mai Ly :
- Ông Thành An tá»­ tế ghê, ông ta tặng cho con mưá»i ngàn đồng.
Mai Ly lại thêm sá»­ng sốt, tá»± há»i : - Sao lạ quá vậy, ông ấy đâu có quen hay thân thiện gì vá»›i mình mà cho mình tiá»n nhiá»u dữ vậy cà ? Em nói :
- Dạ, thưa bà, con không dám nhận đâu !
- Nhận hay không gì thì ông ấy cũng đã vỠrồi, mà đâu có sao con, ông ấy có cảm tình với con nên ổng mới tặng cho con đấy, mà con cũng phải chia với bà một ít.
Mai Ly ngạc nhiên :
- Chia với bà ? - Ờ, thì nhỠbà nên con mới được quà nàỵ
- Dạ thôi, bà lấy hết đi !
- Không được, nhỠcó con nữa chớ !
- Trá»i Æ¡i ! Con sợ mang Æ¡n ông ấỵ Rồị.. rồi làm sao con Ä‘á»n Æ¡n được đây ?
- Ơn nghĩa sẽ tính saụ Thôi nè, con cầm bốn ngàn, còn lại thì của bà.
Mai Ly hết hiểu nổị Nhưng tá»± nhiên có số tiá»n quá lá»›n đối vá»›i em. Tuy lo sợ, nhưng cÅ©ng nhận lấỵ
Có số tiá»n hÆ¡n nữa năm lương. Mai Ly sá»±c nhá»› tá»›i mẹ, em nghÄ© : - Mình có số tiá»n này, mình sẽ xin phép bà chá»§ nghỉ vài hôm để vá» thăm mẹ và cho mẹ mình tiá»n. Chắc mẹ mình vẫn còn làm bánh kẹp bá» mối, và sẵn dịp mình ghé ngang thăm anh chị Tấn !
Nghĩ đến đây, Mai Ly chợt nhớ tới Hoàng. Rồi hình bóng của Hoàng hiện lên tỠrõ, nghe trái tim đau nhói vì ái tình đang dâng lên trong lòng em.

(con` tiếp)

Việt Dương Nhân


Mục Lục


2. BỠLau Cát Lở 19 (Chuyện Dài)

Ãá»— Thành



Kỳ 19

Ngày xưa, Kinh Kha sang sông chắc không mang tâm trạng như tôi lúc nàỵ Bá»—ng dưng tôi thấy trên vai trÄ©u nặng trách nhiệm to lá»›n quá, má»™t sứ mạng mà tôi chắc khó hoàn thành nổị Những tin mÆ¡ hồ cho biết bố tôi Ä‘ang lang thang đâu đó vùng Chợ Ãại, Cống Thần trong khi tôi thì chôn chân tại Hà Ná»™i hoặc loanh quanh giữa Nghi Tàm, Yên Phụ.

Ãêm nằm trên căn gác thông thốc gió, đã nghe lao xao tiếng đại bác vá»ng vá». Sáng tinh sương nhìn vá» miệt đưá»ng 5, chẳng hôm nào không gặp những cá»™t khói Ä‘en ngòm bốc ám. Ngưá»i ta đồn vá»›i nhau Ninh Bình, Phá»§ Lý Ä‘ang chạm súng, tin tức báo chí Phong Sa Ly, Cánh Ãồng Chum Ä‘ang bị Ä‘e dá»áº¡ Hà Ná»™i tấp nập chuyển quân, tiếng máy bay ì ì không ngá»›t. Xe GMC chở lính tấp nập liên hồi, bá»n lê dương say bét nhè Ä‘i phá phách khắp phố. Vùng Bạch Mai, Cầu Giấy những bá»t Ä‘á»n gái thất nghiệp đứng gá»i í á»›i bên ràỠÃàn bà con gái không dám bò ra phố, chỉ sợ bá»n lính say bóp sá» bậy bạ. Hà Ná»™i như nghẹn thở, gió hồ Gươm cÅ©ng đã thấy xôn xaá» Tôi trá» tại má»™t căn ở đầu Lò SÅ©, đêm bá»n tôi rá»§ nhau lên nóc nhà ngồi ca hát oang oang. Chẳng dấu diếm hát toàn những bài từ ngoài ấy đưa vàỠDưá»ng như chẳng ai còn buồn để ý hay đặt Ä‘iá»u bắt bá»›.

Bá»n há»c sinh Nguyá»…n Trãi còn táo tợn hÆ¡n. Nguyá»…n Văn Tâm vốn nổi danh hùm xám Mỹ Tho ra trấn giữ chức Thá»§ Hiến Bắc Phần bắt phải treo ảnh ở má»—i lá»›p, bá»n quỉ hạ tuốt đập vỡ gương và Ä‘em đốt. Râm ran đã có tin sắp có cảnh chia lỵ Tâm trạng há»c sinh chán chưá»ng không thèm há»c, thầy vào lá»›p ngÆ¡ ngáo nhạt phèỠMặt trận Ãiện Biên đưa tin vá» càng ngày càng thêm thất lợi, quân đội viá»…n chinh co cụm lại dần. Má»™t số đơn vị đã chuyển vá» Nam làm cho giá»›i nhà giàu Hà Ná»™i bắt đầu lo hoảng. Hàng bày bán đầy lá», từ bát đĩa cổ đến mâm quả hay thứ gì còn bán được. Ngưá»i phân vân nên ở hay đị

Dá»… có đến năm lần tôi thoát ra khá»i Hà Ná»™i định vá» quê ná»™i, nhưng chưa qua khá»i con sông Ãuống đã phải vá»™i quay vàỠBà mợ cá»§a mẹ tôi cản ngăn vì đưá»ng Ä‘i quá bất trắc. Cụ hối tôi sang sở Ãịa chính xin lập há»a đồ khu đất cá»§a mẹ. Cụ dặn dò : ngữ này rồi đến phải triệu tập há»™i đồng gia trưởng để cháu xin cầm cố đất lấy tiá»n vá» Ä‘i thôị Chắc là vô phương cháu gặp bố. Tôi gom góp những gì cá»§a gia đình còn có được, viết cho bố tôi nhiá»u bức thư dài, đại để kể lại tình cảnh mẹ con, để cầu xin bố tìm đưá»ng vá» lại vá»›i chúng tôị Hú há»a thế thôi, chứ nếu đã phân ranh thì chính quyá»n má»›i đâu còn cho ai ra Ä‘i nữạ

Những ngày lê thê càng thêm nẫu ruá»™t. Ãêm ngá»§ mÆ¡ cứ giật nẩy mình. CÆ¡ hồ nếu chậm chân thì tôi cÅ©ng không thoát ra được trước khi kỳ hạn chá»n vùng chấm dứt. Tôi há»i bà mợ cá»§a mẹ vá» ai sẽ Ä‘i, ai ở, cụ nhì nhằng bảo : cháu cứ lo thân cháu đị Tôi biết cụ khó chá»n lá»±a vì con cả cụ còn ở đâu bên kia chiến tuyến, lại dâu cụ, rể cụ cÅ©ng vướng mắc vì thá»i thế lùng nhùng. Con trai, con gái cụ Ä‘á»u khấp khởi mong ngày ngưá»i yêu trở lạị

Tôi rá»§ chị và anh tôi vào Nam. Bà chị muốn Ä‘i lắm, song lại bảo : chả nhẽ mấy chục năm mong chá» giá» lại nhẫn tâm bá» ngưá»i bố sắp vá» sum há»p. Các bác dì tôi dạo này thấy tắm rá»­a triá»n miên, dưá»ng như lòng hoan hỉ Ä‘ang làm cho tim các bà Ä‘ang nở dậỵ Ngày xưa Hoàng Cầm có thÆ¡ Ãêm Liên Hoan ngưá»i vợ nghe tin chiến thắng sữa trào ướt ngá»±c, bây giá» tôi nghÄ© trong lòng bác, dì tôi cÅ©ng Ä‘ang có sóng xôn xaỠÔi tình yêu thổi vào hồn nữ nhân ngá»n gió nào quái ác.

Mùa thu Hà Ná»™i heo may se se lạnh. Lá hồ Gươm rụng vàng mặt hồ, tháp Rùa rêu phong á»§ mình nín thở. Tôi qua Cổ Ngư lòng gợn âm bạ Tiếng loa đài Con Én vang vang lá»i ca Nhá»› vá» Hà Nộị Hà Ná»™i vẫn còn đây mà sao ngưá»i đã nhắc chia lỵ Phố xá đìu hiu, uể oải như má»™t mùa thu chết. Cá»™t cá» Thăng Long đứng còm cõi má»™t mình, tôi lặng Ä‘i trước dấu đạn đại bác soi thá»§ng mảng tưá»ng Thành vá»›i rất nhiá»u rêu và má»™t cành hoang má»c loe ra từ đó. Lối xưa xe ngá»±a hồn thu thảo, Lầu cÅ© lâu đài bóng tịch dương, câu thÆ¡ Bà Huyện Thanh Quan ôi vô vàn cay đắng.

Trong những câu nói cá»§a ngưá»i Hà Ná»™i đã bắt đầu há»i nhau : ra Ä‘i lần này liệu bao giá» má»›i lại gặp nhaụ Câu há»i lá»­ng lÆ¡, không má»™t ai trả lá»i nổị Bao ngưá»i chỉ vì tiếc má»™t căn nhà vừa tậu, má»™t mảnh đất chôn nhau, cứ thập thò không dám quyết để rồi lỡ mất Ä‘i má»™t dịp. Sau này tôi nghe nói chẳng ai giữ được gì hết. Nhà nước má»›i đã quyết tâm tẩy sạch má»i tư duy tư hữu và xá»›i tung lên má»i đập vỡ để làm lại triệt để từ đầụ Ngưá»i Hà Ná»™i giãn dần Ä‘i các nÆ¡i, trong khi ngưá»i đẩu đâu lại vá» quản cai 36 phố phưá»ng thanh lịch.

Tôi nhắn cô, bằn bặt bóng chim. Phá»§ Từ cách Hà Ná»™i không xa mà như thuá»™c vá» má»™t nước khác. Tôi lang thang qua các phố, góp nhặt những hình ảnh thá»i gian tôi ra trá» há»c Hà Thành, lá» má» chỉ còn lại nhừng ảnh hình lung linh không rõ nét. Nhà thá» ngõ Huyện, nhà thương Phá»§ Doãn, chợ hàng Da, con đưá»ng Thành, rạp Philarmonique vẫn còn đó, nhưng sinh khí thì đã mất đị Ãá»n Hàng Trống, chùa Quán Sứ, chợ Ãồng Xuân, phố Tràng Tiá»n, Cá»­a Nam giá» chỉ còn âm u những buổi chiá»u lặng lẽ. Tôi nghÄ© Hà Ná»™i Ä‘ang cố thoi thóp thở để sắp phải vỡ tan vào má»™t lúc rất gần.

Tôi cÅ©ng Ä‘i vá» miệt trưá»ng Puginier, phố Hàng Cót hay miá»n Khâm Thiên, toàn những cây cổ thụ già soi chập choạng trong ánh đèn đêm và vắng hẳn tiếng đàn, tiếng phách, tiếng cô đầu ê a ngày nhá». Tôi có mÆ¡ chăng hay tất cả Ä‘á»u đã vỡ tan tành. Ôi, Hà Ná»™i hôm nao cá»§a tôị

Những thằng bạn ngông cá»§a tôi còn bao nhiêu tiá»n Ä‘á»u Ä‘em ra tiêu sạch. Chúng tôi ngồi đồng suốt ngày nÆ¡i quán cà phê Nhân hay vồ vập gánh phở Tư Lùn, bánh cam Hồ Tây hay kem Hoàn Kiếm. Có thằng rá»§ rê nhau làm những chuyện ngưá»i lá»›n vì e là bất chợt bị gom vào lính hay từ giã nhau chẳng kịp bắt taỵ Có thằng thất trí đăng vào lính Nhảy Dù, chưa kịp má» lon thì đã gá»­i thân vào hòm gá»—. Chẳng còn nước mắt đâu mà khóc tiá»…n chân nhaụ

Những cuá»™c tình vừa chá»›m chưa kịp nắm tay nhau thì đã nghẹn ngàỠTôi chứng kiến biết bao ná»—i sụt sùi vì ngưá»i muốn Ä‘i, kẻ không theo được. Ngưá»i bạn gái phố cầu Gá»— đã má»™t lần khóc ướt vai thằng bạn tôi để rồi hai đứa chia lỵ Mấy mươi năm sau chẳng còn tin gì nữạ Hà Ná»™i dạo ấy dằng dặc u sầụ Ngày thê lương mà đêm cÅ©ng không hÆ¡n. Trái tim ngưá»i Hà Ná»™i như bị xé tung, vứt bừa bãi má»—i nÆ¡i má»™t mảnh. Còn ná»—i sầu nào to lá»›n hÆ¡n chăng ?

(còn tiếp)

Ãá»— Thành
7/03

Mục Lục


3. Kẻ Giết Mướn (chuyện dài 3 kỳ)

Ãinh Lâm Thanh



Vừa nhìn thấy John bước ra, ngưá»i tài xế vá»™i lái chiếc lymousine đến ngay trước cá»­a tòa nhà Ủy Há»™i Liên Hiệp Quốc, bước xuống mở cá»­a, cúi đầu kính cẩn :
- Kính chào ông chá»§, xin má»á»‹
John gật đầu đưa chiếc cặp cho tài xế, bước vào an vị chá»— ngồi cá»§a chá»§ nhân. Ngưá»i tài xế trao lại chiếc cặp cho John, nhẹ nhàng đóng cá»­a, bước lên xe và từ từ lái ra khá»i khu vá»±c. Trong lúc xe Ä‘ang quay đầu tìm hướng ra phi trưá»ng quốc tế Kennedy, má»™t giá»ng nói phát ra từ hệ thống âm thanh trang bị trong xe :
- Chào ông Smith, đừng ngạc nhiên, tôi có chuyện quan trá»ng cần nói vá»›i ông !
Ngưá»i tài xế kinh ngạc, bấm kính đàng sau lưng xuống và quay đầu chá» lệnh. Sau vài giây suy nghÄ©, John khoát tay ra hiệu tài xế tắt ngay các hệ thống âm thanh và Ä‘iện thoạị Nhưng tuyệt nhiên giá»ng nói vẫn rõ ràng ra lệnh :
- Ãừng vô ích, làn sóng vô tuyến được nối trá»±c tiếp Ä‘iện thoại cá»§a tôị Bây giá» nghe kỹ đây, tiếp tục cho xe chạy và phải tuân theo lệnh cá»§a tôị Không được ngừng hoặc dùng Ä‘iện thoại cầm tay liên lạc vá»›i cảnh sát. Nếu không tuân lệnh, xe sẽ bị nổ tan ra từng mảnh tức khắc. Tôi báo để ông hay, dưới gầm xe đã gài má»™t ký TNT, ngòi nổ được Ä‘iá»u khiển bởi vô tuyến và Ä‘ang nằm ngay trong tay tôị
Hết kiên nhẫn, John hét lên :
- Ông là ai, muốn gì ?
- Tôi là ai và muốn gì thì chốc nữa sẽ biết. Bây giỠông chỉ biết tuân lệnh. Trái ý chiếc xe sẽ bị nổ tức khắc.
John chưa biết xá»­ trí ra sao, giá»ng ngưá»i trong máy tiếp tục :
- Bây giá» quay đầu xe lại, lấy hướng bắc và chạy đến trước cổng chính cá»§a trưá»ng đại há»c Columbiạ Nếu nghe và hiểu rõ thì chá»›p đèn xe ra hiệụ
Ngưá»i tài xế lại quay đầu ra phía sau chá» lệnh. Sau vài giây đắn Ä‘o, John gật đầu và ra hiệu chá»›p đèn hai lần. Má»™t tiếng trả lá»i từ trong loa ở các cánh cá»­a :
- ÃÆ°á»£c lắm. Cho xe chạy tiếp bao giỠđến đó sẽ có lệnh saụ
- Tại sao ông bắt tôi ?
- Không phải bắt mà má»i ông.
John cưá»i gằn :
- Má»i ? Tôi đâu quen biết gì vá»›i ông. Tại sao ?
Giá»ng nói vẫn bình thản :
- Có nhiá»u việc liên hệ đến mạng sống cá»§a ông. Im Ä‘i, đừng há»i nhiá»á»¥

Chừng hÆ¡n muá»i phút sau, xe đã đến trước cổng chánh trưá»ng đại há»c. Giá»ng nói tiếp tục :
- Ông thấy bên tay phải có nhiá»u chá»— trống, hãy ghé xe vào ngay đó, không được tắt máỵ
Ãể xem phản ứng ra sao, John ra dấu cho tài xế tiếp tục lăn bánh thêm vài thước, vượt qua hẳn hai chá»— trống, tức thá»i giá»ng nói vang lên :
- Dừng lại, thụt lùi vài thước và ép ngay vàá»
Cả tài xế lẫn John bây giá» biết chắc rằng xe há» Ä‘ang bị theo dõi chặt chẽ. Không cách nào hÆ¡n là phải tuân lệnh. Sau khi xe đã vào trong vị trí, giá»ng nói tiếp tục :
- Bên kia đưá»ng khoảng chừng má»™t trăm mét, dưới chân tấm bảng quảng cáo xe hÆ¡i, ông có thấy chiếc xe Ford màu xám bạc không ? Nếu thấy rõ thì ra hiệu bằng hai lần chá»›p đèn.

Cả hai ngưá»i quay đầu má»™t lượt vá» hướng tay phải, sau khi nhận ra được vị trí xe Ford màu xám, John gật đầu cho phép tài xế báo hiệu bằng hai lần chá»›p đèn. Chỉ vài giây sau, má»™t tiếng nổ lá»›n tung chiếc xe Ford lên cao, vỡ ra hàng trăm mảnh. Chưa kịp hoàn hồn, hai ngưá»i Ä‘á»u nghe tiếng cưá»i phát ra :
- Mạng cá»§a hai ông cÅ©ng như vậy nếu chống đối và không biết ngoan ngoãn nghe lá»á»‹ Bây giá» thì sẵn sàng làm theo lá»i tôi chưa ?
John chỉ còn phản ứng nhẹ :
- Nhưng mà…ông má»i hay bắt cóc tôi ?
Giá»ng nói gằn từng tiếng :
- Hiểu cách nào cũng được. Cho xe đi theo lệnh tôi !
Tài xế cho xe ra đưá»ng, giá»ng nói tiếp tục ra lệnh :
- Bây giá» quay đầu xe trở xuống hướng đông nam, đến phi trưá»ng quốc tế J. Kennedy sẽ có lệnh tiếp.

Chiếc lymousine quay vá» hướng đông, vượt qua cầu, dùng xa lá»™ chính xuyên qua quận Queens để đến phi trưá»ng Kennedỵ Suốt quảng đưá»ng không má»™t lá»i đối thoại nào khác, John cần yên lặng để tìm cách đối phó vá»›i những gì sắp xảy rạ Khi xe vào phạm vi phi trưá»ng, lệnh từ các loa phát ra :
- Quay qua phía tây, lấy hướng thẳng ra ngoại ô Nassaụ
Tôi nhắc lại má»™t lần nữa, xe sẽ bị nổ tung bất cứ lúc nào nếu xá»­ dụng Ä‘iện thoại di động, dừng lại hay phát ra má»™t dấu hiệu cầu cứu nàá»
Ãể chứng tá» xe bị kiá»…m soát má»™t cách chặt chẽ, giá»ng nói ra lệnh :
- Bop, dập tắt ngay điếu thuốc, tháo kiến đen xuống. Tài xế đang lái xe, không được vô lễ với chủ.
John và tài xế đảo mắt một vòng quan sát tình hình, không có xe theo dõi phía sau hay cản đầu đàng trước.
Tiếng ngưá»i trong loa tiếp tục :
- Ông Smith, khá»i phải mất công tìm kiếm làm gì. á»ng kính thâu hình, hệ thống thâu tiếng và chất nổ đã được gài sẵn trong xe ông từ trước. HÆ¡n nữa, ông được theo dõi bởi vệ tinh qua hệ thống định vị. Tá»a độ chính xác cá»§a xe ông trên màn hình vô tuyến chỉ sai biệt chừng ná»­a mét. Tất cả động tÄ©nh cá»§a cá nhân ông tôi Ä‘á»u thấy rõ ràng.
John muốn trắc nghiệm lá»i nói trên, ông đặt câu há»i vá»›i tài xế :
- Anh đã bỠxe lúc nào ?
Tài xế chưa kịp trả lá»i, tiếng cưá»i lá»›n đã phát ra :
- Ha ha…nhân viên của tôi thi hành mệnh lệnh dễ dàng như trở bàn tay, dù tài xế đang có mặt ngay cả trong xẹ
Xe vừa qua khá»i công viên Hyde, giá»ng nói lên tiếng :
- Gia tăng tốc độ và cứ tiếp tục chạy tiếp.
Tài xế làm theo chỉ thị, hai ngưá»i tiếp tục giữ yên lặng trên suốt quãng đưá»ng khoảng chừng năm chục cây số.

Khi xe Ä‘i băng qua cách rừng, giá»ng nói lên tiếng :
- Bây giỠnghe đây, giảm tốc độ, chạy chậm và chuẩn bị
quẹo tay mặt để vào rừng bằng con đưá»ng nhá». Nếu nhận ra, báo hiệu bằng hai lần chá»›p đèn.
John gật đầu ra hiệu cho xe chậm lại và ép vào lá» khi nhận ra con đưá»ng mòn trước mặt. Xe dừng lại, máy vẫn nổ.
Giá»ng nói lại tiếp tục :
- Cho xe chạy vào đưá»ng mòn, khoảng chừng má»™t cây số,
trong đó một xe khác đang chỠông.

Cả John và tài xế Ä‘á»u ngần ngại, nhưng đã ở vào thế nầy không còn cách để chá»n lựạ John trầm tÄ©nh gật đầu cho lệnh làm theo yêu cầụ Vào rừng được má»™t quãng, xe buá»™c phải dừng lại trước mặt má»™t chiếc xe thùng lá»›n và dài bằng container 40 feet Ä‘ang mở rá»™ng cá»­a saụ Không có bóng dáng má»™t ngưá»i nào, chỉ có lệnh phát ra :
- Ông ngồi yên, tài xế cho xe chạy thẳng vào trong thùng.
Vừa dứt tiếng, chiếc cầu tự động sau thùng xe từ từ phóng ra, đầu hạ xuống đất để chiếc limousine có thể chạy lên.

Tài xế bây giá» mất bình tÄ©nh ra mặt nhưng Ä‘iá»u nầy không lạ gì vá»›i John, bất cứ cuá»™c bắt cóc nào, nạn nhân không bao giá» biết được lá»™ trình. Xe nhá» chui vào ngụy trang trong má»™t xe lá»›n để di chuyển là má»™t hình thức bình thưá»ng. John có ấn tượng đây không phải cuá»™c bắt cóc làm tiá»n hay vá»›i lý do chính trị nào mà có lẽ, theo nhận xét đầu tiên cá»§a John, chỉ là má»™t lối má»i trong giá»›i giang hồ vá»›i nhaụ Suy nghÄ© như vậy, John gật đầu cho xe chạy lên chui vào thùng xẹ

Liá»n sao đó, tiếng nói tá» vẻ hòa nhã :
- Cám Æ¡n ông Smith, tôi thành thá»±c xin lá»—i ông vá»›i lối má»i bắt buá»™c và thiếu lịch sá»± nầỵ
John lên tiếng :
- Bây giỠông cho tôi biết ông là ai và với lý do nào bắt tôi ?
- Còn quá sớm để nói chuyện nầỵ
Không để John nói thêm, giá»ng nói ra lệnh tiếp :
- Bây gìỠcác ông phải ngồi yên và giữ yên lặng trong xẹ
Chuyện ông muốn biết sẽ được giải quyết trong vài giỠtớị

Sau câu nói, cánh cá»­a sau xe đóng lại, chung quanh toàn má»™t màu Ä‘en đưa bàn tay ra trước mặt hoàn toàn không nhìn thấỵ John nghe tiếng máy nổ và Ä‘oán biết được xe Ä‘ang chạy thụt lùi trên má»™t quãng đưá»ng bằng thá»i gian chiếc limousine rẽ phải vào rừng. Sau đó xe đổi chiá»u, sang số và chuyển bánh nhanh chóng trên đưá»ng lá»›n.

Xe tiếp tục giữ tốc độ như vậy trong má»™t thá»i gian gần hai tiếng đồng hồ rồi chạy chậm lại, sang số, quẹo vá» hướng tay mặt và Ä‘i xuống dốc, cuối cùng dừng hẳn. Khi cánh cá»­a sau thùng xe được mở ra, tài xế cho John biết : - Có lẽ hỠđưa chúng ta xuống má»™t bãi đậu xe trong lòng đất.
John định há»i, nhưng giá»ng nói đã lên tiếng truá»›c:
- Chúng ta sẽ làm việc vá»›i nhau tại đâỵ Tôi chỉ má»i má»™t mình ông Smith. Bop sẽ được tiếp đãi riêng trong thá»i gian ông Smith làm việc. Bây giá» xin lá»—i má»™t lần nữa, nhân viên cá»§a tôi sẽ gặp ông.

Ãnh sáng cá»§a hai chiếc đèn bấm chiếu thẳng vào mặt John và Bop, tiếp đến hai miếng vải Ä‘en bít chặt mắt hai ngưá»i lại trước khi dẫn ra khá»i xẹ

ÃÆ°á»£c dìu Ä‘i bá»™ chừng trăm bước và sau khi qua khá»i vài cánh cá»­a, John bị đẩy vào má»™t phòng rá»™ng. Tấm vải Ä‘en bịt mắt được tháo ra, sau vài giây thích nghi vá»›i ánh sáng, John thấy mình Ä‘ang ở trong má»™t phòng khách lá»›n. Trước mặt, má»™t bàn giấy trên đó chỉ có màn hình lá»›n cá»§a máy vi tính, má»™t tập giấy trắng và cây viết sheaffer bằng vàng. Bên cạnh, má»™t bàn tròn có đủ các loại rượu cùng những ly dùng riêng cho từng loại má»™t. Kế bên trái, má»™t phòng vệ sinh đã mở sẵn cửạ
Trong phòng chỉ có mình John, cánh cá»­a sau lưng đã được khóa lạị Bây giá» thì John chắc rằng ngưá»i ta má»i ông ta thá»±c sá»±. John tiến đến lấy chai Scotch rót đầy má»™t ly GlenfiÄ‘ich rồi trở vá» ngồi xuống ghế dành cho khách trước bàn viết.

Màn hình máy vi tính trên bàn được bật sáng, trong đó hiện lên má»™t văn phòng lá»›n thật sang trá»ng vá»›i những trang bị hiện đại, những kệ sách lá»›n, bàn ghế bằng da, hệ thống vô tuyến truyá»n hình và đồ dùng Ä‘iện tá»­. Ãặc biệt không có chá»§ nhân trong ghế. Má»™t giá»ng nói lịch sá»± phát ra từ ghế bành :
- Chào ông Smith, thật hân hạnh đã má»i được ông đến đâỵ
John hơi lớn tiếng :
- Trước hết phải cho biết ông là ai và má»i tôi vá»›i mục đích gì ?
Trong màn hình vẫn má»™t giá»ng ôn tồn :
- Ãã đến đây trước sau gì cÅ©ng biết, xin đừng vá»™i nóng.
- Thế thì vào đỠngaỵ Tôi không rảnh để mất thá»i giá» vá»›i ông.
Tiếng cưá»i nhẹ tiếp tục câu chuyện :
- Mất hay không là do tôi định Ä‘oạt, ông có được ra vá» nhanh chóng và bình yên hay không cÅ©ng tùy theo thái độ cá»§a ông. Hãy nhá»› kỹ, tất cả Ä‘á»u tùy thuá»™c vào quyết định cá»§a tôi!
Trong thế bị động, John bưng ly rượu uống một hơi và giữ thái độ yên lặng
Vẫn giá»ng nói bình thản :
- Tôi biết ông còn rõ ràng hơn chính ông tự biết ông.
- Láo !
- Hãy bình tÄ©nh, tôi biết ông từ thá»i thÆ¡ ấụ Cha mẹ ông chết sá»›m, cÆ¡ quan từ thiện đã gởi ông vào viện mồ côi lúc chưa đầy sáu tuổị Ông là má»™t ngưá»i chăm chỉ, vượt qua bao gian nan, tá»± lá»±c cánh sinh để thành tàị Tốt nghiệp đại há»c lúc má»›i 25 tuổị Tôi còn biết ông rất giàu có, tiá»n cá»§a gia tài hiện tại không phải do công ty bình phong Ä‘em lại cho ông đâu ! Thưa ông chá»§ tịch tập Ä‘oàn thương mãi QBK !.

John không ngá» Ä‘á»i tư cá»§a ông bị lá»™t trần. Chưa kịp phản ứng, giá»ng nói tiếp tục :
- Tôi biết tiá»n ông có hàng chục triệu là do những việc làm mỠám khác cá»§a ông. Không má»™t ai có thể nghi ngá», kể các cÆ¡ quan tư pháp cÅ©ng như cÆ¡ quan an ninh cá»§a Mỹ, à Ãại Lợi….Chỉ má»™t mình tôi nắm trá»n vận mệnh Ä‘á»i ông mà thôị
Phản ứng tá»± nhiên bắt buá»™c John trả lá»i :
- Tôi không làm và không biết chuyện mỠám gì như ông vừa đỠcập đến.
- Ha, ha…ngay cả số tiá»n khổng lồ cá»§a ông sau ba lần giết mướn, từ bắn tỉa, nổ bom và chích chất độc vào nạn nhân…ông chuyển Ä‘i đâu tôi Ä‘á»u rõ.
Ngừng giây lát giá»ng nói tiếp :
- Chúng ta thuộc giới giang hồ, tôi khuyên ông nghiêm chỉnh nói chuyện với nhaụ
John cự tuyệt :
- Tôi không cần phải hợp tác với bất cứ aị
Bây giá» giá»ng nói không còn giữ bình tÄ©nh:
- Việc đó tùy ông. Nhưng phải nhá»› rằng, mạng sống cá»§a ông Ä‘ang nằm trong tay tôị Tôi không phải nhá»c công làm gì, chỉ cần cung cấp tài liệu có sẵn trong tay cho cÆ¡ quan tư pháp, chắc chắn ông sẽ vào ngay nhà đá và đợi ngày lên ghế Ä‘iện. Hãy xem đây !
Vừa dứt lá»i, màn hình vi tính chuyển qua má»™t trang khác, trong đó chiếu cảnh má»™t ngưá»i đàn ông Ä‘ang chÄ©a mÅ©i súng có máy nhắm vào má»™t nạn nhân vừa bước ra từ xe hơị Hình được phóng đại, John giật mình khi nhận ra ngưá»i đàn ông hóa trang cầm súng chính thật là ông tạ Cảnh tượng cách đây trên năm năm Ä‘ang diá»…n ra má»™t cách sống động trước mắt.
Bây giá» không còn cách nào khác hÆ¡n, John đặt câu há»i :
- Bây giỠông muốn gì ở tôi ?
Giá»ng nói tá» ra bằng lòng :
- Thế má»›i phải chứ ! Việc tôi yêu cầu ông là giết chết má»™t ngưá»i, hay đúng hÆ¡n má»™t gia đình.
- Nếu tôi không nhận ?
- Tất cả hậu quả sẽ đổ xuống đầu ông !
John đổi lại thế ngồi :
- Ãối vá»›i tôi, việc giết ngưá»i Ä‘á»u do tôi đưa ra Ä‘iá»u kiện. Tôi chỉ chấp thuận giết những nhân vật tối quan trá»ng, thứ lem nhem tôi không thèm. Tại sao ông không nhỠđến những ngưá»i khác, thiếu gì những tay giết mướn sẵn sàng thi hành lệnh cá»§a ông.
- Những tay khác không đủ bản lãnh để hoàn thành nhiệm vụ, tôi cần ngưá»i có kinh nghiệm, chỉ cần ra tay má»™t lần, nạn nhân phải chết tức khắc. Không còn cÆ¡ há»™i để cÆ¡ quan an ninh phanh phui manh mốị
John cưá»i :
- Chỉ cần bắn một phát đạn chì vào ngay não bộ thì xong ngay !
Tiếng cưá»i phụ há»a :
- Ở trưá»ng hợp nầy khác hẳn. Phải giết trá»n gia đình trong má»™t ngày do tôi chỉ định. Tôi, ngưá»i ra lệnh, ông là kẻ thi hành.
- Tôi không chấp nhận. Ông muốn làm gì thì làm !
- Tại sao ?
- Từ trước đến nay, tôi nghiên cứu sá»± việc trước xong rồi má»›i đặt Ä‘iá»u kiện. Ông không đủ tư cách để đặt Ä‘iá»u kiện vá»›i tôi
Má»™t phút yên lặng, giá»ng nói đỠnghị :
- Ông cho tôi biết Ä‘iá»u kiện cá»§a ông, ngoài vấn đỠtiá»n.
- ??
Không đợi John thắc mắc, giá»ng nói tiếp theo :
- Ãặc biệt vụ giết ngưá»i nầy sẽ Ä‘em vá» cho ông má»™t số tiá»n lá»›n. Ông chỉ cần nói thêm Ä‘iá»u kiện khác cá»§a ông mà thôị
John chậm rải :
- Thứ nhất, nạn nhân là ngưá»i hoàn toàn không liên hệ cÅ©ng như không quen biết vá»›i tôị Thứ hai, phương cách giết ngưá»i do tôi nghiên cứu và thi hành. Thứ ba, thá»i gian ra tay do tôi định Ä‘oạt. Thứ tư, tùy theo giá trị cá»§a nạn nhân, giá tiá»n thù lao tối thiểu từ năm triệu dollars trở lên. - Ba trong bốn Ä‘iá»u kiện có thể chấp thuận. Ngoại trừ Ä‘iá»u kiện thứ ba, thá»i gian thi hành phải rÆ¡i đúng vào ngày tôi quyết định.
- Tại sao vậy ?
- Sau nầy ông sẽ biết
- Thá»i gian ra tay còn được bao lâu ?
- Trên sáu tháng.
- ÃÆ°á»£c.
John đặt lại câu há»i :
- Bây giỠông cho biết tên tuổi nạn nhân, tiá»n thù laá»
- Ãến giá» phút nầy chưa thể cho ông biết tên nạn nhân, nhưng tôi biết chắc chắn, kẻ bị giết là má»™t ngưá»i hoàn toàn xa lạ đối vá»›i ông. Ông chưa bao giá» tiếp xúc lần nàỠTên tuổi sẽ cho biết sau khi đã thá»a thuận vá»›i nhaụ
- Vấn đỠtiá»n bạc ?
- Mưá»i triệu dollars, đưa trước ba triệu, bảy triệu sẽ nhận liá»n sau khi nạn nhân chết và phải chết tức khắc không kịp trăn trối má»™t Ä‘iá»u gì.
- Tại sao phải chết không kịp ngáp ?
- Tôi không muốn có một đầu mối nào do nạn nhân để lạị
Trong nghá», ông dÄ© nhiên cÅ©ng muốn như vậỵ
- ÃÆ°á»£c.
- Tôi cần nói thêm, sau khi đã nhận má»™t phần tiá»n, ông trở nên ngưá»i cá»§a nhóm tôị Má»i hành động Ä‘á»u được theo dõi và có thể bị ám sát bất cứ lúc nào, nếu ông phản bá»™i
John vỠđặt câu há»i :
- Ông không sợ tôi quỵt ba triệu của ông hay sao ?
- Không bao giá», vá»›i má»™t số tiá»n nhá» như vậy không ăn nhằm gì đối vá»›i ông. Tôi đã biết ông từ thuở nhá», theo dõi hành động cá»§a ông trong mưá»i năm quạ Tôi biết ông là ngưá»i thông minh can đảm và có tài qua những vụ án động trá»i do ông gây nên. Hồ sÆ¡ tá»™i phạm được khép lại vì không kiếm ra thá»§ phạm, cÆ¡ quan an ninh đã bắt lầm ngưá»i khác hoặc được ghép vào việc khá»§ng bố. Phần ông vẫn bình yên qua mặt được tất cả má»i ngưá»i, sống ung dung như má»™t thượng khách trong giá»›i kinh doanh, Ä‘i đây vỠđó, có ngưá»i đưa kẻ đón hầu hạ.
John chen vào :
- Ông đã biết tay tôi, thì tôi cÅ©ng có thể giết ông bất cứ lúc nàá»
- Cũng có thể, nhưng hiện giỠtôi đang nắm cán daỠTôi rút lúc nào thì ông đứt tay lúc đó !
- Ví dụ…thì chuyện gì xảy ra ?
- Ông không biết tôi là ai, trong khi đó tôi rõ đưá»ng Ä‘i lối vá» cá»§a ông.
John cũng không vừa :
- Ãể rồi xem. Chuyện kiến ăn cá cÅ©ng thưá»ng xảy rạ
- Ông hù tôi ? Nói thật, đối vá»›i tôi không quan trá»ng. Má»™t khi ông biết tôi rồi, tôi tin ông sẽ quỳ xuống xin làm đệ tá»­.
John cưá»i khỉnh :
- Ãể rồi xem mèo nào cắn mèo nàá»
Không đợi tiếng trả lá»i, John trở lại vấn đỠ:
- Phải giết cả gia đình ? Gồm những ngưá»i nào và liên hệ thế nào vá»›i nạn nhân ?
- Nạn nhân, vợ và con trai 10 tuổị Ãừng há»i thêm gì nữa !
Suy nghĩ một hồi John lên tiếng :
- Tôi cần ít thá»i gian để suy nghÄ© thêm má»™t vài chi tiết.
- Nghĩa là chúng ta đã đồng ý trên nguyên tắc ?
- Ãúng.
- Tốt, từ nay gá»i tôi là Big Mikẹ
Trước khi chia tay Big Mike lặp lại :
- Tối nay đúng 10 giỠđêm, ba triệu dollars sẽ nằm ngay tại cá»­a nhà cá»§a ông. Nhắc lại để ông rõ, luật giang hồ không bao giá» tha thứ cho kẻ phản bộị Những chi tiết sẽ bổ túc sau qua internet. Nhá»› nắm lòng site internet …..phải vào mật mã thứ nhất….và mật mã thứ hai…….để vào nói chuyện vá»›i nhaụ Má»—i mật mã chỉ xá»­ dụng má»™t lần. Sau má»—i lần đàm thoại, ông sẽ được cung cấp mật mã tiếp theá» Bây giá» xin má»i ông qua phòng bên dùng bữa trước khi nhân viên tôi đưa ông và tài xế vá» lại chá»— cÅ©.

Má»™t cánh cá»­a tá»± động mở ra, bên trong là phòng ăn sang trá»ng. Trên bàn thức ăn đầy đủ dành cho má»™t ngưá»i ăn cùng các loại rượu đắt tiá»n. Trước ghế ngồi má»™t mảnh giấy có viết hàng chữ, ‘chúc ông ngon miệng, ăn xong vui lòng gá»i để chúng tôi đưa ông vá»â€™. Tinh thần căn thẳng, thể xác mệt má»i nhưng những thức ăn ngon đã giúp John lấy lại thăng bằng mau chóng.

Sau khi dùng bữa John được trả vá» cÅ©ng bằng phương cách như lúc bị đưa vào đâỵ Má»™t ngưá»i đàn ông to lá»›n mặt che kín, bước vào cúi mình xin phép John để bịt mắt, rồi dẫn theo đưá»ng cÅ© trở lại chiếc limousinẹ

Vừa ra đến xe, ngưá»i tài xế đưa tay tháo miếng vải Ä‘en che mặt và ân cần há»i thăm John :
- Ông vẫn bình yên, thưa ông chủ.
p John bình thản :
- Không saỠChúng đã làm gì anh ?
- Thưa không, tôi được nghỉ ngơi và ăn uống đàng hoàng.
- Còn ông chủ
- Ãừng há»i nhiá»u, ra khá»i khu vá»±c nầy trước đã.

Chiếc xe lá»›n bắt đầu chuyển bánh. Sau má»™t thá»i gian hai ngưá»i được trả vá» chá»— cÅ© trong rừng.
Giá»ng Big Michael vang lên :
- Cám ơn ông Smith. Hẹn gặp lạị
Tài xế lùi xe xuống đất và trở đầu chạy ra đưá»ng chính. John bấm nút đưa kính lên cao, ngăn đôi phạm vi tài xế và chá»§ nhân, ngã đầu vá» phía sau nhắm mắt ngá»§.
Ãối vá»›i John những sá»± việc vừa xảy ra không làm nao núng con ngưá»i ông ta, trừ giây phút lúc đầu, ông hÆ¡i bối rối chút đỉnh khi chưa phân định rõ ràng sá»± việc và chưa biết phải xá»­ trí ra saá»

Bên ngoài John là má»™t ngưá»i trí thức giầu có trong ngành thương mãi, đã thá»±c hiện những hợp đồng quốc tế lá»›n từ Âu Mỹ sang à . Di chuyển xứ nầy qua xứ khác thưá»ng xuyên như Ä‘i chợ. Há»™i há»p từ đông qua tây, tiếp xúc vá»›i đủ má»i thành phần trong xã hộị Lợi nhuận thương mãi Ä‘em lại những số tiá»n đủ cung cấp cho John má»™t cuá»™c sống vương giả, nhưng kết quả nầy không Ä‘em lại má»™t hứng thú nàỠÃây chỉ là bình phong để che đậy con ngưá»i thật ông ta, má»™t ngưá»i có giòng máu lạnh hoàn toàn, không má»™t chút tình cảm trong tim. Từ hồi trẻ thÆ¡ John đã nhẫn tâm giết gia súc không thương tiếc. Ông càng cảm thấy thá»a mản và sung sướng khi con vật quằn quại run rẩy từ từ chết trên tay sau khi bị ngắt chân, vặn đầu, cắt Ä‘uôi, mổ bụng má»™t cách thích thú. John không tha bất cứ loại thú nào ông bắt được, từ những con thú nhá» như dán, chuá»™t đến gà, vịt chó mèo nuôi trong nhà hay cá»§a hàng xóm. Ông thích thú khi thấy chính tay mình đã kết liá»…u cuá»™c Ä‘á»i chúng, bôi máu cá»§a lên tay chân thân mình và Ä‘em khoe thành tích vá»›i đám bạn. Lá»›n lên ông là ngưá»i không có trái tim, không biết rung động, chỉ biết tiá»n, máu và chém giết !. Có lần bắt gặp má»™t ngưá»i chết Ä‘uối Ä‘ang cố vùng vẫy kêu cứu, ông ta nhảy xuống chẳng những không vá»›t lên mà còn dùng chân đạp xuống má»™t cách thích thú cho đến lúc nạn nhân chìm hẳn.

Ãinh Lâm Thanh




Mục Lục


4. Chập Chùng Bóng Núi (Chuyện Dài)

Thanh Sơn



Ngày trước khi xuất quân chẳng bao giá» anh bắt bá»n em phải Ä‘i thành đội ngÅ©. Thậm chí có lắm thằng lè phè vứt cả súng ở nhà, Ä‘i đôi tay khÆ¡i khÆ¡i vào buôn. Những bài há»c quân trưá»ng dạy, anh cho là nặng đầy lý thuyết, không có giá trị vá»›i thá»±c tế. Chả thế có lần Y Se, Y Brôm được tá»± do vào đồn, còn tẩn mẩn vá»› lấy súng, xin anh chỉ cách tập bắn cho quen. Anh dắt bạn ra sau lô cốt, sắp má»™t dãy lon chai trên bệ cốt sắt, rồi lắp đạn cho mấy tay bắn đùng Ä‘oàng. Khẩu Garant M-1 dài, nặng đùng như ôm cá»§i, thằng Y Se, Y Brôm mạnh vậy mà bắn phát đầu cÅ©ng bị loạng choạng vì chưa quen. Sau này đổi qua Carbin M-1, M-2 rồi lại thay bằng M-16, M-14, chiến tranh đã làm cho mức độ vÅ© khí lợi hại lên dần, con ngưá»i giết nhau tinh vi hÆ¡n, nhanh nhẩu hÆ¡n, và nhất là man dã hÆ¡n.

Ấy vậy mà thằng Y Se, Y Brôm đành Ä‘oạn thù đồn anh được. Chúng ăn phải cái bả gì để thay đổi chòng vậỵ Cái hôm hai thằng đến báo vá»›i anh tin sắp Ä‘i núi, anh không tin, cho là dóc. Anh cưá»i ngả cưá»i nghiêng vá»›i hai đứa, má»™t phần vì biết tụi nó khó thích hợp được cái khổ, phần tin là sức mấy tụi nó dám bá» vợ con mà đị Anh thá»§ng thẳng bảo hai đứa : tụi bay chá»› có dại, ngưá»i ta bá» vá» không hết, hai đứa mày lại muốn đâm đầu vá»™ Thế rồi chuyện đã xảy ra, dá»… hai thằng vào bưng cÅ©ng cả năm rồi, chứ ít gì. Lính anh lao xao vá» má»™t lần nào bá»n chúng kéo đến định nhổ đồn, đám em nghe rõ tiếng lÆ¡ lá»› cá»§a ngưá»i trong buôn và chúng Ä‘oan chắc là Y Se, Y Brôm chứ không ai khác. Anh thấy đầu óc quay cuồng nặng chình chịch, tai ương đúng đây rồi, còn dá»± Ä‘oán làm chị

Cho nên nhận tin già làng, anh bắt buá»™c phải dàn ngang, dàn dá»c, chia ra thành từng bá»™ phận tiếp cận nhau, vÅ© khí phải ở tình trạng sẵn sàng sá»­ dụng. Anh không muốn mà buá»™c phải làm thế, mất mát nào mà chẳng tang thương, cụt má»™t thằng em là mối lo càng đè nặng trên vai ngưá»i trách nhiệm. Anh chẳng trông mong gì vào hậu phương xa lắc, chiến tranh này dưá»ng như chỉ thuá»™c má»™t dúm ngưá»á»‹ Mặc dù đài có chương trình cá»§a lính, văn thÆ¡ ca nhạc vẫn véo von ca tụng quân nhân, song lá» má» như giấc mÆ¡ cá»§a trẻ em vá» má»™t bà tiên nào đó. Có vỠđô thành, anh má»›i thấy ngưá»i lính lạc lõng vô cùng. Ngưá»i dân thá» Æ¡ nhìn những chiếc quân xa phá»§ màu cá» trên quan tài chạy vút quạ Quân cảnh lăm lăm chiếu tướng những anh lính vừa cầm phép trong tay, mừng quá đến quên cạo cả râu tóc bá»m xÆ¡m. Quán xá, cà phê xập xình tiếng nhạc, ngưá»i lính ghé vào xa lạ trùng trùng. Trong khi đó, lính cậu lính kiểng bá» cả lương không nhận, chỉ cần được cấp cái giấy tùy thân, rồi vung vẩy mặc bá»™ xi vin phá làng, phá xóm. Lính như thế, quan như thế, chẳng trách chi chiến tranh chỉ là trò chÆ¡i con trẻ.

Trở lại đồn, anh hẩm hiu vá»›i định mệnh cá»§a mình. Nhiá»u lúc cÅ©ng muốn đào ngÅ© quách để quay vá» thành phố, nhưng nghÄ© vậy thì đất nước này sẽ phiêu lãng ra sao, anh đành nuốt hận ở lại cùng vá»›i lính. Ãã bao lần thầy trò bù khú vá»›i nhau đã nói đến việc này nên lâu ngày thành chai, thành sạn.

Thá»i gian gần đây gió lào hun hút. Tuy sống núi rừng rất nhiá»u mà anh cÅ©ng thấy bứt rứt làm saá» Những giá»t mồ hôi lăn dài theo sống lưng, tá»±a con giun Ä‘ang bò Ä‘ang quậỵ HÆ¡i thở mang theo ngá»n lá»­a phì phì, ngưá»i bã ra, tay chân bải hoải, chỉ muốn ngâm mình dưới suối triá»n miên. Nắng đến độ đồng khô cá» cháy, nắng đến độ muốn xé áo xé quần. Buổi trưa nghe thằng em gào hát vu vÆ¡ “ nợ tiá»n ta trả tỉnh bÆ¡, nợ tình cố trả bao giá» má»›i xong “ mà anh coi như có mÅ©i dao Ä‘ang xoáy vào ruá»™t.

ÃŒ à ì ạch mãi cả lÅ© má»›i kéo nhau đến buôn. Con đưá»ng không dài mà Ä‘i lâu quá cỡ. Già làng thở cái phào khi thấy anh lục đục lên nhà rông. Tiếng cô Nia thở phào như vừa vứt được tảng đá nặng. Anh cất tiếng chào, già làng vẫy anh, chỉ má»™t chá»— bảo : mày ngồi xuống Ä‘i thằng kinh. Hai ngưá»i ghé vào tai nhau rì rầm to nhá», dằng dặc như ngá»—ng trá»i, lình bình như bèo trôị Anh đăm chiêu nhìn già làng, gật gù từng cÆ¡n.

Nãy giá», Nia ngồi theo dõi già làng và anh chỉ huy đồn to nhá» vá»›i nhaụ Cô thấy cả hai Ä‘á»u thành khẩn và trên vầng trán cả hai Ä‘á»u vắt ngang nhiá»u nếp nhăn cau lạị Cặp mắt anh lính xoi mói nhìn vào góc nhà rông, đôi lúc như muốn thoát ra hòa nhập vào thiên nhiên bao la ngoài kia để đè cÆ¡n choáng ngợp Ä‘ang lồng lá»™ng trong anh.

Hai ngưá»i vẫn nói vá»›i nhau thành khẩn lắm. Giá»ng rất nhá», có khi Nia lắng nghe mà không sao Ä‘oán nổị Nhưng nhìn dáng già làng, khi thì khoắng cái que cá»i trên đống lá»­a tro, khi thì vung lên chỉ trá»i chỉ đất, hất hất văng mạng, còn anh thì nhíu đôi mày lại suy nghÄ©. Ãiá»u này hầu như Nia Ä‘oán là già Ä‘ang lưu ý anh vá» mùa mưa sắp đến, cái mùa mưa thưá»ng dấu kín nanh vuốt cá»§a tá»™i lỗị Cả tuần nay rồi, gia đình Y Se, Y Brôm thậm thà thậm thụt chuyện gì đó. Hai ngưá»i vợ ghé tai to nhá» vá»›i nhau, nhưng thấy Nia, há» im bặt. Há» lảng Ä‘i, nhưng cô biết là hai gia đình Ä‘ang bấm nhau vá» hành động cá»§a chồng há».

Những thằng con há» bắn tiếng Ä‘i săn mấy ngày má»›i vá», Nia biết thừa là chúng mò vào núi gặp bố. Trở vá» buôn, mắt chúng mừng khấp khởi, chỉ còn chúng cất tiếng reo oang là chứng tá» chúng Ä‘ang hả hệ Nia bá»—ng thấy sợ, cô tá»± há»i phải chăng cha chúng đã hé lá»™ vá»›i con vá» việc nhổ vật đồn. Như vậy là anh sẽ gặp đối đầu, phải chăng vì vậy mà già làng cho vá»i anh đến để lưu ý.

Buổi nói chuyện đã xong. Anh uể oải đứng lên chào già và bước xuống khúc gá»— đẽo để trở vỠđồn. Nhưng chân anh vừa chấm đất thì già làng lại gá»i giật, má»i anh lên. Anh bảo ban lính, và lại thoăn thoắt nhảy chân sáo lên bậc thang gá»— thân câỵ Già nói lá»i sau cùng vá»›i anh : tao nói thằng kinh đừng cho là bậy, mùa mưa đến nÆ¡i rồi, phải hết sức dè chừng.

Già nói bấy nhiêu và đưa bàn tay nhăn nheo lau vào Ä‘uôi mắt. Già bặp liên tu bất tận vào tẩu, mùi lá bị đốt cháy khét, gây gâỵ Già liên tục nhổ nước bá»t xoẹt xoẹt. Anh khá»±ng lại, già sụt sịt Ä‘uổi xua anh : mày vá» Ä‘i, thằng kinh, cầu xin Giàng che chở cho mày và lính cá»§a màỵ

Anh rá»i buôn trong khi những tảng mây Ä‘en bay vần vÅ© trên trá»á»‹

(còn tiếp)

Thanh Sơn




Mục Lục


5. Tháng Tư Trong Mắt Há»c Trò

Hoàng Mai Phi



Hôm đó ,má»™t ngày nắng đẹp, chúng tôi vẫn tá»›i lá»›p như thưá»ng lệ . Cứ đến giá» Ä‘iểm danh đầu buổi há»c chúng tá»™i nhận ra có vài đứa bá»—ng dưng không đến lá»›p nữa . Tuy rằng các tin tức chiến sá»± bất lợi từ mặt trận liên tiếp chạy trên hàng đầu cá»§a các báo tại thành phố và trên các làn sóng đài phát thanh, chúng tôi vẫn phải đến lá»›p há»c theo thá»i khóa biểu quy định . Trong khi ấy , má»—i khi chiá»u xuống, dân chúng chung quanh cư xá cá»§a tôi bàn tán xôn xao , các bậc trung niên chụm đầu vào nhau bàn luận các tin tức thu thập từ má»i nÆ¡i; trên báo chí, trên đài phát thanh, các đài phát thanh ngoại quốc có chương trình Việt ngữ . Dáng dấp lo âu và sá»± lo lắng cho những ngày sắp đến hiện rá» trên gương mặt má»i ngưá»i , thỉnh thoảng đâu đó có tiếng chép miệng thở dài . Bước vào buổi há»c vá»›i giá» sá»­ địa , các lá»i giảng cá»§a vị giáo sư đứng tuổi có phần lạc lá»ng , chúng tôi cÅ©ng đồng thông cảm cho thầy vì ngay cả tâm tư cá»§a chúng tôi cÅ©ng không được bình yên để tiếp nhận các lá»i giảng . Khác vá»›i thưá»ng lệ, thầy đến lá»›p không mang theo sách vở , tôi Ä‘oán có lẽ hôm nay thầy không soạn bài trước , nhưng vá»›i kiến thức sưu tầm sau bao năm dạy há»c, thầy có thể giảng liên tiếp trong hai giá» há»c không cần nhìn vào sách vở . Chương trình sá»­ há»c năm đệ nhị nhấn mạnh vá» thế giá»›i sá»­ mà Ä‘iểm chính là hai cuá»™c thế chiến kèm theo các cuá»™c cách mạng tại các nước à châu tiá»n bán thế ká»· hai mươi . Chúng tôi nghe thầy giảng bài và ghi chép trong uể oải, và có phần miá»…n cưỡng . Ãây là má»™t cảnh khác thưá»ng, không biết có phải đây là Ä‘iá»m lành hay dữ . Trong khi, những ngày đầu cá»§a niên há»c chúng tôi hăng hái đặt nhiá»u thắc mắc, nữa đùa nữa thật và tranh luận trước các đỠtài cá»§a thầy đưa ra . Chính những trò đùa trong lúc đó mà các chi tiết lịch sữ dần dà đã Ä‘i vào đầu óc chúng tôi lúc nào không hay . Tiếng chuông reng báo hiệu giá» ra chÆ¡i đã Ä‘iểm, tiếng anh trưởng lá»›p từ dãy bàn cuối thét lên trong khô khan " Nghiêm !" . Chúng tôi mấy mươi thanh niên đồng đứng dậy chào tiển thầy ra khá»i lá»›p , không hiểu vì sao thầy chần chá» vài giây nhìn đám há»c trò . Bá»n há»c trò không còn pha trò và phá phách như thưá»ng lệ , không hiểu vì sao chúng tôi bá»—ng im lặng đồng tình , má»™t sá»± im lặng trong thông cảm giữa tình thầy trò trước tình hình đất nước .

Giá» ra chÆ¡i hôm đó không còn rá»™p rịp nữa , má»—i đứa chúng tôi hối hả Ä‘i làm vệ sinh cá nhân và trở vá» lá»›p há»c nhanh chóng , chúng tôi để hết tâm trí cho môn vạn vật sắp tá»›i . Trong vòng mưá»i lăm phút ngắn ngá»§i tôi duyệt lại dàn bài căn bản cho các bài há»c dể chuẩn bị cho bài thi sắp tá»›i . Các há»c sinh khác cÅ©ng lo lắng duyệt lại bài vở , không ai bảo ai nhưng chúng tôi đồng hiểu rằng nếu thiếu Ä‘iểm để lên lá»›p đệ nhất thì triển vá»ng phải xếp bút nghiên và khăn gói ra Ãồng Ãế càng đến gần ká» . Ãúng như câu " Rá»›t tú tài anh Ä‘i trung sÄ© " . Giáo sư phu trách vạn vật năm đó cá»§a lá»›p chúng tôi là cô Nhung , vá»›i dáng dấp cá»§a má»™t nhà mô phạm trong chiếc áo dài , cô đến lá»›p sá»›m hÆ¡n thưá»ng lệ . Chúng tôi, không ai bảo ai, tá»± động tiến vá» chổ và đứng chào .

Cô khoát tay bảo
- Chưa tới giỠ, các em tự nhiên .

Nhưng má»—i đứa trong chúng tôi không ai rá»i chổ , chúng tôi dá»n dẹp sách vở trên bàn cho vào há»™c tá»§ và chuẩn bị giấy bút trên bàn . Chúng tôi tiếp tục chuyện trò vẫn vÆ¡ , trong phút chốc tôi bắt gặp ánh mắt lo âu buồn bả cá»§a cô và chúng tôi liếc mắt ra hiệu cho nhau . Trong trí óc tôi lúc đó , tôi chỉ còn nghÄ© đến đỠthì mà cô sắp phát ra nên cố tình ngước mắt lên bàn giáo sư đễ quan sát . Ngoài xấp đỠthi được bao kín trong chiếc phong bì to, tôi nhận thấy cô Ä‘ang theo dá»i các tin tức trên báo , mắt cô nhìn trong xa xăm xuyên qua khung cá»­a sổ . Gió hây hây thổi vài sợi tóc dài trên vai cô . Bất chợt cô quan sát chúng tôi , hằng mấy mươi con mắt Ä‘ang hướng vá» bàn giáo sư , chậm rãi cô tìm đôi kính râm và Ä‘eo vào . Thằng bạn ngồi phía sau lưng tôi khẽ nói ..

- Chết rồi . Bả Ä‘eo kính râm thì mình hết đưá»ng "quay phim"

Sau vài giây bỗng cô dùng khan mu soa lau mủi

- Ủa ! Thằng nào làm cô khóc vậy ? Chết tươi à nghen..!
Bá»n tôi ngá»› ngẩn nhìn nhau

Chúng tôi hoàn toàn không hiểu vì sao , riêng tôi thì nghÄ© rằng có lẽ cô Ä‘ang buồn chuyện nhà , có thể cô có bà con thân thuá»™c Ä‘ang chạy loạn hay Ä‘ang kẹt trong vòng lữa đạn Ä‘ang dần khép vá» thá»§ đô . Dòng suy nghÄ© cá»§a tôi bị đứt Ä‘oạn bởi tiếng chuông trưá»ng . Chúng tôi đồng lượt đứng dậy và má»™t lần nữa cô khoát tay và ra dấu cho trưởng lá»›p xé phong bì phân phát đỠthi cho anh em . Kể từ lúc này , lá»›p há»c im lặng, đâu đó vài tiếng giấy xạt xào lật qua lại , chen lẫn là tiếng lách cách cá»§a thước kẻ và bút chạm trên mặt bàn gá»— . Thỉnh thoảng có tiếng tằng hắng hay ho nhẹ cá»§a anh chàng nào đó . hay tiếng khịt má»§i ; má»™t bản hòa tấu không soạn giả và nhạc trưởng mà lúc nào cÅ©ng dạo lên đúng nhịp, đúng tông, đúng Ä‘iệu . Tôi khẽ quay đầu nhìn ngang vai trong lúc ưởn vai cầm đỠthi dá»±ng trước mặt để che tầm nhìn cá»§a cô . Sau hai cái nháy mắt và 3 ngón tay tôi hiểu ngay là thằng bạn Ä‘ang bí câu há»i thứ hai tiết mục thứ ba . Chầm chậm tôi tìm cách ra dấu cho nó nhưng khó quá , dưới màn kính râm kia , làm sao tôi biết được cô Ä‘ang nhìn ai . Tôi suy nghÄ© mãi khong biết làm sao trả lá»i cho hắn , nhưng không thể vì thế mà tôi dừng làm bài thi " lo cho mày , tao rá»›t thì ai lo cho tao đây " . Tôi tiếp tục làm bài thi mà mắt láo liên nhìn cô rồi lại nhìn hắn , gương mặt nó thiệt là thảm , nhưng làm sao hÆ¡n được . Tôi cố gắng trả lá»i các phần còn Ä‘ang dỡ dang , khi bắt đầu sang trang má»›i tôi cố gắng dá»±ng trang giấy đứng thẳng lên cho hắn Ä‘á»c . CÅ©ng may là hắn ta không bị cận thị , hắn Ä‘á»c được chi tiết nào không thì tôi khong rá» , nhưng tôi phải cố gắng đóng kịch như Ä‘ang duyệt lại bài làm cá»§a tôi . Có tiếng gá» nhẹ trên bàn giáo sư , tôi giật mình nhìn lên thì bắt gặp cô Ä‘ang nhìn tôi . Tôi nhá»§ thầm .. "Kỳ này tiêu rồi !. " . Nhưng cô chỉ tằng hắng và lắc đầu nhẹ Dầu cho có dốt nát cách mấy tôi cÅ©ng hiểu được đó là ân huệ mà cô giành riêng cho tôi . Cho đến giá» phút này khi Ä‘ang ngồi viết những giòng chữ này vÄ©nh viá»…n tôi không còn dịp để tá» lá»i cám Æ¡n sá»± rá»™ng lượng cá»§a cô . Không khí càng thêm căng thẳng, tá»· lệ thuận theo kim đồng hồ gá» tí tách . Trong cái không khí im lặng cá»§a lá»›p há»c là những tiếng ầm ỹ cá»§a máy xe đủ loại trên con đưá»ng Công Hòa vắt ngang cổng trưá»ng.

Chúng tôi sinh ra và lá»›n lên, khi đất nước chìm đắm trong khói lữa cá»§a chiến tranh , vào thá»i Ä‘iểm đó thì không còn bao lâu nữa chúng tôi sẽ nhận được giấy gá»i nhập ngÅ© . Má»™t số lá»›n trong chúng tôi đã được thụ huấn căn bản quân sá»± tại khu phố mình cư ngụ hay qua chương trình Quân Sá»± Há»c ÃÆ°á»ng nên chúng tôi biết rất rá» các loại vÅ© khí cá nhân và cá»™ng đồng . Như tiếng súng AK-47 cá»§a Công quân nổ " tốc tốc " trong khi súng trưá»ng M-16 cá»§a Quân Lá»±c Viet Nam Cá»™ng Hoà có tiếng trầm hÆ¡n vá»›i "đạch đạch" . Khi nhìn các chiến đấu cÆ¡ nhào lá»™n oanh kích, chúng tôi có thể phân biệt đâu là phi cÆ¡ A-37 hay F-5 . Chúng tôi cÅ©ng không lạ gì khi bàn ghế rung chuyển theo nhịp độ trãi thảm cá»§a pháo đài bay B-52 vào "mùa hè đỠlữa" . Vào lúc chúng tôi Ä‘ang miệt mài, dồn hết tâm trí vào bài thi thì tiếng phản lá»±c cÆ¡ âm vang xa xa trầm bá»—ng rồi bổng gầm thét Ä‘inh tai . Chúng tôi có cảm tưởng như phi Ä‘ang bay sát mái nhà.
"ÃŒnh " .
Má»™t tiếng nổ lá»›n gần như rung chuyển thành phố Ä‘ang vào trưa , chúng tôi cảm nhận được sức ép nhè nhẹ trên lồng ngá»±c và cả lá»›p dừng bút nhìn nhau dò há»i . Má»i ngưá»i Ä‘á»u bàng hoàng . Sau tiếng nổ , tiếng phản lá»±c cÆ¡ gầm thét xa dần thành phố kèm theo sau vài tiếng nổ "ục uc. ục" cá»§a súng liên thanh . Sau mươi giây lấy lại bình tỉnh chúng tôi nhìn nhau và cưá»i đùa hồn nhiên . Má»™t vài đứa pha trò bằng cách bắn súng miệng kèm theo khiến cô phải đứng dậy tiến ra giữa lá»›p khoát tay bắt cả lá»›p im lặng . Nhìn gương mặt lo âu cá»§a cô chúng tôi thoáng hiểu tình trạng Ä‘ang bước vào giai Ä‘oạn nghiêm trá»ng . Ngoài đưá»ng tiếng máy xe quân sá»± và tiếng còi hụ cá»§a xe cảnh sát lấn át các loại tiếng động .. Bá» chúng tôi ngồi lại trong lá»›p , cô tiến ra hành lang nghe ngóng . Không bá» lỡ dịp may bá»n tôi tha hồ "quay phim" .. Trong lúc vài đứa chúng tôi lấp ló nhìn ra đưá»ng phố , vài đứa nghe ngóng, thì cùng lúc vài đứa lợi dụng cÆ¡ há»™i , vá»™i vã chép bài cá»§a bạn bè . Tiếng còi báo động cá»§a Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia từ phía đối diện vá»ng lại vào trưá»ng nghe thật rá» . Nhìn xuyên qua cá»­a hậu cá»§a lá»›p há»c, tôi nhận ra tình trạng nghiêm trá»ng Ä‘ang phá»§ lên toàn trưá»ng , thầy cô Ä‘á»u bước ra khá»i lá»›p và trao nhau vài câu há»i , nhưng tất cả Ä‘á»u lắc đầu trong lo âu . Cô trở lại lá»›p và thu dá»n vật dụng riêng tư cho vào cặp sách .

- Thưa cô . Chuyện gì vậy cô ?
Có tiếng há»i từ cuối lá»›p

- Thưa cô - Hình như bên Cảnh Sát đang báo động ứng chiến .

Cô tỠvẽ bối rối
- Cô cũng không biết - Thôi làm bài lẹ lên đi

Nhưng chúng tôi không còn tâm trí đâu nữa để tiếp tục làm bài thi , trong khi tiếng còi báo động phía Tổng Nha Cảnh Sát hụ liên hồi , đó đây tiếng còi xe cảnh sát hú inh á»i và trên bầu trá»i văng vẵng có tiếng trá»±c thăng vần vÅ© . Má»™t há»c trò trong lá»›p chá»›m ngưá»i nhìn ra ngoài đưá»ng và lên tiếng

- Cô Æ¡i - Cảnh sát Ä‘ang kéo kẻm gai trước cổng trưá»ng

Ãến lúc này thì quả thật không còn là trò đùa nữa, khong ai bảo ai chúng tôi thu dá»n vật dụng cho vào cặp , mặc dầu bài thi còn Ä‘ang làm dang dỡ truoc mặt . Có vài há»c sinh đứng dậy nhìn ra cổng trưá»ng để xác nhận . Sau vài phút hoang mang , có tiếng đếm " môt hai ba , môt hai ba " trong loa phóng thanh toàn trưá»ng , Giáo sư các lá»›p ngày hôm đó Ä‘á»u tiến ra hành lang để nghe ngóng , chúng tôi lại bàn tán xôn xao nên chúng tôi khong nghe rá» thầy Tổng Giám Thị đã loan báo chuyện gì , nhưng cả lá»›p chỉ thấy cô há»›t hải chạy vào phòng thi bảo .

- Các em ná»™p bài thi mau rồi vá» nhà ngay bây giá» ! Ãừng rong chÆ¡i ! Thiết quân lá»±c rồi .

Khi thấy chúng tôi còn Ä‘ang hoang mang , vá»›i kinh nghiệm cá»§a má»™t nhà giáo cô tiếp . - Ãừng lo ! Các em làm tá»›i đâu cô chấm tá»›i đó

Chúng tôi vá»™i vã ná»™p bài và ra sân xắp hàng ngay ngắn trước cá»­a phòng như thưá»ng lệ Từng lá»›p tuần tá»± tiến vá» cuối hành lang, các giáo sư không còn đứng giám sát hàng ngÅ© cá»§a chúng tôi như thưá»ng lệ mà tiến nhanh vá» phía văn phòng , trong khi các thầy giám thị giữ gìn trật tá»± và hướng dẫn há»c sinh ra vá» . Vá»›i hệ thống giáo dục nhân bản, đặt nhân lá»… nghÄ©a trí tín làm trá»ng và được Ä‘aò luyện trong kỹ luật nên tất cả há»c sinh rá»i trưá»ng trong tật trá»± trong lúc tình trạng nghiêm trá»ng đè nặng lên thành phố. Tôi vá»™i vã tìm Tuấn , mặt anh ta cÅ©ng hoang mang như cả bá»n chúng tôi .
- Tuấn ! . Cho tao quá giang nghen .!
- Ừ

Có lẽ đến đồ vật cÅ©ng lo sợ cho thảm há»a chiến tranh hay lòng hoang mang và sá»± lo sợ trong tất cả chúng tôi khiến đồ vật cÅ©ng khiếp sợ . Chiếc xe gắn máy năm mươi phân khối cá»§a Tuấn không chịu nổ máỵ Hai thằng há»c sinh lá»›p đệ nhị quăng tất cả sách vở vào chiến giá» và hì há»™c đẩy khối sắt nặng trịch ra khá»i cổng trưá»ng. Ãây không còn là lúc để bắt mặch sữa chá»­a chiếc xe gắn máy .Khu vá»±c trưá»ng chúng tôi bị phá»ng toả nên chúng tôi phải rá»i trưá»ng càng sá»›m càng tốt . Giòng ngưá»i đổ ra con đưá»ng Cá»™ng Hòa như thác lÅ©. Các vòng kẽm gai đã được Cảnh Sát Dã Chiến giăng ngang dá»c tạo thành má»™t hành lang hướng dẫn giòng ngưá»i rẽ trái và cuốn vá» phía công trưá»ng Cá»™ng Hòa . Dá»c theo hành lang , Cảnh Sát Dã Chiến đã trang bị đầy đủ và sẵn sàng trong tư thế ứng chiến . Khi ngang qua má»™t viên sÄ© quan thì sau lưng tôi có tiếng má»™t thằng bạn cùng lá»›p há»i lá»›n .

- Có chuyện gì vậy ông thầy ?

- Dinh Ãá»™c Lập ăn bom . Vá» nhà lẹ Ä‘i ! Ãừng lang thang ngoài đưá»ng mà ăn đạn ! Ngưá»i sÄ© quan trả lá»i gần như ra lệnh

Khi đã rá»i xa khuôn viên trưá»ng mặt đưá»ng có phần có trống trãi hÆ¡n .Tôi bảo - Mày leo lên Ä‘i ! Tao đẩy . Coi nó nổ không

Hì hục suốt mấy chục thước . chiếc xe nặng ký cá»™ng thêm trá»ng lượng cá»§a thằng bạn , hai đầu gối cá»§a tôi tê buốt , hÆ¡i thở nặng nhá»c nhưng phải cố gắng vì không còn chá»n lá»±a nào khác . Chiếc áo sÆ¡ mi đẫm mồ hôi càng thêm khó khăn . Cuối cùng thì chiec xe cÅ©ng nổ dòn sau khi sặc sụa phun má»™t loạt khói mit mù . Hai tay níu chiếc yên sau, dùng hết sá»±c lá»±c cá»§a đôi tay , tôi rút ngưá»i phóng lên , chiếc xe hÆ¡i lảo đảo vài vòng trước khi trở lại thăng bằng .

Saigon Ä‘ang hổn loạn, má»i ngưá»i xuôi ngược , gương mặt má»i ngưá»i hốt hoảng âu lo . Lác Ä‘dác vài bác xích lô gập ngưá»i , dồn sức lá»±c vào đôi chân, cố đưa khách vá» nÆ¡i mà há» muốn đến . nhưng cÅ©ng có ngưá»i từ chối chở khách vì há» phải quay vá» nhà gấp để lo cho gia đình . Dá»c theo đưá»ng, các cÆ¡ sở thương mại hối hả thu dá»n hàng hóa . Trong giây phút hổn loạn đó, các phụ nữ vá»›i gánh hàng rong trên vai là thiệt thòi hÆ¡n hết; há» không biết phải vỠđâu tránh nạn, đưá»ng vá» nhà thì xa mà gánh hàng chưa kịp bán hết, trong lúc cảnh sát và quân đội đã được Ä‘iá»u động nhanh chóng chiếm ngá»± các vị trí quan trá»ng . Há» bắt đầu giăng kẽm gai quanh các cứ Ä‘iểm chiến lược và kiểm soát việc Ä‘i lại khiến cho giao thông trên đưá»ng phố thêm phần khó khăn .

Những ngày sau đó bá»n há»c trò chúng tôi phải đối diện má»™t việc đến bất ngá» ngoài dá»± Ä‘oán cá»§a các há»c sinh trung há»c thá»i đó . Chúng tôi phải hoàn tất chương trình há»c lá»›p đệ nhi trong vòng ngắn nhất . Tất cả há»c sinh Ä‘á»u bàng hoàng trước cái tin sét đánh , chúng tôi không có thá»i giỠđể ôn bài và chuẩn bị cho kỳ thi sắp đến . Trong vòng má»™t tuần lá»… chúng tôi phải hoàn tất các bài thi cuối năm . Khong còn thá»i giỠđể ôn bài vở mà thật sá»± ;nếu có , bá»n há»c sinh chúng tôi cÅ©ng không còn tâm trí để ôn bài . Các tin tức chiến sá»± bất lợi dần được loan tin trên đài phát thanh , báo chí và nhất là tin đồn . Má»—i ngày, má»—i giá» há»c sinh chúng tôi cÅ©ng như má»i ngưá»i dân Saigon đón nhận nhiá»u tin tức khác nhau, đôi khi lại trái ngược và mâu thuẩn . Nhưng trong cÆ¡n hấp hối và hoảng loạn đó vẫn có ngưá»i đón nhận không suy nghÄ©, má»i ngưá»i muốn dá»±a vào má»™t nguồn tin nào đó cho dù là thất thiệt và không tưởng để hy vá»ng , để cố gắng tồn tại . Lá»›p há»c thưa dần , không bảo nhau chúng tôi ngầm hiểu là số há»c sinh vắng mặt đã được má»™t viên chức hay cÆ¡ quan nào đó đở đầu hoặc can thiệp để di tản khá»i Saigon . Từ khi bước chân vào trưá»ng há»c, đó là lần đầu tiên tôi đến phòng thi mà không chuẩn bị bài vở , đầu oc' vẫn còn hoang mang trước các tin tức di tản chiến thuật từ vùng cao nguyên đến vùng địa đầu giá»›i tuyến và trung phần Viet Nam . Trong các buổi thi , ngay chính giáo sư cÅ©ng không còn tâm trí để theo dá»i há»c sinh, các biện pháp ngăn cấm gian lận trong phòng thi dưá»ng như dược ná»›i lá»ng , bằng chứng là có vài há»c sinh lén mở sách ra xem thì chỉ nhận được má»™t tiếng "Suỵt" thay cho cái "trứng vịt" như thưá»ng lệ .

Những ngày sau đó , tin tức chiến sá»± lại tồi tệ hÆ¡n , trước cảnh xáo trá»™n trong chánh phá»§, màn ảnh truyá»n hình má»—i đêm được má»i ngưá»i chăm chú theo dá»i . Trong cÆ¡n mưa giông bất chợt chiá»u hôm đó vị Nguyên thá»§ cá»§a miá»n Nam đã Ä‘á»c diá»…n văn từ chức . Chúng tôi đã không đến trưá»ng từ nhiá»u hôm trước , bạn bè giá» má»—i đứa má»—i ngã tìm đưá»ng sống còn, mẹ tôi đã chuẩn bị má»i thứ và bắt' chúng tôi phải mang giày bata để chuẩn bị cho cuá»™c chạy loạn . Không bảo nhau nhưng má»i ngưá»i Ä‘á»u không biết phải chạy vỠđâu khi khói lữa súng đạn Ä‘ang dần siết chặt vào thá»§ đô . Saigon cá»§a tôi Ä‘ang trong cÆ¡n hấp hối . Ãêm đêm tiếng đạn pháo kích ì ầm vá»ng vá» từ ngoại ô và phi trưá»ng, lác đác má»™t vài tiếng súng tiểu liên nổ lạc lá»ng , tai há»a Ä‘ang rình rập quanh ngưá»i dân Saigon và sẵn sàng chụp lên đầu há» khi thá»i gian đã Ä‘iểm . Khi các phi cÆ¡ chiến đấu cá»§a xứ cá» hoa gầm thét và lượn quanh trên vòm trá»i cÅ©ng là lúc mây Ä‘en dần khép kín Saigon, màu tang tóc Ä‘ang kéo vá» thành phố cá»§a tôi . Suốt đêm tiếng trá»±c thăng vần vÅ© không dứt . Ngoài đưá»ng có tiếng ngưá»i la hét gá»i nhau , cải vả , thúc hối .Dưới sức ngưá»i há» cố khuân vác những gì có thể lấy được từ các cÆ¡ sở ngoại kiá»u hay các nhà vừa bá» trống . Trá»i đổ cÆ¡n mưa phùn lất phất , giấy tá» bay lác đác bên đưá»ng , ngưá»i ta dẩm lên má»i vật mà Ä‘i ; đó đây vài cụm khói nhá» do những phần tá»­ du thá»§ du thá»±c đốt phá , há» lang thang khắp nẻo đưá»ng . Saigon cua tôi không còn trật tá»± . Khi mặt trá»i bắt đầu ló dạng từ trá»i đông thì cÅ©ng là lúc thành phố im lặng , má»™t cái im lặng đến rợn ngưá»i . Tiếng phi cÆ¡ im bặt trong buổi sáng sá»›m hôm đó , không còn tiếng sành sạch cá»§a trá»±c thăng , không còn tiếng rit gió cá»§a chiến đâu cÆ¡ phản lá»±c . Lúc ngưá»i ta nhìn rá» mặt nhau thì cÅ©ng là lúc tiếng trá»ng pháo từ hướng Lăng Cha Cả , ngã tư Bảy Hiá»n vá»ng vá» , dưới ánh nắng ban mai dá»c theo con đưá»ng trước nhà tôi các chiến sÄ© Biet Ãá»™ng Quân đã nằm dài theo con lá»™ , mặt đưá»ng chằng chịt kẽm gai và các khẩu trá»ng pháo đã vào ví trá»±c xạ . Ngưá»i lính BDQ miá»n nam vẫn tươi cưá»i hồn nhiên trong trò chÆ¡i chiến tranh , súng đạn vá»›i há» dưá»ng như là trò đùa . Âm thanh từ máy máy truyá»n tin cá»§a há» báo cho má»i ngưá»i biết trò chÆ¡i cá»§a há» sắp tá»›i chất đầy máu lữa . Không ai bảo ai , má»i ngưá»i trong xóm tôi bắt đầu gồng gánh rá»i khá»i nhà , cÅ©ng là lúc khói Ä‘en vần vÅ© bốc lên cao từ hướng ngã tư Bảy Hiá»n . Gia đình tôi gia nhập Ä‘oàn ngưá»i rá»i khá»i khu vá»±c trong lúc tiếng đại pháo và súng trưá»ng nghe rất gần , lồng ngá»±c tôi rung theo từng tiếng nổ . Ãi đâu bây giá» ? Khi nắng lên cao thì súng nổ khắp nÆ¡i ròn rả hÆ¡n . Tạm thá»i gia đình tôi dìu nhau chạy vá» nhà bà con trên đưá»ng Lê Van Duyệt vì nÆ¡i đó cách xa các vị trí quân sá»± , ngược giòng ngưá»i chạy loạn, các chiến sÄ© thuôc. nhiá»u binh chá»§ng khác nhau tiến hàng dá»c, há» khoát tay ra dấu chỉ hướng cho ngưá»i chạy loạn ; ngỠđâu đó là lần cuối há» vẫy chào ngưá»i dân miá»n nam . Tại tại má»™t vài nÆ¡i hỠđã vào ví trí chiến đấu, tôi thấy rá» các xạ thá»§ đại liên Ä‘ang tháo nắp thùng đạn và nạp vào súng , vài nÆ¡i há» tìm các vật dụng cần thiết để thiết lập công sá»± phòng thá»§ . Súng càng nổ lá»›n thì mây Ä‘en dần kéo vá» che lấp Saigon . Quây quần trong nhà bên chiếc máy thu thanh, má»i ngưá»i theo dá»i diá»…n biến trong lo âu . Lác đác vài viên đạn súng trưá»ng lốp đốp rÆ¡i trên nóc tôn, mái ngói . Trá»i vá» trưa nhưng má»i ngươi không ai cảm thấy đói mặc dầu bao tá»­ trống không từ lúc ban mai , và cÅ©ng không ai buồn nghÄ© đến bữa cÆ¡m trưa . Chiếc máy thu thanh cá»n con bá»—ng dưng có sức thu hút mãnh liệt khiến bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vá» nghe ngóng.

GiỠthứ 25 của Saigon đã điểm .

Rỉ rả bài hát "Nối vòng tay lá»›n " được hát Ä‘i hát lại đến nhàm chán và không ai buồn để ý . Hổn loạn bắt đầu khi các phần tá»­ vô kỹ luật đổ ra đưá»ng, há» hò hét Ä‘i khắp nẻo đập phá các công sở , căn cứ quân sá»± , các nhà bá» trống; theo sau há», má»i ngưá»i đổ xô vào giành giá»±t tất cả má»i thứ . Lác đác các binh sÄ© lang thang trong chiếc quần đùi lê bước chân vá» nÆ¡i vô định , có ngưá»i ngồi gục đầu bên vệ đưá»ng mặc cho thiên hạ qua lại , vài ngưá»i lính mình trần đứng ôm đầu nhìn đồng đội oằn oại vá»›i vết thương . Má»™t chiếc xe jeep quân đội thắng gấp trước nhà . Từ trên bao lÆ¡n nhìn xuống , tôi thấy rá» viên sÄ© quan trong quân phục binh chá»§ng Nhảy Dù bước xuống xe cùng vài ngưá»i lính , há» nói chuyện trong vài phút và bắt tay nhau , những ngưá»i lính thuá»™c quyá»n còn Ä‘ang bịnh rịnh nữa muốn Ä‘i nữa muốn ở lại , thì bá»—ng viên sÄ© quan xoay lưng vá» phía há» rút súng lục toan bắn vào đầu nhưng những ngưá»i lính thuá»™c quyá»n đã kịp thá»i khóa tay .Viên sÄ© quan ngồi quỵ xuống bên chiếc jeep và ôm đầu khóc nức nở , dưới sá»± canh gác cá»§a các ngưá»i lính thuá»™c quyá»n . Ngưá»i dân chung quanh nhìn cảnh tượng trong ngá» vá»±c . Sau khi má»™t ngưá»i dân cao niên đến an á»§i viên sÄ© quan và các ngưá»i lính, há» trút bá» vÅ© khí và quân phục rồi cùng nhau biến dạng vào giòng hổn loạn cá»§a thành phố , quân trang và quân dụng trên xe được má»i ngưá»i chiếu cố tận tình như bầy kênh kênh giành mồi . Chỉ trong vài phút chiếc jeep chỉ còn là má»™t đống sắt phế thải .Trá»i trở nên ảm đạm hÆ¡n khi bóng đêm dần đến , tiếng súng hoang vẫn nổ rá»n , lữa hồng thấp thoáng vài nÆ¡i trong màn đêm ..

Bức màn sắt đã thực sự phủ xuống quê hương tôi .

tháng 4 / 2007

Hoàng Mai Phi




Mục Lục


6. Rau Răm Ở Lại Chịu Lá»i Ãắng Cay (Kỳ 3 và hết)

Huân Long



Tôi định tá»± bá» công sức Ä‘i tìm Soan ở mảnh đất nàỵ Bởi vì lý do Soan bá» nước ra Ä‘i là tại tôi tất cả. Thá»±c ra có lúc tôi cÅ©ng đã nghi nghi hoặc hoặc. Ngưá»i bạn nói vá»›i tôi tin gặp Soan tại đây liệu có chắc chắn hay chăng. Có khi hắn cÅ©ng đã có má»™t thá»i để ý đến Soan, nhưng bị cô cá»± tuyệt, nên giỠđâm oán hận. Biết được ngày đó hai đứa tôi quấn quít bên nhau, nên giá» hắn hành tôi cho bõ ghét cÅ©ng nên.

Khi nghe hắn khẩn thiết nói vá» Soan, tôi háo hức tin ngaỵ Tôi bù lu bò loa há»i hắn vỠđịa Ä‘iểm đích xác Soan có mặt. Hắn chỉ nói tình cá» thấy Soan lảng vảng vùng biên giớị Theo hắn, có thể Soan lần theo con đưá»ng Ä‘i buôn chợ trá»i, cho nên nếu tôi cất công Ä‘i thế nào cÅ©ng gặp. Ãể chuá»™c lại lá»—i lầm, tôi đã bị ma má»™ng, chẳng cân nhắc thiệt hÆ¡n và cứ thế mà đị

Ngày xưa Mỹ Châu thả lông ngá»—ng để tình nhân Ä‘uổi theo đã là khó. Ngày nay tôi Ä‘i tìm Soan chẳng có lấy má»™t chút dấu vết trong ngưá»i thì biết đâu mà tìm. Mấy ngày liá»n, tôi đã lần mò theo vết chân nàng, âm âm u u, chẳng ra hồn ra vía gì hết. Anh xe ôm đã chở tôi khắp các nÆ¡i, quán ba nào cÅ©ng vào, động chứa nào cÅ©ng sục, cái miệng anh chẳng má»™t lúc để yên. Má»—i lần tôi thất vá»ng là anh lại lá»i ngon tiếng ngá»t gạ gẫm. Tôi biết anh ta chẳng tá»­ tế gì đâu, chẳng qua thấy tôi xởi lởi thì anh cố bám Ä‘uôị

Có Ä‘iá»u tôi chưa nói hết sá»± thá»±c vá» việc tôi Ä‘i tìm Soan. Tôi cứ lá»­ng lÆ¡ là cô em quá dại bị mẹ tôi mắng, giận bá» nhà Ä‘i, khiến tôi phải kiếm. Tôi không muốn bị anh ta bắt chẹt khi sẵn sàng bỠđồng tiá»n Ä‘i săn bạn gái mình yêụ Nhưng tay này có vẻ ma lanh nên Ä‘oán được hết. Hắn cÅ©ng khôn nên tương kế tá»±u kế nhập nhằng, làm như ngây thÆ¡ tin tôi rất má»±c.

Thá»i gian trôi thoăn thoắt. Tôi lang bang nÆ¡i đất ngưá»i ta đã má»™t tuần rồị Sá»›m muá»™n cÅ©ng phải quay vá» vì số ngày phép sắp hết. Tôi vẫn là khách hàng thưá»ng trá»±c cá»§a bà chá»§ quán, vẫn được bà cho ăn những món ngon cá»§a quê hương. Sẵn có tay xe ôm đèo đẹo theo sát tôi như hình vá»›i bóng, tôi không đỠcập gì đến chuyện tìm ngưá»i mà chỉ trao đổi nhau vá» thiên hạ sá»± mà thôị

Ngưá»i tôi càng lúc càng khô quắt Ä‘i, không thua gì cái nắng dá»… sợ cá»§a xứ Chùa Tháp. Ngày nào cÅ©ng như ngày nào, vừa sá»›m tinh mÆ¡, sức nóng như lưỡi con thuồng luồng đã vá»™i lùa vào hấp thiêu lên da thịt. Nó khiến cho má»i tế bào nổi gai, mồ hôi rịn ra nhá»›p nháp. Nhìn ra đưá»ng, sức nóng hun hun thật dá»… sợ. Cây cối như tàn lụi, bụi đỠmịt mù. Má»—i chiếc xe tuk-tuk chạy qua càng làm cho con đưá»ng lầm lộị Vậy mà ngưá»i Ä‘i bá»™ vẫn tỉnh bÆ¡ như không há» gay gắt. Nước da Ä‘en sạm cá»§a há» bóng lên tá»±a có thoa bên ngoài má»™t lá»›p dầụ Mái tóc xoăn tít khô cong như rá»… tre má»c tua tá»§a trên đầu há».

Tôi vô cùng chán ngán vá» trá»i đất xứ sở nàỵ Quê hương tôi đã nghèo nàn, xÆ¡ xác song ở đây thì cÅ©ng chẳng khác gì hÆ¡n. Tôi có ý định thêm vài hôm nữa nếu tin Soan vẫn hoàn toàn mù tịt thì tôi sẽ chịu thuạ Tôi không còn can đảm trụ lại vá»›i nÆ¡i lúc nào cÅ©ng hừng há»±c như má»™t lò lửạ Nhận thấy sá»± nôn nóng và vẻ phá» phạc cá»§a tôi, tay xe ôm đưa ra má»™t ý kiến : ngưá»i Ä‘i buôn nhiá»u khi không gom thu được hàng phải lặn lá»™i vá» tận Phnom Penh, hay là anh đưa tôi vỠđó để may ra tìm được ngưá»i nhà.

Anh ta nói lá»­ng lÆ¡ thôi, chứ không có vẻ gì Ä‘oan quyết. Ấy vậy mà lại đánh trúng vào tâm lý cá»§a tôị Thì thôi đã lỡ, lỡ theo luôn, dù sao nếu có trở vá» tay không cÅ©ng chẳng còn ân hận. Tôi hẹn hò vá»›i anh sẽ Ä‘i vào hôm sau, nhưng bữa nay thì anh để mặc tôi Ä‘i lo việc khác. Tôi bò đến quán cá»§a bà lão, vừa để tìm món gì ăn, vừa để chuyện trò vá»›i bà trước ngày trở vá». Bà hàng có vẻ mến tôi, nên vừa gặp là há»i líu lo chuyện Ä‘i tìm ngưá»i đến đâu rồị Nghe tôi thở dài não nuá»™t, bà có vẻ thông cảm. Bà nói cốt để tôi được nguôi ngoai : thầy quả là ngưá»i có tình, song trần gian này dá»… gì trá»i chiá»u lòng cho má»i việc Ä‘á»u tốt đẹp. Thì thôi còn dăm hôm ở đây, thầy cứ cất công, biết đâu lại chẳng gặp maỵ Cầu chúc cho thầy lại gặp cô ấy, và để cho tình huống bá»›t sá»± căng thẳng trầm buồn, bà hàng nói pha trò : lần này nếu thấy cô ấy, thầy nhá»› nắm cho chặt, đừng để xổng nữạ

Tôi thấy cay cay trong sống mũị Tôi kể lại ý định Ä‘i Phnom Penh, bà không tá» ra vồn vã, nhưng cÅ©ng chẳng tá» ra ngăn cản, bà cho biết ý kiến : ấy, tục lệ quê mình vẫn có câu “ còn nước còn tát “, lòng mình có khuynh hướng thế nào thì cứ thá»­ thá»±c hiện xem saá» Có khi giá» cuối biết đâu lại thành việc, thầy có nghe câu hát “ có tin vui giữa giá» tuyệt vá»ng “ chứ gì. Biết đâu đấỵ

Mấy tiếng biết đâu đấy cá»§a bà nghe gá»n Ä‘anh vậy mà âm vang cá»§a nó rá»n như tiếng mõ. Tôi cÆ¡ hồ loạng choạng vì những hồi gióng giả gõ vào taị Tôi ăn vá»™i ăn vàng bát bún riêu bà hàng múc cho mà nghẹn đầy từng chặp. Thấy tôi trợn trừng, trợn trạo, bà hàng phải giục tôi : thầy ăn thong thả, có nghẹn thì tạm ngưng đừng cố. Rồi chẳng chá» tôi há»i xin, bà rót cho cốc nước trà nóng hối tôi : thầy uống Ä‘i cho khá»áº¹ Ãá»™t nhiên, tôi như chợt nhận ra lòng quí mến cá»§a bà. Nó y hệt như tâm tính cá»§a mẹ tôi khiến mắt tôi nhòe má» vì xúc động. Má»™t cách phản xạ, tôi thưa vá»›i bà : con cám Æ¡n mẹ. Bà hàng chưng há»­ng nhìn tôi, bàn tay bà run run, kéo vá»™i vạt áo lên chặm vào Ä‘uôi mắt. Bà không nhìn thẳng vào tôi mà chỉ nói bâng quÆ¡ : nắng gắt quá cay cả mắt.

Tôi đến Phnom Penh đúng hôm ngưá»i ta cá»­ hành lá»… Chon Chnam ThÆ¡ Mâỵ Cả thành phố ồn ào trong lá»… há»™i, má»i ngưá»i túa ra đưá»ng, màu sắc váy áo sáng rá»±c khắp nơị Anh xe ôm chở tôi lá»±on lá» quanh các phố, nắng chói chang trên các tháp chùa, anh xe ôm khoe vá»›i tôi đó là vàng thật ngưá»i ta giát trên các nÆ¡i thiêng liêng thá» tá»±. Anh cÅ©ng đỠcập má»i tôi đến xem chùa vàng, chùa bạc nhân tiên thể, nhưng tôi còn lòng dạ nào nghÄ© đến chuyện vui chơị Thậm chí cả ngưá»i tôi ướt đẫm vì bị té nước theo tục lệ trong ngày lá»… há»™i, tôi cÅ©ng chẳng màng thấy lạnh và nhá»›p nháp là gì.

Tôi cứ hối anh xe ôm chạy theo trá»±c giác cá»§a anh, chá»— nào anh Ä‘oán được có thể gặp ngưá»i Ä‘ang tìm kiếm thì cứ ghé. Miệng lưỡi anh dẻo quẹo, tá»›i đâu anh cÅ©ng xí xa xí xô há»i nói huyên thuyên. Chiếc đầu cầu liên lạc giữa giá»›i xe ôm vá»›i nhau xem chừng càng lâu càng thu ngắn nhịp mà bóng chim vẫn bằn bặt xa vá»á»‹ Chiếc xe cứ vòng vèo qua những cảnh khác nhau, khi xập xình đông đúc, khi thưa thá»›t vô cùng. Cả hai lo Ä‘i chẳng màng đến ăn uống, tay xe ôm thấy tôi nôn nao cÅ©ng chẳng nhắc nhở chị

Khi hai ngưá»i vào má»™t quán gá»i ăn trưa thì trá»i đã qua ngá» lâu rồị Mùi thức ăn nồng nồng làm tôi càng không thấy đói, trong khi anh xe ôm cứ ngồi đánh chén tì tì thì tôi chỉ gá»i cho mình má»™t ly nước mát và nhâm nhi uống, nghÄ© ngợi mông lung. Những chiếc bóng dập dá»nh nổi trôi loáng thoáng, má»™t vạt mặt ngưá»i, má»™t lá»n tóc mai, tất cả chẳng có gì rõ rệt. Có thể là Soan cá»§a ngày trước, cÅ©ng có thể là Soan cá»§a hiện giá», Ä‘iá»u tôi nhận ra rõ rang nhất là dưá»ng như thuá»™c vá» hai con ngưá»i hoàn toàn khác.

Nắng vẫn chấp chá»›i khắp nơị Hàng cây chà là èo uá»™t bốc khói như Ä‘ang bị thiêu đốt, những tàu lá im rÆ¡, khẳng khiu như những lóng xương dài ngoằn ưỡn ẹỠLâu lắm má»›i có thoảng cÆ¡n gió qua, tàu lá khẽ rung rung và kêu lạch cạch rất khẽ. Y hệt má»™t tiếng thở dàị Y hệt má»™t tá»§i há»n thân phận.

Mất cả ngày trá»i chịu đựng ướt rồi sau đó nóng bừng vì nắng chiếu, tôi mệt nhoài khi chiá»u xuống. Tôi thất vá»ng triá»n miên, đành bá» dở cuá»™c chÆ¡i, yêu cầu anh xe ôm đưa tôi trở lại vùng biên giớị Tôi chia tay anh lần cuối, bò lên chá»— trá», uể oải cá»§a má»™t ngưá»i thất tình. Tôi lăn vào giưá»ng thở rốc, mặc cho những lưỡi nóng hầm hập liếm láp khắp da mặt tôị Chiếc quạt trần đứng im không nhúc nhích, tôi chả thiết ngồi dậy bật công tắc cho có má»™t luồng gió. Lòng tôi là cả má»™t vạc dầu sôi Ä‘ang réo ầm lên ná»—i tuyệt vá»ng, tôi vùi đầu kéo chiếc ra giưá»ng lên đắp vào mặt. Tôi tá»± nhá»§ : quên, quên Ä‘i hết. Bá»nh bồng như má»™t lá thuyá»n vừa bị đẩy ra sông, nước lăn tăn gõ vào hai bên lưá»n nghe lép chép. Mắt tôi nặng trÄ©u, nhưng không sao nhắm lại được. Chúng nhức tá»±a như Ä‘ang có mÅ©i dùi đâm nghiến vàỠGiá có má»™t chút máu nhỉ ra thì đúng là má»™t án mạng hình sá»± vô cùng thú vị. Chập chá»n, tôi thấy Soan quanh quẩn đâu đâỵ Nàng tuyệt nhiên không trách há»n mà sao tim tôi giống Ä‘ang bị những gá»ng kìm kẹp chặt.

Tối mịt, tôi trở dậỵ Sá»±c nhá»› cả ngày chẳng có má»™t há»™t gì trong bụng. Tôi phóng lên chiếc tuk-tuk tìm đến cái quán thân quen. Tôi hối hả gá»i món ăn và vừa xì xụp húp, tôi vừa kể lại chuyến Ä‘i trong ngàỵ Bà hàng ngồi lặng nghe, sau cùng tôi chào từ giã mai trở vá». Không dưng mà bịn rịn cả hai, bà hàng lem nhem đôi mắt, tôi rụt rè nói vá»›i bà : thưa má, mai con đị Chỉ có vậy là hết. Bà má tá»± dưng chẳng buồn bán buôn gì nữa, bà thu dá»n gánh gióng lại, tôi há»i nhanh : á»§a, chứ sao má dẹp ngang. Bà cho biết không còn lòng dạ nào bán hàng nữạ Bà nói để rảnh rang ngồi nói chuyện vá»›i tôị Như hai mẹ con tần ngần xao xuyến.

Tôi ở lại vá»›i bà hàng khuya rất khuyạ Ngưá»i đứng lên, ngưá»i lại nài ngồi nán thêm chút nữạ Cứ Ä‘ong đưa vậy mấy lượt, chẳng ai đành Ä‘oạn ra vá». Thế rồi tôi cÅ©ng phải đứng rá»™t dậy chia taỵ Tôi gá»­i tiá»n món ăn, bà hàng nhất định không chịu nhận. Tôi má»™t hai phải hết lá»i nài nỉ, Ä‘iá»u nào cÅ©ng thưa má xưng con. Bà hàng càng ứa thêm nước mắt, tôi biếu thêm bà chút tiá»n nữạ Mẹ giẫy qua, con giúi lại, tình nghÄ©a cứ trào dâng vô chừng. Cuối cùng thì bà nói : thôi, được rồi, con đã cho thì má nhận. Bà nhét mấy tá» giấy bạc vào túi áo trong mà lệ đổ tèm lem. Tôi phải mạnh bạo chia taỵ Chiếc tuk-tuk chạy đã xa vẫn còn thấy bóng bà hàng đứng nhìn theo mãị Y hệt như mẹ tôi ngày nàá»

Tôi lừng khừng qua trạm vào lúc xế xế trưạ Chuyến xe từ Saigon chở khách đánh bạc lên vẫn còn chá» trả ngưá»i vá» dưới đó. Tình cá» thế nào lại gặp đúng tay lính biên phòng hôm vừa sang. Bận này thì anh đã trở nên quá quen chẳng còn hoạnh há»e gì nữạ Anh nhìn tôi cứ gãi miết sau gáy như phá»§i hất con sâu gì Ä‘ang bám ở đó. Rồi cÅ©ng pha trò : thế nào ông vui chÆ¡i cÅ©ng khá chứ. Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng dón tá» giấy xanh vào cá»­a trạm cho anh và bước qua cái ba ri ẹ Coi như món quà nhá».

Ba ngày sau, tôi lại từ giã quê nhà. Mang theo hình ảnh Soan má»™t Ä‘á»i vẫn không tìm thấỵ

Huân Long




Mục Lục


7. Nhá»› Mãi Má»™t Con ÃÆ°á»ng

Vành Khuyên



5/05

Sân tập võ gần Sư Phạm Mẫu Giáo trở nên gần gÅ©i vá»›i tôi hÆ¡n khi tôi biết anh là giảng viên ở đó . Taekwondo , từ má»™t cô gái chẳng biết gì vá» các môn võ , tôi trở thành ngưá»i thành thạo các môn phái từ khi cứ tá»›i đó nhìn trá»™m anh và giả vá» làm há»c viên muốn theo há»c khi há»i các há»c viên khác vá» anh và bao giá» cÅ©ng được nghe từ há» má»™t câu rất mát lòng, anh dạy hay và dạy giá»i lắm .

Ãến võ đưá»ng chỉ để tham quan , tôi đã chôn tạm thá»i cái tính nhút nhát cá»§a mình vì đã má»™ anh quá đỗi , có mà nổi loạn đứng trong đám con gái há»c võ , lúc đó ba má tôi mà biết , chắc đã cho tôi má»™t trận nên thân và khoá chân tôi ngay tại cổng nhà không còn được Ä‘i đâu . Thiện không xong, tình yêu thôi thúc , tôi trở nên lương lẹo . Tôi là thí sinh kỳ cá»±u cá»§a khoa Anh Văn , trưá»ng Ãại há»c Tổng hợp , thi rá»›t năm ngoái đã là lần thứ ba , năm nay , trở chứng thi tiếp , tôi có cái hy vá»ng mình sẽ đậu thì tình yêu mò tá»›i , cứ cái kiểu này , đậu gì nổi , nhưng biết làm sao , tôi đã nhận tình yêu cá»§a anh vá»›i tất cả tấm lòng , tôi còn nói vá»›i cha mẹ tôi đến trưá»ng Sư phạm mẫu giáo để há»c thêm tiếng Pháp chuẩn bị cho sinh ngữ thứ hai khi đậu ÃHTH , há»c xong bốn năm , ra trưá»ng vá»›i má»™t sinh ngữ phụ cÅ©ng khá gần bằng sinh ngữ chuyên ngành cá»§a tôi . Nghe vô lý thế mà không hiểu tại sao mẹ tôi cÅ©ng xè tiá»n ra cho tôi Ä‘i đóng để tôi được gần gÅ©i ngưá»i tôi thương má»—i tối ba năm bảy .

Khi tôi tan lá»›p cÅ©ng là lúc anh dạy xong , có tiá»n thì chúng tôi ngồi quán nước mía , không có tiá»n , tôi và anh ra công viên con rùa ngồi chÆ¡i . Chỉ ngồi đó nhìn ngưá»i ta qua lại , dù ngồi đó có ngày dạy xong anh khát nước chắng nói tiếng nào nhưng gió mát , trăng thanh , nam thanh nữ tú Ä‘i qua , nhàn nhã má»™t chút sau má»™t ngày , thật là má»™t hạnh phúc vô giá chúng tôi có .

CÅ©ng những buổi tối đó đã đắp đầy cho tôi má»™t tình yêu , má»™t niá»m tin . Rồi anh và tôi thấy không thể thiếu nhau , thiếu những buổi tối như thế này bên nhau , chúng tôi hứa sẽ nên vợ nên chồng , tưởng tượng ngày cưới , ngày có con , ngày sinh , ngày mừng con ra trưá»ng và bao ngày vui khác nữa , niá»m vui , rồi niá»m vui không dứt trong cuá»™c sống chung phía trước .

Ba năm y chang như vậy mà tôi và anh chẳng ai thấy chán, chẳng ai trá»… má»™t cuá»™c hẹn nào , mưa nắng gì chúng tôi cÅ©ng đợi nhau, ai đến chậm chút là lo như sợ cái gì không may sẽ cướp Ä‘i má»™t ná»­a cuá»™c Ä‘á»i mình vậy . Tôi hạnh phúc vô bá» . Tôi Ä‘oán anh cÅ©ng thế .

Con đưá»ng đó ngày tôi vá» lại VN vẫn như xưa , cái võ đưá»ng vẫn nằm đó . Phải chi tôi có lại được má»™t tối như những buổi tối tôi mÆ¡ cứ đến 7 h ra đợi anh trước cổng .

Tiếng Nga làm tôi giật mình " Bà nội , vỠbà , chỗ không có ai cũng đứng đó mà nhìn " ..

Tôi im lặng tá»± nói vá»›i mình " nhìn ká»· niệm , ká»· niệm cá»§a riêng chị , em thấy làm sao được mà bảo không có gì để nhìn " , tôi ra bá»™ muốn rá»i nhưng thật tâm tôi vẫn không muốn di chuyển má»™t chút ra khá»i chá»— này tôi khẩn khoản " cho chị đứng đây thêm chút nữa em "

Nga để tôi lặng yên đó . Trá»i vá» chiá»u , những ngá»n gió thổi qua mang theo chút nóng cá»§a nắng và chút mát cá»§a chiá»u buông sao lưu luyến lạ , cái cảm giác ná»­a vá»i vẫn làm con ngưá»i ray rứt nhưng nhá»› mãi , nhá»› mãi vì chính trong cái cảm giác đó tá»± nó làm cho ngưá»i ta hiểu mâu thuẫn , mâu thuẫn bao giá» cÅ©ng tồn tại và tiếp tục trong cuá»™c Ä‘á»i . Chỉ có con ngưá»i là có còn chịu đối đầu vá»›i mâu thuẫn đó hay không hay đầu hàng , bá» Ä‘i , lúc nhìn lại , mâu thuẫn cÅ©ng còn là mâu thuẫn nhưng đã trở thành quá khứ và thá»i gian không thể quay lại được .

Tôi ngập ngừng " Em biết anh Trung giỠở đâu không ? "

Em ngang ngược " Trá»i , bồ bà , Ä‘i há»i tui , hồi đó ổng làm Ngành ÃÆ°á»ng Sắt , bà từng kể lúc chưa dạy ở đây , ống từng nhảy tàu vá» thăm bà , rồi hai ba ngày sau vá» chịu ká»· luật tại sở mà "

Tôi chấp nhận " á» Trung là vậy đó , em Ä‘i vá»›i chị tá»›i tổng cục đưá»ng sắt nha "

Chúng tôi đứng đó , cánh cá»­a vẫn khép , chưa tá»›i 4 giá» , còi hụ tan sở chưa ngân , nhá»› lúc trước , tôi có mặt nÆ¡i đây , đợi anh Ä‘i lá»­ng thá»­ng từ trong ra , ngại lắm , nép vào cá»™t sắt mà bao giá» anh cÅ©ng thấy , chỉ cần nhìn anh Ä‘ang nhìn mình thì anh có bảo tôi vá» Ä‘i tôi cÅ©ng an lòng , nhưng đâu chỉ có chừng đó , bàn tay trong bàn tay , tay anh chai cứng , lòng bàn tay đặt lên má tôi thân thương đến lạ , có lúc gan, thấy anh định bá» xuống , tôi đưa tay mình lên giữ bàn tay đó trên má mình rồi cưá»i ngượng ngùng .. nghe hạnh phúc ngập trong lòng . ...

Cánh cá»­a mở ra , Ä‘oàn ngưá»i Ä‘i ra ngó chừng gần hết , cảm giác vương vấn nhất định không nhưá»ng chá»— cho hiện thá»±c . Nga giục tôi mấy bận " vá» thôi bà , thấy ai ná»­a đâu mà đợi "

Nắng chiá»u làm tôi say hay những ká»· niệm làm tôi say . Ãằng nào cÅ©ng là say . Trung , không biết anh còn nhá»› tá»›i em không , ngày đó , ngày đó , em làm gì có can đảm xa gia đình để chấp nhận anh . GiỠđây , khi em đã có đủ can đảm quay vá» tìm anh thì chắc không cần nói em cÅ©ng hiểu anh cÅ©ng không còn lý do gì để quay lại vá»›i em khi em đã từ khước anh thật Ä‘au đớn má»™t lần trong Ä‘á»i .

" Em phải Ä‘i , em ở đây thi hoài không đậu , bán cháo lòng sống như má anh à ? " trá»i chưa thành má chồng mà tôi đã thị phi kiểu này có mà ở giá luôn . Anh vẫn ôn tồn " đã là vợ chồng , anh nỡ để em cá»±c sao mà nói vậy " .

" Anh có ngon thì đợi em , thá»­ thách thá»i gian coi sao ? Ba năm có nhau , cho em hẹn xa anh ba năm sau sẽ vá» lại kiếm anh , vững lòng thì tình yêu càng bá»n , em không dá»… bị trôi nổi cuá»™c Ä‘á»i làm tan tác Ä‘i đâu , chá» em , tin em và yêu em nhiá»u hÆ¡n , cuối cùng anh sẽ có em "

Tiếng Nga làm tôi giật mình " bà với ông Trung liên lạc lần cuối vào lúc nào "

" Ãã hÆ¡n má»™t năm rồi em , chị vá»›i anh ấy cãi nhau qua thư , thá» không nhìn mặt nhau vì anh ấy muốn chị vá» sá»›m hÆ¡n làm giấy tá» , chị thấy không cần , có giấy tá» , không giấy tá» thì có gì khác nhau khi niá»m tin vẫn không đổi " ..

Nga buột miệng " bà Trâm , bà là cục đá biết lý lẽ "

Tôi cưá»i cái kết luận cá»§a Nga . Cục đá , tôi có biết chai cứng trước đây đâu , tôi tình cảm và yếu Ä‘uối lắm nhưng cuá»™c sống biến đổi ra thế , có ai muốn đâu .

" cho chị Ä‘i lại con đưá»ng gần cái trưá»ng Sư Phạm Mẫu Giáo lúc nãy chị em mình đứng Ä‘i em "

Nga chiá»u tôi , con đưá»ng ngày trước , con đưá»ng bây giá» , lòng tôi ngày trước , lòng tôi bây giá» , có khác chi đâu , có khác là anh ngày trước bây giá» anh ở đâu , cho nên lòng tôi , lòng tôi khắc khoải khi cứ nhá»› mãi vá» má»™t con đưá»ng .. má»™t con đưá»ng tôi không thể nào quên ...

Vành Khuyên




Mục Lục


8. Nước Mắt Long Lanh

Trần Thành Mỹ



Buổi giá»— ông hôm nay gần đầy đủ con cháu trong nhà. Thông thưá»ng đám giá»— ngày xưa được tổ chức hai ngày, ká»· niệm ngày ngưá»i quá cố còn sống là tiên thưá»ng, ngày mãn phần là chính giá»—. Chiá»u tiên thưá»ng dành cho con cháu trá»±c hệ và buổi chính giá»— dành đãi há» hàng gần xa, khách má»á»‹
Dân tá»™c ta phần đông theo tục thá» cúng tổ tiên nên nhà nào cÅ©ng có bàn thỠông bà, từ má»™t đến năm, tùy theo nhà lá»›n nhá» rá»™ng hẹp. Má»—i bàn thá» gia tiên gồm phía trước má»™t tá»§ thá», má»™t chiếc bàn phía sau dá»±a vào tưá»ng vách, trên tưá»ng thưá»ng là má»™t bức tranh sÆ¡n thá»§y, hình ảnh ngưá»i quá cố hay má»™t chữ Nho to đậm nét viết bằng má»±c tàu kèm hai bên đôi liá»…n viết bằng chữ Nho sÆ¡n son thếp vàng. Tùy theo nên kinh tế gia đình tá»§ thỠđược đóng bằng gá»— quí như gõ, mun, cẩm lai khi được chạm trổ cầu kỳ hay đơn giản, khi đươc khảm xa cừ theo kiểu, hoa văn tùy địa phương
Nóc tá»§ thỠđược trưng bày bằng bá»™ lư đồng, thau mạ đồng, gá»—, hai bên là hai chưng đèn thưá»ng được đánh bóng sáng choang trong ngày Tết hoặc giá»— chạp. Từ ngoài nhìn vào, phía sau bá»™ lư là lư hương bằng sành có đế gá»—, bên phải là bình hoa, bên trái là đĩa quả tá»­ đặt trên đế gá»— ba chân cao cÅ©ng được khắc chạm cầu kỳ tinh xảỠMâm cÆ¡m cúng thưá»ng được bày biện trên chiếc bàn má»—i bên dài hÆ¡n độ 1-2 tấc bá» dài chiếc tá»§, phá»§ lên trên bằng chiếc khăn bàn dầy kết tua tụi đẹp viá»n quanh.
Ở tỉnh ngày xưa ngưá»i ta thưá»ng dùng cÆ¡m trên bá»™ ván trong những ngày giá»— kỵ hay lá»… đông ngưá»i vì bá»™ ván ban ngày là nÆ¡i các bà nhất là các cụ bà ngồi để đãi trầu tiếp khách, má»™t chân xếp bằng, chân kia co đứng, ban đêm dùng thay chá»— nghỉ. CÅ©ng có nhà thì đặt bàn để các ông ngồi nhâm nhi nhậu nhẹt thoải mái hÆ¡n.
Thật là hãnh diện cho các thiếu nữ đến tuổi cập kê được má»i nhá» Ä‘i « dá»n giổ » đải ăn ở xóm làng há» hàng quen thuá»™c gần xa, Ä‘iá»u nầy chứng tá» các cô được tiếng giá»i giắn nết nạ Ãây cÅ©ng là dịp tốt để các cô trổ tài ná»™i trợ bếp núc phong cách cư xá»­ và có cÆ¡ há»™i gặp gỡ, trình diện hợp tình hợp lý nhất. Riêng đối vá»›i những ngưá»i hàng xóm ở thôn quê, chỉ nghe phong phanh « động chài động cối » là luôn lo tìm cách xắp xếp việc nhà để Ä‘i phụ giúp, Ä‘i đám giá»—. Ãó là má»™t tập tục xã giao thông thưá»ng thôi mà quả là sợi giây thắt chặt tình thân gắn bó làng mạc quê hương.
- Má»i anh chị vàỠHôm nay là ngày giá»— ông ná»™i các cháu lại gặp ngày nghỉ nữa nên phần đông gia đình bà con Ä‘á»u có mặt. Lát nữa xin anh chị cho chúng tôi giá»›i thiệu luôn nếu thuận tiện, bà Tùng tươi cưá»i má»i khách vào nhà.
- Dạ tùy anh chị thôị Rất hân hạnh, ông bà Thịnh đáp lá»á»‹ Xin anh chị nhận chút lá»… vật chúng tôi xin kính dâng cúng Cụ Ông.
Trong phần nghi lá»…, đèn nhang được đốt lên khói hương nghi ngút, con cháu thay phiên nhau lạy trước bàn thá» má»—i ngưá»i bốn lạỵ Buổi cÆ¡m diá»…n ra ồn ào vui vẻ. Tiếng chén đũa khua lách cách, mùi thÆ¡m từ món ăn, tiếng gá»i « rá»™i » thêm thức ăn tiếp cho khách, tiếng khá» khà sau vài chun rượu, tiếng nói chuyện há»i thăm bàn tán lào xào rá»™n rã làm không khí thêm phần ấm áp hòa đồng. Các cụ già được các cô gái đến « vẽ » cá chan canh gắp thức ăn vào chén, các cụ như trẻ ra hÆ¡n vì được nuông chìu săn sóc.
Ở thôn quê, đám giá»— là má»™t dịp bà con há»p mặt để tưởng nhá»› ká»· niệm ngưá»i quá cố mà còn là cÆ¡ há»™i thắt chặt tình hàng xóm bạn bè. Ngày thưá»ng ai cÅ©ng bận rá»™n Ä‘i làm hoặc Ä‘i tứ tán hết, lập gia đình hoặc làm ăn xa, lâu ngày rồi có khi ít gặp nhau nữạ Gia đình nào đông con thì còn khó Ä‘i đâu hÆ¡n há»a chăng ngày Tết má»›i có dịp thăm viếng nhau thôi nên quả là « bà con xa không bằng láng giá»ng gần ».
Ãặc biệt hôm nay còn có sá»± hiện diện cá»§a ông bà Thịnh ba má cá»§a SÆ¡n suôi gia tương lai cá»§a ông bà Tùng con gái là Thùỵ Hai bên đã gặp nhau, lá»… vấn danh đã được cá»­ hành, đàng trai đã đặt « hàng rào thưa » chính thức lên tiếng để cho đôi trẻ danh chánh ngôn thuận tìm hiểu nhau hÆ¡n. SÆ¡n hÆ¡n Thùy năm tuổi Ä‘i dạy ở trưá»ng Trung há»c xa nhà. Thùy Ä‘ang ở trá» nhà ông cậu ở Saigon, há»c Dá»± bị Văn khoạ Gia đình hai bên quyết định chá» Thùy há»c xong là tổ chức lá»… cướị
Ãây không phải là cuá»™c hôn nhân « Ä‘o ni đóng giày », môn đăng há»™ đối, do mai mốị Càng không phải là tiếng sét mà có lẽ là duyên tiá»n định, tình cá» hai ngưá»i gặp nhau nhân ngày đám cưới cá»§a Chi chị há» cá»§a Thùy vá»›i Danh bạn thân cá»§a SÆ¡n. Thùy là dâu phụ, SÆ¡n rể phụ.
Theo lá»i SÆ¡n kể lại sau nầy, vừa thoáng thấy Thùy lần đầu tiên SÆ¡n hÆ¡i ngạc nhiên là mình ở đây từ nhỠđến lá»›n mà sao không biết mặt cô gái trẻ nầy dù có nét quen quen.
Thật ra vá»›i vóc dáng cao ráo dá»… nhìn anh cÅ©ng khá nổi danh trong đám bạn bè là đào hoa nữạ Anh vẫn được tiếng thÆ¡m là đứng đắn đàng hoàng khiêm tốn Ä‘iá»m đạm, không « ba hoa » khua môi múa miệng tán phét khoác lác hợm ngưá»i ra vẻ ta đây là trí thức. Anh phân biệt rõ ràng ranh giá»›i giữa thầy trò, không há» lạm dụng nghá» nghiệp mình do đó anh rất được ngưá»i trong tỉnh nhà nể trá»ng. Anh cÅ©ng khá hoạt bát, nói năng không đến nổi nào, thế mà không biết tại sao hôm nay anh cảm thấy mình lÆ¡ đảng, mặt mày ngây ngây ra như bị ai há»›p hồn bất ngá» cho đến nổi mà Danh ngạc nhiên nheo mắt thúc nhẹ bằng cùi chõ vào SÆ¡n rồi vá»— vá»— vai giá»›i thiệu :
- Ãây là SÆ¡n, giáo sư Toán trẻ nổi tiếng má»™t cây vùng nầy .
- Còn đây là Thùy, em hỠcon chú ruột của bà xả mình.
À ra thế, SÆ¡n chợt vui vẻ khám phá ra là khi thoạt nhìn Thùy, SÆ¡n đã có cảm giác như mình đã gặp ở đâu rồi, nhưng thật sá»± là vì hai chị em há» có nhiá»u Ä‘iểm giống nhaụ Tá»± tin hÆ¡n, SÆ¡n xoay qua Thùy tươi cưá»i bắt đầu gợi chuyện há»i sÆ¡ vá» việc há»c hành cá»§a Thùy thân tình như má»™t ngưá»i anh vá»›i em gáị Thùy cÅ©ng hồn nhiên chuyện trò không hậu ý nào khác dù thỉnh thoảng Thùy bắt gặp cái nhìn ấm áp hiá»n lành như xoáy lòng ngưá»i đối diện thật nhanh sâụ
- Em nghe danh thầy lâu rồị Em há» em ca tụng thầy lắm, thầy dạy giá»i nhưng rất nghiêm minh, đâu ra đó không dám « giởn mặt » thầy đâụ
- Cám ơn Thùy đã lên tinh thần thầy giáo trẻ chúng tôị Còn mặt nào khác nữa, Thùy cho biết thêm, cứ thẳng thắn nói « hoạch tẹt » ra, đừng e ngại gì cả.
- Em đâu dám. Thành thật mà nói, phần đông các nam giáo sư, các thầy là thần tượng bé hay to cá»§a nữ sinh chúng em, tụi em cÅ©ng khá lá»›n rồi phải không thầy nên khó có gì lá»t qua mắt tụi em đâụ Các thầy đứng trên bục giảng nhưng tuổi Ä‘á»i xê xích đâu có bao nhiêụ Do đó lá»i nói cá»­ chỉ hành động nhất là khuyết Ä‘iểm nhất nhất Ä‘á»u được Ä‘iá»u nghiên phóng đại truyá»n bá không bá» lỡ cÆ¡ há»™i nàỠThầy cÅ©ng từng là há»c sinh, thầy đâu lạ gì những mẩu chuyện cá»§a thá»i hoa phượng đỠđó. Các thầy cÅ©ng nên đỠphòng những trưá»ng hợp quá trá»›n vì tính dá»… dãi, không muốn làm mất lòng đôi khi không đúng chá»— cá»§a các thầy có thể bị xuyên tạc bóp méo ảnh hưởng không tốt đến sá»± nghiệp tương laị
- Thùy có khắc khe vá»›i chúng tôi không ? Tuổi trẻ khác chứ, thầy cÅ©ng phải sống theo tuổi Ä‘á»i thá»i đại, đâu thể nào bo bo giữ lấy nếp sống ngày xưạ Nhìn thấy các bạn cùng bàn nhìn anh nheo nheo mắt cưá»i cưá»i, anh vá»™i lên tiếng : - Các bạn thấy không, Thùy nghÄ© tôi già cho đến nổi mà má»™t tiếng cÅ©ng thưa thầy hai tiếng cÅ©ng thưa thầỵ
- May cho cậu đó, cô Thùy chưa gá»i cậu là « sư…cụ » là nể nang lắm rồị
- Cô Thùy không biết thôi chứ thầy SÆ¡n nầy có tu lâu cÅ©ng không đắc đạo được vì không có lòng trắc ẩn trước nước mắt giá»t dài giá»t vắn cá»§a phái yếụ Há»… khoanh zéro là gạch dưới không nhân nhượng vá»›t vát cho cây gậy gì ráỠ- Thế mà vẫn được lòng há»c sinh cả nam lẫn nữ đó. Lắm lúc chúng đến thăm chúng tôi mà cứ há»i dò vá» thẩy luôn làm chúng tôi phải phì cưá»i và xúi chúng nó đến há»i trá»±c tiếp thầy phải hÆ¡n không.
Bạn bè SÆ¡n thay phiên nhau trêu SÆ¡n thật vui nhá»™n, Thùy cưá»i theo và quay qua SÆ¡n chống chế :
- Thưa không phải như thầy nghÄ© đâụ Vì thầy là nhà giáo và lại là đồng nghiệp vá»›i anh chị Chi Danh cá»§a em nên em kính nể gá»i thầỵ
- Cám ơn Thùy đã nói thế. Nhưng trong tiệc vui hôm nay, cứ ai lớn là anh chị ai nhỠlà em, các bạn có đồng ý không ?
- Nếu các anh chị định thế, em xin nghe theo vậỵ
Buổi tiệc vui nào cũng kết thúc. Lúc chia tay ra vỠSơn đến chào Thùy nhìn sâu vào mắt Thùy rồi nhẹ nhàng nói : Mong có dịp gặp lạị

Rồi cÅ©ng trong mùa nghỉ hè năm đó, SÆ¡n thưa chuyện vá»›i cha mẹ xin chính thức cầu hôn Thùy và sẵn sàng chỠđợi đến ngày Thùy há»c xong. Cuá»™c tình cá»§a há» thật đơn giản và thành thật vô cùng. SÆ¡n đến vá»›i cô gái má»›i lá»›n biết nhá»› biết thương lần đầu nầy thật dịu dàng, SÆ¡n là hiện thân cá»§a má»™ng mÆ¡, lòng mến phục và tin yêụ
Thá»i gian bên nhau rất hiếm quí, há» chỉ có dịp gặp nhau trong những ngày nghỉ lá»…, như đôi chim ríu ra ríu rít tâm sá»± bàn chuyện tương laị Khu vưá»n cây ăn trái rá»™ng sau vưá»n in đầy dấu chân dẫm lên. Ãây là chiếc võng bện bằng giây Ä‘ay mắc ngang qua hai thân cây cau cao vút, Thùy đã ngồi trên ấy để SÆ¡n Ä‘u đưa theo làn gió thổi rì ràỠKìa là hai mẫu tá»± S&T lồng vào nhau được khắc trên thân cây dừa cây mít. Há» trân trá»ng nâng niu đánh dấu các cuá»™c gặp gỡ hạnh phúc má»™t cách thành khẩn thiết tha như chim liá»n cánh, như cây liá»n cành.
Tình quen biết đã sang trang qua tình bạn để rồi trầm mình trong tình yêu lúc nào không Ä‘oán được. Há» chỉ biết lúc vắng thì nhá»›, gặp nhau là như chỉ còn có hai ngưá»á»‹ SÆ¡n lo cho Thùy từng ly từng tí như ngưá»i anh săn sóc em gái, lắng nghe những chuyện buồn vui trăn trở như ngưá»i bạn thân, làm thÆ¡ đỠtặng viết thư thăm há»i thưá»ng xuyên như má»™t ngưá»i yêụ Tình cá»§a há» thật êm Ä‘á»m không vẫn đục bởi những thứ không cần thiết khác, há» chỉ có mục đích duy nhất là làm thế nào để xứng đáng vá»›i tình yêu thât sá»± cho nhaụ
Năm sau đó, cả hai há» Ä‘á»u đồng ý là sẽ làm đám há»i trong dịp nghỉ hè và sang năm tá»›i nữa thì cướị Ngày niêm yết kết quả cuối năm ở Ãại há»c văn khoa, chính SÆ¡n cÅ©ng vá»™i vã lên Saigon cùng Ä‘i vá»›i Thùy và sau đó vui sướng bên nhau dạo phố mua quà. Há» cÅ©ng dá»± định để Thùy thi tuyển vào Ãại há»c Sư Phạm nếu đỗ thì tốt, không thì sẽ xin dạy giá» chuẩn bị lập gia đình. Má»i việc Ä‘á»u trôi chảy tốt đẹp, hạnh phúc như quyện lấy má»i ngưá»á»‹

- Thùy đấy phải không, bà đi đâu mà lạc trên nầy vậy ?
Thùy quay lại mừng rỡ nhận ra Nhung cô bạn gái thá»i Trung há»c.
- Mình Ä‘ang Ä‘i há»c đấy chứ, trở lại thành Sinh viên « già cốc cú đế » đâỵ Còn Nhung bây giá» thế nào ?
p - Mình tốt nghiệp Ãại há»c Sư Phạm ra trưá»ng vá» tỉnh dạy được hai năm rá»i nhỠông xã làm việc ở đây nên được đổi vá». Lâu quá bặt tin tức cá»§a bà, mình có dá» há»i nhiá»u bạn bè, nhưng không ai có tin gì cả. Sao bà không liên lạc gì vá»›i mình hết vậy ?
Trước khi đám cưới mình định nhá» bà làm dâu phụ mà không làm sao liên lạc gá»­i thiệp cho bà được dù có lần đến nhà bà ở trước kiạ Dưá»ng như ông cậu bà đã đổi chá»— rồi như mình há»i thăm. Ba má mình cÅ©ng nhắc bà luôn nhất là ông anh há» mình, anh Nhân đó bà còn nhá»› không, đến bây giá» cÅ©ng còn ở vậy nữạ Bà có bận gì không, nếu rảnh thì vá» nhà mình chÆ¡i luôn, hoặc là vào tiệm kem nào gần đây cÅ©ng tiện.
- Thôi mình vào tiệm kem nầy Ä‘i, bà có cần Ä‘i gấp thì hẹn lần sau cÅ©ng đưá»c mà.
- Bà tưởng bắt cóc được bà là dá»… lắm à ? Thôi chúng mình vào tiệm đị Ngồi đối diện trước ky kem ba màu, hai cô gái nhìn nhau vui mừng vì cuá»™c gặp gỡ đột ngá»™t nầỵ Há» há»c chung trong bảy năm Trung há»c rất thân nhau, thế mà sau hè bặt tin luôn rồi thôị
Phần đông các thiếu nữ ngày xưa khi còn ngồi ghế nhà trưá»ng thưá»ng rất thân nhau tưởng như cho đến già. Nhưng rồi khi rá»i trưá»ng, ngưá»i lập gia đình, cô độc thân, cô há»c cao lên có chức phận, ngưá»i giàu có, ngưá»i gia đình hạnh phúc ngưá»i khác ly tan,… thật hỠít còn dịp gặp nhaụ Ngay cả trong má»™t tỉnh nhá», há» cÅ©ng không có nhiá»u cÆ¡ há»™i nữa là huống hồ bạn bè cá»§a 21 tỉnh miá»n Nam tập trung vá» há»c ở Saigon.
Thùy phá tan im lặng trước :
- Kể vỠbà đi, thấy tướng bà rạng rỡ mình tin bà hạnh phúc. Bây giỠbà ở đâu ?
- Vẫn ở vá»›i ba má mình. Anh Sâm bằng lòng vỠở rể vì mình con má»™t, bên anh nhiá»u anh em. Anh ấy hiá»n lành nên được ba má mình thương. Mình không dám cằn nhằn nói lá»›n tiếng gì vá»›i ảnh hết, ông bà nhạc gia cá»§a ảnh bênh ảnh chằng chằng như ảnh là con trai ruá»™t vậỵ Riết rồi mình cÅ©ng quen luôn. Hai đứa con mình cÅ©ng do ông bà ngoại săn sóc nên mình cÅ©ng rảnh rang dá»… thở, chứ nếu không, có con bây giá» thật không dá»… đâụ
Anh Sâm là bạn thân vá»›i anh Nhân đấỵ Bà biết rõ gia đình mình, ba má mình cÅ©ng không khắt khe vá»›i con cái nhưng lúc đó như bà thấy, mình không để ý gì ngoài việc há»c và … diện nữa cho vui thôị Bây giá» tá»›i phiên bà, mình nóng ruá»™t quá rồị À, hồi đó có nghe phong phanh bà đã đính hôn, hôm nay ông xả đâu mà bà « cà lÆ¡ xích cụi » Ä‘i lÆ¡n tÆ¡n ở đây vậy ?
- Ảnh « đi Tây » lên núi « tu lâu » rồị
- Trá»i đất ! Bà làm gì mà để ảnh phải Ä‘i tu ?
- Ai nghe tin cÅ©ng Ä‘á»u nghÄ© như bà hết, tưởng lá»—i là do mình. Thật ra mình cÅ©ng chẳng biết vì sao mà ảnh Ä‘i luôn không giải bày cho mình hay má»™t tí ti nàỠMình vừa đùa nói ảnh Ä‘i Tây vì nghe đồn anh vá» Tây ninh hay Tây đô tức Cần thÆ¡ đó, tu lâu Ä‘á»c trại tiếng Anh to love, anh SÆ¡n lập gia đình rồị
Thùy nói mà nước mắt ứa ra, tay nhẹ run mở ví tìm chiếc khăn taỵ Nhung như bị nghẹn thở nhìn Thùy nghẹn ngào không biết phải làm gì. Thùy lấy lại bình tỉnh, gượng cưá»i mếu nói :
- Mình nghĩ chắc phải có nguyên do nào ghê gớm lắm mà anh ấy không thể nào biện minh được nên mới dứt tình êm ru không kèn không trống như vậỵ Nhưng mà tại sao ảnh không kể cho mình, mình buồn thế thôị Anh chỉ cần thẳng thắn nói với mình là ảnh muốn hay phải dứt khoát với mình, đủ rồi không cần nêu lý do cũng được, tai sao lại trốn tránh âm thầm mà đị
- Lạ lùng quái ác thật. Rồi bên đàng trai xử sự như thế nào ?
- Ba má ảnh có đến thắp nhang trước bàn thá» nhà mình, lạy bốn lạy xin tạ lá»—i đã không làm tròn lá»i hứa vì « có đứa con bất nghÄ©a ». Ông bà cÅ©ng xin phân trần thêm là hoàn toàn không biết mảy may vá» sá»± thay đổi quá ư đột ngá»™t hoàn toàn phi lý nầỵ Không có hôn lá»… cưới xin, cÅ©ng như ông bà không bao giá» nhìn nhận con dâu đó.
Có Ä‘iá»u lạ là anh SÆ¡n, sau khi Ä‘i đám cưói cá»§a ngưá»i bạn vá», thì khác hẳn, như ngưá»i mất hồn, rồi đột nhiên lẳng lặng xin lá»—i cha mẹ và nhá» cha mẹ đến hồi hôn. Há»i gì cÅ©ng không trả lá»i hết. Rồi Ä‘i luôn nghe đâu là vá» bên vợ.
« Giết nhau chẳng lựa lưu cầu,
Giết nhau bằng cái ưu sầu độc chưa ! »
- Thương bồ làm sao, vậy mà bấy lâu nay mình cứ tưởng bồ hạnh phúc lắm. Vậy là anh SÆ¡n chỉ ở cùng quê vá»›i Thùy còn Ä‘i dạy thi ở tỉnh khác. Bây giá» Thùy định lên đây tiếp tục há»c lên để quên ? Bà vẫn còn ở nhà cá»§a ông cậu chứ ? Thế là từ nay lâu lâu mình sẽ bắt cóc bà đến chÆ¡i vá»›i tụi nầỵ Cho mình địa chỉ má»›i đị Ông xã mình hiện Ä‘ang Ä‘i tu nghiệp ở nước ngoài má»™t năm nữa má»›i vá», bà đừng ngại gì cả, mình không có anh chị em gì hết, bà lại là bạn thân cá»§a mình từ trước đến giá» mà.
- Mình Ä‘ang há»c năm thứ hai Ãại há»c Sư Phạm rồị Chuyện xảy ra 5 năm rồi đó.
- Thùy chưa quên anh ta là đúng thôi, nhiá»u ká»· niệm đẹp quá phải không Thùy ? Thùy định ở vậy đến già hay sao, thật ra ngưá»i thế nầy ngưá»i thế khác chứ. Vẫn biết khó quên nhưng chuyện đã xảy ra rồi, không ai có thể quyết định cuá»™c Ä‘á»i mình bằng mình. Hiện giá» mình cÅ©ng không biết phải khuyên Thùy gì nữa đâỵ Nhưng gặp Thùy hôm nay mình yên tâm hÆ¡n thấy Thùy có nghị lá»±c vượt niá»m Ä‘aụ
- Cám Æ¡n Nhung. Ãấy là Nhung chưa thấy mình trong thá»i gian « bị tình phụ » đó. Mình yếu á»›t lắm Nhung biết mà lại còn hay mÆ¡ má»™ng nữạ Nhung nhá»› không có lần tụi mình Ä‘i xem bói, ông thầy không chịu xem cho Nhung mà chỉ xem cho mình hôm đó thôị
- Nhá»› ra rồi, ông ta bảo số cô nầy lá»™n lạo lạ, được mất khó lưá»ng, phúc há»a bất thưá»ng trong cuá»™c sống tình cảm lúc trẻ. Hiá»n hậu có tương lai hậu vận tốt không sao đâụ Ông còn không ăn tiá»n xem bói nữạ
- Mình cÅ©ng quên khuấy ba cái bói toán ấy Ä‘i khi anh SÆ¡n đến vá»›i mình như là thần tượng, ngưá»i tình lý tưởng. Rồi lúc bất chợt mất anh, mình chá»›i vá»›i tưởng như không còn sức sống nữa, mình không còn nước mắt để khóc, có miệng như câm không buồn phát biểu má»™t lá»i, không còn cảm giác vui buồn, lưỡi đắng nghét nhìn cuá»™c Ä‘á»i sao bạc trắng như vôị
Hai năm trôi qua như thế đấy, mình chỉ thích dạo vưá»n Ä‘á»c thư anh gá»­i thuở nào, thuá»™c lòng như cháo mà cÅ©ng không tìm ra má»™t chữ bạc bẽo kết tá»™i anh. Càng nhá»› càng tức anh hÆ¡n, có khi còn « quân tá»­ Tàu » tá»± trách mình quá ích ká»· giận mình rồi giận anh, dù anh ta chẳng má»™t lần trở lạị
- Rồi sau đó…
- Trong lúc « dầu sôi lá»­a bá»ng » như vậy, mình định thi vào trưá»ng nghá» nào đó nhưng còn lòng dạ nào mà ôn bài được. Biết thế, ba má mình xin cho mình Ä‘i dạy gần nhà, nghÄ© để mình khuây khoả khi tiếp xúc vá»›i giá»›i trẻ, và mình Ä‘i vào nghá» cho tá»›i năm ngoái thi đổ vào ÃHSP.
Mình quên kể cho bà chi tiết quan trá»ng nầỵ Có lần má anh SÆ¡n đến nhà mình thình lình, cả nhà Ä‘i đám giá»—, thấy mình nằm óp xá»p thu mình cong queo trên võng trong vưá»n nhìn thất thần vào hai mẫu tá»± S&T khắc trên thân cây, cảm động bà kéo chiếc ghế thấp ngồi bên dịu dàng bảo :
- Thùy Æ¡i, cháu có tin rằng hai bác thương cháu thật tình và rất muốn cháu làm dâu hai bác không. Cháu đừng bao giá» ngá» vá»±c là hai bác đã giấu giếm chuyện thằng SÆ¡n. Chính hai bác cÅ©ng Ä‘au khổ vô cùng mà không biết tá» cùng ai vá» sá»± ra Ä‘i đột ngá»™t cá»§a đứa con trai duy nhất cá»§a mình như vậỵ Bây giá» cháu là nguồn an á»§i cá»§a hai bác đó, từ nay bác sẽ xem cháu như là con gái cá»§a mình cho đến suốt cuá»™c Ä‘á»i hai bác.
- Thùy trả lá»i thế nào ? Nhung nắm lấy tay Thùy siết chặt thương cảm.
- Chỉ biết khóc và thì thào cám ơn thôị Vậy mà từ đó mình khoẻ lại và dồn cả nguồn sinh lực vào đám trẻ quê nhà dù
« Lòng vẫn biết nếu yêu rồi một ngày là đến với đớn đaụ Nhưng sao ta cứ vẫn yêu vẫn nhớ »
vì mình chỉ
« yêu ai yêu cả má»™t Ä‘á»i » thôị
Ãấy Nhung thấy không cho đến bây giá» mình vẫn mù tịt chẳng biết tại sao và cÅ©ng chẳng biết trả lá»i làm sao vá»›i bạn bè thân thuá»™c. Thôi bây giá» chúng mình chia tay nhau nghe, hẹn lần khác vậỵ
- Mình sẽ tá»›i thăm Thùy nhiá»u hÆ¡n để sau nầy e ra trưá»ng khó còn cÆ¡ há»™i liên lạc vá»›i nhau nữa quá.

Gặp lại Thùy, ông bà Nhậm ba má cá»§a Nhung xem Thùy như con cái trong nhà khi biết được hoàn cảnh đáng thương cá»§a Thùỵ Nhất là Nhân anh há» cá»§a Nhung, trước kia anh cÅ©ng đã có cảm tình vá»›i Thùy, nhưng sau đó biết tin Thùy sắp lập gia đình nên không liên lạc nữạ Bây giá» trở ngại không còn, công danh sá»± nghiệp khá vững vàng rồi, anh thấy anh có thể lo cho Thùy chu đáo hÆ¡n. Nhân cÅ©ng hiểu tâm lý là hiện giá» Thùy chưa sẵn sàng và biết đâu sau nầy vá»›i tình yêu thật sá»± cá»§a anh, hy vá»ng Thùy sẽ tìm lại được niá»m tin vào cuá»™c Ä‘á»á»‹ Nhân chỉ chá» khi nào Thùy há»c xong sẽ thố lá»™ cùng Thùy, không muốn làm Thùy chia trí xao lảng việc há»c bây giá».
Có lần đang đi bát phố với Nhung, thình lình Thùy dừng lại, mặt mày tái xanh, miệng há hốc, một tay nắm chặt tay Nhung tay kia để trên ngực run run khẻ bảo : « Ai như là… mà không phài rồi ». Vậy là Thùy vẫn còn mong gặp lại Sơn, dù chỉ một lần.
Thùy cÅ©ng tâm sá»± vá»›i Nhung là Ä‘i đâu mà nghe tiếng nói trầm ấm, tiếng cưá»i dòn tan cá»§a ai vang lên, nhìn dáng dấp dong dá»ng cao gầy gầy vá»›i mái tóc quăn dợn sóng, Thùy lại nhá»› đến SÆ¡n khi mỉm cưá»i vu vÆ¡ khi nước mắt chá»±c trào rạ Bạn bè trong lá»›p, trẻ trung và hồn nhiên chưa biết tâm sá»± buồn cá»§a Thùy thưá»ng đùa gá»i chị là « ngưá»i đẹp trong mÆ¡ » vì nhiá»u khi bắt gặp chị thẩn thá» xa vắng như thi sÄ© Ä‘i tìm vần thợ
Tuy nhiên dù Thùy không quên nhưng vẫn cố vươn lên vì tình yêu cá»§a Thùy không bị hoen ố bởi dục vá»ng, ích ká»·, oán thù mà là sá»± tổng hợp tăng trưởng vun bồi bởi bao thứ tình cảm sâu đẹp khác như niá»m tin trá»n vẹn ở nhaụ Chưa bao giá» há» có ý lợi dụng dối trá đẩy đưa đùa chÆ¡i cho biết, há» thành thật đến vá»›i nhau êm Ä‘á»m thÆ¡ má»™ng, há» không chỉ yêu nhau bằng lá»i mà bằng cả khối óc trái tim. Vẫn biết SÆ¡n Ä‘i là không còn đưá»ng trở lại nữa, bạc tình như thế là bằng chứng hiển nhiên khó dung, nhưng Thùy vẫn chưa thể nào quên SÆ¡n được, dù trái ngang hi hữu đã chia đôi ngả.
Ba năm trôi nhanh, Thùy tốt nghiệp và được bổ nhiệm vá» quệ Cả nhà Nhung, lúc bấy giá» Sâm đã vá», quyết định làm má»™t bá»­a ăn chia tay có cả Nhân đến dá»±. Nhìn Thùy vui tươi hân hoan như yêu Ä‘á»i trở lại, Nhân cảm thấy vừa mừng Ä‘iểm chút lo âụ Vì anh e rằng khi trở vá» quê cÅ©, Thùy lại nhá»› chuyện xưạ Nhân chỉ biết hé mở lòng mình má»™t chút là anh hứa sẽ đến thăm Thùy má»™t ngày thật gần đâỵ Thế mà Thùy thật vô tư vồn vã má»i cả nhà nếu có dịp viếng quê Thùy luôn, Thùy sẽ là ngưòi hướng dẫn đắc lá»±c nhất giá»›i thiệu phong cảnh đẹp, đặc sản, di lích lịch sá»­ quê mình. Hy vá»ng !
Thá»i gian vút qua, má»›i ngày nào trở vá» quê mà bây giá» gần kết thúc niên há»c. Nhung Thùy vẫn còn thư từ cho nhaụ Có lần Nhung cho hay Nhân vừa được Ä‘i tu nghiệp má»™t năm ở nước ngoài và rất mong ngày vỠđể đến thăm Thùy như đã hứạ Thùy vẫn sống độc thân vá»›i mẹ và dì hai, em trai Thùy đã lập gia đình Ä‘i làm xạ Ba má SÆ¡n lâu lâu cÅ©ng đến thăm Thùy và ngược lại nhà có trái cây ngon hay có giổ Ä‘á»u Ä‘em biếu và đến má»i chung vuị NghÄ©a tình hai bên sui gia hụt nầy thật đẹp làm sao !
Thùy rất tận tâm vá»›i nghá» và đối tượng nguồn vui bấy giá» là các em há»c sinh quê nhà. Thùy tá» ra tế nhị thông cảm các em hÆ¡n vì hiểu rõ phần nào hoàn cảnh từng làng mạc địa phương, phong thổ tỉnh mình. Nhìn Thùy hăng say trong sinh hoạt nhà trưá»ng, liên lạc vá»›i gia đình phụ huynh lá»›p mình chá»§ nhiệm, mẹ Thùy hiểu ngay là con gái mình đã chá»n đúng đưá»ng để sống lại và quên. Thá»i gian cÅ©ng là liá»u thuốc hồi sinh cho những ngưá»i biết sống.

Mùa hè năm nay, còn vài ngày nữa là Thùy lại lên đưá»ng Ä‘i gác thi ở Cần thÆ¡ và vá» chấm thi như thưá»ng lệ tập trung tại Saigon. Nhân cÅ©ng vừa vá» và Nhung cÅ©ng đã hẹn gặp nhau ở nhà Nhung như lần nào Thùy có dịp vỠđâỵ Ãu đưa trên chiếc võng má»›i treo Thùy ngâm nho nhá» những vần thÆ¡ ngày xưa SÆ¡n gá»­i, nước mắt lưng tròng. Theo dòng thá»i gian, niá»m há»n Ä‘au như vÆ¡i dần chỉ còn những ká»· niệm đẹp dấu ấn cá»§a tình yêu đầu Ä‘á»á»‹
Có tiếng gõ cửạ Thùy vá»™i đứng dậy ra xem. Thì ra là Chi, chị hỠđồng nghiệp cá»§a Thùỵ Thùy vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ há»i huyên thiên:
- Gió nào mà đưa chị đến đây ? Lâu rồi không gặp chị, « gái một con trông mòn con mắt » thật đó. Anh Danh và bé Trí đâu mà chị đi một mình vậy ?
- Ở nhà vá»›i ông bà ngoại, ảnh nhậu vá»›i ông già, bà ngoại bế cháu Ä‘i khoe vá»›i hàng xóm há» hàng, các cậu dì thay phiên nhau cưng chìu ná»±ng cháụ Má»›i có đứa cháu đầu cả nhà thích lắm. Nhá»› Thùy vá»™i đến thăm đâỵ Nghe nói Thùy được cảm tình há»c sinh, đồng nghiệp. Mừng cho Thùy nhạ
- Cám Æ¡n chị. Chị uống nước dừa xiêm vá»›i em, dừa má»›i hái ngá»t lịm hà.
Dì Hai mang lên hai trái dừa, trên đầu vỠxanh đã được vạt đi chừa lại phần xơ trắng, chính giữa sâu hơn để lộ chút cơm dừa chỉ vừa đủ để cấm ống hút vào trong.
Nước vào lá»i ra hai chị em vui vẻ kể chuyện vui trưá»ng lá»›p. Thình lình Chi trầm giá»ng xuống bảo :
« Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ,
Vô duyên đối diện bất tương phùng. »
Thùy à, tuần rồi chị đi thăm một chị bạn sanh, ra vỠchạm mặt ngay với ai em biết không ? Thùy hơi tái đi nhẹ lắc đầụ
- Anh SÆ¡n, nhìn ảnh không ra, trước kia đã ốm ròm bây giá» gầy nhom, tóc hoa râm coi già dặn phong trần lắm, nếu ảnh không chào chắc chị cÅ©ng không nhìn ra đâụ Chị cÅ©ng ngài ngại há»i thăm nhưng ảnh dưá»ng như cÅ©ng biết thế nên nói ngay :
- Lâu quá không gặp anh chị và bạn bè ngày xưa, nay gặp chị mừng thật mừng. Nghe tin chị sanh cháu trai đầu lòng nữa, chúc mừng chị.
- Cám ơn anh, mà anh đi đâu trong nầy vậy ? Chị sanh à ?
- Dạ không, nhà tôi đang nằm trị liệu ở đâỵ
- Bệnh tình chị bây giỠthế nào vậy anh ?
- Theo lá»i bác sÄ© Ä‘iá»u trị, khó bình phục lắm, nhưng « còn nuá»›c còn tát » thôị
- Anh có thể cho tôi vào thăm chị không ?
SÆ¡n hÆ¡i ngần ngừ rồi dẫn Chi vào phòng bệnh. Thùy Æ¡i, má»™t ngưá»i đàn bà khá đẹp tuổi Ä‘á»i xấp xỉ tụi mình thế mà bị chứng bệnh nan ỵ Ãáng thuÆ¡ng làm sao ! Anh SÆ¡n giá»›i thiệu chị xong, chị ngạc nhiên khi nghe thấy cô ta có vẻ vui lên khi gặp chị. Cô ta má»i chị ngồi chiếc ghế sát bên giưá»ng như để dá»… nói chuyện hÆ¡n. Biết ý vợ, anh SÆ¡n xin phép ra ngoài má»™t chút.
- Cô Chi phải có hỠhàng gần với cô Thùy không ? Lâu nay tôi có ý muốn đến nhỠcô giúp tôi đến gặp cô Thùy mà ngại quá sợ cô không bằng lòng, lần lựa rồi bệnh càng nặng thêm. Cô để cho tôi nói hết rồi tùy cô thôị
Anh Sơn chẳng biết là tôi biết rõ quá khứ của anh đâu, anh cũng không bao giỠđể ý đến chuyện gì khác ngoài công việc của anh. Anh như là một cái robot hoàn tất tốt bổn phận đối với gia đình, xả hội không chê vào đâu được nhưng lại là con robot có hồn có tim đó cô Chi ơị Vì vậy khi ngưng hoạt động là hồn anh bay trở vỠchốn xưa đầy kỷ niệm riêng, tim anh như sống bằng quá khứ hằn sâu anh không quên được.
p - Chị đừng nghÄ© ngợi gì cả, anh SÆ¡n nổi tiếng đứng đắn đàng hoàng không có lãng mạn đâụ Chị cố gắng dưỡng bệnh cho chóng khá»i đị Chị được mấy cháu rồị
- Má»™t cháu trai 6 tuổi, cháu Tùng Ä‘eo bố lắm. Anh có hiếu nên thưá»ng tá»± bế cháu vá» thăm ông bà ná»™i, tôi có xin vá» anh cÅ©ng tìm cách ngăn luôn. Mà thật vậy ba má anh thấy tôi vá» cÅ©ng không nói rằng gì cả, chỉ đối vá»›i thằng bé là ông bà vui vẻ không bao giá» có thái độ ghét bá» giận há»n. Nhưng nhất định là cÅ©ng chỉ vì thằng bé, nếu cháu thích thì có thể vỠở chÆ¡i vá»›i ông bà bao nhiêu ngày cÅ©ng được, riêng chúng tôi thì không. Ông bà cứ gá»i tôi má»™t thưa cô hai thưa cô, không nói nặng ra vẻ Ä‘uổi xô gì hết mà lạnh nhạt như đối vá»›i khách lạ hay ngưá»i dưng vậỵ
- Chị có phiá»n ông bà không ?
- Ông bà có lý cá»§a ông bà, tôi không dám phiá»n vì thật ra là lá»—i tại mình nên cố gắng làm cho ông bà thương mà như anh SÆ¡n vậy, gia đình nầy, cha mẹ nào con cái nấỵ Há» chí tình chung thá»§y quá độ, không thay đổi theo năm tháng thá»i gian gì hết.
- Chị nói vậy tôi nghe vậy, chứ nếu không thương chị sao anh lại chịu vỠở rể luôn.
- Ãấy là mấu chốt cá»§a vấn đỠmà bấy lâu nay tôi giấu chặt. Thật ra chỉ có tôi là yêu ảnh. Ba má tôi biết thế, thương chìu đứa con duy nhất mà tôi thì muốn gì là được nấỵ Ba má tôi, cÅ©ng thấy anh đứng đắn hiá»n lành nên tìm má»i cách « bắt » anh.
Lúc đầu má»i anh đến dạy thêm vá»›i vài đứa bạn khác, rồi lần lần má»i vá» nhà cho ở trá», dạy kèm anh từ chối mà ở trá» cÅ©ng không nhận luôn. Hồi thầy còn ở riêng, xin nấu cÆ¡m tháng cho thầy, đến nhà dá»n dẹp, mang quà bánh biếu, thầy sợ quá trôn luôn sang trá» chung vá»›i đồng nghiệp ở xa khác.
Phần tôi cÅ©ng muốn anh SÆ¡n để ý nên cố gắng há»c thật giá»i, diện thật đẹp, hoài công vì nghe ra ảnh đã có ngưá»i rồi mà cô ấy cÅ©ng còn là sinh viên, há»c tận Saigon xa lắc xa lợ Không nản chí, ba má tôi nay má»i thầy cùng các bạn đến nhà ăn giá»—, mai sinh nhật, tiệc tùng ở nhà bạn bè,…Anh cÅ©ng giữ tiếng lắm, Ä‘i còn ít hÆ¡n các thầy khác nhiá»á»¥ Thế mà tôi vẫn chá»n anh, càng khó chừng nào tôi càng cứng đầu muốn đạt cho được kỳ vá»ng cá»§a mình thôi bất cứ bằng giá nàỠ- Nhưng « nếu má»™ng không thành thì sao ? »
- Chừng đó tính sau ? Thầy lại Ä‘ang « quen thân » vá»›i chị Thùy nên không để ý đến ai ngoài chị ấy hết làm tôi càng tuyệt vá»ng.
Có nhiá»u khi tôi liá»u mạng định má»i thầy đến, thố lá»™ tâm tình, rồi hăm dá»a tá»± tá»­ nếu thầy không thuận ý. Nhưng sợ e chết thiệt nên thôị Riêng thầy, vì tôi cÅ©ng không có há»c vá»›i thầy nên thầy đâu có để ý gì nhiá»u đến tôi, tôi càng buồn nhưng không nản chí dù biết rằng khó thay lòng đổi dạ anh được. - Làm sao mà anh chị lại thành hôn vá»›i nhau ?
- Ãịnh mệnh. Số là nhân đám cưới ông anh con ông bác cÅ©ng là bạn há»c cùng lá»›p vá»›i anh SÆ¡n ở Saigon, anh được má»i làm rể phụ và tôi là dâu phụ cùng vá»›i thầy Tri, cô Loan ở trưá»ng. Thật sá»± thì chúng tôi hoàn toàn không há» biết trước việc sắp xếp nầy chỉ biết là mình được má»i đóng vai trò đó. Hôm lá»… má»›i ngạc nhiên thích thú. Tôi vui mừng chứ còn anh thì cÅ©ng thế thôi dá»­ng dưng, lịch sá»±.
- Chị làm tôi sốt ruột quá, vậy chứ « cú sét » xảy ra lúc nào ?
-Trong lúc vào bàn tiệc, má»i ngưá»i há»i thăm nhau và biết tôi Ä‘i má»™t mình lên đây bằng xe đò và như vậy chỠđến sáng sá»›m mai má»›i có xe vá», cô Loan bèn đỠnghị là để thầy SÆ¡n lái xe Honda má»™t mình chở dùm cùng vá» luôn vá»›i thầy cô Tri Loan. Tỉnh tôi không xa Saigon lắm nên di chuyển bằng xe gắn máy thật nhanh và tiện lợi vô cùng. Thế là má»™ng cá»§a tôi đã bắt đầu thành hình rồi, tôi mÆ¡ như thế. - Chỉ có như vậy rồi anh chị cưới nhau, chá»›p nhoáng ly kỳ.
- Trên đưá»ng vá», lâng lâng trong hạnh phúc riêng tư, tôi như quên hẳn là mình Ä‘ang ngồi trên xe hai bánh vút nhanh.Tôi chỉ còn nghe tiếng xe thắng gấp tiếng hét thất thanh rồi …thôị Tỉnh dậy là tôi biết tôi Ä‘ang nằm bệnh viện, anh SÆ¡n Ä‘ang đứng gần đó nhìn ra cá»­a, thất thần. Lúc đầu tôi như không nhìn ra được anh, không bao lâu mà anh trông tiá»u tụy, già sá»m Ä‘i lạ thưá»ng. Tôi bị thương nặng ở đầu, cổ bị trẹo, má»™t chân gãy, hậu quả có thể trở thành má»™t ngưá»i tàn phế. - Thật là má»™t chuyến xe định mệnh.
- Bấy giá» tôi thấy mình có lá»—i má»™t phần nào đó trong chuyến Ä‘i nầy, phải chi tôi cẩn thận hÆ¡n đừng say sưa thả hồn mình trong giấc mÆ¡ tương lai huyá»n ảo viá»…n vông, biết đâu tai nạn chẳng xảy rạ
Từ nay mình đâu còn nguyên vẹn như xưa, chỉ cần nghÄ© đến đây là tôi muốn chết Ä‘i chứ sống tàn tật, thật khó tưởng tượng làm saá» Vì vậy tôi lặng ngưá»i không còn muốn nhìn gặp ai nữa hết ngay cả anh. Gia đình tôi xót xa cho con nên lúc đầu cÅ©ng giận anh lắm nhưng bấy giá» mạng sống cá»§a tôi là cần hÆ¡n cả nên má»i ngưá»i tạm bá» qua má»i giận há»n, tính saụ
- Rồi vì trách nhiệm gây ra tai nạn, anh đành…xin cưới chị luôn.
- Không hẳn như thế vì trạng thái tâm lý cá»§a hai nhân vật chính bị cú sốc nầy cÅ©ng có đổi thay lung laỵ Từ má»™t cô gái được cưng chìu tôi rÆ¡i xuống vá»±c thẳm khổ Ä‘au, mất hết rồi cả niá»m tin hy vá»ng. Sau mấy ngày âm thầm khóc thương thân trách phận, tôi lặng im không thốt má»™t lá»i than vãn trách móc thù hận gây gổ.
Hơn thế nữa tôi tìm lại dần được chút bình an tâm hồn nhỠchứng kiến sự tận tâm săn sóc của anh. Còn anh, dù biết rằng tai nạn xảy ra là vô tình thôi nhưng anh vẫn cảm thấy mình có lỗi trong đó nên quyết định lo lắng bệnh tình của tôi cho đến ngày bình phục tương đối hoàn toàn.
- Anh Sơn có đỠcập gì đến Thùy không ?
- Không má»™t lá»i tâm sá»±. Nhưng nhìn sâu vào mắt anh, chính tôi còn cảm thấy muốn rưng rưng. Anh chu toàn bổn phận cá»§a ngưá»i nuôi bệnh khó có ai hÆ¡n đến nổi ba má tôi còn ứa nước mắt thương xót anh ná»­a là. Ba má tôi còn khuyên tôi nếu lành bệnh trở lại nên thông cảm anh hÆ¡n trả anh vá» vá»›i chị Thùỵ
- Thật trớ trêu nan giải quá !
- Sau má»™t thá»i gian trị liệu, nằm liệt trên giưá»ng bất ly cục kịch chỉ nhá» sá»± chăm sóc cá»§a ngưá»i khác, tôi chợt khám phá cái tánh ích ká»· quá độ trước đây cá»§a mình, luôn tưởng mình là trung tâm Ä‘iểm thích nhiá»u ngưá»i chiêm ngưỡng hướng vá».
Nhìn nụ cưá»i buồn chịu đựng cá»§a anh, sá»± hiện diện thưá»ng xuyên túc trá»±c bên tôi, ẵm bồng tôi khi cần thiết, giá»ng nói trầm như nén tiếng nấc nghẹn trong tim, dần dần tôi thấy mình vừa không nên làm khổ anh nữa vừa biết rằng mình khó sống nếu vắng anh.
Cái mâu thuẫn tình cảm ấy xâu xé tôi càng làm tôi mở mắt nhận chân rằng anh chỉ thương hại tôi thôị Không thể được, tự ái cao ngạo còn sót lại trong tôi làm tôi uất ức lên, tôi phản ứng mạnh không chấp nhận thứ tình cảm « ăn xin » ân huệ ấỵ Tâm bệnh tái phát nặng, tôi biếng ngủ mất ăn , không nói năng nước mắt cứ tự nhiên tuôn rơi không vơị
Chị ấy khóc nức nở làm tôi lính quýnh tìm cách xin kiếu từ hẹn sẽ đến thăm chị tuần sau, nhưng chị khẩn khoản cho chị giải bày hết kẻo muộn..
Rồi Chi kể tiếp cho Thùy nghe diá»…n biến xảy ra sau đó. Nằm liệt giưá»ng, Dung má»›i xót xa cho những mối tình ngang trái, má»›i ngá»™ ra rằng con ngưá»i vẫn không giữ được ngay cả chính tính mệnh và hạn chế trong hiểu biết dù ngày nay khoa há»c ká»· thuật tiến bá»™ không ngừng. Dung thương thân mình và cảm thông vá»›i hoàn cảnh SÆ¡n Thùy hÆ¡n. Nếu Dung trở thành tàn phế liệu Dung có thể sống hạnh phúc vá»›i SÆ¡n không ? Dung lịm dần trong những giấc má»™ng rối bá»i buồn vui lẫn lá»™n. HÆ¡n ná»­a năm sau, may mắn Dung từ từ hồi phuc lại được. Trong thá»i gian nầy, SÆ¡n vẫn Ä‘á»u đặn đến chăm sóc Dung. Bao lần Dung định bụng rằng sẽ khuyên SÆ¡n đừng đến nữa để Dung cố gắng quên mối tình đầu đơn phương cá»§a mình nhưng rồi Dung không can đảm mất mát sá»± hiện diện và nhất là sá»± đụng chạm quen thuá»™c ấỵ Mà dù trong thâm tâm Dung có ý định rá»i xa SÆ¡n Ä‘i nữa, theo Dung nghÄ©, ba má Dung vì tiếng tăm, vì thương con, vì miệng Ä‘á»i khó để mất SÆ¡n đâụ Rồi càng ngày càng không dằn lòng được nữa, Dung quyết định liá»u bắt chẹt SÆ¡n để mình « trả Æ¡n » bằng cách hiến dâng mình má»™t lần rồi sau đó chia taỵ Lá»­a gần rÆ¡m !
Chuyện bí mật phòng the má»™t chìu ấy tưá»ng chừng như trôi theo thá»i gian không Ä‘oạn kết nhưng ba tháng sau Dung khoẻ ra trông thấy dù Ä‘i đứng còn chậm chạp. Thì ra Dung có thaị Phần SÆ¡n, tưởng mình sắp kết thúc trách nhiệm để trở vá» vá»›i Thùy, nào ngá» số mạng lại đưa mình vá» hướng khác. Hết thật rồi, SÆ¡n nghÄ© mình có lá»—i vá»›i Thùy và khó quay trở lại vì đứa con định mệnh. Ãám cưới được cá»­ hành trong vòng thân mật, không có bên đàng trai tham dá»±.Từ đấy, SÆ¡n không còn hy vá»ng gì để gặp Thùy xin thứ lá»—i phân trần, lâu lâu chỉ vá» thăm cha mẹ ánh mắt xa xôị
- Lá»—i tại tôi hết đó chị Chi Æ¡i, Dung kết luận. Bây giá» bệnh tôi trầm trá»ng rồi, theo lá»i bác sÄ© tôi không sống lâu đâụ Thương anh SÆ¡n vì mẹ con tôi mà mất mát nhiá»u thứ quá. Sau nầy không biết cha con anh sống làm sao nữạ Thằng bé cần có mẹ lắm chị Chi ơị Anh SÆ¡n cÅ©ng cần có hạnh phúc nữa chứ đâu có thể ở vậy mãi làm gà trống nuôi con….
- Xin lỗi, đây có phải là nhà cô Thùy không thưa bà ?
Dì hai quay lại, thì ra là một cô khách với một đứa trẻ đang tìm nhà.
- Dạ phảị
- Chị Thùy có ở nhà không bà ? Cho tôi xin gặp chị được không ? Lâu lắm tôi không có dịp vỠquê nên không thể bỠcơ hội thăm chỉ.
- Xin cô cho biết cô là ai để tôi báo cho cháu tôi biết trước.
- Dạ xin bà… để xem chị có nhìn ra được tôi là ai không ?
Dì hai vừa định quay vào nhà thì thấy bóng Thùy vừa bước ra :
- Má»i cô vào luôn, Thùy Æ¡i, có khách đến thăm.
Hai ngưá»i nhìn nhau, không ai nhận ra ai cả. Dung không ngá». Trước mặt mình là má»™t cô gái thùy mị, dù không còn trẻ nữa vẫn còn giữ được nét đẹp dá»… gây cảm tình trá»i chá» Thùy ngạc nhiên rõ rệt lên tiếng trước :
- Xin lỗi, tôi hoàn toàn không nhớ chị là aị
- Bao nhiêu năm rồi làm sao nhận ra được chị, chúng mình chỉ có há»c cùng trưá»ng nhau vài năm ở Tiểu há»c rồi gia đình tôi dá»i Ä‘i nÆ¡i khác nên mất liên lạc luôn. Nay có dịp vá» ngang đây nên ghé qua và cÅ©ng để há»i thăm chị chút việc. Nếu chị có thì giá»,..
- Dạ được, má»i chị vào nhà để cho cháu nghỉ má»™t lát.
- Tùng chào cô đi con.
- Cháu ngoan quá, cháu mấy tuổi rồi há»c lá»›p mấỷ
Tùng lá»… độ trả lá»á»‹ Thoáng nhìn Tùng mặt mày sáng sá»§a Thùy bổng dưng thảng thốt, má»™t thoáng suy tá»± Dì hai mang nước lên má»i khách và mang kẹo dừa cho bé Tùng.
- Chị Thùy à, tôi Ä‘ang bệnh trị hoài không hết, hồi nhá» tôi cÅ©ng ở đây nên nhá»› ở vùng nầy có ông thầy thuốc Nam hay lắm trị bá bịnh, nên má»›i há»i chị xem bây giỠông còn sống không, chị có biết ở đâu chị chỉ dùm.
- Thật tình tôi không biết rõ, có nghe nói Ä‘i nữa cÅ©ng không để ý. Vả lại có bệnh thưá»ng Ä‘i bác sÄ©, nặng thì đến các nhà thương lá»›n hoặc lên bệnh viện Ä‘a khoa ở Saigon. Ba tôi hồi xưa cÅ©ng chá»­a trị ở Saigon mà rồi còn không qua khá»i được nên tôi chẳng thiết tin đâu nữa hết.
- Xin lá»—i chị, vì nhiá»u ngưá»i khuyên nói uống thuốc Tây nóng lắm, thá»­ trị bằng thuốc Nam biết đâu gặp thầy gặp thuốc nên sẵn dịp vỠđây há»i thăm luôn. Vậy thôi cám Æ¡n chị, nảy giá» làm mất thì giá» cá»§a chị quá, xin phép chị chúng tôi vá». Tùng cám Æ¡n cô và chào cô vá» Ä‘i con.
Hai mẹ con ngưá»i khách ra vá» rồi mà Thùy còn như ngây ngưá»i ra trầm ngâm quên luôn cả việc há»i tên cô khách lạ nữạ Tia nhìn cá»§a Bé Tùng sao mà trông lại quen quen !

Dung mất, SÆ¡n xin thuyên chuyển vá» quê dạy há»c và ở nhà cha mẹ. Bé Tùng thật ngoan nên được ông bà ná»™i thương yêụ Trong nhà từ đó có tiếng nói cưá»i chÆ¡i đùa làm không khí đở ngá»™t ngạt hÆ¡n. Tuy nhiên SÆ¡n càng ngày như càng già trước tuổi, tóc đã pha nhiá»u sợi trắng, nhiá»u khi ôm con trong lòng mà hồn như bay tận đâu đâụ
Thùy vẫn sống độc thân mặc dầu có lần Nhân đã xuống thăm và há»i ý kiến Thùy để tiến tá»›i hôn nhân. Thùy chưa trả lá»i dứt khoát được, vì cho đến bây giá» Thùy chỉ có thể xem Nhân như ngưá»i bạn, ngưá»i anh kết nghÄ©a mà thôị Tình cảm quá khứ cá»§a Thùy Nhân đâu có quên cÅ©ng không đòi há»i Thùy phải xóa Ä‘i nhưng cÅ©ng không thể sống mãi như hai ngưá»i bạn được. Nhân cần có Thùy bên cạnh như Thùy cÅ©ng nên có nguá»i để chia xẻ ngá»t bùi, hạnh phúc không thể má»™t chìu cô đơn. Ãiá»u mà chính Thùy cÅ©ng không hiểu nổi mình nữa là tại sao mà ngần ấy năm rồi vẫn không dứt khoát được vá»›i ká»· niệm đầu Ä‘á»á»‹ Nhá»› lúc bất ngá» gặp lại SÆ¡n ở hành lang trưá»ng quê nhà khi SÆ¡n đến trình diện nhiệm sở má»›i sau bao nhiêu năm chẳng thấy mặt má»™t lần, thế mà há» nhận diện nhau ngay trong ánh mắt rưng rưng.
“Chào…cô Thùyâ€, “chào anh†nghẹn ngào hồi há»™p bước nhanh. Sau đó trước mặt má»i ngưá»i, trong các cuá»™c há»p giáo sư, há» xem nhau như đồng nghiệp lịch sá»± đàng hoàng. Chuyện “anh Ä‘i đưá»ng anh, tôi đưá»ng tôỉ†ngưá»i ngoại cuá»™c dưá»ng như ít ai còn nhá»› đến nữạ

Hôm ấy lại là ngày đám giỗ ông nội Thùy hằng năm. Lần nầy bà Thịnh mẹ Sơn cũng có mặt cả bé Tùng đi theỠAi cũng trầm trồ khen thằng bé ngoan lễ độ, ai mà biết Sơn thì bảo là giống cha như đúc.
Sau buổi tiệc, trước khi vá», thằng bé khi cúi đầu chào Thùy xong thì thưa:
- Má con và con có đến đây má»™t lần gặp cô, cô còn nhá»› con không? Thùy bàng hoàng trầm ngâm. Trong Ä‘á»i dạy há»c cá»§a mình, việc phụ huynh đến gặp không phải là không xảy rạ Còn Ä‘ang suy nghÄ© thì dì hai lên tiếng nhắc:
- Chắc là cô bạn há»c cÅ© cá»§a cháu đến há»i thăm vỠông thầy thuốc Nam đó. - Cháu không biết nhưng bà cho cháu ăn mứt dừa ngon lắm. Vá» nhà, má cháu cứ dặn Ä‘i dặn lại riêng vá»›i cháu là lá»›n lên nên Ä‘i tìm cô, má cháu bảo má cháu sanh cháu ra nhưng cô má»›i là mẹ thật cá»§a cháụ
Má»i ngưá»i nín thở, Thùy như chết đứng sững sá». Ai nấy ràng rụa nước mắt. Bé Tùng còn khoanh tay trước Thùy thành khẩn nói thêm:
- Má con xin lá»—i cô và bảo con xin phép cô cho con gá»i cô bằng mẹ. Mẹ thương con nghe mẹ?

Cảm động đến nghẹn lá»i, hướng lên trá»i cao, Thùy chỉ còn biết dang rá»™ng đôi tay ôm bé Tùng vào lòng, nước mắt long lanh !

Trần Thành Mỹ




Mục Lục


9. Thầy

Hoa Bằng Lăng



Mưá»i lăm năm trước thầy hướng dẫn tôi làm luận văn tốt nghiệp và là ngưá»i giảng viên duy nhất bảo vệ há»c trò mình trước há»™i đồng giám khảỠSau buổi báo cáo, các bạn tôi Ä‘á»u khen thầy bảo vệ há»c trò rất kỹ. Các giáo viên khác thưá»ng chẳng bảo vệ há»c trò cá»§a mình trước há»™i đồng thi vì sá»± cả nể đồng nghiệp. Sinh viên bảo vệ luận văn lắm lúc chẳng hiểu tại sao mình bị bắt bẻ những lá»—i vô lý như thế.
Hồi đó, theo qui định cá»§a trưá»ng, trong lá»›p chỉ chá»n ra 3% sinh viên có kết quả há»c tấp xuất sắc nhất được đỠcá»­ làm luận văn. Số sinh viên còn lại phải thi tốt nghiệp và làm tiểu luận. Các trưá»ng đại há»c ở Việt nam thá»i bấy giá», được làm luận văn có nghÄ©a là chắc chắn tốt nghiệp đại há»c và có khả năng tìm được chá»— làm tốt. Tôi là má»™t trong những số sinh viên may mắn đó. Ãiá»u may mắn hÆ¡n tôi đã được thầy nhận làm đệ tá»­ để giao đỠtàị Có lẽ vì vậy trong thâm tâm tôi, thầy luôn là ngưá»i tạo ra sá»± nghiệp cho mình… Sau má»™t thá»i gian làm việc cho má»™t công ty có doanh số rất cao tại Sài Gòn., tôi chuyển vá» phụ việc cho công ty cá»§a thầỵ Lúc đó, tôi đâu biết rằng thầy rất tá»± hào khi tuyển được má»™t ngưá»i nhân viên như tôị Ban giám đốc công ty đánh giá khả năng cá»§a thầy rất cao khi thầy tìm được tôị Riêng tôi lại cảm thấy mình có số phận may mắn khi được làm việc tại má»™t vị trí quan trá»ng như vậy khi chuyển nhiệm sở. Ở Sai gòn, những việc tương tá»± như thế hiếm khi xảy ra trong các công ty cá»§a chính phá»§. Thế nhưng tôi lại ra Ä‘i ngay khi thầy cần có những ngưá»i như tôi bên cạnh nhất. Tôi còn nhá»› như in hình ảnh và những nói cá»§a thầy trong buổi tối hôm đó...Nét mặt thầy bần thần sau khi nói chuyện vá»›i tôị Thầy không ra khá»i phòng làm việc trong ngày hôm đó. Bất cứ ngưá»i nào cÅ©ng có thể ra Ä‘i khi công ty Ä‘ang tuá»™t dốc, trừ tôi – thầy vẫn luôn nghÄ© như thế…Trong công việc, cách quản lý cá»§a thầy không thuyết phục được má»i ngưá»á»‹ Lúc đó tôi hoàn toàn chưa biết cảm giác cá»§a thầy như cảm nhận bây giá»â€¦..
Sau bao nhiêu năm tháng làm kỹ thuật, giỠđây tôi Ä‘ang đối mặt những vấn đỠluôn làm ngưá»i thầy cá»§a mình khổ sở. Những ngày vừa qua, khi má»™t mình tôi phải làm tất cả các việc tương tá»± vị trí cá»§a thầy tại má»™t công ty khác, tôi buá»™c phải đối mặt vá»›i chính mình. Các nhân viên cá»§a tôi lại muốn chuyển job sau má»™t thá»i gian quá ngắn ngá»§i khi công ty má»›i thành lập. Tôi không biết tại sao mình phải làm má»™t việc quá khó khăn như lúc này- khi mình cÅ©ng chỉ là ngưá»i làm thuê mà thôị Tôi có may mắn hÆ¡n thầy không? Các đồng nghiệp cá»§a tôi có lẽ bị thuyết phục bởi sá»± nhiệt tình cá»§a tôi chăng. Tôi không rõ nữa nhưng hình như ông trá»i Ä‘ang quả báo tôi! Tôi phải xá»­ lý tất cả tình huống mà thầy gặp phải trong thá»i gian qua…Việc thuyết phục các nhân viên cá»§a mình tâm phục khẩu phục cách quản lý công việc không phải là dá»…. Thầy tôi có gần 30 năm kinh nghiệm nhưng thầy không thể làm Ä‘iá»u đó. Các nhân viên trong công ty lần lượt ra đị.ngưá»i hiá»n tài hình như không ai bên cạnh thầy lúc nàỵ. Bất chợt gặp thầy trên đưá»ng, tóc thầy bạc trắng làm tôi chợt quặn Ä‘aụ Hình như chúng tôi Ä‘ang cố tình né tránh nhau sau khi tôi nghỉ việc. Nếu ngày trước có chuyện gì thầy cÅ©ng phone cho tôi thì bây giá» hình như chuyện đó không còn xảy rạ Tôi đã làm sụp đổ niá»m tin vá» bản tính nhân văn trong suy nghÄ© cá»§a thầỵ .. Thá»i Ä‘iểm đó, tôi ra Ä‘i, công ty sẽ mất tất cả niá»m tin. Có bao giá» bạn ở trong má»™t hoàn cảnh giống tôi chưả Công ty trên bá» vá»±c phá sản. Nhân viên không muốn làm việc. HỠở lại vì tôi, mặc dù tôi không giữ má»™t vị trí quan trá»ng nào trong công tỵ Má»i ngưá»i nghÄ© rằng còn tôi có nghÄ©a là có khả năng còn khách hàng, tôi Ä‘i má»i Ä‘iá»u xấu nhất có thể xảy rạ Gẩn 3-4 tháng trá»i, tôi không biết mình phải chá»n lá»±a ra saá» Nếu đó không là công ty mà thầy phụ trách công tác kỹ thuật, có lẽ tôi sẽ nhẹ nhàng hÆ¡n chăng?!? Cuối cùng tôi cÅ©ng đã ra Ä‘i trong trạng thái nẵng trÄ©u và đầy ân hận….Ãiá»u má»i ngưá»i lo lắng đã thành sá»± thật…GiỠđây, công việc má»›i cá»§a tôi là tìm những nhân viên có khả năng làm việc cho công ty…Những đồng nghiệp ngày trước lại Ä‘ang nhá» tôi tìm job má»›i cho há»â€¦Nhưng tôi không thể má»™t lần nữa làm Ä‘au lòng thầy! Trong thâm tâm tôi hình ảnh cá»§a thầy vẫn luôn là ngưá»i thầy đáng kính nhất. Có lẽ đó là lá»i tạ lá»—i chân tình nhất tôi nên làm lúc này đối vá»›i thầỵ .. Hi vá»ng rằng đến má»™t ngày nào đó, ná»—i Ä‘au trong thầy sẽ nguôi ngoaị.để như hằng năm ngày lá»… hiến chương nhà giáo hằng năm, tôi và thầy lại được ngồi cùng nhau chia sẻ má»i vui buồn cuá»™c sống như ngày nào đây…

tháng 4 2006

Hoa Bằng Lăng




Mục Lục


10. Câu Chuyện Trong Quán Cà Phê

Lê Việt Ãiểu



Chiếc bàn nhá» luôn luôn di chuyển chá»— đứng tùy theo mùạ Mùa Hè, mùa Xuân nắng ấm; nó được ung dung đứng thoải mái ngoài khoảng sân vuông, bên cạnh lối Ä‘i dành cho ngưá»i Ä‘i bá»™. Mùa mưa, nó vào lặng lẽ trốn, những cÆ¡n mưa vá»— vào mặt, dưới hàng hiên bằng vải bố màu xanh lá cây, ngay trước cá»­a lối ra vàá»

Hôm nay sắp mùa Xuân, có vài hôm nắng có vài bá»­a mưa nên chiếc bàn được ngồi luôn trước cá»­a ra vàá»

Ãnh nắng cuối Ãông không đủ nóng nhưng đủ ấm, đủ làm hồng đôi má cá»§a cô chá»§ quán, Debbiẹ Phúc làm ly cà phê như thưá»ng lệ. Chàng cho vào ly 3 viên đưá»ng nâu, hai viên đưá»ng trắng, môt ít cream - Không biết tại sao và từ bao giá» chàng đã có thói quen uống cà phê như thế nầỵ

Những ngày đầu di chuyển vỠđây, chàng đã khốn khổ vá»›i ly cà phê má»—i sáng. Cà phê Việt Nam. Cà phê sá»­a đá đậm đặc. Vá»›i Phúc chỉ có cà phê sữa đá pha chế theo "kiểu Việt Nam" má»›i làm chàng tỉnh ngá»§, yêu Ä‘á»i, và làm việc hăng. Hôm nào không có ly cà phê là y như rằng chàng gục gà gục gặt như con gà nuốt dây thun. Những hôm đầu, Phúc còn siêng năng thức sá»›m chạy Ä‘i mua má»™t ly ở phố Việt Nam. Nhưng má»—i sáng Ä‘i và vá» hÆ¡n ná»­a giá», chàng thấy sá»± vô lý cá»§a mình. Chàng tá»± há»i "Cà phê Mỹ đã chết thằng Tây Ä‘en nào đâu" Phúc làm thá»­ má»™t lỵ..Chàng phun phèo phèo "Chua lè". Chàng đổi cách. Ra chợ mua cà phê "từ Việt Nam" cà phê "Buôn Mê Thuá»™c đàng hoàng' theo lá»i ông chá»§ chợ. Và ở nhà, má»—i sáng, chàng chịu khó bá» vào Microwave ly nước, mua vài lon sá»­a đặc có đưá»ng. Tá»± pha ly cà phê sữa đá. Hôm nắng, hôm mưạ Ãá»±c cái bất thưá»ng. Ãâm chán. Thêm vào đó "mình pha đâu có ngon bằng ngưá»i ta "chuyên môn". Thế là chàng đành tìm cách khác.

Quán cafe bên đưá»ng, trong khu Shopping Center. Má»—i sáng Ä‘i làm ngang qua, mùi café thÆ¡m sá»±c nứt tràn ngập không gian, thá»c sâu vào phế phá»§ làm chàng ngầy ngật.

"Tại sao không thử nhỉ?"

Phúc tấp xe vào chá»— đậu, má»™t buổi sáng thứ Bảy có nắng ấm. Cô chá»§ quán, tóc vàng, dáng ngưá»i thon nhá», đôi mắt lá răm xếch ngược, cằm vuông, đôi môi nhá» hồng hào, năm ngón tay trắng ngần... Và nhất là bá»™ phận nằm dưới cằm, trên khoảng bụng làm chàng xốn xang nhất. Lầu đầu tiên chàng có cảm giác "rạo rá»±c" xâm nhập đầu óc.

Quán bán đủ loạị Donuts, Bánh ngá»t. Bánh mì. Cà phê Mỹ cÅ©ng tùy loại cà phệ Có thứ phải xay tại chá»—, có thứ cách pha chế cầu kỳ, Moka hay là Espresso lại thêm single hay double, French Roast Vanila Dark or Light. Cream or not...Ãại loại là như thế.

"Rắc rốị Ngon hay không chưa biết; nhưng việc trả lá»i không thôi đã mất cha cái hứng thú rồi"

"Good morning Sir. What can I do for you this beautiful morning Sir."

Phúc lầu bầu trong miệng "Khéo lẽo lá»±. XÆ¡ vá»›i múị Tụi mầy chỉ được cái mồm" nhưng ngoài miệng, theo thói quen vẫn cưá»i - Nụ cưá»i tươi như lúc nào cÅ©ng sẵn sàng.

Sau câu chào, sau nụ cưá»i; Phúc đứng im nhìn chăm chú lên tấm bảng sau lưng cô chá»§ quán. Hàng chục loại cà phệ..ly nào ly nấy "cắt cổ" Chàng phân vân. Uóng gì bây giá». Ngưá»i con gái tóc vàng kiên nhẫn đứng nhìn ông khách lạ. ChỠđợị Dưá»ng như cô ta biết ông khách nầy bối rốị

"Ông là ngưá»i Việt Nam?" Cô há»á»‹

Phúc quay lại, gật đầu thay cho câu trả lá»á»‹ Nhưng liá»n sau đó:

p " Ãúng như thế. Nhưng sao cô biết?"

Cô chá»§ quán cưá»i lắc đầu:

"Tôi không biết. Có lẽ theo phản ứng tụ nhiên." Ngừng một chút như để giải thích cho "phản ứng tự nhiên’ rất chính xác. Cô tiếp "Cha tôi đã từng chiến đấu cho hòa bình của nước ông"

"Ô, thật thế ư"

Phúc chưa kịp nói thêm, cô chủ quán đỠnghị:

'Tôi nghĩ rằng ông nên thử Moka cho biết. Nó giống cà phê của xứ ông.'

Cá»­ chỉ cá»§a Phúc đã nói lên sá»± ngạc nhiên, cô chá»§ quán cưá»i dá»… thương:

'Ba tôi nói như thế. Ông thử đị'

Phúc thích thú:

"Oh! Tôi thử ngaỵ'

Chàng chìa chiếc ly giấy, nàng bấm nút lấy cà phệ Tiếng cô chủ sau quày hàng:

"Nhá»› cho đưá»ng 2 viên, má»™t hay hai muá»—ng cream thì vừạ Nó không đậm đặc như ông muốn nhưng sẽ làm ông thích thú."

Phúc yên lặng làm theo lá»i chỉ dẫn. Tiếng cô chá»§ quán tiếp:

"Ông mới vỠđâỷ "
"..."
"Ông vào đây lần đầủ"
"Vâng, thưa cộ"

Còn quá sá»›m cho má»™t ngày thứ Bảy, dậy muá»™n. Quán vắng. Cô ta tiếp tục bắt chuyện..."Ngưá»i Việt thích uống cà phê đậm. Tại sao không thá»­ cái mớỉ Như thá»­ uống cà phê Châu Mỹ coi thế nàỠÃi mãi đưá»ng mò ÃÆ°á»ng mòn dá»… Ä‘i thiệt đấy ...nhưng nhàm chán, nếu không nói là phản khoa há»c và không tiến bá»™ tí nàá»"

Phúc im lặng. Theo thói quen "phòng thá»§". Sợ mắc hởm. Chàng chưa biết đối đáp vá»›i cô gái này ra saá»

Chàng mang ly đến quầy trả tiá»n. Khi nhận tiá»n thối, Phúc ngạc nhiên và nếu không kịp nén, tiếng á»’ đã tuá»™t ra từ cá»­a miệng chàng. "Mắc thiệt. Chưa biết ngon không đâỵ"

Trên chiếc bàn nâu gắn vào tưá»ng, từng bình cà phê vá»›i đủ tên gá»i ...Colombia House Dark, French Roast, French Vanila Dark, Hazel Nut, Vanila, Kenyạ..Bên duá»›i má»—i bình có má»™t dÄ©a vuông chứa cà phê đã rang, chưa xay - Có lẽ muốn minh chứng đây là "thứ thiệt"

Chiếc bàn kê dá»c hành lang, ngồi nÆ¡i đó chàng có thể nhìn toàn cảnh khu phố nhá». Khu phố cổ vá»›i những căn nhà và con đưá»ng đầy bóng cây-giống những con đưá»ng làng Việt Nam- khu phố được chính phá»§ bảo vệ cho nét lịch sá»­ cá»§a nó. Từ ngoài xa lá»™ Ä‘i vào exit, du khách có thể nhìn thầy tấm bảng nhá» "Historical City". Má»i kiến trúc ở đây Ä‘á»u được giữ vẻ nguyên thủỵ Từ cái bòn chứa nước cao nghêu, cÅ© ká»·, đến nhà thợ rèn đóng móng ngá»±a, trạm bưu Ä‘iện, nhà in...và căn nhà mái lợp bằng những miếng gá»— đẻo gá»t khít khao, rêu phong phá»§ kín mái nhà...Tất cả Ä‘á»u mang bóng dáng cá»§a thành phố thá»i xưa bên Anh Cát Lợị

Phúc vỠthành phố nầy làm việc, tuy có hơi xa khu chợ đồng hương sinh hoạt, nhưng nó đem cho chàng những cảm giác bình yên.
Thành phố nằm ở phiá Tây thung lũng, dựa lưng vào cánh rừng thông ngút ngàn, những mùa gió chướng rừng thông reo vi vu xoa dịu những nhớ thương. Bên kia rừng thông là biển. Biển Thái Bình Dương.

Dân số phá»ng chừng vài chục ngàn; là những ngưá»i vá» hưu và gia đình cá»§a há». Những con đưá»ng, những kiến trúc, những căn nhà mang đậm nét cổ kính mà ngưá»i dân ở đây - (phần đông) là di dân từ Anh Cát Lợi - mang đến từ quê hương cá»§a há». Những căn nhà nho nhá» dá»… thương, hàng rào thấp (trang trí nhiá»u hÆ¡n là ngăn cách) ngang đầu gối, sÆ¡n trắng, những hàng cây bươm bướm che rợp bóng trên dưá»ng, và những tên đưá»ng Westminster, Birmingham, Liverpool...ghi dấu quê huÆ¡ng bá» lại sau lưng.

Thành phố có đủ những hàng quán, nhà bưu Ä‘iện, tiệm giặc, quán chÆ¡i bi da, nhà in và đặc biệt là nÆ¡i thá» phượng. Có rất nhiá»u nhà thá» lá»›n hoặc nhá». Và má»™t nhà thá» chung cho thành phố vá»›i ba gác chuông...Khi má»›i đến Phúc thích thú gá»i nó là 'Nhà Thá» Ba Chuông".

Thành phố là những kiến trúc tân kỳ và những di sản thá»i Tân Thế Giá»›i

Thành phố là má»™t tổng hợp cổ kính/tân thá»i/bảo thá»§. Cá»§a những ngưá»i tuổi trẻ và những ông già bà cả.

Phúc đốt một điếu thuốc, nhấp ngụm cà phê, mùi cà phê thơm dịu nhưng chàng suýt phun ra :
"Ãắng quá..."

Quay vào tiệm lấy keo đưá»ng và bình cream nhá». Trở ra ngồi xuống. Phúc pha chế ly cà phệ Thêm viên đưá»ng, thêm muá»—ng sữa ...thá»­ ...Cho đến má»™t lúc vừa miệng. Chàng làm công việc nầy thích thú như trẻ con chÆ¡i đồ hàng. Ly cà phê đậm đặc, thÆ¡m lừng. Phúc nhiểu từng giá»t Cream vào ly khuấy Ä‘á»á»¥ Màu Ä‘en cà phê nhạt dần biến thành màu vàng nhạt, màu ruá»™t cá»§ khoai lang. Cream không đặc giống sá»­a Ông Thá», Con Chim; nhưng có mùi thÆ¡m đặc biệt. Phúc làm công việc chăm chú.

"Có giống cà phê của xứ ông không?' Tiếng nói đến từ trước mặt. Mãi chú tâm vào công việc pha chế cà phê Phúc không biết cô chủ quán ra từ lúc nào ...

"Không tệ lắm. Nhưng có lẽ tôi chưa quen.'
Chủ quán ngồi xuống, chìa tay ra:
- Debbie, hân hạnh biết ông.
- Tôi tên Phúc.
Mím môi như giữ lại má»™t tiếng kêu ngạc nhiên sắp thoát ra khá»i miệng. Nàng cưá»i xin lá»—i "Tôi chưa nghe kịp"

Phúc hÆ¡i khá»±ng. Nhưng chàng chợt nhá»› rạ Tên cá»§a chàng đã từng làm chàng Ä‘iêu đứng, khó xá»­ nhiá»u phen chá»› không phải hôm nay lần đầụ Chàng không ngạc nhiên chỉ hÆ¡i khá»±ng ngưá»i vì sá»± vô tâm cá»§a chính chàng-phát âm không để ý. Ngưá»i em trai -Ãức- cái tên cÅ©ng khó nghe khi ngưá»i Mỹ phát âm. Chàng là Thiên Phúc, em trai , Lập Ãức. Hai tên rất có ý nghÄ©a trong ngôn ngữ Việt Nam; nhưng trở thành nổi khó khăn khi qua đất Mỹ. Ngưá»i Mỹ phát âm PH thành ra F...Tên chàng thật khó nghẹ Còn tên ngưá»i em trai biến thành tên gá»i má»™t sinh vật không cần "cúng cÆ¡m"

Chàng mÄ©m cưá»i nhắc lạị Và thêm:
- Tên tôi khi phát âm cô phải ngậm miệng lại, lấy hơi trong cổ thổi ra nhè nhẹ và hơi vừa thoát ra cô ngậm ngay lập tức hai vành môị Bằng không là cô chưỡi cha tôi đấỵ
Nàng theo lá»á»‹..vui vẻ:
"Sao mà khó thế nầỷ"
'Nhưng đâu có khó khăn như ngôn ngữ cô Ä‘ang nóị Tiếng nước cô má»›i là khó, xì xèo phun cả nước miếng ra ngoàị Chuyện gì cÅ©ng vậy thôị Luôn luôn. Ãổi má»›i, hay theo cái má»›i là chuyện khó khăn.
"Ông nói là nói thế thôị Tôi không tin má»i sá»± đổi má»›i Ä‘á»u khó khăn.
Phúc nhắc lại:
"Khi nãy cô nói không tìm cái mới như là đi theo lối mòn. Không tiến bộ. Tôi chưa hiểu hết ý của cộ"
"Có gì mà không hiểụ Ãi theo lối mòn là theo những gì có sẵn. Là bảo thá»§. Là ù lì. Là chấp nhận sá»± đứng lạị Nếu thế giá»›i này không có những tìm tòi thì làm sao ông có nhiá»u phương tiện như hôm naá»·"
"Theo tôi thấỵ..thành phố này không chịu đổi mới đó. Cô có nhận thấy thế không."
"Ãó là má»™t chứng minh cho ông. Như thế hiểu rồi chá»› gì. Chỉ làm để trang sức thôị Già nua, cÅ© ká»·, hết xàị May là còn có những đầu óc tiến bá»™, sáng tạo ra được những phương tiện để giữ cho cái hết xài có giá trị."

Nàng bỗng chuyển đỠtài:

"Ông làm gần đâỷ"
'Dạ, cách đây chừng 5 phút"
'Ông có buồn không khi ông ở cái thị trấn nhỠnầỷ Nghe nói bên East Side đồng hương của ông đông lắm"
Phúc ngạc nhiên:
"Cô có vẽ rành vỠcộng đồng chúng tôi"
Debbie cưá»i theo -Trên má nàng có hai đồng tiá»n. Ngây thÆ¡, thật dá»… thương: "Không có đâu ông. Tôi Ä‘á»c báo và biết như thế."
"Cô! Dưá»ng như cô cÅ©ng có chút quan tâm đến cá»™ng đồng ngưá»i Việt chúng tôỉ" "Ãa nói rồị Ba tôi là cá»±u chiến binh Việt Nam. Ông đã tiêu thá»i gian tuổi trẻ cá»§a ông ở đó. Ông mang theo nó bên ngưá»á»‹ Tôi quan tâm đến chuyện đó cÅ©ng là do ba tôị"
"Chắc cô yêu ba cô nhiá»u lắm"
Debbie mơ màng:
"Không những tôi yêu ba tôi, mà tôi còn phục ông nữạ Má»™t ngưá»i đàn ông rất đàn ông trong mắt tôi"
Phúc cưá»i vá»›i câu nói ngá»™ nghÄ©nh cá»§a Debbiẹ Chàng lặp lại:
"Rất đàn ông?"
Nàng nhìn thẳng mắt chàng:
"Ãúng thế."
Phúc không há»i thêm. Chàng im lặng nhấp từng ngụm cà phệ Debbie đứng lên quay vào quán:
"Ãll be right back."

Buổi sáng thứ Bẩy má»i nhà ngá»§ dậy trá»…. Thành phố còn lản đản chút sương mù. Con đưá»ng im vắng, ống khói trên nóc nhà thá» "Ba Chuông" thở khóị Tiếng Ä‘á»c kinh văng vẳng đến tai chàng. Cánh rừng thông chìm ngập trong màn sương đục, những Ä‘á»t cây thông cao ló ra khá»i sương mù, như bồng bá»nh trôi trong biển nước. Phúc dá»±a ngưá»i vào lưng ghế, hai chân lưá»i biếng duá»—i thẳng. Khi chàng sắp đứng dậy ra vá», Debbie quay trở lại:
"Xin lá»—i để anh đợi hÆ¡i lâụ Hôm nay anh không Ä‘i chÆ¡i đâu à? Sương mù nhiá»u báo hiệu má»™t ngày nắng ấm đó." Nàng đổi ngôi ông sang anh không cần chá»›p đèn báo hiệụ
Phúc lơ đảng:
"Vậy saá»"
"Anh không làm gì thì ngồi đây chơị Lát nữa tôi ra với anh?"
Nàng há»i nhưng trong câu há»i đã hàm ý quyết định rồị Phúc không có gì vá»™i, chàng nhún vai ra vẽ "Ô, nếu cô thích."
Debbie nheo một bên mắt trở vào quán.

Quá đã đông khách. Những ngưá»i khách nhàn rá»—i muốn tắm nắng. Những cặp vợ chồng già dắt chó Ä‘i chơị Nắng đã ra khá»i hàng cây phía Ãông. Mù sương tan dần vá» Tâỵ Bóng nắng chảy dài khắp thành phố. Chan trên má»—i con đưá»ng. Buổi lá»… sáng chấm dứt. Ngưá»i lÅ© lượt kéo rạ Những ngưá»i Ä‘i bá»™ nhàn tản. Những em bé trong bá»™ áo đủ màu sắc tung tăng trên đưá»ng. Sau lá»… Giáng Sinh nhưng nhiá»u cây thông trước sân nhà vẫn còn đèn chá»›p nháỵ Những trang trí ngày lá»… vẫn lưu luyến chưa muốn bỠđị
Quán cà phê cá»§a Debbie nằm ở vị trí thuận tiện, khách vào ra nhá»™n nhịp. Tiếng chào há»i râm rang.

"Hôm nay đi ra biển trượt nước em nhé?"
"Lạnh lắm đó anh. Ãợi nắng ấm thêm má»™t chút."
"Ông có ý định đi đi trượt tuyết hôm nay không? Sắp sang Xuân rồi, không đi là hết đó. Sang tôi đi chung. Bà ấy đi Châu Âu đã vỠchưả"
'Nè em. Lát nữa nhá»› mua thêm thức ăn. Anh vừa gặp gia đình thằng bạn vá» thăm ngưá»i quen. Anh đã má»i nó Ä‘i cắm trại vá»›i chúng mình hôm nay"
"Hôm nay anh đưa em ra thương xá, để em đổi lại cái áo dạ hội hôm nỠanh chê màu sắc không hợp với em đó nhé."

Những âm thanh mang âm sắc cá»§a vui mừng, cưá»ng độ cá»§a thá»a mãn đập vào tai Phúc. Chàng nghe như đâu đây những tiếng nói khác.

"Nhà mình lúc nầy cÅ©ng tạm đủ ăn. Chị Quỳnh Như còn làm giáo viên cấp II, chịu Ä‘i dạy thêm cho tư giạ Lúc nầy nhiá»u nhà cần ngưá»i kèm trẻ, nhất là môn Anh Văn." " Anh Tư ạch đụi làm thợ máy, cái bằng Phú Thá» xin việc hoài không được. Các công ty nước ngoài vào Việt Nam, nhưng không dá»… gì xin vá»™ Phải cổ cánh lắm má»›i được vàá»"
"Thá»i nào cÅ©ng vậy anh ơị Có quyá»n sẽ có tiá»n, mà có tiá»n là có tất cả."
" Nhà cao tầng má»c lên nhiá»u lắm. Anh đừng há»i xây cho ai"
"Xóm mình vẫn không có gì đổi thaỵ Bà Năm vẫn bán cháo vịt. Ông Mưá»i càng say xỉn nhiá»u hÆ¡n. Bà vợ hết được bán chuối ở chợ rồị Ông Ba há»›t tóc có con Ä‘i cách mạng vá» tưởng đâu là khá. Nhưng ổng bả phải đóng cá»­a tiệm vá» quê sản xuất, và nghe đâu sắp trở lại thành phố. Mấy chuyện này tụi em đã kể anh nghe rồi"
"Anh cũng biết đó mà. Khẩu hiệu, bích chương không đẻ ra no ấm. Làm dân thì lúc nào hết khổ. Kiệt hay Trụ cũng vậy thôi"

Phúc đốt thêm Ä‘iếu thuốc. Những giá»t nắng chạy lăn tăn trên bồn cá» bên cạnh quán. Những giá»t sương long lanh màu cầu vồng bảy sắc như những viên kim cương. Nắng vá»n trên mặt bàn hắt vào mặt chàng hÆ¡i chói chang. Phúc kéo chiếc ghế núp dưới chiếc dù màu xanh lục, duá»—i dài đôi chân ra ngoàị Gió mÆ¡n man da thịt.
"Có đứa em ra thế rồị Bây giỠem có thể ngồi đây tắm nắng với anh nếu anh thích"
Phúc nhún vai:
"Sao cũng được."
Debbie cưá»i:
"Anh lưá»i biếng quá"
"Là thế nàá»"
"Em nói gì anh cÅ©ng gật. Không má»™t lá»i phản đốị"
"Tại cô không biết đó thôị Kính ngưá»i đẹp sống lâu"
Cả hai cùng cưá»á»‹ Và như thế là há» quen nhaụ ÃÆ¡n giản. Bình thưá»ng. Không cần nại ra lý dá»

Chiá»u hôm đó Phúc bá» xe ở nhà, leo lên chiếc mui trần BMW cá»§a Debbie Ä‘i ăn ở khu phố Việt Nam. Khi há» bước vào nhà hàngđã gây sá»± chú ý cho má»i ngưá»i vì sá»± chênh lệch tuổi tác và dáng vẽ bên ngoàị Chàng đã Ä‘á»c được trong ánh mắt cá»§a vài ngưá»i sá»± thán phục-ganh tị- có mang cái tín hiệu "có tiá»n mua tiên cÅ©ng được" "nước Mỹ loạn thật"

Chàng chậm bước Ä‘i bên Debbie phá»›t lá». Và bất chợt chàng quay mặt ngó vào đôi mắt Debbiẹ Nàng tinh nghịch nháy mắt và bước sát vào chàng hÆ¡n.

Phúc không hiểu mình Ä‘ang ở trong hoàn cảnh nàỠVị trí cá»§a chàng vá»›i ngưá»i con gái Mỹ bên cạnh. Như má»™t sá»± thu hút? Như miếng gá»— trong giòng nước lÅ© cuốn trôỉ Chàng không biết, và chàng không cưỡng lại được.

Phúc chá»n má»™t vài món khai vị, má»™t chai vang Ä‘á», mấy món cho bữa ăn tối mà không há»i ý Debbiẹ Ngưá»i con gái ngồi im ngó quanh trong khi chàng chá»n thức ăn. Nàng không thắc mắc hay ngạc nhiên.

Nhạc nhẹ phát ra êm dịu từ những chiếc loa gắn trên trần. Những bản nhạc Việt không lá»i, bằng lục huyá»n cầm, tây ban cầm, sáo trúc, tỳ bà...

Buổi ăn tối chấm dứt vào lúc nhà hàng đóng cửạ Há» nói chuyện vá»›i nhau thật tâm đắc, há» cùng cưá»i nho nhá». Debbie hai má á»­ng hồng. Ãôi mắt mÆ¡ màng. Phúc ngây ngất trong hạnh phúc đến bất chợt. Chàng nắm tay Debbie, nàng để yên trong tay chàng....Há» nhìn nhau không nóị

Debbie bấm nút, chiếc cửa nhà xe mở lên từ từ. Phúc lái xe vào trong. Debbie bật công tắc đèn:

"Ãèn còn sáng. Má chưa ngá»§. Anh Ä‘i theo em. Em muốn làm há» ngạc nhiên vào sáng ngày maị"

Căn phòng rá»™ng, có bồn tắm nước nóng. Chiếc giưá»ng lá»›n, nệm dày ná»­a thước thÆ¡m sá»±c nước hoạ Thân thể Debbie tròn lẳng, chắc nịch. Cả hai chìm trong đống chăn lông dàỵ Phúc nhận rõ từng cảm giác chạy dài trong cÆ¡ thể khi những tế bào xúc giác truyá»n vá» trung khu thần kinh những tê mệ Chàng tan loãng, mất hút, nhập thể cảnh giá»›i thứ 9, tầng 36, khi má»™t phần thân thể cá»§a chàng đẫm mình trá»n vẹn trong vùng địa đàng ấm áp. Ở chá»—, nÆ¡i đó, má»i sá»± sinh rạ Phúc thiếp Ä‘i má»™ng mị. Chàng chẳng thắc mắc. Má»i chuyện như má»™t giấc mợ
Tiếng của Debbie kèm theo mùi thơm da thịt, kéo Phúc vỠthực tạị "Sáng rồi đó anh. Chúng ta đi tắm và xuống nhà. Ba em đang đợi"
Phúc làm theo lá»i nàng trong cÆ¡n má»™ng dụ
Khi hai ngưá»i theo đưá»ng cầu thang hình vòng cung Ä‘i xuống phòng ăn. Phúc hồi há»™p. Hồi há»™p như trai mÆ¡i lá»›n. Có cái gì xôn xao trong lòng Cổ há»ng như thiếu nước.
"Mầy đi đâu tối hôm qua thế con?"
Tiếng ngưá»i đàn ông đứng tuổi đầy quyá»n uy như ngưá»i quen ra lịnh. Nhưng mang thông Ä‘iệp cá»§a quan tâm lo lắng.
"Con vá» nhà ...nhưng trể thôi ba" Debbie nhá»ng nhẻo trả lá»á»‹
"Mom! Dađy !"
"Lynda không đi chơi đâu à?"

Căn phòng có ánh nắng dá»i qua cá»­a sổ thành những vệt sáng dài vắt ngang, bài trí đơn giản nhưng thoạt trông có cái cảm giác chá»§ nhân nó là má»™t ngưá»i à Ãông.
Ông bà quay lưng lại cầu thang. Lynda Ä‘ang Ä‘á»c sách cạnh cá»­a sổ. Trong lòng nàng con mèo nằm im liếm lông.
"Thưa Ba Má. Anh Phúc bạn con. Anh Phúc, Ba tôi-ông David, má Diệu Phúc. Con em Lyndạ" Nàng kéo ghế :
"Chúng ta sẽ làm quen với nhau trong khi ăn điểm tâm nhé."

Phúc bắt tay ông David, cuối đầu chào bà Diệu Phúc. Chàng khá»±ng lạị Ãôi chân như không muốn giữ nổi thân thể chàng. Tay bà chưa rút tai lại sau cái bắt taỵ Ông David nhìn hai ngưá»á»‹ Debbie trợn tròn đôi mắt.
"Anh sao thế...hai ngưá»i biết nhaá»§ Vậy thì tốt quá. Ãỡ bở ngở."

Bà Diệu Phúc thở nhẹ. Vầng trán bà dản ra, trở lại bình thưá»ng. Bà hắng giá»ng: "Uh huh. Mom có quen ông Phúc đâỵ Quả đất tròn, và nhá» lắm.

Phúc đến quán trước giá» hẹn. Chàng không thể nào ngá» gặp Diệu trong hoàn cảnh nàỵ Nàng là bà David, vá»›i cái tên là Diệu Phúc. Bây giá» chàng má»›i để ý "Diệu Phúc" là tên cá»§a hai ngưá»i ghép lạị Trái đất quá nhá». Tại sao hai ngưá»i gặp nhau trong hoàn cảnh nàỵ May hay rũị Hai mươi lăm năm. Cả má»™t quảng Ä‘á»i trong quá khứ hiện ra như cuốn phim chiếu chậm. Phúc chưa biết phải làm saá» Ngày chia tay Diệu cho chàng biết "Em đã có thai" Hai mươi lăm năm ám ảnh. Hai mươi lăm năm chàng không biết "mẹ con" nàng trôi dạt nÆ¡i đâụ Chàng nghÄ© đến câu nói cá»§a Diệụ.. Rồi má»™t đêm vá»›i Debbiẹ Phúc không cảm giác, lưng chàng chợt oằn xuống như Ä‘eo ngàn cân đá.

1995

Lê Việt Ãiểu




Mục Lục


III . Những Bức Thư Tình_____________________________________________

Thư Tình Tháng Này

DHH



Anh Yêu Dấu,

Những cÆ¡n mưa đầu mùa đã đến, như tắm gá»™i má»i vật thêm phần linh động hÆ¡n. Ngồi nhìn mưa là má»™t cái thú và Ä‘i trong mưa lại là má»™t sá»± thú vị hÆ¡n. Em đã Ä‘i trong mưa, để mặc cho những hạt mưa rÆ¡i trên tóc, trên mặt, để cảm nhận sá»± lành lạnh cá»§a những hạt nước thấm dần trong da thịt và để nhá»› anh.

-Dêm đầu tiên, ta đặt chân viếng thăm Saigon, buổi tối trá»i mưa, nhưng ta đâu ngại trá»i mưa, cả hai đã cùng nhau nắm tay tung tăng Ä‘i trong mưa như trẻ con, tìm má»™t quán cóc, vừa ăn tô bún bò vừa nhìn mưa rÆ¡i cá»§a thành phố vỠđêm, thú vị anh hỉ . Và đến sáng hôm sau, chúng ta dậy thật sá»›m, Ä‘i dạo quanh đưá»ng phố Saigon, và xem các quán hàng sá»­a soạn nhóm chợ . Những chú cá lốc to mập bÆ¡i lá»™i trong thao, những rau cải tươi được sắp xếp trưng bày ra má»™t cách đẹp mắt. Thế rồi ta mở hàng má»™t quầy bán thức ăn, tô mì quảng thÆ¡m phức, tô há»§ tiếu cá»§a anh tuy nhá» nhưng hương vị thật đậm đà ngon miệng. Ddể rồi Anh lau miệng em bằng nụ hôn buổi sáng trước khi rá»i chợ Bến Thành, mặc cho những cặp mắt trố nhìn xung quanh. Anh đã không quên trao tặng em đóa hoa hồng tươi đẹp trong ngày, để em nhá»› anh, để em thấy tình yêu cá»§a chúng ta Ä‘ang tươi nở

Mưa rơi đẫm ướt vai gầy
Mưa rơi để thấy ngày đầy nhớ nhung
Mưa rơi cởi hết ngại ngùng
Mưa trên suối tóc hợp cùng sẻ chia

Và những ngày mưa tầm tả ở Huế, làm em nhá»› anh thật nhiá»u, và chắc anh cÅ©ng thế đúng không ? " Tuy xa mà gần và tuy gần mà xa " câu này em thấy rất đúng và hay vô cùng. Có ná»—i vui nào trá»n vẹn đâu phải không anh ? Nhưng tất cả cÅ©ng đã tạo nên những ká»· niệm đẹp trong nhaụ Ngày vui qua mau, thá»i gian trôi qua nhanh, dÄ© vãng xanh màu, và những cÆ¡n nhá»› chồng chất lên nhau, được bao lâu ? và đến bao giá» hỡi anh ?

Tình anh như gió mùa
Và như những cơn mưa
Hôn lên làn suối tóc
Yêu nhau mấy cho vừa

Tình anh như sóng gào
Gom hết những vì sao
Gởi vào đôi mắt biếc
Vá»›i nụ hôn ngá»t ngào

Tình anh như thác nguồn
Tưới mát những chiá»u buôn
Gá»i tên ngưá»i yêu dấu
Nhớ nhau đến dại cuồng

Viết Cho Giao Mùa
May 2007

DHH
~~~~/~~((@

Mục Lục


IV. Giá»›i Thiệu - Tin Tức, Văn Há»c, Nghệ Thuật ___________________________________________________



1. Há»c Bổng trưá»ng Kỹ Thuật Huế/Nông Lâm Súc Huế



Giao Muà xin trân trá»ng giá»›i thiệu đến độc giả chương trình Há»c Bổng trưá»ng Kỹ Thuật Huế/ Nông Lâm Súc Huếtại trang nhà cá»§a Huế Hiếu Há»c

www.HueHieuHoc.com

Mục Lục


2. Chương Trình Ngưá»i Việt Ãất Mỹ (Vietnamese in USA)











Giao Muà xin trân trá»ng giá»›i thiệu đến độc giả trang nhà cuả Chương Trình Ngưá»i Việt Ãất Mỹ (Vietnamese in USA) tại:

http://www.vietnameseinusa.com/home

Muốn biết thêm vá» chương trình này, xin các bạn vào Ä‘á»c thêm phần tiếng Việt tại:

http://www.vietnameseinusa.com/press

Mục Lục


3. Trang Thơ của nhà thơ Tôn Thất Phú Sĩ



Giao Muà xin trân trá»ng giá»›i thiệu đến độc giả trang thÆ¡ cá»§a nhà thÆ¡ Tôn Thất Phú SÄ©, má»™t cá»™ng tác viên thưá»ng trá»±c cá»§a Giao Muà tại:

http://blog.ifrance.com/phusi

Mục Lục


V . Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám Æ¡n những thân hữu sau đây : Dòng Sông Nhá», Ãinh Lâm Thanh, Ãóa Hoa Hồng, Hàn Thiên Lương, Hoàng Yến, Hoàng Mai Phi, Huân Long, Kim Thành, Lê Việt Ãiểu, Lê Hưng Tiến, Mạc Ly Hương , Minh Hứa, Nam Thảo, Ngá»c An, Nguyá»…n Hải Bình, Khóc Cưá»i, Ngô Thy Vân, Phan Bá Thụy Dương, Phan Tưởng Niệm, Sông Cá»­u, Tôn Thất Phú SÄ©, Trang Phong Linh, Trần Thành Mỹ, Trần Thiên Ấn, Vân Hà, Việt Dương Nhân và VÅ© Nguyá»…n , đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 61 . Má»™t số bài khác sẽ được đăng dần vào số tá»›i. Mong má»i sẽ nhận được những sáng tác cá»§a các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương lai.

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ãể vào danh sách cá»§a NSGM (subscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
2) Ãể rút ra danh sách cá»§a NSGM (unsubscribe), xin gá»­i email vá» GiaoMua@hotmail.com
3. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com 4. Má»i bài vở, đóng góp, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMua.com Thể lệ gá»­i bài cho Nguyệt San Giao Muà: 1. Xin các bạn gá»­i bài theo dạng VIQR (Vietnet) (dùng cách bá» dấu như trong trang này) 2. Xin liên lạc vá»›i NSGM hay trá»±c tiếp tá»›i tác giả nếu muốn trích dịch hay đăng lại các bài trên NSGM. 3. Xin cho biết nếu các bạn muốn để tên và diạ chỉ email ở cuối bài hay không. 4. Bài vở xin gá»­i đến GiaoMua@hotmail.com 5. Má»i chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gá»­i vá»: GiaoMua@hotmail.com

Ãịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 


FastCounter by bCentral

Copyright 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors